@NguyenTheHoangLinh

Nguyễn Thế Hoàng Linh

Ask @NguyenTheHoangLinh
300

Sort by:

LatestTop

Cháu đọc trên fb của chú có thông tin như thế này : - Giá gói duyệt Wall hiện tại là 16000k/năm. Đôi khi có siêu khuyến mãi 2000k/năm vào một ngày duy nhất trong tháng" Nghĩa là sao vậy chú Linh? Muốn kết bạn và đọc những thứ chú viết thì phải đăng ký à? Và đăng ký như thế nào ạ?

Chào cháu,
Wall Facebook như một kho tác phẩm của Ad khốn. Kho này hiện có trên 10000 tác phẩm nhiều thể loại và được thêm mới gần như mỗi ngày. Cam kết trung bình ít nhất 2 tác phẩm mới mỗi ngày = 730 tác phẩm mới mỗi năm vẫn được đảm bảo hơn 3 năm nay.
Phần lớn kho tác phẩm này ở chế độ Friends và muốn thưởng thức trọn vẹn kho tác phẩm thì độc giả sẽ cần trả phí Add Friend mỗi năm. Hay còn gọi là mua gói duyệt Wall.
Thủ tục đăng ký rất đơn giản, vẫn là hình thức Add Friend của Facebook. Tuy nhiên, để Add Friend thành công thì độc giả cần Inbox đề nghị mua gói duyệt Wall. Nếu Ad khốn đồng ý thì độc giả sẽ chuyển khoản mức phí năm theo thông báo và trở thành Friend của Ad khốn, xem được tất cả các Post ở chế độ Friends. Việc trả tiền Add Friend duyệt Wall này giống như mua vé năm xem triển lãm hơn 10000 tác phẩm có bản quyền của Ad khốn.
Số lượng Post để Public trên Wall Ad là khá nhiều nhưng đóng mở phập phù, xem sẽ không đầy đủ, thoải mái như khi trả phí.
Wall Facebook giống như cuốn sách đa phương tiện dài nhất của Ad khốn, được tạo thêm những trang mới mỗi ngày và độc giả trả phí được chứng kiến toàn bộ quá trình làm cuốn sách này cũng như xem lại bất kỳ trang nào.
*
Mức phí Add Friend duyệt Wall đang được niêm yết là 16000k/năm (mười sáu triệu) và ngày siêu khuyến mãi thường ở đầu các tháng với mức 2000k/năm.
Hiện mua gói siêu khuyến mãi chỉ được mua tối đa 1 năm mỗi lần. Mua theo giá niêm yết thì được mua nhiều hơn.
Người mua siêu khuyến mãi sau năm duyệt Wall đầu tiên có thể gia hạn mỗi lần nhiều năm hơn, tùy chính sách tại thời điểm gia hạn. Cứ Inbox cho Ad khốn là có hướng dẫn rõ ràng.
Độc giả trở thành Friend sau năm 2016 sẽ gia hạn duyệt Wall với mức 2000k/năm hoặc 1000k/năm nếu gia hạn trước khi hết hạn ít nhất 2 tháng. Điều này rất cần lưu ý để tiết kiệm chi phí duyệt Wall.
*
Friend duyệt Wall cũng có thể chơi cổ phiếu ODE. Mỗi năm duyệt Wall tương ứng 1 đồng ODE. Tất cả chỉ có 5000 đồng ODE do Ad khốn phát hành, tương đương 5000 năm duyệt Wall. Những đồng ODE này do Ad khốn và những người sở hữu gói duyệt Wall nắm giữ.
Sau mỗi năm thì mỗi đồng ODE dùng để Add Friend duyệt Wall lại biến mất do đãt tiêu hết -> 5000 đồng ODE này cứ biến mất dần sau mỗi năm.
Hiện Ad khốn chỉ được bán đồng ODE theo giá niêm yết hoặc siêu khuyến mãi không dưới 2000k/năm vào 1 ngày duy nhất trong tháng. Còn những người sở hữu ODE khác được bán, tặng tùy thỏa thuận, chỉ cần Inbox để Ad khốn đứng ra đảm bảo hiệu lực của các giao dịch đó.
*
Ad khốn dành phần lớn thời gian của cuộc đời để tạo nên kho nội dung này và cần chi phí để duy trì công việc hàng ngày. Nó giống như một người lao động hết mình cần có lương.
Về phía độc giả thì việc trả phí để xem đầy đủ Wall cũng tương tự như trả phí mua báo năm hay thuê bao truyền hình.
Nhiều độc giả bỡ ngỡ với hình thức này nhưng nó chính là phát minh thu phí xem nội dung qua Facebook rất đơn giản của Ad khốn. Ai có nội dung có thể làm.
Have fun :" )

View more

Chào chú, mấy hôm nay toàn nói về sự dối trá trong giáo dục hiện nay (vụ điểm số ở Hà Giang). Nghĩ rộng ra không chỉ giáo dục mà nhiều ngành nghề khác đều đang trong sự dối trá, vậy thì chúng ta nên tin tưởng gì vào thời buổi bây giờ hả chú? Chú nhận định gì về sự dối trá và cái gọi là niềm tin?

Chào cháu,
Những điều dối trá hoặc đáng tin trong thế giới này luôn nhiều hơn tổng số giây trong thời gian sống của mỗi người. Như vậy, mỗi đời người sẽ không bao giờ gặp hết những điều dối trá cũng như những điều đáng tin.
Chúng ta thường tìm thấy cảm giác tin cậy ở những sản phẩm tốt. Đi siêu thị để gặp nhiều sản phẩm tốt (dù còn khá nhiều sản phẩm dở) là một cách để củng cố niềm tin vào cuộc sống. Đây là một gợi ý Ad đã trả lời trong một câu hỏi tương tự về niềm tin, cháu có thể tìm lại nhé.
Sự trung thực chính là tác nhân quan trọng giúp vô số những ngôi nhà, cây cầu, chiếc xe, điện thoại... vững chắc, an toàn. Một bộ phim có hàng nghìn người tham gia, nếu sự trung thực không là tiêu chí làm việc hàng đầu, không thể khớp nối hàng triệu chi tiết công việc. Làm một chiếc tàu vũ trụ bay được tới mặt trăng cũng cần sự kết nối trung thực, chính xác về hiểu biết xuyên suốt nhiều thế hệ.
Đến những nơi chất lượng cuộc sống tràn ngập, cháu sẽ thấy sự dối trá không còn hoành hành như ở những nơi mà cuộc sống thiếu chất lượng. Như vậy, chất lượng chính là liều thuốc để xua đi sự dối trá.
Rất khó để xua đi sự dối trả đã ăn sâu tới bản chất rất nhiều quan chức, quan chức giáo dục Việt Nam và Việt Nam sẽ còn phải chịu hậu quả của đám phản dân, hại nước này một thời gian. Nhưng đó cũng chỉ là một nhúm người sẽ hết thời, sẽ chết, sẽ chẳng ai còn thèm dùng những sản phẩm phản giáo dục của họ.
Để sự trung thực (và hệ quả là sự tăng cảm giác tin cậy vào cuộc sống ở Việt Nam) nảy nở thì người Việt Nam bắt buộc phải đề cao giá trị của chất lượng.
Bằng cấp, chức vị là những thứ đang bị làm giả quá nhiều, chất lượng quá thấp không phải thứ để tôn sùng. Thứ để tôn sùng chính là chất lượng.
Người ôm cái bằng kia, chức vị kia làm được gì có chất lượng để tôi kính trọng?
Người vô danh làm ra thứ chất lượng kia, chưa cần biết anh có bằng cấp, chức vị gì, tôi kính trọng anh vì chất lượng công việc, sản phẩm của anh.
Nhìn vào chất lượng công việc, sản phẩm sẽ giúp ta nhìn thấy sự học không bị giới hạn ở trường lớp mà có thể học được từ những người làm việc có chất lượng từ khắp nơi. Và như vậy, dù môi trường giáo dục hiện tại có thế nào, nó không phải là duy nhất, ta luôn có cơ hội nâng cao chất lượng bản thân và có cơ hội việc làm nếu ta chịu khó tìm học những người có chất lượng. Internet cho sẵn ta cơ hội đó.
Chú ý nhiều hơn vào những việc mình làm để có chất lượng hơn. Rửa cái bát sạch hơn, nấu ăn lần sau ngon hơn, tìm ra quán cà phê xịn hơn... Cải thiện ý thức chất lượng trong từng việc nhỏ, xem những người giỏi những việc đó làm khủng thế nào sẽ giúp ta hình thành sự nhận biết, thẩm định về chất lượng ngày càng khá hơn.
Tìm kiếm một niềm tin chung chung để rồi thất vọng với mỗi sự dối trá là lựa chọn không thông minh, tự làm mình tiêu cực.
Trở thành một người làm việc có chất lượng, học hỏi để không ngừng thẩm định chất lượng tốt hơn giúp ta nhận biết tốt hơn về mỗi người, mỗi việc, mỗi lần.
Gluck :" )

View more

Chú ơi, cháu là người khá nóng tính và dễ cáu ( nên gây ảnh hưởng đến bản thân và các mối quan hệ ). Vậy thì chú nghĩ cháu nên thay đổi nó ntn ạ?

Chào cháu,
Cháu có thể tập nhịn thở và điều hòa hơi thở tốt hơn nhé. Khi đến thở mà ta còn nhịn và điều hòa được thì việc nhẫn nhịn sẽ dễ dàng hơn.
Cách tập luyện cụ thể thì cháu có thể tìm ở các câu trả lời trước nhé, cũng là một lần tập luyện để kiên nhẫn, lắng nghe hơn. Tập luyện những việc giúp mình kiên nhẫn hơn, lắng nghe hơn cũng giúp giảm nóng tính và dễ cáu.
Gluck :" )

Ad à, một giáo sư Canada đã nói: "the medium is the message". Mình không hiểu? Chẳng lẽ điều này có nghĩa là chúng ta không có cách nào mong đợi mọi người quay lại cách tiếp nhận thông tin duy lý, chậm rãi một khi công nghệ truyền thông hình ảnh nhanh, gọn, nông phát triển sao?

Chào bạn,
"Phương tiện là thông điệp" là câu của ông Marshall McLuhan, ý là phương tiện đưa ra nội dung cũng chính là một nội dung. Bản thân đặc điểm của phương tiện cũng quyết định nhiều đến nội dung mà nó truyền tải; vì vậy, bản thân phương tiện cũng có ảnh hưởng tới xã hội không kém nội dung mà nó truyền tải.
Đầu máy hơi nước vẫn được nói đến như một phát minh mang tính cách mạng về sức mạnh máy móc hỗ trợ cho con người. Có vô số ứng dụng trên đầu máy hơn nước nhưng chỉ cần nhắc đến bản thân phương tiện này, người ta đã thấy sự biến chuyển lớn lao mà nó tạo ra cho xã hội từ tính chất của nó.
Yahoo Blog, Google, Facebook, Twitter, Instagram... đều là những phương tiện như vậy.
Như con dao thường để làm bếp, súng thường dùng để bắn, tính chất của các phương tiện càng đặc trưng thì nó sẽ càng quyết định tới cách người ta sử dụng. Ví dụ như Twitter với giới hạn 280 kí tự buộc người dùng phải luyện cách đưa tin siêu ngắn. Instagram cũng khiến nâng cấp đáng kể trình độ xem ảnh, chụp ảnh của người dùng.
"Dài quá, không đọc" là một câu comment rất phổ biến. Bên cạnh việc nó là sự tự khẳng định não mình ngắn :" D D thì nó còn là một biểu hiện rất rõ về sự tác động của mạng xã hội đến não bộ. Có quá nhiều thứ để tương tác khiến người ta dành thời gian tương tác cho từng thứ ít đi.
Tuy nhiên, số lượng phương tiện trên thế giới là không thể đếm và không ngừng được tạo mới. Chúng ta, với một nhúm cơ thể của mình, luôn dùng các phương tiện để tương tác với thế giới. Bất cứ thứ gì cũng là phương tiện vậy thì bất cứ một thứ gì cũng là thông điệp. Cuối cùng, vẫn là chúng ta, với một nhúm cơ thể của mình, dùng các phương tiện như thế nào để thiết kế cuộc đời mình.
Bên cạnh nỗi lo tất cả rồi sẽ bị nô lệ hóa bởi một số phương tiện toàn trị như những cỗ máy siêu việt điều khiển tâm lí lẫn trấn áp bằng bạo lực thì vẫn nên dành chỗ cho việc nhìn thấy nhiều con người, trong đó có rất nhiều người đã tạo nên những phương tiện có hàng tỷ người dùng, vẫn là người tử tế, mong muốn điều tốt đẹp cho thế giới, sống hòa hợp với thiên nhiên. Bản thân họ vẫn dành thời gian bỏ máy tính, điện thoại xuống để đi dạo, rửa bát, tưới cây, chơi thể thao, trò chuyện, chơi với trẻ con... Bởi vì, họ không muốn bỏ lỡ những phương tiện trong chính họ như các giác quan để thưởng thức và yêu thương. Khi có ý thức duy trì các giác quan này và mỗi ngày biết làm nó tinh tế hơn thì con người vẫn sẽ biết dùng các phương tiện để làm thế giới này thú vị hơn. Bằng chứng là vẫn có những hình ảnh tuyệt vời trên Instagram, vẫn có người trả lời Ask dài vãi như viết truyện, đọc đã đời vãi.
Xã hội luôn có đông người ngu dốt vì luôn cần nhiều thời gian để đỡ ngu. Thế giới truyền thông cho mọi người quyền nói nên tất nhiên, khi lượng người ngu dốt đông hơn được lên tiếng, tung hoành thì cảm giác sự ngu dốt tràn ngập là điều dễ hiểu. Tuy nhiên, cái hay, cái đẹp cũng có phương tiện để phổ biến thông điệp nên nó là sự cùng phát triển của toàn xã hội.
Have fun :" )

View more

Ad ơi, cháu hay có xu hướng nghịch cảnh đến thì mới học cách thích nghi. Nếu gặp nhiều hoàn cảnh thuận lợi, cháu sẽ không rèn luyện bản thân nữa. Làm sao để luôn trong tâm thế học hỏi, ngay cả khi chưa cần đến kiến thức ấy ạ?

Chào cháu,
Đây là vấn đề của nhận thức. Nếu cháu nhận thức được mình đang ở trong một thế giới mà robot sẽ ngày càng giỏi hơn và ngày càng nhiều người mất việc hơn vì làm việc kém hơn robot thì cháu sẽ nhận ra nghịch cảnh của sự thiếu tự giác rèn luyện đang lơ lửng trên đầu mỗi ngày. Chỉ là thiếu nhận thức sáng rõ nên chưa nhìn ra thôi.
Khi thế giới sử dụng lao động robot rộng rãi thì nó sẽ trở thành một thế giới của hiệu quả. Thế giới sẽ tràn ngập robot trong 10-20 năm nữa thôi, khi một công ty toàn robot làm việc hiệu quả và chỉ một người làm việc không hiệu quả sẽ phá vỡ toàn bộ quy trình, tiến độ của công ty thì sẽ không còn cửa cho tình trạng con ông cháu cha. Công việc dần dần sẽ chỉ còn dành cho những người có thực lực. Và thực lực để cạnh tranh trong thế giới công nghệ này sẽ chỉ được đảm bảo bằng sự không ngừng rèn luyện, học hỏi.
Ad khốn đã tạo ra sản phẩm viết từ năm 12 tuổi và không ngừng lao động, học hỏi từ đó đến giờ. Đến nay đã có hơn 10000 tác phẩm nhiều thể loại nhưng vẫn không chắc mình sẽ cạnh tranh được với thế giới ngày mai. Lúc nào cũng có thể bị đào thải bởi trí tuệ nhân tạo đang khủng nhanh hơn bao giờ hết:
https://www.facebook.com/ScienceNaturePage/videos/1383984738400447
Ngoài không ngừng cố gắng rèn luyện để thích nghi với thế giới mới thì sự cố gắng còn là thái độ để thế giới mới còn dung dưỡng ta khi ta không cạnh tranh nổi. Việc này giống như khi bạn già, vô dụng nhưng bạn có thái độ tốt, không ỉ lại những gì mình có thể tự làm thì bạn còn là một động vật vô hại, dễ thương. Sự vô hại, dễ thương là điều cuối cùng khiến bạn vẫn được chăm sóc, yêu thương. Làm việc kém, vẫn giữ tư duy dựa dẫm được vào gia đình thì không chỉ bị thế giới của những người không ngừng cố gắng xa lánh mà láo lếu còn bị robot nó dẫm bép phát dẹp lép.
Giờ cháu đã hiểu tại sao luôn phải cố hơn mỗi ngày.
Gluck :" )

View more

Cháu thấy cháu không ổn tí nào bác ạ.. cháu không biết cháu bị sao nữa, cả về tinh thần, sức khỏe, cháu cảm thấy mệt mõi đủ thứ chuyện xung quanh cháu, cháu cố gắng soi sét lại bản thân mình tại sao mình lại như vậy, cháu cũng không biết nữa, cháu nghĩ cháu bị trầm cảm mất rồi

Chào cháu,
Sức khỏe là năng lượng để xử lí vấn đề nên hãy luôn quan tâm tới sức khỏe, nắm được các phương pháp vực dậy sức khỏe.
Khi ta bị rối không biết làm gì thì nên làm những việc đơn giản, dễ làm để ta được ở trong trạng thái vận động, lao động. Trạng thái này sẽ giúp ta ít nhất làm được việc gì đó và thấy yên tâm hơn là trạng thái không biết phải làm gì. Vận động, lao động tạo cho ta sự lưu thông cơ thể, tinh thần để sáng suốt hơn.
Khá nhiều cách vực dậy sức khỏe và những việc đơn giản để làm hàng ngày đã được Ad liệt kê trong nhiều câu trả lời. Đó là những cách đã giúp Ad vượt qua trạng thái mệt mỏi, trầm cảm, kiệt sức thường xuyên xảy ra trong nhiều năm. Cháu có thể tìm kiếm để bắt đầu vận động nhé.
Khi ta luôn biết cách vận động và biết việc để làm thì những trạng thái không dễ chịu sẽ không chiếm toàn bộ thời gian cuộc đời ta.
Thời gian của những trạng thái không dễ chịu sẽ giảm dần khi ta kiên trì rèn luyện sức khỏe và chăm chỉ làm những việc tạo cho mình sự dễ chịu.
Have fun :" )

View more

Nếu anh có một muc tiêu cụ thể cần làm, tuy nhiên phải trì hoãn khoảng 3 tháng vì những lí do như cần mang lại sự cân bằng cho tinh thần gia đình, trách nhiệm gia đình,chắc chắn anh sẽ thấy khủng hoảng, và mất động lực. Vậy anh cần điều gì để vượt qua tháng cuối cùng để theo đuổi điều mình muốn?

Chào bạn,
Ad khốn gặp phải khá nhiều tình huống như vậy, nhất là trong việc in sách. Khá nhiều cuốn sách Ad tự in nên sẽ phải tự chuẩn bị tài chính cũng như dành thời gian làm nhiều việc với các bên để in ra được cuốn sách hoàn chỉnh cũng như tổ chức phát hành, hạch toán kinh tế.
Có những lúc các công đoạn về nội dung đã xong đến 99% mà mình nhẩm tính không đủ thời gian và tài chính để in vì còn phải sống, chi tiêu cho việc khác thì cũng phải hoãn lại khá lâu cho đến khi cân bằng được nhiều thứ.
Lí do khiến Ad khốn vẫn sẽ in được cuốn sách mình mong muốn là vì mình thực sự mong muốn điều đó và không ngừng tìm cách thực hiện nó. Nếu quỹ thời gian và tiền bạc hiện tại không đủ thì mình sẽ phải cố gắng thức khuya dậy sớm, làm việc chăm chỉ hơn, sắp xếp công việc gọn gàng, thông minh hơn, huy động vốn tốt, đáo hạn vay tốt hơn. Từ việc mình chăm chỉ hơn và tổ chức cuộc sống gọn gàng hơn mà thời gian và tiền bạc sẽ có nhiều hơn để thực hiện được thêm việc mình muốn.
Điều quan trọng nhất là Ad khốn ngày càng xác định rõ ràng việc khủng hoảng, mất động lực, than thân trách phận chỉ làm mất thêm sức lực, thời gian và tiến độ công việc.
Xác định mình phải chăm chỉ hơn, nâng cao kỹ năng, nghị lực để tổ chức thời gian tốt hơn thì vàng bạc là thời gian sẽ dôi ra mới là đúng đắn.
Việc càng nhiều thì càng nên tiết kiệm thời gian bằng cách ít than vãn và chăm vận động, thể dục, ăn uống tốt để giữ sức khoẻ làm việc dẻo dai.
Gần đây Ad khốn hay chê trách chính phủ Việt Nam cứ nhăm nhe thông qua Luật đặc khu ở các vị trí quốc phòng quan trọng dễ gây mất nước hay Luật an ninh mạng tàn độc cực kỳ gây mất an ninh, an toàn cho người dân. Đó không phải than vãn mà là lên tiếng trước những hành động phản dân, hại nước, ảnh hưởng lớn đến môi trường làm việc và làm việc chất lượng, tử tế của mình mỗi ngày.
Đó, nhiều khi cố gắng làm tốt trăm điều rồi mà chính phủ ăn hại, phá hoại nó vẫn bày ra thêm vấn nạn cho mình phải tham gia xử lí. Chính phủ này đúng là trẻ hư quá mức.
Nhưng cũng đành coi đó là những thử thách của sinh tổn, của một tương lai đất nước, thế giới mà mỗi người dân đều khủng hơn. Nên chỉ có cách là không ngừng cố gắng và chăm chỉ để mạnh hơn, giỏi hơn, tử tế hơn.
Gluck :" )

View more

Ad ơi, cháu có hàng xóm chắc là rất thích nấu ăn. Tuy nhiên, cái mùi khi hàng xóm nấu ăn là cái mùi rất kỳ lạ và đặc biệt khó ngửi. Không biết là họ có đổi món hay không, nhưng mà ngày nào cũng đúng cái mùi ấy. Cháu nên làm gì với hàng xóm đây? Hay là tiếp tục chịu đựng. Cám ơn ad.

Chào cháu,
Kiếm thật nhiều gừng, sả, vỏ cam, khía nhẹ để mùi thơm ngào ngạt bốc lên. Treo ở những chỗ mùi nấu nướng của họ hay bay vào, khía thêm cho tăng mùi thơm bốc lên khi nhà bên nấu nướng. Ngoài ra sẽ có mùi dễ chịu hàng ngày. Hãy xâu chuỗi đẹp để có cả tính trang trí.
Tăng lượng gừng, sả, vỏ cam và bổ sung thêm hạt cà phê, vỏ chanh, dứa, hoa bưởi, hoa nhài... nếu chưa hiệu quả hoặc treo ở nơi họ dễ nhìn thấy, phần lớn mọi người sẽ hiểu ra. Còn chưa hiểu ra thì mang mấy chuỗi gừng, sả, vỏ cam... sang tặng nói treo giúp em ở chỗ này chỗ kia vì em bị dị ứng với một số mùi, mùi nấu nướng không quen làm em bị đau đầu, đau tim, bị ngất, hãy giúp em.
Gluck :" )

Chú ơi, cháu luôn thấy mù mờ chẳng biết bản thân còn thiếu cái gì, phải đi về đâu. Kiểu như là do vật chất đủ đầy r nên ms thiếu định hướng, xuất phát điểm như vậy. Nhiều lần cháu cx tự vấn bản thân nhưng thực sự cháu vẫn không tìm ra đc. Theo chú thì cháu p làm sao ạ?

Chào cháu,
Khi bắt tay vào làm việc và muốn làm thực sự tốt một việc, hai việc, ba việc rồi nhiều việc hơn ta sẽ liên tục thấy mình thiếu kỹ năng và nghị lực. Và càng phát triển công việc đến mức cao hơn thì ta sẽ càng thấy thiếu nhiều hơn như thiếu trình độ, thiếu công nghệ, thiếu tiền, thiếu người trợ giúp, thiếu kỹ năng quản lí, thiếu thời gian, thiếu người thông cảm cho mình...
Cháu cứ bắt đầu từ việc nhà như gấp chăn màn, quét nhà, rửa bát, lau nhà, lau cửa kính, xếp lại đồ đạc cho gọn đẹp hơn, mua chậu hoa, trồng cây ăn lá, ăn quả...
Khi bắt tay vào lao động và có ham muốn lao động ngày một lành nghề hơn, cháu sẽ liên tục phải trải nghiệm thực tế công việc và thực tế công việc sẽ liên tục cho cháu biết cháu đang thiếu gì. Trên đà lao động và mong muốn hoàn thành công việc, cháu sẽ tự đi tìm những gì mình còn thiếu. Ví dụ Google hay tìm trong Ask này cách rửa bát sạch hơn, chỗ mua cây xịn, cách chăm sóc, cách chế tạo một robot, cách chơi nhạc...
Từ những lần tìm kiếm những sản phẩm tốt, cháu sẽ gặp trang cá nhân của những người giỏi và học hỏi được rất nhiều thái độ sống và làm việc của họ.
Từ việc nhà, cháu sẽ biết chia sẻ với người khác hơn, biết giúp đỡ hơn và cháu sẽ nhận ra nếu muốn làm việc, nhất là giúp đỡ người khác, thì thế giới không bao giờ hết việc để làm.
Rèn cho mình thói quen làm việc hàng ngày với những công việc nho nhỏ xung quanh, cháu sẽ hình thành được sự chăm chỉ lao động để thích ứng với cuộc sống ngày mai, khi mà cháu sẽ phải tự lập gánh vác nhiều thứ để xứng đáng là một người trưởng thành.
Nếu vật chật đủ đầy rồi và câu trả lời này giúp ích được cho cháu thì cháu có thể dành một phần vật chất đó để mua nhiều "Ra vườn nhặt nắng" tại đây để tặng những người mình yêu mến nhé:
https://www.facebook.com/ravuonnhatnang/inbox
Have fun :" )

View more

Ad ơi, làm sao để bỏ thói quen trì hoàn cứ đeo bám mình mãi bao nhiêu lâu nay ạ? Cháu không bao giờ hoàn thành công việc một cách thong thả hoặc trước deadline một khoảng thời gian cả, dù có cố gắng ngồi vào trước để khỏi phải cuống cuồng lên khi không đủ....

...gian thì cháu cũng sẽ bị phân tâm hoặc làm rất chậm, không có hiệu quả, rốt cuộc vẫn phải vắt chân lên cổ vào giờ chót. Tóm lại, chỉ khi thật sát kỳ hạn, cháu mới có thể bắt mình học tập/làm việc 1 cách thật nghiêm túc và tỉnh táo, nhưng như thế kết..
..quả thường không bao giờ như ý, và rằng mình đã có thể làm tốt hơn. Có cảm giác rằng phải đến tận lúc "nước lên tới cằm" thì nỗi sợ hãi mới đủ biến thành động lực để làm việc, nếu không, cháu vẫn tiếp tục trì hoãn. Cháu lo đến lúc nỗi sợ ko còn...
..đủ lớn để khiến cháu h.thành c.việc nữa, vì cháu thấy nó đang bé dần đi, khi đó cháu ko còn làm được gì nữa mất,kiểu như ừ dù kết quả thế nào thì mình cũng đâu còn thấy buồn bã,đau khổ,hối hận,tiếc nuối,dằn vặt gì nữa đâu,dần ko cảm thấy gì nữa cả
Xin hãy cho cháu lời khuyên với.
=
Chào cháu,
Đã có những câu hỏi tương tự như câu hỏi của cháu được trả lời ở đây. Cháu có thể chọn trì hoãn tìm kiếm hoặc không.
Gluck :" )

View more

Chú ơi, tư duy một phần là bẩm sinh, một phần cũng có thể rèn luyện phải không ạ?

Cháu ơi,
Đúng, cháu nhé.
Một trong những khả năng mạnh nhất của bộ não là học hỏi để mở mang nên trình độ của nó sẽ không dừng lại ở những gì có sẵn khi người ta chịu khó học hỏi, rèn luyện.
Học hỏi, rèn luyện đúng cách sẽ nạp được cực kỳ nhiều thứ khủng từ vô số những bộ não khủng.
Những gì trong bộ não cũng như vô số đống củi mà sự học hỏi, rèn luyện sẽ thắp sáng chúng.
Người có nhiều củi hơn người khác ngay từ ban đầu mà không học tập, rèn luyện để đánh lửa và cộng hưởng các đống lửa để phát triển toàn diện hơn thì thường sống trong bóng đêm tăm tối của tâm hồn mình thôi.
Chăm đọc Ask giúp cháu thấy thông minh hơn đúng không. Đó, đó :" D D
Have fun :" )

Post trước cháu thấy chú có nói về trầm cảm. Chú có thể chia sẻ một chút về khoảng thời gian chú bị trầm cảm và cách vượt qua được ko ạ?

Chào cháu,
Chủ yếu chứng stress của Ad khốn là do phải học những thứ mình không thích ở trường và tâm hồn nhạy cảm phải chứng kiến nhiều thứ bất cập trong cuộc sống cũng như sự kém cỏi của chính phủ. Từ nhỏ Ad đã luôn suy nghĩ về các giải pháp tốt nhất cho cuộc sống. Khi dành rất nhiều thời gian và sức khỏe để liên tục đưa các giải pháp này lên mạng mà sự hưởng ứng mờ nhạt thì Ad bị thất vọng sâu sắc. Ngồi máy tính nhiều quá cũng khiến đầu, mắt, cột sống, cơ bắp bị suy nhược, đau đớn gây thêm căng thẳng mỗi ngày. Đó là những nguyên nhân chính dẫn đến chuỗi stress khủng trong quãng 18-24 tuổi của Ad khốn.
Cách vượt qua là Ad khốn thường xuyên tập thể thao, mài dũa những gì mình thích, giỏi như viết, đá bóng. Điều này khiến mình luôn được vận động, làm việc và có sự trị liệu từ hứng thú khi làm những việc mình yêu thích.
Quan trọng nhất là Ad khốn luôn tin tưởng mình đủ giỏi, chăm và đủ nhiều tác phẩm đỉnh để có một cuộc sống đầy đủ, cao cấp ở tầm 35-40 tuổi nên trong thâm tâm luôn có ánh sáng này dẫn đường, chưa vừa ý hay thất bại thì lại tiếp tục cố gắng hơn. Chỉ lòng tham về một Việt Nam, một thế giới tử tế hơn là gánh nặng không biết bao giờ thoát :" p
Có thể hiểu cơn trầm cảm như những gánh nặng của sự không vừa ý hay không biết làm gì tiếp theo cứ kéo mình chìm xuống mỗi ngày. Để cân bằng lại thì phải duy trì những việc vừa ý và biết làm gì với nó.
Vd như trong trường hợp của Ad khốn là viết, đá bóng. Ngay cả khi viết nhiều dẫn tới kiệt sức, chán viết và các chấn thương khiến không đủ sức đá bóng thì Ad khốn vẫn tìm cách để vận động phù hợp. Vd:
Mỗi khi lòng mệt mỏi
Là tôi lại lau nhà
Cố lau đi lau lại
Buồn theo mồ hôi ra
Ad khốn từ nhỏ đã luôn muốn và cố gắng để mình phát triển hơn nên nếu cách phát triển này bị dừng lại thì sẽ tìm hướng phát triển khác, dù chỉ trong những việc nhỏ. Ad nghĩ đây là thái độ cần thiết và quan trọng để luôn biết vận động và có được sự minh mẫn, sức khỏe từ đó để vượt qua stress.
Duy trì những mối quan hệ tốt cũng giúp không bị mất hết kết nối với xã hội và thêm mất hướng. Thường xuyên đá bóng, chơi game, nhậu với những nhóm bạn bè thân thiết giúp Ad vẫn có được nhiều tiếng cười.
Sau những cuộc vui, lòng trống trải lại dâng lên khi ra về thì mình lại có điều đợi viết và trái bóng đợi tập. Hãy luôn bày ra cho mình việc để làm. Ở trong dòng nước mà không bơi thì sẽ chìm.
Cứ như vậy đến khi Ad khốn xuất bản khá thành công 2 cuốn sách đầu tiên thì gia đình chấp nhận dần việc Ad thôi học.
Khi Ad không ngừng làm việc, kiếm sống và giữ một nhân cách khá có trách nhiệm thì càng ngày càng làm chủ được cuộc sống của mình, có người yêu. Làm chủ được cuộc sống, được yêu thương giúp tránh được những dạng stress do bị áp đặt rất nhiều.
Nhưng làm việc nhiều, thậm chí, việc gì cũng sinh ra stress, quan trọng vẫn là cách ứng xử với nó. Ad khốn vẫn chia sẻ các phương pháp tập luyện trong các câu trả lời.
Ăn ngon, có bác sỹ tốt, dùng thuốc tốt cũng rất quan trọng.
Have fun :" )

View more

Chào ad, Em là con trai và không có người yêu. Em cảm thấy mình không bao giờ có thể có người dành tình cảm cho mình trọn vẹn, coi mình như lựa chọn tốt nhất ad ạ. Sẽ luôn có người giỏi hơn em, giàu hơn em, đẹp hơn em, mạnh mẽ hơn em, phù hợp hơn em. Em xin ad hãy thuyết phục em ngược lại.

Chào em,
Nếu hiểu đời ta chỉ là một điều cực kỳ nhỏ bé trong cuộc sống vô cùng rộng lớn thì ta sẽ bớt tham lam đòi hỏi điều vô lí là người khác phải dồn toàn bộ tình cảm cho cuộc sống rộng lớn vào mình.
Đòi hỏi này giống như muốn giam cầm cuộc đời người khác đang tự do với cuộc sống rộng lớn vào cuộc đời nhỏ hẹp của mình vậy.
Yêu nhau là đem lại hạnh phúc cho nhau chứ không phải nhốt nhau vào bất hạnh của ngục tù.
Người khác muốn gắn bó với ta không và gắn bó được đến đâu là tùy nhu cầu của họ chứ không được chiếm giữ họ theo nhu cầu của ta. Đó là bắt giữ người trái phép, là nô lệ hóa, là không xứng với từ "yêu thương", hay ít nhất, "tôn trọng", "tử tế".
Em chưa có đối tác nên đòi hỏi trọn vẹn này hiện mới chỉ nằm trong mong muốn; nhưng theo cách em kể, nó đang là cả một luồng nhận thức chi phối tư duy và có thể ảnh hưởng nhiều đến lựa chọn, hành động của em.
Nếu cứ khư khư nhận thức người yêu phải là người dành tình cảm cho mình trọn vẹn thì khi có đối tác để thực hành tình cảm, nó sẽ dẫn đến sự ghen tuông, áp đặt, kiểm duyệt cảm xúc thường trực gây khổ sở cho người yêu. Gây khổ sở không phải cách xây dựng tình cảm mà là hủy hoại nó.
Nếu biết trước một lối nhận thức sẽ dẫn đến một kết quả không tốt đẹp thì để có kết quả tốt đẹp hơn, người ta phải điều chỉnh lối nhận thức đó cho xịn hơn.
Còn khi em chưa chấp nhận được việc rất bình thường là người yêu có thể không luôn dành trọn tình cảm cho mình thì việc chưa có người yêu sẽ an toàn và dễ chịu cho người ta hơn. Ad chẳng vội thuyết phục em kiếm người yêu làm gì khi lối nghĩ của em đang có thể gây hại cho họ.
Mong muốn người yêu trọn vẹn với mình là bản năng, hầu hết mọi người đều muốn vậy. Nhưng mong muốn đó cực kỳ khó đạt được, nó còn tùy thuộc vào trình độ xây dựng tình yêu của mỗi người dẫn tới mức độ gắn bó với nhau trong mỗi cuộc tình.
Như vậy, cách đầu tư hiệu quả cho tình yêu là phát triển trình độ xây dựng tình yêu của bản thân và ngày càng biết rút kinh nghiệm chứ không phải đòi hỏi ngay sự tuyệt đối ở người khác.
Khi ta chẳng có kiến thức gì về xây dựng tình yêu và chưa từng thực hành mà cứ khư khư mong muốn một lâu đài tráng lệ, vĩnh cửu thì nó cũng giống như mù mờ về làm ăn mà luôn muốn có ngay một triệu đô la vào cuối năm chỉ bằng cách thèm khát điều đó và hét to nó trên phố đi bộ Nguyễn Huệ.
Ai vào siêu thị điện máy cũng muốn có được chiếc Tivi xịn nhất (chiếc Tivi có thể dành tình cảm cho mình trọn vẹn) nhưng nhìn mức giá và năng lực chi trả của mình, người ta sẽ không đặt sẵn việc mình phải có được chiếc Tivi xịn nhất nếu không muốn ra về tay trắng.
Khi người ta không gây áp lực cho tình yêu thì tình yêu sẽ dễ xuất hiện hơn.

Gluck :" )

View more

Bị lừa và phản bội nhiều, cháu chẳng dám tin tưởng bất cứ ai nữa. Cháu không hiểu sao cháu lại bị lừa, nên cũng không thể rút ra kinh nghiệm gì để tránh bị đau. Thành ra giải pháp duy nhất là không tin bất cứ ai. Nhưng như thế lại mệt mỏi, cô đơn. Cháu phải làm sao đây ạ?

Chào cháu,
Hàng giả, hàng kém chất lượng tràn lan trong cuộc sống chính là dấu hiệu cho thấy có rất nhiều sự lừa đảo, người lừa đảo trong cuộc sống.
Như vậy, kỹ năng nhận biết lừa đảo là một kỹ năng sinh tồn quan trọng nếu ta không muốn trở thành nạn nhân cho những người sinh tồn theo cách lừa đảo.
*
Trong cuộc sống cũng luôn có những hàng hóa tốt, chất lượng cao, nguồn gốc xuất xứ rõ ràng, có bảo hành, đạt được tỷ lệ khách hàng hài lòng cực kỳ cao. Những hãng này thường luôn tạo cơ hội cho khách hàng khiếu nại và giải quyết khiếu nại nhanh chóng, hợp tình hợp lí.
Đây cũng là dấu hiệu cho thấy vẫn có những người đặt uy tín bản thân và niềm tin của người khác lên làm đạo đức sống, đạo đức làm việc hàng đầu.
Như vậy, vẫn có những người đáng tin trong cuộc sống.
Vấn đề ở đây là để niềm tin vào cuộc sống không mất đi thì cũng phải học cách tin có chọn lọc.
*
Nếu cháu chưa biết rút ra kinh nghiệm để nhạy cảm hơn trong việc tránh bị lừa thì cháu hãy đến những môi trường có tỷ lệ an toàn cao nhiều hơn.
Ví dụ như mua hàng hóa ở siêu thị nhiều hơn bên ngoài.
Ví dụ như xem cách người ta đi đường có biết nhường nhịn, biết giữ an toàn cho mình không. Tìm được người như vậy đã rồi hẵng tính xa hơn trong quan hệ.
Chở bạn gái mà tạt đầu
Khác nào muốn nó đi chầu Diêm Vương
*
Công thức để tránh bị lừa là trong công việc, trong cam kết là hãy học làm hợp đồng chặt chẽ. Đọc kỹ hợp đồng trước khi ký. Còn gợn, còn chưa hiểu hết thì chưa ký.
Dù đối tác có tạo cảm giác đáng tin đến mấy thì cũng cứ yêu cầu hợp đồng chặt chẽ.
Trong số những người đáng tin cũng có người không thích thủ tục giấy tờ phức tạp nhưng họ coi trọng uy tín hơn cả nên họ cũng chẳng ngại một chút phiền phức của hợp đồng để làm đối tác thoải mái hơn.
Cái người thực sự đáng tin muốn nhất chính là đối tác không mất niềm tin vào họ. Vì với họ, mất niềm tin là mất danh dự, thứ họ cố gắng gìn giữ nhất.
*
Hàng hóa làm chúng ta thất vọng nhiều hơn người khác vì mật độ tiếp xúc nhiều hơn. Bởi vậy, hãy xác định rõ cần dành nhiều thời gian và tâm trí để học phân biệt hàng hóa tốt và tồi.
Trước khi mua sắm, Google kỹ, đọc kỹ bao bì để mua sắm hàng hóa có thương hiệu tốt, chất lượng tốt.
*
Người không nhạy cảm trước người lừa đảo, hàng hóa lừa đảo và không rút được kinh nghiệm sau mỗi lần bị lừa vẫn có thể áp dụng những công thức để giảm thiểu việc bị lừa.
Chính việc áp dụng những công thức như tìm hiểu kỹ trước khi đặt bút ký hay mua sắm sẽ giúp cháu gặp nhiều điều đáng tin, nhiều người đáng tin hơn.
Những người đáng tin nhất họ không ngại gì việc ký một hợp đồng chặt chẽ hay đưa ra chính sách bảo hành để thỏa mãn nhu cầu chắc chắn của người khác.
Từ kinh nghiệm gặp điều đáng tin, người đáng tin cháu sẽ có cảm giác và công thức rõ ràng hơn đáng tin là như thế nào và phân biệt được người không đáng tin, điều không đáng tin dễ hơn.
Gluck :" )

View more

Chú ơi, làm sao để kiên định khi bản chất cháu luôn ưa thích cái mới mẻ ạ? Mặc dù cháu biết là phải kiên định mới có thể cầu toàn trong công việc, nhưng cháu không thể đừng được khi việc gì cháu cũng muốn làm qua xem như thế nào.

Chào cháu,
Sự kiên định nếu không may mắn có được qua bẩm sinh, di truyền thì được hình thành từ thói quen kiên định.
Thói quen kiên định được hình thành từ sự chăm chỉ tập luyện tính kiên định. Phần lớn mọi người không kiên định sẵn, trẻ con hầu hết đều cả thèm chóng chán nên tính kiên định phần lớn do được dạy đúng và tập luyện đúng cách mà thành.
Muốn có hình thành thói quen kiên định thì cách hiệu quả nhất là tập kiên định từ những việc nhỏ hàng ngày.
Kiên định chẳng qua là một cái tên khác của ý chí, nghị lực hay chăm chỉ. Nói đơn giản hơn, kiên định là khả năng đi xa hơn trên một chặng đường nào đó.
Mỗi việc ta làm là một chặng đường ta đi. Đi hết chặng đường thì ta hoàn thành việc đó, không thì ta sẽ khiến công việc bị dang dở. Kiên định là không bỏ dở. Đi ăn buffet mà bỏ dở là rất lãng phí và thiếu tôn trọng người làm đồ ăn. Đó chính là thiếu kiên định. Bị lấy đồ ăn quá đà, phải cố khổ sở ăn hết thì lần sau hãy rút kinh nghiệm, suy nghĩ trước khi lấy. Đó cũng là kiên định điều chỉnh thói "no bụng, đói con mắt" của mình.
Có những công việc xấu mà để dang dở hay dừng lại là tốt, ví dụ như hại người, tham nhũng, duy trì BOT mất dạy trên đường quốc lộ... Nhưng phần lớn công việc mà ta bỏ dở không phải vì chúng dở mà vì ta dở, ta thiếu kiên trì, kiên định.
Để hình thành thói quen thì phải làm nhiều cho quen. Đặt ra mục tiêu làm đều đặn 1 việc trong 5 ngày, rồi 10 ngày, rồi 1 tháng chính là cách luyện cho mình sự kiên trì, kiên định.
Rửa bát liên tục 10 ngày, dậy sớm liên tục 10 ngày, chạy liên tục 10 ngày, không nổi nóng liên tục 10 ngày, cuộn chuột đọc hết Ask này để tránh cho Ad khốn đỡ kiệt sức vì phải trả lời những câu hỏi lặp...
Mỗi một tháng dậy sớm
Là một ngày thừa ra
Mỗi một năm dậy sớm
Bạn là quái vật à
Cứ như vậy, sự kiên định hay ý chí sẽ lớn dần lên.
Nếu việc gì cháu cũng muốn làm qua xem như thế nào và đang muốn có sự kiên định thì hãy làm qua việc hình thành sự kiên định. Không có sự kiên định thì rất khó có được nhân cách tử tế vì làm việc cứ dở dở dang dang rất phiền người khác phải đi vá lỗi, đó là sự thiếu trách nhiệm, thiếu tử tế. Sự tử tế đòi hỏi cực kỳ nhiều ý chí.
Have fun :" )

View more

Em chào ad Khốn ạ. Việc đầu tiên là em xin cảm ơn vì ad đã viết ra những điều tốt đẹp nhường ấy.Chuyện của em là thế này, em bị xâm hại tình dục trong vài năm bởi dượng em. Mẹ em đã biết, nhưng phản ứng khá thờ ơ và khuyên em nên "im mồm đi mà sống".Cuộc sống của em khá ngột ngạt vì bị quản khá chặt

Sắp tới nhà em có kế hoạch di cư sang Mỹ. Nhưng em muốn sống lại đây và tự lập vì không có cách nào tha thứ. Chuyện ấy chắc sẽ vấp phải sự phản đối rất lớn nên em định bỏ đi mà không nói. Nhưng như thế hình như không thỏa đáng. Ad có thể cho em lời khuyên không ạ?
=
Chào em,
Không có ai được quyền phản đối một người muốn rời bỏ môi trường có người cha dượng xâm hại và người mẹ bao che cho việc đó. Họ còn quá may mắn là chưa bị pháp luật xử lí vì tội ác này. Nên em hoàn toàn không cần áy náy khi rời bỏ họ. Hãy để lại cho họ một bức thư nói rõ lí do và cảnh cáo sẽ tố cáo họ nếu họ còn định làm hại đến em hay người khác. Em đã đưa thông tin cho những người bạn thân và bạn em sẽ báo công an nếu họ định gây hại cho em.
Điều cần tập trung ở đây chính là công việc của em khi rời bỏ môi trường xấu đó. Em rất cần một công việc tốt để kiếm sống, có thêm những người bạn tốt và vượt qua dần những ký ức kia.
Sang Mỹ cũng là một cơ hội lớn của đời người, nếu cố gắng, người ta có thể phát triển tốt hơn ở Việt Nam nhưng để có công việc cho một người mới sang không dễ.
Giai đoạn đầu là giai đoạn em sẽ bị phụ thuộc nhiều vào gia đình. Em có thể bị tấn công nhiều hơn bởi vị trí phụ thuộc của em. Nếu tố cáo việc đó, có thể em sẽ được người Mỹ bảo vệ, tìm việc làm cho nhưng đó cũng là một quá trình phức tạp mà em phải chịu đựng thêm rất nhiều.
Tuy nhiên, nếu em tìm hiểu để tìm được một công việc tốt bên Mỹ và mức lương đủ để ra ở riêng thì em cũng nên cân nhắc cơ hội này.
Chú này có rất nhiều kinh nghiệm ở Mỹ, nếu em định tìm việc bên Mỹ, em nên sớm Inbox kể tình hình và năng lực của em, nhờ chú ấy tư vấn một công việc tốt, biết đâu chú ấy sẽ giúp được: https://www.facebook.com/gaupvn
Nếu lâu lâu không thấy trả lời, em cứ Comment vào Status nhờ chú ấy check Inbox nhé.
Còn nếu em quyết định ở Việt Nam thì hãy cố gắng 3 điều:
- Tìm nơi ở an toàn
- Tìm việc ở môi trường tốt. Ví dụ làm cho KFC
- Chi tiêu tiết kiệm
Nếu cần tìm việc mà chưa tìm được, chỉ cần đạt được điều kiện lịch sự với khách hàng, chăm chỉ và trung thực, em có thể làm việc cho Ra vườn nhặt nắng theo cách như sau:
Đi chào Ra vườn nhặt nắng 3.0 và Em giấu gì ở trong lòng thế? 2.0 ở các quán cà phê lịch sự hay cổng các trường tiểu học. Hoặc bán theo cách của em. Mỗi cuốn giá bìa 100k bán được em có thể giữ lại 30k. Một ngày bán được 3-5 cuốn là em có thể trang trải phí thuê nhà và sinh hoạt tiết kiệm.
Khi cần một công việc và chắc chắn có thái độ làm việc tốt, em có thể Inbox cho https://www.facebook.com/ravuonnhatnang/ nhé.
Ra vườn nhặt nắng sẽ Ship sách để em có thể bắt đầu làm việc. Phí Ship RVNN sẽ chịu. Cuối mỗi tháng, em chuyển khoản lại 70k/cuốn x số cuốn em bán được cho RVNN. Phí chuyển khoản em sẽ chịu nhé nên hãy tìm ngân hàng chuyển khoản miễn phí hoặc giá thấp để tiết kiệm hơn.
Gluck :" )

View more

Dear Ad, từ nhỏ em đã phải sống xa bạn bè và người thân do hay phải xê dịch. Có lẽ vì thế mà em gặp khó khăn trong việc gắn kết với những người mình yêu rồi lại buồn buồn tủi tủi vì mình không chia sẻ được cuộc sống với họ như họ mong muốn. Em biết điều này có thể sửa được nhưng làm thế nào hả Ad?

Chào em,
Khi trưởng thành thì phần lớn mọi người đều trải qua ít nhiều cảm giác không được người khác chia sẻ như mong muốn và đều phải học để làm quen với việc đó.
Họ sẽ tìm thêm cách giải trí, tập trung hơn vào công việc yêu thích. Khi con cái ít về, người già thường xem Tivi nhiều hơn, sau này mày có chăm về cũng đợi bọn tao xem hết mấy chương trình yêu thích đã. Khi hai người yêu gần nhau mà khó nói chuyện thì họ quay lưng vào nhau lấy chỗ dựa dễ chịu để vào Facebook, xem phim...
Nếu sự chia sẻ trực tiếp khó quá thì hãy chia sẻ gián tiếp qua những món quà có thể đem lại niềm vui cho người thân. Đồ ăn, quần áo họ thích, những đôi bít tất dễ chịu, sữa tắm siêu thơm, khăn tắm êm vãi, Tivi, điện thoại xịn hơn, nâng cấp đường truyền Internet, Album Ngọt, đặc sản từ những chuyến đi...
Quà tặng được yêu thích chính là cách bù đắp hữu hiệu cho sự thiếu chia sẻ nhé. Hãy chú ý hơn xem mọi người thích gì. Nhiều đứa trẻ gặp họ hàng mỗi năm vài lần nhưng có những cô chú bác được thương mãi vì tặng quà đỉnh quá.
Tất nhiên là không thể dùng quà tặng để bù đắp tất cả. Dành thời gian cùng sử dụng những món quà đó như hướng dẫn cài đặt Tivi mới, cùng xem gameshow, cùng chơi thể thao, uống bia, bộ đồ sexy này là mua tặng cho 2 chúng ta...
Nấu ăn cho người khác, giúp người nội trợ trong gia đình nấu nướng, cùng bày bàn ăn và trong lúc ăn, buôn chuyện trên Facebook, VnExpress, cùng hỏi nhau ý kiến về các sự kiện trong xã hội cũng là một cách siêu hay để có thêm cảm giác gắn kết, hiểu nhau hơn, học được từ nhau nhiều hơn.
Nếu ta muốn mọi người có được cảm giác được chia sẻ hơn mà quỹ thời gian ta dành cho mọi người bị ít hoặc chưa hiệu quả thì ta cần "lên kịch bản" nhiều hơn cho việc đó. Bằng quà tặng, bằng những sự tương tác, giúp đỡ mà ta đã sẵn sàng khi gặp mặt.
"Lên kịch bản" ở đây không phải là đóng kịch mà là giúp ta biết phải làm gì hơn và điều đó giúp giảm bớt những khoảng lặng mất tự nhiên do không biết phải làm gì.
Gluck :" )

View more

Ad ơi! Cháu thích một bạn trong lớp, mà 2năm chắc nói với nhau đc ba câu. Đồ cháu mơ mộng còn nghĩ là gần đây bạn ý cũng thích cháu nữa. Cháu sắp thi đại học rồi ad ạ, mà tâm trí cứ để đâu, vào thư viện học xong thấy bạn ý ngồi đấy là chữ đi hết. Cháu phải lsao, giờ cháu chỉ muốn tập trung học thôi

Chào cháu,
Chúng ta sử dụng logic một chút nhé.
- Trường hợp 1: Bạn ấy chưa/không thích cháu.
Giả sử rơi vào trường hợp này và cháu muốn tập trung vào việc học thì thời điểm sắp thi không phải lúc phù hợp để tìm cách làm bạn ấy thích cháu. Có thể bạn ấy còn cảm thấy bị quấy rầy.
-> Cháu cứ yên tâm tập trung học.
- Trường hợp 2: Bạn ấy thích cháu.
Nếu bạn ấy thích cháu thì thi xong còn nhiều cơ hội mà.
Người nào thích mình có tâm một chút thì khi mình chưa phản đối, người ta sẽ chưa vội dừng thích chỉ sau 1 kỳ thi đâu.
Nếu dừng thích nhanh vậy thì cũng đỡ cho mình phải gặp rắc rối tình cảm với một người hời hợt.
-> Cháu cứ yên tâm tập trung học.
Vậy là cháu đã có câu trả lời cho 2 trường hợp rồi nhé.
*
Ngay cả khi người ta thích nhau ra mặt, sống với nhau, lấy nhau mà trong lòng không có ý thức tập trung vào những việc quan trọng của cuộc đời, không có nghề nghiệp kiếm sống thì rắc rối của sự mất hướng, thiếu thốn hay lệ thuộc sẽ lại phá hủy những điều mà tình cảm tự nhiên tạo ra, biến yêu thành giận, thành ghét.
Năng lực lao động và ý chí tập trung lao động sẽ làm cuộc đời người ta có phương hướng, có giải pháp vượt qua những lúc khó khăn, có thức ăn.
Rất nhiều người chỉ tập trung tận hưởng hương vị của tình cảm và bỏ bê lao động đã bị rớt lại trong cuộc sinh tồn khắc nghiệt vốn là thứ mà muôn loài phải trải qua.
Cả nghìn con rùa con sinh ra mới có một con sống sót đến lúc trưởng thành. Tỷ lệ sống sót của con người cao hơn nhờ an sinh xã hội tốt hơn, ít kẻ thù trong tự nhiên hơn nhưng không có nghĩa là không có những người nằm lại hay không thích nghi được với cuộc đời vì không rèn được cho mình sức mạnh sinh tồn.
Nếu việc học rất quan trọng với cơ hội việc làm và kiếm sống của cháu thì đây là thời điểm thử thách quan trọng cho cháu. Để cháu quyết định có rèn giũa cho bộ não mình một sức mạnh tập trung cao hơn không.
Có được sức mạnh ý chí này thì nó sẽ ngày càng càng mạnh hơn và giúp ích cho cháu rất nhiều trong những khó khăn của cuộc đời và cả tình cảm mà ai ai cũng gặp nhiều.
Cũng có người sẽ khuyên cứ vứt hết ràng buộc mà chạy theo tình cảm, liều lĩnh đầu tư cho tình cảm, chạy theo tiếng gọi của con tim nhưng nếu con tim gọi đủ to thì người ta đã chẳng cần đi tìm lời khuyên rồi.
Sau khi thi xong, tặng bạn ấy một cuốn sách ví dụ như Ra vườn nhặt nắng 3.0 là được rồi. Thích nhau thì từ cuốn sách sẽ có cớ chuyện trò hơn. Hoặc nếu muốn thêm cơ hội thì cứ tặng sách sớm, đề vào sách hoặc kèm bưu thiếp: "Sau khi thi xong cậu rảnh thì rủ tớ đi uống nước nhé?"
Cháu sử dụng ngôn ngữ rất tốt. Cố gắng phát huy.
Gluck :" )

View more

[300418] Dậy thị bị rối loạn nội tiết gây mụn chi chiết trên mặt của cháu. Có tìm hiểu thì nó không thể tự hết được, chữa trị nhưng không bao giờ dứt được. Nó làm cháu thiếu tự tin và stress kinh khủng. Cháu muốn đi da liễu, nhưng người lớn lại không cho đó là một vấn đề nghiêm trọng.

[300418]Mụn là bệnh, bệnh da liễu khá phổ biến là đằng khác. Nhưng nó lại không được ưu tiên trong việc sử dụng tiền của người lớn. Nên cháu đành ngậm ngùi cảm thông với sự không đủ kinh tế này. Điều đó làm cháu buồn vô cùng, stress lại càng stress hơn. Nhưng cháu không biết làm gì để giải quyết cả.
=
Chào cháu,
Đi khám ở bệnh viện với các bác sỹ có chuyên môn và kinh nghiệm là lựa chọn sáng suốt. Trên mạng có nhiều cách trị mụn tại nhà nhưng không nên mạo hiểm khi không có đủ kiến thức về việc đó.
Đa phần các loại sữa rửa mặt, kem trị mụn bị quảng cáo phóng đại về tác dụng và có thể gây tổn thương da, làm giảm tính hồi phục tự nhiên của làn da. Những loại xịn thực sự thì thường rất đắt tiền. Rất nên đi khám.
Nếu người lớn không cho cháu tiền vào việc này thì cháu vẫn có thể tự kiếm nhé. Rất nhiều bạn trẻ kiếm được tiền nhờ buôn bán nhỏ như bán đồ dùng học tập, truyện tranh, thức ăn, đồ handmade cho các bạn cùng lớp hay làm thêm việc phù hợp như bán KFC, dắt chó đi dạo, đọc sách cho người già...
Ad có một việc cho cháu có thể làm ngay. Đó là bán tập thơ thiếu nhi "Ra vườn nhặt nắng" phiên bản 3.0 hay còn gọi là RVNN 3.0.
Giá bìa tập thơ này là 100k và là một tập thơ tranh rất được yêu thích, các phiên bản đã bán hơn 8000 bản và đang rất dễ bán.
Cháu có thể bán cho các bạn cùng lớp, cùng trường, người quen. Và bán dễ nhất là cháu đeo balô đựng sách đến những quán cà phê đẹp, cổng trường tiểu học, nơi có nhiều người thích đọc sách và phụ huynh có tiền để mua sách hay cho con. Thái độ lễ phép, vui vẻ sẽ rất hiệu quả.
Nếu cháu quyết tâm với việc này thì cháu có thể Inbox cho https://www.facebook.com/ravuonnhatnang nói muốn bán sách cho Ad khốn.
Ad khốn sẽ trả lương cho cháu 30k/cuốn. Phí Ship đến cháu Ad khốn sẽ chi trả. Sau khi bán hết chỗ sách, cháu chuyển khoản lại cho Ad khốn 70k/cuốn. Phí chuyển khoản Ad khốn cũng sẽ chi trả.
Bán được 20 cuốn cháu sẽ giữ lại được 30k x 20 cuốn = 600k. Bán được 40 cuốn cháu sẽ có 1,2 triệu là đủ cho phí khám và điều trị ban đầu. Cháu có thể cho người mua số điện thoại để họ giới thiệu cho người khác, càng làm quen việc sẽ ngày càng bán dễ hơn.
Lưu ý là hãy bảo quản sách cẩn thận, giữ trong thùng hoặc khi cho vào ba lô có lớp bọc, áo mưa, tránh làm nhàu hoặc bị ướt.
*
Hàng ngày cháu hãy rửa mặt bằng hai tay sạch dưới vòi nước sạch, mát xa nhẹ nhàng khắp mặt, theo những vòng tròn rồi thấm khô nhẹ nhàng bằng khăn mặt sạch, khô, mềm.
Nên có vài khăn mặt và chăm giặt khăn kỹ, phơi nắng để luôn có khăn mặt khô, sạch thấm khô mặt sau khi rửa mặt bằng tay.
Giữ mặt khô ráo, ít mồ hôi, ít chất nhờn cũng sẽ khiến mụn se lại nhanh, giảm lan rộng. Xoa nhẹ, đều một chút phấn dôm loại tốt sau khi rửa mặt giúp da mặt khô lâu cũng khiến các chất bã, nhờn không loang khắp mặt như lớp dầu trên mặt biển cản trở việc "thở" của da. Nên có tư vấn của bác sỹ và theo dõi xem da có phù hợp với loai phấn dôm mình dùng không.
Tặng bác sỹ khám cho cháu 1 RVNN 3.0.
Gluck :" )

View more

Chú ơi cháu buồn quá, cháu vừa giảng bài cho e trai cháu lớp 4. Nó vừa học kém lại lười. Cháu giảng cặn kẽ ví dụ sinh động rồi nhưng nó vẫn ko hiểu. Cháu tức muốn khóc và đã mắng nó bằng những lời mà một đứa trẻ không bao giờ nên nghe. Nhưng thật sự gia đình cháu cx có ép nó học quá đâu, chỉ là

Kiến thức cơ bản rất bình thường. Cháu không biết làm thế nào với nó nữa ạ. Cháu mệt khi thấy cảnh em cháu vừa học vừa khóc lắm rồi. Vừa thương lại vừa tức muốn chết ạ!
=
Chào cháu,
Cháu cứ thử nghĩ nếu ai đó giảng giải cho cháu cái gì mà cháu không hiểu rồi người ta tức giận và mắng mỏ thì cháu có hiểu được hay có hứng thú nghe tiếp không? Như vậy, đó là cách làm vừa không tạo được hiệu quả vừa gây tổn thương. Đó không phải cách dạy đúng và có thể coi là một dạng bạo hành cháu nhé.
Với cháu thì đó là kiến thức cơ bản, bình thường nhưng với em cháu, có thể đó là một chân trời xa lạ, gây sợ hãi vì không biết xuất phát từ đâu.
Cách dạy đúng với người bị hổng kiến thức là lùi lại chứ không phải tiến lên. Quay lại những đoạn em cháu bị hổng kiến thức và vá lỗi ở đó đã.
Quay lại từ đầu năm hoặc từ năm ngoái, năm kia để biết em cháu gặp vấn đề từ đoạn nào. Từ những gì em cháu có thể hiểu, cháu hướng dẫn đi tiếp. Đến đâu không hiểu thì phải dừng lại tìm cách xử lí ở đó đã, không cố nhồi thêm. Giống như ăn đến lúc ngán thì phải dừng lại để tiêu hóa xong đã.
Cách học nhồi nhét và la mắng sẽ khiến người ta sợ học và đó là gây hại cho sự học của người ta. Sự sợ học cái này có thể lây lan sang sự sợ học cái khác và khiến người ta không còn cảm thấy học hỏi là thú vị, luôn sợ hỏi vì sợ bị mắng. Trong khi, cảm giác thích học mới là điều quan trọng và đầu tiên mà người dạy cần tạo ra cho người học.
Cứ khi người học có dấu hiệu sợ học mà ta chưa giúp họ vượt qua nỗi sợ đó đã nhồi thêm chính là ta đang ép học. Ép dầu ép mỡ ai nỡ ép learn.
Hoặc cháu cần tìm cho em cháu một người dạy dễ hiểu và tâm lí hơn hoặc cháu cần thay đổi phương pháp. Hãy bắt đầu lại với những gì dễ nhất, cố tình đưa những thứ dễ nhất mà em cháu có thể xử lí được và khen ngợi từng việc nhỏ mà em cháu làm được. Từ đó, nhỏ này mới tìm lại được sự tự tin và ham muốn chinh phục thêm các bài học mới.
Hãy đưa thêm các câu chuyện vào các bài tập, biến nó thành những tình huống trong cuộc sống.
Ví dụ thay vì hỏi 2 + 2 bằng mấy thì hỏi: "Em đang có 2 quả cam, em được mẹ cho thêm 2 quả nữa, có một vị thần xuất hiện và hỏi em đang có mấy quả cam, nếu trả lời được em sẽ được tặng một ô tô điều khiển từ xa. Em sẽ trả lời thế nào? Được dùng cả ngón tay để đếm nhé".
Ví dụ với môn sinh học thì hãy cùng ra vườn hay công viên đố tên các loại cây.
Hãy làm cho môn học trở thành công cụ hữu ích trong cuộc sống, để khám phá cuộc sống thì tự người học sẽ có nhu cầu trang bị thêm kiến thức của môn học đó để thấy hạnh phúc hơn. Những phần thưởng nho nhỏ như kẹo bánh, đồ chơi cũng tạo thêm động lực học.
Khi người ta không hiểu thì ta nên dừng lại cho cả 2 nghỉ ngơi, bình tĩnh đã. Và phải thực sự xác định là mình cần thay đổi phương pháp dạy chứ không gây thêm áp lực cho người học. Hãy dừng ở điểm bế tắc và quay trở lại tình bằng hữu, cùng nhau vui chơi hồi lại đã.
Hãy giữ tiêu chí "Giáo dục không nước mắt" nhé. Cháu sẽ tạo được không khí học vui vẻ mà.
Gluck :" )

View more

Ad ơi, khi trả lời câu hỏi của mọi người, làm sao ad biết lựa chọn ngôn ngữ như thế nào thì hiệu quả hơn ạ? Đôi khi cháu thấy ad phân tích, nêu ví dụ, đôi khi trích thơ, dùng ngôn ngữ nghệ thuật, ẩn dụ,...

Chào bạn,
Trước khi trả lời ai đó thì Ad khốn phải lắng nghe câu hỏi của họ. Câu hỏi của họ chính là ngôn ngữ của họ. Ngôn ngữ của mỗi người phản ánh rất nhiều về tư duy và lối sống.
Ad khốn giao tiếp ở các diễn đàn từ năm 2002, tiếp xúc với ngôn ngữ của nhiều nghìn người và có những người mình giao tiếp offline hay biết thêm khá nhiều thông tin về cuộc sống offline của họ. Có những người sống offline có độ vênh so với online nhưng có những người thì ở đâu họ cũng vẫn sống một lối sống. Đó là một kho dữ liệu, kinh nghiệm khá lớn để Ad khốn có một sự nhạy cảm khá tốt về đời sống của ai đó khi đọc ngôn ngữ của họ. Việc này ngoài nhạy cảm cá nhân còn có sự hỗ trợ của việc đọc nhiều tỷ chữ của người khác và cẩn thận khi đối chiếu thông tin từ nhiều nguồn.
Từ cảm nhận về mỗi người qua ngôn ngữ của họ và có thể là biết thêm các thông tin khác, Ad khốn sẽ đưa ra ngôn ngữ thích hợp với người đó.
Bên cạnh đó thì Ad khốn mắc bệnh nghề nghiệp, coi mỗi điều mình viết ra phải là tác phẩm nên dành nhiều tâm huyết trau chuốt, tu từ để mỗi câu trả lời có vẻ đẹp của tác phẩm. Nhiều lúc mải mê sáng tác nên có lúc cũng hơi lan man, hại não độc giả. Sozi nhé :" D D
Have fun :" )

View more

Chú ơi, Làm thế nào để biết bạn nam có thích mình không ạ? Chúng cháu thỉnh thoảng chia sẻ những thứ thú vị cho nhau ( qua internet vì 2 đứa đi học ở 2 thành phố khác nhau). Với một điều nữa là những người cùng tuổi có đến được với nhau không ạ? Cháu cảm ơn chú nhiều nhé!

Chào cháu,
Nếu ta thích điều gì ta sẽ dành nhiều thời gian cho điều đó.
Qua internet, người ta có thể làm nhiều việc, mở nhiều tab, chat với nhiều người một lúc. Nếu có những lúc bạn ấy dành nhiều thời gian trao đổi với cháu không đứt quãng về những chuyện đâu đâu, chịu khó lắng nghe cháu nghĩa là bạn ấy đang quan tâm nhiều đến cháu. Đó là dấu hiệu của việc thích.
Việc đến được với nhau chỉ phụ thuộc vào độ tuổi khi người trong cuộc quá bận tâm đến việc đó. Nếu ta đặt sẵn định kiến là cùng tuổi hay tuổi này tuổi kia khó đến với nhau thì ta sẽ tự làm khó việc đó. Những trường hợp đến với nhau và hạnh phúc luôn có ở mọi độ tuổi. Bí quyết ở đây là họ đến với người họ thấy hòa hợp và biết cùng nhau vun vén hạnh phúc.
Thích qua Internet mới chỉ là những bước nho nhỏ đầu tiên của một chặng đường dài và không ít khó khăn của việc xây tổ ấm. Và nỗ lực hay không cho việc này cực kỳ dễ nhận ra. Đó là dễ chịu khi ở bên nhau, cùng nhau tốt hơn và phát triển hơn mỗi ngày, chăm sóc nhau khi đau ốm, dù có cãi vã thì vẫn có nhiều lúc biết nhường nhịn nhau, dành đồ ăn ngon cho nhau, biết giúp nhau chi trả hóa đơn...
Điều kiện quan trọng của tình cảm là khi gặp nhau trực tiếp, khi ở bên nhau phải thấy thấy dễ chịu. Nếu muốn hạnh phúc mà chưa có được điều đó thì có được điều đó đã rồi hẵng tính xa hơn.
Cháu có thể cuộn chuột để đọc thêm thông tin nhé. Cũng có bạn hỏi tương tự cháu và Ad khốn đã trả lời khác một chút.
Gluck, have fun :" )

View more

Em không biết nên làm thế nào, em không có gì trong tay có thể đem ra đối chất với ông ấy. Tất nhiên em thất vọng, nhưng điều đó không quan trọng. Em chỉ muốn ổng không làm như vậy nữa với bất kì đứa con gái nào, nhất là chúng nó đã tin tưởng ổng như thế. Ad khuyên em phải làm gì/nghĩ thế nào? (8)

Ad xin trả lời tiếp nhé...
Để tránh cho nhiều bạn có thể trở thành nạn nhân thì việc tố cáo ông già dơ dáy này là cần thiết.
Để thực hiện mong muốn "ổng không làm như vậy nữa với bất kì đứa con gái nào", em cần tìm một địa chỉ tin cậy xử lí các vấn đề xâm hại phụ trách nơi ông già đó ở và trao đổi với họ.
Nếu có Nhi hợp tác nữa thì càng thuận lợi vì là nhân chứng. Họ có nhiều nghiệp vụ xử lí việc này và lo chỗ an toàn cho Nhi. Nếu Nhi không muốn tham gia, em vẫn hoàn toàn có thể tự liên hệ và cung cấp cho họ các thông tin chứng minh em đã từng ở trọ ở đó. Hãy chia sẻ chân thành và lưu lại các trao đổi để làm bằng chứng nếu những người này không thực sự vào cuộc. Họ sẽ tự biết phải ẩn danh cho em nhưng em cứ yêu cầu việc đó cho rõ nếu muốn.
Nếu hồ sơ vụ này bị họ bỏ xó, không có lệnh cấm nhận nuôi với ông già hay các biện pháp trừng phạt cần thiết thì em có thể đăng câu chuyện lên cộng đồng sinh viên bên đó. Em có thể đăng cả các bằng chứng em đã nhờ các cơ quan chức năng bên đó nhưng họ không xử lí.
Ad tả thêm tình huống dự phòng như vậy nhưng vẫn nghĩ khi em liên hệ đúng cơ quan chức năng của Úc, họ sẽ rất quan tâm đến vấn đề người nước ngoài, nhất là du học sinh bị xâm hại ở nước mình và tin tưởng, cảm ơn em hơn em nghĩ.
Cảm ơn em đã chia sẻ.
Gluck :" )

View more

Ad ơi, em xin kể một câu chuyện và nhờ Ad góp ý ạ. Là thế này, em đi học ở Úc và may mắn được một gia đình già giúp đỡ, cho ở nhà giá rẻ. Hai ông bà già ấy nhận em và nhiều bạn gái khác làm con nuôi. Em đã trải qua 2 năm yên ấm ở đó, duy chỉ có một lần em dẫn một đứa em em đến chơi, ở lại... (1)

... Ông già mà em nhận làm bố rất thích chụp ảnh. Ông ấy cũng thường chụp ảnh em và những bạn gái con nuôi khác của ông ấy. Khi em dẫn đứa em này đến, em cũng yên tâm để ông ấy chụp ảnh nó và mình thì yên trí ngồi làm việc trong phòng. Tuy nhiên, lát sau nó nhắn tin gọi em lên ngay và kể là... (2)
... Sau khi chụp ảnh xong, nó mệt quá (vì phải đi tàu mấy tiếng) nên nằm thiếp đi trên đi-văng. Trong lúc ngủ mê mệt, nó cảm giác giật mình vì như có ai liếm chân. Khi nó tỉnh dậy được thì không có ai ở quanh cả, tuy vậy cảm giác đó vẫn rất thật, khiến nó sợ hãi. Em đã nghĩ tới ông già... (3)
... Nhưng vì em em không nhận thức được rõ nên bọn em đã bỏ qua. Còn em thì quên bẵng chuyện đó vì thấy sau này em em vẫn liên lạc với ông già đó như bình thường. Sau khi tốt nghiệp Master, em trở về Đà Nẵng. Trước khi em đi, lại có một cô bé khác tới thay chỗ em. Em này tên Nhi, người Nha Trang (4)
Em cũng kể với Nhi chuyện của đứa em em ngày nào, nói nó canh chừng. Nhi theo đạo Thiên chúa và hai ông bà già cũng vậy, nó nói nó sẽ an toàn! Em thì cứ lo sợ mơ hồ, nhưng không thể quyết định hộ Nhi được. Mối quan hệ của em với ông già vẫn rất tốt, vì ông ấy thực sự ra dáng một người cha với em (5)
Cho tới một ngày, Nhi nhắn tin thông báo với em rằng nó đã bị ông ấy liếm chân trong lúc nó vờ ngủ. Nhi nói, ông ấy thậm chí còn masturbate nữa. Hai đứa bọn em confirm rằng ông ấy có foot fetish. Nhi nhanh chóng muốn quên đi chuyện này và chấp nhận thói hư, tật xấu của một con người. (6)
Nhưng em không yên lòng được, bởi em đồ rằng những vụ việc này đã xảy ra nhiều với những đứa con gái khác mà ông ấy đã nhận làm con nuôi, những đứa con gái châu Á nhu mì (ổng không thích ra mặt những đứa con gái nghiêm khắc, lanh lợi). Nhi còn 2 tháng nữa tốt nghiệp, nó không muốn phải đau đầu...(7)
Em không biết nên làm thế nào, em không có gì trong tay có thể đem ra đối chất với ông ấy. Tất nhiên em thất vọng, nhưng điều đó không quan trọng. Em chỉ muốn ổng không làm như vậy nữa với bất kì đứa con gái nào, nhất là chúng nó đã tin tưởng ổng như thế. Ad khuyên em phải làm gì/nghĩ thế nào? (8)
-
Chào em,
Để đối phó tạm thời với dirty old man này chắc phải dặn các bạn đi sẵn một đôi tất để lâu ngày lúc ngủ quá.
Theo em mô tả thì đây không phải là khoảnh khắc lỗi lầm nhất thời mà việc quấy rối tình dục này là sở thích của ông già.
Ông ta chọn nạn nhân là những người nhu mì, ngoan đạo rất có thể vì đó là hình mẫu non nớt, ngây thơ kiểu Lolita và vì họ là những người ít tố cáo nhất. Liếm chân hay masturbate có thể là cân nhắc mức độ quấy rối để còn có thể quấy rối những lần sau.
Không rõ ban đầu việc cho ở nhà giá rẻ, giúp đỡ có xuất phát từ việc ông ta muốn tuyển nạn nhân không nhưng ít nhất, từ lúc em phát hiện ra thì nó diễn biến như vậy. Chiếc máy ảnh cũng trở thành công cụ để ông ta tiếp cận và tưởng tượng về nạn nhân.
Rất nên tố cáo một kẻ quấy rối hàng loạt như vậy vì họ sẽ không ngừng tìm thêm nạn nhân.
Sozi. Hết kí tự. Gặp em ở câu Ask tới.

View more

Chú Linh ơi, cháu vốn tự kỷ, ít thích kết nhiều bạn. Trong lớp, cháu chỉ chơi với 1 bạn. Hôm nay, bạn ấy đã chỉ trích sự thờ ơ, bất cần đời của cháu với thế giới và mọi người xung quanh, và cả sự thể hiện ra mặt của cháu về điều đó. Cháu rất buồn. Cháu phải ứng xử ntn ạ? Cháu có phải thay đổi không?

Chào cháu,
Nếu ta sống theo một cách mà không hạnh phúc hoặc gặp vấn đề thì muốn hạnh phúc hơn hay giảm gặp vấn đề, ta phải điều chỉnh cách sống đó cho hợp lí hơn.
Việc này giống như cách này không giải được bài tập thì ta cần thử thêm các cách khác.
Việc này giúp ta có thêm sự linh hoạt và kinh nghiệm xử lí vấn đề.
Đôi khi việc thu mình lại, thờ ơ khiến ta đỡ phải xử lí vấn đề. Nhưng hậu quả của nó là khi bắt buộc phải xử lí vấn đề thì ta lại không có sẵn nhiều kinh nghiệm để xử lí tốt hơn hay thoát khỏi bế tắc.
Như vậy, dù sống nội tâm, ít nhu cầu xã hội thì việc ý thức tạo cho mình một độ giao lưu nhất định giúp ta tự tin hơn, học hỏi được nhiều hơn. Và quan trọng nhất là tầm nhìn của ra sẽ rộng hơn, ta nhìn thấy được thêm nhiều vẻ đẹp và sự phong phú trong cuộc sống giúp ta yêu đời hơn, dễ chịu và làm người khác dễ chịu hơn.
Cháu có thể cuộn chuột tham khảo thêm các cách cải thiện.
Một người bạn chỉ cho mình vấn đề mà mình biết là đúng thì đó là một sự giúp đỡ, thành thật.
Gluck :" )

View more

Cháu chào Ad. Cháu đang là sinh viên năm 2 của 1 trường kinh tế nhưng cháu lại muốn làm về giáo dục trẻ em. Ad có thể cho cháu một vài lời khuyên để cháu định hướng con đường đi của mình không ạ?

Chào bạn,
Bạn có thể xem Video hướng nghiệp này nhé: https://www.facebook.com/RMITvaChaMe/videos/205968653332192/
Còn đây là Facebook của chị Phoenix Hồ tư vấn trong Video nhé: https://www.facebook.com/phoenix.ho.925
Ngoài ra, về làm việc với trẻ em thì bạn có thể tham khảo thêm ý kiến của mình bằng cách cuộn chuột nhé.
Gluck :" )

Chào anh ạ. Em biết đến anh qua tập thơ Qua vườn nhặt nắng. Đọc xong em mới nhận ra, ao ước thầm kín của em là được viết và vẽ truyện cho trẻ con, giống như anh. Nhưng em ko biết bắt đầu từ đâu ạ. Anh có thể cho em xin vài lời khuyên không ạ? Thực ra em muốn inbox hỏi nhưng mà fb của anh khóa :(

Chào bạn,
Mình chỉ tham gia vẽ "Ra vườn nhặt nắng" phiên bản 1.0, bản 2.0 và 3.0 do Bu Rên của Lá Studio vẽ.
Theo mình, Bu Rên là họa sỹ tranh thiếu nhi hàng đầu ngày nay. Facebook bạn ấy và nhiều bạn họa sỹ của bạn ấy là kho thông tin khổng lồ về tranh, sách tranh để học hỏi: https://www.facebook.com/bu.ren
Theo mình thì trẻ con phải được hưởng những gì tốt nhất. Người được hưởng những thứ tốt đẹp từ nhỏ sẽ sớm hiểu tốt đẹp là thế nào và có nhiều nhu cầu về tốt đẹp.
Hiểu tốt đẹp là gì và có nhu cầu về nó sẽ khiến người ta tạo được điều tốt đẹp cho cuộc sống. Và đó là cách chúng ta đầu tư cho một thế hệ mới tử tế hơn, một tương lai văn minh hơn.
Còn khi không ý thức rõ ràng về việc đưa những thứ tốt nhất cho trẻ em thì đó không phải ngưởi tử tế, văn minh.
Hãy trở thành người tử tế, văn minh trước khi định đầu tư vào thị trường trẻ em.
Rất nhiều người làm giáo dục, văn hóa ở nước ta đưa những thứ phế phẩm cho trẻ em. Ví dụ như sách giáo khoa sai chính tả, sai kiến thức chi chít hay dự án UNICEF cho trẻ em miền núi in to đùng mấy cuốn sách tranh sơ sài, nguệch ngoạc. Đó là bằng chứng về nhân cách, trình độ văn minh của những người này. Đó cũng là một dạng tội ác làm đất nước, thế giới chậm tiến.
Nói vậy để bạn hiểu đưa cái gì cho trẻ em, nhất là đưa những tác phẩm cho nhiều trẻ em là một áp lực lớn thế nào với một người tử tế, văn minh.
Khi bạn biết chắc thứ mình tạo ra là xuất sắc hẵng nên đưa cho trẻ em.
Chưa có được khẳng định về trình độ đỉnh cao thì hãy tập luyện cho đến khi đạt được điều đó rồi hẵng tính đến chuyện đưa ra cho trẻ em. Và khi đưa ra cho trẻ em mà không nhận được phản hồi thích thú thì phải xem lại khẳng định ảo tưởng của bản thân.
Nói cách khác, viết, vẽ cho trẻ con là công việc có độ khó cao hàng đầu.
Nếu bạn nhớ nhầm tên tập thơ, không đọc kỹ xem ai là họa sỹ, chưa biết bắt đầu từ đâu thì bạn đang ở cách độ khó của công việc đòi hỏi nghệ thuật và tính cẩn thận cao đó hàng nghìn dặm.
Để bắt đầu rất đơn giản, cứ tập vẽ, viết nội dung thôi. Nhưng để bổ ích được cho trẻ con thì tranh và chữ của bạn phải xứng đáng. Bạn sẽ phải bỏ hàng chục nghìn giờ tập luyện, học hỏi. Và phải đối mặt với rủi ro là nếu bạn không có tài năng, cuối cùng, có thể bạn chỉ biết viết, vẽ tàm tạm, không thể cạnh tranh với những tài năng thực thụ chăm rèn luyện.
Cảm giác về viễn cảnh viết, vẽ được cho thiếu nhi có thể làm bạn choáng ngợp, cũng giống như đi nghe nhạc và nghĩ một ngày mình sẽ được như thần tượng của mình.
Nhưng con đường làm nghệ thuật có 2 cái giá lớn nhất phải trả:
1. Phải rèn luyện không ngừng vì bạn đang ở trong cuộc đua với những người tài năng nhất và rất nhiều trong số đó cũng đồng thời là những người rèn luyện nhiều nhất.
2. Nếu bạn tập luyện mãi vẫn không tìm ra được bạn có năng khiếu bẩm sinh thì nên chấp nhận đó chỉ là được sống với sở thích, bạn không phải nghệ sỹ.
Mình vẫn để mở tính năng nhận Inbox, có thể bạn chưa dùng đúng cách hoặc có trục trặc gì đó.
Gluck :" )

View more

Ad có nghĩ rằng do mình là một người có tư tưởng, trình độ, khả năng vuợt quá xa đám đông (ít ra trong phạm vi Việt Nam), đám đông không chạy theo kịp, hiểu, nhìn ra được nên thành ra mình lại không được quá nhiều người hiểu, trân trọng tài năng không ạ. Ad có đôi khi thoáng buồn về điều đó không.

Chào bạn,
Điều Ad khốn mong muốn nhất là cuộc sống trở nên tốt đẹp nhanh hơn, để mình giảm phải chứng kiến những điều thấy đau lòng. Viết là cách để Ad khốn đưa ra các giải pháp cho cuộc sống, còn hình thức thường xuyên sử dụng là thơ chỉ là cách để diễn tả các giải pháp đó ngắn gọn, dễ nhớ, đọc thích hơn.
Khi đưa ra hàng nghìn bài thơ, bài viết nhưng sự tác động đến cuộc sống quá ít, Ad khốn cảm thấy tiếp tục lo lắng vì các giải pháp mình nghĩ là hiệu quả chưa được đưa vào cuộc sống.
Càng lo lắng, tuyệt vọng, Ad khốn càng cố viết, tìm ra cách viết thuyết phục mới. Việc này làm ngòi bút của Ad khốn, tốc độ gõ ngày càng khá hơn nhưng lại làm cơ thể bị quá tải với mật độ viết 10-20 tiếng mỗi ngày trong nhiều tháng hoặc cả năm. Việc này khiến Ad bị đau lưng, đau đầu, đau mắt triền miên và vẫn tiếp tục tới giờ. May mà vài năm gần đây cố gắng giảm viết khuya, dậy sớm để tối sớm buồn ngủ bớt gõ máy tính nên đã giảm đau đáng kể.
Nhưng mỗi lần ôm Ask là lại đến 2 hoặc 4 giờ sáng vì vẫn phải dành khoảng 2-4 tiếng nghĩ, gõ, chỉnh sửa kỹ cho mỗi câu hỏi khó.
Vậy nên phải tránh lên Ask, mong độc giả thông cảm và cuộn chuột đọc các câu khác giải trí trong lúc chờ đợi.
Chăm cuộn chuột có thể sẽ tìm ra câu trả lời vì thường những câu Ad khốn chậm hoặc không trả lời là câu Ad thấy giải pháp nằm trong việc chưa có câu trả lời và nên lao động cuộn chuột tự tìm.
Ngoảnh đi ngoảnh lại, vậy là đã tiêu tốn hơn hai chục năm mải mê thực hiện mục tiêu chính trị là mị dân cho người ta thông minh, tử tế hơn như vậy. Sau rồi dân nó vẫn tốt lên, nhưng là vì xã hội nhiều của cải hơn, mua sắm nhiều tiện ích văn minh hơn, phát triển hơn chứ không phải vì mấy chữ của mình. Cũng yên tâm tập trung lo cuộc sống hàng ngày hơn.

Khoảng 10 năm trước thì Ad khốn rất buồn vì tác phẩm mình thấy hay, làm với 100% tập trung và cống hiến bị phổ biến chậm. Được cái đó lại là chủ đề, cảm hứng hay để thơ giai đoạn đó có một phong cách tuyệt vọng cute.
Còn sau đó Ad khốn hiểu ra là tâm trí mỗi người chỉ có một số vốn thời gian tiêu trong mỗi ngày. Có quá nhiều tiếp cận của các sản phẩm khác tới họ. Sản phẩm của mình muốn tiếp cận họ nhiều hơn thì mình phải không bị truyền thông của các sản phẩm khác vùi lấp.
Nhưng mình già rồi, kệ thế giới, trước anh định cứu thế giới, giờ thế giới phải cứu anh. Cũng chẳng quan tâm nhiều đến việc người ta đọc mình có tốt hơn không nữa. Chỉ mong còn cuốn sách nào thì bán cho xong trả nợ in sách.
Sau một hồi hiểu ra mình luôn có thể dành thêm thời gian để cố gắng hơn, tự mình có thể giải quyết các vấn đề cho mình thì trong lòng không còn kỳ vọng vào người khác. Chỉ giữ nguyên nhu cầu sáng tác ngày một hay hơn, mới hơn. Mình đưa cho độc giả cái gì thì đó phải là cái xịn. Đó mới là áp lực thực sự và buồn vãi vì cứ tham sân si, không thoát nổi cái nghiệp viết cute này.
Gluck :" )

View more

Ad từng nói là khi mình giết hại bất cứ một con vật nào, dù chỉ là con kiến li ti thì cũng là mình đã loại nó ra khỏi dòng thời gian vĩnh viễn. Nhưng cũng có những con vật gây hại như con muỗi, chuột gián là những con mình nên giết. Vậy ranh rới để đánh giá giữa có hại và vô hại ở đây là gì ad :D

Chào bạn,
Cảm ơn câu hỏi rất hay của bạn.
Thật ra không thể coi luôn một loài nào là gây hại hay nên giết hay không.
Coi mỗi động vật, con người ta gặp một cá nhân hay một thực thể riêng biệt thì ta sẽ có cách đối xử theo từng tình huống chứ không cứng nhắc.
Ad khốn cũng có những lúc không đập muỗi nhưng cũng có lúc đập. Nhất là với con muỗi đuổi vẫn lao đến măm mình.
Có hại hay vô hại còn tùy cảm nhận của từng người, tùy tình huống. Có những lúc con sâu xanh béo núc bò trên giàn nho làm ta thấy cuộc đời thật đẹp. Uống bia hại lắm nhưng lại giúp Ad khốn tê những chấn thương. Con cá Koi này hại của tôi nửa tháng lương mà tôi vẫn đành coi. Hãy mài dũa cảm nhận và tùy tình huống.
Động vật cũng rất nhạy cảm, cũng biết ứng xử với người như cách người ứng xử với chúng. Nhiều con thú bị coi là dữ nhưng lại thân thiện như pet với người chăm sóc.
Cũng có thể phân chia có hại, vô hại theo cách này: Tình huống đó đe dọa hay không đe dọa. Động vật đó tốt hay không tốt với ta. Những gì không tốt với ta thì là có tính gây hại.
Thực ra, con người trong bảng phân chia có hại, vô hại thường bị các loài động vật bị cướp đất, bị ăn tick vào ô "Gây hại".
Nhưng cũng có rất nhiều người thực sự được động vật yêu mến mỗi khi gặp. Đó là người được động vật đánh giá là vô hại. Nhưng cũng chưa chắc được đồng loại đánh giá như vậy.
Hãy mài dũa cảm nhận qua đọc, học những gì hay, cho tâm trí một sự sáng suốt, hợp lí khi hành động tại mỗi thời điểm. Và biết thừa nhận cái sai, học thêm điều làm mình thanh thản hơn.
Gluck :" )

View more

Cháu với 1 bạn nam có cảm tình với nhau. Sau 1 thời gian chơi với nhau rất thân, cháu cũng định tiến đến với bạn ý r mà cháu lại thấy không hợp ( thực ra là chưa đủ tc để cố hòa hợp) và cháu đã dừng lại. Mn nghĩ cháu đùa cợt tình cảm của bạn ý. Cháu có sai không ạ? :<

Chào cháu,
Theo chú thì một tình cảm không hòa hợp thì không níu kéo là chân thành, là sống thật với nhau. Điều quan trọng nhất trong tình cảm không phải tình cảm mà là sự tôn trọng :" p
Gluck :" )

Chào chú, Cháu cảm thấy bất lực trước mối quan hệ với mẹ cháu và đang không biết nên làm như thế nào. Mẹ cháu bị u từ 2 năm nay và đang điều trị. Căn bệnh khiến mẹ trở nên khó chịu hơn. Mẹ bi quan, hoang tưởng, hay than vãn khóc lóc, nói nhiều về cái chết, và trách móc mọi người

(Tiep theo) những ai không quan tâm hỏi han mẹ. Việc này làm gia đình và những người xung quanh trở nên mệt mỏi. Cháu cũng cố gắng để mẹ thay đổi cách nhìn nhận về cuộc đời, làm sao để đón nhận mọi thứ một cách nhẹ nhàng bao dung hơn, cố gắng tận hưởng những ngày cuối thay vì ủ rũ u sầu,
(Tt) nhưng quá khó để thay đổi một người. Cháu đi học xa và chỉ có thể gọi điện hỏi thăm mẹ. Mỗi lần gọi về đều chỉ nghe những lời trách móc than vãn, cảm giác mệt mỏi vô cùng vì bị ảnh hưởng bởi "tần số tiêu cực" từ mẹ, đến nỗi cháu rất sợ sẽ trở nên giống mẹ, rất sợ lập gia đình, có con, vì sẽ làm khổ chồng con và những người xung quanh. Dần dần cháu không muốn nói chuyện với mẹ và cũng không còn tình cảm dành cho mẹ.
Tất cả những người quanh cháu đều khuyên cháu nên quan tâm đến mẹ, chiều chuộng mẹ, đừng để sau này hối hận. Nhưng cháu không biết việc này có đúng với trường hợp mẹ cháu là một người "độc hại" và tự đẩy mọi người ra xa không.
Việc cháu đang làm, có phải là so đo, chấp với mẹ, có phải là bất hiếu không hả chú? (Cám ơn chú đã nghe tâm sự dài ơi là dài này)
-
Chào cháu,
Chú nghĩ nếu cháu muốn làm gì đó cho mẹ thì điều đầu tiên là thấu hiểu mẹ cháu đang phải đối mặt với đau đớn, sợ hãi và khó khăn thế nào.
Có những người đối diện với ung thư không bi lụy, tỉnh táo nhưng việc đó khá phi thường. Còn việc bị ung thư làm cho cùng kiệt, bấn loạn, suy sụp, hoang tưởng, khó tính do quá tốn kém, đau đớn, sợ hãi, tuyệt vọng là bình thường. Chấp nhận điều đó như những triệu chứng có thể xảy ra của căn bệnh thì cháu sẽ thông cảm với mẹ hơn.
Gọi điện thăm hỏi, lắng nghe & tư vấn, gửi bưu thiếp, sách thiền hay, thuốc điều trị, máy nghe nhạc... đều là cách có thể giúp tinh thần mẹ cháu khá hơn.
Và còn nhiều cách khác cháu sẽ tự tìm ra.
Gluck :" )

View more

Câu trả lời dễ thương. Ad có gợi ý quán nào "ngon", "dễ chịu" ở HN hông ạ?

Chuỗi Gogi ngon và không khí dễ chịu nhé, nhớ gọi đúng salad hoa quả (không phải salad cải bắp). Salad cải bó xôi cũng ngon, nước táo ngon, bia tươi khá ngon. Thi thoảng nhân viên mang ra món mình không gọi, nếu không hợp cứ yêu cầu đúng món mình gọi nhé. Muốn không khí sexy chút thì gọi thêm cá mút đá, lúc nướng trông buồn cười phết. Cẩn thận bị ăn quá no, điều chỉnh tốc độ mang đồ của nhân viên để thưởng thức chậm rãi. Xem trước thực đơn: http://gogi.com.vn/vi
Phố Trúc Ecopark cũng nhiều quán ngon, tản bộ đỉnh.
Dạo phố đi bộ Hồ Gươm cuối tuần cũng thích. Cùng đi bộ một hồi tìm một quán phù hợp tâm trạng quanh đó cũng rất vui. Ngồi Thủy Tạ ăn nhẹ ngắm hồ cũng thích.
Have fun :" )

Ad ơi, cháu sắp có một buổi hẹn hò đầu tiên với một bạn. Hai đứa đã quen nhau từ trước, cũng đôi khi nói chuyện. Nhưng đây là lần đầu tiên đi riêng hai người nên khá bối rối. Ad có thể cho cháu lời khuyên không? Cháu là nữ. Bọn cháu cũng tầm 22 ạ..

Chào bạn,
Chọn một quán ngon, dễ chịu. Ăn uống xong nếu thấy quyến luyến có thể cùng tản bộ một chút.
Và tặng bạn ấy một cuốn Ra vườn nhặt nắng 3.0 nhé. Rồi lúc nào bối rối thì lại giở sách ra cùng xem, chỉ cho bạn ấy tớ thích bài này bài kia, tranh Bu Rên của Lá Studio vẽ, họa sỹ minh họa sách thiếu nhi hàng đầu ngày nay đó. Sẽ rất vui.
Đây là các cách mua bạn nhé:
https://www.facebook.com/ravuonnhatnang/photos/a.829622187120565.1073741829.828472153902235/1448340361915408/?type=3&theater
Gluck, have fun :" )

Ad Khốn thân mến, Việc em học sinh tiểu học ở TP.Hải Phòng chấp nhận hình phạt là uống nước giẻ lau (do ép buộc) có phải là một biểu hiện cho thấy em học sinh đó không có kiến thức tự bảo vệ bản thân không ạ?

Chào bạn,
Bắt học sinh uống nước giẻ lau là một hành động thực sự tàn ác của một đứa đầu óc thực sự có vấn đề. Khi cả lớp để việc này diễn ra thì nghĩa là cả lớp lúc đó không dám làm gì kẻ ác là giáo viên đó.
Việc lớp trưởng thực hiện việc giáo viên đó sai vắt giẻ lau bảng vào cốc nước càng cho thấy uy quyền của giáo viên này trong lớp học.
Dưới áp lực của một kẻ ác có quyền lực như vậy và sự bất lực của cả lớp thì bạn sẽ hiểu sức ép để em học sinh phải uống cốc nước giẻ lau bảng là lớn thế nào.
Các em học sinh thậm chí không có quyền như người mua hàng, cửa hàng tệ thì mua cửa hàng khác. Khi học ở một môi trường xấu thì các em gần như trở thành tù nhân của môi trường đó.
Việc chuyển trường không hề đơn giản. Còn việc bảo vệ bản thân thường chỉ có 2 cách là tố cáo hoặc trở nên hung hãn. Trong một môi trường xấu thì cả 2 cách đều có thể bị trù dập hoặc tâm hồn phải trở nên hung dữ, bị thương tổn nặng nề.
Đông đảo học sinh Việt Nam có quá ít lựa chọn học gì hay được làm gì trong trường lớp nên áp lực lên tinh thần các em là rất lớn.
Hệ thống giáo dục công ở Việt Nam vẫn còn là một hệ thống có tính bạo hành cao từ giáo viên, nặng tính phản giáo dục, gây bế tắc cho nhiều đời người ngay từ những bước chập chững đầu đời. Và đó chính là tội ác có hệ thống.
Bên cạnh việc được trang bị kiến thức tự bảo vệ, cách để một học sinh cảm thấy được bảo vệ ở trường là chính nhà trường phải cho các em cảm giác mình được bảo vệ.
Một nhà trường tốt phải giúp học sinh hiểu rõ mình có quyền lên tiếng và được trợ giúp, bảo vệ ngay lập tức trước những sự bắt nạt của bạn bè hay thầy cô. Nếu không tạo được cảm giác đó cho học sinh, đó là một ngôi trường xấu, kém chất lượng.
Nhiều phụ huynh cho con học trường quốc tế trong nước không chỉ vì lo cho học vấn của con mà còn vì họ muốn con mình được bảo vệ ở môi trường an toàn hơn.
Một giáo viên thay vì lạm dụng uy quyền, biết mặc cảm, cố gắng không ngừng nếu chưa làm học sinh thấy hạnh phúc, chưa giúp học sinh phát triển thì họ mới hiểu giáo dục thực sự là gì.
Nhà trường Việt Nam đang chứa chấp quá nhiều kẻ không hiểu giáo dục là gì và việc lên án, tống cổ những kẻ đó khỏi môi trường giáo dục là cần thiết.
Và mỗi Bộ trưởng Bộ giáo dục không tủi hổ vì để giáo viên của mình bạo hành học sinh tràn lan như vậy, không nhanh chóng nâng cấp việc bảo vệ học sinh trong hệ thống giáo dục hoặc không từ chức khi bất lực thì đó là một tên vô lại. Pháp luật để những tên vô lại như vậy điều hành giáo dục cả nước thì cũng là một pháp luật vô lại.
Nếu nguồn lực của mình không tự cải thiện được chất lượng giáo dục, điều đầu tiên một Bộ trưởng tử tế nên làm là công bố về sự yếu kém của giáo dục và xin trợ giúp của xã hội có nguồn lực quá mạnh. Chỉ cần mỗi Bộ trưởng biết hợp tác với xã hội là người đó đã không phải thành phần phản xã hội.
Bạn có thể xem thêm ý kiến của mình về vụ bạo hành học sinh khác ở đây:
https://www.facebook.com/groups/623324911196077/permalink/860221287506437/

View more

Con chào chú. Bạn trai con năm nay 20, nhà khá giả, học trường quốc tế. Nhưng bạn bị ám ảnh bởi cha mình - ông quá gia trưởng và độc đoán, bạn con bị ảm ảnh từng lời nói, bây giờ bạn con gần như trầm cảm, ngày nào cũng cảm thấy mệt mỏi và muốn giải thoát. Con nên làm gì để giúp bạn hả chú ? :(

Chào bạn :" )
Có 3 dạng phụ huynh:
- Không quan tâm đến con cái.
- Giúp con phát triển hạnh phúc.
- Và bắt con sống theo ý mình (có thể là quan tâm sai cách).
Với phụ huynh không quan tâm đến con cái, cách để người con phát triển tốt nhất là biết tự lo cho cuộc đời mình. Vì mình sống trong người mình, sống với mình suốt đời. Phụ huynh có sống trong người mình hay sống với mình suốt đời, trong từng giây phút đâu.
Với phụ huynh giúp con phát triển hạnh phúc thì họ cũng muốn con biết tự lo cho cuộc đời mình. Người con khi có sự trợ giúp yêu thương, hiểu biết này thường phát triển được như vậy. Và kết quả vẫn là người này tự lo cho cuộc đời mình, ít phụ thuộc hay làm phiền phụ huynh.
Với phụ huynh bắt con sống theo ý mình thì người con muốn vượt khỏi sự áp đặt đó cũng chỉ có cách biết tự lo cho đời mình.
Như vậy, trong cả ba trường hợp thì câu trả lời đều là kiểu gì bạn cũng phải tự lo cho đời mình. Xác định chân lí này càng sớm thì bạn càng sớm chăm chỉ rèn luyện, tích lũy các kỹ năng sống, cơ hội làm việc cho bản thân.
20 tuổi không phải là quá sớm, cũng không phải là quá muộn, cứ hiểu ra phải cố gắng hơn là ta cố gắng hơn. Đừng quên rèn luyện thể dục thể thao hàng ngày vì sự vận động sẽ giúp ta không bị chìm vào đầm lầy của trầm cảm. Hãy ra công viên chạy với nhau.
Và hãy chăm chỉ để làm tốt thứ gì đó. Nếu phụ huynh không trọng dụng bạn thì xã hội vẫn trọng dụng bạn. Cuộc đời có hàng tỷ người có thể đối xử tốt với bạn.
*
Hiệu quả nhất của việc tự lo là tự kiếm sống được và có chỗ ở của mình.
Khi những phụ huynh áp đặt còn là chủ nhà và là người trả các chi phí thì con cái còn là công nhân của họ. Bạn không muốn chịu đựng sự áp đặt, bạn cần phát triển năng lực tìm người trả lương khác, chỗ làm khác.
Khi rèn luyện để làm tốt một việc gì đó, nó vừa là nền tảng tự tin cho ta, vừa là thứ để người khác giảm can thiệp vì ta đang làm tốt. Chính việc ta làm tốt cho ta sự tự tin, hướng đi thay vì mông lung vì chưa có gì để bám, để tập trung làm mỗi ngày.
Có những người không thích chỗ mình làm nhưng họ cần tích lũy để chuyển sang chỗ làm mới. Khi có mục tiêu rõ ràng và quyết tâm thì họ sẽ chăm chỉ làm việc, bền bỉ chịu đựng để hướng tới mục tiêu. Để tìm ra mục tiêu rõ ràng hơn thì các bạn có thể nhờ những chuyên gia tâm lý, hướng nghiệp tư vấn chi tiết.
Đây là chuyên gia tư vấn hướng nghiệp hàng đầu nhé: https://www.facebook.com/phoenix.ho.925
Hoặc muốn cân bằng xung đột với gia đình thì hãy tập trung học thật hiệu quả và yêu cầu phụ huynh không làm phiền sự tập trung này. Lợi thế của bạn trai bạn là môi trường học tiến bộ, có rất nhiều cơ hội phát triển ở đó và cần tập trung hơn để nắm lấy. Và sự tập trung trở lại đôi khi xuất phát từ việc tìm lại thể trạng khỏe mạnh, cảm hứng với cuộc sống qua vận động như chạy ở công viên.
Thời trẻ Ad khốn cũng rơi vào rất nhiều giai đoạn mệt mỏi, trầm cảm. Mỗi lần Ad khốn thấy mình như vậy lại ra công viên chạy và vẫn sống sót tới giờ.
Gluck :" )

View more

Cháu không thấy thực sự thân thiết với một ai cả. Lúc nhỏ sự cô đơn có lẽ không quá khó chịu. Chỉ khi lớn mới thấy được điều này không ổn, lập dị và mới có nhu cầu kết bạn, dù trong thâm tâm cháu thấy hoàn toàn chịu được cô đơn. Nhưng sau cùng nhìn quanh vẫn thấy không có ai. Sống thế này khó quá ạ.

Chào cháu,
Cùng nói về sở thích, cùng chơi, cùng làm việc gì đó là cách kết bạn hiệu quả nhất. Nhiều khi ta không biết bắt đầu với ai đó thế nào thì sở thích, trò chơi hay công việc chính là nội dung để ta có thể tương tác, nói chuyện.
Có khá nhiều cách để bắt đầu:
- Tập thể dục ở công viên. Hỏi ai đó thân thiện cách dùng các máy tập. Hướng dẫn ai đó cách dùng khi họ đang lóng ngóng. Cùng chơi cầu lông, đá bóng, aerobic...
- Mang sách đến đọc ở quán cà phê nào đó dễ chịu.
- Tham gia một lớp nấu ăn, vẽ, đàn, gấp giấy, cờ vua...
- Đi xem triển lãm nghệ thuật, các buổi nói chuyện. Có khá nhiều người dễ chịu để kết bạn ở các event này. Cháu có thể tham khảo: https://hanoigrapevine.com/vi/
- Tham gia một diễn đàn thảo luận. Nếu chưa thích mở lời thì chỉ cần đọc và Like. Nhóm này có không khí chia sẻ rất lịch sự: https://www.facebook.com/groups/623324911196077
- Là fan của band nhạc, đội bóng nào đó cũng sẽ có cảm giác bạn bè, đồng chí với các fan khác. Thi thoảng phá cách đến chỗ đông người như đi nghe nhạc cũng giúp ta nạp thêm sự mạnh dạn. Ở chỗ nghe các band hay mọi người rất thân thiện và tránh làm phiền người khác nên những chỗ đó sẽ giúp ta bỏ dần ảo giác tất cả đang quan sát mình và sẽ tự nhiên hơn. Đi siêu thị thường xuyên, xem sự thú vị, khác biệt của từng mặt hàng cũng giúp ta quen với chỗ đông người và làm chủ không gian hơn.
- Đi xem phim với ai đó hoặc một mình cũng giúp ta quen với đám đông hơn.
- Hát nhiều, hát đi hát lại cho đúng nhạc cũng giúp ta quen phát âm, miệng sẽ đỡ vướng hơn khi nói chuyện. Đọc to tin tức, sách báo cũng giúp ích nhiều. Cảm thấy mồm miệng không vướng víu khi nói chuyện là câu chuyện sẽ ngày một trôi chảy.
- Đi mua cây hoa, trồng rau củ trong nhà và chăm sóc chúng mỗi ngày cũng giúp ta mày mò thêm kiến thức trồng trọt và gặp thêm bạn ở lĩnh vực này. Có rất nhiều kinh nghiệm ở đây nhé: https://www.facebook.com/hatgiongnhapvn
- Nuôi chó mèo cũng dễ nói chuyện với chúng và dễ trò chuyện, kết bạn với ai đó có chó mèo ở công viên.
- Du lịch để có góc nhìn mới.
*
Bên cạnh việc kết bạn bên ngoài thì mỗi người luôn có một người bạn là bản thân mình, người bạn này sẽ sống với mình suốt đời. Chính ta là người nuôi dưỡng người bạn này nên ta hãy giúp bản thân trở nên thú vị và phát triển để làm tốt được một số việc. Nếu việc gì mình hiểu biết thì có thể tư vấn, giúp đỡ cho ai đó để họ có thêm kỹ năng và sự thân thiện với cuộc đời. Chính sự chia sẻ này cũng giúp ta dễ chịu hơn khi cảm giác có ích.
Lối nghĩ, lối sống này sẽ khiến ta ngày một xịn hơn và một người ngày một xịn hơn sẽ gặp được nhiều bạn tốt và nhiều bạn tốt cũng tự tìm đến dù người đó hướng nội hay hướng ngoại.
Cháu rất hiểu bản thân và có kỹ năng diễn đạt rất gọn gàng, thanh lịch. Như vậy, cháu đã có sẵn một người bạn mà cháu đã bao năm chăm sóc để cho xịn rồi. Câu chuyện chỉ là phát triển thêm các tiềm năng để xịn hơn, để có thêm sự chia sẻ. Mọi việc sẽ được giải quyết theo cách này.
Gluck :" )

View more

Vậy theo ad thì chỉ cần là tiểu thuyết là được mặc định là viết gì theo trí tưởng tượng cũng được đúng không?

Những người biết đọc văn học sẽ hiểu như vậy. Tuy nhiên, không phải ai cũng biết đọc văn học. Và viết cũng không phải là trông chờ vào mặc định được làm cái này cái kia.
Gluck :" )

Chào ad ạ. Ad nghĩ sao về một tác phẩm nói về một nhân vật/tổ chức/ đoàn hội tồn tại trong đời thực nhưng câu chuyện lại là tưởng tượng ra ạ? Như thế thì có bị coi là bôi nhọ danh dự của nhân vật hay tổ chức đó không ạ?

Chào bạn,
Viết có 2 dạng là viễn tưởng (fiction) và không viễn tưởng (non-fiction). Hay có thể gọi là hư cấu và phi hư cấu.
Với dòng phi hư cấu như báo cáo, phóng sự, tự truyện thì thông tin phải thật, phải chính xác.
Còn ở thể loại hư cấu thì người viết có quyền viết những chuyện theo tưởng tượng của mình.
Để tránh những hiểu lầm không cần thiết thì tác phẩm hư cấu thường có ghi chú như: Đây là tác phẩm hư cấu. Mọi nhân vật, sự kiện nếu giống ngoài đời thì chỉ là trùng hợp ngẫu nhiên.
Nếu đem danh tính nhân vật, tổ chức ngoài đời vào một tác phẩm không nói rõ là hư cấu hoặc không mặc định là dạng hư cấu như tiểu thuyết, truyện cười thì hoàn toàn có thể bị kiện nếu đưa thông tin sai hoặc xâm phạm sự riêng tư.
Việc lên án, kiện người đưa thông tin sai sự thật, vi phạm quyền riêng tư là nên làm vì việc đó sẽ hạn chế những người nhân danh văn chương để bẻ cong sự thật, để bôi xấu người khác, để làm những thứ phi văn chương.
Have fun :" )

View more

Ad có thể cho biết suy nghĩ của mình về mặt trái của việc ăn chay không?

Nếu ăn chay làm ai đó không khỏe, không suy nghĩ sáng suốt, không sống tốt hơn thì đó là mặt trái của việc ăn chay, với người đó.
Còn Ad vẫn tôn trọng việc ăn chay của mỗi người vì đó là sở thích, lựa chọn cá nhân. Nhất là khi ai đó chọn ăn chay vì không muốn ăn các con khác thì đó là một việc thiện, đáng khâm phục.
Quan trọng nhất là hiểu rõ việc mình chọn, mình làm và làm tốt được việc đó, giúp mình phát triển hơn.
Gluck :" )

Ad ơi, làm cách nào để thoát khỏi sự dày vò dai dẳng sau một quyết định sai lầm khi mà cái sai đấy làm cho cuộc sống mình trượt một quãng thật dài ạ?

Bạn ơi,
Tạo cho mình nhiều việc để làm hơn. Dù chỉ là quét nhà, rửa bát, lau nhà, giặt quần áo, phơi quần áo, gập quần áo tinh tươm, chăm cây cối giúp người khác mỗi ngày.
Lao động chân tay thường xuyên sẽ giúp vực lại cả sức khỏe thể chất và tinh thần.
Nếu những việc ta làm không chuộc được cái sai thì ít nhất, lao động giúp ta vẫn còn có ích hàng ngày trong nhiều chuyện khác, cho nhiều người khác.
Nếu những việc ta làm phần nào chuộc được cái sai thì nỗ lực hơn mà làm đi chứ còn gì.
Gluck :" )

Anh linh ơi, làm thế nào để hiểu được bản thân mình vậy, anh hiểu được bản thân anh bao nhiêu phần trăm vậy ạ? Em nghe nhiều người nói hiểu được rồi sẽ rất thành công, mà cao siêu quá, anh định nghĩa giúp em với. Cám ơn anh

Bạn gì ơi,
Sự chăm chỉ, kiên trì, ngày càng ít nề hà công việc hơn giúp ta ngày càng hiểu bản thân mình hơn.
Vì khi ta hoàn thành được mỗi việc tức là ta hiểu được cách làm việc đó và thực hành được nó.
Để hoàn thành được mỗi việc như đánh răng, hát đúng nhạc, làm bài tập, nhảy đẹp, ném bóng chính xác vào rổ... thì ta phải điều khiển được bản thân thực hiện được quy trình của việc đó.
Điều khiển được bản thân là đã ít nhiều hiểu bản thân. Và để điều khiển được tốt, được nhiều phần của bản thân cần rất nhiều tập luyện, làm đi làm lại một số thứ cho đến khi làm thực sự giỏi. Ví dụ như rửa bát, lái xe, nấu ăn, trò chuyện, ngồi im hít thở sâu...
Trong lúc tập luyện và quan sát mình tập luyện và có tư vấn của người giỏi, ta sẽ biết ta giỏi và dốt ở đâu, hay lặp lại sai lầm ở công đoạn nào.
Ta càng biết trước bản thân làm việc này thì sẽ thế này thế kia thì ta càng hiểu nhiều về mình.
Có một cách rất vui là bạn đánh dấu 1, 2, 3, 4... hoặc A, B, C, D... vào các vị trí trên quả bóng. Bạn cố gắng sút theo cùng một cách, cùng một lực vào các vị trí đó, bạn sẽ thấy bóng bay theo các cách khác nhau. Đó là lúc bạn hiểu mỗi cách tác động khác nhau sẽ tạo ra các kết quả khác nhau. Hiểu trái bóng hơn, hiểu những thứ bên ngoài hơn cũng giúp bạn hiểu bản thân hơn là vậy.
Người nào hiểu là mình thích lười, thích ngu thì càng phải cố gắng tập luyện nhiều hơn để chăm chỉ hơn nếu thực sự muốn hiểu mình hơn. Muốn có được phần thưởng là [hiểu mình] thì cũng phải lao động khốn đốn như câu "muốn ăn phải lăn vào bếp" vậy. Hiểu bản thân không chỉ là chấp nhận bản thân ở một số điểm nào đó mà còn là cải tạo được bản thân. Từ lúc đẻ ra đến giờ, kích cỡ, thói quen bản thân ta đã thay đổi nhiều. Xem ảnh các giai đoạn là biết. Không có bản thân nào cố định mãi để bám mãi vào cái lười, cái ngu của nó đâu.
Đứa trẻ sơ sinh đẻ ra cũng ngơ ngác ọ ọe chẳng biết làm gì, dần dần, nhờ nó phải tự làm cái này cái kia mà nó đã điều khiển được bản thân tốt hơn.
Ad khốn không đo xem mình hiểu mình bao nhiêu % vì mình vẫn còn khác đi, mới hơn mỗi ngày, các giấc mơ, tương lai của mình còn quá nằm ngoài tầm hiểu biết. Nhưng luôn chịu khó tập luyện, học hỏi, làm việc đều đặn để ngày càng làm tốt hơn những việc mình vẫn làm và khám phá thêm thái độ, trình độ bản thân ở những việc mới. Ví dụ như ngoài viết nhiều thể loại, Ad khốn còn thử sức ở việc làm sách, bán sách, khuân vác. Không chỉ mê ngủ mà Ad khốn còn mê đá bóng, bơi lội, game, vẽ, chụp ảnh, chơi nhạc, Facebook... Không chỉ yêu phụ nữ mà Ad khốn còn yêu bản thân.
Không rõ hiểu được bản thân được bao nhiêu phần nhưng Ad khốn sống với bản thân khá hòa bình, thân thiện, ở một mình cũng vui như ở với những người mình thích. Bởi vì, Ad khốn luôn biết tạo ra trò chơi và công việc cho bản thân không bị ngồi rảnh than vãn.
Như vậy, tạo việc làm cho bản thân sẽ giúp bản thân hiểu việc hơn, từ đó, hiểu mình hơn. Cày Ask vài nghìn câu trả lời này cũng là một việc giúp bạn hiểu mình hơn.
Gluck :" )

View more

Chú ơi, làm thế nào để con biết được bạn đó có để ý đến con hả chú?

Cháu ơi,
Tặng bạn ấy cuốn Ra vườn nhặt nắng. Cháu có thể vào Page cùng tên để xem các điểm mua hoặc Inbox mua tại Page.
Rồi Inbox hỏi bạn ấy cuốn sách thế nào? Nếu bạn ấy hào hứng là bạn ấy đang muốn dành thời gian cho cháu.
Muốn biết ý người kia, hãy tìm một lí do, một món quà nhẹ nhàng dễ nhận để có thể nói chuyện như vậy.
Cũng có bạn thì thích ai đó nhưng lại cứ giấu giếm, tỏ vẻ lạnh lùng, tặng sách hay rủ đi cà phê, xem phim lần 1 chưa chắc đã khai thác được. Hiểu bọn trẻ rất phức tạp và ngày xưa Ad khốn cũng im ỉm như vậy nên đã tạo ra "Em giấu gì ở trong lòng thế?" ở Page cùng tên để cháu thử sức lần 2 nếu cần thiết.
Gluck :" )

Chào chú! Con có một người bạn đại học rất lười biếng suốt ngày chỉ chơi game, lại còn rất bảo thủ và ích kỉ nữa. Những bạn khác trong nhóm luôn phàn nàn sau lưng về bạn. Con quan tâm đến bạn rất nhiều và muốn giúp bạn thay đổi. Làm thế nào bây giờ hả chú?

Có lẽ con nên chơi game cùng một chút, như vậy sẽ dễ chia sẻ hơn.
Gluck :" )

Ad nghĩ thế nào về việc phân cấp trong nghệ thuật? Nghệ thuật thực sự phân cấp ạ? Chẳng hạn như có một số người cho rằng nhạc cổ điển mới là nghệ thuật cao cấp, ca sĩ này mới là cao cấp, bài hát này mới là cao cấp. Ai là người đầu tiên đặt ra cái gì là cao cấp hơn cái gì chứ ạ?

Chào bạn,
Nghệ thuật cũng là một món ăn tinh thần.
Khi bạn hiểu trình độ đầu bếp, độ ngon của món ăn có sự phân cấp thì bạn sẽ hiểu sự phân cấp trình độ nghệ sỹ, chất lượng tác phẩm là hết sức bình thường.

Đối với món ăn, khi bạn có khẩu vị tinh tế, bạn dễ dàng biết món nào đẳng cấp hơn, ai nấu đẳng cấp hơn.
Cũng như vậy, có khẩu vị nghệ thuật tinh tế (hay nói cách khác là thẩm mỹ cao) về loại hình nghệ thuật nào đó thì nhận ra tác phẩm hay nghệ sỹ nào đỉnh, đỉnh vượt trội cũng dễ như nhận biết món ngon, món ngon hàng đầu vậy.
Việc phân cấp này của người hiểu biết nghệ thuật nó cực kỳ tự nhiên, chẳng cần dùng lời, như xem đá bóng biết đội nào đá hay, nhìn girl nào biết là girl xinh.
Vậy ai là người có thẩm mỹ cao, phân cấp giỏi?
Bạn phải nỗ lực trưởng thành về thẩm mỹ để có khẩu vị nhận biết điều đó thôi.
Bởi vì, khi không có khẩu vị xịn thì khó có thể hiểu về cái xịn, ta nên nói sang chuyện khác phù hợp trình độ hơn.
Ta có thể nghe nhạc từ rất lâu nhưng nó cũng giống như ta đi xe từ rất lâu, nếu không quan tâm đến những loại xe chất lượng cao nhất thì ta khó có thể bàn về những loại xe chất lượng cao nhất. Ta có thực sự biết gì về chúng đâu mà nói.
Có nhiều nhóm đông người cùng đi ăn đồ nướng ôi thiu được khử mùi vẫn thấy ngon nhất quả đất. Đây cũng chính là tình trạng nhiều người hát, người làm nhạc như đồ nướng ôi thiu vẫn có đông Fan nhờ gia vị tẩm ướp hấp dẫn.
Trong âm nhạc thì loại gia vị hấp dẫn tẩm ướp cho các ca khúc ôi thiu, ca từ ấu trĩ phản ánh ca sỹ ít học thường là giai điệu xịn, Beat xịn, nghe rạo rực, lôi cuốn nhưng lại là giai điệu, Beat đi ăn cắp. Có thói quen ăn cắp trong nghệ thuật thì người ta sẽ xếp danh hiệu "ăn cắp" trước danh hiệu "nghệ sỹ".
Bạn có thẩm mỹ thì bạn tránh được việc cùng đám đông ăn tạp nạp đi nạp lại nhiều thực phẩm ôi thiu.
Việc đông đảo người nạp đi nạp lại thực phẩm ôi thiu giúp những người cố tình đưa cho bạn thực phẩm ôi thiu giàu lên, có vị trí trong xã hội. Rồi họ tự tạo nên bảng xếp hạng cao cấp giả tạo của những thứ ôi thiu chỉ dựa trên số lượng người dùng. Trong khi, lượng khán giả chỉ là một chỉ số tham khảo về chất lượng nghệ thuật chứ không phải tiêu chí quyết định.
Phân cấp đẳng cấp nghệ thuật theo lượng view của một xã hội dân trí, thẩm mỹ còn đang thấp mới đang là sự phân cấp lệch lạc phổ biến trong xã hội.
Như vậy, sự phân cấp trong nghệ thuật là đúng đắn, bình thường. Không có phân cấp thì nghệ sỹ bóng đá thiên tài Messi đã về V-League đá.
Tình trạng tiêu thụ hồ hởi đồ ôi thiu tẩm ướp giai điệu, Beat ăn cắp cũng cho thấy không phải ai phân cấp cũng xịn.
Có những người cả đời hài lòng với đồ nướng ôi thiu miễn là thấy ngon và hợp túi tiền nhưng cũng có người không, họ quen ăn ngon hơn, sạch hơn nên họ thực sự cần phân cấp chất lượng đồ ăn.
Và người ăn ngon hơn, sạch hơn cũng được coi là có trình độ ăn uống hơn người dừng khẩu vị, thẩm mỹ ở mức đồ nướng ôi thiu và làm giàu cho bọn bán thực phẩm bẩn.
Enjoy :" )

View more

Hi anh Linh, Theo anh thì sự Vô Ngã trong tánh không có gì là tương phản với Cái Tôi cá tính trong sáng tạo? Em hỏi ngắn, mong anh hiểu đại ý của em... Có chỗ nào chưa sáng ý anh chỉnh sửa giúp em nhé... Thanks anh!

Chào em,
Sự Vô Ngã trong tính Không thường được coi là Không Còn Cái Tôi.
Còn trong nghệ thuật, sáng tạo thì cụm từ "Cái Tôi" lại thường được coi là một phẩm chất cần theo đuổi.
Có nhiều quan niệm khác nhưng chắc ý em là nói đến 2 khía cạnh này và hỏi về độ tương phản hay trái ngược, khác biệt giữa chúng.
Trước tiên, về cái Không, "Không trên không dưới, không bẩn không sạch, không tốt không xấu, không buồn không vui..."
Cái Không ý là không quan trọng nhé, đừng cố tỏ ra mình là VIP, đừng đặt cái tôi của mình làm trung tâm, dùng cái tôi đó chia chẻ dòng chảy của cuộc đời, một đồng xu là một đồng xu, không phải hai mặt của một đồng xu. Bông hoa này là bông hoa, không phải bông hoa xấu hay đẹp. Mà từ Bông Hoa cũng chỉ là một cái tên tạm khoác lên thứ kia. Cứ suy nghĩ vậy một hồi sẽ hiểu ra mọi thứ ta hiểu về vạn vật chỉ là một lớp sơn phết lên vạn vật, hời hợt vãi. Nên đạt được trạng thái [không hiểu vì quá hiểu] - Vô Ngã đại pháp, thì thật là happy. Đây cũng là một ý của Tính Không.
Ta dùng Cái Tôi với giới hạn ngôn từ ít ỏi để chia chẻ bông hoa đẹp hay xấu chưa chắc đã happy hơn là chỉ ngắm nó thôi, bằng cảm nhận không tên của mình. Sự Không Tên này có lẽ là tính Không.
Trong khi, trong nghệ thuật giờ mà không có Name - Cái Tôi giờ là tiêu rồi. Xem Ad khốn không có Name có bán được EGG 2.0 với RVNN 3.0 đâu. In 5000 cuốn mới chỉ bán được 2200, đang ngồi khóc cute vãi.
Nghệ thuật giờ tính thương mại rất cao, "Cái Tôi" là một từ ăn khách nên mỗi nghệ sỹ đều muốn khẳng định "Cái Tôi" của mình. Tranh vẽ về Cái Tôi phết đen xanh đỏ mấy cái hình đa giác giống nhau vãi :" D D
Nhưng còn có một cách hiểu khác về Cái Tôi. Nó là sự khẳng định bố là bố, bố bận quan tâm đến bố chứ bố quan tâm đến cái chuyện Vô Ngã hạn hẹp à. Đó có khi là một cái Ngã quá cao nhưng với tùy nghệ sỹ, cũng có thể chính là Vô Ngã: Không đặt cái tôi vào từ Vô Ngã để phải cố tỏ ra không tôi - Tỏ ra Vô Ngã, cao đạo nhưng sống không tự nhiên, thanh thoát.
Vô Ngã là trạng thái nghỉ ngơi, một sự trôi chảy, một sự thoải mái dù là tôi hay không tôi, dù làm nghệ thuật hay không.
Còn làm nghệ thuật, sáng tạo thì đạt được độ Vô Ngã hay không cũng chỉ là một tiêu chí trong thành công của môn này. Khó lắm em ơi T . T Đâu phải cao thủ Vô Ngã nào cũng đứng đầu bảng xếp hạng nghệ sỹ được vài tuần đâu. Vô Ngã đôi khi cũng boring, không làm người ta vui như nghệ sỹ bảo nghe tao nè.
Nhiều nghệ sỹ gục ngã vì quá ngạo mạn nhưng lúc gục ngã họ vẫn ngạo mạn. Nhưng sự ngạo mạn, hay Cái Tôi (theo nghĩa chê bai không khiêm tốn) cũng chỉ là yếu tố phụ.
Yếu tố chính là tác phẩm, sản phẩm của mỗi người xịn đến đâu.
Tác phẩm, sản phẩm không xịn mà cứ nói chuyện cao siêu là không tốt :" D D. Vì khi ta hiểu cao siêu và đủ tập luyện thì ta mới làm được ra cái xịn. Chưa làm được xịn, đang có sự ngu ở đâu đó, làm đi đã.
Câu chuyện khá phức tạp, anh diễn giải sơ sơ như vậy kẻo lại trở nên Vô Nghĩa, nhầm Vô Ngã. Từ này thật đẹp, thật mênh mông.
Gluck :" )

View more

Em là wasabi, gần đây nói chuyện với bạn, vẫn nhớ thơ mạng của anh Linh mang lại những ấn tượng lạ từ thời chơi diễn đàn cả chục năm trước. Trong thời gian chục năm qua, không biết cuộc sống của anh có gì thay đổi lớn và anh cảm thấy hạnh phúc nhất về điều gì?

Chào wasabi :" p
Cảm ơn chú. Thay đổi lớn nhất của anh là việc tạo ra gói duyệt Wall. Nó làm anh hạnh phúc hơn mỗi ngày vì mỗi ngày đều phải tập trung làm việc để có trung bình 2 Post mới.
Điều thú vị nhất là việc này khiến anh như tù nhân của độc giả, không biết bao giờ mới thoát được khỏi Wall để nghỉ ngơi dài ngày, không còn bị ám ảnh bởi con số 2 Post mới 1 ngày nữa. Mỗi ngày anh đều phải tìm cách thoát ra được vị trí tù nhân này. Nhưng thi thoảng cũng cam phận vì mình đã nhận xèng duyệt Wall rồi còn đâu T . T
Giữ sức khỏe nhé :" )

Chào ad. Nỗi đau mất người thân không có từ nào diễn tả được. Mới đây thôi em gái còn ở bên cạnh vui đùa, xin ăn, cự nự... vậy mà giờ bé không còn nữa. Em nhắm mắt lại, những kỷ niệm về bé lại hiện về. Em còn chưa mua cho bé thức ăn ngon và đồ chơi. Em suy sụp, tự trách mình nhiều lắm. Nó còn bé quá

Chào em,
Chúc em sớm an lành với cảm xúc của mình. Có rất nhiều điều mong muốn mà chúng ta chưa làm được cho người khác. Nếu ta muốn bớt hối tiếc vì những gì mình chưa làm được, ta hãy thực hiện những hành vi yêu thương với những người còn ở lại thường xuyên hơn, như mua quà cho họ.
Nhưng tránh những câu như: "Quà này đáng ra con định mua cho..." khiến gia đình lo lắng nhé.
Chúc em sớm vui và giúp được nhiều bé hạnh phúc hơn.
Gluck :" )

Dạ chú ad ơi cháu đã đọc câu trả lời cho câu hỏi giống cháu (https://ask.fm/NguyenTheHoangLinh/answers/125927789547) nhưng cháu thấy không phải là cháu tính toán mà cháu đã từng chủ động nhưng bạn ấy không tỏ vẻ gì là thích cháu cả. Cháu nghĩ là đã hết crush rồi nhưng gần đây cháu gặp lại bạn ấy và

và lại thích bạn ấy nhiều hơn lúc trước nữa ạ. Cháu chỉ sợ mất tình bạn thôi ạ. Cháu cảm ơn ad đã đọc câu hỏi của cháu ạ.
=
Chào cháu,
Cháu có thể cuộn chuột tìm câu trả lời giống hơn nhé, Ad thấy câu trên gần như không liên quan. Câu trả lời mà Ad đã nói đến không phải câu này. Nếu có thời gian, cháu có thể tìm thêm nhé.
Ad nghĩ nếu tình yêu không đến từ 2 phia thì tình bạn, xa cách một chút sẽ dễ chịu hơn việc gần hơn để đau hơn. Nhưng tùy cháu nhé :" p

Chú Ad ơi, em cháu đang tuổi teen và đang cuồng 1 nhóm idol Kpop lắm ạ. Cháu biết lâu rồi nhưng gần đây mới thấy hoảng khi biết em nó bỏ mấy trăm nghìn mua 1 cái album. Cháu có nên tác động gì ko ạ, hay cứ đứng ngoài quan sát thôi ạ? Cháu cảm ơn ạ!

Cháu ơi,
Cháu hãy nhìn Hàn Quốc tương tự như Nhật Bản nhé. Đó là những nước có chất lượng văn hóa và hàng hóa hàng đầu Châu Á cũng như thế giới. Phim ảnh và âm nhạc của họ cũng vậy. Phim chiếu rạp của Hàn giờ thường thuyết phục hơn phim Mỹ rất nhiều.
Bật nhạc K-pop trên Youtube thôi cũng thấy họ tinh chỉnh âm thanh chu đáo hơn nhiều nước khác rất nhiều. Những nhóm K-pop đình đám là những nhóm có rất nhiều sản phẩm âm nhạc chất lượng cao và lao động nghệ thuật rất nghiêm túc, cống hiến. Họ xứng đáng có được nhiều người hâm mộ.
Người hâm mộ họ cũng được thưởng thức được nhiều điều sung sướng, học hỏi được nhiều cái hay về âm nhạc, vũ đạo, cách ăn mặc, trang điểm và nhiều văn hóa thú vị khác.
So sánh những MV hấp dẫn của Hàn Quốc với nhiều nước Âu Mỹ cực phát triển về âm nhạc cũng không thấy có sự chênh lệch về đẳng cấp làm phim, làm nhạc đâu, thậm chí còn gây hưng phấn hơn rất nhiều. Gangnam Style làm cả thế giới nhún nhảy. Các Band của Hàn chú không biết nhiều vì ít thời gian nghe nhưng tình cờ nghe hoặc bật lên cũng thấy rất thích cách họ tập trung cống hiến và hiểu tại sao họ có nhiều Fan ở các nước khác đến vậy.
Cháu nên tôn trọng sở thích âm nhạc của em mình, chia sẻ được càng tốt vì người nghe nhạc này sẽ giúp người nghe nhạc kia mở mang gu âm nhạc và cùng tăng hạnh phúc, hiểu biết âm nhạc nếu họ không có sẵn định kiến hay cố thủ với định kiến.
Có một nhóm K-pop đang ở Việt Nam cũng đang làm các bạn teen lẫn các bạn già như Ad khốn điêu đứng, cháu thử chia sẻ với em mình cả các CD của Ngọt xem. Cũng 100 - 200k mà. Mức giá này là hết sức bình thường.
Và việc chăm bỏ tiền mua CD là rất đáng quý, là trả công, trả ơn cho những người làm nghệ thuật, là nuôi sống những người đã nuôi sống tâm hồn mình trong nhiều lúc.
Không có vấn đề gì ở đây cháu nhé. Nếu có vấn đề thì chỉ là khi cháu thấy em cháu cư xử không còn tốt với bản thân nó hay với cháu mà hai đứa vì quá định kiến với sở thích của nhau mà không nói chuyện hay cùng nghe nhạc để giải quyết vấn đề được :" D D
Have fun :" )

View more

Related users

Chú Linh ơi, mình có thể giỏi một thứ nhưng lại không phù hợp với nó không ạ? Và nếu có, thì mình có nên theo đuổi nó không ạ? Cháu khổ tâm quá!

Cháu ơi,
Hôm trước Ad khốn vừa đọc được một câu chuyện trên https://www.facebook.com/humansofnewyork về một bạn ở Dhaka, Bangladesh.
Bạn ấy rất thích đi học, học giỏi nhất lớp và muốn làm giáo viên nhưng lên lớp 7 thì phải ở nhà vì gia đình không đủ tiền. Các thầy cô cũng cố gắng giúp bằng cách giảm một nửa học phí nhưng gia đình bạn ấy vẫn không đủ tiền mua sách vở và trả phí thi cử. Mới 17 tuổi nhưng bạn ấy đã phải đi lấy chồng và đi làm giúp việc kiếm sống.
Có thể thấy điều kiện sống rất quan trọng đối với việc phát triển những thứ mình giỏi. Nếu điều kiện sống không phù hợp với điều mình giỏi thì đó là một cản trở lớn. Ví dụ như giỏi Piano mà không có tiền mua một chiếc đàn thì sẽ bị mai một. Giỏi lướt sóng mà không có nơi có sóng để tập luyện thì dần dần sẽ bị những người tập luyện hàng ngày bỏ xa. Nhưng người thực sự khao khát chơi đàn hay lướt sóng sẽ tìm được cách để mua đàn, để đi tới nơi có sóng từ những việc khác như bán KFC hay ứng tuyển làm cứu hộ bãi biển.
Ta rất nên dành nhiều thời gian để suy nghĩ, lao động cải thiện điều kiện sống, tìm môi trường sống phù hợp để nó không cản trở việc phát triển cái mình giỏi.
Hoặc vì lí do nào đó mình không phát triển được cái mình giỏi nhất thì ít nhất, mình cũng tạo cho mình một điều kiện sống tốt hơn, hạnh phúc hơn.
Cải thiện được điều kiện sống mỗi ngày cũng là một năng lực rất giỏi, cần chú ý phát triển sớm để làm bệ đỡ cho nhiều cái giỏi khác.
Cũng trong một phóng sự khác trên Humans of New York, một bạn khác cũng ở Dhaka, Bangladesh đã đi buôn hoa quả được 2 năm, bắt đầu từ năm 12 tuổi. Bạn ấy mua hoa quả từ làng rồi mang lên thành phố để bán giá cao hơn, khá giống nhiều bạn ở Việt Nam.
Bạn ấy đã tích đủ tiền để mua đất và muốn kiếm thêm để xây nhà và làm trang trại. Bạn ấy nói dù bố mẹ không muốn, bạn ấy vẫn rời bỏ trường lớp để làm việc này; nhưng đó không phải rời bỏ việc học, bạn ấy vẫn đang học kinh doanh và đã kiếm được nhiều tiền hơn bố mẹ.
Theo đuổi một việc gì muốn thành công đòi hỏi nhiều nỗ lực và sự hiểu việc mình theo đuổi. Nếu không đủ nỗ lực, không đủ hiểu việc mình làm thì không đạt đủ thành công hay hạnh phúc từ nó là hết sức bình thường, logic. Cái này giống câu "Muốn ăn phải lăn vào bếp".
Hôm nay Ad khốn cũng vừa đọc được câu "Continuous effort, not strength nor intelligence, is the key to unlocking our potential." của ông Winston Churchill.
Tạm dịch:
Nỗ lực không ngừng nghỉ
(Chứ không phải thông minh
Hay là nguồn sức mạnh)
Là chìa khóa mở mình
Cháu có thể đọc thêm nhiều thái độ sống ở trang Human of New York. Nếu chưa đọc tốt tiếng Anh thì cho vào Google Translate cũng có thể hiểu được khá rõ các bài viết.
Gluck :" )

View more

Ad ơi, có phải đàn ông không thích phụ nữ quá thông minh?

Có lẽ đàn ông ít thông minh không thích phụ nữ quá thông minh. Vì thấy mình mỗi ngày đều ngu ngu chứ sao. Phụ nữ thông minh gây mất tự tin cho đàn ông thiếu thông minh vì cảm thấy mình mới là phụ nữ :" D D
Còn với Ad, phụ nữ càng thông minh càng tốt. Thông minh ở đây là hiểu được vấn đề. Trình độ hiểu được vấn đề cao thì sẽ giải quyết được vấn đề theo cách cute hơn, happy hơn, ít để lại bế tắc tồn đọng theo thời gian của mối quan hệ.
Gluck :" )
Thích những người hiểu biết
Không hiểu biết thích xinh
Không hiểu biết còn xấu
Là ngược đãi hành tinh

Chú Linh ơi, cứu cháu với. Cháu trơ lì, chai sạn, chết dần chết mòn, chết thật rồi. Nghe Ngọt mà cháu đơ ra, không còn cảm giác gì nữa. Bệnh thiếu hạnh phúc của cháu biến thành cấp tính rồi. Cứu cháu với trước khi quá muộn, trước khi cháu mất cả sự nhận thức là cháu đang chết theo thời gian.

Cháu ơi,
Có một bạn đã hỏi một câu giống cháu đến 99% và Ad đã tư vấn tỉ mỉ.
Cháu chỉ việc chăm chỉ cuộn chuột để tìm lại cảm hứng sống nhé.
Have fun :" )

Ad có thấy phần lớn người Việt đều quá dễ bị cuốn vào trảo lưu bày đàn và vui, tự hào với những niềm vui, tự hào nhỏ bé vốn chẳng phải của mình như đội U23 lần này không ạ? Đây có phải là do họ vốn luôn thiếu niềm tin, lý tưởng trong cuộc sống và giờ vớ được cái phao nên họ liền vội nổi lên không ạ?

Chào bạn,
Ad khốn xin trích lại một đoạn đã trả lời trên Facebook:
"Nhưng nếu tình yêu nước còn là ý thức giữ gìn đất nước sạch đẹp, ý thức làm việc cống hiến, liêm chính, giữ thể diện cho đất nước khi ra nước ngoài thì người Việt đang chỉ sử dụng thứ lòng yêu nước dễ dãi nhất là hú hét cho sướng bản thân. Và đường sá thì vẫn bị các thanh niên yêu nước bấm còi, rồ ga, gây tắc nghẽn. Lòng yêu nước kiểu đó cũng chỉ là yêu kiểu lợi dụng thay vì xây dựng mà thôi."
Mời bạn đọc thêm nhé:
https://www.facebook.com/nguyenthehoanglinh/posts/10155937061437225
https://www.facebook.com/nguyenthehoanglinh/posts/10155949651632225
Have fun :" )

"Từ sự phụ thuộc của đàn ông mà phụ nữ càng chăm lo cho đàn ông như con. Từ sự cảm kích của đàn ông mà phụ nữ thấy mình được thương lại." Cái này gọi là đồng phụ thuộc mới đúng (co-dependency). Câu hỏi cho ad: làm sao để một người tự chịu được trách nhiệm khi họ đã phải chịu nhiều đau khổ?

Ooker777’s Profile PhotoOoker
Chào bạn,
Trong câu chuyện bị ép cưới và phục vụ nhà chồng thì đã có sự phụ thuộc của người phụ nữ rồi.
Đau khổ và trách nhiệm là 2 chuyện khác nhau. Trách nhiệm thực sự là nhu cầu cá nhân của mỗi người, là khí chất của họ.
Gluck :" )

Cháu nghe kể không ít về thế hệ ông bà rằng họ có thể không đến với nhau bằng tình yêu nhưng có thể sống với nhau vì tình nghĩa. Chú tin vào tình nghĩa không và nghĩ ntn về nó? Ngày nay, nó có còn phổ biến ko hay do người trẻ đặt vấn đề tình yêu lên trước khi hết yêu thì dễ dàng xa nhau ạ? (tiếp)

Tiếp cháu nhé...
Đàn ông cũng phải tích cực tìm vợ và chia sẻ với vợ hơn khi vợ không phải do bố mẹ đưa cho, mua về cho. Phải gian khổ thả thính lắm mới kiếm được.
Cũng có nhiều người hay nói "ngày xưa bọn tao lấy nhau không có tình yêu mà vẫn sống với nhau đến giờ, bọn mày nói yêu nhau mà hơi tí là chia tay". Nhưng thực ra, ngày xưa, đâu có nhiều cơ hội chia tay đâu. Nhiều phụ nữ hay người đàn ông phải chìm trong địa ngục cả đời với người mình không yêu, không thể yêu được. Và ví sống theo sự chỉ đạo của người khác mà giờ già rồi vẫn nói ra một câu ngụy biện chẳng thông minh tí nào, chẳng thương cho bao người phụ nữ chịu cảnh nô lệ suốt thời phong kiến tí nào. Đó là sự ích kỷ chỉ nghĩ cho gia đình mình, không nghĩ gì đến tiến bộ xã hội, không đóng góp thái độ văn minh gì cho nó, khiến xã hội chậm tiến bộ, khổ còn dài.
Từ khi việc yêu hay chia tay là lựa chọn cá nhân của những người trong cuộc thì đó mới thực sự là cuộc đời của mình, thời gian sống của mình.
Khi người ta tự chịu trách nhiệm về cuộc đời của mình, đó mới là thái độ trách nhiệm cao nhất của con người.
Độ dài trung bình của các cuộc hôn nhân ngày nay ngắn hơn xưa không có nghĩa là việc đó tệ hơn hay sai trái hơn. Đó có thể chỉ đơn giản là tự nhiên, tự do hơn.
Tình cảm cũng có thể bị phai mờ như hồi nhỏ ta thích búp bê nhiều ơi là nhiều giờ ta thích ít đi hoặc không thích nữa. Và không thích búp bê nữa mà cứ phải ôm mãi thì có phải là khổ không.
Chia tay dễ hơn cũng giống như bạn có cơ hội được giải thoát dễ hơn nếu lựa chọn sai hay muốn thay đổi.
Hôn nhân trở thành xiềng xích khi người ta lựa chọn sai, muốn thay đổi lựa chọn mà không thay đổi được, phải sống trong tâm trạng hận thù, buồn chán của con thú trong cũi. Không giải thoát cho nhau khi có người muốn thoát mới thực sự là sự thiếu tình nghĩa trong hôn nhân.
Tình nghĩa, nói cách khác là tình thương, trước hay sau hôn nhân thì nó vẫn là thứ mà những người có tình nghĩa biểu hiện với những người xung quanh. Đứa trẻ biết yêu thương đã sớm có tình nghĩa rồi.
Và xã hội càng hướng đến lựa chọn cá nhân, trách nhiệm cá nhân thì đứa trẻ càng biết phát huy tình nghĩa của mình một cách sáng sủa.
Sống sáng sủa thì sẽ cảm nhận bằng trái tim và trí tuệ rõ ràng. Không bị tăm tối, bế tắc trong tình nghĩa bởi các câu lảm nhảm về tình nghĩa lung tung của một xã hội bị rối loạn tình cảm, rối loạn yêu ghét kiểu "yêu cho roi cho vọt, ghét cho ngọt cho bùi". Cái câu này thực chất là một câu cổ vũ cho bạo lực và giúp nhiều phụ huynh chưa bị bắt đi tù vì ngược đãi con cái, bạn đời. Và nó làm cho người ta, cho đứa trẻ ít được có cảm giác ngọt, bùi của đời sống, cả nhà ôm nhau cũng ngại ngùng.
Tình nghĩa luôn có trong lòng những người trân trọng tình nghĩa. Và tình yêu vẫn luôn gồm cả đam mê và tình nghĩa.
Khi đam mê không còn nữa, nhiều khi, tình nghĩa chính là giải thoát cho nhau, không giam giữ nô lệ.
Xa nhau là tốt cho nhau khi khi gần nhau không còn thấy cuộc sống của mình tốt nữa.

View more

Cháu nghe kể không ít về thế hệ ông bà rằng họ có thể không đến với nhau bằng tình yêu nhưng có thể sống với nhau vì tình nghĩa. Chú tin vào tình nghĩa không và nghĩ ntn về nó? Ngày nay, nó có còn phổ biến ko hay do người trẻ đặt vấn đề tình yêu lên trước khi hết yêu thì dễ dàng xa nhau ạ?

Tình yêu bao gồm sự say mê và tình thương.
Ngày xưa, cũng chỉ là cách đây trăm năm, thì tỷ lệ hôn nhân "cha mẹ đặt đâu, con ngồi đấy" rất cao.
Rất khó say mê nhau khi là hai người lạ, không có thời gian tìm hiểu nhau, bị gia đình gán ghép, nhốt vào cùng 1 nhà.
Phần đông phụ nữ lúc đó chịu áp lực và ảnh hưởng nhiều từ ách thống trị "tam tòng, tứ đức" của Khổng giáo, Nho giáo nên từ nhỏ, nhìn bà, nhìn mẹ mình sống thì cũng hình thành thái độ phục tùng đàn ông từ nhỏ.
Từ sự phục tùng này mà sinh ra sự chăm sóc, nhường nhịn. Từ sự chăm sóc, nhường nhịn chu đáo mà sinh ra sự phụ thuộc, cảm kích của người đàn ông. Từ sự phụ thuộc của đàn ông mà phụ nữ càng chăm lo cho đàn ông như con. Từ sự cảm kích của đàn ông mà phụ nữ thấy mình được thương lại. Cái này gọi là tình nghĩa.
Từ ngôi nhà tình nghĩa này, và khi ngủ với nhau, bện hơi nhau, bắt đầu thấy gần gũi, thân thuộc, thích nhau hơn. Đó là thời điểm mà thương và thích hòa quện vào nhau trong não, tạo nên tình yêu.
Việc này thường chỉ xuất hiện 2 chiều khi người đàn ông là người tử tế với vợ mình. Đàn ông phong kiến hay chiếm tiện nghi, lợi thế xã hội "trọng nam, khinh nữ" để coi phụ nữ như nô lệ, đồ dùng. Nhưng cũng có những anh là động vật tốt, tinh tế, biết trân trọng giá trị của người khác mà mình biết cảm nhận bằng trái tim chứ không phải lề thói xã hội. Những người đàn ông quân tử ít không chiếm tiện nghi, công bằng với người khác theo phương châm "kỷ sở bất dục, vật thi ư nhân" - Cái mình không muốn thì đừng làm cho người khác.
Nhưng tình nghĩa, tình yêu trong hôn nhân ép buộc, sắp đặt chỉ là phần nổi của tảng băng. Phần chìm của nó là sự đau khổ, kiếp nô lệ của không biết bao nhiêu phụ nữ và sự thiệt thòi lớn lao của họ khi không được làm chủ thời gian sống của mình. Họ phải sống cho chồng, cho gia đình chồng, cho con và héo mòn rất nhanh, đàn ông xưa thường được đi lăng nhăng thoải mái, vợ héo lại càng bỏ bê. Nhìn ở góc độ này thì thấy sự áp đặt của xã hội với người phụ nữ và sự hy sinh không lối thoát của họ chỉ làm đàn ông thêm ích kỷ, tệ bạc, hèn. Nếu bên cạnh sự hy sinh của người phụ nữ, người đàn ông cũng cố gắng hoàn thành phận sự xã hội, lao động cật lực để chu cấp cho gia đình thì gia đình đỡ bất hạnh cho người phụ nữ hơn chút. Nhưng cách mà một gia đình phải sống theo các quy chuẩn tăm tối của xã hội khiến người ta sống tăm tối. Bằng chứng là xã hội Việt Nam sống tăm tối rất lâu, cư xử với nhau rất ác, rất thiếu công bằng. Quá nhiều quan điểm ngu xuẩn, độc ác nhưng lại có đám đông định kiến duy trì nên bị thành xã hội phát triển chậm vãi.
Ngày nay, không chấp nhận được việc "cha mẹ đặt đâu, con ngồi" đấy người ta mới vùng thoát ra, hướng đến hôn nhân tự do. Việc này giải phóng cho rất nhiều phụ nữ, không bị đến tuổi dậy thì là bị bắt đi làm nô lệ cho nhà khác. Đàn ông cũng tự chọn người mình cưới, đỡ hèn vì phải để cha mẹ chọn cho. Tư tưởng bình đẳng nam nữ cũng phổ biến hơn, phụ nữ không còn coi phục vụ nhà chồng là chức năng thiên bẩm.
(Còn nữa...)

View more

Ad ơi , em chả hiểu sao cứ khi yêu 1 ai là học hành giảm sút . Lúc học em cứ nghĩ đến người đó mà dù em luôn định sẵn trong đầu là yêu là yêu học là học chứ ko để yêu làm lơ là học hành

Chào em,
Yêu cũng là một môn học ngốn nhiều thời gian và tâm trí. Nó là môn học để thích nghi với bao nhiêu điều khác biệt của một người lạ. Và khi chia tay thì lại phải học để vượt qua được khoảng trống của một người từng rất thân quen giờ phải coi như người lạ. Rồi khi yêu tiếp lại phải học để xử lí xung đột giữa người mới và người cũ, trong đầu mình và trong các tình huống sống. Đâu có môn học nào phức tạp như môn này đâu. Mà môn này lại không có giáo trình, toàn phải tự mày mò học nên ngốn không biết bao nhiêu thời gian, tâm sức của ta.
Chứng kiến nhiều thảm cảnh thời gian yêu cướp mất thời gian học nên nhiều phụ huynh có quan niệm phổ biến là "đang học cấm yêu". Thường thì đứa nào yêu mà học vẫn giỏi thì phải là đứa giỏi sẵn, giảm thời gian học vẫn giỏi hoặc coi trọng việc học như việc yêu để biết cân bằng. Hoặc lí tưởng nhất, nó với người yêu cùng coi trọng việc học, cùng có chí tiến thủ, thi đua, giúp đỡ nhau học tập, phân bổ thời gian hợp lí, cùng lập kế hoạch tỉ mỉ cho tương lai và hiện thực dần từng bước qua các thành tựu đạt được. Phụ huynh bèn thay đổi quan điểm.
Như em đặt dấu chấm, dấu phảy còn chưa đúng chính tả thì vốn là người học hành chưa đâu vào đâu rồi, lại thêm thời gian yêu vào thì làm sao có thời gian cải thiện việc học.
Giờ em đã hiểu tại sao nhé :" D D
Tập cho mình viết đúng chính tả hơn, đầu óc sẽ tỉnh táo hơn, làm chủ bản thân tốt hơn, quản lí thời gian yêu và học tốt hơn.
Gluck :" )

View more

Chào chú, cháu đang có một mối tình sâu đậm nhưng đổ vỡ. Cháu muốn hỏi là. Giữa 2 người yêu nhau có cần giữ cho bản thân bí mật không ? Giả sử như bí mật về con người thật của mình hay ham muốn ? Cháu nghĩ nếu như vậy thì chả khác gì 2 người đang không thật sự yêu chính bản thân đối phương.

Chào cháu :" )
Mỗi con người là một cơ thể, một cuộc đời. Dù yêu nhau, gần gũi nhau đến mấy thì vẫn là 2 cá thể biệt lập và không có cách gì chia sẻ toàn bộ thông tin, cảm xúc.
Như vậy, chuyện chia sẻ trong tình cảm chỉ là nhiều hay ít chứ không thể tuyệt đối 100%. Vẫn luôn có những khoảng trống cho sự không chia sẻ, không cần chia sẻ, không nên chia sẻ hay không chia sẻ được. Chấp nhận giới hạn này cũng là một thái độ sống quan trọng để cho nhau những khoảng thoáng mà thở.
Ảo vọng phổ biến là tình yêu sẽ giải quyết được mọi vấn đề, là chỗ để ta chia sẻ tất cả những gì ta không chia sẻ được ở chỗ khác. Chính lòng tham này tạo nên áp lực, gánh nặng cho tình yêu, cho người yêu và cho bản thân khi ham muốn quá lớn này không được thỏa mãn (vì nó quá khó thỏa mãn).
Yêu nhau, sống với nhau nên làm cho nhau cảm thấy dễ chịu hơn chứ không phải thêm gánh nặng.
Hồi mới chỉ suy nghĩ về tình yêu qua ngôn từ, chưa có đối tượng để thực hành, Ad khốn viết:
Anh mong muốn một ngày em hiểu
Hiểu trọn anh để không phải trình bày
Như những lúc anh tìm gì không biết
Em dịu dàng nép sát: "Em đây!"
Cái ham muốn trong 2 dòng đầu chính là lòng tham, kỳ vọng nguy hiểm khiến mình hay giận dỗi, buồn khổ khi không được hiểu trọn trong những lần thực hành tình cảm sau này.
Sau nhận ra là không ai có trách nhiệm phải hiểu mình, ngay cả bố mẹ, bạn thân, người yêu, thì sống nhẹ nhõm hơn hẳn. Từ đó tập trung phát triển bản thân thay vì đi tìm sự hiểu làm mình bị phụ thuộc vào sự hiểu của người khác và rối loạn trong thất vọng.
2 dòng sau của khổ thơ mới chính là điều quan trọng, mới là biểu hiện của tình yêu: Sự quan tâm, chăm sóc.
Trong những cặp đôi gắn bó, người ta vẫn giữ lại cho mình những bí mật không muốn chia sẻ tránh gây phiền phức như thầm yêu thêm vài ngôi sao điện ảnh, bóng đá, có tài khoản riêng để mua sắm hay phòng khi đau ốm, thi thoảng đảo qua Facebook người cũ, một mình gặm nhấm nỗi khổ tâm vì muốn đứa kia ngực bự hơn nhưng nói ra sợ nó đau lòng...
Có ty tỷ bí mật trong mỗi người, trong tình yêu, trong hôn nhân và đó là điều bình thường, phổ biến trong cuộc sống. Khi ta học được sự tôn trọng người khác, ta sẽ bớt bắt họ nghe những chia sẻ, bí mật mà ta biết họ không có nhu cầu.
Khi một người đắm chìm trong đau khổ, buồn bã vì vấn đề nào đó, về bí mật hay về bất cứ việc gì, một vòng ôm quan tâm của người yêu sẽ là năng lượng trị liệu hiệu quả. Cũng như vậy với trẻ con, khi chúng gặp vấn đề, đừng quên ôm chúng lại sưởi ấm tâm hồn chúng đã, vấn đề sẽ qua mau. Sự thiếu thốn điều này mới thực sự là thiếu thốn tình yêu.
Ngoài ra, chuyện tình cảm của mỗi người là do họ cùng xây nên, theo tính cách và nhu cầu của họ. Có những mô hình tình yêu cao quý, nghe đã tai nhưng nó cũng như một ngôi nhà đắt tiền mà năng lực xây dựng tình yêu cũng như lương tháng của ta không đáp ứng được thì ta phải giảm kỳ vọng xuống.
Không nên đặt trước quy chuẩn cho tình yêu, việc thích nghi được với nhau mới tạo ra tình yêu.
Gluck :" )

View more

Ad ơi, em làm project, kể cả là công ty lớn đa quốc gia, vẫn phải đi đòi nợ ráo riết và ngôn ngữ phải hằn học cũng chưa chắc nó trả. Làm ăn khổ quá, cái chuyện quỵt tiền quá phổ biến. Có cách nào đề phòng không chỉ em Ad? :(

Em ơi,
Ad khốn cũng là chuyên gia bị xù và chậm xèng. Mình thì chưa bao giờ xù nhưng cũng có một vài trường hợp chậm xèng người khác. Những trường hợp đó đều xin lỗi và xin nới thời gian và được chấp nhận. Không để trường hợp nào phải nặng lời với mình.
Ad nghĩ có 4 biện pháp hữu hiệu:
1. Demo 2 lần. Lần demo 1 lên phác thảo để họ biết mình có đủ năng lực sản xuất; nếu họ hài lòng, yêu cầu họ tạm ứng. Lần demo 2 là phần đã hoàn thành 99% sản phẩm nhưng có đính thương hiệu của mình vào. Họ muốn dỡ thương hiệu của mình ra thì họ phải trả nốt tiền, mình sẽ giao sản phẩm 100%. Tăng số lần demo nếu cần thiết.
2. Phản ánh với cấp cao hơn trong công ty đó. Đôi khi, chính sách thanh toán của công ty rất rõ ràng nhưng người làm việc với mình lại là người chiếm dụng vốn, chây ì để trục lợi cá nhân.
3. Đăng vấn đề lên Facebook của mình. Nếu mình có nhiều Followers hoặc bạn bè tốt, giải pháp sẽ dần hiện ra. Ad làm việc này 2 lần trên Facebook, một lần cho mình, một lần lên tiếng cho người khác và họ đã xin lỗi, bồi thường. 2 trường hợp đều là công ty trong nước.
4. Làm Page hoặc Group Facebook dành để phản ánh các vấn đề gian lận tiền bạc trong các dự án hoặc các vấn đề hàng ngày nói chung. Hướng dẫn mọi người các quy chuẩn thu thập dữ liệu chính xác để họ phản ánh được trung thực vấn đề. Ngoài ra, các Admin cũng là người xử lí các phản ánh fake hoặc chưa đủ thuyết phục. Khi các chứng cứ khá rõ ràng rồi thì bắt đầu Share và Tag tên, Facebook các bạn lầy và khách hàng của họ, sếp của họ, người quen của họ vào. Công ty càng lớn càng sợ chuyện này. Công ty nhỏ nó bất chấp thì cũng để người khác biết mà tránh.
Ngoài ra, đó cũng có thể trở thành một cộng đồng việc làm, dễ dàng tìm kiếm người lao động có chỉ số uy tín cao. Người lao động được cộng đồng bảo vệ, hỗ trợ đòi xèng. Các công ty có uy tín về thanh toán cũng được giới thiệu, tôn vinh để những người mới có nhiều cơ hội việc làm và đỡ bị lừa hơn. Công ty nào lầy cứ gửi link Post tố cáo đang được Share rầm rầm cho nó.
Have fun :" )

View more

Liked by: Ashley Nguyen

Ad ơi, em nhận nuôi 3 bé mèo bị bỏ rơi và trùng hợp là cả ba đều là mèo đực (em không lựa chọn giới tính). Giờ đây bọn mèo đã lớn, em băn khoăn có nên thiến hay không? Cá nhân em nghĩ thiến không đúng vì mình chỉ có quyền thiến chính mình thôi ạ. Em xin hỏi Ad nghĩ như thế nào về việc thiến chó/mèo?

Chào em,
Mọi sinh vật đều không tiến hóa theo cách bị thiến là tốt cho mình. Việc thiến là việc cản trở quá trình phát triển tự nhiên.
Những lí do được đưa ra cho việc thiến chó, mèo là khiến chúng ổn định tâm lí hơn, đỡ phá phách đồ đạc, giảm đi vệ sinh lung tung đánh dấu lãnh thổ, giảm bệnh tật, sống lâu hơn... Lí do được coi là chính đáng nhất là thiến (triệt sản) sẽ không gây bùng nổ lượng chó, mèo con bị bỏ rơi, chết non.
Cũng có những người quyết định thiến chó, mèo vì những lí do trên. Nhưng phần lớn, trong sâu thẳm, đưa ra các lí do này chỉ để bao biện cho việc sợ chúng bỏ mình đi theo tiếng gọi của bạn tình khi đến tuổi cặp kê. Ta đã mua bán, trao đổi nô lệ, ta không muốn giải phóng nô lệ hay nô lệ đào thoát. Ta còn thiến nô lệ cho chắc.
- Bố, mẹ, con phải ra ngoài đường chạy bộ, nếu tiện thì dating tí.
- Ra ngoài đó có thể bị bắt cóc, xe chẹt, sida hoặc mày mê gái đi luôn thì sao. Bố phải thiến mày đã rồi đi đâu thì đi.
Vậy đó, bạn sẽ thế nào khi bố mẹ bạn coi bạn như chó, mèo, thương bạn lắm, nhưng vẫn phải thiến bạn thôi.
May là vẫn còn nhiều giải pháp đỡ thốn hơn cho việc này.
Nếu quan niệm nơi ta sống là cả một quần thể sinh học với nhiều loài, ta chú tâm và biết cách tổ chức cho quần thể đó hoạt đồng hài hòa thì động vật ở đó sẽ không cần nuôi nhốt, chúng sẽ sáng cắp cặp đi làm, chiều về ở với ta nếu coi nhà ta là nhà chúng và tự điều tiết tỷ lệ sinh, tự biết dùng bao cao su cho chó, mèo. Việc tổ chức một xã hội văn minh cho chó, mèo, pet trong lòng xã hội giờ toàn người này cần sự chung sức của cả cộng đồng nuôi pet, kết hợp với các sân chơi cho trẻ em đang mọc lên. Nó nên làm song song với quá trình tăng tốc phủ xanh thành phố. Tuy nhiên, cũng cần nghiên cứu rất kỹ lưỡng về y tế khi lượng pet con tăng đột biến.
Đó là ý tưởng. Còn trong tình trạng ngoài đường nguy hiểm hiện tại, nhan nhản trộm cướp chó mèo thì ta hãy trang bị không gian ở cho chúng trong nhà thật dễ chịu, rộng rãi.
Ví dụ ta làm cho chó, mèo một ngôi nhà tiện nghi, một sân chơi thân thuộc hàng ngày như thế này, nó sẽ càng ngày càng cảm thấy đây là nhà. "Đi thật xa để trở về", "Giang hồ ta chỉ giang hồ vặt/Nghe tiếng cơm sôi đã nhớ nhà":
https://www.facebook.com/9gag/videos/10156782926081840/
Một xã hội hài hòa chó, mèo và nhiều loại động vật khác đi lại với người trên đường, trên xe bus, tàu điện ngầm là bình thường. Chó, mèo là động vật học hỏi cực kỳ nhanh và thân thiện. Nếu chúng ta nuôi chúng, dạy chúng, đảm bảo xã hội hài hòa cho chúng trong khu ta sống, trả lương cho chúng bằng thực phẩm, chúng sẽ giúp ta Ship đồ, bảo vệ các cô gái đi bar về buổi tối, điều tiết các loại động vật khác...
Nếu ta đã nuôi chó, mèo, pet khác thân thiết như người thân, ta nên làm tổn thương chúng ít hơn, đầu tư thời gian và tiền bạc cho chúng nhiều hơn và tìm nhiều giải pháp để chúng được hưởng nhiều quyền chó, mèo hơn.
Chắc chắn có những người không thiến chó mèo vẫn ổn để ta học hỏi cách nuôi chúng ít nước mắt hơn.
Gluck :" )

View more

Làm thế nào để ngừng check FB hả ad. Em quá mệt mỏi vì phụ thuộc vào FB, nó quá tốn thời gian của em :(((

Chào em,
Nghiện Facebook là một triệu chứng phổ biến. Nó như một trang báo bất tận kèm hình ảnh, video được in liên tục lên màn hình khi ta cuộn chuột tại News Feed. Một câu chuyện bất tận, cập nhật sống động từng giây phút, lại có bạn bè, bao người ta hâm mộ ở đó, ta muốn khoe gì bấm nút là khoe được, tất nhiên dễ làm ta không dứt ra được.
Ad khốn một ngày cũng dùng Facebook trên 10 tiếng , phần lớn là dùng như khung soạn thảo để viết, chỉnh ảnh; bên cạnh đó là cập nhật tin tức, tác phẩm từ những trang mình yêu thích. Ad không phàn nàn hay thấy mất thời gian gì vì dùng Facebook như nơi làm việc, học hỏi, giải trí, cập nhật thế giới và thấy nó cực kỳ hiệu quả, tiện lợi.
Thi thoảng về vườn Ad không vào Facebook cũng thấy thiêu thiếu do thói quen nhưng tranh thủ làm việc khác, chơi trò khác nên vài ngày không vào cũng không vật vã gì, tranh thủ tận hưởng không khí Offline. Tuy nhiên, thời gian sử dụng Facebook quá nhiều, dù chủ yếu chỉ dùng khung soạn thảo cuar Facebook như Microsoft Word để viết nhưng cũng làm thần kinh bị căng thẳng, quá tải, hại sức khoẻ, giảm kiên nhẫn, giảm hứng thú đọc sách.
Nếu ta không dùng các công cụ của Facebook để làm việc thì ta sẽ bị rảnh, bị hóng, sẽ không có khoảng dừng cuộn chuột hay vuốt màn hình khi thông tin cứ ùn ùn không bao giờ hết. Thao tác đơn điệu nhưng triền miên hàng nghìn, hàng vạn lần mỗi ngày sẽ khiến ta lún sâu vào cơn nghiện Facebook.
Để cai Facebook người ta thường phải dùng đến biện pháp mạnh là Deactive, đổi mật khẩu khó mình không nhớ được và nhờ người khác giữ mật khẩu hay giữ phong bì niêm phong, email có mật khẩu. Em có thể Google thêm các thao tác kỹ thuật khác để tự làm mình khó vào Facebook hơn.
Hiện nay Messenger hoạt động độc lập với Facebook, người ta có thể check tin nhắn của bạn bè trên Facebook qua đó dù không vào Facebook. Việc này giúp giảm được cảm giác mất liên lạc, mất kết nối với người khác, giúp cai Facebook đỡ khó hơn chút.
Tuy nhiên, nếu bỏ hẳn Facebook thì quá lãng phí nguồn tài nguyên thông tin dồi dào, cập nhật nhất thế giới này. Nên xếp lịch tập thể dục, dọn nhà, đi xem phim, chạy xe... (những việc khiến mình khó vừa cầm điện thoại vừa làm) trùng vào những thời điểm hay dùng Facebook nhất để chiếm dần lại thời gian cho những việc khác. Hoặc xếp việc xen kẽ các quãng dùng Facebook trong ngày, để làm gián đoạn thời gian dùng Facebook, giúp giảm dần liều lượng tiêm Facebook.
Thời gian đầu thì có thể thường xuyên xoá Apps Facebook khỏi điện thoại để việc cài lại khiến ta ngại dần.
Như vậy, để giảm dùng Facebook, ngoài các thao tác kỹ thuật mạnh tay, phải tìm cho mình cũng việc khác thú vị gần bằng Facebook để chuyển bớt thời gian cho Facebook sang cho các việc đó.
Have fun :" )

View more

Gần đây cháu để ý thấy ny cháu có dấu hiệu tự kỉ nhẹ ạ. Nên cháu thấy ko an tâm lắm trong mqh này dù là anh ấy rất yêu cháu. Cháu phải làm gì để giúp anh ấy đây? Cám ơn chú.

Chào cháu,
Cảm ơn cháu đã tới thăm khám sớm ở bệnh viện chui của Ad khốn. Không hiểu sao giờ mọi người liên tục hỏi Ad các vấn đề tình cảm trong khi Ad chỉ là một chuyên gia thất bại trong việc này T . T
Thường thì các đôi về già cũng sẽ có một người có dấu hiệu tự kỉ nhẹ trước, tiêu biểu là chứng quên Ăn Dây Mơ (Alzheimer) khiến người ta ngày càng thu mình, lủi thủi, ngơ ngác, mất dần phản xạ với các tín hiệu cuộc sống xung quanh.
Nhiều đôi vẫn hạnh phúc tiếp vì họ vẫn duy trì được những thói quen sinh hoạt chung như cãi nhau, nấu ăn, bơi, chạy, nghe nhạc, uống trà, bia rượu, cầu lông, dancing, chơi nhạc, xem Tivi, Game, đi dạo, trồng trọt, lô đề...
Một người sẽ luôn có những sở thích. Bên cạnh các sở thích của cháu, hãy cùng phát triển một số sở thích chung với bạn ấy. Thiết kế chậu cây cảnh tí hon là một thứ làm chung rất vui.
Chúng ta suy nghĩ rất nhiều, lựa chọn rất nhiều nhưng hành động thì chỉ có 1 tại 1 thời điểm. Tại thời điểm ta hành động, tín hiệu trên não ở khu vực điều khiển hành động đó lóe lên.
Sau mỗi lần hành động, đèn lóe lên, thì phần thúc đẩy hành động đó trên não bộ thường tăng diện tích của nó trên não bộ.
Hình dung não bộ của chúng ta như một bản đồ thế giới. Mỗi phần trên não bộ thúc đẩy hành động này, hành động kia là một quốc gia. Qg nào hoạt động nhiều thì diện tích của nó trên bản đồ não bộ càng rộng lên. [Thói quen] chính là các các vùng sáng hơn, đã khá hoặc rất ổn định về biên giới trên bản đồ não của chúng ta.
Khi ta lão hóa, trong não, tỷ lệ tử của các tế bào não vượt xa tỷ lệ sinh. Lãnh thổ nào trên não nào bị sụt giảm tế bào não trước sẽ mất dần khả năng điều khiển hoạt động của bản thân qua trạm đó. Các phần trên não bị căng thẳng, kích thích quá mức liên tục cũng dễ bị hỏng, teo đi hoặc phình nở dạng bệnh.
Lúc mới sinh ra, chúng ta chỉ hơi làm phiền mọi người nhưng theo thời gian, số vấn đề ta gây ra, gặp phải nhiều hơn. Và sự lão hóa, lão hóa bên trong, trong não sẽ ngày càng làm chúng ta hoạt động trục trặc hơn khiến số vấn đề tăng đột biến.
Muốn tránh, hạn chế việc này thì chỉ có cách sớm hình thành các thói quen tốt, khiến lãnh thổ của các vùng thói quen này rất rộng lớn, trù phú, bền vững trong não. Ngoài ra, bản thân cơ thể ta khi hòa hợp với cuộc sống cũng sẽ có những bản năng sống tiếp ngày một tốt hơn của nó, bên cạnh sự hỗ trợ điều hành tối đa của não.
Cháu thấy không, Ad cũng có các triệu chứng nói một mình từ nãy, nhưng không sao vì vậy mãi quen rồi. Quan trọng là hâm vô hại vì đã quen không làm hại ai.
Tóm lại, hãy xây dựng cho mình, cho người khác các hoạt động hay, tốt, giúp cả thân thể và trí não vận động thì các hoạt động đó sẽ giữ khổ chủ thành người tốt, người tỉnh táo lâu hơn.
Não mọi người thường hỏng trước cơ thể hay còn gọi là hâm trước tuổi nên ta rất cần chú ý tới những lúc mình ngu đi, những triệu chứng "rượu vào lời ra" của bản thân để chuẩn bị hậu sự.
Ngu là tự do. Nhưng tự do đó thường dẫn ta vô tù. Yo!
Have fun :" )

View more

Ad ạ, em là người đã hỏi rằng mình có nên đập chậu cướp hoa cách đây ít hôm. Em mời được cổ đi nhà hàng uống cocktail thành công, sau đó còn cùng tản bộ kể bao nhiêu là chuyện, cổ nói bạn trai yêu xa hiện tại chỉ là bạn trai chứ chưa dám gọi là người yêu. Giờ thì cổ bật chế độ lạnh lại, Ad ơi cứu em

Vậy mới tốt em ạ. Cho cổ thời gian suy nghĩ. Vừa là lịch sự, vừa là để cổ trải nghiệm chín chắn hơn những tình huống thế này; có thêm kinh nghiệm phòng thủ, cân nhắc với các tình huống tấn công khác tương tự sau này mà có thể khi đó em đang là bạn trai chính thức.
Đường đến đây đã là quá may mắn cho em, bỏ điện thoại tư vấn và bước tiếp nhé. Dù sao, trong chuyện này còn quyền lợi của cả cầu thủ kia nữa nên Ad không thiên vị tư vấn để tăng xác suất thành công cho em được.
Nếu may mắn thì mua Ra vườn nhặt nắng 3.0 qua Page cùng tên nhiều nhiều để cứu Ad nhé. Độc giả mua nhiều sách thì Ad mới có dư dả tài chính, có thời gian tập trung sáng tác, trả lời Ask.
Ad đang phải vật lộn với khoản vay in sách nên không còn nhiều thời gian tập trung trả lời Ask.
Liked by: Méo chù

Ad ơi, làm sao để có ít tình yêu vẫn sống được ạ?

Bạn ơi,
Chỉ cần hiểu rằng, phần lớn nhân loại là như vậy và loài người vẫn sống tốt. Chỉ chưa quá tốt vì hơi ít tình yêu :" p
Sự chê trách, ghét bỏ mới là thứ chúng ta sử dụng nhiều hơn yêu thương, vì chúng ta bị chính phủ và đệ của nó là trường lớp áp đặt cho quá nhiều tư tưởng đấu tranh, phê phán, kỳ thị khiến cả xã hội bị học sai, sống chưa chuẩn men, xấu tính nhiều hơn tốt tính khiến mỗi người bị ghét hoặc 90% thời gian là không ai quan tâm, tất nhiên là thời gian không được yêu nhiều hơn được yêu.
Nhưng những người biết yêu vẫn biết yêu vẫn kệ thế giới yêu ít hay nhiều hay không yêu, họ cứ làm việc của họ vì đó là nhu cầu của họ. Nên họ vẫn bền bỉ sống và yêu cuộc sống.
Ngoài ra, cũng nên phân biệt rõ giữa [Ghét] và [Chê trách, phê bình].
Nếu chúng ta chưa xịn, chúng ta cần cả yếu tố chê trách, phê bình, chỉ ra điểm yếu để xịn hơn. Nếu là người cầu thị, dù là người ghét ta nhưng chê trách, phê bình đúng, ta vẫn nhận ra cái đúng, thầm cảm ơn họ cho khách sáo :" D D
Người dân Việt Nam và thế giới bị lớn lên trong phức cảm yêu ghét nên yêu thương cũng nhiều khi thô bạo. Hiểu điều này thì bạn sẽ bớt giận những người hơi Sarcasm như Ad khốn, hay đùa hơi quá làm độc giả khóc nhưng cái chính là chỉ ra cái ngu, chỉ ra đăng ảnh không ghi tác giả giống như bạn đi làm hàng tháng nhưng người nhận lương là người khác. Chỉ ra cái ngu của độc giả, cho độc giả tốt lên. Độc giả tốt lên, yêu cầu về cái hay cao hơn, mình bị áp lực phải hay hơn.
Nếu là người bao dung, người nói sai, nói xấu về ta dù họ ghét ta hay thích ta thì ta cũng không còn thời gian để ghét họ.
Have fun :" )

View more

Ad ơi. Có phải trước hiện thực không thể thay đổi - những sự việc mang tính "quy luật", "hiển nhiên" điều con người có thể làm là "chấp nhận"? Nhưng người ta thường nhắc đến từ "chấp nhận" với tâm thế khó khăn. Vậy ở một khía cạnh nào đó, sống có phải là quá trình học cách "chấp nhận" không ạ?

Bạn ơi,
Bạn biết phin 007 "Quantum of Solace" chứ. Nó có nghĩa là "Định mức khuây khỏa", một dạng cùng thỏa hiệp mà 2 bên chấp nhận, chịu đựng được nhau.
Chấp nhận và không chấp nhận đều phổ biến và đều xuất hiện dày đặc trong hành vi của chúng ta. Một lần chúng ta phải sử dụng đến nghị lực để làm một việc gì đó tức là ta đã không chấp nhận từ bỏ. Việc tắt chuông báo thức nhiều lần sau mỗi 5 phút chứng tỏ nỗ lực không chấp nhận đầu hàng giấc ngủ của ta. Nhưng bản thân việc hẹn sẵn quá nhiều chặng 5 phút đã là sự chấp nhận hối lộ thêm thời gian cho giấc ngủ, nhiều lần.
Ngay cả việc chấp nhận và không chấp nhận cũng có thể xuất hiện đồng thời. Ví dụ như ta không chấp nhận bỏ thuốc lá vì chấp nhận thói quen, chấp nhận nó hủy hoại mình.
Chấp nhận hay không chấp nhận, cơ bản chỉ là yes or no, chúng ta thường xuyên phải trả lời câu hỏi này mỗi ngày.
Chọn chỗ ăn thôi đã là quá trình phức tạp phải đối chiếu sự chấp nhận, không chấp nhận của nhau với các loại đồ ăn, không gian, dịch vụ.
Để đạt được "định mức khuây khỏa", giải pháp hòa bình, win-win đôi bên cùng có lợi, ngày ngày, người ta luôn cố gắng đối thoại để tìm được điểm các bên cùng chấp nhận được. "Chấp nhận" đúng là kỹ năng sống quan trọng, như bạn nói.
Người ta nói đến từ chấp nhận với tâm thế khó khăn khi sự không chấp nhận vẫn còn bên trong, vẫn đang là thứ đang phải chịu đựng thay vì hoàn toàn hài lòng.
Ví dụ: Hí hửng chấp nhận phong bì này của Vinfast nhưng trong Phúc nghẹo tôi cũng giằng xé lắm, chưa chấp nhận mình đang tham nhũng lắm đâu. Việc này là việc nghĩa, cho ngành xe hơi sánh vai cùng Bphone của nước nhà mà.
Bản chất của việc học chấp nhận hay không chấp nhận là học cách nói yes or no với chính mình và người khác đúng thời điểm hoặc đúng quan điểm của mình. Đúng thời điểm sẽ đem lại nhiều thành công. Đúng quan điểm sẽ duy trì được khí chất, danh dự.
Nói yes or no sau những lựa chọn sâu sắc giúp ta có sự linh hoạt, dẻo dai, kiên nhẫn, mạnh mẽ khi chấp nhận, chịu đựng lẫn khi không chấp nhận, chịu đựng.
Sự chấp nhận mang tính "dĩ hòa vi quý" khiến có những người dám chịu thiệt thòi, nhỏ bé hơn người khác, có phần nhờ vậy mà thế giới ít đấu tranh, ít bạo loạn hơn.
Sự không chấp nhận cũng cực kỳ quan trọng. Nó đẩy cao chất lượng của thế giới.
Sự không chấp nhận giới hạn của hiểu biết, sự không chấp nhận ách thống trị, sự không chấp nhận đứng dưới kỷ lục, sự không chấp nhận dừng lại ở những phát minh đã có... thường được tìm thấy ở những thiên tài cùng những sản phẩm vĩ đại, cải thiện thế giới, được thế giới tôn vinh.
Mỗi lần ta nằm viện, tỉnh dậy thấy mất một chân, chính sự không chấp nhận buông xuôi đã giúp ta chấp nhận chỉ còn 2 chân, mạnh mẽ sống tiếp.
Nếu chấp nhận và không chấp nhận đều có thể đem lại nhiều điều quý giá thì ta nên học hỏi cách sử dụng hợp lí, hiệu quả cả hai món đồ này.
Khi thấy không ổn, thiếu thốn với một cách cư xử, hành động nào đó của mình nghĩa là ta đang cần học thêm cách khác.
Have fun :" )

View more

Ad nghĩ sao việc "sống chết có số ạ". Em chứng kiến có những người chẳng quan tâm gì về vệ sinh thực phẩm, hạn sử dụng, ăn uống vỉa hè bất kể sạch bẩn lại sống thọ trong khi lại có những người ăn uống kiêng khem lo lắng, ăn rau, nhà hàng sạch, đắt tiền này nọ nhưng cuối cùng vẫn không thể sống lâu.

Hoàng
Chào bạn,
Mỗi người là một nhúm năng lượng và có thời điểm cạn sạch nhúm năng lượng đó và họ chết. Như vậy, số phận của mỗi người là số phận của nhúm năng lượng đó. Nếu ta biết cái bát này làm bằng chất gì, ta biết thời điểm phân hủy của nó.
Biến số, sai số trong bài toán cuộc đời ta còn nằm ở các tương tác với các năng lượng khác trong cuộc sống; nhưng cơ bản thì hướng sống, hạn sống của mỗi người đã được lập trình phần nhiều trong bản đồ gene của họ. Nên nói "sống chết có số", ý là cuộc sống con người chạy theo các số liệu định sẵn trong cấu tạo của họ, cũng nhiều phần có lí.
Bàn thêm chút về chuyện ăn uống thì theo ví dụ của bạn, 2 cách ăn uống trên chưa rõ ràng cách nào thực sự tốt hơn.
Những người ăn uống ít kiêng khem thường là những người ăn uống hạnh phúc, dễ ăn, cơ thể trải qua nhiều kinh nghiệm ăn uống phong phú, thân thiện với nhiều đồ ăn nên có sức thích nghi, đề kháng tốt.
Cơ thể là một cỗ máy ăn nên những người chăm vận động (thường những người ít có cơ hội kén chọn đồ ăn làm việc chân tay nhiều hơn) thì cơ thể họ sẽ tự có cơ chế thông minh để cân đối năng lượng và thải độc. Ăn uống tự do, thoải mái vốn đã là một nguồn sức sống mạnh mẽ, thường trực.
Thường thì người ta không kiêng khem trước khi cơ thể dính phốt, gặp vấn đề dẫn tới phải kiêng khem. Nhiều người phải kiêng khem vốn đã yếu sẵn, lại thường ăn với tâm lí phòng thủ, sợ sai, phải đong đếm phức tạp nên bị giảm hạnh phúc ăn uống, giảm năng lượng. Phần đông những người trong mâm thường không ăn kiêng nên người ăn kiêng dễ bị cảm giác cô độc, ăn một mình. Trong khi mỗi bữa ăn hòa hợp làm người ta thấy hào hứng thường xuyên, hạnh phúc làm tăng tuổi thọ thì trăm bữa ăn không chia sẻ đồ ăn, không râm ran câu chuyện là giảm thọ vài năm rồi. Chưa kể, kiêng khem theo mốt và kiêng khem thông minh, khoa học là hai chuyện không hẳn giống nhau.
Có những chất độc hại thường xuyên cho vào thực phẩm mà cơ thể không thể đề kháng hay thải độc kịp thì khỏe tự nhiên là không đủ, vẫn nên tránh khi có thể. Mỗi lần chọn giữa miếng ăn này và miếng ăn kia có thể không thay đổi các đề mục chính trong số phận của ta nhưng có thể giúp số phận đó đỡ đau bụng hơn.

Vẫn có những người mà điều kiện của họ khiến họ phải tiêu thụ thực phẩm bẩn và họ vẫn ở chật các bệnh viện, nghĩa trang. Ta tưởng họ ăn đồ độc hại mà vẫn sống khỏe chẳng qua vì họ là những người vô danh, không ai quan tâm đến họ ăn gì, họ đã chết bao nhiêu người vì thực phẩm bẩn. Họ bị tưởng là những người sống thọ vì bệnh tật của họ không nổi tiếng như những người kiêng khem, những người đổ bao nhiêu tiền cho đồ ăn chọn lọc, có bao nhiêu câu chuyện thần thánh về việc kiêng khem.
Những người không kiêng khem chết vì thực phẩm bẩn nhiều hơn những người kiêng khem nhiều. Vì họ rất đông và thực phẩm bẩn nó cũng chỉ tha cho những ông khỏe nhất trong các ông đông. Những ông mà bạn thấy ăn bẩn mãi không chết là những ông khỏe nhất đó; và tất nhiên là sống dai thì được biết đến.
Ăn vui, khỏe nha :" p

View more

Chào ad ạ, chả là em đang tán tỉnh 1 cô, quan tâm này nọ sau 1 tháng thì cổ nói đừng quan tâm đặc biệt nha, rồi cổ thừa nhận mình có bạn trai. Nhưng mà em thích cổ quá thì sao hả Ad, có nên đập chậu cướp hoa không ạ T.T, cảm ơn ad!

Chào em :" )
Trong tự nhiên thì mùa giao phối là mùa cạnh tranh khủng khiếp giữa các con đực. Hiền lành như hươu nai cũng húc nhau sứt đầu mẻ trán. Dù sừng mọc đầy trên đầu vẫn phải đánh nhau theo tiếng gọi của tự nhiên.
Trong tự nhiên, rất đông những con cái thích những chiến binh mạnh mẽ, thường ngả vào hoặc rơi vào tay kẻ đeo bám lâu nhất, bất chấp thủ đoạn, nói cách khác, con ở lại cuối cùng trong cuộc chiến.
Nhưng sang đến con người thì phức tạp hơn, nhất là khi giống cái ngày càng độc lập, có nhiều quyền định đoạt cuộc đời và đối tượng giao phối hơn. Vẫn có nhiều phụ nữ bị chinh phục hoặc buông xuôi bởi quy luật đeo bám nhưng cũng có nhiều người phụ nữ tìm mọi cách tránh xa những kẻ đeo bám thô thiển, mưu mô vì họ sợ nguy cơ của một cuộc sống thô lỗ, bị chi phối và họ thuộc tuýp không thích kẻ ác.
Sự hấp dẫn của đàn ông với phụ nữ không chỉ là sức cạnh tranh, tán tỉnh, tài sản, quyền lực mà còn phải đáp ứng được nhiều tiêu chí tinh tế, sức mạnh mềm hầm bà lằng khác của chúng. Việc này cũng giống như có những con chim mái to hơn chim trống nhiều lần, không sợ chim trống bắt nạt, chúng không phải đợi làm phần thưởng cho con trống đánh nhau giỏi nhất, chúng chủ động chọn con trống múa đẹp nhất hay đan tặng tổ đẹp nhất.
Phụ nữ có quá nhiều tiêu chí chọn lựa, đó là lí do mà tuổi kết hôn của phụ nữ ngày càng muộn dù hết lớp này đến lớp khác đeo bám.
Nhưng điều này cũng có nghĩa là "bạn trai" ngày nay là một từ mong manh, phụ nữ chúng còn phải lựa chọn chán và có thể cô kia cũng đang lựa chọn nên cơ hội chưa hẳn đã đóng với em.
Điều quan trọng ở đây là nếu cô kia là một người thích văn minh thì đừng để cách tiếp cận của mình làm người ta khó chịu. Có sự tôn trọng với những yêu cầu của người ta.
Người ta biết tình ý của mình rồi nhưng chưa "chim ưng" mà mình vẫn chưa muốn "chim cút" thì đành kiên trì bấm Like thông báo sẵn sàng ứng tuyển khi người ta muốn chiêu mộ cầu thủ mới hoặc tìm hiểu cùng lúc.
Các tín hiệu tế nhị và những sự quan tâm "không quá đặc biệt" nhưng ấm áp tình người sẽ khiến cho hồ sơ ứng tuyển của em được nhớ đến.
Ngày nay, bạn trai tốt cũng không nhiều nên điểm số của bạn trai trong một mối quan hệ thường liên tục sụt giảm dẫn đến bị thay thế liên tục. Nếu người bạn trai kia điểm cứ tăng vùn vụt thì em nhảy vào cũng không ăn thua. Còn nếu bạn trai kia không cố gắng trong khi em vẫn âm thầm xịn hơn thì lại thêm cơ hội rồi.
Tuy nhiên, cơ hội đến mấy thì việc quan trọng nhất vẫn là cô kia có thích em không. Có nhiều kẻ chinh phục thành công nhưng không thỏa mãn vì cướp được người không thích mình. Có được cô ấy hay không cũng hãy có được sự tôn trọng của cô ấy.
Gluck :" )

View more

Chú Linh ơi, những gì mình thấy ở người khác là tấm gương phản chiếu lại chính mình ạ?

Cháu ơi, không phải cháu nhé. Chú thấy Messi đá bóng đỉnh quá mà chẳng thấy hình bóng nào của chú ở đó cả.
Những gì mình thấy ở người khác là nhận thức của mình về họ.
Nếu nhận thức của mình đúng thì mình hiểu đúng, hiểu khách quan. Ví dụ việc quá nhiều người công nhận Messi đỉnh là khách quan, hay nói cách khác, là nhận định chủ quan chính xác.
Nếu mình hiểu sai người khác nghĩa là mình đang nhìn họ dưới quan điểm sai của mình. Sự bóp méo người khác bởi nhận thức của mình mới là "tấm gương phản chiếu lại chính mình" như cháu nói. Ví dụ như một người cho rằng Messi nổi tiếng chẳng qua vì cao to, vợ đẹp thì có lẽ người đó đang tự ốp gương quanh mình và từ chối sự thật khách quan. Tuy nhiên, những nhầm lẫn, tám ẩu này là hoạt động cực kỳ phổ biến hàng ngày. Đơn giản vì kết quả chính xác, khách quan khó tìm ra hơn vô số phỏng đoán sai, chủ quan.
Gluck :" )

View more

Chú ạ, làm thế nào để đóng góp cho cộng đồng và nhà trường khi là 1 sinh viên , đặc biệt là để cho giám khảo nhận thấy được tiềm năng và cho cháu học bổng? Cháu cảm ơn chú.

Chào cháu,
Là sinh viên thì khi làm việc, ta có một nguồn nhân công dồi dào, giá rẻ xung quanh là cộng đồng sinh viên. Tuy nhiên, tay nghề của nguồn lực này lại không cao, càng đông có khi lại càng làm bể việc chứ không chỉ giảm năng suất. Đi tình nguyện hiệu quả thì ít mà năm nào về cũng thiếu mất mấy em.
Nếu cháu muốn đóng góp cho cộng đồng và nhà trường, cháu hãy đóng góp để phát triển nguồn lực sinh viên.
Thường thì các trường có các hội, nhóm sinh viên nghiên cứu khoa học và hoạt động xã hội. Xịn nhất là cháu xây dựng được mô hình và nếu giỏi hơn, áp dụng được mô hình làm cho tất cả hoạt động tốt hơn, kết nối với thị trường giúp sinh viên có lương, sớm trở nên chuyên nghiệp từ trong nhà trường, ra trường không phải tái đào tạo.
Còn không, đơn giản hơn, cháu hãy phát triển tốt nhóm của mình, làm một việc gì đó cho cộng đồng. Cố gắng tổ chức và hạch toán như một công ty để liên tục duy trì, huy động được dòng vốn. Mỗi dự án thành công là một điểm cộng trong Profile. Ví dụ: Biến bãi rác thành vườn hoa, Áo ấm cho người vô gia cư mùa đông này, Cửa hàng thực phẩm sạch kiểm tra an toàn vệ sinh miễn phí cho các loại thực phẩm mua ở nơi khác.
Hay làm cái này cũng hay, tận dụng được số đông sinh viên và các điểm di chuyển: Stu - Post
Stu - Post là dịch vụ Bưu điện tại trường do sinh viên vận hành. Người gửi đồ có thể đến các trường học để gửi tại Bưu điện của trường. Sinh viên đăng ký vận chuyển sẽ dùng ứng dụng như Grab để nhận món đồ tiện cung đường của mình.
Người đông, hướng đi về nhà phong phú, phí Ship sẽ rất cạnh tranh.
Gluck :" )

View more

Ad à, vấn đề của em là bị thấy cô đơn. Nỗi đơn độc đó nó sâu tận tâm can. Có lúc em nghĩ chắc mình thiếu 1 người yêu. Mà nghĩ lại có rồi chắc cũng không hết cái cảm giác này. Em nỗ lực và hiện đang được làm việc mình thích cùng những con người tuyệt vời. Ad nghĩ em còn cần làm gì nữa ạ?

Chào em,
Điều em cần làm là hưởng thụ những gì mình có, dừng ngay việc nghĩ mình thiếu cái gì :" D D
Lòng tham lớn hơn hạnh phúc
Cho nên ta hay buồn rầu
Nếu ta chẳng tham hạnh phúc
Thì ta sẽ chẳng buồn đâu
Nhìn lại xem, thiếu cái gì thì rồi em cũng nỗ lực có được. Vậy thì hãy tập trung vào việc tiếp tục nuôi dưỡng, vỗ béo nỗ lực hay còn gọi là nghị lực, ý chí, sự cầu thị, chí tiến thủ, sức sinh tồn, ngầu...
Nỗ lực chính là nguồn vốn làm ăn và dự phòng quan trọng nhất của một con người, đổi được quá nhiều thứ và khi nó đủ lớn, nó sẽ chiếm bớt chỗ của cô đơn trong dạ dày em.
Gluck em nhé :" )
Mong các Hạt Nắng hay bị cô đơn khác cũng có ý chí như độc giả khuyết răng, nhầm, khuyết danh này nhé.
Mà mọi người mua Ra vườn nhặt nắng 3.0 bằng cách Inbox Page cùng tên chưa nhỉ :" ?

Related users

1. Chú, cháu 19 tuổi ạ. Hôm nay cháu xem một chương trình này và cháu thấy cách suy nghĩ của mình khác với những bạn trẻ tầm tuổi ạ. Họ nghĩ là họ có thể cứu được thế giới và cháu thấy nhiệt huyết trong ánh mắt họ, thứ mà hiện tại cháu không có. Lúc đầu cháu thấy bullshit lắm vì chả có ai cứu

2. được thế giới cả. Cháu là kiểu người thế này, nếu có ai đó cho cháu một niềm tin, cháu sẽ không hoàn toàn tin vào nó mà sẽ có nghi ngờ, nếu có ai bảo cháu là tình yêu là tất cả hoặc bảo cháu là ăn thực phẩm GMO sẽ bị biến đổi gen thì cháu sẽ tin là người đó bị điên.
3. Nhưng, đáng ra cháu phải không thấy bullshit khi nghe các bạn nói rằng sẽ cứu cả thế giới, đáng ra cháu phải tin rằng tình yêu là tất cả, đáng ra cháu phải tin vào cái gì đó mãnh liệt như công lý, hoặc suy nghĩ tích cực và đọc nhiều sách self-help.
4. Vấn đề là thế này, cháu luôn nghi ngờ mọi thứ nên cháu đang bỏ lỡ khá nhiều điều tuyệt vời (thì phải ạ?). Chú có giải pháp nào không? (vì câu hỏi khá dài nên cháu sẽ đánh số ạ)
=
Chào cháu :" )
Thế giới rất rộng lớn, có hàng trăm triệu bạn 19 tuổi đang sống. Bạn thì được gia đình chu cấp, bạn thì làm ở khu công nghiệp, bạn thì đang chạy loạn ở Syria, bạn thì cầm súng, bạn thì ngồi lì trong phòng suốt ngày, bạn thì chơi thể thao mạo hiểm, có bạn dành hết thời gian thả thính, có bạn tích cực hoạt động xã hội, có bạn đi ăn xin, có bạn điều hành doanh nghiệp hàng trăm người, có bạn đi trộm chó, có bạn hay giúp đỡ mọi người...
Có rất nhiều người, nhiều quan điểm, nhiều lối sống trong nhiều môi trường sống, không có chuyện mình ở một phía và tất cả ở phía còn lại. Đó chỉ là ảo tưởng khi mình nghĩ môi trường nhỏ hẹp của mình là cả thế giới.
Những đứa trẻ, người trẻ, người trung tuổi, người già đều liên tục bị xao động bởi các ý kiến, tư tưởng khác nhau của mọi người tuôn ào ào mỗi ngày, trong giao tiếp và qua các phương tiện thông tin đại chúng.
Điều giúp ta tĩnh tâm lại, tránh bị loạn thần bởi ty tỷ ý kiến xung quanh là tập trung vào những việc ta biết làm và chăm chỉ làm để ngày một giỏi hơn.
Bác sửa xe đạp, chú lắp biển quảng cáo, anh chơi chứng khoán ngồi uống bia với nhau. Họ nói tỷ thứ chuyện, câu trước câu sau tự mâu thuẫn nhưng họ đều cảm thấy vui được uống bia, tán gẫu với những người thân thiện. Và dù quan điểm mỗi lúc một kiểu, họ không quá để ý. Cái rễ giúp họ bám chắc vào cuộc sống, dễ dàng cân bằng trở lại là sự chăm chỉ lao động và kỹ năng lao động tốt. Không biết thế giới có cần cứu không nhưng chiếc xe xịt lốp này cần được cứu là tôi cứu được.
Thế giới ngày càng kết nối, phát triển, bớt dã man chắc chắn có phần công lớn của nhiều người dấn thân vào việc cứu thế giới. Việc cứu thế giới của họ được cụ thể hóa bằng rất nhiều việc giá trị họ làm như tác động thay đổi chính sách, đẩy cao công nghệ, phổ biến những tác phẩm nâng cao dân trí rõ rệt, làm sạch môi trường, trị bệnh...
Như vậy, điều quan trọng ở đây không phải bạn cứu thế giới hay không, việc đó tùy thiên hướng của bạn. Quan trọng là bạn dạy được cho bản thân biết làm tốt việc của bạn.
Đó là nền tảng để cứu thế giới, hay ít nhất, cứu bản thân.
Nếu không lao động, không xử lí nhiều việc cụ thể, trí óc hoài nghi hay nhiệt huyết cứu thế giới đều không có điểm bám để phát triển.
Cháu diễn đạt rất tốt.
Gluck :" )

View more

Ad ơi, sao trẻ con tò mò nhiều hơn người lớn ạ?

Bạn ơi,
Thường là vậy, vì trẻ con ít phải làm việc để tự nuôi hay nuôi trẻ con nên có nhiều thời gian để tò mò hơn.
Còn người lớn thường bị định hình bởi thời gian biểu của công việc và trách nhiệm lặp đi lặp lại. Họ phải cố giữ vững guồng quay nhàm chán đó để đảm bảo mưu sinh.
Ngoài ra, người lớn bị chịu áp lực về cái sai nhiều hơn. Trẻ con thường được hỏi thoải mái, sai không sao. Người lớn hỏi nhiều dễ bị bảo "Lớn rồi! Nghĩ trước khi hỏi đã!", hỏi sai dễ bị bảo "Hỏi ngu!". Nên mặc dù đang ngu, muốn hỏi cho đỡ ngu nhưng sợ bị mắng hoặc tự ái mà hỏi ít đi, tò mò ít đi, ôm cái ngu khóc thầm.
Rồi trẻ con được sục sạo khắp các ngóc ngách xung quanh thoải mái hơn. Người lớn cứ đi loanh quanh mọi người nghi là trộm chó hoặc bảo "Lớn rồi! Tác phong nghiêm túc đi!".
Người lớn thực ra là những đứa trẻ con bị ăn nhiều đòn vọt, mắng mỏ, bị trả nhiều giá vì tò mò quá nên giảm tò mò.
Nhưng ai thực sự tò mò, thực sự yêu khám phá và vẫn giữ được điều đó thì tâm hồn họ vẫn là đứa trẻ con thôi.
Gluck :" )

View more

Chú ơi, cháu thấy cháu chơi với người nào là lây tính cách người đó, quên mất cháu thực sự là ai, cần phải làm gì. Điều này khiến cháu rất hay lạc lõng, không hạnh phúc. Làm sao để hiểu bản thân mình, tin vào đó và không bị lối suy nghĩ của người khác làm mất đi cảm nhận thật sự của bản thân ạ?

Cháu ơi,
Một người đang buồn, người đó uống một cốc chanh đá thơm lừng, người đó thấy khá hơn. Như vậy, người đó có bị ảnh hưởng bởi nước chanh.
Chúng ta đều chịu ảnh hưởng của ngoại cảnh, ít hay nhiều.
Theo cháu mô tả thì cháu thuộc tuýp chịu ảnh hưởng nhiều bởi ngoại cảnh và tuýp này chính là tuýp phổ biến nhất trên thế giới đó cháu.
Nếu muốn hiểu bản thân, cảm nhận độc lập hơn, cháu hãy chăm lao động chân tay, chăm làm việc nhà nhé. Việc này không chỉ giúp cháu có không gian độc lập hành động, thực hành, chạm vào những thực tế không lời, rõ ràng, ít nhiễu, ít phức tạp, đỡ làm mình bối rối mà còn giúp cháu tự tin hơn khi tự mình hoàn thành 100% công việc.
Khi có những công việc mình tự hoàn thành được 100% thì đó là những nền móng để mình tự tin, mình có thể tự giải quyết vấn đề. Càng nhiều việc nhà được hoàn thành gọn gàng, sạch sẽ, lần sau thông minh hơn lần trước, càng nhiều sự tự tin nho nhỏ ghép thành một nền móng tự tin vững chắc rằng có những việc mình có thể tự làm rất tốt.
Sự tự tin này không chắc sẽ áp dụng được trong các môi trường công việc hay sinh hoạt khác nhưng ít nhất, khi về nhà, mình tìm lại được sự tự tin, có việc mình thạo làm thì sẽ biết phải làm gì. Một giấc ngủ ngon, yên tâm hơn sẽ đến từ đó.
Và khi mình trở thành một chuyên gia làm việc nhà thì mình sẽ tìm được cách ứng dụng các kỹ năng đó vào nhiều việc khác, nhiều môi trường khác vì việc nhà trông vậy mà càng khám phá thì càng nhiều vô kể. Nhất là nấu ăn. Nó thực sự là một thế giới, một nghệ thuật. Nấu ăn giỏi, cháu nấu ăn cho mọi người, mọi người hạnh phúc. Việc cháu bị lây tính cách của ai đó không còn quan trọng nữa. Món ăn vẫn là của cháu. Ngon.
Và thường xuyên cắm hoa hay trang trí nhà cửa nữa. Những bình hoa ngày một đẹp hơn phản ánh sự tiến bộ về thẩm mỹ của cháu. Khi thẩm mỹ tốt hơn cũng đồng nghĩa với cảm nhận cá nhân rõ rệt hơn.
Gluck :" )

View more

(1) Ad à, em và ny vừa cãi nhau về giả thiết này. E cho rằng ngoại tình là khi ny mình ngủ với người khác và nó áp dụng trong mọi hoàn cảnh khi e và ng đó cam kết trong 1 mqh.

(2) Nhưng ny em cho rằng sẽ có ngoại lệ ở những buổi bachelor's party (tiệc độc thân) để lũ đàn ông có thể thoải mái ngủ vs ng # trc khi bị cho vào tròng mà 0 bị coi là ngoại tình... E thấy suy nghĩ như vậy lệch lạc quá mà 0 biết nên ntn để vừa làm ô ý hiểu mà 0 quá xúc phạm đến ego của hắn?
-
Chào em :" )
Vấn đề ở đây không phải là tranh cãi về định nghĩa mà là mâu thuẫn do nhu cầu của 2 bên khác nhau. Dù có thống nhất được về mặt định nghĩa thì sự khác biệt nhu cầu vẫn còn đó.
Bạn kia có nhu cầu ngủ không chỉ với em, còn em có nhu cầu bạn đó chỉ ngủ với em.
Có những người nhu cầu đong đưa, chinh phục hay ngủ với nhiều người rất cao. Nhu cầu này là tự nhiên, gần như muôn loài đều vậy. Điều này em có thể thấy ở chú gà trống trong vườn; ở chế độ mẫu hệ khi người phụ nữ có thể có nhiều chồng; cũng chỉ quanh quanh mấy đời gần đây, ông hay cụ kị chúng ta ở thời phong kiến cũng thường có mấy vợ. Cũng có những nơi người ta sống kiểu quần hôn tức là thích ngủ với ai thì ngủ, trẻ con thì cả làng cùng nuôi.
Như vậy, chung thủy cơ bản không phải là tự nhiên, nó là lựa chọn, cam kết hoặc áp lực.
Có người điều chỉnh được nhu cầu tình dục, tình cảm phóng túng theo các quy tắc xã hội hay theo thỏa thuận, sự tôn trọng với người khác. Nhưng cũng có rất nhiều người chỉ đơn thuần nói dối hoặc không điều chỉnh được. Đó là lí do dù ngoại tình là một trong những thứ bị phán xét nặng nề nhất thế giới, nó vẫn là một trong những thứ phổ biến nhất thế giới. Có lẽ không dưới 90% những người phán xét ngoại tình sẽ là người ngoại tình, theo hình thức ngủ cùng hoặc tơ tưởng đến ai khác.
Cỗ máy tinh trùng của đàn ông sản xuất liên tục, họ cũng không bị chảy máu khiến có những ngày e sợ quan hệ nên thôi thúc tình dục đối với đàn ông thường bị mạnh hơn. Cũng có nhiều người phụ nữ hay giới khác có thôi thúc mạnh như vậy.
Nhiều khi ngoại tình không chỉ là nhu cầu giao phối mà còn là nhu cầu được ôm ấp, giao tiếp, chinh phục, rung cảm mới mà 1 đối tượng sẽ thường không thể đáp ứng được cả đời.
Có những cặp đôi mà nhu cầu chung thủy giúp họ sống hạnh phúc tới đầu bạc răng long nhưng cũng có những đôi bất hạnh tới đầu bạc răng long vì kìm kẹp nhu cầu của nhau.
Cũng có những cặp đôi đạt tới một thỏa thuận nào đó. Ví dụ được bóc bánh trả tiền nhưng không được dẫn về, chia tài sản. Đây là khế ước ngầm, khá phổ biến ở nhiều cặp đôi, gia đình chấp nhận sự thật ở nhau.
Thường thì tuýp người tập trung vun vén cho gia đình sẽ ít mất tập trung và khó ngoại tình hơn. Trong trường hợp của bạn em, chưa tập trung vun vén đã lo mất quyền lợi, nằn nì tranh thủ thêm được lúc nào hay lúc ấy thì tình dục tự do là một nhu cầu lớn của bạn ấy và bạn ấy đang cố gắng đấu tranh cho nó.
Rất khó có chuyện người ta xin phép ăn đồ ngon trước khi cưới rồi sau đó không ăn nữa. Nên nếu em không chấp nhận chuyện ngoại tình thì phải nói thật rõ ràng việc đó tổn thương em như thế nào chứ không phải dựa vào quan niệm xã hội.
Hãy chia sẻ chân thành với nhau.
Gluck.

View more

Vạn vật đều có điểm kết thúc của nó, vậy các cá thể đang tồn tại đang đấu tranh vì cái gì ngoài việc thay đổi quá trình đi đến hồi kết?

Điều thú vị là vạn vật đều có năng lượng. Năng lượng làm vạn vật tăng động và phải chuyển động dù ý chí có muốn hay không.
Bạn vẫn hít thở sau vài phút dù bạn muốn hay không.
Như vậy, [Bản năng] hoặc [Thuộc tính] tự đẩy vạn vật đi; dù ta hay người khác thấy việc này vô nghĩa hay không.
Ta cứ tưởng đời ta có nghĩa nhưng chủ yếu là nó có nghĩa với ta thôi. Phần lớn thế giới không biết đến ta.
Số người được cả thế giới biết đến chỉ là một phần tỷ hay nói quá lên, một phần triệu. Nghĩ thử xem có bao nhiêu người cụ thể trên thế giới mà ta biết và quan tâm, thực sự có ý nghĩa với ta, ta sẽ nhận ra phần lớn thế giới này là khoảng trống của hiểu biết lẫn tình cảm, làm tròn xuống thành vô nghĩa.
Hoặc, cuộc sống nó quá nhiều nghĩa, mỗi vật đều vận hành cuộc đời của nó và kho dữ liệu cuộc đời của kẻ khác quá lớn so với khả năng nhận thức của mỗi cá thể. Bởi vậy, có chuyện này người này rất quan tâm, hào hứng nhưng với người khác lại nhàm chán, nonsense.
Việc tham dự của ý chí chỉ là nắn dòng các chuyển động không thể ngừng nghỉ do mỏ năng lượng bên trong. Tới khi vật nào đó cạn hoàn toàn năng lượng thì nó sẽ dừng xao động.
Khi vật hoàn toàn cạn pin, [Cấu trúc liên kết biến nó thành 1 cá thể riêng biệt] bị tan rã, phân hủy thành các mảnh nhỏ và bị hút vào các cấu trúc khác còn năng lượng (còn lực hấp dẫn). Nó không còn là một chỉnh thể, một mỏ năng lượng khép kín, tự hành như trước đây. Chỉ là một phần của nó tham gia vào làm vật liệu xây dựng một cấu trúc khác. Cái còn lại của vật đã phân rã chỉ là những mảnh ghép nhỏ trong những cái tôi khác đang sinh trưởng, chưa phân rã.
Nói một cách hình tượng thì mỗi người là một hành tinh. Khi năng lượng hạt nhân duy trì liên kết bên trong cạn, hành tinh phân ra và các chất tạo nên nó và còn lại sẽ bị hút vào các hành tinh khác, tùy cự li và tính chất.
Ta có thể nó hành tinh đó còn sót lại vài cục đá ở vài hành tinh khác nhưng hành tinh đó không còn, với tư cách một hành tinh, nữa.
Ad suy nghĩ như vậy, có thể sai nhưng vẫn phải uống nước hàng ngày. Đôi khi chỉ vì uống nước mà mình sống.
Have fun :" )

View more

hôn nhân có nên bắt đầu từ tình yêu không? mình vừa tranh luận với bạn và nó cho rằng hôn nhân chỉ nên bắt đầu bằng tình yêu chứ không nên từ trách nhiệm vì nó là 1 dạng ép buộc nên mãi mãi k thể sánh với tình cảm. mình cảm ơn ạ

Chào bạn :" )
Không có một chuẩn hôn nhân cho tất cả mọi người. Nhưng nếu bắt đầu được từ tình yêu thì sẽ là hôn nhân trong sáng hơn chút, trong mắt xã hội; và cả của người trong cuộc.
Cũng không nên bình luận về những cuộc hôn nhân không bắt đầu từ tình yêu vì mình có chi trả cho hôn nhân của họ đâu.
Hôn nhân bắt đầu từ tình yêu cũng có thể kết thúc ở không tình yêu. Và ngược lại, hôn nhân từ không tình yêu cũng có thể kết thúc trong tình yêu; có lẽ trên 50% các cuộc hôn nhân cách đây 100 năm là như vậy. Tình yêu không phải thứ được quy định có trước hay sau khi cưới. Cái chính là thái độ kiến tạo. Chính phủ không có thái độ này, đâu được yêu đâu :" D D
Đồng ý rằng hôn nhân hồn nhiên thì được đánh giá cao hơn. Nhưng về mặt xác suất thì không phải ai cũng vươn tới hay duy trì được sự hoàn hảo thường xuyên. Chỉ khoảng vài % dân số thế giới là có hôn nhân không tì vết.
Những điều này cho thấy hôn nhân không phải là thiên đường. Chất lượng của cuộc hôn nhân là do cách mỗi người trong cuộc xây dựng nó hàng ngày.
Nếu bạn của bạn theo trường phái hôn nhân tình yêu, hãy để bạn ấy thử sức với trường phái đó. Dù bạn ấy thành công hay thất bại thì đó là trải nghiệm của bạn ấy. Không thể cấm ai yêu đúng hay yêu sai, yêu giả hay yêu thật.
Có cấm thì nên cấm can thiệp vào hôn nhân không bạo hành của người khác.
Gluck :" )

View more

Chào chú Linh ạ, Con cảm ơn chủ vì khi lên ask.fm của chú và đọc hết tất cả những câu hỏi và những câu trả lời của chú, con có cách nhìn mới và một vài câu trả lời của chú đã ảnh hưởng tích cực đến con. Con mong là chú sẽ luôn tìm được câu trả lời cho mình trong cuộc sống.

Chào con :" )
Cảm ơn con nhé.
Have fun :" p

Chào ad. Em thích đọc truyện nước ngoài, nhưng gần đây em đọc được quan điểm về dịch rằng chỉ có những bản dịch từ nguyên bản tiếng của tác phẩm mới nên đọc, còn dịch từ ngôn ngữ thứ 3 thì ko nên đọc. Ad nghĩ sao về vấn đề này ạ. Em thấy chỉ có tiếng Anh, Nhật, Pháp...là hay có bản dịch nguyên gốc

Em còn đọc quan điểm của 1 dịch giả: "khi dịch, điều quan trọng nhất là phải đúng, đúng cái đã, phải đúng từng từ từng ý không được sai đi đâu cả, bởi vì nếu dịch giả mà cố gắng làm cho dễ đọc và uyển chuyển khi chuyển ngữ, sẽ mất cái linh hồn mà tác giả đặt vào từng câu chữ". Ad đánh giá như nào ạ.
=
Chào em,
Dịch cũng như chuyển cá tươi vừa đánh bắt đến một nơi khác, chất lượng cá sẽ không thể đạt 100%. Khấu hao đã có sẵn trong bản chất của việc chuyển dịch rồi nên khi dịch, cố gắng đừng làm trứng ngót thêm.
Người dịch là người đóng gói bảo quản cá trong quá trình vận chuyển, càng cố giữ được nguyên vẹn con cá, ít hao mòn, méo mó, càng có tâm.
Nếu anh là người dịch hay, anh phải biết chọn sách hay để dịch. Khi sách đã hay rồi, anh hãy cố gắng giữ nguyên cái hay mà tác giả đã tạo ra. Nếu anh thích tô vẽ thêm, hãy tự viết cuốn sách của mình. Ngoại lệ người dịch khủng hơn tác giả, bóp méo tác phẩm làm nó hay hơn không đáng kể.
Như vậy, quan điểm dịch càng sát nguyên bản càng tốt là một đao đức quan trọng trong việc dịch. Đó là sự tôn trọng tác giả.
Một tác phẩm còn có không khí ngôn ngữ của nó, đó chính là tính nghệ thuật của tác phẩm. Người dịch giỏi phải cảm nhận rõ không khí này và tái tạo nó gần như nguyên bản trong bản dịch phải sát nghĩa của mình.
2 yêu cầu này đòi hỏi người dịch phải có ý thức tôn trọng nguyên tác lẫn có tài năng về ngôn ngữ nguyên tác và ngôn ngữ dịch sang.
Dịch sát và dịch hay mới tạo ra bản dịch làm tác giả hay hài lòng.
Việc cảm nhận bản dịch là ở người đọc. Đọc ngôn ngữ dịch trôi chảy, đẹp đẽ là có thể yên tâm về tài hoa ngôn ngữ của người dịch. Nếu đối chiếu với ngôn ngữ gốc thấy dịch sát nữa thì chỉ còn việc tận hưởng.
Rất nhiều các bản dịch sang tiếng Việt từ trước đến nay chỉ đạt 1 trong 2 yếu tố dich sát và dịch hay hoặc không đạt yếu tố nào. Nhưng cũng như việc chọn đọc tác giả hay, việc chọn tác phẩm dịch hay chủ yếu nằm ở trình độ người đọc. Khi lật giở cuốn sách, bạn phải cảm nhận được cái hay toát ra từ ngôn ngữ, ngôn ngữ dịch để quyết định mua hay không.
Nếu con cá tác phẩm được chuyền tay qua các dich giả có tâm ở nhiều thứ tiếng thì việc dịch qua ngôn ngữ trung gian vẫn có thể chấp nhận được; nếu bản dịch ở ngôn ngữ trung gian có độ trung thành với nguyên tác cao. Sự trung thành với nguyên tác và tài năng của người dịch chính là yếu tố quyết định để con cá tác phẩm du lịch qua nhiều ngôn ngữ mà vẫn giữ được độ tươi ngon.
Bên cạnh đó, não độc giả có một chức năng tự làm hoàn hảo rất tốt, nếu bạn không quá câu nệ, bạn luôn có thể thu nạp cái hay từ nhiều cuốn sách, bất chấp trình độ dịch giả. Ta có thể đánh giả thấp người làm sách ở những lỗi chính tả, đánh giá thấp dịch giả ở việc dịch ẩu, ngôn ngữ thô vụng nhưng ta vẫn có thể cảm thụ được khá nhiều phần gốc của cuốn sách nếu ta thấy nó là một câu chuyện hoặc những hướng dẫn hay.
Việc đòi hỏi dịch sát, dịch hay cũng sẽ gây sức ép để những người làm sách phải chọn dịch giả tốt hơn.
Vui nhé :" )

View more

Chú ơi chú, có người nói "Nhược điểm là ưu điểm tồn tại quá lâu" cháu không hiểu cho lắm nhưng cảm giác nó đúng. Chú giải thích coi hộ ạ. Thanks chú

Cháu ơi,
Nếu ta không liên tục học hỏi, đổi mới, ta sẽ sớm trở nên lỗi thời.
Tự mãn quá lâu về ưu điểm, ôm nó khư khư sẽ không còn tay để luyện tập, gặt hái các ưu điểm khác. Có nhiều ưu điểm giống như có nhiều trứng để chia ra nhiều giỏ, giúp hạn chế rủi ro.
Nhược điểm xuất hiện, lớn dần khi ưu điểm trở nên nhàm chán. Giống những người hoạt ngôn nghiện nói dù không còn người nghe, những diễn viên hài cố gắng bán nhà ra đĩa dù chỉ còn thu về tiếng cười trên máy, một cô gái chỉ biết dùng nhan sắc khủng hoảng khi nhan sắc úa tàn, Ad khốn đêm đêm vẫn lọ mọ tự hỏi tự trả lời khi không còn ai hỏi...
Barca thành công vang dội, đè bẹp thế giới với Tiqui-Taca trong 2 năm nhưng sau đó cũng trầm cảm mất mấy năm vì lối đá này đã bị bắt bài. Đây chính là minh họa rõ ràng nhất cho câu nói "Nhược điểm là ưu điểm tồn tại quá lâu".
Thanks cháu :" )

View more

Tại sao con người ta lại hay chọn đợi chờ hả Ad? Mặc dù, theo cháu thấy, đôi khi họ biết sự chờ đợi đó sẽ chẳng mang đến kết quả như họ mong. . ?

Chào cháu :" )
Vì chờ đợi là chưa phải hành động.
Khi người ta lười hành động, sợ hành động, ít tin vào hiệu quả của hành động thì người ta sẽ chọn phương án tạo cảm giác đỡ nguy hiểm hơn là chờ đợi.
Tuy nhiên, đây chỉ là cảm giác đỡ nguy hiểm hơn chứ thưc tế thì chờ đợi chưa chắc đã an toàn hơn. Ví dụ, trong một vụ cháy thì người hiểu biết cách chạy khỏi hiện trường sẽ có xác suất sống sót cao hơn người trốn và chờ đợi được cứu.
Đó là nói đến những khía cạnh thiếu hiệu quả của chờ đợi. Bên cạnh đó, chờ đợi là một kỹ năng cực kỳ quan trọng.
Ví dụ như khi ta biết xếp hàng chờ người đến trước được phục vụ trước, ta thành người văn minh hơn.
Ví dụ như từ xa xưa, mọi con thú đã phải biết kiên nhẫn rình mồi.
Ví dụ như hai người hẹn ước chờ đợi được nhau sau du học thì hôn nhân sẽ dễ bền vững hơn.
Ví dụ thích anh ấy quá rồi nhưng cứ chờ xem thế nào. Anh ấy thả thính mãi không chờ được bèn lộ ra là một tay hay đấm đá. May ghê.
Điều quan trọng ở đây là, nếu muốn thành công, bạn phải biết lúc nào chờ đợi và lúc nào thôi chờ đợi.
Johan Cruyff ổng nói:
"Chỉ có đúng một thời khắc để bạn có thể đến kịp thời. Nếu bạn không có mặt lúc đó, nghĩa là bạn hoặc đã tới quá sớm hoặc quá muộn." (Nguyễn Phát dịch).

View more

Ad ơi, làm sao nhìn ra được sự thật từ mọi lời nói, hành động của người khác ạ? Làm sao để nhìn được bản chất của các sự kiện xảy ra hàng ngày xung quang mình ạ?

Chào bạn :" )
Sự thật chính là sự chính xác. Như vậy, nếu muốn nhìn ra được sự thật, ta phải có khả năng đưa ra được những nhận định chính xác.
Để có được những nhận định chính xác, phải giỏi đo đếm chính xác. Nói cách khác là giỏi lượng hóa.
Giỏi toán góp phần rất quan trọng trong năng lực lượng hóa. Vì toán học đòi hỏi tính chính xác rất cao. Sút bóng chính xác vào gôn, qua tay được thủ môn có nhiều lựa chọn nhưng 1 ngón tay + 1 ngón tay chỉ có 1 lựa chọn là = 2 ngón tay. Toán học giúp bạn RẤT chính xác.
Nhưng giỏi toán là không đủ, bởi có những phép tính không chỉ đo bằng những con số mà còn bằng sự nhạy cảm. Nhỏ này nó ghét cái gì cũng cân đo, đong đếm mà cứ hơi tí là lạm dụng sở trường tính toán của mình, ta đâu có được nhỏ đó đâu.
Muốn nhìn được nhiều sự thật, ngoài các kỹ năng tính toán chính xác, ta còn phải mài dũa trực giác chính xác. Bởi trực giác chính xác là mother of tính toán. Trực giác chính xác chính là cảm nhận tinh tế mà đằng sau nó là hàng nghìn phép tính của kinh nghiệm trong một giây. Và các kinh nghiệm này được hình thành từ tập luyện và trải nghiệm.
Bên cạnh việc học các môn tính toán, khoa học cho giỏi để làm nền tảng quan trọng giúp kiểm chứng tính chính xác của mỗi kết luận, ta mài dũa trực giác chính xác như thế nào?
Ném mẩu giấy vào sọt rác
Ném không chính xác, vô minh
Hãy chăm chơi thể thao nhé, nó giúp cơ thể ta trải nghiệm tính chính xác/không chính xác liên tục.
Hãy chăm ăn ngon, nó giúp ta có một khẩu vị cao cấp về những tỷ lệ vàng của cái ngon. Từ khẩu vị đó, ta biết nước chấm mình pha còn dở thế nào và cải thiện được chất lượng nước chấm sau mỗi lần pha.
Hãy tập gõ nhịp chính xác, tập đếm giây với đồng hồ để cả 2 cùng lúc tới 60 giây.
Thường xuyên xem lại những gì mình viết, các Comment của mình để biết mình đã ngu ngốc, thiếu chính xác thế nào; để khắt khe với bản thân hơn trong những gì sắp viết, những Comment tới. Coi sự thiếu chính xác, nhất là phán xét, đánh đập thiếu chính xác, là một sự tủi hổ, hại người thì ta mới giảm được sự thiếu chính xác, a dua, gây hại.
Chăm soát lỗi chính tả. Chính tả càng chính xác thì mình càng kiểm soát não bộ tốt. Những người mắc quá nhiều lỗi chính tả, nhất là ở địa vị cao, là những người thần kinh không vững và gây ra nhiều lỗi với người khác bởi những quyết định, cam kết thiếu chính xác ở vị trí cần độ chính xác cao của mình.
Thường xuyên đúng hẹn, với tình trạng giao thông Việt Nam, cũng cho thấy bạn lượng hóa thời gian giỏi.
Những sự chính xác, chỉn chu này không dễ dàng chút nào, hại não, hành xác.
Nhưng độ khó của tính chính xác (sự thật) không dành cho ai không thực sự mong muốn và cố gắng đạt tới nó.
Để trở thành vua sút phạt, vua cánh phải với hàng nghìn tình huống ghi bàn và kiến tạo mà người xem chứng kiến trong suốt sự nghiệp, David Beckham đã phải luyện cho cái chân phải tính chính xác với hàng chục triệu quả tạt dù không ai chứng kiến.
Người ta nói ít nhất 10000 giờ tập luyện mới đảm bảo thành công là vậy :" p

View more

Chú quan niệm như thế nào là một mẫu người phụ nữ thông minh? Có phải phụ nữ thông minh quá lại thất bại trong gia đình, nguy cơ lấy chồng muộn hay vớ vấn lại càng cao?

Chào cháu :" )
Có rất nhiều dạng thông minh như thông minh vận động, thông minh toán học, thông minh ngôn ngữ, thông minh âm nhạc, thông minh thiên nhiên, thông minh kinh tế...
Stephen Hawking nói rất súc tích: "Thông minh là khả năng thích ứng với sự thay đổi".
Những con gấu sau mỗi vụ chia tay đều tươi tắn hơn, đẹp ra, làm được nhiều thứ hay hơn chính là những mẫu người thông minh như vậy.
Có những người rất thông minh mặt này mặt kia nhưng bất hạnh, cau có, tuyệt vọng là bởi không có đủ trí thông minh sinh tồn hay trí thông minh hưởng thụ để sống kiên cường và sống vui.
Ad quan niệm người thông minh toàn diện phải là người biết tự tạo ra hạnh phúc.
Những người như vậy giả sử có bị người khác dán nhãn "thất bại trong gia đình", "lấy chồng muộn" hay "vớ vẩn" thì đó là sự quấy rối của xã hội bất lịch sự đối với họ. Còn khi họ biết sống hạnh phúc, họ vẫn sống hạnh phúc. Một người phụ nữ thông minh, hạnh phúc tất nhiên đem lại bao niềm vui cao cấp cho người khác. Đó là một trong những sự đóng góp tuyệt vời nhất trong cuộc sống.
Có được nhãn "thành công trong gia đình", 'sớm lấy được chồng", "chung thủy" tất nhiên là tăng chỉ số kool ngầu nhưng phải có thêm cả cảm giác hạnh phúc mới không là giả vờ hạnh phúc.
Khi trở thành một người thợ xây hạnh phúc cho bản thân thì người ta cứ thế xây thôi. Xây hỏng, xây lại, xây đẹp hơn.
Biết sống kiên cường, sống vui, hạnh phúc không ngừng tới.
Have fun :" )

View more

Chú Linh ơi, phải làm gì khi bị stress ạ? Cháu rất dễ bị stress. Trước kia, mỗi lần mệt mỏi thì cháu có thể nghe Ngọt, đi xem phim, trò chuyện với bạn bè, tập thể dục. Nhưng dạo này, nghe Ngọt cũng không thể xoa dịu được cháu, ăn gì cũng thấy mất ngon, cháu không có cách nào để thư giãn nữa rồi.

Cháu ơi,
Ngọt rất ý thức về việc làm mới nên Album 2 chắc sẽ là một liều Vắc-xin mới khi virus Stress của cháu đã nhờn thuốc. Khoảng tháng nữa là có rồi cháu nhé, bắt đầu tích xèng đi.
Ngoài ra, thư giãn chỉ là làm dịu được một phần của Stress. Cách để sống chung với Stress - thứ bệnh thời đại gần như không ai tránh khỏi - chính là liên tục nuôi dưỡng ý chí thông qua những việc được làm một cách kiên trì.
Không ngại đi bộ, không ngại đi cầu thang bộ, không ngại rửa bát, không ngại quét nhà kỹ từng ngóc ngách, không ngại lau nhà, không ngại tưới cây, không ngại dậy sớm, không ngại nấu nướng, không ngại ùn tắc, không ngại tắm rửa, không ngại kiếm tiền, không ngại suy nghĩ, không ngại viết, không ngại nói chuyện, không ngại cố gắng thêm lần nữa...
Cơn Stress đến sẽ khiến ta ngại làm mọi thứ, khiến niềm vui từ việc làm chúng không đến được với ta để ta tăng năng lượng yêu đời, ham sống. Ngay cả sự ngần ngại cũng làm ta Stress, chán ghét bản thân thêm và lún sâu hơn vào nó. Cơn Stress đỉnh ở chỗ đó, nó biết cách làm ta gục ngã.
Bí quyết để vững vàng trong cuộc sống là ta phải không ngừng tăng tính kiên trì trong mọi việc. Mỗi lần ta đạt được tính kiên trì cao ở việc nào đó, ta có thêm thuốc chống Stress.
Khi không Stress, ta có thể kiên trì ở 10/50 việc. Cơn Stress đến, ta chỉ còn kiên trì được ở 0,5/50 việc. Bởi vậy, ta nên luyện được thói quen kiên trì ở 40/50 việc. Cơn Stress đến, tỷ lê kiên trì giảm khoảng 20 lần, việc nào ta cũng thấy chán, ta vẫn còn 2 việc rất cụ thể để làm, để không ngại làm. Và cứ tỉ mẩn với những việc đó, cơn Stress không đú lâu được với ta, bản thân nó cũng mệt mỏi và thiếp đi.
Ad là chuyên gia bị Stress. Nhưng từ rất sớm đã ý thức được mình phải nuôi dưỡng tính kiên trì, không trong việc này thì việc kia. Cứ giai đoạn nào cảm thấy cơn Stress này sẽ dai dẳng, kool ngầu đây là lập tức chăm chỉ hơn các việc tay chân, vận động vì đó là những việc dễ tìm, ít phải suy nghĩ dẫn đến suy nghĩ luẩn quẩn. Cơn Stress tới, mình bắt đầu bị chán dần nhưng nếu mình có thói quen không ngại làm nhiều việc, chưa kịp chán hết tất cả các việc thì cơn Stress đã qua.
Kinh nghiệm này sẽ rất tốt để các bạn chưa hoặc chớm Stress chuẩn bị xây dựng sẵn thói quen bền bỉ, cần cù trong nhiều việc để tự có kháng thể. Nhưng nếu trót Stress năng mà chưa chuẩn bị gì thì sao, cơn hối tiếc, giận mình chậm lụt càng làm Stress thì sao?
Đơn giản lắm. Kiên trì lau nhà nhiều lần cho sạch bong nhé.
Mỗi khi lòng mệt mỏi
Là tôi lại lau nhà
Cứ lau đi lau lại
Buồn theo mồ hôi ra
Cứ kiên trì được việc này, cháu sẽ có số má để nhanh chóng lên Level kiên trì trong việc khác.
Và cuộn chuột cày Ask này nữa. Khi Stress, nhớ nhớ quên quên, Ad vẫn thường cuộn chuột để tìm thêm ý tưởng ở đây.
Nhưng nếu cháu cũng không có động lực để lau nhà, rửa bát lẫn cuộn chuột thì sao?
Thì cháu cứ cuộn chuột xem còn giải pháp nào không nhé.
Have fun :" )

View more

Chú ơi làm thế nào để chuyển hóa cơn giận của mình? Mỗi lần tức giận tột độ cháu đều khóc hoặc suy nghĩ độc ác lắm chú ạ.

Cháu ơi,
Cháu cuộn chuột cày hết Ask này để tăng thêm tính kiên trì nhé. Tính kiên trì chính là năng lực ý chí giúp ta làm chủ bản thân cũng như những cơn giận của bản thân.
Giận dữ là bình thường, nó cũng là một cảm xúc được quyền diễn ra, được quyền biểu hiện như những cảm xúc khác. Nhiều khi giận dữ là phản ứng tự vệ giúp người khác biết điều chỉnh thái độ. Người dân không giận dữ thì chính quyền Việt Nam còn đang thối nát hơn nhiều. Quan trọng là hiểu và làm chủ được sự giận dữ của bản thân để nó không gây hậu quả mà chính mình phải hối tiếc.
Khi giận dữ tim thường đập mạnh, hơi thở gấp hơn. Chính vì vậy, việc chăm tập hít thở sâu, chậm, dài sẽ giúp ta có thói quen điều tiết nhịp thở, giảm tốc độ thở khi giận dữ, giúp nhịp tim hài hoà trở lại, không còn bị cuốn theo nhịp beat cuồng nộ, dễ suy nghĩ, cân nhắc hơn và giảm nguy cơ đau tim.
Việc tốt nhất khi tức giận là coi cơn giận (chứ không phải người làm ta giận) là đối thủ của ta. Ngồi im, hít thở, xem mình ngồi im dạy dỗ mình được bao lâu. Vài lần ngồi im vượt qua được cơn giận là nhân cách đã lên một đẳng cấp mới.
Nếu ngồi im khó quá có thể vận động tiêu hao năng lượng giận. Hát to, chơi nhạc ầm ĩ, tắm, kỳ ghét thật mạnh cho bõ ghét, xoè nắm tay thật chặt, chống đẩy, đu xà, chạy, đấm bao cát, đấm gối. Cố gắng tránh gây tổn thương cho bản thân và người khác, tránh để người khác thấy khiến họ sợ hoặc biết được ta dở hơi.
Có sẵn những cuốn sách, đồ chơi tử tế để khi giận đọc vào, cầm vào, ôm vào, cảm giác vui vẻ, yêu thương ùa lên xoa dịu. Hãy có thứ gì đó giúp mình dễ dàng bật cười được nhiều lần trong tầm với.
Have fun :" )

View more

Chào ad. Em thuộc dạng tiểu thư, sinh ra và lớn lên ở thành phố. Ba mẹ rất yêu thương và bảo bọc em. Em không bị đòn hay nói nặng, không phải gánh vác việc nhà (cả nhà chia nhau). Bây giờ ra đời, sức chịu đựng của em kém vô cùng so với các bạn ở tỉnh lên. Ad ơi, làm sao để em nâng dần sức chịu đựng?

Dễ lắm. Em cuộn chuột đọc hết Ask này nhé.
Have fun :" )

Ad ơi, mệt mỏi của cuộc sống khiến tâm hồn cháu càng ngày càng xấu xí. Dạo gần đây cháu hay nghi ngờ, khó chịu, chê trách, cáu gắt với mọi người. Cuộc sống chỉ xoay quanh các mục tiêu, không thích giao tiếp, gần gũi với người khác. Cháu chẳng còn nhận ra mình nữa. Cháu phải làm sao đây ạ?

Chao cháu,
Đây là những dấu hiệu cơ bản của Stress, trầm cảm cháu nhé.
Cháu dùng từ "gần đây" nghĩa là vấn đề mới chớm nở và cháu tự nhận thức được rất rõ từ sớm nghĩa là cháu có một trí óc thông minh, hiểu mình, tỉnh táo.
Giải pháp ở đây là hãy giúp trí óc đó đỡ mệt mỏi để nó có thể tự hồi phục.
Ad là người rơi vào tình trạng như cháu gần như mỗi ngày vì luôn làm việc, vui chơi đến kiệt sức. Nếu chịu khó cuộn chuột, cháu sẽ thấy nhiều giải pháp Ad tư vấn, phần nhiều từ trải nghiệm của mình.
Sắp xếp thời gian ngủ bù, ăn ngon, nghe nhạc dễ chịu. Chăm tập thể dục, chăm tắm cho người thải độc, nhẹ nhõm. Làm những việc mình yêu thích. Ngồi uống, nói chuyện, xem phim với ai đó dễ chịu. Giúp đỡ ai đó phát triển. Hát. Chơi nhạc cụ. Vẽ.
Nhưng điều quan trọng nhất chính là ý thức giữ gìn chất lượng của bản thân và bộ não. Hãy coi Stress là một trải nghiệm, thử thách trí tuệ và ý chí của mình. Mỗi cơn Stress là một game khó mà mình phải tổ chức lại thời gian biểu, thói quen để tìm cách vượt qua. Và lòng kiêu hãnh nữa. Một người khá như mình sẽ không dễ suy sụp và tệ đi như vậy, tập thể dục thôi.
Gluck :" )

View more

Chào Ad, Mặc dù hiểu không tránh được bị người khác nói xấu lẫn nghĩ xấu, nhưng khi biết bị bạn thân nói xấu, cũng như chuyện của mình toàn bị làm mồi nhậu cho đám bạn thân, nhận ra không bạn nào thật sự quan tâm, tất cả chỉ tò mò và tám chuyện cho vui, đôi khi làm bộ quan tâm tới mình để moi thêm

để moi thêm thông tin em vẫn hơi buồn, vẫn thấy thêm thất vọng ở con người :D, và các bạn thân lại bị thêm điểm trừ trong barem điểm của em (nghĩa là trong lòng em đã hạ vị trí của bạn ấy). Em phải làm sao đây hả Ad? Khi càng lớn càng nhiều thất vọng về tình người?
=
Chào em :" )
Thường thì chỉ có 2 môi trường sống mà ta hay gặp: Môi trường lao động và môi trường bà tám.
Muốn tránh môi trường bà tám thì em tập trung vào môi trường lao động và buộc phải chăm chỉ hơn.
Chăm chỉ hơn, gặp được những người xịn hơn.
Gluck :" )

Chào ad! Cháu có 1 thắc mắc nhỏ là, liệu không biết ad có tin vào nhân tướng học không? Nếu có, ad có hay dùng nó để phán đoán/ chiêm nghiệm tính cách của mọi người không ạ?

Chào cháu :" )
Mọi tín hiệu trong cuộc sống đều là thông tin. Ánh đèn, màu lá, mùi không khí, tiếng chim hót, bức tranh, bầu trời, ngữ điệu... đều là các tín hiệu có thể đọc ra nhiều thông tin.
Nhân tướng học là bộ môn đọc thông tin qua các tín hiệu dưới dạng các đặc điểm cơ thể, ví dụ như khuôn mặt, tai, mắt, mũi, miệng, nốt ruồi, bàn tay, chỉ tay, chân...
Điều quan trọng trong thành công của một bộ môn là tính chính xác và tính thuyết phục của nó. Ad không nghiên cứu bộ môn này nên không biết đâu là những tác phẩm đáng giá nhất về nhân tướng học. Nói cách khác là Ad không biết giáo trình nào được viết bởi [cao thủ đọc nhân tướng và có đủ năng lực hệ thống thành lý thuyết có độ chính xác cao] để biết môn này đã đi xa tới đâu. Tuy nhiên, e rằng, về độ chính xác, nó sẽ khó mà theo kịp khoa học đọc con người qua bản đồ gene.
Còn những gì Ad tình cờ đọc được và tiếp xúc (cũng không ít) về cách người ta đọc nhân tướng thì không gây cho Ad thiện cảm. Nhiều công thức quá chung chung, không được kiểm chứng kỹ càng bằng khoa học nhưng lại bị đem ra để định giá cả một con người hay tương lai của họ. Môn này bị dùng như một vũ khí xấu nhiều hơn là một vũ khí tốt. Sự thiếu chặt chẽ của nó - [kết luận nhiều, chứng minh ít] - dễ dàng bị đám thày bói ba xu lạm dụng phán lung tung. Nhiều người bị kết án về tính cách một cách hời hợt qua vài công thức tướng số nhảm nhí. Nhiều người tự cho mình quyền kết án cuộc đời người khác sau khi xem vài cuốn sách nhảm nhí về tướng số. Nhiều người tin vào những kết án nhảm nhí đó, gò ép đời mình hay đời người khác theo.
Những biểu hiện trên là những biểu hiện của bệnh, bệnh hoạn, dân trí thấp. Bộ môn nhân tướng học không thể chối bỏ sự lỏng lẻo, "không có vua" của mình đã góp sức cho bệnh [xét đoán hời hợt] phát tác tràn lan trong xã hội qua hình thức "xem mặt mà bắt hình dong". Những người hời hợt thường chọn cách phân tích hời hợt. Khó có được những kết luận chính xác từ những phân tích hời hợt.
Mỗi con người là một tập hợp vô vàn các tín hiệu nên ta có thể đọc được vô số thông tin về họ không chỉ qua nhân tướng. Đó là ngôn ngữ cơ thể của họ, cách ăn mặc của họ, lời của họ, thông tin của người khác về họ, trực giác của ta về họ, sự biến đổi của họ... Một nhận định về nhân tướng hay về gì khác cần được [kiểm tra chéo với các nhận định trong việc xử lí nhiều dạng thông tin khác] nếu không muốn đắc tội kết luận bừa bãi về người khác. Thà không kết luận còn hơn kết luận bừa.
Nhìn mặt ai đó, cầm tay ai đó lên rồi phán ngay về họ, về đời họ trước người khác, dù người phán là bậc thánh nhân chính xác thì nó cũng là sự thô tục, xâm phạm riêng tư.
Ta nên không ngừng nhận biết mình sai để mài giũa tính chính xác của trực giác. Trực giác thường xuyên được mài giũa sẽ đọc nhanh được vô số tín hiệu, nhân tướng chỉ mang tính tham khảo.
Nên âm thầm dùng trực giác cảm nhận người khác, ít bi bô về diện mạo họ; để giữ lịch sự, tôn trọng tính riêng tư và cấu tạo riêng biệt của mỗi con người.
Gluck :" )

View more

Chú ơi chú à, mất bao lâu để quên một người mình thương, xét trên bình diện của một người sáng suốt và một người rất người, ạ? Cháu tha thiết nghe câu trả lời của chú ạ.

Cháu ơi,
Rất nhiều khi chúng ta bị rơi vào những cái bẫy ngôn ngữ của người khác và bị giới hạn lựa chọn, lối sống của mình vào đó.
Chúng ta hay bị ảnh hưởng, bắt chước theo các tình huống tiểu thuyết, sống hay yêu đương rất mô phạm, rung cảm, xử lí vấn đề theo công thức của người khác. Tỏ tình nhất định phải bày hoa ra giữa chợ, nhạc chuông nhất định phải là thứ ngôn ngữ phô lòi như "Ông xã... anh number one".
Độc giả thường xuyên bị luẩn quẩn quanh các bầu chọn giải pháp do truyền hình, báo chí, nhà nước đặt ra trong khi các lựa chọn đó ít ỏi và thiếu thông minh. Ví dụ chính phủ tuyên bố đến 2030 cấm xe máy vào nội thành, vậy là đầu óc người dân chạy mòng mòng quanh chuyện lộ trình cấm thế nào cho hợp lí. Trong khi, đây là tuyên bố cực kỳ ngu xuẩn, mất dạy, vi phạm quyền con người. Đến năm 2030 là 13 năm nữa. 13 năm đó là 13 năm thế giới phát triển thần tốc, có ty tỷ giải pháp giao thông trong 13 năm đó để mỗi công dân có quyền tự do chọn phương tiện di chuyển cho mình. 13 năm đó là 13 năm để nghĩ giải pháp cho hạ tầng chứ không phải để ròng rã tìm cách bóp nghẹt quyền tự do đi xe máy của người Việt Nam đã cực kỳ quen với xe máy và sử dụng xe máy cực kỳ hiệu quả trong đời sống. Trong 13 năm đó, với tốc độ phát triển, giàu lên của Việt Nam hiện nay, số lượng người đi ô tô che mưa che nắng có thể sẽ nhiều hơn người đi xe máy, nhu cầu dùng xe máy sẽ tự giảm và bài toán vẫn là phải làm hạ tầng phục vụ được cho lượng ô tô tăng gấp nhiều chục lần. 13 năm nữa cấm xe máy thành công trong khi thế giới tràn ngập xe tự lái, xe bay với giao thông siêu thông minh thì khác gì tuyên bố trở về thành công thời đồ đá, làm đần hoá, hèn hoá cả một dân tộc, phải theo quyết sách của một bầy khốn nạn.
Cũng ít sáng tạo như vậy, quá nhiều người bị lấn bấn bởi công thức "phải cố gắng quên người ấy" chẳng thông minh tí nào. Muốn không bị bận tâm bởi một việc thì tốt nhất là nên bận tâm vào việc khác, thương những gì còn đang ở bên mình, làm việc tiếp để sống, để phát triển bản thân, tìm niềm vui trong món ngon, phim ảnh, Shopping. Còn cố gắng quên nghĩa là phải cố gắng nhớ ra các thứ để quên. Mình sẽ phải quên con đường này, quên lúc 23h15h hôm đó, chiếc đinh ba ấy, phải quên bài hát nào gây đau lòng nhỉ, để mình cố nhớ lại xem...
Người "sáng suốt và rất người" sẽ chấp nhận thực trạng không có được, chấp nhận nỗi nhớ tự nhiên và biết thời đại công nghệ nhiều giải trí, cuộn chuột liên tục này sẽ xoá nó nhanh hơn mình tưởng. Sẽ có lúc cháu thấy mình hớn hở bước tiếp vì lại được tự do thả thính trước hàng tỷ người mới.
Have fun :" )

View more

Nếu chú là một người đi làm thuê, ý cháu là làm công ăn lương, không phải làm chủ thì những yếu tố nào sẽ quyết định xem chú có gắn bó với công việc đó lâu dài hay không?

Người làm thuê thường gắn bó lâu dài với công việc khi:
- Họ thích mức lương (cũng như các đãi ngộ khác) -> Cảm giác yên tâm về vật chất để tập trung làm việc, cảm giác được trọng dụng.
- Họ thích môi trường làm việc -> Cảm giác tự do, cảm giác gia đình.
- Họ thích công việc <- Cảm giác được phát triển, cống hiến.
- Họ thích người thuê mình <- Cảm giác được dẫn đường, cảm giác gia đình.
- Họ thích thương hiệu của công ty <- Cảm giác tự hào, cảm giác gia đình.
- Họ thích đồng nghiệp <- Cảm giác đồng đội. Messi đá mãi cho Barca ngoài tình yêu với Barca còn là tình yêu với Xavi, Iniesta, Puyol...
Người làm thuê càng có đầy đủ các cảm giác này thì càng quên đi thân phận người làm thuê. Thay vào đó là cảm giác đang chung tay xây dựng ngôi nhà chung.
Gluck :" )

Related users

Chào chú Linh, chú nghĩ thế nào về người đàn ông đã “qua 1 lần đò” và có con riêng? Cháu 24 xuân xanh và đang có cảm tình với một anh bạn như vậy nhưng bố mẹ cháu chắc chắn sẽ phản đối. Điều này làm cháu khá ngần ngại trong việc bày tỏ tình cảm và dấn thân sâu hơn vào mối quan hệ này.

Chào cháu,
Ad không nghĩ gì vì Ad cực kỳ ít có nhu cầu xía vào chuyện riêng của người khác cũng như không ngu ngốc định giá người khác trên những nhãn mác sơ sài. Có những người đàn ông đã ly hôn, có con riêng sâu sắc, tử tế, trách nhiệm và hấp dẫn hơn nhưng cũng có những người trở nên bất cần, lưu manh, tệ hại hơn.
Xác suất lỗi của đàn ông dẫn tới ly hôn cao hơn phụ nữ và xác suất đàn ông có lỗi lớn khi ly hôn khó trở nên tốt hơn sau ly hôn là rất cao. Nhưng con người cụ thể mà cháu đang tìm hiểu đo bằng cảm nhận và hiểu biết của cháu chứ không phải đo bằng xác suất.
Đừng hỏi Ad nghĩ gì vì Ad không định sống với người đàn ông đó, hãy nghĩ kỹ chuyện riêng của cháu từ lúc chớm nở thì mới suy nghĩ được chín chắn cho nó lâu dài.
Việc cháu băn khoăn về nhãn mác và lo gia đình phản đối cũng rất tốt. Đó chính là những rào cản tâm lí, xã hội, là thử thách mà người đàn ông thực sự yêu cháu, chăm lo được cho cháu sẽ "thấu cảm" nỗi lo của cháu và cố gắng chứng minh được những điều hay, điều tốt để vượt qua. Nếu vướng phải một người đàn ông không thực sự yêu mình và phải có thêm trách nhiệm với con riêng của anh ta thì sẽ hao phí tuổi xuân rất nhanh. Cứ cân nhắc để tiêu xài đời mình cho hợp lí.
Cháu băn khoăn như vậy nghĩa là tình cảm của cháu chưa đủ mạnh đến mức "để gió cuốn đi". Vậy thì sự ngần ngại chính là sự sáng suốt. Đừng vội ràng buộc trước khi người ta đủ thuyết phục để chính mình muốn trói người ta. Hãy cho người ta thêm cơ hội để bộc lộ hết các tính xấu (nếu có) đã.
Gluck cháu :" )

View more

Mức độ văn minh của một xã hội được đánh giá bằng những tiêu chí nào hả Ad ?

3 tiêu chí thôi bạn nhé, và đều liên quan đến việc xếp hàng:
- Bạn biết xếp hàng từ nhỏ. Xếp hàng ở đây không chỉ là đứng đợi mua đồ ăn, mua xăng, mua vé xem phim. Xếp hàng nói chung là ý thức sống "có trước có sau", tránh cướp đi thời gian, không gian của người khác.
Xe đi tốc độ chậm có ý thức đi vào làn phù hợp tốc độ để không cản trở xe đi nhanh. Xe rẽ sang đường có ý thức chờ để không thò đầu ra "chọc gậy bánh xe" làm xe đi thẳng phải bẻ lái. Người đi bộ có ý thức sang đường đúng vạch để hành trình của những người lái xe không liên tục bị cắt ngang bởi những người sang đường bát nháo, bất chấp luật lệ, chỉ biết tiện cho mình.
- Khi xếp hàng, bạn biết nhường một ai đó mỏi mệt hay ai đó đưa ra một lí do hợp lí để xin phép lên trước. Đây chính là sự thoải mái bao dung.
- Khi về già, bạn biết từ chối sự nhường nhịn của người khác nếu bạn vẫn trụ được vì bạn không cậy già mà chiếm tiện nghi, không nghiễm nhiên coi mình già là được quyền ưu tiên. Đây chính là ý thức càng ít đóng góp được cho xã hội thì càng tránh làm gánh nặng cho xã hội.
Đạt được ba tiêu chí này, nó ảnh hưởng đến hành vi của bạn trong rất nhiều hoạt động sống khác, bạn có ý thức sống văn minh rất mạnh mẽ suốt cuộc đời.
Một xã hội văn minh được xác định bằng phần đông cư dân có ý thức văn minh mạnh mẽ như vậy. Họ nhìn nhau mà sống văn minh và họ văn minh (đẹp, sáng) rất tự nhiên.
Tuân thủ những quy tắc hợp lí, hiệu quả. Biết nâng đỡ kẻ yếu hơn. Không lạm quyền. Đó là 3 nền tảng của một lối sống văn minh giúp kiến tạo nên một xã hội văn minh.
Và nếu câu hỏi của bạn chỉ là một câu hỏi đơn thuần, không phải một sáng tác có dụng ý nghệ thuật thì quy tắc hợp lí, hiệu quả ở đây là: Trong tiếng Việt phổ thông ngày nay, trước dấu hỏi chấm không có dấu cách bạn nhé :" p

View more

Chú ơi cháu chuẩn bị thi đại học ạ. Cháu không dốt văn nhưng lại sợ nhất văn. Lúc đọc 1 tp cháu dường như hiểu hết ý nghĩa nhưng lúc viết văn cháu lại không diễn đạt được, viết thì lủng củng, dài dòng lan man nên văn toàn điểm kém thôi ạ. Cháu phải làm gì ạ?

Cháu ơi,
Cháu cuộn chuột cày Ask này nhé. Ad không giỏi văn nhưng phân tích và giải quyết các câu hỏi đặt ra khá rõ ràng, gọn gàng, chính tả cũng khá chỉn chu. Ad cũng coi việc trả lời mỗi câu Ask như giải một đề thi độc giả đặt cho vậy.
Cứ đọc xong một loạt Ask, cháu lại làm một đề văn, đọc lại vài lần, chuốt lại ngôn ngữ cho gọn nhẹ hơn. Cứ thế, vừa xem, nghe, đọc ngôn ngữ hiệu quả, vừa thực hành bằng việc nói, viết ra sẽ cải thiện rõ rệt hiệu quả sử dụng ngôn ngữ của mình.
Have fun :" )

Cháu Chào Chú Ạ!!! Chú ơi. Nếu yêu nhau 1 thời gian. Nhưng thời gian sau đó thì họ làm cháu mất hết hi vọng. Liệu cháu phải làm như thế nào hã chú😢

Chào cháu,
Thực ra những người làm người khác mất hết hy vọng giúp cho người khác dễ quyết định về mối quan hệ hơn.
Gluck :" )

Chú Linh ơi, làm sao để thấy sự vật như nó vốn thế chứ không phải là mình muốn nó như vậy ạ?

Cháu ơi,
Khi người ta vẽ tả thực mà ai cũng phải khen là giống thật, khi bắn được viên đạn trúng mục tiêu cách 2 km, khi đặt chân được lên mặt trăng, khi tính được lần Nhật thực tiếp theo là họ đã hiểu được hiện thực khá sâu.
Dù việc thấy sự vật như nó vốn thế là bất khả thi vì sự vật luôn biến chuyển cũng như có nhiều chiều sâu không thể chạm hết nhưng hiểu sự vật sâu sắc hơn người khác, dự phóng được tương lai với độ chính xác cao cũng đã là có hiểu biết về hiện thực lắm rồi.
Để hướng tới trình độ hiểu biết hiện thực này, cần có tư duy chính xác. Và tư duy chính xác được xác định bởi các kết luận chính xác.
Chúng ta không thể tránh khỏi liên tục kết luận về cuộc sống: Cái áo này đẹp đấy. Vậy mai hẹn nhau 5h chiều nha. 4 + 2 = 6. Sắp mưa rồi...
Vậy thì, muốn trở thành người có tư duy chính xác, cần tránh các kết luận ẩu và thường xuyên xem lại các kết luận của mình để cải thiện tính chính xác.
Điều này có nghĩa là, các nhận định mà ta chưa chứng minh được thì ta chưa coi đó là kết luận cuối cùng, ta coi đó là một giả định. Có những lúc, ta thấy mỗi câu ta nói còn đầy giả định, đầy khiếm khuyết, ta thấy ngôn từ của mình thủng lỗ chỗ. Nhưng ý thức về sự chính xác giúp ta chấp nhận những khoảng trống nôn nao đó còn hơn là kết luận ẩu. Ta cố gắng ghép những miếng chính xác vào những khoảng trống đó trong suốt cuộc đời mình.
Đây là lối sống của những người có tư duy khoa học và không quá phổ biến. Nhìn những Comment kết luận ẩu, không đính chính khi sai, thản nhiên tái phạm, ta biết, cực kỳ nhiều người không có nhu cầu đào sâu vào sự thật.
Tuy nhiên, đó là những sự thật ở cấp độ khá phức tạp, đòi hỏi nhiều kỹ năng, trình độ của tư duy để đạt đến sự hiểu chính xác.
Còn có rất nhiều thứ của thực tại mà đông đảo con người có sẵn bản năng để "thấu cảm". Ví dụ, thời tiết, độ ngon của thức ăn. Rất nhiều vùng văn hóa với những chia sẻ chung về thực tại được hình thành hết sức tự nhiên, bản năng. Đứa trẻ bình thường tầm 4 tuổi là đã giao tiếp ngôn ngữ thành thục với những người xung quanh. Nếu không có sự cùng nhìn sự vật như nhau ở một mức nhất định, không thể giao tiếp thành thục như vậy. Những nhầm lẫn trong và ngoài ngôn ngữ, những hoài nghi về hiện thực đều là cơ sở để nhìn ra những khiếm khuyết trong hiểu biết về hiện thực nhưng cũng không nên quá tham lam đòi hiểu hết về hiện thực. Ta chỉ là một hạt cát và chỉ có thể ma sát với thế giới ở góc này góc kia. Nếu dùng tư duy, suy tưởng, khám phá ra các công thức phổ quát có thể bù đắp cho giới hạn của tiếp xúc thì cũng chỉ là bù đắp phần nào bởi thế giới của tư duy người khác lại càng xa vời với tư duy của mỗi chúng ta.
Cháu khát nước, cháu rót được cốc nước, cháu uống thấy ngon, cháu biết pha nước chanh đá để ngon hơn, đó là cháu đã có khá nhiều kỹ năng chinh phục hiện thực.
Muốn hiểu biết nhiều hơn thì cố gắng rèn luyện để chính xác hơn.
Nhưng hãy cứ luôn tự tin trong bản năng của cháu đã có sẵn năng lực tiếp xúc với hiện thực hết sức tự nhiên vì bản thân cháu là một phần hiện thực :" )

View more

Hôm nay cháu bắt đầu một sự thay đổi trong cuộc đời mình và cháu sẽ cố gắng hết sức đến cuối cùng. Cảm ơn Ad vì những câu trả lời của Ad cháu học được rất nhiều điều, thậm chí cháu còn lấy làm tư liệu viết văn 😜. Cháu chỉ muốn cảm ơn và chúc Ad có một giấc ngủ ngon thôi ạ 😍!

Cảm ơn cháu.
Have fun :" )

a ơi bây giờ e đang trong một mqh khá phức tạp, em đang quen 1 bạn mà bạn này lại chơi thân với 1 bạn nữa là người yêu của bạn thân nyc e:( thật lòng mà nói em vẫn còn tình cảm với bạn nyc mãi k thể nào dứt đc kể cả bạn ý có đối xử tồi hay hắt hủi e ntn (mặc dù bh lại đang hẹn hò với bạn khác)..

(ask giới hạn từ ạ) và cái em gái mà có chơi thân với ny hiện tại của em mà có ny là bạn thân với ex của em biết bọn em (tức là em và bạn ny hiện tại đang hẹn hò), ẻm có mời ẻm khi nào đi hẹn hò đôi mà em đang nghĩ giả như mà gặp phải nyc thì em phải cư xử và tỏ thái độ ntn đây ạ:(
=
Nghe em kể hại não quá. Nếu có lần sau, gọi tên nhân vật là A, B, C... cho Ad và độc giả đỡ hại não nhé T . T
Nghe có vẻ phức tạp nhưng giải pháp thì lại đơn giản thôi, nói với người mời sự khó xử và nhờ bạn ấy sắp xếp để tránh gặp người cũ. Trước khi đi các cuộc gặp có nguy cơ khó xử, hỏi trước thành phần tham dự và từ chối tham gia nếu biết trước sẽ không thoải mái nhé. Nếu tình cờ gặp và không thoải mái, kêu mệt, đau bụng... rút lui sớm để không làm hỏng buổi đi chơi.
Gluck :" )

Cháu biết Ad không trả lời tất cả các câu hỏi. Vậy Ad thích trả lời những câu hỏi như nào và không thích những câu hỏi như nào ạ?

Chào cháu,
Ad không đủ thời gian để trả lời tất cả các câu hỏi nên đành bỏ qua hoặc xếp sau các câu mà việc cuộn chuột có thể tìm ra các câu trả lời tương tự. Độc giả chưa thấy được trả lời thì 90% có thể tìm được câu trả lời bằng cách này nhé.
Ngoài ra thì có những câu hỏi có độ khó cao, cần rất nghiêm túc, để trả lời tốn rất nhiều sức nên Ad cũng đành để đó trong những thời điểm sức khoẻ không tốt, quá bận rộn.
Bên cạnh đó, có những lí do mà cháu có thể cuộn chuột để biết thêm nhé.
Thường thì Ad luôn cố gắng trả lời sớm những câu hỏi có ý mới dù có một số câu Ad không thích cách viết ẩu. Nên việc thích hay không thích chỉ tác động một phần nhỏ đến quyết định trả lời của Ad. Lí do chính chỉ là việc nhiều nhưng nguồn lực của Ad có hạn và Ad phải phân phối nó cho hợp lí.
Nếu độc giả chăm mua sách hơn, đặt biệt là đặt qua các Page của Ad như "Em giấu gì ở trong lòng thế?", "Ra vườn nhặt nắng", "Ad.fm", Ad sẽ giảm được thời gian phải kiếm tiền bằng các nguồn khác để có thời gian viết, trả lời Ask hơn.
Cảm ơn cháu.
Have fun :" )

View more

Chào anh, Em có đặt câu hỏi về "thiên tài.. vì sao hay lập dị và cô đơn.." và thiếu một dấu chấm sau dấu ba chấm. (như câu bên trên) :"D Em thấy anh cũng hay phá cách về các dấu câu và cách viết : ví dụ như không viết hoa đầu câu, hạn chế sử dụng dấu chấm . Vậy việc em k thích viết dấu chấm thứ 3

dấu chấm thứ 3 vì có cảm giác nó kéo lê sự nấn ná khá dài.. lại trở thành một điểm cho sự "quy kết" về khả năng của người đặt câu hỏi từ phía người trả lời.. khá nhanh ( or Ẩu ) vậy anh? :"D Mong được lĩnh giáo. :"P
=
Chào em,
Ad có một trực giác rất tốt (và được mài dũa nhiều năm bằng kinh nghiệm) về người sâu sắc và hời hợt qua việc đọc những gì họ viết, dù là ít ỏi.
Trong trường hợp của em, câu Ask chính tả lổn nhổn tiếp theo này chứng minh trực giác của Ad đã đúng :" D D
Phá cách với sự chú tâm về thẩm mỹ kèm nội dung đầy thuyết phục của thiên tài khác hoàn toàn phá cách của một người hời hợt, trình bày xấu em nhé :" )
Em cũng không nên tị nạnh với Ad nếu em đọc cách Ad trình bày mỗi câu trả lời.
Câu trả lời trước của Ad không có mấy giá trị học thuật hay chặt chẽ nhưng Ad không thấy mình phải quá nghiêm túc, chỉn chu với một câu hỏi viết ẩu và mặc định "thiên tài hay lập dị và cô đơn". Ad không có nhu cầu giải đáp thắc mắc cho mặc định Ad thấy không đúng. Có quá nhiều thiên tài lành mạnh và hạnh phúc. Mark Zuckerberg, Bill Gates vẫn ngày ngày ở trên Facebook để em có thể tra cứu.
Băn khoăn mấy cái nhảm nhí đó thay vì tập trung vào cái hay của họ làm gì cho nó sến, dở hơi.
Những người lập dị và cô đơn hơn nhiều các thiên tài luôn đầy rẫy trong cuộc sống, chẳng qua là họ ít được nói đến.
Đi ra đường, đầy những người lập dị tạt đầu xe khác, từ chối đi bộ đúng vạch sang đường. Ở trường lớp, đầy những giáo viên lập dị dạy học chán, sai mà hàng ngày không chịu cập nhật kiến thức. Trên Ask, đầy những người lập dị hỏi những chuyện cao siêu nhưng những điều đơn giản, cơ bản nhất như đúng chính tả không làm được. Và họ cũng đầy cô đơn vì những cái sai, cái dở của họ.
Và Ad trả lời em một cách lập dị cũng để khoái trá trả thù cách hỏi nhạt nhẽo và ẩu chính tả của em dù biết Ad ghét việc này. Là do em kích hoạt từ "khốn" trong Ad khốn mà thôi.
Be smart, have fun :" )

View more

Cháu có đọc được một câu như thế này: "Cái gì tồn tại thì cái đó có lý". Và cháu đang tự hỏi tại sao cháu tồn tại. Cháu tồn tại vì lý do gì. Và làm cách nào để tìm được lý do ấy. Nhưng cháu nản quá, cháu đang đứng giữa ngã tư và cháu chỉ được chọn một lối.

Chào cháu,
Câu đó đúng. "Có lý" ở đây có nghĩa là có nguyên nhân (reason) dẫn đến sự tồn tại của nó, chứ không phải là làm cho mọi người đều thấy hợp lí.
Ví dụ, hệ thống pháp luật Việt Nam hiện tại vận hành với nhiều điểm rất "vô lí" nhưng thực trạng đó lại rất "có lí" nếu ta hiểu rằng nguyên nhân là đông đảo những người làm ra cái họ gọi là luật và thừa hành cái gọi là luật còn là những con người rất thấp kém, giả dối, không đủ tư cách làm luật gắn với lương tri, công bằng và tử tế. Và hệ thống ti tiện này vẫn còn tồn tại khá vững chãi là vì nó được thiết kế theo hướng bảo vệ lợi ích nhóm với công an và quân đội được nuôi bằng tiền thuế của dân để bảo kê.
Khoa học khủng như vậy mà còn chưa kết luận được rõ ràng rằng vì sao con người tồn tại nên cháu cũng không cần quá khổ sở khi chưa trả lời được câu hỏi vì sao cháu tồn tại. Cứ từ từ.
Việc chưa trả lời được câu hỏi này cũng không mấy cản trở việc cháu khát thì cháu cố gắng tìm nước uống, đói thì lo kiếm ăn, không vào được mạng thì cố gắng để vào được.
Các nhu cầu nội tại sẽ dẫn cháu đi và để thoả mãn được các nhu cầu đó, cảm thấy hạnh phúc thì cháu cần cố gắng, tìm giải pháp cho chúng.
Không tập trung vào việc trước mắt, băn khoăn tại sao mình tồn tại có thể gọi là giai đoạn khủng hoảng nhận thức nhưng cũng có thể đơn giản chỉ là một tín hiệu của sự trốn tránh nỗ lực. Nhiều người chẳng sâu sắc gì nhưng dễ a dua câu mình không rõ lí do tồn tại để tỏ ra sâu sắc, để không rõ lí do phải làm việc, không rõ lí do phải cố gắng. Đây là một sự tự lừa dối tâm lí rất phổ biến. Nhưng hàng ngày mình vẫn ăn, vẫn tiêu xài và việc mình không cố gắng tự lo việc đó làm hiện lên rõ lí do tồn tại là để ăn bám người khác.
Rất nhiều người tài giỏi, thành công vẫn băn khoăn câu hỏi về tồn tại cả đời, vẫn thấy cuộc đời phi lí, vô vọng, vẫn tự sát. Nhưng ít nhất, họ có ý thức tự lập và tự chịu trách nhiệm về cuộc đời mình rất tốt. Nản trong suy nghĩ này nhưng còn suy nghĩ nào không nản là họ còn cố gắng để người khác không phải lo cho.
Dù ta là ai, tại sao ta ở đây thì việc ta làm gọn gàng đời sống của mình cũng khiến ta đỡ trở thành một thứ rác rưởi trên trái đất.
Câu cuối của cháu chẳng ăn nhập gì với những câu trước và nó cho thấy dù Ad hơi nặng lời nhưng nó là để chỉ ra cái bẫy tâm lí cháu đang tự thò chân vào.
Gluck :" )

View more

Cháu chào chú. Cháu thấy mọi người giờ khuyên là nên thi Đại học môn mình thích và giỏi. Nhưng các môn cháu đều học tầm tầm như nhau và cháu không thích gì cả, thế thì cháu phải làm gì ạ? Cháu cảm ơn chú.

Chào cháu :" )
Việc này cũng không sao, khá phổ biến. Cháu nên sớm xác định mình sẽ làm gì để sống, việc này sẽ định hướng cho cháu tập trung vào học gì, chuẩn bị kỹ năng, đồ nghề gì, cần tích bao nhiêu xèng... Nếu cũng vẫn lơ mơ thì tập cho mình sẵn nghị lực, sự chăm chỉ, lịch sự để khi cần làm việc là sớm thích nghi được. Nếu vẫn "để mai tính" thì ngày mai sẽ cho cháu câu trả lời và nếu không thích ứng được thì câu trả lời rất rõ ràng là cháu đã không chuẩn bị đủ để thích ứng.
Gluck :" )

Làm sao để thoát khỏi áp lực vì kì vọng của bố mẹ đây ạ? Làm sao để mọi người hiểu rằng em đã thật sự cố gắng rất nhiều rồi và đối với em, quan trọng là cả quá trình và cách mình cố gắng chứ không chỉ đơn giản là điểm số và kết quả. Em phải vượt quá áp lực về vấn đề học tập bằng cách nào ạ?

Chào em :" )
Em xác định xem những môn nào mình thích nhất, hiểu nhất nhé. Sau đó, dán những tờ giấy khổ lớn quanh góc học tập. Trên những tờ giấy đó, ngày ngày dán những ghi chú về môn học đó, những thông tin hay em Google được, những bài tập hay và khó mà em đang tìm lời giải. Hãy làm đầy dần lên những tờ giấy khổ lớn đó, dùng hết cuộn lại, cho vào một cái ống đựng cạnh góc học tập, thay tờ mới, lấp đầy tiếp, trình bày cô đọng, gọn gàng hơn. Đó là việc cụ thể hoá những gì em đang cố gắng, say mê bằng hình ảnh. Nó vừa là học thực sự vừa là cách giải thích trực quan để bố mẹ dễ hiểu. Chăm Google, xem Facebook của những người giỏi trong lĩnh vực học xem họ triển khai công việc thực tế như thế nào. Học một thứ mà không biết làm thế nào với nó, không biết làm ra sản phẩm từ kiến thức thì đang giả vờ học, đang đi sai đường.
Ngoài ra, có một điều cần cẩn thận, đó là cần tránh đánh đồng mục tiêu học để phát triển với mục tiêu học để thoát khỏi áp lực của người khác hay thoả mãn kỳ vọng của họ. Nếu việc học bị chạy theo kỳ vọng, áp lực của những người làm giảm động lực học của mình thì chính mình đang tạo ra một cái bẫy nông cạn và nhốt tương lai của mình vào đó. Muốn không bị mệt mỏi, kiệt sức, rối loạn và lún sâu vào đổ lỗi, tranh thủ ì trệ với con đường đi sai hết năm này qua năm khác thì vứt hết mấy câu hỏi kia đi, tập trung vào việc làm cho trí tuệ mình sáng lên theo những nội dung mình đưa lên những tờ giấy khổ lớn kia.
Khi thực sự tâm huyết và hiểu việc mình làm, cụ thể hoá nó, bố mẹ em sẽ hiểu ra. Và nếu họ cố tình không hiểu, vẫn gây áp lực thì hãy cứ tập trung phát triển tiếp và nói "đừng làm phiền việc học hiệu quả của con". Trong những tình huống tệ hơn, không thể có tiếng nói chung thì cái em có vẫn là tri thức, thái độ học tập đúng đắn, hiểu biết và nghị lực lao động để tìm được công việc phù hợp, tự nuôi sống. Nhưng nếu em thực sự cố gắng như em nói thì việc không hiểu nhau sẽ dừng ở tờ giấy dán tường thứ 10 là cùng.
Hãy làm cho mình giỏi thực sự môn gì đó, nói chuyện được về nó, bảo vệ được việc theo đuổi nó bằng hiểu biết, đam mê như bảo vệ tình yêu của mình. Còn việc cân bằng các môn học để chống trượt em tự lo nốt nhé.
Nếu không học cho mình giỏi, trở thành người hiểu biết, làm việc giỏi, tự lập thì sẽ không tích luỹ được năng lực và nghị lực để mạnh mẽ sống cuộc đời mình. Sống cuộc đời mình, đi vững chãi con đường của mình thì mới thoát khỏi logic sẽ luôn bấn loạn khi phải chạy theo những người làm mình bấn loạn. Hãy nhận thức rõ điều này để nó thành ý thức thường trực và để ý thức thường trực trở thành ý chí hành động.
Have fun :" )

View more

Ad ơi, mình nghĩ rằng mình chối bỏ sự tồn tại của ma quỷ, thần thánh và các hiện tượng siêu nhiên là vì mình sợ. Mình sợ rằng nếu có tồn tại một thế giới tâm linh khác thì thế giới quan hiện tại của mình sẽ sụp đổ. Mình đang chọn tin rằng cuộc sống không có ý nghĩa cụ thể gì cả, nó là một sự hư vô.

Ba từ hay nhất là "tôi không biết", đó là ý chính trong diễn từ Nobel của Wislawa Szymborska năm 1982.
Thế giới quan của nhiều người dễ sụp đổ bởi họ sợ nói "tôi không biết", họ cố tình chắc chắn, định kiến về thứ họ không biết, chưa biết. Đó là cái giá phải trả quá bình thường, logic. Giống như xây nhà ở lòng sông cạn và mất nhà vào mùa nước lên rồi đổ tại thế giới bất công.
Tại sao cứ phải định nghĩa rốt ráo cuộc đời khi nó rộng hơn tầm hiểu biết của mình ty tỷ lần, khi càng định nghĩa bằng cái dốt thì mình càng bế tắc.
Hãy làm tốt những gì nhỏ bé mình biết như bơm xe, hốt phân, rửa bát sạch. Sự hiểu biết rõ ràng, chân thực đó chính là những điểm bám khoẻ khoắn, yên tâm cho tâm trí mình vào cuộc đời, là những kỹ năng giúp mình sinh tồn.
Có rất nhiều thế giới mà bạn không biết nhưng bạn vẫn đang có chỗ trong thế giới, vậy là bạn còn được sống để hiểu biết hơn. Những sự chắn chắn không có đủ cơ sở để chắc chắn có thể sụp đổ là hiển nhiên. Muốn không bị sụp đổ bởi những khẳng định hời hợt, đừng tỏ ra chắc chắn về điều mình không rõ.
Những sự chính xác của thế giới không phải thứ bạn chọn tin mà là thứ đúng như thế. Và để hiểu được, chứng minh được những thứ [đúng như thế], hoặc bạn phải là người rất tinh tế với các tín hiệu của cuộc sống hoặc bạn phải cập nhật được những thứ chuẩn khoa học nhất. Và tốt nhất là bạn nên có được cả hai.
Ma quỷ, thần thánh, siêu nhiên dù đã, đang có hay không thì khả năng có thể tạo ra được những thứ như vậy trong tương lai là rất cao với sự phát triển siêu việt của công nghệ. Điều bạn cần là sức sinh tồn trong vô vàn tương tác và khác biệt của cuộc đời.
Việc bạn bơm căng được lốp xe kia, hốt được đống phân này là ở bạn chứ không phải ở thế giới tâm linh có hay không. Hãy cứ giả thiết cho giàu trí tưởng tượng, cho tư duy tập thể dục, não 6 múi và hãy cứ để thứ gì đó không chắc chắn sụp đổ, như những bài toán bạn giải sai, miễn là bạn vẫn làm tốt việc này việc kia.
Gluck :" )

View more

Ad ơi, cháu vốn luôn kiểm soát được mọi thứ trong cuộc sống nhưng vừa rồi cháu mắc một sai lầm lớn khiến cháu bị sốc và trầm cảm. Cháu lúc nào cũng thấy sợ hãi và bất lực, mọi thứ cứ xuống dốc không phanh. Cháu phải làm sao để vượt qua đây ạ? Cháu đã đi khám, uống thuốc, thiền,.. mà k thấy khá hơn.

Cháu ơi,
Cháu diễn đạt rất tốt. Để có được khả năng diễn đạt này không dễ. Như vậy, cháu vẫn còn rất nhiều thứ quý giá, ví dụ như năng lực diễn đạt.
Ngoài ra, cháu còn có được một bài học lớn. Nếu mình thực sự ân hận và suy nghĩ thấu đáo về sai lầm như vậy, xác suất mắc sai lầm về sau sẽ giảm đi. Cháu đang có một tương lai ít sai lầm và hiểu bản thân hơn nếu cháu vượt qua được giai đoạn khó khăn này.
Những cảm giác sợ hãi, bất lực cũng là năng lượng, cháu hãy chuyển hoá chúng vào các bài tập thể dục như chạy, chống đẩy, nhảy theo nhạc. Khi cháu tập trung và nỗ lực tập các bài thể dục hàng ngày, năng lượng bao gồm cả năng lượng tiêu cực sẽ được tiêu hao giúp cháu đủ mệt để ngủ. Những giấc ngủ sâu sẽ giúp cháu cân bằng lại tâm trí để tập trung làm việc. Công việc có ích cho cuộc sống cũng sẽ giúp xoa dịu.
Hãy tập thể dục, thể thao mỗi khi cháu lo lắng nhé. Kiên nhẫn đếm từng bước một khi chạy, đếm được tới 1000 là sự tập trung sẽ lớn dần. Hôm sau cố chạy thêm 200 mét, tập thêm 5 phút so với hôm trước.
Gluck :" )

View more

Chú ơi, cháu có một cái tật là hay sợ lối tư duy của mình sai, vì cháu không dám chắc chắn về bất cứ điều gì cả, luôn nghi ngờ về niềm tin của mình. Hậu quả là cháu k thông suốt được tư tưởng, k đưa đc quyết định phải làm gì, hoặc có làm cũng không ra sao, không chất lượng. Cháu phải làm sao đây ạ?

Cháu ơi,
Làm những việc có quy trình rõ ràng, độ khó không cao, tăng cường lao động chân tay sẽ giúp cháu ít bị mù mờ, dễ đạt được hiệu quả và thường xuyên cảm thấy hơi thở, sức sống của công việc, của thực tại nhé.
Nếu đòi hỏi cao, cầu toàn mà không đáp ứng được thì ta hãy đặt mình ở vị trí người lao động phổ thông, bình thường, chịu khó là làm được việc. Vậy là làm được việc rồi.
Gluck :" )

Em không còn muốn đến chỗ làm, nhưng lại chưa biết mình nên chuyển đến công ty nào( công việc em đang làm hơi đặc thù và khó tìm được chỗ mới hợp với kinh nghiệm hiện tại ). Em không chán công việc đang làm, em chán những người làm cùng hay nói xấu nhau và làm thời gian ở cùng họ thật vô vị... :(

May mắn là em không bị chán công việc. Đặt thêm tâm huyết vào công việc chính là cách giúp những người đáng chán trở nên vô hình với ta.
Gluck :" )

Cháu chào chú, cháu có một việc rất khổ tâm. Mỗi lần cháu góp ý mẹ điều gì thì mẹ luôn cho rằng cháu phủ nhận sự hy sinh của mẹ cho gia đình và cho rằng người ngoài không ai nghĩ như cháu. Sự thật thì đâu ai trải qua những gì mà cháu phải trải qua. Mong chú cho cháu lời khuyên ạ.

Chào cháu,
Thực ra cháu rất giống mẹ ở điểm đang bị cảm giác người thân phủ nhận thiện chí, nỗ lực; đều nghĩ "đâu ai trải qua những gì mình phải trải qua". Với trạng thái và lối nghĩ này thì rất khó có sự tập trung lắng nghe và tranh luận sẽ khó có được tiếng nói chung.
Việc này khó thì ta gác lại, tránh tranh luận, tập trung vào việc của mình, thường xuyên giúp đỡ mẹ việc hàng ngày, thi thoảng tặng quà, cây, hoa, đồ làm bếp. Khi cháu làm việc hiệu quả, tự lập, lại hay giúp đỡ mẹ, tự việc đó sẽ tạo ra cảm giác dễ chịu, an toàn, yên tâm cho cả hai. Đó là lúc sự lắng nghe hay thấu hiểu sẽ tăng lên. Những xung đột như thế này thường biến mất khi ta không cố giành chiến thắng và cố gắng hoàn thiện bản thân, tự lập được. Đừng tiếc vâng, dạ hay im lặng bỏ qua tránh xung đột làm tâm trí khó phát triển việc khác. Đó chính là những động thái làm lành vô cùng hiệu quả.
Khi lòng lành thì sống cũng lành.
Cháu có thể cuộn chuột để có thêm thông tin nhé.
Gluck :" )

View more

Sau cái chết là gì hả Ad ?

Bạn đã thấy những con kiến, con gián chết rồi chứ?
Hay khi bạn đập con muỗi?
Và đã thấy những người qua đời khi mình đang còn sống?
Bạn đã chứng kiến rất nhiều cái chết và sau cái chết của họ, dù là những người đặc biệt, nổi tiếng nhất, thế giới vẫn không ngừng đi tiếp.
Khi bạn là một cơ thể tràn đầy năng lượng, đầy các kết nối giữa các tế bào, bạn vẫn vô cùng nhỏ bé trong thế giới. Khi cơ thể bạn chết dần, các kết nối mờ nhạt dần như chuỗi bóng đèn led cạn dần nguồn pin thì e rằng bạn càng nhỏ bé trong thế giới và tan biến khi nguồn pin cạn sạch. Bạn cũng chẳng còn năng lượng hay não để nhận thức được việc đó nữa là huy động được một hình dạng sau cái chết và đi doạ ma ai.
Những con kiến, con gián hay hơn 10000 người chết tai nạn giao thông ở Việt Nam mỗi năm đâu khiến bạn bận tâm nhiều. Cái chết của kẻ khác nhẹ nhàng với ta như vậy đấy, và cái chết của ta cũng vậy, chẳng có gì đặc biệt. Things roll on.
Nhưng có những cái chết khá đặc biệt, đó là những cái chết khiến người khác thoát khỏi một kẻ xấu và làm họ thấy nhẹ lòng hơn.
Nhà ai con trẻ vừa sang
Mà vui như thể đám tang độc tài
Lo sống cute để tận hưởng cuộc sống khi mình còn đầy kết nối và năng lượng giúp mình chưa biến mất nhé.
Have fun :" )

View more

Lần đầu tiên trong đời cháu nghĩ nếu có thật nhiều tiền cháu sẽ mua đứt một người khỏi cảnh nghèo khổ của anh ấy bất kể anh ấy có nhớ đến mình hay không. Cháu chỉ ước là sẽ không phải nói tạm biệt và quay trở về một lần nào nữa.

Chào cháu :" )
Nếu anh ấy quá tuổi bán KFC thì còn GrabBike, luôn có cách thoát nghèo chân chính.
Nếu cần hỗ trợ cần câu ở thời điểm đầu thì một chiếc xe máy tốt, một chiếc điện thoại tốt cũng chỉ dưới 10 triệu, đâu cần thật nhiều tiền.
Cháu nghĩ việc bao trọn gói một người đàn ông không làm anh ta nghèo đi về danh dự và lòng kiêu hãnh sao.
Gluck :" )

A Linh ơi a có thể giải thích cho e câu nói: "Giàu vì bạn, sang vì vợ".

Chào em :" )
Câu này dường như không phải ý phân loại là bạn bè giúp mình về tài chính còn vợ thì giúp mình về độ oai, cao sang, "nước mắm hâm" như nhiều người vẫn hiểu.
Hiểu theo 2 cách này hợp lí hơn:
1. "Giàu" và "sang" có chung một nghĩa là giàu sang. Ý là bạn bè tốt, vợ tốt chính là những tài sản quý giá của đời người. Ý này có lẽ là ý chuẩn nhất. Nó không có ý so sánh, phân loại mà cùng tôn vinh tình bạn, tình vợ chồng.
2. "Sang" là cái còn cao quý hơn giàu, vợ còn ngầu hơn bạn -> Thủ pháp vẽ mây nảy trăng, nịnh vợ. Tuy nhiên, ý 1 có lẽ là ý chuẩn nhất vì nó không gây mâu thuẫn khiến vợ và bạn so bì xem đứa nào quan trọng hơn.
Have fun :" p

Chú ơi, cháu bị một bạn trong lớp ghét, lúc nào cũng tỏ ra khinh thường cháu. Hôm nay thì bạn ấy đã gắt lên và chửi cháu trước mặt rất nhiều người, mặc dù cháu ngồi ngay trước mặt bạn ấy. Cháu đã im lặng nhưng cháu thấy bị tổn thương. Cháu phải làm sao để bạn ấy ngừng lại ạ?

Cháu à,
Nếu không hợp thì nên tránh giao tiếp nhé. Dù không ghét nhau nhưng ta cũng không thường xuyên giao tiếp với tất cả các bạn trong lớp, vậy thì việc không giao tiếp với ai đó là bình thường. Nếu chỗ ngồi gần nhau, chuyển chỗ là một cách để đỡ phải chạm mặt nhau nhiều.
Còn nếu cháu là mục tiêu bắt nạt của bạn ấy, cháu tránh mà bạn ấy vẫn cố gây sự thì cháu gửi cho bạn ấy bài thơ này trong "Ra vườn nhặt nắng" nhé.
Nếu tế nhị vẫn không hiệu quả thì cháu nhìn thẳng vào mắt bạn ấy và nói rành rọt (cháu có thể tập trước) nếu bạn ấy còn bắt nạt cháu, cháu sẽ nhờ đến gia đình, thầy cô và gọi cho 113. Và làm thật nếu bạn ấy phớt lờ cảnh báo.
Gluck cháu nhé :" )
Chú ơi cháu bị một bạn trong lớp ghét lúc nào cũng tỏ ra khinh thường cháu Hôm

Chú ơi, năng khiếu có thật không ạ? Hay chăm chỉ làm một cái gì đó thì nó trở thành năng khiếu ạ?

Cháu ơi,
Năng khiếu có thật nhé. Lúc bắt đầu đi học, trong lớp luôn có những đứa chạy nhanh, nhảy cao, hát hay, vẽ đẹp, học toán giỏi, nhớ tốt, tốt bụng, dễ thương, xinh đẹp, lưu loát... hơn hẳn những đứa còn lại dù không được huấn luyện gì. Có nhiều thứ ảnh hưởng qua di truyền nên nhiều đứa sinh ra đã được thừa hưởng cái hay của bố mẹ, họ hàng qua nguồn gene. Rồi thì theo xác suất ngẫu nhiên, trong 1000 đứa sinh ra, tất nhiên sẽ luôn có một đứa giỏi hơn 999 đứa còn lại ở lĩnh vực nào đó.
Chăm chỉ cũng là một năng khiếu - năng khiếu kiên trì, bền bỉ. Đây là một trong những năng khiếu quý giá nhất hay còn gọi là [ý chí] giúp người ta thường xuyên hoàn thành tốt các công việc, mục tiêu. E rằng không có tính chăm chỉ thì không có bản lĩnh thực sự.
Rất may là dù nhiều người không có sẵn tính chăm chỉ nhưng qua rèn luyện mỗi ngày cũng hình thành được tính này. Vào thời đại đói thì hầu như ai cũng phải chăm chỉ kiếm ăn để sống sót, nhiều bạn được gia đình o bế nhưng sau một thời gian đi du học đã tự lo được cuộc sống -> Việc luyện được tính chăm chỉ là có thật.
May vậy đấy, dù chăm chỉ là năng khiếu thì nó vẫn rèn được nên mọi người đều bình đẳng trong cơ hội trở thành người chăm chỉ.
Từ sự chăm chỉ tập luyện đúng cách, có thể thành thục và đạt tới mức giỏi ở nhiều môn mà mình không có năng khiếu từ đầu. Trong những đội bóng mạnh hàng đầu và không có cầu thủ nào nghiệp dư, không phải tất cả đều có năng khiếu, tài năng thiên bẩm.
Tuy nhiên, gặp phải đứa nào vừa có năng khiếu chăm chỉ vừa có năng khiếu khác thì trình độ của nó so với phần đông nhân loại sẽ chênh lệch ở cấp số nhân.
Quãng đường = thời gian x vận tốc. Chăm chỉ là thời gian, năng khiếu và vận tốc. Dù chăm đến mấy thì quỹ thời gian sống của ta cũng có hạn để ta có thể lấy việc đầu tư thời gian tập luyện bù trừ cho vận tốc chậm hơn đứa có siêu năng khiếu hàng trăm, hàng triệu lần. Một khi nó đã có vận tốc cao sẵn lại cần cù chạy thì độ chênh lệch giữa quãng đường nó chạy được và "đường chúng ta đi" khiến ta chỉ biết than "em đi xa quá, em đi xa anh quá".
Sẽ không thể đuổi kịp những người có năng khiếu hàng đầu nhưng luôn có thể thưởng thức cái hay của họ và được an ủi bằng những bi kịch của họ.
Niềm an ủi lớn hơn là không ai có năng khiếu ở tất cả các lĩnh vực. Ta vẫn có thể trở thành cao thủ ở các thị trường ngách như bơm xe, hốt phân, đẩy loa bán kẹo.
Nếu câu trả lời của Ad chưa thoả đáng thì cháu chỉ việc xem Đặng Thái Sơn thi Chopin, Messi đá bóng, ta chỉ còn biết khóc vì năng khiếu là có thật.
Have fun :" )

View more

Related users

Thưa ad, em muốn giúp bạn trai để dành tiền, do đó em đã gợi ý giúp bạn các công cụ/cách quản lý (vd: lập thẻ ngân hàng, bỏ heo) và động viên; nhưng bạn không mấy thiết tha. Em không dám can thiệp sâu hơn vì sợ xâm phạm đời tư của bạn. Theo ad, làm cách nào để giúp một cách tế nhị và hiệu quả hơn ạ?

Chào em,
Hay là đặt mục tiêu cùng tiết kiệm mua một thứ gì đó xem. Một chiếc Tivi, một chiếc xe máy mới, thêm điều hoà mát mẻ giảm cãi vã, máy rửa bát giúp mẹ tiết kiệm thời gian, mỗi người một đôi giầy thể thao xịn... Hoặc một chuyến du lịch.
Biến việc cập nhật số tiền tiết kiệm thành một chủ đề nói chuyện hào hứng. Tuần này là đủ đi xem phin, ăn cá hồi ở Sapa rồi. Tháng này là đủ mua 1 chỉ vàng rồi...
Sau vài tháng hào hứng, tập trung tiết kiệm cho một số mục tiêu nào đó thì thói quen tiết kiệm sẽ hình thành.
Gluck :" )

Chú ơi cháu năm nay cuối cấp và mới bắt đầu niềng răng. Trông không bị lộ nhưng nhìn rất xấu và ảnh hưởng lớn đến phát âm ( cháu lại học chuyên Anh nữa ) 😭 Cháu rất mất tự ti luôn ạ chú có lời khuyên gì cho cháu không 😭 Cháu tủi thân quá dù đã cố nghĩ tích cực nhất rồi. Cháu cảm ơn chú ạ !

Cháu ơi,
Ad giao lưu rất ít nhưng tỷ lệ gặp những người niềng răng là rất cao. Như vậy, đây có thể gọi là một "trào lưu làm đẹp" và CDNR (cộng đồng niềng răng) đang ngày càng lớn mạnh cùng cộng đồng LGBT. Tự hào nhé.
Mà niềng răng trông chỉ đáng thương vì phải đeo sắt thép chứ trông có xấu đâu. Trông cute và trẻ trung mà. Lại còn tạo sự khâm phục vì ý chí chịu đau, chịu bất tiện hàng ngày để làm đẹp. Nếu Ad có ý nghĩ xấu gì về bọn niềng răng thì chỉ là sự ghen tỵ mai đây chúng sẽ có hàm răng đẹp hơn mình.
Còn việc ảnh hưởng tới phát âm thì có lẽ do cháu chưa quen với các thiết bị niềng răng nên cử động miệng bị cứng, khẩu hình bị trễ nhịp so với cột hơi và vị trí của lưỡi. Cháu cứ tập cử động miệng cho dễ dàng thì khẩu hình sẽ không "đánh rơi nhịp" nữa. Nhiều bạn niềng răng Ad gặp nói mấy thứ tiếng đều lưu loát, rõ ràng chính vì họ đã nhanh chóng tập luyện để làm quen với hình dáng mới của miệng. Nhưng lời này là sự thực, không phải để an ủi. Sự thật mất lòng, mong cháu thông cảm nhé :" p
*
Bên cạnh việc niềng răng làm giàu cho nha sỹ, đóng góp cho GDP nước nhà thì sau mở ngoặc không có dấu cách và trước đóng ngoặc cũng không có dấu cách nhé. Trước dấu chấm than, trước dấu hai chấm cũng không có dấu cách. Đây vẫn đang là chuẩn viết tiếng Việt trên báo chí và trông vẫn rất đẹp đẽ, sáng sủa. Một người viết lâu năm và khó tính về thẩm mỹ như Ad hoàn toàn không gặp vấn đề gì với quy ước gọn ghẽ, thống nhất này.
Có một vấn nạn lớn nhưng không ai lên tiếng: Ngày càng có nhiều những cuốn sách do Nhà xuất bản Giáo dục cấp phép tự ý chuyển sang dùng dấu cách theo tiếng Pháp làm rối loạn chính tả của các bạn trẻ. Việc này khiến nhiều bạn dùng lẫn lộn cả hai cách làm hỏng hết thẩm mỹ của văn bản. Có thể thấy rất rõ điều này qua các câu Ask hay Comment trên Facebook.
Ad có nói điều này khá nhiều lần nhưng không hề nhận được phản hồi của người trong cuộc. Cả xã hội như bị mù. Những dấu hiệu này phản ánh nền giáo dục quốc gia đang ngày càng vô trách nhiệm và bỏ rơi sự giám sát chất lượng giáo trình học cho các bạn trẻ.
Tuy nhiên, đây cũng là tin mừng. Việc cấp phép bừa bãi cho những cuốn sách gây bát nháo chính tả tới tay hàng triệu học sinh và trình độ chính tả của giáo viên ngày càng thấp kém cũng đủ cho thấy nền giáo dục độc quyền của Đảng đang xuống cấp hết mức. Thứ hạ tiện đó, những con người hạ tiện vô trách nhiệm đó sẽ dần không có chỗ trong những môi trường giáo dục văn minh và đòi hỏi trách nhiệm cao ngày nay. Khi một thứ đã dở hết mức, nó sẽ bị đào thải. Các bạn trẻ sẽ không bị thằng dốt độc quyền ngày ngày áp đặt những thứ hổ lốn nhân danh giáo dục nữa. Đó là tin mừng :" )
Nhưng trước khi có những sự thay đổi tốt đẹp rõ ràng trong môi trường giáo dục ở Việt Nam, cháu hãy vẫn cứ tự tìm tòi, học hỏi những cái hay, cái đúng, cái bền vững ở xung quanh nhé. Mở VnExpress là trang báo nhiều người đọc mỗi ngày ra, học cách đặt dấu câu trong các bài viết sẽ giúp cháu viết thứ chính tả không gây khó chịu cho nhiều người.
Have fun :" )

View more

Ad ơi, cháu hay bị bạn bè cho là ngây thơ, trẻ con, đôi khi thậm chí là vô duyên. Cháu là người hướng nội, ít để ý những chuyện xung quanh nên rất ngu ngơ. Cháu phải làm sao để trở nên sắc sảo, thông minh hơn trong cách ứng xử của mình đây ạ? Có tiêu chí nào đặt ra để cư xử thông minh hơn không ạ?

Cách ứng xử thông minh xuất phát từ khả năng quan sát và lắng nghe. Quan sát để biết dừng khi người khác không hào hứng và lắng nghe để người khác cảm thấy được chia sẻ cũng như mình nạp được thêm thông tin. Nếu cháu đã quen với việc hướng nội thì việc im lặng khi người khác không có nhu cầu nghe và lắng nghe khi người khác có nhu cầu nói cũng dễ mà, chịu khó hơn chút là luyện được.
Từ việc cải thiện nghe, nói này, các việc khác sẽ có sự quan sát, lắng nghe hơn và có duyên hơn.
Gluck :" )

Em chào anh Linh, anh có thể gợi ý cho em 20 đầu sách về tâm lý học - xã hội, triết học đã xuất bản tại VN mà anh bồ kết nhất không? Em cảm ơn <3

Chào em,
Mời em cuộn chuột đọc các đầu sách Ad đã giới thiệu nhé, từ đó sẽ mò ra thêm được nhiều tác giả khác.
Em có thể bắt đầu từ các cuốn của Jazed Diamond. Đọc rất mở mang.
Have fun :" )

Ad ơi, Em là sinh viên năm 3 sắp đi thực tập ạ, Ad có thể cho em một vài lời khuyên không ạ. Em cảm ơn Ad!

Chào nhân công mới của xã hội :" )
Đây là vài bi kíp nhé:
1. Chăm chỉ cuộn chuột sẽ cày được thêm Skill.
2. Đây là thời điểm quan trọng nhất để học lắng nghe, kiên nhẫn, chưa phải lúc để thay đổi thế giới -> Hãy chủ yếu quan sát, lắng nghe, kiềm chế tốt đa cãi vã hay phán xét. Không nên để sự ngu dốt lên tiếng.
3. Đi cầu thang bộ hết các tầng để nhìn tận mắt cơ cấu vận hành của một công việc, mở rộng tư duy về hệ thống. Các hạn chế ở nơi mình thực tập chính là các bài học để hiểu một cỗ máy có những hạn chế vẫn có thể vận hành. Và những hạn chế đó làm giảm hiệu quả công việc thế nào là thứ cần khắc sâu vào tâm trí để tránh cho bản thân và tránh hao phí cho công việc mình sẽ điều hành hay làm chủ trong tương lai.
4. Dậy sớm, tập thể dục, tắm. Ăn mặc gọn gàng, sạch sẽ giúp tăng 40% hiệu quả giao dịch mà không cần lộ ngực.
5. Cập nhật Facebook của Mark Zuckerberg và Bill Gates.
6. Mỉm cười, gật đầu nhẹ hoặc nhe răng cười chào từ cổng cơ quan đến quanh phòng làm việc nếu hay cười. Nếu chưa quen có thể tập trước gương để có nụ cười và cái gật đầu gọn nhưng từ tốn, đủ thân thiện, lịch sự. Há mồm hết cỡ, nhướn mày, hít sâu giúp giãn, làm mềm cơ mặt. Dáng đi chững chạc cũng rất quan trọng.
7. Chăm nghe nhạc giúp dễ dàng tự tạo sự thư giãn khi cần.
8. Tâm niệm việc học giờ mới thực sự bắt đầu. Đây mới là lúc mình được học những người làm việc trực tiếp trước mắt. Và đây mới là lúc mình được tự học cái mình cần chứ không phải học cái người khác muốn dạy. Sự học trước bị gói gọn trong nhà trường ẩm ương, giờ được học cả thế giới.
Have fun :" )

View more

Em 26 tuổi, sắp được tuyển làm manager 1 phòng ban của 1 công ty tuy bé, nhưng phát triển nhanh. Ad có thể cho em xin lời khuyên được không ạ, nhất là về kỹ năng lãnh đạo. Em cảm ơn ad nhé.

Chúc mừng em nhé :" )
Manager không nhất thiết phải là người giỏi chuyên môn nhất nhưng cần đối thoại được với những người giỏi chuyên môn nhất để nguồn tài nguyên quý giá nhất này cảm thấy được hiểu và luôn được hỗ trợ phát triển.
Ad nghĩ em được tuyển vào vị trí manager của một công ty phát triển nhanh nghĩa là người tuyển đã nhìn thấy sự phù hợp của em với tính chất áp lực của công việc, em sẽ tự biết phải làm gì. Ad chỉ có vài gợi ý nhỏ...
Nghị lực là thứ giúp ta trụ lại với công việc. Muốn nghị lực tăng trưởng nhanh thì cần hạn chế tối đa đổ lỗi. Một khâu việc không hoàn thành có thể không phải lỗi của mình ở khâu đó nhưng là lỗi của mình trong việc tổ chức, quản lí, giám sát, lường trước các tình huống... Vì mình ở vị trí chịu trách nhiệm đầu tiên và cuối cùng cho mỗi nhiệm vụ.
Không đổ lỗi không có nghĩa là không chỉ ra lỗi của người khác nhưng hãy làm việc đó sau khi đã tỉnh táo nhận thức được lỗi quản lí của mình. Việc điều chỉnh người khác là để họ hiểu ra vấn đề, để công việc tốt hơn chứ không phải để họ cảm thấy mình đang lạm dụng quyền lực để đẩy trách nhiệm sang người khác.
Môi trường làm việc dễ chịu, phần thưởng xứng đáng cũng rất quan trọng. Có tiếng nói với cấp trên để trang bị cho môi trường làm việc xịn hơn, cùng mọi người xắn tay vào tổ chức môi trường làm việc có chỗ ăn uống, nghỉ ngơi, nhà vệ sinh thơm sạch sẽ khiến nơi làm việc như một ngôi nhà chung. Vé xem phim, nghe nhạc, du lịch, phiếu giảm giá... cũng là nguồn bonus không quá tốn kém nhưng đem lại sự hào hứng thường xuyên.
Gluck :" )

View more

Làm sao có thể luyện tập khả năng kiềm chế, bớt bộc lộ thái độ "bị shock", bất như ý với những lời lẽ hạnh họe, cố tình gây hấn hoặc cố tình gây khó dễ..hở Ad?

Nhẩm thường xuyên câu này để mỗi lần cần kiềm chế bèn nhớ lôi ra lẩm nhẩm: "Cảm ơn đã tạo điều kiện cho tôi luyện tập kiềm chế".
Còn câu này để tự kiểm điểm khi kiềm chế thất bại: "Mình quên lẩm nhẩm rồi". Hoặc: "Mình lẩm nhẩm chưa đủ rồi".
"Cảm ơn đã tạo điều kiện cho tôi luyện tập kiềm chế" <- Câu này đã cứu không biết bao nhiêu mạng người. Trong tình huống nguy cấp, có thể nói to câu này kèm khoanh tay, cúi đầu cảm ơn rồi nhanh chóng rút lui trong sự bỡ ngỡ của đối phương.
Nếu đối phương có vẻ là người ham nhận quà, rút 50k ra, đưa hai tay: "Xin nhận chút học phí cho bài học về kiềm chế này".
Gluck :" )

Chú ơi, có nên định nghĩa, giải thích cảm xúc của mình không ạ? Liệu làm vậy có làm mất đi sự tự do trong cảm nhận của mình không ạ?

Nếu không nhận thức được khi mình đang nóng giận, đang mù quáng, đang xấu tính, đang say, đang stress... thì không chỉ gây hại cho người khác mà còn có thể để lại nhiều hậu quả cho bản thân. Đó chỉ là một ví dụ về tự nhận thức có thể giúp ích như thế nào.
Việc định nghĩa, giải thích cảm xúc, xem mình đang ở trạng thái nào, cái gì dẫn đến nó và nó có thể dẫn đến cái gì là một dạng bài tập tự nhận thức mà một người sáng suốt khó có thể không trải qua. Sự phân tích đó, nếu chính xác, không chỉ giúp nhận thức sâu sắc hơn về bản thân, về nhân - quả của hành động mà còn giúp mài dũa trực giác.
Nói cách khác, khi nhận thức của bạn phát triển đúng hướng, bạn có trực giác tốt về cảm xúc của mình. Dần dần, bạn không còn phải gọi tên, định nghĩa hay giải thích cảm xúc của mình nhưng bạn hiểu mình đang ở trạng thái như thế nào, lí do, hướng chảy cũng như phần nào có các kỹ thuật nắn dòng cho nó. Việc này chính là nhờ đã có lúc bạn chăm làm bài tập tự nhận thức và có những đáp án chính xác.
Khi bạn nhận thức tốt hơn không đồng nghĩa với bản năng của bạn bị giảm đi. Nhận thức cũng là một giác quan, cũng là một dạng bản năng và ngày nay thì nó là bản năng hàng đầu để thích nghi với xã hội. Bạn lao vào thang máy trước khi người khác ra, lần thứ 100 cũng không hiểu đó là ngu ngốc, thô bạo thì chưa kể bạn liên tục gây thù chuốc oán vì tấn công vào quyền lợi về không gian của người khác, bạn còn bị mất rất nhiều điểm nhân cách trong một xã hội coi trọng nhận thức. Và từ điểm mất sơ đẳng đó, bạn có thể bị tụt dốc rất xa, mất rất nhiều sự tôn trọng, cơ hội trong xã hội.
Tuy nhiên, việc bạn luôn phải định nghĩa, giải thích cảm xúc, luôn phải làm bài tập này dù đã bắt đầu làm từ nhiều năm rồi thì nghĩa là bạn không sáng láng ra từ việc định nghĩa, giải thích cảm xúc. Trực giác của bạn không được mài dũa đúng cách để đến kỳ thu hoạch là thường xuyên có thể [nhận biết vô ngôn].
Như vậy, khi định nghĩa, giải thích cảm xúc không tạo ra hiệu quả thì đó là tín hiệu nhắc nhở bạn giảm sử dụng các công cụ này để giảm tình trạng ngộ chữ, giảm những kết luận sai.
Định nghĩa, giải thích là các công cụ cho tư duy, nhận thức. Bạn biết điều khiển tốt công cụ là chiếc xe, nó giúp bạn tự do về di chuyển hơn, vượt qua giới hạn về tốc độ của bản thân khi chạy bộ. Bạn không điều khiển tốt chiếc xe, việc lái xe gây lo lắng cho cả bạn và người khác; cảm giác tự do, thoải mái bị đánh mất từ đây.
Như vậy, hãy vẫn tập luyện khi mình có nhu cầu nhưng tránh lạm dụng những gì mình chưa điều khiển tốt và chưa vội xếp nó vào danh sách các công cụ tối ưu.
Have fun :" )

View more

Anh ơi e có một thói quen là khi học thì phải nghe nhạc mới có thể học được. Điều đấy giúp e có thể có tâm trạng tốt làm bài nhưng lại không thể nhớ được bài chỉ sau 1 thời gian ngắn. Liệu có cách nào khắc phục điều này k ạ 😔

Việc nghe nhạc khi học, làm việc, đạp xe, chạy... là bình thường. Ad chưa thấy ai nói về tác hại của việc này.
Việc không nhớ được bài có thể do em có một trí nhớ lí thuyết không tốt. Việc này cũng bình thường. 99% mọi người quên 99% lí thuyết, các công thức khi ra trường.
Nếu em muốn nhớ tốt hơn, em cần gắn nó với thực hành. Em thử dựa trên bài học, tự ra các bài tập gắn với thực tế cho mình. Ví dụ, đo đạc ngôi nhà của mình. Ví dụ, nghiên cứu về điểm du lịch mình thích. Những việc này kết hợp với nghe nhạc sẽ càng hứng thú, biến nó thành một cuộc phiêu lưu.
Tư duy theo cách học là để giải quyết được thêm nhiều vấn đề chứ không chỉ học để trả bài sẽ giúp em tự có nhu cầu tích luỹ và thực hành kiến thức. Có rất nhiều kiến thức hay, bổ ích, do những trí tuệ hàng đầu nhân loại tạo ra, đúc rút, đáng để thưởng thức.
Have fun :" )

View more

Ad à, em cũng không còn trẻ. ( 33 yrs old ). Nhiều lúc em nghĩ.. chắc mẫu người em muốn.. giông giống như Ad. :( ( thề với mặt trăng em chẳng có ý gì.. ).Hiện giờ, em vẫn chưa gặp. Nhưng mẫu người " đủ tốt để lấy mần chồng ".. đã có. Em định hỏi.. em có nên thôi điều em lý tưởng? ,;(

Em nên chăm chút cho chính tả. Đó là cách để thần kinh mình vững hơn, giảm xác suất lựa chọn sai.
Gluck :" )

Anh Linh ơi, anh có định xuất bản một cuốn sách giống như là.. kỹ thuật làm thơ không ạ? Trong đó sẽ có chia ra nhiều cấp bậc, độ sâu, độ hay của một ví dụ và các bài luyện technique.. giống như thi TOFLE hay TOEIC ạ? :"P kkk..

Chắc là không, Sozi em. Ad biết làm thơ qua việc nghe và đọc các bài thơ; hiểu thơ hơn qua đọc các bài bình thơ, qua việc thường xuyên sáng tác và xem những điều hay trong cuộc sống. Ad không cần đến một cuốn sách hướng dẫn kỹ thuật làm thơ nào. Và Ad tin là những người sinh sau Ad sẽ làm thơ hay hơn Ad theo cách cảm thụ tính thơ trong cuộc sống một cách tự nhiên như vậy.
Tuy nhiên, nếu coi thơ là một liệu pháp cho tinh thần, một kỹ thuật để phát triển ngôn ngữ, tư duy thì Ad có thể cung cấp một số thông tin hỗ trợ. Để người nắm được phương pháp này có thể cảm thụ nghệ thuật tự nhiên hơn, làm thơ một cách bình thường, dễ dàng, gọn gàng, vui.
Ad đang chuốt lại vài trang ghi chép này và sẽ sớm công bố trên Wall ở chế độ Friends (em có thể cuộn chuột trên Wall Ad nếu muốn biết tại sao Ad không để Public).
Nếu em có hứng thú đọc ghi chép này thì có thể tranh thủ những ngày siêu khuyến mãi nạp Wall cuối tháng 5 này để trở thành Friend 500k huyền thoại nhé.
Have fun :" )

View more

Ad trách độc giả tiêu thụ EGG2 quá chậm. Ad có rõ lý do? :"?

Có chứ.
- Sách mỏng nhưng giá quá cao so với thị trường.
- Gần như không có truyền thông. Độc giả chủ yếu biết có sách mới qua Wall hoang đảo của Ad và Page Em giấu gì... chưa chạy quảng cáo.
- Ít điểm bán, mà các điểm bán lại không phải tiệm sách.
- Lượng độc giả của Ad không nhiều. Lượng thường xuyên cập nhật tình hình sáng tác của Ad chỉ là vài nghìn. Phần lớn những người cập nhật đã mua EGG 1.0. Mua thêm EGG 2.0 chỉ có một số bài mới và thêm tranh minh hoạ của Ad phải là người thấy những điểm này đặc biệt và thích sưu tầm. Lượng độc giả như vậy lại càng ít.
Với những hạn chế trên mà muốn sách bán chạy, chỉ có 2 cách:
1. Kết hợp với 1 bên phát hành khủng, chịu khó tham gia các chiến lược truyền thông của họ, tập trung hướng tới những độc giả mới.
2. Trách độc giả tiêu thụ EGG 2.0 quá chậm để họ dằn vặt lương tâm, chăm #phobiencaihaydecaihayduocphobien hơn. Bản thân độc giả khi nhiệt tình chính là một hiệu ứng truyền thông khổng lồ, có thể làm thay việc ở 1.
Lí do Ad chưa chọn 1 là vì chưa tìm được đối tác chim ưng. Nên đành dùng chiến thuật toà án lương tâm số 2 cho vui, mong độc giả nhiệt tình hơn. Trách móc là chiến thuật chứ lâu rồi Ad không trách ai ngoài chính phủ không biết gì đến link mua sách này:
https://www.facebook.com/emgiaugiotronglongthe/posts/392756984440175
Gluck :" )

View more

Nếu có ai nói một số cái của anh anh định giá ..hơi mắc, anh thấy sao? :">

Thấy cùng quan điểm :" )
Quan điểm của Ad khi bán một tác phẩm mà mình biết là có người sẽ kêu giá cao thì nó phải là hàng đầu thế giới và người ta không mua được thứ tương tự ở nơi khác dù với giá rẻ hơn hay đắt hơn. Người không nhìn ở góc độ chất lượng hàng đầu thế giới thì sẽ không hiểu được tại sao iPhone lại đắt và vẫn được mua nhiều như vậy.
Tuy nhiên, mức giá Ad đưa ra chỉ là trung bình cộng giữa giá bình dân ở Việt Nam và bình dân của thế giới. Và khi độc giả lẫn Ad không chịu được mức giá đó thì Ad lại có sự điều tiết ở những thời điểm xác định mình đang muốn tham gia thị trường.
Điều khiến Ad không hề áy náy là không bao giờ ép người khác mua và số tác phẩm chia sẻ miễn phí trên Internet không dưới 5000.
Enjoy :" )

Cháu muốn làm nghề báo. Nhưng bố mẹ cháu nói là nghề ấy nghèo, bây giờ không sống nổi với ngành báo chí. Cháu cũng sợ không lo được cho bản thân và gia đình. Cháu có nên từ bỏ ý định của mình không ạ?

Có cháu ạ. Như vậy không chỉ đỡ phải lo nghĩ mà còn đỡ cho ngành báo chí một người không đủ đam mê nghề nghiệp. Làm báo mà không yêu nghề thì gây hại rất nhiều cho cuộc sống.
Gluck :" )

Chú ơi tại sao lại nói nghệ thuật tối cao là chính trị ạ?

Vì người nói cho rằng chính trị là thứ nghệ thuật hàng đầu.
Có lẽ người nói nhìn chính trị ở khía cạnh các quyết sách quốc gia ảnh hưởng lớn đến toàn bộ người dân và cả thế giới, ở khía cạnh các chính trị gia lão luyện xoay chuyển được cả thời cuộc.
Chính trị là trò chơi xoay vần cuộc sống và xoay vần đám đông vận động theo mục đích của mình, công khai hoặc lén lút. Nhìn ở góc độ tác động mạnh, rộng, rõ rệt lên cuộc sống thì chính trị là thứ số 1. Nó thường có luật, công an, quân đội, vũ khí đính kèm (hay với chính trị của tôn giáo là một đám đông tín đồ với nguồn tài chính khổng lồ) để đảm bảo sức tác động của nó. Chính phủ áp thuế VAT phát là gần như hàng hoá nào cũng nhuốm màu chính trị và khó người tiêu dùng nào tránh khỏi tác động của nó. Đẩy giá xăng, thuê cá mập cắn cáp, tăng bảo hiểm bắt buộc, lắp thêm trạm thu phí, đều là nghệ thuật cắn người thông qua phương tiện chính trị.
Những người nhìn cuộc sống ở góc độ cai trị và mức độ tác động được tới đám đông sẽ coi nghệ thuật cai trị đám đông là nghệ thuật tối cao.
Tuy nhiên, đó chỉ là góc nhìn của họ và có thể họ có một thẩm mỹ nghệ thuật rất thấp. Nghệ thuật không tác động lên người khác bằng sự cưỡng ép với hệ thống bạo lực đứng sau như vậy. Sức thuyết phục của nghệ thuật là sự hấp dẫn tự thân.
Để nói đến cái tên nghệ thuật mà thuyết phục và nghe sạch sẽ, cao thượng thì e rằng khó có chính trị gia nào dám ló mặt ra. Khó có chính trị gia nào có thể ngồi đó một mình, thưởng thức được một tác phẩm nghệ thuật và thấy độ chênh lệch chóng mặt giữa sự cao đẹp, chân thành của nó với môi trường sống của mình.
Nếu nghệ thuật tối cao thực sự là chính trị, cảm giác hay sẽ tràn ngập tâm trí của Ad khi nghĩ tới nó chứ không phải sự khinh bỉ mà thiện cảm từ những người như Merkel, May, Obama, Trudeau chỉ xoa dịu phần nào.

View more

Chú ơi, cháu thấy chú nói là muốn nâng cao gu thẩm mỹ thì phải biết kết nối mình với những người có gu thẩm mỹ tốt. Nhưng cháu dốt quá, cháu không có gu thẩm mỹ tốt nên làm sao biết đâu là cái hay để kết nối ạ? Hoặc dù cháu có kết nối được cũng chưa hiểu được hết cái hay. Cháu phải làm sao đây ạ?

Chỉ số may mắn của cháu rất cao. Cháu đã đến đúng chỗ. Chăm cuộn chuột là cháu tìm được nhiều người hay Ad giới thiệu.
Have fun :" )

cháu biết có bạn thích cháu, cháu không thích bạn đó, nhưng bạn ấy không công khai thì làm sao cháu từ chối được ạ? cháu sợ lỡ cứ vậy lâu rồi tình cảm lớn hơn lúc đó mà bị cháu từ chối thì chắc họ sẽ buồn nhiều hơn lắm.

Cháu đang mặc định mình phải tham gia một công đoạn là từ chối, mong thời điểm có thể làm việc đó đến nhanh để nhanh giải quyết vấn đề cho cả hai.
Nhưng lối nghĩ đó cũng có thể là can dự quá sâu vào việc của người khác. Bởi vì, có thể bạn ấy biết cách ứng xử với việc thích của mình, có thể chẳng bao giờ công khai, có thể không thích nữa... Như vậy, nếu cháu không thích thì đâu có chỗ cho cháu trong chuyện này để cháu phải lên kế hoạch.
Trừ phi bạn ấy làm phiền đến cháu thì cháu mới cần xen vào việc thích của bạn ấy và cần làm rõ sớm là cháu không thích. Còn lại, hãy để nhận thức và cảm xúc của bạn ấy tự trưởng thành.
Và cháu cũng vậy, cháu không thể lo hết cho những người thích mình mà cháu không thích lại. Tập trung vào việc của mình là tôn trọng không gian thích và không thích của cả hai.
Gluck :" )

View more

Ad nghĩ thế nào về những người bỏ một khoản tiền không nhỏ ra để mua hàng hiệu fake trong khi có thể dùng số tiền đó để mua đồ một thương hiệu khác có giá rẻ hơn?

Rất nhiều người trong xã hội chỉ biết đánh giá người khác qua bề ngoài, qua các giá trị được môi trường xung quanh mình đề cao. Thói quen của họ là hùa theo đám đông và bản thân họ tạo ra một đám đông khổng lồ trong xã hội, điều hướng xã hội bằng các thang giá trị bề ngoài của họ. Một người sống trong đám đông như vậy sẽ cố gắng tích luỹ điểm cho bản thân qua vẻ bề ngoài vì đó là cách lên điểm nhanh nhất. Phần lớn đám đông bề ngoài đó lại hời hợt nên không phải ai cũng giỏi phân biệt hàng fake. Vậy thì cứ fake để lên điểm đã.
Như vậy, ngoài việc thèm muốn hàng hiệu vì vẻ đẹp của nó nhưng không đủ tiền mua và phải dùng hàng fake thì dùng hàng fake còn là chiến thuật sinh tồn, kiếm điểm của nhiều người không ngại gian dối.
Dùng hàng fake để mang danh tính người dùng hàng hiệu cũng giúp dễ lừa đảo nhiều người thuộc đám đông chuộng bề nổi và hời hợt, thẩm định kém. Không biết bao nhiêu gái đã bị cua bởi hàng fake.
Hàng fake giúp rất nhiều người toả sáng trong mắt những người không phân biệt được sáng tối, chỉ cần tên thương hiệu đã làm loá mắt.
Việc mua hàng fake ẩn chứa rất nhiều toan tính chứ không phải người ta không biết tính thiệt hơn khi không chọn hàng thật, tốt, đẹp, rẻ của các thương hiệu không đem lại danh tiếng "xài hàng hiệu".
Ad toàn chơi với những người không phát triển điểm số theo cách bám vào thương hiệu khác và càng không bám vào đồ giả thương hiệu khác nên chuyện này cứ cảm thấy xa vời thế nào, không thuộc mối quan tâm của mình. Lo việc khác đã gần hết đời, đành kệ các thương hiệu bị fake và các bác quản lí thị trường lo cho việc họ quan tâm vậy.
Chỉ phân tích mua vui cho bạn chút.
Have fun :" )

View more

Theo chú Ad thì con người có tính nghệ thuật là gì ạ? Không hẳn là họ phải nhuộm tóc xanh đỏ hoặc lúc nào cũng ủ ê đúng không ạ? Điều gì làm nên sự khác biệt giữa người sống và làm việc vì nghệ thuật ạ?

Nghệ thuật là cái hay, cái đẹp, là những thứ hàng đầu. Người hay, người có tác phẩm hay hoặc trình diễn các tác phẩm đem lại cảm xúc cho khán giả về cái hay, cái đẹp là người có tính nghệ thuật.
Nhuộm tóc, xanh đỏ hay ủ ê là nhu cầu hay trạng thái của mỗi người. Việc này toát lên cái hay, cái đẹp, sự hấp dẫn thì ở đó có tính nghệ thuật. Còn không, chỉ là nhu cầu hay trạng thái của mỗi người.
Sống vì nghệ thuật thì tất nhiên phải làm việc vì nghệ thuật. Bản thân sự đam mê và cống hiến thực tâm, theo sở thích đã làm nên cái riêng của mỗi người.
Không có công thức quá rõ ràng cho những câu cháu hỏi. Cứ thật lòng thưởng thức cái hay, và cố gắng mỗi ngày một hay hơn, sẽ ngày càng tăng sự nhận biết cái hay.
Gluck :" )

Em đang tập làm thơ nhưng ngắn quá ad ạ, được 4 câu hoặc 8 câu là cụt ý viết tiếp cho dài. Ad có nghĩ một nhà thơ chỉ viết những bài thơ 4 câu thôi là dở hay không?

Một vận động viên chạy 100 mét vẫn cần tập luyện chạy nhiều cây số mỗi ngày. Để đạt thành tích cao của 100 mét đòi hỏi thể lực khủng khiếp dồn vào khoảng 10 giây. Viết ngắn hay cũng vậy, biểu hiện năng lực tối giản, cô đọng chứ không phải để che giấu sự cạn ý, đuối sức. Chọn hình thức viết dài hay ngắn là tuỳ sở thích, ví dụ có nhiều người dành phần lớn thời gian sáng tác viết thơ Haiku, nhưng để viết hay thì cần một tâm hồn phong phú, ý tưởng dài hơi.
Càng sớm bị cụt ý mà lại muốn thành nhà thơ thì em lại càng cần tập luyện viết dài hơn, sau đó dành nhiều thời gian chỉnh sửa kỹ, nhiều lần mỗi bài để vẫn đảm bảo câu chữ không thừa.
Một bài hát hay thường khá gọn và ngắn, có đoạn A, đoạn B và điệp khúc. Một bài thơ gói câu chuyện trong 3 khổ cũng là một hình thức đẹp tương tự. Nên đạt được hiệu quả ở hình thức đẹp này. Sau đó, sử dụng hình thức dài hơn hoặc ngắn hơn cũng không muộn.
Have fun :" )

View more

Cháu chào chú. Cháu không còn trẻ lắm và đọc thơ văn của chú được 10 năm rồi. Cháu mới phát hiện mình bị HIV và giờ cháu buồn thấy mẹ luôn. Ước gì chú thả cho cháu một bài thơ để cháu gặm cùng nỗi buồn này cho đỡ ngán. Chú giúp cháu nhé?

Chàu cháu :" )
Khi ta bị bệnh gì thì đó là cơ hội để ta nghiên cứu sâu hơn về nó. Cố gắng cập nhật những thông tin và cách điều trị hiệu quả nhất nhé. Gluck!
Còn đây là bài thơ giải trí, tự làm mình khoẻ lên:
Lại nản lòng rồi
hehe lại nản lòng rồi
lại mong đến với núi đồi hoang vu
để nằm xoãi cánh mùa thu
rồi lộng lộn những xúc tu mùa hè
lại nản lòng rồi hehe
xem phim
ngủ dậy
đi tè
lại vui
nhưng nhỡ ra vẫn ngậm ngùi
thì tìm ai đó để chui vào lòng
mà như vậy cũng chẳng xong
thì nằm hít thở chẳng mong đợi gì
nằm như vậy bốn tiếng đi
đến khi nhỏm dậy
thị phi nhẹ bồng
*
Cảm ơn cháu đã là độc giả lâu năm của Ad nhé. Cháu sẽ ổn thôi :" )

Related users

Sống ở trên đời bao nhiêu là đủ? Khi sống đủ rồi mình nằm ngủ được không?

Đủ là khi mình dễ ngủ. Dễ ngủ là bằng chứng của sự yên tâm với cuộc sống, dễ hạnh phúc. Sống đủ hay không cũng cố gắng chăm chút cho giấc ngủ, để ngủ yên, ngủ đủ. Như vậy sẽ đỡ bị thiếu ngủ mà gắt gỏng, dở hơi, làm phiền đến giấc ngủ yên của người khác.
Have fun :" )

Chào ad, nếu ad thích một người xong người ta thích lại, NHƯNG sau đó ad lại hết thích người ta thì ad sẽ làm thế nào ạ?

Tập trung làm việc, hạn chế giao tiếp. Vậy là người ta hiểu và mình cũng không quá làm tổn thương người ta.

Làm thế nào để luôn sống ở hiện tại được hả Ad ?

E rằng sống đã là luôn sống ở hiện tại, ngoài chết ra thì không có cách nào thoát khỏi hiện tại.
"Sống ở hiện tại" chẳng qua là cách nói hoa mỹ để người ta tập trung sống hơn. Chứ sống không tập trung, hoài cổ, hướng tới tương lai, chê bai hiện tại... vẫn chỉ là những cách sống khác nhau ở hiện tại mà thôi.

Ad ơi, thế nào là mơ mộng? Thế nào là thực tế ạ?

Nhiều người đối lập giữa "thực tế" và "mơ mộng". Theo cách hiểu này thì mơ mộng là không thực tế và họ gọi những người ít hiểu biết về thực tế, ít kỹ năng sống, làm việc không hiệu quả là "mơ mộng". Và như vậy thì thực tế là hiệu quả, chính xác.
Tuy nhiên, dùng từ "mơ mộng" cho những người làm việc không hiệu quả là đã quá ưu đãi, lãng mạn. Làm việc không hiệu quả là ăn hại chứ mơ mộng gì.
Còn khi người ta làm việc hiệu quả, mơ mộng hay gì gì là việc của người ta. Anh làm việc không hiệu quả thì lo làm việc hiệu quả đi, mất thời gian đánh giá người khác làm gì.
Cũng không nên quá lún sâu vào sự chia chẻ khái niệm, ngôn từ một cách hời hợt, nông cạn. Thực tế và mơ mộng không hề mâu thuẫn nhau nếu hiểu mơ mộng là sức tưởng tượng. Nhiều thực tế mới được sinh ra nhờ sức tưởng tượng. iPhone được sinh ra từ cả năng lực thực tế lẫn mơ mộng của Steve Jobs.
Cứ làm việc hiệu quả là hiểu thực tế, hiểu thực tế bản thân và cứ sáng tạo là biết mơ mộng. Có được cả hai yếu tố thì nhân cách mới có độ hoàn thiện nhất định. Còn đối lập 2 yếu tố nghĩa là thừa nhận mình bị thui chột về nhân cách và từ chối bổ sung để hoàn thiện :" p

View more

Ad ạ, em tử tế thì em không thấy hạnh phúc, quả như ad nói là nó thật khó, hay là do em ích kỉ quá Ad nhỉ?

Tử tế có 2 dạng cơ bản. Tử tế từ trái tim và tử tế để thích nghi.
Tử tế từ trái tim thì đó là một nhu cầu thiết thân. Khi tử tế người ta mới là mình, mới thấy yên tâm, hạnh phúc.
Còn tử tế để thích nghi là dạng tử tế phổ biến nhất. Ở trong một môi trường tử tế, nếu anh không tử tế, anh dễ bị đào thải. Bởi vậy, để trụ lại, anh cần biết tử tế ít nhất về mặt hình thức, ví dụ như biết lịch sự.
Theo như em mô tả thì em không phải dạng đầu tiên, vậy cũng không cần miễn cưỡng. Nhưng cuộc sống đang ngày một tốt lên và ngày càng có nhiều môi trường tử tế nên không tử tế có khi còn bất hạnh hơn.
Chúc em thích nghi tốt :" )

Ad cho em hỏi, theo ad, Đạo đức của mỗi cá nhân được hình thành nên từ điều gì? Làm thế nào để nói về một điều là đúng hay sai cho trẻ con mà không mang tính chất áp đặt (dọa nạt hay hứa hẹn) với chúng?

Đạo đức (hay lương tâm, sự tử tế) của mỗi người hình thành từ nhu cầu bản thân và ảnh hưởng của môi trường xung quanh. Một môi trường có mặt bằng đạo đức tốt sẽ giúp những đứa trẻ yên tâm, tin cậy học hỏi và sớm có bề dày đạo đức, tử tế một cách tự nhiên chứ không phải làm bộ tử tế.
Dù tác động của môi trường là rất lớn nhưng đạo đức thực thụ luôn là một dạng tài sản cá nhân. Và nó cũng như các tài sản khác, dao động theo thời gian, nhiều hơn hay ít đi, giảm chỗ này, thêm chỗ kia, tuỳ cách mỗi người ứng xử với đạo đức của mình ở mỗi thời điểm.
Khi thực sự hiểu biết về điều gì đó và có thể dùng ngôn ngữ diễn đạt rõ ràng, dễ hiểu, sức thuyết phục sẽ toả ra. Sức thuyết phục sẽ tăng nếu lối sống của người thuyết phục tạo cảm giác tin cậy, kính trọng. Và sức thuyết phục sẽ tăng hơn nữa nếu thần thái của người thuyết phục đẹp đẽ, thanh thoát. Rồi thì "danh chính ngôn thuận" nữa. Có một vị thế, tài sản đáng nể thì người nghe sẽ từ sự nể, sợ mà lắng nghe hơn.
Nói chung là muốn thuyết phục được người khác, nhất là trẻ con chưa giỏi lắng nghe, cần giỏi rất nhiều yếu tố. Và yếu tố thuyết phục nhất là trẻ con thích mình, yên tâm với mình.
Trẻ con không thích mình, không yên tâm khi ở cạnh mình, tốt hơn là tránh xa ra, đừng làm phiền, làm hại đến chúng chứ còn đòi dạy dỗ gì :" p

View more

Chào ad. Bạn trai tự nhiên đòi dừng nói chuyện với em, bảo đến khi nào thấy nói lại được sẽ nói. Gọi thì cúp, nhắn cũng không trả lời. Nhưng mỗi sáng bạn vẫn gọi báo thức để em dậy đi học. FB em bạn vẫn like. Việc này thật nửa mùa và quái đản, như trêu đùa cảm xúc của em. Ad ơi, em nên làm sao?

Bạn ấy vẫn đọc FB của em thì PM nói rõ điều em cảm thấy nhé. Càng là bạn trai, bạn gái thì càng phải hiểu rõ những cảm xúc tiêu cực mình gây ra cho người kia, không thì sẽ dễ đi tiếp với những sự tiêu cực không được nhận thức và không được giải quyết ngày một chất chồng. Và như vậy là hành trình đi đến sự ghét nhau chứ không phải yêu nhau hơn.
Gluck :" )

Chú ơi chú. Làm tnào để có mqh bền vững & lành mạnh với 1 ng thông minh hơn mình ạ? Cháu sợ 1 ngày ngta sẽ chán cháu vì cháu ko còn thú vị với họ nữa. Ngoài affection cháu cũng muốn đem lại gtrị làm cs của nhau tốt lên. Giờ cháu thấy chỉ có ngta fascinate cháu. Cháu xin lỗi vì viết tắt & dùng TA ạ.

Xin lỗi cháu, Ad chưa gặp phải trường hợp này bao giờ nên không có kinh nghiệm :" D D
Đùa thôi, không ai thông minh được trên mọi mặt trận nên vẫn luôn sẽ có những thứ cháu thông minh hơn. Thông minh hơn ở đây nghĩa là làm tốt hơn, ví dụ khiêm tốn hơn, ví dụ kiên nhẫn hơn, ví dụ dậy sớm hơn, ví dụ biết an ủi hơn, ví dụ chăm lo cho mối quan hệ tốt hơn... Cứ tự tin nhé.
Tuy nhiên, có được một mối quan hệ "bền vững & lành mạnh" dù với người thông minh hơn hay kém thông minh hơn đều là việc siêu khó, tỷ lệ thành công thấp và đều không thể có được bằng nỗ lực một chiều.
Như vậy, điều kiện cần là người kia cũng phải muốn "bền vững & lành mạnh" như cháu hay nói cách khác là thực sự yêu cháu và biết sử dụng trí thông minh cho việc này. Còn điều kiện đủ là nỗ lực thực tế của mỗi người. Như vậy, nếu có thất bại, không phải lỗi của riêng cháu. Yên tâm nhé.
Ad chỉ có thể gợi ý vài cách để làm một mối quan hệ với một người thông minh thú vị và kéo dài hơn một chút. Còn kéo dài tới đâu là do sức kéo tình yêu ngày một nhiều gánh nặng (gia đình, biến động xã hội, sự nhàm chán, đối thủ cạnh tranh, bệnh tật...) của cả hai. Gợi ý như sau:
+ Một người thông minh cần một người ngưỡng mộ chân thành, cháu đã có được lợi thế rất lớn này. Hãy thường xuyên khen ngợi nhưng không miễn cưỡng, để sự ngưỡng mộ diễn ra tự nhiên giúp đối tác biết điều chỉnh trí thông minh cho lành mạnh khi bị giảm ngưỡng mộ.
+ Giữ sự độc lập nhất định, không phải luôn là cái đuôi, không phải luôn chiều chuộng, có một số kỷ luật nhất định. Việc này vừa giúp mình sống lành mạnh vừa giúp hạn chế việc đối tác lạm dụng trí thông minh làm quyền lực bắt nạt và xem nhẹ mối quan hệ.
+ Ngoài việc chăm lo cho đối tác, biết dành cả thời gian chăm sóc bản thân sẽ khiến cháu giữ được sức hấp dẫn và cảm giác tự do. Cảm giác tự do mới đảm bảo sự lành mạnh của một mối quan hệ.
"Một người ngưỡng mộ mình mà không phải lúc nào cũng khuất phục trước mình, còn hot nữa, chà, khó bỏ đây", đối tác trộm nghĩ.
Have fun :" )

View more

Cháu chào chú. Cháu muốn hỏi chú về tình huống như thế này ạ?A quý B nhưng C lại nói một vài điều ko tốt về B với A và A từ đó có cái nhìn hơi hơi khác về B, kiểu như nhìn B trong con mắt sẽ ko còn trong nữa, kiểu có "vài hạt sạn nhỏ" ấy ạ. Chú nghĩ như thế nào về A ạ? Quá dễ dàng bị tác động ạ?

Chào cháu,
Ad nghĩ A có thể là bất cứ ai trong chúng ta, dễ dàng hiểu lầm về người khác qua những thông tin không chính xác. Có người sẽ kiểm chứng kỹ thông tin hơn A một chút nhưng không phải thông tin nào cũng dễ kiểm chứng, xác suất ta nắm thông tin sai về người khác là rất cao. Đây là chuyện đau lòng với B nhưng lại rất bình thường và phổ biến trong cuộc sống hợt hời của chúng ta. Mong B bớt sốc.
Nếu A được coi là thân thiết với B và nếu C nói sai mà A không kiểm chứng thì A thực ra không quá thân. Người thực sự thân thiết sẽ cố nghĩ tốt cho bạn mình cho tới khi mọi bằng chứng chống lại điều đó.
Tuy nhiên, thế giới đầy sạn, vẫn nhìn thấy mặt tốt của nhau là tốt rồi.
Gluck :" )

Ad chưa bao giờ ganh tị, phải không? ^_^

Có chứ. Ganh tị nằm trong bản năng của mỗi người. Một trong những động lực mua sắm và phấn đấu lớn nhất chính là sự ganh tị. Nhiều thứ được mua vì sự đua đòi nhiều hơn là nhu cầu thực dùng. Nhà bên cạnh xây cao hơn khiến người ta cố gắng làm việc kiếm xèng đua độ cao. Thấy người khác ít ganh tị, người ta ganh tị với điều đó và cố gắng ít ganh tị hơn.
Khi một ai đó giỏi hơn, có nhiều thứ hơn hoặc có đồ xịn hơn, điều đó sẽ động chạm đến bản năng sinh tồn của người khác. Họ sợ bị yếu thế hơn trong cuộc sinh tồn, sợ bị ăn, bị mất phần. Nỗi sợ đó sinh ra ganh tị, ganh ghét và các thủ đoạn nghĩ xấu, nói xấu, làm hại.
Ganh tị cũng sinh ra từ nhu cầu công bằng. Nhiều đứa trẻ yêu thích sự công bằng và nhu cầu công bằng của chúng sẽ bị tổn thương khi người lớn tỏ ra không công bằng. Chúng không ích kỷ, biết chia sẻ khi nhận được phần hơn nhưng khi bị đối xử dưới mức công bằng, chúng sẽ ganh tị với đứa được đối xử trên mức công bằng. Đây là nhu cầu về sự công bằng cực kỳ phổ biến trong mọi nhóm, mọi tổ chức và người quản lí cần cực kỳ hiểu để tránh những sự bất công gây mâu thuẫn, mất tín nhiệm và giảm động lực cống hiến.
Từ nhỏ Ad đã biết mình sống cuộc đời của mình chứ không phải của người khác, biết hài lòng với những gì mình có và biết kiếm ra cái mình cần nên ít so đo với người khác. Ngoài ra, Ad thích sống dễ chịu nên khi sự ganh tị đến, Ad coi đó là tính xấu không giúp mình dễ chịu và nghĩ việc khác, làm việc khác. Sự ghen tị vì thế trôi qua rất nhanh và không được dung dưỡng để trở thành thói quen bóp nghẹt trái tim và tâm trí.
Và khi bị đối xử thiếu công bằng, Ad biết mình cần bực với người đối xử thiếu công bằng chứ không phải với người được thiên vị nên cũng không có sự ganh tị nổi lên.
Không có nhiều sự ganh tị nhưng Ad vẫn có động lực sống, đó là làm ra những thứ ngày một hay hơn. Cố gắng hay hơn chính mình mỗi ngày là lối sống giúp mình không có nhiều nhu cầu hay thời gian sử dụng đến sự ganh tị.
Một điều nữa để không lãng phí tâm trí, cảm xúc cho sự ganh tị là nhận ra hầu hết những người giỏi hơn ta sẽ làm thế giới tốt đẹp hơn, phúc lợi xã hội cao hơn và mọi người đều được hưởng chất lượng cuộc sống cao hơn, trong đó có ta. Ganh tị và chơi xấu với họ chỉ làm chậm tiến trình này. Nhiều khi, trình độ của ta dù chơi xấu cũng cũng chẳng gây xi nhê gì cho họ, vẫn chỉ làm ta xấu xí, tự tiết dịch ganh tị làm đau lòng mình. Ganh tị là gai nhọn mà khi ta có nó thì nó đâm vào ta trước tiên.
Cảm ơn câu hỏi hay của bạn nhé.
Have fun :" )

View more

Ad ơi, làm sao để nhìn được cái hiện thực chung mà ad nói tới ạ? Nhìn được rồi thì sẽ như thế nào ạ? Nhìn được có là cảnh giới cao nhất không ạ?

dangthuy849’s Profile PhotoĐặng Thủy
Hiện thực chung là nhiều cái cháu thấy hàng ngày. Vào siêu thị, mọi người đều biết muốn mua chanh thì tìm đến quầy chanh, đó là một hiện thực chung. Ngồi quây quần bên mâm cơm, cày phin truyền hình, đó là một hiện thực chung.
Nhật Bản có động đất, cháu không thấy rung rinh gì nhưng biết qua thời sự (hoặc cháu không biết gì nhưng trận động đất này có tác động đến trái đất cháu đang sống), đó cũng là một dạng hiện thực chung.
Một người khăng khăng không có hiện thực, không có hiện thực chung, tích cực đăng đàn, lập luận sắc sảo, làm mọi người thấy ảo nhưng vẫn đang dùng một hiện thực chung là ngôn ngữ, đường truyền Internet và phải cam chịu một hiện thực chung khác là trả hoá đơn tiền điện và liên tục sử dụng Ôxy.
Người ta tính toán được chính xác ngày xảy ra Nhật thực tiếp theo, đó là nắm được quy luật của một hiện thực chung trong Hệ mặt trời.
Vũ trụ vẫn được nói đến như một hiện thực chung bao trùm tất cả và "vũ trụ" cũng là cách gọi khác của "tất cả". Những người không ngừng muốn hiểu biết hơn luôn cố tìm hiểu vũ trụ, tìm ra những quy luật chung nhất của nó.
Hầu như ai cũng có thể mua chanh trong siêu thị, ăn cơm với gia đình, bạn bè nhưng không phải ai cũng tính ra được ngày Nhật thực tiếp theo hay có một số hiểu biết chính xác về vũ trụ. Như vậy, hiểu biết về hiện thực là do trình độ hiểu biết của mỗi người.
Cháu vẫn luôn nhìn thấy rất nhiều hiện thực, gồm [nhiều hiện thực chung có người khác cùng thấy] như chanh trong siêu thị hay [nhiều hiện thực riêng của cảm giác] như nỗi buồn, cơn đói của riêng cháu.
Còn nhìn thấy thêm được đến đâu là do trình độ, cách cập nhật thông tin và may mắn.
Have fun :" )

View more

Em thấy anh sáng tác quá nhiều.. vậy, anh có thời gian để đọc không? P/s : cho em xin tựa mấy quyển mà.. có thể "luyện não" tí nha anh! :D Nợ anh.

Có chứ. Thời gian đọc vẫn nhiều hơn thời gian viết. Gần đây Ad ít đọc sách nhưng vẫn đọc, xem nhiều thứ hàng ngày.
Em cuộn chuột tìm sách nhé.
Have fun :" )

Có cách nào phân biệt mình bị trầm cảm hay chỉ đơn giản là lười biếng không ạ?

Lười biếng thì hay tự tạo ra cảm giác trầm cảm để trốn tránh lao động, hay buồn bực, cáu kỉnh khi phải làm việc. Không phải làm nữa thì vui lại luôn.
Còn nếu không bị áp lực làm việc, có thời gian nghỉ ngơi mà vẫn u sầu, chán nản thì kiếm việc gì làm, chia sẻ vấn đề với người khác hoặc tìm đến bác sỹ cho đỡ trầm cảm nhé.
Have fun :" )

Một người cậu của em đang mắc ung thư ở giai đoạn cuối, hầu như cả ngày chỉ nằm võng và gặp khó khăn trong nói chuyện. Em thực sự muốn số thời gian ít ỏi của cậu có thể bớt đau đớn và buồn bã hơn qua sách hay âm nhạc. Ad có thể gợi ý cho em một số đầu sách hay loại nhạc hợp với người bệnh được ko ạ?

Sách của Thích Nhất Hạnh và Osho. Em có thể search được nhiều file audio.
Nhạc cổ điển. Chopin và Mozart nghe dễ chịu. Các bản hoà tấu của Paul Mauriat hay Richard Clayderman giúp tâm trạng phấn khởi. Search "relaxing music" trên youtube cũng cho nhiều kết quả hay. Nhân tiện search luôn "Yiruma". Nhạc Enya giúp an thần, dễ ru ngủ. Album "Lênh đênh nhớ phố" Giang Trang hát nhạc Trịnh cũng rất an ủi.
Bản "Chú đại bi" này cũng có thể bật hàng ngày: https://youtu.be/LlZhVLQv980NguyenTheHoangLinh’s Video 141524994795 LlZhVLQv980NguyenTheHoangLinh’s Video 141524994795 LlZhVLQv980
Chúc em và gia đình bình an :" )

Ad ơi, em thấy mệt mỏi quá, sống mà cảm giác tâm hồn như bị bóp chết từ lâu. Lâu rồi em k còn cảm thấy trái tim đập nhanh vì một điều gì nữa. Dòng đời cứ cuốn em đi, đi trong lạc lõng. Xung quanh là một công việc buồn chán, những mối quan hệ nhạt nhẽo. Muốn nổi loạn mà đã quá già để điên.

Nhịn thở nhé, cứ cố gắng tự phá kỷ lục là tim đập nhanh ngay.
Đừng quên là với thế giới và xã hội rối ren như hiện nay, môi trường êm đềm dù nhạt nhẽo em đang có là một may mắn. Em chỉ cần bước ra khỏi đó xa hơn một chút thôi là sẽ gặp phải nhiều chuyện sợ hãi, đau lòng, nguy hiểm trực tiếp khiến tim muốn đập chậm đập đều cũng khó.
Ngoài ra, khi ta sống một cuộc đời nhạt nhẽo thì đó cũng chính là cách thích nghi của ta. Ta thấy mình nhạt nhưng không cố vượt thoát vì trong bản năng, tình yêu với sự an toàn, ít biến động là lớn hơn cả. Hãy tự hào vì mình đã sống đúng với mình.
Cuộn chuột nếu em muốn có thêm game để đời nhiều thú vui hơn nhé.
Have fun :" )

Có nên yêu một người không đạt được 2/3 tiêu chuẩn của bản thân đề ra không ạ ?

Nếu chưa tìm được người nào có thể đáp ứng 1/3 tiêu chuẩn còn lại thì cứ săn con mồi đang có thực đã. Mà việc tìm hiểu nhau đâu cần gọi là yêu cho nó trầm trọng, ràng buộc vội vã.
Tuy nhiên nếu 1/3 tiêu chuẩn còn lại rơi vào những tiêu chuẩn hết sức quan trọng như "không bạo hành", "biết lắng nghe", "tử tế", "có não" thì... tuỳ bạn nhé. Bạn có não mà :" D D
Gluck :" )

Chú ơi chú, cháu luôn không kiên định. Cháu thấy cái gì cũng thú vị, nhưng sau khi tìm hiểu một thời gian thì chán lại muốn bỏ, nên làm gì cũng không đến cùng. Đây là do cháu chưa tìm thấy đam mê của cháu hay là cháu đang đứng núi này trông núi nọ ạ? Cháu nên làm sao ạ? Cháu xin cảm ơn ạ.

Cháu nên kiên định hơn :" D D
Ít nhất là trong việc cuộn chuột để tìm được câu trả lời.
Gluck :" )

Hôm trước em có đề cập đến.. các mối quan hệ đồng tính. Sở dĩ em có hỏi liệu đồng tính có cản trở phát triển cá nhân k vì.. thực ra giữa đàn ông với phụ nữ về mặt tính cách sẽ có sự tương phản hơn, do đó có thể sẽ dễ có được sự bù trừ, hoàn thiện lẫn nhau hơn. E nghĩ vậy.. :P

Người ta tìm đến với nhau vì bản năng và có thể cả lí trí của họ mách bảo về đối tượng để bù trừ và hoàn thiện lẫn nhau, những người đồng tính hay các giới khác đến với nhau cũng vậy. Mọi người khi yêu đều tìm đến sự bù trừ, hoàn thiện theo cách của mình chứ không phải cách của em :" p
Việc áp đặt hướng phát triển và kỳ thị mới là thủ phạm thực sự cản trở phát triển cá nhân. Việc này mỗi người Việt Nam đều làm rất giỏi nên cả nước nói chung còn rất dốt.
Không cần lo việc người ta yêu bằng giới tính gì, chỉ cần lo thoát khỏi những định kiến của xã hội và bản thân để thoát thân là được rồi em nhé.
Thắc mắc của em rất thú vị nhưng khi ta hiểu rằng lối nghĩ của ta không thể sống thay được cho người khác, ta sẽ lắng nghe sự khác biệt để hiểu biết hơn.
Gluck :" )

Chào Ad, mình là bisexual. Mình yêu một bạn cùng giới được gần 2 năm rồi. Ngày đầu đón nhận việc này rất đáng sợ, nhưng rồi mặc kệ cứ yêu thôi. Việc come out luôn khiến mình bị ám ảnh. Hồi trước, đọc sách hay xem phim cứ nghĩ chỉ cần yêu sẽ vượt qua tất cả, giờ nghĩ lại thấy bản thân thật nhát nhúa.

(mình xin dc viết tiếp) Mình k hỏi gì, nhưng chỉ là quá sợ sệt với thế giới này, muốn nghe vài lời động viên từ Ad.
=
Chào bạn,
Nếu những phán xét của xã hội có giá trị cao thì một xã hội nghiện phán xét như xã hội Việt Nam đã không thấp kém so với thế giới ngày nay như vậy. Để sống không bị chạnh lòng liên tục thì cần bình thản hơn trước quá nhiều phán xét vô duyên vốn là sản phẩm tất yếu từ dân trí trung bình còn thấp.
Tuy nhiên, không thể phủ nhận dân trí và tốc độ phát triển thông minh của Việt Nam ngày càng được cải thiện. Chỉ cần xem mấy diễn đàn các mẹ bỉm sữa hay các bố ô tô là biết. Đời sống vật chất và tinh thần ngày càng được nâng cao, những thông tin, tri thức tốt đang được chia sẻ ngày một nhiều, đó chính là nền tảng lan toả sự tử tế.
Như vậy, trong xã hội Việt Nam hiện tại, vẫn có rất nhiều người phán xét nhảm nhưng đồng thời cũng có rất nhiều người văn minh và số những người văn minh sẽ ngày càng nhiều lên để theo kịp thế giới.
Mọi người vẫn điều tiết theo môi trường thôi. Tuỳ môi trường cởi mở, tôn trọng mình ở mức nào mà mình sẽ có mức độ biểu hiện phù hợp để tránh bị môi trường làm tổn thương. Và lựa chọn các môi trường mình đến cũng sẽ giúp mình thoải mái hơn.
Cũng nên tránh đánh đồng những cá nhân đối xử không tốt với mình là toàn bộ xã hội. Định kiến này sẽ làm ta bị hạn chế tầm nhìn với bao người tốt, điều tốt luôn hiện diện hàng ngày. Hãy luôn nhớ, xã hội có người này người kia.
Ngoài ra, yêu đương thường xuyên là chuyện gây nhiều rắc rối, với mọi giới tính. Bisexual khó ở chỗ này thì người khác khó ở chỗ kia. Tất cả chúng ta đều phải vật lộn với khó khăn và cả gấu để giải bài toán hạnh phúc. "Freedom is not free".
Còn việc come out, ta không cần nói với cả thế giới và cũng không thể bắt cả thế giới nghe ta là ai, ta đang yêu ai. Đừng quên là phần lớn thế giới không quan tâm ta là ai và không cản trở ta làm việc của mình, cần dỡ bỏ cảm giác đè nặng là cả thế giới hồi hộp hay chuẩn bị búa rìu chờ mình come out.
Khi cần come out với gia đình để được hiểu hơn, hãy in ra những thông tin văn minh, dễ hiểu nhất, quote tử tế của những người nổi tiếng, được kính trọng nhất, nguồn tra cứu thêm, số điện thoại của bác sỹ có uy tín... để gia đình có thêm nhận thức, tư vấn. Tránh come out không có tài liệu và tranh cãi trên những cái tên bị hiểu theo cách hoàn toàn khác nhau. Còn với những người cố tình không chấp nhận bản thân ta thì ta nên nỗ lực tự lập để sớm get out khỏi môi trường thiếu yêu thương đó.
Have fun :" )

View more

Ad ơi, có phải người ta chỉ chăm tư duy khi có nhu cầu giải quyết vấn đề nào đó thôi không ạ? Dạo này cháu đọc sách và cảm thấy không vào, không biết là do cháu lười nghĩ nên ko nhập tâm hay do sách ko hợp. Việc này làm cháu khó chịu quá, vì cháu muốn tư duy tốt hơn, nhiều hơn. Cháu làm sao đây ạ?

Không hẳn. Nhiều người chăm tư duy vì đó là sở thích hàng ngày của họ.
Có rất nhiều loại hình giúp giải trí và mở mang bên cạnh đọc sách, chán đọc sách thì xem phin, chán xem phin thì nghe nhạc, chơi thể thao. Chán hết thì thử nhịn ăn một hôm là lại yêu việc ăn uống ngay.
Đừng vội tham lam có được nhiều thứ khi mình còn chưa biết nạp cái gì vào cho bản thân giàu có. Kiên trì học hỏi từng chút một đã, đủ lông đủ cánh thì tự không gian mới phù hợp với sức bay sẽ mở ra theo mỗi nhịp vỗ cánh của mình.
Kiên nhẫn và muốn cái gì vừa sức nhé.
Have fun :" )

ad ơi ng ta chê mình nhạt thì phải làm sao? Mình vì chuyện này mà buồn đến mức thê thảm r :<

Ít nhất việc trình bày những gì mình viết một cách gọn sạch, rõ ràng là cách bổ sung muối cho bản thân. Gõ có 2 câu mà viết tắt liên tục thì mặn ở đâu đây? Đừng nghĩ đó là lời chê, đó có thể chỉ là một nhận định chính xác.
Buồn cũng tốt, nếu nó giúp ta nhận ra bản thân và cố gắng hơn.
Gluck :" )

Related users

Thưa ad, Khi ai đó làm mình tổn thương, làm sao để tâm trí mình không mãi nhằn đi nhằn lại sự kiện đó và nghĩ rồi họ sẽ bị quả báo? Em hiền lành và lương thiện, làm điều tốt thường xuyên và không hại người, nhưng em chưa thể thôi mong điều xấu đến với những kẻ xấu được. Có phải em chưa thực sự tốt?

Việc dùng suy nghĩ để mong điều xấu đến với người khác cũng là một dạng trả đũa, tấn công. Nếu nó chỉ là một giả lập thoáng qua, với những điều quá tệ thì cũng là một cách tự vệ, tự xoa dịu. Nhưng nếu nó trở thành thói quen, một trò chơi ưa thích thì trước tiên, nó sẽ làm trong đầu ta đầy những suy nghĩ trả thù và các tưởng tượng ác. Người tốt đầu tiên phải là người có nhiều mong muốn tốt. Nếu thời lượng của các mong muốn xấu ngày càng lấn át thì ta biết ta đang đi về phía nào.
Muốn trở thành người thế nào, ta buộc phải biết điều chỉnh thời lượng suy nghĩ, hành động cho phù hợp các tiêu chí cơ bản. Mỗi năm, ta thường xuyên thấy rất nhiều vận động viên, nghệ sỹ, doanh nhân... chuyên nghiệp, thành tích cao dễ dàng sụt hạng, lao dốc khi lơ là thời gian dành cho chuyên môn.
E rằng sống tốt là môn thể thao khó nhất vì đòi hỏi quá nhiều nỗ lực tự thân cũng như trí tuệ để hiểu tốt trong mỗi tình huống là thế nào. Nếu em muốn thành công trong môn thể thao khó này, em sẽ phải đánh giá lại độ khó của nó khi nó là một hành trình không có điểm dừng và ta rất dễ rớt hạng với chính ta mỗi khi lơ là ý thức sống tốt, lơ là việc giữ một não bộ sáng suốt. Việc tốt được tạo ra một cách sáng láng thì nó mới gọi là "tốt đẹp", còn "tốt xấu" thì là tốt hay là xấu đây T . T
Nếu em muốn chữa một số thói quen suy nghĩ không tốt, tạo cho mình nhiều việc hay hơn để BẬN tâm vào nhé. Việc ta giỏi hơn cũng khiến ta đỡ yếu ớt hơn và phải lạm dụng việc nghĩ thầm để tự vệ.
Em có thể chuột để tìm những câu trả lời chi tiết hơn nhé.
Have fun :" )

View more

Cháu chào chú. Chú ơi, môi trường luôn ảnh hưởng đến con người đúng k ạ? Do đó chọn cho mình một môi trường tốt là rất quan trọng phải k chú? Có trường hợp nào môi trường k ảnh hưởng đến con người không ạ?

Chào cháu :" )
Đúng vậy. Ảnh hưởng của môi trường là rất lớn vì điều đầu tiên trong bản năng của muôn loài là cố gắng thích nghi với môi trường. Nếu ta không thích nghi được với thời tiết, dù ta là ai, thời tiết vẫn sẽ hành hạ ta.
Tiếp đến, môi trường cũng là môi trường học hỏi. Một đứa trẻ sơ sinh sẽ học vô số thứ từ những người xung quanh. Môi trường tốt sẽ giúp nó học được lối sống tốt để trước tiên, hoà thuận với bản thân.
Hình dung đơn giản, mỗi người là một cơ chế hấp thụ Oxy, thức ăn, thông tin... Môi trường chính là nguồn cung những thứ đó. Sau này nhiều người tự chủ được cuộc đời mình, chọn được nguồn cung, ví dụ như thực phẩm sạch, nhưng đó vẫn là lấy từ môi trường. Khi ta hít thở là ta đã liên thông với môi trường rồi.
Cũng có môi trường không ảnh hưởng tới con người, đó là môi trường không có con người :" p

View more

Chú Linh ơi, các bạn trẻ hiện nay ít quan tâm đến những tiểu thuyết kinh điển như Cuốn theo chiều gió, Tiếng chim hót trong bụi mận gai,.. do văn hóa đọc bị mai một. Chú nghĩ nguyên nhân là gì ạ? Có giải pháp nào không ạ?

Nguyên nhân của mẫu câu "các bạn trẻ ngày nay không còn được như xưa" là do tầm nhìn của người phát biểu. Họ không thấy những lớp người mới làm được gì khác xưa và hơn xưa. Họ chỉ biết lấy mình ra làm quy chuẩn để đánh giá người khác và việc đó tự giới hạn sự mở mang của họ chứ không có nghĩa là họ đánh giá đúng.
Ad nghĩ nguyên nhân của việc nhiều siêu phẩm của thời trước ít được đọc chủ yếu do giới hạn thời gian của đời người và font văn hoá của thời đại. Người trẻ vẫn đọc nhiều và đọc vô vàn cái hay nhưng cái hay sinh cùng thời đại, được phổ biến rộng, dùng ngôn ngữ đương đại gần gũi sẽ được biết đến nhiều hơn. Tuổi thọ trung bình tăng chậm trong khi số siêu phẩm của cả nhân loại tăng nhanh -> Việc càng ngày càng không thưởng thức được hết cái hay của thế giới là bình thường.
Sự từ chối đọc, từ chối tiếp thu mới đáng sợ. Còn việc mở mang bằng tác phẩm nào là tuỳ duyên và tuỳ sở thích mỗi người. Ngay việc chăm xem phim ở rạp thôi cũng là tiếp thu những tinh hoa hàng đầu thế giới ngày nay.
Ad nghĩ không có vấn đề gì về việc đọc của người trẻ nói chung, người dốt vẫn dốt, người giỏi vẫn giỏi. Không có vấn đề thì không cần giải pháp làm gì cho thêm vấn đề giải pháp.
Have fun :" )

View more

Chú ơi khi nào thì một người sẽ tự tin ạ? Nếu họ không có gì hết (Địa vị, học thức, trí tuệ, ngoại hình...v..v..) thì họ có thể tự tin vì điều gì hả chú?

Khi họ có khả năng tự lập và yêu công việc. Đó là khi họ có thể sinh tồn tốt và có sự yêu thích cuộc sống khi luôn có việc yêu thích để làm.
Nếu ta có một thiết bị cầm tay có thể làm việc và ta yêu công việc, ta có thể tự tin ở bất cứ đâu bằng cách chọn cho mình một chỗ không phiền ai và tập trung làm việc.
Một người nông dân chăm chỉ, yêu thiên nhiên là một trong những dạng người tự tin nhất.
Một hôm, bác nông dân đến một bữa tiệc hào nhoáng, bác không thấy thoải mái với môi trường xa lạ này, bác mất tự tin. Nhưng không sao, hôm sau lại về nhà, bác nông dân lại thấy tự do thêm bội phần quanh những gì mình thân thuộc.
Hoặc ai đó trong bữa tiệc hỏi chuyện đồng áng, bác nông dân hoàn toàn tự tin với đề tài của mình.
Hoặc bác nông dân biết là mình không phù hợp với bữa tiệc, bác xin lỗi không tới được vì bác còn bận việc.
Người tự biết hài lòng với cuộc sống, biết tự thấy đủ thì biết sống, biết sống thì tất nhiên hiểu bản thân và hiểu bản thân thì mới có sự tự tin vững chắc.
Có những bác nông dân sau mùa vụ lại lên thành phố mua sắm máy bay phun thuốc sâu mới, đi party, viện bảo tàng, hoà mình với môi trường khác. Đó lại là đẳng cấp cao hơn về tự sự tin hay nói cách khác là năng lực thích nghi, làm chủ đời mình, tin là mình đã sống tốt và xứng đáng với cuộc sống tự do, hạnh phúc.
Nhưng ngay cả khi đến chỗ mới là cuống thì tự tin được khi mình làm việc, khi mình ở môi trường quen thuộc đã là tốt lắm rồi. Chăm chỉ và yêu thích khiến ta tập trung vào việc và không còn bận tâm mình tự tin hay không.
Sự tự tin cũng như tiền, là do mình kiếm và tích luỹ. Mình phải tự làm được thì mới có được chữ "tự" trong "tự tin". Và khi mình tự làm được thì mình sẽ sinh ra niềm tin với bản thân là mình làm được.
Tin vào bản thân nhưng chưa đi được bước hiệu quả nào, đó là dấu hiệu của ảo tưởng. Hiệu quả công việc là thước đo rõ ràng nhất để sự tự tin được xã hội công nhận. Nếu bạn tự tin đến mức không cần xã hội công nhận thì đừng bao giờ oán trách xã hội không công nhận mình. Logic.
Have fun :" )

View more

Có cách nào để từng bước tự chữa được bệnh trầm cảm, thấy yêu cuộc sống hơn không ad??? Tôi đã đi bộ, tập thể dục, đọc sách, đi chơi với bạn bè nhưng không đỡ hơn, tôi có nên đi bác sỹ tâm lý không?

Nếu bị trầm cảm đến bác sỹ, bác sỹ không chữa được, bác sỹ bị trầm cảm thì sao?
Nhiều khi chơi với logic vậy cho não nó hại, đỡ trầm cảm.
Gluck :" )

Ad ơi, phụ nữ mà bề ngoài xấu có là một cái tội không ạ?

Hầu hết mọi người sử dụng mắt rất nhiều nên cái gì làm mắt họ thích hơn, dễ chịu hơn thì sẽ được ưu tiên hơn. Phụ nữ có tỷ lệ hợp với sự ưa thích của mắt thì đã giành ngay lợi thế về mặt toán học của tự nhiên.
Phụ nữ chưa đẹp tất nhiên không phải tội nhưng trên thực tế là một bất lợi trong cạnh tranh. Tuy nhiên, đến tuổi nào đó thì việc hạnh phúc không qua cạnh tranh mới là hạnh phúc cao cấp nhất. Tuổi trẻ vẫn cần so kè chút cho máu lưu thông khoẻ nhưng cũng cần chuẩn bị sự thông thái, mạch đập đều, kệ mẹ xã hội cho tuổi già. Sự chuẩn bị này cần nhiều yếu tố hơn sắc đẹp (khi đó đã tàn phai) rất nhiều.
Con người, động vật còn thưởng thức, yêu thương và mến mộ bằng nhiều giác quan khác bên cạnh mắt nên thiệt thòi về năng lực thoả mãn giác quan này hoàn toàn có thể bù đắp bằng sự hấp dẫn với các giác quan khác. Đó là lí do mà phụ nữ chỉ đẹp không vẫn chưa đủ, ngay với chính nhu cầu phát triển của họ.
Không ai hoàn hảo cả, kể cả phụ nữ đẹp hay heo béo thông minh đẹp trai như Ad khốn. Vậy thì, làm hoàn hảo những chi tiết mình có năng lực để phát triển như trách nhiệm, sự tử tế, tác phẩm, thể lực, sự tinh tế, biết chơi game, chơi nhạc cụ, giỏi chăm sóc, hát hay, ít ca cẩm... đều làm điểm số hấp dẫn của mình tăng từng ngày.
Điểm số toàn diện của một người là hàng tỷ, phụ nữ đẹp hay đàn ông đẹp sẵn mới chỉ ẵm ngay 200 triệu điểm thôi. Và điểm này so với hàng trăm triệu người toàn diện về cả hình thức, nhân cách và trí tuệ mới chỉ là điểm chống trượt. Đó còn là chưa so với các động vật cute, toàn diện.
Khi ta nuôi chó, mèo và tốt với chúng, chúng đâu chê ta xấu đâu.
Với tốc độ phát triển của y học ngày nay thì việc điều chỉnh lại hình thức càng ngày càng đơn giản. Tuy nhiên, cấu tạo hình thức của mỗi người, nếu không phải một dị tật ảnh hưởng đến sức khoẻ, thường là một sự hoà hợp kỳ diệu với sự vận hành bên trong. Phán xét xã hội nhiều khi làm người ta mất tự tin, bị dị tật về tinh thần và vội vã điều chỉnh làm hỏng sự hoà hợp này, gây nhiều thiệt hại về sức khoẻ và dễ đánh mất sự tự nhận diện. Nếu bạn sống tốt, sống hay, ít nhất có Ad là người thẩm mỹ cực cao không chê bạn xấu vì bạn đã đạt gần 1 tỷ điểm trong mắt Ad rồi.
Ngoài ra thì tinh thần sáng láng và tập thể dục khéo léo, co duỗi các cơ một cách thông minh giúp ta hoàn toàn có thể nặn lại hình dáng cơ thể.
Mọi loài đều thay đổi hình dạng rất nhiều qua tiến hoá. Với sự phát triển trí tuệ và kết nối toàn cầu như hiện nay thì sự tiến hoá diễn ra càng nhanh trong mỗi đời người. Hãy chăm thể dục, hít thở sâu, đọc những thông tin thông minh, điều chỉnh cách ăn uống, ăn mặc, giày dép, móng tay, móng chân và chăm thể dục, bạn sẽ đẹp lên rất nhanh mà không cần dao kéo.
Have fun :" )

View more

Chú ơi, cháu rất hay bị ngoại cảnh chi phối. Chỉ cần có cái gì cháu thấy hay ho, cháu sẽ thấy tò mò, muốn biết. Do đó, cháu tốn nhiều thời gian quan tâm đến những thứ xung quanh, hoặc cuộc sống của người khác quá nhiều, không tập trung để hiểu mình, làm việc của mình. Cháu phải làm sao đây ạ?

Đừng quên đó là sở thích của cháu. Muốn có thêm sở thích hướng nội thì phải hình thành dần. Ad là người khá hướng nội nên cháu có thể cuộn chuột cày thêm Skill nhé.
Have fun :" )

Anh Linh à, anh có thể miêu tả một số biểu hiện của những cá nhân đang bị mắc chứng.. cái tôi to đùng đoàng ái kỷ được không anh? Liều thuốc tốt nhất để.. chữa trị tận gốc nó? Iu anh.

Hay nói về mình + lắng nghe kém.
Cách chữa: Kệ nó độc thoại, gắn tai nghe vào hoặc ra chỗ khác. Người ái kỷ lại thường rất cần đám đông để nhân lên độ ve vuốt nên khi thiếu đám đông, họ sẽ tự điều chỉnh thái độ cho dễ được chấp nhận hơn.
Gluck :" )

Dear Ad, một người bình thường, suốt ngày chỉ quen với những cách suy nghĩ đơn giản thì phải làm gì để tư duy được phong phú, đa diện như ad. Dạo gần đây, em có quan tâm tới một số hoạ sỹ và triết gia nổi tiếng. Em đọc các sách hoặc văn bản mà họ để lại mà nhiều lúc cứ tự hỏi sao họ nghĩ như vậy đc?

Cách hiệu quả nhất là hấp thụ năng lực qua việc chăm chỉ thưởng thức các tác phẩm xịn của họ.
Nạp Wall với hơn 10000 tác phẩm và liên tục được cập nhật là cách mà những độc giả thông minh hàng đầu của Ad đã lựa chọn.
Have fun :" )

Em có thể mua quyển "chuyện của thiên tài" của anh ở đâu bây giờ ạ? Tại em tìm trên mấy trang lớn như Tiki, Fahasa đều hết hàng ạ.

Ad không rõ, theo thông tin gần đây thì những cuốn cuối cùng lưu lạc ở các hội chợ sách cũng đã bị măm hết. Sozi.
Kế hoạch tái bản cũng chưa có vì Ad thấy còn quá nhiều chỗ phô cần biên tập và lược bỏ nhưng chưa có thời gian để tập trung chuốt lại.
Em có thể đọc ở đây nhé:
http://www.gio-o.com/nguyenthehoanglinh.html
Have fun :" )

Chú biết còn chỗ nào bán thơ chú không? Chứ cháu ngó Đinh Lễ, tiki với vinabook là hết rồi.

Còn khá nhiều chỗ nhé, sách chị Hoa số 5 Đinh Lễ cũng thường xuyên có. Chăm cuộn chuột ở đây và cập nhật Wall Ad, cháu sẽ mua mỏi tay.
Gluck :" )

Chào anh Linh, em vừa xem xong phim Talvar(2015) cũng như nhiều bộ phim Ấn Độ khác. Phần nào những bộ phim phản ánh xã hội trái ngang, vẫn chưa thấy lối ra hướng thiện và trân trọng đến con người. Và em cảm thấy mông lung từ đầu đến cuối. Không biết cảm nhận của anh Linh thì sao nhỉ! Cảm ơn anh!

Chào em,
Talvar là một siêu phẩm đầy sự sâu sắc, hài hước đen và tự nhiên. Rảnh em có thể cuộn chuột trên Wall Ad để tìm Review ngắn về phim này.
Nhiệm vụ đầu tiên của một bộ phim hay là cung cấp cái hay. Nó là kịch bản, diễn xuất, quay phim, âm nhạc, đồ hoạ, dựng phim... Còn giải pháp cho cuộc sống, là tuỳ phim.
Với một hệ thống cuộc sống vô trách nhiệm, ngu ngốc và lũng đoạn pháp luật như trong phim và còn chưa đáng sợ bằng thực tế thì e rằng khó mà đưa được một giải pháp không khiên cưỡng vào phim. Dừng trong sự hoang mang của những người yêu giải pháp là động lực để họ tìm giải pháp cho cuộc sống. Đó cũng là một giải pháp chân thành, tránh cho độc giả cảm giác giả tạo là những bộ phim sẽ thay mình tạo ra giải pháp cho cuộc sống.
Nếu ta không phải tuýp người chiến đấu trực diện với cái ác thì việc tạo ra cái hay, cái văn minh cũng sẽ làm cuộc sống tăng tỷ lệ hay, văn minh và tỷ lệ các ác sẽ theo đó mà giảm đi. Sống hay và tử tế chính là cách hoà bình nhất mà một người yêu hoà bình có thể làm.
[Chăm Share cái hay với Caption có tâm], #phobiencaihaydecaihayduocphobien là những điều Ad khốn thường xuyên lặp lại, dành cho những người thật tâm muốn tốt cho cuộc sống.
Bộ phim đã tạo ra cái hay, Ad cũng cố gắng làm điều này hàng ngày, dù biết chỉ là những hạt cát trong đại dương cái ác và cái dở. Còn lại, tuỳ em, tuỳ độc giả nhé.
Have fun :" )

View more

Theo Ad thì thế nào gọi là chín chắn? Tiêu chuẩn nào để đánh giá một người trưởng thành trong suy nghĩ và hành vi? Cũng có những ngườ trầm tính, công việc ổn định, nhẹ nhàng trong cư xử, ai cũng bảo người đó đứng đắn, chững chạc nhưng đụng chuyện thì mới lộ rõ bản chất nóng tính hoặc tiểu nhân.

Chín chắn là chín muồi và chắc chắn.
Tiêu chuẩn để đánh giá người trưởng thành trong suy nghĩ và hành vi là sự dám cam kết và khả năng thực hiện các cam kết. Cam kết như những cái đích mà sự chín muồi và chắc chắn sẽ đảm bảo nó được hoàn thành.
Nói cách khác, sự chín chắn cũng chính là trách nhiệm - tiêu chuẩn hàng đầu trong cuộc sống và công việc.
Nhiều người tỏ ra lông bông, trẻ con, lười, vô lo nhưng nhìn vào độ khó trong cam kết của họ và năng lực thực hiện là ta biết tầm cỡ nội tâm của họ.
Người mà cơ bản là chín chắn cũng không tránh khỏi lúc nóng tính hay tiểu nhân. Ví dụ như Ad có những lúc rất điên bọn độc giả quá hời hợt, giả tạo trước cái hay (đến nay vẫn thế). Rồi Ad tiểu nhân trả thù bằng cách ít Public cho bọn không xứng đáng, dù thiệt hại về phía Ad là nhiều hơn.
Nhưng ngay cả những việc này Ad cũng đã có doạ dẫm trước nhiều lần. Khi độc giả vẫn phớt lờ thì Ad trừng phạt đúng như cam kết của mình.
Giá duyệt Wall cũng là 15000k/năm vào đầu năm nay như cam kết từ đầu năm ngoái, lúc giá duyệt Wall còn là 1000k/năm.
Cam kết trung bình 1 ngày 2 tác phẩm mới trên Wall cũng luôn được đảm bảo trong hơn 2 năm nay, bất kể Stress hay ghét độc giả.
Lẽ nào chúng không đáng ghét khi tiêu thụ EGG 2.0 chậm quá, vậy làm sao in RVNN 3.0 với Ad.fm đây :"?
Gluck :" )

View more

Ad ơi, lựa chọn tốt nhất có phải là lựa chọn phù hợp nhất với mình không ạ? Thế nào là sự phù hợp? Làm thế nào để biết một công việc, một người, một lối sống, cách tư duy,... là phù hợp với mình ạ?

Lựa chọn tốt nhất là lựa chọn tốt hơn các lựa chọn còn lại.
Sự phù hợp giống ta đi đôi giày và cảm thấy thích, thoải mái, quá dễ nhận biết.
Còn quá ngu hoặc quá lười để nhận biết thì có một cách đo đạc cụ thể hơn: Nếu điều gì đó phù hợp với ta, ta muốn tiến xa với nó hơn là lùi lại.
Nếu ta không chịu trải qua hành trình tự nhận biết mà cứ thích tìm công thức đã thì thực ra ta phù hợp với mọi thứ, ta chỉ tỏ vẻ lăn tăn cho oai. Khi ta không sử dụng nhiều đến cảm nhận thì ta sẽ đỡ khó tính kén cá chọn canh. Chính những người thiếu cảm nhận lại dễ thích nghi hơn vì ít chê cám, dễ phù hợp với mọi đồ ăn hơn. Khi họ phù hợp với mọi thứ thì họ sẽ không nhận biết rõ ràng về sự phù hợp và họ hỏi tíu tít về nó vì đang quá rảnh.
Have fun :" )

Cháu chọn ngành đang học vì cháu tưởng là mình thích nó. Càng ngày cháu càng cảm thấy nó không thực tế cũng chẳng thú vị. Dù vậy cháu sẽ không thi lại hay bỏ học. Xin Ad cho cháu một thìa động lực để bước qua giai đoạn này với. Cảm ơn Ad.

:"dc, có chí khí :" )
Google kỹ về những người giỏi hàng đầu trong ngành của cháu nhé, sự thú vị và động lực sẽ toát ra từ sản phẩm xịn và sự yêu nghề của họ.
Have fun.

2 tụi em hẹn hò được 1 tháng rồi và rất thích nhau nhưng bạn nam ấy 4 tháng nữa sẽ đi du học và dự định ở lại bên bển. em ko tin vào chuyện yêu xa. em có nên tiếp tục mối quan hệ này ko ạ vì em rất sợ bị tổn thương. chính bạn ấy cũng ko hứa trước với em điều gì, bản nói cứ tận hưởng hiện tại đã. em

(em xin phép viết tiếp). Em có nên dứt khoát sớm để tình cảm không còn lớn thêm nữa, để nó dừng ở mức thích nhau ban đầu đồng thời giữ tình bạn, tình đồng nghiệp?
=
Ad thấy em là người biết cân nhắc kỹ, vậy cứ tự cân nhắc việc riêng tư của mình cho trưởng thành hơn thôi.
Gluck :" )

Ad ơi, mình nghe nói là việc xuất bản sách ở VN hiện nay khá phức tạp đúng không? (Không nói đến việc tự xuất bản). Mình đọc thấy bảo là thường phải có tiền các NXB mới nhận, hay nếu là chủ đề nhạy cảm thì cũng không được. Ad có thể chia sẻ, tư vấn về các NXB và quá trình xuất bản sách không?

Khá đơn giản thì đúng hơn.
Bạn cuộn chuột nhé, đã có 2 câu trả lời khá chi tiết :" )
Liked by: Nguyễn Nga Diễm

Chú ơi, cháu rất thích người ăn nói dịu dàng, dễ nghe. Nhưng mà có phải lời nói càng ngọt, càng êm thì càng phải cảnh giác phải không ạ? Cháu cả tin lắm nên cháu sợ bị lừa. Làm sao để biết đâu là lời thật lòng, đâu là lời nói chỉ để lấy lòng ạ? Làm sao để biết ai đó có thực sự quan tâm đến mình ạ?

Người tử tế và quan tâm đến cháu sẽ bảo vệ cháu, tôn trọng khi cháu nói "không", lắng nghe khi cháu nói, cố gắng dành nhiều thời gian cho cháu, điều chỉnh nhiều thứ không hay vì cháu và khiến cháu cảm thấy yên tâm.
Xác suất kiếm được người như vậy hiện chưa cao nhưng cũng dễ phát hiện lừa đảo. Nói hay đến mấy mà không đem lại cho ta cảm giác yên tâm, tin cậy thì đó chính là dấu hiệu để ta bật ăng ten cảnh giác. Nói dịu dàng, dễ nghe nhưng lúc nào đó lộ ra sự thô tục, bạo lực, độc ác với vẻ chuyên nghiệp, trôi chảy thì xác suất là người sống giả dối và hay bạo hành sẽ rất cao.
Cách tham gia giao thông cũng bộc lộ rất rõ tính cách. Người thực sự dịu dàng, tử tế sẽ đi lại biết nhường nhịn, biết xi nhan xin đường từ xa, kiên nhẫn khi tắc đường, tránh làm xe khác phải phanh gấp, khó chịu. Còn cách đi lại cướp đường, lạm dụng còi, tạt đầu xe khác như không, hay thò đầu xe ra trước ngã tư làm xe đang đi thẳng phải bẻ lái nói lên bản chất tàn bạo, áp bức đã ăn sâu vào máu rất khó sửa.
Ngoài ra, việc ta chăm xem những thứ hay, thông minh cũng giúp ta dễ dàng phát hiện ra người dở. Biết thưởng thức cái hay không phải thú vui xa xỉ mà còn là cách phát triển bản thân để tránh bẫy của cái dở đầy rẫy trên đường đời mà khi ta cũng dở thì ta hay sà vào ăn quà vặt.
Vẫn có nhiều người thẩm mỹ cao, biết đối tượng là kẻ xấu nhưng vẫn sập bẫy bởi sức quyến rũ của họ hoặc vì đang quá cô đơn. Cách để giảm bớt nguy cơ cố tình sập bẫy là biết chịu đựng cô đơn và biết yêu nhiều điều khác như gia đình, âm nhạc, thể thao, công việc, bạn bè. Biết chăm sóc bản thân cũng giúp ta tránh người không biết chăm sóc ta. Chăm sóc, không chỉ bằng lời nói và quà tặng, là biểu hiện rõ ràng nhất của yêu thương.
Gluck :" )

View more

Chú ơi con 19 tuổi, và con rất-ghét-phải-làm quen với người lạ, đặc biệt là với người khác giới. Cháu học chung lớp với cậu trai nọ, nhưng chưa từng biết mặt hay nói chuyện, dạo này bạn ấy hỏi bài (trên fb) xong cứ đòi gặp mặt cháu làm cháu thấy phiền, không muốn đi học luôn, cháu nên làm gì ạ?

Nói những điều này với cậu ấy. Rất nên rèn luyện để nói được rõ ràng điều mình không muốn.
Nói tế nhị với người hiểu chuyện và biết tôn trọng: "Tớ xin lỗi, tớ không có nhu cầu gặp gỡ".
Nói thẳng thắn, nghiêm khắc cho thấy mình có thể tự vệ một cách cứng rắn với người phớt lờ thông điệp lịch sự của mình: "Nếu cậu tôn trọng tớ và tôn trọng bản thân thì đừng khiến tớ cảm thấy bị làm phiền và hết tôn trọng cậu".
Gluck :" )

Em chào Ad ạ, em mới đọc bài thơ "Con mèo không có tuổi" trong tập EGG em mới mua. Em đã đọc bài thơ nhiều lần, nhưng bây giờ em mới cảm nhận được là hình như con mèo bị mù phải không Ad? Tự nhiên một nỗi buồn nhẹ nhàng kéo đến và em muốn ôm con mèo của Ad vào lòng quá.

Chào em,
Cũng có thể con mèo bị mù. Cũng có thể nó "lết loanh quanh" nên không trèo được lên mái nhà và chỉ có thể phỏng đoán về những gì trên đó.
Mà nếu kể thật với độc giả rằng con mèo cũng là một đám lá từ ngữ trên mái đầu họ thì họ có thêm niềm yêu vẻ đẹp của tư duy, ngôn từ để lết tiếp trong cuộc đời này không nhỉ?
Câu chuyện của em rất cute, cảm ơn em. Con mèo đó thuộc về trí tưởng tượng của em, em có thể ôm nó nhé.
Have fun :" )

Anh Linh ơi em rất thích chụp bạn bè em nhưng có một đứa cực ghét bị chụp ảnh. Có lần nó xé ảnh (đẹp) em chụp nó và em đã rất buồn & bực mình. Nhưng em tự hỏi có phải nó bị tự ti về ngoại hình hay ko và em có nên làm gì để nó bớt tự ti ko hay là em nên tôn trọng sự khác biệt dù theo em hơi tiêu cực.

Dù lí do bạn em ghét bị chụp ảnh là gì thì em cũng cần tôn trọng điều đó. Mỗi người đều có quyền không bị xâm phạm sự riêng tư cũng như không bị ép làm điều mình không muốn. Ngay cả khi chưa cần huy động đến luật pháp để bảo vệ quyền này thì người lịch sự, trân trọng tự do sẽ tự biết giữ quyền ấy cho người khác.
Nhiều người chụp ảnh vẫn gặp tình huống bối rối giữa việc nắm bắt khoảnh khắc và xin phép. Nhưng khi "sự đã rồi" mà đối tượng bị chụp phản đối, khó chịu thì lời xin lỗi là thứ nên đưa ra đầu tiên bởi mình đã sai với người ta, đã làm người khác không thoải mái vì cái lợi của bản thân trên tài nguyên là hình ảnh của họ.
Nắm được nguyên tắc văn minh này thì ta sẽ tập trung vào lỗi của mình đầu tiên thay vì tìm lỗi của "nạn nhân".
Chúc em chụp được nhiều ảnh đẹp nhé.
Have fun :" )

Không phủ nhận "what made from Ad" đều.. rất xịn. :)

Bởi nếu không xịn thì Ad sẽ là người đau lòng đầu tiên. Cái này là bệnh nghề nghiệp.
Nhân tiện, EGG 2.0 mua ở đây nhé:
https://www.facebook.com/emgiaugiotronglongthe/posts/392756984440175
Và đặt trước hoặc trả trước Ad.fm ở đây nhé:
https://www.facebook.com/adchamfm/photos/a.1770174206630627.1073741828.1687769171537798/1770173566630691
Sức tiêu thụ mạnh mẽ của độc giả sẽ giúp Ad bớt lo nghĩ về xèng, có thêm thời gian tập trung làm những thứ xịn. Đang thiếu thời gian trả lời Ask quá.
Cảm ơn bạn :" )

Nhưng bất cứ việc hấp thụ nào cũng phải có sự phân bổ liều lượng, tần suất thích hợp. Quan trọng nhất là " phù hợp với nhau cầu và thể trạng ".. <3

Đúng vậy. Đó là việc chủ động hấp thụ, ví dụ như thực hiện chế độ ăn hiệu quả. Một việc khó khác là làm mạnh lên khả năng điều tiết, cân bằng cả những sự hấp thụ ngoài ý muốn, đó là năng lực thích nghi :" )

Related users

Làm sao để giải nghiệp hả anh Ad?

Nghiệp có thể hiểu là những nguyên nhân dẫn đến kết quả. Hay có thể gọi là phần đầu vào (input) liên quan đến đầu ra (output).
Bản thân ta khi là bào thai đã có rất nhiều đầu vào từ nguồn gene của cha mẹ, từ những gì ta hấp thụ trong bụng mẹ và nhiều yếu tố mà sau này khoa học sẽ chỉ ra thêm. Khi sinh ra, ta hít thở không khí ở môi trường nào, được cho ăn những thực phẩm gì, được giáo dục ra sao... đều là những đầu vào tiếp theo cấu thành con người ta.
Rồi ngay chính bản thân ta khi là một bản thể riêng biệt, cách ta nhận thức thế giới, cách ta hành động, hình thành thói quen cũng tác động vào thế giới và tạo ra các kết quả có sự liên đới của mình.
Như vậy, nghiệp là thứ mà ta đã có sẵn do môi trường bên ngoài tạo ra và cũng do chính sự sống của ta tạo nên. Đời sống của ta được ghép lại từ rất nhiều điều, trong đó, có cả sự chủ động lắp ghép của ta, đặc biệt là với những việc mà ta biết rõ kết quả và ta chọn làm.
Nói cách khác, nghiệp là tự nhiên, là sự sống trong trời đất, không cần nghĩ nặng nề về nó sinh ra lẩn thẩn và tạo thêm nghiệp dở hơi, cúng bái mù mịt gây ô nhiễm, mua chim, cá phóng sinh khiến chúng bị bắt nhiều. Việc huỷ hoại môi trường chung là sự tấn công thế giới và là thứ khiến ta phải chịu quả báo nhãn tiền.
Sự cố gắng hoà thuận với cuộc sống chính là cơ hội để ta tăng xác suất nhận được những điều tốt cho những hành động đầu vào tốt đẹp của mình.
Nếu muốn tốt hơn thì cái gì chưa tốt, ta điều chỉnh. Vậy đã là tốt lắm rồi.
Gluck :" )

View more

Cháu chào ad. Hiện tại thì cháu và đứa bạn duy nhất cháu thực sự quý ở c3 đã cãi nhau gần 2 tháng r ạ. Có 1 hôm, vì sự lề mề của cháu mà bạn cháu đã p đợi cháu 1.5h, dù đã có sự giúp đỡ của bạn í, nhg cháu vx k thể nhanh đc. Và bạn trai bạn í đã suýt bỏ đi sau 1.5t chờ đợi. Hôm đó 2 đứa đấy cãi nhau

và cháu cũng xin lỗi rồi, 2 3 lần gì đó, và bạn cháu bảo ksao cả. Cháu cx nghĩ vậy cho đến khoảng 2 tuần sau, lúc đó đang đc nghỉ tết, nó tự nhiên ib chửi cháu. Cháu tưởng nó nhầm hoặc bị hack nick, hỏi lại thì nó vx nói rất thái độ mà bth bọn cháu đùa cx k đến mức quá đáng nthe. Cháu hỏi làm rõ thì
Nó lại block mess của cháu. Htrc nó hẹn cháu ra nchuyen cho rõ thì lớp nó lại k đc nghỉ, nên bh bọn cháu cứ mập mờ, kiểu kb có nên chơi vs nhau nx hay k. Nó ib cháu trc r, chắc để làm lành, cháu cx muốn thế nhg lúc gặp nhau lại k có gì để nói nên cháu toàn đổi ra chỗ khác ngồi. Bh cháu p lsao ạ ..
=
Chào cháu,
Nếu cháu đã có thể chia làm 3 câu Ask thì hãy dành thời gian chia làm 4, 5 câu, để trình bày sáng sủa. Ad không ngại Copy một câu hỏi được chia làm nhiều đoạn nhưng sẽ rất ngại trả lời những câu hỏi viết tắt quá nhiều và sẽ xếp vào cuối danh sách trả lời.
Viết rõ ràng, mạch lạc thể hiện sự tôn trọng người đọc và tôn trọng tính nghiêm túc trong câu hỏi của mình. Hãy nghĩ cho người đọc và đừng ẩu nhé. Ngoài ra, khi ta biết dành thêm thời gian soát lỗi, trình bày sáng sủa, mạch lạc thì ta suy nghĩ cũng sẽ kỹ càng, điềm tĩnh, chín chắn hơn, giảm bớt được những sai lầm do ẩu, vội :" )
Theo chuyện cháu kể thì đúng là cháu có lỗi nhưng khi đã xin lỗi khá nhiều lần và bạn kia nói không sao thì đáng ra câu chuyện giận nhau nên dừng ở đó. Tuy nhiên, một hôm bạn kia nổi điên lên với cháu thì chắc là vì chuyện lỡ hẹn lại bị bạn trai bạn ấy moi ra trong xung đột nào đó và đổ thêm dầu vào lửa. Trong lúc bị "bùng cháy" không biết trút vào đâu thì bạn ấy lại quay trở lại nguyên nhân đầu tiên là cháu.
Sau đó, chắc bạn ấy nhận ra làm vậy là không hay nên đã chủ động làm lành. Tuy nhiên, tính của mấy đứa còn ẩm ương là vầy, cứ người kia làm lành là lại tranh thủ dỗi thêm nên cứ làm kéo dài mãi xung đột. Thật là ngu ngốc :" D D
Theo Ad thì dù sao việc này nguyên nhân đầu tiên vẫn là do cháu nên khi nó còn hậu quả thì cháu nên xác định nhún nhường một chút để giải quyết dứt điểm hậu quả. Khi bạn kia đã nhún thì nên nghĩ về cái sai đầu tiên của mình để không làm căng thêm. Hãy mỉm cười trở lại. Và nếu bạn cháu cũng giống cháu, đang ở giai đoạn ẩm ương, lại đi thêm một nước cờ là dỗi tiếp cho ngầu thì nhường nó thêm một nước, mỉm cười lần nữa. Khả năng đâu sẽ vào đó khi người ta biết nhún nhường là rất cao.
Còn nếu sự cố chấp, tự ái vẫn diễn ra thì đơn giản là tình bạn đã đến lúc phai nhạt, không còn phù hợp.
Nhưng hãy mỉm cười chịu nhún nhường 2 lần đã nhé, để chắc là mình sẽ không phải hối hận vì đánh mất một tình bạn thú vị vì vài đặc tính của tuổi ẩm ương.
Gluck :" )

View more

Chú ơi, nghệ thuật là gì? Nhiệm vụ của người nghệ sĩ là gì ạ?

Nghệ thuật là những thứ chất lượng nhất (đẹp nhất, hay nhất, được thán phục nhất).
Nhiệm vụ trong bản năng của người nghệ sỹ là làm ra những thứ đó, nếu không phải là số 1 trong lĩnh vực của mình thì cũng phải có những tác phẩm nằm trong Top những thứ chất lượng nhất.
Nghệ sỹ là người làm ra nghệ thuật - những thứ hàng đầu - chứ không đơn thuần là người làm trong các lĩnh vực được gọi là nghệ thuật hay tham gia các loại hình được gọi là nghệ thuật như điêu khắc, múa, viết văn, làm thơ, vẽ tranh, làm nhạc, làm phim... Nấu ăn, đá bóng hàng đầu cũng khiến bạn trở thành nghệ sỹ ẩm thực, nghệ sỹ sân cỏ. Một bác sỹ phẫu thuật, một doanh nhân hay một nhà khoa học hàng đầu cũng chính là một nghệ sỹ trong lĩnh vực của mình. Họ tạo được sự khâm phục về [cái hàng đầu] từ những nghệ sỹ khác.
*
Luôn có một Top chất lượng vô hình là thử thách cho người nghệ sỹ. Đây không phải Top View của đám đông mà là Top những người giỏi nhất, những sản phẩm hay nhất mà họ tự biết. Top này thường trùng khít với Top mà những người có thẩm mỹ cao nhất và thẩm định tốt nhất có thể đưa ra. Càng là những thứ hàng đầu thì càng dễ nhận ra bởi những thẩm mỹ hàng đầu.

Nếu biết chân thành với nghệ thuật, khi chưa vào được hoặc khi rơi khỏi Top chất lượng, bạn biết mình chưa phải hoặc không còn là nghệ sỹ.
Vào được và trụ lại được trong Top Ngoại hạng Anh là một cuộc vật lộn đầy khắc nghiệt để không ngừng hay hơn. Khi nghệ thuật là cái hay, làm sao dám nói ta là người làm nghệ thuật khi ta không cố gắng ngày một hay hơn. Nhiều người tự coi mình là nghệ sỹ không hề có lương tâm nghề nghiệp này. Không có lương tâm chất lượng thì chỉ là nghệ sỹ giả.
Nghệ sỹ giả chỉ coi nghệ thuật là một số loại nghề cụ thể và nghệ sỹ là người hành nghề đó. Những người này vẫn được một số đám đông công nhận vì cách hành nghề của họ là phục vụ đám đông thẩm mỹ thấp. Tuy nhiên, không thoả mãn được thẩm mỹ cao không phải nghệ thuật và lối mạo danh này làm cho cái tên nghệ thuật, nghệ sỹ bị coi rẻ, "dễ ợt, tao cũng làm được".
Nhiều người biện minh cho việc tác phẩm không hấp dẫn rằng nghệ thuật không phải dành cho đám đông cũng không đúng. Họ quên rằng, phần lớn những thứ mà đám đông thẩm mỹ thấp còn không thưởng thức được thì những người thẩm mỹ cao còn khó thưởng thức hơn. Nghệ thuật cũng như đồ ăn, rất dễ tạo ra rung động, nghệ thuật cao cấp thường tạo ra sự khâm phục dễ dàng.
Bạn dễ dàng nhận biết cái gì thực sự nghệ thuật hay ai thực sự là người làm ra được nghệ thuật để có đủ tư cách gọi là nghệ sỹ khi bạn là người có thẩm mỹ cao trong lĩnh vực đó.
Những người có thẩm mỹ cao cũng không phải là những người do đám đông coi là những người có thẩm mỹ cao. Họ là những người mà khi họ đưa cho bạn một tác phẩm nghệ thuật (một bản nhạc, một món ăn, một bộ quần áo, một điểm đến...) bạn chỉ có thể sững sờ, tận hưởng. Và bạn có thẩm mỹ cao ở lĩnh vực này không có nghĩa là bạn có thẩm mỹ cao ở lĩnh vực kia. Thẩm mỹ cao ở mỗi lĩnh vực đều tiêu tốn nhiều thời gian của bạn để hình thành :" )

View more

Chào chú! Làm sao để cháu có được tiếng nói có giá trị trong khi thảo luận hay làm việc nhóm ạ? Cháu cảm ơn chú!

Với mỗi cuộc thảo luận hay mỗi việc, cháu cố gắng trả lời 3 câu hỏi nhé: Chủ đề thảo luận là gì? Vấn đề phải giải quyết là gì? Giải pháp là gì?
Ít nhất, trong trường hợp ta không giỏi đưa ra giải pháp thì cũng cần nắm rõ chủ đề và vấn đề.
Bằng cách đọc kỹ đề bài, dành thời gian Google các từ khoá liên quan, ta sẽ hiểu được chủ đề cuộc thảo luận xoay quanh cái gì và thường là có thể tìm được rất nhiều thông tin và câu trả lời cho nó. Chỉ cần chăm chỉ tìm đọc thôi là đã hiểu biết hơn phần lớn mọi người trong nhóm.
Tiếp theo, khi gạch đầu dòng được các vấn đề phải giải quyết là gì, ta sẽ biết phải tìm giải pháp cho cái gì. Đây là cách để thu hẹp phạm vi tìm kiếm, đỡ tốn sức.
Như vậy, dù có thể không phải là người sáng tạo nhất nhưng ta vẫn có thể theo kịp cuộc thảo luận hoặc giúp những người khác nắm được nội dung chính qua các gạch đầu dòng, hướng cuộc thảo luận về lại nội dung chính khi bị lạc đề. Trong một nhóm, luôn cần những người biết lắng nghe và đưa mọi người trở lại vấn đề chính.
Nếu ngay cả những việc này cũng quá sức khi những chủ đề quá khó thì chăm chỉ việc chân tay, chăm sóc ăn uống cho mọi người cũng là cách đóng góp cho nhóm. "Để tớ chuẩn bị dụng cụ", "Đi ăn thôi" cũng là những tiếng nói rất giá trị.
Have fun :" )

View more

Chào anh. Em là 1 đứa điên điên thích thơ của anh hehe. Mà sách của anh khó tìm quá. Em tìm mãi mà không ra. Đành mạn phép vào đây hỏi anh, anh còn biết chỗ nào bán thơ của anh không? Tập lẽ giản đơn này, ra vườn nhặt nắng này. Em chỉ mới có một số sách như chuyện của thiên tài, mật thư, Hở. Huhu.

Cảm ơn em.
Em tham khảo các điểm bán này nhé, trong đó, Lê Thị Thu Hương và Tò He là những nơi có nhiều loại sách của Ad nhất:
https://www.facebook.com/emgiaugiotronglongthe/posts/392756984440175
Have fun :" )

Ad ơi, có phải động lực ẩn sâu thúc đẩy hành động của con người là để được hạnh phúc không ạ? Hạnh phúc là gì ạ?

Đúng vậy. Đó là cảm giác hài lòng. Khi người ta nói đến một cuộc sống hạnh phúc thì là nói đến một cuộc sống mà cảm giác hài lòng là thường xuyên. Đây cũng có thể là một mong muốn gây bất hạnh vì không dễ hài lòng thường xuyên trong cuộc sống này, trừ khi ta biết hài lòng với cả bất hạnh.
Have fun :" )

Ad ơi, làm sao để khi nhớ lại những mảnh tình đã qua thì mỉm cười thay vì tiếc nuối, đau đớn, ước được quay trở lại hả ad?

Hiểu rằng không có cách nào tốt hơn.
Ngưng lục lại các tương tác cũ. Tập trung phát triển các sở thích khác, những việc mới.
Còn chưa hiểu được hay chưa làm được thì đơn giản là năng lực của mình chưa phù hợp với cái mình muốn. Nếu vậy, lại mỉm cười với điều này cho đỡ thất vọng về bản thân.
Mỉm cười trong nhiều việc không toại nguyện thì sẽ có thói quen mỉm cười. Thói quen mỉm cười sẽ giúp dễ mỉm cười hơn trong nhiều chuyện. Đây là cơ hội để bạn hình thành rõ hơn thói quen tốt đó.
Have fun :" )

ad ơi em rất dễ bị người khác ảnh hưởng, e rất sợ làm người khác phật lòng, làm thế nào để chấm dứt tình trạng này ạ ?

Em cuộn chuột để tìm câu trả lời cho thắc mắc tương tự nhé.
Gluck :" )

Ad ơi, có phải khi mình thấy khó chịu trước một tính cách nào đó là vì mình không có tính cách như vậy không ạ?

Một phần.
Nếu là người hay ghen tỵ thì ta sẽ khó chịu với cái mình không có, với những người giỏi, người tốt hơn mình.
Nếu là người cổ hủ thì ta sẽ khó chịu với những tính cách mà ta cho là "thoáng", "mất gốc". Ta sợ thế giới sẽ hỏng nếu ta không khó chịu, không răn đe những việc này.
Nếu là người hay sợ hãi thì ta sẽ khó chịu với những tính cách mạnh mẽ nhưng không có mối quan hệ tốt với mình. Ta sợ bị nuốt.
...
Nhưng có những trường hợp ta khó chịu với người khác chỉ đơn giản bởi họ là người có tính cách gây khó chịu.
Ví dụ: Tầm 10-12h đêm, công an phường ngồi trên xe tải nhỏ bắc loa dẹp quán nước quanh chỗ Ad ở. Mặc dù Ad ở tầng 9 và cách chỗ đó hơn 300 mét nhưng cứ vài hôm lại bị giật mình vì một số giọng gắt gỏng choé lên trong loa, nghe rất mất dạy: "Dọn hàng đê! Bảo rồi cơ mà!". May cho bọn này là buổi tối Ad đã quá lười và mệt nên chưa dành một hôm ngồi đợi ở quán xử lí.
Có hôm thì đứa nói ra loa biết giữ giọng ở tông trầm, âm lượng vừa phải. Vẫn gây khó chịu vì dùng loa giữa đêm nhưng không gây giật mình, bực bội như mấy đứa kia. Như vậy, văn hoá biết tránh gây khó chịu của từng cớm trong phường là khác nhau.
Ad hoàn toàn không khó chịu, còn thấy may mắn, vì không có những tính cách thô thiển, thấp kém như vậy. Chúng làm Ad khó chịu đơn giản vì chúng là những phần tử gây khó chịu. Đứng ngay cạnh hàng nước, đâu cần dùng loa. Người tử tế không lấy lí do dùng loa doạ nạt hiệu quả hơn để làm phiền đến buổi đêm nghỉ ngơi của bao nhiêu người. Cớm phường nào đọc được, nếu là người có học, phải biết sợ gây khó chịu như vậy mà tử tế chút nhé.
Sozi em, nhân ví dụ, Ad triển khai thêm một chút.
Have fun :" )

View more

Ad ơi, ad nghĩ sao về câu "If you need inspiring words, don't do it"- Elon Musk ạ?

Câu này có thể dịch là "Nếu bạn cần những lời động viên thì đừng làm".
Ý là, đây là việc của bạn mà, bạn phải hiểu mình muốn gì chứ, sao phải chờ lời động viên của người khác. Phụ thuộc vào thái độ của người khác nghĩa là bạn không thực sự muốn làm. Không thực sự muốn làm thì làm không xịn đâu, đừng làm.
:" p

Làm sao để tìm đọc những bài thơ đã mất ạ? Trên mạng có những bài bình thơ, đọc những đoạn trích em rất thích nhưng không tài nào tìm được trọn vẹn bài thơ, toàn là thơ in trong tạp chí.

Nếu em đã thử Google các cụm từ, Google theo tên tác giả bài thơ, dùng Search Facebook, tìm hỏi tác giả bài bình, hỏi trên các Forum/Group/Page về thơ ca, hỏi 1080, hỏi những người già... mà chưa ra kết quả thì Ad cũng chỉ có thể nói thêm: Gluck :" )

Chào ad, bao giờ ad ra quyển ask.fm vậy ạ? Cháu mong mãi.

Chào cháu :" )
Ad cố gắng ra Ad.fm trong năm nay. Tiến độ in phụ thuộc khá nhiều vào nhu cầu của độc giả.
Cháu có thể đặt trước hay trả trước để đẩy nhanh tiến độ theo hướng dẫn ở đây nhé:
https://www.facebook.com/adchamfm/photos/a.1770174206630627.1073741828.1687769171537798/1770173566630691
Cảm ơn cháu :" )

Cháu chào chú, thế nào là cảnh giới ung dung tự tại như chú vẫn nói và làm thế nào để đạt được cảnh giới ấy ạ?

Chào cháu,
Ad nhớ là chỉ có một lần nói tới "ung dung tự tại" ở câu hỏi "Làm thế nào để đạt tới cảnh giới yêu hết mình vì người khác?". Khi đó, Ad chỉ nói việc yêu hết mình không phải cảnh giới, "ung dung tự tại" không phải suốt ngày chạy theo người khác mới là cảnh giới.
Nói là "như chú vẫn nói" e rằng không chính xác vì Ad dùng cụm từ "ung dung tự tại" này rất hãn hữu. Vì Ad biết rằng, để đạt được điều này quá khó, không nên làm cho người ta ảo tưởng là đạt được nó dễ như gọi tên nó lên. Và bản thân mình đâu có đạt được hay đâu có quá nhiều nhu cầu đạt được mà phải quá bận tâm đến nó.
Mỗi ngày, Ad còn đang mất 4 tiếng kẹt trên đường Hà Nội bát nháo, rối bù vì không đủ thời gian update Wall, trả lời Ask, trả các hoá đơn, lo lắng trả tiền vay nợ in EGG 2.0, lo sợ vì phải cố gắng in RVNN 3.0 vào 1/6 tới và in Ask trong năm nay với số vốn quá ít ỏi. Độc giả mua chậm, chẳng mấy ai buồn giới thiệu sách hay cho bạn bè, gia đình, làm sao Ad ung dung tự tại đây.
Cầm cốc bia uống, không bộc lộ đang run rẩy lo sợ cuộc đời, giữ cho bia không sánh ra ngoài vì sóng trong lòng cũng chỉ là chút tạp kỹ biết giữ vẻ "tao vẫn ổn" một chút. Đây mới chỉ là cảnh giới ung tai tự rụng.
Cái đã gọi là cảnh giới thì người đạt được là người hợp với nó, tự biết đường tìm đến với nó. Level cao nhất không dành cho tất cả mọi người.
Người chưa đủ cảnh giới mà mong cảnh giới thì nhìn vào người đạt cảnh giới để học. Ai đạt tới cảnh giới ung dung tự tại thì cảnh giới là tự nhiên với họ, lối sống của họ toát ra sự ung dung tự tại, quá dễ nhận biết. Làm gì có người ung dung tự tại nào mà lại không khiến người khác thấy họ ung dung tự tại T . T
Have fun :" )

View more

Không phải. Vì cái ảnh hưởng của tư duy từ phía anh. sẽ rất lớn. ^^ ( trả lời cho câu hỏi lý do vì sao không add friend... ) .

Trên Wall Ad không chỉ có tư duy mà còn có thẩm mỹ trong rất nhiều tác phẩm nhé. Thẩm mỹ cao cũng khiến người ta biết chọn tư duy xịn để thưởng thức.
Have fun :" )

Ad ơi, khi cháu suy nghĩ nhiều thì cháu hay bị buồn ngủ. Có cách nào để não quen với việc nghĩ nhiều mà vẫn hoạt động tốt không ạ?

Đầu tiên là xem lại việc hít thở. Nhiều người khi suy nghĩ thường nín thở hoặc thở không đều, như vậy sẽ bị thiếu Ôxy cho não.
Đằng nào việc thở cũng quan trọng nhất suốt đời nên cứ nhớ ra là tập hít thở sâu, chậm, dài. Có thói quen thở thong thả, khoẻ khoắn rồi thì thói quen này sẽ được tự động bật trong những lúc suy nghĩ. Nhờ đó, nhiều Ôxy được tuần hoàn trong cơ thể và cung cấp cho não hơn. Suy nghĩ ở nơi thoáng khí, nhiều cây xanh thường sáng láng hơn cũng vì não được măm Ôxy ngon tĩ tã.
Tiếp đến là nghị lực. Khi ta không đủ nghị lực cho việc gì thì cơn buồn ngủ thường đến để hỗ trợ ta trốn khỏi việc phải nghĩ về nó.
Nhiều người cứ nói tôi muốn hay không muốn cái này nhưng tôi không làm được. Đa phần lí do là vì thiếu nghị lực (hay còn gọi là ý chí). Nghị lực giống như đồng tiền để mua được điều mình muốn. Muốn giàu nghị lực để thường xuyên hiện thực hoá được nhiều mong muốn thì phải tích từng xu nghị lực qua mỗi việc mà ta chăm chỉ.
Làm sao để chăm chỉ?
Hoàn thành tốt từng việc một, từ những việc dễ nhất quanh mình như gập chăn màn gọn gàng hơn, quét nhà kỹ các ngóc ngách hơn, rửa bát sạch hơn, đánh răng thơm tho hơn. Đó là những xu nghị lực đầu tiên ta kiếm được từ việc Đônan Chăm. Đó không phải là làm hộ việc cho ai đó mà chính là đang tích xèng làm giàu nghị lực cho mình.
Ta không kiếm được những xu lẻ mỗi ngày từ những việc ta chăm, ta sẽ bị nghèo nghị lực và cái nghèo này sẽ sinh ra đủ thứ phiền phức khác. Muốn chữa thì lại phải khốn khổ tích xèng nghị lực từ đầu. Chăm chỉ sớm, giàu nghị lực sớm, chi tiêu đã tay.
Cũng lại có trường hợp rất chăm chỉ nhưng đụng đến suy nghĩ, đọc sách thì buồn ngủ. Việc này cũng không nên quá khiên cưỡng, cứ ngủ cho khoẻ, có sức làm việc mình phù hợp. Bởi mỗi người có nhu cầu về thời lượng suy nghĩ khác nhau nên xã hội mới có nhiều loại hình lao động, nhiều công việc với mức độ sử dụng trí não khác nhau.
Đang đà, Ad liệt kê thêm ra vậy chút chứ cháu không thuộc trường hợp này. Cháu đang thích động não nhưng nó còn đang hơi cứng đầu, chưa chịu nghe cháu.
Thử cách này xem. Tập luyện cho não suy nghĩ vào những giờ cháu rất khó buồn ngủ. Nên tập cho nó vào những ngày cuối tuần, khi mình đã ngủ thoả thuê. Nghĩ cùng với bút và giấy trong tay. Sắp xếp lại thời gian biểu cho hợp lí hơn để có thể tăng cường ngủ sớm, dậy sớm. Ngủ sớm sẽ đỡ mệt rất nhiều và suy nghĩ trong lúc tập thể dục buổi sớm rất hiệu quả.
Khi đối diện với việc sắp xếp lại thời gian biểu này, cơn buồn ngủ sẽ lại đến vì não chưa biết sắp xếp thế nào, sợ phải theo thói quen mới. Lúc này, cháu hãy tự nhủ với não mình, tao đang giúp mày ngầu hơn đó, ngủ là bọn mình cùng tiêu đó. Não bèn tỉnh táo hơn, phối hợp cùng cháu làm việc. Những việc mà não biết rằng sẽ làm lợi cho nó thì nó sẽ vui thích, hợp tác hơn.
Ngoài ra, nghĩ những việc mình thích thì mình sẽ thích nghĩ hơn.
Tránh lạm dụng cà phê hay ý chí để cưỡng lại mọi cơn buồn ngủ nhé, thi thoảng thôi. Cơn buồn ngủ là liều thuốc ngủ tự nhiên, đừng đánh mất nó.
Have fun :" )

View more

chào Ad, trong cuốn RVNN, bài Bàn tay bé, khổ thứ 2 có phải bị "lỗi đánh máy" không hay lời thơ đúng là như vậy ạ? vì cháu đọc đến đó bỗng ngập ngừng, rồi đêm đêm trăn trở mãi, bèn lật đật đi hỏi T_T

Chào cháu,
Xin lỗi đã làm cháu khó ngủ nhé. Lời thơ đúng là như vậy nhé. Khá nhiều độc giả cũng thắc mắc chuyện này và Ad đã trả lời.
Việc này giống như một trò nghịch tự do nho nhỏ vậy. Không nhất thiết một câu phải bằng số chữ các câu còn lại. Đôi khi, ta cảm thấy gợn khi một thứ không đúng với trật tự, quy tắc nhưng khi tác giả nói ổng đã thẩm định kỹ càng để giữ nguyên như vậy thì ta thấy yên tâm hơn.
Để biết thêm thông tin, cháu cuộn chuột nhé. Hơi mỏi tay đó. Sozi :" p
Cảm ơn cháu đã quan tâm :" )

Cháu thấy mình kém cỏi quá. Cháu rất muốn tạo ra một cái gì đó tốt, nhưng cháu không biết cháu giỏi cái gì, chắc là k giỏi gì cả. Nhìn đâu cũng thấy những người thật giỏi, cố gắng sống tốt, cháu lại càng tự ti. Cháu cố gắng bắt chước họ, nhưng lại thấy không hợp, lạc lõng. Cháu phải làm sao đây ạ?

Chăm chỉ làm việc nhà, chăm chỉ tập thể dục, chăm chỉ cuộn chuột.
Gluck :" )

Cuộc sống của cháu đang xuống dốc, cháu không hiểu bản thân cháu, không biết cháu muốn làm gì với cuộc đời. Cháu không dám hành động một cái gì, vì cháu sợ tư duy của cháu còn hẹp nên lựa chọn đó chưa phải tối ưu. Cháu luôn lạc lõng, bất lực trong những suy nghĩ bất lực. Cháu phải làm sao đây ạ?

Chăm chỉ làm việc nhà, chăm chỉ tập thể dục, chăm chỉ cuộn chuột.
Gluck :" )

Hiện tại em có 3 niềm vui là học, làm việc và thể thao. Cách đây 4 năm em có bị suy nhược cơ thể do thức khuya, lười ăn,... để ảnh hưởng đến sk tận bây giờ. Dù đã cố gắng điều chỉnh nhưng giờ mỗi khi tập thể dục em lại rơi vào tình trạng thiếu sức, em cảm thấy bất lực, buồn lắm. -_-

Chăm tập hít thở sâu, chậm, dài mỗi khi nhớ ra để phổi khoẻ hơn. Tập thể dục không nhất thiết phải dùng nhiều sức. Chọn môn vừa sức, tập độ chính xác của động tác, chọn nhạc không quá nhanh và tập chuyển động thoải mái, trôi chảy theo nhịp nhạc. Chạy, bơi hay đạp xe rất hiệu quả. Dần dần, cơ bắp khoẻ lại, kết nối tốt hơn và thêm dẻo dai.
Bí quyết cốt lõi ở đây là em biết chi tiêu hợp lí nguồn năng lượng không còn giàu có như xưa nhờ kỹ thuật chi tiêu cao hơn. Càng chi tiêu năng lượng hợp lí thì em sẽ càng thấy hài lòng với những gì mình có, không còn so sánh với ngày xưa, giảm bớt tiếc nuối. Nếu có so sánh thì cũng là để biết rằng, mình không giàu như xưa nhưng mình đã thông minh hơn vì biết chi tiêu tốt hơn.
Ad cũng bị suy nhược cơ thể và thoái hoá cột sống từ cách đây mười mấy năm, giờ vẫn còn nhiều di chứng, chỉ là biết hoà thuận với cơn đau mỗi ngày. Cũng chỉ mới thoát khỏi cảm giác bất lực và nuối tiếc sức khoẻ và độ dẻo dai siêu việt nhờ suy nghĩ phải biết chung sống với tuổi già thôi. Trước đây anh định cứu thế giới, giờ thế giới phải cứu anh :" p
Suy nghĩ đúng, sử dụng năng lượng thông minh hơn nhưng hồi phục cũng không nhanh vì Ad vẫn bị mải ôm máy tính làm việc, lười tập luyện. Em hơn Ad một điều quan trọng là em vẫn còn ham tập luyện, đúng cách nữa là bá đạo rồi.
Gluck :" )

View more

Làm sao để cuộc đời bớt nhạt ạ? Em không biết mình đam mê gì, muốn cái gì. Và như vậy ngày càng quẩn quanh, tù túng hơn.

Em cuộn chuột nhé. Có một chút muối rải rác trong Ask này. Nếu em hợp với muối, em sẽ tìm được thêm.
Gluck :" )

Ad ơi, nếu người khác có thể sống chết để có được những điều dù là bé nhỏ, tạm thời thì cháu lại luôn cầu toàn về mọi thứ. Nếu một mục tiêu không hoàn hảo thì cháu sẽ không làm. Cháu luôn suy tính, băn khoăn quá nhiều, luôn không chắc chắn có nên làm gì đó không. Cháu có nên như vậy không ạ?

Có, nếu cháu muốn làm ra những sản phẩm thật sự tinh tế, chất lượng cao. Nỗi khổ của việc cầu toàn sẽ được bù đắp phần nào bởi sự vượt trội của tác phẩm.
Còn nếu việc cầu toàn khiến cháu làm việc không hiệu quả, chậm tiến độ ngay cả với những việc đơn giản thì quay lại với tuyệt chiêu chăm làm việc nhà.
Hãy tạo cho mình một cái đà luôn có thể làm việc, không việc này thì việc kia. Đà làm việc sẽ giúp ta không ngừng phát triển sự sẵn sàng lao động. Dù việc này bị chậm do còn phải cân nhắc thì sự dẻo dai và ý chí của ta vẫn không ngừng tăng trong việc khác ta chăm chỉ làm. Sự chăm làm bên cạnh chăm cân nhắc đó chính là cách để ta làm ra được những thứ ngày một hoàn hảo hơn.
Gluck :" )

Người đó chủ động ctay tôi rồi. Nhưng vẫn nhắn tin rủ tôi đi chơi. Vẫn ân cần lo lắng cho tôi. Vậy là thế nào..?? Tôi muốn khóc. Khóc thật to lên vậy.

Như vậy là người đó muốn quan hệ với bạn theo cách không ràng buộc. Việc người đó chủ động chia tay xong vẫn sơ múi nghĩa là xác định với bạn rõ ràng giới hạn của mối quan hệ: Họ sẽ luôn quyết định nó ở mức nào. Theo bạn kể thì có thể thấy ở mức họ còn thấy oke thì họ còn sử dụng bạn. Bạn dùng cụm từ "ân cần lo lắng" e rằng bạn vẫn còn đang bị nhầm lẫn giữa chiến thuật để có được điều mình muốn và tình cảm chân thành.
Mối quan hệ này đã bị biến thành một cuộc chơi lợi ích, ứng xử với nó như thế nào là ở bạn.
Bạn cứ khóc cho thoải mái. Có thể mua EGG 2.0 để dẫn lệ nhé.

"Đừng kết luận vội với tầm nhìn hẹp. Mở rộng tầm mắt đã :" )" Làm thế nào để tầm mắt mở rộng hả Ad?

Chăm thưởng thức sản phẩm, tác phẩm từ những người giỏi.
Giờ việc này quá dễ dàng khi đã có Facebook, một kho thông tin liên tục được cập nhật của hàng tỷ người, trong đó, có rất nhiều những người giỏi và tốt hàng đầu nhân loại.
Cách để Newsfeed của bạn thường xuyên hiện ra những điều giúp bạn mở rộng tầm mắt:
- Thay đổi việc kết bạn thiếu chọn lọc do dễ dãi hoặc tham về số lượng. Kết bạn với những người mà bạn thấy hay.
Những thông tin thụ động từ việc kết bạn bừa bãi, với tình trạng dân trí còn thấp ở Việt Nam như hiện nay, sẽ biến Newsfeed của bạn thành một bãi rác của những những điều nhạt nhẽo, tiêu cực, thiếu chính xác. Tâm trí của bạn sẽ dễ bị điều hướng bởi bởi những thông tin như vậy đến dồn dập, trong khi, bạn bị thiếu những thông tin thông minh hơn làm đối trọng. Và tình trạng này dễ đưa bạn tới việc đồng hoá những mặt bằng thấp của cuộc sống với toàn bộ cuộc sống. Sự hạn hẹp này là do lựa chọn của bạn tạo ra.
- Like những Page mà bạn thấy chất lượng. Những Page chăm chỉ ghi nguồn đồ không phải của mình là những Page có điểm + ngay từ đầu về tư cách.
- Bạn càng chăm bấm Like những nội dung hay thì xác suất bạn nhìn thấy thêm những nội dung hay càng cao.
- Điều chỉnh Settings của Newsfeed để ưu tiên thông tin từ những Page thường xuyên giúp bạn mở rộng tầm mắt hiện lên hàng đầu.
Sau khi làm những việc đơn giản này mà bạn vẫn không mở rộng được tầm mắt thì e rằng, mở rộng tầm mắt không phải nhu cầu của bạn.
Have fun :" )

View more

Chú ơi, làm sao để biết mình thực sự muốn một cái gì đó chứ không phải là mình chỉ đang ảo tưởng về cảm giác của mình ạ?

Tất cả chúng ta đều mơ ước, mong muốn rất nhiều thứ. Nhưng có người có nhu cầu biến mong muốn thành hiện thực hơn người khác. Ví dụ, 2 người đều muốn đi xem phim nhưng một người đầu hàng trời mưa hoặc muốn một lúc rồi hết, chỉ là muốn tí cho vui cửa vui nhà.
Trong mỗi người thì mỗi mong muốn lại có một mức nhu cầu và khả năng hiện thực hoá khác nhau. Ví dụ, mong muốn ăn ngon thường thôi thúc và dễ thực hiện hơn mong muốn giảm cân.
Có những mong muốn cộng hưởng với nhau. Ví dụ, mong muốn ăn dứa và mong muốn chấm muối ớt. Nhưng có những mong muốn mâu thuẫn nhau khiến người ta phải chọn lựa mà trong kinh tế gọi là "chi phí cơ hội": Chỉ có một tiếng Transit ở sân bay, chơi game hay mua sắm? Lại có những mong muốn dự phòng cho các mong muốn khác: Không thành tỷ phú được thì thành triệu phú vậy, mà cũng không được thì làm ăn mày cho cute.
Cuộc sống là cuộc chơi của những nhu cầu, mọi động vật đều phải biến hoá liên tục nhu cầu của mình để thích nghi với cuộc sống. Khi nhu cầu vượt quá những gì ta có thể kiếm được trong cuộc sống thì ta sẽ bị chết đói, theo cả nghĩa đen và nghĩa bóng. Cuộc sống càng khắc nghiệt thì càng nhiều động vật bị đào thải khi không kịp giảm nhu cầu hay tăng năng lực để thoả mãn được nhu cầu, đây là 2 cách cơ bản và thường phải kết hợp để theo kịp tiến hoá.
Khi ta thực sự muốn điều gì, muốn hơn kiểu muốn chơi chơi, ta sẽ nỗ lực để biến nó thành hiện thực. Cái nỗ lực đó, sự bỏ bớt các mong muốn, lựa chọn khác để tập trung cho nó, các chi tiết của lộ trình hiện thực hoá hiện lên ngày một nhiều rất dễ nhận biết. Thực sự muốn sẽ dẫn tới thực sự hành động.
Muốn chơi chơi là dạng thức rất phổ biến. Nó là một dạng ảo tưởng nhẹ mà khổ chủ tự tạo để có thêm cảm giác. Giời mưa thế này mà có bỏng ngô ăn thì tuyệt. Tao thì lại thích có thằng mặc áo mưa đến đón tao. Nói nhỏ thôi không quản đốc Trâu Sâu Răng (Cho So Young) nó lại đánh.
Ảo tưởng, ảo giác cũng là một dạng cảm giác. Người ta thường xuyên ảo tưởng hay tìm ảo giác vì nghiện cảm giác mà nó mang lại.
Ngay cả việc ảo tưởng về nhu cầu mà cháu gọi là "ảo tưởng về cảm giác (muốn)" cũng là một nhu cầu: Nhu cầu ảo tưởng. Tôi thích đi vòng quanh thế giới và tôi thích ngồi một chỗ nói về chuyện này. Tôi là một Startup chân chính, tôi hài lòng với việc tự gọi và được gọi như vậy, tôi đã có niềm tự hào, ăn hại kệ tôi.
Một người cả đời bỏ cả gia tài mua sổ xố, đánh bạc, mong trúng lớn và cuối đời thất bại có phải một người ảo tưởng về nhu cầu?
Không, đó chính là nhu cầu thực sự, là lối sống của họ và họ đã nỗ lực đầu tư cho nó. Tính cách của họ là đam mê cờ bạc và họ dành cả đời cho đam mê đó. Anh xin lỗi, anh chỉ ảo tưởng mình làm giàu được nhờ lô đề nên anh mới ham, anh xin hứa... Không anh ạ, anh không ham làm giàu, anh ham lô đề nên mới đang từ giàu vãi thành heo còi như vầy mà. Bye anh nha.
Tôi hứa với toàn bộ phố đi bộ Nguyễn Huệ là cuối năm nay sẽ kiếm được 1 triệu đô la đầu tiên. A a a...
Bạn này thực sự muốn, chỉ là ảo tưởng về não của mình T . T
Gluck :" )

View more

Related users

Ad là Mr.Biết Tuốt đấy à? Sao câu hỏi nào cũng biết để mà trả lời vậy? :'D

"Tuốt" là việc mà gần như nam thanh niên nào cũng biết mà, đâu có gì lạ :" p
Lí do xác suất Ad trả lời được khá cao là độc giả biết Ad có thể trả lời được những dạng câu hỏi nào nên không cố tình làm khó Ad. Còn nếu muốn tìm ra những câu hỏi Ad không trả lời được thì quá dễ. Đó là gần như tất cả các câu hỏi. Bạn không thể tưởng tượng số câu hỏi và số câu hỏi về chuyên môn trên đời này nhiều thế nào đâu.
Ad đăng ảnh món Pasta Ad nấu cho em xem?
Đố Ad biết em đang ở vĩ tuyến bao nhiêu?
Ad khốn à, tao ghét mầy. Nhưng Ad đừng giận em nhé.
...
Ad cũng chỉ là một người ngày ngày nỗ lực vật lộn trong cuộc sống với quá nhiều điều không biết. May là có thái độ học hỏi khá tốt và nhu cầu tìm giải pháp cho nhiều vấn đề nên có một số kỹ thuật xử lí vấn đề có thể chia sẻ. Ví dụ như mua EGG 2.0 thì sẽ có được một cuốn thơ hay.
Have fun :" )

View more

Chú ơi, cháu là người sống vô cùng khép kín. Cháu rất muốn cởi mở với mọi người. Nhưng cháu không biết nên cởi mở như thế nào. Cháu cảm thấy tâm hồn cháu quá khô khan khiến cháu k có gì thú vị với người khác nữa. Cháu không biết phải ứng xử như thế nào trong một mối quan hệ. Cháu phải làm sao đây ạ?

Chào cháu :" )
Ngay cả việc sống khép kín và không có nhu cầu cởi mở với mọi người thì cũng là tính cách hướng nội bình thường. Tuy nhiên, việc hướng nội có thể gây thiệt thòi cho hiểu biết và cơ hội nên nhiều người hướng nội vẫn tập được cho mình những kỹ năng giao tiếp cơ bản, hiệu quả. Đó là cách giao tiếp không quá xởi lởi nhưng lịch sự, rõ ràng, giàu thông tin. Ta có thể gặp rất nhiều người như vậy khi xếp hàng ở quán cà phê, KFC, ở quầy thanh toán trong siêu thị, trong công việc và có thể học được rất nhiều phép giao tiếp lịch sự ở họ mà nhiều người hướng ngoại chưa học được.
Như vậy, dù cháu là người hướng nội hay đang bị bế tắc trong trạng thái hướng nội thì vẫn có rất nhiều kỹ năng để giao tiếp hiệu quả. Nhiều chuyện ta không giỏi sẵn nhưng hoàn toàn có thể nâng cao trình độ khi học hỏi, luyện tập.
Chuyện của cháu, nhất là khi cháu có nhu cầu cởi mở, chỉ đơn giản là chưa đủ luyện tập nên tự ti mình không đem lại được nhiều cho người khác. Điều cháu đã đạt được là ngôn ngữ diễn đạt của cháu rất hiệu quả và lịch sự, đó là lý do khiến Ad ưu tiên giải quyết đơn từ khiếu nại này trước :" p Vấn đề chỉ còn là chuyển thể được kỹ năng này ra môi trường khiến mình hay ngượng. Can đảm lên, vài lần thanh toán thành công ở siêu thị là có đà chạy ngon nghẻ để dần biết ứng xử với các mối quan hệ thôi.
Cứ chăm đi siêu thị, sẽ quen được với không gian có nhiều người, biết thêm nhiều hàng hoá, thông tin trong cuộc sống. Đặt ra trò chơi cho mình là tìm ra 10 sản phẩm tốt trong siêu thị mỗi lần vào, nhớ được nhiều thông tin trên bao bì, về Google thêm. Ngay cả việc bắt đầu câu chuyện về một sản phẩm tốt nào đó cũng đem lại sự hào hứng vì người ta sẽ tập trung nhiều vào những câu chuyện hữu ích cho cuộc sống của mình và bản thân cái hay của sản phẩm đã toát ra sự thú vị và mở ra thêm rất nhiều câu chuyện tiêu dùng quanh nó.

Cháu có thể cuộn chuộn để cày thêm Skill nhé. Càng cày xới, càng nhiều Skill mới hiện ra.
Have fun :" )

View more

Chào ad, ad có lời khuyên gì cho các bạn học sinh đang lúng túng, hoang mang với việc chọn trường đại học như thế nào không ạ?

Biết mình muốn gì và biết cần tri thức, kỹ năng gì để đạt được mong muốn.
Biết mình khá cái gì nhất và biết cần tri thức, kỹ năng gì để biến cái khá đó thành giỏi hơn mỗi ngày, tạo sức cạnh tranh cho mình trên thị trường lao động.
Từ việc biết được mình cần tri thức, kỹ năng gì sẽ tìm được nguồn cung cấp (ví dụ như trường) phù hợp.
Học là để biết mình muốn gì.
Ngoài ra, nếu học đại học chỉ là để có chứng chỉ "học đại học", giải quyết nhu cầu của gia đình thì cũng vẫn phải biết rèn luyện để thành thạo việc gì đó, để là một người biết làm việc, không trở thành gánh nặng xã hội. Chứng chỉ [không phải gánh nặng xã hội] mới phản ánh năng lực thực tế rõ hơn bằng cấp.
Gluck :" )

Chào anh, việc sống trong môi trường bị bạn bè và đồng nghiệp khinh thường khi mình không có thành tích phấn đấu giỏi như họ. Em đã cố gắng tập trung phần việc của mình nhưng không tránh khỏi việc mình bị so sánh nên tự ái và sống khép kín. Ngày một cảm giác đơn độc và sợ hãi quá anh ạ! Cảm ơn anh!

Tìm môi trường khác. Nơi mà người ta coi thường người khác và làm họ sợ hãi dù họ cố gắng là môi trường xấu. Pizza 4P's là một trong những môi trường tốt đang tuyển dụng đó.
Gluck :" )

Cháu cảm thấy sống vô nghĩa quá. Đâu đâu cũng nhanh nhản tin xã hội thế này, giáo dục thế kia, vấn đề này vấn đề nọ..sao xã hội lại ntn hả chú? Cháu nên nghĩ sao cho đỡ tiêu cực đây ạ :((

Đừng kết luận vội với tầm nhìn hẹp. Mở rộng tầm mắt đã :" )

Chú ơi, tại sao con người lại khó hiểu như vậy ạ? Làm sao để hiểu con người hả chú?

dangthuy849’s Profile PhotoĐặng Thủy
Con người là quá dễ hiểu so với các loài vật khác rồi, vì kiến thức về con người là nhiều nhất so với muôn loài. Cháu hiểu gì về loài kiến, nai sừng tấm, cá basa... :"?
Chỉ có thể hiểu được một số người, tuỳ theo họ dễ hiểu đến đâu và khả năng hiểu biết của mình đến đâu.
Hiểu được bản thân cũng đã là quá sức rồi nên hãy cố gắng hiểu mình trước tiên.
Gluck :" )

Ad ơi, trước sự mênh mông của tri thức thì chọn lọc kiến thức cho mình như thế nào ạ?

Tất cả mọi người đều không đủ thời gian sống cũng như năng lực để biết tất cả, nhất là khi cuộc sống quá rộng lớn và luôn đổi khác. Bởi vậy không nên quá tham lam những điều không thể.
Mỗi ngày đào sâu hơn vào những kiến thức hay trong tầm với. Qua Facebook cũng đã với được kiến thức của quá nhiều cao thủ.
Have fun :" )

Nhà em cách công ty 3km. Em rất muốn đi xe đạp đi làm nhưng công ty lại yêu cầu mặc đồng phục là váy. Ad có gợi ý nào cho em không a?

Mang đồng phục đi, thêm một khăn bông, đến sớm chút, vào nhà vệ sinh.
Đạp xe khoẻ khoắn rồi rửa mặt bằng nước mát, sau đó bắt tay vào việc ngay sẽ đầy thoải mái, tỉnh táo.
Have fun :" )

Cháu chào chú! Cháu là sv năm 3 của một trường thiết kế. Khổ nỗi cháu bị chứng "sợ cái mới". Mỗi lần có ai đó hỏi là "có làm đc cái này ko?" thì cháu rất chần chừ, muốn làm mà lại ko dám làm. Chú có cách nào để cháu bớt sợ ko ạ? :)) Cảm ơn chú!

Chào cháu :" )
Ngay cả những người sáng tạo nhất cũng có nỗi sợ cái mới. Chỉ khi tạo ra xong cái mới người ta mới có chút thanh thản, rồi lại rơi vào nỗi sợ vì chưa biết tạo ra cái mới tiếp theo thế nào.
Nỗi sợ là bản chất của cuộc sống nên bản chất của sức sống là năng lực vượt qua những nỗi sợ.
Thiết kế không nhất thiết phải mới. Thiết kế quan trọng là tạo ra sự dễ chịu, điều này đòi hỏi phải luôn nâng cao thẩm mỹ qua VIỆC xem nhiều tác phẩm, sản phẩm hàng đầu. Cần thử, nháp rất nhiều, cho đến khi ta thực sự dễ chịu, yên tâm với chất lượng sản phẩm của mình. Chưa yên tâm, cày tiếp. Cố gắng đầu tư các công cụ vẽ có thể triển khai sản phẩm, đơn đặt hàng theo nhiều cách mà không tốn kém giúp mình yên tâm thử thoải mái.
Mua "mật thư" có đoạn "làm sao để đỡ sợ thơ..." qua nhỏ Poem Lê Thị Thu Hương (cuộn chuột là thấy cách mua) nhé.
Have fun :" )

View more

Cháu học rất kém môn toán chú ạ, cho dù không có ý định xét đh môn toán nhưng cháu vẫn muốn cố gắng để học khá hơn chút. Rất cố gắng nhưng không nhận được gì nhiều, cháu nghĩ mình cố gắng sai cách và cũng thay đổi lại từ đầu nhưng lại khiến mọi thứ rối rắm hơn chú ạ, cháu phải làm sao hả chú?

Môn toán đòi hỏi khá nhiều trí nhớ và năng lực suy luận, nó không dành cho tất cả mọi người. Các giáo trình toán ở trường lớp Việt Nam nhiều năm qua dù ở các lớp không chuyên là quá nặng, gây sợ hãi cho nhiều bạn. Như vậy, đó là cách giáo dục rất phản cảm, phí phạm thời gian của học sinh.
Phần lớn mọi người dùng đến rất ít các kiến thức toán học ở trường lớp, ngay cả phép cộng trừ đơn giản người ta cũng dùng máy tính. Việc đó không sao. Không ai có thể giỏi mọi thứ, chỉ cần giỏi vài thứ mình thích là đủ sống ổn rồi.
Toán học luôn ở đó, có thể vận dụng vào mọi thứ trong cuộc sống, để khi cháu thích, cháu luôn có thể đến với nó. Nên khi không thích và có cơ hội không phải cố học thì hãy dành thời gian cho môn khác, để nỗi sợ hãi qua đi đã.
Cách để yêu thích và hiểu toán học hơn là làm các đề bài gắn với các tình huống trong cuộc sống; học thuộc lòng các định lí, công thức được gợi ý; đọc đi đọc lại bài giải; nhờ thêm người giải thích cho đến khi hiểu được thực sự một vài bài toán. Khi thực sự hiểu một vài điểm trong toán học, ta có bước đệm để nhảy sang các điểm khác. Các môn khác cũng vậy.
Have fun :" )

View more

Ad khốn đính chính T . T

Câu này Ad khốn tự hỏi để đính chính cho câu trả lời về nhạc vàng vừa rồi.
Ad bị nhầm về tác phẩm của Văn Cao. "Sơn nữ ca" là sáng tác của Trần Hoàn.
Ad khốn xin lỗi độc giả T . T
Cảm ơn nhạc sỹ Nguyễn Tuấn đã nhắc vở. Độc giả có thể nghe nhiều siêu phẩm của anh ở đây:
https://www.youtube.com/user/NhacsyNguyenTuan

Ad nhận xét thế nào về nhạc vàng?

Mỗi người hiểu về nhạc vàng theo một cách. Nhìn ở góc độ nhạc vàng là "Tân nhạc" thì ở thời điểm ra đời ở Việt Nam, nó là một dòng nhạc mới với người Việt.
Cũng như "Thơ mới" bắt đầu được định danh từ những năm 1930, "Tân nhạc" bắt đầu được định danh từ những năm 1960 là những sản phẩm có tính du nhập. Một mặt, người ta đánh nhau, ghét nhau, mặt khác, những người sáng tác học hỏi được nhiều kỹ thuật sáng tác và chơi nhạc hiện đại của nước ngoài, đặc biệt là Pháp, Nhật, Mỹ.
Được vô số tác phẩm đương đại của nước ngoài tạo cảm hứng, có thêm kỹ thuật để biểu hiện, các nhạc sỹ, nhà thơ trong nước tha hồ diễn tả năng lượng sáng tác và cảm hứng cá nhân, khai phá ngôn ngữ bản địa của mình. Một rừng các tác giả lớn mọc lên từ đây. Nếu nhìn vào nhạc vàng như một luồng sinh khí mới thổi vào âm nhạc Việt Nam thì khi nhắc đến nhạc vàng, người ta sẽ thấy sự sang trọng, vàng son với Cung Tiến, Trịnh Công Sơn, Ngô Thuỵ Miên, Lam Phương, Từ Công Phụng... Những giai điệu và ca từ đầy vẻ đẹp, chiều sâu với không gian nhiều tính siêu thực đó là vàng ròng. Có thể nói, nhạc vàng ban đầu được những người trí thức đầu tiên tiếp xúc với âm nhạc phương Tây sáng tác. Sau đó, trên nền nhạc cơ bản này, các tác giả khác bình dân hoá ca từ, kết hợp với dân ca, cải lương để phục vụ thị hiếu bình dân hơn. Không khí siêu thực giảm, không khí sến tăng, ca từ không còn sang. Bởi 2 cách triển khai nhạc vàng rất khác nhau về chất lượng ca từ này mà nhạc vàng vừa được hiểu là nhạc sang vừa được hiểu là nhạc sến. Các ca khúc mà trào lưu Bolero đang "bùng cháy" trở lại sử dụng hầu hết là nhạc sến vì các ca sỹ ít đọc.
Nhạc vàng có yếu tố "Tây", hầu hết dùng điệu Bolero, Rumba, Valse, Tango, Ballard... Miền Bắc lúc đó lại đang hăng say đánh Tây nên quy kết nhạc vàng là nhạc phản động, uỷ mị, vàng vọt cho quần chúng đỡ mê nhạc quên đánh đấm.
Tuy nhiên, chính trị chỉ là song thưa đối với những làn gió mới. Ở miền Bắc, Văn Cao hào hùng với "Tiến quân ca" vẫn cùng lúc có thể là vua nhạc vàng với "Suối mơ", "Sơn nữ ca", "Làng tôi", "Mùa xuân đầu tiên"...
Ở miền Bắc, yếu tố chính trị trong sáng tác bị đẩy cao nhưng những tài năng lớn vẫn tạo ra những tác phẩm lớn. Chất nhạc trữ tình, hiếu động của người anh em Cộng Sản Đông Âu như Nga, Bulgaria cũng êm đềm theo các khoá du học chảy vào tâm hồn của nhiều tài năng âm nhạc. Âm nhạc Trung Quốc, Triều Tiên cũng là nguồn cảm hứng cho nhiều sáng tác hay. Dù có thể họ cũng bị chia phe thành nhạc Đỏ nhưng nhiều người cũng bị oan như bên nhạc vàng. Nhạc Hoàng Việt, Huy Du, Phạm Tuyên cũng bay lắm.
Dù gọi là nhạc Đỏ hay nhạc Vàng thì những năm đam mê thật lòng đó đã tạo nên một giai đoạn âm nhạc phát triển mạnh mẽ với nhiều siêu phẩm cho âm nhạc Việt Nam. Một thời hoàng kim của đam mê.
Càng về sau thì thị trường càng mở cửa, có thêm nhiều loại nhạc được du nhập. Sáng tác giai đoạn sau này thường được gọi là Nhạc Trẻ, Nhạc Xanh, ý là nhạc trong thời bình, Đổi Mới, Hậu Đổi Mới.
Gửi bạn vài suy nghĩ còn nhiều thiếu sót, sozi T . T

View more

Ad ơi, em phải làm thế nào nếu người em quý mến cứ khăng khăng khẳng định và xin lỗi vì họ là phiền phức trong cuộc sống của em? :( Có phải như vậy là một kiểu mental abuse không, và em phải làm thế nào nếu không muốn walk away? Em đã bảo là không phải rồi nhưng người ta cứ như vậy ấy ạ!

Có là một dạng quấy rối nhé.
Nếu người ta không nhận thức được việc [liên tục xin lỗi vì làm phiền] là tiếp tục làm phiền, là quấy rối thì nói "không phải" làm sao giúp người ta nhận thức được để tránh. Hãy nói đúng là họ đang làm phiền và bảo nếu họ thật lòng xin lỗi thì hãy không làm phiền nữa. List ra những việc em coi là bị làm phiền. Hãy gửi tin nhắn điện thoại hay PM để họ có thể đọc lại nhiều lần. Những người không biết rút kinh nghiệm khi làm phiền xứng đáng nhận được sự phàn nàn thẳng thắn.
Nếu người ta cố tình và không thay đổi thì đây là đối tượng nguy hiểm, đang bất chấp cảm xúc của em, lợi dụng sự quý mến của em. Ngoài việc thông báo như trên, em cần giữ khoảng cách quyết liệt hơn và cho thấy em có người bảo vệ để tránh bị quấy rối ở mức độ cao hơn.
Phủ nhận việc bị abuse với người abuse và không muốn walk away là 2 thứ khiến em khó chống lại việc bị abuse. Nếu em không muốn walk away thì em phải đủ quyết liệt để họ phải tuân thủ các giới hạn em đặt ra.
Gluck :" )

View more

Chào ad, ad nghĩ sao về Nguyễn Nhật Ánh?

Chào bạn,
Nguyễn Nhật Ánh là nhà văn tiêu biểu nhất của thanh, thiếu niên Việt Nam trong hơn 20 năm nay.
Những truyện dài/tiểu thuyết của Nguyễn Nhật Ánh như "Trước vòng chung kết", "Chú bé rắc rối", "Buổi chiều Windows", "Bồ câu không đưa thư", "Đi qua hoa cúc", "Hạ đỏ", "Cô gái đến từ hôm qua", "Thằng quỷ nhỏ", "Trại hoa vàng", "Mắt biếc"... và nhiều tập "Kính vạn hoa" là những cuốn Ad tìm đọc say mê hồi 14-17 tuổi. Các câu chuyện sống động, hài hước nhẹ nhàng, trong sáng, tử tế, đan xen các kiến thức phổ thông giúp ích rất nhiều cho nhiều người trẻ.
Qua tuổi thanh niên thì Ad không còn nhu cầu đọc Nguyễn Nhật Ánh nữa. Ông đã xác định rất rõ thị trường của mình và không đi tiếp hoặc không đi tiếp được với trí não của những người đòi hỏi những tác phẩm ngày một cao tay hơn.
Những tác phẩm có tính nghệ thuật và hoàn hảo nhất của Nguyễn Nhật Ánh là những cuốn truyện dài như "Mắt biếc", "Đi qua hoa cúc", "Trại hoa vàng", "Cô gái đến từ hôm qua". Có rất nhiều vẻ đẹp và cảm xúc trong đó, ngay từ tên tác phẩm. Đó là những siêu phẩm thời kỳ đỉnh cao của Nguyễn Nhật Ánh, đặc biệt về những mối tình đầu với nhiều đoạn buồn kinh điển và có lẽ sẽ không có thêm.
Với Ad, vậy đã là quá đủ để cảm ơn nhà văn Nguyễn Nhật Ánh.
Have fun :" )

View more

Ad ơi cho cháu hỏi ạ, Tình hình là cháu ở trọ cùng với bạn, có hôm cháu ngồi trên giường thấy có mùi khó chịu, gần đây mới biết do gối của bạn ấy ( cháu đoán do khi ngủ miệng bạn ấy khép k kín). Làm sao để nói khéo với bạn ấy ạ, cháu còn ngồi học trên giường nữa ạ :(( cháu cảm ơn ad.

- Tớ nhờ cậu việc này được không?
- Ừ?
- Giặt hộ tớ cái gối của cậu nhé.
1. Được -> Cảm ơn cậu.
2. Không -> Đồ mồm thối cố chấp này, tao giết mày.
3. Tại sao nhỉ, tớ thấy ổn mà -> Nói thế này e không phải, mong cậu bỏ qua nhé. Đồ mồm thối mũi điếc này, tao giết mày.
Gluck :" )

chú ơi con học cấp 3 , con có thích một bạn nữ (có cảm tình thôi ạ) kiểu như bạn ấy chơi với bạn khác con thấy tức tức ý ạ. Con biết bạn ấy thích con , nhưng con sợ nếu con yêu bạn ấy tính con cả them chóng chán nên con không biết nên làm thế nào ạ :( I need ur help

Không help bọn cả thèm chóng chán hại người nhé :" D D
Gluck :" )

Cháu chào chú. Cháu vừa chuyển đến một môi trường mới, nó lạ lẫm hoàn toàn làm cháu cảm thấy không thích nghi được. Từ đấy, cháu ít nói, ít tham gia hd chung với mọi người. Cháu thấy tự ti quá ạ. Cứ một mình như này mãi chắc cháu không có người yêu mất :v Cháu muốn xin chú lời khuyên ạ

Chào cháu,
Hừm, tính xa quá. Đọc đang chờ cháu hỏi xem làm sao thích nghi được với tình trạng hiện tại thì bật cười vì thấy chưa chi đã lo đến chuyện không có người yêu. Thật là biết lo xa.
Đỉnh :" ) )
Rồi cháu sẽ kết bạn với ai đó thôi. Những bạn đó sẽ dẫn cháu tham gia nhiều hoạt động chung hơn.
Tham gia chơi thể thao là cách dễ kết bạn nhất. Học giỏi một môn nào đó và khiêm tốn thì cũng sẽ có bạn thường xuyên hỏi bài. Chỉ cần mình lịch sự và nhiệt tình giúp đỡ là sẽ được quý mến.
Hoặc môn nào đó những bạn ngồi cạnh học tốt hơn thì cũng đừng ngại hỏi. Hoặc mời ăn bánh mỳ. Hoặc cho mượn gì đó lúc các bạn cần. Hoặc hỏi về môi trường mới. Hoặc mang "Ra vườn nhặt nắng" hay "Em giấu gì ở trong lòng thế" ra đọc, bạn nào hỏi mượn thì cho mượn hoặc tặng.
Rất nên sớm hình thành một quan hệ dễ chịu với những bạn ngồi cạnh để ít nhất, cảm thấy thoải mái quanh chỗ ngồi của mình.
Còn chuyện người yêu thì yên tâm, nhiều người tìm thấy người yêu không phải ở môi trường học tập, có thể là công việc sau này, được gia đình giới thiệu, qua Facebook, trong chuyến du lịch, cùng phòng giam... Nhiều hoàn cảnh để gặp gấu lắm, yên tâm.
Nếu cháu sớm tìm được sự hoà đồng cho mình ở môi trường mới thì cháu sẽ đỡ bị những cảm giác không thoải mái kéo dài, ảnh hưởng đến thần kinh và sức khoẻ. Tuy nhiên, cũng không cần quá miễn cưỡng. Cứ từ từ, bình tĩnh bố trí thời gian ở lớp sao cho hợp lí, tập trung vào việc học cũng là cách để bớt phải lo ứng xử thế nào với xung quanh.
Năm lớp 11 Ad chuyển lớp, cho đến khi học xong cấp III vẫn xa lạ với lớp mới, không thân với bạn nào nhưng vẫn chơi chung được một số trò với các bạn như đá bóng, điện tử. Ad khá lịch sự nên dù ít giao tiếp nhưng không ai khó chịu với Ad, vẫn có bạn bắt chuyện, tặng quà. Giờ học Ad tập trung học còn giờ ra chơi Ad đi vòng quanh sân trường ngắm cảnh hoặc ngồi đọc sách, vẽ, ngủ tại chỗ nên cũng không thấy phiền hà gì. Hôm nào học cả buổi chiều, giờ nghỉ trưa nếu không đá bóng hay chơi điện tử với các bạn là 2 trò Ad có thể hoà đồng thì Ad đạp xe về nhà ăn cơm rồi đạp lại cho hết thời gian.
Sẽ có nhiều lúc ta ở trong những môi trường xa lạ, bị căng thẳng vì không biết phải cư xử thế nào với tất cả nhưng thực ra, không ai đòi hỏi ta phải cư xử gì với họ. Thậm chí, hầu hết không quan tâm đến ta bởi ai cũng có việc của mình. Ngày nay ai cũng cắm mặt vào điện thoại thì ta lại càng ít bị soi. Và nếu ta cũng có việc hay điện thoại của mình để cắm mặt vào, nó giống như ở một nhà ga hay trên một chuyến tàu mọi người ở cạnh nhau, không ai biết ai, không ai phải làm gì cho ai, nhưng tất cả đều yên ổn. Cái này đơn giản là biết cách sử dụng và tôn trọng tự do cá nhân.
Bên cạnh việc thử hoà đồng sớm là tốt nhất (vì Ad thấy cháu có khá nhiều nhu cầu về tình cảm) thì cứ tìm cho mình việc để tập trung vào khi tới lớp nhé. Sự tập trung vào việc của mình sẽ cứu mình những lúc lúng túng về giao tiếp và mải làm việc sẽ làm không khí xung quanh trở nên dễ chịu.
Gluck :" )

View more

Chú ơi, 20 tuổi chưa từng yêu ai và chưa từng có ai yêu có lạ không ạ? Hay cháu bị vô cảm rồi ạ?

Nếu cháu ăn, uống vẫn thấy ngon, thi thoảng vẫn cười vì cái gì đó hoặc nuôi mèo, chó thì không bị vô cảm nhé.
Ad vẫn luôn quan niệm việc yêu đương là nhu cầu riêng tư nên không có chuẩn nào cả. Vậy thì yêu lúc nào là do nhu cầu của cháu, Ad thấy bình thường.
Yêu cũng không vui lắm đâu cháu ơi, vẫn còn cố thủ được trước tình yêu cũng là một vinh dự đó.
Have fun :" )

Ad ơi, lo xa có phải một tật xấu không ạ?

Tuỳ hiệu quả của nó nhé. Người biết lo xa thường nghĩ xa, tính xa hơn và thành công hơn. Nó giống như chơi cờ, tính được nhiều nước hơn thì thường chơi hay hơn. Đá bóng cũng vậy, trước khi nhận bóng đã biết sẽ đẩy tiếp quả bóng đi thế nào thì sẽ tiết kiệm được thời gian xử lí và tăng hiệu quả lên rất nhiều.
Nếu lo xa gây sợ, mệt mỏi, mất hướng, đau dạ dày, không quyết đoán, trở thành tính khó sửa thì cũng đừng nhìn nó thành xấu xí kẻo thêm gây thất vọng về bản thân. Hãy viết ra, vẽ ra những gì mình lo xa, lập Page, sẽ có rất nhiều người đồng cảm nhé. Trong lúc viết, vẽ tập trung thì sự lo lắng cũng giảm đi.
Gluck :" )

Related users

Chú ơi, ngoài chú ra thì chú có thể giới thiệu thêm một số nhà thơ hoặc triết gia mà chú thích và hay tìm đọc được không ạ? ^^ Cháu cảm ơn chú

Chào cháu,
Cuộn chuột kẻo muộn.
Have fun :" )

Chuyện của cháu hơi giống bạn tình cảm tiểu thuyết kia. Có nhiều cơ hội nhưng cả cháu và anh đều biết nếu thực sự ở bên nhau mộng sẽ vỡ. Thay vào đấy chúng cháu xả nỗi nhớ một mình trên mạng, tiện thể câu một chút like. Cảm ơn Ad đã nêu tên thật chuẩn. Cháu nhất định sẽ không bỏ phí chuyện này.

Cảm ơn cháu :" )
If that saved your soul, buy this to save my soul:
https://www.facebook.com/emgiaugiotronglongthe/posts/392756984440175
Gluck :" )

1..Chú ạ, 3 năm trc trong 1 lần đi xem bóng đá cháu gặp cậu ấy, 2 ng hoàn toàn xa lạ. Cháu thấy thích, về ngồi mấy ngày liền tìm fb c ấy, 2 đứa nc vs nhau hợp lắm, lúc ấy cháu lớp 12. c ấy là sv đại học. Về sau c ấy là ng dạy tiếng anh cho cháu

2..cậu ấy là ng chứng kiến cháu trưởng thành từ lúc còn là 1 hs cấp 3 cho đến bh là sv đh năm 2..theo thời gian thì tình cảm từ thích lại chuyển thành thương chú ạ. Cháu thương cậu ấy lắm. Nhưng oái oăm là c ấy tỏ tình 2 lần thì cháu đều từ chối. Lần đầu là vì trẻ con thích làm giá, mắng c ấy té tát
3.. lần 2 cách l1 1 năm, c từ chối vì sợ mất cậu ấy. Từ đó cả 2 k ai nói j nhưng như 1 mối quan hệ k tên, vẫn quan tâm và hỏi han nhau, mỗi lần thấy c ấy bị lsao là cháu xót như bản thân cháu bị vậy. Nhưng dần dần 2 ng k còn nc với nhau nhiều, có lẽ vì cậu ấy rủ c đi chơi rất nhiều lần nhưng c đều
4.. từ chối. H cháu mới nhận ra hồi đó cháu tự tin có thể theo sát c ấy qua fb hoặc insta. Nhưng thật sự là cháu chẳng biết gì về cs cậu ấy cả, c ấy dần dần ít chia sẻ trên mạng xh hơn. C ấy đi làm, phóng viên quay phim, cv di chuyển liên tục và thâu đêm tối ngày khắp mọi nơi. Cháu mất dấu cậu ấy.
5.. Những cuộc nc trở nên ít thật sự, vậy mà mỗi lần nc là cháu vs c ấy lại chọc ngoáy đá xoáy nhau, đc vài câu là tức điẻn lên k nói đc nữa. Lần cháu gặp c ấy gần đây nhất là tháng 9 năm ngoái. C ấy bận nhiều và cv khiến gặp gỡ nhiều ng hơn. Còn lần nc vs nhau trên fb gần nhất là đầu thág 1.
6..gặp ít. Nói chuyện cũng ít. Nhưng thực sự 3 năm qua chưa ngày nào c k nghĩ đến c ấy c ạ. Làm việc j cũng nghĩ đến c ấy . Đi đườg thấy ai cuzng giống c ấy. Nghĩ nhiều đến phát ốm nên được chú ạ. Có hôm nhìn ảnh c ý họp lớp đứng khoác vai 1 bạn mà cháu khóc luôn. Nhưng h 2 đứa lại k thể nc vs nhau
7..h cháu phải lsao hả chú? Càg ngày càg xa cách quá r. Như thế có phải là yêu k? C chỉ biết c thương c ấy, chứ yêu là gì c cũng k biết nữa. 3 năm trời cứ thương nhớ 1 ng đến mức nc vs bất kì ng con trai nào khác cháu cũng nhớ tới cậu ấy. Đôi lúc cũg mong c ấy có ny để c có lý do quên đi c ấy
8.. mà cũng k biết c ấy có ny chưa nữa Như này mệt mỏi quá chú ạ ;((( Cháu buồn rầu đến chết mất thôi
=
E rằng trên đời có một dạng tình cảm khá phổ biến là tình cảm tiểu thuyết. Ở khoảng cách đủ cho trí tưởng tượng bay nhảy thì ta mới thấy tình yêu bùng cháy, ở gần thì sự khác biệt, xa lạ với con người thực tế khiến tưởng tượng bị nguội lạnh, ta không muốn tiến xa hơn. Tâm hồn cần một đối tượng để đặt cảm xúc vào, cần một đối tượng có thực để cảm xúc có vẻ thật hơn nhưng không cần gần đối tượng đó quá kẻo cảm xúc bị thật quá, không còn dễ nhào nặn bằng tưởng tượng.
Có quá nhiều cơ hội để cháu nói trực tiếp tình cảm của mình và bây giờ vẫn còn nhưng cháu đã không làm. Nếu cháu thực sự muốn gần con người thực tế của cậu ấy, cháu đã tìm đến cậu ấy chứ không phải tìm đến Ad T . T
Với những dấu hiệu trên, e rằng cháu đang yêu theo kiểu tiểu thuyết và tình cảm giữa cháu và cậu ấy phù hợp với cách yêu này. Có thể nó đang đến những chương kết với nhiều đoạn buồn vì xác suất cậu ấy có ai đó ngày một cao, cháu nuối tiếc vì một cuốn sách hay mà không còn nhiều trang.
Sẽ có các cuốn sách khác thôi. Nhưng nếu muốn yêu cụ thể hơn thì cần trải nghiệm độ khó của việc ở cạnh nhau.
Gluck :" )

View more

Chào ad, làm sao để hết lười ạ? Dù khi suy nghĩ, học, làm việc, cháu thấy rất thú vị. Nhưng cảm giác đó nhanh biến mất và trở thành sự trì trệ. Tệ hơn, dạo này cháu rất đáng trĩ. Nó ảnh hưởng đến tư duy của cháu, khiến cháu nhiều lúc nghĩ ra ý tưởng hay ho rồi lại không nhớ nổi. Cháu nên làm gì ạ?

dangthuy849’s Profile PhotoĐặng Thủy
Chào cháu,
Tăng cường tập thể dục để tăng sức bền nhé. Chăm hít thở sâu để tránh bị thiếu Oxy dẫn tới não oải. Tập thể dục với nhạc và hát theo giúp tăng trí nhớ qua việc hát đúng lời, hệ hô hấp "cơ bắp" hơn khi vừa chuyển động vừa phát âm.
Bên cạnh các bài tập thể chất thì cháu cuộn chuột tìm thêm các gợi ý khác nhé.
Gluck :" )

Có một điều rất buồn cười là mỗi khi em định hỏi Ad một điều gì thì trong lúc type câu hỏi, em lại có thể đoán ra Ad sẽ trả lời ra làm sao. Thế là em tự có câu trả lời luôn mà không phải hỏi nữa :")

:" D D
Ad đoán em là một độc giả thường xuyên của Ask này. Nếu vậy thì việc này rất dễ hiểu.
Hạn chế của Ad là không thể tư vấn cho độc giả làm điều xấu nên Ad thường xuyên chia sẻ cái gì mình cho là tốt, tốt cho độc giả dù nhiều lúc nghĩ ra những câu trả lời Evil thú vị hơn như "đi chết đi", "mua EGG 2.0 tặng mọi người nhé" ...
Một phần khác của các nội dung trả lời là đem lại tính giải trí, thêm thông tin cho độc giả, để độc giả vào đọc không phải để tìm câu trả lời mà để đọc những nội dung gây cười nhiều hơn, biết thêm chuyện này chuyện kia, cảm thấy mình giàu có hơn, cuối ngày cảm thấy nhẹ nhõm hơn.
Trong 1852 câu trả lời vừa rồi có rất nhiều ý trùng lặp vì có một số tuyệt chiêu có thể áp dụng cho nhiều trường hợp. Có thể gọi đó là các kỹ thuật thành công cơ bản mà khi độc giả nắm được và có ý thức mài dũa, đó sẽ trở thành tuyệt chiêu của họ. Độc giả tự luyện lên thần là điều Ad mong muốn nhất và biết rằng những độc giả thông minh, chăm chỉ sẽ sớm đạt được khi vọc kho dữ liệu này. Khi người ta muốn nhìn thế giới sáng rõ, chỉ cần vào điểm sáng rõ cơ bản để có điểm bám là tư duy sẽ tự biết mở đường. Chúc mừng em :" )
Là một người thích sáng tác và không có nhiều thời gian cho sáng tác, Ad ít muốn viết lặp và ít muốn phải dành thời gian cho những câu hỏi đã có câu trả lời. Đó là lí do mà sau khi xây được kho dữ liệu câu trả lời khá rộng, "Cuộn chuột" là câu trả lời Ad muốn dùng thường xuyên nhất. Tuy nhiên, cũng có những câu hỏi lặp mà Ad cảm thấy nên tư vấn chi tiết hơn một chút thì Ad cũng đành nén nỗi khổ sợ viết lặp để trả lời.
Độc giả của Ad hãy như bạn này, cứ gõ, cứ viết câu hỏi của mình ra, làm cho nó hữu hình thì mình sẽ dễ hình dung cách xử lí nó hơn. Sau đó, vì lòng thương đối với Ad khốn đang bị quá tải câu hỏi, sẽ tự vận dụng trí tuệ đang bị quên lãng của mình nhiều hơn.
Tuy không muốn đưa cho độc giả cái sai nhưng đâu có ai đúng hết, chắc chắn Ad vẫn có những nhầm lẫn, sai lầm. Nếu bị ảnh hưởng bởi Ad thì xin cũng ảnh hưởng cả năng lực hoài nghi của Ad, để việc xử lí thông tin vẫn là của chính mình.
Cảm ơn em, gluck :" )

View more

Chào ad, trong các ask của ad, cháu hay thấy có cụm từ "sống tốt". Vậy theo ad, sống tốt là như thế nào và làm thế nào để sống tốt ạ?

Chào cháu,
Để chứng minh ai đó không tốt, người ta chỉ ra những gì người đó gây hại. Như vậy, sống tốt đầu tiên là sống với ý thức tránh gây hại. Bên cạnh đó, còn rất nhiều tiêu chí khác để nâng cao cấp độ sống tốt như biết hạnh phúc, biết thưởng thức cuộc sống, biết giúp đỡ, biết làm giảm cái ác của người khác...
Ý thức sống tốt trong bản năng sẽ dẫn đường cho những người muốn sống tốt. Đây là cái tốt thật và tự nhiên nhất.
Ngoài ra thì sống tốt còn là một chiến lược cộng sinh đem lại nhiều lợi ích chung và sự phát triển mạnh mẽ cho cộng đồng nên nhiều nơi đã biến sống tốt thành văn hoá của xã hội mình. Con người sống trong những xã hội đó cảm thấy yên tâm sống, yên tâm về sự tử tế của nhau. Sự yên tâm đó chính là một trong những nền tảng vững chắc của hạnh phúc. Ở đó, hầu hết mọi đứa trẻ sinh ra đều tiếp nhận văn hoá sống tốt một cách tự nhiên, được hưởng một nền giáo dục và luật pháp có lương tâm và có trình độ. Dù có thể ta không tốt tính bẩm sinh nhưng khi ở những môi trường đó hay hướng đến xây dựng cuộc sống hạnh phúc như ở những môi trường đó thì ta sẽ tăng cường quan sát, học hỏi để điều chỉnh lối sống của mình cho phù hợp. Việt Nam học hỏi chậm những môi trường tốt đẹp đó đơn giản vì nhu cầu về cái tốt trong dân số chưa đủ mạnh.
Con người đang là động vật đứng đầu chuỗi thức ăn và để có vị trí này thì người vẫn là loài tàn sát nhiều nhất, ác nhất. Chúng ta vẫn còn ăn rất nhiều động vật khác, mới thoát khỏi 2 cuộc thế chiến ghê rợn, vẫn còn vô số chính phủ ác, vô số kẻ ác công khai. Tốt không phải bản chất của loài người mà là một lựa chọn của các cá nhân. Và khi lựa chọn đó đem lại cảm giác hạnh phúc cho người ta trong một thế giới cạnh tranh ngày càng quyết liệt giữa tốt và xấu thì đó là một lựa chọn thông minh.
Có một tin rất tốt cho những người muốn sống tốt là Mark Zuckerberg, người sáng lập Facebook, cực kỳ mong muốn và nỗ lực để kiến tạo một thế giới tốt đẹp cho tất cả mọi người và đang thực hiện những bước đi rất vững chắc, rõ ràng với sự giúp đỡ đồng chí hướng của rất nhiều người tử tế và tài giỏi như Bill Gates, Elon Musk. Facebook của ta sẽ là chứng minh thư của ta trong thế giới đó nên hãy giữ một lí lịch sạch trên mạng.
Gluck :" )

View more

Ad ơi, cháu muốn là một người tử tế và hạnh phúc. Công việc hiện tại luôn khiến cháu mâu thuẫn đúng sai với lí tưởng riêng của bản thân. Cháu đang ngược đãi tinh thần mình, và cháu cũng không hạnh phúc. Nhưng nếu công việc nào cũng như vậy, thì có phải vấn đề do cháu không ạ?

Khi ta gặp vấn đề thì nhìn lại bản thân trước tiên luôn là cách thông minh.
Có vô số công việc trong cuộc sống nên cháu luôn còn rất nhiều cơ hội để tìm ra cách lao động và kiếm sống phù hợp với nhu cầu sống của mình. Chỉ cần nắm rõ công thức này: Để tử tế và hạnh phúc được thì luôn phải không ngừng cố gắng vì đó là những tiêu chuẩn vô cùng khó đạt được.
Gluck :" )

Chào chú, cho cháu hỏi ạ Cháu nên làm gì khi phát hiện ra rất ít người cần cháu trong khi cháu lại cần rất nhiều người ạ?

Chào cháu,
Đây là một trong những phát hiện quan trọng nhất của đời cháu, nó sẽ mở ra cả một chân trời nhận thức nên hãy trân trọng nó nhé.
Thường thì rất khó tránh khỏi việc nghĩ mình là trung tâm của vũ trụ vì bộ não là bộ phận nhận các tín hiệu từ thế giới mà nó lại nằm trong đầu mình. Mọi thứ mình nhận biết đều được xử lí trong đầu mình thì mình nghĩ mình là trung tâm thôi. Bọn trẻ con hầu như đứa nào cũng nghĩ vậy nên yên tâm sống lắm.
Sau này, khi đọc được thêm các nhận thức cao hơn nhận thức của mình thì ta mới biết rằng nghĩ mình là trung tâm của vũ trụ cũng chẳng có gì là đặc biệt, thậm chí, còn là bằng chứng của giới hạn trí tuệ, của nhận thức, là chưa trưởng thành.
Nhận thức được vậy là cháu đang trưởng thành. Ít người cần mình thì ngoài lợi ích là đỡ bị làm phiền thì hại ích chính là khó kiếm việc, cần cố gắng nâng cao giá trị để trở nên hữu dụng, dễ được thuê hơn. Biết rằng mình cần đến nhiều người thì mình sẽ thêm biết ơn cuộc sống và biết trân trọng, lịch sự với người khác hơn, làm cho nhân cách mình tốt hơn.
Chúc mừng cháu nhé :" )

View more

ad có thể cho em biết ad nghĩ sao về Hạ Vũ không ạ?

Với lối viết [tính từ rổn rảng nhiều, chất xám ít] và làm Page chủ yếu là sưu tầm và Up liên tục đồ của người khác để câu View như vậy thì chỉ có thể chạm được đám đông chứ không chạm được tới nghệ thuật và bản lĩnh của người làm nghệ thuật.
Những người như vậy trong thị trường đọc ngày nay khá nhiều và đám đông của họ rất đông. Cái gì viết có độ khó không nói, còn dễ quá, xin hãy tự biết thẩm định để tránh cho Ad mất thời gian phải đọc những thứ Ad không có nhu cầu và đụng chạm đến những đám đông có quyền tìm đến cái hợp với não trạng của họ.
Have fun :" )

À tiện đây ad cho em hỏi, làm thế nào để tập khả năng lật đi lật lại vấn đề như vậy. Em đọc báo điện tử hay có thói quen đọc cmt, nhiều khi có những cmt khiến mình phải bất ngờ sao người ta có thể nghĩ "trái chiều" như vậy được. Em cảm ơn ạ.

Thường thì phần đông mọi người bị định hướng tư duy bởi những từ khoá mà các bài viết đưa ra, hoặc A hoặc B, và nhanh chóng chia thành 2 phe ẩu đả. Nghệ thuật bị chia cắt tủn mủn thành nghệ thuật vị nghệ thuật và nghệ thuật vị nhân sinh cũng khiến người ta hăng hái tự xếp thành 2 hàng để đi vào nhà tù của định hướng nghệ thuật.
Một số người thì nhìn kỹ hơn vào các chi tiết của câu chuyện và có suy nghĩ riêng của mình vì não họ quen ưa thích và lao động chăm chỉ với cái hay, quen không vội vã khẳng định, quen đối chiếu thông tin theo nhiều hướng để tìm sự chính xác. Những người này có ý thức phát triển năng lực phân tích và thẩm mỹ qua việc tiếp xúc với các nội dung chứ không phải cho gì ăn nấy. Đó là cách họ tránh được việc bị não nhiễm mỡ bởi cách nuôi heo quần chúng của thông tin lá cải. Họ không có nhiều nhu cầu tham gia tranh luận để chia phe, để tỏ vẻ hiểu biết mà là để thực sự hiểu biết hơn. Không nhiều người viết bài hiểu biết hơn họ nên họ ít khi bị mắc bẫy bởi các từ khoá giới hạn tư duy.
*
Không bám ngay vào các từ khoá được đưa ra và bị dính cứng vào đó là cách để ta có thể đi xa hơn trong câu chuyện.
Có trách nhiệm với phát ngôn, đặc biệt là Comment, thường xuyên xem lại nhận thức của mình ở các giai đoạn, xấu hổ khi đã sai, đã nông cạn là cách để đỡ nhạt nhẽo và đỡ nhiệt tình góp sức cho đám đông gây hại.
Have fun :" )

View more

Quan điểm của ad về vụ dọn dẹp đường phố tại TPHCM. Em đồng ý vs cả 2 quan điểm: (1)-phải quyết liệt mới xử lý hiệu quả được, dù đôi lúc ban đầu người dân sẽ cảm thấy không quen. (2)-ông phó chủ tịch UBND đang làm hơi nhanh quá, ko đúng quy trình.

Chúng ta hãy tập trung vào 2 điểm cốt lõi của câu chuyện là sự cản trở giao thông công cộng và quyền sử dụng đất.
Muốn xây dựng xã hội văn minh, những gì cản trở giao thông công cộng cần được điều chỉnh để đảm bảo lợi ích chung, qua đàm phán hoặc cưỡng chế.
Nếu lấn vào đường đi lại của mọi người mà không chứng minh được quyền sử dụng đất nghĩa là trong thời gian qua, anh đã sống và tư lợi trên một việc xấu là cướp đất đi lại của mọi người, việc phải trả lại là hoàn toàn xác đáng.
Anh và những người làm ngơ cho anh lấn chiếm đất công cộng, làm mất không gian đi lại thoáng, sạch cần có (để xã hội văn minh hơn và không bị mắc kẹt, bệnh tật bởi tăng dân số và ô nhiễm) còn chưa bị khởi tố, đi tù là may lắm rồi.
Triệt để giành lại không gian công cộng là việc đụng chạm đến lợi ích của rất nhiều người và việc này được truyền thông, cư dân mạng theo dõi sát sao, làm sai đến đâu là bị dư luận ùn ùn tố cáo đến đó ngay. Nhưng e rằng rất ít người lấn chiếm và làm bẩn không gian công cộng, những gánh hàng rong bất chấp luật giao thông, những người xua đuổi người khác khi họ đứng ở không gian công cộng trước cửa nhà mình có thể chứng minh là mình bị oan.
Cả xã hội, bao gồm cả những người lấn chiếm, đều là nạn nhân của sự coi thường môi trường chung. Ai kinh doanh mặt đường cũng chấm mút không gian công cộng một tí làm người khác phải đi lại vẹo vọ như hiện nay thì rồi tất cả sẽ mắc kẹt trong lòng tham của nhau, chẳng ai còn đi lại được. Khi sự mắc kẹt lên tới mức báo động đỏ thì việc làm quyết liệt còn là bắt đầu chữa cháy quá muộn.
Ông Đoàn Ngọc Hải làm việc ngay trước mắt dư luận là thẳng thắn, cái gì sai sẽ bị chỉ ra là sai. Còn lại, cần mẫn ra hiện trường, giải thích rõ ràng, quyết liệt với những người dân không chịu điều chỉnh cái sai là rất đáng hoan nghênh.
Cũng nên hiểu rằng, những người sẵn sàng chiếm lấy không gian không phải của mình để tư lợi là những người sinh tồn mạnh mẽ nhất và sẵn sàng bất chấp quyền lợi của người khác. Nhìn con người ở góc độ động vật thì họ là những con thú dữ nhất xã hội. Một người hàng rong thản nhiên đi ngược chiều đầy nguy hiểm, bán hoa quả rởm, bắt nạt khách nước ngoài, một nhà mặt tiền mua phường để lấn đất không yếu ớt và đáng thương chút nào đâu.
Đến một lúc, sự cướp đoạt đó không còn là một lối sống hiệu quả trong xã hội ngày một văn minh hơn thì năng lực sinh tồn đủ mạnh của họ cũng thừa sức tự nắn theo. Chẳng ai chết đói vì việc đòi lại không gian công cộng này cả. Việc bị giảm đi thứ thu nhập dựa trên sai phạm thuần tuý là một rủi ro trong kinh doanh mà anh phải tính đến.
Còn những cô bán bún dễ thương, quét dọn sạch sẽ, một nách nuôi mấy con học đại học nếu bị đuổi vì lấn chiếm vỉa hè, họ cũng đủ hiểu biết để biết mình sai và dùng đồng tiền kiếm được thời gian qua chuyển đổi cách kinh doanh.
Ai chẳng vất vả kiếm sống và sẽ phải đến lúc anh còn phải vất vả kiếm sống theo cách không sai thì tiếng nói của anh mới có được nhiều sự ủng hộ và cái đúng trong xã hội mới có cơ hội nảy nở chứ.
Ad nghĩ vậy :" (

View more

Chú Linh ơi làm thế nào để ngừng so sánh bản thân để thôi không còn tự ti, tủi thân nữa ạ?

Trước Ad hay so bì với người khác, thấy họ dốt, nghèo, thất bại bèn tự ti, tủi thân, ganh tỵ, thèm được như họ.
Sau nhờ kiên trì cuộn chuột cày hết Ask này mà đã có được câu trả lời này cho cháu.
Have fun :" )

Vì sao bầu trời nhiều sao thế Ad ?

Vì bóng tối làm nền còn nhiều hơn :" p
Các vì sao là những hành tinh có thể tự phát sáng nhờ phản ứng hạt nhân trong lõi của chúng bức xạ ra bề mặt. Mỗi vì sao được tạo thành từ những đám bụi và khí lớn quện vào nhau bởi lực hấp dẫn và dần co lại thành một khối cô đặc. Giống như ta đun một siêu nước nhiều lần, dù nước trông trong vắt chẳng có gì nhưng những thành phần nhỏ li ti sẽ dần kết hợp với nhau đóng thành các mảng cặn.
Trong vũ trụ thì có quá nhiều những đám bụi và khí nên có quá nhiều sao, quá nhiều dải ngân hà là tập hợp các vì sao quay quanh trung tâm của nó. Ta thấy vẻ đẹp lung linh của chúng là nhờ sự tương phản với bóng tối, với những khoảng không của vũ trụ còn nhiều hơn nhiều.
Các vì sao trông nhỏ bé, dễ thương vì ở quá xa trái đất và được đặt trong tương quan với không gian vũ trụ quá bự, quá tối chứ so với trái đất thì hầu như ông sao nào cũng bự hơn nhiều lần. Vì thường thì phải có khối lượng hơn trái đất rất nhiều mới có thể sinh ra phản ứng hạt nhân trong lõi để tự phát sáng. Khi muốn hái sao trên trời tặng bạn gái là muốn hại chết người ta rồi T . T Mà sao tay to thế, làm gì đấy :"?
Chắc ông bà ta thấy các vì sao uy lực quá nên quan niệm tránh sao chẳng xấu mặt nào, ngày đêm dâng sao giải hạn, biến các ông thầy cúng thành những ngôi sao trong làng giải trí tâm linh.
Theo thông tin khoa học phổ thông ngày nay, vũ trụ mà chúng ta có thể đo đạc được hình thành từ Big Bang là một vụ nổ hay một sự giãn nở từ một điểm siêu siêu nhỏ bung ra thành một không gian siêu siêu to. Những đám bụi và khí siêu siêu nhiều để hợp thành các vì sao sinh ra từ đó.
Trong rất nhiều câu hỏi "tại sao?" thì câu trả lời cũng chính là "tại sao". Trong chiến tranh giữa các vì sao thì lỗi là tại các vì sao.
Nếu quan tâm đến vũ trụ đáng thương, em cuộn chuột tìm đọc cuốn sách tuyệt vời của Bill Bryson mà Ad giới thiệu gần đây nhé.
Have fun :" )

View more

Vi sao bâu trơi nhiêu sao thê Ad

Ad khốn đính chính T . T

Câu này Ad khốn tự hỏi để đính chính câu trả lời vừa rồi...
[Trích:
Ad thân mến .-. Thực ra follow Ad đã lâu, em kì thực rất ngưỡng mộ Ad và thơ của Ad. Em thích sự thông minh, khẳng khái và nhất là cái nhìn đa diện khi Ad trả lời một câu hỏi. Nên hôm nay, em đánh bạo xin Ad một vài nhận về thơ của em. Các bài viết em post đa số ở đây: https://hnaiamel.tumblr.com/ M
Khi nào có thời gian Ad hãy đọc nó nhé. Em muốn biết mình nên sửa chữa ở đâu để cải thiện vấn đề thơ phú của mình cho hay hơn ;;-;; Em cảm ơn Ad lắm lắm. M
=
Chào em,
Ad xin dùng một số bài thơ của em để comment nhé.
*
Nửa đêm ngồi giữa căn nhà
Chợt nghe tiếng khóc
Mưa à?
Mưa ơi!
Mưa rơi bao giọt thì rơi
Đừng làm ướt mắt em tôi
Mưa, đừng…
12.3.17
Comment: 2 câu đầu rất hoàn hảo, đẹp cả về hình ảnh, giai điệu và cảm xúc. Viết được những câu như vậy là có kỹ thuật làm thơ tốt, tự nhiên. Câu "Mưa rơi bao giọt thì rơi" nghe lạ nhưng chưa đỉnh, ví dụ thay bằng "vơi" sẽ tạo không khí hơn. "Đừng làm ướt mắt em tôi/Mưa, đừng…" chưa đủ đặc sắc cho cái kết. Cách bố cục và nhịp điệu của em tốt nhưng nội dung chưa hoàn hảo đều. Việc này chỉ cần khó tính với mình hơn, dành thời gian mở rộng các phương án ghép vần và chau chuốt hơn sẽ tăng độ hoàn hảo.
Hết trích dẫn].
Cho Ad xin lỗi nhé, đọc câu "Mưa rơi bao giọt thì rơi" Ad bị ngu nên hiểu nhầm là mưa rơi bao giọt thì mưa mới rơi. Trong khi đó, ý của tác giả là mưa muốn rơi bao nhiêu giọt thì cứ rơi. Câu này rất hay, hay hơn câu Ad ví dụ edit, và hợp với câu cuối. Đây là một bài thơ đẹp, hoàn hảo.
Một lần nữa xin lỗi tác giả hnaiamel.

View more

Ad thân mến .-. Thực ra follow Ad đã lâu, em kì thực rất ngưỡng mộ Ad và thơ của Ad. Em thích sự thông minh, khẳng khái và nhất là cái nhìn đa diện khi Ad trả lời một câu hỏi. Nên hôm nay, em đánh bạo xin Ad một vài nhận về thơ của em. Các bài viết em post đa số ở đây: https://hnaiamel.tumblr.com/

BigMew’s Profile PhotoM
Khi nào có thời gian Ad hãy đọc nó nhé. Em muốn biết mình nên sửa chữa ở đâu để cải thiện vấn đề thơ phú của mình cho hay hơn ;;-;; Em cảm ơn Ad lắm lắm. M
=
Chào em,
Ad xin dùng một số bài thơ của em để comment nhé.
*
Nửa đêm ngồi giữa căn nhà
Chợt nghe tiếng khóc
Mưa à?
Mưa ơi!
Mưa rơi bao giọt thì rơi
Đừng làm ướt mắt em tôi
Mưa, đừng…
12.3.17
Comment: 2 câu đầu rất hoàn hảo, đẹp cả về hình ảnh, giai điệu và cảm xúc. Viết được những câu như vậy là có kỹ thuật làm thơ tốt, tự nhiên. Câu "Mưa rơi bao giọt thì rơi" nghe lạ nhưng chưa đỉnh, ví dụ thay bằng "vơi" sẽ tạo không khí hơn. "Đừng làm ướt mắt em tôi/Mưa, đừng…" chưa đủ đặc sắc cho cái kết. Cách bố cục và nhịp điệu của em tốt nhưng nội dung chưa hoàn hảo đều. Việc này chỉ cần khó tính với mình hơn, dành thời gian mở rộng các phương án ghép vần và chau chuốt hơn sẽ tăng độ hoàn hảo.
*
Nhiều không đếm được
Thực ra thơ làm về em rất khó
Anh nghĩ mãi chẳng xong được câu nào
Chữ không tích đủ tình yêu anh có
Em hãy thử đếm những ngôi sao :“)
8.3.17
TC03
Tôi có một nhà hàng
chế biến nỗi cô đơn
thành món ăn đặc biệt
càng ăn càng buồn hơn
Comment: 2 bài này cho thấy ý tưởng của em rất thông minh và em làm chủ được kỹ thuật giản dị, có thể dùng style mộc mạc, tối giản khi mình muốn. Luyện tập sức khoẻ và sức khoẻ tinh thần để làm được những bài thơ 3, 4 khổ với ý tưởng tràn đều các khổ và liên kết thông minh với nhau.
*
Ad chọn ra những bài mình thấy hay nhất. Một số bài khác cho thấy em vẫn bị ảnh hưởng khá nhiều câu từ của các tác giả khác. Việc này khó tránh khi ta bắt đầu nhưng tăng ý thức tránh thì con đường riêng của mình sẽ ngày càng rõ ràng hơn. Chủ đề của em cũng đang hơi ít. Vẫn có thể khai thác sâu hơn các chủ đề quen thuộc nhưng cũng nên kiếm thêm chất liệu. Chúng sẽ cứu ta khỏi sự nhàm chán bản thân.
*
Bài này tuyệt vời: https://hnaiamel.tumblr.com/post/153841694969/bu%C3%B4-n
Có thể nói bài này lấy cảm hứng từ kỹ thuật "Trên quả đất mùa", "Mùa sạch" của Trần Dần nhưng cảm hứng này hoàn toàn ở mức "không sao cả", em hoàn toàn kể một câu chuyện của riêng mình. Nhạc tính, hình ảnh chạy rất mượt. Ý tưởng và mạch cảm xúc tràn đầy. Tư tưởng cũng hoàn toàn sâu sắc. Ad thấy nó là một trong những bài thơ hay nhất Ad được đọc và hay nhất, hoàn hảo nhất của cuộc đời em. Lấy đó làm mốc để tăng tỷ lệ hay nhé.
Em cũng có nhiều điểm mạnh về thiết kế hình ảnh, như vậy là lại thêm một việc vui và khó để làm song hành với làm thơ, bổ trợ cho nhau để phát triển. Ad xem trang của em đã lâu. Em cũng là một trong những người đầu tiên Ad định trao học bổng Bấm bấm nhưng đành gạt lệ vì thấy trên Wall của em chưa có thói quen ghi Credits. Hãy ý thức mạnh mẽ hơn chuyện dễ dàng nhưng cực kỳ quan trọng với một người sáng tác này nhé.
Ad nghĩ là trong vòng 2 năm tới, Ad có thể mời em thiết kế một cuốn sách của mình nếu em tiếp tục phát triển nhanh như hiện nay và nếu em có hứng thú cộng tác.
Have fun :" )

View more

Làm sao để thoát khỏi cảm giác thất vọng về tất cả những sự thất vọng mà người khác tạo ra cho mình hả ad?

Chăm chỉ làm ra những thứ không đáng thất vọng là cách để ta luôn đi tới dù mức xuất phát của ta thấp hay cao, dù ta đã gây thất vọng đến đâu.
Nếu thay cụm từ "những thứ không đáng thất vọng" bằng "chất lượng" thì lại càng hiệu quả. Vì "chất lượng" giúp ta tăng chất lượng bản thân và đem lại hy vọng về chất lượng trong cuộc sống cho nhiều người.
Có thể vẫn có người thất vọng dù ta chất lượng đến đâu vì đó là sở thích thất vọng về người khác của họ. Nhưng đó là việc của họ. Khi ta đủ bận rộn để nâng cao chất lượng, việc của ta ta còn không đủ thời gian, làm sao ta thừa não để lo thoả mãn được sở thích quái đản của người khác nữa. "None of my business".
Cũng hãy luôn lắng nghe góp ý và sự thất vọng của người khác nếu nó là về chất lượng và góp ý của họ toả ra chất lượng.
Gần đây, dù đã có khá nhiều kinh nghiệm về giao thông và đi lại rất cẩn thận nhưng Ad vẫn bị dính bẫy về tín hiệu giao thông. Đó đích thực là những cái bẫy giao thông rất mất dạy tạo nên sự đáng khinh bỉ cho CSGT Việt Nam.
Ví dụ như biển cấm rẽ trái lên đê Nguyễn Khoái từ trạm xăng ở Lương Yên. Nó không được đặt trước mặt xe mà đặt ở ngang dốc, đúng điểm mù của xe khi cua lên. Ví dụ như bốt giao thông ở cầu Mai Động từ Kim Ngưu rẽ ra Minh Khai. Mặc dù luật giao thông mới đã đỡ đần độn, đã quy định biển báo có thể cắm cả ở bên trái đường để dễ quan sát, ở đó vẫn chỉ để biển cấm rẽ trái ở bên phải, có xe đi song song là bị chắn tầm nhìn.
Không chỉ có bẫy đó ở cầu Mai Động. Khi xe nhìn thấy biển cấm rẽ trái lên cầu, rẽ phải rồi vòng lại để lên cầu vẫn rất dễ bị bắt tiếp. Muốn lên cầu và rẽ phải ra Tam Trinh không bị bắt thì ô tô đang ở làn ô tô phải chuyển vào làn xe máy. Và quãng đường để chuyển làn chỉ có khoảng 10 mét, chính là giữa đường Kim Ngưu đông đúc. Nếu tuân thủ cái bẫy hèn hạ đó thì lái xe ô tô sẽ phải chèn ép xe máy mới kịp chuyển làn mà không đè vào vạch liền. Nếu người lái ô tô tư duy văn minh, không chuyển làn một cách vẹo vọ, đi thẳng từ làn của mình lên cầu và chậm chậm vừa rẽ phải vừa nhường xe máy đi xong thì vẫn bị cớm ghẻ chặn xe dù trước chỗ rẽ không có vạch quy định chỉ được đi thẳng. Bọn cớm ghẻ này cố tình bịt mắt người đi đường ở mọi điểm, chắc chắn bọn nó phải thử nghiệm rất kỹ để tìm điểm hiệu quả cho các cái bẫy này. Khi bị vạch trần thì lại đổ lỗi cho Giao thông công chính cắm biển. "Vậy các anh thấy sai mà không biết sửa à?" là câu Ad khốn hay quát với kiểu cãi láo này.
2 lần Ad xuống xe ở những cái bẫy trên đều nặng lời với bọn cớm ghẻ. "Tôi đi lại cẩn thận, có quan sát mà vẫn dính nghĩa là dịch vụ giao thông của các anh chưa đủ chất lượng. Các anh phải biết sửa khi được người dân góp ý đúng. Tôi làm việc cũng vậy, cái gì tôi làm không đủ chất lượng tự tôi cảm thấy nhục và tôi sẵn sàng nghe góp ý để sửa sai. Luật muốn được tôn trọng thì luật phải tử tế. Các anh không đủ tự trọng thì các anh cứ lập biên bản đi". 2 lần cớm ghẻ dù thất vọng vì không chăn được xèng của Ad nhưng đều phải nhún nhường, sai làm sao mà láo mãi được.
Gluck :" )

View more

Có khi nào Ad thấy bản thân sự tồn tại của con người thật vô nghĩa không (vô nghĩa là vô nghĩa, không có ý tiêu cực đâu ạ). Ad có nghĩ cuộc đời của cá nhân mỗi người có thể thực sự tìm được một ý nghĩa nào không? Hay ta chỉ đang sống trong một vòng lặp lớn và được lập trình từ trước?

Có chứ. Trái đất chỉ là một điểm nhỏ xíu trong hệ mặt trời và siêu siêu nhỏ trong vũ trụ. "Vũ trụ" chỉ là một cái tên để tượng trưng cho tất cả, còn vũ trụ chúng ta biết chỉ là "con tép trên mép con ruồi".
Chúng ta có cố gắng làm đủ mọi thứ trên trái đất, có cho nổ bom nguyên tử thì nó cũng chỉ là vài chớp nháy le lói khi nhìn từ một hành tinh gần trái đất và với vô số hành tinh xa xôi khác thì nhận thức về trái đất cũng chỉ như ta nhận thức về một con vi khuẩn nào đó hoạt động trong dạ dày, gần như bằng 0. Chúng ta vô nghĩa quá nhiều trước vũ trụ.
Mấy năm tới, dù có thể SpaceX của Elon Musk đưa được con người lên Sao Hoả khởi đầu cho tương lai du lịch không gian nhộn nhịp, nhiều cảnh trong "Astro Boy", "Siêu nhân Locke" có thể thành hiện thực thì những khoảng trống và nỗi cô đơn vì ngày càng nhận ra sự rộng lớn của cuộc đời và sự bé nhỏ của thân phận vẫn là thứ không thể lấp đầy. Trước vũ trụ, sự vô nghĩa dâng cao.
Ta đi lang thang, ngửa mặt nhìn bầu trời sao, tự hỏi nếu cuộc sống không phải được lập trình thì tại sao trong cuộc sống, có quá nhiều thứ có thể diễn tả bằng các công thức, tại sao có các quy luật, tại sao ta có thể lập trình cho máy tính theo chuỗi nhân quả [if A then B] và rồi nó có thể từ những hạt giống, trồng và chăm bón cho ta cả một khu vườn đầy hoa trái, tại sao khi nhận nhẫn kim cương thì người con trai có xu hướng dạng chân ra?
Vậy là tốt ra, vậy là ta biết suy nghĩ khá sâu xa, dù việc này có thể vô nghĩa với vũ trụ, với người khác thì nó cũng đem lại cho ta cảm giác sợ, buồn, thú vị... Ý nghĩa của cuộc đời mỗi sinh vật nằm ở chuỗi cảm giác đó, ở niềm vui khi được ăn một cây kem, như một con ruồi dấm hạnh phúc khi đậu lên miệng lon nước cam uống dở. Khi thích ai đó, ta thấy việc họ cười với ta có ý nghĩa hơn việc ta cười với họ, ta cố gắng làm những chuyện mong được họ để ý hơn dù với họ, có thể chúng nực cười, vô nghĩa. Khi ta mòn mỏi chờ chuyến xe khách dừng lại ở nhà vệ sinh hay cánh đồng mà nó chịu dừng lại, ý nghĩa lớn nhất của cuộc đời là đây.
Nếu kể ra các ý nghĩa lặt vặt trong cuộc đời lặt vặt của chúng ta thì cũng nhiều ý nghĩa phết, vậy là ngon rồi. Hãy trân trọng ý nghĩa cuộc đời trên hệ quy chiếu vừa sức này. Rồi khi suy tư, ta có thể thất lạc nó trong hệ quy chiếu khác.
Ý nghĩa lớn nhất trong cuộc đời những người thích suy tư cũng chính là tự trả lời được những câu hỏi hay được trả lời những câu hỏi tâm huyết cả đời.
Ít nhất thì ta càng sống ta càng biết đến nhiều người giỏi hơn và họ càng ngày càng trả lời được rõ ràng hơn nhiều câu hỏi ta còn mù mờ.
Và ngôn ngữ chưa chắc đã phải công cụ hoàn hảo để suy tư, có thể suy tư của ta sẽ bị đi vòng trong chính giới hạn ngôn ngữ. Chính thực tại của ta là câu trả lời cho thực tại.

Cảm giác về sự vô nghĩa có phải thứ được lập trình không?
Nếu có, vậy yên tâm rồi. Mà không yên tâm thì cũng tại ta bị lập trình như vậy, yên tâm thôi.
Nếu không, vậy tốt rồi, cảm giác vô nghĩa cho ta chút tự do vô nghĩa.
Cuộn chuột có thêm thông tin nhé.
Have fun :" )

View more

Ad ơi, hồi xưa cháu chơi thân với một bạn, nhưng bọn cháu có hiểu nhầm (lỗi là do cháu) và ngay tại thời điểm đó thì cháu chuyển trường không gặp lại bạn đó nữa. Bây giờ nghĩ lại cháu thấy rất hối hận và để mất một người bạn tốt. Bây giờ cháu có lại liên lạc của bạn ấy. Cháu có nên liên lạc lại k ạ?

Nếu cháu thực sự muốn.
Gluck :" )

Tại sao Ad không để mục lục cho EGG 2.0? Riêng em thấy khá thú vị vì cầm cuốn thơ lên như bị lạc vào mê cung vậy :D Đọc mãi mà không hết.

Em tự trả lời rồi mà. Thông minh :" D D
Gluck :" )

Cháu chào bác ạ. Bác ơi, có những cuốn sách nào mà bác nghĩ những người trẻ nhất định phải đọc một lần không ạ? Dạo này cháu cảm thấy rất khó chọn được một cuốn sách cháu thích. Cháu rất mong nhận được một vài giới thiệu của bác. Cháu cảm ơn ạ.

Chào cháu, cháu cuộn chuột nhé. Cuốn Ad vừa giới thiệu có thể đọc đi đọc lại nhiều lần.
Have fun :" )
Liked by: Nguyễn Nga Hoàng

Em nghĩ là em thích một người. Nhưng thực tế là em chỉ đang thích những thứ em tưởng đó là họ, và chưa chắc họ là người thực sự như vậy. Cảm giác như em đang không bình thường ấy. Khi thích ai đó em như mất kiểm soát cảm xúc vậy. Anh có thể cho em gợi ý để nghĩ thông suốt hơn không ạ? Em cảm ơn anh!

Em đã phân tích được như vậy là em đã có được cái nhìn sáng suốt. Có cảm xúc mạnh cũng là tài sản rất quý giá. Vấn đề em muốn xử lí ở đây là điều khiển được cảm xúc để nó tích hợp được với công cụ dẫn đường là cái nhìn sáng suốt của mình.
Chuyện này giống như ta có một chiếc xe thể thao, ta biết đường đi gập ghềnh, nhiều trạm bắn tốc độ nhưng thi thoảng lại bị cuốn theo cảm giác tốc độ, bị mát ga quá. Làm sao để đều chân ga cho an toàn đây :"?
Để có hiệu quả cao, người ta thường giáo dục các lái xe hay mát ga bằng cách cho xem các video tai nạn. Hình ảnh hậu quả dễ xảy ra và nỗi sợ được dùng như một giải pháp. Em có thể thử cách này, lường trước thêm nhiều tình huống nguy hiểm, ga sẽ đỡ mát hơn.
Cảm xúc luôn quý giá nhưng nhiều quá làm mình lo lắng, dễ bị lợi dụng thì giảm chút cũng không sao, vẫn giàu cảm xúc và biết chi tiêu hợp lí hơn.
Em cuộn chuột tham khảo thêm những câu chuyện khác nhé.
Gluck :" )

View more

Nếu ad có một người bạn và người bạn đó đi nói chuyện với người yêu của ad là ad không tốt, lăng nhăng, không chung thuỷ, khuyên người yêu của ad không nên yêu nữa thì ad sẽ xử lý người bạn đó của ad ra sao?Có chơi với người bạn đó nữa không vì cho rằng đấy là chuyện của đám phụ nữ và không quan tâm

Nếu họ nói đúng thì cũng là bình thường, làm sao bưng bít thông tin được.
Nếu họ nói sai thì người yêu bạn có não mà.
Nếu thấy chơi với nhau không thoải mái thì chọn cách làm cho mình thoải mái.
Gluck :" )

Related users

https://isach.net/dat-nuoc-cua-nhung-ke-luoi-bieng/ Ad nghĩ gì về bài viết này ạ ?

Một bài viết tầm thường với ngôn ngữ còn non nớt, thô thiển và đầy quy chụp.
Bài viết nói được khá nhiều điểm về thói hư, tật xấu của người Việt nhưng lại thể hiện một thói hư, tật xấu phổ biến khác: Mê mẩn sưu tầm cái xấu, sau đó, quy chụp lên tất cả, kẻ cả chỉ dạy sáo rỗng.
Lối viết như vậy không đem lại cho người đọc thông tin bổ ích, chính xác và cảm hứng về lối tư duy thông minh. Nó dễ dẫn đến ảo tưởng giống như người viết là đọc xong, mình nhìn thấu cả một dân tộc, mình đã có thể dạy dỗ nó.
Người viết thực chất chỉ là người đi nhặt nhạnh ý này ý nọ của người khác rồi liên tục nguỵ biện cho câu chuyện thêm tăm tối. Lối tư duy đó rất dễ gây bắt chước vì nó nhanh chóng tạo ảo giác mình đang đứng cao hơi người khác. Nó góp phần hình thành nên một đám đông thấp kém khác với thói quen phán xét đầy nguỵ biện.
Ví dụ như đoạn này:
"Không ai chịu đựng nỗi 2 3 tiếng học bài ở nhà. Nói trắng ra là họ quá lười chịu đựng. Alan Phan đã từng nói rằng ông không hiểu tại sao một đất nước dân số vàng như Việt Nam lại có vẻ lù khù như các cụ già đến vậy.
Bạn hỏi tại sao? Hãy tạm trách Internet, Smartphone, Karaoke, Nhậu nhẹt, Lotte, Starbuck và các loại ăn chơi thời hiện đại nhé. Bạn lại hỏi tại sao nữa à? Bởi vì đó là thách thức của thời đại này. Thú vui hưởng thụ bao vây xung quanh, nhan nhãn đông tây nam bắc hướng nào cũng có."
Nhận định vô căn cứ. Học sinh Việt Nam dành quá nhiều thời gian học bài vì họ phải liên tục trả bài. Vấn đề là ở chỗ họ bị thiếu hướng dẫn cũng như thiếu chủ động áp dụng các bài học vào thực tiễn nên sự chăm học ít giúp ích cho họ. Đối tượng chăm học gạo này trông mới "lù khù".
Sự đổ lỗi tiếp theo đầy ấu trĩ. Việc sử dụng những thứ "không tránh khỏi" như Internet, Smartphone, Karaoke, nhậu nhẹt, Lotte, Starbuck chính là tín hiệu của sự năng động, của sự cập nhật thế giới. Sức tiêu thụ này giúp kích cầu, đẩy nhanh kinh tế thị trường hay nói cách khác là sự giàu có của đất nước. Không phải ai cũng được cho tiền để hưởng thụ các tiện ích đó mà họ phải lao động chăm chỉ, phải biết kiếm tiền một cách thông minh để có được. Và họ trông đầy sức sống chứ lụ khụ nỗi gì. Người viết vừa quy kết nhảm vừa đầy mâu thuẫn.
Bài viết chắc là của một người trẻ nhưng lại không thấy được những người trẻ tài giỏi đang ngày một nhiều quanh mình để cố mà giỏi hơn thay vì vẽ ra một đám dốt và dạy dỗ chúng bằng cái dốt của mình. Nó giống như tự nói chuyện với cái bóng trong khi ngoài kia đầy ánh sáng.
Tất nhiên là người Việt Nam còn rất lười so với người dân nhiều nước phát triển nhưng cách đặt vấn đề và giải quyết vấn đề như bài viết chỉ biểu hiện thêm một tệ nạn của tư duy.
Gluck :" )

View more

Cháu là cô bé hỏi chú câu hỏi cách đây một tháng trước mà chú vừa reply ( câu mà có cảm tình với một bạn cùng lớp đó ạ) hiện tại cháu và cậu bạn đó ít nói chuyện quá, cháu vừa muốn bày tỏ tình cảm, vừa sợ sẽ không làm bạn được nữa. Cháu phải làm sao ạ :( ? Cháu có nên giấu tình cảm này đi k ạ ?

Nuôi một tình cảm đơn phương bên cạnh người không yêu ta sẽ rất mệt mỏi và mất đi nhiều cơ hội tìm được tình cảm phù hợp. Nếu biết chắc người kia không yêu mình thì việc tăng cường khoảng cách sẽ làm dịu vết thương chứ không phải việc cố vớt vát ở gần được mức nào hay mức ấy. Nên đừng sợ sẽ không làm bạn được nữa, nó còn đỡ đáng sợ hơn là cứ ở cạnh người mình yêu mà luôn phải giả vờ là bạn thôi. Nếu sự xa cách xảy ra, hãy nghĩ đó là may mắn để mình tập trung vào việc khác.
Tuy nhiên, cũng có thể cậu bạn này chưa nghĩ đến chuyện tình yêu. Tăng cường quan tâm, chăm sóc cũng là cách để các dây thần kinh tình cảm của bạn ấy hoạt động nhiều hơn. Nếu bạn ấy không mặn mà với những sự quan tâm, chăm sóc thì dừng lại. Quãng dừng đó là lúc để biết được bạn ấy có nhớ cháu không.
Để kích thích các dây thần kinh cảm xúc của bạn ấy, mua EGG 2.0 làm quà xem. Sau đó, có thể nói chuyện về cuốn thơ này.
Các điểm bán ở đây nhé:
https://www.facebook.com/emgiaugiotronglongthe/posts/392756984440175
Gluck :" )

View more

Chào ad, cháu không biết cháu bị làm sao nữa. Cháu luôn không chắc chắn về mọi thứ, cảm thấy cái gì cũng có hai mặt nên không thể biết phải hành động như thế nào là đúng. Do đó, cuối cùng cháu ko quyết định được gì và ko làm được gì cả. Cháu lúc nào cũng cảm thấy rối bời. Cháu phải làm sao đây ạ?

dangthuy849’s Profile PhotoĐặng Thủy
Chào cháu :" )
Tuyệt chiêu vẫn là khi ta không biết làm gì thì ta làm việc nhà. Ít nhất, đó là môi trường làm việc an toàn và có nhiều công việc đơn giản, ít hại não.
Góc nào chưa gọn, sạch thì ta làm sáng bóng hơn. Từ đó, ta sẽ thấy hành động của ta có tác động tốt đến môi trường xung quanh và ta tự tin trong hành động hơn.
Đọc các công thức nấu ăn và làm theo chính xác cũng rất hay. Việc này sẽ giúp ta hiểu hơn về nhân quả. Nếu làm được đúng như các công thức đó, món ngon sẽ xuất hiện.
Có những người mà bươn chải sẽ làm họ mạnh mẽ, giỏi giang hơn. Nhưng có những người càng va vấp sẽ càng thất bại. Nếu mình càng va vấp với thế giới càng thấy rối rắm, suy kiệt thì hãy chọn cho mình một công việc trong môi trường đơn giản và làm tốt những việc ở đó. Thi thoảng mạo hiểm đọc một cuốn sách trinh thám, xem một phin bạo lực để tăng độ dũng cảm cũng là hưởng thụ cuộc đời một cách đầy đủ rồi.
Tỷ lệ làm việc tại nhà trên thế giới đang tăng cao và có xu hướng trở thành cách làm việc nổi bật của tương lai.
Có người mua chân gà sạch về, sau đó luộc vàng ươm, chặt làm 2 khúc, pha gia vị ngon, rau sống sạch, đóng hộp gọn gàng, thái độ bán hàng nhẹ nhàng, chăm Ship cũng đang rất thành công.
Cứ chăm và làm giỏi việc nhà, sẽ ra việc khác.
Have fun :" )

View more

Cháu chào bác ạ. Cháu năm nay 18 tuổi. Bác có thể giới thiệu cho cháu một vài cuốn sách mà lứa tuổi như cháu nên đọc không ạ? Cháu cảm ơn bác nhiều ạ.

dangthuy849’s Profile PhotoĐặng Thủy
Chào cháu :" )
Lược sử vạn vật - Bill Bryson (alphabooks).
"Lược sử vạn vật thực sự là một cuốn sách đặc sắc của Bryson. Đây là nỗ lực đầy hoài bão để kể một câu chuyện về vũ trụ, về trái đất của chúng ta và mọi thứ trên đó, với động lực ban đầu là những cảm xúc sâu sắc nhất về khoa học cùng niềm hiếu kỳ mãnh liệt" (Ian Johnston).
Một số cuốn khác cháu có thể cuộn chuột để tìm thêm nhé.
Have fun :" )

Nghe nhạc của Ngọt cháu thấy nhẹ nhàng, thanh thoát, tâm hồn như được rộng mở và cảm thấy mọi thứ xung quanh như bừng sáng. Tuy nhiên, cháu không hiểu lời bài hát của Ngọt. Cháu thấy mình ngu si quá, vì không hiểu lời, cũng vì không lý giải được sao mình lại thích Ngọt. Làm sao để bớt ngu hả chú?

Theo cháu mô tả thì cảm thụ âm nhạc của cháu rất tự nhiên và rất xịn, chúc mừng nhé.
Còn việc hiểu ca từ thì lại thuộc về năng lực cảm thụ ngôn ngữ. Ngôn ngữ gắn với tư duy nên có những cuốn sách, bài hát nếu ta không ở tầm tư duy đó ta sẽ không hiểu. Tư duy của Ngọt trong ca từ đi xa hơn những người sáng tác cùng tuổi rất nhiều nên việc chưa chạm tới là bình thường.
Cháu cứ chăm đọc sách, xem phim, nghe nhạc, nói chuyện với những người hay và làm việc hăng say, tư duy sẽ đi xa hơn theo năm tháng. Đến một lúc nào đó, cháu sẽ đặt chân tới những quang cảnh trong những bài hát cháu chưa hiểu và cháu nhìn thấy rõ hơn, sẽ hiểu hơn.
Gluck Kẹo :" )

chú ơi, nếu từ chối tình cảm của một người rất chân thành thì có phải xấu tính không? cháu thấy không thực sự có tình cảm với bạn ấy, nhưng lại bị trạng thái "có lỗi" làm nhiều lần "suy nghĩ lại" và không biết phải làm sao. và ad nghĩ gì về kiểu tình yêu "thì thôi cũng được"?

Tình yêu không dễ định nghĩa nhưng không có tình cảm thì không thể gọi là tình yêu. "Thì thôi cũng được" gọi là một dạng mối quan hệ thì đúng hơn.
Mối quan hệ dạng này cũng khá phổ biến vì nhiều người đến với nhau không phải vì tình yêu và nhiều người đã phai nhạt tình yêu nhưng vẫn duy trì mối quan hệ theo thói quen.
Nếu tình yêu là quan trọng với cháu thì cháu nên tránh mối quan hệ dạng này.
Nếu cháu thấy "thì thôi cũng được" thì cũng nên có thoả thuận rõ ràng, giữ cho mình quyền quyết định về cuộc sống của mình, giữ cho mình cửa "thoát thân". Vì có nhiều trường hợp sau khi ta gật đầu là đối phương tự cho mình quyền sở hữu ta. Lúc đó, muốn tìm lại tự do, muốn tìm tình yêu cũng khó. Cửa ra khó hơn cửa vào "thì thôi cũng được" rất nhiều.
Cháu không xấu tính và không có lỗi khi từ chối tình cảm không phù hợp với mình. Cháu chỉ xấu tính và có lỗi khi sang đường không xi nhan xin đường từ xa và không quan sát nhường nhịn các xe khác.
Gluck :" )

View more

chào ad, cháu vừa mua được cuốn RVNN bản cũ. vừa lật lật nhẹ nhàng thì từng trang sách bung ra rồi bong gáy cả tập sách : | không biết là do cuốn sách của cháu hơi xấu số hay là chất lượng chung bị như vậy. Kiểu có phần buồn thiu một chút. btw, sách hay lắm ạ, dù ad sắp in sách mới rồi c mới kịp mua

Chào cháu,
Xin lỗi cháu nhé T . T
RVNN 1.0 bị một lỗi khá nghiêm trọng là chỉ dán keo mà không khâu gáy nên dễ bị bung hơn các cuốn khác. Tuy nhiên, tỷ lệ bị bung khi mở sách nhẹ nhàng như trường hợp của cháu là rất thấp. Ad đã kiểm tra theo cách đổ một thùng sách 120 cuốn ra và giở khá mạnh nhưng không gặp sự cố nào:
https://www.facebook.com/ravuonnhatnang/videos/836236989792418/
Nhưng có sách bị bung là lỗi rồi, nhất là sách cho trẻ em hiếu động mà không làm chắc chắn thì là thiếu sót lớn. Ad hoàn toàn thừa nhận lỗi của mình và xin đền bù ở đây với những độc giả dễ bị bung sách:
https://www.facebook.com/nguyenthehoanglinh/posts/10154981646377225
Cảm ơn cháu.

Ad có xem phim hoạt hình ngắn Linnea in Monet's Garden chưa? Em thấy buồn quá, vì phim đem lại cho em cảm giác như mình biết Monet như một người bạn, nhưng mà mãi mãi sẽ không bao giờ biết được Monet :'( Ai cũng biết Monet, nhưng không ai còn biết Monet nữa.

Xin lỗi em nhé. Ad đã nhiều lần tìm cách xem phim này Online mà chưa xem được. Để một lúc nào đó vậy...
Ad thấy cách em cảm nhận giống như bài hát này về Van Gogh:
https://youtu.be/tNdYLGAxcWANguyenTheHoangLinh’s Video 140771923179 tNdYLGAxcWANguyenTheHoangLinh’s Video 140771923179 tNdYLGAxcWA
Em thử nhắm mắt lại và tưởng tượng về ty tỷ kiếp người, kiếp vật đã trôi qua, mình chẳng biết gì về họ cả. Đó là lẽ thường. Với các bậc thầy nghệ thuật thì càng khó để nắm bắt cuộc đời của họ vì tâm hồn họ thường rộng lớn hơn sức chứa của tâm hồn ta. Bởi vậy, hãy làm một việc đơn giản là thưởng thức và trả công cho tác phẩm của họ, đó là cách cảm ơn chân thành nhất.
Cảm ơn em, gluck :" )
Em có
Em có muốn đọc bài thơ hay nhất
Nếu nó làm em quên mất cái hay
Em có biết vì thôi đi chân đất
Mà chân em lạc giữa những dép, giày
Em có nhả khói thuốc hình chữ cái
Có nhớ nơi đâu chứa hao gầy
Em có thấy con trỏ như nhịp đập
Như đêm ngày tua dưới những tán cây
Và em có đứng lặng im năm phút
Trong mỗi ngày để mặc niệm nhân gian
Nơi có những bài thơ hay nhất
Những con người em không biết đang tan

View more

NguyenTheHoangLinh’s Video 140771923179 tNdYLGAxcWANguyenTheHoangLinh’s Video 140771923179 tNdYLGAxcWA

Trong khi làm việc có những lúc e hết việc do đã hoàn thành công việc của mình. Em thường tận dụng những lúc ngồi chơi như thế để đọc thêm những kiến thức chuyên ngành. Tuy là mình đang ko bỏ phí thời gian nhưng e cũng áy náy khi thấy mình cũng đang ăn cắp thời gian của cty. Ad có giải pháp gì ko ạ?

Ad nghĩ em dùng cụm từ "ăn cắp thời gian của công ty" là không đúng. Công việc đã được hoàn thành, thời gian được tiếp tục sử dụng để đọc nâng cao trình độ, trình độ nâng cao giúp tăng hiệu quả công việc, đâu có gì sai ở đây nhỉ :"?
Giải pháp là em nên hài lòng về sự chăm chỉ và ham học hỏi của bản thân.
Gluck :" )

Chú có thể làm 1 hình thức donate nào đó cho kênh ask của Chú được không a? Cháu nhận được nhiều giá trị từ những câu trả lời này và muốn chi trả 1 phần trong khả năng của mình. Cảm ơn Chú.

Chào cháu :" )
Nếu cháu có nhu cầu :"Donate, cháu có thể gửi xèng vào tài khoản của Ad:
Tên tài khoản: Nguyễn Thế Hoàng Linh.
Ngân hàng: Vietcombank, chi nhánh Thành Công, Đống Đa, Hà Nội.
Số tài khoản VND: 045 100 1526 140.
Khi chuyển khoản, ghi giúp Ad một vài thông tin để Ad không bị nhầm với các loại xèng khác. Những lời nhắn dài Ad không đọc được hết do tin nhắn từ ngân hàng thường bị đứt.
Nếu có nhu cầu duyệt Wall, cháu có thể dành xèng :"Donate để nạp Wall. Giá duyệt Wall hiện tại là 15000k/năm nhưng thi thoảng có những đợt siêu khuyến mãi 1000k/năm.
Cảm ơn cháu. Ad rất vui vì giúp ích được cho cháu. Have fun :" )

Ad ơi ý nghĩa của việc share phải có caption là gì ạ :"D Ad có nghĩ nó đôi khi làm cản trở tốc độ share cái hay không? Nhiều khi em có cái muốn share nhưng do ko nghĩ dc caption nên lại hem share dc :"D.

Share có Caption có nhiều ý nghĩa nhưng nó có 2 ý nghĩa khá phổ quát:
- Người Share có lao động Share để nâng cấp bản thân.
- Bằng việc người Share ghi Caption, người được Share có thể biết thêm quan điểm về Post của họ. Đó là một cách tặng lại quà cho món quà mình mang về. Lần theo dấu vết Share và thấy Share ẩu sẽ dễ bị cảm giác thất vọng, mất thời gian. Share ẩu là một việc làm gây tổn thương cho người tạo ra giá trị. Đó là một việc không tốt.
Nói cách khác, biết Share có Caption, cũng như biết ghi nguồn, là học thêm được phép lịch sự khi cư xử ở môi trường Internet.
Không nhất thiết phải có Caption cho mọi Share nhưng cách Share nói nên rất nhiều về năng lực trân trọng cái hay của bạn.
Lâu nay, Ad không truy cứu, doạ dẫm Block và Block thật những độc giả Share không có Caption nữa vì thấy đã nói đủ. Khi nói về việc Share có Caption, Ad không định nhắm đến những người không đủ trình độ Share mà nhắm đến những độc giả có ý thức làm tăng cái hay trong cách cư xử của bản thân. Họ có thêm góp ý đúng để xịn hơn. Độc giả hay hơn, xã hội Ad phải sống trong tốt đẹp hơn.
Bạn có thể xem cách Share trên Facebook của Ad. Không nên để việc mình không muốn dùng lời, không nghĩ ra lời cản trở việc mình muốn Share. Chỉ cần một dấu chấm, một dấu chấm than, một từ... Đều là tập luyện đầu tư thời gian, suy nghĩ để hình thành thói quen tốt. Tốc độ Share không phải lời biện minh cho chất lượng Share. Đi tốc độ cao mà điều khiển dở chỉ dễ gây tai nạn hơn.
Sự tĩnh lặng khiêm nhường, trang nhã rất khác sự trống rỗng mà sự ẩu gây ra.
Gluck :" )

View more

Chú ơi, cháu luôn muốn gặt hái nhiều hạnh phúc hơn cho mình, nên luôn tạo cho mình tâm thế quý trọng, tự hạnh phúc với những thứ dù vụn vặt, bé nhỏ trong cuộc sống. Nhưng dễ bằng lòng quá thì lại sinh ra bệnh lười, không còn cầu tiến. Cháu nên suy nghĩ như thế nào mới đúng, để sống tốt hơn đây chú?

Bệnh lười có một cái hay là khi cần huy động thời gian vào việc gì thì ta có quỹ thời gian trống nhiều hơn người đã bị kín lịch vì bị bệnh chăm.
Tuy nhiên, khi từ trạng thái lười chuyển sang trạng thái làm việc, ta thường gặp 3 vấn đề:
1. Mất thời gian đấu tranh nội tâm để giằng bản thân ra khỏi thói quen lười, lầy.
2. Hiệu quả công việc thấp do không đủ tập luyện để thạo việc.
3. Thấy ta buồn, bệnh lười từ đâu chạy đến, ôm ta vào lòng, xoa xoa. Hai đứa rôm rả bà tám nghĩ ra nghìn lí do đổ lỗi cho người khác. Ta trở nên xấu tính và trốn tránh thực tế hơn. Hôm sau, làm việc càng ngu.
Lười là tính cách hay không không phải vấn đề. Vấn đề nằm ở chỗ, kiểu gì thì cũng phải chăm làm việc gì đó và giỏi thứ gì đó, vậy mới đủ sức, đủ xứng đáng để kiếm nhiều hạnh phúc.
Đừng cấp cho bệnh lười toàn bộ thời gian trong ngày. Thưởng cho nó giờ lười nếu làm tốt việc các giờ khác.
Tiếp theo là không ngừng mài dũa nghị lực. Có những ngày cần tập dậy thật sớm. Có những tối cần thức khuya hơn. Có lúc cần ăn chậm lại. Nhịn thở cũng giúp tăng nghị lực.
Nghị lực chính là nguồn vốn lớn nhất mà ta luôn cần tích luỹ để luôn có thể lấy ra đầu tư kịp thời. Nghị lực giúp ta sớm bắt tay vào công việc và tăng xác suất kết thúc sớm để được lười :" p
Nếu bệnh lười đã là người bạn thân, hãy tuyển thêm một bạn thân là nghị lực. Để hai đứa nó đánh nhau cho em xem :" D D
Ad hay tư vấn độc giả làm việc nhà vì đó là bài tập giảm béo, nhầm, lười hiệu quả nhất của Ad.
Việc nhà là môi trường công việc dễ kiếm nhất, nhiều việc vừa sức nhất và giúp ta thấy rõ sự tiến bộ trong công việc nhất.
Việc nhà cũng chính là thể dục trá hình giúp ta dẻo dai, linh hoạt, tinh tế.
Việc nhà cũng là món quà quý giá và luôn gây bất ngờ để tặng những người không hy vọng gì ở ta trong việc nhà.
Ngày nay, kiếm việc không dễ. Có mỗi việc nhà là luôn dang tay tuyển dụng ta. Hãy đội ơn việc nhà.
Gluck :" )

View more

Cháu rất lùn, ít nói, ít biểu cảm nên mọi người ở trường (kể cả giáo viên) hay cười cợt, bình phẩm cháu. Cháu thấy những điều ấy không đáng cười và cố không bận tâm sự trêu chọc ấy nhưng có lẽ cháu cố gắng chưa đủ vì nhiều lúc cháu rất buồn và phiền não về điều đó. Ad có thể cho cháu lời khuyên

(Tiếp theo) Ad có thể cho cháu lời khuyên không ạ? Nếu không thì cháu vẫn cảm ơn ad vì đã dành thì giờ đọc cái ask này cũng như đã có những câu trả lời xịn trên trang web này :).
=
Cháu chú ý cách phối đồ thêm chút nhé, trông càng nhẹ nhõm, cân đối, hài hoà, có gu thì chiều cao càng ít quan trọng.
Tập các động tác duỗi người, đi lại thảnh thơi, dùng các đôi giày vải êm, giày da màu đen khoẻ khoắn đế thấp, săng đan nâu/xám cỡ to một chút cũng giúp cơ thể cháu duyên dáng hơn.
Mấy chàng Hobbit trong "Lord of the Rings" hay Tyrion Lannister trong "Game of Thrones" trông đều rất cute, lại còn quá thông minh, can đảm nữa, đâu ai dám coi thường :" D D
Ngoài ra, văn phong và thái độ sống của cháu rất dễ thương. Ad thấy cháu chả có vấn đề gì cả ngoài việc quá cute.
Gluck, have fun :" )

Thực sự nhìn gói sách của Ad rất ham nhưng hận nỗi chưa đủ xèng để rước gói nào về nên đành ngậm ngùi khóc thầm T.T Ad nhớ ra sách đều đều nhé, em mới đi cày thêm nên chưa có đủ. Xin hẹn Ad vào cuốn sách sau EGG 2.0. Em rất mến Ad!

Cảm ơn em, em là người tốt T . T
Các cuốn dự định in tiếp theo là Ad.fm và RVNN 3.0.
Chúc em sớm rủng rỉnh xèng.
Gluck :" )

Ad ơi giờ muốn đọc lại những cuốn sách đã được xuất bản trước đây của add như: Chuyện của thiên tài, EGG, Mỗi quốc gia một thành phố... thì có thể lên đâu kiếm ạ? ^^

Bạn có thể mua EGG 2.0 và RVNN 2.0 theo cách sau nhé:
https://www.facebook.com/emgiaugiotronglongthe/posts/392756984440175
https://www.facebook.com/ravuonnhatnang/photos/a.829622187120565.1073741829.828472153902235/1279793485436764
Còn các cuốn khác đã hết, chỉ thi thoảng xuất hiện ở các hội chợ sách. Bạn Google cũng có thể tìm thấy một vài bản pdf.
Gluck :" )
Liked by: Nguyễn Nga Ốc

Cháu có tình cảm với một bạn cùng lớp ( cháu vẫn chú ý học ạ :))) ) hơn một tháng nay cháu và bạn ấy nói chuyện rất nhiều nhưng chỉ ở mức bạn thân. Cháu muốn biết tình cảm của bạn ấy mà không muốn hỏi thẳng thì nên làm thế nào ạ? Và dạo này cảm xúc của cháu phụ thuộc vào bạn ấy quá làm sao đây ạ? :(

Cháu đang có lợi thế quá lớn là sự thân thiết. Rủ nó đi cà phê nói cần tư vấn. Bảo nó tớ thích một bạn lớp khác nhưng không biết bạn đó có thích tớ không? Nếu trông nó suy sụp thì báo tin mừng cho nó. Nếu nó nhiệt tình tư vấn thì ta nói tớ đùa đấy rồi lại tiếp tục kháng chiến gian khổ.
Nhớ là gặp trực tiếp mới nói, đừng nói qua tin nhắn, nhỡ lúc đó nó suy sụp thì phải xử lí ngay.
Gluck :" )

Gửi ad, Thi thoảng em lại lên cơn tự dằn vặt, thấy mình kém cỏi. Nhớ hồi mới tốt nghiệp cấp 3, khí thế nóng hực, lên kế hoạch du học. Đến giờ cũng 6 năm rồi, và em vẫn đang học trong nước. Em thấy mình dễ bị tác động và mất phương hướng, không đủ kiên định và kiên trì. Em nên làm sao đây ạ :<

:" D D
Mặc dù tình cảnh này nghe hơi thảm giữa mơ mộng và hiện thực nhưng em rất có năng khiếu kể chuyện cười. Chính việc này sẽ nâng đỡ em trong cuộc sống.
Ngoài ra, ở trong nước cũng có vô vàn cơ hội phát triển, thành đạt.
Trước mắt cứ chăm cày tiếng Anh cho thật lưu loát để đến lúc cần dùng là dùng ngon luôn.
Cuộn chuột nhé, biết đâu em tìm được gì thêm.
Gluck :" )

Cháu chào chú. Cháu phải làm sao khi thấy bản thân kém cỏi. Mặc dù cháu biết cháu cũng có nhiều điểm đáng quý.

Khi ta tập trung phát triển những điểm đáng quý, càng ngày ta càng tốn thời gian cho việc đó và không còn thời gian tự ti. Sự tự tin cũng lớn dần lên theo sự phát triển và những thành quả nó mang lại.
Gluck :" )

Chắc cháu bị lý tưởng hoá (hoặc bị ngu quá), nhưng chú có thể ngôn ngữ hoá hộ cháu, tại người ta không thể dùng phương pháp thẳng thắn và sòng phẳng để đối đãi với nhau, có được không ạ?

Nếu ở nơi nào đó phần đông mọi người dùng lối sống không thật, không sòng phẳng để đối đãi với nhau thì thường là do sự thấp kém của môi trường sống nhào nặn nên lối sống, văn hoá đó. Ở đó, người ta vụ lợi trên sự giả dối và bóc lột người khác. Sự nghi kỵ lẫn nhau làm cả người giàu và người nghèo đều sống không yên.
Còn ở các môi trường sống văn minh, làm việc nghiêm túc và hiệu quả, người ta sống rất thẳng thắn, sòng phẳng. Có thể do cháu chưa đủ phát triển để sống và làm việc trong những môi trường như vậy hoặc chưa có nhiều người bạn như vậy thôi.
Cố rèn luyện cho cho giỏi, cho thẳng thắn để vươn tới đó nhé. Còn nếu quy kết cả thế giới như vậy thì sẽ không nhìn thấy những môi trường tốt để vươn tới đâu.
Ngôn ngữ của cháu còn đang rất rối rắm, hãy đầu tư thời gian chuốt kỹ những đoạn ngắn cho sáng ý. Sáng ý thì tầm nhìn sẽ sáng.
Nhiều khi người ta đối đãi với nhau lòng vòng cũng chỉ vì tư duy rối rắm, ý không sáng được để mà diễn tả theo đường ngắn gọn. Đường ngắn còn thuộc về năng lực đi đường nữa. Dành thời gian rèn luyện để giỏi việc, bớt quy kết xã hội khi mình chưa đủ trình khiến ảo tưởng về độ kém của xã hội kéo mình xuống.
Gluck :" )

View more

Gần đây tôi không thể viết, cứ đặt bút viết đều thấy rất lộn xộn, vụng về, dù viết là công việc chính của tôi, không thể làm thế nào để thể hiện được tâm trạng cảm xúc của mình dù đang bị rối tung. Tôi tìm lại cảm giác viết bằng việc đọc nhưng đọc một lúc là lại thấy mất tập trung. Tôi bị sao vậy???

Như bạn nói, bạn bị mất tập trung T . T
Bạn nên nghỉ ngơi một vài ngày. Viết ngắn lại, tìm kiếm những ý hay của người khác liên quan đến nội dung bạn viết và triển khai từ đó để có điểm bám.
Nhớ ghi nguồn.
Gluck :" )

Với tư cách một người có rất nhiều tác phẩm thơ và có thể gọi là nhà thơ thì ad có thấy thích, cần cái gọi là "ngày thơ" ko ạ? Nhìn rộng ra thì những đối tượng như nhà báo, phụ nữ, giáo viên, nhà sử học... có cần những ngày tôn vinh họ như ngày nhà báo, giáo viên, phụ nữ, ngày sử học (nếu có) ko ạ?

Khi một hoạt động nào đó diễn ra thì là vì nó xuất phát từ nhu cầu của ai đó. Ad không có nhu cầu về những ngày này nhưng cũng không phản đối. Rất tôn trọng nhu cầu của người khác nếu thấy nó không độc ác.
Những hoạt động này là một dạng lễ hội trong vô số lễ hội diễn ra mỗi ngày trên khắp trái đất.
Có nơi tổ chức tệ, gây phản cảm hoặc có người không thích nhưng có rất nhiều lễ hội, ngày kỷ niệm hay, đem lại niềm vui cho nhiều người. Việc này tuỳ thuộc vào năng lực tổ chức của mỗi nhóm người. Nếu có lễ hội nào đó vui trên sự đau khổ của người khác, động vật khác, huỷ hoại môi trường thì sẽ xuất hiện những ý kiến bất bình và động thái điều chỉnh.
Ad vẫn mua hoa, quà tặng vào ngày phụ nữ, ngày giáo viên vì có những người thân mà mình thấy tặng hoa, quà vào ngày này sẽ làm họ vui hơn. Đó cũng là những dịp dù mang nhiều tính hình thức thì cũng nhắc nhớ ta tặng người khác những món quà. Chứ để tự giác thì cũng hơi lâu.
Ngoài ra, các hoạt động mua sắm trong các dịp này cũng khiến nhiều người lo lao động kiếm tiền hơn, sự kích cầu này thường có tác động tích cực đến sự phát triển của nền kinh tế. Một nền kinh tế phát triển thì người dân có thêm của ăn, của để, yên tâm sống hơn rất nhiều.
Vào những ngày này, không khí ngoài đường, trên Facebook cũng nhộn nhịp, nhiều màu sắc, nhiều ý kiến, nhiều chuyện cười hơn. Sự phong phú này giúp ta hiểu thêm về đời sống đa dạng.
Tập trung vào việc của mình, rèn luyện khả năng từ chối tham gia việc mình không thích và nhìn thấy những khía cạnh hay ở nhiều thứ sẽ giúp mình giảm khó chịu vì sự khác biệt của người khác, tăng hưởng thụ cuộc sống.
Tặng bạn 2 bài thơ Ad làm về chủ đề này. Gluck :" )
Ngày quốc tế tháo tung buổi sáng
tháo tung cả buổi sáng ra
không phải tháo nắng hay là tháo cây
tháo bao phương tiện giăng đầy
cộ xe điện thoại dép giày tất chân
để lại quần áo nếu cần
rồi ngồi đầy phố tần ngần lắp vô
tưởng là mất mấy triệu đô
thực ra mở được bao ô cửa lòng
*
2010
Ngày 20 tháng 10
Chỉ làm đường thêm tắc
Thôi thế này cho chắc
Ở nhà tốt với nhau
Chen lấn làm anh đau
Vì anh là phụ nữ
Sang ngày mai, ứ hự
Người ta còn tốt không
Anh ước gì mùa đông
Không khác gì mùa hạ
Mỗi ngày, bằng mọi giá
Anh đều tốt với em

View more

Ad ơi khi người mình yêu giỏi quá thì mình làm sao hả Ad? huhu. Thiệt ra em biết câu trả lời, huhu, nhưng nó vẫn như một bức tường mà em phải leo lên hoài á. (Cảm nhận này từ phía em thôi, chứ anh í thì không sao ạ) huhu.

Enjoy chứ sao :" D D
Ngoài ra, ai giỏi quá cũng có những góc Stress của riêng mình. Hãy nhìn thấy những góc đó và giúp đỡ nó.
Gluck :" )

Related users

Cháu chào chú ạ. Chú ơi, năm nay cháu thi đại học rồi. Thế nhưng cháu lại thấy chán học quá. Cháu cảm thấy môn học không thực tế nên thấy nó không thú vị. Đã thế, với sự hoang mang vì không biết học đại học gì và lên đại học cần làm những gì, cháu lại càng thấy nản. Cháu phải làm sao đây ạ?

Cháu nên chăm lao động chân tay bên cạnh việc học. Vì ít nhất, nó giúp mình dù đi học tiếp hay không, dù học dốt hay giỏi, mình cũng có khả năng lao động, kiếm sống.
Nếu không có động lực học thì có khi lao động chân tay khổ quá lại có động lực. Biết đâu đấy.
Gluck :" )

Anh cho em xin một số nhận xét về quyển "Tuổi trẻ đáng giá bao nhiêu" được không ạ? Em cảm ơn anh!

Xin lỗi em nhé, Ad chưa có dịp đọc cuốn này. Em xem Review qua Google nhé.
Have fun :" )

Em chào anh Linh, em được biết anh thích viết và viết đem lại lợi ích rất nhiều cho anh. Anh có thể chia sẻ với em làm sao để việc viết ảnh hưởng tốt với mình và là công cụ để chữa lành? Cảm ơn anh.

Chào em :" )
Đúng là Ad rất thích viết và viết giúp ích cho Ad rất nhiều. Nó giống như chơi một môn thể thao mà mình chơi tốt và phát triển được bản thân theo năm tháng.
Viết cũng đem lại nhiều tổn thương về mặt xã hội, sức khoẻ, thời gian. Độ khó của làm mới và những tiêu chuẩn chất lượng tự đặt ra cũng gây nhiều lo lắng, stress và những lúc sợ viết.
Đó là một câu chuyên dài và phức tạp, nếu muốn tìm hiểu sâu, em có thể vào Facebook của Ad để theo dõi nhiều giai đoạn. Giá duyệt Wall hiện tại là 15000k/năm, thi thoảng có đợt siêu khuyến mãi.
Để viết "ảnh hưởng tốt tới mình và là công cụ để chữa lành" thì ta phải thực sự muốn điều đó. Sau đó là rèn luyện sử dụng tốt công cụ viết để thoả mãn được nhu cầu này.
Tuy nhiên, nhiều người có nhu cầu về cái tốt rất mãnh liệt nhưng sau lại bị tẩu hoả nhập ma do chỉ nhìn theo hình mẫu của người khác và bị sử dụng sai công cụ, bị lỗ vốn thời gian đầu tư cho công cụ không phù hợp với mình.
Bởi vậy, [sự phù hợp] là cái dẫn ta đến với việc viết một cách tự nhiên. Có thể, ta vẫn phát triển được, vẫn chữa lành được cho mình, cho người khác nhưng bằng công cụ khác.
Viết là công cụ rất khó sử dụng và dễ gây mệt mỏi nếu ta đặt kỳ vọng cao. Khi ta thân thiện được với nó, nó sẽ dẫn đường cho ta nhưng nếu ta vòi theo con đường sáng tạo, nó sẽ dẫn ta đến những chỗ ngày một khó hơn T . T
Đó là nói đến cái khó của viết chuyên nghiệp, sáng tạo và có tác động đến độc giả. Nhưng nếu không đòi hỏi quá cao thì vẫn luôn có thể sử dụng việc viết để phát triển nhận thức, diễn đạt và tự trị liệu. Vẫn có những lớp dạy làm thơ, viết văn cho mục đích này. Nhiều người hiểu bản thân, yêu cuộc sống và được giải toả hơn qua việc viết.
http://pubvn.net/phim/4133/poetry-tho-2010.html
Viết về những vật, những chuyện xung quanh giúp ta luôn có thể tìm thấy đề tài để viết khi đảo mắt một vòng. Viết như nói, dùng ngôn từ giản dị để ta không bị xa lạ với chính ngôn từ của mình. Viết như tâm sự để ta trải lòng và thấy dễ chịu hơn. Dành thời gian đọc lại những gì mình viết để hiểu mình hơn, để nhớ lại những chặng nhận thức của mình và đi tiếp.
Nhẫn nại sửa lỗi chính tả, chuốt lại những câu, những đoạn mình thấy chưa dễ hiểu, chưa gọn để rèn cho não chính xác hơn. Trình bày lại cho thêm thoáng, sạch để tầm nhìn rộng hơn.
Tất cả đều giống như ta có một khúc gỗ, ta tỉ mẫn chau chuốt và nó cùng ta đẹp lên từng ngày. Nếu nhỡ tay, nếu hỏng, nếu rối tung, ta thử với một khúc gỗ mới.
Thường xuyên xem tác phẩm của các cao thủ cũng khiến cảm nhận về cái đẹp dâng lên. Kỹ thuật cũng thấm vào người xem qua việc thưởng thức. Đó là lí do nhiều người không đọc lý thuyết về làm thơ, hát nhưng vẫn làm thơ, hát với kỹ thuật rất hoàn hảo, đầy nhạc tính, trơn tru.
Em viết rất gọn gàng, nhã nhặn và giản dị. Điều này chứng tỏ em đã có trình độ viết nhất định. Làm cẩn thận, tỉ mỉ, làm tốt từng việc trong cuộc sống sẽ giúp tư duy được vận động trong lao động và giúp ta phát triển trình độ sống.
Trình độ sống là năng lượng cho trình độ viết.
Have fun :" )

View more

Ad cho em hỏi,tại sao những cảm giác tiêu cực của con người như buồn bã, trầm cảm, thất vong, lo lắng,.. thì kéo dài lâu, thậm chí để lại di chứng. Còn những cảm giác tích cực như vui vẻ, hạnh phúc,thoải mái,dễ chịu,.. thì lại ngắn ngủi và dễ phai đi?

Các cảm xúc đều là phản ứng của ta với cuộc đời này. Nếu ta nhận thức được các cảm xúc của mình thì ta hiểu cuộc đời hơn một chút.
Các cảm xúc là các tín hiệu giúp ta nhận thức sự tương tác của mình, cách mình phản ứng với cuộc sống, các tín hiệu đó đều quý giá, không nên quá dễ dàng phân loại cảm xúc nào là tích cực hay tiêu cực vì nhiều lúc có thể nhầm lẫn và làm cảm xúc bị oan.
Giống như cái đau là tín hiệu báo hiệu cho ta nên cẩn thận, chữa trị, cảm giác buồn cũng có thể giúp ta sống chậm lại, suy nghĩ sâu hơn. Cảm giác hưng phấn quá đà cũng có thể khiến ta chủ quan, giảm nhận thức thực tại, gây nguy hiểm cho bản thân và người khác...
Thường thì ta có cảm giác hạnh phúc, vui vẻ, toại nguyện khi ta được thoả mãn các nhu cầu, cảm thấy đủ đầy. Nhưng cuộc đời mỗi con người là một guồng quay của quá nhiều nhu cầu nên để thoả mãn được bản thân không dễ dàng chút nào.
Cơ thể luôn đòi hỏi được đáp ứng các nhu cầu thiết yếu, cơ bản của động vật nói chung như thở, ăn, uống, ở, đi vệ sinh... Chưa kể, còn rất nhiều các nhu cầu cao cấp hơn như tháp Maslow mô tả.
Ta ăn no xong lại đói, được khen xong việc này lại phải hoàn thành việc kia. Ta luôn bị cảm giác thiếu. Cảm giác thiếu đó dẫn đến buồn bã, lo lắng, thất vọng, ghen tị, tự ti, giận dữ... và sự kéo dài chuỗi cảm giác này dẫn đến trạng thái trầm cảm hay các hành vi khiến ta dễ bị cuộc sống tấn công và để lại sẹo hơn.
Đó là lí do các thiền sư thường dạy ta nên biết cảm thấy đủ đầy, an lạc, hạnh phúc trong từng giây phút. Đó là cách xây dựng thói quen hài lòng với thực tại. Dần dần, thói quen thành tính cách, thành một khối cảm xúc rộng rãi khá vững chãi để chống chọi lại những con sóng liên tục của sự không đủ đầy trong cuộc sống.
Tự nuôi dạy cảm xúc của mình cũng như nuôi dạy một đứa trẻ hay một con thú, để giúp nó vừa tự do vừa thường xuyên hạnh phúc vừa không gây hại cần rất nhiều hiểu biết và mất rất nhiều nỗ lực, nghiêm khắc, bao dung.
Gluck, have fun :" )

View more

Ad có hay gặp tình trạng càng đọc một cuốn sách lại càng thấy nhiều chỗ/từ chưa hiểu và do đó thất vọng về bản thân do mình còn cùi, non ko? Những lúc như thế ad có cảm thấy bực mình, lãng phí thời gian do mình chọn sách, phim chưa đúng thời điểm ko ạ? Ad sẽ xem nốt hay tạm gập và để sau phục thù:"?

Có chứ, nhất là khi đọc trước sách giáo khoa hồi đi học hay ngày nay, khi đọc các cuốn sách về các lĩnh vực mình hiểu biết ít.
Không bực mình chút nào vì biết đó là chuyện bình thường của việc tiếp nạp cái mới. Y như lúc mình bắt đầu tập xe thì mình còn đầy chuệch choạc. Nhưng chăm chỉ tập luyện, chấp nhận xước xát, biết cách điều khiển rồi thì lại thấy mình ngon hơn trước một bậc.
Khi đọc phải sách khó, bị giảm hứng thú và đau đầu thì bỏ đó, có hứng thì đọc lại. Nếu cần phải hiểu để giải quyết các vấn đề tức thời thì đọc kỹ mục lục để có cái nhìn tổng thể cuốn sách và chương mình đọc muốn nói đến cái gì. Với những từ khoá chưa hiểu thì gõ cửa Google. Riêng những cuốn như "Em giấu gì ở trong lòng thế?" 2.0 mới xuất hiện trên thị trường không có mục lục thì cũng bó tay T . T
Việc này cũng giống như ta đầy chỗ không hiểu gấu nhưng nếu cố gắng, ta cũng hiểu được nó thêm một chút, khiến nó đỡ cô đơn.
Đọc sách còn ít áp lực, không hiểu, gấp lại nó vẫn ở đó chứ nhiều khi không cố hiểu gấu thì nó trôi qua bố nó rồi T . T
Gluck :" )

View more

Ad có thái độ thế nào với trường hợp mà một nhóm người ghét mình? Cháu là một đứa hay chia sẻ quan điểm cá nhân trên facebook, dù biết được sẽ có những người đồng tình và phản đối, nhưng cách hành xử của hai nhóm lại khác nhau. Nhóm đồng tình thì chia sẻ và comment các bài viêt của cháu. Còn nhóm...

…phản đối thì không comment, mà viết một cái status trên tường của họ. Họ không nói thẳng trực tiếp với cháu, mà lại “mượn văn nói mỉa”, ẩn dụ, công kích cá nhân. Lúc đầu cháu định nói chuyện trực tiếp với họ có để có một cuộc đối thoại lành mạnh, nhưng rồi cháu quá mệt mỏi phải giải thích…
…những việc mình không làm. Vậy là cháu im lặng, và làm tiếp công việc của mình, dồn sự quan tâm vào những người thân của mình. Nhưng thỉnh thoảng nghĩ về những lời nói kia cháu lại trăn trở ad ạ. Làm sao để giữ được tâm sáng, sự thanh thản và không bị vướng bận bởi những điều độc hại vậy ạ?
=
Mọi đối tượng trên thế giới này đều có thể trở thành đối tượng để bình luận, dù bình luận đúng hay sai.
Ta bình luận về người khác, người khác cũng có thể bình luận về ta.
Khi cháu viết sai về Einstein, ổng có cơ hội giải thích không?
Khi cháu viết về Justin Bieber, ổng có cơ hội đọc được không?
Chúng ta phải chấp nhận thực tế là không thể kiểm soát được tất cả những lời bình luận về mình.
Nếu những bình luận có liên quan đến Post của cháu, cháu có thể để Public những Post đó để người có nhu cầu kiểm chứng thông tin có thể tra cứu thêm. Vậy là được rồi.
Cháu đã tìm được cách thông minh là "im lặng, và làm tiếp công việc của mình, dồn sự quan tâm vào những người thân của mình" thì hãy tập trung hơn. Dành thêm thời gian và nỗ lực cho cách đó, hiệu quả của nó sẽ cao hơn.
Rất khó để không bị tổn thương hay vướng bận bởi những điều độc hại. Sống sót được, vẫn khoẻ mạnh được là tốt lắm rồi.
Cái tâm sáng là cái tâm cố làm tốt việc của mình, luôn hướng đến ngày mai trời lại sáng dù đang bị ném lóp ngóp trong bóng đêm. Chứ không phải là cái tâm so sánh mình sáng, kẻ khác độc hại và làm sao chúng không vấy bẩn được mình. Như vậy là đã mang nhiều định kiến và ưu đãi cho bản thân quá rồi. Vậy sẽ hay trách móc, khó nhìn thấy cái sai của mình và khó phát triển.
Have fun :" )

View more

Chào ad, cháu đã từng học rất tốt. Nhưng bây giờ cháu lại rất hay quên. Một kiến thức được nhắc đi nhắc lại nhiều lần và cháu làm thành thạo nhưng có những lúc cháu không nhớ nổi phải làm nó như thế nào nữa. Cháu lại phải dở lại sách vở. Nó sẽ rất kinh khủng nếu cháu làm bktra. Cháu nên làm ntn ạ :(

Chào cháu,
Sẽ đến lúc nào đó lượng kiến thức sẽ vượt quá khả năng quản lí tự nhiên của não bộ và ta phải bổ sung thêm các phương pháp quản lí để không bị rối. Có nhiều người từng học tốt nhưng sau đó giảm, ngoài lí do bệnh tật thì còn là do độ khó của việc học tăng lên, năng lực tư duy sẵn có không còn phù hợp, cần thêm nhiều cách tư duy mới.
Nhiều nhà vô địch về trí nhớ chia sẻ phương pháp "memory palace" (cung điện trí nhớ).
Hãy hình dung đi hình dung lại một địa điểm thân thuộc và thường xuyên cho tâm trí du lịch quanh đó để nhắm mắt lại vẫn có thể hình dung ra từng góc của nó. Biến những điều mình cần ghi nhớ thành các hình ảnh liên quan và gắn với các góc quen thuộc đó.
Ví dụ: Hãy ghi nhớ ngôi nhà hay lớp học của cháu. Một hôm, cháu cần ghi nhớ một số công thức, hãy biến mỗi công thức thành một câu chuyện có hình ảnh và gắn với cửa sổ, cái bàn, cái quạt, cái đèn... Hãy tạo cho một vài con số cần lưu ý trong công thức đó câu chuyện, ứng dụng thật nổi bật, thú vị, buồn cười...
Khi cần nhớ tới các công thức đó, nếu nó không tự bật ra, hãy nhớ tới vị trí của nó trong phòng. Rồi tại vị trí đó, nhớ đến các chi tiết của câu chuyện liên quan mà cháu đã tạo ra cho nó. Toàn bộ câu chuyện sẽ hiện dần ra. Ta có thể bổ sung các địa điểm khác, rộng hơn. Khi các sơ đồ du lịch này càng nhiều thì việc kể chuyện càng dễ, các chi tiết ngày càng có nhiều điểm liên hệ với nhau, dễ dàng từ chi tiết này gợi ra chi tiết kia hơn.
Cháu có thể tham khảo:
http://mt.artofmemory.com/wiki/How_to_Build_a_Memory_Palace
Ad cũng vừa đọc được về phương pháp này, thấy rất hay nên chia sẻ với cháu.
Trí nhớ của Ad cũng chỉ ở mức khá và cũng không có phương pháp luyện trí nhớ nào cụ thể. Chỉ thường xuyên đọc, xem những cái hay và tạo ra những cái hay để tư duy vận động thường xuyên, biết liên hệ nhiều thứ với nhau. Khi cần nhớ ra cái gì mà không nhớ ra luôn thì có thói quen cố gắng mò lại qua các điểm liên hệ, ít khi tặc lưỡi bỏ qua. Vì tặc lưỡi là nhường thêm đất cho trí quên, cho sự lười động não.
Rồi sẽ có lúc ta được giở sách vở thoải mái để làm việc. Nhiều trường học cũng cho giở sách với thoải mái khi kiểm tra. Lúc đó, cái quan trọng nhất vẫn là cách tư duy.
Ad cũng có trò chơi là để một số đồ mình thích, hay dùng ở các chỗ trong nhà, thi thoảng xáo trộn vị trí rồi huy động trí nhớ xem mình đã để ở đâu rồi đi tìm. Vì đó là những đồ mình hay dùng nên mình bắt buộc phải tìm. Trí nhớ được vẫn động theo cách này rất vui và hiệu quả.
Ngoài ra, ý thức thực hiện các cam kết của mình cũng rất bổ dưỡng cho trí nhớ. Nó là một sức ép và cũng là một nguồn năng lượng khoẻ khoắn cho trí nhớ. Khi ta cam kết nhiều mà ít thực hiện thì ta đang tạo cho ý thức của mình thái độ không cần nhớ.
Have fun :" )

View more

Bạn ấy là người Mỹ. Cháu gặp bạn ấy 3 lần: 2 lần đi hang out lớp tiếng anh và 1 lần lớp cháu rủ bạn ấy đi ăn. Thỉnh thoảng nói chuyện qua fb (toàn là cháu chủ động giả vờ hỏi bài). Bạn ấy về nước đón Giáng sinh và vừa mới quay lại VN làm việc trong nửa năm tới. Cháu rất thích bạn ấy....

...Bạn ấy đã chia tay người yêu nửa năm trước. Chỉ cần nhìn thấy stt của bạn ấy thôi là tim cháu nhảy loạn xạ rồi.Cháu chưa hề có cảm giác đó với ai.Cháu phải làm gì đây ạ? Cháu k muốn sau này hối hận vì không làm gì. Xin hãy cho cháu lới khuyên!!!
=
Rủ đi ăn, uống, xem phin, nghe nhạc luôn là chiêu cổ điển và hiệu quả để biết rõ hơn về tình cảm của cả hai, áp dụng với mọi quốc tịch. Ngoài ra thì để thể hiện tình cảm của mình rõ hơn mà không qua đụng chạm thì hãy gửi gắm nó trong một món quà.
Hoặc muốn thăm dò thêm thì tăng cường PM Facebook. Facebook cũng là một công cụ hẹn hò. Mức độ hào hứng trả lời, sự đầu tư cho các câu trả lời cũng sẽ tiết lộ nhiều về mối quan tâm của bạn đó với cháu.
Gluck :" )

Chào ad, ad nghĩ gì về tam giáo Thích, Đạo, Nho? Ad có thích tư tưởng của đạo nào không?

Sozi bạn nhé, Ad gần như không biết, không hiểu gì về đạo nào trong 3 đạo này vì không có hứng thú. Mặc dù kiến thức về các đạo đều có nhiều điều bổ ích và giúp hiểu biết hơn về thực tế nhưng thời gian và sở thích của Ad là hữu hạn, chỉ quan tâm được đến vài vấn đề mình quan tâm, chỉ hiểu được vài mảng nhỏ của thực tại cũng như dữ liệu về thế giới.
Ad tìm cách sống phù hợp với mình và để hưởng thụ cuộc sống chứ không phải cố gắng sống phù hợp theo tư tưởng của đạo nào. Ad nghĩ nếu mình không sống theo tư tưởng của mình thì là mình đang sống lối sống nô lệ. Mà sống theo tư tưởng của mình thì cũng chưa chắc thoát kiếp nô lệ T . T
Nếu nói về thích thì Ad thích từ "Không" trong đạo Phật. Nó giúp ích rất nhiều trong một số trường hợp. Nhất là việc tìm lại được trạng thái ngồi im, nằm im, thả lỏng hít thở, hiểu ra sự quý giá của khiêm tốn cũng như ít nhu cầu.
Đọc rất ít về đạo Phật nên Ad cũng chẳng hiểu gì về đạo này. Ít quan tâm đến các đạo và thích không dính đến các đạo hơn. Thấy như vậy sống thật với mình hơn :" p
Cách nói về đạo trong "Cuộc đời của Pi" của Yann Martel tuyệt hay và sâu sắc.
Have fun :" )

View more

Chào ad, một người bạn như thế nào thì mình nên giữ lại trong đời mình? Làm thế nào để nhận biết được một người như thế?

Cách hỏi này thể hiện lối tư duy không ổn về tình bạn, nó mang tính sử dụng.
Khi mình sống tốt, trân trọng tình bạn thì người bạn tốt sẽ vẫn là bạn tốt của mình. Còn bạn không tốt bỏ mình đi thì... càng tốt. Hãy cứ để những gì không hợp với mình rơi rụng cho nhẹ gánh.
Khi ta sống không tốt, không trân trọng bạn tốt, ta không xứng đáng nhận được những gì tốt đẹp. Và nếu may mắn, vẫn có người bạn ở lại giúp đỡ ta thì lúc đó, nó đã ở đó rồi, còn hỏi cái gì :" D D
Còn nếu chưa cảm thấy, chưa tìm thấy tình bạn làm mình yêu tâm, chưa dễ dàng nhận biết sự yên tâm bằng chính sự hiện diện của họ thì chỉ đơn giản là họ chưa xuất hiện. Và phần lớn lí do là do mình chưa xứng đáng. Vì xác suất gặp bạn tốt cũng nhiều mà.
Gluck :" )

Chú ơi nay có ng cầm tay cháu r bảo số cháu chỉ được người có người yêu rồi thích thôi @@ cháu hoang mang quá, nghĩ lại thấy cũg đúng thế thật, nhưng cháu toàn tránh thôi. Chẳng lẽ cháu sinh ra đã mang số làm ng thứ 3 sao? Như vậy là sẽ bị ng đời xa lánh đúng k chú?

Câu phán này quá ngu. Nếu một đứa được nhiều đứa đã có người yêu thích thì nghĩa là nó sẽ càng được nhiều đứa chưa có người yêu thích. Giống như có một loại kẹo mà bọn đang cầm kẹo trên tay vẫn thích thì nghĩa là bọn chưa có kẹo nào trên tay càng thích.
Những lời ngu ngốc của người khác bị mình biến thành số phận, định mệnh của mình. Hừm, giống não trạng đông đảo bà con đi xem bói quá. Thảo nào chính quyền ăn hại nó cứ tồn tại mãi. Vì dân ngu quá chứ sao :" D D
Cháu đã có sức hấp dẫn rồi, trau dồi trí tuệ nữa thì sẽ làm chủ cuộc đời mình tốt hơn.
Gluck :" )

Cháu thấy mình có lẽ là vấn đề ạ. Cháu chỉ thích học vào ban đêm. Cháu thường hay hỏi mẹ và bố có yêu cháu không. Cháu sợ sệt một ngày nào đó cháu sẽ mất đi người bạn thân yêu nhất của mình. Cháu nên làm gì ạ?

Tóm tắt lại nhé:
1. "Cháu chỉ thích học vào ban đêm". Như vậy, ít nhất, có thời điểm trong ngày, cháu thích học. Quý hoá quá.
2. Cháu thường xuyên biết nói những câu tình cảm là hỏi bố mẹ có yêu mình không và chắc câu trả lời lúc nào cũng là có -> Gia đình hạnh phúc.
3. Cháu sợ mất đi người bạn thân yêu nhất của mình nhưng nỗi sợ đó cũng không làm một đứa mấy chục cân như nó biến mất được -> Cháu vẫn đang có người bạn thân yêu nhất của mình.
Cháu có ham thích với việc học, có gia đình tốt, có bạn thân yêu. Lại có thêm sự nhạy cảm. Dù sự nhạy cảm ngoài việc khiến cháu có nhiều cảm xúc với cuộc sống còn làm cháu dễ bị lo lắng thì chăm cuộn chuột sẽ tìm được nhiều cách cân bằng đó.
Have fun :" )

Em chào chú. Em là con trai, ko biết uống bia rượu và thấy chúng nó rất kinh. Khi được mời em thường từ chối, bạn gái em có vẻ không thích điều này, em nên làm sao để cô ấy hiểu ạ?

Chào em :" )
Từ xa xưa đã có trò đọ tửu lượng như đọ sức mạnh. Uống đồ gây say mà anh càng tỉnh thì anh càng khủng. Thật ngu ngốc hết sức, mất hết tính thưởng thức cao quý của bia rượu. Cứ uống lấy được, đến lúc thần kinh bị chai, cần bia rượu cho dễ ngủ mà mãi không buồn ngủ được thì làm sao đây T . T
Tuy nhiên, ngu, thích so đo, hạ gục người khác mới là bản chất của nhiều người trong các cuộc rượu nên trò này vẫn thường xuyên diễn ra. Và nó rất khó ngừng vì trên thực tế, nó cũng là một dạng thành tích, chứng chỉ, số má trong lối nghĩ của nhiều người.
Với tốc độ tiêu thụ bia rượu hàng tỷ lít mỗi năm và có xu hướng gia tăng thì có thể nói bia rượu chính là một thế lực hùng mạnh trong cuộc sống ở Việt Nam và chuốc rượu trở thành một môn thể thao phổ biến với dân tộc thể trạng yếu ớt, năng lực làm việc thấp kém này.
Trong những môi trường mà tửu lượng được coi là năng lực thể thao thì người không uống được rượu sẽ bị coi là kém, không đàn ông. Nhiều gái rất quan tâm đến chuyện dư luận nghĩ gì về gấu của mình nên sẽ tủi thân. Có gấu thì nghĩ xa hơn, nó coi việc biết bia rượu cũng là một dạng năng lực sinh tồn nên cần có năng lực này để không dễ gục ngã vì bia rượu, không bị chuốc say làm hại. Tóm lại, bọn con gái nghĩ gì rất phức tạp. Nên hỏi rõ nó tại sao và nên trình bày các lí do của mình. Nếu thấy phải uống chút đỉnh mới thoả hiệp được thì nên có chút bia trong tủ lạnh, thi thoảng tập luyện. Uống bia vừa phải cũng tốt cho sức khoẻ. Nếu dễ say, dễ bị nôn thì nên uống lúc có gấu, nó khích mình uống thì cho nó dọn. Nếu mình thực sự không ưa nổi bia rượu mà nó ép mình thái quá thì sẽ đến lúc mình phải kick nó và buồn quá dễ lại sa vào bia rượu tiêu sầu thôi. Lúc đó, đến bảo nó: Anh thành thần bia đại rượu rồi nè.
Ngoài ra, năng lực từ chối trong các cuộc bia rượu mới thực sự là bản lĩnh. Bởi người ép rượu người khác dù họ đã nói đủ lí do thì không phải người tử tế. Ta nên biết từ chối thật nhiều những lời mời không tử tế. Ad luôn đánh giá cao những người biết từ chối làm việc mình không thích.
Ad khốn bia rượu thôi rồi nhưng không bao giờ bắt người khác phải chuyển từ Coca sang rượu. Tuy nhiên, việc này cũng không biến Ad khốn thành người tử tế, chỉ là người không ép rượu người khác T . T
Have fun :" )

View more

theo anh anh có ủng hộ hôn nhân khác đạo không nếu hai người khác đạo yêu nhau thì có thể đến với nhau không anh ? quan niệm của anh về hôn nhân khác đạo là như thế nào?

Con người ai cũng cần hô hấp, ăn uống nhưng không phải ai cũng theo đạo hay theo đạo giống nhau. Như vậy, không phải ai cũng có nhu cầu theo đạo trong bản năng. Vậy thì, ta không có quyền áp đặt nhu cầu về đạo của mình lên nhu cầu về đạo của người khác.
Nếu hôn nhân là niềm tin về hạnh phúc của người khác, đó là một dạng đạo của họ và ta cần tôn trọng niềm tin này. Ta có thể lên tiếng phản đối, phân tích nếu nhìn thấy trước kết cục không tốt của cuộc hôn nhân và muốn bảo vệ hạnh phúc của con cái. Nhưng nếu sự ngăn cấm của ta chỉ vì sự ích kỷ của ta và dẫn tới bất hạnh của người khác, đó mới thực sự là thứ vô đạo, độc ác sâu thẳm ở trong ta, dù ta theo đạo nào.
Đó là về lý thuyết, trên thực tế thì rất phức tạp vì không phải ai cũng tuân thủ những lý thuyết có tình người. Rất nhiều người sử dụng đạo như một công cụ quyền lực đám đông để trấn áp người khác thay vì thực hành, phổ biến tính nhân đạo trong đạo mình theo. Có nhiều bậc cha mẹ không ủng hộ hoặc ngăn cản hôn nhân khác đạo không phải vì sùng đạo, sợ giảm đạo hạnh mà vì họ sợ sự tiêu cực trong phản ứng của cộng đồng sẽ làm khổ con cái họ. Thậm chí, họ đong đếm được nỗi khổ này còn lớn hơn hạnh phúc của hôn nhân nếu đôi trẻ còn sống trong cộng đồng đó. Những nỗi sợ như vậy tố cáo tính tàn bạo, tù ngục của đạo hoặc của cộng đồng theo đạo mà họ tham gia.
Nếu Hiến pháp không quy định cấm hôn nhân khác đạo thì việc ngăn cấm chính là vi phạm pháp luật.
Nếu Hiếp pháp quy định cấm hôn nhân khác đạo, cần xem lại Hiến pháp.
Ad không ủng hộ hay phản đối hôn nhân nói chung. Chẳng có mặc định hôn nhân hay không hôn nhân sẽ dẫn tới hạnh phúc. Năng lực xây dựng hạnh phúc dẫn tới hạnh phúc :" )

View more

Chào chú, khoảng cách thế hệ giữa những người thân trong nhà làm cháu lạc loài quá à. Dần mất kết nối và mỗi người là một thế giới hẳn hòi. Cháu cảm thấy chán nản và hụt hẫng như người ngoài hành tinh mới vừa rớt xuống vậy? Cháu phải làm sao đây Ad?

Chăm làm việc nhà hơn :" )

Chào ad ạ. Bác ơi, từ khi bố cháu về hưu đến giờ, tính tình bố cháu thay đổi hẳn. Bố hay cáu gắt, chửi mắng 2 mẹ con cháu. Cháu nghĩ là vì lý do tài chính. Cháu đang học THPT nên đi làm thêm cũng không được thêm nhiều tiền cho gia đình. Cháu phải làm sao đây bác? Cháu thấy buồn và vô dụng quá.

Chào cháu :" )
Có một câu trả lời cho câu hỏi tương tự cách đây khá xa, cháu chịu khó cuộn chuột nhé.
Trong những lúc đợi mãi không có câu trả lời thì cuộn chuột chính là cách để tìm giải pháp. Ad nghĩ là xác suất tìm được sẽ cao vì câu nào chưa có câu trả lời, Ad thường cố gắng trả lời sớm.
Gluck :" )
Liked by: Nguyễn Nga Hoàng

Em chào anh Linh. Tình hình là mai em kiểm tra Hóa, và em k hiểu 1 tí tị gì cả. Yolo thôi anh nhỉ :3 Anh nghĩ sao về hóa hữu cơ a?

Chào em :" )
Hoá là môn Ad học dốt nhất. Mãi sau này, xem "Breaking bad", Ad mới thấy được hoá học kỳ diệu thế nào.
Hồi Ad đi học, chẳng có câu chuyện nào hay về hoá, cũng chẳng có thực hành thí nghiệm, chỉ có lý thuyết, con số, y như vào nhầm lớp của các nhà khoa học. Cách dạy đó khiến với Ad, Hoá là môn để lại nhiều mặc cảm nhất và lưu lại được ít kiến thức nhất. Đọc câu hỏi của em, Ad còn không nhớ được Hoá hữu cơ là như thế nào, phải Google lại.
Tuy nhiên, khi đã xem "Breaking bad" thì tình yêu với Hoá học lại nhú mầm, có thời gian, Ad sẽ đọc lại về hoá học và làm thí nghiệm :" D
Không giúp được gì em lĩnh vực Ad quá dốt này nên đành kể chuyện mua vui vậy.
Gluck, have fun :" )

Hôm nay em và ba mẹ em cãi nhau, ba mẹ em nói có vần "uợt", "uơn" trong tiếng Việt, em thì chỉ biết là có "ượt", "ươn". Ba mẹ em nói không biết bây giờ sao chứ ngày xưa học là có. Em không biết có hay không, hay ba mẹ em nhớ nhầm rồi? Cảm ơn Ad.

:"?
Liked by: Nguyễn Nga

Related users

Tại sao có nhiều "nhà báo" rỏm, "nhà báo triệu like" trên facebook ra đời thế hả ad? Phải chăng người Việt quá dễ dãi?

Bạn nói hơi quá, đâu có "nhà báo triệu Like" nào đâu. Tuy nhiên, có hàng chục, hàng trăm nghìn Follower và mỗi Post thường xuyên có "nghìn Like" mà không Hack thì cũng là có đám đông độc giả của mình. Ít nhất, phải chăm chỉ Post bài và có sức hấp dẫn nhất định mới có được đám đông độc giả như vậy. Nói cách khác, họ chinh phục được phân khúc thị trường của họ.
Không phải quán ăn đông khách nào cũng là quán ăn ngon, sạch nhưng luôn có quán ăn ngon, sạch với những người chủ quán có tự trọng về chất lượng sản phẩm. Nếu bạn là người sành ăn, bạn biết cách Like, Share để cân bằng thị trường, để đầu tư làm lớn mạnh phân khúc hảo hạng của mình.
Không ai bắt độc giả phải đọc (trừ mấy vụ phải trả bài ở trường lớp) nên có thể nói, thị trường đọc là thị trường tự do. Chất lượng của thị trường đó hay nói cách khác là bộ mặt dân trí của một dân tộc hoàn toàn do nhu cầu, trình độ của các tác giả và độc giả định đoạt.
Thương hiệu của một nghề được bảo vệ, phát triển bởi [Sức ép chất lượng] của nó. Mất đi sức ép chất lượng, nghề trở nên dễ dãi, không còn kén trình độ của người làm nghề. Kẻ kém cỏi bắt đầu trà trộn vào, dùng nốt ánh hào quang của thương hiệu đó đi lừa những người chưa biết thẩm định chất lượng, còn hồn nhiên, ngu ngốc, cả tin vào sự cao cấp của thương hiệu đó. Đến một lúc, nồi canh thương hiệu đó tràn ngập sâu bệnh, gây hại rõ ràng và gần như bị cả nước ghét. Có thể kể ra đây những cái tên như "cán bộ", "nhà văn", "nhà báo", "nhà thơ", "nghệ sỹ", "giáo viên", "công an", "bác sỹ"...
Khi những cái tên đã bị những kẻ lạm dụng làm thối nát trong tâm tưởng người tiêu dùng, thôi, mình đừng nói đến những cái tên đó nữa. Mình quan tâm đến từng sản phẩm mình yêu thích và phổ biến nó, y như sự nhiệt tình của những người yêu thích và phổ biến sản phẩm họ thích mà mình không thích. Ít nhất, họ có sự nhiệt tình, chân thành với cái họ thích mà mình chưa có.
Việc đông đảo người Việt tiêu dùng dễ dãi là một logic tất yếu của dân trí thấp và nghèo ít lựa chọn, quá dễ thấy hàng ngày, nhất là đối với thực phẩm bẩn. "Phải chăng" gì nữa :" D D. Việc này cũng chẳng cần nhắc lại làm gì cho thừa.
Muốn thay đổi thực trạng này thì phải làm sạch lại thương hiệu của các nghề. Cách đơn giản nhất là tôn vinh những người cao cấp nhất trong những nghề đó. Có ánh sáng của sự cao cấp nằm ở top các bảng xếp hạng soi rọi, tự các nhạc sỹ, ca sỹ bát nháo rơi khỏi ảo giác của các thang giá trị đảo lộn nơi chất lượng bị đánh đồng với lượng view.
Chăm đến các quán ngon và để lại rating chính xác, đó là cách để bản thân bạn không phải người dễ dãi. Chứ bạn bay phát là sang nước khác, đâu phải ở với người Việt dễ dãi nữa đâu. Nhưng nếu dễ dãi là phẩm chất của bạn thì "chạy trời sao khỏi nắng" :" D D
Chê cái dở, uất ức vì cái dở nhưng không biết thẩm định cái hay, không biết phổ biến cái hay, đó là điều mà Ad chứng kiến ở quá nhiều người trong bao năm nay. Đó mới thực sự là sự giả dối với bản thân và tự bóp nghẹt thưởng thức trong mê cung khái niệm nghèo nàn của mình.
Gluck :" )

View more

Ad ơi e cảm thấy như mình không còn gì cả, người yêu thì lừa dối, bạn bè với nhau một thời mà bây giờ gặp lại coi e như người vô hình, e cảm thấy lạc lõng vô cùng, mỗi lúc buồn e cũng không có ai để tâm sự. E đã làm điều gì sai nên e phải gánh chịu hậu quả như bây giờ phải không ạ ?

Các mối quan hệ tan rã là thường là chuyện sốc với người trong cuộc. Nhưng nếu đếm số lượng những vụ như vậy trong cuộc sống thì sẽ thấy nó vô cùng phổ biến. Nó là quy luật của cuộc sống: "Không có gì mãi mãi".
Một mối quan hệ tốt phải có sự vun đắp từ các bên nên nhiều khi nó tan rã chỉ vì các bên không còn đủ nhu cầu vun đắp, vậy hãy chấp nhận sự tan rã tự nhiên của nó.
Nhiều thứ vuột khỏi tay ta không hẵn do ta làm gì sai mà do chúng bị cuốn trôi theo thời gian. Ai cũng đầy vấn đề, buồn lo với những gì mất đi, sợ hãi khi đứng một mình.
Nhưng cũng chính lúc ấy, ta bớt đi được nhiều thứ không hợp với mình, không phải của mình, không cần mình hoặc mình không cần. Ở một khía cạnh khác, đó cũng là một sự nhẹ gánh.
Cái còn lại lúc này chính là thời gian. Quỹ thời gian lại rộng ra để ta đầu tư cho việc học những kỹ năng mới và tập thể dục đều đặn rèn luyện con người mình.
Sự cô đơn cũng rất phổ biến, đặc biệt ở thời đại này. Nên hãy quen với nó, coi nó như thú cưng, cứ về nhà là gặp.
Gluck, have fun :" )

View more

Cháu chào bác ạ. Bác ơi, cháu thấy là khi tìm hiểu kỹ về từng ngành nghề thì ngành nghề nào cũng có cái hay, cái thú vị của nó. Và nếu biết tận dụng, thì nghề nào cũng có thể tạo ra giá trị cho con người. Nếu vậy thì làm sao cháu biết chọn được cái mà cháu cần và nên làm đây ạ? Cháu cảm ơn ạ.

dangthuy849’s Profile PhotoĐặng Thủy
Chào cháu :" )
Điều kiện đủ ở đây là "Nếu biết tận dụng".
Vậy cháu hãy chọn việc mà cháu biết tận dụng.
Gluck.

Ad cho em hỏi , tình dục đến trước hay tình yêu đến trước ạ?

Khi chưa phát dục người ta đã biết yêu, thương. Con người còn rất nhiều cái hay để yêu, thương bên cạnh cái hay của hấp dẫn tình dục. Em không bị tình yêu đối với tình dục làm mờ mắt khiến không còn nhìn thấy những thứ hay khác để yêu đấy chứ người đặt dấu phẩy lung tung :" D D

Ad thân mến, hôm nay cháu có rất nhiều tâm sự. Bạn thân nhất của cháu sau 1 thời gian dài lạnh nhạt với cháu đã gửi 1 email vào đúng Mồng Một Tết để mắng cháu rất dữ, vì cháu đã làm 1 việc có lỗi với bạn ấy. Cháu đã quá vô tâm và tàn nhẫn để bạn ấy bị tổn thương thời gian dài và ngây thơ nghĩ rằng

mình không làm gì sai. Đọc xong lá thư ''thuốc súng'' đó, cháu vừa cảm thấy có lỗi vừa cảm thấy nặng lòng. Cháu đã reply nhẹ nhàng xin lỗi bạn ấy. Cháu biết tình bạn đã mất. Cháu biết mình phải cải thiện để sống tốt và tuyệt nhiên không được ích kỉ vì cảm xúc cá nhân mà làm người khác tổn thương.
Cháu cảm tưởng như bây giờ cháu đôi khi rất cô đơn là vì cháu đã đối xử với người khác không tốt và bây giờ ''quả báo'' vậy. Cháu vừa hối hận vừa sợ hãi. Cháu chạy trốn thì có phải rất hèn nhát không ad? Cháu cảm thấy có lỗi nhiều đến nỗi lòng cháu nặng vô cùng và nó gặm nhấm cháu. Cháu khổ sở
vô cùng Ad ạ, mà chẳng biết nên làm sao cả. À, cháu chúc Ad một năm mới mạnh khỏe, trí tuệ, thịnh vượng.
=
Chào cháu :" )
Cảm ơn cháu. Năm mới cũng hạnh phúc hơn nhé.
Viết một thư xin lỗi dài hơn xem. Ít nhất, cháu cũng trình bày được rõ ràng là cháu không nhận thức được bạn ấy bị tổn thương nhiều như vậy và giờ đã nhận thức được.
Không rõ tình bạn có hàn gắn được không nhưng sự ăn năn của cháu sẽ giúp bạn ấy nhẹ lòng hơn và điều đó giúp cháu nhẹ lòng hơn.
Bên cạnh đó, cháu đã có một kinh nghiệm vô cùng quý giá.
Gluck :" )

View more

Cháu cảm thấy khó chịu với rất nhiều người. Không ai hoàn hảo cả và cháu cũng vậy. Nhưng nhiều người làm cháu khó chịu trừ một đứa bạn thân luôn lắng nghe những chia sẻ của cháu. Cháu nên làm thế nào ạ. Cháu chỉ muốn cách biệt với họ (kể cả mẹ cháu nữa :((( ).

Phấn đấu để đủ tiền sống trong không gian riêng nhé. Hầu hết ý muốn của mọi người trở thành hiện thực được là do nỗ lực phấn đấu.
Và khi cháu phấn đấu để sống tự lập, cháu sẽ hiểu có nhiều người đã phải vượt qua nhiều sự khó chịu, khó khăn để chu cấp cho cháu như thế nào. Phấn đấu cũng làm mình chịu đựng tốt hơn. Có khi lúc đó tinh thần mạnh lên lại đồng cảm, yêu thương, bao dung hơn.
Gluck :" )

Thơ Ad làm em nhớ đến một bài: Rồi anh thích lải nhải 'kay em vui lòng lắng nghe. Nhưng em cũng biết mệt khi đời quá nhọc. Anh đã quên đã rời xa vạch xuất phát. Em em còn trẻ bước bước một hai trên mũi chân thế giới quay mòng và em rất sợ :P

Ý tứ hay. Mỗi tội bị chép lại lắp bắp quá :" D D
Cảm ơn em. Tặng em tuyệt chiêu này: Nuôi dưỡng ý thức [Viết đúng chính tả và nhớ chính xác lời bài hát] là cách tuyệt vời để tập luyện cho não bộ săn chắc hơn mà không cần đến sự trợ giúp của người khác.
Have fun :" )

Chào ad, làm sao để không sợ, không ngại người lạ nữa ạ? Mỗi lần gặp người lạ, đặc biệt là người giỏi hơn em thì em lại thấy thiếu tự tin và tự thấy mình nhỏ xiu, nhỏ xíu, nói năng trở nên lủng củng. Em đã đi làm nên việc này ảnh hưởng đến nhiều thứ lắm ạ. Mong tin ad. Em cảm ơn.

Em mở ảnh những người lạ, người giỏi, những người em hâm mộ... và tập nhìn vào mắt họ, hơi mỉm cười.
Có thể mở các trang tin, vừa nhìn vào mắt các nhân vật trong đó vừa đọc to tin lên hoặc tập nói chuyện với những bức ảnh cho lưu loát.
Dần dần, em sẽ tập được ánh nhìn bình thản khi nhìn vào mắt những người trong ảnh. Ánh nhìn bình thản đó không giúp em giảm hồi hộp 100% khi gặp gỡ người khác ngoài đời nhưng cứ tập dần thì sẽ ổn. Không ai có được cách ứng xử mới mà không qua tập luyện. Nhưng tập vừa thôi kẻo lại hay lảm nhảm một mình :" D D
Have fun, gluck :" )

chào chú, có bạn thích cháu, nhưng cháu không thích bạn đó và tỏ ra là như thế. nhưng bạn ấy luôn luôn cố gắng thể hiện quan tâm và tình cảm tiếp tục, kiểu như không từ bỏ ấy. cháu thấy thực sự rất phiền và mệt mỏi vì điều đó, dù biết tình cảm không phải là thứ đáng bị ghét.

Tình cảm không phải thứ đáng bị ghét nhưng làm phiền, gây hại là thứ đáng bị ghét.
Đó là sự thiếu tôn trọng, thiếu văn minh. Giống như ta có quyền thích một con heo nhưng ăn nó thì nó sẽ ghét ta.
Có những người không ngại làm phiền hay gây hại để đạt được mục tiêu. Điều họ quan tâm là mục tiêu của họ chứ không phải cảm xúc của người khác. Trong tình cảm, nếu buông xuôi trước sức ép hay các chiến thuật của họ sẽ rất dễ trở thành nạn nhân của họ.
Hãy học nói thẳng những thứ mình không thích khi mức phiền nhiễu là quá cao, cho thấy sự tế nhị của ta không hiệu quả.
Trong trường hợp người khác nấu ăn cho mà không ngon thì nên chịu đựng hoặc góp ý tế nhị một chút nếu phải chịu đựng nhiều hơn 1 vài lần.
- Sao ăn ít thế, không ngon à?
- À, mình quý cậu nên đây chỉ là chuyện nhỏ.
Gluck :" )

Anh Ad không khốn đã bao giờ nghe nhạc Touliver chưa ạ? Hôm qua anh ấy vừa ra bản cover bài "Vài lần đón đưa" hay kinh khủng hehe.

Ad có nghe nhưng không nhiều.
Ngày nay quá nhiều ca sỹ đua nhau hát trên nền nhạc điện tử, hy vọng những nhịp đập mạnh, xu hướng vũ trường sẽ bù lấp trình độ hát, dễ đẩy view.
Tuy nhiên nhịp chính xác, chắc nịch của nhạc điện tử kết hợp với một giọng hát không đẹp, nhạc cảm và kỹ thuật yếu sẽ là thảm hoạ, dễ gây đau tai, "gẫy thuốc". Thường thì nghe vo nhạc điện tử hoặc chỉ có một chút vocal bè cho nhạc sẽ dễ chịu hơn những bản phối mà nhạc điện tử làm nền cho ca sỹ. Một số bản phối cho Thu Minh nghe còn được.
Một yếu tố nữa là ca từ. Các bản phối ca từ yếu kém gây cảm giác những người tham gia làm nhạc đang chạy theo tiêu chí âm nhạc không cần não.
Bản Cover "Vài lần đón đưa" này chất, ca sỹ thể hiện hay. Cảm ơn em đã chia sẻ :" )
Có kho nhạc điện tử này nhiều bài xịn, have fun:
https://soundcloud.com/b4ssliners

View more

Ad nghĩ sao về những người tự i mặc định bản thân kém cỏi ạ? Chúng ta có thể khích lệ người tự ti như thế nào cho đúng hả Ad?

Ad nghĩ đó cũng là một cách sống. Nếu người ta kém cỏi thật thì biết mình kém cỏi lại càng hay vì đó là sự hiểu bản thân. Nhận thức được đúng năng lực của bản thân thì sẽ dễ chọn việc phù hợp hơn là "ảo tưởng sức mạnh", làm những việc quá sức dễ dẫn đến lún sâu vào thất bại, tự lừa dối.
Thường thì những người mặc định mình kém cỏi sẽ "cam phận" hơn, ít trách móc người khác hơn nên họ thường có những sự nhẹ nhàng, hay ngượng, dễ thương, đáng mến. Họ có cái duyên của họ, có niềm hạnh phúc nhiều cảm xúc của họ và thường được yêu mến hơn rất nhiều người khác. Nhiều khi người bị sự tự tin thái quá thiêu đốt như Ad còn đáng thương, đáng ghét hơn :" D D
Tuy nhiên, nếu quá tự ti, hay dằn vặt và làm tổn thương bản thân thì đó lại là một dạng bệnh lí, chấn thương tâm lí cần khá nhiều sự điều trị tâm lí. Được cái lợi thế của họ lại là có thể họ khá hơn họ tưởng và khi hiểu được bản thân, giải toả được gánh nặng tâm lí thì họ phát triển thần tốc.
Cách của những người muốn giúp họ là nhìn thấy những điểm mạnh của họ, khen ngợi, hỗ trợ họ làm những việc phát triển được năng lực. Từ sự gắn bó với công việc và phát huy được năng lực, người ta sẽ không còn nhiều thời gian để tự ti. Bởi vì, tất cả cuộc đời chúng ta chạy trên nền tảng là thời gian. Đầu tư thời gian cho trạng thái (tích cực) này thì sẽ co hẹp thời gian cho trạng thái (tiêu cực) khác.
Công việc ở đây có thể là một việc làm kiếm sống, cũng có thể là việc nhà, chơi nhạc, đẽo gọt, sưu tầm gì đó hay một môn thể thao... Những việc này áp dụng được cho cả 2 trường hợp kém cỏi thật và cố tình nghĩ mình kém cỏi, vì [chuyên tâm làm gì đó] luôn là cách để nâng cấp bản thân cho tất cả mọi người. Những người "tạm kém" nhận thức tốt bản thân thì nâng cấp bản thân càng dễ vì họ biết cái gì hợp với mình.
Từ xuất phát điểm là đứa trẻ còn chưa biết lẫy, ị đái chưa kiểm soát được, kém cỏi như nhau, mỗi ngày, chúng ta làm bản thân giỏi lên. Ngay cả người kém nhất thì cũng giỏi hơn, biết làm nhiều việc hơn lúc mình mới sinh hàng nghìn lần. Cho nên, dù kém hay không thì việc ngày hôm sau chúng ta cố gắng giỏi hơn mình ngày hôm trước dù chỉ là một chút chính là cách tích luỹ ý chí sống, ý chí vươn lên của mỗi người. Ý chí này chính là nguồn năng lượng ấm áp giúp chúng ta giảm bớt được thời gian sợ cuộc sống mà ai cũng có ít nhiều. Đây cũng là chứng chỉ để chúng ta xứng đáng với hạnh phúc trong cuộc sinh tồn khắc nghiệt mà người khác không có nhiều thời gian để sống hộ ta này.
Ý chí giỏi hơn chính mình thường sinh ra trong những hoàn cảnh sinh tồn khắc nghiệt hoặc trong những việc chúng ta yêu thích, chăm làm. Tìm ra việc họ thích, giúp họ gắn bó với công việc họ yêu thích để ý chí của họ lớn lên một cách khoẻ khoắn từ đó là cách để không khích lệ suông, để không đẩy họ từ thái cực tự ti sang ảo tưởng sức mạnh vì những lời khen ẩu.
Have fun :" )

View more

Ad nghĩ sao về nghề mô giới bất động sản ạ!

Nghề này giúp kết nối giữa người có nhu cầu bán, cho thuê bất động sản và người có nhu cầu mua, thuê bất động sản. Việc này giúp các giao dịch bất động sản nhộn nhịp hơn và dòng tiền trong xã hội chảy nhiều, nhanh hơn, góp phần quan trọng trong phát triển kinh tế.
Tuy nghề này hỗ trợ được rất nhiều cho các nhu cầu nhà đất trong xã hội nhưng lại thường không chiếm được nhiều thiện cảm vì 3 lí do:
- Lừa đảo nhiều. Rất ít khi người ta ký hợp đồng môi giới nên người môi giới phải chịu rất ít trách nhiệm cũng như không dễ truy cứu trách nhiệm đối với họ. Bởi sự lỏng lẻo nhưng nhiều lợi này mà môi giới bất động sản là mảnh đất màu mỡ cho bọn lừa đảo tràn vào. Người sử dụng đến môi giới thường là người bỡ ngỡ, thiếu thông tin nhưng không có nhiều thông tin những người môi giới đưa ra là chính xác. Năm 2009, có người giới thiệu Ad mua một căn hộ Usilk của Sông Đà Thăng Long. Ad được dẫn đến một công ty nhận là thân quen với ban giám đốc của Usilk, có thể chọn căn hộ thoải mái, vào tên hợp đồng nhanh, tiền môi giới là 280 triệu. Người ở công ty này đúng là quen với Usilk, vào văn phòng Usilk chào hỏi, sai nhân viên ở đó làm hợp đồng như sếp. Thủ tục thì nhanh nhưng đến lúc chọn căn hộ, phần lớn các căn hộ đẹp đã bị chọn hết. Điều buồn cười ở đây là căn hộ ở Usilk lúc đó vẫn còn đầy và đang rao bán trực tiếp nhưng Usilk vẫn kết hợp với bên môi giới để bên này ăn chênh lệch của khách hàng 280 triệu với chiêu lừa đảo là hứa bừa cho tha hồ chọn căn hộ. Buồn cười hơn là đến hôm nay toà nhà vẫn chưa xây xong, phải bán lại cho bên khác, hợp đồng của Ad cũng bị bán sang như xe khách bán khách. Buồn cười nhất là lúc đó Ad quá ngu, cả tin vào bên môi giới, cũng không biết dùng tiền, đầu tư quá ẩu, không tự nghiên cứu nên giờ có được một ví dụ khá hay về cái ngu để tặng độc giả :" p
- Thiếu chuyên nghiệp. Phần lớn những người tham gia hoạt động môi giới bất động sản ở Việt Nam không có chứng chỉ hành nghề, tác phong chộp giật nên thường bị gọi là "cò". Vào một khu đô thị tầm trung đang thu hút cư dân thường thấy chi chít các toà nhà nhếch nhác treo biển môi giới bất động sản chữ vàng nền đỏ to đùng trông thô lậu như nhau. Người ngồi trong nhà hoặc ngoài cửa cạnh quán nước mở thêm trông như những con thú đói bệ rạc chờ mồi.
- Làm quá ít việc nhưng ăn % quá cao. Bởi thiếu chuyên nghiệp nên không nhiều người môi giới bất động sản hỗ trợ được cho khách hàng các thủ tục từ A đến Z. Thường thì chỉ là hoạt động dẫn đi xem bất động sản, cho hai bên gặp nhau. Lúc thì người môi giới là nhân viên của công ty môi giới, lúc lại là người quen của chủ nhà, khi lại là nhân viên của người đi thuê nhà. Và đều đòi hoa hồng theo lệ là 1-2 tháng tiền nhà nếu thuê hoặc một vài % giá trị bất động sản nếu mua. Có khi vòi tiền của cả 2 bên. Nên xong việc gia chủ ít lưu luyến.
Một dạng môi giới bất động sản phổ biến khác là spam tin nhắn. Chính tả chưa sõi, phản ánh đúng sự bát nháo của thị trường này. Em đừng như vậy nhé. Vì 1 từ viết sai mà 2 tháng Ad mới trả lời.
Gluck :" )

View more

Anh có thấy mâu thuẫn không em thấy không hài lòng khi những sân khấu biểu diễn từ thiện ở ngoài đường hát rất to (em không muốn nói chuyện hay hay dở) có thể họ đang làm phiền và phần nào đó cản trở người đi ngoài đường nhưng việc mưu cầu cuộc sống là điều không hề xấu.

Em tiếp câu hỏi biểu diễn từ thiện đây. Có thể coi họ là một dạng "ăn cướp" không ạ khi họ đang cướp đi phần nào sự thoải mái của người khác. Nhân tiện là em không thích gọi anh là Ad
=
Những sân khấu này đang diễn ra hàng ngày ở quá nhiều nút giao thông trên đường phố Hà Nội. Có ngày, trên đường về nhà vào buổi tối, Ad gặp tới 3 sân khấu như vậy. Điều này cho thấy hoạt động nhân danh từ thiện, nghệ thuật này đang được khai thác rầm rộ.
Khi việc này gây ô nhiễm tiếng ồn, gây cản trở giao thông và chất lượng nghệ thuật quá thấp thì bản thân 3 yếu tố đó đã là tiêu cực. Những dạng hoạt động như thế này có thể gọi thẳng ra là gây rác đường phố. Có thể có người thích thú như thích hoạt động kéo loa đi hát bán kẹo nhưng chất lượng của hoạt động này đang làm đau tai, đau mắt nhiều người nhạy cảm với đúng sai, có tiêu chí sống văn minh và thẩm mỹ cao. Bộ mặt văn minh đang cố gắng xây nên của thành phố và sự thoải mái của nhiều người không đáng hy sinh để phục vụ những chương trình có nhiều yếu tố tiêu cực như vậy dù là nhân danh cái gì.
Nhưng nhìn vào sự mở rộng tràn lan những chương trình như vậy, nhất là những sân khấu dựng lên ở các vị trí "đất vàng" là quanh các nút giao thông thì rất có thể đây đang là một hoặc một số thế lực chăn dắt người khuyết tật có máu mặt. Nếu không vậy, không dễ dàng sử dụng đất ở những vị trí gây ồn ào và vi phạm hành lang an toàn giao thông. Để các sân khấu này không bị dẹp thì chắc chắn phải có sự thông qua của công an phường. Công an phường ngoài bảo kê cho hoạt động chiếm mặt đường làm chỗ trông xe, để xe còn đang tiếp tục bảo kê cho hoạt động có thể xin được giấy phép nhưng bản chất là phạm pháp này. Nếu muốn biểu diễn, hãy vào các nhà văn hoá, các không gian công cộng đang còn trống rất nhiều và đủ hay thì người ta sẽ đến nghe. Còn không, chỉ là đang lợi dụng người khuyết tật với thông điệp: Tôi khuyết tật hát dở đây, tôi cần vị trí mặt đường người ta mới bắt buộc phải nghe.
- "Tôi thấy có người hát hay, có tài năng đấy chứ".
- Cũng có thể có chương trình nổi lên một hay một vài nhân vật tàm tạm nhưng đó không phải lí do để biện minh cho sự ô nhiễm mức độ cao này. Sự bành trướng của nó không hề dễ thương, từ thiện chút nào. Nó đang ăn mòn sự dễ chịu của không gian công cộng và gây thêm tiếng xấu cho người khuyết tật; cái tiếng bất chấp hay dở, đúng sai vì cậy là người khuyết tật.
- Tôi chấp nhận rác thành phố để làm từ thiện, nhiều người khuyết tật chấp nhận tiếng xấu để mưu sinh.
- Nhưng tôi không chấp nhận. Tôi có quyền không chấp nhận, nhất là những việc làm phiền, gây hại cho tôi.
Nhưng ở đây, người dân luôn bị đặt vào tình thế "sự đã rồi". Những việc này hoàn toàn không được tham khảo ý kiến công dân thành phố. Và trong những việc này, người khuyết tật tham gia có lẽ cũng chỉ ở trong tình thế "đặt đâu ngồi đấy". Việc phạm pháp này cho thấy sự lộng hành của các thế lực nhân danh từ thiện và sự đồng loã của các cơ quan nhà nước có thẩm quyền.
Ít nhất, chúng ta có thể hiểu như vậy :" )

View more

Ad có cảm thấy mình kiêu ngạo không? Có ý kiến cho rằng hệ thống xã hội của chúng ta có thiên hướng khiến cho những kẻ kiêu ngạo, yêu bản thân và thiếu khả năng đồng cảm với người khác có tỷ lệ thành công và giàu có nhiều hơn những người bình thường. Ad nghĩ sao về điều này?

Cũng kha khá, đủ dùng :" p
Cuộc sống quanh ta, trong đó có xã hội, là một nguồn các tài nguyên. Xã hội cũng là một tài nguyên để khai thác.
Rất nhiều những người "kiêu ngạo, yêu bản thân, thiếu khả năng đồng cảm với người khác" nghèo túng và thất bại vì không có khả năng khai thác tốt các tài nguyên, trong đó, tài nguyên gần họ nhất chính là bản thân họ.
Rất đông người nghèo khó và thất bại, đặc biệt là ở Việt Nam, có bộ tính cách này. "Kiêu ngạo", nhất là mang các ảo tưởng nhuốm màu tự hào dân tộc, khiến cho họ bị ước lượng sai giá trị của bản thân nên khó kiếm việc phù hợp. "Yêu bản thân" khiến họ dễ tự hài lòng thay vì huấn luyện cho mình giỏi hơn. "Thiếu khả năng đồng cảm với người khác" khiến họ khó cư xử lịch sự, khó hợp tác nên thiếu sự hỗ trợ.
Còn với người giỏi khai thác bản thân và cuộc sống thì họ sẽ có sự thành công và giàu có của mình. Thường thì những người này không đợi xã hội cho mình cái gì mà họ biết cách tìm ra những nguồn tài nguyên để khác thác, sinh tồn.
Trong số những người đó, cũng có nhiều người bị coi là "Kiêu ngạo, yêu bản thân, thiếu khả năng đồng cảm với người khác" hoặc đúng là như vậy. Nhưng cách họ khai thác những tính chất này trong bản thân rất khác những người kia.
"Kiêu ngạo" khiến họ luôn vươn lên, không chấp nhận mình kém. "Yêu bản thân" khiến họ chủ động thực hiện ước mơ, thích làm giàu để mua được nhiều thứ chiều bản thân. "Thiếu khả năng đồng cảm với người khác" có thể là sự không chõ mũi vào việc của người khác, tuân thủ các nguyên tắc xịn, tập trung làm việc, tập trung vào sở thích. Với cách khai thác bản nhân như vậy thì tỷ lệ thành công và giàu có là rất cao.
Như vậy, còn rất nhiều yếu tố khác dẫn đến thành công và giàu có mà các thống kê kia lờ đi. Cái lõi của việc đạt được phần thưởng ở đây chính là tài năng, nỗ lực và đam mê công việc. Bạn có cái nhãn "kiêu ngạo, yêu bản thân, thiếu đồng cảm" mà nhiều CEO khủng hay bị gán cho hoặc đúng là như vậy nhưng bạn không tạo ra được hiệu quả công việc, xã hội dẫm bạn dẹp lép.
Xã hội cạnh tranh rất khốc liệt. Những người kiêu ngạo lại càng thách thức ra mặt tính cạnh tranh ở những người khác, hay nói cách khác là phần đông xã hội nên họ rất dễ bị vùi dập. Thường thì xã hội chỉ quay lại tình thương mến thương với họ khi họ đã quá thành công hoặc đã quá giầu. Đằng sau lưng họ là xác của vô số người kiêu ngạo khác đã bị xã hội dẫm đạp thành công.
Khi bạn không có việc để tập trung phát triển, bạn sẽ có xu hướng tìm các nhãn xấu để dán lên những người mà bạn ghen tỵ để có cảm giác mình không thành công, giàu có như họ vì mình sống tốt hơn.
Lúc đó, bạn quên rằng, thậm chí, còn rất khó dán các nhãn đó lên 2 người thành công, giàu có và giúp được nhiều người nhất trên thế giới hiện nay là Bill Gates và Mark Zuckerberg.
Hiệu quả công việc vẫn luôn là thứ ánh sáng lớn nhất toả ra ở họ và nhiều người thành công khác.
Cảm ơn câu hỏi rất hay của bạn :" )
Rảnh mời bạn đọc thêm:
https://www.facebook.com/nguyenthehoanglinh/posts/10153021766122225

View more

Ad có nghĩ như em rằng ko phải lúc nào cũng "hữu xạ tự nhiên hương", ko phải lúc nào cái đẹp, đỉnh cũng tự nó đến được với người khác mà không cần bất cứ yếu tố bên ngoài nào tác động ko? Như là ở thí nghiệm của J.Bell ở ga tàu điện ngầm ấy, cái đẹp cũng cần phải được đặt trong môi trường thích hợp.

Chính xác :" )
Sản phẩm của Apple đã thơm phức toàn cầu rồi nhưng họ vẫn phải không ngừng quảng bá để không bị đè bẹp. Chi phí marketing của các công ty thành công thường không dưới 10% doanh thu. Nghĩa là hàng tỷ đồng hay hàng tỷ đô la mỗi năm cho quảng bá thương hiệu.
"Hữu xạ tự nhiên hương" sẽ dễ nhận biết ở môi trường có mỗi bạn toả hương, thường là địa phương nhỏ bé. Nhưng ra đến thế giới, có quá nhiều mùi hương đặc sắc như bạn hoặc hơn bạn. Tính cạnh tranh để được nhận biết cao hơn rất nhiều. "Muôn hoa đua sắc".
Phần lớn người thưởng thức chỉ là những kẻ "cưỡi ngựa xem hoa", đi vèo vèo qua khu vườn nghìn đoá, bạn không bỏ chi phí cạnh tranh về quảng cáo, mùi thơm của bạn bị che lấp bởi vô số các biển quảng cáo đầy mùi khác, dù là mùi nước hoa xịt từ bên ngoài hay mùi cố tình gây khó chịu để được chú ý.
Bạn có thể toả hương trong khu vườn vắng. Bạn hài lòng và thấy đủ đầy với những cái cây bên cạnh biết mùi hương của bạn. Được như vậy là một cuộc đời thanh thản tuyệt vời, dù cũng thiệt thòi cho nhiều người không được biết đến cái hay của bạn.
Nhưng đã muốn tính đến hiệu quả của mùi thơm bạn có, muốn được biết đến nhiều hơn, muốn được trả tiền cho mùi hương của bạn, muốn làm giàu bằng mùi hương đó thì hãy nhìn vào Apple, thơm vãi chưởng rồi người ta vẫn phải è cổ ra quảng bá.
Người tự biết mình thì chẳng cần câu này, người biết làm ăn tự biết phải quảng bá thế nào. Ngày nay, Ad chưa gặp một ai mở miệng nói câu này mà không phải người lẩm cẩm, ngộ chữ hay đố kỵ, dở hơi tưởng đem câu loằng ngoằng này ra là dìm hàng được người khác.
Nếu bạn theo trường phái "hữu xạ tự nhiên hương" thì bạn cứ ngậm miệng toả hương, đâu cần chõ mũi vào mùi mình không thích. Đó mới là thật tâm với câu bạn theo.
Đây là thế giới cạnh tranh cực kỳ khắc nghiệt. Quảng cáo láo, hack Like, spam là những mùi hàng ngày xộc vào mũi huỷ hoại khứu giác của bạn và che lấp những mùi tinh khiết nhất. Tâm hồn bạn sẽ dần rác rưởi nếu Newsfeed của bạn chỉ toàn rác rưởi, không hiện lên những Page hay. Năng lực lựa chọn của bạn dẫn đến chất lượng tâm hồn bạn.
Đến như Ad khốn cực kỳ khó tính với các bên truyền thông, đuổi như đuổi tà vì ghét sự [nhạt nhẽo, giả vờ hiểu nghệ thuật] vẫn không ngừng nhắc lại khẩu hiệu #phobiencaihaydecaihayduocphobien và hô hào độc giả chăm Like, chăm Share cái hay, "để mùi thơm được bay đi".
Nhìn Ad khốn xem, vừa là thiên tài, vừa khổ luyện hàng ngày suốt mấy chục năm, vừa có 7 đầu sách trên thị trường nhưng cứ cổ hủ đeo bám câu "hữu xạ tự nhiên hương" mà đến nay độc giả tiếng Việt cũng chỉ khoảng 10 nghìn người, lượng mua sách mỗi lần chỉ vài nghìn quyển, chưa chiếm tới 0,00000001% dân số. Nên đất nước mình nó cứ mãi ngu như vậy. Quảng bá chăm hơn thì có phải cái hay đến được với nhiều người hơn, dân đỡ ngu, cả làng đều sướng không. Ad khốn thay đổi tư duy đi, Ad nhé.
Mà bạn bè Ad toàn bọn nhà báo nghìn Like nhưng cũng giả dối với cái hay và ăn hại lắm. Ai cũng chỉ biết đến mùi của mình thôi :" D D
Chúc em vui :" )

View more

Theo tiểu sử của Ad em thấy ad chắc chưa đi phỏng vấn xin việc bao giờ. Nhưng ad có thể cho em 1 vài lời khuyên khi đi phỏng vấn ko ạ. Em cảm ơn :D

Đúng vậy T . T
Ad khốn tự làm việc của mình đã bị kín thời gian và đủ sống nên không có nhu cầu xin việc.
Phỏng vấn cũng chỉ là một cuộc đối thoại. Cách để làm người đối thoại nể phục nhất chính là sự hiểu biết về nội dung đối thoại hay nói cách khác là nội dung công việc. Ngoài ra, người tuyển dụng cũng cần tuyển người đáng tin, ít gây lo lắng cho họ nên việc ăn mặc gọn sạch, tác phong lịch sự và sự chân thành sẽ là những điểm cộng lớn bên cạnh năng lực làm việc. Kém trong những tiêu chí này cũng có thể dẫn tới bị trượt vì người ta cũng sợ người giỏi mà không tốt, không chuẩn thì còn gây hại nhiều hơn. Trừ phi ứng tuyển vào những vị trí quá khó, quá cạnh tranh thì thạo việc, chân thành, lịch sự sẽ khiến mỗi cuộc phỏng vấn chỉ là một cuộc dạo chơi.
Em cuộn chuột để tìm thêm thông tin trong câu trả lời cho thắc mắc tương tự nhé.
Have fun :" )

View more

Ad ơi, e đã 25 tuổi. Cái gì e cũng biết một tí,e cũng quan tâm đến 1 vài thứ nhưng k có động lực để thực sự đi sâu vào những cái em quan tâm. Em cũng thấy mình có thể làm tốt đc 1 số việc nhưng k quá giỏi hay xuất sắc. E k biết e muốn gì, a cho e lời khuyên với

Đã có khá nhiều thắc mắc giống hệt tâm sự của em được trả lời.
Cuộn chuột là một lời khuyên tuyệt vời :" D D
Gluck :" )

Hi ad, em đang có 1 công việc ổn định, mức lương hàng tháng cũng tạm ổn để trang trải cho cuộc sống của 2 vợ chồng và gửi thêm 1 phần về lo cho bố mẹ ở quê. Nhưng hiện tại, em cảm thấy mình không còn học hỏi được nhiều ở lĩnh vực này, em muốn chuyển sang lĩnh vực khác để phát triển bản thân mình hơn

Em đã 26 tuổi rồi và tuổi trẻ không còn nhiều thời gian với em nữa. Em đã nộp hồ sơ của mình lên các trang tìm việc nhưng chưa thấy được phản hồi, chỉ có bạn em giới thiệu 1 công việc trong lĩnh vực đó với mức lương thấp hơn chút. Em muốn chuyển việc, nhưng cũng nghĩ ngợi về thu nhập của mình
vì vợ em đang có bầu và em cần có được nguồn tài chính ổn định để có thể lo cho vợ và con sau này. Em phải làm sao đây ad? À ad cho em hỏi thêm, ngay khi mình có tâm trang muốn chuyển việc thì cảm thấy công việc mình đang làm rất “boring” và không còn tập trung như trước nữa.
Nếu là ad, ad hay làm như thế nào để làm tốt công việc hiện tại đến khi nghỉ. Em cảm ơn ạ.
=
Chào em :" )
Vợ có bầu thì thời gian chăm vợ, chăm con sẽ tốn lắm, khó mà bao thêm việc mới. Gửi về quê cho ông bà chăm để tập trung làm việc thì không chỉ vợ chồng thiệt thòi mà đứa trẻ cũng thiệt đơn thiệt kép.
[Làm tiếp việc cũ để đủ xèng sống, đón ông bà lên chăm, thu xếp lại thời gian biểu để LÀM VIỆC CŨ GỌN HƠN, có thêm khoảng trống tư duy tìm việc mới] là một kịch bản tốt. Nghe có vẻ an phận nhưng phận an thì mới đáng sống đó.
Bởi vì, nếu mình đủ sáng tỏ, đủ đau đáu về công việc mới thì tự mình sẽ sinh ra nỗ lực về nó. Nếu chưa, cứ để ánh sáng của hiện tại soi rọi dần.
Nếu chọn phương án yên tâm tài chính cho gia đình sum vầy mà có thêm ông bà "giang hồ hào kiệt yêu trợ giúp" thì tham khảo thêm mô hình trồng rau sạch tại nhà nhé.
Nhà có vườn rau dư dả, yên tâm cho trẻ măm là giàu lên gấp đôi, thoải mái gấp bốn rồi.
https://youtu.be/kzOdvIXSkD8NguyenTheHoangLinh’s Video 140657330923 kzOdvIXSkD8NguyenTheHoangLinh’s Video 140657330923 kzOdvIXSkD8
Gluck :" )

View more

NguyenTheHoangLinh’s Video 140657330923 kzOdvIXSkD8NguyenTheHoangLinh’s Video 140657330923 kzOdvIXSkD8

Hành động cute nhất Ad từng làm là gì ạ?

Xoa bóp nhẹ đầu, vai, lưng, tay, chân cho Mụp mỗi sáng lúc Mụp chuẩn bị dậy hoặc chuẩn bị đánh thức Mụp.
Đây là điều Ad thích nhất người khác làm với mình trước khi thức dậy, để có hạnh phúc đầu ngày :" )

Related users

Hi anh, Có bao giờ anh bị chửi bởi một người ít hiểu biết hơn chưa anh? @@'

Hồi bắt đầu chơi forum năm 2002, Ad đã lập ngay 1 topic "Nhận thức khả năng tự nhận thức" ở Box Thảo luận của ttvnol.com là môi trường thảo luận rất rôm rả thời đó. Rất nhiều người vào trao đổi. Sau thì chơi thêm ở tnxm.net vài năm và ở tathy.com/thanglong một thời gian ngắn. Có thể nói Ad có khá nhiều kinh nghiệm va chạm trên mạng, cũng sứt sẹo nhiều. Sau này cũng áp dụng được với nhiều độc giả kiêm hater, thành ra, Wall Facebook càng ngày càng gọn sạch, lịch sự, vui vẻ :" )
Chơi forum, có hàng trăm người lạ Reply mình và không thiếu những người hung hãn, thô bạo, nông cạn, xấu tính. Nhưng mục tiêu của Ad vẫn luôn là đào sâu, mở rộng vào chủ đề được nói đến để ra góc nhìn và giải pháp tốt hơn nên chỉ coi việc cãi nhau, chửi bởi của người khác với mình hay mình bựa lại như gia vị nêm nếm cho không khí trao đổi sinh động, thú vị hơn. Có nhiều lúc người khác cứ mải chửi còn Ad chỉ mải độc thoại triển khai tiếp vấn đề mình đưa ra cho rốt ráo hơn. Nếu Ad đang còn ôm vấn đề, thắc mắc, nhất định Ad không quăng nó đi để tiện chửi nhau. Ad biết cái gì quan trọng hơn.
Ad luôn tâm niệm bị chửi hay chửi người khác không được là thứ cản trở sự phát triển hiểu biết của mình. Và luôn âm thầm tiếp thu những điều hay, điều đúng trong những gì người khác tương tác với mình, dù dưới hình thức chửi hay không chửi, dù họ hiểu biết nhiều hay ít hơn.
Gluck :" )

View more

Để có thể suy nghĩ được như bây giờ ad đã phải như thế nào ạ ?

Về mặt ý thức thì Ad luôn muốn cuộc sống tốt hơn, luôn muốn mình giỏi nhiều thứ hơn và luôn cố gắng tìm giải pháp cho các vấn đề. Nhưng nếu cố gắng quá dẫn tới suy kiệt thì Ad lại ý thức thu xếp thời gian nghỉ ngơi, hưởng thụ để không biến cuộc sống thành khổ hình của sự phấn đấu.
Ad cũng yêu thích việc viết từ nhỏ. Mỗi câu sau viết ra lại muốn khám phá diễn đạt, được thêm so với câu trước. Viết là phương tiện triển khai suy nghĩ ưa chuộng của Ad và Ad rất chăm chỉ điều khiển phương tiện này để tư duy đi lại ngày một thành thạo hơn.
Ngoài ra, Ad có rất nhiều phương pháp khác để rèn luyện cho mình sống đỡ chán hơn mà em có thể tìm thấy khi cuộn chuột và nạp Wall xem các tác phẩm của Ad.
Have fun :" )

E bế tắc vì việc chọn khối và chọn trường thi ĐH. Hiện tại thì e đang học ôn khối B, nhg càng học càng thấy mình k đủ khả năng để đỗ, và thật sự thì cả 3 môn đó e đều k giỏi, nhg vì quyết định sai lầm từ khi chọn trg c3 nên e k đổi đc. Em ák cái tiếp nhé anh

E định đổi sang D,đnghĩa vs việc e vừa phải duy trì việc học B ở trg và cả D ở ngoài nx.E thấy mệt mỏi thực sự và rất bế tắc,k biết có nên đổi hẳn khối k vì chưa biết bản thân thích gì.E học l11 nhg trường e đã dạy ctrinh l12 r và nếu k qdinh nhanh thì sẽ lỡ tất cả.Lsao để chọn đc khối&trg phu hop a
=
Nếu tự thấy không đủ khả năng đỗ 3 môn quá nặng là Toán, Hoá, Sinh thì đúng là nên chọn cửa khác. Trừ phi gặp được thầy luyện thi siêu giỏi, kèm cặp kỹ mới may ra đảo ngược được tình thế.
Theo em mô tả thì vừa duy trì khối B vừa học thêm các môn khối D ở ngoài đang khiến em bị quá tải. Làm 1 việc còn đang khó lại phải làm thêm 1 việc nữa thì rất dễ tẩu hoả nhập ma. Em nên từ bỏ phương án này nếu không muốn bị Stress thêm.
Có một cách là làm đơn xin chuyển sang lớp khối D học thì may ra ôn luyện kịp nhưng nếu trường em không có khối D hoặc không cho chuyển thì em phải tính sang phương án chuyển trường hoặc chuyển mục tiêu thi đại học.
Em có thể xác định thi lại một vài năm hoặc xác định đi làm nghề. Ít nhất, đừng để việc đi học huỷ hoại sự minh mẫn trong đầu óc của mình.
Nếu đầu óc còn giữ được minh mẫn thì không có chuyện "lỡ tất cả" như em nói nhé. Còn cực kỳ nhiều cơ hội sống tốt, sống khoẻ, sống giàu trong cuộc sống dù không thi đại học. Khi em chăm chỉ làm một việc gì đó phù hợp với năng lực và luôn có ý thức làm cho thật tốt, em sẽ có sự minh mẫn trong việc đó. Và sự minh mẫn đó sẽ dẫn đến thành công cũng như sự thanh thản.
Nếu em tìm thêm các tư vấn khác mà vẫn không giải quyết được vấn đề thì hãy nói thẳng với gia đình là mình không đủ trình độ học tiếp và chọn dần một công việc mà mình có thể làm một cách minh mẫn là vừa.
Cố gắng trình bày rõ ràng, sáng sủa nhé. Nó chính là một trong những cách hiệu quả nhất để rèn luyện sự minh mẫn.
Gluck :" )

View more

Ad có thích những môi trường mà người hỏi/nói có thể ẩn danh như ask.fm, FB, forums v.v ko ạ? Em thì thấy, ví dụ như ask.fm này, khi người hỏi được ẩn danh, họ có thể hỏi những điều mà nếu gặp nhau ngoài đời họ sẽ ko dám hỏi, điều đó làm cho đôi khi con người của họ trên ask, trên mạng là ảo ko ạ?

Có một định kiến rất nguy hại trong đầu rất nhiều người Việt, ngay cả ở rất nhiều người được coi là trí thức, rằng mạng là ảo.
Quá nhiều người a dua nói mạng là ảo dù chẳng hiểu mình nói gì. Trong khi, bạn login bằng con người của bạn. Trong khi, bạn học được bao điều, làm được bao nhiêu thứ nhờ Internet. Trong khi, Internet giúp cho người dân có thêm bao công cụ để nói, để tự vệ, để kết nối, giảm hẳn sự bắt nạt của những người xấu.
Chưa kể, người sử dụng Internet có kênh để truyền thông, truyền tải tài năng thay vì phụ thuộc vào độc quyền của báo, đài vốn rất thiếu công bằng và rất hèn nhát trước những sai trái của chính quyền vì bản chất vẫn là hệ thống con ông cháu cha và vẫn là công cụ của nhà nước, ăn lương nhà nước.
Những người đến giờ này còn nói mạng là ảo đang rất tụt hậu với sự tiến bộ về công nghệ của thế giới thực. Nhiều khi họ nói mình không dùng Internet, Facebook với vẻ tự hào như vẫn chưa đụng vào những thứ gây hại mà không tự nhận thức được kết luận nông cạn về một thế giới rộng lớn mà mình chưa hiểu biết và không chịu tìm hiểu mới chính là sống ảo. Định kiến của họ khiến họ bỏ lỡ cơ hội học hỏi từ những người thông minh và tử tế hàng đầu thế giới đang ngày ngày cập nhật tiến độ công việc trên Internet, trên Facebook như Bill Gates, như Mark Zuckerberg, như Elon Musk.
- Những chuyện này tôi có thể đọc báo, xem Tivi.
- Tốc độ cập nhật thông tin của báo in, Tivi, báo mạng đang chậm hơn tốc độ của những trang báo cá nhân chính là tài khoản của những người sử dụng Internet. Bạn đọc trực tiếp thông tin từ những người trải nghiệm trực tiếp không tốt hơn việc hàng giờ, hàng ngày, hàng tháng sau đọc qua diễn dịch của người khác?
Khi Mark Zukerberg lên trang Facebook của mình thông báo tin buồn tên lửa thuê của Space X (công ty của Elon Musk) để phóng vệ tinh phát Wifi vừa bị nổ ngay trên bệ phóng, điều này có nghĩa là tiến độ văn minh của nhân loại bị hụt một bước.
Bởi vì, nếu vệ tinh phát Wifi toàn cầu đó được phóng lên và vận hành thành công, kế hoạch phổ cập Internet truy cập từ vệ tinh (bắt đầu từ các nhà bán lẻ Internet ở Châu Phi) của Facebook sẽ sớm thành hiện thực hơn. Điều này đồng nghĩa với việc thế giới sẽ sớm truy cập Wifi thoải mái ở khắp nơi hơn, thay vì phụ thuộc vào các nhà mạng trong nước dưới nhiều sự kiểm duyệt, cắn cáp của chính phủ. Đó chính là một cơ hội cho kết nối toàn cầu được tốt hơn.
Tin buồn của nhân loại này đã xảy ra cách đây vài tháng nhưng bạn thử hỏi một người được coi là trí thức cấp tiến mà bạn biết. Xác suất hiểu chuyện của họ là rất thấp vì xác suất họ cập nhật Facebook của người sáng lập Facebook Mark Zuckerberg, lãnh đạo hàng đầu thế giới hiện nay, là rất thấp.
Facebook chính là một tờ báo sống động nhất hiện tại. Formosa, chính quyền Việt Nam hay tệ nạn CSGT đã không chùn tay nếu không có áp lực từ những camera cá nhân, từ dư luận trên Facebook.
Mạng là ảo với tầm nhìn không thấy những điều tốt đẹp ở đó.
Ẩn danh cũng cute nếu giúp thoải mái hơn và người tiếp nhận Oke.
Oke :" )

View more

Chào ad. http://vnexpress.net/tin-tuc/thoi-su/ha-noi-treo-giai-thuong-200-000-usd-cho-y-tuong-chong-tac-duong-3527370.html Em chúc ad nếu tham gia sẽ mau giành được 200 000 USD để về treo học bổng duyệt wall cho buôn làng ạ, hihi

Sự giả tạo nằm ngay tại đây:
"Thời gian nộp hồ sơ đăng ký thi tuyển từ ngày 19 đến 23/1."
Có cực kỳ nhiều cách để giao thông Việt Nam cũng như đất nước Việt Nam phát triển tốt đẹp nhưng chướng ngại lớn nhất vẫn luôn là sự giả tạo của chính quyền. Chúng cần cố thủ với cái dở và quen sống giả dối vì đó là cách chúng tham nhũng được nhiều nhất. Chính điều này ngăn chặn những giải pháp tốt nhất được áp dụng. Đất nước tốt đẹp hơn đồng nghĩa với chính quyền mất cơ hội sống xấu mà chúng đang tận dụng triệt để.
Điều đầu tiên để thay đổi sự giả tạo của chính quyền chính là mỗi người dân nhìn ra sự giả tạo đó và sống hiểu biết hơn, trung thực hơn, tự trọng hơn. Ít nhất là để không sinh ra, đào tạo nên một lớp chính quyền mới tiếp tục giả tạo khi lớp chính quyền cũ chết đi. Chẳng có chính quyền không có tự trọng nào tồn tại được lâu trong một xã hội có nhiều người có lòng tự trọng.
Ad không tham gia các trò hề liên quan đến chính quyền. Chỉ làm việc trên Facebook và Ask.fm. Ai có nhu cầu có thể thăm quan tư duy của Ad ở những nơi này. Tín hiệu của một chính quyền thực sự cầu thị là chúng biết vào tìm đọc những giải pháp sáng sủa Ad đưa ra.
Em có thể tham khảo thêm:
http://www.phapluatplus.vn/cuoc-thi-y-tuong-chong-un-tac-giao-thong-ha-noi-co-thuc-su-cau-thi-d34226.html
Gluck :" )

View more

làm sao vượt qua cảm giác buồn bực khi bị nẫng tay trên (cụ thể là tiền) ạ? nhẽ ra là của mình nhưng lại vào túi người khác

Lấy đó làm học phí để quản lí xèng tốt hơn.
Nhận thức rõ logic này: Thời gian dành cho buồn bực sẽ ăn lẹm vào thời gian kiếm những đồng xèng mới. Để thời gian trôi đi lãng phí chính là tự đục thủng túi.
Ngoài ra, nếu số xèng đó thực sự là của bạn thì đấu tranh để chứng minh điều đó hay để giành lại cũng là một cách để nâng cao bản lĩnh làm ăn. Ad không khuyến khích việc lăn xả vì đồng tiền nhưng có một logic là nếu ta đam mê cái gì mà muốn thành công với nó thì ta cần mạnh mẽ vì nó.
Tuỳ tình hình thực tế của bạn mà bạn chọn cách xử lí thông minh và giúp bạn phát triển nhé.
Gluck :" )

chào ad, trong khi có quá nhiều chuyện buồn phiền từ chính quyền và từ cuộc sống hằng ngày bên cạnh những thông tin tốt đẹp và hay ho. theo ad có nên "giả vờ không biết" bằng cách bỏ theo dõi, tìm cách cách li báo chí, những tin tức không hay đó không? thực lòng mỗi lần thấy một tin tức tiêu cực...

(tiêu cực) cháu thấy rất suy nghĩ, phiền lòng, tức giận... rất nhiều. nhưng lại vẫn chủ động theo dõi và nghe ngóng những tin tức đó. Như vậy có là mâu thuẫn không nhỉ?
=
Chào cháu :" )
Tình hình của cháu là rất bình thường và lành mạnh nhé.
Đây là thời đại của thông tin. Người ta nói thông tin về thế giới mà cả một đời người cách đây 100 năm biết chỉ bằng thông tin trên một số báo ngày nay. 100 năm nữa lại càng không biết lượng thông tin mà mỗi sinh vật nạp vào mỗi giây lớn như thế nào. Thói quen bật nhiều Tab một lúc của rất nhiều người cho thấy chúng ta đang ăn thông tin với tốc độ cực nhanh.
Chúng ta đang ở thời điểm tiến hoá rất mạnh về xử lí thông tin. Cách xử lí thông tin ở thời đại này cũng chính là năng lực sinh tồn, giúp chúng ta chống chọi với dòng thác thông tin quanh mình.
Cơ bắp sáu múi của não rèn luyện được trước sức ép của những đợt sóng thông tin còn giúp ích rất nhiều cho cách xử lí thông tin ở các thế hệ sau qua di truyền, qua tri thức chúng ta để lại. Những năm khởi đầu của Internet này đặt chúng ta ở vị trí nền tảng cho những năng lực siêu xử lí thông tin sau này.
Bởi vậy, cháu hãy kiên cường trong xử lí thông tin. Giống như trời mùa đông nếu ta ở trong nhà bật lò sưởi thì ta sẽ dễ chịu hơn. Nhưng nếu ta chăm chạy bộ ngoài trời dù nhiều lúc khổ sở thì ta sẽ thích nghi với thời tiết tốt hơn.
Thông tin đang vây quanh ta như thời tiết. Thông tin giúp ta nắm bắt được thực tại và điều chỉnh cách sinh tồn, cách sống trong cuộc đời. Thông tin toát ra từ mọi thứ và khi tiếp cận thông tin nghĩa là chúng ta tiếp cận cuộc sống.
Khi bị cảm vì thông tin, cháu hãy chui vào nhà, trùm chăn ấm, mũ ni che tai, nghỉ ngơi cho khoẻ. Để lấy sức chủ động ra gió tiếp.
Dũng cảm nhé.
Have fun :" )

View more

Bạn có thích cho cơm vào nước mỳ sau khi ăn hết mỳ không?

Hồi cấp II Ad học bán trú ở trường Marie Curie. Trường có bếp ăn siêu ngon. Học sinh được chọn rất nhiều món như cơm, cháo, phở, mỳ, bún, bánh tôm và đăng ký phiếu ăn trước giờ ăn trưa.
Mỳ ở đó siêu phẩm. Theo vị Ad nhớ thì đó chính là mì Miliket. Đầu bếp rất có tâm, nước dùng và thịt rất nhiều, rất ngon. Cảnh tượng các bát mỳ khô được chan nước lên rào rào như dây chuyền rồi đưa đến tay các em nhỏ thật là thiên đường XHCN :" D D
Đóng góp tới 30% độ ngon là tương ớt. Tương ớt tự nhiên, giống tương ớt ở những hàng phở ngon nhất, thơm lừng.
Lí do Ad và nhiều bạn hay chọn mỳ là vì được cho thêm cơm vào. Bát nước mỳ còn lại đậm màu tương ớt có thể chan thêm 1-2 bát ô tô cơm. Ăn xong, đôi khi, xin các bác nhà bếp thêm một miếng cháy vàng ươm, ròn rụm từ tảng cháy to bằng cái mâm ở đáy nồi gang để vừa chơi quanh sân trường vừa ăn. Mãn nhãn. Không còn gì để phàn nàn về cuộc đời.
Sau này, Ad hay phàn nàn về cuộc đời có lẽ là do không còn được ăn uống giản dị mà sung sướng như vậy nữa T . T
Have fun :" )

View more

Ad ơi, gap year khi đã học đại học được đường thì có mặt lợi và hại thế nào? Cần chuẩn bị gì để năm gap year có ý nghĩa, không bị lãng phí ạ? Em cảm ơn Ad.

Thường thì chỉ nên dùng gap year khi:
- Cần nghỉ ngơi vì quá tải.
- Khi quá chán việc học, cần đổi gió, tìm lại hứng thú sống.
- Khi việc học khá dễ, không quá quan trọng, muốn dành thời gian làm thêm, học thêm ngoài trường lớp để tích luỹ thêm trình độ.
- Đi chơi, làm thêm, học thêm trước khi học đại học.
Còn nếu đang hứng thú hay vất vả học tập, nghiên cứu ở trường lớp mà nhãng ra một năm thì sẽ đánh mất quán tính, giảm tốc độ học tập. Giống như bạn đang đạp xe lên dốc mà dừng lại nghỉ, sẽ tốn nhiều sức khởi động lại.
Trừ phi bạn có trí nhớ quá khủng thì một năm không đụng vào bài vở là một năm bị quên đi quá nhiều kiến thức và cực kỳ dễ tuột dốc khi học lại. Tưởng là được một năm gap year theo trào lưu nhưng có khi bạn mất nhiều năm hàn gắn kiến thức từ khoảng trống (gap) của sự quên lãng.
Bởi vậy, khi bạn dùng gap year, bạn rất nên biết rõ mình thực sự muốn dùng nó và định dùng để làm gì. Điều này bạn phải tự nghiên cứu để xứng đáng với nó. Rất nhiều người đã dùng gap year thành công. Google cho bạn nhiều thông tin về gap year hơn Ad.
Ad cũng từng dùng gap year. Đó là bảo lưu 1 năm đại học. Học đến năm thứ 2 thì Ad thấy đại học không có ích với mình và thông báo với gia đình. Đây là một tin sốc nên 2 bên thoải hiệp Ad bảo lưu 1 năm để suy nghĩ, điều trị suy nhược cơ thể. Ad biết chắc chắn sau đó mình vẫn không muốn đến trường nữa nên trong năm này, Ad toàn tâm sáng tác, chăm chỉ đăng trên mạng để tìm sự công nhận và viết tiểu thuyết đầu tay về chính quá trình này. Chính nhờ tiểu thuyết này và các cuốn sách in tiếp theo thành công mà càng ngày Ad càng làm chủ cuộc đời mình.
Tuy nhiên, điều khiến Ad khá vững chắc về nghề nghiệp là từ khi yêu thích việc viết hồi còn là một học sinh cấp II, dù rất nhiều năm sau mới Public những tác phẩm đầu tiên, Ad không có bất cứ một gap year nào trong quá trình sáng tác. Nó là một ngọn lửa luôn cần giữ ấm.
Hãy chỉ dùng gap year khi mình yêu thích nó.
Have fun :" )

View more

6 năm trước bạn nói thích em nhưng em từ chối, sau này thêm 2 hay 3 lần như vậy, vì em tự ti. Bây giờ khi cách nhau nửa vòng trái đất và ai cũng có người yêu thì bỗng dưng tình cảm của em lại kiểu như thích bạn ấy lắm, có thể coi như em đơn phương. Em nên làm gì bây giờ?

Em nên rút kinh nghiệm T . T

chào ad, lỡ fall in love với 1 người nổi tiếng thì sao ạ :| kiểu như một lần lỡ đi xem show về ngày ngày nhớ thương suy nghĩ T_T nhưng mà với những người như vậy thì là khá khó có cơ hội đúng không ad? :s

Chào bạn :" )
Thường thì những nghệ sỹ tài năng khi trình diễn thường đem lại cho khán giả sự rung động mạnh hơn hầu hết những sự rung động khác. Đó là sự cộng hưởng của cái hay, vẻ đẹp, sự cống hiến, dòng cảm xúc của đám đông khán giả. Nhiều người yêu đương cũng không mấy khi đạt tới mức độ cảm xúc ấy. Đó là lí do người ta yêu rồi vẫn không ngừng mơ mộng các soái ca sao Mỹ, sao Hàn, sao Cambodia.
Với một nghệ sỹ tài năng, nổi tiếng thì trong lúc bạn đêm ngày thao thức, có rất nhiều fan khác cũng đang chong đèn, ủ mưu, gói quà nên bạn nói khó có cơ hội là đúng rồi T . T
Điều có thể đem ra an ủi là những người nổi tiếng thường có nhiều vấn đề và có ít thời gian dành cho người yêu. Cho nên, về mặt quản trị rủi ro, cứ giữ sự rung động một chiều vẫn là cách thưởng thức ít hệ luỵ hơn.
Tuy nhiên, xác suất cơ hội thấp, rủi ro cao không có nghĩa là thành công không lớn. Cũng có nhiều người nổi tiếng yêu một fan bình dị như David Beckham lấy Victoria đến từ Spice Girls, Shakira chăn Pique đến từ Barca.
Nếu vẫn muốn thử sức, hãy gửi tặng một món quà kèm thiệp và link facebook của mình.
Gluck :" )

View more

Chào anh, anh nghĩ như thế nào về cái vụ lùm xùm áo dài cách tân và áo dài truyền thống?

Ad thấy dạo này thẩm mỹ người Việt lên lắm. Đi trên đường hay ngồi cà phê ngắm phố đi bộ Hồ Gươm lâu lắm mới thấy một người mặc chưa đẹp. Còn lại, rất gọn và đẹp. Phần đông mọi người mặc giản dị nhưng rất hợp dáng và khoẻ khoắn. Đó là tín hiệu tốt cho một lối sống năng động và tiết kiệm.
Việc chiếc áo dài may như thế này hay thế kia có quyết định mọi người phải mặc như thế nào không?
Không. Vậy ai rảnh thì cứ tám. Ai có thẩm mỹ của mình thì dùng nó.
Vụ này Ad không quan tâm nhưng có đọc được câu gì viết trông mấy chiếc áo dài đó như mắm tôm kết hợp với gì gì. Riêng kiểu viết này thì Ad muốn lên án. Vì đó là lối chửi đổng ví von phản ánh một tâm hồn rất bẩn tưởi, thích triệt hạ người khác. Mùi mắm tôm tự toát lên trong tâm hồn đó. Có thể anh không thích nhưng sao anh lại bôi mắm tôm từ ngữ vào áo người ta. Hèn hạ.
Thích hay không thích tuỳ tâm nhưng đừng để những ngòi bút thấp hèn đó lung lạc nhé.
[Nhân danh các giá trị đẹp nhưng đánh đập thô bạo và dùng từ ngữ bẩn thỉu] mới là thứ thẩm mỹ và lối sống thấp kém nhất trong xã hội. Những tờ báo mạng nào tin dùng những cây viết như vậy thì ta có thể hiểu ngay bản chất của toà soạn chính là cái xấu, cái ác.
Have fun :" )

View more

uống bia có cần phải "tập" không ạ? T.T cháu thấy mọi người nói về uống bia như một sự hưởng thụ nên cháu thử nhưng thấy sự hưởng thụ này không ngon lắm, đắng nghét T.T

Trước khi đọc được một cuốn sách hay, cháu phải tập đọc. Trước khi trèo lên được một ngọn núi cao, cháu phải tập luyện. Trước khi cảm thấy cay đắng cuộc đời cũng có dư vị của nó, cháu phải tập cân bằng được với những cay đắng đó.
Có những thứ phù hợp ngay với cấu tạo cảm nhận của phần lớn mọi người, ví dụ như sữa mẹ, thời tiết dễ chịu, những giai điệu có tần số và nhịp điệu làm tai và tim thích ngay.
Nhưng có những thứ mà sự cảm thụ không có sẵn, nằm ở phía trước, đòi hỏi sự trải nghiệm. Nhất là những thứ ở môi trường khác, vùng văn hoá khác, mới được phát minh ra, phù hợp với cơ thể ở độ tuổi nào đó... Cháu không biết dùng máy tính ngay khi nhìn thấy nó. Đây chính là giá trị của tiến hoá.
Có những thứ đắng nghét nhưng muốn chinh phục được, nhiều người cần bỏ thời gian tập luyện, ví dụ như dậy sớm.
Nhưng không ai có thể chinh phục được mọi thứ, làm được mọi thứ người khác làm, thích được mọi thứ người khác thích.
Có thể, khi nào đó, cháu thích uống bia khi uống được một cốc bia thực sự ngon, đậm vị mạch nha, hoa bia hoặc khi thấy cần một thứ gì đó làm mình tê đi, dễ ngủ. Hoặc cả đời cháu chẳng cần uống bia. Việc này là tuỳ duyên, tuỳ nhu cầu.
Điều nên tập luyện nhất chính là khả năng từ chối, nói không với những gì mình không thích.
Have fun :" )

View more

Cháu chào bác ạ. Cháu đang ở cái tuổi 18, cái tuổi đẹp đẽ của tuổi trẻ. Thế mà cháu lại không cảm thấy cái sức trẻ trong mình. Cháu bị mất hết cảm giác với tất cả mọi thứ trong cuộc sống, không có thứ gì trong cuộc sống khiến cháu cảm thấy hứng thú. Cháu phải làm sao đây ạ? Sống ntn khổ sở quá ạ.

dangthuy849’s Profile PhotoĐặng Thủy
Ngày xưa, Ad được đọc một câu chuyện rồi nhớ mãi. Câu chuyện như sau:
Người cha sắp qua đời gọi các con lại, dặn: Cha có một hũ vàng chôn ngoài vườn. Chỉ cần các con chăm chỉ đào xới sẽ thấy.
Cha chết, đàn con khóc lóc, chôn cất một hồi rồi đi đào vàng.
Đào cả năm không thấy vàng đâu, 500 anh em quyết định nghỉ Tết rồi năm sau đào tiếp.
Có mấy anh em thấy đất được đào xới tơi xốp quá, vốn con nhà nông, bèn gieo hạt trồng cây.
Sau Tết, 500 anh em định đào tiếp thì thấy 10 ha vườn đã ngập mầm xanh. Tiếc cây, bèn để đó, bảo nhau thu hoạch xong sẽ đào tiếp.
500 anh em bỏ công chăm bẵm khu vườn, nuôi kiến vàng bắt sâu, lắp đặt hệ thống tưới tự động, ngày nắng to gió lớn thì lo che bạt cho cây, xẻ rãnh chống úng ngập.
Năm đó được mùa, cả nước lại khan hiếm loại cây đó, 10 ha thu hoạch được 200 tấn, thương lái chen nhau mua, thu được hơn 1 hũ vàng.
Một số anh em được chia xèng ra đi ăn chơi. Các anh em còn lại tiếp tục sự nghiệp nông nghiệp, mua thêm đất, đầu tư thêm giống tốt, cải tiến công nghệ, mở rộng mạng lưới vận tải, phân phối, sau cũng đủ sống, sống vui. Thức dậy luôn có bầu trời và cây cối trong lành chào đón, luôn có việc để làm, có mùa vụ để chờ thu hoạch.
Cũng đã có khá nhiều độc giả tâm sự giống cháu, Ad e rằng, nếu cuộn chuột cày xới và tìm ra được một vài việc yêu thích thì cháu cũng có thể thu hoạch được thêm sức trẻ cho mình.
Gluck :" )

View more

Ad ơi, cháu phải làm thế nào đây ạ? Không hiểu sao trong con người cháu luôn có sự đố kị, dù cháu đã rất cố gắng loại bỏ nó. Cháu học lớp 11, em cháu học lớp 6 nhưng hễ cháu phải làm việc gì thì lòng ghanh ghé lại nổi lên, lại bắt nó làm cùng. Dù cháu đã cố gắng để làm một mình không suy nghĩ đến...

(2)..nữa nhưng trong lòng cháu vẫn không thấy nhẹ nhõm. Có phải cháu quá ích kỉ không? Nhưng đối với bạn bè thì cháu lại không như thế, Cháu phải làm thế nào để hết đố kị đây ạ?
=
Cháu tham khảo tình bạn của 2 chị em nhà này nhé:
https://goo.gl/ChC4FC
Have fun :" )
Liked by: Nguyễn Nga Hien Vu

Chào ad. Nếu bạn không giỏi làm một việc gì đó, nhưng lại đang làm chính công việc ấy. Nhiều lần, bạn bị nhắc nhở và bạn nghĩ rằng mình không phù hợp với công việc. Bạn sẽ làm gì? Có phải một người tự trọng nên rời khỏi đó nếu không thể tự cải thiện chính mình?

Chào bạn :" )
Nếu bạn biết rời bỏ một vị trí mà bạn không đủ trình độ, bạn đã có lòng tự trọng hơn 99% quan chức Việt Nam và 90% quan chức trên thế giới.

Thật sự khó xử khi mình làm đúng nhiệm vụ mà có những người phạm lỗi lại không muốn nhận và gây ra cãi( chửi) nhau ad ạ. Dù đã rấ bình tĩnh và nói lại khuyết điểm nhưng nó không muốn nhận và rất cùn. Nó lôi lại quá khứ không đẹp của em. Sau đó thì nó lên mxh nói xấu em. Em phải làm sao?

Nếu thấy một điều gì không đúng, em có thể phản biện. Chính việc phản biện giúp tư duy vận động nhiều hơn, cọ xát với cuộc sống mạnh mẽ hơn và ngôn ngữ khoẻ khoắn hơn.
Chỉ cần lưu ý điều này: Bất cứ thứ gì ta nói, viết, nghĩ, cảm giác về người khác nói lên bản thân ta nhiều hơn là nói lên bản thân họ. Nói cách khác, cách ta nói về người khác bộc lộ nhân cách và trí tuệ của ta.
Những người nói không đúng về người khác trước tiên tự huỷ hoại họ bởi sự thiếu chính xác của họ. Nên nếu ta còn nhiều việc bận khác, không cần mất thời gian trả đũa.
Còn nếu việc nói xấu này ảnh hưởng đến ta quá nhiều hoặc phải nói ra mới dịu bức xúc, ta có thể viết bài phân tích những gì không đúng. Đó là những thứ bao người vẫn làm trên các mạng xã hội.
Chỉ cần lưu ý điều này: Việc nói ra, viết ra luôn bộc lộ bản thân ta nhiều hơn người khác.
Have fun :" )

View more

Chào ad. Nếu Ad bị một người bạn ghét và đi nói xấu với những người ad chơi làm bạn của ad dần xa lánh và lạnh nhạt với ad thì ad sẽ làm như thế nào ạ. Em đã mặc kệ nhưng em mất bạn và bh họ còn nghĩ xấu về em nữa.

Không tránh khỏi việc bị ai đó nói xấu hay nghĩ xấu về mình đâu. Đây là sở thích của đông đảo con người. Nó là một hình thức cạnh tranh trong sinh tồn: Làm giảm giá trị của động vật khác trong cộng đồng khiến chúng dễ bị ăn hơn, được bảo vệ ít hơn.
Chỉ có một phần loài người hoặc một phần trong mỗi con người phát triển theo những tiêu chí văn minh, lịch sự, nhân bản, tử tế, có lương tâm, có danh dự... Còn lại, nhân loại chưa tách ra khỏi thói quen rừng rú được bao lâu, vẫn rất quen với sự tiêu diệt các động vật khác, gây chiến với nhau và bất chấp mọi thủ đoạn để đạt được mục đích. Tính cạnh tranh, sự tàn sát, độc ác, mưu mô của con người là cực kỳ cao nên mới có thể đứng đầu chuỗi thức ăn như ngày nay.
Điều thú vị là bên cạnh sự cạnh tranh tàn nhẫn đó thì có những con người đề cao việc tránh sát sinh, tránh hãm hại. Ý thức này dẫn tới phát minh ra khái niệm, tiêu chí [Cạnh tranh lành mạnh]. Đó chính là việc cạnh tranh nhưng không đánh đổi mà tiếp tục phát triển các giá trị được coi là cao cấp trong nhân tính như văn minh, lịch sự, nhân bản, tử tế, có lương tâm. Bạn có tiền và có sự tử tế vẫn giàu hơn là bạn chỉ có tiền nhờ bán đi sự tử tế.
An ủi lớn lao khi bị nói xấu là chỉ mình ta biết ta không phải vậy. Như vậy, ta hiểu biết về ta hơn mọi người rồi. Đỉnh đó.
Have fun :" )

View more

Chào chú, cháu lỡ thương thầy giáo. Và năm nay thầy lấy vợ. Cháu cảm thấy tồi tệ kinh khủng.

Chào cháu :" )
Nếu thầy giáo chú thương lấy vợ chắc chú cũng cảm thấy tồi tệ lắm.
Nhưng là một người suy nghĩ tích cực, chú sẽ nghĩ "thôi, cũng đành, đỡ được một việc khó".
Và đúng là như vậy mà T . T
Gluck.

Dear Linh, thank you for your sharing. From the answer, I figured out 02 points: First is that a book nowsaday costs too much and its author receives too little. By the way, I'm waiting for your Ad.fm book. Last but not least, go out and drink beer with people is a good departure for publishing. ^^

Thanks. Nice to hear you can find something there.
For me, I just think that there are plenty ways to public your works. The person that published the first book in the world knew nothing about publishing but still can find a way.
When I published Ra vườn nhặt nắng 1.0, every 1000 prints of that 100k book sold out brought me 100 million VND. Minus every fee (printing, royalty, discount, publishing license, beer), I have 50 million VND for my work: Write the book, arrange illustrations, control printing process, set up selling method.
I think I will soon earn billions per book for the quality and for a good selling method.
I'll tell you about Ad.fm later.
Gluck :" )

Khi tư duy chưa đủ tốt, đạo đức chưa đủ cao, hiệu quả công việc chưa đủ nhiều.. thỉ đừng nên thuyết giáo ngươi khác, phải không anh?

Hiển nhiên vậy mà còn băn khoăn T . T
Nhưng bọn cho rằng mình sống xịn hơn mà cứ phải ở đó nghe thuyết giáo mới là bọn giả tạo, vô dụng hơn cả :" )

Related users

Chào anh Linh, việc bước ra khỏi vùng an toàn có là một sự tự do? ví dụ như đi du lịch chẳng hạn và một sự tự do khỏi khuôn mẫu có thực là một sự giải thoát những giới hạn?

Bạn biết cái bánh ngon khi bạn cảm thấy ngon.
Bạn biết tự do khi bạn cảm thấy tự do.
Khi bạn vượt qua giới hạn mà bạn không thấy tự do nghĩa là bạn không tự do.
Khi bạn không vượt qua giới hạn mà cảm thấy tự do thì bạn vẫn tự do.
Cảm giác tự do hay không cho bạn biết bạn đang tự do hay không.
Bạn cảm giác được cảm giác của mình chứ :"?
Have fun :" )

chào ad, cháu có một chuyện nhỏ thế này. cũng có nhiều bạn thích cháu, và thường thì cháu không đáp trả tình cảm cho bạn đó được. cuối cùng dẫn đến cháu buồn, bạn đó chắc cũng có buồn. một người thì thôi, nhưng rồi thêm 2, 3 người nữa, làm cháu thấy buồn phiền và có chút sợ sợ nữa. còn cháu thì...

...thì chẳng biết tình cảm của mình là thế nào, chẳng thực sự thấy muốn dành tình cảm cho ai hết. cháu có nên làm gì bây giờ không hả chú?
=
Chào cháu :" )
Cháu nên làm việc.
Vấn đề của nhiều người là thích tình cảm quá, lúc nào cũng bị ám ảnh về tình cảm nên cứ bị lún sâu vào chuyện tình cảm rồi cả đời gỡ mãi không ra.
Cuộc sống ngoài việc ăn uống, yêu đương thì còn một việc siêu quan trọng là làm việc.
Nếu mình đang hơi "hờ hững" thì chính là thời điểm vàng để tập trung trau dồi kỹ năng làm việc. Khi giỏi việc, lại không bị quá bấn về tình cảm, đó là lúc có được sự tự chủ, óc quan sát và sự điềm tĩnh để chọn lựa các đối tượng ít gây đau thương trong tình cảm cho mình hơn.
Gluck :" )

Nếu 21 tuổi rồi mà bồ chưa có, nghề chưa kiếm được thì có phải là bất hạnh không ad?

Bồ chưa có nghĩa là chưa phải chịu các vấn nạn khi có bồ. Nghề chưa kiếm được nghĩa là chưa phải chịu các vấn nạn khi có nghề. Vậy là bạn đang có được khoảng thời gian hoa mộng, bao cấp mà nhiều người sớm bị đẩy ra khỏi.
Nhiều người yêu đương, đi làm túi bụi bỗng một ngày sững sờ nhận ra mình không còn thời gian cho bản thân, cái thời gian mà mình cảm nhận được thời gian trôi rất thong thả, tha hồ nhấm nháp và hưởng thụ cuộc đời.
Chắc bạn cũng phải chịu nhiều lời dị nghị hoặc thấy mình thiếu hụt, thua kém nhưng những thứ "bất hạnh" đó chẳng thấm vào đâu so với sự sung sướng về thời gian rảnh bạn đang có. Khi có gấu, có việc bạn sẽ thấm thía hơn điều này.
Hãy bắt đầu nhìn nhận quỹ thời gian còn chưa đem đi đầu tư vào guồng quay hối hả của tình cảm, công việc chính là lợi thế cạnh tranh của bạn so với những người có gấu, có nghề, đã bị hụt nhiều vốn thời gian.
Nên nhìn vào 24 giờ một ngày và phân tích quỹ thời gian rảnh của mình. Càng phân tích kỹ, lắp đầy các kỹ năng lao động vào mỗi giờ bạn có trong ngày thì khi bạn đem tuổi xuân đi đầu tư, bạn càng quản lí thời gian hợp lí và giảm được những khoảng thời gian thất vọng về bản thân.
Ngủ sớm hơn, dậy sớm hơn, tăng tập thể dục, gọn gàng, ngăn nắp hơn, chia chẻ thời gian trong ngày để đọc thêm, học thêm, tìm hiểu về các công việc. Luôn có rất nhiều việc để làm giúp tạo nên thói quen lao động cho nghề dù chưa có nghề.
Chỉ Google tên các công việc và đọc kỹ các kết quả tìm thấy, đọc đi đọc lại là bạn đã hiểu về các công việc hơn phân nửa những người làm các công việc đó. Sự hiểu biết sẽ giúp ta sớm bắt kịp với công việc và phát triển công việc.
Have fun :" )

View more

Chào Ad :') Em rất thương tiếng Việt, nhưng mà em không viết tiếng Việt mượt như tiếng Anh được, và càng ngày càng khó nói/viết tiếng Việt hơn. Em cũng không có bạn bè Việt nhiều nên cũng ít tập nói, dù cũng nói một mình. Ad có nghĩ em nên làm gì để thay đổi không, hay là cứ để mọi thứ tự nhiên?

Yêu xa nó vậy đó. Để xích lại gần hơn thì cứ đọc tiếng Việt, viết tiếng Việt, nghe nhạc Việt, hát lời Việt, xem VnExpress, nạp Wall Ad...
Nhu cầu của em sẽ dẫn đến tự nhiên của em nó tự điều chỉnh.
Have fun :" )

Chú có bao giờ "bùng" ask của ai đó không ạ? Cháu đã chờ câu trả lời của chú từ lâu.

Có vài trường hợp. Chỉ chiếm dưới 2% của hơn 1700 câu Ask tới giờ.
Lí do:
- "Chúc ngủ ngon".
- "Măm ngon".
- "Yêu Ad".
- "Em chỉ tâm sự thôi. Ad đừng trả lời nhé".
- Có Link đính kèm Ad không muốn phổ biến. Thường thì Ad sẽ gửi gắm phần trả lời sang một câu hỏi có liên quan gần đó.
- Trình bày quá cẩu thả cho thấy không tôn trọng Ad và không tôn trọng câu hỏi của mình.
- Quấy rối. "Mày, mày, mày @$%^@$%".
- Tò mò quá riêng tư.
- Đã có câu hỏi tương tự được trả lời. Cuộn chuột sẽ thấy.
Have fun :" )

ad có thể chia sẻ những kinh nghiệm khi đi xem show ca nhạc, như là mua vé/ nên đi sớm bao lâu/ chọn vị trí xem... không ạ? biết là thường hỏi rồi rất lâu mới có câu trả lời nhưng vẫn mong ad tl sớm vì mai là 1 buổi live có ý nghĩa rất lớn vs cháu, mà cũng là lần đầu tiên đi nghe nhạc T.T

Sozi cháu vì giờ Ad mới trả lời.
Phần vì cháu hỏi gấp quá, phần vì Ad thấy lần đầu đi nghe nhạc của cháu hãy để cháu tự trải nghiệm sẽ vui hơn.
Nếu cháu cần thêm kinh nghiệm, cháu nên Google để có nhiều góc nhìn, kinh nghiệm với từng dạng Show.
Kinh nghiệm chung chỉ là nếu muốn chắc chắn có vé thì nên đặt vé thật sớm, nên đi có bạn vào chỗ đông người lạ và nên chú ý chỗ thoát hiểm, chỗ đi vệ sinh. Cũng nên căn thời gian để không bị muộn, tính dôi ra thêm cả thời gian bị tắc đường và gửi phương tiện. Nếu quanh chỗ biểu diễn tắc đường thì có thể gửi phương tiện ở chỗ không tắc rồi đi bộ, đi xe bus, taxi đến.
Kỹ lưỡng hơn thì nên quan sát không gian quanh nơi diễn ra sự kiện và không gian diễn ra sự kiện để làm chủ việc di chuyển, tránh bị ép ngạt, mất đồ hay quấy rối. Di chuyển hơi chéo người hoặc đi ngang kiểu cua trong trường hợp chen lấn, xô đẩy để trụ vững hơn. Đứng cạnh những nhóm biểu hiện văn minh để an toàn hơn. Quan sát để biết những người ở ban tổ chức để khi cần có thể liên hệ nhanh.
Gluck :" )

View more

Cháu chào chú. Đợt vừa rồi cháu mới thi học kì và cháu đã đoán được rằng điểm của cháu khá thấp, cháu buồn, cảm giâc thất vọng kinh khủng. Hôm qua cháu mới biết điểm và không ngoài dự đoán điểm của cháu THẤP. Nhưng có điều mà cháu không ngờ là con bé bạn thân châu còn thấp hơn.

Chú biết không, lúc đó nỗi buồn, sự thất vọng đã bay đi sạch. Hahaha. Chú có thấy cháu là một đứa xấu tính ko? Thế nhưng nó đi nhờ thầy giao phúc khảo lại bài và điểm của nó lại hơn điểm cháu. Và bây giờ cháu lại buồn, lại đố kị, lại ghen ghét. Cháu không thể ngờ cháu lại là một đứa như thế. Cháu ch
=
Ta buồn mà bạn ta vui
Chia rẽ tình bạn, ai xui điểm 10
Đây là một tâm lí rất phổ biến nhé.
Nó là bằng chứng cho thấy tính cạnh tranh ở mỗi người đều rất cao.
Nếu không cạnh tranh bằng năng lực thì ta sẽ cạnh tranh bằng sự ghen tị.
Sự ghen tị sẽ khiến ta hạnh phúc vì thất bại của người khác.
Nói cách khác, ta hạnh phúc khi thế giới đi xuống chứ không phải đi lên.
Tuy nhiên, khi thế giới đi xuống cũng đồng nghĩa với môi trường sống quanh ta sẽ khắc nghiệt, nhiều rủi ro hơn. Và khi đó, nếu ta không có năng lực cạnh tranh thật sự, sự ghen tị không giúp ta sống sót.
Như vậy, điều ta cần có để phát triển là năng lực cạnh tranh thực sự. Cũng có nhiều người sử dụng sự ghen tỵ, so sánh làm động lực để giỏi hơn. Nhưng sẽ phải mang sự thiêu đốt của sự ghen tị trong người. Bị quen lấy sự ghen tị làm làm động lực cũng giống như bị quen đốt lửa vào đít thì mới chạy được. Về đích rồi thì sung sướng nhưng cứ bị rát đít hàng ngày.
Sự yêu thích công việc sẽ giúp người ta tập trung vào nó, phát triển nó để mở rộng khám phá mà không cần quá nhiều động lực là sự ghen tỵ, so bì.
Cũng như mọi loài động vật, khi ta kết bạn với ai đó, đó là một sự phù hợp hay một sự cộng sinh.
Nhiều người thích đi chơi với một người bạn xấu hơn, thấp hơn để mình được tôn lên. Nhiều anh em sinh tử có nhau vì thằng kia có ma tuý đá.
Nhưng loài người may mắn vì cũng có những người thật lòng hạnh phúc vì thành công của bạn mình, vì muốn bạn mình hạnh phúc. Tình bạn đó rất giống tình yêu, có điều là không lấy nhau thôi.
Như vậy, tình bạn đẹp là do ý thức, trình độ gây dựng của mỗi người. Không có mặc định sẵn khi ta kết bạn, ta gọi là "thân thiết" thì đó là một tình bạn đẹp.
Khi mình muốn một tình bạn đẹp thì mình sẽ làm cho nó đẹp. Làm được thì mình xứng đáng với nó.
Chú ý soát lại câu Ask cho khỏi bị hụt chữ nhé.
Have fun :" )

View more

chào Ad.cháu không phải là đang nói đến giá trị trong thông tin của Ad đâu ạ, cháu cũng không có vấn đề gì với Ask của Ad, ý cháu chỉ là cháu cảm thấy có vấn đề với khái niệm gọi là "ideal" nói chung. Dù sao thì cũng cảm ơn Ad đã trả lời thật dài.

Chào cháu :" )
Ask trước của cháu có phần dán nhãn các câu trả lời của Ad là "ideal" và gắn nó với vấn đề cháu gặp phải với khái niệm "ideal" nên mức sinh ấm ức. Giờ cháu tách nó ra là lại hết ấm ức với Ad rồi :" D
Ad khó lòng đưa ra những gợi ý xấu cho độc giả nên các gợi ý hướng đến cái tốt hơn, tốt nhất mà Ad biết sẽ không tránh khỏi bị liên tưởng tới "lý tưởng hoá". Tuy nhiên, mỗi khi trả lời Ad rất đề cao tính hiệu quả, cụ thể và giải trí để độc giả ít khi cảm thấy bị phí thời gian và không phải độc giả nào cũng ra về tay trắng.
Nếu trong túi đã có sẵn các câu trả lời trên vài ba lý tưởng khô khan, không cố gắng đưa thêm cái mới mình biết thêm, hiểu ra thêm, không Google thêm, Ad đã không vật vã, khổ sở nhiều giờ, nhiều ngày cho mỗi câu trả lời.
Khi bị lý tưởng hoá khái niệm "lý tưởng", bị cảm giác mọi người đều đem lý tưởng ra bắt người khác phải theo một vài lối đi mà họ cho là đúng thì ta mới thấy trần gian này ngột ngạt.
Nhưng đâu phải ai cũng chạy theo hay bắt người khác theo cái mà họ gọi là "lý tưởng" đâu. Có người bị hấp dẫn vì trò chơi "lý tưởng", có người lại bị hấp dẫn vì nước cam, tụ tập nói xấu, đánh bài, chơi sổ xố... "Lý tưởng" chỉ là một cách quan niệm, là một từ, một trong vô vàn những Tag trong cuộc sống.
Tuy nhiên, "lý tưởng" cũng rất gần với "chất lượng cao".
Hàng ngày, có rất nhiều cái người ta bảo người khác phải làm, răn dạy người khác nhưng chúng không có chất lượng, đó mới là vấn đề thực sự.
10 người bước vào nhà, mỗi người đá tung giày dép một kiểu. Đó, rất nhiều đường đi. Nhưng 10 người cùng xếp giày dép gọn gàng sẽ tiết kiệm không gian cho người khác để giày dép và tiết kiệm thời gian tìm cho mình. Một lý tưởng nhỏ vậy thôi, chú ý thêm một chút vậy thôi, bức bối ban đầu vì phải điều chỉnh thói quen nhưng đã đẩy chất lượng cuộc đời ta lên một mức hoàn toàn khác. Lý tưởng đâu chỉ là phù phiếm, làm giảm tự do. Lý tưởng tránh xả rác bừa bãi dù ban đầu làm thói quen xấu của ta ngứa ngáy cũng đem lại thêm đất sống sạch, mùi thơm cho cuộc đời này. Lý tưởng và đạo đức dù hay bị nhân danh để làm điều xấu khiến bị giảm thương hiệu nhưng đều có tính thực dụng rất cao mỗi khi nội dung cụ thể của nó được đưa ra ở mức chất lượng cao, thuyết phục.
Khi có chất lượng, "lý tưởng" trở nên đẹp, khi có hiệu quả, nó trở nên thật. Đó là thứ "lý tưởng" Ad khốn vẫn ngày ngày làm ra đó :" D
Người ta vẫn dùng từ "lý tưởng" để đo chất lượng:
"Một đường chuyền lý tưởng", "một kỳ nghỉ lý tưởng", "một thân hình lý tưởng"...
- Em muốn ăn gì?
- Lý tưởng nhất là mình gọi nhau là đồng chí, anh êi.
Gluck :" )

View more

nhưng cháu đã từng có thành tích học rất giỏi, ở 1 trường chuyên. nên mn đều nghĩ thời gian qua cháu đang đi học đại học, "cháu đang học trường đh nào?", giống như họ mặc định là cháu đang học đh và họ cần một cái tên. họ hàng cháu đều toàn người thành công (theo cách mà số đông định nghĩa). bố mẹ

bố mẹ cháu, không phải không thông cảm cho cháu, nhưng có vẻ như cũng không muốn "kém thể diện" một chút với mọi người, ông bà cháu đã già và luôn miệng mong con cháu đỗ đạt... với những người thân như vậy, cháu cảm thấy thành thật có vẻ ích kỷ. còn với những người không thân, thành thật lại là sự
sự phiền hà (cho mình). hiện tại cháu vẫn luôn học, nhưng không đi học. cháu cảm thấy môi trường đại học làm lãng phí của cháu nhiều thứ so với lợi ích đem lại. và đem cái suy nghĩ đấy để giải thích trong một môi trường không có điểm chung thì lại phiền hà hơn. dù biết mấy thứ này nên để ngoài lề và
...(và) không đáng bận tâm nhiều, cháu vẫn nghĩ nếu có một giải pháp gọn gàng cho mọi tình huống tương tự để tránh phiền cho đến khi "thành công".
=
Điều tốt nhất ở đây là bố mẹ cháu đã có phần thông cảm cho cháu.
Mọi người đang không hề ép cháu nói dối. Chỉ là cháu hình dung ra những sự thất vọng của người khác khi mình nói thật và đang hướng đến việc nói dối, nói về một thành tích mà mình không có.
Nhưng chính "thành tích" trung thực với việc mình làm mới là thứ không để lại một vết nhơ của sự giả dối về bằng cấp sau này.
Những người khác dù kỳ vọng hay không đều cần tôn trọng tự do nói thật của cháu. Nếu họ không tôn trọng việc đó, đó là do lối tư duy không lành mạnh và cháu không có nghĩa vụ nói dối để phục vụ lối tư duy ép người khác vào gian dối.
Không đối diện được với việc này, cháu sẽ khó lòng trở nên mạnh mẽ cho cuộc đời mình. Đó mới là sự phiền hà lớn nhất: Sự loanh quanh, do chính cháu tạo ra.
Mọi người khi đi ngủ sẽ không mang theo hình ảnh cháu học đại học hay không nhưng có thể mỗi lần đi ngủ, cháu sẽ phải mang theo hình ảnh mình dối trá.
Từng học rất giỏi hả, tính thiệt hơn xem :" D D
Gluck :" )

View more

chào chú, hồi học c3 xong, cháu quyết định bỏ thi đại học và đi theo một con đường của cháu. chuyện đấy cũng không có gì, nhưng có một chuyện là với một vài người, cháu không (hoặc chưa) thể chia sẻ thành thật được. ví dụ với ông bà, cô chú trong họ hàng, là những người đã lớn tuổi, luôn hy vọng

(hy vọng) mạnh mẽ về con đường đại học, thành công của con cháu. họ ở nông thôn và khái niệm bỏ đh, khởi nghiệp, làm theo ý mình... đều chưa được dễ chịu chấp nhận. cháu không phải sợ bị xấu đi hình ảnh với những người thân đó, mà cháu cảm thấy (thực sự rất khó miêu tả cụ thể cảm xúc này). hơn 1
hơn 1 tuần nữa là cháu về quê, sau 1 thời gian đi lang thang ở một nơi xa xa để xác định lại chính mình và học hỏi nhiều thứ. cháu cảm thấy không sẵn sàng để đối diện với những câu hỏi ngày Tết mà ai cũng sẽ hỏi về một đứa vừa học xong cấp 3.
=
Cháu không có nghĩa vụ phải khai báo các kế hoạch của mình. Nhưng nếu vì "tình làng nghĩa xóm" mà không tiện không trả lời thì cháu có thể trả lời là cháu đang suy nghĩ nên làm gì. Đó cũng là cách để cháu nhận được thêm lời khuyên.
Rất ít người có khả năng thi đại học mà bỏ thi đại học, trừ phi người ta đã rất tự tin làm nghề, tự lập được và thấy học đại học làm chậm sự phát triển của họ. Nên cháu có thể trả lời dựa vào sự thật là cảm thấy rõ mình không đủ khả năng thi đại học và cần đi làm nghề cho đỡ lãng phí thời gian. Nếu mọi người chê cháu dốt, cháu có thể hỏi ai đã đỗ và tốt nghiệp đại học ở đây :" p
Mọi người không tin thì cháu cứ đi thi cho họ nhìn tận mắt.
Mấy ngày Tết sẽ qua nhanh thôi, những ngày còn lại mới là những ngày dài hơn để tự đối diện với bản thân. Tìm được một công việc tốt, chăm chỉ làm việc, sống được và phát triển được năng lực mới là thử thách thực sự của cháu. Làm được điều đó thì việc lo người khác nghĩ gì sẽ tự biến mất dần.
Và đừng quên học hỏi từ mọi thứ. Tiếng Anh tốt sẽ giúp rất nhiều khi mình không có bằng đại học.
Gluck :" )

View more

Chào Ad, Ad cảm nhận như thế nào về thơ của Nguyễn Thiên Ngân ạ? Với 1 câu hỏi nhỏ nữa là với những câu hỏi kiểu này thì nghệ sĩ (nhà văn, nhà thơ) họ có thường xem là câu hỏi tế nhị và tránh trả lời hoặc trả lời không hết những gì mình nghĩ không ạ?

Chào bạn :" )
Mời bạn cuộn chuột.
Ad không rõ người khác thế nào nhưng Ad không có nhu cầu bình luận về việc của người khác hay cá nhân người khác.
Chỉ có 2 trường hợp Ad có nhu cầu bình luận:
1. Đó là một công việc, lối sống xuất sắc, đáng để giới thiệu cho nhiều người cùng thưởng thức.
2. Đó là một công việc, lối sống dở cần lên án để bảo vệ chất lượng cuộc sống.
Và trường hợp thứ 3 là thi thoảng bình luận theo yêu cầu nếu thấy có thể đáp ứng nhưng cũng không hào hứng.
Độc giả có thể giới thiệu cái mình thấy hay cho Ad nhưng cái gì hay Ad sẽ tự nói.
Have fun :" )

Cậu ấy quan tâm cháu, nhường nhịn cháu, ngày ngày đều nhắn tin cho cháu. Đùng cái cậu ấy kêu vừa mới chia tay với ny, mà cháu còn không biết là cô ny ấy tồn tại nhé. Khi cháu nói ra tình cảm thì cậu ấy nói cần thời gian, không muốn vội, lại tỏ ra như cháu chưa nói gì, tiếp tục chăm sóc cháu. Hả?!

Hảy "Hả?!" với đúng đối tượng cần "Hả?!" nhé. Làm Ad giật cả mình T . T
Có thể thấy đây là tuýp người muốn duy trì một mối quan hệ theo cách của mình chứ không định tham khảo ý kiến đối tác. Qua những gì cháu mô tả, có thể thấy [có nhiều lựa chọn, không ngại từ bỏ nên sử dụng nhiều cầu thủ dự bị] là phong cách của cậu này.
Cháu đang được sử dụng chứ không phải được yêu. Vấn đề đã được phân tích. Lựa chọn là ở cháu.

Chào ad, đọc wall của ad một lúc cháu thấy đầu tiên là thật tâm đắc, vì thấy những điều ad nói nghe thật đã (kiểu đúng đúng), nhưng sau đó một hồi cháu lại thấy tức tức trong đầu. Cháu cảm thấy như là mọi thứ chỉ có vài con đường để xảy ra vậy thôi đó, ngay cả suy nghĩ cũng vậy. Cảm giác thật tù

túng. Cháu tự dưng cảm thấy ghét những thứ gọi là "ideal" vì nó nghe như là các ý tưởng đã đi đến đường cùng (đích). Ad có bao giờ có cảm giác này không ạ? Và nếu có thì ad xử lí cảm giác đấy thế nào?
=
Chào cháu :" )
Nếu thấy mình bị tức vì sức ép hay sự nhàm chán trong Ask của Ad, cháu chỉ việc ra ngoài và hít thở khí trời. Đó, ở đó có mọi con đường để cháu đi, cháu nghĩ.
Lúc nào có nhu cầu đọc lại chui vào. Cửa không hề khoá. Cũng không hề thiết kế hình cái nơm để khó chui ra :" D D
Ad không định tạo ra một trại tập trung của tư duy, ai không nghĩ giống mình thì đem xử bắn. Ad chỉ hướng dẫn những độc giả có nhu cầu hỏi một vài cách rất cơ bản để rèn luyện làm giàu cho suy nghĩ. Ví dụ như kiên trì rửa bát sẽ mở mang đầu óc về cách làm sạch, chuyển động tròn, sự gọn gàng, tỉ mỉ với từng mảng của công việc.
Làm giàu lên cho suy nghĩ cũng chỉ có vài cách rèn luyện cơ bản, đòi hỏi nỗ lực, kiên trì để xứng đáng giàu lên. Việc leo lên một ngọn núi khi gói gọn trong ngôn từ chỉ là "leo lên một ngọn núi". Nếu ta nghĩ rằng, "hết, ta đã nắm được về mặt tư tưởng, ta không cần leo núi mỗi ngày nữa" thì cảm giác tù túng vì không vận động là lỗi ở ta. Dòng chảy của tư tưởng luôn mở ra theo dòng sống.
Ad coi việc trả lời mỗi câu Ask là leo một quả đồi hay ngọn núi. Ad cứ chăm chỉ leo thôi, hy vọng tạo được cảm hứng cho ai đó có nhu cầu xem cách Ad triển khai ngôn ngữ. Mong mình viết ngày một tốt hơn và mong làm giàu tư duy cho độc giả.
Khi suy nghĩ giàu rồi thì ta tiêu xài suy nghĩ cũng phóng khoáng hơn chứ không hề tù túng.
Khi bạn tư duy đúng cách, trí não của bạn sẽ giàu lên như tập thể dục đúng cách. Còn tiêu xài suy nghĩ thế nào, cảm giác từ mỗi suy nghĩ như thế nào vẫn luôn là việc cá nhân của mỗi người. Chẳng có giới hạn tư duy hay cảm xúc nào được đặt ra ở đây.
Có lúc Ad không hài lòng về một số thứ người khác viết, thấy nó không đủ đỉnh, hạn hẹp nhưng lại có rất nhiều người đọc. Ghen tị chỉ là một phần nhưng ở đó còn có một nỗi lo nhiều người đang hào hứng tiêu thụ những sản phẩm tư duy không đỉnh và có thể lan truyền lối tư duy đó trong cuộc sống. Chất lượng tư duy thấp dẫn đến chất lượng sản phẩm, dịch vụ thấp và mình hay các thế hệ sau sẽ phải hứng chịu điều đó. Tuy nhiên, cùng lắm Ad chỉ bình luận chứ không hô hào cấm cản vì đó là tự do biểu đạt của họ. Đó là sự cạnh tranh bình thường trong thị trường thông tin, là động lực sinh tồn, tiến hoá cho tư duy. Ad cũng tạo ra nguồn thông tin tham gia vào thị trường đó.
Nếu chưa hài lòng về nguồn thông tin từ Ad, cháu có thể tìm đến những nguồn thông tin khác, vậy mới tốt. Nếu thấy các nguồn thông tin đều chưa ổn, cháu có thể tạo ra nguồn thông tin của mình để cạnh tranh.
Khi gặp tư duy nào mà mình không nghĩ xa hơn được thì Ad rất hâm mộ, Ad nghĩ, họ đang giỏi hơn mình rất nhiều và có hứng đọc thêm để hiểu thêm.
Suy nghĩ là tài sản của cháu, làm giàu cho suy nghĩ là do năng lực của cháu. Khi cảm thấy suy nghĩ bị giới hạn là khi ta đang không biết làm giàu cho nó.
Gluck :" )

View more

Dear anh, như anh nói "gấu" cũng là một phần thiết yếu cho sự sống, sự phát triển. Thế giữa việc kết hợp với 1 gấu cùng giới và 1 gấu khác giới thì.. cái nào kích thích cái phát triển, hoàn thiện hơn anh? :"P

Có 2 dạng người. Một dạng thì bất cứ thứ gì tác động đến họ đều làm họ phát triển. Họ là những nguồn sống mạnh mẽ nhất trong quá trình tiến hoá của tự nhiên. Một dạng thì cần nhiều tác động tích cực hơn để phát triển. Đây là dạng sống vẫn tham gia vào quá trình tiến hoá như mọi dạng khác nhưng dễ bị tiến hoá đào thải nhất trong những giai đoạn sinh tồn khắc nghiệt.
Tuy nhiên, sự yếu đuối, mong manh, thất thường của dạng 2 lại thường hấp dẫn dạng 1 và có khi khiến dạng 1 hy sinh oan uổng để bảo vệ. Tình yêu, tình thương kẻ yếu gây nguy hiểm cho kẻ mạnh vậy đó T . T
Ngoài ra, việc dạng 2 đôi khi sống lâu hơn cả cho thấy trong cuộc sống còn có một thứ giống trong game là chỉ số may mắn và những đứa yếu đuối, dở hơi, hay khóc lại thường có chỉ số này rất cao.
Như vậy, chỉ cần sống là mình, dù mạnh hay yếu, là có thể phát huy tối đa năng lực của mình. Tạo hoá thường công bằng với những người hiểu bản thân vì hiểu bản thân rồi thì sẽ chấp nhận tạo hoá là công bằng.
Nếu bạn nhận ra bản thân là dạng 1 thì gấu tốt hay xấu đều đem lại cho bạn nhiều kinh nghiệm bổ ích. Nếu bạn biết mình rơi vào dạng thứ 2, dễ suy sụp, trượt dài khi thất vọng và dễ liên tục mắc lại sai lầm thì nên kén chọn kỹ hơn để tỷ lệ săn được gấu tốt là cao hơn.
Làm sao để kén chọn kỹ khi tính em là gấu nào em cũng chim ưng :" ? Hãy tạo cho mình một công việc yêu thích để có cớ tỏ ra bận rộn, từ chối nhiều lời mời và quan sát động thái của gấu tiềm năng. Quá trình thử thách lòng kiên nhẫn đó sẽ khiến gấu xấu tính lộ ra nhiều tính xấu và khiến gấu tốt bị hấp dẫn hơn.
Còn giới tính của gấu là do nhu cầu của mình, tình dục an toàn là Ok. Lần đầu Ad thấy có người thắc mắc chọn gấu giới tính nào để phát triển hơn. Biến thái :" ))
Chọn gấu biết phấn đấu và biết thương mình nhé.
Gluck, have fun :" )

View more

Dạ. E cám ơn anh. Một trong những góc trũng lớn nhất của em chính là đối diện với bế tắc của bản thân mình. Nhưng vẫn chưa thoát khỏi cái vòng cố thủ định kiến như anh nói. Các lý do anh đã nói hầu như e có hơn 1/2. Để có thể thay đổi, mình nên bắt đầu từ đâu, Anh?

Em có khả năng nhận thức bản thân và diễn giải rất tốt. Em cũng rất cầu thị. Đó là 3 điểm mạnh lớn sẽ giúp em không ngừng phát triển.
Bắt đầu từ việc cuộn chuột. Vì trong các câu Ask có rất nhiều chi tiết nhỏ, như các giải pháp Ad sưu tầm cho bản thân từ nhỏ. Có thể coi đó như những bước đệm để bắt đầu những thay đổi tích cực. Hy vọng em tìm được những bước đệm phù hợp sải chân của mình.
Gluck :" )

Dear a Linh, Theo anh những trở lực nào là lớn nhất trong việc phát triển nhận thức, phát triển của 1 người, dù cơ bản, người này vẫn có khả năng thẩm mỹ, tiếp cận cái hay, cái sáng tạo tốt? Thân,

Dear bạn,
- Lắng nghe kém -> Bỏ lỡ nhiều cái hay và nhiều suy nghĩ mới. Dễ sớm hài lòng và khi sự hài lòng đó bị làm cho lung lay, cố thủ bằng định kiến.
- Thiếu tự tin -> Thiếu tự nhiên -> Mất tập trung, mất thả lỏng lắng nghe -> Giảm hưng phấn lắng nghe.
- Hay sợ người khác phật ý, sợ bị chê, bị phê bình -> Ít can đảm thực hành cái mới -> Ít tự đi với cái hay, "trái tim bên lề". Có thói quen sáng tạo và trả giá cho nó sẽ cảm nhận sáng tạo rõ hơn.
- Thiếu chăm chỉ -> Những người vừa giỏi vừa chăm hơn ngày càng vượt xa -> Hoảng, bất lực, tự ti, chê bai -> Càng cố thủ với định kiến.
- Thiếu không gian riêng tư -> Ít cơ hội tĩnh tâm, tận hưởng sự cô đơn và làm một số việc "điên rồ" cho tâm trí và hành vi mở mang.
- Sống ở nước chậm tiến -> Còn phải lo thích nghi, thoả hiệp với cả cái dở. Đời sống mong manh, thường chưa làm đã sợ thất bại, không dám tư duy dài hạn.
- Không có bạn tốt -> Thiếu yên tâm, thiếu cộng hưởng năng lực, thiếu sự trợ giúp để làm những việc lớn.
- Ít chơi trò chơi, thể thao -> Trí não và cơ thể ít vận động, ít vận động phối hợp để guồng quay năng lượng trong cơ thể mạnh mẽ, hài hoà hơn.
- Ít đi du lịch -> Giảm đầu vào của thực tại đa dạng.
- Chưa có gấu -> Chưa trải nghiệm dạng quan hệ phức tạp nhất xã hội loài người -> Thiếu hụt một mảng thực tế lớn.
- Ít làm việc nhà -> Giảm trải nghiệm tổ chức không gian sống quanh mình. Mỗi khi tổ chức được không gian sống thì sẽ tăng sự thân thuộc với thực tại, tự lập hơn, yên tâm hơn.
- Sợ đọc dài -> Tư duy không có luyện tập chạy dài, sẽ hơi tí là mỏi, mất hướng, khó bắt kịp những người tư duy xa vốn là những modem wifi. Rớt lại ngoài vùng phủ sóng.
Have fun :" )

View more

9 tháng sau chia tay ex & người nhà ex liên lạc lại với E, E đã tha thứ nhưng đâu đó bên trong còn tồn tại nỗi ám ảnh. Lúc đầu E nghĩ chỉ hỏi thăm lịch sự thôi nên vui vẻ trả lời vì E nghĩ dù không đi tiếp cùng nhau cũng không nên có thù hằn, ghét bỏ gì, ,mà sống vui vẻ và tử tế. Nhưng sau đó họ...

...lại xuất hiện với tần số dày hơn, và thân mật hơn, cả ex và người nhà. Khiến E thỉnh thoảng lại rùng mình về chuyện cũ. E có nhạy cảm quá không? E vẫn tôn trọng và không muốn tổn thương họ nhưng E không muốn tiếp tục gồng mình lên cố tỏ ra thoải mái khi E không thực sự thoải mái. Cảm ơn A a.
=
Người biết thương người khác sẽ biết khi nào người khác thấy phiền và tránh làm phiền. Em không có nghĩa vụ phải hứng chịu những người không thương mình.
Sao không tốt với nhau đủ để không thành Ex và sao xong rồi vẫn không đủ tốt để không làm phiền Ex? Chỉ như vậy họ đã đủ không xứng đáng để mất thời gian cho họ.
Khi xác định đã là Ex thì nên giảm thiểu giao lưu vì khó có gấu mới nào thoải mái với việc đó. Đó là lí do chính đáng nhất để em biết mình phải làm gì.
Gluck :" )

Ad thích đất nước nào trên thế giới này ạ? Vì sao Ad lại thích đất nước đó? 😃 Cháu chúc Ad luôn vui vẻ và được ăn nhiều món ngon!

Nếu nói thích từ xa thì rất nhiều, đặc biệt là Anh, Mỹ, Nhật, Hà Lan.
Nói về sau khi đến nơi vẫn rất thích thì có Tây Ban Nha. Cây cối trên đường rất nhiều, vỉa hè rộng, nhiều nhà mặt tiền có vườn phía trước, giao thông thuận tiện, cảnh sát giao thông tử tế. Nhiều sân chơi công cộng. Nhiều công viên. Nhiều bảo tàng. Người dân không giàu như nhiều nước Châu Âu khác nhưng rất thân thiện. Ad sang đó không thích đi chơi các nơi, chỉ ở Madrid, hàng ngày ra công viên đá bóng. Một trận bóng thường có đến 5, 6 quốc tịch. Tây Ban Nha, Algeria, Nigeria, Argentina, Đức, Trung Quốc... Ad là dân Asia, lại biết gắp bóng qua đầu nên thường bị goi là Subasa, Nakata :" D D
Cảm ơn cháu. You, too.
Gluck :" )

Ad khốn thường đọc gì hồi những năm 20 tuổi ạ :") Và nếu có thể đưa ra một lời khuyên về sự đọc, Ad sẽ khuyên (chúng) em điều gì ạ? (Chúng) em cảm ơn Ad <3

Gần như bất cứ thứ gì mình có trong tay.
Sách ngoài tiệm, các topic trên forum, blog, báo mạng, truyện tranh online, trang phản động, báo in, nhãn các chai lọ trong nhà vệ sinh, biển hiệu trên đường, tờ rơi, tâm trạng bản thân... Những gì Ad có thể tìm thấy điều hay, điều mình chưa biết thì Ad đều say sưa đọc.
Chúng ta có thể nói rất nhiều nhưng không dễ viết hay vì viết có độ khó nhất định của sự cô đọng. Nhiều cuốn sách, bài báo, blog, status... cô đọng rất nhiều đời người, tri thức nhân loại và trí tuệ của những người tài năng nhất, đem lại cho ta hiểu biết hơn gặp cả vạn người. Riêng nói về lợi ích trí tuệ, chữ đã là kho báu và người nào không biết đọc, không chăm đọc chính là người bị nghèo về trí tuệ hay thiếu tích luỹ trí tuệ.
Ngoài ra, lợi ích giải trí khổng lồ của sách là thứ mà mọi người biết giải trí với sách đều quá hiểu, chẳng cần ép vẫn tự giác đọc vì đó là sở thích. Sách ở đây là nói đến nội dung có chữ nói chung.
Facebook cũng chính là một cuốn sách bất tận. Lần đầu tiên, chúng ta đọc được người khác rõ đến vậy qua Facebook của họ.
Những năm gần đây Ad đọc sách in ít đi nhưng vẫn rất chăm đọc và chịu khó đọc những thứ khó đọc hơn trước rất nhiều.
Gluck :" )

View more

Ad ơi, vì sao cuộc bầu cử tổng thống Mỹ lại được chú ý thế ạ? Và tầm ảnh hưởng của nó đến thế giới là gì ạ?

Vì nó là hàng Mỹ. Khá xịn.
Phụ nữ lên làm tổng thống Mỹ thì cảm giác thế giới hoà bình và nhu cầu về thế giới hoà bình sẽ tăng mạnh hơn. Tâm lí sống quan trọng chứ.
Nhưng mọi người trước nay vẫn làm việc của mình, bằng cách này hay cách khác.
Không ảnh hưởng quá xấu. Cũng được.

Related users

Nếu đi học mà bị bắt nạt thì cháu phải làm sao ạ? Cháu đã chọn cách im lặng khi cháu học C2 và lên C3 cũng vậy. Nhưng lời nói của Bác Hồ không sai:" Chúng ta càng nhân nhượng thực dân Pháp càng lấn tới". Cháu bước vào C3 và hôm qua cháu bị moi móc về quá khứ C2 cháu nên làm gì? Cháu k im lặng mãi đc

Cháu nên tập trung vào việc học T . T

Chú ơi, cháu có nhiều bạn nhưng chẳng ai có thể cùng cháu làm những điều điên rồ của tuổi trẻ lạ lùng này. Chính vì vậy mà cháu cứ suy nghĩ mãi việc chẳng thể làm những điều mình thích cùng bạn bè. Cháu cứ mãi cô đơn cho dù cả ngày có làm 100 việc. Cháu nên làm gì đây chú?

Có một số logic ở đây:
- Nếu ta làm việc thú vị, nhất là làm cả trăm việc, chắc chắn sẽ có người bị hấp dẫn. Nếu không, sự thờ ơ của người khác chính là thước đo cho chất lượng việc ta làm, để ta nhìn lại lối sống của bản thân.
- Khi ta không thoả mãn với việc tự vui, cảm thấy cô đơn, muốn làm việc chung với người khác thì ta phải lắng nghe nhu cầu của người khác nếu muốn có sự hợp tác, chia sẻ. Chẳng ai trong những mối quan hệ thoải mái với sự vui thích một chiều của người kia.
Làm ít việc xuống, tập trung vào tính hiệu quả, lắng nghe hơn. Người ta sẽ sợ kết thân với người tăng động nhưng nhạt nhẽo và không biết tự điều chỉnh vì ở đó tiềm ẩn quá nhiều tổn thương, buồn chán, rủi ro.
Tuổi trẻ thì thường điên rồ, lạ lùng hơn tuổi già nhưng một tuổi trẻ hay thì những điều điên rồ, lạ lùng sẽ làm nhiều người khác thấy hay, thấy trẻ trung hơn.
Cái hay của việc mình làm mới là điều quan trọng nhất. Làm dở không được đổ lỗi cho tuổi trẻ, như vậy là không tôn trọng tuổi trẻ của mình và góp phần làm giảm chất lượng thương hiệu tuổi trẻ nói chung. Dù tuổi trẻ không của riêng ai nhưng góp phần bảo vệ thương hiệu này thì tiếng nói của tuổi trẻ sẽ có trọng lượng hơn và người già như Ad khốn sẽ không dám kỳ thị.
Gluck :" )

View more

Chú ơi, chú nghĩ gì về ý kiến bỏ Tết cổ truyền hoặc nhập Tết Tây và Tết mình ạ? Cháu thấy có nhiều ý kiến bảo Tết ta đã lỗi thời rồi. Hic hic.

Tết Ta hay Tết Tây đều chưa bao giờ thuộc về ai cả.
Nên sự biến đổi của các ngày lễ hội này là tuỳ nhu cầu của mỗi người. Nếu vẫn nhiều người có nhu cầu tổ chức Tết cổ truyền thì họ vẫn tổ chức và không ai có quyền cấm họ.
Giả sử một ngày hầu như không còn ai tổ chức Tết Ta nữa, chính quyền nói không có luật nghỉ Tết Ta nữa thì người ta vẫn có quyền chọn ngày nghỉ, ngày Tết cho mình. Trịnh Công Sơn viết: "Mỗi ngày tôi chọn một niềm vui".
Ad có thằng bạn cứ đến Tết Ta là cả nhà đi du lịch. Nhu cầu sử dụng mỗi ngày trong năm là ở mỗi người.
Ai cũng có quyền nói lên ý kiến của mình. Nếu ý kiến đó thuyết phục thì nó sẽ là một ý kiến thuyết phục. Nếu không, nó chỉ đơn giản là một ý kiến. Sao chưa chi đã thấy sợ hãi vì ý kiến của người khác, thần hồn nát thần... thái :" p
Ngoài những hoạt động vui chơi thích thú của ngày Tết thì cũng có nhiều hoạt động tiêu cực, vất vả, khốn khổ, nguy hiểm. Ví dụ như đi hối lộ, chi tiêu ngân sách bừa bãi sửa đẹp thành xấu, vay nợ để ăn Tết, phải phục vụ quá nhiều người, ép rượu tàn phá sức khoẻ của nhau, gây nhiều tai nạn. Mỗi dịp Tết ở Việt Nam trong những năm qua có hàng trăm người chết vì ngộ độc rượu, đánh nhau, tai nạn giao thông, tỷ lệ cao gấp nhiều lần ngày thường. Đây là một con số cực kỳ ghê rợn phản ánh sự thiếu văn minh.
Đó là một số trong nhiều lí do có người không thích Tết, sợ Tết. Với họ, Tết trở thành ngày buồn hơn là ngày vui. Và họ hoàn toàn có quyền nêu quan điểm. Những quan điểm của họ cũng giúp nhiều người nhận ra những khía cạnh không hay của ngày Tết. Dù có thể người nghe không bỏ tổ chức Tết nhưng sẽ điều chỉnh cách tổ chức để ngày một xịn hơn.
Nếu coi Tết là một ngày vui chung, không nên bắt người khác phải làm gì, không nên hưởng thụ trên sự khổ sở của người khác và nên giữ gìn sức khoẻ để có niềm vui trọn vẹn. Đó là cách ta tôn trọng tự do, niềm vui, thời gian của mỗi người, trong mỗi ngày, dù là ngày Tết hay không.
Việc điều chỉnh các tổ chức Tết của mỗi người, mỗi nhà là sự co giãn văn hoá theo nhu cầu cá nhân. Điều chỉnh theo người khác hay không là do nhu cầu của cháu.
Have fun :" )

View more

Ad thân, Ad nghĩ gì về câu trả lời này của chị Đinh Phương Linh: http://ask.fm/LinhHanyi/answers/139652693888

"Đường về nhà" là một cuốn sách hay, đầy sức sống với nghị lực, thái độ sống đẹp và sự quan sát cuộc sống rất tỉ mỉ của nhân vật tên Xu.
Khi Linh Hanyi gửi vài chương bản thảo cho Ad nhờ góp ý, Ad đọc hơi qua loa và không thấy câu chuyện có gì nổi bật, comment là không hấp dẫn. Nhưng khi sách được in ra, nhìn vào hành trình của Xu, đọc kỹ từng câu văn, Ad thấy nó đầy trải nghiệm, dày đặc thông tin và sự tinh tế trong cách nhìn, cách đối đãi với cuộc sống, con người. Nó giống bạn ăn cơm hàng ngày, có vẻ không đặc sắc nhưng lại cung cấp cho bạn đầy dinh dưỡng.
Giọng văn của một người đọc nhiều văn học Trung Quốc, các chi tiết trải nghiệm từng ngày cho thấy cuốn sách dựa rất nhiều trên nhật ký của Xu. Tư duy gọn gàng, sắc sảo, những câu văn tả cảnh tuyệt đẹp cho thấy Xu có năng khiếu viết rất tốt, có góc nhìn của một người quay phim giỏi.
Rất khó để một người không trải nghiệm trực tiếp hành trình và không vật lộn nhiều năm ở Trung Quốc viết ra chi chít những câu văn sống động, súc tích, đầy chi tiết hiện thực như vậy. Nói cách khác, phần lớn cuốn sách là góc nhìn và giọng văn của Xu ngoài đời.
Ad nghĩ, việc Linh Hanyi làm rất tốt là biên tập hiệu quả cuốn nhật ký hành trình của Xu, tổ chức để nó trở thành một cuốn sách chuyên nghiệp. Ad đánh giá cao độ chuyên nghiệp trong nội dung nhưng có một điểm chưa chuyên nghiệp.
Đó là, nếu đề "Chấp bút" sẽ chính xác hơn.
Tuy nhiên, Ad không nắm được thoả thuận giữa hai bạn này nên dù băn khoăn ở điểm này nhưng không có ý kiến, nhất là khi ảnh và thông tin về Xu được in trang trọng ở tay gấp bìa 1 của "Đường về nhà".
Nhưng với câu trả lời này thì độ chuyên nghiệp của Linh Hanyi bị giảm đi:
"Mình cảm thấy rất thất bại khi mọi người nói hóa ra mình không phải là Xu, vì điều đó thể hiện rằng mọi người rất quan tâm tới Xu như một con người. Huhu, với mình, Xu hay bất kỳ ai không quan trọng, vì nếu để nói về Xu, mình không bỏ công ra viết một quyển sách.
Điều mình muốn nói là một câu chuyện, một thông điệp :'("
Nó gợi cho Ad về truyện ngắn "Bức tranh" của Nguyễn Minh Châu. Một hoạ sỹ trên đường hành quân được cử một anh lính bảo vệ. Trên đường, hoạ sỹ vẽ chân dung cho anh lính và hứa sẽ gửi bức chân dung này cho mẹ anh lính đang ngóng tin ở quê nhà. Hoạ sỹ đem tranh đi triển lãm rồi quên. Sau này, một hôm đi cắt tóc, hoạ sỹ gặp lại người lính năm nào, trong lòng cảm thấy... "hoang hoải".
Đây thực sự là một hội chứng quên lãng mà nhiều tác giả cần đề phòng chính mình.
Điều Ad hy vọng là 2 bạn này có thoả thuận riêng về cách làm với nhau nhưng Ad không nắm được. Chỉ nhìn ở góc độ độc giả thì cảm thấy có gì còn chưa đúng.
Sozi T . T

View more

Dear Linh, What did you prepare for publishing your first book? Could you list the initial steps and share us the pros and cons of the firsthand experience?

Dear you,
Almost nothing :" D
I started publishing my works on internet since 2002 on ttvnol.com on a topic named "Mong mọi người góp ý cho". Ms. Lê Thị Huệ from gio-o.com liked it and asked me if she could published my works on her website. She took good care of things I sent so right after I completed my first book, "Story of a genius", I sent it to Gió O and it was first published there on 2003.
Almost nobody knew :" D
About a year later, Mr. Hồ Anh Thái noticed my works on internet and ask me if I want some beer. We met and he asked me if I have anything to print. I gave him the link to my novel on gio-o.com. Mr. Hồ Anh Thái introduced me to Mr. Trần Đại Thắng from Đông A Books. We had some more beer, Mr. Thắng took some photos of me. Then he made the cover and print the book.
Every of my books has a different publishing story but I think telling about experiences with "mật thư" (my 4th book) may help better.
For reasons, I decided to print and sell "mật thư" on my own. I emailed to Patricio Betteo, bought his permission to use 2 of his pictures that I liked very much as mật thư's cover. My friends helped me taking the publishing license and introduced me to a printing house. There, I worked with an amateur designer and he designed every page on my idea.
However, it took confusing years before I learned it's very simple to have a print of my book in my hands. You just have to know someone who can take the publishing license, someone who can design and someone who can print it for you.
But marketing and distribution is another big problem and is the reason that most people should cooperate with book houses or publishing houses. Just give them the book and they'll do the next. If you choose this way and have a good book, Nhã Nam should be the first choice. You will have about 10% of the price x number of book printed.
When I had prints of "mật thư", I sent them to my friends' shop, cafe and sách chị Hoa số 5 Đinh Lễ with 20% discount. That's my distribution, about 7 places in Hà Nội and Sài Gòn. I also sent some "mật thư" to Tiki but they haven't paid me yet. You should have a contract :" p
Reduced places, increased shipping is my another choice for another books. [Just some shops who can ship] is my goal now.
You can find places to take the publishing license, to print and names of designers on my books.
Gluck, have fun :" )

View more

Ad khốn ơi, ad có suy nghĩ gì về chủ đề linh hồn ạ? Và ad khốn diễn giải cho em về câu "năng lượng không phải là vật chất" với, nó đúng sai thế nào ạ? Thanks bạn của Mụp lắm lắm.

Có người hiểu linh hồn là bóng ma của một người sau khi chết đi; có người hiểu là yếu tố tâm linh trong mỗi người; có người hiểu là nhận thức, trí não, là "cái tôi" của người đang sống.
Rất khó đưa ra một sự khái quát thuyết phục về linh hồn khi nó không có một định nghĩa chung và còn là một trong những thắc mắc quan trọng nhất của khoa học.
Theo cảm nhận và suy nghĩ của Ad thì linh hồn của mỗi sinh vật là sự sống của nó. Nó là năng lượng vận hành toàn bộ bản năng, cảm giác, suy nghĩ, sự kết nối.
Ta thường cảm thấy linh hồn của mình nằm trên đầu vì ở đó có não là nơi vận hành ngôn ngữ và có nhiều giác quan nhất (tai, mắt, mũi, miệng, da...). Nhưng linh hồn cũng có thể nằm ở ngón tay khi ta chơi nhạc, ở bộ phận sinh dục khi ta có nhu cầu ở đó. Nhu cầu ở các bộ phận sẽ dẫn dòng năng lượng trong cơ thể là linh hồn tập trung vào đó. Nói cách khác, toàn bộ con người ta là dòng chảy linh hồn của ta. Linh hồn biến đổi trạng thái theo lối sống của cơ thể, tâm trí và tác động của dòng chảy từ thế giới bên ngoài vào ta.
Ban đầu, bản năng và người khác dắt ta đi. Khi có thêm suy nghĩ, lí trí, trí tuệ, biết dạy dỗ linh hồn bằng ngôn ngữ, tư tưởng, ta biết điều khiển linh hồn hơn, nói cách khác, hiểu bản thân và chủ động về cuộc sống của mình hơn.
Không ai đánh mất linh hồn khi họ còn sống vì linh hồn nếu nói một cách không hoa mỹ, văn chương, chỉ đơn giản là sự sống. Chỉ là sự sống đó như thế nào. Người ta có thể đánh mất nhận thức, có thể thay đổi lối sống, tính tình nhưng chừng nào còn sống là còn mang theo bản thân mình trong cuộc sống. Và khi muốn được nhìn nhận linh hồn của mình như một điều đẹp, người ta buộc phải biến nó thành một điều đẹp.
Theo công thức của Einstein E = mc2 thì Năng lượng = Khối lượng x Bình phương vận tốc ánh sáng. Như vậy, năng lượng được sinh ra từ khối lượng của vật chất. .
Năng lượng là cái để kết nối các bộ phận trong vật chất, tạo nên cấu trúc cho nó. Giống như linh hồn giúp kết nối sự sống trong toàn bộ cơ thể. Khối lượng, năng lượng là những tính chất của vật chất nhưng nếu coi năng lượng là vật chất thì tính chất của vật chất lại là một vật chất khác, khá vô lí, inception :" D D
Nếu vật chất là danh từ thì năng lượng có thể gọi là tính từ liên quan đến danh từ đó.
Trên đây là những suy nghĩ chưa ở dạng khẳng định của Ad để bạn tham khảo. Độ sâu của những chủ đề này đang vượt xa tầm hiểu biết hiện tại của Ad.
Đôi khi, Ad tự hỏi tại sao mình là ở đây, trong căn phòng này, uống lon bia này, nhìn ra bầu trời đẹp với giao thông hối hả ở nước Việt Nam buồn cười này. Mình chỉ là một sinh vật trong vô vàn sinh vật, sao mình lại ở dạng nhận thức này, đi với thế giới công nghệ này trong bể khổ.
Đôi khi Ad nhìn vào sự mệt mỏi, lão hoá của mình và biết rằng khi mình tan biến, cuộc sống vẫn chảy hối hả. Sự hụt đi một vật chất và linh hồn trong cuộc sống là mình chẳng có gì đáng kể. May ra còn một chút thông tin linh hồn tạo ra còn lại nơi tác phẩm dành cho độc giả có nhu cầu thưởng thức.
Have fun :" )

View more

Em rất muốn tóm gọn các ý tưởng của ad qua các câu trả lời, hình như ad đều hướng mỗi người đến: cảm nhận cái đẹp, nỗ lực, kiên trì, chiến thắng bản thân... Ad có thể tổng kết các quan điểm sống của mình. Từ khi nào ad có các qđiểm này. Đâu là cuốn mà ad thấy ả/h nhất tới sự phát triển của bản thân.

Điều em đang tóm gọn là những tư tưởng cơ bản trong hầu hết các câu trả lời của Ad. Những tư tưởng này không có gì mới mẻ, vốn là nền móng cần xây dựng cho mình nếu muốn sống tốt, sống hay, sống hạnh phúc. Có những điều Ad học được, có những điều Ad tự suy nghĩ ra từ nhu cầu của bản thân.
Nhưng ý tưởng thì khác. Ý tưởng đến theo cách từng câu hỏi được đặt ra, để phù hợp với từng trường hợp cụ thể.
Luôn cần một bước để đặt chân vào được giải pháp. Bước đặt chân đó vô cùng quan trọng, quyết định tính khả thi của giải pháp. Ad luôn cố gắng đưa ra bước đặt chân đó cho những câu hỏi về giải pháp, tuỳ theo cỡ chân của độc giả mà Ad đo được qua cách họ đặt câu hỏi.
Coi mỗi câu trả lời là một tác phẩm nên Ad luôn có ý thức đảm bảo độ hay của nó. Ad gọi cái hay là tính thơ. Và tính thơ là cái hay của hình ảnh, nhạc tính, ý tưởng, mạch cảm xúc, tư tưởng.
Mỗi câu trả lời là một bài thơ, truyện ngắn Ad vất vả đầu tư thời gian của cuộc đời mình cho từng từ nên Ad sẽ không phiên dịch nó thành vài từ khoá tạo cảm giác "biết rồi" và làm hỏng sự thưởng thức từng từ của độc giả.
Em có thể cuộn chuột để tìm thêm các câu trả lời.
Gluck :" )

View more

Chào ad, bạn mình có sở trường là bình sách, review sách, với mình là rất sâu sắc và ấn tượng. Mình muốn hỏi ad vài địa điểm tòa soạn, web đăng bài uy tín dành cho bạn mình vì bạn cũng có ý rèn luyện và viết bài như một Cộng tác viên.Nếu ad có hứng thú, mình sẽ gửi vài bài để ad xem, mong ad giúp!!

Các tờ báo, trang web ngày nay dành rất ít đất cho mục bình sách, điểm sách. Nếu có thì đã có người thầu mảnh đất đó rồi. Rất khó để chỉ gửi bài đến và được đăng. Thường thì những tờ báo sẽ chọn những cây viết đã có tiếng với sách, blog hoặc Facebook làm cộng tác viên cho mục này.
Nếu bạn của bạn vẫn muốn thử, google sẽ đem lại nhiều thông tin hơn vì Ad không biết nhiều tờ báo. Ngày xưa chỉ thi thoảng gửi bài cho Tuổi trẻ, Tia sáng, Tiền phong, Người đại biểu nhân dân khi họ có lời mời gửi bài. Ad làm việc này khá không thoải mái vì thi thoảng bị biên tập, trái với nhu cầu tự biên tập của Ad. Từ khi tập trung viết trên Facebook và thu phí đọc, Ad không gửi bài đi đâu nữa.
Trước đây là Yahoo 360, Wordpress, còn giờ Facebook chính là trang báo của bạn. Bạn hoàn toàn có thể phát triển sự nghiệp viết qua Facebook và có được những độc giả tương ứng với trình độ viết của mình. Nhuận bút cũng có thể kiếm được qua việc tổng hợp các bài viết trên Facebook và in sách. Hay thực hiện gói duyệt Wall như Ad. Facebook là công cụ truyền thông hiện đại nhất, tự do nhất, nhiều người đọc nhất, sao phải đi đường vòng.
Hãy bắt đầu từ Facebook của mình, nhận phản hồi của độc giả. Có nhiều độc giả có nhu cầu đọc, háo hức chờ những Status tiếp theo đồng nghĩa với việc một ngày nào đó, họ có thể trả tiền cho bạn. Còn độc giả thờ ơ cũng là tín hiệu để mình biết mình đang ở đâu.
Khi bạn của bạn muốn phát triển việc viết, rất nên tự làm, tự tìm hiểu những việc này, nhất là khi đã có Facebook trên đời rồi.
Đi lên từ Facebook là lời khuyên của Ad dành cho bạn của bạn.
Hãy để bạn ấy tự làm là lời khuyên của Ad dành cho bạn.
Have fun :" )

View more

Chào ad, em tự cảm thấy bản thân là một người tương đối nhạy cảm, đôi khi bạn bè em vô tình cư xử hơi quá trớn khiến em cảm thấy khó chịu, tuy nhiên em lại không đủ dũng cảm để nói chuyện thẳng thắn mà chọn cách chiến tranh lạnh với các bạn ấy. Em nên làm thế nào để giải quyết chuyện này ạ?

Mỗi người có một cách nói, "chiến tranh lạnh" cũng là một cách nói. Ít nhất, em biết tạo khoảng cách với người làm mình khó chịu và tín hiệu đó quá rõ để họ biết.
Nếu cách đó chưa làm em thấy ổn, khi em thực sự muốn chọn cách khác, ví dụ nói thẳng, nhu cầu của em sẽ dẫn tới sự tập luyện cho việc đó.
"Tớ không thích". Tập trước gương để nói câu đó dứt khoát, lịch sự sẽ giúp ta giải quyết nhiều tình huống khó chịu.
Những câu đơn giản, gọn gàng, phản ánh đúng điều ta muốn nói và được nói một cách nhã nhặn nhưng cương quyết chính là những câu có tính hành động cao.
Hãy suy nghĩ để tìm ra các câu gọn ghẽ phù hợp với nguyện vọng của mình và tập nói thật trôi chảy, rõ ràng.
"Tớ muốn đi ăn chè". "Tớ thích đi xem phim". Những câu đơn giản và đúng điều mình muốn nói như vậy hiệu quả vẫn cao hơn là nói lòng vòng, phức tạp hoá vấn đề.
Gluck :" )

View more

Vậy theo như ad làm như nào để ko phải hối lộ. Nhất là những vấn đề liên quan tới sức khỏe ạ.

Rất may là con người có tính bắt chước và tính thích nghi, ngoài việc bắt chước và thích nghi với hối lộ, người ta còn thích nghi với thế giới văn minh ít hối lộ. Luôn có thêm nhiều người không có nhu cầu ăn hối lộ. Việc xử phạt nạn đưa và nhận hối lộ đã thắt chặt hơn. Camera, điện thoại ghi hình, Youtube, Facebook là những phương tiện giúp giảm mạnh nạn ăn hối lộ. Từ đó, nạn hối lộ để được ưu tiên cũng giảm theo.
Cớm giao thông là đám mãi lộ kinh khủng nhất giờ cũng vừa vòi hối lộ vừa run và phải nghĩ ra thêm các chiêu "kẹp vào đây", "gặp anh kia", giọng điệu cũng mềm mỏng hơn, "cho anh em ít tiền uống nước".
Ở nhiều bệnh viện, y bác sỹ không còn dám nhận tiền trực tiếp mà sẽ chia tiền qua một người nhận tiền "bồi dưỡng ê kíp".
Nhiều cơ quan hành chính cũng đang tiếp dân và giải quyết hồ sơ nhanh hơn, trong sáng hơn.
Loài động vật ăn hối lộ đang dần bị ánh sáng văn minh thu hẹp đất sống và phải nghĩ ra nhiều chiêu mới để vừa thích nghi vừa duy trì thói quen xấu của mình. Tuy nhiên, ở những nơi chưa có camera giám sát, người dân chưa quen ghi hình tệ nạn, chưa quen sử dụng Youtube, Facebook thì đám này còn chưa biết sợ. Năng lực phủ sóng và khai thác các công cụ văn minh sẽ khiến người dân được hưởng nhiều ánh sáng văn minh hơn. Để hối lộ và ăn hối lộ không còn là một nhu cầu cao trong xã hội, thúc đẩy công nghệ là cách hiệu quả nhất.
Quá trình ăn hối lộ đang chậm lại nhưng vẫn xảy ra. Việc không hối lộ hay giảm hối lộ tuỳ thuộc vào năng lực của mỗi người và cả mức văn minh (hay nói cách khác là độ khó trong việc ăn hối lộ) ở mỗi nơi. Kẻ dám ăn hối lộ là một dạng kẻ mạnh và để chúng không ăn hối lộ được, ta phải mạnh hơn. Bằng tiềm lực chọn dịch vụ sạch, bằng việc sẵn sàng đấu tranh, với kỹ năng đối thoại, trừng phạt trực tiếp hay ghi hình những việc làm sai trái. Những việc này đều đòi hỏi sự rèn luyện để trở nên giàu, mạnh, hiểu biết, dũng cảm, thông minh mà để đỡ mất thời gian và đỡ nguy hiểm, nhiều người sẽ chọn con đường dễ hơn là hối lộ.
Muốn vượt qua việc khó đều phải chịu khó hơn. Ví dụ, với vấn đề liên quan đến sức khoẻ dễ phải hối lộ, rèn luyện để có sức khoẻ tốt, ít phải đi bệnh viện. Rèn luyện về thu nhập để chọn bệnh viện thái độ phục vụ sạch. Rèn luyện về tra cứu để biết chọn và ủng hộ bệnh viện tốt. Rèn luyện khí chất tử tế, can trường để những người làm việc với bạn, điều trị cho bạn không nghĩ tới việc vòi vĩnh bạn và không làm được.
Tuy nhiên, xét theo thực trạng xã hội Việt Nam hiện tại, dù bạn ghét việc hối lộ, bạn không có nhu cầu hối lộ để được ưu đãi, nếu bạn quá lo lắng, quá sợ rủi ro khi không đưa hối lộ thì bạn có quyền chính đáng để giảm lo lắng cho bản thân bằng cách bạn thấy hiệu quả nhất. Có thể coi đó là tiền boa và dành tâm trí cho việc khác.
Không phải mọi người đều cần đấu tranh. Không sống xấu, sống ác với người khác đã là tiếp thêm ánh sáng cho văn minh. Mọi người đều đấu tranh cho văn minh mới đáng lo vì trào lưu đấu tranh đó rất gần với bạo lực rập khuôn.
Tốt theo cách của bạn :" )

View more

Chú ơi! Hối lộ và ăn hối lộ có phải điều xấu hổ không ạ?

Cháu ơi, hối lộ là một hoạt động sống từ xa xưa.
Con đực hối lộ thực phẩm, hàng hiệu cho con cái để được giao phối.
Cúng bái, hiến tế hối lộ trời đất, thần linh mong thời tiết thuận hoà, mình được ưu đãi.
Cống nạp cho nước lớn để khỏi bị đánh.
Rồi đi Tết thầy cô, "muốn con hay chữ thì yêu lấy thầy".
Bác sỹ chỉ cần chệch dao mổ tí là con mình chết, thôi, lót tiền vào cán dao nó cầm cho đỡ trơn tay.
Kẹp tiền vào giấy tờ để CSGT nhìn thấy Bác Hồ, không nỡ lập biên bản.
Mang tủ lạnh đi cửa sau để trúng thầu. Tặng nhau cái tủ lạnh đang khuyến mãi thì có gì sai, xèng trong đó có ai nhìn thấy đâu mà dám bảo tôi hối lộ.
Công an phường, sở thuế hơi tí là lượn qua cửa hàng nhũng nhiễu thì làm ăn gì được, thôi thì bắt chước cửa hàng bên cạnh, dùng tiền để xua bọn ma cô xin đểu đi. Đốt vía. Đốt vía.
Đêm qua anh có thấy đối tượng khả nghi nào lảng vảng ở đây không? Tôi mải pha chế, không biết đâu. Anh nhớ kỹ lại xem, nó có cầm tờ tiền nào như tờ tiền này không? À, tôi nhớ ra rồi, hình cảnh ạ.
Dự án nghìn tỷ này mà không gặp riêng thủ tướng nó om cho thì tiền trả lãi ngân hàng bằng 4 lần tiền nó không có ý đòi, chỉ là mình tự đưa.
Hoạt động hối lộ đã có từ muôn đời và đâu có gì lạ. Tại sao nhiều người lại coi nó là vấn nạn?
Vì nó làm con người phải quỵ luỵ. Và khi quỵ luỵ thành thói quen, nó sẽ làm tăng sức mạnh cho những kẻ bắt ta phải quỵ luỵ. Khi sức mạnh hệ thống ăn hối lộ tăng, nó sẽ tạo nên một thứ luật rừng khiến không quỵ luỵ là phải cưỡng lại một thế lực quá mạnh, quá đen tối. Từ đó, hối lộ trở thành việc cực kỳ khó tránh. Một đứa trẻ sinh ra đã phải sống trong môi trường đầy sự hèn hạ và áp bức đó, phong bì đã phải lót tay ngay cho y tá. Trong một xã hội hối lộ thì phụ nữ cũng sẽ luôn bị dùng quyền lực của hối lộ để quấy rối tình dục. Chưa kể, thành công của con người, tổ chức sẽ bị phụ thuộc vào thành công của năng lực hối lộ hơn là năng lực làm việc. Như vậy, ngoài việc mất niềm tin vào sự tử tế trong quan hệ giữa người với người, người ta sẽ mất dần động lực tập trung vào chất lượng công việc. Xã hội không có sự tập trung vào chất lượng tất nhiên sẽ là một xã hội kém chất lượng.
Vậy thì rất khó hình thành lối sống văn minh và những con người văn minh để trở thành một đất nước văn minh.
Bạn muốn sống trong một đất nước văn minh hay kém văn minh?
Hối lộ và ăn hối lộ là góp phần kiến tạo và duy trì một đất nước kém văn minh.
Nếu bạn muốn được coi như một người văn minh, không bị một người văn minh nhìn bạn khinh bỉ khi bạn theo thói quen hèn kém là vòi vĩnh tiền hối hộ hoặc xì tiền hối lộ cho nhanh được việc thì bạn sẽ biết sử dụng đúng chức năng xấu hổ để vận hành tốt nhân cách của mình.
Gluck :" )

View more

Ad :) e đã thành công khi rửa 200 cái bát trong vòng 7 phút. Nhưng vì đảm bảo an toàn và đảm bảo sạch sẽ em sẽ lùi thời gian xuống 9 phút. Qua dây e muốn hỏi ý kiến của ad về tốc độ của BRT cũng như ý thức của cả dân và của đảng quanh vụ này. :)

Chúc mừng em. Làm Video để tạo thêm cảm hứng rửa bát tăng IQ, EQ, giảm Stress cho mọi người nhé. Bill Gates cũng rất thích rửa bát.
Trong những ngày đầu vận hành này, BRT Hà Nội có thể đi nhanh hơn bus thường một chút vì có làn đường riêng ít xe đi vào hơn và có nhiều CSGT hỗ trợ, nhất là ở các ngã tư.
Tuy nhiên, chưa thể nói gì về hiệu quả của BRT khi nó mới chỉ chạy trên tuyến đường Yên Nghĩa - Kim Mã, đang tốn quá nhiều nhân sự điều phối và đang làm hẹp thêm đường của các phương tiện khác.
Nhiều phương tiện bị BRT làm hẹp đường đang chuyển sang cung đường song song là Trần Phú - Nguyễn Trãi - Tây Sơn và làm ùn tắc thêm cung đường vốn đã ùn tắc trong nhiều năm nay này.
Nếu BRT triển khai trên toàn thành phố theo kiểu cứ lấy làn của xe đang chạy biến thành làn BRT thay vì bổ sung thêm làn cho BRT thì sẽ không còn chỗ để các phương tiện bị BRT làm hẹp đường chạy sang đường khác. Nguy cơ siêu ùn tắc, tràn ngược trở lại vào làn của BRT và khiến BRT phá sản về tốc độ và hiệu quả là nhãn tiền. Sau đó, kịch bản có thể là lấy cớ ùn tắc không thể chịu nổi nữa để cấm phương tiện cá nhân. Đây không phải cách làm tử tế khi cướp đi kế sinh nhai của hàng triệu người. Liên tục tạo ra thêm vấn nạn, đẩy cao ức chế của người dân rồi áp đặt bằng lệnh cấm là cách làm tăm tối, độc tài có thể dẫn tới bạo loạn.
BRT ở nhiều nước rất ít khi cắt ngang ngã tư vì như vậy sẽ cản trở xe rẽ trái cũng như chính tốc độ của BRT. BRT Hà Nội đang liên tục cắt ngang các ngã tư, đã thu hẹp đường của các phương tiện khác còn cản trở họ rẽ trái. Chưa kể, cầu vượt là phương tiện quan trọng để giảm ùn tắc cũng đang bị ưu tiên quá nhiều cho BRT.
Người có trình độ, tâm huyết thực sự thì trước khi triển khai phải hình dung rõ ràng những sự bất cập này và có giải pháp thông minh nhưng lãnh đạo Hà Nội chỉ làm một việc là lấy đường của xe khác, quẳng BRT vào, lo mỗi đường chạy cho BRT để đạt thành tích tốc độ, mặc kệ các phương tiện khác bối rối. Trong các bài trả lời phỏng vấn không hề nói đến giải pháp và mô hình, cách thức vận hành cho BRT toàn thành phố, chỉ chăm chăm diễn đạt theo nhiều cách một câu rất vô trách nhiệm "các bạn hãy chịu khó hy sinh cho tương lai của phương tiện công cộng".
Phương tiện công cộng rất cần thiết nhưng cách đưa BRT vào đang rất nhẫn tâm và rất ẩu. Nó chưa cho thấy tư duy lãnh đạo ở Hà Nội đã sáng sủa, trách nhiệm hơn để tin cậy vào cách làm của họ.
Đưa ra một mô hình toán học chặt chẽ cho BRT với đầy đủ sự tự phản biện và lắng nghe ý kiến người dân trước khi triển khai, triển khai tiếp mới là lao động thông minh. Nó sẽ giúp tránh phá sản dự án hàng nghìn tỷ, gây thiệt hại một khối lượng thời gian, sức khoẻ và tiền bạc khổng lồ cho hàng triệu người. Muốn tạo được niềm tin, không thể để một dự án nhân danh cái tốt, cái đúng bị triển khai sai.
Ad đang có loạt bài về BRT và giao thông nói chung để Public trên Wall, em có thể lần theo từ link này:
https://www.facebook.com/nguyenthehoanglinh/posts/10154813120262225
Gluck :" )

View more

Em chào ad. Em là người duyệt wall và để ý thấy dạo này ad ngày càng "mọi người hóa" các post thơ của mình. Các bạn duyệt wall chỉ còn có thể mua vé để đi xem tuổi thơ của ad. Ad đang có chiến dịch PR mới hay như nào em không rõ, nhưng hãy công bằng với chúng em. Em xin hết.

Đã khá nhiều lần Ad trả lời về việc này. Mời em cuộn chuột để biết rõ hơn.
Hoặc đọc ở đây cho đỡ mỏi tay và hiểu rõ hơn về từ "công bằng":
https://www.facebook.com/nguyenthehoanglinh/posts/10153789653032225
Ngoài ra, xem lại cách diễn đạt của mình chút nhé. Em đang bị diễn đạt sai. "Mọi người hoá" nghĩa là để Public, miễn phí.
Have fun :" )

Ad có thể giới thiệu giúp tôi list những nghệ sỹ indie hàng đầu Việt Nam theo đánh giá của Ad không?

Nếu coi Indie là độc lập, tự thân và có dòng âm nhạc riêng thì có Tuấn gà, Quái vật tí hon, Ngọt, Bluemato, Lê Cát Trọng Lý. Có thể kể thêm Giang Trang với "Lênh đênh nhớ phố", dù không sáng tác nhưng Giang Trang đã tự sản xuất một Album nhạc Trịnh Công Sơn sâu sắc và tinh tế hàng đầu.
Trước có Gỗ Lim cũng xịn.
Muốn kể thêm một số người hát Rap nhưng về độ xịn của ca từ và chất nhạc riêng thì hình như vẫn còn thiêu thiếu để đưa vào giải ngoại hạng.
Ad chỉ biết vậy thôi, mày mò thì cứ vào nghe nhạc mấy người này rồi lần ra dần.
Gluck :" )

Hôm nọ em có đi nghe thử một buổi đào tạo bán hàng của ông Phạm Ngọc Anh. Thú thật là chán đến phát ngán, em nghe được hơn 1 tiếng không chịu nổi phải đi về. Tại sao bây giờ lại có nhiều "diễn giả" đào tạo kém chất lượng mà vẫn kiếm được tiền vậy anh?

Không có bằng chứng cho thấy nhiều diễn giả kém chất lượng kiếm được nhiều tiền. Đó có thể chỉ là cảm giác giàu có họ tạo ra để dụ người đến nghe và giúp họ kiếm được tiền từ người nghe.
Những người chỉ giả vờ giỏi về kinh doanh sẽ khó tránh khỏi thua lỗ trong kinh doanh nhưng họ sẽ không để lộ ra. Diễn giả khi đó mới là nghề kinh doanh chính của họ, rót mật rởm vào tai người ngờ nghệch để bù lỗ, sống qua ngày.
Hãy tránh xa các diễn giả liên quan đến bán hàng đa cấp nếu ta muốn học hỏi một cách kinh doanh vẫn giữ được lòng tốt vì điều đầu tiên những người đó thiếu là lương tâm.
Em có thể tìm nghe bác Lê Thẩm Dương qua youtube. Cuộn chuột để tìm câu Ask về bác này nhé.
Have fun :" )

Ad nghĩ sao về câu "Thiện giả bất biện, biện giả bất thiện" (tạm dịch là người tốt, thiện thì không cần biện luận, nói nhiều làm gì, còn người biện, nói nhiều lại chính là người không tốt, bất thiện) trong đạo đức kinh ạ? Ad có nghĩ triết lý này lúc nào cũng đúng và nên áp dụng không?

"Biện" ở đây có thể hiểu là "biện minh, bao biện" chứ không hẳn là "biện luận", "lập luận". Ý là "cây ngay không sợ chết đứng".
Còn khi đã có "nếu thì" tức là có biện luận. Bản thân câu nói đó cũng là biện luận: (Nếu là) thiện giả (thì) bất biện, (nếu là) biện giả (thì) bất thiện.
Người viết ra câu đó đang biện luận, đang phân loại thế giới thành 2 loại người thiện hoặc không thiện vì họ biện luận hay không biện luận.
Tuy nhiên, nếu bỏ qua "biện luận", sẽ thấy một khía cạnh sâu sắc của câu nói này. Nó nói đến độ khó của lối sống ở mức phá đảo, siêu nhân, không dành cho người mới chơi Mario.
Khi không cần tranh cãi, biện minh, người ta sẽ nhẫn nại, mạnh mẽ, tập trung tu thân hơn. Những sự thuyết phục cao hơn cả những luận điểm sâu sắc thường toát ra từ hành động và lối sống đã rèn luyện được độ nhẫn nại và mạnh mẽ phi thường. Khi đó, ngôn ngữ cơ thể đã ở mức không cần nhiều lời vẫn có thể tạo ra sự thuyết phục, tin cậy.
Tuy nhiên, ngay từ đầu, chúng ta rất khó có thể đạt đến level này. Vẫn phải nói, tập nói, tập tranh luận để ngôn ngữ mở mang, tư duy theo đà chạy của ngôn ngữ được đưa đi xa hơn. Những câu hay nhờ cãi nhau mà moi được từ người khác, nhiều khi là tinh hoa trí tuệ tích luỹ từ nhiều thế hệ, là điểm bám để trèo lên cao hơn trên ngọn núi tư tưởng. Không có tập luyện với ngôn ngữ bằng đối thoại e rằng tư duy khó lưu loát, mồm miệng bỡ ngỡ với phát âm, thiếu tự tin khi biểu đạt, đọc sách hay, nghe lời nói xịn không hiểu.
Những người khác không bao giờ ngừng giỏi hơn. Điều này đồng nghĩa với việc một trí não cầu thị luôn được mở mang khi trao đổi với mỗi người giỏi mới. Có cuộc trao đổi nào không có biện luận. Biện luận giúp dễ hiểu, dễ học hơn. Đánh mất sự học hỏi là một trong những thứ "bất thiện" nhất. Không có biện luận, lập luận, làm sao ghép được tàu vũ trụ, làm sao đảm bảo quỹ đạo bay chính xác tới tới mặt trăng, làm sao khiến gái vừa khóc vừa cười.
Người áp dụng câu này theo hướng cực đoan, phong thái không toát nên sự tự tin, thanh thản, dễ chịu thì bên trong thường chứa sự chán ghét, thù hằn, tự ti sâu sắc, sợ đối thoại; ít nói nhưng có xu hướng sử dụng nắm đấm, hờn dỗi thay lời nói. Nhiều khi, bản chất chỉ đơn giản là không giỏi nói nên dùng câu này để bao biện cho điểm yếu, lảng tránh vấn đề thay vì tập luyện, cố gắng giải quyết vấn đề cho nên người.
Bạn bị vu oan trên mạng, mẹ cày Facebook đọc phải, hiểu lầm mất ăn mất ngủ. Trình bày 2 câu là mẹ hiểu ra mà cứ kệ mẹ thì đâu phải việc thiện gì đâu :" p o
Không nên mất thời gian thanh minh mọi chuyện thị phi, không nên lên bục lí luận ca ngợi bán hàng đa cấp lừa những người ngu ngốc, tham lam. Biết phụ huynh thích càm ràm xong rồi thôi, thấy vui vẻ, thấy ngầu vì không bị cãi thì im cho xong chuyện. Còn lại, nói gì giúp mình, giúp người mở mang thì phải tự biết chứ :" D D
Câu này nên dùng để tự răn, không nên lấy ra dập tự do ngôn luận của người khác. Đó là chôm đồ xịn để hại người, chơi không đẹp.
Have fun :" )

View more

Ad ơi, có một bạn nam em quen, em không hay nói chuyện với bạn ấy. Bạn này hay nhìn và quan sát em thì phải. Khi em nói chuyện với bạn ấy thì bạn ấy không bao giờ giữ eye contact quá 30s. Và khi bạn ấy ngồi cạnh em, bạn ấy hay quay mặt đi chỗ khác, không nhìn em. Có phải bạn ấy ghét em không ạ ?

Nếu nói có em có tin không :"?

Nhiều lúc căng thẳng, có những cảm xúc muốn giải tỏa hoặc như ad nói, đi qua 1 nơi đẹp, ngồi nghỉ ngắm đồi núi, phóng tầm mắt ra xa, muốn uống một vài chai bia, hút vài điếu thuốc nhưng lại nghĩ đến sức khỏe bị ảnh hưởng. Làm thế nào để giải quyết vấn đề này thưa ad?

Có thể thay bằng nước ngọt, nước lọc, sữa hay vài chiếc kẹo ngon mà.
Còn cứ luôn tìm được cớ để chăm sóc cái lười thì ngủ nướng một trận cũng cute, hồi sức lắm.
Have fun :" )

Cháu đã làm rất tốt, nhưng lại quên ghi mã đề thi. Ôi! :'((

- Tôi đã làm tốt mọi việc khi ra khỏi nhà, chỉ quên tắt bếp ga.
- Cháu vừa đánh máy xong bộ luật hình sự, chỉ nhầm mỗi một chỗ trộm bánh rán tù 12 tháng thành 12 năm. Chả hiểu sao Đôrêmon nó cứ hận cháu mãi.
- Mình có làm gì ở trạm xăng đâu mà người ta cáu thế, chỉ rút điện thoại ra nghe thôi mà.
- Anh bán cả nghìn chai nước ngọt rồi, có mỗi một chai có gián ở trong mà người ta cũng đòi tẩy chay.
...
Những việc có thể dẫn ta tới những hậu quả lớn không thể là việc nhỏ.
Dù về hình thức, nhiều việc chỉ là một mắt xích nhỏ nhưng đánh mất nó sẽ làm mất liên kết toàn chuỗi.
Đó là lí do không nên coi nhẹ một việc nào trong tổng thể việc phải làm. Những việc không tốn sức nhất càng cần hoàn thành chỉn chu nhất vì nó sẽ là thứ gây ra hối tiếc nhất khi không hoàn thành được.
Hãy luôn cố gắng trình bày gọn, sạch, rõ ràng, đầy đủ, kiểm tra lại (ví dụ email, comment, câu ask định gửi đi, đã gửi đi) vì nó rèn cho mình tính cẩn thận.
Rất nhiều người không hiểu sao mình có thể làm việc giỏi mà không nhận được việc. Vấn đề có khi chỉ đến từ một lá đơn xin việc trình bày lem nhem, sai chính tả, thiếu lịch sự.
Người tuyển dụng rất sợ người ứng tuyển ẩu dễ mắc sai lầm ở những khâu nhỏ nhưng có thể gây hậu quả lớn, lớn hơn nhiều lần những gì người ứng tuyển có thể đóng góp. Họ cũng không muốn mất thời gian đào tạo lại thái độ cư xử lịch sự, sạch sẽ cơ bản cho một người đã lớn.
Các cơ quan nhà nước, các cửa hàng tư nhân nhiều khi rất cố gắng cải tiến dịch vụ bên trong nhưng vẫn bị ghét chỉ vì bảo vệ ngoài cổng là người gây khó chịu. Nhiều lãnh đạo không hiểu nổi đó là người mà khách hàng gặp đầu tiên, là người đại diện đầu tiên cho bộ mặt cơ quan, doanh nghiệp. Chỉ phải trả một khoản lương nhỏ cho người này nhưng nó có thể gây mất đi nhiều cảm tình, cơ hội có được những khoản tiền, uy tín lớn.
Có những câu Ask băn khoăn về những việc to tát nhưng cách trình bày lại thể hiện sự hời hợt với mối quan tâm của mình. Chỉ vài dòng mà viết ẩu, không có sự kiểm tra, biên tập lại. Ad thường nói rõ vấn đề này dù bị mang tiếng là quái thú xét nét vì chính cái ẩu trong những việc nhỏ làm dở triền miên rồi thành thói quen đó gây ra nhiều thất bại, mông lung, ảo tưởng, rối rắm trong cuộc đời và gây ra sự buồn chán, giảm dễ chịu cho người mà ta tương tác.
Cháu thử nhờ thầy cô tư vấn cách giải quyết. Nhưng hãy luôn khắc sâu kinh nghiệm đau thương quý giá này. Nếu nhiều việc đều nằm trong thành công của một việc, không nên làm dở một việc nào.
Gluck :" )

View more

Bạn có nghĩ rằng điều tốt đẹp sẽ đến với những ai biết chờ đợi hay không?

Ngày nọ, một điều tốt đẹp đến với Ad.
"Cuối cùng thì mày cũng đã đến. Bố đợi mãi", Ad khốn nói.
"Này, đừng có mày tao với một điều tốt đẹp chứ", điều tốt đẹp nói.
":"dc mà T . T", Ad khốn nói.
"Thực ra, bố cũng đợi mày mãi", điều tốt đẹp nói.

Chú Linh nhận xét gì như thế nào về dòng nhạc dân ca, bolero trữ tình, tân cổ và cải lương ạ?

Chú không biết T . T
Chú chỉ là người thích nghe nhạc và bài nào thấy hay thì nghe lại chứ không am hiểu âm nhạc, cũng không nghiên cứu các trường phái, các dòng nhạc.
Với một tác phẩm âm nhạc thì giai điệu hay là điều hấp dẫn chú nhất. Tiếp đến là ca từ, hoà âm, nhạc công và giọng hát.
Những giai điệu dân ca rất xịn như "Bèo dạt mây trôi", "Bắc kim thang", "Trống cơm", "Trèo lên quán dốc", "Cây trúc xinh", "Lý kéo chài"... cũng dễ thấm vào não như những giai điệu kinh điển trong nhạc cổ điển. Lời ca của các giai điệu này hết sức giản dị mà rất đẹp, là những ngôn từ được viết ra bởi những bậc thầy ngôn ngữ trong dân gian.
Những giai điệu kinh điển này luôn là chất liệu quý có thể đưa vào những bản phối hay hơn hiện tại, với ca sỹ và nhạc công thể hiện thấm tai, trong trẻo hơn.
Tuy nhiên, nói đến những chất liệu không sến này hơi lạc đề so với bộ tứ cháu nói đến với đặc điểm chung là ca từ sến và có thể gọi chung là dòng nhạc sến. Sến ở đây là nói đến tính chất chứ không có ý chê bai.
Người nghe yêu thích dòng nhạc này chìm vào các câu chuyện sến trong ca từ, với sự hấp dẫn của những nhạc cụ hiện đại phổ biến (chính là các giai điệu tương hỗ, như trống, keyboard, bass, lead...) được chơi chuyên nghiệp kết hợp âm thanh của một số nhạc cụ dân tộc và những giọng ca đỉnh cao của dòng nhạc này. Các bản hit thường rất êm, hoàn toàn có thể gây nghiện cho tai của những người không có chất đề kháng với cái sến và không bực vì sự giống nhau ở các tác phẩm. Đó là hạnh phúc của họ, là quyền tự do thưởng thức những tác phẩm mình thích.
Chú cũng sến nhưng lượng sến không nhiều lắm nên không chú ý nghe dòng nhạc này. Nhưng thi thoảng tình cờ nghe một bài trên đài, ở quán cà phê, xe khách, taxi, xe người khác, được thưởng thức những giọng ca vàng siêu êm như Tuấn Vũ, Phi Nhung cùng tiếng nhạc cụ chơi đẹp, câu chuyện sến dễ thương thì vẫn thích thú, vui vẻ.
Duy chỉ có một điều chú hơi lăn tăn mà rất khó nói ra vì dễ bị cho là định kiến, kỳ thị, quy chụp. Đó là sến quá rất dễ thành đồng bóng. Mà đồng bóng thì tư duy rất khó sáng sủa. Tư duy khó sáng sủa thì khó tạo ra những điều sáng sủa trong lối sống, cho cuộc sống.
Tuy nhiên, có lẽ đồng bóng cũng chẳng phải chỉ là do mê nhạc sến, chỉ có người hát dòng nhạc này sống với nó nên dễ mắc hơn khán giả. Âm nhạc có tính chất rất hay là hầu hết các tác phẩm thực sự hay đều làm người ta rung động, lắng nghe, một người luôn có thể thích nghe nhiều tác phẩm ở nhiều thể loại. Nhạc sến, nhạc sàn vẫn được trộn với nhau để quẩy tung xe khách, taxi, đám cưới...
Điều tác động rất nhiều đến tư duy người nghe là ca từ. Ca từ chính là thơ ca, là văn học, triết học. Thưởng thức được nhiều ca từ sáng láng tất sẽ sáng láng hơn. Nói cách khác, khi nghe các bài hát, người nghe không chỉ là người nghe nhạc mà còn là độc giả của ca từ. Vốn đọc (các ca khúc) sẽ giúp đời ta thêm vốn liếng.
Xin lỗi vì trả lời cháu chậm, cả tháng nay chú cứ suy nghĩ mãi mà giờ mới trót viết ra.
Dốt nhạc mà T . T
Gluck :" )

View more

Chào ad, cháu là Yogurt vị cam dạo nọ, năm nay cháu mười sáu tuổi, trong đợt thi cuối học kì vừa rồi, cháu được 3.25 điểm hóa – thấp nhất lớp – đó là tất cả những gì cháu có thể làm được bằng chính những gì cháu biết, cháu không đi copy hay cố gắng chép bài của bất cứ bạn nào cả (1)

đó là nguyên-tắc-sống-của-cháu, làm đến đâu hưởng đến đó nhưng cháu vẫn buồn ở trong lòng một chút vì trong lớp vẫn có bạn học kém hơn cháu thế mà đi thi chép được bài, điểm cao hơn so với năng lực của bạn ấy nhiều rồi bạn được cô giáo khen, tự hào đi khoe khoang mình giỏi giang này nọ (2)
khiến cháu hơi ấm ức một tẹo. Cháu không biết tính cách đó của mình gọi là ‘’ tự trọng quá cao ‘’ hay là ‘’ ngu ‘’ nữa, mong Ad giải đáp cho cháu được không ạ? Cháu cám ơn! Cháu có nên thay đổi nguyên tắc sống của mình, vì đôi khi thiệt thòi quá tủi thân lắm.. (3)
Ngoài ra cháu còn có một móng muốn nho nhỏ nữa đó là cháu muốn mở rộng thế giới quan của mình bằng cách tiết kiệm xèng để đăng kí duyệt wall nhưng mà việc đó có lẽ bất thành vì ba mẹ cháu chuẩn bị cắt viện trợ do cháu học kém quá :D (4)
Vì vậy Ad có thể chỉ cho cháu những phương thức nào để được xem xét duyệt học bổng duyệt wall được không ạ? Cháu sẽ chăm chỉ chau dồi, tìm tòi và ngấu nghiến. :D Cháu xin chân thành cám ơn. ( hết rồi ạ )
=
Chào "chàng trai năm ấy" :" D D
Ý thức không gian lận, sống với những gì mình có luôn là điểm cộng. Nó rất quan trọng để ta có được sự thanh thản cho bản thân và sự tin tưởng từ người khác. Nếu cháu đã xây dựng được nó khá vững chắc, đó đã là lợi thế của cháu so với nhiều người. Sau này, khi làm việc ở những môi trường chất lượng cao hay làm ra những sản phẩm chất lượng cao, cháu sẽ thấy nó là tiêu chí quan trọng hàng đầu.
Bên cạnh ý thức trung thực trong công việc, cuộc sống còn cần rất nhiều điểm cộng khác. Ví dụ như giải quyết được vấn đề. Bởi chỉ trung thực là tôi không giải quyết được vấn đề và tôi chấp nhận không lương, lương thấp, bị phạt thì vấn đề vẫn nằm đó, không được giải quyết.
Có nhiều môn trong trường học sẽ sớm bị quên lãng khi ta đi làm nên không nhất thiết phải lấy điểm thành tích. Có điều, hãy luôn học để giải quyết được vấn đề. Cái gì cần học tốt để sống tốt thì cần nỗ lực hết mình.
Cháu thấy bất công khi các bạn khác giải quyết vấn đề bằng sự gian lận và còn tự hào về điều đó. Tất nhiên. Chúng ta ít nhiều đều phải trải qua cảm giác bất công. Nhưng hãy tập trung học cách giải quyết được vấn đề và thời gian tập trung học hỏi đó sẽ tự ăn vào thời gian so đo. Mỗi ngày chúng ta chỉ có một lượng thời gian nhất định rồi lại phải đi ngủ để sạc pin.
Ngoài ra, thích giải quyết vấn đề bằng sự gian lận có thể ảnh hưởng tới con cháu và chúng có thể giải quyết vấn đề với ta không bằng yêu thương mà bằng sự gian lận. Nhiều người nghĩ gian lận với cả thế giới nhưng sẽ trung thực với gia đình. Không có chuyện đó. Thói quen của bạn tạo nên con người bạn. Tại sao phải so đo với những người tích luỹ thói quen xấu cho bản thân :" p
Như vậy, khi cháu đã muốn những điều tốt, giá trị, hãy dành thời gian tạo cho tâm hồn mình những điểm cộng khác.
Học bổng duyệt Wall hiện chỉ trao cho những người xuất sắc hoặc ẵm giải cuộc thi nào đó trên Wall. Khi cháu thuộc diện này, cháu sẽ có học bổng.
Không thì cứ theo đúng thủ tục nhé.
Have fun :" )

View more

Related users

Ảnh nền mới đẹp quá Ad ạ :D Nhưng em có thể thắc mắc một chút về ảnh đại diện của Ad không? Hình cậu bé bịt một mắt có ý nghĩa gì ạ?

Cảm ơn em :" )
Đây là một Avatar được chế từ chiến dịch TODOCABI (Tớ đố cậu biết) của Ếch phu hồ. Chiến dịch này rất có ý nghĩa, nhằm thúc đẩy chính phủ minh bạch chi tiêu công. Chính phủ đã chấp nhận việc này nhưng chưa thấy động thái nào rõ ràng.
Chế Avatar bịt một mắt là một Game rất vui mà TODOCABI đưa ra, ý là bịt một mắt sẽ không nhìn rõ như không bịt mắt nào. Sau khi chế Avatar xong, rất nhiều người đã dùng làm Avatar Facebook của mình, Ad cũng dùng một thời gian. Và giờ Ad dùng làm Avatar cho Ask của mình, đơn giản vì trông nó cute chứ không định truyền tải thông điệp gì.
Còn đây là Icon bịt một mắt mà Ad chế để góp vui:
. " )
Vui nhé . " )

Sống và tồn tại khác như thế nào hả Ad?

Tồn tại thuần tuý là sự có mặt trong đời. Người tồn tại, động vật khác tồn tại, thực vật tồn tại, đồ vật tồn tại, những chữ bạn đang đọc tồn tại.
Sống cũng là tồn tại nhưng mang tính sinh học hơn, những gì tồn tại nhưng không có cơ chế sinh học thường không được coi là sống.
Từ ý này mà người ta coi sống (live) là hoạt động cao cấp hơn tồn tại (exist).
Rồi người ta tiếp tục dùng văn học tô vẽ thêm khoảng cách: "Tôi chỉ tồn tại thôi chứ tôi không thực sự sống. Tôi không hạnh phúc. Tôi không thấy mình có quyền con người, hu hu".
"Sống" vì thế, về mặt từ vựng, thường được hiểu với nghĩa cao quý, tao nhã hơn "tồn tại" dù thực ra, nhiều người sống tệ hơn cả đồ vật tồn tại.
"Sống" và "tồn tại" nhắc nhở người ta về một sự so sánh để nỗ lực hiện diện trên đời ngầu hơn.
Khi người ta ngầu rồi thì cũng chẳng cần băn khoăn về mặt từ vựng nữa.
Chưa ngầu thì có thể lấy sự so sánh đó làm động lực để... làm gì đó :" p
Have fun :" )

View more

Chào ad, là một metalism, em có thể áp đặt ý thức và đọc tâm lý người khác (Bao gồm cả thôi miên vô thức). Khi bắt đầu cảm thấy như có trong tay quyền lực, em lạm dụng nó mà không để ý đến cảm xúc của họ. Bây giờ, bạn bè và gia đình đề phòng em. Xin hỏi giải quyết tình trạng này như thế nào??

Hãy dùng quyền năng này với bản thân. Dạy nó tốt nếu em muốn tốt.
Mà đuôi "ism" nghĩa là "chủ nghĩa", "trường phái" nhé.
Have fun :" )

Sau khi nghe Gấu chia sẻ về mối tình đầu, em hiểu rằng người cũ có ảnh hưởng lớn đến ổng. Nhưng chuyện Gấu vẫn là bạn trên fb và thỉnh thoảng còn like dạo chị kia khiến em thấy sai sai. Em nói với Gấu thì ổng bảo em đừng để tâm quá. Em phải làm sao bây giờ nhỉ? Em chỉ muốn giải quyết triệt để :(

Tình cảm đôi lứa khiến người ta tự nhiên với nhau hơn nhưng tự nhiên không có nghĩa là nên giảm đi phép lịch sự.
Nên giảm đi những phép lịch sự xa cách, cứng nhắc vốn dành cho việc xã giao nhưng nên tăng phép lịch sự ở khía cạnh lắng nghe cảm xúc, tránh làm tổn thương.
Tránh tương tác với Facebook của Ex khi Ex không thích hoặc khi mình đang có gấu mới là một nguyên tắc lịch sự rất phổ biến, rõ ràng để tránh làm tổn thương.
Đó là lí do mà việc yêu đương là chuyện không dễ dàng gì, phát sinh thêm nhiều nguyên tắc khốn khổ và làm giảm tự do ngôn luận của nút Like.
Sợ tình yêu, sợ Facebook quá T . T
Không ai có quyền cấm ai Like cái gì nhưng ai cũng có quyền lịch sự với người khác, đặc biệt là với gấu.
Em không cần nói việc Like đó là bất lịch sự vì không nhất thiết phải áp dụng các nguyên tắc xã hội, phán xét xã hội vào một mối quan hệ riêng tư nhưng em có thể nói em bị tổn thương.
Nếu nói nhiều lần mà gấu không để ý tới sự tổn thương của em, bảo tự em làm tổn thương mình, em có thể không nhắc về chuyện Like nữa và tự lo cho bản thân hơn. Vì nếu ta không chú ý tới sự tổn thương của người yêu thì làm sao nuôi dưỡng được tình yêu đây.
Một mối quan hệ thiếu sự lắng nghe, quan tâm để điều tiết tự nhiên thì nên chấm dứt hoặc hoặc tăng tính chiến thuật nếu cả hai đều không muốn từ bỏ. Tuy nhiên, hãy để tính chiến thuật làm mình thông minh hơn, hấp dẫn hơn trong tình cảm chứ không làm tính cách mình xấu đi, vô duyên hơn.
Khi em tự lo cho bản thân hơn, nuông chiều sở thích cá nhân hơn, lòng tham của gấu sẽ phải cân nhắc tính thực tế trong hành động của mình: Tăng Like xa sẽ bị giảm Like gần.
Có mế sẽ dạy: Mình chỉ cần quan tâm, chăm sóc, hầu hạ hơn là gấu sẽ tự yêu mình hơn.
Có mế sẽ dạy: Đàn ông mà. Miễn không đi quá giới hạn là được.
Có mế sẽ dạy: Cắt trym nó.
Kệ các mế và kệ Ad. Đó chỉ là những lời tư vấn của người ngoài cuộc. Hãy tổng hợp thông tin và trau dồi bản thân ngày một cute hơn để có phương pháp chăn nuôi gấu hiệu quả.
Have fun :" )

View more

Chạy deadline cách nào thì... thông minh ạ?

Chia công việc thành các chặng nhỏ. Hoàn thành từng chặng để có các cảm giác thành công nhỏ làm động lực. Thời gian ngắn dần, con đường cũng đã ngắn dần, đỡ hoảng.
Rùa và thỏ cùng chạy deadline. Rùa thắng vì... ăn rùa.
Gluck :" p

Những cơn mưa rào ấy đẹp đến nỗi em luôn muốn đắm mình trong cơn mưa ấy, dù nó có lạnh thế nào và dù những hạt mưa ấy xối vào mặt rát thế nào. Nhưng em không biết làm sao để giữ cơn mưa ấy bên mình. Mưa rào mùa hạ mà, vội đến vội đi...

Còn để các hiện tượng tự nhiên thú vị và các mùa khác đến nữa chứ :" p

Nếu Ad không thích độc giả thì Ad có cho họ gia hạn gói duyệt Wall tiếp không ạ?

Không.
Ad không có nhu cầu nhận tiền từ người mình không thích để phục vụ suốt một năm hoặc nhiều năm.
Tuân thủ các nguyên tắc vàng của kinh tế như [Sản phẩm: Cung theo cầu], [Dịch vụ: Khách hàng là Thượng Đế] nhưng Ad có những tinh chỉnh để phù hợp với mô hình hộ kinh doanh quá thể của mình:
- Cung cấp những tác phẩm đủ xịn để độc giả hài lòng, cảm thấy cầu về cái hay được thoả mãn nhưng không viết theo đơn đặt hàng.
- Lịch sự, cute nhưng không dung túng cho những độc giả làm hỏng không khí sạch, đẹp của Wall, làm giảm chất lượng môi trường thưởng thức của các độc giả khác.
Tuy nhiên, việc Ad không thích độc giả duyệt Wall chưa từng xảy ra và rất khó xảy ra vì độc giả duyệt Wall, đặc biệt là độc giả muốn gia hạn duyệt Wall có gì đó rất cao quý:
- Trước khi đồng ý Add Friend duyệt Wall, Ad phải check Facebook của độc giả rồi mới quyết định.
- Phát minh thu phí Add Friend duyệt Wall đã đem lại cho Ad hơn 100 triệu. Đây chính là tiền thù lao đến từ những độc giả cấp tiến nhất trên Facebook. Lí do: Ngoài độc giả của Ad, chưa độc giả nào trả tiền đọc Facebook cho tác giả nào. Bạn có thể thấy nhiều Friend 500k, bao gồm những người trả phí và ẵm học bổng duyệt Wall, là những người rất giỏi và thành công trong lĩnh vực của mình.
- Sau 1 hoặc nhiều năm trả phí thuê bao duyệt Wall không rẻ chút nào, độc giả tiếp tục muốn gia hạn thuê bao nghĩa là họ hài lòng với chất lượng của Wall và muốn tiếp tục sử dụng. Đây là những độc giả làm Ad hạnh phúc nhất.
Độc giả muốn gia hạn duyệt Wall là những Friend 500k được Ad chọn lọc, bản thân họ là những người đọc cấp tiến nhất và họ tiếp tục hài lòng về chất lượng Wall, làm sao Ad không thích họ đây T . T
Gluck :" )

View more

Ad có thể đại khái một chút dấu hiệu nhận biết người mình đang có tình cảm có phải the one của mình hay không được không ạ? Em cảm ơn Ad.

Đạt được các danh hiệu như "the one", "tình yêu" chỉ đem lại khoái cảm ngôn ngữ, nhãn mác, thoả mãn bệnh thành tích. Chưa chắc nó giải quyết được vấn đề quan trọng nhất trong mọi mối quan hệ là sống với nhau từng ngày như thế nào.
Khi sẵn sàng sống với nhau thì đó mới là lúc sẵn sàng sống với nhau. Còn băn khoăn thì đó là dấu hiệu nhận biết ta cần tìm hiểu, cà phê cà pháo thêm.
Nếu quen sống dựa vào khái niệm, phải yên tâm đó là "tình yêu", "the one" thì mới tiến xa hơn thì cũng dễ thôi. Dấu hiệu nhận biết "the one" là ta biết ngay điều đó, ta không phải thắc mắc về điều đó nữa. Bởi vì, đã gọi là "the one" thì chỉ có 1 người, lẽ nào gặp người đó lại không nhận ra. Nếu băn khoăn giữa 2 người hay giữa 200 người ai là "the one" thì phải gọi là "the 1/2" hay "the 1/200".
Đơn giản thế này, trái đất có hàng tỷ người, không có chuyện chỉ thích, chỉ yêu được 1 người. Có mấy đôi yêu nhau rồi không còn thích nhìn ai khác. Nhiều trường hợp thực sự yêu nhau nhưng 1 người lỡ die, khả năng tìm được "the one" mới vẫn còn tràn trề, trừ phi người ở lại ôm mãi cái xác "the one" làm người khác không dám đụng.
Như vậy, gọi là "the one" ý là hợp nhau thôi chứ không phải đó là người duy nhất trên thế giới hợp với mình.
Hợp nhau rồi cũng đâu đã xong phin. Công đoạn phức tạp, trực tiếp nhất trong tình cảm, như đã nói, là việc mỗi ngày cùng duy trì mảnh vườn tình yêu để thu hoạch hạnh phúc. Đây mới thực sự là việc vất vả, khốn đốn. Giống như ta có đường truyền Internet rồi nhưng tháng nào không trả được tiền thuê bao thì ta trở thành người từng có đường truyền Internet. Ta mải chơi quên tưới vườn là tình yêu dễ bị héo. Vừa cãi nhau vừa tưới thì khu vườn còn xanh tốt trở lại. Cãi nhau át cả thời gian tưới thì không có hoa trái để thu hoạch nha.
Như vậy, câu trả lời cho tình cảm của mỗi người nằm ở sự tự trải nghiệm, nỗ lực vun đắp của người trong cuộc. Nỗ lực vun đắp này ở người khác là tín hiệu cho ta biết xác suất người đó có thể vác gánh nặng "the one" để đi xa cùng mình trong tình yêu là cao hơn. Và nếu ta không thấy nỗ lực đó ở mình, đó là dấu hiệu cho thấy "the one" đến mấy cũng có lúc nó chán lao động một mình trong khu vườn tình yêu và muốn đi xuất khẩu lao động.
"The one" chỉ là tên một chương trong tiểu thuyết tình yêu. Nhiều người chỉ biết đặt tên mà không chịu lao động cho tình yêu, không chịu triển khai tiếp nội dung nên hết chương "The one" là "The end" luôn. Cũng là chuyện hết sức bình thường trong thực tế cuộc sống bị phủ đầy ảo giác leng keng về tình yêu và đầy những con người lười lao động, lười sống thật nhưng lại muốn những sản phẩm xịn nhất, chân thành nhất và khó đạt được nhất như tình yêu.
Cảm ơn em đã hỏi. Tặng em 1 bài thơ Ad viết hồi còn trẻ, have fun :" )
Together, me, you
When we are together
You are happy with love
I'm happy with you

View more

Em chào ad, Làm cách nào để nhập cuộc tự nhiên nhất với một nhóm người khi ta không rành về chủ đề mà họ đang nói? Em thường không quan tâm đến các vấn đề đa số quan tâm như chính trị, thời sự. điều này khiến em suy nghĩ rằng mình nên có một chút hiểu biết cơ bản về chúng để hòa nhập. Còn tiếp ạ.

(Tiếp theo) Nếu được chọn, em muốn hoàn toàn đắm chìm vào lĩnh vực mình yêu thích mà không quan tâm đến hòa bình thế giới. Ad suy nghĩ thế nào về việc này, cả ý nghĩ học để sống chung và mong muốn chỉ khoanh vùng chăm chú? Theo ad, đâu là tối ưu hơn trong xã hội Việt Nam hiện tại? Em cám ơn ad.
=
Chào em :" )
Nếu không tập luyện giao tiếp, ta sẽ khó giao tiếp ngay cả trong lĩnh vực mình yêu thích.
Để phát triển trong lĩnh vực em yêu thích thì kiểu gì em cũng phải biết cách trao đổi với những người giỏi.
Kỹ năng giao tiếp không phải chỉ để xã giao, giết thời giờ mà quan trọng là để mình trao đổi được nhiều thông tin hơn. Thêm thông tin hay, thêm năng lực xử lí cho não. Ta có thể học được từ mọi khía cạnh của đời sống chứ không chỉ chuyên ngành mình theo đuổi.
Có những đứa trẻ chỉ muốn ăn bằng thìa nhưng rồi vẫn cần học cách dùng đũa để gắp nhanh hơn. Học muộn thì cho đậu đũa vào bát mất thời gian hơn. Cô giáo lại bóp mồm đút cho cho nhanh còn đi ngủ trưa. Vừa ăn vừa khóc T . T
Nên vượt qua một số sự e ngại để tập luyện giao tiếp, ít nhất là đủ để em có thể giao tiếp trôi chảy khi em cần giao tiếp.
Nếu chưa có gì để nói thì lắng nghe để có thêm thông tin, để học cách người khác nói. Người ta cũng không cần người không biết mà nói lung tung. Một người ít nói nhưng ngồi nghe thoải mái, tự nhiên vẫn dễ chịu hơn một người không dễ chịu.
Rồi sẽ gắp đậu đũa chấm nước mắm ngon lành thôi mà.
Gluck :" )

View more

chào chú, cháu vừa tập viết thơ, thực ra là trong đầu nó tự đến nên cháu viết ra thôi. viết ra rồi nhận thấy chưa hay, nhưng thôi phải cố gắng .-. chú rảnh hãy thử đọc: T.T https://www.facebook.com/nhatchiecla/photos/a.1141764299206697.1073741828.1095894413793686/1141762395873554/?type=3&theater

và nếu cho cháu nhận xét thì cháu sẽ mừng rất nhiều. cảm ơn ad.
=
Chào cháu :" )
Tác phẩm của cháu có 3 điểm rất sáng. Đó là nhiều ý tưởng hay, ngôn từ giản dị, thân thiện và nhạc tính tự nhiên, trôi chảy.
Tuy nhiên, Ad nhìn thấy 2 nhược điểm.
Một là độ súc tích chưa phủ kín toàn bài.
Khổ này bị loãng, "đánh rơi nhịp" so với các khổ còn lại:
"đoạn nhạc là mưa của trời hơi chán
chắc livestream chẳng có ai like
nên trời cứ hát hoài hát mãi
hóa ra trời cũng sống ảo giống như ai."
Khi bị mất tập trung một chút thì dễ sinh ra các lỗi khác. Lập luận ở khổ này là nhược điểm thứ hai.
Lập luận ở khổ này không thuyết phục. Không khí đang nhẹ nhàng, đẳng cấp bỗng bị đẩy sang gây cười nhưng chưa buồn cười. Từ "sống ảo" cho vào không hay, lạc lõng, làm giảm vẻ đẹp các từ khác. Từ "livestream", "like" đưa vào là một thử thách để hoà nhập với các từ khác. Và nếu là thử thách thì nó cần được đầu tư công sức hơn.
Nếu muốn bài đăng đạt được độ súc tích hoàn hảo, cần cầu toàn, dành thời gian đọc lại và tỉ mẩn chau chuốt hơn.
Đòi hỏi này là khá cao khi mới bắt đầu viết và có thể làm chậm tốc độ viết tự nhiên nhưng chỉn chu sớm thì sau này nhìn lại sẽ đỡ đau lòng.
Thi thoảng Ad mở hộc tủ, xem lại các cuốn bản thảo ngày xưa, tìm bài hay để Post lên. Thường thì mỗi cuốn vở/sổ có khoảng 100 bài. Nhưng Ad phải next các trang liên tục vì hầu như bài nào cũng có khiếm khuyết, chỉ được một vài câu hay. Để không bị xấu hổ quá, đành chấp nhận lúc đó mình còn trẻ, các tiêu chuẩn đặt ra cho bản thân chưa cao và nếu nghiêm cẩn quá lúc đó có khi mạch sáng tác ào ạt bị chững lại, mất đi cơ hội để nhiều cái mới, nhiều ý tưởng "điên rồ" trào ra. Nhưng Ad hiểu rõ rằng, mình càng ý thức được về tiêu chuẩn cao sớm thì tác phẩm của mình càng sớm cao cấp và ngày một cao cấp hơn. Thành quả cao hơn cũng đồng nghĩa với phải nỗ lực lao động hơn. Kiểu gì bệnh lười, bệnh ẩu của mình cũng làm giảm [ý thức thẩm mỹ] của mình nên cứ ý thức cao hơn, trừ hao là vừa.
Có một gợi ý nhỏ là khi viết trao đổi nên giữ quy tắc chính tả thông dụng đọc cho dễ chịu. Biến tấu trong việc này không làm mình thú vị hơn mà còn làm giảm sự thoải mái khi đọc của người khác. Ta không nên mất sức "chơi bời", "làm màu" khi nó dở hơn cái đẹp giản dị, dễ chịu của "cứ bình thường". "Cái bình thường" này thực ra là sự chọn lọc từ rất nhiều cách trình bày, nó trải qua va đập của thời gian và đủ xịn để chưa bị đào thải. Hãy tập trung dồn sự sáng tạo vào tác phẩm, không lan man, rườm rà ngoài lề.
Ad tin là cháu có thể viết được thêm nhiều tác phẩm hay, hoàn hảo. Mở rộng vốn sống giúp mở rộng vốn từ. Tập với thơ lục bát, thơ vần số chữ bằng nhau để có kỹ thuật gieo vần và sự cân đối tỷ lệ cao.
Ngoài ra, không nên đặt nhiều kỳ vọng tác phẩm sẽ làm mình đổi đời. Sống cuộc đời xịn và tạo ra tác phẩm xịn sẽ khiến mình Combo xịn và không khiến tác phẩm phải chịu gánh nặng đời sống cho mình. Giữ tính thư giãn cho nó.
Có một Ask về nhạc sáng tác của một bạn tên Kiên cháu có thể cuộn chuột tham khảo.
Have fun :" )

View more

Ad nghĩ gì về sự mông lung mất phương hướng của những người trẻ? không có mục đích sống và dành phần lớn thời gian trong ngày vào fb, youtube....có cách nào cải thiện tình trạng đó không?

Ad nghĩ là sự mông lung mất phương hướng triền miên chỉ thuộc về những người trẻ dốt.
Mông lung, mất hướng là tình trạng khủng hoảng mà ai cũng phải trải qua, nó là những giai đoạn Stress của đời người. Nhưng người yêu cuộc sống, biết sống, sống tốt là người sẽ vì tình yêu cuộc sống, vì sự hiểu biết cuộc sống và vì nhu cầu sống tốt mà vượt qua để tập trung làm những việc mình yêu thích.
Có rất nhiều người trẻ như vậy và họ làm ra rất nhiều thứ hay, là nguồn năng lượng sống sáng sủa, sạch sẽ, mạnh mẽ.
Để cải thiện tình trạng này chỉ cần kết nối những người trẻ dốt với những người trẻ giỏi để họ biết đường học hỏi. Người trẻ học người trẻ sẽ trực tiếp, hoà đồng hơn là học người già vì sẽ giảm bớt được định kiến, sự khác biệt ngôn ngữ, font văn hoá hay còn gọi là "khoảng cách thế hệ".
Vai trò kết nối người dốt với người giỏi chính là những người truyền tin, phổ biến cái hay.
Việc này chậm một phần vì những người trẻ dốt dù lên mạng vẫn không tự kết nối được với những cái hay tràn ngập, phần khác vì những người có trách nhiệm kết nối, giới thiệu những cái hay cho công chúng như đám nhà báo phần lớn là ăn hại vì thuộc về nhóm người trẻ dốt và người già dốt.
Nên nếu em tốt và muốn đời sống tốt hơn, em cứ tích cực Share cái hay, Caption tử tế, có não. Facebook của em chính là trang báo của em.
Gluck :" )

View more

Cháu thấy chú thỉnh thoảng có góp ý mọi người về cách dùng từ hoặc nhận xét ca từ trong một bài hát hoặc bài thơ là đẹp hay vẫn còn thô sơ, nên cháu muốn hỏi chú rằng làm thế nào để mình có thể nhận biết và tránh sử dụng những từ hời hợt và nông cạn ạ. Cháu cảm ơn chú!

Chào cháu :" )
Bí quyết là [Rèn luyện sự lắng nghe].
Đừng nghe theo cách coi người này, địa vị này, chức danh này thì đáng nghe, người kia thì không.
Trước tiên, tập kiên nhẫn lắng nghe để có thể hiểu người khác nói gì (dù có thể mình chưa đủ trình độ để hiểu và cần tra cứu, nghe lại), hiểu người khác muốn nói gì (dù có thể họ diễn đạt không tốt, diễn đạt sai ý họ muốn nói).
Tập lắng nghe để hiểu đã, rồi sau này thành cao thủ rồi, để tiết kiệm thời gian, sức khoẻ cho tai, giả điếc, hững hờ sau :" p
[Lắng nghe] ở đây còn có nghĩa là [Đọc kỹ] với mục đích cuối cùng vẫn là để hiểu. Khi hiểu được nghĩa là mình thông minh hơn. Cái gì mình còn chưa hiểu nghĩa là mình còn chưa thông minh ở mảng đó.
Khi thông minh hơn sẽ hiểu được những thứ thông minh hơn. Những thứ đó rất xịn, rất cốt lõi và chỉ cần lắng nghe những thứ đó, tự thẩm mỹ của ta đi lên và ta có thể dùng thẩm mỹ đó để soi chiếu bản thân.
Khi đã nghe, xem, hiểu đủ một lượng cái hay nhất định, ta sẽ có thói quen tìm tòi thưởng thức cái hay và hoà dần vào môi trường của cái hay, bị nghiện cái hay.
Lúc này, khi đã biết hay là gì, chỉ cần trung thực với bản thân là ta biết mình hay hay không. Ta cũng có một kho dữ liệu cái hay để đối chiếu, tránh đạo văn.
Thực sự nó là một quá trình dài, vất vả nhưng không gây hại cho công chúng khi không tạo thói quen tung hô những thứ nhạt, nhái cho họ.
Tác phẩm hay đẩy thẩm mỹ của công chúng đi lên và họ đối xử hay hơn với những người xung quanh. Đó là cách làm thế giới tốt đẹp lên từ nỗ lực đẹp lên trong tâm tưởng của mỗi người nhưng là cách khó, mất thời gian nên người ta ít dùng.
Gluck :" )

View more

(P1) Ad ơi làm sao để vượt qua sự trì hoãn ạ? Thay vì làm mọi thứ trong khoảng thời gian được cho, em lại làm vào những giây phút cuối cùng. Kết quả thì cũng chấp nhận được đối với mọi người, nên em càng lúc càng không sợ gì, cứ tiếp tục trì hoãn. Nhưng em chẳng bao giờ hài lòng với kết quả của em..

(P2)... Em luôn biết mình chưa làm hết sức. Em thấy mình ngu ngốc, lười biếng, vô trách nhiệm. Em thực sự rất ghét bản thân mình. Em còn đổ thừa cho quy tắc Pareto 80/20. Nói chung em thấy cứ tiếp tục thế này thì đời em sẽ lãng phí mất. Em phải làm sao để chiến thắng bản thân mình ạ? Cảm ơn Ad.
=
Cuộn chuột cho tới khi tìm thấy câu trả lời.
Gluck :" )

chào ad, lâu nay cháu đọc những cuốn sách cháu thấy nên đọc, hay ho, kiến thức. kiểu biết, tìm thấy quyển nào cảm thấy tốt thì sẽ đọc. nhưng hôm ni tự nhiên cháu nghĩ, có nên đọc theo kiểu hiểu rõ sự phân chia của các sách, ví dụ như thời kì này, thời kì này, trường phái này, trường phái này, gồm...

...gồm có tiêu biểu quyển sách này, quyển sách này.
=
Chào cháu :" )
Đọc như vậy tốt cho việc nghiên cứu, giúp rèn luyện tư duy hệ thống. Và không đọc như vậy cũng chẳng sao.
Nhu cầu của cháu sẽ đưa đến lựa chọn của cháu.
Have fun.

Làm gì khi ai cũng bắt mình lấy đại một anh/em nào đó mà mình biết thừa là có lấy cũng không hạnh phúc?

Chẳng ai có thể bắt được bạn lấy ai nếu bạn biết gọi 113 hoặc tố cáo trên Facebook.
Người cố tình dồn ép bạn tới hôn nhân không tự nguyện là một dạng tội phạm, dù gọi là người thân thế nào chăng nữa. Người thân không dồn mình tới bất hạnh.
Nếu họ không hiểu, nói cho họ hiểu.
Nếu họ cố tình không hiểu, họ đang lạm dụng bạn cho mục đích của họ và bạn có quyền tránh xa họ, tố cáo họ để tự vệ.
Nếu tránh xa họ bạn không sống được, bạn đã có thói quen phụ thuộc vào họ và thói quen nô lệ dẫn tới những chuồng trại tiếp theo là bình thường. Bạn vốn đã không chọn sống tự do và không chọn rèn luyện cho việc đó để có thể sử dụng nó một cách thành thạo. "Freedom is not free".
Còn nếu việc giục cưới chỉ xuất phát từ tình thương thì trên cơ sở tình thương, mọi việc đều có thể thương lượng. Hãy trò chuyện nhiều hơn, chỉ ra những hậu quả rõ ràng của hôn nhân không tự nguyện, không tình yêu với người khác và với bạn.
Và tìm việc làm để có thể sống độc lập.
Gluck :" )

View more

... Nhưng e lại thắc mắc là tại sao nó sống như thế mà nhiều ng quý nó. Còn e thì ít. Hay do bản tính e nó thẳng quá mà chúng nó đâm ghét. Mà e thấy nó chỉ thuộc kiểu vô duyên và hay đùa đôi khi chèn mấy câu nói tục. E nghĩ mấy cái vấn để này từ lâu r ạ. E đã xem lại bản thân nhưng mọi thứ vẫn ...

... nằm trong sự bí bách k lối thoát. E có nên chơi với nó nữa k? Bọn e còn làm nhóm nhiều nhưng tuy vậy nó cũng chả muốn làm hoà và e nghĩ nếu e mà phải hiền thục theo nó nói bởi e cơ cá tính riêng. Mà e thấy nó chỉ cùn thôi ạ. Ad nghĩ sao ạ? E thực sự cần lời khuyên hay nó cũng chỉ là tâm sự....
... Xin lỗi ad vì quá làm phiền bởi câu hỏi dài và lằng nhằng nhưng e chán quá. Năm lớp 9 e cũng bị bạn ghét chỉ vì học giỏi hơn c.nChẳng nhẽ e k có duyên với tình bạn.E chỉ có duy nhất 2 đứa bạn thân đáng tin tưởng và e nghĩ k cần nhiều. Nhưng bạn bên ngoài!!! Xin ad hãy trả lời e ạ :(( e cảm ơn.
Tâm sự với ad dài ntn ngại quá . Nhưng cái lúc này cháu ngán ngẩm vô cùng :(((
=
Chào em :" )
Nếu đọc "Mắt biếc" của Nguyễn Nhật Ánh em sẽ thấy Ngạn và Hà Lan là một cặp rất đẹp đôi. Một ngày nọ, "trai ngoan" Ngạn mất Hà Lan vào tay "trai hư" Dũng.
Nếu áp đặt rằng Hà Lan tất nhiên phải thích trai ngoan chứ thì ta sẽ không thể lí giải được việc này.
"Trai ngoan", "trai hư" chỉ là một nhãn mác và không thể khái quát được hết cái hay, cái dở của mỗi người.
Trên thực tế, bạn em được nhiều bạn thích có nghĩa là nó có những điểm hấp dẫn dù em có nhìn ra hay không. Việc này không có gì vô lí hay bất công cả vì nó là sở thích tự nguyện.
Ad thấy điểm chính ở đây là em cứ bị so sánh về việc này. So sánh mình với người khác quá nhiều sẽ làm mình không tập trung được vào việc của mình và sinh phiền muộn. Nếu em muốn vui hơn, em cần điều chỉnh lối nghĩ làm mình giảm vui.
Ngoài ra, khi ta giúp người khác cái gì nho nhỏ, nếu ta đòi lòng biết ơn hay sự tưởng nhớ, ta đang quá đề cao và đòi hỏi sự đền đáp cho sự giúp đỡ của mình. Đó cũng là một dạng so đo làm mình sống khó khoáng đạt mà nếu không điều chỉnh, sau này, người yêu mình nó sẽ là người bị mệt nhất.
Theo như em kể thì bạn em không làm hại gì em mà chỉ có cách đùa, cách chơi làm em không thoải mái và phản ứng của em khiến nó không làm vậy với em nữa và cả hai đều giữ khoảng cách. Vậy là tốt rồi. Biết giữ cho mình một khoảng cách thoải mái trong các mối quan hệ cũng là việc cần rèn luyện nếu muốn sống dễ chịu hơn.
Tuy nhiên, có vẻ em cũng tiêng tiếc nên có khoảng cách yên thân rồi mà cứ băn khoăn mãi.
Vậy thì đừng coi đây là một cuộc chiến tranh lạnh để phải giữ thái độ chiến đấu, trừng phạt hay chờ hoà bình. Coi như một sự không hợp tạm thời, không cần vồn vã cũng không cần lạnh lẽo hay tỏ thái độ. Lúc nào hợp thì lại chơi.
Phản ứng rõ ràng khi bị đùa ác của em giúp bạn em biết rõ hơn về giới hạn em đặt ra. Em đã làm tốt để tự vệ. Việc đó đã giải quyết được một vấn đề lớn để nó có cách cư xử lịch sự hơn.
Vậy là tốt rồi, chỉ còn cái gì chưa tốt bên trong mình thì làm nó tốt hơn để nó đỡ thành gánh nặng cho mình.
Chú ý chính tả hơn. Gluck :" )

View more

E chào ad. Một đứa không quen không biết ad nhưng lại muốn nghe thử lời giải thích của ad về vấn đề mà e gặp phải bởi đọc qua những câu trả lời, e cảm thấy có chút gì đó gọi là tuyệt vời trong đó. E muốn nghe lời khuyên của ad. Năm nay e lớp 10. Tính em thì đôi lúc có thể trêu đùa, đôi lúc không...

... Kiểu như nếu đã vào giờ học thì em sẽ rất ngoan. Ngồi gần em là một đứa rất phởn. Nó hay chửi bậy và văng tục. Nhưng e để í thì khá nhiều ng quý nó. Bởi nó vô tư. Sự vô tư mà e nhìn thấy trong nó còn có cả sự vô tâm. Nó rất hay đi trêu trọc ng khác và nói linh tinh.E thì lúc đầu thấy bthg...
.. Nhưng bh thì e rất ức chế ạ. Đỉnh điểm là hôm trc nó quên mang vở cho bạn bên cạnh và bị nó dỗi xong nó cứ trọc e và bảo: uề, T giận t m ạ . Xong nó chọc em hoài . E thì máu buồn xung quanh ng. Tuy thế thì e đã bảo đừng chọc, nó k nghe và e bực lên. Lần này là lần thứ 2 r ạ. Trc e bực e còn đập..
... Tay xuống bàn, quay xuống và hét lên: m điên à. Thực sự thì e k cố ý lúc đấy nhưng e đã bảo nó r mà nó k nghe. Tính e thì nóng tính tuy thế thì e thẳng tính chứ k vòng vo. Nó nhờn nhờn và nhiều lần nó kiểu dỗi e về mấy câu nói. Thực sự thì e k hay q.tâm lắm nhưng e chưa thấy cái kiểu mà chỉ ...
... Vì mấy câu nói của e hay sự tức tối của e mà nó tỏ thái độ với e hẳn ạ. E k hiểu nó nghĩ cái gì. Bạn bè thì còn cái kiểu động tí là giận thì k nói nhưng mà nó thì lại giận lâu giận zai vì mấy cái lý do vớ vẩn. Hôm qua e có ib cho nó và bảo muốn làm hoà thì nó cáu lên ad ạ. Mà e nhớ trc nó cũng..
... Cáu với thằng bên cạnh vì thăngf bên trọc vào lách nó. E có nhắc lại vào ib hôm qua thì nó còn làm ngơ và bảo nó tức e lâu r. Xong nó còn nói là nó k thiếu bạn và bảo hợp thì chơi k hợp thì thôi. Xong e nc rất tử tế với nó thì nó ăn nói bậy bạ văng tục. E có nói e k nc kiểu bậy thì nó lại nói...
... Nó k cấm e. Ncl nó kiểu k cãi lý được thì sinh cùn. Nhưng mà e thấy trong TH này thì nó sai và e cũng k đúng. E bảo muốn làm hoà thì nó nói nếu e bỏ cái tính cáu bửn thì nó chơi. Mà e thấy, mn tức lên thì đc, nó tức lên thì đc mà e tức lên thì nó này kia. Có lẽ trc kia e k nói gì về hành động...
... Của nó nên nó tưởng là e hiền. Vậy e gắt với nó 3 lần rồi vì mỗi lần hành động của nó tuy vẫn có thể chịu đựng đc nhưng đối với e khinđã vào lớp thì nên tuân thủ và yên lặng. E nhớ trc e có mua cho e nó chai nc và cho mượn cả áo đi nắng về vì nhà e cáh trg 2km còn nhà nó thì cách 10km. Vậy mà...
... Chắc bh nó cũng k thèm nhớ. E k hiểu là con người như thế mà sao lắm bạn chơi mà e thì bthg. Hay thế giới này nó đảo lộn r ạ??. Ad cho e lời khuyên đi. Bh e k nc với nó nữa. Cái tôi của nó quá lớn. Nó còn bảo e nếu k chịu đc nó trêu thì thôi k chơi với nhau nữa, và bh k chơi thật. E k buồn ...
... Nhưng e lại thắc mắc là tại sao nó sống như thế mà nhiều ng quý nó. Còn e thì ít. Hay do bản tính e nó thẳng quá mà chúng nó đâm ghét. Mà e thấy nó chỉ thuộc kiểu vô duyên và hay đùa đôi khi chèn mấy câu nói tục. E nghĩ mấy cái vấn để này từ lâu r ạ. E đã xem lại bản thân nhưng mọi thứ vẫn ...
(còn nữa)

View more

Bạn em đột ngột mắc phải một bệnh ung thư khó chữa, khối u đã di căn. Em bất ngờ 1, nó bàng hoàng 10. Cố lắm em vẫn thường hay nghĩ bi quan, làm thế nào để có thể lạc quan lên được và làm sao để giúp bạn em yêu đời và mạnh mẽ chống chọi với căn bệnh quái ác này ạ. Em cảm ơn Ad

Ở đây không có lựa chọn nào khác là lạc quan vì nó là bài toán hiệu quả nhất khi chữa bệnh. Bi quan làm yếu đi sức đề kháng và sự cố gắng.
Lạc quan và chủ quan là hai việc khác nhau, cần thực sự đầu tư công sức nghiên cứu cách ăn uống, trị liệu, tập thể dục, tập thở. Coi như đây là cơ hội để cùng tìm hiểu một môn học mới.
Đây là Page của một tiến sỹ y học có nhiều nghiên cứu về ung thư và đã tìm ra cách chữa 1 loại ung thư, các em có thể PM trao đổi:
https://www.facebook.com/khoahocvaem
Tập thở cũng rất quan trọng để tăng sức mạnh cho cơ thể. Đây là bài tập thở của bác sỹ Nguyễn Khắc Viện:
http://www.gocnhinalan.com/bai-tieng-anh/bai-tap-tho-de-doi-giup-song-tho-va-song-khoe.html
Gluck :" )

Related users

Ad ơi, đang ôn thi đại học mà em chán nản quá :(. Kiến thức cứ quên trước quên sau. Phải làm như nào đây ad.

Làm như các bạn vẫn làm, cày các bộ đề luyện thi.
Nhưng nhìn vào độ dày của chúng sẽ nản.
Vì vậy, hãy chọn một đề trông đỡ khó nhất.
Tự làm trong thời gian đề thi cho phép.
Sau đó xem đáp án.
Xem đi xem lại đến chừng nào hiểu rõ lời giải.
Nếu không tự hiểu được, tìm một người hiểu rõ và sẵn sàng hướng dẫn, giải thích các thắc mắc.
Có rất nhiều bạn có thể giúp. Nếu họ không sẵn sàng giúp, trả tiền để họ làm gia sư trong vài buổi và đề nghị họ hướng dẫn chậm, từng vấn đề một, không ngại trả lời nhiều câu hỏi. Nếu họ quên, vội, dạy chưa hiểu, nhắc lại yêu cầu. Bảo tao ngu lắm, dạy chậm thôi. Dạy nhanh mà tao không đỡ ngu thì là do cách dạy của mày ngu.
Cùng họ tập trung vào đề thi đó. Tìm ra mình vướng ở đâu và phải giải quyết chỗ vướng đó như thế nào, cần kiến thức gì. Đó là lúc em tìm ra được cần sử dụng kiến thức nào để giải quyết đề thi đó. Học thuộc kiến thức đó. Thường là một số định lí, dàn ý, thông tin quan trọng để mở khoá được nhiều đề khác.
Khi đã tự làm được nhuần nhuyễn đề thi đó, tìm ra mình phải sử dụng kiến thức nào và học thuộc được kiến thức đó, em sẽ đọc đề thi tiếp theo tốt hơn, biết những vấn đề nằm ở đâu, cần tra cứu như thế nào để giải quyết.
Làm khoảng 10 đề là đã nắm được kha khá kiến thức chung để giải quyết tất cả các đề. Càng làm thêm được nhiều đề, em sẽ càng thu hẹp xác suất bài rơi vào kiến thức mình không biết.
Mỗi bộ đề là cả một vấn đề lớn chứa đựng kiến thức trong nhiều năm. Nó quá khổng lồ để một người hụt kiến thức đủ dũng khí đối diện. Nhưng hãy đối diện với từng cái đầu của nó là mỗi đề thi. Đó là từng việc nhỏ mình có thể giải quyết để thu hẹp dần khối lượng công việc.

Cách để ta đào tạo bản thân thành một người ít mất hướng hơn chính là cách như vậy. Chia việc to ra thành những việc nhỏ và tập trung, kiên trì, làm đi làm lại, học cách làm thông minh từng việc một. Nó không chỉ phục vụ việc ôn thi mà phục vụ chính hạnh phúc của ta, giúp ta đỡ lo lắng khi luôn tìm ra việc để làm.
Khi chuyên nghiệp được dù chỉ một việc nhỏ, ít nhất, ta biết thế nào là tự mình hoàn thành một công việc có chất lượng. Trải nghiệm một quy trình làm việc trọn vẹn, chất lượng rồi thì não sẽ có thêm tự tin, kỹ thuật bước tiếp. Nhìn xung quanh không còn thấy toàn mây mù không biết đặt chân vào đâu, đã tinh tường hơn, thấy lốm đốm vài viên gạch hiện ra và càng đi tiếp thì gạch càng hiện ra.
Đây gần như là cách để giải quyết mọi vấn đề trong cuộc sống và Ad thường xuyên tư vấn nó, dưới hình thức này hay hình thức khác. Em có thể cuộn chuột để tham khảo thêm các chi tiết khác.
Have fun :" )

View more

Ad nhìn nhận thế nào về việc "phi công trẻ" lái "máy bay bà già"?

Khi bạn lịch sự với phụ nữ, bạn không gọi họ là "máy bay bà già", "rau", "hàng". Dùng mấy từ này có thể làm lộ ngay bản chất hạ lưu của bạn.
Điều quan trọng nhất trong một mối quan hệ là tốt với nhau.
Nếu người ta đang hạnh phúc, tử tế mà bạn chêm cụm từ thô thiển dính dáng đến nhiều chuyện không tốt đẹp này vào thì đó cũng là một dạng "đặt điều", "ngồi lê đôi mách", "chọc gậy bánh xe" của hạng người thấp kém. Cách ta bình luận về người khác là cách ta khai báo về bản thân mình.
Cũng có người tự hào khi được gọi là "phi công trẻ" hay "máy bay bà già" vì họ coi đó là một thành tích đào mỏ được phụ nữ giàu hoặc chăn dắt được trai trẻ. Nhưng những người yêu nhau vô tư, thanh lịch sẽ thấy bị làm phiền vì cụm từ này. Bạn là hạng người gì mà đi làm phiền những người yêu đương vô tư, thanh lịch?
Yêu đương có muôn dạng, để đối xử tốt với chuyện tình cảm của mình và người khác, người ta bèn học phép lịch sự.
Have fun :" )

View more

Bạn có thể ăn hết 1 quả sầu riêng chứ?

2 quả. Một trong những món thấy ngon nhất.
Nhưng chỉ cần ăn nhiều là 2 múi và một năm ăn vài lần.
Có lẽ vì vậy mà sầu riêng luôn ngon như ban đầu, chưa từng có ấn tượng bị ngán vì ăn quá đà.
Big C, Metro đã về tay người Thái, e rằng chúng ta sẽ được chứng kiến sầu riêng hảo hạng đó. Ad được bơi ngập trong hoa quả Thái hồi nhỏ nên chỉ số tín nhiệm rất cao, hơn ngực người Thái nhiều :" )

Ad ơi liệu có mâu thuẫn giữa việc mình luôn cố gắng viết những câu, cách diễn đạt trong sáng, dễ hiểu, để mọi người ai cũng có thể hiểu và việc mình cũng có khi có ý định dùng những từ ngữ, cách diễn đạt, sắc thái hơi phức tạp để yêu cầu người đọc cũng phải đạt tới một tầm nào đó mới hiểu không ạ.

Cả hai mong muốn đều là rất chính đáng và có thể tồn tại song song.
Bạn đang muốn viết dễ hiểu để độc giả dễ thưởng thức vừa muốn viết có độ khó nhất định để thuyết phục được cả những độc giả lão luyện.
Hai việc này đều cần cho sự phát triển, không hề mâu thuẫn. Bạn diễn đạt chưa chuẩn nên nó thành mâu thuẫn.
Hầu hết các tác giả ngòi bút đã điêu luyện và đầy ý thức tôn trọng thời gian của độc giả sẽ chọn cách diễn đạt ngắn gọn, mạch lạc cho mọi đối tượng độc giả.
Vì ít nhất, cách diễn đạt này là ngôn ngữ giao tiếp thân thiện, độc giả hiểu rõ tác giả có thiện chí giao tiếp: Tôi không thách đố bạn khi đọc. Những cái bạn chưa hiểu chỉ đơn giản do bạn chưa hiểu chứ không phải tôi cố tình làm cho khó hiểu.
Ad khốn đọc sách luôn có một bí quyết: Các câu tác giả dùng rất đúng ngữ pháp, từ nào mình cũng hiểu nhưng không hiểu nổi cả câu. Như vậy, logic ở đây là mình ngu rồi T . T
Là một người đọc, nhu cầu của Ad luôn là những câu đơn giản mà nổ não.
Have fun :" )

View more

Những diễn giả như T.s Lê Thẩm Dương, Quách Tuấn Khanh, và một số diễn giả tự phong mình là số 1 Việt Nam khác, thực sự cháu thấy không phục họ, có chăng chỉ ở cái tài pr marketing giỏi. Cháu vẫn chẳng hiểu vì sao rất nhiều "tín đồ" theo các vị ấy và nghĩ rằng mình đổi đời.

Ad có xem một số video giảng dạy của bác Lê Thẩm Dương trong vài năm qua. Quách Tuấn Khanh thì Ad vừa google xem thử.
Không thể xếp chung 2 người này vào một chiếu được. Giống như xếp sói cạnh cừu vậy. Ở góc độ diễn giả, Quách Tuấn Khanh hỏng ngay ở giọng nói non choẹt, choé gây đau tai. Giọng của Lê Thẩm Dương dầy, nghe thông minh và có nội lực hơn rất nhiều.
Ở đời kỵ nhất là nói mãi không ra thông tin gì. Một giây nói của Lê Thẩm Dương chứa lượng thông tin gấp ít nhất 20 lần 1 giây nói của Quách Tuấn Khanh, đó là chưa nói đến sự thú vị của thông tin và độ hài hước.
Quách Tuấn Khanh là dạng diễn giả rẻ tiền, lừa đảo, liến thoắng vài chiêu trò tâm lí, cách biểu đạt bệnh hoạn phục vụ cho đám bán hàng đa cấp với đối tượng người nghe ngu. Còn Lê Thẩm Dương là người dạy học, truyền đạt nhiều kiến thức có giá trị, thực dụng với phương pháp rất cụ thể, thông minh, hài hước, đối tượng nghe là những người có nhiều hiểu biết, kinh nghiệm làm ăn và phải trả phí cao. Đây thực sự là bộ óc đáng nể.
Phải nói hàng giờ liền, cần nôm na hoá các kiến thức cho dễ ngấm, lại cần có tính áp chế khi dạy những người ở những vị trí cao, bác Dương cũng không tránh được nhiều lúc thô thiển, thô bạo trong lời nói. Là một ngôi sao, có lúc bác Dương lạm quyền, trong suốt bài giảng tranh thủ cua gái, dương đông kích tây đủ kiểu để đến cuối nắm được tay học viên mình nhắm từ đầu. Cũng khốn lắm. Nhưng khi người nghe còn cười và chăm chú nghe là họ còn chấp nhận.
Khi giảng dạy, bác Dương cũng đâu treo băng rôn diễn giả số một như đồng chí kia hay cần thuê chim mồi vỗ tay. Khi cháu chưa phân biệt được trình độ giữa hai người này nghĩa là cháu đang có định kiến chung chung. Dành thời gian nghe các bài giảng của bác Dương, cháu sẽ thu được thêm một lượng kiến thức và ví dụ thực tế khổng lồ.
Cháu có thể tham khảo:
https://youtu.be/EhGW3xv1Pl8NguyenTheHoangLinh’s Video 139841627115 EhGW3xv1Pl8NguyenTheHoangLinh’s Video 139841627115 EhGW3xv1Pl8
https://youtu.be/LxjhbOVVeCgNguyenTheHoangLinh’s Video 139841627115 LxjhbOVVeCgNguyenTheHoangLinh’s Video 139841627115 LxjhbOVVeCg
Gluck :" )

View more

NguyenTheHoangLinh’s Video 139841627115 EhGW3xv1Pl8NguyenTheHoangLinh’s Video 139841627115 EhGW3xv1Pl8

có lên xuất hiện khi mình đang xấu không ad? :''

Nếu là ngôi sao của lần xuất hiện đó thì sẽ phải cân nhắc kẻo giảm lượt view.
Nếu không phải ngôi sao trong bữa tiệc thì cứ enjoy thôi, đâu ai để ý tới mình đâu, người ta bận tập trung vào Selfie và ngôi sao rồi. Chỉ cần trong lần xuất hiện đó không tạo ra cái gì lố bịch thì mình sẽ không gây chú ý.
Còn khi định gây chú ý bằng những thứ nhảm nhí thì người ta sẽ bắt đầu tập trung vào phần xấu của mình để cộng thêm vào cảm giác khó chịu khi mình lố bịch. Ấn tượng xấu đó rất khó phai.
Còn lại, nếu chỉ là ngoại hình thì não mọi người có sẵn tính năng không dại gì ghi nhớ những gì không hấp dẫn. Và điều đáng buồn không phải mình xấu mà là mình nhanh chóng bị quên lãng.
Nếu happy được với điều đó, cam phận thì sẽ enjoy được rất nhiều. Thưởng thức đồ ăn, nghe nhạc, quan sát xã hội mà không ai làm phiền mình nếu cử chỉ của mình thanh lịch.
Đừng quên chính tả gọn sạch cũng là cử chỉ thanh lịch nhé.
Have fun :" )

View more

Con người có thể có trăm nghìn tính cách (character), tùy họ lựa chọn (hoặc không) để chơi và nuôi dưỡng (train level). Ad thấy mình có những tính cách nào là nổi trội nhất, và Ad muốn nuôi dưỡng (hoặc làm yếu đi?) những tính cách nào?

Không nhiều như vậy đâu. Dù với bất cứ ai, cơ thể là thứ bao trùm lên tất cả những gì họ có. Và với chỉ một cơ thể thì mọi thứ diễn ra bên trong và biểu hiện ra đều là tính cách của cơ thể đó.
Ad chỉ có một tính cách là cơ thể mình. Càng về già, cơ thể càng nhiều bệnh và yếu đi. Điều Ad cố gắng là rèn luyện để bộ não của nó ngày càng thông minh, tinh giản hơn để đỡ việc cho cơ thể, biết thêm cách để giảm đau cho cơ thể và hồi phục những phần có thể hồi phục.
Điều quan trọng để tiến bộ là ý thức rèn luyện thẩm mỹ. Khi thẩm mỹ đi lên thì mình ngày càng biết rõ tốt xấu, hay dở là thế nào. Lúc đó, mình nhận biết được bản thân rõ ràng hơn và điều chỉnh như thế nào hoàn toàn do mình. Ngay cả khi xã hội loạn lạc, nhiễu nhương, tàn khốc thì lựa chọn đi như thế nào vẫn là ở mình.
Ad điều chỉnh tư duy và hành động theo cách mình thấy mình không ghét bỏ mình. Nói cách khác, Ad yêu bản thân theo cách không làm hại nó và người khác :" )

View more

ad có suy nghĩ gì về quyển sách Kinh thánh không ạ?

Suy nghĩ đây là một cuốn sách quan trọng nên đọc để hiểu hơn về cuộc sống, về niềm tin của nhiều người.
Tuy nhiên, Ad cứ nấn ná mãi. Lí do là vì Ad thích những thứ logic và biết là khi đọc sẽ thấy nhiều chuyện bực mình khi thấy nhiều thứ thiếu logic.
Ad đành đợi mình bao dung và có hứng thú với cuốn sách này hơn một chút đã T . T

Cháu luôn làm cả hai thứ, đó là cố làm việc tốt và cố làm hài lòng người khác. Việc đầu ổn, nhưng việc thứ hai mọi người thường nói không nên làm đâu. Cháu lại thường có cảm giác rất thoải mái mỗi khi thực hiện được một trong hai việc trên. Cháu biết mình không nên như vậy, cháu phải làm sao đây ạ?

Ad không thấy vấn đề gì ở đây cả. Chỉ là ta không thể làm hài lòng tất cả mọi người, nhất là khi trước những việc có người bảo nên làm, có người bảo không nên. Chưa kể, có những người muốn hài lòng theo cách xấu và để chiều lòng họ, ta phải làm điều xấu. Bởi vậy, đặt trước mục tiêu là làm hài lòng tất cả sẽ gây nhiều mâu thuẫn cho mình khi phải vơ tất cả những người mâu thuẫn nhau vào một mối. Ta không nên đặt sẵn quy chuẩn cư xử cho mọi tình huống, đó là việc tự triệt tiêu sự linh hoạt và cào bằng con người, đó không phải một việc tốt.
Như vậy, hãy để nhu cầu của chính bản thân cháu mách bảo trong mỗi trường hợp và mỗi lần chưa thấy thoải mái là tín hiệu, kinh nghiệm để mình điều chỉnh cách sống.
Sống tốt không có nghĩa là làm hài lòng tất cả mà là làm ra những thứ tốt, cư xử tử tế với người khác và thường xuyên cảm thấy hạnh phúc. Đừng quên yếu tố quan trọng nhất là hạnh phúc và hạnh phúc là kiến trúc tâm hồn mà cháu tự phải xây cho mình, vừa học hỏi, tìm kiếm vừa xây. Nó không có sẵn qua các quy tắc, nhất là những quy tắc sớm khiến cháu bị rối loạn, bế tắc.
Dễ chịu khi làm việc tốt và giúp đỡ người khác là những phẩm chất tốt. Chỉ là người ta sẽ không xịn sẵn ngay lập tức mà không qua trải nghiệm. Rồi cháu sẽ tìm ra những cách xịn hơn để làm mình và những người mình muốn hạnh phúc hạnh phúc hơn.
Gluck :" )

View more

Em chào ad, em thấy ad có nhắc tới Friend 500k trước 2016 và Friend 500k sau 2016. Hai cụm từ đó làm em thắc mắc, Friend 500k trong năm 2016 sẽ được áp dụng gia hạn duyệt wall như thế nào?

Sau 2016 nghĩa là từ 2016 trở đi. Để biết thêm thông tin, mời em đọc các post Public trên Wall :" )

Ad ơi, em rất muốn được duyệt wall. Nhưng chi phí hiện nay khá chát vì em là sinh viên. Vậy em có thể trả góp lãi suất 0% hàng tháng được không ạ? Trong ask thấy ad nói ngày nào cũng đăng 2 bài trên wall. Vậy lúc trả góp ngày nào em cũng sẽ đăng 2 stt nghiêm túc thể hiện tinh thần hiếu học của em ạ

Giá duyệt Wall đang là 14000k/năm và sẽ là 15000k/năm vào 1/1/2017, xấp xỉ 1 iPhone 6s.
Ad không tính lãi suất nhưng điều kiện trả góp là trả hết trong vòng 5 năm, mỗi tháng trả góp tối thiểu 200k. Tháng nào không có trả góp, hợp đồng chấm dứt không cần thông báo và Ad sẽ nêu tên trên Wall về việc vi phạm hợp đồng.
E rằng đây là áp lực lớn. Nhất là khi sau mỗi năm nếu muốn duyệt Wall tiếp lại phải lo thêm một khoản gia hạn duyệt Wall = giá duyệt Wall niêm yết ở thời điểm gia hạn.
Friend 500k sau 2016 có quyền gia hạn duyệt Wall ở mức 2000k/năm và chỉ được gia hạn từng năm. Tuy nhiên, với Friend 500k dưới hình thức ghi nợ, Ad sẽ còn phải cân nhắc theo năng lực hoạt động xem có nên tặng mức ưu đãi này không.
Chịu được áp lực này thì sẽ sớm quản lí chi tiêu tốt nhưng nếu không lại thành khổ sở.
Em cứ cân nhắc và có thể PM cho Ad khi cần.
Gluck :" )

View more

Ad à, cháu có thắc mắc về chuyện đạo đức giả , tại sao người ta lên án đạo đức giả ? có người nói chỉ cần có chữ " đạo đức " là được , và người ta có nhu cầu giấu cái xấu của mình đi thì người ta " đạo đức giả " không hay chỉ là ngụy biện ạ ? liệu việc cố sống đạo đức có gọi là đạo đức giả không ạ ?

Đạo đức là một dạng chỉ số từng được đánh giá cao và rất chính thống. Cũng như vẻ đẹp, sức khoẻ, tài năng, hiểu biết, sự nổi tiếng, quyền lực, tài sản... là những chỉ số quan trọng nhiều người dày công sưu tầm cho game cuộc đời mình.
Trong đạo đức, người ta thường thấy các yếu tố như trách nhiệm, tử tế, công bằng, gương mẫu.
Một xã hội phát triển lành mạnh có sự nhường nhịn, giúp đỡ, hiệu quả công việc cao đều cần các yếu tố này trong văn hoá của mỗi cá nhân từ nhỏ.
Tuy nhiên, hầu hết mọi người đều chỉ hiểu về đạo đức theo cảm giác, không có định nghĩa rõ rệt.
Vì "đạo đức" là thứ nhãn mác giúp tăng chỉ số, dễ lừa người thiếu tinh tế nên việc rất phổ biến ở các công cụ tuyên truyền giả dối là liên tục gắn mác đạo đức cho nhiều người không thuyết phục được cảm giác hay hiểu biết về đạo đức của người tinh tế.
Nhưng mục tiêu của đám tuyên truyền ghẻ chỉ cần thuyết phục được 90% dân ngu là vui rồi, là đã thành công trong công cuộc ngu hoá, giả hoá, làm chậm bước tiến của xã hội, suy thoái giống nòi rồi.
Nhãn mác "đạo đức" bị gắn quá nhiều lên người giả, hàng giả và chắc chắn đồ giả gây ra vấn nạn xã hội nghiêm trọng nên người ta gọi tên hiện tượng đó ra là "đạo đức giả".
Người ta ghét cay ghét đắng những kẻ đạo đức giả vì dám nhân danh cái tốt rồi ghét lây sang từ "đạo đức" bị đem ra làm nhãn mác để tàn hại đời sống.
Nhãn mác đạo đức không chỉ bị đem ra phủ lên người giả lấy oai mà còn thường xuyên bị lạm dụng làm công cụ phán xét, đấu tố, trừng phạt, xiềng xích người khác.
Trên thực tế, "đạo đức" là một nhãn mác bị lợi dụng để gây ra nhiều chuyện thiếu tử tế nhất trong các nhãn mác. Đó cũng là lí do người ta gắn thêm nhãn "giả" lên nó để biết dè chừng hơn và từ chối tiêu dùng nó.
Việc nhãn mác "đạo đức" thất sủng không có nghĩa là con người không sống đạo đức nữa, họ vẫn tự có nhu cầu về trách nhiệm, tử tế, công bằng, gương mẫu... khi họ thấy nó làm họ thanh thản, hạnh phúc, đạt được mục tiêu của cuộc đời họ.
Chỉ là đã đến thời đại mà ngày càng giảm đi số người chạy loanh quanh trong một hai khái niệm đối nghịch vớ vẩn và chết rục tâm trí ở đó thay vì dùng tâm trí soi rọi cho mình qua chính các hoạt động sống thường ngày, qua mỗi người khác nhau mình gặp.
Tạo ra hàng thật, nói cách khác là sản phẩm tốt, dịch vụ tốt, giữ được sự tín nhiệm của những cam kết để có được uy tín chính là thứ có thể dùng để kiểm chứng đạo đức ngày nay nếu người ta vẫn muốn dùng nó để gọi tên một chỉ số tốt. Và nó cũng chỉ là một chỉ số trong nhiều chỉ số mà người ta cần cố gắng có được nếu muốn mình đỡ tệ hơn người khác.
Nếu coi đạo đức là một thứ hàng hoá mà người ta có thể tạo ra cho người khác tiêu dùng thì hàng giả, hàng kém chất lượng mình không nhận ra ngay cũng là do mình có ít ý thức đạo đức về hàng xịn quá. Lười kiểm tra nguồn khi sử dụng. Lười ghi nguồn khi mượn ảnh, mượn nội dung của người khác đăng lên Facebook của mình.
Đạo đức sạch chỉ là ý thức rõ ràng về thế nào là tốt mà thôi.
Gluck :" )

View more

Ad sẽ làm gì nếu ng Ad thương cheat on Ad? Em cảm nhận những gì họ đã làm cho em rất thật. Nhưng nhìn vào thực tại thì họ cheated em T.T Em vừa thấy thương em, vừa muốn cho họ cơ hội giải thích kiểu như benefit of the doubt. Em nên hỏi rõ ràng hay cứ im lặng rồi tự nguôi ngoai hả Ad?

Ad sẽ tự giải quyết việc đó với đối tác theo cách dù kết quả thế nào, sống tiếp với nhau hay không, không để mình hay đối tác sống tiếp trong sự căm ghét. Điều đó cũng có nghĩa là, phải giữ được nhiều tiêu chí văn minh trong cách cư xử, không để sự tổn thương hay nóng giận tiêu huỷ hết những điều tốt đẹp trong mình.
Để như vậy, chắc chắn phải có sự trao đổi rõ ràng quan điểm để có hướng xử lí tiếp, không để một vết thương lớn tồn đọng lâu dài.
Và để việc trao đổi quan điểm không trở thành bất công với ai thì cả hai đều phải biết lắng nghe người khác nói, kiên nhẫn nghe họ nói hết quan điểm của mình. Chưa biết lắng nghe thì chưa thể gọi là tình yêu. Nó mới chỉ là cộng sinh hoặc ham thích.
Ad có nhiều vấn đề trong việc hoà hợp với người khác nhưng Ad luôn cố giữ tiêu chí lắng nghe và mài dũa nó để mình hiểu đúng vấn đề. Cũng như tiêu chí văn minh là thứ cần giữ để trong trường hợp mình chỉ sống với mình thì ít nhất, mình cũng được sống với một người văn minh.
Ad nghĩ những tiêu chí này là tiêu chí cơ bản để tình cảm hay nhân cách không trở thành gánh nặng.
Hy vọng em có thể tham khảo để giải quyết vấn đề nhẹ nhàng hơn.
Gluck :" )

View more

ad khốn có bao giờ buồn không? hay lúc nào cũng có vẻ có nhiều năng lượng như đang thể hiện trên mạng xã hội? hay có lúc có nhưng vẫn cố tỏ ra năng lượng như vậy?

Điều Ad làm trên Facebook hiện nay là đăng các sáng tác và đảm bảo cam kết trung bình trong mỗi năm, đưa ra ít nhất 2 sáng tác mỗi ngày.
Như vậy, mỗi năm Ad cần đưa ra ít nhất 730 sáng tác có chất lượng để tự làm bản thân hài lòng và làm độc giả 500k hài lòng.
Đây là lao động sản xuất hàng chất lượng cao hàng ngày, bạn thử một mình làm ra một sản phẩm chất lượng cao bạn sẽ thấy áp lực như thế nào với khối lượng công việc và đòi hỏi sự duy trì phong độ cả năm như vậy. Điều gây Stress cho Ad không phải là số lượng mà là sự tránh lặp lại, nhàm chán mỗi ngày trong tác phẩm. Tác phẩm sau phải chau chuốt, tinh tế, hoàn hảo hơn tác phẩm trước.
Bạn dùng từ "thể hiện" hay "cố tỏ ra" là bạn không hiểu gì về lao động. Khi đã có trách nhiệm với công việc, cam kết, người ta sẽ không cho nỗi buồn làm hao phí năng lượng hoặc khi làm việc sáng tác thì nỗi buồn cũng là một chất liệu, một tư liệu sản xuất.
Và sao lại "thể hiện" hay "cố tỏ ra" khi các tác phẩm chất lượng luôn hiện lên :"?
Nhìn xa hơn nhé, have fun :" )

View more

Hi Ad :'). Cháu rất thương triết học và định sẽ theo đuổi ngành với công việc nghiên cứu. Nhưng mà tuition, tương lai, gia đình, tất cả thì lại quá cần-tiền để theo đuổi sự phù phiếm. Ad có nghĩ nếu vì đam mê cho học thuật mà "lánh đời" thì có bất hiếu, có vô lễ nghĩa, v..v không hả Ad?

E rằng con đường của triết học có cả hai nhánh suy tưởng và thực nghiệm. Trong cuộc sống thì hai nhánh này thường xuyên gặp nhau ở một số điểm. Ví dụ như phép cộng trừ hay suy nghĩ về chiến thuật được sử dụng rộng rãi trong hoạt động sống rất quan trọng là đi chợ.
Nếu chưa tìm thấy nhiều điểm gặp nhau giữa thực tại và tư duy về thực tại nghĩa là người học triết đang thiếu hiểu biết về các điểm gặp nhau này.
Chắn chắn bạn có thực tại nếu bạn không thể nhịn thở 1 tiếng, dù với suy nghĩ không có thực tại.
Khi bạn buộc phải thở, phải kiếm xèng để sống thì ít nhất, thực tại rõ ràng nhất là thực tại liên quan đến hơi thở và các hoạt động sống để duy trì nó.
Không cần tách rời việc theo đuổi triết học và đối diện với đời sống giống như bạn đá tốt cả hai chân thì đường bóng sẽ phong phú hơn là chỉ ngầu kèo trái hoặc kèo phải.
Giống như [biết là uống nước ngon] và bạn [uống nước ngon] là hai dạng cảm giác khác nhau do tiếp xúc với các dạng thông tin khác nhau. Một dạng là xử lí thông tin dưới dạng kinh nghiệm. Một dạng là trải nghiệm trực tiếp nhất, mới nhất.
Người ta cũng thường xuyên biết chập thông tin kinh nghiệm và thông tin trải nghiệm làm một để tạo thêm hưng phấn cho não khi xử lí thông tin hay tạo thêm các chiều thông tin trong đầu và trong cuộc sống từ các sản phẩm của tâm trí.
Thiếu dạng nào cũng là thiếu thông tin và sản phẩm đầu ra sẽ khó hấp dẫn được những người đòi hỏi thông tin ít chán hơn. Ngay cả khi không định viết cho ai, không định bán thì tác phẩm ngon vẫn là tiêu chí chất lượng quan trọng cho bản thân.

E rằng mọi điều diễn ra trong cuộc sống đều là bài tập cho tư duy và tư duy triết học là tư duy về tất cả, như vậy, đâu có việc gì không tốt cho tư duy triết học đâu.
Còn nếu định giới hạn phạm vi tư duy của triết học thì có thể nói tư duy về triết học là tư duy về một số thứ và muốn tư duy về một số thứ khác thì cần tư duy theo hướng khác, cần thêm kỹ năng khác.
Have fun :" )

View more

Chú ơi, hình như cháu rơi vào tình yêu rồi chú ạ. Bọn cháu có rất nhiều điểm chung. Từ thể loại sách đọc đến gu nghe nhạc, cả cách nhìn nhận về một người cũng giống. Bọn cháu bắt đầu câu chuyện cũng từ những điểm chung ấy. Tâm hồn đồng điệu. Nhưng giới tính giống nhau. Cháu phải làm sao đây chú?

Nếu hai người cùng đồng điệu về điểm cuối cháu nêu thì đó chính là điều kiện đủ cho tình yêu song phương. Nếu không, đây là tình yêu đơn phương do thiếu điều kiện đủ.
Đó mới là cản trở lớn nhất chứ không chỉ của gia đình hay xã hội.
Còn nếu đó không phải cản trở thì deal nốt với 2 cản trở kia nhé. Tình yêu đâu dễ cho mọi giới T . T

Ad khốn đang đọc cuốn sách nào vậy ạ? Ad hay viết lách là thế vậy ad khốn có rèn luyện sức khỏe bằng hoạt động thể thao nào đó hay tập gym gì không? Thanks Ad Linh.

"Mỏ chim sẻ đảo" - Jonathan Weiner. Nxb Tri thức. Dịch giả: Nguyễn Ngọc Hải.
Bị bệnh lười đọc sách mấy năm nay, cuốn này là động lực để thi thoảng lại cầm sách lên. Vì càng đọc sẽ càng hiểu hơn về Tự nhiên.
Ad khốn đá bóng khá đều, thi thoảng bơi.
Cảm ơn bạn :" )

Ad ơi nếu giả sử mình chỉ có thời gian để làm 1 trong 2: 1 là đào sâu, nâng cao vào điểm mạnh, sở trường của mình, 2 là khắc phục dần điểm yếu, sở đoản của mình thì ad chọn cái nào ạ :">

Chọn cái mình thích. Thường thì mọi người thích làm cả 2 nhưng nếu chỉ có thời gian để làm 1 trong 2 thì mình đã làm đâu mà biết có đủ thời gian hay không T . T

Ad ơi, nhìn người ta bắt nạt nhau em buồn quá. Làm thế nào để con người biết yêu thương ạ? Em nghĩ yêu thương một phần do bẩm sinh vẫn cần được dạy dỗ. Nếu như vậy thì phải làm gì để nuôi lớn yêu thương trong lòng người khác ạ?

Không có cách nào khác là đối xử tử tế với người khác :" )

Chú ơi, thế nếu câu chuyện y như thế (vụ sexual desire) nhưng ko phải là bạn trai mà lại là chồng, thì xử lý như thế nào ạ? Hay là cháu là loại ko nên lấy chồng ạ?

Trước tiên, chúng ta có cấu tạo động vật và giao phối là một trong những hoạt động tự nhiên nhất nên nhu cầu tình dục với không chỉ một đối tượng là hoàn toàn bình thường.
Tuy nhiên, khi trở thành một con người xã hội và ở trong những xã hội đề cao hôn nhân và lòng chung thuỷ thì mỗi người đều phải điều chỉnh bản năng tình dục của mình rất nhiều, tạo ra trí thông minh cho nó nếu không muốn gặp nhiều rắc rối với xã hội.
Về câu hỏi của cháu, trong trường hợp thông tin mình ham muốn người khác lộ ra, mức độ tổn thương cũng rất cao, như đã phân tích ở trường hợp kia. Bảo mật thông tin tốt sẽ giúp tránh được nhiều rắc rối.
Ngoài ra, hôn nhân thường khiến người ta cảm thấy mình tăng tính sở hữu, nó cũng là một dạng buôn người qua hình thức lễ vật, của hồi môn nên cảm giác tiếc của, mất quyền lực sẽ cao hơn. Với những người không coi cao thượng và không sở hữu người khác là tiêu chuẩn sống quan trọng, sự hành hạ, trả thù có thể rất tàn độc.
Đó là lí do chúng ta không nên coi việc xây dựng một xã hội văn minh, tử tế không phải chuyện của mình. Vì xã hội văn minh, tử tế sẽ khiến người ta tôn trọng chuyện tình cảm riêng tư của đôi lứa. Mỗi người trong cuộc cũng sẽ có cách hành xử văn minh trong các tình huống không hạnh phúc vì họ tuân thủ quy tắc không ai có quyền sở hữu ai.
Như vậy, một xã hội văn minh sẽ khiến một cô dâu giảm được 2 gánh nặng lớn:
- 500 anh em nhà chồng ai lo việc người nấy, lo cho đời mình, gia đình mình đỡ khốn nạn thay vì chõ mũi vào chuyện riêng của người khác.
- Người chồng văn minh không có nhiều nhu cầu trả thù hèn hạ, gọi hội. Và cũng không có nhiều cơ hội làm việc đó khi quyền tự do của mỗi người được bảo vệ.
Hay ít ra đời mình đã lúa, mong đời con gái khá hơn thì cũng nên góp phần làm xã hội tốt hơn. Đem những quy tắc xấu xa, nô lệ hoá con người của những xã hội thấp kém ra đì, sỉ vả các chị em khác là góp phần làm xã hội xấu xa đó thêm lớn mạnh. Xã hội xấu xa lớn mạnh đồng nghĩa với việc giảm cơ hội mình, con cháu mình được hưởng ánh sáng văn minh, được đối xử tử tế, yêu thương hơn.
Khi hiểu về văn minh (đẹp, sáng), người ta nhận thức rõ hơn về tự do của mình, của người khác và mở ra thêm cơ hội sống độc lập cho mình, cho người khác.
Còn nếu thấy việc góp phần làm xã hội văn minh hơn nằm ngoài khả năng, nhu cầu thì bạn đang duy trì một xã hội phù hợp năng lực, nhu cầu của bạn.
Gluck :" )

View more

Cháu thấy âm nhạc hay phần nhiều ở Hà Nội. Mặc dù một trong số đó thỉnh thoảng vấn ghé thăm một vài nơi khác, nhưng cũng không thấm gì. Cháu thấy đấy là một sự thiệt thòi tâm hồn : (

Internet đã làm thay đổi rất nhiều yếu tố không gian. Âm nhạc hay giờ kiểu gì thì cũng bay lên mạng.
Hà Nội hay Sài Gòn có thể có môi trường âm nhạc phong phú, chuyên nghiệp hơn so với các tỉnh thành khác nhưng chẳng là gì so với Hàn Quốc và Hàn Quốc chẳng là gì so với Âu Mỹ. Cứ nhìn chỗ nào hay bắt chước là biết chỗ đó yếu hơn.
Nếu phân vùng thì ta sẽ thấy thế giới có quá nhiều sự chênh lệnh trên nhiều phương diện giữa các vùng. Nhất là khi nhìn nhận ở góc độ kinh tế và sự phát triển của thị trường thì ta sẽ thấy có những vùng phát triển vượt trội, đặc biệt ở những vùng công nghệ được phổ cập đến tay từng người dân. Và từ sự vượt trội công nghệ sẽ kích thích sự vượt trội về hầu hết các mảng khác của đời sống.
Xét về mặt bằng chung thì nơi phát triển hơn sẽ có cộng đồng phát triển hơn. Nhưng những người giỏi không chỉ sinh ra hay sinh sống ở nơi xịn. Bởi xét trên góc độ tất cả động vật đều phải sinh tồn thì người giỏi trước tiên là động vật sinh tồn giỏi, dù ở đâu, người giỏi vẫn vươn lên mạnh mẽ.
Những người thực sự có nhạc chảy trong người luôn có cách làm nhạc của họ để có thứ nhạc tinh tế nhất bằng những gì họ có trong tay. Họ vẫn làm được nhạc hay mà không nhất thiết phải có một thị trường âm nhạc lớn ở khu vực của mình nâng đỡ.
Nếu những tài năng ấy có một vài thiết bị thu âm, internet, tài khoản youtube, souncloud rồi thì họ đã có khá đầy đủ công cụ để xuất bản tài năng của mình cho cả thế giới. Vấn đề còn lại của cả thế giới, để nâng cao thưởng thức cho bản thân, chỉ là nhận biết được cái hay đến đâu và biết tìm tòi đến đâu.
Bởi vậy, nếu bạn đã biết dùng internet, sự thiệt thòi cho tâm hồn của bạn chỉ là do đẳng cấp tâm hồn của bạn.
Ở Hà Nội hay Sài Gòn, Ad luôn gặp nhạc chuông, nhạc quán cà phê, nhạc quán ăn, nhạc siêu thị phản ánh việc bạn đến sống ở nơi đỡ nát nhất Việt Nam nhưng thẩm mỹ chọn nhạc của bạn vẫn nát tan. Như vậy, vấn đề nằm ở chính nỗ lực xây thẩm mỹ của riêng mỗi người mà thôi.
Internet chắc chắn sẽ được những người như Mark Zuckerberg, Elon Musk sớm phủ sóng khắp trái đất khiến ai cũng có cơ hội truy cập.
Ngoài ra, đây không chỉ là thời đại của tiêu dùng, của sự đầy đủ công cụ tự thoả mãn và mất đi sự lắng nghe. Đây còn là thời đại của sự học hỏi và thưởng thức vì thẩm mỹ cũng có tính sinh tồn của nó. Những gì hay nhất luôn có sức hấp dẫn và sức mạnh của nó.
Bởi vậy, dù về mặt hình thức, nhiều cái hay đang bị mớ rác của cái dở, của các chiến thuật câu view đè lên nhưng nếu bạn có nhiều người bạn biết thưởng thức cái hay, họ sẽ liên tục cập nhật cái hay cho bạn. Và đó là cách cái hay không bị chết chìm.
Nhiều năm nay, Ad chỉ tập trung tạo ra cái hay và giới thiệu cái hay. Tốc độ tiếp nhận của độc giả luôn chậm hơn kỳ vọng. Có lúc Ad bực bội, có lúc chửi bới (đặc biệt là đám nhà báo thẩm mỹ quèn), có lúc bỏ mặc. Nhưng luôn có những độc giả cũng tạo ra cái hay và cũng luôn chia sẻ cái hay khiến Ad càng về già càng thấy vui hơn với hashtag này:
#phobiencaihaydecaihayduocphobien
Have fun :" )

View more

Bỗng dưng cháu muốn biến mất, Sự đố kị đang len lỏi trong tim cháu, từng chút từng chút một thấm vào từng tế bào nơron thần kinh, nó chi phối suy nghĩ và điều khiển bản thân cháu, nó khiến cháu không thể ngừng suy nghĩ, ảo tưởng, cảm thấy chán chường và bất lực. ( vẫn còn ạ )

(( Thứ cảm xúc xấu xí ấy khiến cháu kiệt quệ đến cùng cục, cháu không còn tí tẹo sức mạnh nào để chiến đấu, hay chống chọi. ( vần còn tiếp ạ :'< hơi dài một tẹo mong Ad thông cảm )
Thứ cảm xúc đáng khinh ấy đang ăn mòn cháu, từ từ mà đau đớn, nhưng lạ thay cháu lại chấp nhận cho con quái vật ấy ăn mòn mình, chấp nhận để nó dẫm đạp lên thể xác lẫn tinh thần, ngay cả khi cháu nhận ra điều đó sẽ phá huỷ linh hồn mình, thì mình vẫn chỉ cầu nguyện trong hấp hối. ( tiếp ạ )
Cháu đã tự nhủ rằng, uống Yogurt vị Cam xong thì phải thức tỉnh, lấy lại nặng lượng, động não và chăm chỉ hơn, thế mà sức ì của cháu lớn quá, cứ bất động mãi thôi. buồn quá Ad ạ :'( cái cuối cùng rồi đó ạ, cám ơn Ad vì đã nghe cháu tâm sự :>
=
Cảm ơn cháu. Cố tập trung trau dồi trình độ làm việc để có nhiều xèng mua Yogurt vị Cam nhé. Một người có đầy Yogurt vị cam trong tủ lạnh nhất định là một người giàu có, không cần so sánh với ai.
Gluck :" )

View more

cháu thích một bạn, một lần vô tình thấy và về im lặng theo dõi. bạn đó không biết cháu, lại ở sống cách xa cả nghìn km, rồi bây giờ lại chuẩn bị đi du học mấy năm.

Oke T . T
cháu thích một bạn, một lần
vô tình trông thấy tần ngần dõi theo
cách nhau trăm núi trăm đèo
lại còn chuẩn bị bay veo nước ngoài

Related users

Ad nghĩ sao về việc đơn phương người đã có người yêu ạ? Cháu cũng không chắc là đơn phương không vì người đó cũng có những hành vi khiến cháu nghĩ đó không chỉ là tình bạn đơn thuần. Cháu tự thấy tình cảm đó không đúng và đã quyết tâm hạn chế tiếp xúc người đó. Ad nghĩ sao về quyết định này?

1. Ad chẳng nghĩ gì cả, chuyện quá bình thường. Số ngôi sao luôn ít hơn số fan nên tất yếu sẽ có nhiều fan phải thầm lặng.
2. Đó là phương án an toàn.
Mặc dù các phương án an toàn không gây kích thích như các phương án mạo hiểm nhưng lại tạo được hành lang an toàn lao động hơn.
Gluck :" )

việc đi tư vấn cho người khác đôi khi có thấy chủ cảm thấy mệt mỏi, và thấy rằng có khi mình còn bế tắc trong vấn đề của mình mà không ai có thể hiểu được không ạ? Cháu cũng hay được các bạn tâm sự lúc các bạn gặp rắc rối, nhưng đến lúc vấn đề của mình thì cháu không thể tự giải quyết được

(tiếp) và càng không thể nói với ai. cảm giác càng tâm sự thì càng rối vì họ không trải qua như mình thì họ vẫn không hiểu được mình. Vốn dĩ, nói vẫn dễ hơn làm
=
Có chứ T . T
Ban đầu, Ad chỉ định chơi Ask.fm dưới dạng trả lời ngắn gọn, vui vui. Không ngờ, càng ngày càng được tín nhiệm và sa lầy lại vào những rắc rối nhân gian.
Nói và làm để đạt đến chất lượng đều khó. Có người làm vất vả cả đời không đủ ăn nhưng người khác nói cho một câu là đổi đời: "Bán đất đê".
Lời nói chứa giải pháp hiệu quả luôn là thần dược cho hành động thông minh. Không có mấy người làm việc hiệu quả mà không mải mê độc thoại để hiểu vấn đề trước khi làm.
Như vậy, nói và làm đều là hành động, đều có thể tác động lên kẻ khác. Nói cũng chính là làm. Mẹ mắng bằng lời thôi, đã đánh roi nào đâu mà vẫn sụt sùi, hờn lẫy.
Chất lượng của nói, chất lượng của làm mới là điều đáng nói. Chất lượng là cách để ta xác định hiệu quả chứ không phải là cái nhãn nói hay làm.
Bao người làm việc bằng lời nói như MC, diễn viên hài độc thoại, ăn xin. E rằng lời nói không xịn thì không ra xèng.
Còn làm thì ai chẳng làm cái gì đó. Giọng nói của suy nghĩ trong đầu dở, không dạy mình khôn lên, không chỉ cho mình thế nào là hay thì tất nhiên làm dở, làm dở liên miên.
*
Điều Ad luôn mong muốn là mọi người đều cố gắng chăm chỉ để tự giải quyết 90% các vấn đề sinh ra từ sự chưa đủ chăm chỉ. 10% là các dạng vấn đề khác, Ad tiếp tục mong mọi người tự giải quyết được nốt, để hiểu mình hơn, để tiến hoá hơn.
Tuy nhiên, không phải ai sinh ra cũng có sẵn năng lực giải quyết vấn đề, được hướng dẫn nhiều cách giải quyết vấn đề hay có điều kiện ở trong môi trường mà vấn đề có thể giải quyết được mà không cần trợ giúp. Họ tự giải quyết được thì họ đã không hỏi hoặc không khổ.
Tất nhiên là Ad không thể giúp được tất cả những trường hợp bị trói vào các vấn đề. Trình độ, thời gian sống và nhu cầu giúp đỡ người khác của Ad là có hạn.
Khi bị Stress, Ad thường xuyên cố gắng trốn khỏi vấn đề của mọi người để tập trung lo cho vấn đề của mình. Cho mình hạnh phúc đã thì não nó mới tiết ra trí thông minh hạnh phúc, rồi cái đó tràn vào câu chữ cho độc giả nó chẳng may đọc phải nó thích, nó hạnh phúc hơn, nó sẵn sàng vượt qua vấn đề hơn.
Một nỗi sợ thường trực của Ad khi dùng Ask là độc giả hay hỏi ý kiến của Ad về các tin nóng. Thực ra, Ad thường cố gắng tránh đọc tin tức cho đỡ tức. Đọc phải tin nào tức, chỉ muốn im im cho nó trôi qua, vừa im vừa lo độc giả nó hỏi. Quả nhiên y như rằng T . T
May mắn là việc chăm chỉ lao động tại Ask giúp Ad Đônan Chăm hơn. Và chăm hơn thì tất nhiên là giải quyết được thêm nhiều vấn đề của bản thân hơn. Lại có thêm nội dung để đảm bảo năng suất Post bài trên Wall, in sách. Đó là điều Ad luôn thầm cảm ơn các độc giả dù biến Ad khốn thành Ad khốn khổ.
Mong độc giả hiểu lúc Ad chậm trễ, trốn chạy độc giả thì đó là lúc Ad cần nghỉ ngơi để cân bằng lại. Nhưng độc giả có thể yên tâm là Ad bị bệnh nghề nghiệp, nghỉ ngơi chỉ để lấy sức vắt kiệt vào việc tiếp theo.
Vui nhé :" )

View more

Nhân ngày 20/11 ad có thể tặng 1 sv sư phạm như em bài thơ không ạ?

Tặng em bài thơ Ad viết ngày xưa nhé :" )
Cây đu đủ
Cây đu đủ trước nhà
Đã ra đầy hoa trắng
Đu đủ đứng hứng nắng
Lá reo vẫy mặt trời
Cùng với những lời mời
Quả của tôi rất ngọt
Cảm ơn người trồng trọt
Đã nuôi tôi lớn lên
Đã luôn sống ở bên
Chăm cho tôi tươi tốt
Khi nắng như lửa đốt
Người lại che cho tôi
Rồi thời gian dần trôi
Tôi đã lớn gấp đôi
Cành lá đã đâm chồi
Lòng tôi bỗng bồi hồi
Nhớ ơn người trồng trọt
1996

Em và gấu vừa tự tạo ra một cơn bão Ad ạ. Mọi khi bọn em vẫn ôm nhau vượt qua được, nhưng lần này bão lớn quá, gấu nói là mệt mỏi rồi nên không muốn cùng em vượt qua nó nữa. Làm sao để giữ chặt tay gấu trong cơn bão khi gấu hông còn muốn nắm tay em nữa hở Ad?

Em phải hỏi trực tiếp gấu thôi. Nếu nó thực sự không muốn thì cũng phải tôn trọng nó.
Đôi khi có cách này cách kia nhưng Ad phải công bằng với cả hai, không thể giúp em nắm giữ người trái phép được.
Đằng nào muốn sống với nhau lâu cũng phải cùng nhau giải quyết được vấn đề. Không được thì đó là cách để đỡ phải sống với nhau.
Gluck :" )

Ad ơi, có phải ad sẽ khoá bài post sau khi post thơ 1 khoảng thời gian đúng không ạ? Có 1 lần cháu comment, com vừa xong thì không thấy post đâu nữa. Mặc dù có chút tức giận nhưng thôi.. cháu sẽ cố chăm học để kiếm tiền nộp phí duyệt wall cho ad... Hoặc là....Ad! Ad xuất bản 1 tập thơ nữa đi ad :'((

Đúng vậy. Thời gian chuyển từ chế độ Public sang Friends sẽ tuỳ tốc độ tích cực Like của độc giả.
Like giống một lời cảm ơn, động viên. Quan trọng hơn, Like của bạn sẽ đưa tác phẩm đến với người khác nhanh hơn. Khi bạn trân trọng đồ miễn phí và có tinh thần chia sẻ nó với người khác, đồ miễn phí sẽ ở lại lâu hơn.
Khi Ad thấy sự nhiệt tình của độc giả, Ad sẽ kéo dài thời gian để Public. Sự lạnh lẽo sẽ khiến Ad sớm đóng Post lại.
Có thể bạn hiểu về Like theo cách khác nhưng nếu hiểu theo cách Ad hướng dẫn thì bạn sẽ hiểu luật chơi của Wall hơn và chơi hiệu quả hơn.
Ad vẫn in sách đều đặn mỗi năm nhưng nếu cuộn chuột, cháu sẽ thấy lí do tại sao Wall chính là triển lãm tác phẩm lớn nhất, cập nhật nhất của Ad. Có vé duyệt Wall giống như được xem Ad làm việc mỗi ngày.
Chúc cháu học vui :" )

Ad nghĩ sao về việc đánh học sinh ở Huế vừa rồi cũng như sự việc đánh hs khác nói chung? Dạy học sinh như thế có phải là kiểu "thương cho roi" để các bé nên người như ông bà ta đã áp dụng không? Ad có nghĩ giáo dục là một mảng thương mại đặc biệt? Giáo viên không nên làm đau khách hàng của mình.

Đã quá muộn để có thể bao biện cho việc nhân danh giáo dục đánh người. Khi đã chọn làm giáo dục, chỉ khi bế tắc trong trình độ giáo dục thì mới phải dùng đến bạo lực.
Chúng ta thừa biết nền giáo dục Việt Nam trong nhiều năm qua là một nền giáo dục kém cỏi, làm xấu vẻ đẹp và cảm giác thông minh của từ "giáo dục". Nó làm quá nhiều học sinh sợ hãi trường lớp, làm thui chột sự tò mò học hỏi và tính sáng tạo bởi giáo trình thiếu thực tế và cách dạy thiếu lắng nghe. Sinh viên học mất bao nhiêu thời gian, tốn bao nhiêu tiền nhưng hiệu quả công việc lại quá thấp. Đáng ra, có rất nhiều người làm giáo dục phải đi tù vì làm lãng phí thời gian cuộc đời của bao người trẻ, chưa kể, còn để lại quá nhiều chấn thương tâm lí cho họ sau khi rời trường lớp.
Internet đã giải phóng cho quá nhiều con người khỏi sự bế tắc trường lớp. Luôn có nhiều tri thức và trí thức trên đó. Có đủ thông tin hay để học và có đủ người hay để học. Khi đã có Internet rồi, học sinh không thể đổ lỗi cho trường lớp làm mình thiếu giáo dục. Nếu bạn không hài lòng về môi trường giáo dục nhưng chưa đủ trình độ để thoát ra, hãy tự tăng trình độ, sức mạnh qua việc học hỏi từ Internet.
Giáo viên được trả lương qua tiền thuế hoặc được phụ huynh, học sinh trả trực tiếp nên đúng như bạn nói, dạy học cũng là một hoạt động có tính thương mại. Tuy nhiên, nhiều giáo viên không hiểu việc này nên không hề có ý thức học sinh là Thượng Đế.
Họ chỉ nhìn vào nhãn mác giáo viên của mình, những bài hát ca tụng, ngày lễ tôn vinh mà không biết nhìn vào hiệu quả giáo dục của mình để biết trình độ đang ở đâu. Việc này là hệ luỵ của cả một xã hội thiếu trung thực tạo nên một lớp người tự cho mình quyền uy trên nhãn mác và bị ảo giác nhãn mác làm mất cảm giác xấu hổ khi không làm được việc.
Chỉ có thước đo [Được việc] mới giúp chúng ta và chính phủ không bị sống ảo mỗi ngày.
Tuy nhiên, trào lưu ảo tưởng về bản thân dù ăn hại đã diễn ra nhiều năm nay như một dịch bệnh với tất cả các ngành nghề, nhất là có yếu tố nhà nước.
Chỉ khi những con người có tự trọng nghề nghiệp đông dần lên mới có thể làm sạch lại các hashtag như "giáo viên", "bác sỹ", "công an", "bộ trưởng", "thủ tướng", "chủ tịch nước"...
Tự trọng nghề nghiệp luôn được hình thành từ một ý thức học hỏi thực sự. Dù các vấn nạn tồn đọng sẽ luôn gây ra các vấn đề mỗi ngày, khi có ý thức học hỏi thực sự, lớp người mới sẽ tạo nên xã hội mới, dù không cần phải giết lớp người cũ.
Bọn khốn như Ad già rồi cũng chết hết. Chỉ sợ khi bọn khốn chết hết, những người trẻ chưa kịp giỏi vì còn khốn hơn.
Như vậy, điều quan trọng là ý thức học hỏi khiến ta luôn có gì mới để tiếp thu, đi tiếp. Những cái khốn bị bỏ lại, không còn là thực phẩm duy nhất và không biến ta thành mắt xích cho vòng lặp của cái khốn.
Ngoài ra, việc giáo viên học sinh tẩn nhau đôi khi không phải do sự nhân danh giáo dục mà có thể là phản ứng của sự bùng nổ ức chế trong những môi trường xấu không hề hiếm.
Giáo viên hay học sinh đều có điện thoại, Facebook, đều có thể giơ lên để tự vệ.

View more

Cháu chào Ad. Anh gấu của cháu có hỏi cháu thế này: "Người yêu của bạn thân em là người thế nào?", rồi sau đó lại hỏi cháu: "Em thấy thích kiểu người như anh hay anh kia?". Và cháu trả lời thật lòng lúc đó là: "Em không thích kiểu nào cả". Theo Ad cháu nói như vậy có làm tổn thương bạn gấu không ạ?

Có chứ. Nhất là với người thích so sánh như vậy. Nhưng đôi khi, cũng cần mạnh tay với những người thích truy vấn theo cách bất lịch sự để họ lịch sự hơn. Hoặc nếu họ không thay đổi, ít nhất, đó là cách phòng vệ để không để bị gây khó chịu quá nhiều.
Tình trạng phải nói thật lòng là không thích gấu nghe khá nghiêm trọng nhưng dù sao thì nó cũng là một nước đi quan trọng để nhìn nhận mối quan hệ sáng rõ hơn.
Gluck T . T

Cảm hứng hay điều gì trong cuộc sống làm anh muốn theo đuổi sở thích hay hoài bão của mình? Liệu anh có nghĩ rằng ta phải chắc chắn về lựa chọn sự nghiệp của mình?

Sự phù hợp.
Ngay cả những người không biết mình thực sự thích gì cũng là một tuýp người phù hợp với việc đó.
Xã hội hỗn hoạn khiến người ta khó chắc chắn về việc gì. Tuy nhiên, nếu sớm ý thức thật giỏi một thứ gì đó thì mình sẽ có được 3 điều quý giá:
- Luôn có việc để tập trung.
- Tinh tế hơn do nhu cầu ngày một giỏi hơn.
- Kiên trì hơn vì trau chuốt sở thích mỗi ngày.
Tập trung, tinh tế, kiên trì, khi các mức này dâng đủ thì bạn sẽ có hạnh phúc nội tại ổn định và luôn biết phải làm gì.
Đó là lí do cái hay toát lên từ tất cả những người lao động chân chính: Thạo việc và yêu công việc, dù đó là việc gì.
Gluck :" )

Tôi thấy chị là đứa nói phét, phường biện sĩ... Chị có thấy mình như thế ko?

Có chứ. Ngoài bạn và Ad thấy Ad như vậy, Ad còn thấy nhiều người thấy như vậy về Ad và nhiều cao thủ khác.
Phủ định những người giỏi, ngay cả ở mức thiên tài, luôn là cách phổ biến nhất để chúng ta đỡ phải khâm phục và học hỏi.
Khâm phục giúp chúng ta biết lắng nghe. Học hỏi giúp chúng ta tiến bộ từng ngày.
Nước ta đâu đã có nhiều người có 2 đức tính cơ bản để biết thưởng thức và biết phát triển này. Nên về mặt logic, chị thấy sống ở nước ta, gặp đám thiển cận và xấu tính như chị em ta là bình thường.
Đập tay, :"Dee.

thưa ad, theo ad, người ta làm đau được mình là do người ta ác độc, ích kỷ hay do mình yếu đuối ạ?

Do mình có cảm xúc.
Nhưng cảm xúc không chỉ bị đau, nó còn bị vui, bị buồn, bị nhớ, bị thích, bị ngon miệng, bị bản thân mỗi người điều chỉnh...
Có những người muốn chống lại việc bị đau bằng cách làm cho cảm xúc của mình chai lì, tự làm mình đau đến mức không đau vì quá đau.
Nhưng đó cũng là sự thiệt thòi cho cảm xúc khi nó bị giảm nhạy cảm, giảm cơ hội hấp thụ nhiều điều tươi đẹp vốn chính là năng lượng để chữa lành nhiều vết thương. Việc chấp nhận những vết thương và tập trung vào những điều tươi mới khác cũng giúp các tế bào không dừng lại tiến trình tươi mới.
Cảm xúc là tài sản riêng nhất của mỗi người. Chúng ta mang khối tài sản ấy đi qua thời gian của cuộc đời mình - những chạm va với thế giới. Đó là một cuộc đầu tư. Và như chúng ta thấy ở các cuộc đầu tư, không phải ai cũng thành công, thành công ngay từ đầu hay chỉ thành công mà không có thất bại.
Cuộc sống là một cuộc sinh tồn và tất nhiên, cảm xúc (vốn là thứ thiết thân nhất với mỗi người) luôn luôn phải trải qua cuộc sinh tồn ấy.
Cách đầu tư giảm bớt rủi ro là "Chia trứng ra nhiều giỏ". Đừng nghĩ tâm hồn mình chỉ ngập tràn nỗi đau. Nó còn rất nhiều các ô cảm xúc khác cần chăm sóc. Nếu ta dành quá nhiều thời gian cho cái đau, sưu tầm nhạc chã để nịnh nỗi đau, biến rên rỉ thành sở thích thì quỹ thời gian của cuộc đời để đầu tư cho những cảm xúc khác giúp ta cân bằng sẽ bị hụt đi.
Gluck :" )

View more

Chú Linh ơi! Cháu không còn thấy vui vẻ khi ở bên người yêu cháu nữa, thay vào đó là những tổn thương và nghi ngờ mặc dù cháu đã cố gắng cải thiện mối quan hệ. Cháu phải làm sao đây ạ? T___T

Khi tình cảm không còn tự nhiên ở mức kệ nó trôi chảy thì hãy coi đó là công việc. Cháu biết cách ứng xử với một công việc không hiệu quả, đúng không?
Gluck T . T
Liked by: Nguyễn Nga Hoàng nn

Có người sẵn sàng cho đi tiền tỉ mà không hề đắn đo, có người cả đời mắc bệnh toán cấp một, tham sân si vài đồng bạc lẻ. Tại sao cùng là con người mà lại khác nhau thế hả anh?

Một buổi sáng A Páo lên rẫy. Trên đường, A Páo gặp Sá Sùng.
Sá Sùng: Mày đi đâu đấy A Páo?
A Páo: Lên rẫy chứ còn đi đâu. Cây lúa, cây bắp nó nhớ tao quá rồi mà.
Sá Sùng: Thôi, đéo phải lên rẫy nữa đâu. Đi với tao lên uỷ ban lấy xèng.
A Páo: Bậy nào. Uỷ ban có nợ gì tao đâu?
Sá Sùng: Có đứa ở dưới xuôi nó đang lên cho xèng ở uỷ ban.
A Páo: Kệ mẹ nó chứ. Tao có cần tiền của nó đâu. Mà sao nó lại cho mình tiền?
Sá Sùng: Nó thích thì nó cho thôi. Tao thích thì tao lấy thôi. Mày không thích thì mày cứ lên với cây lúa, cây bắp của mày. Lúc nào mày ưng cái bụng thì mày đi.
A Páo: Ừ.
Hai người không bàn chuyện đó nữa, vừa đi vừa nói xấu phụ nữ rất rôm rả. Đến ngã ba, hai người chuẩn bị tạm biệt để đi về hai phía thì một chiếc xe 12 chỗ vụt qua, tiền bay tứ tung qua ô cửa kính. Bọn trẻ con không hiểu đã thập diện mai phục từ lúc nào, chạy ra vơ tiền. Không đứa nào tranh của đứa nào, đứa nhặt được nhiều thì chia cho đứa không nhặt được đồng nào.
A Páo: Sao mày không nhặt hở Sá Sùng, mày đang đi lấy xèng mà?
Sá Sùng: Sá gì mấy đồng bạc lẻ. Lên uỷ ban bọn nó cho nhiều lắm.
A Páo: Ừ. Tối sang tao uống rượu nhé.
Sá Sùng từ đó quen nhận tiền từ thiện, bỏ bê ruộng nương, ngoài nghiện rượu như A Páo còn có tiền mua thuốc phiện, đập đá, về hay đánh đập vợ con. Vợ Sá Sùng không chịu nổi, ôm con về dưới xuôi kiếm sống. Thị tốt bụng, chăm chỉ, lại có vốn tiếng Anh hơn người Kinh nên chẳng mấy chốc mở được quán cà phê. Sau có anh Tây cứ ngồi uống mãi rồi lấy nhau lúc nào không hay. Vài năm sau, không hiểu thời cuộc thế nào mà thị với anh Tây chia tay. Thất tình, thị sa vào chính trường, nhờ vốn tiếng Anh tốt hơn cả, lại có khả năng phát biểu không nhìn giấy nên sớm thành chủ tịch quốc hội.
Còn số phận của A Páo chăm chỉ, tự lập? Sau cũng chết vì viêm gan. Nhưng chết vui vẻ, cười, không phàn nàn.
Con người khác nhau như vậy đấy. Người kiếm được để có thể cho đi tiền tỷ là người sống với đồng tiền và hiểu đồng tiền có lợi và có hại thế nào, họ cực kỳ đắn đo khi đưa tiền cho người khác. Cho dù họ không tiếc thì họ cũng sợ đồng tiền của mình có thể gây hại cho người khác. Người cho đi tiền tỷ mà không hề đắn đo là người đang rửa tiền.
Còn người lăn tăn vài đồng bạc lẻ thì đó là việc của họ mà.
Còn việc của em? Uống rượu vừa thôi nhé không lại bị dở hơi, cứ muốn mọi người phải giống nhau.
Gluck :" )

View more

Làm thế nào để giải quyêt mâu thuẫn nội tâm à Ad ?

Tu91’s Profile PhotoTú Đỗ
Không nghĩ mình bị mâu thuẫn, không tham lam. Chọn làm việc dễ làm hơn, cho xong đã. Nghị lực sẽ giúp giảm nhiều mâu thuẫn mà bản chất thường là bẫy tâm lí do mình tự tạo ra để trì hoãn, lười. Ví dụ: Lúc ngại thức dậy là lúc đầy mâu thuẫn, tự vẽ ra chướng ngại, tự bào chữa. Có nghị lực dậy rửa mặt luôn thì mâu thuẫn biến mất :" p

Chú Linh có hay nghe nhạc không ạ chú có thể suggest 1 vài nghệ sĩ trẻ hay ho kiểu như Ngọt để chúng cháu mở mang gout thẩm mỹ không ạ😍😍😍

Enjoy :" )
https://soundcloud.com/fukurou-first/bluemato-nao-ta-cung-chay
Nhạc của Cú và Just Thắng đều ở mức cao cấp nhất Việt Nam hiện nay, mỗi bản phối đều là một kho báu tầng tầng lớp lớp những âm thanh xịn. Ca từ cũng rất tự nhiên, hoàn hảo. Nói họ là những người chơi nhạc Indie không toát lên được trình độ sáng tác bậc thầy của họ.
Mà không nên dùng từ "hay ho" với cái quá hay nhé, nghe cứ hời hợt, nửa vời.

Tại trang này có chức năng ẩn danh nên em viết ở đây để nói cảm ơn Ad thôi ạ. Tư duy của em vẫn còn non thôi, nhưng em thấy mình đã lớn lên khá nhiều từ khi em đọc bài của Ad thường xuyên. Cảm ơn Ad đã có mặt và làm Ad khốn trong cuộc đời. Chúc Ad một ngày vui ạ.

Cảm ơn em.
Have fun :" )
https://youtu.be/dIH6vCNJYssNguyenTheHoangLinh’s Video 139767952619 dIH6vCNJYssNguyenTheHoangLinh’s Video 139767952619 dIH6vCNJYss

Chào Ad, cháu cảm thấy mình là người có khả năng giao tiếp dưới mức trung bình, và điều đó lắm lúc khiến cháu đau khổ khi không thể kết nối với người khác. Cháu không biết sống thế nào với cảm giác đó, dường như người kém giao tiếp không có chỗ trên trái đất này phải không Ad?

Chào cháu :" )
Đã khá nhiều bạn hỏi tương tự và Ad đã trả lời. Càng cuộn chuột cháu sẽ càng thấy thêm đất sống trên trái đất.
Ngoài ra, hãy làm tốt những việc lúc ở một mình, như vậy, mình sẽ có một quán tính làm việc và suy nghĩ về công việc để có thể lấy ra tiếp tục bất cứ lúc nào.
Dù có những lúc phải ở trong môi trường có nhiều người thì mình vẫn có thể mở công việc ra làm tiếp, trên máy hoặc trong đầu.
Hồi nhỏ Ad giao tiếp rất tốt. Sau đó, việc giao tiếp không làm Ad vui như ở một mình nữa, dễ bị tổn thương bởi những người giao tiếp không tử tế nên Ad chủ yếu chỉ còn giao tiếp với người thân, bạn bè. Việc này làm kỹ năng giao tiếp bị tiêu biến, có những lúc có vấn đề với người khác, với cơ quan công quyền nhưng lâu không biểu đạt nên chủ yếu là im lặng rồi chịu nhiều ấm ức. Ad thấy không ổn nên lại chịu khó đi chơi, nói chuyện, đi siêu thị, đi giải quyết các hoá đơn nhiều hơn, giờ vẫn không có nhiều nhu cầu giao tiếp nhưng lại khủng rồi.
Hôm trước đi từ Hai Bà Trưng cắt qua Tràng Tiền. Tràng Tiền đang có rào chắn làm phố đi bộ. Ngã tư ùn tắc, 2 chú cảnh sát giao thông đứng chống tay tán gẫu trên hè như không phải việc của mình.
Xe Ad vừa trờ tới ngã tư, lết theo dòng xe rùa bò thì một chú ra hua hua gậy trước đầu xe chỉ táp vào lề. Ad thấy mình chẳng vi phạm gì, thường bị dừng xe vì quên bật đèn thì đèn cũng đã bật nên không hiểu, nhìn thẳng vào chú này rồi cứ cho xe nhích tiếp trong ùn tắc. Chú này tránh ra thì một chú khác ra đầu xe hua gậy. Lúc này Ad hiểu là mình bị cớm dừng xe, bèn xi nhan phải, chầm chậm đi tiếp, dừng ở đoạn đỡ tắc để đỡ cản trở mọi người.
Xuống xe, Ad hỏi:
- Sao dừng xe anh?
- Anh không bật đèn.
- Anh có bật đèn mà.
- Đây là đèn sương mù.
- À, vậy thì do anh nhầm. Anh đổi xe cho ông già để đi Tam Đảo, dùng chưa quen. Nhưng đèn này cũng rõ mà, cái xe to đùng thế này, có ai không nhìn thấy đâu. Mắt người chỉ một tín hiệu sáng nhỏ là đủ nhận biết rồi. Đường đang ùn tắc, anh cũng đâu cố tình phạm luật gì hay gây rắc rối cho ai, chỉ nhắc nhở là được rồi mà.
- Anh cho xem bằng lái xe.
- Đây. Có cần xem giấy tờ khác nữa không?
- Không cần. Anh ra đây.
- Tại sao không nhắc nhở rồi để anh đi?
- Anh vi phạm luật giao thông mà.
- Đây là lỗi quá nhỏ. Hoàn toàn có thể nhắc nhở bằng tình người. Anh đi cả ngày mệt rồi, đừng làm mất thêm thời gian của anh. Lo giải quyết ùn tắc đi.
- Lỗi của anh là từ 600 - 800 nghìn đồng.
- Anh nói trước, chú không lấy được đồng nào của anh đâu. Nhân danh pháp luật lấy tiền của dân là phạm pháp đúng không?
- Đúng.
- Bây giờ, chú có hai lựa chọn. Một là để anh đi. Hai là lập biên bản nhanh lên.
- Anh đừng nói to thế.
- Anh đang bực.
- Anh đừng chỉ tay thế.
- Anh quen như vậy với cái gì sai rồi. Tại sao đường đang tắc thì đứng tán gẫu với nhau. Lúc xe anh mắc một lỗi quá nhỏ là bật nhầm đèn sương mù thì lao ra bắt làm ùn tắc thêm.
- Đây, anh cầm lấy bằng lái.
- Anh đã nói xong đâu.
- Đây, anh cầm lấy bằng lái. Tôi còn phải làm việc.
Đại khái vậy. Have fun :" )

View more

Em cảm thấy mình không làm được cái gì mới. Chỉ kết nối cái từng biết, nghe, đọc thành một cái khác suôn sẻ. Bạn bè nói những cái em làm (vd thơ) bị rập khuôn nên không đặc biệt và có cá tính riêng. Ad nghĩ sao về tính cá nhân (thương hiệu) trong sáng tạo? Làm sao để thoát ra và tạo cái mới hở ad?

Ad nghĩ là ai cũng có thể sáng tạo hơn chính bản thân mình, mỗi ngày một khá hơn nếu biết thưởng thức và học hỏi cái hay, cái đẹp. Cái hay, cái đẹp chính là thực phẩm bổ dưỡng giúp tâm hồn khôn lớn.
Tuy nhiên, để đạt tới cấp độ người sáng tạo lại là một chuyện khác. Sáng tạo là điều khó nhất và càng khó khi đã có quá nhiều người sáng tạo thành công ở lĩnh vực mình tham gia. Rất khó tránh khỏi bắt chước, bị ảnh hưởng, nhất là khi cái hay của những người sáng tạo đi trước rất ám ảnh.
Để đạt nắm bắt được những thứ khó nhất như sáng tạo, luôn cần sự tự thân cao nhất. Thành ra, sáng tạo lại thành chuyện dễ, chuyện tự nhiên với những người mà bản chất đã là người sáng tạo, người tạo ra cái mới một cách bản năng và việc tạo ra cái mới là một nhu cầu hạnh phúc quan trọng của họ.
Nếu là những người như vậy, tự họ mách bảo bản thân họ đi như thế nào. Tự bản thân họ toả ra tính cá nhân.
Nếu không phải người như vậy, e rằng khoảng cách sáng tạo là hàng trăm, hàng triệu lần. Thời gian của cuộc đời mỗi người thì lại không chênh lệch nhiều nên khả năng đuổi kịp là gần như không thể. Ta cũng không cần cố trở thành người mà mình không phải.
Điều công bằng ở đây là mỗi người đều có cảm giác của mình, có thể không phải là người sáng tạo nhưng vẫn hoàn toàn có thể cảm nhận được vẻ đẹp của đời sống, của sự sáng tạo.
Nếu xác định đến với nghệ thuật để có thêm hạnh phúc thì cũng không nhất thiết phải là người tạo ra nghệ thuật, tạo ra cái mới. Chỉ cần là người cảm nhận được nó tốt hơn mỗi ngày, hiểu nó hơn, biểu đạt được nó. Bản thân sự biểu đạt tốt nghệ thuật của người khác cũng là một nghệ thuật của việc mài dũa sự tinh tế. Có rất nhiều người không sáng tác nhạc nhưng chơi nhạc cực kỳ hay.
Nếu ta không ngừng nâng cấp thẩm mỹ qua việc thưởng thức những thứ cao cấp, ta sẽ biết thế nào là thực sự khủng, ta dễ dàng hơn trong việc nhận ra cái dở và biết tự kiểm duyệt để những thứ mình đưa ra có chất lượng cao hơn.
Khi mình biết lọc bớt cái dở thì xác suất cái hay sẽ nhiều lên. Như vậy, dù có thể không phải là người sáng tạo từ trong trứng, đôi lúc, vẫn có thể tạo ra siêu phẩm.
Trên thế giới, có rất nhiều thương hiệu lớn, được yêu mến nhưng không phải thương hiệu nào cũng gắn với sự sáng tạo. Nhiều sản phẩm tiêu dùng ngon, đẹp, xịn như KFC, Mango có thể tạo ra từ công thức. Quan trọng nhất là giữ được uy tín thương hiệu bằng cách luôn nỗ lực đảm bảo tiêu chuẩn chất lượng. Không phải ai cũng là người sáng tạo nhưng ai cũng có thể là người tham gia tạo nên những sản phẩm chất lượng cao nếu đảm bảo được phần trách nhiệm của mình.
Cứ mỗi ngày mới hơn, chăm hơn bản thân mình là được.
Ad thấy việc có thể "kết nối cái từng biết, nghe, đọc thành một cái khác suôn sẻ" là một phẩm chất rất tốt, không dễ có được. Ngay cả trăn trở về sáng tạo cũng là xúc tác để mình mới hơn. Em đang đi đúng hướng.
Gluck, have fun :" )

View more

Làm thế nào để nói cho một người bạn thân của mình rằng: "hãy tự nhìn nhận lại bản thân mình đi, trước khi nói người khác. Đừng có xem mình bao giờ cũng đúng cả", nói một cách khéo léo mà vẫn không mất hòa khí, vì thực sự người bạn thân này khá bảo thủ.

Nói với nó về một ông Ad khốn trên mạng viết rất hay nhưng rất bảo thủ. Nói mình muốn góp ý cho ổng "Hãy tự nhìn nhận lại bản thân mình đi, trước khi nói người khác. Đừng có xem mình bao giờ cũng đúng cả". Muốn nói điều này một cách khéo léo với ổng để không mất hoà khí vì cũng quý mến ổng mà chưa biết nói sao.
Nhờ nó tư vấn nên nói thế nào?
Nó hỏi ổng bảo thủ thế nào thì nói về gói duyệt Wall, rồi trong lúc nó mải háo hức hóng, lấy một số ví dụ về Ad khốn từ chính bản thân nó.
Cách kể một câu chuyện tương tự, không chỉ trích trực tiếp là cách hiệu quả để người ta dễ nhận ra vấn đề của mình hơn. Vì những người sợ chỉ trích sẽ mải phòng thủ, đáp trả mà quên tiếp thu.
Gluck :" )

Ad ơi, 21 tuổi có bị coi là trễ để bắt đầu lại mọi thứ không ạ, trong công việc và các mối quan hệ? Và em nên bắt đầu như thế nào ạ? Bạn bè em giờ ai cũng ít nhiều kinh nghiệm trong nghề nghiệp họ chọn rồi mà em chưa thật sự chuyên sâu vào cái gì cả. Em hoang mang quá. Em cảm ơn Ad trước ạ.

Nếu Ad nói là trễ cũng đâu ngăn được em đi tiếp :" p
Khi tự mình so sánh với ai đó nghĩa là mình có thể học ở họ. Nhìn xem, hỏi xem bạn bè tích luỹ kinh nghiệm như thế nào. Và quan trọng nhất là nhận ra để có được thứ họ có, họ phải cố gắng hơn mình nhiều thế nào.
Gluck :" )

Chú Linh vừa nói ở dưới là có những chuyện nói ra sẽ làm tổn thương mối quan hệ. Thế nếu cháu muốn nói người yêu là đi tập thể dục đi nào hoặc là sex kiểu khác nhé thì cháu phải nói thế nào ạ? Cám ơn chú.

Nói nguyên văn như vậy. Nói bình thường vậy mà đã tổn thương thì làm sao chịu được cuộc đời nghiệt ngã, làm sao chia sẻ được những việc khó khăn, quốc gia đại sự khác như quét nhà, rửa bát đây.
Tuy nhiên, muốn đối tác hợp tác hiệu quả với các yêu sách của mình thì nên giúp khởi động những bước đầu.
"Well prepare, half done", người ta đã đúc kết rất chuẩn như vậy. Nghĩa là, "Chuẩn bị, ị ngon". Chuẩn bị cho đối tác cẩn thận, làm toát lên sự chăm sóc sẽ là động lực thôi rồi.
Ví dụ như mua sẵn giày cho đối tác, sẵn sàng tập thể dục cùng, tìm không gian thoáng đẹp, mang theo đồ ăn thức uống để mỗi lần tập thể dục là một lần đi picnic.
Ví dụ như đã nhàm chán với sex kiểu lập dị, muốn chuyển sang kiểu khác là kiểu truyền thống thì trong lúc hưng phấn, hãy nói muốn đổi kiểu, vừa nói vừa làm nhẹ nhàng. Nếu đối tác không muốn, dừng lại, hỏi tại sao và tôn trọng bất cứ lí do nào họ đưa ra.
Không mất quá 30s đôi co, vui vẻ tiếp tục với kiểu cũ như không có chuyện gì xảy ra. Đây chính là tuyệt chiêu phải khắc cốt ghi tâm. Cảm giác tôn trọng người khác một cách dễ dàng chính là điều ngạc nhiên kỳ diệu cho cả hai và làm tăng hưng phấn. Và hưng phấn của sự tôn trọng giúp mình nhận ra nhiều kiểu chỉ là mình đang bị áp lực làm đủ bài tập phin porn giao về nhà, chứ cứ kiểu nào thoải mái cho cả hai thì dùng mãi suốt đời cũng được mà.
Tuyệt đối tránh cố làm kiểu gì làm đối tác đau. Cái đau, cái sợ đó sẽ lây sang các tư thế cũ, vậy là mất cả chì lẫn cầu chì.
Không tham lam khám phá trong chuyện này, không phăm phăm đi một mình, phải dìu dắt đối tác, đôi bạn cùng tiến, đến chỗ đối tác kêu khó thì quay lại, cố kéo người ta đi là thành lao động khổ sai sinh ra nhu cầu ám sát T . T
Gluck, have fun :" )

View more

Khi gần nhau thì ghét cay ghét đắng. Từ lúc người ta bất chợt ra đi thì ngày nào em cũng cố gắng tuyệt vọng xem người ta đang sống thế nào. Hôm nay ngồi xoá từng dòng search history mấy tháng qua, em chợt nghĩ hay mình điên rồi. Kẹt ở thời điểm người ta đi mất rồi. Em phải làm sao đây Ad?

Chung sống với hình ảnh của nhau dễ hơn sống với nhau rất nhiều vì đó là tương tác một chiều, theo ý mình. Muốn sống với nhau dễ lại phải hai chiều, cả hai cùng phải chiều nhau, quá vất vả T . T
Nên cứ vật vã mà suy nghĩ đi.
Một là may mắn không phải chiều người ta nữa, đỡ phải ghét nhau.
Hai là, nếu không muốn rơi vào tình trạng khổ sở này lần tới thì biết chiều chuộng hơn và ít ghét vào.
Thay vì cuộn History thì cuộn chuột xem nhiều bạn khác cũng vật vã như mình để tra cứu thêm thông tin.
Mà em viết rất hay đó. Vài dòng mà kể một câu chuyện rất sinh động. Từ ngữ gọn gàng. Tranh thủ trạng thái này sáng tác vài thứ cũng không tệ đâu. Mọi thứ trên đời đều là chất liệu. Có đau thương nào không làm ta mất mát. Có mất mát nào không làm ta rung động.
Gluck, have fun :" )

Related users

Ad ơi, hiện em đang cảm nắng một người, nhưng như người ta vẫn thường nói là: "Fall in love when you're ready, not when you're lonely", mà em thì nghĩ là mình cảm nắng người ta chỉ là do cảm giác lonely thúc đẩy chứ bản thân chưa thực sự ready. Em nên làm gì để thoát khỏi tình huống này ạ? :)

Động lực để ta làm mọi thứ (và có thể, động lực hình thành vũ trụ) là sự cô đơn, nói cách khác là sự trống trải nào đó cần lấp đầy hay sự dư thừa nào đó cần san sẻ. Nên hoạt động đôi lứa về cơ bản, chính là để giải quyết sự cô đơn.
Vấn đề ở đây chỉ là em chưa yên tâm với ứng viên san lấp cô đơn tiềm năng, sợ quyết định vội vã có thể dẫn đến cô đơn hơn nên mới dùng từ "thoát khỏi". Chứ không thì đã kệ tình cảm xô đẩy, tìm hiểu thêm dần.
Trong tình cảm, sự không yên tâm chính là tín hiệu để yên tâm rằng, đừng vội yên tâm. Đó là một cảnh báo tốt của bản năng.
Khi nhận được cảnh báo này, cách an toàn nhất là lùi xa, giữ khoảng cách để quan sát. Trong lúc này, chính cách thu hẹp khoảng cách của ứng viên sẽ cho biết người ta có thể kiên nhẫn, có thể đối xử trong tình trạng không thuận lợi với mình thế nào.
Trong trường hợp ứng viên không chân thành, việc biết giữ khoảng cách khi chưa yên tâm có thể khiến ứng viên từ bỏ con mồi và đó là may mắn khi mình vuột mất người làm mình không yên tâm.
Vuột
biển là con trăn lớn
trườn lên ngoạm đất liền
vì đất liền trơn quá
biển lại tuột ra xa
nhưng biển rất kiên trì
nên nuốt dần được đất
vì em không kiên trì
nên để anh vuột mất
giờ em rất là vui
20.05.09
Gluck :" )

View more

Em với bạn gái cũ chia tay cũng được hơn 2 tháng rồi. Dạo gần đây chúng em hay tình cờ gặp nhau, và ngày hôm qua, lại một lần nữa ở trên Hồ Gươm. Em có mở lời chào, nhưng bị bơ :< Từ lúc gặp đấy đến giờ, em thấy hụt hẫng cực kì, mặc dù trước đó hầu như nghĩ về người kia rất ít. (Còn nữa ạ)

Theo anh, đấy chỉ là cảm xúc nhất thời hay là em vẫn còn lưu luyến người kia? Và làm thế nào để kết thúc tình trạng hiện tại ạ? Em xin cảm ơn anh!
=
Đọc câu này càng hiểu tại sao bài "Em dạo này" của Just Thắng lại có nhiều bản cover vậy.
Hồ Gươm giờ thành phố đi bộ quá văn minh và dễ chịu nên chắc các đôi đã bye nhau sẽ còn đụng nhau nhiều ở đây. Cần có một văn hoá thanh lịch sau khi "bye nha" để đỡ làm rối loạn phố đi bộ.
Theo em nói thì cảm xúc của em không hẳn là thương nhớ mà là bị tổn thương vì bị bơ, thấy mình không còn quan trọng với người mà mình từng quan trọng. Phải quen dần với việc này thôi. Cách để quen là xác định đó là việc tốt cho cả hai.
Vì nếu thân mật, thân thiện thì sẽ bị dấy lên trạng thái hỗn loạn là tại sao chia tay. Cần thời gian cho việc bơ, sau đó, có thể chào hỏi nhau bình thường khi việc đó không tạo ra cảm xúc không thoải mái nữa. Nó bơ cho là tôn trọng riêng tư, là tốt lắm rồi, nên cảm ơn nó T . T
Việc khổ sở sau chia tay là hết sức bình thường, có thất bại nào mà không cần thời gian để thanh thản trở lại.
Cái khổ sở đó rơi vào người xấu thì khiến nó đổ lỗi cho người khác, cho tình yêu, cố tình lấy đó làm cớ để sống ẩu, phũ hơn. Đó là bọn lợi dụng mọi thứ để xấu hơn. Bọn nào hay nói xấu người yêu cũ chính là bọn này.
Còn thất bại trong tình yêu rơi vào người tốt thì giúp họ nhìn ra những điều chưa tốt của bản thân. Người tốt luôn biết lợi dụng mọi thứ để tốt hơn. Nhận thức được mở mang sau thất bại, họ biết cách điều chỉnh bản thân để lựa chọn tốt hơn, trân trọng người tiếp theo hơn.
Nếu em là người tốt thì đây chính là cơ hội để em tốt hơn, tìm được hạnh phúc phù hợp hơn.
Enjoy, gluck :" )
https://youtu.be/X8VEuuIzryUNguyenTheHoangLinh’s Video 139529466347 X8VEuuIzryUNguyenTheHoangLinh’s Video 139529466347 X8VEuuIzryU

View more

NguyenTheHoangLinh’s Video 139529466347 X8VEuuIzryUNguyenTheHoangLinh’s Video 139529466347 X8VEuuIzryU

Chú ad ơi, làm thế nào để tinh thần của mình mạnh hơn ạ? Cháu là một đứa rất dễ bị chi phối bởi cảm xúc, ảnh hưởng đến cuộc sống sinh hoạt hàng ngày T__T. Ví dụ: nếu một hôm trời hơi âm u khiến cháu cảm thấy buồn, thì cả ngày cháu chỉ cảm thấy buồn, không có tâm trí làm những việc khác chú ạ.

Tập nhịn thở. Đặt ra mục tiêu ban đầu là 30s. Sau đó, tăng dần từng 5s cho tới khi đạt được 1 phút 30s và hơn nữa. Khi cảm xúc xuống, hãy nhịn thở. Tập trung vào việc đó sẽ có việc để làm và sau mỗi lần được măm trở lại Ôxy sẽ thấy hạnh phúc hơn. Mỗi khi cần cố gắng nhịn thở thêm một chút, hãy quan sát xung quanh, tìm điều gì đó thú vị, đẹp, ngay cả trong bầu trời u ám để giảm sự tập trung vào việc khó thở. Bản năng sống của mỗi người là cực cao nên không thể vì nhịn thở mà chết, cũng chẳng thể gây quá đau đớn, chỉ là mình cố gắng được đến đâu.
Song song với tập nhịn thở thì tập hít thở sâu, chậm, dài. Mỗi hơi thở khoẻ khoắn và điềm tĩnh sẽ giúp mình bình lặng và mạnh mẽ hơn.
Gluck :" )

chào ad, cháu là 1 sv. C muốn biết nhiều thứ và học nhiều thứ, cả làm nhiều thứ. nhưng điều đó cũng kéo theo cần rất nhiều tiền, nên c bị rơi vào trạng thái hụt. nếu c đi làm thêm thì c không có tgian làm những thứ trên nhưng nêu không đi làm cháu không có tiền cx k để làm nhưng thứ trên.

Hãy làm tốt từng việc một. Đừng muốn làm được nhiều việc một lúc rồi đặt ra các điều kiện mâu thuẫn cốt để không làm.
Còn khi đủ năng lực làm nhiều việc một lúc, các việc đó không mâu thuẫn với nhau. Nhưng năng lực này chỉ sinh ra khi ta đã biết làm tốt ít nhất một việc.
Gluck :" )

chào anh, em đã rất shock khi biết phải trả tiền để được kết bạn và đọc wall facebook của anh. Em có nói với bạn em, bạn em cũng thắc mắc giống em. Ở Việt Nam, việc này chưa phổ biến. Nhưng em nghĩ 'tiền nào của đó', việc đọc wall cũng thế. Nhưng vẫn chưa vượt qua được cảm giác shock để nạp tiền đọc

Em có thể tham khảo thông tin ở đây và cuộn chuột để đọc thêm những phần giải đáp cho những thắc mắc tương tự:
https://www.facebook.com/nguyenthehoanglinh/posts/10154607379927225
Ngoài ra, em có thể đọc được rất nhiều tác phẩm miễn phí của Ad bằng cách Google.
Đây cũng là một kho chứa nhiều tác phẩm của Ad những năm đầu Post lên internet:
http://www.gio-o.com/nguyenthehoanglinh.html
Have fun :" )
Liked by: Nguyễn Nga

Ad ơi, tại sao bia lại ngon ? khi nào thì uống bia mới ngon ? (từ một cô bé không biết uống bia thắc mắc)

Hai thành phần chính thường có ở bia là lúa mạch và hoa bia. Lúa mạch cho vị thơm ngọt. Hoa bia cho vị thơm đắng. Ngoài ra, bia còn có thể làm từ các loại ngũ cốc khác và hoa quả. Mỗi loại bia lại có những kiểu men ủ, cách ủ riêng, dùng nguồn nước riêng để nấu.
Toàn chất thơm ngon bổ dưỡng như vậy nên bia xịn làm người ta dễ chịu, cồn trong bia làm nóng người, khí huyết lưu thông tốt hơn, lâng lâng, nói cười nhiều hơn. Độ cồn trong bia thường không cao nên uống bia cũng là một cách bổ sung nước. Mùa hè nóng nực có chai bia lạnh cũng siêu phẩm như mẹ vừa mắng xong đã pha cho ly chanh đá giải sầu. Uống nước lạnh đã thích, uống bia lạnh còn thích nhường nào.
Tuy nhiên, độ cồn và vị đắng của bia là thứ không phải uống vào là thích ngay, giống như uống quen cà phê, quen ăn sô cô la đắng mới thấy ngon, quen đá bóng sân 11 mới thấy đó không phải khổ hình.
Uống bia không phải đều ngon với tất cả mọi người nhưng với những người biết uống bia thì bia là một trong những thứ được yêu thích nhất trên đời. Nhìn vào mật độ quán bia, nhìn nước ta hàng năm tiêu thụ hàng tỷ lít bia, không khí vui vẻ khi uống bia là thấy rõ thực tế này.
Cũng nhiều người uống bia không thấy ngon nhưng bị ép uống, nhiều người uống lấy số lượng, lấy số má chứ không phải lấy ngon. Việc không có khiếu thẩm bia của đông đảo người uống cộng với áp lực về số lượng khiến các nhà sản xuất kém tự tôn chỉ lo đảm bảo số lượng hơn là chất lượng. Vì người dùng uống quá tham nên quá nhiều bia bị pha thêm nước cho kịp đến miệng người dùng.
Như vậy, uống bia mà không biết thẩm bia thì về mặt thị trường, sẽ làm cho bia mình uống bị dở hơn. Đó là lí do thẩm mỹ của người tiêu dùng liên quan mật thiết đến chất lượng hàng hoá như thế nào.
Đa phần các nhà sản xuất ở Việt Nam không có sự tự tôn về chất lượng sản phẩm nên hàng hoá thật giả lẫn lộn, thẩm mỹ nào thì thị trường sẽ trao hàng hoá ấy. Muốn đồ tốt, cần mài dũa thẩm mỹ.
Việc này rất khác cách vận hành của một thị trường có chuẩn chất lượng ngay từ lòng tự trọng của người bán. Bạn còn non, bạn vẫn có bia ngon, không bị lừa, vì người bán coi việc đưa sản phẩm là đưa nhân phẩm của mình ra. Chất lượng cao của hàng hoá khiến bạn không bị nghi kỵ xã hội và yên tâm đóng góp cho nó hơn.
Lòng nghi ngờ bia pha nước có trong gần như mọi người uống bia, như vậy đã là bị giảm cảm giác yên tâm khi uống. Không xác định uống bia ngon thì sẽ dễ xác định uống lấy được và càng làm những nhà sản xuất ẩu béo lên.
Uống bia ngon khi bia ngon, khi biết uống bia ngon. Ngoài ra thì có lúc ta ăn uống gì cũng thấy ngon, đó là ta lúc ta đang mải vui chứ không mải ăn uống.
Còn một trường hợp nữa là ta sẽ uống bia ngon hơn khi đúng chính tả hơn T . T
Vui nhé :" )

View more

Bạn cháu là một đứa yêu động vật, và đột ngột nó vừa mất đi Sâu - con mèo nó vừa nhận nuôi cách đây 2 tháng. Giờ bạn cháu buồn lắm, nó bảo nó biết không thể tránh khỏi chia ly, nhưng rời xa điều mà mình trân trọng chưa bao giờ dễ dàng mà. Cháu phải khuyên nó thế nào đây ạ?

Không phải lúc nào ta cũng cần khuyên người khác hay cần lời khuyên của người khác.
Trải qua mất mát là một phần không thể tránh khỏi của cuộc sống. Bởi vậy, kỹ năng vượt qua mất mát là một trong những kỹ năng sinh tồn quan trọng nhất. Nhiều khi, nó giống như phải lội qua một vũng lầy, trèo qua một quả núi, hoàn thành một bài tập khó. Người ta càng cần ít sự an ủi để vượt qua thì kỹ năng tự đối diện với vấn đề của người ta càng tốt hơn.
Trừ phi bạn cháu bị hoảng loạn cần phải điều trị đặc biệt, còn lại, rủ nó đi ăn.
Chúc măm ngon T . T

Chào chú Linh. Cháu đang có bạn trai và bọn cháu yêu xa. Bỗng nhiên tình cờ cháu gặp một người khác khiến cháu cảm thấy bị xao nhãng vào mối quan hệ của mình, và cháu có sexual desire với người đó chứ chưa có suy nghĩ gì khác. Cháu có nên nói điều này với bạn trai mình k ạ? Cảm ơn chú.

Chào cháu :" )
Có quá nhiều người hấp dẫn trên trái đất nên có sexual desire với nhiều người là chuyện bình thường.
Tuy nhiên, "chú này đô quá", "em muốn ngủ với anh kia", "cậu nhỏ của anh quá bé" là những mẫu câu dù thật thà nhưng gây tổn thương hàng đầu trong một mối quan hệ.
Trừ một số trường hợp đối tác có style đặc biệt ủng hộ người thứ 3 hoặc quá thông cảm với con người, còn lại, nó khiến đối tác bị dấy lên những hoang mang, giận dữ: "Mình thua kém", "mình không phải số một", "mình không đủ cho cô ấy", "mình không biết đem lại hạnh phúc", "thị không đáng tin", "ả quá lẳng lơ", "tình cảm này khó lâu dài", "việc này do chính phủ mà ra, hận chính phủ"...
Đó là nói văn vẻ chứ lúc đó từ ngữ cùng một ý ấy nhưng thô bạo hơn rất nhiều. Hoặc sự thất vọng về gấu, về bản thân không chỉ dâng lên bằng ngôn từ mà còn bằng những cảm xúc, hành vi tiêu cực, bạo lực gây đau đớn, ê chề, để lại nhiều sẹo tâm lí.
Ngay cả việc có sexual desire với người khác là lí do chia tay thì cũng nên tìm một lí do chia tay ít để lại tổn thương hơn.
Còn nếu nó chỉ là một dạng cảm xúc nhất thời và cháu quen chia sẻ cảm xúc với gấu, cũng không cần thiết chia sẻ cảm xúc mình thấy thích mà gấu nó không thích. Thực sự là việc hớn hở kể chuyện Shopping vui thế nào cũng chán như phải nghe tại sao trọng tài không nên bắt việt vị quả ấy.
Không chỉ trong chuyện tình cảm, có những chuyện không thú vị với người nghe mà không cần nói thì không cần nói.
Có nhiều chuyện vui hơn, chung hơn để nói, để làm mối quan hệ tốt hơn, gặp nhau desire cháy bỏng hơn.
Gluck :" )

View more

Chú ơi, cháu có điều muốn khoe.Chả là cháu có viết review cuốn Nắng của chú, viết cũng đc khá lâu r.Htrc có bạn ib cháu, hỏi chổ để mua.Thế có đc tính là viết review sách thành công chưa hở chú.Viết review mà ngta đọc xong muốn đi mua thì có đc tính là đạt chưa hở chú

Mà cháu cũng lạ,thành lập blog xong r lại ngại share cho ngta xem.Cháu nghĩ đáng ra mình ph khoe cái mình cho là mình giỏi thì mới thành công đc chứ.Mà tự mình đi khoe khoang về cái blog của mình thì có hơi kì.Thế chú có muốn đọc review của cháu về Nắng ko ạ?
=
Chào cháu :" )
Xin lỗi vì câu trả lời này có thể không làm cháu vui nhưng có thể sẽ tốt cho việc viết lách của cháu hơn.
Ad mắc bệnh dị ứng với những người viết ẩu, nhất là khi người đó nói đến chuyện viết lách. Nó giống như một sự thiếu nỗ lực với chất lượng, thiếu tôn trọng người đọc vậy.
Ask.fm giới hạn câu hỏi trong 300 kí tự nên với một số câu hỏi có từ viết tắt, câu trước dính vào câu sau, Ad thử copy & paste vào ô câu hỏi. Nếu thấy kín hết 300 kí tự thì đành phần nào thông cảm. Mặc dù, vẫn có cách để trình bày thoáng, đẹp nếu đầu tư thêm thời gian. Vd: Chuốt gọn câu hỏi, hỏi thành nhiều câu, gõ câu hỏi vào Google Docs rồi paste link.
Nhiều lần, Ad dùng hết 3000 kí tự cho một câu trả lời mà vẫn chưa diễn đạt đủ các ý. Ad mất thêm hàng tiếng để đọc lại, sắp xếp, điều chỉnh cho đầy đủ, gọn gàng. Đã quen tự đòi hỏi chất lượng từ cái mình viết ra nên việc này với Ad là bình thường, là ý thức trách nhiệm cần có. Tuy nhiên, Ad sẽ có một chút ghen tị về sự công bằng và có một chút chán nản không muốn tương tác nếu người gửi câu hỏi không dành thời gian chăm chút cho 300 kí tự của mình.
Có một giai đoạn, Ad đã nói khá nhiều về việc nên trình bày sạch đẹp này. Dù bị mang tiếng là Ad khốn bị OCD, hình cảnh chính tả, mẹ chồng khó tính, câu nệ tiểu tiết nhưng hiệu quả lại rất rõ rệt. Độc giả vừa hận Ad vừa viết câu hỏi chỉn chu, sạch đẹp hơn, đem lại sự dễ chịu, xoa dịu nhiều căng thẳng mà nhiều câu hỏi khó đem lại.
Nhưng giai đoạn đó bị trôi xuống dưới những câu Ask mới. Độc giả mới không cuộn chuột sẽ không biết việc này. Những người ẩu mới luôn sinh ra, tạo nên những cái ẩu mới. Nên Ad mong độc giả truyền tai nhau về việc Ad khốn khó tính, xét nét, ác quỷ chính tả để tăng độ tự giác chăm chút cho câu hỏi của mình.
Mỗi khi Ad phải lặp lại chuyện này nghĩa là trào lưu viết ẩu đang trở lại trong những câu Ad nhận được và Ad cần điều chỉnh kịp thời để có thêm sự dễ chịu cho mình. Mong các độc giả đã hiểu chuyện mà phải nghe đi nghe lại bỏ qua.
"Ad khốn nên mặc kệ tiểu tiết, tập trung vào trả lời đi". Nhiều độc giả thương và cáu Ad chắc cũng muốn nói như vậy. Nhưng Ad tìm ra một câu trả lời quan trọng: Đó là, mỗi lần ta đưa cho người khác một cái gì chỉn chu, đó là cách ta rèn sự tập trung, tôn trọng để ít gặp vấn đề hơn, để người khác hứng thú với mình hơn. Chỉn chu về chính tả cũng là một trong những cách rất ưu việt để rèn cho bộ não sự minh mẫn, chính xác giúp ta tự giải quyết nhiều vấn đề của mình tốt hơn.
Ask của cháu được gửi thành 2 câu, câu nào cũng vẫn còn có thể viết thêm trên 30 kí tự. Làm ơn đừng viết líu ríu T . T
Cảm ơn cháu đã quan tâm đến Ra vườn nhặt nắng. Cháu có thể gửi review qua câu Ask tới.
Have fun :" )

View more

Ad ơi em rất muốn đi học vẽ để sau này em có thể thi vô khối kiến trúc, nhưng em lại có nỗi sợ khi vào lớp em là người mới và mọi người dồn ánh mắt vào em và em rất sợ điều đó.

Vẽ và làm kiến trúc phải quan sát rất nhiều. Đặc biệt trong kiến trúc rất cần quan sát con người để xem thói quen sống của họ, xem họ có hạnh phúc với không gian không.
Nỗi sợ mọi người đổ dồn ánh mắt vào mình chỉ là một nỗi sợ nhỏ và khá ảo. Bởi vì ngày nay, người ta ít quan tâm đến người khác hơn và dành thời gian nhìn màn hình điện thoại nhiều hơn.
Lúc bước vào lớp, dù mọi người nhìn mình, cũng chỉ mất vài giây. Cách đơn giản nhất để vượt qua vài giây đó là giữ nụ cười mỉm trên môi, tập trung nhìn vào chỗ mình sẽ ngồi và nhẩm một câu hát mình thích, làm một phép tính trên đường đến chỗ ngồi. Có thể tập trước gương nụ cười nhẹ và dáng đi nhanh nhưng không vội, thoải mái.
Nhưng nếu vì nghề nghiệp hơn thì hãy chăm quan sát không gian xung quanh hơn. Ngồi trước những không gian rộng như công viên, trung tâm thương mại, trường học, nhìn vào một điểm phía xa, nối mắt với điểm đó tạo thành một bán kính đường tròn. Tập trung vào điểm đó rồi thả lỏng dần ánh nhìn cho sự nhận biết loang từ điểm đó ra xung quanh. Dần dần, nhãn quan nắm bắt được thêm nhiều chi tiết và chuyển động trong hình tròn được vẽ ra từ bán kính đó.
Cách này cũng giúp quan sát tốt hơn khi đi lại trên đường, giúp nhận biết chuyển động của các phương tiện từ xa để có nhiều thời gian xử lí tình huống hơn.
Nhìn mọi người đi lại nhiều hơn cũng đỡ sợ mọi người hơn. Nhìn nhiều sẽ thấy ai cũng có việc của mình, đâu bận nhìn ta. Và hầu hết mọi người đều dễ thương, họ có cắn đâu :" p
Từ việc quan sát thoải mái hơn, chăm chỉ vẽ lại những gì quan sát được, em sẽ thấy quan sát vui hơn, nhu cầu quan sát tăng lên.
Tập được sự quan sát được rộng hơn, khi bước vào lớp, ánh mắt dù tập trung vào chỗ mình định ngồi, em vẫn thấy được không gian toàn cảnh, cái ghế, cái bàn, cái quạt trần. Quan sát dần trở thành một phần của công việc, bận bịu với tư duy nghề nghiệp, em không còn bị lúng túng vì nỗi sợ nhỏ kia nữa.
Rồi khi cùng trao đổi về vẽ, kết bạn với các bạn khác, em sẽ tìm thấy sự thân thiện ở trong lớp. Lúc đó, thay vì nhìn vào chỗ ngồi, em có thể cười, vẫy tay chào ai đó, sẽ thấy thêm sự hài hoà của khung cảnh và bạn bè trong lớp. Cảm giác thân thiện tăng lên, ánh nhìn sẽ thoải mái, tự nhiên, thư giãn hơn. Chính ánh nhìn thư giãn giúp ta yêu mến không gian hơn và không gian chảy vào mắt ta nhẹ nhàng hơn, ta tiếp nạp và vẽ tốt hơn.
Gluck :" )

View more

Kính thưa Ad. Cháu là một sinh viên năm 3,sau 2 năm đắp chiếu nằm chờ chết, năm nay cháu đã quyết định sống dậy.Cháu app đơn vào các tổ chức NGO, dành cho sinh viên đến 7 lần, mỗi lần đều điền form,làm nhóm,phỏng vấn. Cháu đều rớt, cháu cảm thấy mình thất bại

Chào cháu :" )
Điều cháu có được là sự kiên trì tới 7 lần. Điều cháu cần bổ sung là sự rút ra kinh nghiệm để hiểu ra tại sao mình rớt sau mỗi lần. Vấn đề nằm ở trình độ hay thái độ, hay cả hai? Nên tiếp tục theo đuổi mục tiêu này hay đặt mục tiêu phù hợp hơn?
Mỗi thất bại là một câu chuyện đã xảy ra, như một cuốn sách, càng nhìn được sáng rõ từng trang, càng nhìn rõ các điểm dẫn tới thất bại, cháu sẽ càng khá hơn trong lần tới. Việc này giúp sớm nhận thức và điều chỉnh các thói quen dẫn tới thất bại. Quan trọng là dám nhìn nhận thật nghiêm khắc với bản thân, đừng bênh mình, bênh cái phần dở thì nó cũng đâu giúp tránh thất bại.
Cũng đừng quên là cháu đang có một kỷ lục nho nhỏ: 7 lần kiên trì. Có thể không apply tiếp lần thứ 8 nhưng vẫn hướng tới việc khác, đừng dừng lại đà kiên trì đó. Tiếp tục cố thêm một chút mỗi lần, nó sẽ làm mình bền bỉ, dẻo dai hơn.
Gần đây, trên mạng phổ biến rất nhiều lời khuyên của Jack Ma, người sáng lập Alibaba. Toàn những lời sâu sắc và gần gũi từ một người rất thành công đã từng nhiều lần thất bại.
Đó có lẽ là những ánh đèn có thể giúp rọi rõ hơn những trang sách trong các câu chuyện của cháu, để có một tư duy sáng rõ hơn, để có động lực hơn.
Gluck ;" )

View more

Tôi năm nay 22t, nhưng không có nhiều sở thích, và niềm vui, đam mê trong cuộc sống, theo bạn, làm thế nào để tìm ra được đam mê cho riêng mình ?

Nếu bạn không tự có đam mê ngần ấy năm thì có thể bạn là tuýp người không có nhiều nhu cầu về nó. Có rất nhiều người như vậy, chiếm phần đông trong xã hội, và chuyện này là bình thường. Ad đã nhận được khá nhiều câu hỏi tương tự.
Việc thiếu đam mê khiến ta cảm thấy mình không vui như những người có đam mê nhưng đó chỉ là "đứng núi này trông núi nọ". Sự không theo đuổi đam mê khiến ta không có dạng hạnh phúc của đam mê nhưng cũng không gặp phải những nỗi khổ mà những người có đam mê phải trả giá.
Với nhiều người, sống bình bình là dạng hạnh phúc thích hợp với họ, thi thoảng nhìn sang người khác thấy mình nhàm chán nhưng rồi họ vẫn sống lâu với lối sống đó.
Có những đam mê bền bỉ mà họ không nhận ra như thói quen sống điều độ, tập thể dục đều đặn, nấu ăn, nghe nhạc, tán gẫu, chăm sóc người khác...
Có thể so với đam mê của người khác, nó không rõ ràng, sôi động, phức tạp, nổi tiếng bằng nhưng đó cũng là đam mê của họ.
Nếu đã đến lúc bạn thấy thực sự cần một đam mê cho mình, bạn có thể bắt đầu bằng đam mê cuộn chuột, kiên trì đọc thêm những câu trả lời để tìm thêm thông tin.
Gluck :" )

View more

AD ơi, cháu cảm thấy Ad luôn cố gắng diễn giải các câu trả lời thật dài và mang tính văn chương, trong khi một số câu hỏi có thể trả lời một cách ngắn gọn hoặc lời lẽ giản dị. Và cháu cũng nghĩ, ý định xuất bản một quyển Ask chi phối cách trả lời của Ad rất nhiều.

Khi trả lời Ask, Ad có 2 tiêu chí.
1. Khi mình đưa cho người khác đọc cái gì, cái đó phải chất lượng. Không làm mất thời gian của người ta cho cái dở.
2. Cố gắng đưa ra giải pháp hiệu quả, tỉ mỉ khi đã tư vấn. Có những giải pháp tốt nhưng nếu không tỉ mỉ, hướng dẫn những bước thực hành đầu tiên, người hỏi vẫn sẽ không biết bắt đầu từ đâu. Như vậy là lãng phí thời gian của cả người hỏi và người đáp.
Mỗi câu trả lời dài hết các kí tự Ask.fm cho phép vừa là hứng thú làm việc vừa là cực hình vì mất nhiều tiếng đồng hồ, nhiều ngày suy nghĩ và căn chỉnh từng từ để vừa khung giới hạn.
Ad không nghĩ là mình có thừa thời gian để bôi ra những thứ không cần thiết.
Ngoài ra, tiêu chí sáng tác của Ad là từ ngữ ngắn gọn, giản dị, không dùng những từ mình vừa không thấy thân quen vừa làm khó cho người đọc.
Quan niệm xuất bản của Ask cũng rất rõ ràng từ xưa: Đưa tác phẩm ra là xuất bản, dù ở bất cứ kênh nào.
Ad ưa chuộng kênh xuất bản internet hơn các kênh xuất bản khác rất nhiều. Bởi vì, đó là kênh xuất bản dễ sử dụng nhất, đến với người đọc trực tiếp nhất, tác giả toàn quyền quyết định nội dung mình đưa ra và chịu trách nhiệm toàn bộ về nội dung mình đưa ra.
Đó là sự ưu việt hơn hẳn các kênh xuất bản khác ở góc độ tốc độ, đảm bảo nguyên bản và đảm bảo tự do của tác giả.
Ad vẫn sử dụng cả kênh xuất bản giấy nhưng dù ở kênh nào, ý thức chất lượng và nhu cầu sáng tác thoải mái đều rất cao.
Hàng nghìn câu đã trả lời quá đủ để chọn ra in một cuốn sách nhưng Ad vẫn còn hứng thú với Ask nên vẫn đều đặn làm việc qua Ask, theo những tiêu chí khá chặt chẽ của mình.
Ad không định áp đặt cảm giác của cháu, chỉ đưa ra thông tin tham khảo như vậy.
Have fun :" )

View more

Em chào Ad, em chúc Ad sinh nhật vui vẻ. Em tò mò không biết Ad làm gì và nghĩ gì mỗi dịp sinh nhật đến ạ ?

Cảm ơn em :" )
Xin lỗi vì gần một tháng Ad mới trả lời. Mải ăn sinh nhật mà T . T
Ad coi sinh nhật như mọi ngày bình thường. Có một số người thân quan tâm đến ngày này nên buổi tối tổ chức ngồi lại ăn uống ngon hơn mọi ngày một chút. Chủ yếu hôm đó Ad nghĩ chuẩn bị đồ ăn, thức uống gì để mọi người ngon miệng.
Trước dấu câu không có dấu cách nhé. Bây giờ một số người soạn sách cho học sinh tự ý để dấu cách sau một số dấu câu khiến học sinh dùng theo nhưng đó là cách gây hại, làm học sinh bị rối loạn. Nhất là khi báo chí, văn chương, văn bản pháp luật vẫn dùng cách đặt dấu câu không có dấu cách với từ đứng trước. Lối dùng này đang hiệu quả, sạch đẹp, không hề gây ra vấn đề gì, được nhiều người thẩm mỹ cao tin dùng. Tự ý làm rối việc này trong sách dạy cho học sinh là hành động bất lương.
Thi thoảng Ad già lẩm cẩm nghĩ thêm vài điều như vậy nữa.
Cảm ơn em lần nữa. Have fun :" p

View more

Ad ơi, em ko bao giờ có ý làm hại ai hoặc làm tổn thương ai. Nhưng đến cuối cùng của mối quan hệ, bằng cách nào đó, em luôn làm họ cảm thấy họ bị tổn thương. Đó có đc xem là một loại tài năng ko Ad nhỉ? Vầng, em rất buồn Ad ạ T.T

Những người không học bài trước khi kiểm tra cũng không có ý giành lấy điểm kém nhưng vẫn thường bị điểm kém. Và chẳng có gì khó hiểu ở đây cả.
Như vậy, vấn đề không nằm ở việc ý mình là như thế nào mà là một việc làm không có sự hiểu biết, tích luỹ hiểu biết thì khó mà cho ra kết quả tốt.
Để hạn chế gây ra vấn đề cho người khác thì cần sống có trách nhiệm với việc mình làm. Và để có trách nhiệm thì phải hiểu biết cái gì thường dẫn đến cái gì để chu đáo, cẩn thận hơn.
Nếu ta không muốn làm tổn thương người khác thì ta phải đúc rút được kinh nghiệm từ mỗi lần mình làm tổn thương, xem mình sai ở đâu.
Còn cứ để cái sai lặp lại thì đây có thể là một dạng tài năng bao biện cho bản thân. Cứ sai là lại bao biện tôi chỉ sai thôi còn tôi không muốn vậy. Oke, bạn không muốn vậy, xí xoá cho bạn, nhưng hậu quả của cái sai vẫn còn đó. Và đứa nào gây ra điều đó. Bạn chứ ai T . T
Biết nhận lỗi và tránh lặp lại là cách để giảm xác suất sai lầm.
Hãy lấy nỗi buồn làm động lực để nhìn nhận bản thân rõ hơn, tốt hơn, chín chắn hơn.
Gluck :" )

View more

Làm gì khi "người độc hại" trong đời mình là mẹ mình?

Sớm tự lập để có thể chọn môi trường sống trong lành.
Trở thành một nhân viên KFC nhanh nhẹn, niềm nở, gọn gàng được yêu mến, sống trong một ngôi nhà thuê được bằng lương, có một một laptop chạy nhanh, một modem wifi, một tai nghe nhạc xịn. Đó là những thứ mang lại nhiều hạnh phúc mà ta có thể sớm đạt được bằng nỗ lực.
Nên tập trung để có được cuộc đời độc lập. Nếu thời gian chỉ dành để đau khổ, nhấm nháp cảm giác nạn nhân thì cũng không cải thiện được tình trạng nạn nhân.
Ngoài ra, chỉ nên chia sẻ về mẹ với pháp luật khi cần được bảo vệ hoặc người có thể xoa dịu mình. Các bà mẹ được quá nhiều ca khúc tôn vinh, bảo hộ nên nói với người khác những điều không tốt về mẹ cũng thường dẫn đến việc người ta chỉ nhớ mình là đứa nói không tốt về mẹ chứ không mấy thông cảm đâu.
Chúc bạn thêm mạnh mẽ và vui :" )

View more

Ở HN nhiều khi em thấy rất khó chịu vì nhiều xe thương binh chở đồ cồng kềnh, nhiều bác chở rau quả đi lại ko tuân thủ luật GT. Những lúc đó thực sự muốn CAGT xử phạt những trg hợp đó. Nhưng em cũng thấy thương những người như vậy do cuộc sống mưu sinh, cũng gần bằng tuổi bố mẹ mình. Ad nghĩ sao ạ

Ở Hà Nội thì mọi loại xe đều có nhiều người điều khiển không tuân thủ luật giao thông, người đi bộ cũng vậy.
Dân số Hà Nội đang là hơn 7,5 triệu người, dù phần đông đi lại tử tế, nhường nhịn thì chỉ vài phần trăm đi lại tầm thường cũng dẫn tới hàng triệu tình huống vi phạm luật trên đường phố mỗi ngày.
Đi vài phút lại có một người chèn đầu, tạt đầu, một người rẽ thò ngay đầu xe vào làn xe đi thẳng, một người sang đường không đúng vạch, một xe bus đi ngoằn nghèo, thúc còi, những người chờ đèn đỏ chắn làn xe được rẽ... Những người đi sai cướp phần đường, thời gian của người đi đúng, chèn người đi đúng vào phần đi sai, nên rất khó khăn để đi đúng luật.
Tín hiệu GT cũng quá lởm.
Bởi vậy, rất khó dùng việc tuân thủ luật để đánh giá nhân cách người tham gia GT ở Hà Nội. Chỉ có thể nhìn vào sự nhường nhịn và đảm bảo an toàn cho người khác của họ.
Hàng triệu trường hợp đi lại thô bạo, gây stress cho người khác mỗi ngày nhưng cớm GT hầu như chỉ đứng ở các bốt bắt lẻ tẻ và tìm cách ăn tiền.
Cách để cải thiện tình trạng GT kém cỏi của Hà Nội là giảm vi phạm ở mọi mét đường chứ không chỉ ở các chốt. Có điều, CSGT bọn nó sống dựa trên vi phạm, hầu như đứa nào cũng có iPhone, vi phạm tạo ra lợi ích cho bọn nó nên nó không chú tâm làm việc tốt, não lợn chỉ hay nghĩ cách để bẫy người ta, không khiến người ta cảm thấy có tình người.
Như vậy, trọng tâm của vấn đề nằm ở CSGT. Thứ nhất, cần cài vào đầu bọn nó ý thức tự trọng nghề nghiệp. Nghề của bọn nó là đảm bảo GT thông suốt, an toàn. Không làm được, một năm để quá nhiều người chết, phải thấy nhục nhã. Người bán thực phẩm, thủ tướng làm không tốt nghề cũng phải biết nhục khi mình đang là loại động vật gây hại. Hai là, phải làm rõ ăn tiền là vi phạm luật hình sự khi nhân danh pháp luật để tham nhũng, lừa đảo, trấn lột người tham gia GT. Dạy bọn này là việc của chính phủ nên nếu không dạy được thì chính phủ cũng là lợn nốt. Hoàn toàn logic.
Người đi đường tử tế hàng ngày bị áp lực của người đi đường không tử tế và sự vô dụng của CSGT. Áp lực này sẽ giảm mạnh khi CSGT nó người hơn, có tự trọng nghề nghiệp hơn. Dấu hiệu của người có tự trọng nghề nghiệp là hàng ngày nỗ lực giải quyết các vấn đề còn tồn đọng trong nghề nghiệp của mình. Đó là lúc người dân chuyển từ nỗi sợ, căm ghét CSGT sang sự kính trọng. Có sự kính trọng trên đường, người ta không ý thức không được.
Như vậy, một mặt, nên coi GT Việt Nam là một khu rừng hỗn loạn và mình cần sinh tồn được với muông thú cả xấu cả tốt, cố gắng không để bức xúc làm giảm tỉnh táo. Mặc khác, nếu muốn cải thiện việc này, cần nhắm đúng mục tiêu là cải thiện chất lượng của CSGT.
Ad đi mỗi ngày trung bình 4 tiếng trên đường, ngập trong ùn tắc và vi phạm, thi thoảng cũng vi phạm, dằn mặt xe đi ẩu và CSGT láo, nghĩ cũng nhiều, Ad nghĩ chẳng có giải pháp nào tốt hơn thế này: https://goo.gl/ZAgli7
Tuy nhiên, cuộc sống không luôn như ý. Em cứ cố gắng làm được việc mà nhiều người chưa làm được là có tự trọng nghề nghiệp rồi ta tính thêm việc khác dần.
Gluck :" )

View more

Cháu là người bàng quan nhưng khi nghe bạn gấu chê cháu cái gì đó là cháu nổi đóa lên. Không phải là cháu không muốn tiếp thu mà cháu muốn tập trung vào cảm xúc hơn là đi soi mói chi tiết ad ạ. Cháu hành xử như vậy có bị coi là quá đáng hay là kiểu giận lẫy gây sự không ad?

Bàng quan là một cách sinh tồn hiệu quả. Đó là cách để giảm việc bị đời sống phức tạp làm tổn thương, đỡ bị nhiễu loạn bởi thông tin nhảm.
Tuy nhiên, khi người bàng quan yêu thì họ sẽ có tư tưởng đầu tư toàn bộ vào tình cảm này để bù đắp cho những sự bàng quan, thiếu tương tác khác. Như vậy, họ sẽ đặt nhiều kỳ vọng và áp lực lên tình yêu, lên gấu hơn.
Thường thì gấu nó rất khó thỏa mãn được kỳ vọng hoàn hảo này vì nó còn bận làm bao nhiêu việc. Tình yêu là để vui chứ có phải lao động khổ sai chữa sự thất vọng về thế giới cho người khác đâu.
Bí quyết ở đây là tiếp tục bàng quan với những gì không được như kỳ vọng ở gấu. Gấu nó sai, nó chê thì cũng chấp nhận một cách bình thường như mọi ngày, với người khác. Xử lí mọi việc với gấu nhẹ nhàng bằng kỹ năng bàng quan bao năm mới luyện được.
Như vậy, gấu nó sẽ đỡ bị áp lực phải thay thế toàn bộ thế giới cho mình. Mình cũng nhìn thấy nhiều điểm hay của gấu hơn thay vì chăm chăm soi lỗi và phóng đại nó lên. Khi mình chăm chăm soi lỗi thì nó sẽ thành sở thích bệnh hoạn và tự hạn chế niềm vui mình có thể tìm thấy.
Mà có gấu là tốt lắm rồi, chiều nó, bao dung với nó đi. Không lại phải quay về với thế giới mà mình sợ hãi.
Have fun :" )

View more

Làm thế nào khi mình là người có khả năng rồi nghiễm nhiên người ta phó thác mọi thứ cho mình, nghiễm nhiên mình phải làm việc nhiều hơn người khác và bị phán xét khi mình ko khiến mọi thứ hoàn hảo ạ? Như thế có phải là bất công không ạ? Cháu cám ơn Ad trước ạ!

Làm thế nào ư :"?
Hiểu hơn về khả năng.
Khi mình bị vướng bởi vấn đề gì thì nghĩa là mình chưa đủ khả năng vượt qua nó.
Có ty tỷ loại khả năng trong cuộc sống.
Điều khiến chúng ta hay thất vọng là chúng ta nghĩ chỉ cần giỏi vài thứ là hoàn hảo rồi.
Khi vài sự giỏi đó không giải quyết được những vấn đề cần trình độ cao hơn, khi ta cứ nghĩ mọi thứ nằm trong tầm tay mà lại bó tay, ta sẽ bị shock. Cái shock này là do thiếu hiểu biết thế nào là giỏi thực sự, về sự khôn lường của tương lai.
Để không bị gánh việc cho người lười, để người khác khó phán xét, cần thêm nhiều khả năng, kỹ năng nữa.
Một trong số những tuyệt chiêu cần luyện được là khả năng từ chối những việc mình không thích, từ chối gánh việc cho người không cố gắng và biết phân công công việc để đạt được sự công bằng cho bản thân và tập thể.
Tích lũy thêm khả năng và quyết liệt hơn với những người kém nhưng hay phàn nàn, cháu sẽ có thêm cảm giác được công bằng.
Mà cháu biết điều gì hay nhất ở đây không :"?
Là cháu còn rất trẻ và có nhiều thời gian nâng cấp bản thân.
Điều quan trọng nhất là biết mình còn kém mảng này mảng kia, như vậy, khi quyết liệt với những người kém khác chỉ là để làm rõ vấn đề, để sống thẳng thắn chứ không phải để bộc lộ sự hung hăng, thiếu khiêm tốn, nhã nhặn.
Have fun :" )

View more

Chúc Ad 20-10 vui vẻ nha! =))

Cảm ơn bạn. Có bài này Ad vừa làm xong. Đang định post lên Wall thì nhận được lời chúc của bạn, post vào đây vậy, have fun :" )
2010
Ngày 20 tháng 10
Chỉ làm đường thêm tắc
Thôi thế này cho chắc
Ở nhà tốt với nhau
Chen lấn làm anh đau
Vì anh là phụ nữ
Sang ngày mai, ứ hự
Người ta còn tốt không
Anh ước gì mùa đông
Không khác gì mùa hạ
Mỗi ngày, bằng mọi giá
Anh đều tốt với em

Cháu đang rất bế tắc vì tật nói lắp của mình. Khi nói hay phát biểu một cái gì đó thì cảm giác sợ người khác cười mình vì cứ lắp bắp, không nói thì trong lòng đầy ức chế. Và như thế nhiều cơ hội trong cuộc sống cứ vụt qua trước mắt. Cháu muốn thoát khỏi cái tật đáng ghét này. Cháu phải làm sao đây ạ

Hàng ngày, chọn một đoạn văn trong sách, đoạn tin trên báo, khoảng 5 dòng. Đọc đi đọc lại thành tiếng cho đến khi không còn đọc lắp. Học thuộc lòng đoạn đó, nói lại cho đến khi không còn nói lắp.
Nếu thấy tập luyện với 5 dòng khó khăn, không hiệu quả thì bắt đầu với 1-2 dòng.
Thường thì ta hay bị mắc nhiều lỗi khi ta chưa từng chú tâm làm những việc nhỏ một cách hoàn chỉnh. Trong khi, làm những việc nhỏ một cách hoàn hảo chính là cách luyện tập để điều khiển não bộ tốt hơn, tập trung hơn. Mà làm việc nhỏ như rửa thật sạch một cái bát, xếp một chồng sách thật gọn, hít thở sâu và chậm 5 lần... lại không quá khó.
Ngoài ra, nói lắp còn có thể do bị lúng túng trước người khác. Như vậy, cố gắng sắp xếp trước câu nói trong đầu, tìm những câu ngắn gọn để không phải nói nhiều. Nói thành công câu này, lần này thì câu sau, lần sau sẽ tự tin hơn.
Nếu kiên trì rèn luyện mỗi ngày, ngoài việc nói trôi chảy hơn, cháu sẽ còn có được điều quan trọng nhất để hoàn thiện bản thân là tính kiên trì.
Gluck :" )

View more

1 tháng nay, em cực kỳ chán công việc. Trước khi ra khỏi cửa vẫn còn tự hỏi không biết có nên đi làm hay không? Em quyết định nghỉ, tháng 10 sẽ dành cho việc đi du lịch và tìm cho mình hướng đi khác.

...Dù háo hức với kế hoạch tháng 10 nhưng trong lòng vẫn có chút hoang mang. Em quen sắp đặt cho tương lai, cái gì cũng có kế hoạch, mà giờ chưa biết sau tháng 10 sẽ như thế nào? Ahihi, nhưng dù sao tháng tới vẫn sẽ là nghỉ việc
=
Giọng văn nghe lạc quan đó. Have fun :" )

phải đặt câu hỏi như thế nào thì mới được ad chọn để in vô tập ask vậy ạ? cháu cũng muốn được tặng sách ạ :'>

Cuốn Ask lần này do Just Thắng đến từ http://ask.fm/ngotband chọn nhé.
Dù ai chọn thì tiêu chí đầu tiên phải là câu trả lời hay, để đảm bảo chất lượng cuốn sách.
Ad luôn cố gắng trả lời hay mọi câu hỏi. Với câu hỏi hay thì sẽ được thiên vị hơn một chút, cố gắng gấp đôi.
Cuốn này chỉ chọn khoảng 100 câu từ hơn 1500 câu đã trả lời nên nếu có nhiều độc giả thích thú, có thể sẽ có các tập tiếp theo.
Vui nhé :" )

Chú có nghĩ hai người mà quá độc lập thì khó yêu nhau lâu dài không, vì quả thật cháu thấy những người như vậy hay sống trong thế giới của họ lắm, giả họ có lập gia đình thì nửa kia của họ nhìn chung cũng...bình thường - chỉ chăm sóc, nấu cơm, tắm giặt, và các thứ linh tinh khác thôi ạ?

Hai người dù thế nào thì cũng khó yêu nhau lâu dài. Vì tình yêu đôi lứa là một cái đẹp cần sự kiến tạo của cả hai. Tạo ra cái đẹp, duy trì được phong độ tạo ra cái đẹp là việc siêu khó. Cháu xem, các ngôi sao sân khấu, các cầu thủ hàng đầu thế giới cũng đâu có nhiều những năm tháng đỉnh cao. Đi lâu dài với cái đẹp là việc vô cùng khó. Như vậy, nếu coi tình yêu là thứ cao cấp thì không có được hoặc không giữ được lâu cũng đâu có gì lạ để ngước lên trời, đôi mắt hình dấu hỏi. Bình thường thôi. Ăn bát cơm thấy ngon, yêu bát cơm cho đỡ phức tạp hơn yêu người là được rồi.
Ad sáng tác liên tục gần như mỗi ngày trong hơn 20 năm nhưng trong lòng luôn bị lo lắng mai mình sẽ lỗi thời, độc giả nó bỏ đi theo tác giả mới. Tình yêu đẹp mong manh vậy đấy, cần quá nhiều nỗ lực để duy trì phong độ.
Rất ít cặp toát lên tình yêu tới già. Nhiều khi chỉ là giữ kỷ lục sống được với nhau lâu, chịu đựng nhau tốt. Cuộc sống trước tiên là sinh tồn, cộng sinh, phụ thuộc lẫn nhau nên người ta vẫn có thể sống với nhau lâu dù không có tình yêu, dù cảm xúc làng nhàng, dù ghét nhau, nói xấu, đánh chửi nhau.
Khi người ta sống độc lập giỏi mà người ta vẫn tìm đến tình yêu thì nghĩa là người ta cần nó. Như vậy, tình yêu sẽ rõ ràng, trong sáng hơn nhiều khi người ta cần nó vì người ta cần phụ thuộc và gọi sự được chu cấp, cộng sinh là tình yêu.
Không phải lúc nào chúng ta cũng có tình yêu nên phương án an toàn là có được sự độc lập trong cuộc sống. Như vậy, khi yêu hay không yêu đều có thể sống được và ít làm phiền người khác. Sự trưởng thành đó làm cho tình yêu có độ chín chắn và cuộc sống bên nhau có sự tôn trọng, dễ chịu hơn rất nhiều.
Sự độc lập, tình yêu đều quý giá và hoàn toàn có thể phối với nhau để ra tông màu đẹp, bền. Tất cả đều là do trình độ và may mắn T . T

View more

Related users

Ad có nghĩ là có kiếp sau ko ?

Ad nghĩ là mỗi người được sinh ra từ nguồn gene của cha, mẹ. Điều riêng có của mỗi người là cơ thể của họ. Bằng cơ thể đó, họ tiếp xúc với cuộc sống, cảm nhận nó. Qua các trải nghiệm, hành vi, lựa chọn mà mỗi người xây nên nhân cách của mình.
Khi chết, cỗ máy cơ thể ngừng hoạt động, kéo theo sự tan biến của nhân cách gắn với cơ thể đó. Nói cách khác, nhân cách hoạt động trên phần cứng là cơ thể, sinh trưởng, tàn lụi theo nó và sẽ không còn nữa khi phần cứng này biến mất. Đó là lí do mà khi bị chấn thương não, bị lão hoá, bệnh nặng, ta mất dần trình độ, cảm xúc hoàng kim mà lúc khoẻ mạnh, tỉnh táo mãi mới xây được.
Những tín hiệu về nhân cách, giá trị của mỗi người vẫn có thể được lưu trữ qua tác phẩm của người đó, qua ký ức của người khác, qua số hoá... Tuy nhiên, người đó làm sao cảm nhận tiếp khi không còn cơ thể sống?
Nếu có một thứ gì đó ở một cơ thể đã chết còn sót lại, có thể tham gia vào quá trình thụ thai nào đó thì một cơ thể mới sinh ra sẽ lại phải bắt đầu quá trình sinh, lão, bệnh, tử trên một môi trường sống mới, một dòng chảy mới của thời gian. Nó sẽ lại hình thành cá tính cho mình, một phần cá tính đó phụ thuộc rất nhiều vào môi trường của dòng chảy mới.
Một người được chôn xuống, một cây ăn quả mọc lên. Ta ăn quả đó, một phần quả hình thành từ chất nào đó của người đã khuất nhưng họ không sống trong ta. Các chất trong cuộc sống giúp ta vận hành nhưng e rằng linh hồn không đi bụp phát vào ta qua vài chất. Linh hồn là công trình phải tổng hợp, kiến thiết bằng cả cơ thể và cuộc đời mình.
Xem trên Discovery, một con cua bé nhỏ cũng có thể đứng trên bờ cắp một con rùa sơ sinh trôi theo dòng nước để măm. Chỉ 1/1000 con rùa biển được sinh ra có thể vượt thoát mọi khó khăn để to bự. Kiếp này để sống được còn khó khăn vậy, kiếp trước tìm đường chui vào kiếp này còn khó đến đâu.
Tuy nhiên, Ad không biết. Có thể có kiếp sau, có thể không. Chỉ muốn nói là cuộc sống vẫn là một cuộc trao đổi chất, chất từ người này có thể đi sang người khác nhưng sự sống của mỗi người là một kiến trúc vi diệu của chính người đó, lập trình bằng quãng đời của người đó, đập bằng nhịp đập của người đó. Nó rất riêng dù không dễ cảm nhận mỗi cái riêng, dù ngoại hình, tính cách, suy nghĩ của rất nhiều người giống nhau.
Tất cả là một, trong một tổng thể trao đổi chất. Ở góc độ này thì mọi thứ đều có sự kết nối, tiếp nối và kiếp sau là chuyện hiển nhiên.
Nhưng kiếp sau của cái gì, ở mức độ nào? Kiếp sau của một người sống trong chế độ Cộng Sản, sống cuộc đời bị ảnh hưởng bởi sự kém cỏi của nó e rằng sẽ không có khi chế độ này không có kiếp sau. Ở thời đại khát thông tin này, chỉ một vụ kiếp sau đủ thuyết phục là sẽ bị moi đến cùng. Đâu?
Có thể sinh sản vô tính hay dịch chuyển não từ cơ thể này sang cơ thể kia khiến cách tạo ra sinh vật, cách sống hoàn toàn khác. Nhưng lúc đó, có thể người ta sẽ dùng những từ chính xác hơn từ "kiếp sau". Vì chúng ta mỗi lúc một khác. Hôm sau, giây sau, lần hít thở sau đã là kiếp sau của ta rồi.
Cứ cố, cứ vui luôn, cho chắc :" )

View more

ad thức ngủ theo cơ chế nào vậy ạ? thấy 1 - 2h sáng vẫn còn bài post hiện lên đều. :D

Chắc theo cơ chế thị trường quá T . T
Hồi còn trẻ thì Ad thường xuyên thức xuyên đêm, ngủ bù xuyên trưa. Sau thấy suy giảm sức khoẻ quá bèn ngủ sớm hơn và dậy sớm hơn.
Việc dậy sớm rất có ích, giúp mình có thêm thời gian trải nghiệm một ngày và sớm buồn ngủ để buổi tối dễ ngủ hơn.
Tuy nhiên, có những đợt dính nhiều công việc ban ngày, khó tập trung sáng tác thì Ad dành thêm thời gian buổi tối và đêm cho sáng tác, để giữ được thói quen sáng tác đều đặn.
Cũng may là thời trẻ rèn được nết thức khuya nguy hại nên dù bây giờ không thức khuya giỏi bằng nhưng thức khuya cũng không quá khó. Dù bị mệt nhưng vẫn hoàn thành được một số chỉ tiêu công việc mà mình đề ra. Có cảm giác thanh thản đó thì dễ ngủ hơn. Cái này cũng có thể gọi là bệnh nghề nghiệp.
Những năm gần đây thì Ad phải dậy sớm hàng ngày nên dù thức khuya thì giờ dậy vẫn không thay đổi. May là khá tự do về thời gian nên khi mệt có thể ngủ trưa. Cuối tuần cũng có thể ngủ bù vào Chủ nhật.
Giấc ngủ rất quan trọng với Ad, ốm, mệt, stress hay chấn thương, cứ ngủ thật đã là sẽ lại vui sống nên luôn cố gắng ngủ trung bình 6 tiếng một ngày. Ad coi đây cũng là một chỉ tiêu quan trọng để giữ sức khoẻ, không phớt lờ chuông báo động của cơ thể nữa.
Cảm ơn bạn đã quan tâm đến giấc ngủ của Ad.
Chúc bạn ngủ luôn ngon :" )

View more

Giảng viên dạy môn văn học Việt Nam của cháu đưa ra bài thơ "Tiếng thu" của Lưu Trọng Lư và nói sinh viên hãy nêu cảm nhận của bản thân về bài thơ này. Ý kiến đầu tiên nói rằng đây là bài nói về nỗi lòng người chinh phụ....

(Tiếp). Ý kiến thứ hai là cháu, nói rằng theo em nghĩ thì đây là bài thơ nói về sự cô đơn của tác giả, cũng không hiểu sao mà cả lớp vỗ tay ầm ầm. Thế rồi giảng viên ngay lập tức nói là " các bạn tán thưởng theo ý kiến bạn này thì còn nông cạn lắm"....
(Tiếp theo). Cháu cũng hiểu điều đó, ý giảng viên nói là cả lớp chỉ biết hưởng ứng ý kiến người khác mà không biết phản biện lại. Tuy nhiên có điều khiến cháu bực mình, giảng viên chỉ liên tục chê bai nào là sinh viên không được bồi dưỡng tinh thần văn học...
(Tiếp)..Nào là sinh viên không chịu lắng lòng xuống để hiểu ý nghĩa bài thơ, nào là không có sự nhạy cảm về ngôn ngữ. Những lời chê bai đó đúng là có thật, nhưng thay vì thế giảng viên của cháu lại chỉ toàn đi chê bai mà chẳng đưa ra giải pháp nào....
(Tiếp)... khiến cho sinh viên yêu văn học hơn. Cháu không thấy được tinh thần truyền tải văn học của giảng viên trong đó, cháu chỉ thấy một đống sự chê bai, trách móc, rồi lâu lâu giảng viên lên đồng nói lan man sang những cái không liên quan gì cả.
(Tiếp)... Hơn nữa, giảng viên lớp cháu không hề đi làm thực tế ở đâu. Vậy mà cứ oang oang nói rằng phải làm truyền thông cho sách sao cho hấp dẫn ( cháu học truyền thông). Cháu có nên góp ý với giảng viên cuả mình không ạ?
=
Chào cháu :" )
Trong đời cháu sẽ gặp nhiều người làm mình thấy thuyết phục hơn. Cháu còn có Google để tìm hiểu thêm về mỗi tác phẩm. Bởi vậy, dù giảng viên thế nào, cháu vẫn có cách để học được những thứ chất lượng.
Thảo luận, tranh luận là những kỹ năng cần thiết để phát triển nghề nghiệp, cọ sát tư duy, cải thiện giao tiếp. Khi mình nói ra xong được việc gì tồn đọng thì tâm trí mình sẽ có thêm sự thoải mái cho việc khác, mình biết diễn đạt trôi chảy hơn. Trong mỗi lần tranh luận, mình sẽ bộc lộ nhiều hạn chế về ngôn ngữ, trình độ, thái độ để nhìn lại và cải thiện. Cháu hoàn toàn có quyền góp ý với giảng viên của mình như làm một bài tập tranh luận. Tuy nhiên, giống câu "Chọn bạn mà chơi", cũng nên chọn người để tranh luận. Cháu thử góp ý từ những việc nhỏ nhất. Nếu giảng viên cầu thị, tiếp tục trao đổi. Còn nếu nguy cơ vô ích cao và sau khi tranh luận, cháu càng khó chịu hơn với mỗi buổi học, hãy học cách bơ, dành thời gian cho những người biết lắng nghe hơn, cho Google, cho sự thoải mái của mình.
Trong trường hợp, nhiều bạn cảm thấy giảng viên không đủ chất lượng, gây phí phạm thời gian các tiết học thì có thể kiến nghị lên hiệu trưởng. Hiệu trưởng cũng lởm thì ta có thể đưa các vấn đề này lên Facebook.
Bài "Tiếng thu" là một bức tranh duy mỹ. Tác giả có lẽ không có mấy tâm trạng ngoài cảm hứng làm việc: Tạo ra một bức tranh đẹp, cổ điển, lãng mạn, giàu nhạc điệu. Khi không nhìn thấy vẻ đẹp của bức tranh qua mỗi chi tiết công phu thì chúng ta thường đi vào con đường tối là mò tìm tâm trạng tác giả.
Have fun :" )

View more

Cháu muốn hỏi ad 1 câu này ạ, nếu cháu chán học quá không muốn học mà không đi học lại không biết phải đi đâu thì sao ạ? Đôi lúc cháu thấy trường học vừa là một chốn gò bó với kiến thức nhàm chán, lại vừa là nơi nếu rời ra thì đời cháu chẳng ra sao. Giá mà được ở nhà đọc sách cháu thích thôi :'(

Đây là tình trạng chung của trên 50% các bạn trên trái đất nhé. Cứ 1 trong 2 người bạn thì có một người [Chán học mà không biết làm gì ngoài đi học cho bớt chán].
Nên mới sinh ra thuật ngữ "Đôi bạn cùng tiến" ý là cứ mỗi bạn thì phải có một bạn hỗ trợ cho nó bớt chán, cho có động lực cạnh tranh, phát triển...
Cháu thử có thêm bạn đọc sách xem. Đến lớp nói chuyện về sách cũng kool lắm T T

Theo anh, tình yêu thắng được những gì trên thế giới này? Thực tế cho em thấy câu trả lời hẳn không phải là "mọi thứ".

Tình yêu là một dạng chất kích thích vì nó làm người ta hưng phấn hơn. Một ly sữa ngon, một cốc bia êm làm ta thấy lâng lâng, yêu đời hơn. Một tình yêu cũng vậy.
Một ly sữa hỏng, một cốc bia nhiều cồn gây đau đầu hoặc ta không biết uống nhưng cố uống nhiều, đi lại loạng choạng gây nguy hiểm, lải nhải ngu ngốc là những dạng chất kích thích thiếu chất lượng hoặc ta chưa biết dùng một cách có chất lượng. Tình yêu của ta cũng có thể kém chất lượng như vậy nếu ta kém hoặc lựa chọn kém.
Như vậy, tình yêu xịn đến đâu, đem lại hạnh phúc đến đâu là do cách yêu, trình độ yêu của mỗi người. Mỗi tình yêu mỗi khác vì level của mỗi người yêu mỗi khác.
Tình yêu là một chất kích thích mạnh và gây đầy ảo tưởng, bởi vậy, trong các tình yêu trên đời, đầy sự hâm, nhầm lẫn, lo lắng, ghen tuông mù quáng...
Người tiêu cực dùng các chất kích thích dễ dẫn đến tăng hành vi tiêu cực, bạo lực nên nếu bạn muốn người yêu hạnh phúc, không bị chịu đựng những thứ tật xấu nhân danh yêu thương của bạn, bạn cần rèn luyện mình thành người tử tế trước khi lạm dụng chất kích thích là tình yêu. Còn đang bẩn tính, làm mình sạch hơn rồi hẵng đi kiếm gấu.
Bạn có thể dùng nghị lực để vượt qua nhiều thứ chứ không cần dùng tình yêu. Bạn biết đứng lên phủi đầu gối trước khi biết tương tư. Tình yêu cần được vun xới thành sự dễ chịu, tránh đem tình yêu ra làm vũ khí cho chuyện thắng thua. Vì tình yêu bị dùng làm vũ khí sẽ trở thành vũ khí. Bạn uống một ly bia để có dũng khi đi đánh nhau, bạn đang làm hỏng sự thưởng thức bia.
Trân trọng những khoảnh khắc hạnh phúc tình yêu đem lại và vượt qua khó khăn bằng nghị lực, tránh đem tình yêu ra ngã giá. Đó là cách không biến tình yêu thành chất kích thích gây hại.
Ngoài ra, tình yêu không chỉ tồn tại dưới dạng tình yêu đôi lứa. Tình yêu đôi lứa là dạng tình yêu gây nhiều áp lực cho nhau nhất vì sự đòi hỏi đối tác phải giống mình. Trong khi, chúng ta yêu cây cối, bầu trời, con cá một cách vô điều kiện hơn, đơn giản vì chúng đẹp và không đặt điều kiện gì cho ta. Đó là lí do nhiều người rất biết yêu thương nhưng vẫn còn nấn ná trước tình yêu đôi lứa.
Tình yêu đôi lứa là chuyện không hề đơn giản, ngay cả với phần lớn những người đã được gọi là đôi lứa. Các đôi lứa vẫn luôn loay hoay và làm tổn thương nhau khi biến tình yêu thành cái gì đó tiêu cực, không làm mình và đối tác tốt lên, hạnh phúc hơn.
Bởi vậy, nên nhẹ nhàng với tình yêu cho nó đỡ phức tạp, để nó giúp ta lâng lâng và thấy đời dễ chịu hơn, đừng bắt nó phải đi đánh đấm cho mình.
Vui nhé :" )


Have fun :" )

View more

Câu hỏi dài nên cháu viết ở link dưới đây. Cảm ơn Ad nhiều ạ <3 https://docs.google.com/document/d/1-3GAbktWYtLAn-Mqv30m-kbWq2nzPPL9vqK3LIT19qw

huyenduong97’s Profile PhotoNguyễn Huyền Dương (Z)
Cháu luôn viết những câu Ask hay, Ad xin copy ra đây để mọi người được đọc :" )
=====
Cháu đọc được rằng, hầu hết mọi người đánh giá cao bản thân ở điểm gì thì sẽ dùng đúng thang giá trị đó để đánh giá người khác. Ví dụ doanh nhân sẽ nghĩ tất cả mọi người nên khởi nghiệp. Người thích đọc tin rằng thế giới này nên đọc nữa. Người dịch chuyển bảo hãy đi nữa đi hãy mở đầu óc ra. Người tốt bụng với động vật trách người khác không tốt đủ.
Bạn ở cùng nhà với cháu, khi cháu gọi từ phòng bên cạnh thì thường không trả lời ngay. Bao giờ cũng phải "Phương Anh ơi" đến lần thứ 3 bạn mới trả lời. Ban đầu cháu thấy kì lạ, băn khoăn vô cùng, đôi khi hơi bực kiểu "là mình thì mình sẽ ơi ngay". Mãi cháu mới quen được.
Khi nói về phim Spirited Away, đạo diễn Hayao Miyazaki nói, tụi con gái tuổi này, khi gọi thì chẳng trả lời ngay đâu, nên Chihiro trong phim cũng y như thế.
Cháu hay bị sa vào việc dùng thang giá trị của mình đánh giá người khác, rồi bực bội băn khoăn nhỏ nhặt không đâu, bị xao lãng khỏi việc to hơn. Với cháu, câu nói của Miyazaki vừa là sự quan sát trìu mến, vừa là sự chấp nhận tuyệt đối kiên nhẫn. Làm sao để đạt được cảnh giới như vậy ạ? Làm sao để chấp nhận mọi người như họ vốn thế rồi tập trung vào việc của mình ạ?
=====
Câu trả lời là khi mình thực sự muốn điều đó. Bởi khi thực sự muốn thông cảm với mọi người hơn thì mỗi lần thông cảm được với người khác là một lần cảm thấy dễ chịu hơn vì đi được thêm một bước để đạt tới cái đích [Kệ người ta].
Cảm ơn cháu :" )

View more

Ad ơi tại sao có những thứ không đi từ trái tim vẫn chinh phục được công chúng? Ví dụ những sản phẩm hời hợt, giả tạo chẳng hạn.

Con người bị chinh phục bởi nhiều điều chứ không chỉ những thứ đi ra từ trái tim. Cơ thể đâu chỉ có trái tim hoạt động.
Một ca sỹ đứng trên sân khấu. Có người chỉ cần nghe hát. Có người muốn xem thêm vũ đạo. Có người được đi xem để về khoe là sướng rồi, lần đầu được trải nghiệm điều mới mẻ, với người đó, cái gì cũng hay.
Ngoài ra, có nhiều thứ đi từ trái tim người khác và đến được với những trái tim tương đồng nhưng không đến được trái tim ta. Nhiều khi là do style khác nhau. Người thích màu xanh, người lại thích màu gì cũng được.
Như vậy, không nên bắt mọi người phải rung động theo cách của mình.
Khi mình tập trung vào những thứ mình thích thì sẽ ẵm 2 giải:
1. Không còn thời gian hóng chuyện thị phi và bức xúc vì sở thích của người khác.
2. Tìm thấy thêm nhiều thứ hay để tiêu tốn thời gian vào.
Đây là một công thức: Khi bạn thấy mình chuyển dần thời gian lo cho cái dở sang lo cho cái hay, bạn đang hay lên và bị hút về phía cái hay nhiều hơn.
Gluck :" )

View more

Ad ơi, theo Ad vì sao giới trẻ Việt Nam bây giờ lại rất ít đọc sách văn học Việt Nam?

Chưa chắc kết luận [Giới trẻ Việt Nam bây giờ lại rất ít đọc sách văn học Việt Nam] của em đã chính xác. Chưa thấy thống kê cho việc này.
Ad ra Nguyễn Xí là chỗ nhiều người mua sách lui tới vì sách phong phú và giá rẻ, vẫn thấy có nhiều cuốn viết bằng tiếng Việt được bày ở ô sách bán chạy.
Tuy nhiên, Ad không quan tâm đến mấy việc này vì với thị trường rộng mở, tự do, các sản phẩm phải tự khoẻ để sinh tồn.
Thời đại mới của kết nối, của những tri thức hàng đầu được phổ biến, những người giỏi và muốn giỏi sẽ ngày càng giỏi, ngày càng biết chọn lọc cái hay.
Cứ hay là sẽ đến được với bàn tay chăm tìm kiếm của họ.
Còn không hay, không phải vấn đề Ad quan tâm.
Em cứ lo cho cái hay, không cần lo cho đất nước này làm gì vì lo cho cái hay là lo được cho cả thế giới :" ppp

Ad ơi em vừa ctay ngy xong, cô ấy là mối tình đầu của em , em biết bây h níu kéo lại thì cô ấy cx chẳng trở lại được với em, bây h chỉ để lại bao cảm xúc buồn đau sự thất vọng của bản thân đã k giữ đc cô gái , dường như mọi động lực của em không còn . Mấy tuần nay thẫn thờ như cái xác sống vậy ăn

Không ngon thậm chí vài hôm e bỏ bữa vì không ăn được , mỗi đêm khi ngủ e bật thức lúc 3h sáng mà chả hiểu sao , con tim em đập thình thịch loạn xạ vào mỗi buổi sáng em thức dậy . Tuy biết mình không thể ở trạng thái như này được nhg em lại chả biết làm gì tại làm việc gì cũng không có hứng thú gì...
Thú gì nữa em biết vc này nếu để lâu sẽ ảnh hưởng nhiều tới sức khoẻ hay cuộc sống của em rất nhiều nhg em lại chả làm gì được . Em cần lời khuyên của ad , cảm ơn ad đã giành thời gian đọc ạ
=
Trạng thái này quả là khốn khổ nhưng không hề hiếm, rất rất nhiều người phải trả qua.
Điều tuyệt vời là nếu sống được tiếp, vươn dậy khoẻ mạnh thì trong cơ thể sẽ có một kháng thể khủng, giúp ta không bị quá thất vọng, khốn đốn vì những việc không toại nguyện khác nữa. Cuộc sống sẽ dễ thở hơn. Ta có được thêm hai tuyệt chiêu là biết chấp nhận thất bại hơn và biết vượt qua khủng hoảng hơn.
Còn lúc thở chưa dễ thì nên tập thể dục để buộc cơ thể phải thở, phải vận động để tiết ra các chất giúp cơ thể thư giãn, dễ ngủ hơn. Các cảm xúc tiêu cực cũng được chuyển hoá thành năng lượng cho vận động, không bị lãng phí nằm ì đó ăn mòn ta.
Nhờ những vụ thất tình mà phong trào thể dục của thế giới lên cao, mọi người khoẻ mạnh hơn, tự lo cho mình tốt hơn.
Không một điều gì xảy ra không là một động lực sinh tồn.
Gluck :" )

View more

Mỗi khi thấy bạn mình cũng thích 1 rapper, 1 diễn viên, 1 bộ phim hay 1 cuốn sách nào đó, ban đầu em khá khoái vì tìm đc bạn để tám, nhưng ngay sau đó, em cảm thấy như muốn giấu cả thế giới chính sở thích của mình, ko muốn ai biết, chỉ mình em vui, chỉ mình em phấn khích với nó thôi. Em bị sao vậy ạ

Nếu em cảm thấy đã tám đủ và không muốn tám nữa thì đó là chuyện bình thường.
Nếu em muốn tám để thu thập thông tin, sau khi có nhiều thông tin rồi lại không muốn chia sẻ, hưởng một mình thì đó là sự không công bằng, lợi dụng người khác.
Nếu rơi vào trường hợp thứ 2 thì đó là tính xấu gây hại cần điều chỉnh. Bởi đến một lúc nào đó, tính xấu sẽ bốc mùi, không tạo được sự win-win, người ta không muốn ở gần, không muốn chia sẻ với mình nữa -> Tính xấu đó làm hại mình T . T

Em năm nay 20 tuổi, và đang ở 1 mình trong 1 căn phòng nhỏ trên phố, mỗi tháng mẹ đều cấp lương cho em, nhưng em lại dùng số tiền đó chỉ để mua sách truyện. Tuy nhiên đã 2 năm rồi mà em mới đọc được 10 quyển, đống sách đó vẫn còn nguyên. Em rơi vào tình trạng này lâu rồi mà ko biết chữa sao ad ạ?

Mỗi cuốn sách chưa đọc là một viên thuốc để em chữa.
Have fun :" )

Ad có thấy một sv đh năm ba luôn viện hàng loạt lý do mỗi khi định tìm một công việc làm thêm là bất thường ko ạ? Và cho đến h phút này cô ta vẫn ko thể thoát ra khỏi những mớ câu hỏi đó để tự kiếm cho mình những đồng tiền đầu tiên.

Vấn đề không nằm ở việc đi làm hay không đi làm, kiếm được tiền hay không kiếm được tiền khi đang đi học. Có những người rất tập trung học và không còn đủ thời gian đi làm. Học một cách thực sự để hiểu biết, để nắm được những lý thuyết cao cấp, chăm tra cứu, tham khảo tin tức để hiểu hơn những bài học thực tiễn để khi đi làm có thể thạo việc ngay cũng chính là một công việc thực sự, đầy vất vả.
Trong trường hợp của em thì vấn đề nằm ở sự trì hoãn. Nếu em chưa thực sự cần tiền và chưa đủ thích đi làm thêm, em không cần giống các bạn khác. Nhưng nếu muốn trở thành người hoàn thành tốt công việc, em phải cải thiện tính trì hoãn. Bởi càng về sau, độ khó của các công việc sẽ càng tăng, cần hoàn thành rất nhiều chi tiết để lắp ráp thành tổng thể. Buộc phải có sự kiên trì, nỗ lực với từng chi tiết để có được hàng ngàn chi tiết hoàn thành tạo nên thành công tổng thể.
Tính trì hoãn sẽ gieo sự trì hoãn, lí do lí trấu vào từng chi tiết công việc, cản trở từng bước trong hàng nghìn bước để leo lên một ngọn núi. Khi nhìn thấy người khác leo được lên cao mà mình chưa bước được những bước đầu tiên, mình sẽ càng hoang mang và sự hoang mang càng làm tinh thần mình càng yếu đi. Sự hoang mang cùng tính trì hoãn sẽ song kiếm hợp bích để làm tâm hồn mình vừa cùn nhụt vừa thành chuyên gia bao biện cho sự cùn nhụt đó.
Đây là mô hình tâm lí của rất nhiều người sống trong cuộc đời. Rất nhiều người vẫn sống như vậy, có điều, họ rất khó làm tốt công việc và không có được dạng hạnh phúc từ những công việc hoàn thành. Những người nói sai, suy nghĩ sai để bao biện thì thường xuyên gây nhiều phiền phức, khó chịu cho người khác, cản trở công việc của người khác. Đó cũng là một dạng người xấu trong xã hội, không biết đúng, sai, chỉ lo phòng thủ cho bản thân, ra đường phi xe vào người ta là đổ lỗi ngay. [Trì hoãn, bao biện và thất bại], vòng lặp đó có thể biến người ta thành những thứ tệ hơn người ta có thể tưởng tượng.
Nếu em chưa bị sức ép đi làm buộc phải đi làm, cứ nỗ lực để hoàn thành tốt từng việc nhỏ quanh mình: Bài tập, việc nhà, lịch tập thể dục, lịch hẹn...
Có nhiều người ưa chuộng sự lười biếng, thích trì hoãn nhưng khi cần làm việc, vẫn làm rất hiệu quả. Lí do là họ luôn có ý thức hình thành nghị lực, hoàn thiện các kỹ năng cho bản thân qua nhiều việc nhỏ không tên. Khi cần, luôn có thể bật nghị lực và kỹ năng lên, soi sáng công việc.
Em có thể cuộn chuột để hình thành dần các mảnh nhỏ nghị lực cho miếng ghép nghị lực của em.
Gluck :" )

View more

Em một đứa ko hề nổi bật ở bất cứ lĩnh vực nào, em học sp tiếng anh nhưng ghét dạy, ghét nói tiếng anh, ngại giao tiếp ngay cả vs tiếng việt. Em ko hề hay biết điểm mạnh của mình, em biết em dở tệ ở đâu, nhưng lại ko thể kiểm soát và thay đổi đc nó. Em tự hỏi mình sống 20 năm trên đời này để làm gì?

Để cuộn chuột rèn thêm tính kiên trì đó :" p

cháu đã là sinh viên năm 2 và thực sự cháu thấy cuộc sống của cháu trì trệ, suốt ngày chỉ biết nghe nhạc và đọc sách, cháu không có nhiều bạn, k ước mơ và cháu cũng không thích ngành mình đang học ạ :( cháu chỉ vui buồn theo từng trang sách mình đọc thôi ạ :(

và cháu rất dễ bị lừa. đó có phải là tác dụng phụ của việc đọc quá nhiều mà không chịu tiếp xúcngoài đời không ạ ?
=
Đây là tác dụng của việc thiếu kỹ năng. Chúc cháu cuộn chuột vui để cày thêm :" )

Có những giai đoạn em cảm thấy hoang mang cực độ Ad ạ, như lúc này chẳng hạn. Em chán nản, làm việc vật vờ và không có định hướng. Em không muốn tiếp tục công việc lặp đi lặp lại như thế này mỗi ngày nhưng lại sợ thay đổi :(((

Mời em cuộn chuột để tĩnh tâm.
Gluck :" )
Liked by: Nguyễn Nga Hoàng

Chào cái chú hôm nọ 9gag mình gặp nhau Là cháu comment lại Mong chú-cháu đối đầu Chắc chú quên mất rồi Nhưng cháu thì nhớ đấy Từ bài một bài hai Nay năm chục có lẻ Về cháu và cuộc đời Về niềm tin hy vọng Hy vọng lời thơ cháu Chạm được đáy tim sâu Mong phản hồi nơi chú - từ một đứa đâu đâu

Cảm ơn cháu, have fun :" )
Liked by: Nguyễn Nga Hoàng

Thưa ad, thỉnh thoảng, em xấu hổ vì sự khác biệt của mình- xấu hổ ở phương diện khả năng hòa nhập còn kém và sự chênh vênh trong cảm xúc. Em nên làm gì trong tình huống này?

Em nên cuộn chuột :" )
Liked by: Nguyễn Nga Hoàng

không phải màu mè hóa tâm trạng gì hết, thời điểm này tự nhiên cháu thấy rất chơi vơi. có nhiều việc quá rồi không biết nên làm gì, giảm độ mơ mộng của ước mơ cho gần thực tế rồi chán quá muốn bỏ hẳn, nhớ về những hồi ức ngày nhỏ rồi bỗng thoáng lo lắng nghĩ về một cái chớp mắt mình đã già và đang..

..(đang) hồi ức về hnay, hay là mường tượng về ngày mà thế giới diễn biến mà k có mặt cháu nữa, ko biết t.giới thế nào, đất nc ra sao nhỉ... Cháu cố dọn dẹp suy nghĩ mông lung để tập trung làm việc nhưng k dc, cảm giác cơ thể đang rất mơ hồ, nhìn bầu trời và thở dài nhiều hơn. vẫn..
...(vẫn) ý thức được thể trạng của mình, nhưng không làm sao để giải quyết được.
=
Một trong những cách hiệu quả nhất để thoát khỏi tình trạng lầy của trí não là chăm tập thể dục. Đầu tiên cần kiên trì tập đều đặn. Sau đó là đặt ra các mức hôm sau cố hơn hôm trước một chút. Bản thân sự cố gắng đó khiến não khoẻ hơn, vận động của cơ thể giúp thấy cuộc sống thật hơn.
Bên cạnh các bài tập thể dục như bơi, chạy bộ..., cháu có thể tập thêm bài cuộn chuột để tìm thấy các Ask tương tự.
Việc nhà như dọn dẹp, rửa bát, quét nhà, lau nhà, sửa chữa cũng chính là những môn thể dục rất xịn.
Kiểu gì muốn khá hơn cũng phải cố gắng theo cách nào đó. Cố gắng chính là những chi phí để sắm cho mình một cuộc sống tốt hơn.
Have fun :" )

View more

Anh Linh ơi, anh có đọc tác phẩm Nỗi buồn chiến tranh của nhà văn Bảo Ninh chưa ạ? Tác phẩm giá trị được dịch sang tiếng pháp & anh và được dạy ở các nước tư bản. Ấy thế mà tác phẩm ko đoạt giải VH,HCM năm nay. Em thấy tiếc quá anh ơi, anh nghĩ sao về chuyện này?

Đây là một tác phẩm hay nhưng khá rối, bị quá nâng tầm nhờ chủ đề chiến tranh Việt Nam và là tác phẩm về chiến tranh hiếm hoi không viết theo chủ nghĩa anh hùng nhàm chán.
Ngay cả việc một tác phẩm thực sự hay không đoạt các giải thưởng nhà nước cũng là rất bình thường. Chờ đợi sự định giá từ những người nhà nước thẩm mỹ kém (hoặc giả như có chút thẩm mỹ biết hay dở cũng thiếu trung thực với những cái hay nhất, tiêu tiền thuế lung tung cho những hội đoàn hay cá nhân làm nghệ thuật vớ vẩn) là sự chờ đợi được ban ơn của người nô lệ từ những kẻ không ra gì.
Khi khán giả đủ lớn khôn, đủ biết thẩm định cái hay một cách trực tiếp nhất khi thưởng thức, không cần chờ người khác xếp hạng hộ thì đó mới thực sự là sự quan tâm đến cái hay. Nếu có tiếc thì là tiếc cho việc khán giả ở thời đại internet này có bao cơ hội tiếp xúc với cái hay mà vẫn học hỏi thưởng thức quá chậm. Chứ tiếc gì mấy giải thưởng quèn :" p

View more

Cháu cảm thấy trong cháu có nhiều tình yêu mà không biết san cho ai. Cháu chăm sóc gia đình, dành thời gian chất lượng với bạn bè, chăm trồng bản thân kĩ lưỡng, nhưng các kiểu tình yêu không thể thay thế nhau. Hiện tượng "khát gấu", thèm người yêu này có phải là một biểu hiện của cô đơn không ạ?

Trong mỗi người có nhiều nhu cầu, mỗi nhu cầu lại cần đối tượng phù hợp để đáp ứng. Ví dụ ta thích ăn kem, ta không thể ăn phụ huynh hay gấu thay kem.
Vấn đề muôn thuở của cuộc sống là những nhu cầu của mỗi người thường lớn hơn khả năng tìm cách đáp ứng được của họ. Thời gian để thoả mãn hết mọi nhu cầu luôn nhiều hơn thời gian sống của mỗi người. Nhưng đó chính là điều hay. Nó đem lại cho con người 2 động lực sống:
- Luôn có những gì chưa được thoả mãn, luôn có những việc dang dở để làm tiếp.
- Thuần hoá bản thân. Học sự chấp nhận, hài lòng với việc không thể toại nguyện mọi thứ, để không bị nhu cầu thiêu đốt.
"Nếu không có được điều mình yêu, hãy yêu điều mình có" là một châm ngôn rất thực tế.
Đó là lối suy nghĩ tích cực để dù ta có hay không có được điều mình muốn, ta vẫn biết cách khiến tình yêu với thực tại trong ta luôn vận động. Ta luôn tìm được điều hay, niềm hạnh phúc mỗi ngày từ những gì quanh mình. Sự trống vắng, vật vã cũng chỉ chiếm được một phần trong não bộ, chiếm được một phần thời gian trong ngày. Nếu các vùng đất cảm xúc khác được vun xới, nó sẽ giúp ta bận rộn và mất tập trung vào sự cô đơn.
Triệu chứng "thiêu thiếu", cô đơn của cháu là tâm lí chung của muôn loài. Giải pháp tạm thời là tiếp tục hoàn thiện bản thân và nâng cấp sự hài lòng với thực tại. Việc đó tốt cho bản thân, cả lúc có hay không có gấu.
Gluck :" )

View more

Chào Ad tập 2 :''D, Ad nghĩ gì về game "Chuyện 6 chữ" bên phương Tây, nếu áp dụng vào tiếng Việt thì bao nhiêu là đủ (em nghĩ là 21), các câu tục ngữ hay ngạn ngữ có được xem thuộc thể loại này không? Cảm ơn Ad nhiều nhiều ạ.

Chào em :" )
Game này hay, giúp viết súc tích hơn. Cũng chẳng thể nói bao nhiêu là đủ, tuỳ.
Tuy nhiên, Ad thích game truyện ngắn giới hạn trong 100, 200, 1000 từ hơn. Phần hỏi và trả lời của Ask cũng là một dạng game giới hạn kí tự như vậy.
Những người viết thực sự chau chuốt thì mỗi từ đều phải có giá trị nên nhiều từ hơn thì thường sẽ mang nhiều giá trị hơn. Một câu chuyện không chỉ có ý tưởng mà còn cần cả khung cảnh, thoại, cá tính của các nhân vật, độ nhanh/chậm... E rằng giới hạn trong vài từ sẽ không phát huy được nhiều ngoài ý tưởng.
Em có nhận định rất hay, đúng là các câu tục ngữ, ngạn ngữ chính là những câu chuyện cực ngắn, cô đọng được nhiều điều và thường rất thú vị, làm người ta bừng sáng.
Viết ngắn hay dài đều hay sẽ xịn hơn là chỉ viết ngắn hay hoặc chỉ viết dài hay. Luôn có nhiều thứ phải tập luyện.
Have fun :" p

View more

Liked by: Nguyễn Nga Hoàng

Em chào ad, em muốn hỏi là ad nghĩ sao về những trang web xem tử vi, bói toán trên mạng. Bản thân em coi đó là những sự chính xác vô ý, nhưng không giải thích được, và khá bị cuốn hút tò mò :3. Thêm nữa, trước đây ad có 1 câu trả lời khá hay về chiêm tinh, cung hoàng đạo mà giờ em tìm hoài k thấy :(

Chào em :" )
Đó cũng là một dạng thông tin trong siêu thị thông tin internet.
Khi đi siêu thị, Ad thường đi một vòng xem nó có những hàng hoá gì. Những trang web xem tử vi, bói toán cũng là những ngăn sản phẩm trong siêu thị, thi thoảng Ad có ghé qua xem thế nào. Dạng hàng hoá thông tin này cũng có ít nhiều tính giải trí vì có tính kể chuyện, gợi ý, động viên, brainstorm... nhưng Ad không nhặt cho vào xe đẩy vì không thích bằng các mặt hàng khác như tin tức hàng ngày, Facebook của những người hay, CD của Ngọt...
Hành trang của Ad có giới hạn nên Ad sẽ không mang những gì mà phần không thích nhiều hơn phần thích.
Lí do không thích nhiều hơn thích là ở đó không có sự chịu trách nhiệm cho kết luận dễ dàng về cuộc đời người khác. Ở đó cũng tập trung quá nhiều người hãm, đồng bóng, âm lịch, dặt dẹo, không thể nói năng, cư xử sáng sủa, đơn giản trong các hoạt động sống thường ngày. Họ chưa đủ sáng cho bản thân, e rằng khó mà thực sự khai sáng được cho người khác.
Mọi thứ đều là thông tin nhưng hiểu ra được, đưa ra được một thông tin chính xác làm cuộc sống sáng sủa hơn rất khó, đòi hỏi nhiều suy ngẫm, trình độ và trách nhiệm với lời nói. Môi trường có quá nhiều người nói như đúng rồi những điều thiếu chính xác và có quá nhiều người tin là môi trường của sự tăm tối, lừa gạt nhau, lừa gạt bản thân.
Cuộc sống có nhiều cách xử lí thông tin, không nhất thiết chỉ có con đường khoa học mới đem đến sự chính xác. Các thông tin thống kê dưới dạng tử vi, bói toán cũng là những thông tin có thể tham khảo cho bức tranh toàn cảnh như bao thông tin khác. Cũng không loại trừ trường hợp có những người có giác quan xử lí thông tin đặc biệt hoặc có những người phân tích, thống kê tốt biết sử dụng hiệu quả những bộ môn như vậy, nhận định họ đưa ra có độ chính xác cao. Nhưng nhìn chung, đó là một bộ môn mù mờ, thu hút nhiều người thích mù mờ nên lâu nay trở thành mảnh đất màu mỡ cho nhiều kẻ lừa đảo.
Những người chọn con đường xây bằng niềm tin của những người không đủ hoài nghi sắc sảo là những người lợi dụng sự ngu dốt của con người để vụ lợi.
Lợi dụng người ngu và quá nhiều người đủ ngu để người ta lợi dụng, Ad không thích những môi trường tụ bạ nhiều những người như vậy. Học bao người giỏi, chân thành còn chưa đủ thời gian T.T
Mỗi tuổi người ta sẽ có cách đi siêu thị của mình, đem gì ra quầy thanh toán.
Câu trả lời em nhắc tới vẫn ở đó, chờ bàn tay chăm cuộn chuột.
Have fun :" )

View more

Related users

Hi a Linh! Can you talk something about Elon Musk? ^^ :'D

Google và Wiki sẽ cho em biết rõ hơn rất nhiều.
Ad chỉ có thể nói thêm là dù SpaceX của Elon Musk cách đây vài tuần vừa thất bại trong việc phóng vệ tinh phát Wifi cho Facebook lên vũ trụ thì ít nhất, chúng ta biết được một thông tin tuyệt vời. Đó là, những con người hàng đầu thế giới như Elon Musk và Mark Zuckerberg đang kết hợp phát triển ở những bước tiến cao cấp nhất của nhân loại.
Bill Gates cũng vừa ghé thăm https://www.facebook.com/chanzuckerberginitiative của vợ chồng nhà Mark Zuckerberg.
Những con người cực giỏi và tử tế hàng đầu thế giới đang cùng nhau đưa thế giới đến một kỷ nguyên hoà bình và công nghệ quá mới mẻ.
Đây là những lãnh đạo thế giới khiến cho những lãnh đạo khác không có cách nào khác là kính trọng và học hỏi.
Tặng em :" )
goo.gl/8XyrOX

E có tính ích kỷ. Nó khiến e mệt mỏi vì ganh tị và so đo. E k thể hiện ra ngoài nhưng nó đang ăn mòn e. E muốn nghĩ thoáng hơn nhưng trong lòng vẫn k cam tâm nếu mình cho qua như vậy. Nếu ko thoát khỏi tâm trạng bứt rứt này e sẽ biến thành 1 đứa xấu xa mất. E phải làm gì đây hả anh?

Đã có một số câu trả lời cho những câu hỏi tương tự.
Cuộn chuột để tìm thấy, gluck : ")
Liked by: Nguyễn Nga Hoàng

Ad ơi, Ad có thấy một sự khác biệt rất lớn giữa đọc một cuốn tiểu thuyết và xem phim dựa trên tiểu thuyết đó không? Điều này làm em hụt hẫng quá!

Tiểu thuyết và phin là hai loại hình khác nhau nên sẽ có độ vênh khi chuyển thể. Tuy nhiên, không phải mọi cuốn tiểu thuyết đều không thể làm cho hay hơn khi chuyển thể thành phin. "The Godfather" chuyển thể đỉnh, "Shutter Island" cũng đỉnh, bám rất sát truyện. Ad chưa đọc "Watchmen", "Lord of the Rings" hay "Game of Thrones" nhưng xem phin rất hài lòng.
Ad cũng có những hụt hẫng giống em với một số tác phẩm chuyển thể nhưng nó không do tác phẩm bị chuyển thể mà do trình độ của người chuyển thể. Có quá nhiều người làm phin, chuyển thể phin từ tiểu thuyết, truyện ngắn và thành công là số ít. Vấn đề là mình chọn được những số ít đó để xem không. Cần thời gian thử sai với những người làm phin mới và tích luỹ tên những người làm phin chất lượng để có thêm thông tin chọn lọc đem đến sự hài lòng. Đây là quá trình học cách tiêu dùng để biết mua sắm tốt hơn. Chứ rất khó biết sẵn là chuyển thể một cuốn tiểu thuyết thành phin sẽ dở hoặc hay hơn.
Cứ lạc quan, gluck :" )

View more

Em đang dạy thêm 1 chương trình kế toán bằng T.A. Khóa học sẽ có thời lượng khoảng 60% các trung tâm khác, dẫn đến học viên phải làm bài tập nhiều hơn. Tuy nhiên e thấy các bạn vẫn học theo kiểu dựa vào thầy giáo, không chịu làm bài tập mấy, như vậy rất dễ trượt và mất 3 triệu tiền thi.

Em đã làm cả video hướng dẫn các dạng bài chủ yếu, có chữa bài, phần thưởng...nhưng các bạn vẫn không làm được khoảng 30% bài tập em giao ra. Em muốn xin ad 1 lời khuyên ạ.
=
Buổi học tới, em hãy vẽ lên bảng 2 cột: Trượt/Đỗ
Ở mỗi cột, em hãy đưa ra những gạch đầu dòng có thể dẫn đến việc rơi vào cột đó.
Và nói, nếu ai muốn xác suất đỗ cao, cần thực hiện nghiêm túc những gạch đầu dòng này. Ai gặp vấn đề ở chỗ nào, cứ hỏi tôi. Hôm nay là buổi giải đáp các thắc mắc và chữa bài tập.
Em hãy chữa kỹ một bài tập mà một học viên thắc mắc. Phân tích rõ đề bài cần những kỹ năng gì để xử lí và giải thích kỹ các chi tiết trong lời giải. Quan sát để biết ít nhất học viên đó hiểu rõ phần chữa bài của mình.
Sau việc làm rõ vấn đề hơn thì ít nhất, những người thực sự muốn học sẽ dễ học hơn. Có thể, em cũng sẽ được góp ý về phương pháp dạy để để điều chỉnh cho tốt hơn, dễ hiểu hơn.
Còn những người không chú tâm học và không quý trọng đồng tiền, đó là việc của họ. Ít nhất, họ đã được cảnh báo và em sẽ không bị áy náy vì đã nói hết nhẽ.
Chúc em hiểu học viên hơn :" )

View more

Dạ con chào chú Linh, con được học những tác phẩm văn học thấy và tự hỏi rằng những nhà văn viết hay thường nghèo khổ hay có cuộc sống trầm luân. Việc này có ảnh hường đến sáng tác của họ không chú? con cảm ơn chú :)

Chào con,
Thử thống kê thế này, trong tất cả những người nghèo khổ hay có cuộc sống trầm luân, có bao nhiêu nhà văn?
Có nhiều. Nhưng cũng chỉ chiếm một tỷ lệ nhỏ trong thống kê.
"Đời là bể khổ" là nói đến điều này.
Không chỉ nhà văn, ai cũng bơi trong đó.
Nhưng mà hình như bọn nhà văn có khổ hơn thì phải. Lí do, đã khổ còn phải lo thêm chuyện viết cho hay.
Nhưng tạo ra được những tác phẩm mà mình thấy hài lòng thì vẫn có sự hài lòng trong cuộc sống. May mắn.
Có 2 dạng nhà văn hay người sáng tác nói chung: Người cần o bế để viết và người phải bươn chải để viết. Ad thuộc dạng đầu tiên nên đâu có khổ gì, chỉ khổ vì cứ phải viết thôi T.T

cháu chào Ad! Ad cho cháu hỏi là Ad đã đọc cuốn "Rừng Na-uy" chưa ạ? Ad hiểu gì về ý nghĩa cau chuyện này ạ? Cháu 20 tuổi, và thực sự cháu không thể hiều hết được thông điệp mà tác giả mang lại. Cháu biết là mỗi người sẽ có một cách hiểu riêng, nhưng thực sự, cháu cảm thấy bế tắc vì tác phẩm này ạ

Những câu chuyện hay luôn đem lại sự sinh động. Nhân vật, tình tiết có nguyên mẫu ngoài đời hay không thì nó vẫn sinh động. Cảnh vật hiện ra, mọi người đi đứng, nói năng. Tác giả khiến tác phẩm có hồn. Tác phẩm hay, nhân vật hay, nhiều độc giả bắt chước, lối sống trong tác phẩm đi vào đời sống. Cái hay lan truyền nhanh vậy đó :" p
"Rừng Na-uy" là tác phẩm sinh động như vậy. Cũng như đọc các truyện khác, Ad thích xem các nhân vật sống, đối thoại, cảnh vật, cách dẫn chuyện của tác giả, đôi khi, cách cấu trúc tác phẩm và không có nhu cầu rút ra thông điệp gì. Nếu có, chỉ là một vài cảm nghĩ:
Không khí truyện đẹp, đối thoại giản dị, thú vị.
Quá trình trầm cảm của Naoko kéo dài đến kết truyện vừa là tuyệt chiêu tạo công ăn việc làm cho Toru giữ chân độc giả vừa gây thấm thía về sự khác biệt của con người. Ngay cả việc được đối xử tốt, được yêu cũng không thể xoa dịu được sự trầm uất của ai đó. Mà mấy girl xinh âu sầu nó lại thường hấp dẫn cơ, làm bọn nó cứ sợ hết buồn là hết hot, làm nhiều đứa khác cũng bắt chước style trầm cảm để tăng độ đáng thương. Nếu tự sát di chúc lại iPhone cho anh nhé.
Tuổi trẻ, tình cảm, tình dục, khác biệt, sách, du lịch, âm nhạc, thiên nhiên, bí hiểm... Có rất nhiều yếu tố thu hút được độc giả, nhất là độc giả trẻ. Luôn có những cuốn sách không đặt ra vấn đề giáo dục nhưng lối sống đẹp trong đó giúp người đọc có lối sống tốt hơn.
Các nhân vật coi sex là việc thông thường, đồng thời, tôn trọng, tử tế, chăm sóc nhau, nói chuyện bình đẳng, thẳng thắn khiến sách đem lại những sự giáo dục giới tính tự nhiên. Đây chính là điểm mê hoặc với những độc giả còn đang tò mò về sex mà còn chưa có gấu để mà nói chuyện, style nói chuyện đang còn phải bắt chước nhạc sến bỗng được update. Tuổi ăn tuổi lớn mà gặp tác phẩm này trong lúc thế giới đang cởi mở, cần những hành trang như vậy là tốt quá rồi, tác phẩm bán siêu chạy là đúng rồi.
Những câu hỏi như [Bài học, kết luận, thông điệp, tính nhân văn, giá trị, lợi ích của tác phẩm là gì?] chỉ là một cách đọc, cách thu thập từ tác phẩm. Cách đọc này sẽ gây hại nếu bị sử dụng như cách đọc duy nhất với mọi tác phẩm. Bởi vì, đó là việc bắt mọi tác phẩm phải trả lời vài câu hỏi hạn hẹp giống nhau và khi ta không trả lời được các câu hỏi này thì ta thấy bị bế tắc như chưa làm xong bài tập về nhà. Đây là phản xạ có điều kiện khi từng phải làm quá nhiều bài tập theo kiểu mớm cung tác phẩm. Trong khi, cái hay của tác phẩm và thẩm mỹ của bạn gặp nhau là chúng đã tự nói với nhau đủ thứ chuyện chúng cần nói trong từng dòng rồi.
Cái giỏi của người đọc không phải là trả lời được các câu hỏi ít ỏi này mà là có đủ thẩm mỹ để vừa thưởng thức vừa hiểu được từng dòng trong sách. Đừng nghĩ về chuyện xứng đáng với trường lớp khi đọc, hãy nghĩ đến chuyện xứng đáng với tác giả nếu tác phẩm đủ hay. Khi ta theo kịp được mỗi dòng, mỗi nét vẽ, đoạn nhạc, bước nhảy... của những tác giả giỏi, ta đang giỏi lên nhờ tăng thẩm mỹ. Thẩm mỹ chỉ đơn giản là khả năng học cái hay :" p
Chúc cháu đọc vui :" )

View more

Cháu cảm thấy cả thế giới này là một đống giả tạo ad ạ. Bây giờ cháu vô cảm mất rồi. Ngành học của cháu là ngành PR quảng cáo và thực sự cháu thấy đó là một cái thế giới của sự lố bịch, giả tạo và thực dụng với cả cái tốt lẫn cái xấu.

Cháu học gì, làm gì đều là những sự đầu tư của bản thân. Ai cũng đầu tư thời gian cuộc đời mình vào những hành vi của mình.
Nếu cháu đầu tư thời gian vào lĩnh vực mà lợi nhuận có được là sự vô cảm thì cháu có thể điều chỉnh lĩnh vực đầu tư hoặc cách đầu tư của mình nếu muốn hạnh phúc hơn.
Ai cũng cần đầy nỗ lực và lựa chọn sáng suốt cho hạnh phúc, loài nào cũng có những cá thể tụt lại, thị trường nào cũng có những nhà đầu tư thất bại. Và cảm giác của họ về thế giới chỉ là cảm giác của cá nhân họ.
Ai cũng cần thời gian đầu tư cho cuộc đời mình, người ta đâu rảnh để bỏ thời gian an ủi những nhà đầu tư sai, những doanh nghiệp phá sản.
Nếu không đủ năng lực hay thấy không phát triển được, hãy chọn công việc phù hợp hơn, chịu khó lao động chân tay hơn, học để có được thái độ phục vụ tốt khi làm trong ngành dịch vụ.
Nhiều khi ta chọn môn học vì sự danh giá mà cái nhãn đem lại. Khi cái nhãn đó không cứu được cho việc thực chất mình học được gì, làm được gì thì ta lại tìm đối tượng để đổ lỗi. Với người hay đổ lỗi thì cái sai chỉ dẫn tới việc đổ lỗi chứ không dẫn tới nỗ lực để tránh cái sai, để hiểu hơn mình làm chưa tốt chỗ nào. Việc đó giúp họ đổ lỗi ngày một giỏi hơn chứ không giúp họ giỏi chuyên môn hơn.
Làm sao đổ lỗi được cho thế giới muôn hình vạn trạng khi mà hiểu biết của mình về nó còn hạn hẹp ở mức còn chưa biết đi lối nào, khi cảm hứng sống của mình còn ở mức bị việc đi học trong khuôn viên nhỏ xíu là ngôi trường đè bẹp.
Khi sắp phải ra với cuộc đời mà chưa đủ sức mạnh để tự lo thì phản ứng tâm lí thông thường là tìm cách dán nhãn xấu lên cuộc đời để từ chối nó. Tuy nhiên, việc dán nhãn này chỉ là cái bẫy ta tự vẽ ra và tự sập, khiến ta lạm dụng bẫy mình, thời gian chây ì lấn vào thời gian tập luyện cho giỏi trong khi deadline nó vẫn ngày một gần. Không tập trung giải quyết vấn đề trong khi vẫn phải giải quyết sẽ sinh ra nhiều thói xấu, lừa đảo. Đó mới là sự lừa dối chính mình lớn nhất.
Thành công của những công ty hàng đầu thế giới với những siêu phẩm chúng ta tiêu dùng có sự góp sức lớn của bộ phận PR, quảng cáo. Đó là việc tương tác với khách hàng và giới thiệu sản phẩm một cách thông minh. Khi người dùng hài lòng về sản phẩm, thích thú khi xem các quảng cáo, thấy thơm lây khi là khách hàng của các công ty đó, đó là cái thật nhất nó đem lại cho khách hàng mà nếu những người làm PR, quảng cáo không làm việc thật, họ không thể góp phần tạo ra sự hài lòng đó.
Chất lượng sản phẩm chính là cái thật và đòi hỏi công sức thật. Người nào làm ra được sản phẩm tốt, người đó đã có ít nhiều cái thật trong người rồi. Sản phẩm. Sản phẩm. Luôn là thước đo hàng đầu.
Cách để được gần cái thật nhiều hơn là nỗ lực làm được những sản phẩm tốt, như những người làm thật đã làm. Ít nhất, phải có những việc mình làm được tốt thì mình mới đủ năng lực để biết tốt là gì, để đuổi theo những người làm việc ở hướng tốt đang phát triển vượt xa mình, đầy cảm hứng.
Đừng tự đẩy lùi. Dán nhãn cả thế giới tệ như vậy, còn gì để đuổi theo.
Gluck :" )

View more

Dear anh Linh, Phần đông mọi người thường không dễ tiếp thu ý kiến phản biện của người khác. Làm sao để bản thân có thể rèn luyện được khả năng, đức tính đó đây anh?

Thường xuyên tự nhắc là mình chưa rèn luyện được tuyệt chiêu đó.
Ví dụ, dán lên tường câu khẩu hiệu:
"Nếu ý kiến chưa tiếp thu
Thì xin đừng nói á đù được không"
Hoặc:
"Tiếp thu ý kiến được mà
Nếu như không được cũng là tiếp thu"
Hoặc:
;" p

về tổng thể thì cháu luôn mon muốn mọi ng đều giỏi, xịn, hay ho cho xã hội phát triển. nhưng ví dụ như c phát hiện ra một tài liệu bổ ích mà ít ng biết chẳng hạn, c sẽ im lặng nghiên cứu 1 mình để hi vọngđiều đó giup c giỏi vượt trội hơn ng khác mà không chia sẻ cho họ. vậy có phải là tính ích kỉ k?

Việc này là tuỳ cháu chọn nhé, ích kỷ hay tốt bụng cũng đều là một ứng dụng để ta cài đặt vào cuộc đời mình T.T

Ad ơi, e mệt mỏi quá. Lúc nào làm việc nhóm e cũng phải gánh team. E làm gần như mọi việc. Mọi thứ đều có phân công, nhưng những người lại ko hề có trách nhiệm với nó và chỉ làm mọi thứ một cách qua loa. Có tuần ngày nào e cũng thức đến gần sáng để hoàn thành bài tập của nhóm. (còn tiếp)

E thật sự rất mệt mỏi. Nhưng e lại ko bao giờ muốn đưa ra 1 sản phẩm ko hoàn thiện, ko tốt nhất, ko cố gắng hết sức nhất cho người khác. Vì vậy, e luôn cố gắng làm. Và mọi người trong nhóm coi như việc làm tất cả mọi việc là hiển nhiên và họ ko cần cố gắng gì nữa. (còn tiếp)
Thật sự bây giờ e chỉ muốn vứt hết mọi người, chấp nhận 1 con điểm 0 để họ biết rằng ko có điều gì là miễn phí. Nhưng 1 phần e lại thấy thương họ. Vài người nó e nên tìm nhóm khác. Nhưng họ là bạn cùng kí túc xá với e. Chúng ta ko bao giờ có thể bỏ rơi bạn bè ngay cả khi họ ko hoàn hảo (còn tiếp)
E phải làm sao bây giờ đây? Tiếp tục cố gắng hay cho họ 1 bài học. Ad cho e lời khuyên với.
=
Trong tương lai, rất ít khả năng em sẽ làm việc cùng những người này, em sẽ đến những môi trường làm việc khác. Em không mang theo họ nhưng em sẽ mang theo kỹ năng làm việc nhóm của mình.
Người gánh team là người phân công việc vì đó là người hiểu và có trách nhiệm với công việc nhất. Kỹ năng em đang thiếu khi đứng ở vị trí gánh team là khiến cho mọi người phải có trách nhiệm. Nói cách khác là em đang ở vị trí điều hành nhưng thiếu năng lực điều hành với 2 tiêu chí quan trọng: Tạo được cảm hứng làm việc và tạo được sức ép làm việc.
Tạo cảm hứng làm việc là tạo được niềm vui trong công việc cho người khác. Niềm vui có thể đến từ những lợi ích, có thể đến từ sự khâm phục, được sát cánh với người mình khâm phục. Tạo được sức ép làm việc là làm sáng rõ những quy định trách nhiệm và có độ nghiêm khắc trong trừng phạt, khiến cho người khác biết rõ nếu họ không theo kịp công việc, họ sẽ bị phạt, loại bỏ.
Để quản lí thành công ở nhiều môi trường con người phức tạp khác nhau, cần cả hai tiêu chí năng lực này.
Với bài tập nhóm hiện tại, em đang bị rối trong việc vừa muốn làm tốt, vừa cảm thấy bất công khi phải gánh phần việc cho những người thiếu trách nhiệm vừa muốn trừng phạt thái độ của họ vừa không muốn mang tiếng không vì bạn bè.
Hãy quy 4 việc này thành 4 tham vọng. Với khả năng hiện tại, dù tâm trí rất muốn nhưng em khó lòng thoả mãn được cả 4 tham vọng, nhất là khi chúng có nhiều điểm mâu thuẫn. Em nên tập trung vào ít mục tiêu hơn thì may ra mới có thể thoả mãn một hoặc một vài.
Để rèn luyện kỹ năng về lâu về dài, cho những môi trường làm việc còn khắc nghiệt hơn nhiều lần, có 2 việc nên làm và có thể thực hành ngay trong bài tập này:
1. Thẳng thắn trong công việc, làm rõ trách nhiệm của mỗi người, không im lặng nếu sự im lặng làm hỏng việc.
Khi trình độ hiện tại của mình vẫn chưa đủ thuyết phục để tạo cảm hứng và sự tự giác thì cũng khó tạo được sự thấm thía, hiệu quả khi nói thẳng. Nhưng ít ra, mình được thực hành việc chỉ rõ vấn đề.
2. Nếu hiệu quả công việc được đặt lên hàng đầu thì điều quan trọng nhất là công việc được hoàn thành. Người nhận kết quả, người mua bánh không quan tâm nó được hoàn thành như thế nào, cãi vã ra sao, có đứa nào vô dụng. Chỉ là ngon hay không.
Có thể chọn buông xuôi để đỡ mệt, để trừng phạt bọn kia nhưng thiếu kỹ năng mang theo.
Gluck :" )

View more

Cháu thích đọc thơ chú, đọc cách chú uống bia, cách chú rửa bát. Cháu nhận ra nhiều giá trị tích cực của chính mình. (1)

Trước kia cháu rửa bát phải mất gần 50 phút thì nay cháu không ngừng kinh ngạc với tốc độ của mình, cháu liên tục phá vỡ kỉ lục của chính mình. Kỉ lục hiện tại là 13 phút, nhìn lại quá trình lao động của chính mình và thành quả mà cháu thấy tuyệt vời. À, cuốn RVNN đúng là đỉnh, tuyệt đỉnh. (2)
=
Cảm ơn cháu. Ad thấy rất vui vì phần trả lời và sách của mình đem lại hiệu quả tích cực như vậy T.T
Chúc mừng cháu :" )
Nếu bát đảm bảo được tiêu chí chất lượng đầu tiên là sạch thì tốc độ vậy là khủng.
Có một câu đố Ad rất thích: Một người đi qua cầu với 3 quả dừa. Người đó chỉ cầm được 2 quả một lúc. Làm sao để người đó mang hết số dừa qua cầu trong một lần đi :"?
Đáp án là: Vừa đi vừa tung hứng.
Nếu cháu tiếp tục cải thiện quy trình và kỹ thuật, có lẽ cháu sẽ tiếp tục phá sâu kỷ lục của mình. Có được sở thích rửa bát và ý chí nâng cấp mỗi ngày thì còn lo gì cô đơn.
Ngoài ra, cháu có thể thử sức ở các môi trường rửa bát khác nhau: Số lượng nhiều, điều kiện rửa không thoải mái như ở nhà... Vừa là để giúp mọi người (niềm vui được rửa bát hộ là một trong những niềm vui lớn nhất của nhân loại) vừa là để tìm ra cách thích ứng với nhiều level, ở đâu cũng có thể biến rửa bát thành nghệ thuật.
Nếu trong tương lai rửa bát chưa được đưa vào thi Olympic thì chắc Ad phải làm thêm một Hội chợ ODE có trò chơi rửa bát quá.
Sắp xếp bát đũa sau khi rửa xong để trông dễ chịu, đẹp, gọn cũng là một phần của quy trình rửa bát. Càng hoàn thiện các chi tiết, càng pro.
Chúc cháu luôn rửa bát vui. Và làm việc gì cũng vậy.
Have fun :" )

View more

https://youtu.be/hOgJoCRS-xo Cháu gửi ad bài của cháu ạ:)) Lời cũng hơi hơi giống phong cách của Ad ạ:-D

Cảm ơn cháu :" )
Bài hát rất hay, có thể nghe đi nghe lại. Giọng hát đẹp, âm thanh dễ chịu.
Phần lời nếu nói giống phong cách của Ad thì chỉ là giống khá nhiều tác phẩm của Ad ở điểm giản dị, không bị sến, gọn, vui, nhiều thông tin. Và nếu vậy thì nó cũng chẳng phải là phong cách của riêng ai cả, chỉ đơn giản là dấu hiệu cho thấy ta đạt được một số điểm chất lượng của cái hay. Cách kể chuyện cũng không mấy giống Ad, cháu có lối kể, từ ngữ của riêng cháu. Yên tâm toả sáng :" p
Hoà âm và giai điệu đẹp. Có một số chỗ gợi đến vài bài hát khác. Những điểm này chỉ là ảnh hưởng nhỏ, thông thường nhưng nếu đủ đặc sắc, cứ luôn hướng đến sự đặc sắc hơn trong những bài hát tới.
"Cái mặt nhau" <- Dùng từ đắt. Nhưng đẩy ca từ quậy đến đó là vừa đủ về số lượng và mức độ, không nên đẩy xa quá làm giảm đẹp các từ khác, giảm độ đắt của những từ đắt, giảm cảm xúc thanh thoát của bài hát. "Chổng mông đợi chờ" thử thành "Trống không đợi chờ" xem.
Cũng không cần giữ lại tiếng hắng giọng, không cần nhấn giọng ở từ "hôn hít" và vút giọng ở từ "mãi", bài hát kết thúc chìm im là đủ đẹp.
Có những tác phẩm hồi trẻ, nhiều năng lượng, thời gian và hung hăng quá, Ad bôi thêm nhiều màu quậy phá vào các từ. Đó cũng là một dạng ấn tượng nhưng sau này, khi thẩm mỹ khá hơn một chút, Ad thấy có những chỗ ồn ào không cần thiết, nhất là những chỗ ấn tượng có thể gây phô cho tổng thể. Ad vẫn âm thầm edit lại nhiều tác phẩm cho hoàn hảo hơn. Edit lại không dễ vì có thể làm hỏng ngữ cảnh, màu sắc của các giai đoạn nhưng đủ tập trung thì vẫn có thể làm nhiều tác phẩm cũ hay hơn.
Nếu mình còn trẻ mà sớm tiết chế, khắt khe hơn về thẩm mỹ với tác phẩm của mình thì sẽ đỡ tốn thời gian của cuộc đời cho công đoạn edit. Edit ở đây không hẳn là phải quay lại edit tác phẩm cũ, mà là ý thức edit những chỗ còn chưa hay trong lối sáng tác nhưng đã thành thói quen xấu do mình cứ bỏ qua cho mình hoặc chưa đủ thẩm mỹ để nhận ra.
Dù ở thể loại nào, sự mượt mà, êm dịu (theo nghĩa không phô) của giai điệu đem lại cho tâm hồn sự thưởng thức hoàn hảo mới là cái thực sự khó. Cháu có đủ tố chất để làm được việc đó, bài hát này đã đạt được 90%. Cảm ơn cháu đã cho nghe.
Gluck :" )

View more

Cháu chào ad:)) hôm trước cháu có viết 1 bài hát. Có người nghe xong bảo lời bài của cháu rất giống phong cách thơ của Ad:)) cháu cũng thấy vui vui nên cháu muốn gửi Ad nghe thử ạ:-D cháu cảm ơn Ad!

Cháu cứ PM cho Ad nhé.

Ad ơi, hôm bữa ad dịch bài "The arrow and the song" thì dòng cuối chỉ có 7 chữ là do ad cố tình để như vậy ạ? Và em kiếm được một bản dịch em khá thích muốn share cho ad ở link (http://riolamwritings.com/2015/09/18/mui-ten-va-khuc-ca-dich-tho-henry-longfellow/). Chúc ad đọc vui.

Ad xin quote lại một trao đổi:
Phiên Nghiên: Anh Linh ơi,
Độc giả hỏi câu thơ 6 chữ trong bài toàn 5 chữ này là dụng ý hay nhầm vậy a? Họ đọc cho con nên thắc mắc!
Cảm ơn anh
Ad: Cũng nhiều độc giả đã hỏi câu này. Đây là dụng ý nhé :")
Anh muốn đưa thêm một chữ vào cho có thêm một nốt nhạc nhưng đọc vẫn trôi chảy. Đọc thấy gợn chẳng qua là do thấy nó khác đi so với quy tắc. Đây là lời nhắn nhỏ rằng nếu bạn đủ hay thì quy tắc là do bạn tạo ra.
Bài "Màu vàng, mưa rào, gió" cũng vậy, có những khổ thơ số dòng khác các khổ khác. Luôn có thể tự do với thơ, nhất là khi vẫn đảm bảo được chất lượng.
Vui nhé :")
*
Nhỏ Rio này viết rất tốt. Nếu có điều kiện duyệt Wall, em sẽ thấy nhỏ này trên Wall.
Tuy nhiên, bản dịch này chưa tốt, vì 3 điểm:
- Bản gốc có vần, bản dịch không có vần.
- Dịch lệch khá nhiều ý.
- Thêm, bớt hơi nhiều từ.
*
Quan điểm về dịch của Ad là:
- Nhạc tính phải lớn hơn hoặc bằng bản gốc. Phải cảm nhận được âm nhạc trong câu chữ của bản gốc khi chuyển thể. Có thể tạo sự du dương hơn để người đọc bản dịch thấy dễ chịu hơn nhưng không làm hỏng tinh thần của câu chữ. Ví dụ, không sến hoá.
- Không để rớt những ý hay. Một tác phẩm đủ xịn thì ý nào cũng hay.
- Cố gắng dịch sát từng từ nếu bản gốc đã rất hay rồi. Để đảm bảo vần, nhạc tính, đôi khi phải thay từ một chút nhưng đó chỉ là bất đắc dĩ.
Một trong những điều làm Ad đau lòng nhất khi đi máy bay là đọc phải các bản dịch trên tờ Heritage. Nó làm sai lệch hết giọng văn và câu từ của các tác giả.
Với tác phẩm dở thì chẳng cần dịch làm gì. Nhưng với tác phẩm hay, hãy cố giữ từng từ cho tác giả. Đó là sự tôn trọng cái đẹp, tác giả. Dịch ra làng nhàng thì không chỉ anh làng nhàng mà anh còn khiến tác giả bị hiểu lầm là làng nhàng như anh.
May thay là phần lớn các tác phẩm đăng trên Heritage làng nhàng nên bị dịch hỏng cũng đỡ sao.
Khi Ad dịch "Tôi lại tìm thấy ở tim anh", tạo được nhạc tính đẹp nhưng khá đau lòng vì nó không giữ được từ "người bạn" nên phải đính kèm bản gốc để độc giả có sự thưởng thức cộng hưởng của cả hai bản.
Nếu độc giả quote lại bản dịch này, xin cũng quote cả bản gốc cho đầy đủ.
*
Nói về chuyện quote, có một bí mật giờ mới kể. Đó là, trên Goodreads, có ai đó quote hỏng tác phẩm của Ad làm Ad rất đau lòng: "Không thể có thứ tri thức bỏ ngỏ”.
Chắc chắn là luôn phải có những thứ tri thức bỏ ngỏ vì mình không thể biết hết mọi thứ. Luôn có khoảng trống "tôi không biết" (Wislawa Szymborska) chưa điền được vào nhiều thứ. Mỗi ngày về sau người ta lại nâng cấp được các tri thức cho chính xác hơn.
Câu "không thể có thứ tri thức bỏ ngỏ" là một câu đùa trêu những bố tuyên huấn nông cạn nhưng độc giả quote vậy biến Ad thành một anh tuyên huấn, vẻ đẹp trai cũng không bù lại được vẻ tự tin vào cái ngu.
Đọc 2 tiểu luận "Những di chúc bị phản bội" với "Nghệ thuật tiểu thuyết" của Milan Kundera sẽ thấy chi chít những trường hợp như vầy. Nhờ được đọc những tác phẩm xịn này, Ad rất cẩn thận khi quote. Tôn trọng ngữ cảnh siêu quan trọng.
Cảm ơn em :" )

View more

Ad ơi hôm bữa ad dịch bài The arrow and the song thì dòng cuối chỉ có 7 chữ là

em thường bị rơi vào một trạng thái là bị một bài hát nào đó xâm chiếm, tức là nghe và không thoát ra được, kết quả là muộn làm, bỏ ăn cơm, bê tha nhiều việc... Thực sự có khi cả tháng chỉ nghe đúng 1 bài và không biết làm sao để dừng lại.

Em hãy coi đó là một niềm hạnh phúc khi có thể thưởng thức một thứ lâu đến vậy. Người ta phải lao đi tìm sự hưởng thụ, tranh giành để hưởng thụ, còn đây, chỉ cần ngồi một chỗ mà nhấm nháp cũng cảm thấy hài lòng lâu dài, đó là năng khiếu. Còn nếu hạnh phúc này ảnh hưởng tới các hạnh phúc khác thì cứ điều chỉnh dần, đặt chuông báo thức nếu không muốn muộn giờ làm.
Khuyến cáo không nghe nhạc Ngọt vì có thể làm bệnh tình nặng thêm :"DDD

Chào Ad ạ, em có câu hỏi về tài năng người nghệ sĩ mong Ad giải đáp giúp: Ad nghĩ sao về Sơn Tùng MTP? Tài năng hiếm có hay do ekip đứng đằng sau? Cá nhân em thực sự khó hiểu về hành động bắt chước liên tục của Sơn Tùng. Nếu có thể, Ad so sánh Sơn Tùng với Vũ Đinh Trọng Thắng thử nha (cách 1 tuổi).

Chào em :" )
Sơn Tùng nhạc cảm tốt, giọng hát dễ chịu, có sức hấp dẫn lớn khi biểu diễn, các bài hát đưa ra có tỷ lệ hay cao. Giống như Lam Trường, Đan Trường ngày xưa, không thể so kỹ thuật với Tuấn Ngọc, Bằng Kiều nhưng vẫn tạo ra sự dễ chịu, êm ái đặc biệt. Ở góc độ ca sỹ, Sơn Tùng xứng đáng với thành công.
Nhưng ở góc độ tác giả, Sơn Tùng không giữ được sự dễ chịu đó, gây ra quá nhiều hoài nghi về bản quyền, nhiều hoài nghi có cơ sở, được chứng minh rõ ràng.
Đó là điều khiến Sơn Tùng nếu không thay đổi, sẽ chỉ bòn rút được thị trường thêm vài năm và sẽ bị ghét nhiều hơn được yêu mến. Ai cũng có thể bị ghét nhưng bị ghét bởi kẻ ghen tỵ, người mù thẩm mỹ sẽ đỡ THẬT hơn là bị coi thường bởi người công bằng, thẩm mỹ cao. Một tác giả không có chỗ đứng trong lòng nhiều tác giả lớn và chân thành sẽ không thể trở thành một tác giả lớn.
Ngay từ đầu, Sơn Tùng đã ghép những nốt dạo và cả những đoạn giai điệu đắt trong "Because I Miss You" của Jung Yong Hwa vào giai điệu của "Chắc ai đó sẽ về", chưa kể còn măm cả ca từ của người ta.
Đây là một sự sao chép tạm tha thứ được vì "Chắc ai đó sẽ về" nghe còn hấp dẫn hơn và lời rất đẹp. Khá giống trường hợp "Ngồi hát ca bềnh bồng" của Quốc Bảo bị ảnh hưởng nhiều từ "The clock ticks on" của Blackmore's night nhưng vẫn gây mê mẩn vì giai điệu và lời hoàn hảo. Có giai đoạn, "Chắc ai đó sẽ về" vang lên trên từng góc phố, quán cà phê, siêu thị, nhạc chuông. Giai điệu đẹp đó đã đem lại nhiều cảm xúc, hạnh phúc cho rất nhiều người. Nhưng cảm xúc sẽ bị giảm, hỏng nếu người thưởng thức cứ vừa nghe vừa nghi.
Nếu tiếp tục đà này, Sơn Tùng chắc chắn sẽ gặp nhiều phiền phức từ luật bản quyền hơn hiện tại nhiều lần. Tai hoạ treo lơ lửng trên đầu. Đám đông đang có cũng chẳng thể gỡ nổi cái sai.

[Càng nhiều view càng tốt, 1 người ghét cũng tính là 1 view] là chiêu nhiều ekip lăng xê đang sử dụng. Họ biết rõ đang có những vấn đề gì nhưng sẵn sàng biến vấn đề đó thành view. E rằng Sơn Tùng đang có một ekip như vậy và vẫn còn rất tự tin về đám đông hâm mộ để vận hành theo.
Vẫn còn vài năm để dùng chiêu này, nếu may mắn, sẽ thu về được một khoản tiền lớn nhưng nếu cứ mặc kệ những sự phê bình chính xác, sẽ tự triệt tiêu sự đàng hoàng của bản thân, của tư cách tác giả.
Không ai để ý tới ekip đằng sau nhưng cái tên Sơn Tùng đã được biết đến rộng rãi để chịu trách nhiệm. Cảm giác được sùng bái đang giúp bất chấp các dư luận khác nhưng khi không còn cảm giác được sùng bái mà chỉ còn dư luận xấu, đó mới thực sự là lúc thân làm tội đời, phải đối diện với nhiều gánh nặng tâm lí, tiêu xài hoang phí, dễ trắng tay cùng tâm hồn tan nát.
Nếu mình luôn chân thành với sáng tác của mình và không ai có thể làm xoay chuyển ý nghĩa đó thì ngay cả lúc cô đơn nhất, vẫn còn sáng tác là bạn đồng hành. Ad thấy rất rõ là ngoài năng lực sáng tác thiên tài không cần so với ai, Just Thắng còn rất vững chãi trong ý thức tác giả như vậy. Đó là lí do các fan của Ngọt tha hồ yên tâm thưởng thức, không phải khổ sở đi vá lỗi cho thần tượng :" )

View more

Ad có thể dịch giùm em bài "The Arrow and the Song" của Henry W. Longfellow được không ạ? Link thơ: https://www.poetryfoundation.org/poems-and-poets/poems/detail/44624 Em cảm ơn ad nhiều.

Bài thơ quá hay.
Ad dịch đảo vị trí vần đi một chút nghe cho cute, cũng không sát được từng từ cũng như dấu câu, sozi.
Have fun :" )
*
Mũi tên và bài hát
Tôi bắn một mũi tên vào không khí
Lúc nó rơi nào tôi biết nơi nào
Mà cũng tại nó bay nhanh quá
Bay biếc vầy con mắt thấy làm sao
Tôi thở một bài hát vào không khí
Lúc nó rơi nào tôi biết nơi nào
Những người có tầm nhìn sâu, rộng
Có kịp nhìn theo tiếng hát bay cao?
Rồi sau đó rất lâu, thân sồi nọ
Chứa mũi tên mà tôi thấy nguyên lành
Và bài hát từ đầu cho tới cuối
Tôi lại tìm thấy ở tim anh
*
Ad xin đăng lại bản gốc từ link em cho để độc giả nắm được từng từ và giai điệu của tác giả.
The Arrow and the Song
By HENRY WADSWORTH LONGFELLOW
I shot an arrow into the air,
It fell to earth, I knew not where;
For, so swiftly it flew, the sight
Could not follow it in its flight.
I breathed a song into the air,
It fell to earth, I knew not where;
For who has sight so keen and strong,
That it can follow the flight of song?
Long, long afterward, in an oak
I found the arrow, still unbroke;
And the song, from beginning to end,
I found again in the heart of a friend.

View more

Ad ơi ad có thể giải thích câu cú, vần luật, âm tiết căn bản cho người mới tập làm thơ được không ạ? Ngoài việc đọc thơ hay ra thì em chưa biết phải bắt đầu thế nào cả. Em thích nhất thơ Nguyễn Bính dù đôi khi cảm thấy cụ viết hơi sến :p

Ad viết được những bài thơ hoàn hảo, ví dụ như "Lẽ giản đơn", trước khi đọc bất cứ luật thơ nào. Sự học thơ, học luật thơ của Ad không đến từ việc đọc các luật thơ mà từ chính những bài thơ hoàn hảo. Việc này rất thông thường, giống như từ xưa, một người nghe được một câu ca dao và có thể làm ra một câu ca dao khác.
Điều quan trọng nhất của việc làm thơ là năng lực hấp thụ cái hay.
Sống trong môi trường nhiều người nói giỏi tiếng Anh, bạn dễ dàng nói giỏi tiếng Anh, ngữ pháp chuẩn mà không nhất thiết phải học lí thuyết về ngữ pháp.
Ngữ pháp ưu việt, sống động, cập nhật đã nằm sẵn trong cấu trúc của những câu chuyện. Ngữ pháp thẩm thấu qua việc bạn hấp thụ ngôn ngữ trong đời sống.
Luật thơ cũng vậy, thẩm thấu qua những bài thơ hay.
Luật trong cuộc sống cũng vậy, được thẩm thấu từ những lối sống hay.
Mấy ai nắm được các thứ luật rối mù trong sách luật. Người ta chỉ cố sống hài hòa không gây phiền cho người khác. Những người sống biết điều là những người hiểu luật về sự công bằng nhất. Nếu luật pháp dựa trên nền tảng là sự công bằng, thứ luật nào làm nhiều người sống biết điều hoài nghi, nó đáng bị hoài nghi.
Nước ta bọn nó cứ soạn luật rối mù, lén lút soạn luật, độc quyền làm luật, luật thiếu tính khả thi với chính bọn phân phối luật và áp đặt luật thì làm sao đem lại cho người dân sự tin tưởng vào luật, yêu thích luật, khiến tính thượng tôn pháp luật được thẩm thấu dẫn đến một xã hội dân sự sớm văn minh.
Sozi em, Ad thấy nhà nước nó ngu, ác và giả dối quá, ngày nào cũng khiến Ad phải vật lộn với tắc đường suốt bao năm vì chính công trình xây tầu điện để giảm ùn tắc nằm đắp chiếu, quây rào, kềnh càng vướng víu nên lại tranh thủ :" p
Trở lại câu chuyện, đọc thơ hay đã chiếm đến 50% công đoạn của học thơ rồi, đó chính là môi trường học tập xịn, bắt đầu vậy là chuẩn. Đọc sách, xem phim giúp tăng tư duy cấu trúc, giúp kể chuyện bằng thơ hấp dẫn hơn. Lắng nghe nhạc giúp tăng hiểu biết về tính êm dịu, hợp lí để đọc bài thơ lên, biết nhạc tính còn phô ở chỗ nào, biết chọn âm tiết nào để giai điệu đẹp hơn. Nhạc tính giúp một chuỗi ý tưởng trở thành bài thơ, bài hát.
Nhiều người thích học luật trước khi học cảm thụ vì nghĩ luật là công thức bao trùm tất cả, có luật trên lí thuyết là có tất cả. Luật cũng chỉ là một sản phẩm được sáng tạo ra, là một phong cách và có thể cản trở những luật khác, sáng tạo khác, phong cách khác bởi sự áp đặt.
Nhiều người bị dạy những thứ luật không hoàn hảo, không bao trùm được đời sống rồi lấy thứ khô cứng đó áp dụng lên mọi mặt của đời sống, yên tâm phán xét dựa trên thứ ngữ pháp nghèo nàn đó.
Ad hoàn toàn không phản đối việc học luật của mọi lĩnh vực, vì đó cũng là sản phẩm, nguồn thông tin thú vị, hữu ích. Luật pháp giúp người ta suy tư sâu hơn về các tình huống sống, về game công bằng. Ngữ pháp giúp hiểu sâu hơn về cách cấu tạo ngôn ngữ. Niêm luật giúp hiểu sâu hơn về một số dạng thơ. Tuy nhiên, đây không phải vấn đề Ad am hiểu và hứng thú, em có thể nghiên cứu dễ dàng qua Google.
Have fun :" )

View more

Thưa ad, chúng ta nên làm gì khi phải thưởng thức những thứ không hợp gu?

Thưởng thức là hoạt động hưởng thụ, nên cho vào nháy nháy nếu dùng cùng từ "phải" nhé ;"p
[Cập nhật sự khác biệt] là slogan tích cực cho suy nghĩ, để có thể thấy thêm thông tin, giá trị từ những thứ mình thấy chưa hợp hay không hợp.
Có một hồi Ad rất khó giao tiếp với xã hội và nhiều lúc giao tiếp là không thể tránh khỏi nên đã tìm ra slogan này để tự chữa. Dạy cho mình suy nghĩ rằng [mọi nơi mình đến đều cho mình kiến thức, tư liệu để sáng tác] nên đã giảm được nhiều sự khó khăn trong giao tiếp dù không có nhiều nhu cầu giao tiếp.
Ngoài ra, có vài cách để không phải nạp vào những thứ không hợp:
+ Giảm óc phê phán, tập trung vào việc của mình, dành thời gian thưởng thức cái mình thích. Tránh hình thành thói quen xấu là [càng ghét cái gì lại càng hóng cái sai của nó cho hả hê], mất ăn mất ngủ khi cái xấu nó chưa xấu hơn. Vậy là ta đang thưởng thức cái ghét của mình và tìm cách nuôi nó lớn.
+ Luôn mang theo thiết bị nghe nhạc và tai nghe.
+ Rèn luyện năng lực tự do, làm chủ cuộc sống của mình để không bị cuốn vào hay bị nhốt trong môi trường của những thứ không hợp.
Have fun :" )

View more

Liked by: Ray Pham Lalalala LTTH

chào ad, mấy ngày qua facebook của ad liên tục đăng hình ảnh của một loại hoa màu tím. Liệu có phải có sự tình gì liên quan đã xảy ra hay không hả ad? T.T

Nói ra thật xấu hổ vì chuyện chẳng có gì đáng kể :"p
Vẫn là chuyện chạy chỉ tiêu: Up đủ [trung bình 2 tác phẩm mới mỗi ngày trên Wall].
Có những hôm Ad mệt quá hoặc thấy tác phẩm chưa đủ xịn bèn hạn chế Up.
Những hôm đó mặc dù cố tỏ ra bình thản như không có chuyện gì xảy ra, giữ vẻ lạnh lùng cho thêm đẹp trai nhưng trông mặt rất ngu vì lo lắng, ngủ bị giảm độ ngon.
Những hôm sau đó, áp lực Up bù dâng lên như là rót bia vào cốc, bọt dâng vù vù.
Mấy hôm vừa rồi đang lúng túng tìm tác phẩm mới, lòng tràn đầy thất vọng về bản thân thì nhớ ra dãy hoa Tử đinh hương mình thường đi qua mỗi tuần, cứ ngắm nghía mãi mà chưa sẵn sàng chụp.
Thiếu bài Up quá, không còn đường lui, đành đỗ xe xuống cày, giơ iPad mini lên bấm bấm, mồ hôi rỏ tong tong trong cái nắng mùa hè. Được đi bộ giảm béo, nạp thêm Vitamin nắng thích vãi. Vậy là có lương khô măm thêm mấy hôm.
Chuyện chỉ đơn giản như vầy. Từ hồi nghĩ ra gói duyệt Wall và trót măm tiền nạp Wall của độc giả, sống cứ dính Deadline mỗi ngày, trong lòng khóc lóc khổ sở. Mà thấy vậy cũng tốt, cho đỡ lười T.T

View more

Related users

* Em chào Ad ạ. Em có một em trai sắp được 4 tuổi. Vì thằng nhóc bị dị ứng nhiều loại đồ ăn và mẹ em không đi làm nên mẹ không cho nó đi mẫu giáo. Đến 3 tuổi, nó hay thiết tha đòi chơi với những đứa trẻ khác nhưng mấy đứa kia toàn đi học hoặc bị giữ ở trong nhà. (còn nữa ạ)

** Mẹ để ý hôm nào có em điện về (em đi học xa ạ) hoặc nó được chơi với bạn thì nó vui vẻ hẳn, bớt trầm tư (nó rất cụ non ạ). Thấy vậy, mẹ cho thằng nhóc đi trường, mỗi ngày 4 tiếng buổi sáng. Ban đầu nó cũng thích lắm, một thời gian sau thằng nhóc bắt đầu khóc lóc không chịu đến trường. (còn nữa ạ)
*** Mỗi buổi sáng khi mẹ chở đến lớp, nó không phản đối nhiều, chỉ dặn mẹ đón sớm. Nhưng tối về, nó lại hay nằm ngửa trên giường than thở nó bị cô giáo la, bị bạn bắt nạt và khóc hưng hức. Mẹ biết nó có trí tưởng tượng phong phú, mẹ lên trường hỏi thăm thì không có bạn nào đánh nó cả (huhu vẫn còn)
**** nhưng mẹ biết cảm xúc của nó là thật. Mùa hè mẹ cho nó nghỉ hè một thời gian. Bây giờ tháng 9 đến mẹ bàn với nó cho nó đi học thì nó lại bảo “trường con dỏm quá, không dạy hát hay chơi nhiều gì cả, chỉ bắt viết bài thôi, con không viết bài thì cô lại la con.” (sr ad, ask của em vẫn còn)
***** Mẹ em bối rối lắm, mẹ hoàn toàn có thể bày trò chơi và dạy nó ở nhà nhưng mẹ nghĩ có bạn cùng trang lứa cũng là điều cần thiết cho nó. Nếu Ad có kinh nghiệm về vấn đề này thì cho em lời khuyên ạ. Em cảm ơn Ad T_T
=
Chào em :" )
Theo như em kể thì nhỏ em trai em gặp vấn đề bị ép học ở tuổi đang cần được vui chơi. Nó thích chơi với các bạn và thích học những môn như hát nhưng không thích bị ép học cái nó không có nhu cầu. Như vậy là môi trường giáo dục mà nó được đưa đến thiếu tích cực, thiếu năng lực làm trẻ em thấy hạnh phúc và nó có quyền từ chối môi trường đó.
Các phản ứng khóc lóc của nó là phản ứng phòng vệ, phát ra tín hiệu từ chối, rất cần chú ý để tránh cho nó bị vết thương và nỗi sợ hãi môi trường đi học. Những vết thương có thể sinh ra định kiến với các môi trường học tập sau này, có sự phòng thủ ngay từ đầu, khó kết bạn, dù có thể có những môi trường học tập tốt.
Khi lên 6, nó rất khó tránh khỏi việc đi học nên trước đó, cần chuẩn bị cho nó tâm lí sẵn sàng, thoải mái chứ không phải lớp 1 là sự tiếp nối những nỗi sợ từ mẫu giáo.
May mắn là mẹ em có thể ở nhà chơi với nó nên còn 1 năm để làm nó dễ chịu trở lại với việc học. Cứ cho nó nghỉ ngơi, chơi cùng và dạy nó những thứ nó thích, đưa nó đi ra công viên nơi có thể chơi với những bạn cùng trang lứa.
Ngoài ra, sang năm học mới, có thể môi trường sẽ khác đi với thầy cô và bạn bè mới. Hãy cho nó chọn lựa giữa ở nhà và đi mẫu giáo. Nếu nó chọn lựa ở nhà, hãy ra điều kiện là nó chỉ cần đi học 10 buổi để biết chắc chắn là nó muốn ở nhà hay đi học. Nó sẽ không chịu nhiều áp lực trong 10 buổi học đó vì nó có thể đếm ngược về thời gian được tự do. Trong tình trạng thoải mái đương đầu với thử thách, có thể nó sẽ thích trở lại môi trường học. Còn nếu nó vẫn không thích, hãy cho nó sống tuổi thơ đúng nghĩa.
Em diễn đạt rất tốt, mẹ em cũng rất tốt, hãy thảo luận kỹ với mẹ và nói chuyện qua điện thoại tư vấn, động viên thằng nhỏ thường xuyên. Nó biết than thở vấn đề cũng có nghĩa là nó biết diễn đạt, như vậy, lại càng dễ trao đổi.
Gluck, have fun :" )

View more

Tại sao người ta lại muốn làm người lớn ạ? Cháu thấy làm trẻ con thích cực ấy. Cháu muốn làm trẻ con mãi ạ.

A cháu nghĩ ra rồi, ai cũng lớn lên dần, nhưng có người chọn lớn mãi, lớn mãi nhưng mãi mãi không thành người lớn như cháu. deeee
=
Không phải ai cũng muốn làm người lớn nhưng có nhiều đứa trẻ muốn sớm làm người lớn vì thấy làm người lớn hay. Ngoài ra, làm người lớn thường cao hơn, khoẻ hơn, có trách nhiệm hơn, có thể tự làm được nhiều việc, tự quyết định cuộc sống của mình.
Trở thành người lớn cũng có nghĩa là có thời gian sống nhiều hơn để tích luỹ kỹ năng, thường có nhiều thông tin để xử lý hơn, thời gian suy nghĩ, va vấp cũng dài hơn nên thường chín chắn, sâu sắc hơn. Nếu ai liên tục phát triển bản thân thì quy trình sẽ là như vậy. Những đứa trẻ sớm tự lập hay suy nghĩ chín chắn thường được khen là "người lớn" là vì vậy.
Ngoài ra, như cháu nói, người ta cứ lớn lên thôi. Suy nghĩ mình là người lớn hay trẻ con là tuỳ nhưng nếu không thích nghi được với sự lớn lên của mình, đó mới là vấn đề.
Đó không phải câu chuyện "người lớn hay trẻ con", "thế giới trẻ con tốt, thế giới người lớn xấu" như một số quan niệm. Đó là câu chuyện của sự thích nghi hay còn gọi là sự trưởng thành.
Cháu cứ là người mà cháu thích nhưng lớn lên mà không làm được việc thì sẽ trở thành gánh nặng cho xã hội.
Hãy là một đứa trẻ con chăm chỉ.
Have fun :" )

View more

chào ad, em muốn tìm hiểu về lịch sử của thế giới, sau đó là lịch sử VN, theo cách tổng quát, tiêu biểu, trung thực. Không phải nặng học thuật, chỉ là để mở rộng hiểu biết. ad có thể gợi ý một (vài) quyển sách không ạ?

Cứ bắt đầu bằng quyển này nhé, có hứng thì Google thêm :" )
http://goo.gl/f7B6zY

Trong cuốn thơ mới tái bản của Nguyễn Thiên Ngân, trang 141 có hai câu thơ : "Những ngày dài làm ăn nung nấu Bỗng bồn chồn nhớ mắt người yêu" Hai câu này giống 90% hai câu thơ của Nguyễn Đình Thi trong bài thơ Đất nước : "Những đêm dài hành quân nung nấu Bỗng bồn chồn nhớ mắt người yêu."

em thấy buồn mấy ngày, không biết liệu đó có phải là "đạo thơ" không ạ?
=
Có.
Có thể khẳng định 100% là chôm gần hết hai dòng thơ của Nguyễn Đình Thi.
Ad chưa đọc nhiều thơ của Nguyễn Thiên Ngân nhưng có thể thấy bạn này khá thường xuyên triển khai bài thơ từ ý tứ, hay một vài câu từ của người khác. Bài "Giá mà được chết đi một lúc" của Ad cũng không phải là ngoại lệ.
Việc này có thể gọi là lấy cảm hứng, ai cũng lấy cảm hứng từ người khác nhưng lạm dụng sẽ tự gạch mình khỏi đẳng cấp của sự độc sáng, không vươn được tới giải ngoại hạng, chỉ phục vụ được thị hiếu làng nhàng.
2 dòng thơ này bị lạm dụng mượn ý, mượn từ quá nặng đô nên cấu thành tội cầm nhầm.
Hy vọng đây không phải là cố tình, chỉ là quen lấy cảm hứng từ thơ người khác nên có lúc câu thơ của người khác hiện ra trong đầu mình, khác đi một chút, mà không nhớ là của họ.
Hoặc có thể bạn này nghĩ là phỏng câu thơ khá phổ biến như vậy thì người đọc tự hiểu mà không cần ghi nguồn. Nếu là như vậy thì cũng cần xem lại cách phỏng vì "làm ăn nung nấu" nghe rất lởm.
Hai khả năng này đều thiếu thuyết phục nhưng Ad không muốn nghĩ nặng hơn. Vẫn có cảm giác bạn ấy là một tác giả dễ thương, thi thoảng có những bài xuất sắc và càng về sau sẽ càng khá hơn. Ad nghĩ là sau mỗi giai đoạn, bạn ấy sẽ suy nghĩ sâu sắc hơn về việc sáng tác và không lặp lại cái sai nên chuyện này là chuyện nhỏ, bỏ qua.
Điều Ad muốn nói thêm là hiện đang có rất nhiều tác giả sử dụng đồ của người khác mà không ghi nguồn, nhất là ảnh đăng trên Facebook. Họ chưa đủ trưởng thành để hiểu đây là một việc nguy hại đến uy tín, là điểm trừ ngay lập tức với tư cách tác giả của họ. Sạch từ điều này càng sớm thì sẽ ngày một sạch hơn. Và điều này không chỉ cần cho các tác giả, nó cần cho ý thức sử dụng đồ của mỗi người.
*
Để đạt đến độ nghệ thuật thì ngoài việc phải có nhiều cái hay hơn, bạn Ngân cũng phải cải thiện rất nhiều kỹ thuật viết, nhất là chú ý hơn về giai điệu của tác phẩm, tránh lối gieo vần giật cục.
Vần gieo thường chỉ đẹp ở những hình thức thơ vần có số âm tiết bằng nhau. Sẽ đẹp hơn khi vần được chú ý kết hợp mềm mại với các âm tiết khác & câu được gieo vần không dễ dãi theo kiểu [tìm thấy được vần rồi, lắp nối mấy từ còn lại vào cho xong]. Đại lí thơ vần Thái Bá Tân thường không làm được 2 việc này.
Vần là điểm kém cạnh tranh vì làng nhàng cũng gieo được nên câu có vần giống cây chốt, cần đắt hơn các câu khác để khỏi bị coi rẻ trình độ.
Hình thức thơ tự do có số âm tiết mỗi dòng không đồng đều mà đưa nhiều vần vào sẽ dễ gây cảm giác hổ lốn, biểu hiện hay bị bí ý và phải tìm cách nối bằng vần.
Điểm xuyết vần vào hình thức thơ tự do một cách tinh tế là một kỹ thuật khó vì phải khiến cho người đọc quên mất đang nối vần, luôn thấy sự trôi chảy của nhạc tính chứ không bị giật cục vì vần. Vần ở đó chỉ là ngẫu nhiên.
Nhiều người viết thơ ý rất hay nhưng bị ảnh hưởng lối gieo vần giật cục của Nguyễn Phong Việt mà không biết đó là thứ làm thường bài thơ, dễ kéo bài thơ trở lại cái sến, sáo của việc bí từ.

View more

Ad có biết đến nhạc sĩ Đỗ Bảo không ạ? Nếu có thì ad có thích nghe nhạc của anh hem ạ? :") :D

Có chứ, nghe mãi Album "Cánh cung". Lúc ra Album này năm 2004, Đỗ Bảo là gương mặt âm nhạc xuất sắc nhất giai đoạn đó. Có sự cao cấp cả về ca từ, giai điệu, hoà âm phối khí và việc chọn ca sỹ cho từng ca khúc trong Album :"p

Em chia tay người yêu cách đây 2 tháng, giờ vẫn làm bạn khá thân, nói chuyện thường xuyên etc Em có nên tiếp tục theo đuổi cảm cho ngyc, khi mà cô ấy nói cũng không biết còn yêu em hay không.

Người trong cuộc còn không biết thì Ad biết gì đây T.T
Viết câu Ask ẩu cũng là một biểu hiện của việc khó có tình yêu đẹp vì cẩu thả. Dù viết câu Ask không ẩu cũng chưa chắc đã có được tình yêu đẹp nhưng lại có được thiện cảm của bao người vì viết câu Ask đẹp. Ít nhất, hãy cố gắng hoàn thiện bản thân, thành công trong việc nhỏ này.
Rảnh hai đứa cùng cuộn chuột để hiểu hơn về bản thân.
Gluck :" p
Liked by: Cá Sấu Tũn

Chú ơi, bạn con đang buồn, sắp sinh nhật nó con muốn tặng nó một cuốn sách, chú cho con gợi ý đi ạ! (Nó là con trai)

Nếu nó có "Ra vườn nhặt nắng" rồi thì thử "Đo thế giới" của Daniel Kahlmann đê :"p
Liked by: Solar

Anh ơi, anh có tin vào nhân tướng học không ạ ? em lỡ ôm bạn ấy vào lòng mất rồi mà cứ tự thấy hết trở ngại này đến trở ngại khác. Chúng em khác nhau quá, thứ bạn ấy có không hẳn là thứ em cần. Em không quay lại được nữa nhưng đi tiếp thì em thấy mình hoang mang quá anh à.

Có nhiều cách để xử lí thông tin chứ không chỉ là tin hay không tin. Xem dự báo thời tiết, nghe cán bộ hứa, nếu đặt niềm tin tuyệt đối, nhiều khi sẽ thất vọng.
Có người đặt niềm tin vào những thứ có độ chính xác cao, ví dụ quy tắc của phép cộng.
Có người lại đặt niềm tin vào thứ gây cho họ cảm giác tin -> Tin cũng là một dạng cảm xúc. Cảm xúc có nhiều lúc đáng tin nhưng cũng nhiều lúc không, chỉ mang tính giải trí.
Ad coi những thông tin về nhân tướng mình đọc được là thông tin tham khảo. Những thông tin này không gợi đủ thuyết phục để có cảm xúc tin cậy, để háo hức đọc thêm. Đọc ít, Ad không muốn bình luận về "nhân tướng học" vì cụm từ này quá mơ hồ.
Mọi thứ ta thấy (bao gồm cả nhân tướng) là thông tin. Nếu không tự nhận biết, muốn biết người khác xử lí thông tin chính xác đến đâu thì vẫn phải tạo được cho mình năng lực thẩm định có độ chính xác cao.
Để chính xác luôn cần rèn luyện vất vả, không ngừng nâng cao óc phân tích, năng lực tìm tòi đối chiếu. Hiệu quả của chính xác rất cao, xem bóng đá là biết, độ chính xác không cao không thể trở thành bậc thầy.
Cách làm việc "sai thì thôi" không thể làm một bộ môn có sức nặng của tính chính xác.
Có nhiều người mà "cả tin" là tính cách, là nhu cầu, tin cho vui, tin sai thì tin lại nên họ không cần nhiều tính chính xác của đời sống, họ cũng không cần cố gắng chính xác.
Loài Pokemon này xuất hiện đông vui ở phần Comment của những chỗ thị phi. Tính chất của họ là nói sai không xấu hổ, không xin lỗi, không nhớ, lần sau tiếp tục sai, đúng mới là thứ lỗi mốt. Họ cũng là một dạng thức sống, cộng sinh tốt với báo lá cải. Chỉ là, với những ai mà niềm tin là cái gì cần gắn với chất lượng, họ không đáng tin. Và họ giáo dục con cái kém, khi giỏi nói sai.
Nếu một môi trường cần sự chính xác để phát triển, họ là nhân tố làm chậm sự phát triển vì họ chăm tiêu thụ thông tin sai, chăm xả rác thông tin sai. Họ tạo nên những bãi rác thông tin làm giảm tần suất người khác thấy những thông tin chính xác. Như vậy, những sự cẩu thả của họ gây ra rất nhiều hậu quả, nhất là với những người còn non nớt, chưa có khả năng "đãi cát tìm vàng" aka bới rác tìm mình.
Đâu thể sử dụng "nhân tướng học" với thông tin từ những người ẩn danh, giấu mặt, dùng hình đại diện là người khác đầy rẫy trên mạng. Để cảm nhận rõ người khác, cần thêm rất nhiều cách xử lí thông tin.
*
Người ta phải cần nhau thì mới cùng có động lực vượt qua trở ngại.
Ôm, hôn hay việc ngủ với nhau không phải là cánh cửa đóng sập lối thoát. Người nào đặt ra điều kiện đó là người biến tình cảm thành ngục tù.
Nên thẳng thắn với nhau, nhất là khi thấy không hợp nhau để tránh giam giữ nhau. Tình cảm đẹp là sự cộng hưởng hạnh phúc chứ không phải sự hun đúc những chấn song nhốt nhau khỏi bầu trời hạnh phúc. Đó là tình ghét chứ không phải tình yêu.
Vẫn có thể ôm nhau vào lòng nếu đó là thứ cả hai cần nhưng nếu không muốn đi xa với nhau, hãy nói cho người ta biết để còn có thêm phương án.
Luôn giữ sự tôn trọng để giữ thói quen tôn trọng.
Gluck :" )

View more

Em có những kí ức chứa đựng sự tổn thương. Khi vết thương nhức nhối, em có cảm xúc tiêu cực về người gây nên nó. Em biết ng trực tiếp chịu trách nhiệm cho tổn thương của mình phải là bản thân, nhưng em thấy đổ lỗi và ghét người khác vẫn dễ hơn.

Sau khi được tạo ra thì mỗi người phải tiếp tục kiến tạo bản thân.
Đó là lí do dù ta trách móc cuộc đời hay không thì việc đó đều nằm trong công cuộc kiến tạo bản thân ta. Sản phẩm bản thân ta có hạnh phúc hay không là do cách ta bồi đắp nó.
Người ta vẫn chọn những cách dễ dàng để cảm xúc tuôn ra nhưng cảm xúc căm giận, thù ghét rất mạnh, như dòng lũ, có thể huỷ hoại chính hệ sinh thái trong chính mình.
Cảm xúc xấu ở trong mình và làm hại mình trước tiên. Cảm xúc chính là thực phẩm mỗi người tiết ra để nuôi mình mỗi ngày, nên đành phải có sự điều tiết các loại thực phẩm nếu muốn tâm hồn nó mạnh khoẻ, vui vẻ vậy.
Có một câu chuyện thế này...
Có hai người, đều bán bánh rán, trình độ làm bánh ngang nhau. Một người thấy một ngày bỏ ra nửa tiếng làm bánh, cắt bớt công đoạn, làm bánh tàm tạm là được rồi. Một người thì cố gắng làm được mẻ bánh ngon, bao giờ được thì thôi.
Kết quả là như thế nào, do vị trí bán bánh không thuận lợi nên những ngày đầu, bánh của hai người đều ế. Tuy nhiên, lúc phải mang bánh ế về cho cả nhà ăn thì nhà ai sẽ được măm bánh ngon đây :"DDD
Chuyện sau này thế nào :"?
Ad cũng chưa nghĩ ra tiếp, lười quá, chọn đường dễ là không nghĩ nữa.
Nhưng cơ bản là như vầy, hai người bán bánh đều là các khả năng mà em có thể trở thành, cách em làm bánh sẽ khiến em trở thành người nào. Người khác có thể làm tổn thương người làm bánh nhưng làm gì với những chiếc bánh là ở mình.
Chúc em mau vui :" )

View more

(Phần 1) Chào Ad! Được biết dạo gần đây Ad dành thời gian cho việc chụp ảnh. Việc này tốn thời gian rất nhiều cho khâu chỉnh sửa hình ảnh. Em cũng đã ăn bánh mỳ miễn phí của Ad khá lâu rồi, nay dành thời gian nướng ba cái bánh mì làm quà tặng Ad.

(Phần 2) Ba chiếc này là ba chiếc bánh mỳ em nướng với nguyên liệu từ mấy bộ VSCO dành cho Lightroom. Đây là bộ 3 preset em đã căn chỉnh lại một vài thứ cho hợp với những màu sắc ở Việt Nam.
Những preset này được thiết kế để cho Ad tiết kiệm thời gian cho việc chụp ảnh, có thể chỉ đủ cho Ad uống cốc nước rồi lại viết bài cho các bạn đọc thôi, nhưng em mong là nó sẽ có ích.
Link tải: https://drive.google.com/file/d/0B6ovaHUk4qTrZW10Rm9nLWJ1aGs/view?usp=sharing Chúc Ad có một buổi tối vui vẻ! Ps: Link mà không nói gì cũng là của em, em ấn nhầm ạ. `Ps 2: Em ngu quá, các câu hỏi chắc bị lung tung lên, mong Ad ko trả lời câu hỏi này để em đỡ bị xấu hổ ạ. Em cảm ơn huhu
(PS 3 của bạn có câu hỏi lộn xộn) Mong Ad có thể dành thời gian để sắp xếp lại câu hỏi của em, lỗi là tại em, em bị hồi hộp quá, câu chữ lộn xộn hết cả. Mong Ad vẫn nhận quà và giấu nhẹm những ask của em :'( em xấu hổ quá huhu. Em sẽ sửa. Cảm ơn Ad ạ.
=
Chào em, cảm ơn em. :" )
Điều mà Ad cảm thấy may mắn là dù luôn tỏ ra khó tính, bắt nạt độc giả nhưng luôn có những độc giả xịn vẫn âm thầm ủng hộ, mong mình hạnh phúc, sẵn sàng hỗ trợ. Vậy cuộc sống mới tốt lên chứ :"D
Nói ra thật xấu hổ nhưng Ad không biết dùng Photoshop, ngoài mấy cái Filter. Chỉ chỉnh sửa ảnh trên phần mềm có sẵn của iPad 2, Google Nexus hay iPad mini. Kéo ngón tay lên xuống để chỉnh Exposure, Highlight, Shadow, Brightness, Contrast, Black Point, Saturation kết hợp với vài theme có sẵn. Mặc dù mất thời gian nhưng cũng không thấy khó chịu gì vì đó là thời gian chữa ngu, học để cảm nhận tốt hơn. Cảm thấy công cụ như vậy cũng là đủ nhiều, biết dùng là ảnh sẽ đẹp.
Desktop của Ad cũng đang hỏng nên chưa thử được bánh mỳ nướng của em nhưng Ad vẫn nhớ link này để sửa máy xong sẽ tải về vọc.
Mặc dù em không muốn lên hình nhưng tên em qua Ask đã được giấu rồi. Ad cảm thấy bất công nếu mình chưa có cơ hội sử dụng được công sức của em mà lại bỏ đó. Để tránh lãng phí, Ad xin phép công bố Ask này để các bạn có nhu cầu thử sản phẩm của em.
Ad cũng sẽ Public Ask này lên Facebook để em có thể theo dõi phản hồi.
Gluck :" p

View more

Liked by: Nguyễn Nga LTTH

Cháu chỉ muốn hỏi làm sao để ngưng nhớ về một người?

Chúng ta thường kịch tính hoá nỗi nhớ chứ hầu hết không nhớ được lâu đâu.
Lúc học thuộc lòng bắt bộ nhớ làm việc mà nó cứ ì ra. Đằng này...
-> Đây là cơ hội, chẳng mấy khi bộ nhớ nó tự giác nhớ như vậy, cứ kệ nó hoạt động cho đã. Ép nó ngưng hoạt động khi nó đang thích hoạt động, về sau nó dỗi, nó ì ra, lúc bảo nó hoạt động nó lại không nghe.
Nhờ những cơ hội vận động như vận động viên Olympic như vậy mà bộ nhớ sẽ dẻo dai hơn, trì hoãn thêm vài năm trước khi bệnh Ăn Dây Mơ của tuổi già măm hết dây mơ, rễ má, muốn nhớ gì cũng khó.
Lúc bị nỗi nhớ hành hạ, thiêu đốt quá thì lấy ngọn lửa roi vọt đó làm cảm hứng sáng tác.
Không biết sáng tác thì chạy bộ, chống đẩy cho nhanh mệt rồi ngủ. Bỗng một hôm nào đó, tỉnh dậy thấy sảng khoái vì thể lực tăng vãi :"o
Cũng đã có bạn hỏi tương tự, cuộn chuột để cày thêm tuyệt chiêu.
Hy vọng bài thơ này có thể giúp cháu thêm chút, khi ấm ức trong lòng được biểu đạt, nó cũng có phần nguôi ngoai. Gluck T.T
*
Nỗi nhớ về
Nỗi nhớ về day dứt cả con tim
Tôi thấy mình cháy bừng trên thảm cỏ
Không biết người ấy có
Nhớ tôi không?
Nhớ tôi không?
Không biết người ấy có
Nhớ tôi không?
Một đôi chim bay vào cõi mênh mông
Chiếc lông vương trong gió lại làm tôi chạnh nhớ
Nỗi nhớ cồn cào chao ôi là nhớ
Qua hơi thở làm bông hoa bừng nở
Tôi nhớ nàng da diết, thiết tha
Tôi cảm ơn mình đã được sinh ra
Để được nhớ để được yêu đằm thắm
Để tôi được đắm say say đắm
Tôi nhớ nàng, tôi nhớ quá khôn nguôi
Tôi nhớ nàng đến chết mất thôi
Gì có thể loang tràn hơn nỗi nhớ
Gì có thể tê lòng hơn nỗi nhớ
Chỉ có thể là nỗi nhớ của riêng tôi
2001

View more

vậy loài người lao vào tấn công tôm cá gà vịt.. để ăn thịt thì có phải chúng ta cũng đang kích hoạt luật rừng và trở thành Zombie điên dại không ạ? Lỡ một ngày chúng cùng nhau nắm tay "khử" con người thì sao hả ad?

Mọi sinh vật đều phải ăn để duy trì sự sống. Muôn loài ăn nhau và sống trong luật rừng suốt bao nhiêu năm trên trái đất. Con người cũng là một loài động vật phải vật lộn để sinh tồn, ăn và bị ăn.
Dần dần, con người ngoi lên làm bá chủ muôn loài, đứng đầu chuỗi thức ăn, không chỉ săn bắt mà còn chăn nuôi để măm.
Trong quá trình sống của nhân loại, có những người chọn lối sống giảm thiểu bạo lực, ca ngợi và thực hành tình thương. Những tư tưởng hướng thiện, tránh sát sinh, bảo vệ động vật mà họ đưa ra cũng là một dạng thực phẩm cho tâm trí, thuyết phục được nhiều người thực hành và phổ biến, coi đó là con đường dẫn tới hạnh phúc, thanh thản.
Đây chỉ là một lối sống chứ không phải bản chất của tự nhiên hay con người. Tuy nhiên, lối sống nhân đạo rất hiệu quả vì giúp con người đỡ sợ nhau khi đỡ ăn nhau, đỡ giết nhau, đỡ nô lệ hoá nhau, đỡ có hành vi dã man với muôn loài làm đau lòng nhiều người chứng kiến.
Lối sống này là một phát minh vĩ đại. Bởi, với trí thông minh, lòng tham và sự dã man của con người, nếu chỉ phát triển theo lối sống tàn ác và gây sợ hãi thì nhân loại sẽ không ngừng oán ghét, tiêu diệt lẫn nhau và tự huỷ với quá nhiều loại vũ khí huỷ diệt.
Như vậy, nhân đạo còn là một sự thực dụng hàng đầu bởi tính hiệu quả của nó. Khi tính nhân đạo được đưa vào luật pháp là các tiêu chuẩn để quản lí xã hội, nó đem đến nhiều sự công bằng hơn cho cuộc sống.
Các nước hạnh phúc hàng đầu là những nơi có luật pháp nhân đạo và khả thi nhất, con người cảm thấy an toàn, vui sống trong môi trường nhân đạo đầy sức mạnh tự bảo vệ và được bảo vệ bởi luật pháp quốc tế.
Những bộ lạc ăn thịt người, bọn cướp biển tràn qua huỷ diệt các làng mạc, những cuộc chiến xâm lược, những khu vực duy trì chế độ độc tài, nô lệ, bạo hành gia đình đang giảm đáng kể.
Sự tàn bạo, bất công vẫn đầy rẫy trên tin tức mỗi ngày nhưng ở những thời điểm nhân loại tàn bạo nhất, vô số con người không cần đọc báo mới biết, chính họ phải hứng chịu nó.
Số người như vậy vẫn đang rất nhiều, trong những cuộc chiến, trong những đất nước chỉ số bất công, nghèo đói cao. Nhưng xu hướng của thế giới đang là cải thiện việc đó ngày một nhanh hơn, với sự lan rộng của tư tưởng nhân đạo, của công nghệ và cơ hội truyền tin.
Con người là loài động vật vươn tới sự hoàn hảo, khi hướng tới mục tiêu nhân đạo, nhiều người muốn nhân đạo một cách hoàn hảo và muốn nhân loại đạt được sự không sát sinh. Đây là một xu hướng đang khá mạnh mẽ nhưng sẽ còn là một chặng đường dài cần rất nhiều giải pháp cho nhu cầu thực phẩm và thói quen ăn thịt của con người.
Con người từ trước đến nay, với việc ăn thịt, vẫn sinh hoạt trong luật rừng với động vật. Pháp luật và những tư tưởng họ tiêu thụ chỉ đang điều chỉnh việc đó.
Nhiều người không sẵn sàng giết động vật để ăn nhưng tiêu thụ thịt qua siêu thị, chợ mà nguồn hàng chủ yếu đến từ các trại chăn nuôi. Nhiều động vật vẫn ăn người. Còn nhiều điều để nghĩ T.T
Động vật không đủ thông minh để khử con người, câu chuyện chỉ là con người muốn tốt đến đâu.

View more

cháu ở trong khu tập thể cũ, và có một vấn đề nhỏ là ở đây có.. chuột :| lúc đầu cháu để thức ăn dư ở 1 chiếc túi rác treo phía ngoài vì cháu nghĩ việc đi tìm thức ăn của chúng cũng là "quyền được sống", "quyền mưu cầu hạnh phúc" == nhưng không dừng lại ở đó, mỗi ngày chúng lại lấn tới thêm một

(tiếp) một ít giới hạn, điển hình như vào nhà, hất tung nắp hũ gạo vào lấy đi một ít, gặm nhấm bánh và sữa của cháu. Cháu bèn tìm cách cất giữ đồ đạc kín đáo hơn. Vậy mà hnay chúng cắn thủng cả chiếc túi của cháu chỉ để lấy 1 chiếc bánh ngon. trong lúc cao trào tức giận cháu đã nghi ngờ, liệu việc
..việc quá tham lam, phá phách, lục lọi, đục khoét thức ăn củachuột có phải là tập tính bản năng vô thức của chúng k? hay là chúng vẫn ý thức được việc mình làm là xấu nhưng vì tư lợi nên vẫn làm? chỗ c thì k dc nuôi mèo, và còn c thì k đủ can đảm để giết chúng. nhưng c cx k muốn tỏ ra rong lượng ữa
=
Có một hồi, Ad không muốn đập muỗi vì không muốn sát sinh. Sau này, Ad có thời gian ở một nơi có nhiều muỗi, ngoài lúc chui vào màn, bị hút máu liên tục nên tư duy có những thay đổi theo thực tế.
Sau khi kệ bị đốt mong lũ muỗi no máu không đốt nữa, xua muỗi đi, đập doạ, Ad nhận ra lũ muỗi ở đó không hề thương Ad, không hề muốn đàm phán và không thay đổi mục đích hút máu nên Ad bèn áp dụng cơ chế phòng vệ: Nếu bạn cứ lao vào hại tôi, tôi sẽ khử bạn, vì bạn là sát thủ.
Thường thì mỗi tối có khoảng 20 con muỗi trong phòng. Khi đập muỗi, Ad mới thấy đây quả là một cỗ máy sát thủ. Đường bay của muỗi cực kỳ biến hoá, đổi hướng cực nhanh và liên tục. Khi bị săn lùng ráo riết, chúng nấp xuống những chỗ thấp hoặc đậu cố định ở trên cao, góc khuất, đợi tình hình im lặng lại vo ve săn mồi.
Ad cũng có tố chất của một sát thủ nên ra tay cực nhanh, loáng cái tay đã dính đầy máu mình từ các xác muỗi. Ad cố tình để lại các xác muỗi trên tường để cảnh báo nhưng hôm sau, lại một đợi muỗi mới tấn công. Sử dụng thuốc xịt, muỗi vẫn kiên định.
Ad không đánh đồng mọi loài muỗi, mọi con muỗi nhưng những con muỗi sống trong phòng và sẵn sàng lao vào tấn công bạn, tấn công những người bạn muốn bảo vệ, bất chấp mọi cảnh báo và sự tiêu diệt thì tự chúng đặt bạn vào tình thế phải sinh tồn. Đó là đám Zombie điên dại bay siêu nhanh.
Luật chơi luôn là vậy: Khi bạn sử dụng luật rừng với người khác, bạn kích hoạt quyền sử dụng luật rừng của họ với bạn.
Bạn có thể tiêu diệt kẻ muốn tiêu diệt bạn khi chúng tự vứt bỏ luật, khi bạn cần phòng vệ chính đáng nhưng bạn cần nghĩ tới các rắc rối để cân nhắc mức phòng vệ.
Và bạn không nên tham gia vào mô hình quốc gia trong việc giết chóc. Vì quốc gia là mô hình gây ra chiến tranh, giết nhiều người mà bạn không quen biết nhất và giết oan nhiều người nhất chỉ bằng cách dán nhãn kẻ thù lên dân tộc khác. Quốc gia là mô hình tàn bạo, hèn hạ nhất những khi nó là môi trường của chiến tranh, bất công và áp bức.
*
Sau nhiều phép thử trong cuộc sống, cháu sẽ có sự sắc sảo hơn trong nhận thức lúc nào cần mạnh tay. Ad sẽ không dán nhãn sẵn đâu là kẻ thù của cháu vì đó là việc tự mỗi người trải nghiệm. Người ta sẽ trở nên độc ác khi sẵn sàng giết sinh vật nào đó mà không suy nghĩ.
T.T
Rảnh đọc thêm:
https://www.facebook.com/sachnguyenthehoanglinh/posts/819351711516731
https://www.facebook.com/nguyenthehoanglinh/posts/10153627769672225

View more

Liked by: Nguyễn Nga

Mình là người miền bắc. Mình sắp vào Nam học nhưng nếu vẫn sử dụng giọng miền Bắc thì có gặp trở ngại gì không ạ?

Trở ngại lớn nhất là việc bạn sợ trải nghiệm.
Biết cư xử lịch sự, biết "cảm ơn", "xin lỗi" thì đi đâu cũng được quý mến hết.
Gluck :" )

Ad có đọc Tony buổi sáng không ạ :D. Một thời giới trẻ share nhau rất nhiều bài viết của Tony vì cách viết hấp dẫn và đề cập đến nhiều vấn đề còn thiếu sót của giới trẻ như việc giao tiếp, xin việc, đọc sách... Bây giờ thì Tony lại ko còn "hot" như xưa nữa. Ad có nghĩ liệu ask.fm của ad của vậy ko:)

Có, và thấy nhiều điểm tích cực như em nói. Sau Ad dừng đọc vì bỗng nhiên không còn nhu cầu, quên bẵng. Lâu không đọc cũng không thấy thiếu.
Em nói tới Ad bèn vào đọc lại, thấy "Tony buổi sáng" nội dung phong phú hơn, cách kể chuyện vẫn hấp dẫn, chắc sẽ cày tiếp.
Xem lượng Like, Share của "Tony buổi sáng" thì vẫn rất hot. Ad nghĩ tác giả là người kể chuyện hay, chăm cập nhật thông tin và quan sát, đi cùng sự tiến bộ, chắc sẽ biết cách để giữ chân độc giả thêm một số năm.
*
Ask của Ad chỉ có một lượng độc giả vừa phải và đã bao giờ hot đâu. Làm Ask, Ad có mấy mong muốn:
- Hỗ trợ độc giả giải đáp thắc mắc và trong khi trả lời các thắc mắc, tra cứu, suy nghĩ, mình cũng được hiểu biết hơn, viết tốt hơn.
- Chia sẻ những thứ mới nhất, tốt nhất mình biết.
Ad có thói quen tập trung vào việc gì thì cũng coi nó như một tác phẩm nên Ask cũng là một dạng tác phẩm của Ad. Ask giúp Ad có tác phẩm cập nhật Wall đều đặn và có thêm thể loại sách để in.
Tuy nhiên, Ad xác định mình không phải một trung tâm tư vấn, cũng không phải người có kiến thức toàn diện, tốc độ hiểu biết, cập nhật của mình không thể nhanh hơn tốc độ thắc mắc của độc giả.
Sẽ có nhiều câu hỏi hay, không lặp nhưng vẫn phải chờ đợi lâu hoặc Ad không trả lời được.
Quora, với rất nhiều người tư vấn và nhiều chuyên gia mới là nơi luôn đi tiếp, vì đó là cả một mạng lưới tri thức, người này già cỗi thì có người khác nổi lên.
Ask của Ad chỉ là trang cá nhân, sẽ chậm lại, chững lại, nhất là khi Ad cảm thấy mình đã nghèo vốn và muốn tập trung sang hình thức sáng tác khác.
Chỉ mong những câu Ask được trả lời tạo thêm chút giải pháp, tính giải trí và cảm hứng sống, lao động, ý thức trình bày sạch đẹp cho những độc giả chăm cuộn chuột.
Cảm ơn em :" )

View more

Ad ơi em gặp vấn đề thích nghi với sự thay đổi. Không gian sống của em cứ có chút gì thay đổi như có thêm người khác hay tần suất tiếp xúc với con người nhiều là não em sẽ bị đơ, mất tập trung, khó xử lý vấn đề và làm chuyện của mình T.T Ad có cách nào hay tài liệu nào để tham khảo ko ạ? Em cảm ơn ạ

Có 2 việc nên làm song song:
1. Đặt mục tiêu thuê hoặc mua được chỗ ở yên tĩnh, an ninh tốt. Những người muốn có không gian riêng thoải mái, có chỗ refresh mỗi ngày đều phấn đấu cho việc này.
Mỗi khi cảm thấy khổ sở, hãy nhớ tới mục tiêu này. Có mục tiêu rõ ràng rồi thì cứ thế phấn đấu. Tìm hiểu thông tin nhà đất, vẽ thêm chi tiết sẽ chuẩn bị gì. Sẽ tốn thêm nhiều thời gian cho tâm trí và bớt rảnh để bị ảnh hưởng quá nhiều bởi người khác.
Việc này cũng giống tích luỹ kho thông tin cho chủ đề nào đó: Không gian sống, âm nhạc, hội hoạ, các loài hoa, các loại cây trên đường, các tuyến xe bus, món ăn, phim ảnh, các tác giả hay trên Facebook, các bài tập thể dục...
Khi não bị lag nghĩa là nó không nhớ ra điểm để đi tiếp. Mở các kho thông tin ra để khơi thông mạch chảy. Từ một điểm hưng phấn, một nốt nhạc khơi lại cảm xúc, một công việc đang ghép dở, não lại vận động trơn tru lo trồng cây gì nuôi con gì.
Với việc tích luỹ các kho thông tin thú vị hay còn gọi là sở thích, trước khi có ngôi nhà xịn để trú ngụ thì ta đã có những vùng an trú trong não với những công tắc niềm vui để bật lên khi tối tăm, bế tắc. Đây mới thực sự là ngôi nhà ta mang theo suốt cuộc đời. Nếu không trang bị được, đành chịu sống nghèo nàn, hoảng loạn thôi :"p
Để những khu nghỉ dưỡng trong não này ngày một bền vững, cần gia cố bằng ý chí.
Ý chí giúp thúc đẩy rèn luyện, để hoàn thiện các kỹ năng, để hiện thực hoá các mục tiêu. Đó là cách nung từng viên gạch của ngôi nhà mơ ước thành hiện thực, gõ thử vào, oác, rắn vãi.
Ý chí hiện thực hoá quan trọng, vì đến một lúc nào đó mơ mòng nhiều quá mà chưa có viên gạch hiện thực (hay còn gọi là sản phẩm) nào, ta sẽ càng thấy nhiều việc chưa làm được và càng nản chí.
Càng nản chí thì càng tự rơi vào bẫy tâm lí, trốn chạy vào nghĩ ngợi suông. Sự trốn tránh lao động khiến ta đánh mất khả năng đánh giá độ khó của hiện thực. Vừa không làm được gì, vừa nghĩ làm gì cũng dễ khiến ta trở nên thiếu logic, bất công, ghen tị, tìm mọi cách phán xét thành công của người khác -> Tích luỹ sở thích lẩm cẩm, xấu tính.
2. Nhìn nhận tích cực hơn về sự thay đổi. Sự thay đổi đem đến cho ta thêm thông tin và thử thách.
Não bộ có đặc điểm là càng nhìn xa và càng nhìn chi tiết thì nó càng tự tăng thêm ram và xử lí được nhiều thông tin hơn.
Việc đặt mục tiêu ở 1 và thực hành sẽ khiến não em tăng ram và khi nó tăng ram, nó sẽ tìm thấy thêm niềm vui khám phá, đối diện thử thách khó.
Khi não bộ vận động nhiều hơn, nó thấy trong sự thay đổi xuất hiện thêm nhiều điểm tích cực vì làm lợi cho nó, cung cấp cho nó có thêm thông tin, trạng thái để mở rộng phạm vi xử lí, cảm xúc. Sự thay đổi là một thực phẩm có thể tiêu hoá, ngon miệng, bổ dưỡng.
Khi não có nhiều nhu cầu về thông tin hơn, nó sẽ cần học hỏi từ người khác, sẽ có nhu cầu kết nối, lắng nghe hơn, từ đó, tìm thấy nhiều cái hay, niềm vui ở người khác.
Ngoài ra, tập chạy ở công viên là một việc hay giúp quen thuộc hơn với không gian có người và thấy thêm nhiều sức sống bên con người.
Gluck :" )

View more

(1.0) Chào Ad! Cháu gặp vấn đề rất lớn trong việc giữ được sự tập trung khi đến những nơi đông người, (ví dụ như các buổi hội thảo). Dù cháu đã uống cà phê, tắt điện thoại và chọn một vị trí không quá xa các diễn giả. Việc này cháu không gặp khi ở một mình.

(1.2) Vậy cháu mong Ad có thể giúp cháu đoán bệnh và đưa ra một gợi ý để cháu có thể luyện được một sự tập trung cần thiết. Cháu xin cảm ơn! Cháu xin hết.
=
Chào cháu :" )
Cà phê có thể giúp tỉnh táo nhưng cũng có thể gây nôn nao. Nếu bị nôn nao, thử dừng, vì nôn nao sẽ khó tập trung.
*
Nếu không phải nguyên nhân này thì tốt, Ad nghĩ tới 2 nguyên nhân tiếp theo:
- Không thực sự quan tâm đến chương trình.
Khi mải chú ý đến người khác, vấn đề khác thì có thể thông tin mình quan tâm là thứ khác chứ không hẳn là nội dung chương trình.
Nếu đây là nguyên nhân, sẽ có sự tập trung hơn khi có nhu cầu hơn, khi chọn các chương trình hấp dẫn hơn.
- Không theo được mạch của chương trình.
Nếu đây là lí do, đọc kỹ, nắm được dàn ý của bài diễn thuyết được phát trước. Từ việc nắm được tổng thể bức tranh, sẽ có sự an tâm và sẵn sàng để hiểu sâu hơn các chi tiết. Sẽ bắt kịp các ý khi diễn giả nói tới, không bị tình trạng diễn giả nói sang ý này vẫn còn đứng làm thơ ở ý kia và ngày một rối hơn khi không bắt kịp mạch nói. Giống như khi nghe bài hát mà thuộc lời thì nghe sẽ vào hơn, yên tâm thưởng thức các phần hoà âm khác.
Ad đoán đây là nguyên nhân chính vì tình trạng này rất phổ biến với nhiều người nghe, xem những chương trình dài, nội dung nhiều, khó mà thiếu một số sự chuẩn bị về thông tin.
*
Có lẽ mất tập trung do không thoải mái chỗ đông người hay bị diễn giả làm cho bối rối không phải là vấn đề lớn của cháu nhưng nếu nó có ảnh hưởng thì việc cháu dũng cảm ngồi gần sân khấu sẽ giúp sớm khắc phục việc này. Ngồi xa hơn, chỗ ít bị phân tán hơn cũng là một cách nhưng cứ ngồi gần đi, nghe nhìn cho rõ, cho thêm tự tin.
Ngoài ra thì việc nghe nhiều, trải nghiệm nhiều, hiểu ra vấn đề nằm ở đâu sẽ sớm giúp cháu thưởng thức được nhiều hơn các chương trình mình muốn tới. Sự thưởng thức cũng giúp mình tập trung hơn.
Gluck :" )

View more

Tại sao người ta lại sợ già ạ?

Vì già là đi tới gần cái chết chứ sao :"DDD
"Sinh, lão, bệnh, tử" là một quy trình ai cũng phải trải qua. "Lão" là "lão hoá", nói cách khác là khi nhiều tế bào yếu đi, chết đi, chúng ta mất dần khả năng sinh trưởng và đề kháng.
Chúng ta lão hoá trong từng giây từ khi sinh ra. Có người vẫn trẻ, khoẻ vì vẫn có nhiều tế bào khoẻ mạnh sinh trưởng, sức đề kháng tốt. Đến một lúc nào đó, các bóng đèn tế bào trong cơ thể yếu dần, chúng ta chìm vào bóng tối của tuổi tác, của cái chết.
Khi tốc độ "lão hoá" tăng lên thì bệnh tật cũng nhiều lên do cơ chế vận hành của cơ thể không còn là háo hức sản sinh ra các tế bào mới. Chỉ còn lại các tế bào cũ thuộc dân số già ngày một sọp đi. Các tế bào thuộc đội bảo vệ cũng lụ khụ, ngồi trà nước, chơi cờ tướng, trộm crack xe SH đi cả cây số rồi vẫn chưa ú ớ xong. Đây là lúc sức đề kháng thả dốc không phanh. Chỉ có các mầm bệnh là khoẻ vì đợi lâu lắm mới được lên hình, hăng hái măm các tế bào yếu hay măm tranh các chất dinh dưỡng và làm các vùng bệnh ngày một lan rộng.
Từ một tế bào trong bụng mẹ, trong ống nghiệm, chúng ta to dần lên đến một cỡ nào đó thì dừng lại. Khi lão hoá, ta trở thành một diện tích bị ăn mòn dần cho tới khi biến mất.
Nên mới có câu "Chả sợ gì, chỉ sợ già".
Bởi vậy, khi trẻ vẫn cần cố gắng bảo vệ đầu óc, phát triển sự minh mẫn, cố gắng khi chết vẫn minh mẫn, để khi già không nhảm, không bị khinh. Có một khoản dành dụm để nếu khiến người trẻ phải tốn thời gian cuộc đời họ chăm sóc cho thời gian của mình, họ cũng được trả công. Và quan trọng nhất là cố gắng xây dựng một xã hội có phúc lợi tốt. Đó là khi mình về già, nếu không muốn phiền người khác, mình có thể đến những trại dưỡng lão có y tá xinh, không bị bóp miệng nhồi cơm giống hồi mình còn đi học mẫu giáo.
Ad đi trên đường thấy nhiều người già sang đường không đúng vạch, giơ giơ cái tay như bắt cả xã hội phải chiều mình hay những cụ ông đóng bộ chỉn chu nhẩn nha đi xe máy, xe đạp vào đường ô tô, Ad rất bực bội. Đây chỉ là những người gây tiếng xấu cho người già. Chỉ là loại động vật bậc thấp cả đời không học được phép lịch sự và hiểu biết, khi già đi thì thành người già. Người già không đáng tôn trọng chỉ vì là người già, người trẻ cũng vậy. Người đáng được tôn trọng là người đáng được tôn trọng, bất kể tuổi tác, người không đáng được tôn trọng cũng vậy.
Như vậy, học được phép tôn trọng rất quan trọng bởi nó cũng sẽ dẫn tới học được phép tôn trọng cái chết và ra đi nhẹ nhàng hơn :" p
Có bài thơ này của Just Thắng đến từ Ngọt mà Ad rất thích:
"Thầm mong chết trước mọi người
Khỏi cần dự đám tang ai
Lại được người ta than khóc
Tặng nhang thơm suốt đêm dài
Thầm mong chết trước mọi người
Không nghe trách móc, được lười biếng hơn
Giao tiếp xã hội giản đơn
Không cần xin lỗi, cảm ơn người trần
Không cần xúc cảm ái ân
Không ai bắt chuyện, làm thân với mình
Vô tâm, vô thức, vô hình
Trừ cái xác rữa, thối rình nghĩa trang
Những gì sẽ, đã và đang
Hôm nay quên sạch, quá giang thôi mà
Thầm mong chết trước khi già
Để không vô dụng ngồi nhà đan len

View more

Related users

Ad ơi, ngoài hâm mộ thơ của Ad thì em cũng rất thích tranh minh họa của bạn Phương Thảo nữa. Ad có thể cho em xin FB của bạn ấy được không ạ?

Ảnh nhé. Có lúc bạn ấy lấy ảnh minh hoạ cho thơ, có lúc lấy thơ minh hoạ cho ảnh. Vì bức ảnh này mà bạn ấy đã ẵm học bổng 5 năm duyệt Wall dù trước đó chưa hề quen biết.
Bạn ấy đang Deactive Facebook nên Ad không copy link được, sozi em. Khi có link Ad sẽ ghi đè lên câu trả lời này.
Have fun :")
*
Đây nhé:
https://www.facebook.com/sieutraubo
Ad ơi ngoài hâm mộ thơ của Ad thì em cũng rất thich tranh minh họa của bạn

Chào chú, cháu có một vấn đề muốn hỏi chú ạ. Cháu năm nay lên lớp 10, bài tập về nhà khá nhiều nhưng cháu chỉ có thể giải quyết bài tập vào buổi tối vì đó là lúc cháu tỉnh táo, thoải mái nhất và cũng vì buổi sáng cháu phải đi học, nhưng vào ngày nghỉ, khi cháu có thời gian làm bài tập vào buổi sáng

thì cháu lại không làm được, vừa ngồi vào bàn là thấy khó chịu, bực bội và mệt mỏi thế nào ấy. Chú có thể cho cháu lời khuyên về vấn đề này không ạ? Nếu không thì cũng không sao, cháu cảm ơn chú nhiều. :)
=
Chào cháu :" )
Cháu đang quen làm bài tập vào buổi tối ngày thường thì sẽ có chút "shock văn hoá", "lệch múi giờ", "ngã nước" khi chuyển sang làm vào buổi sáng ngày nghỉ.
Không gian tối sáng, yên tĩnh khác nhau, rồi cảm giác ngày nghỉ cũng phải làm lụng là những sự thay đổi môi trường và trạng thái khiến tâm hồn xao động.
Con người là loài động vật rất nhạy cảm, chỉ một chút thay đổi môi trường, thông tin thôi là đã náo loạn. Muốn cõi lòng bình an hơn e rằng cũng phải tập luyện chịu sóng xô một chút.
Cháu có thể nghỉ ngơi, đi chơi, nghe nhạc hay ngủ bù vào sáng ngày nghỉ, bài tập có thể chuyển sang giờ khác để dễ chịu hơn.
Hoặc cũng có thể coi việc làm bải tập vào buổi sáng ngày nghỉ là một thử thách quan trọng để mình có nghị lực hơn, thích nghi với các thay đổi tốt hơn và giúp mình tập được sự sẵn sàng làm việc ở mọi múi giờ. Khổ luyện từ sớm như vậy thì sẽ dần thấy làm những việc khó ngày một dễ dàng hơn. Nghị lực này cũng là ưu thế rất lớn cho môi trường học tập cạnh tranh khi học cao hơn.
Dậy sớm, dọn phòng sạch, có nhiều ánh sáng, bật nhạc êm dịu hoặc sôi nổi, cảm giác thích học sẽ tăng, vì vừa học vừa được thưởng thức âm thanh ngon, mùi thơm, ánh sáng...
Gluck, have fun :" )

View more

chào chú, cháu là một em bé người miền Trung. Vừa rồi, cháu di chuyển đến Sài Gòn vì cháu nghĩ đây là nơi cháu có thể tiếp cận được nhiều thứ cháu muốn hơn, và học hỏi được nhiều thứ. Tuy nhiên cháu gặp 1 vấn đề là mọi người nói giọng của cháu khó nghe và họ chả hiểu gì cả. dù cháu vẫn tự biết là

... vẫn tự biết là giọng miền Trung có âm điệu khá nặng, nên đã cố nói chậm và rõ ràng rồi. Từ đó cháu ít nói chuyện hơn với mn, tgia các hoạt động, các buổi hội thảo... cũng k dám phát biểu. cháu không muốn như vậy nhưng cháu cũng không biết bây giờ phải làm thế nào.
=
Giải pháp của khá nhiều người gặp vấn đề như cháu là tập để nói thêm được giọng Bắc hoặc giọng Nam, tuỳ môi trường sống và làm việc. Khi thấy nên sử dụng giọng nào thì họ dùng giọng đó. Đó là cách họ thích nghi với cuộc sống.
Việc này cũng như có những tình huống, biết sử dụng tiếng Anh thì sẽ dễ giao tiếp hơn. Ngôn ngữ là công cụ và mỗi người đều có quyền phát triển các kỹ năng sử dụng ngôn ngữ, khai thác các loại công cụ ngôn ngữ để mưu cầu hạnh phúc.
Chữ Quốc ngữ (tiếng Việt) có quy tắc viết nhất quán, theo đánh vần. Giọng Hà Nội được coi là giọng chuẩn vì đảm bảo quy tắc này với độ chính xác cao, viết thế nào, nói thế đấy. Những âm "r", "s" được cố tình đọc nhẹ đi cho êm tai hơn.
Khi viết "l" mà đọc thành "n" hay dấu hỏi đọc thành dấu ngã hoặc dấu nặng thì nghĩa là chưa đạt được độ chính xác trong phát âm tiếng Việt. Xác suất viết sai chính tả từ việc đọc và viết không nhất quán là khá cao.
Đây là lí do mà giọng Hà Nội được coi là ưu việt và gần như mọi ca sỹ khi hát đều muốn sử dụng thành công giọng này để đạt độ chuẩn khi phát âm ca từ.
Nếu muốn luyện giọng này, chỉ cần chăm xem thời sự trên VTV, phát thanh viên được chọn theo tiêu chí đầu tiên là có giọng chuẩn và hay.
Ad ít giao tiếp nên ai cũng là người lạ, người nước ngoài cả. Với Ad, quan trọng là sống có hay không chứ không phải sinh ra ở đâu. Thi thoảng Ad cũng nghe thấy giọng miền Trung từ Fan, trên Radio, nhiều người nói giọng miền Trung hay, dễ nghe, hấp dẫn. Quan trọng là mình điều chỉnh tông giọng, ngữ điệu, tốc độ nói như thế nào, chưa kể những sự tương tác khác bằng ngôn ngữ cử chỉ, vẻ tự nhiên, trôi chảy khi nói.
Như vậy là có hai cách, một là dùng thêm các thổ âm khác, hai là vẫn dùng thổ âm địa phương nhưng điều chỉnh kỹ thuật sử dụng để nghe cute hơn.
Gluck :" )

View more

Em chào ad, Giá duyệt Wall hiện tại của ad là 12000k, nhưng vì sao các bạn được nhận học bổng lại được gọi là "Friend 500k"? Có phải ad chia Friend theo giá trị thẻ nạp và các scholars vẫn chưa được xem tất tần tật những bài viết trên Wall ad không? Cảm ơn ad.

Chào em :" )
Chuyện này Ad đã kể vài lần. Dù giá duyệt Wall liên tục đi lên nhưng Ad vẫn sẽ gọi chung các độc giả nạp Wall hay nhận được học bổng duyệt Wall là [Độc giả 500k huyền thoại] cho hoài cổ, tưởng nhớ thời kỳ khốn khó, ôn nghèo kể khủng :"p
500k là mức phí ban đầu để duyệt Wall trọn đời. Không ai đăng ký mức phí này ở thời điểm đó. Sau một thời gian ngắn, Ad tăng mức phí thành 500k/năm và bắt đầu có thu nhập nạp Wall. Mọi người bắt đầu mua vé năm để vào xem triển lãm tác phẩm của Ad trên Facebook.
Friend 500k có quyền xem hơn 10000 tác phẩm trên Wall như nhau, chỉ không xem được một số Post Ad set Only me là những tác phẩm Ad chưa hoàn thiện, chưa muốn công bố hoặc đóng bớt lại do chưa hay, cần biên tập thêm.
Friend 500k cũng có cơ hội tiếp xúc nhiều hơn với các Friend 500k khác, toàn là những cao thủ. Được các cao thủ này trả xèng nạp Wall cũng là một vinh dự của Ad. Việc những người này trả tiền nạp Wall sớm nhất thế giới càng chứng tỏ cái giỏi của họ. Ngoài tài năng, họ còn là những người rất biết trân trọng giá trị, biết đầu tư để hưởng thụ những thứ cao cấp nhất.
Ad rất khó tính với cái hay nên những Friend 500k ẵm học bổng cũng là những người có tác phẩm hàng đầu. Cấp học bổng cho họ cũng là vinh dự của Ad :"p

View more

Ad nghĩ sao về những người ít nói ạ? Đôi khi em thấy mình mâu thuẫn, giữa sự hài lòng và chấp nhận bản chất của mình, và bối rối khi cảm thấy mình khác biệt. Khi gặp câu hỏi dạng :"Sao chị/em ít nói vậy?", trong 1 thoáng, em không biết phải làm gì. Im lặng cũng có âm thanh của nó, phải không ad?

Trong cuộc sống, có rất nhiều thứ có thể gây ô nhiễm, ngôn ngữ cũng có thể là một thứ như vậy. Về mặt xác suất, nói ít sẽ ít gây nguy cơ ô nhiễm ngôn ngữ hơn.
Nhưng trong cuộc sống cũng có nhiều thứ làm cho nó đẹp hơn, ngôn ngữ cũng có thể là một thứ như vậy. Trên nền ngôn ngữ, bao tác phẩm hay được tạo ra. Thuốc xả stress của nhiều người là nói chuyện.
Quan trọng nhất của việc nói là truyền đạt thông tin. Một toà nhà bị cháy, người lính cứu hoả rất am hiểu về sơ tán nhưng nói năng lắp bắp, không truyền đạt tốt thông tin sẽ không cứu được nhiều người. Muốn cảm ơn ai đó mà không nói được từ này trôi chảy thì cơ hội trả ơn bằng lời nói đẹp, việc thực hành phép lịch sự sẽ liên tục trôi qua. Nhiều khi nói xin lỗi có thể giải quyết vấn đề cực nhanh mà khẩu hình không quen phát âm từ này, ngắc ngứ là ăn đạn rồi.
Biết im lặng là một thứ quý giá, biết nói cũng vậy. Hầu như ai cũng biết nói và im lặng nên chỉ giỏi một thứ thì sẽ phí, hay nói cách khác là thiếu rèn luyện. Hành trình đi với cái hay của mỗi người là làm hay dần lên những thứ mình có: Im lặng hay hơn, nói hay hơn, đánh răng hiệu quả hơn, chọn xà phòng tắm tốt cho da hơn, tiêu xài hợp lí hơn... Mọi kỹ năng đều cần được bồi bổ nếu muốn mạnh mẽ hơn hay không muốn cảm thấy bị hụt hẫng, thiếu năng lực giải quyết vấn đề.
Nếu không có nhu cầu nói nhiều vẫn nên tập nói để có thể diễn đạt mạch lạc bằng giọng nói, để tự điều chỉnh cho giọng nói đẹp hơn. Giọng nói cũng là một nhạc cụ. Ta ngồi uống bia, có một bầy khách du lịch đi qua, họ nói líu ríu ta không hiểu gì nhưng nếu họ tự nhiên, ta thấy như một bầy chim bay ngang, tiếng nói từ miệng họ như tiếng hót lơ lửng trên không.
Em cũng có thể làm được như vậy nếu em chăm sóc cho ngôn ngữ nói tốt hơn. Hãy coi lời ăn tiếng nói như chú chim mình nuôi, nó đâu cần hót cả ngày nhưng mình sẽ không để sự im lặng ăn thịt nó.
Em có thể im lặng theo nhu cầu nhưng khi có nhu cầu nói, có đủ sự tập luyện để không gặp vấn đề khi diễn đạt. Đó mới thực sự là sự tự nhiên giúp mình dễ chịu. Một nửa của chúng ta là bản chất, một nửa là những kỹ năng phải khổ luyện mới có được.
Đi ăn nhóm, share tiền là bình đẳng, khi thảo luận nhóm, share thông tin là bình đẳng, lúc này, nói chuyện còn là sự đóng góp.
Rảnh em có thể cày thêm: https://goo.gl/gmW9jX
Gluck :")

View more

Làm sao để xắp xếp những chủ đề lộn xộn hay bay nhảy thành những ngăn tủ một cách gọn gàng đây ad?

Thường xuyên xếp lại tủ sách theo một số nhóm chủ đề.
Ví dụ: Chia thành 2 nhóm trong nước, nước ngoài. Trong đó, lại chia nhỏ ra các thư mục con như văn học, kinh tế, tranh ảnh...
Hôm khác lại xếp tủ sách theo cách phân nhóm khác như: Sách, tạp chí, báo. Rồi lại chia tiếp thành các thư mục con như giải trí, kỹ năng, khoa học...
Rảnh ta lại xếp theo bảng màu hay kích cỡ ấn phẩm. Rảnh nữa thì ra nhà sách xếp lại giúp người ta T.T
Như vậy, ta vừa có khả năng chia chẻ vấn đề cho gọn hơn mà vừa chia chẻ một cách phong phú, không chỉ giới hạn vào vài cách chia chẻ cứng nhắc.
Sau nhiều lần xếp giá sách thì sẽ tìm ra những cách sắp xếp thú vị như vừa có nhóm chủ đề lại vừa theo bảng màu vừa có một kiến trúc gọn mắt. Đó là cách ta tìm thêm được những sợi dây liên quan giữa các thứ, giúp phân tích sâu hơn.
Có được 1 tủ sách nhìn dễ chịu, dễ tìm kiếm là nâng cấp thẩm mỹ về sự gọn, đẹp, tối giản.
Trong máy tính, cũng có thể làm vậy với các Folder, sao cho mình dễ dàng tìm lại các file theo chủ đề.
Viết những gì lộn xộn ra giấy cho dễ hình dung, xếp gọn. Trong đầu thấy mờ mịt thì đơn giản nhất là cụ thể hoá thành hình ảnh như vậy.
Chăm gạch đầu dòng những việc cần làm mỗi ngày hay kế hoạch dài hạn vào một cuốn sổ, note trên điện thoại, iPad...
Google "sơ đồ tổ chức công ty", tập vẽ lại để hình dung rộng hơn về quy trình tổ chức công việc.
Chăm dọn Destkop cho gọn gàng, gấp chăn màn ngày một ngay ngắn hơn, phòng ốc dọn thoáng, rửa bát nhanh, sạch, bày bàn ăn dễ gắp cho mọi người, ăn xong chỗ ăn vẫn sạch... đều là cách để giúp não có kinh nghiệm, thói quen về sự gọn gàng.
Gluck :" )

View more

Ad ơi, một ngày có 24h, làm sao để vừa có thời gian tập thể dục, đọc sách, học tiếng Anh, đi làm ở công sở ạ. Liệu em có tham lam quá không ạ.

Có nhiều người một ngày của họ chỉ có 16h và họ vẫn làm được nhiều việc hơn thế.
Để hình thành các thói quen lành mạnh và phổ biến này thì cần nhu cầu thực. Thực sự muốn thì người ta sẽ đặt quyết tâm và không lăn tăn thừa. Lăn tăn nhiều khi chỉ là cớ để trì hoãn.
"Tham lam" chỉ là khi em muốn có được những kỹ năng này cho bằng chị bằng em nhưng em không thực sự đầu tư công sức cho chúng.
Trước tiên, có nỗ lực với từng thứ đã. Hoàn thiện mục tiêu bằng từng bước đi có thực. Càng làm sẽ càng hiểu việc, tinh tế hơn và biết cách sắp xếp hợp lí, tiết kiệm chi phí là thời gian.
Mà có những người một ngày chỉ có 16 giờ là sao :"?
Là 8 tiếng kia, họ phải hy sinh rất nhiều thời gian chăm sóc người khác. Nếu đang chỉ phải lo cho thân mình, hãy làm cho nó xịn để nó xứng đáng được mình lo cho.
Gluck :")

View more

huhu T.T tại cháu lỡ viết dài quá nên cho vào đây cho gọn gàng: https://drive.google.com/drive/folders/0B3odK_UpfSeoYTgzZzVlZmxnNzA cháu không cố ý viết dài và không hay vậy đâu huhu T.T

Cháu viết rất hay và có một lối sống rất tích cực.
Chú ý thêm một chút để để viết hoa, viết thường không bị lộn xộn; dùng phím Enter nhiều hơn để văn bản thoáng rõ hơn. Trình bày sạch, đẹp cũng là cách để tâm trí đỡ rối, giúp mình tĩnh tâm hơn.
Những lo lắng về nhiều hiểm hoạ của cháu là có lí. Ad luôn lo lắng về các hiểm hoạ cho bản thân và thế giới từ nhỏ. Mỗi lần thấy những điều bất cập, Ad đều cố gắng tìm giải pháp. Tác phẩm của Ad có đến 90% hướng về sự lo lắng và giải pháp cho những sự lo lắng đó.
Có những thời điểm Ad cực kỳ tức giận độc giả vì lười phổ biến những giải pháp làm tăng sự đẹp đẽ, tử tế, sáng tạo cho cuộc sống được tối giản hoá bằng thơ. Nhiều người coi thường những nỗ lực này, cố tình dùng định kiến rằng thơ phú lăng nhăng để từ chối mở rộng não trạng nên Ad không có được nhiều niềm vui từ độc giả.
Ad không có nhiều nhu cầu bắt người khác làm theo ý mình hay ca tụng mình nhưng Ad thấy rất rõ logic giữa việc thiếu ý thức giảm xác suất thảm hoạ và việc dễ phải hứng chịu thảm hoạ ở mức nặng nề. Giống như bạn thiếu ý thức về an toàn giao thông khi ra đường, bạn dễ chết hơn.
Mỗi người phải cố gắng trở thành một người tốt và biết phổ biến những giá trị hay khiến thế giới kính nể, thế giới muốn bảo tồn, bảo vệ. Đó là cách để một đất nước kém cỏi như Việt Nam thoát khỏi hình ảnh là một dân tộc xấu hoặc vớ vẩn trong mắt thế giới. Các dân tộc đều ích kỷ, chẳng ai muốn giúp một dân tộc xấu hoặc vớ vẩn thoát khỏi thảm hoạ từ dân tộc xấu khác.
May mắn là quy luật này cũng đúng với cả Trung Quốc trong thế giới ngày nay nên nhiều người Trung Quốc cũng đang hướng đến một nhân cách cao cấp. Dán nhãn thù địch lên hơn 1 tỷ 357 triệu người mang quốc tịch Trung Quốc rất khác nhau và có nhiều khác biệt về tư tưởng là hành động ngu xuẩn, nhân thêm kẻ thù lên nhiều lần.
Trong chính trị, với mục tiêu trở thành số một thế giới, Trung Quốc không thể không tử tế trong mắt thế giới nếu không muốn trở thành cái gai cuối cùng trong mắt nhân loại, kẻ thù cuối cùng của nhân loại.
Nên dù chính trị Trung Quốc có nhiều thứ xấu xa nhưng ở thời đại có camera này, nơi cảnh sát giao thông Việt Nam láo lếu cũng bị lên hình ngay, cư dân mạng Việt Nam lại đặc biệt to mồm, chính trị Trung Quốc có thể có những động thái gian manh nhưng không có nhiều cơ hội để có những động thái tàn bạo. Chỉ có những hành động tàn bạo từ phía Việt Nam mới dễ thành cái cớ cho Trung Quốc xả bạo lực, giống như Mỹ lấy cớ vụ 11-9 và vũ khí hoá học để đánh Afghanistan, Iraq.
Cả thế giới dù bị phụ thuộc vào hàng hoá Trung Quốc thì vẫn có rất nhiều ẩn ức với Trung Quốc. Trung Quốc động mạnh đến Việt Nam là cớ để cả thế giới động mạnh đến Trung Quốc. Tập Cận Bình khôn ngoan hơn vậy nhiều.
Nếu chiến tranh Việt - Trung xảy ra thì bọn đầu tiên Ad tiêu diệt là chính phủ Việt Nam và Trung Quốc. Trong thời đại vũ trụ, đầy cơ hội hạnh phúc này mà đẩy hàng triệu con người vào bom đạn thì là lũ ma quỷ. Không giữ được hoà bình thì cút, để những người tử tế làm.
Nên cháu cứ yên tâm :")

View more

anh ơi, em rất yêu nền mỹ thuật của Ý nói riêng và của Châu Âu nói chung, đặc biệt là thời kì Phục Hưng. mỗi lần xem tranh của Van Gogh hay đọc tài liệu về Michenlangio, Raphael hay Da Vinci, em chỉ ước em có thể thâu tóm tất cả những kiến thức đó chỉ trong một lần đọc.(1)

nhưng em không hề có cảm giác đó với nền mỹ thuật Việt Nam ( trừ bác Tô Ngọc Vân ). liệu em có bị cho là sính ngoại không khi mà em thấy những bức tranh được vẽ trên trần nhà nguyện ở Vatican hấp dẫn em hơn những bức tranh miêu tả đời sống nông thôn của người dân việt nam ạ? em cảm ơn anh ạ. (2)
=
Chào em :" )
Em là người thưởng thức và tiêu dùng, em có quyền chọn sản phẩm để thưởng thức và tiêu dùng. Đơn giản như vậy. Đó là quá trình thích của riêng em.
Còn kho thẩm mỹ của em có phong phú không, có cho thấy em là một người có thẩm mỹ cao không, những nhận định về mỹ thuật của em có sức nặng không lại là chuyện khác.
Thường thì càng đào sâu vào kho tàng tác phẩm của các tác giả lớn, ta càng tìm thấy nhiều ngạc nhiên. Nhiều tác giả Việt Nam cũng không phải ngoại lệ.
*
Bên lề chút, chính tả của em đang hơi T.T
Quan trọng là em đã diễn đạt tốt. Chỉ cần ý thức cách trình bày của mình cũng cần dễ chịu như một bức tranh êm mắt là em sẽ điều chỉnh được dễ dàng.
Còn thích Van Gogh là quá chuẩn rồi. Thiên tài hội hoạ hàng đầu. Xem tranh chỉ muốn cảm ơn.
Tặng em siêu link này phòng khi em chưa biết: https://www.facebook.com/vangoghthelife
Have fun :" )

View more

anh ơi em rất yêu nền mỹ thuật của Ý nói riêng và của Châu Âu nói chung đặc biệt
Liked by: Quỳnh Anh

Em toàn dùng việc tập trung vào công việc, keep my ass moving để vượt qua tất cả các cảm giác tiêu cực (buồn, giận, thất vọng...). Em cũng đọc nhiều trả lời của Ad thì Ad bảo cách đó cũng ngầu. Nhưng em tự hỏi, chẳng lẽ cứ chạy mãi, tập trung vào công việc, nâng cấp bản thân là cách duy nhất sao Ad?

Đừng quên là Ad cũng giới thiệu nhiều tác phẩm hay. Thưởng thức cũng là một công việc để cân bằng và nâng cấp thẩm mỹ của bản thân. Đó chính là cách để có được nhiều hạnh phúc nhất.
Chỉ thưởng thức mà không làm việc, cố gắng giỏi hơn thì sẽ bị phụ thuộc vào nhiều thứ, nhất là trợ cấp của người khác. Nhưng đã chịu khó làm việc, đã cố gắng giỏi hơn thì giỏi thưởng thức là cách để cảm nhận của mình đuổi kịp cố gắng của mình.
Thời gian thưởng thức nên bằng ít nhất 1/2 thời gian làm việc.
Have fun ;" )

Chào ad , theo dõi ad từ lâu nhưng giờ em mới dám hỏi, vì em đang bị bối rối, e là xử nữ, tính khá cầu toàn, sinh năm 97. Liệu có quá trẻ khi e đang cố hết sức để vươn lên làm sup ở một hệ thống cửa hàng lớn tại Hà Nội k ạ? Đang trong thời gian train mà e cảm thấy mọi người coi thường vì e ít tuổi:(

Chào em :" )
Sinh năm 97 là khá trẻ nhưng vậy là tốt. Thế giới đang là của những người trẻ. Họ có internet, nhờ vậy, có thể tham khảo, học hỏi cả thế giới, biết mình đang đứng ở đâu, giảm bớt ảo tưởng, định kiến là những bệnh tật trong những môi trường bị thiếu thông tin.
Những người thực sự giỏi cũng thường xuất sắc từ lúc rất trẻ, vì đó là độ tuổi nhiều năng lượng, nhiều mong muốn và nhiều hứng thú nhất.
Trong cuộc sống, có nhiều người coi thường người khác và lấy sự coi thường làm vũ khí để cảm thấy mình mạnh hơn, làm người khác sợ. Nhưng đó là một vũ khí yếu, nhất là trong công việc. Trong công việc thì hiệu quả công việc là thứ nhanh chóng làm tan biến sự coi thường. Và trong công việc, nếu ta làm việc không hiệu quả, nghĩa là ta đang làm chậm tiến độ công việc, ta xứng đáng nhận được sự coi thường, không phải vì gì khác mà vì sự thiếu cống hiến.
Như vậy, cách để em có được sự kính trọng và tự tin là hiệu quả công việc. Cụ thể hơn, khi làm dịch vụ thì hiệu quả công việc đo bằng sự hài lòng của khách hàng. Rất nên có nhiều thời gian tiếp xúc, phục vụ khách hàng thật chuyên nghiệp, đồng nghiệp sẽ nhìn vào đó học hỏi, sẽ nhanh chóng biết ai là người xứng đáng và người thuê em cũng biết nên giữ ai lại.
Trang phục sạch, đẹp, nghiêm túc. Nụ cười luôn có trên môi với cả đồng nghiệp và khách hàng nhưng không suồng sã. Sải bước nhanh nhưng không hấp tấp, giữ dáng đi thẳng, đẹp. Nói năng nhẹ nhàng, gọn và truyền tải thông tin chính xác. Không cãi vã với đồng nghiệp trước mặt khách hàng (Ad đã không quay lại nhiều chỗ như vậy). Suy nghĩ siêu kỹ về việc không để thất thoát vật tư, ngăn chặn ngay khi có hiện tượng thất thoát vì đó là ăn cắp và khi ăn cắp không bị ngăn chặn, nó sẽ lây lan ra cả hệ thống, thành lợi ích nhóm khó tháo gỡ như thực trạng hành chính nước ta.
Có một việc này nhỏ thôi nhưng cũng có thể giúp ích cho bản thân và đào tạo nhân viên. Ad đi ăn tiệm khi băn khoăn chọn món thi thoảng có nhân viên tư vấn "Món này rẻ hơn đấy ạ". Có những khách hàng sẽ thấy bị xúc phạm vì họ bị đánh giá, họ không cần trợ giúp kiểu đó. Có thể gợi ý những sản phẩm rẻ nhưng không nên nói câu này vì không nên để khách hàng nào cảm thấy bị xúc phạm. Khách hàng, nhất là khách biết mua hàng, cần có không gian thăm thú của mình, khi cần họ sẽ hỏi, tránh đeo bám, nói nhiều làm phiền. Một khách hàng lớn cảm thấy hài lòng sẽ kéo theo những khách hàng lớn khác.
Một điều nữa là có hàng trăm triệu người trên thế giới có cùng cung với em và hàng triệu người ở Việt Nam có cùng cung với em. Trong một bệnh viện phụ sản lớn, hàng ngày, có cả trăm đứa trẻ cùng sinh ra, số phận của chúng đi tứ tung. Việc này không có gì đặc biệt nên không cần thiết xếp thông tin về cung lên đầu. Khi mình xếp được một thông tin giá trị hơn lên đầu thì đó mới là lúc mình thực sự ưu tiên cho những giá trị cốt lõi.
Chăm tập thể dục để tăng cường sức khoẻ, cố gắng dậy sớm để có nhiều thời gian chuẩn bị cho một ngày, ngủ đủ để tránh stress.
Chúc em làm việc hiệu quả và vui :" )

View more

E đi dream còn bạn trai đi liberty ad ạ ;((( nhiều khi đi cùng mà thấy xấu hổ cho anh ấy ;( cảm thấy mình k xứng đáng ad ạ, còn người ngoài nói e trèo cao, dù rõ ràng anh ấy đến với e trc và lúc đó a ấy đi xe bus , e có nên tiếp tục k khi thấy mình k hề xứng đôi ạ ;((

"Bố đánh không đau bằng ngồi sau con gái", nhầm, "Thà khóc trong xe BMW còn hơn cười sau xe đạp" là câu nói của một cô gái Trung Quốc trong một chương trình truyền hình đã làm dậy sóng cộng đồng.
Câu nói phản ánh quan điểm rất thật của nhiều người về đồng tiền: Đồng tiền là thang giá trị cao nhất.
Việc này không khó hiểu. Đồng tiền là dạng file nén có thể nén nhà, xe, thực phẩm, iPhone, những chuyến du lịch, dịch vụ, cơ hội chạy ra nước ngoài trốn chiến tranh, cảm giác yên tâm, cảm giác quyền lực...
"Có tiền mua tiên cũng được" là đúc rút từ việc thấy đồng tiền dễ dàng mua được quá nhiều thứ.
Thế giới bất đồng ngôn ngữ nhưng đồng tiền là ngôn ngữ dễ giao tiếp nhất.
Đồng tiền không dễ kiếm, bao người lao động cả tháng chờ được trả lương, chờ bán được nông sản. Đồng tiền cũng là viên nén của sức lao động.
Đồng tiền là một đồ có giá trị và những người kiếm được những đồng tiền sạch luôn là những người đáng trân trọng.
Tuy nhiên, còn rất nhiều giá trị khác có thể có được không cần qua trung gian là đồng tiền. Giác quan cảm nhận cuộc sống của mỗi người đã đáng đồng tiền bát gạo rồi. Người làm đầy túi tiền cũng luôn cần làm đầy giác quan, nếu không sẽ lệch lạc, vẹo vọ.
Giầu mấy cũng làm sao bằng Bill Gates, Mark Zuckerberg, Warren Buffett, Zack Ma. Mà những người này thì độ tử tế, khiêm nhường và tinh tế đâu kém khối tài sản của họ.
Trước một bầu trời đẹp, một bức tranh đẹp, bản nhạc đẹp, cử chỉ đẹp... người nào biết thưởng thức hơn, tâm hồn người đó giàu có hơn.
Nếu khó kiếm tiền, khó kiếm tiền sạch, có thể trồng trọt, chăn nuôi, tự cung tự cấp. Chăm lao động sẽ sống sót.
Đồng tiền chỉ là một phương tiện. Con người làm chủ đồng tiền chứ không phải ngược lại. Nếu đồng tiền làm chủ ai đó, tự họ biến thành nô lệ của những kẻ giàu hơn.
*
Điều quan trọng để có một tình cảm chân thành là người ta muốn chăm lo cho nhau, dù bằng đồng tiền hay không. Tiền chỉ là một phương tiện để chăm lo trong nhiều cách chăm lo.
Muốn tình cảm không bị qua trung gian là đồng tiền, đừng nghĩ về chuyện xứng đôi trên đồng tiền, nghĩ về sự xứng đôi trong chăm sóc lẫn nhau.
Nghe em kể Ad thấy buồn cười vì nếu mặc cảm về một chiếc xe thì một chiếc Dream huyền thoại sẽ là một trong những loại xe cuối cùng mà người ta thấy mặc cảm. Còn nếu so giá tiền thì một chiếc Liberty sao không đem so với BMW, du thuyền, máy bay riêng.
Cứ mải đem tiền ra so sánh giá trị của nhau thì không thể tập trung yêu, cùng xoa dịu lo lắng, mặc cảm, cộng hưởng nguồn lực để xây tổ ấm chung.
Lúc đầu, Ad nghĩ là nếu bạn trai em xấu hổ vì chiếc Dream của em thì quả là hơi bệnh, hơi hèn.
Nhưng em kể người ngoài nói trèo cao, bạn trai đến với em khi còn đi xe bus thì e rằng em đang không ngừng so sánh chuyện tiền bạc và quá bận tâm đến thang đồng tiền người khác đem ra đo chuyện tình cảm của mình.
Nếu mặc cảm chỉ ở phía em, em nên nói với bạn trai để được vỗ về. Nếu mặc cảm có ở cả hai, không tìm được sự vỗ về thì đó là bài học về sự thiếu tích luỹ các giá trị khác để nuôi tình cảm.

View more

Nhân vật kể chuyện trong "chuyện của thiên tài" dữ dội anh nhỉ :) Em đọc dăm trang đầu, thấy như ai đó thỉnh thoảng gõ nhẹ từ trong trán mình ra vậy.

Đúng, mấy trang đầu khá ngầu. Cảm ơn em :"p
Tuy nhiên, cũng có một số đoạn hơi sến, thông tin về bài hát của Metallica chưa chuẩn, cách đặt tên chương khó theo dõi... Có thời gian, Ad sẽ biên tập để cuốn này gọn hơn, có chất lượng cao hơn.
Nhưng trước tiên, cần tập trung vào việc làm xong Ad.fm để đưa ra được tác phẩm mới cho năm nay.
Have fun :" )
Liked by: Empty Pee Huong Do LTTH

(1) Người ta nói hãy tìm ra chính mình trước rồi hãy tìm nửa kia của bạn. Em thì thấy bản thân mình không phải một sự thật mặc định, qua thời gian em sẽ ''edit'' cái tưởng là sự thật hôm qua và viết thêm một chút sự thật nhận ra hôm nay.

(2) Chúng ta bị hấp dẫn bởi thứ mình không có và muốn có, mỗi người mà em thấy bị hấp dẫn sẽ cho em một tấm gương phản ánh lại bản thân mình qua mỗi giai đoạn. Họ chính là phản chiếu sự thật về bản thân em.
(3) Lúc 13 tuổi mẹ mua cho em đôi giày xanh rất đẹp, em nghĩ nếu mình được điểm cao thì sẽ đi vì ở trường học, học không tốt và thích diện là đáng xấu hổ. Và em không bao giờ đi cho đến khi nó hỏng vì sự xếp hạng không bao giờ dừng lại để em nghĩ mình đủ tốt cả.
(4) Cái gọi là ngày mai, lúc ta cảm thấy mình đủ tốt hay xứng đáng để làm gì hình như không bao giờ tới. Anh có nghĩ vậy không. Truyền thuyết về việc chờ đợi ''the one and only'' khi mình tìm ra chính mình có phải là thật không ạ. Cảm ơn anh.
=
Em diễn đạt rất tốt :")
Em cũng hơi khắc kỷ, tức là hơi quá nghiêm khắc với bản thân. Việc này là một cách giúp ta rèn luyện nhiều hơn, cầu toàn hơn nhưng nó không phải cách duy nhất. Em sẽ biết "edit" cách rèn luyện để vừa giỏi hơn vừa có nhiều hạnh phúc hơn.
Ad chưa đồng ý lắm với mục (2) và (3).
Nhìn đối tượng theo sự phản ánh bản thân mình là một cách nhưng có những đối tượng sẽ hấp dẫn ta theo cách ta không cần định nghĩa hay vượt ra ngoài định nghĩa của ta. Vậy nên còn có thể mở rộng suy nghĩ ở (2).
Khi mẹ em tặng em một món quà là mẹ em đã thấy em xứng đáng với nó. Có những món quà của cuộc sống đến để dạy ta cách hưởng thụ, thưởng thức, để ta cảm nhận được nhiều hơn hạnh phúc hiện tại. Nếu em không thoải mái khi đi ở trường, em có thể dùng để đi dạo, đi chơi, tự mình thưởng thức món quà. Những việc đó giúp ta thấy cuộc sống và bản thân đẹp hơn, vui hơn. Không nên câu giờ bằng cách gán ghép chuyện xứng đáng vào đây. Suy nghĩ ở (3) cũng có thể mở rộng.
Chính vì suy nghĩ ở (2) và (3) chưa hoàn toàn thuyết phục được em nên em đã nhận ra (4).
Nhẫn nại, tự chau chuốt để chờ điều tốt đẹp nhất tới, điều tốt đẹp nhất mà ta mong muốn có thể sẽ tới, hoặc không. Cuộc sống luôn có xác suất rủi ro. Nếu ta đầu tư theo kiểu "được ăn cả, ngã về không" thì khi ngã sẽ rất đau lòng.
Đừng quên rằng việc hưởng thụ cuộc sống bên cạnh chút khắc kỷ sẽ làm ta tươi tắn hơn, quen với hạnh phúc hơn.
Ngay cả hạnh phúc cũng cần sự làm quen, thích nghi, nếu không, một ngày có hạnh phúc lớn quá, ta sẽ lóng ngóng không biết chung sống, sử dụng, điều tiết nó. Hoặc khi hạnh phúc nào đó vuột mất, ta khó chấp nhận, trong khi, nó là điều rất bình thường của cuộc sống. Sự khó chấp nhận hạnh phúc vuột mất cũng là một dạng tâm lí khiến ta sợ có hạnh phúc.
Khi em tìm thấy sự hài lòng về bản thân thì em sẽ nhận ra người em yêu nhất chính là em. Em luôn cố gắng để kiến tạo bản thân mình, tìm hạnh phúc xịn nhất cho nó chứ không phải ai khác và đó là quyền tự do lớn nhất của em. Hãy luôn giữ cho mình tình yêu và cách để hạnh phúc với bản thân, với thực tại. Cách sống cẩn trọng của em sẽ giúp em tìm được gấu xịn hoặc nhiều gấu xịn, không lo. Quan trọng là trong tình cảm, gấu nó cũng muốn thấy mình hạnh phúc nên hãy giữ cho mình sự vui tươi mỗi ngày.
Gluck :")

View more

Ở một mặt nào đó em cho rằng ad đang áp đặt quan điểm của ad. Khinh mạt những người thất bại và lúc nào cũng tỏ ra anh hùng cứu thế giới.

Em chưa hiểu gì về áp đặt rồi.
Áp đặt là bắt người khác phải theo ý mình, nếu không, sẽ trừng phạt.
Việc này chỉ phụ huynh, thầy cô, chính phủ, công ty hay làm với em.
Còn Ad chỉ bày tỏ quan điểm trên các trang cá nhân, chia sẻ thông tin khi được hỏi và luôn giữ cho độc giả quyền không đọc. Ad đâu đi bắt độc giả về và bắt đọc hay không đọc thì bắt nhịn cơm, cắt tiền ăn sáng, không cho yêu đương. Ad đâu quan tâm đến mấy người xa lạ. Toàn độc giả lẻn vào mà T.T
Em có quyền khó chịu với Ad và dừng đọc. Còn nếu em vẫn tò mò tìm những điều hay Ad đưa ra, bỏ ý nghĩ ngu xuẩn là Ad đang áp đặt khỏi đầu, tích cực lắng nghe thì sẽ kiếm được thêm nhiều thứ hay. Vì chính xác nó là như vậy. Với trách nhiệm làm việc và tình yêu công việc của mình, Ad thường xuyên đưa ra những thông tin, giá trị xịn, dù nó được độc giả dán nhãn là "áp đặt" hay không, dù có độc giả hay không.
Ad sẵn sàng vứt bỏ độc giả nhưng không nỡ làm vậy với chất lượng tác phẩm, càng ngày càng cầu toàn. Đó là lí do mà Ad khốn thế nào, nhiều lúc cáu kỉnh vì độc giả không hợp tác đúng lúc, vẫn luôn có những độc giả yêu chất lượng ở lại. Vì họ thực sự thông minh và chất lượng mới là thứ dinh dưỡng họ quan tâm nhất.
Để trở thành một tác giả xịn người ta phải học hỏi nhiều thế nào thì để trở thành một độc giả xịn cũng vậy.
Em sẽ làm được mà T.T
Gluck :")

View more

Làm sao để giúp một đứa bạn mắc vấn đề tâm lý đây ad? Bạn em bị trầm cảm, nhưng nó không thể nói ra với em bất cứ chuyện gì. Mặc dù nó rất tốt, chơi được. Nhưng lại sợ làm việc nhóm và chơi với tập thể lớp.

(Tiếp) Mỗi em là nó nói chuyện được. Nhưng nó không bao giờ kể chuyện gì về hoàn cảnh cho em biết cả, nhiều lúc thấy nó cứ buồn buồn, không nói gì hết em lại cảm thấy hoang mang không biết phải làm sao. Làm sao để giúp nó ổn hơn đây hả ad?
=
Đi xem phin. Cùng nhau làm việc gì đó tích xèng đi xem phin, chọn phin để xem và bình luận trong lúc xem, sau khi xem. Những bộ phin sẽ là trung gian để chia sẻ nhiều điều.
Mà trong rạp nói nhỏ thôi nhé, không nhỡ Ad ngồi cạnh, Ad lại cáu T.T

E đã viết câu chuyện của mình. Ad có nghĩ là e đang bao biện cho 1 cuộc sống không chịu mở lòng ra với thế giới không? https://www.facebook.com/permalink.php?story_fbid=603240843186571&id=100005019828042

Ad nghĩ là em vẫn luôn mở lòng với thế giới. Quan tâm đến nhiều thứ, đến từng thứ người khác khác mình, ham học hỏi là minh chứng rõ ràng nhất cho điều đó.
Điểm mấu chốt ở đây là suy nghĩ "không ai như mình".
Đây là tâm lí khá phổ biến khi người ta luôn muốn có cảm giác mình giỏi.
Có 2 cách để cảm thấy giỏi.
1 là tạo ra được những sản phẩm thực sự siêu.
2 là luôn cố nghĩ rằng mình đặc biệt, khác người. Suy nghĩ này thường dẫn đến những nguỵ biện, phóng đại vấn đề để thấy mình quan trọng.
Những điều em quan tâm, những thứ em xem thực ra là những sản phẩm có độ phổ biến nhất định thì mới đến được với em.
Em chỉ thực sự khác biệt khi những sản phẩm em tạo ra là hàng đầu, theo cách 1.
Sự nguỵ biện, lừa phỉnh bản thân là một kỹ thuật tâm lí giúp ta tự tạo ra hưng phấn. Ngay cả việc cho rằng mình đau khổ hơn người khác vì khác người cũng là một cách tự sướng. Kiểu gì suy nghĩ cũng dẫn ta về với slogan "tại tôi khác biệt" và slogan này thưởng cho tâm lí một khoái cảm "mình lại giỏi rồi".
Mỗi tâm trí đều có cách tạo ra thuốc xả stress, những suy nghĩ gây nghiện cho chính mình. Nó là một dạng cơ chế tự thoả mãn, tự bảo vệ.
Tuy nhiên, đến một độ trưởng thành nào đó, muốn nhận thức chính xác hơn về bản thân, trung thực hơn với bản thân thì người ta sẽ cố gắng vượt qua những suy nghĩ thiếu thuyết phục không còn giúp ích nhiều cho mình.
Tiếp xúc với môi trường sống, môi trường làm việc rộng hơn, được cọ sát với nhiều người thực tế, thẳng thắn hơn cũng khiến ta gặp phải nhiều phản biện, nhiều chiều sâu để mở mang. Đó là lúc ta tự có nhu cầu vượt qua cái nôi của trò chơi luẩn quẩn với bản thân nhưng không đủ xịn nên khó thuyết phục người khác.
Sự thuyết phục được những người giỏi luôn nằm ở sản phẩm cao cấp của bạn. Nó chính là thước đo rất sáng rõ của thực tế.
Khi ta lo lắng, khổ sở để tập trung tạo ra những sản phẩm như vậy, ta không còn mải so sánh những thứ vụn vặn với người khác để tìm kiếm cảm giác mơ hồ mình giỏi và khác biệt. Càng mơ hồ ta lại càng cần nguỵ biện.
"Sản phẩm xịn đâu?" là điều ta có thể chất vấn bất cứ ai tự cho là mình giỏi. Chính phủ, giáo viên, doanh nhân, công an, thầy thuốc, nghệ sỹ...
Ad chỉ mô tả hiện tượng và đưa ra một thuốc thử để em có nhu cầu thì dùng thôi, không có nhu cầu phán xét gì em. Cách nghĩ của em là khá phổ biến ở những người có tham vọng nhưng chưa đủ năng lực và chưa đủ cố gắng. Nhiều yếu tố chưa có sự vất vả tích luỹ đầy đủ mà nóng vội muốn giỏi ngay thì tâm lí sẽ lấp đầy khoảng trống bằng bông gòn, giả dược.
Điều hay nhất ở đây là em đang băn khoăn về việc đó, nghĩa là, em đang ở giai đoạn quan trọng của sự trưởng thành.
Bí quyết đơn giản để mình đỡ mất thời gian nghĩ quẩn và tích luỹ được kinh nghiệm vẫn đơn giản là ngày một chăm chỉ hơn. Khi thực sự chăm chỉ, ta sẽ thấy có quá nhiều việc ở phía trước và chính nhận thức đó sẽ giúp ta thấy mình bình thường hơn, muốn bình thường hơn để suy nghĩ chính xác hơn, giải quyết công việc chuẩn luôn cần chỉnh hơn.
Em sẽ làm được mà T.T
Gluck :")

View more

Em nghe nói ad có tật nói lắp, mà các cụ ngày xưa bảo Lắm tài Nhiều tật. Em muốn hỏi là Ad có bị nói lắp thật không ạ? 03 tật xấu khó sửa và 03 tật xấu đã sửa của Ad là những gì ạ?

Cuộn cuộn cuộn cuộn chuột :" []
Lật những trang đầu tiên của Ask tới giờ, em sẽ thấy những tật xấu của Ad được liệt kê hoặc bộc lộ trong cách trả lời và có được sửa theo thời gian hay không.
Gluck :" )
Liked by: LTTH

Related users

Em có một người bạn ở tận mỹ xa xôi kể cho em câu chuyện về nhân sinh cuộc đời. Em hỏi bạn em có biết ơn cha mẹ đã sinh ra bạn không?(1)

NghiemTucThanh’s Profile PhotoNghiêm Túc Thành
Chắc hẳn nhiều bạn trẻ Việt Nam sẽ nói có, nhưng bạn người Mỹ bảo em rằng tại sao phải biết ơn trong khi việc sinh mình ra trên đời là do sự ích kỉ của họ, là họ muốn sinh mình ra mà sao mình phải biết ơn. Ad nghĩ sao về ý kiến này? (2)
=
Nếu nhìn vào những đứa trẻ bị sinh ra ngoài ý muốn, bị bỏ rơi, những người không hạnh phúc, chán ghét cuộc đời, tự sát ta sẽ thấy không phải sinh là luôn luôn là "được sinh ra" mà còn có thể là "bị sinh ra". Như vậy, mặc định sinh ra là phải biết ơn người sinh ra mình là một sự mặc định không sát với thực tế.
Khi được yêu thương thực sự, cảm giác biết ơn là rất tự nhiên.
Khi phải đem giáo điều về sự biết ơn ra để kể công, doạ dẫm, đó là lúc người ta thất bại trong cả yêu thương lẫn giáo dục. Giáo dục nước ta thấp kém vì dùng trẻ em để ca tụng những gì mình chưa làm được, thương thân mình hơn thương đứa trẻ, chưa làm được gì ra hồn đã dám kể công. Bao giờ xây đủ sân chơi hàng ngày cho trẻ em, khi trẻ em bị đối xử bất công, nhấc điện thoại lên là có người ứng cứu hẵng nói chuyện mình tử tế.
Có thể bạn em vẫn biết ơn cha mẹ vì nhiều việc khác nhưng việc cha mẹ sinh ra nó thì đúng là nhu cầu của họ chứ không phải của nó. Có lẽ chính cha mẹ nó cũng hiểu rõ điều này, vẫn chăm lo cho nó và thoải mái với cách nhìn của nó.
Những câu chuyện về cha mẹ tốt không chỉ để trẻ em đọc, chúng tự biết về cha mẹ chúng, những câu chuyện đó là hướng dẫn cho những người làm cha mẹ. Vì làm cha mẹ tốt, làm cho đứa trẻ cảm thấy hạnh phúc vì được sinh ra là một trong những việc khó nhất trên đời. Nó như là sự chuộc lỗi với đứa trẻ vì đã sinh ra nó theo nhu cầu của mình vậy.
Vẫn có những đứa trẻ sinh ra ngoài ý muốn hay bị bỏ rơi vẫn cảm thấy biết ơn vì được sinh ra.
Như vậy, trách nhiệm trong việc làm cha mẹ là bắt buộc về mặt nhân cách. Còn biết ơn là nhu cầu tự thân của mỗi người.
:"p

View more

(1) Ad ơi, em nuôi một con mèo bị câm, không meo được, chỉ kêu ẹo ẹo thôi. Nó không giao tiếp được với mèo khác, tán gái bị từ chối, đi chơi hay bị đánh, thường mang cái đuôi bị cắn hay cái mũi sứt về. Em thương nó quá, xong ôm nó ngủ, tỉnh dậy nó lại vui và lại đi chơi. (...)

... (2) Tên nó là Cá vì nó rất im, người ta khen nó ngoan nhưng em ghét cái từ đấy lắm, em muốn nó được thương. Nó không được mèo khác thương là do nó không giao tiếp được đúng không ạ? Điều đó có đúng với con người không? Em phải làm gì để giúp nó ạ?
=
Ít nhất, 2 đứa vẫn giao tiếp được với nhau. Vậy là ngon rồi. Con mèo thân thiết với em chứ không phải ai khác nên em sẽ biết phải làm gì hơn bất cứ ai.
Nếu chưa, đọc "Biên niên ký chim vặn dây cót" của Murakami có ông này chơi với mèo cũng hay lắm.
Em kể chuyện thực sự hay khiến Ad rất có thiện cảm. Nếu không chê, em có thể PM cho Ad để nhận học bổng 2 năm duyệt Wall cho câu Ask viết rất cảm động này.
Have fun :")

Theo Ad làm cách nào để nội tâm bình an khi đi ra ngoài đường, đi học hay đi làm, ở nơi mà đang bị đe dọa bởi khủng bố.

Hiểu rằng thế giới này đang ngày một tốt đẹp, an toàn hơn cho con người, về mặt xác suất.
Minh chứng đơn giản: Tuổi thọ trung bình của con người ngày một cao hơn, tỷ lệ tử của trẻ sơ sinh ngày một thấp hơn.
Mỗi con thú, mỗi loài thú thời nguyên thuỷ phải đối mặt với không biết bao nhiêu nguy hiểm từ các loài khác và đồng loại. Lo bị ăn, lo mất những thứ mình yêu thương như lãnh thổ, đồ ăn, "người" thương là thứ luôn ẩn sâu trong cảm xúc của muôn loài. Những cảm xúc khác có thể tan biến nhanh nhưng sự lo lắng luôn là bất động sản, ai cũng giàu sự lo lắng, sự lo lắng là bình đẳng, yên tâm :"p
Khi con người vươn lên làm loài thú mạnh nhất, họ đô thị hoá từng cm2 trái đất, xây cao những bức tường bảo vệ mình khỏi động vật hoang dã, nguy hiểm HẦU NHƯ chỉ còn đến từ đồng loại, virus.
Tạm gác virus sang một bên. Do hầu hết động vật nguy hiểm bị nhốt bên kia bức tường nên con người bị nhốt chung trong bức tường mình xây, đành trở thành loài động vật nguy hiểm nhất với nhau. Việc này là do logic loại trừ, cũng không nên quá trách con người. Đứa nào càng bị trách nhiều nó càng nguy hiểm vì nhu cầu trả thù của nó càng cao.
Ở đoạn trên, Ad dùng từ "hầu như" là vì còn những xác suất nguy hiểm từ vũ trụ, thiên nhiên. Bầu khí quyển chính là lá chắn giúp giảm xác suất này và biến đổi khí hậu là nguy cơ nhãn tiền làm tấm lá chắn đó biến mất.
Nỗi lo sợ đồng loại khiến người ta phải rào nhau bằng biên giới, chủ nghĩa vùng miền. Tưởng như vấn nạn ngu, ác này không bao giờ được giải quyết thì bỗng đâu chủ đề biến đổi khí hậu tới giải cứu.
Bảo vệ bầu khí quyển là mối lo chung nên ít nhất, cần hợp tác ở điểm này. Khi đã hợp tác chẳng nhẽ còn tranh thủ hại nhau. Từ điểm đồng thuận này, thế giới sẽ hài hoà hơn rất nhiều; có thêm kho tri thức từ internet, nhất định chúng ta sẽ làm được gì đó. Hoặc không T.T
"Công nghệ", "kết nối", "nhân bản" là 3 điều mà những lãnh đạo được yêu mến nhất thế giới như Bill Gates, Mark Zuckerberg, Elon Musk... đang kết dính chặt hơn mỗi ngày. Việc này các lãnh đạo khác của thế giới nếu chưa làm, sẽ phải làm. Vì trong thời đại toàn cầu hoá, một lãnh đạo tử tế sẽ làm siêu lây lan sự tử tế. Từ "lãnh đạo" sẽ dần không còn là cạ cứng của từ "người xấu" nữa.
Tàn tích của sự tranh đoạt, cưỡng đoạt với động vật, với nhau và hận thù từ những việc đó vẫn còn thấm sâu trong lòng người. Cùng với sự bất công, nó kích nổ bên trong và làm nổ bên ngoài. Không có cách nào khác là nhường nhịn và công bằng hơn với người khác, để những vết thương từ cái ác được nguôi quên.
Lịch sử có thể được viết theo nhiều hướng, mỗi phe có một cách kể để tự tôn vinh nhưng luôn né tránh: Chẳng có lịch sử nào đáng tôn vinh khi có nhiều người chết, mô hình quốc gia là mô hình giết người nhiều nhất, chẳng có đất nước nào đáng tôn vinh khi giết nhiều người. Nếu sống bằng niềm tự hào vì bạo lực, chúng ta cũng phải sống với niềm tủi hổ về nó. Đối đãi với từng người, quên chuyện quốc gia đi.
Lẳng lặng làm việc tốt, lẳng lặng làm, sẽ mải làm mà đỡ lo.
Đành vậy :"p

View more

Chào Ad, 1. Em rất mong Ad có thể cho tái bản lại các tác phẩm ạạ.. Pleaseee OTL 2. Em muốn đọc nhiều hơn, tập sáng tác nhiều hơn để tự cíu chữa tâm hồn. Ad có thể cho em vài gợi ý và những quyển mà Ad ưng ý không? 3. Cảm ơn em đã đến để Ad soi rọi tâm hồn <3 Thương Ad.

Chào em :" )
Cảm ơn em đã yêu sách và kiến nghị nhưng việc in một cuốn sách phụ thuộc khá nhiều vào nhu cầu, hay nói cách khác là xèng của độc giả.
Sau khi in các cuốn và gần đây nhất là "Ra vườn nhặt nắng", xèng của Ad đang cạn dần.
Chi phí sinh hoạt tối thiểu của Ad là 15 triệu/tháng dù chỉ trả các hoá đơn và bia bọt nên cần nhiều xèng trong túi độc giả chuyển sang túi Ad để thoải mái làm việc.
Hiện nay, Ad cày tiền qua 2 hình thức là gói duyệt Wall và in sách.
Gói duyệt Wall ngày càng quá đáng, đang là 11000k/năm và sẽ là 15000k/năm vào tháng 1/2017 nên đang đóng băng, mòn mỏi chờ độc giả giàu biết yêu siêu phẩm cắn câu.
Ad.fm sắp ra đời chính là hũ gạo cứu đói của Ad. Những độc giả yêu mến tác phẩm của Ad hãy thực sự nghiêm túc, quan ngại, hào hứng, có chí khí, mắt long lanh tập trung mua và phổ biến cuốn này. Đây là chiến lược rất sáng rõ để việc tái bản và in tiếp các cuốn mới có thể trở thành hiện thực.
Hãy cùng vì tác phẩm mình yêu thích và bia cho Ad.
Xin em và các độc giả cute nhận của Ad một lạy: OTL
Zô T.T

View more

Bạn đã bao giờ bị ai đó bắt gặp khi trên người không có mảnh vải nào chưa?

Luôn luôn. Có phải đi bán vải đâu T.T
Liked by: Hoàng

Chú Linh ơi, chú nghĩ như thế nào về hàng loạt sách self help ngày nay? Cháu đọc rất hứng khởi nhưng khi áp dụng trở nên khó khăn quá! Cảm ơn chú ạ!

Những cuốn self help bán chạy là những cuốn self help cho chính các tác giả, giúp họ nổi tiếng, có xèng :"p
Sách self help thường kể nhiều câu chuyện về thành công, tỷ phú. Dù độc giả có trở thành như vậy được không thì việc theo dõi những câu chuyện đó cũng có yếu tố chơi game nhập vai gây hưng phấn, tự tin, ảo tưởng. Như vậy, ít nhất là có tính giải trí. Giống như việc đếm tiền làm người ta thư giãn dù có thể muôn đời chỉ là nhân viên thu ngân.
Sách cũng là thực phẩm. Vào nhà sách, vào Facebook cũng như vào một cái chợ, chọn món gì cho chất lượng, bổ dưỡng, khoẻ mạnh, tăng chỉ số là do năng lực đi chợ, năng lực nhận biết giá trị của mình. Năng lực nhận biết giá trị chính là gia tài mỗi người tự tích luỹ cho mình. Không chọn được sách hay, không biết kiếm status xịn, notes đỉnh, chỉ có thể trách tâm hồn ta còn nghèo túng.
Một người biết chữ là đã có được phương tiện tiếp cận thêm bao tri thức so với người không biết chữ. Bởi vậy, trình độ đọc cũng là trình độ đi xa với hiểu biết. Đọc chính là nghề nghiệp xuyên suốt cuộc đời của một người luôn muốn tiếp thu cái mới. E rằng để giỏi nghề, không có chuyện ăn sẵn qua vài cuốn sách hay chỉ đọc được vài loại sách dễ đọc, nó là khả năng đọc hiểu sâu và là việc cả đời. Ngay cả việc đó cũng không giúp tránh khỏi mọi thất bại. Mỗi cuốn sách chỉ giúp tăng vài điểm đến vài level. Còn tốn nhiều xèng, thời gian, khổ sở để đầu tư, tăng cơ bắp cho tâm hồn T.T
Cuộn chuột nếu cháu muốn cày thêm thông tin. Nếu Ad nhớ không nhầm, đã có 2 Ask về chủ đề này. Kiên trì vẫn luôn là tuyệt chiêu self help hiệu quả nhất.
Have fun :" )

View more

Ad biết tác giả Đinh Vũ Hoàng Nguyên không ạ? Em rất thích cuốn Có một phố vừa đi qua một phố của ảnh nhưng thật tiếc khi ảnh ra đi quá sớm như vậy.

Đã có một câu Ask tương tự để em cuộn chuột cho cơ bắp cuồn cuộn :" )
Liked by: Cuarangme

Có những người thật giỏi trong việc làm người khác cảm thấy thấp kém. Em thì chẳng thể cùng lúc học mọi thứ để bằng họ được. Cớ gì phải thế? Chỉ là, thật lạ khi có một người trong số đó thích em.

Những người giỏi đến mức tự người khác cảm thấy thấp kém chính là cảm hứng cho những người muốn giỏi, giúp họ có mục tiêu để phấn đấu giỏi hơn. Nhờ vậy mà chất lượng cuộc sống, chất lượng các sản phẩm trong cuộc sống được nâng cao. Khi một người thực sự giỏi, tự họ trở thành một động lực học hỏi cho người khác.
Bill Gates những năm không máy tính nào không dùng Windows là một người được học hỏi trên toàn thế giới, là động lực cho không biết bao thanh niên Việt chuyên dùng Win chùa tự làm được phần mềm. Và giờ vẫn vậy, trong cách vợ chồng nhà này làm từ thiện, hướng nghiệp, phát triển y tế cộng đồng, đầu tư vào những nguồn năng lượng sạch.
Những người giỏi hạ thấp người khác thì thì sẽ bị ít nhất một điểm siêu yếu là thiếu khả năng nhìn nhận cái giỏi ở người khác. Việc này vừa thể hiện một dạng ẩn ức xấu tính vừa làm khổ chủ tự làm giảm cơ hội mở mang, thưởng thức cái hay, cái mới quanh mình.
Thích nhau là chuyện bình thường, làm cho nhau cảm thấy thoải mái mới khó. Điều đó đòi hỏi sự giúp đỡ, lắng nghe, tinh tế, chiều chuộng, khen ngợi, bảo vệ... Mà người hay hạ thấp người khác là người thường dành hết những điều đó cho bản thân nên sẽ khó lòng đem lại cho người khác.
Tuy nhiên, cuộc sống vẫn là một cuộc trao đổi. "Gái tham tài, trai tham sắc" là một đúc kết cho nhiều đối tượng. Nhiều kẻ giỏi nhưng xấu tính vẫn có gấu vì con gấu đó toan tính giỏi hoặc rất vị tha.
Gluck :")

View more

Chào ad. Ad ơi em rất mong muốn học tốt T.A, nhất là món nghe nói vì vốn từ vs đọc viết của em cũng ổn. Em cũng biết là phải kiên trì mà cứ học đc tầm 1 tuần em lại bỏ dở vì thấy k tin tưởng lắm ở phương pháp của mình. Tham khảo trên mạng thấy có nhiều pp quá. Ad cho em lời khuyên được không ạ :(

Em học tiếng Việt một cách dễ dàng, tự nhiên chính là nhờ nghe, nói nhiều với những người nói tiếng Việt. Như vậy, phương pháp học tiếng hiệu quả nhất vẫn là nói chuyện trực tiếp với người bản xứ hoặc người thực sự giỏi tiếng Anh, họ là kho ngôn ngữ di động. Có quá nhiều người như vậy xung quanh, quá nhiều khách du lịch rảnh rang trên đường phố. Trẻ em Sapa nghe, nói tiếng Anh tốt đơn giản vì chăm giao tiếp với khách du lịch.
Nếu chưa thực hiện được cách này thì chăm nghe bài hát tiếng Anh, đối chiếu lyrics. Và xem phin đối chiếu phụ đề tiếng Anh. Nhớ thoại của một nhân vật, tua lại, tập nói theo cũng là cách để vừa giải trí, tăng trí nhớ vừa có ngữ điệu đẹp, trôi chảy.
Cuộn chuột xem lại nhiều trang trước cũng có thể đào được thêm gợi ý.
Have fun :")

Ad ơi, chỉ cách em nhớ từ vựng với ạ. Em đang học ngoại ngữ, ngữ pháp em ổn nhưng về mặt từ vựng em ẹ quá ạ. Cảm ơn Ad.

Tiếng Anh của Ad không giỏi. Đọc sách báo tiếng Anh vẫn bị cảm giác khó vì nhiều từ mới, xem phim vẫn phải dựa vào phụ đề, viết theo ngữ pháp tiếng Việt và nói chỉ đủ giao tiếp thông thường nên Ad khá không thoải mái khi bị nhờ hướng dẫn cách học tiếng Anh.
Có Google, Quora rồi, nên tham khảo những người thực sự giỏi.
Tuy nhiên, Ad có 3 ý này, hy vọng có thể giúp em phần nào:
- Học từ ngữ theo chủ đề. Bản thân các thành phần của một chủ đề sẽ gợi mối liên hệ đến các thành phần khác nên đây là một hệ liên tưởng thuận lợi cho trí nhớ. Hồi lớp 6, Ad được học một ông thầy Mỹ, phương pháp của ông ấy là từ vựng theo chủ đề, như các bộ phận cơ thể, các loại hoa quả... Đó cũng là thời điểm Ad yêu thích học từ mới và nhớ được nhiều từ nhất.
- Ad được học tiếng Anh nhiều năm ở trường lớp nhưng không có giáo viên nào nói phải chú ý tới trọng âm. Có thể do họ tránh đề cập tới điểm yếu trong kỹ năng nói của mình. Trong khi, nắm được trọng âm thì mới phát âm ĐÚNG được. Nắm được trọng âm mới tạo nên được không khí bản xứ của tiếng Anh, làm mình thấy tăng cảm giác gần gũi với mỗi từ. Đặt trọng âm đúng trong mỗi từ sẽ làm từ đó rõ, đẹp, giống như chơi nhạc biết đưa ra phách mạnh, phách nhẹ lúc nào. Càng thực hành nghe nói với những người bản xứ nhiều thì càng biết đặt trọng âm một cách tự nhiên, giống như được tập luyện với những nhạc công giỏi vậy.
- Dù đọc và viết được phiên âm là điểm yếu nhất của Ad do không chú ý học hỏi nhưng càng ngày Ad càng nhận ra nó quan trọng như thế nào. Nó giúp ta biết trọng âm của mỗi từ nằm ở đâu, đánh vần được những từ chưa gặp bao giờ, hiểu hơn quy luật phát âm giúp viết xuống chính xác những từ dù mới nghe lần đầu. Nếu bạn biết đánh vần tiếng Việt, bạn có thể viết được tất cả các từ tiếng Việt. Biết phiên âm cũng như vậy. Có được kỹ năng phiên âm, ta có được một phương pháp suy luận bao quát cho mọi từ. Trí nhớ kết hợp với suy luận trong mỗi trường hợp sẽ giúp nhớ dễ dàng hơn.
*
Chỉ cần tập luyện để nắm bắt một cách chắc chắn như vậy với một nhóm từ theo chủ đề nào đó thì sự tự tin và cảm hứng sẽ đầy ắp, giúp ta hào hứng chinh phục các các từ khác, các nhóm từ khác.
Have fun :")

View more

hi Ad :) Ad có hay đọc thơ của Nguyễn Thiên Ngân không ? và ...Ad nghĩ gì về thơ của Vi Thùy Linh. Chúc Ad buổi trưa (chiều và tối luôn) vui vẻ :)

Chào em :")
Thơ Nguyễn Thiên Ngân Ad chưa được đọc nhiều, với những bài đã đọc, Ad xin góp chút Comment: https://goo.gl/xI2Nvp
Hôm nay vừa đọc được thêm bài này, siêu phẩm:
"Giữ em xa khỏi làn hương
Giữ em xa khỏi con đường anh qua
Giữ em xa khỏi chúng ta
Xa nhau, em mới được là chính em"
Chắc sẽ còn đọc thêm được nhiều bài hay.
*
Những năm 2000, Vi Thuỳ Linh là hiện tượng thơ được nói đến nhiều nhất trong nước, giống như việc người ta quan tâm đến hot girl, hot boy ngày nay vậy. Việc này giúp nhiều người quan tâm trở lại với thơ. Về mặt xã hội, yếu tố nhục dục trong thơ Vi Thuỳ Linh với xã hội ngày nay là quá bình thường, nhưng ở thời điểm đó thì nó được dư luận tập trung đẩy thành một chủ đề hot, sinh ra hai phe cổ vũ và lên án. Sau những va chạm sôi nổi đó thì mức chấp nhận của xã hội về tự do sáng tác và nữ quyền lại nhích lên một bậc. Có thể nói, thơ Vi Thuỳ Linh lúc đó là một tác nhân đúng thời điểm, tác động tích cực đến xã hội dù cũng làm nhiều bạn bắt chước bị hâm. Thơ Vi Thuỳ Linh lúc đó cũng có nhiều bài hay, làm thơ tự do hay luôn rất khó. Với một nhà thơ thì điều này vẫn là quan trọng nhất. Ngọc Đại phổ nhạc một số bài thơ của Vi Thuỳ Linh rất hay.
Nếu một người có thẩm mỹ không ngừng được nâng cấp và chân thành với nghệ thuật thì tập thơ sau sẽ phải hay hơn tập thơ trước. Vi Thuỳ Linh không làm được như vậy. Các tập thơ về sau quá lổn nhổn, chắp vá các từ hoa mỹ với nhau, sến, chuộng khoe nhãn hiệu, địa danh, từ khoá hot, hay còn gọi là "làm màu".
Vẫn có những độc giả thưởng thức, say mê được mấy chuyện làm màu nhàm chán đó, như độc giả của Nguyễn Phong Việt. Luôn có đông đảo những độc giả chưa trưởng thành về thẩm mỹ như vậy trên thị trường và đó là chuyện của mỗi tác giả và độc giả của mình, là cách làm thị trường của mỗi người. Nhưng nhìn từ góc độ nghệ thuật cao cấp thì những sản phẩm như vậy là phế phẩm, không có cơ trong World Cup hay Champion League.
Đây là một trong những bài thơ đầu tiên của Vi Thuỳ Linh Ad được đọc và luôn coi đó là đỉnh cao:
Tiếc nuối
Sau giấc mơ
Em còn nguyên cảm giác được anh ôm chặt
Em cố thiếp đi
Nhưng ký ức thức…
Bên giường
Những bông hoa bắt đầu rơi từng cánh
Nhắc em về thời gian…
Em cắm một nhành hoa trong bình gốm xù xì
Cố giữ hoa cả khi héo rã
Cố giữ như một niềm tiếc nuối…
Trong thế gian đầy ước lệ này
Mọi vật đều có tuổi

Em chớp mi vào một cánh hoa tàn
Như chạm vào giới hạn
Giới hạn của sự trường tồn và vô vàn biến đổi
Giới hạn của ước mơ - thực tại
Giới hạn của em với em…
Em ngồi đăm đắm trong đêm
Thấy mình đang chín dần khi tuổi còn xanh lắm
Ký ức thức
Tuổi thơ trôi như giấc ngủ sâu…

View more

Ad nghĩ gì về những nhà văn trẻ Việt Nam có lượng sách bán chạy, nằm top?

Về mặt kinh tế, họ giúp kích cầu. Về mặt nghệ thuật, Ad dạo này lạc hậu, không cập nhật văn học nên không rõ. Sozi :"p

Ad ơi, có cách nào để em sưu tập được toàn bộ tác phẩm đã xuất bản của Ad ko ạ? Chỉ biết trách tuổi đời quá trẻ :((

Ad cũng đâu có đủ bộ tác phẩm của mình, cũng chỉ biết trách tuổi đời quá lởm T.T
Chắc em phải mày mò trên thị trường rồi. Mỗi cuốn đều có trên 1000 bản được in nên cũng không phải hiếm có gì.
Năm ngoái Ad định tái bản tất cả nhưng vẫn nấn ná vì chưa có thời gian biên tập, chưa có team thiết kế ổn định và quan trọng nhất, chưa có đủ lượng độc giả khao khát.
Ad.fm sẽ là cuốn tiếp theo được in. Nếu độc giả mua và mua tặng trên 10 000 cuốn thì các độc giả sau này nếu có nhu cầu tìm kiếm sẽ dễ tìm hơn :" p
Giá 1 cuốn Ad.fm sẽ là 100k. Thả tim nếu bạn muốn mua để giúp Ad nắm rõ hơn nhu cầu của độc giả.
Cảm ơn độc giả :" )
Cảm ơn em :" )

Ad ơi, mại dâm thiếu quản lí và thiếu ý thức của cả người "mua dâm" và "bán dâm," thì nguy hiểm cực cực. Nhưng cháu muốn nói về mặt đạo đức.Cháu biết và hiểu các định kiến, nhưng một con người có toàn quyền về cơ thể của họ, vậy ad nghĩ gì về "có nghèo cũng k đc bán thân, giấy rách phải giữ lấy lề?"

Những người tham gia hoạt động mại dâm, cả người bán và người mua, thường phải hứng chịu nhiều sự kỳ thị, dè bỉu từ xã hội. Nguy cơ mắc bệnh lây qua đường tình dục và lây cho người khác cũng rất cao. Người bán dâm còn dễ bị bọn bảo kê hoặc khách hàng bạo hành. Nhiều người bị ép hành nghề, dễ bị nghiện ngập do môi trường hoặc bị gây nghiện để bọn buôn người, bảo kê dễ điều khiển.
Trong thị trường mại dâm thì người bán dâm là người phải chịu nhiều phán xét và rủi ro nhất vì bản thân họ chính là hàng hoá, dịch vụ, hay nói như em là "bán thân". Không phải họ không hiểu chuyện đạo đức hay chưa từng nghe qua những lời cay độc, không phải họ không đầy nỗi sợ khi chính thân thể mình bị mình và người khác lạm dụng, tại sao họ vẫn bán thân?
Xét sau đến việc có những người ở trong thị trường mại dâm vì là nạn nhân của đường dây buôn người, bị không chế, chúng ta nói tới mại dâm tự nguyện. Việc này có thể gói gọn trong từ "nhu cầu".
Mỗi người đều tìm cách thoả mãn nhu cầu của mình. Khi việc thoả mãn nhu cầu của người khác khiến ta thoả mãn nhu cầu của mình thì sẽ sinh ra trao đổi.
Mỗi người có những nhu cầu và cách trao đổi riêng của mình. Đây là bản năng kinh tế của mỗi con người. Kinh tế, về bản chất, cũng chỉ là câu chuyện về nhu cầu và sự trao đổi. Cách giáo dục trẻ em hiệu quả vẫn là thông qua việc nắm bắt nhu cầu và đưa ra các điều kiện trao đổi: Học xong mới được chơi, điểm 10 được thưởng, học giỏi bố mẹ vui, đi chơi về muộn không được ngủ, đang học có bầu phải rửa bát tất cả các bữa...
Con người cũng là một loài động vật nhưng lại là loài động vật khổ sở về tình dục nhất do bị đặt ra quá nhiều luân lí cho tình dục. Các loài động vật khác đâu có bị cấm hoạt động mại dâm. Đưa cho nhau hạt dẻ thay xèng là được chịch chịch rồi.
Con người cũng vậy, quá thông minh trong chuyện đổi chác, trong nhiều trường hợp, đưa nhau đi mua sắm hay nhẫn cưới cũng là hạt dẻ.
Có bao thứ luân lí vô lí, đạo đức giả gây ra bao ức chế tình dục và từ ức chế tình dục gây ra bao vấn nạn của đời sống. Mại dâm, trên thực tế, là một nguồn để giảm tải khối ức chế khổng lồ này. Từ khi có nhu cầu tình dục, thường là rất sớm, nhiều người bị nung nấu việc phải sinh hoạt tình dục nhưng để kiếm được đối tác thì là chuyện còn rất xa. Bên cạnh đạo đức, nếu không có thủ dâm và mại dâm, e rằng tỷ lệ hiếp dâm, quấy rối tình dục, lạm dụng tình dục trẻ em sẽ cao hơn.
Luân lí cũng như luật pháp, chỉ đáng khi nó có sự công bằng, thấu hiểu và đem lại hạnh phúc cho con người. Thứ gây ra bất hạnh đâu có quyền đứng trên con người, bao trùm đời sống con người. Những thứ luân lí, pháp luật như vậy là bệnh hoạn, phản động, Đảng bắt nó cho anh.
Các hoạt động tự nguyện luôn tử tế hơn cưỡng ép và bởi ta không thể lấy nhu cầu của mình ra kết án các nhu cầu khác, có nhiều hoạt động tự nguyện và riêng tư ta cần tôn trọng, buộc phải tôn trọng.
Chỉ khi hiểu câu chuyện nhu cầu và biết thương lao động mại dâm, chúng ta mới có thể cứu họ khỏi bệnh dịch, nạn buôn người và giúp họ có thêm lựa chọn.

View more

Ad đã từng bị bao nhiêu cú tát trong đời rồi ạ?

Nhiều, chủ yếu là được tát yêu và hồi trẻ thi thoảng tự tát để tập luyện bình tĩnh khi bị tát.
Ad ít tiếp xúc với mọi người, thi thoảng gặp gỡ toàn bạn bè thân thiết, fan xịn nên không có xung đột bạo lực. Hồi nhỏ và hồi thanh niên có vài lần đi chơi điện tử hay đá bóng bị tát chỉ vì bọn nó là đầu gấu thích bắt nạt, do mình ngẫu nhiên ngồi cạnh hoặc do mình chẳng may đá hay hơn. Nhờ tập luyện chịu đau và không thích hậu quả dai dẳng, khó lường của việc đánh nhau nên Ad không đáp trả bằng bạo lực và không sợ hãi nên mọi việc nhanh chóng trôi qua và không bị bắt nạt nhiều lần.
Cũng có nhiều ấm ức bị giữ trong lòng vì quá nhiều những kẻ bất công luôn được thả rông; luật pháp, người lớn tầm thường vì không làm thanh thiếu niên yên tâm sống, không dễ kêu oan, không có cảm giác luôn được bảo vệ.
Nhưng bên cạnh nhưng cơn đau đầu, giận dữ, Ad luôn suy nghĩ các giải pháp đàng hoàng, tập trung phát triển các kỹ năng để thật giỏi, nói chuyện chính xác, thuyết phục. Vì Ad hiểu rõ [cứ mải mê sưu tầm ức chế lẹm vào thời gian rèn luyện nhân cách, phát triển các giải pháp cho cuộc sống để trở thành động vật bậc cao] thì e rằng sẽ còn xung đột nhiều. Vì động vật bậc thấp thích xung đột với nhau dù nghĩ mình là động vật bậc cao hay không.
Khi mình giỏi, đàng hoàng, điềm tĩnh, ngôn từ có sức nặng, không có nhu cầu tấn công thì những kẻ thích bắt nạt sẽ ngửi được mùi của động vật bậc cao hơn, ngửi được sức mạnh cô đọng cũng như sự không đe dọa và không có cách nào khác là tôn trọng.
Còn những cú tát theo nghĩa khác thì vô số, nhất là mỗi lần Ad đưa ra tác phẩm đỉnh giúp xoa dịu nội tâm, cười thầm thành tiếng... mà độc giả lười thả like, thả tim để phổ biến.
Nhiều lần Ad nổi nóng, hung hăng trên Faceboook chủ yếu là vì lí do này. Nó giống như bạn luôn giả tạo, cứ than vãn về cái xấu của cuộc sống nhưng không chăm lan truyền cái đẹp đi, dù theo những cách bấm bấm quá dễ dàng. Nhưng việc này xảy ra hàng ngày nên Ad cũng quen rồi, không trách độc giả nữa, chỉ ghét thôi T.T
Hay việc Ad tham gia một số forum như Ttvn, Tnxm từ năm 2002 - 2009, mỗi ngày dành nhiều tiếng mê mải tranh luận với các cao thủ tốt tính lẫn lấu tính và đủ các hạng người cũng là được đối mặt với bao cú tát của cả trí tuệ và sự ngu dốt.
Những cú tát không làm ta lớn khôn. Nhiều người sống trong sự dịu dàng, an sinh xã hội tốt vẫn khôn vãi luôn và còn hạnh phúc hơn nhờ ít sẹo tâm lí hơn. Bao cú tát đã gây ra bao vụ trả thù tàn bạo, bao người càng ăn tát càng ngu đi. Cách ta xử lí những cú tát mới làm ta khôn lớn.
Có lúc Ad cũng xử lí ngu, một số độc giả nó cứ nói nhảm làm mình hưng phấn cũng tát lại bồm bộp, gây sợ hãi cho nhiều độc giả ngoan tình cờ đọc phải. Lạ là, sau một hồi, những độc giả phô không còn bén mảng. Các Comment đều vui vẻ, sạch sẽ, thông minh. Từ đó, Ad khốn lại dễ thương, ngày ngày chờ thêm Like, Love... để đo tiến bộ xã hội.
Còn Ad còn tát T.T

View more

Ad ơi trong chuyện tình cảm, timing is the bitch (thứ lỗi là e k biết truyền tải thế nào cho đúng thông điệp ạ), e rất thích người này mà vì ngta cũng đang có người yêu, và bản thân em thì cũng sẽ sớm đi du học...e đang không biết làm thế nào cho khuây khoả ạ?

Không phải chuyện tình cảm nào cũng làm ta dễ chịu. Trong những trường hợp đó, những khó khăn mà không có sự nỗ lực vượt qua của đôi bên lại là cớ tốt để từ bỏ, nghỉ ngơi, tập trung học hành, làm việc.
Cũng có những câu hỏi tương tự Ad đã trả lời, cuộn chuột để tìm thêm sự khuây khoả :" )

Ad ơi, ngoài nhạc của Ngọt, ad có thể cho cháu xin tên một số bài hát khác mà ad thấy hay không, bài nào lời dễ thương để nghe trong một ngày chủ nhật mùa hè có mưa rào ấy ad. Cảm ơn ad nhiều ^ ^

Anh thấy ở Sài Gòn với Hà Nội thì nơi nào đáng sống hơn ạ

Cuộn chuột để tăng cơ bắp :"p
Liked by: Phu Ngn

Ad có hút thuốc không ạ? Ad nghĩ sao khi 1 người nói hút thuốc vì suy nghĩ nhiều? Đấy có phải là lý do hợp lý để hút thuốc trở thành 1 việc không thể thiếu không ạ? Em muốn người thân của mình bỏ thuốc và họ nói lý do như thế rồi bảo em là phải biết tại sao mà người ta hút chứ, như thế là em sai à?

Có T.T
Ad bắt đầu hút thuốc năm 20 tuổi. Có lẽ do muốn thử làm được việc này. Có nhiều việc bạn thấy người khác làm được, trông lại hay hay, bạn cũng muốn thử. Môi trường có nhiều ảnh hưởng đến việc ta thử các thứ. Một thời gian dài môi trường quanh Ad rất ít người hút thuốc, khi Ad gặp nhiều người hút thuốc hơn mới có nhu cầu thử.
Ban đầu thử hút bị ho dù chỉ giữ khói trong họng rồi nhả ra, không biết hít sâu xuống phổi. Nhưng khốn thay, Ad lại có tính kiên trì vượt khó nên vẫn tập đều. Rồi bỗng một ngày, việc hút thuốc trở nên đơn giản, có thêm một skill gây hại.
Ad không hợp với mùi vị của thuốc lá nên hút hay bị mệt và nôn nao nhưng không chịu đầu hàng số phận nên không có nhiều động lực bỏ. Khá thích cảm giác bật lửa, xoè diêm, nhả khói. Hiệu ứng khói lửa khiến việc hút thuốc giống một trò chơi. Bên cạnh việc hút theo bạn bè, hút trông cho ngầu thì tính trò chơi là một lí do cho việc nhiều người hút thuốc.
Một số lí do khác: Thi thoảng cầm bao thuốc ra ban công là một dạng thư giãn. Leo lên đồi núi, có lúc thèm nhả khói với mây trời. Uống bia rượu lúc tê tê, có điếu thuốc thấy thêm ổn. Ngồi bàn nhậu, cafe với người lạ, lúc lúng túng, không biết làm gì, có việc hút thuốc hỗ trợ. Ngồi với người quen, hút cũng vui. Hoặc lâu không hút, hút một điếu ngon vãi.
Có lẽ vì tất cả các lí do đó gộp lại mà dù Ad không khoái mùi thuốc lá, ăn no xong hút dễ bị nôn và lúc làm việc không có nhu cầu hút thì Ad vẫn không bỏ thuốc, chỉ hút ngày một ít đi, thưởng thức có hiểu biết hơn.
Khi người ta nghiện cảm giác cầm điếu thuốc và các chất trong điếu thuốc thì nó trở thành thói quen, không cần lí do cho việc hút nữa.
Nếu cần lí do cho việc bỏ thì đây:
- Bảo vệ sức khoẻ bản thân. Đây là cái khó đem ra khuyên vì hậu quả của thuốc lá không nhìn thấy ngay. Lời khuyên đó thường chỉ dành cho người đã ung thư. "Haha, can tội không nghe lời khuyên" là điều ta có thể nói với họ nhé các độc giả hút thuốc. Muốn đỡ mệt, bỏ thuốc.
- Bảo vệ sức khoẻ của người khác, tôn trọng người khác, đặc biệt là phụ nữ và trẻ em là cách dễ bỏ thuốc nhất. Càng ngày các quy định về nơi được hút thuốc sẽ càng nghiêm ngặt nhưng trước khi các quy định đó được áp dụng chặt chẽ thì phép lịch sự vẫn cần tồn tại. Bạn không có quyền lấy cớ hút thuốc trước mặt người khác là chuyện quá nhiều người làm để không để ý tới cảm giác hay sức khoẻ của người xung quanh. Tránh hút thuốc gần trẻ em. Khi ngồi với người khác, hỏi hút thuốc có được không trước khi châm thuốc. Dù hút ở nơi không có biển cấm, nếu có người không ổn với khói thuốc của bạn, dập thuốc. Nếu bạn khó chịu với khói thuốc, hãy nói thẳng điều đó vì đó là điều cần được tôn trọng. Nếu người ta viện các lí do, hãy nói đơn giản là khói thuốc làm tôi không ổn. Với người thân, họ sẽ càng tránh các cảm giác khó chịu cho bạn nếu bạn giúp họ nhận ra. Nhiều người bị tin rằng hút thuốc ở bất cứ đâu là hiển nhiên nên cần giúp họ hiểu thêm chỉ nên hút ở nơi người khác không bị hại, bị hôi. Từ việc này, họ tự có nhu cầu giảm.
Cố lên :")

View more

Related users

Ad ơi, Ad nghĩ gì về Pokemon Go? Có phải đó là tầng cao hơn của báo lá cải, khiến sự phát triển của con người bị chậm đi, hoặc mất thời gian hơn...?

Pokemon Go sử dụng công nghệ AR (Augmented Reality) có thể dịch là Thực tế tăng cường. Thực tại trong mắt bạn được quét thêm một lớp công nghệ.
Nó giống như bạn giơ máy ảnh chụp một toà nhà thì trên màn hình không chỉ có toà nhà đó mà còn hiện thêm những thứ mà công nghệ AR mã hoá như thông số về toà nhà, giá thuê căn hộ, một con Pokemon...
Công nghệ AR phủ thêm những lớp thông tin lên các hình ảnh thực tế. Bạn thấy các hình ảnh, âm thanh, hiệu ứng được tăng cường, bổ sung này qua thiết bị nhận diện AR như điện thoại, iPad, kính AR, bộ headset Oculus Rift Facebook vừa tung ra...
Để dễ hình dung, bạn có thể Google "Sách 3d". Loại sách này đang khá phổ biến ở Việt Nam. Hướng camera vào trang sách, bạn sẽ thấy các hình ảnh 3d hiện lên, chuyển động.
Từ năm 2007, Ad đã được Đinh Trần Tuấn Linh khai sáng cho công nghệ AR. Sau khi ông này rủ ra quán cà phê show hàng làm hiện lên hình 3d khi máy quay chĩa vào một miếng giấy thì Ad đồng ý tham gia Chong Chóng Tivi luôn. Những năm đó ở Việt Nam thì việc này quá kỳ diệu. Bọn Ad đã cùng làm 1 cuốn sách thơ 3d như sách 3d bây giờ, tương tác thành công với trẻ em ở một trường mầm non.
Chính vì vậy mà khi nghe tới Pokemon Go sử dụng AR, Ad hoàn toàn hiểu tại sao nó hot.
Pokemon kéo người chơi ra đường. Thực tại thường bị nhìn với con mắt nhàm chán bỗng ẩn chứa đầy kho báu là các chú Pokemon, cuộc sống thường nhật trở thành một cuộc phiêu lưu, làm người chơi trẻ lại. Hứng khởi trở lại với thực tại là một làn sóng cần thiết ở thời đại này và Pokemon Go đã ra đời đúng lúc.
Việc người ta đổ ra đường săn Pokemon có thể nguy hiểm hơn ở trong nhà, nguy hiểm hơn khi chúi mũi vào màn hình khi đi lại trên đường. Nhưng những thợ săn Pokemon không phải những kẻ đụt. Những thợ săn Pokemon hàng đầu sẽ tự là tấm gương cho những người chơi khác tinh nhanh hơn. Đây là trò chơi giúp vận động nhiều hơn và thông minh hơn. Chắc chắn ngày càng có nhiều những người thông minh hàng đầu chơi Pokemon Go.
Đông đảo game thủ Pokemon Go đổ ra đường có thể tạo ra những vụ tai nạn nhưng việc này cũng giúp có thêm nhiều máy ảnh, camera, người quan sát trên đường, sẽ nhiều người được bảo vệ hơn, tệ nạn giảm đi.
Pokemon Go là sản phẩm hợp tác giữa Nintendo và Niantic. CEO của Niantic là John Hanke, ông là cha đẻ của Pokemon Go và cũng là người đặt nền tảng cho Google Earth.
Đó là lí do mà Pokemon Go sẽ giúp tư duy không gian của người chơi mở rộng. Không có nhiều thứ tuyệt vời hơn việc bạn ham thích di chuyển nhiều hơn và ngày càng hình dung không gian rõ hơn. Việc di chuyển cùng thiết bị GPS có tên Pokemon Go này cũng giúp bạn có thể kết nối tốt hơn trong những tình huống khẩn. Nó là bài tập tốt để bạn cập nhật thế giới của điều khiển học đầy những tiện ích, giúp hấp thụ thực tại tốt hơn, làm việc, khám phá tốt hơn. Bạn chỉ ảo khi bạn là người chơi kém.
Sẽ có những Video Parkour Pokemon Go cho thấy giới trẻ đã phát triển thể chất và trí tuệ đến mức độ nào.
Bạn tham khảo thêm nhé :")
http://goo.gl/tQNU29
http://goo.gl/aN5Rky

View more

Xin lỗi Ad, lâu rồi cháu mới lại đọc ask của Ad, mà cũng chỉ vì có chuyện muốn hỏi. Cháu đã xem đủ thứ lãng mạn sến xẩm, nhưng chưa bao giờ yêu. Bây giờ có một người. Khác nhiều mà cũng giống nhiều. Làm cháu ghét nhưng đi rồi cháu lại khóc. Cháu có nên thử không?

Thử rồi còn gì T.T
Không việc gì có thể thay thế hoàn toàn cho việc gì, mỗi việc là một việc khác. Mỗi chuyện là một chuyện khác.
Với mỗi trải nghiệm, số giác quan, mức độ của mỗi giác quan ta huy động lại khác nhau dẫn đến những rung cảm khác nhau.
Đá Fifa trên Playstation hay đá bóng trên sân đều hay nhưng rất khác nhau và muốn thành công thì đều phải hiểu cuộc chơi, tăng trình độ, vượt qua khó khăn.
Gluck :" )

Cháu chào chú, chú nghĩ gì về vai trò của các mối quan hệ trong cuộc sống ạ? Chú chia sẻ với cháu và các bạn vài bí kíp để giữ gìn và duy trì phát triển các mối quan hệ đó nhe?

Mỗi người có rất nhiều mối quan hệ trong cuộc sống, với không khí, với trọng lực, với con người, động vật, thực vật, vi sinh vật, các loại chất, các hành tinh...
Vai trò của các mối quan hệ là thông qua các kết nối, tương tác, tạo nên sự trao đổi năng lượng. Mỗi người chỉ là một cục thịt nho nhỏ trong trời đất nhưng hấp thụ và đưa ra không biết bao nhiêu dạng năng lượng. Mỗi mối quan hệ của ta như một giắc cắm vào cuộc sống.
Chúng ta từ những tương tác, từ những thí nghiệm về sự tương tác, từ việc "quan sát" được những sự biến chuyển năng lượng sau tương tác mà tìm ra sự kết nối giữa vạn vật.
Nhìn các mối quan hệ theo cách này, ta có thể thấy ngay cả khi cô đơn với con người, ta vẫn luôn có bao mối quan hệ với thiên nhiên, môi trường để chăm lo, hưởng thụ.
Nói về mối quan hệ giữa người với người, muốn có một mối quan hệ tốt thì có hai cách. Một là yêu thương chân thành, vô điều kiện như loài chó, năng lượng yêu thương luôn được cho đi. Tuy nhiên, rất tiếc, phần lớn chúng ta không được như loài chó ở khoản này và cũng có những dạng người ưa lạm dụng sự tử tế của người khác có thể đối xử tệ bạc với ta nếu ta chỉ cho đi mà không suy nghĩ.
Cách thứ hai phổ biến, ít hên xui hơn: Win - win. Ý thức sòng phẳng, giữ chữ tín, không để người khác thiệt, đôi khi có thể chịu thiệt về mình một chút nhưng không dung túng cho sự lạm dụng lòng tốt sẽ khiến cho mối quan hệ giữ được tính quân tử và sự tôn trọng. Người hiểu biết, có tự trọng sẽ quan hệ với nhau theo cách này và vẫn thoải mái, tự nhiên vì những tiêu chí tốt, tránh gây khó chịu đều được tự giác tuân thủ.
Bởi mỗi mối quan hệ của ta như một giắc cắm vào cuộc sống nên mỗi người đều phải có những sự điều chỉnh các kết nối để không bị chập điện. Gặp bông hoa thơm ta hít sâu hơn, cắm thêm giắc. Gặp bãi rác ta nín thở, rút bớt giắc. Kết nối thông minh là cách ta không đưa vào thế giới thêm những kết nối ngu.
Cháu không hỏi thì Ad cũng không nghĩ nhiều về mấy chuyện này vì không có nhiều nhu cầu kết bạn, cũng không suy nghĩ các chiến thuật. Ứng xử với mỗi mối quan hệ bằng cảm nhận, gặp ai hay thì chơi, không hay thì lại dành thêm thời gian làm việc của mình.
Đợt Ad Ủn friend 5000 Friend để tiến hành thu phí duyệt Wall, biết là mình đã Ủn đi nhiều bạn hay và vô tội, trong đó có nhiều bạn rất yêu tác phẩm của mình. Nhưng vẫn thoải mái Ủn hết và chờ những người đủ yêu quay lại nạp Wall để lên một tầm yêu mới.
Nhiều người trong 5000 Friend thuở ấy, dù chưa quay lại và khó quay lại vì gói duyệt Wall ngày càng đắt, tường Wall ngày một dâng cao, Ad vẫn quý mến họ :" )

View more

Em hâm mộ Ad đã lâu. Hôm nay chỉ cần được Ad rep một mặt cười là em sẽ thấy cuộc đời bừng sáng trở lại. Mong Ad thành toàn cho em! T.T

Cảm ơn em, have fun :"D

Em xin chào Ad :"). Em rất thích đọc những bài thơ của Ad (dù có một vài bài em đọc vẫn chưa cảm và hiểu được :-p). Ad nghĩ như thế nào và có ý kiến gì nếu em sưu tầm thơ của Ad, tự chép tay vào một quyển sổ thật đẹp (sẵn tiện rèn chữ viết và dành một trang để vẽ cảm nhận của mình về bài thơ đó).

Cảm ơn em. Đó là quyền tự do ngôn luận :" )

Xem clip về tụi bảo vệ bệnh viện nhi thấy bức xúc quá ad ơi! Tụi nó làm điều độc ác tụi nó ắt tiêu! Nhưng những kẻ quản lý trách nhiệm còn lớn hơn vẫn nhởn nhơ coi thường dư luận. Ad dự đoán gì về tương lai của những kẻ này?

Bọn này sẽ chết :" )

Ad ạ, em cảm giác âm nhạc thiếu nhi bị đầu độc khi bắt phải yêu những gì bọn trẻ chưa hiểu như Đảng.

Ở thời đại công nghệ như ngày nay thì âm nhạc đến với thiếu nhi qua các thiết bị điện tử, qua nhạc trong điện thoại của phụ huynh, nhạc game trên iPad, nhạc dỗ ăn qua DVD, nhạc trên kênh Bibi.
Đâu có mấy thứ từ Đảng đến từ các thiết bị, các kênh phổ biến này. Đảng chậm lụt, dốt vi tính, không sản xuất ra cái thị trường cần nên đã để vuột mất người dân.
Cũng chẳng thể bắt ai yêu cái gì mà họ không cảm thấy yêu. Trẻ con đang được tiếp xúc với rất nhiều loại nhạc, được tự do lựa chọn loại nhạc mình yêu. Cái gây hại rõ nhất ở đây không phải nhạc Đảng, thứ chiếm thị phần rất nhỏ, mà là nhạc thiếu thẩm mỹ tràn ngập thị trường. Cách chơi nhạc, cách phối, cách hát nghe đau tai, ca từ tầm thường.
Tuy nhiên, những bản hit trên thị trường vẫn thường là những bản phối tốt, nghe hấp dẫn. Thị trường non kém còn rất dễ dãi về chất lượng nhưng những sản phẩm đứng đầu thị trường vẫn thường là những sản phẩm tốt, có học hỏi từ các thị trường âm nhạc lớn.
Khi người ta có thể lên youtube, soundcloud, nhacuatui, zing mp3 để tìm nghe mọi loại nhạc thì cái hay, cái dở là do nhu cầu nghe, trình độ chọn lọc của mỗi người.
Càng ngày càng có nhiều tài năng âm nhạc trẻ, càng có nhiều trẻ em biết chơi nhạc. Với nhiều phương tiện hỗ trợ để dễ dàng trở thành một nhà sản xuất âm nhạc độc lập, chính bọn trẻ sẽ sự quyết định thị trường âm nhạc và thẩm mỹ của mình, của thời đại mình.
Có thể thấy trước khi có forum, blog, facebook, những người viết chỉ có thể đưa tác phẩm qua báo hay các kênh xuất bản của nhà nước. Từ khi có những phương tiện này, tác phẩm nói chung và tác phẩm hay nói riêng có môi trường để tự do bày tỏ. Facebook giúp mỗi người trở thành một nhà xuất bản độc lập. Và âm nhạc, phim ảnh, với các kênh của mình cũng phát triển gần như song song.
Nhu cầu của con người, sự phát triển của con người là cả một đại dương và khi có công nghệ kết nối, đại dương đó càng mênh mang, rộng mở, ngày càng khó đầu độc, ngăn sông cấm chợ.
[Phổ biến cái hay để cái hay được phổ biến] sẽ làm mình đi theo con đường thưởng thức cái hay và chia sẻ cái hay thay vì ở đó gán ghép những thứ hẹp và làm cảm giác bị hẹp đi.
Bài "Đảng dường như mơ" này là một siêu phẩm nhạc thiếu nhi, thiếu niên, nên đưa vào các bài tập thể dục đầu giờ, em có thể giới thiệu cho các bạn nhỏ, have fun :")
https://youtu.be/TqESZsx_10kNguyenTheHoangLinh’s Video 137872951787 TqESZsx_10kNguyenTheHoangLinh’s Video 137872951787 TqESZsx_10k
https://youtu.be/rgQryU1njfANguyenTheHoangLinh’s Video 137872951787 rgQryU1njfANguyenTheHoangLinh’s Video 137872951787 rgQryU1njfA

View more

NguyenTheHoangLinh’s Video 137872951787 TqESZsx_10kNguyenTheHoangLinh’s Video 137872951787 TqESZsx_10k

Ad thích thơ Bùi Giáng heng ạ? Ad giới thiệu cho em một vài tập thơ của ông với. Cảm ơn Ad.

Một trong những nhà thơ Ad thích nhất. "Thơ Bùi Giáng làm nền văn học ưu sầu của Việt Nam vui hẳn lên" là Comment của Ad.
Những nhà thơ hàng đầu luôn là những người có trí tuệ hàng đầu. Đơn giản vì những người hàng đầu ở mọi bộ môn đều là những người có trí tuệ hàng đầu ;")
Bùi Giáng là một nhà thơ có trí tuệ hàng đầu như vậy.
Ông là người đọc nhiều sách hay và nắm bắt tư tưởng của các tác giả lớn rất dễ dàng. Đọc ông dịch "Hoàng tử bé" có thể thấy ông dùng ngôn ngữ trôi chảy, dịch vừa hay vừa nghịch ngợm thế nào. Yêu Truyện Kiều với hàng nghìn câu lục bát, Bùi Giáng dễ dàng có được kỹ thuật gieo vần điêu luyện. Những điều này cộng hưởng với cảm quan rộng lớn sẵn có khiến nhiều câu thơ Bùi Giáng viết ra vừa riêng vừa tự nhiên, sâu sắc.
Bùi Giáng còn đặc biệt bởi ông có thể đẩy cao cái hài phóng khoáng, đôi khi vô nghĩa nhưng cách sắp chữ đọc lên là cười:
"Sài Gòn, Chợ Lớn rong chơi
Đi lên đi xuống đã đời du côn"
"Thưa cô bao xiết bàng hoàng
Cô nêu câu hỏi ngỡ ngàng xiết bao"
Có người nói Bùi Giáng điên. Các giai thoại, chuyện kể lại của nhiều người cùng thời và nhiều tác phẩm có thể khẳng định phần nào điều đó. Càng về sau, ông càng ít dùng ngôn ngữ giản dị mà dùng nhiều từ Hán Việt ghép lung tung, lạm dụng bịa từ, nói lái. Đọc lên nghe vẫn buồn cười, le lói vẫn có những câu đỉnh nhưng đọc nhiều bài như vậy rất nhàm chán và cho thấy một người không còn khả năng tự thẩm định, viết lấy được. Cách đặt bút danh nhiều, bậy và không hay của ông cũng cho thấy thẩm mỹ và sự súc tích của ông không còn cao.
Nhưng với thời buổi loạn lạc, chiến tranh, việc điên, quậy phá, lặp lại vì chán, mất kiểm soát của Bùi Giáng có lẽ không khó hiểu.
Cũng chẳng có nhiều đáng tiếc cho những phần sáng tác dở vì Bùi Giáng sáng tác rất nhiều. Dù ông không có nhiều bài thơ hoàn hảo nhưng luôn có thể tìm được những câu thơ, khổ thơ xuất sắc. Chỉ cần đọc những câu thơ, khổ thơ như vậy là mở mang, sảng khoái đầu óc. Tìm trong kho thơ Bùi Giáng, lúc nào cũng mò được đồ quý. Tầm cỡ của Bùi Giáng là vượt trội.
"Em xin chàng chớ lai rai
Con đường thôn lấm ngày dài chi mô
Mở môi ngôn ngữ hồ đồ
Vén xiêm em lội xuống hồ nước kia"
"Con kiến bé cùng hoa hoang cỏ dại
Con vi trùng cùng sâu bọ cũng yêu luôn"
Tầm vóc của Bùi Giáng dễ thấy qua việc quá nhiều người bắt chước ông, như bắt chước điệu nhảy của MJ. Ông hay bị bắt chước dạng viết loạn của thời kỳ "điên" vì họ chỉ nhìn ông như người điên. Những lúc sơ sẩy, ông bày ra một đống rác, họ còn lấy rác từ đó để bày thêm rác. Có lẽ, do trình độ và nhu cầu tìm kiếm của họ không hướng tới những phần tỉnh, phần xịn đáng thấy và cũng chẳng đủ đẳng cấp điên như vậy.
Ad chỉ có một tuyển tập thơ của Bùi Giáng rất đẹp và đầy đặn do An Tiêm xuất bản những năm 2000 nhưng đã quên trong tay người mượn nào đó, không nhớ chính xác tên tuyển tập này. Xin lỗi vì không biết nhiều để giới thiệu cho em.
Em có thể tham khảo ở đây:
http://www.thivien.net/B%C3%B9i-Gi%C3%A1ng/author-Q8fmSR4SEZwOgqbgcnA6vg
Chúc em đọc vui :")

View more

Ad có đồng ý với câu "ignorance is bliss" không ạ?

Câu "Không biết là hạnh phúc" này cũng tương tự câu "Ngu si hưởng thái bình".
Ignorance có thể hiểu là thiếu hiểu biết, thiếu thông tin, vô minh, vô tri, ngu si.
E rằng hàng tỷ người sống ở mức đói nghèo, thiếu an toàn, thiếu hoà bình phần lớn là vì cái sự "Ignorance" này của bản thân họ và của phần thế giới sung túc. Có thể họ ít phải suy nghĩ, lựa chọn hơn nhưng họ dễ bị nguy hiểm, dễ chết, dễ bị đánh đập và dễ đánh đập người khác, động vật khác hơn.
Cái ngu là thành tố lớn nhất để cấu thành cái ác.
E rằng với thời đại thông tin đòi hỏi sự hiểu biết không ngừng để thích nghi thì ignorance càng bị hẹp đất sống và càng khó dẫn tới hạnh phúc.
Có những gia đình mà người đàn ông lao động quần quật, tối về uống rượu, cáu lên là đánh đập vợ con, đầu óc gia trưởng, độc tài. Mỗi người đều có nỗi khổ riêng nhưng chấp nhận mô hình này như số phận. Theo một cách nào đó, nếu không có người nổi loạn, cả nhà, cả nước cùng ngu, cùng khổ và cùng vui theo một thứ họ coi là phận sự đã được sắp đặt. Nhưng mô hình này ngày càng khó tồn tại khi thông tin về những gia đình, đất nước vẫn hạnh phúc mà không cần bạo lực hay sợ hãi ùa vào. Họ nhận ra đó không phải là mô hình của số phận như họ từng thấy mọi gia đình xung quanh đều như vậy. Vai trò của con người thay đổi, vai trò của phụ nữ , trẻ em thay đổi theo cách họ nắm bắt được thông tin và xử lí được thông tin như một tài nguyên. Thông tin như cơn sóng, làm lung lay mọi thứ từng ổn định nhờ sự bưng bít thông tin. Thông tin là một dạng năng lượng. Hiểu biết là biết cách sử dụng thông minh dòng năng lượng đó.
*
Nhưng Ignorance cũng có nghĩa là sự từ chối thông tin, là sự không quan tâm, sự bơ. Nó cũng giúp não bộ nghỉ ngơi và giảm rối loạn thông tin do quá tải hoặc không xử lí được dễ dẫn tới những chứng bệnh tâm thần.
Như vậy, ignorance cũng là một trạng thái nghỉ ngơi cho não bộ, nhất là khi nó ở dạng giấc ngủ. Đó là lí do nhiều khi ta thèm ngủ vùi để không bị hoảng sợ khi thức dậy đối mặt với thông tin về thế giới, việc phải làm.
Hoặc khi giai, gái đong nhau, giả vờ bơ hoặc bơ thật cũng có tính hấp dẫn của nó.
Khó mà nhận biết được tất cả mọi thứ nên có những thứ người ta rất hiểu, rất chú ý nhưng có những thứ họ không. Nhất là khi tập trung làm việc, cần bơ nhiều thứ.
Như vậy, "ignorance" (không quan tâm) vẫn có lúc thực sự là "bliss" (hạnh phúc). Nếu coi nó không phải tính cách mà là một dạng cảm xúc, trạng thái thì cảm xúc, trạng thái này nhiều lúc cũng rất tốt cho não bộ, cho sự tập trung, chiến thuật và nghỉ ngơi của nó.
*
Khó có thể có một câu nói đại diện được cho mọi thứ trên đời. Những câu nói, những trạng thái, ta nên dùng làm những miếng ghép để ghép hiệu quả theo từng đồ hình của tình huống.
Ad rất thích câu nói (xin lỗi vì không biết tên tác giả): "Nếu bạn không đồng ý với ý kiến này của tôi, đây là ý kiến tiếp theo của tôi".
Gluck :")

View more

Ad có đọc Suối nguồn không ạ, và ad nghĩ sao về nhân vật Howard Roark. Liệu có thể sống 1 cuộc sống như anh ấy trong Xã hội Việt Nam này không ạ.

Nhân vật Howard Roark được tác giả tạo ra như một hình mẫu về con người độc lập, nghĩ và sống theo cách của mình, bằng tài năng và sức mạnh nội tâm. Lầm lũi vượt qua khó khăn, kiên định với những lựa chọn của mình. Không than van, không giải thích.
Nếu đủ giỏi và mạnh như vậy thì sống ở đâu chẳng được. Các công trình xây dựng, những kiến trúc đồ sộ ngày càng mọc lên nhiều ở Việt Nam. Dù nhiều chỗ nhôm nhoam, mù thẩm mỹ nhưng cũng rất nhiều người muốn xây nhà, trang trại, công xưởng, khu đô thị thực sự thông minh, đẹp. Có quá nhiều cơ hội làm việc và làm việc vì cái đẹp. Chỉ có bị dở hơi, bất mãn mới không sống được bằng trình độ kiến trúc giỏi như tác giả mô tả. Khi anh sống như một người cá nhân, anh càng không quan tâm đến mấy việc nhôm nhoam của người khác, anh càng tập trung vào công việc và càng không bị bất mãn, dở hơi. Nếu là con người cá nhân chủ nghĩa, sao lại đòi xã hội phải chiều mình để mà bất mãn khi không được chiều.
Hình tượng Howard Roark được xây dựng rất thành công ở đầu tiểu thuyết nhưng không còn thuyết phục một cách sâu sắc ở phần sau. Ngòi bút của tác giả không còn đủ trình độ để gây thuyết phục về tài năng của Howard Roark lần giữ được sự ngầu của nhân vật này. Đánh bom sập toà nhà mình không hài lòng về kiến trúc rồi đọc diễn văn về tự do trước toà chỉ cho thấy một nhân vật của showbiz. Hoặc Howard Roark ở đầu truyện càng về sau càng tha hoá, xốc nổi theo đám truyền thông mà mình chơi cùng, hoặc ngòi bút của tác giả bị tha hoá, nhàm chán.
Pha lẻn vào nhà rape con người ta cũng cho thấy đây là người ích kỷ đến bệnh hoạn, dù có được tô vẽ, dù tác giả có cho nạn nhân đồng tình thế nào.
Đây là một tác phẩm có một chút sâu sắc nhưng cũng thuộc dòng drama, giải trí, dễ đọc, cách viết để bán chạy. Nó không thực sự giúp ích, mở mang cho những người suy nghĩ thực sự sâu nhưng vẫn có thể chói sáng trong đầu những người suy nghĩ làng nhàng, đem lại vài ảo tưởng sức mạnh cho những sinh viên kiến trúc sống không độc lập, đọc xong đầy hứng khởi nhưng không vẽ ra hay xây nên được cái gì tử tế, đỉnh cao. Người ta thay nhau truyền đi những ngôn từ về thần tượng nhưng không truyền đi được năng lực làm việc vì không có tác phẩm cụ thể của Roark để học hỏi, truyền đi.
Cuộn chuột nếu em có nhu cầu đọc thêm ý kiến của Ad về cuốn này.
Về mặt giải trí, đây vẫn là một cuốn sách hay, có nhiều đoạn hấp dẫn và truyền được cảm hứng.
Have fun :")

View more

Chào Ad! Em muốn hỏi một câu hơi riêng tư một chút, Ad thấy thoải mái thì trả lời ạ. Em muốn được biết về giấc mơ ngày bé của Ad là gì, Ad đã kể cho ai chưa? Để kết thúc ask, em xin chào Ad và cảm ơn bánh mì miễn phí ở đây. ps: nếu ask tổng hợp thành sách em sẽ mua vì em không hợp thơ huhu!!!

Chào em.
Ngày bé hạnh phúc với được bố mẹ bao cấp, không gian chơi rộng, bạn bè quanh nhà, nhiều đồ chơi, chó cũng thích chạy nhảy với mình, sống ngày nào hay ngày đó, không mơ ước gì.
Sau có trò chơi điện tử, rất rất rất thích chơi điện tử, chỉ mong được chơi điện tử thật nhiều.
Sau này biết rằng lớn lên phải kiếm xèng và biết tác phẩm của mình đủ xịn thì mơ bán tác phẩm đủ giàu rồi mua hòn đảo tiện nghi hòng ít gặp rắc rối xã hội, chơi điện tử suốt đời.
Một mặt tác phẩm của Ad mong hoà bình thế giới, có lẽ để được sống an toàn, không phải lo lắng nhiều cho người thân; mặt khác chỉ muốn tránh xa thế giới này, ngồi chơi điện tử suốt đời T.T
Cảm ơn em đã sẵn sàng mua sách giúp Ad thêm một hòn đá để xây đảo :"p

Ad nghĩ gì về LGBT ạ ?

Có người nói: Đàn ông không cần nói mình đàn ông, phụ nữ không cần nói mình là phụ nữ, không cần nói mình tự hào vì điều đó, tại sao nhiều người LGBT lại cứ phải nói tôi là LGBT và tôi tự hào vì điều đó :"?
Bởi vì, khi người ta bị đối xử bất công và trong nhiều trường hợp, cực kỳ tàn tệ thì người ta cần phong trào để chống lại sự bất công và có cộng đồng của mình để được bảo vệ tốt hơn.
LGBT là một phần hiện thực của cuộc sống nhưng nhiều người chưa có nhận thức về mảng hiện thực này, chưa hiểu chuyện nhiều con người khác biệt mình một cách tự nhiên nhưng sự khác biệt về giới khiến họ bị đối xử tàn tệ và họ cần được bảo vệ.
Nếu phụ nữ từng bị phân biệt đối xử nặng nề thì sự vươn lên của họ và những tư tưởng nhân bản ngày càng phổ biến trên thế giới khiến sự bình đẳng giới ngày một rõ ràng. LGBT cũng cần sự bình đẳng giới này và hoàn toàn có quyền này.
Quyền bình đẳng của LGBT là hoàn toàn chính đáng nhưng không đến dễ dàng là do nhân loại chưa đủ xịn hoặc chưa đủ nhu cầu nhân bản để xử lí được tất cả các vấn đề nhân bản cùng lúc.
Theo tiến độ văn minh của nhân loại, từng vấn đề còn tồn đọng được đưa ra ánh sáng và giải quyết. Khi phụ nữ có được sự bình đẳng rõ rệt hơn như ngày nay, điều đó cũng là một lợi thế về đà bình đẳng cho LGBT.
Nhiều phong trào LGBT, ví dụ như Sea Pride (trước là Asian Pride) là để chia sẻ những nhận thức đó, những vẻ đẹp ở đó đó một cách văn minh. Khi nhận thức tốt hơn về một lĩnh vực, người ta bớt ngu dốt về lĩnh vực đó, từ đó, bớt ác, bớt đối xử độc ác với những người khác mình.
LGBT giúp tăng nhận thức cho xã hội về sự đa dạng của giới tính. Song song, nhiều tổ chức, phong trào giúp thêm nhiều LGBT biết là có những người giống mình, hiểu thêm về mình, biết thêm nhiều môi trường hỗ trợ, tự tin về bản thân.
Về sau, khi LBGT có thêm nhiều sự bình đẳng, có thể, có những dạng người khác sẽ lên tiếng và tiếp tục được bảo vệ.
Ad không quan tâm nhiều đến người khác nên đàn ông, phụ nữ hay LGBT không nằm nhiều trong mối quan tâm của Ad, đều là đối tượng để gây cười T.T Nhưng Ad biết rõ một điều là ta đối xử với một người theo cách họ đối xử với ta sẽ tốt hơn nhiều việc phải biết giới tính của họ mới đối xử. Đó là đường vòng của kỳ thị, ấu trĩ.
Mọi người đều là con người, lúc nào làm điều tốt thì là tốt, lúc nào làm điều xấu thì là xấu. Cách hành xử nằm ở bộ não, nhân cách chứ không phải giới tính. LGBT có nhân cách vẫn là người có nhân cách và nếu không có nhân cách thì vẫn là người không có nhân cách, như bao người.
Có một điều Ad hơi đau lòng là nhiều người có sức khoẻ bình thường muốn thay đổi hình hài mà đem đặt sinh mạng và sức khoẻ của mình vào rủi ro quá lớn. Đây là quyền của mỗi người nhưng bắt cơ thể sống trong đau đớn để thoả mãn về tâm lí không phải là cách để ổn cả về thể chất, tâm hồn. Nếu không thể tránh, hãy chọn bác sỹ thật tốt để giảm nguy cơ gây hại cho cơ thể. Và không vội nhào nặn cơ thể mình khi thẩm mỹ chưa tốt vì chỉnh mãi sẽ làm loạn cơ thể, tinh thần.
Muốn mặc đẹp, cần thẩm mỹ :")

View more

Bạn có thích ăn cá rán không?

Rất thích T.T
Món này mẹ Ad làm rất ngon. Cá vàng ruộm, da ròn, thịt mềm. Nước chấm cũng xịn. Nước chấm luôn quan trọng. Hồi trước, mẹ Ad có dậy cho công thức pha nhưng không thực hành nên không nhớ. Gần đây thi thoảng bị giao nhiệm vụ chế nước chấm nên theo trí nhớ của khẩu vị, mò lại, pha được nước chấm vịt ngon gần như vầy.
Tỷ lệ pha nước chấm vịt, ngan cho độc giả có nhu cầu:
1/2 thìa dấm
1/2 quả chanh
3/4 thìa đường
1 thìa tương ớt có vị ngọt
1 quả ớt
1 củ tỏi đập dập
2 thìa nước mắm
4 thìa nước luộc vịt
1 chút hạt tiêu
Có thể bổ sung tương ớt Sriracha hoặc vài giọt Tabasco để vị dậy hơn.
Ad chưa thử pha nước chấm cá rán nhưng từ nước chấm vịt, hình dung nó sẽ như thế này:
1/2 thìa dấm
1/2 quả chanh
2 quả ớt
1 củ tỏi to đập dập kỹ
3 thìa nước mắm
Chúc ngon miệng. Don't try this at me :"p

View more

Chú Linh nghĩ thế nào về tình dục trước hôn nhân ạ?

Câu trả lời là một Pokemon, chịu khó cuộn chuột, bạn sẽ săn được, gluck :")
Liked by: Huuuuyền Anh!

Chú hiểu như thế nào về câu "Hãy cứ đam mê, hãy cứ dại khờ" của Job ạ? Con chưa hiểu "dại khờ" ở đây. Con cảm ơn chú.

Sự ngu dốt là điều vĩ đại nhất vì nó quá mênh mông. Những điều ta biết luôn ít ỏi so với điều ta không biết. Sự ngu dốt khiến ta không ngừng học hỏi, mở mang. Ta nên coi trọng sinh mạng của kẻ khác vì việc đó giúp họ có thêm thời gian học hỏi, khám phá.
Câu của Steve Jobs "Stay hungry, stay foolish" nghĩa đen là hãy luôn đói và ngốc. Việc này an ủi được nhiều bạn sinh viên Standford hôm nghe bài phát biểu đó quá rồi, gì chứ, đói và ngốc là nghề của chàng. Rồi trong lúc rảnh, chúng ta đọc được ra thêm là đói và ngốc sẽ dẫn tới khao khát và háo hức với tri thức, là sức mạnh của sự tươi trẻ trong trí não.
Từ "hungy" có thể liên hệ tới "Oh, my love my darling, I've hungered for your touch" (Hy Zaret) trong Unchained Melody mà Righteous Brothers hay hát.
Và "foolish" có lẽ có liên hệ tới "The fool on the hill" của Beatles:
"But the fool on the hill
Sees the sun going down
And the eyes in his head
See the world spinning around"
Gluck :")

View more

Chú hiểu như thế nào về câu Hãy cứ đam mê hãy cứ dại khờ của Job ạ Con chưa hiểu

Ad ơi, cháu là đứa hỏi câu có nhất thiết phải biết sứ mệnh của mình là gì không đây ạ :D Mãi không thấy Ad trả lời cháu lo lắng quá. Nếu câu hỏi có thể hiện tầm nhìn hạn hẹp, nghĩ ngắn hay dấu câu có vấn đề, thì cháu mong Ad chỉ giáo với ạ, cháu sẽ gắng học. T.T

Đừng lo lắng quá nhé, cháu là người lịch sự, mạch lạc, khiêm tốn, có sự hài hước trong lòng, Ad không có vấn đề gì với những người như vậy.
Có mỗi việc lo lắng của cháu là lây sang Ad T.T
Lo lắng là bệnh truyền nhiễm nên việc giảm lo cũng là tốt cho người khác :"p
Sợ độc giả lo khi chưa có câu trả lời, câu trả lời không hiệu quả, Ad cố gắng vừa trả lời sớm vừa cố trả lời cho xịn như làm tác phẩm. Mở mắt ra là xem công văn, giấy tờ còn tồn đọng trên Ask, trước khi đi ngủ cũng xem thêm một lượt, thành ra từ khi dùng Ask, tâm lí an nhàn giảm hẳn.
Bị vương vào mối lo, băn khoăn của mỗi độc giả, trong giấc ngủ cũng thổn thức theo. Gấu hỏi anh sao đấy, ngủ tiếp đi, hát ru nè. Đừng cậy xinh làm càn, anh phải dậy trả lời Ask này kẻo độc giả nó không ngủ được nó lại hỏi thêm sao trả lời kịp T.T
Có đợt Ad đã nhủ mình già rồi, thế giới không hiểu gì mình, chẳng mấy ai lắng nghe hay phổ biến tác phẩm, không bao đồng lo cứu thế giới lạ xa này nữa, thực ra người nhạy cảm, mong manh, hay khóc nhè như mình mới cần được cứu. Rồi Ad hứa với hòn đá ven đường từ nay xin tránh xa tục luỵ, trốn tránh nhân gian, để đỡ phải chứng kiến những cảnh đau lòng.
Thế là yên tâm bia bọt vui vẻ hẳn, tự chữa được nhiều bế tắc trong đầu vì mình sống đơn giản, không lo cho những người phức tạp nữa thì đỡ hẳn đau đầu.
Vậy mà một hôm đi loạng quạng, sa chân vào Ask, màu sắc các vấn đề nhân gian lại rực rỡ giăng lối, đầu óc lại dính chấn thương.
Nhưng cũng rất vui khi giúp ích được cho ai đó, niềm vui khốn kiếp T.T
Đó là lí do Ad vẫn cày Ask và siêu mong độc giả chăm cuộn chuột giúp Ad đỡ áp lực, có thêm thời gian học hỏi để trả lời hay hơn.
Vì đã có 1437 câu Ask được trả lời, xác suất hỏi lặp từ đây sẽ nhiều.
Ad cũng tranh thủ mở rộng vấn đề trong mỗi câu trả lời, chia sẻ những suy nghĩ giá trị nhất mà mình có nên xác suất tìm được câu trả lời khi cuộn chuột là rất cao.
Nào ta cùng khổ T.T

View more

Ad ơi, mỗi người có nhất định phải biết sứ mệnh của đời mình là gì không ạ? Nếu có, tìm ở đâu để thấy ạ?

Không. Có người thậm chí còn không hiểu từ "sứ mệnh" là gì, vẫn sống khoẻ, hạnh phúc.
Nếu có, sẽ tự biết. Việc này rất tự nhiên như lúc cần phải dùng đũa thì học được cách dùng đũa, không cần quan tâm :")

Làm thế nào để có thể tự tin trước đám đông ạ?

1. Mỗi người trong đám đông đều chú ý đến bản thân, màn hình điện thoại của mình. Càng ngày mỗi con người đều vô hình trong đám đông trừ phi quá hot hoặc ăn mặc phản cảm gây chú ý. Cảm giác đi vào đám đông ai cũng nhìn mình nhiều khi là một cảm giác sai. Đám đông quá bận và yêu bản thân để chú ý đến mình. Yên tâm thoải mái.
2. Nếu cần thuyết trình hay biểu diễn trước đám đông, đó là việc của mình và việc của mình thì cần làm tốt. Để làm tốt việc mình chưa làm tốt, tập luyện nhiều hơn, chuẩn bị tốt hơn, cuộn chuột.
Have fun :")

Qua vụ 3 nữ sinh chết đuối khi hoạt động mùa hè xanh, mọi người tranh luận rất nhiều về hoạt động tình nguyện đoànđội của sinh viên. Ad nghĩ thế nào về hoạt động tình nguyện của các bạn sinh viên hiện nay ạ? Khi những hoạt động bản chất là rất ý nghĩa nhưng không ít sinh viên tham gia chỉ để "quẩy"?

(Ask tương tự): Ad nghĩ gì về chuyện nữ sinh ngoại thương chết trong lần đi tình nguyện vừa rồi và các hoạt động tương tự mùa hè xanh?
=
Bạn thiếu kỹ năng sống, khi bạn đi du lịch, đi bơi, đi nhậu..., bạn đều có thể tèo.
Việt Nam vẫn đang là một đất nước mà ý thức công dân về an toàn cho bản thân lẫn người khác còn cực kỳ kém nên tai nạn xảy ra khắp nơi. Muốn giảm tỷ lệ tai nạn, không có cách nào tốt hơn là tăng ý thức an toàn cho bản thân và người khác. Không chỉ là biết dùng bao cao su mà còn là đi đường biết quan sát, đi xa biết chuẩn bị, biết chọn lựa sản phẩm mình dùng để tránh độc hại...
Ad mỗi ngày đi trên đường phải chứng kiến quá nhiều bạn học sinh, sinh viên đi không biết dùng tín hiệu đèn, không biết xin đường, băng ngang những đoạn đường đầy xe, từ chối vạch kẻ đường và cầu vượt. Nhiều bạn trẻ thản nhiên rẽ không tín hiệu trước đầu ô tô, thản nhiên cắm tai nghe đi tà tà chiếm nguyên một làn đường dành cho ô tô, không biết những khối thép hàng tấn lao đến từ phía sau. Rất khó để nhắc nhở các bạn trong khi đang tham gia giao thông nên việc này, các bạn hãy tự nhắc nhở mình ngay từ nhà, lúc còn đang ngồi ăn sáng, trong từng giấc ngủ, khi chở gấu, khi nghe điện thoại trên đường.
Nếu muốn sống sót, bạn phải hiểu đây là một đất nước còn đang rất thấp kém về chỉ số an toàn để biết cẩn thận hơn, bỏ khỏi đầu sự hời hợt là mình đi ra đường, vẫn riêng mình một thế giới và không cần chú ý xung quanh. Bạn không nhất thiết phải quá sợ hãi, không cần phải thu thập tất cả những tin tức tiêu cực để thu mình nhưng bạn cần tăng khả năng quan sát, lường trước vấn đề để bảo trọng. Ra đường không gây nguy hiểm cho mình và người khác, đó là hoạt động tình nguyện cao quý nhất.
Nếu có điều gì nên rút ra nhất từ việc này thì là bạn càng nhỏ tuổi thì bạn càng dễ gặp nguy hiểm, phụ huynh không thể theo sát bạn mọi lúc mọi nơi nên bạn hãy học thêm nhiều cách phòng tránh nguy hiểm, cuộc đời bạn là của bạn. Mấy trò khóc lóc, thương xót, dán nhãn hy sinh vì việc nghĩa cho bạn khi bạn đã chết không ích gì cho bạn. Mạng sống là của bạn, đừng đặt cược vào sự quan tâm của nhà nước hay nhà trường. Hơn 10000 người chết vì tai nạn giao thông mỗi năm ở Việt Nam, chưa kể thương tật, chưa kể sự khốn khổ cho những người phải chăm sóc. Nhà nước và nhà trường không có biện pháp giảm được con số này là bao nên đừng trông đợi vào những kẻ không thực sự giúp mình. Bản thân mình ngay đó, trông vào nó.
Còn về các hoạt động tình nguyện, nó cũng là một việc trong những việc trong cuộc sống. Bản thân hoạt động này chỉ là một cái tên, không tích cực hay tiêu cực sẵn, sự tiêu cực hay tích cực là ở cách bạn làm. Khi nó là tình nguyện, bạn phải tự biết mình muốn gì. Khả năng lựa chọn công việc chất lượng đến đâu và chất lượng làm việc đến đâu cho thấy chất lượng của con người bạn.
Gluck cho những em còn sống T.T

View more

Em thấy Ad hiểu khá rõ ràng về chính trị, nhưng lại không bàn luận nhiều. Thế Ad có bận lòng vì nó không ạ? Nhiều người tìm hiểu rồi trở nên vĩ cuồng nó lắm ạ.

Chính trị cũng là một trong những hoạt động sống của con người, Ad tiếp nhận thông tin từ cuộc sống nên cũng hiểu một chút nhưng không đáng kể.
Cũng có chút bận lòng vì hoạt động sống này tệ hại nhiều hơn là tử tế nhưng mình có phải bố nó đâu mà bảo được nó. Nên kệ cha nó, mình làm việc của mình cho thật tốt. Khí hậu chính trị không thể bao trùm lên mọi không gian sống.
Có một chút lo lắng vì cỗ máy chính trị hoạt động rất chậm chạp và thiếu trách nhiệm, nó lo lắng, giúp ích được cho người dân thì ít mà người dân phải lo lắng vì nó, bị nó bòn xèng thì nhiều. Với những khó khăn nhãn tiền như bùng nổ dân số và biến đổi khí hậu, trình độ quản lí và phát triển cộng đồng của nhiều chính phủ không đủ chất lượng để ứng phó với các vấn nạn, thảm hoạ. Ngay việc ùn tắc giao thông quá kinh khủng mỗi ngày đã cho thấy chính phủ không đủ khả năng thiết lập hạ tầng thông minh, cực kỳ kém trong điều hành xã hội và người dân chưa đủ văn minh để tự điều tiết linh hoạt. Rủi ro chung nằm ở đây.
Nhưng cuộc sống là của con người, họ không tự lo được cho cuộc sống của mình không chịu hỏi học từ khắp nơi, không tìm được các điểm kết nối để cộng sinh, bị phụ thuộc triệt để vào chính phủ chẳng thương gì họ thì bản thân họ tự triệt tiêu khả năng sinh tồn của mình.
Rất may là ai cũng là một động vật sinh tồn, so với mức độ văn minh của người dân nhiều nước thì dân ta chưa bằng do còn chưa ngoan, nhổ bọt bừa bãi chưa biết xấu hổ nhưng cũng lanh lẹ, thông minh, sức sống sinh động lắm.
Khủng hoảng tài chính 2008, bong bóng bất động sản có thể làm nhiều người điêu đứng nhưng nó thực sự đem lại một nguồn tư bản lớn cho nhiều cá nhân, đẩy xã hội vào trải nghiệm, phiêu lưu tư bản thực sự. Rất nhiều người đổi được đất đai vốn rẻ mạt ra tiền. Một dòng tiền khổng lồ chảy trong xã hội kết hợp với những nhãn hàng nước ngoài ùa vào, hàng loạt những khu đô thị, trung tâm thương mại mọc lên, bọn trẻ đi du học như đi chợ, điện thoại cầm tay ai cũng có, trước đứa nào làm sai có bị đăng ngay lên youtube, facebook như bây giờ đâu.
Chính phủ cứ ngu mãi làm sao mà chịu nổi nhiệt của dòng thác sôi động này, nên buộc phải khôn lên. Trong khi người khác cứ việc tốt là làm, điều hay là nghe thì cỗ máy cồng kềnh, lạc hậu của chính phủ khiến nó dù bị thế giới văn minh đập bộp vào mặt, hiểu tiến bộ là gì nhưng cứ loay hoay chuyển đổi, người trong chính phủ biết nghe mà không biết làm sao cho cỗ máy đỡ điếc, mình đỡ phải hùng hồn nói những điều giả dối. Đám người này cũng đáng thương lắm, có thể coi như đám rớt dãi tiến hoá chậm bậc nhất của nhân loại do trói chân mình vào cỗ máy đang chìm mong vớt được thêm tiền.
Ad nhìn thấy kết cục của bọn này và đời bọn nó chỉ khá hơn nếu thực sự có nỗ lực trở thành những người tốt bình thường, ngày ngày dám ló mặt ra đường đi ăn sáng, biết cảm ơn, xin lỗi, biết làm việc thì làm cho tốt. Còn không biết lắng nghe điều hay lẽ phải, làm Ad chán ghét thì Ad càng không quan tâm, kệ cho tiếp tục bị "quê hương ruồng bỏ, giống nòi khinh".
Vậy được chứ :"p

View more

chào ad. nay cháu đang đi học, và hiện tại cháu không thể kiếm xèng :| ý cháu là chú có cho phép nạp wall ghi nợ và vài năm nữa cháu lên đh rồi có tgian đi làm thêm các thứ rồi sẽ trả lại không T.T

Chào cháu.
Gói trả góp vừa được Ad đưa ra vào tháng trước. Trong đó, độc giả trả trước 500k và trả góp đều đặn mỗi tháng ít nhất 50k, trong vòng 3 năm. Giá của gói trả góp = gói duyệt Wall ở thời điểm trả góp, nó y như mua gói duyệt Wall nhưng chuyển thành hình thức trả góp.
Ví dụ: Tháng 7/2016, giá duyệt Wall là 10000k/năm. Độc giả muốn dùng gói trả góp sẽ phải trả trước 500k và 9500k còn lại sẽ trả trong 3 năm.
Nếu độc giả mua 1 năm duyệt Wall mà có hạn trả góp 3 năm, sau 1 năm, hết hạn duyệt Wall, không được xem Wall nữa mà vẫn phải đi trả góp thì khổ sở lắm, Ad ơi T.T
Chắc sẽ có độc giả thắc mắc như vậy. Đúng vậy, nên Ad có một chút du di ở đây. Nếu độc giả trả góp hoàn thành việc trả góp đều đặn mỗi tháng trong suốt 1 năm, Ad sẽ thưởng gói [Nghị lực, uy tín] là thêm 2 năm duyệt Wall. Như vậy, thời hạn duyệt Wall được x 3.
Tháng nào độc giả không trả góp ít nhất 50k thì sẽ bị Block và không hoàn lại tiền. Lí do cho việc này là để độc giả thực sự coi trọng gói duyệt Wall và ý thức sâu sắc về khoản vay của mình như vay ngân hàng. Nếu bạn chưa kiếm được tiền, bạn sẽ học được việc tiết kiệm để có 50 nghìn đút lợn mỗi tháng và thêm vài nghìn phí chuyển tiền. Việc bạn ra ngân hàng, bấm chuyển khoản mỗi tháng và nghĩ về gói vay sẽ giúp năng lực quản lí, năng lực giao dịch về tài chính của bạn tăng đáng kể. Trong 3 năm kiên trì làm việc này và kiếm đủ xèng để xử lí trả góp, bạn sẽ trở thành một cao thủ.
Tuy nhiên, phí đầu tư để trở thành 1 cao thủ vẫn là 500k trả góp khởi điểm. Những độc giả nạp Wall đầu tiên đã phải trả từ 500k trở lên và không có trả góp.
Trò chơi này không dễ, cháu hãy cân nhắc kỹ :")

View more

Related users

Ad ơi, nếu một người không thích uống thuốc mà lại học về nghề thuốc thì có mâu thuẫn lắm không ạ? (cháu không thích học cái này lắm nhưng cũng không biết học gì khác) Cháu vừa thi đại học xong và hoang mang về con đường sắp tới của mình ad ạ...(1)

(2) Ad đừng trả lời như: làm gì mình thích hoặc chọn trò chơi vừa sức vì cháu không biết mình thích gì và như thế nào mới là vừa sức. Nếu cứ thử làm, thấy sai rồi làm lại, có nên như vậy không ạ?
=
Bác sỹ vẫn đầy bệnh viện và chẳng bác sỹ nào muốn nằm viện cả.
Người bán quan tài cũng không thích chui vào đó.
Cháu đang ví von lung tung vì cháu không tập trung vào việc.
Nghề thuốc là nghề chữa bệnh, dù là chữa trực tiếp hay tư vấn cho người ta dùng thuốc thì đều cần sự chính xác cao. Dù chỉ muôn đời làm y tá thì tiêm đúng chỗ làm người ta không đau, chăm sóc tốt làm người ta thoải mái, nhanh khỏi bệnh cũng đều phải có tâm huyết. Nghề thuốc cứ sai là có nạn nhân, người bệnh bị đối xử không tốt cũng thêm bệnh. Nên nếu không yêu nghề, không trăn trở với nghề, không thương người mà cứ làm nghề thì là đồ tể.
Cháu có thể học sai ngành, học lại, không học nữa... nhưng nếu chưa học thành tài thì đừng đi chữa bệnh hại người. Bệnh nhân không phải đồ chơi để mình thử sai.
Xin lỗi cháu Ad nói hơi nặng lời nhưng Ad không muốn lúc vào viện hay đi mua thuốc có thêm xác suất là nạn nhân của những người không thạo việc T.T
Có một chân lí là nếu không làm tốt việc của mình, người ta đang hại người khác bằng công việc.
Trách nhiệm khiến người ta có nhu cầu làm tốt việc của mình và khi muốn làm tốt, người ta buộc phải học hỏi để hiểu rõ hơn việc mình làm.
Cháu còn rất nhiều thời gian để trở thành một người có trách nhiệm :")

View more

Chào Ad! Em có một bộ "sản phẩm" sáng tạo của riêng em. Em muốn được Ad đánh giá và đưa ra những nhận xét về nó. Nhưng em không muốn (chưa sẵn sàng) chia sẻ công khai. Vậy nên em có thể chia sẻ với Ad bằng cách nào khác hay không? Cảm ơn Ad đã dành thời gian đọc câu hỏi này!

Chào em.
Em có thể PM cho Ad ở đây: https://www.facebook.com/nguyenthehoanglinh
Cảm ơn em :")
Liked by: Tôi là con mèo

đề thi năm nay có một chút tranh cãi nhỏ về câu "ôi tiếng Việt như bùn và như lụa". Bỏ qua việc đề thi có đúng bản gốc hay không, ad thấy thế nào về hình ảnh ss ' đó. và theo ad, câu hỏi 1 là tìm từ ngữ thế hiện sự mượt mà, tinh tế của tiếng Việt mà đáp án có từ "bùn" thì có thỏa mãn hay k?

Nếu em đã từng phải trả xèng để tắm bùn, em sẽ hiểu bùn quý giá thế nào. Bùn ở nhiều nơi không bị ô nhiễm rất sạch, nhiều khoáng chất. Bùn làm hoa sen mọc đã đời.
Ông Phùng Quán là một tác giả có một số tác phẩm Ad rất thích như "Tuổi thơ dữ dội", "Lời mẹ dặn", "Hôn" còn đánh giá bùn cao hơn sen. Ổng có bài thơ "Hoa sen" lấy cảm hứng từ mấy câu ca dao: "Trong đầm gì đẹp bằng sen. Lá xanh bông trắng lại chen nhị vàng. Nhị vàng bông trắng lá xanh. Gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn.".
Trong bài thơ đó, ổng đề nghị loại bỏ mấy câu ca dao này khỏi "kho báu nhân gian" vì coi đó là thái độ "phản trắc", chối bỏ nguồn gốc, bội nghĩa với bùn, khi bùn được ổng coi như những tiền bối, những người sinh thành, dung dưỡng mình.
Đọc bài này Ad buồn cười quá, đoán là ổng làm bài này lúc đang hâm hâm, bị ảnh hưởng nặng mấy trò đấu tố mà ổng cũng là nạn nhân đâm ra văn phong thật là hung hăng, thảm hại. Câu ca dao hay mà T.T
Kỹ thuật trong mấy câu này cũng rất cao, không hề đủ vần nhưng cách lặp từ thông minh lại làm người ta cảm giác nó rất vần.
"Hôi tanh mùi bùn" là một cảm nhận thực tế. Vì bùn trong ao cá trộn nhiều xác thuỷ sinh, hôi tanh là thường. Người trồng sen quen vớt bùn thì sẽ thấy mùi này tự nhiên, dễ chịu nhưng người chỉ vãn cảnh sen thì sẽ thấy mùi hoa sen đối lập với mùi bùn, bèn dùng thủ pháp "vẽ mây nẩy trăng" để tôn hoa sen lên, là chuyện bình thường. Gán ghép ý nghĩa lung tung để đấu tố là thứ ông Phùng Quán đã bị lãnh đủ, đáng ra nên tránh.
Nói chuyện này không phải để chê trách gì ông Phùng Quán, một tác giả đem lại nhiều rung động cho Ad. Chỉ để nói là nếu một tác giả dù xuất sắc mà không có điều kiện mở mang thì rất dễ bị hâm. Nên có hai việc đáng làm là đừng đem chính trị ra đì họ và trả tiền sòng phẳng giúp họ sống sung túc, thưởng thức thêm nhiều tác giả hay, tránh đẩy họ vào đời sống ao tù. Những người giỏi nhất mà bị hoàn cảnh đất nước làm cho mông muội đi thì càng chứng tỏ đất nước đang tăm tối.
Ngoài bùn ở ao thì có bùn ở ruộng lúa, đường đất sét bị nhão vì mưa và nhiều loại bùn khác. Vầy bùn là một trong những niềm hạnh phúc nguyên thuỷ, lớn lao của trâu, bò, lợn, voi, trẻ con, người lớn...
Sự mềm mại của bùn có thể sánh ngang với lụa, đặt cạnh nhau đều đẹp, tôn nhau lên. Thoả mãn. Mission completed. Không cần lăn tăn :")
Ad muốn nói thêm chút về đề thi, nó có vấn đề. Có lẽ câu "Ôi tiếng Việt như đất cày, như lụa" là câu đã được biên tập so với bản gốc và được tác giả đồng ý. Người ra đề thi dùng lại bản gốc chưa biên tập nhưng lại biểu hiện sự không biết lắng nghe. Lí do: Câu đã biên tập được lưu hành rộng rãi và người ra đề nếu có trách nhiệm, chịu cập nhật phải hiểu là học sinh đã quen với câu đã được biên tập và nên tránh để không làm khó các em.
Nhiều sách giáo khoa tự tiện thay đổi cách dùng dấu cách theo tiếng Pháp cũng là dấu hiệu cho thấy cái tai thối và sự độc tài của nhiều người làm giáo dục. Không ai lên tiếng, học sinh đang bị bỏ rơi. Nhưng không sao, bạn phải tự tìm nguồn dinh dưỡng xịn, #ngưngthụđộng :")

View more

ad có thể giới thiệu 1 vài facebook/ pages nào đó ad thích hoặc hay ho như ad được không?

Bạn tham khảo nhé:
https://www.facebook.com/nguyenthehoanglinh/likes
Những trang này chỉ là con số rất nhỏ so với những người tuyệt vời mà bạn có thể tìm thấy. Facebook hay ở chỗ nếu ta bấm vào một người hay, ta sẽ tìm thêm được nhiều người hay.
Gluck, have fun :")

Chào anh, em chưa hiểu tại sao anh lại thu phí xem thơ mà không chia sẻ rộng rãi cho tất cả mọi người yêu thơ anh? Người ta nói "Nghệ thuật vị nhân sinh", nếu thơ mình đến được với tất cả mọi người ko phải là niềm hạnh phúc của người nghệ sĩ hay sao?

Chào em :")
Chỉ cần biết dùng Google là em sẽ thấy Ad chia sẻ thơ và các dạng tác phẩm khác rất rộng rãi. Nhiều nghìn tác phẩm miễn phí được đưa lên mạng từ năm 2002 vẫn ở đó, dành cho người có nhu cầu tìm kiếm.
Ad chỉ mới tiến hành thu phí đọc trên Facebook hơn 2 năm nay, sau khi phát minh ra gói duyệt Wall huyền ảo với mục đích: Cải thiện thu nhập và chất lượng độc giả của mình.
Độc giả có quyền chọn tác giả và ngược lại. Đó là sự công bằng.
Các tác phẩm nghệ thuật cũng là sản phẩm, cũng bổ dưỡng cho tâm trí như thực phẩm bổ dưỡng cho cơ thể. Bạn không đến hàng bánh mỳ và cầm bánh mỳ về mà không để lại tiền.
Tác giả đã tặng bạn bánh mỳ miễn phí trong hơn 10 năm, đến khi tác giả thu phí để có thể duy trì tiệm bánh và để bạn trân trọng miếng bánh mình ăn hơn, bạn chỉ cần đủ trưởng thành và sòng phẳng để hiểu đây là việc bình thường, đáng để tôn trọng.
Nếu có điều kiện duyệt Wall, em sẽ thấy đây là một hành trình dài của Ad với nhiều giải thích thấu đáo cho mỗi giai đoạn làm khó độc giả. Có một lượng nhỏ độc giả xuất sắc rất hiểu điều này ;")
Sẽ là hạn hẹp nếu mình đem vài quan điểm bâng quơ, có sẵn để khuyên một người sáng tạo hiểu rõ việc mình làm nên làm gì, trong khi mình không hiểu gì về việc đó :"p
Trong cuộc đời, với những người thực sự giỏi, chỉ cần học được cách lắng nghe là em sẽ tiếp nạp được cực kỳ nhiều. Và đôi khi, sự lắng nghe phải trả phí cũng là rất bình thường để mình biết mình cũng phải lao động để có miếng ngon. Ad luôn trả nhiều tiền, thời gian và công sức để được thưởng thức những thứ hay, nhất là những thứ hay hàng đầu.
Ngoài việc bị siêu áp lực về việc [Trong mỗi năm, đưa ra 2 tác phẩm mới mỗi ngày], Ad rất hạnh phúc với những thành công nho nhỏ mà việc thu phí duyệt Wall mang lại. Những Friend trả phí của Ad toàn cao thủ và Newsfeed của Ad không còn rác, toàn những chuyện hay, tích cực từ những người giỏi, chăm chỉ lao động và góp phần làm đẹp cuộc sống theo cách của mình.
Ad chỉ kể lể và hướng dẫn, không trách gì em nhé. Cảm ơn câu hỏi của em đã cho Ad thêm một lần ôn nghèo kể khủng.
Rồi một ngày em và nhiều độc giả ngu khác sẽ thôi trách Ad mà T.T
Gluck :")

View more

Cháu hỏi tiếp được không Ad? Có lẽ nào những giấc mơ đó nói lên rằng cháu không tin tưởng vào khả năng cháu có thể làm cho những người cháu yêu thương được hạnh phúc, và cháu sợ mất họ, nên trong giấc mơ cháu tự giả lập những tình huống xấu để tăng giá trị của bản thân cháu lên không ạ?

Cũng có thể. Nhưng vậy cũng không có gì là xấu. Chúng ta vẫn dùng giấc mơ để tự an ủi.
Cháu có thể cải thiện những nỗi lo bằng cách có sẵn trong tay những địa chỉ, số điện thoại trợ giúp cần thiết. Nó sẽ làm mình an tâm hơn, những giấc mơ bớt mệt mỏi hơn.
Ngoài ra thì sự tập trung cải thiện các kỹ năng, cày xèng cũng giúp mình tự tin hơn, va vấp thực tế hơn, có nhiều giải pháp cho các vấn đề hơn. Sự tập trung tăng skill cũng làm xao lãng sự lo lắng.
Giấc mơ cũng là những tín hiệu có thể dựa vào để phân tích nhưng cơ chế của giấc mơ rất phức tạp, có thể dẫn đến nhiều kết luận sai.
Bản thân cuộc sống khi cháu thức cũng có vô số tín hiệu, thông tin để mình có thể nhìn rõ bản thân.
Gluck :")

Ad ơi, khi ta yêu thương ai đó ta không mong gì hơn là được thấy họ hạnh phúc. Vậy mà, nhiều khi nằm mơ thấy những rất mơ rất kì. Rất nhiều lần cháu mơ những người cháu yêu thương gặp tai nạn, và cháu luôn có mặt lúc họ cần. Liệu điều này có nói lên sự thiếu tin tưởng trong mối quan hệ không?

QuaiTinh’s Profile PhotoQuái Tính
Có lẽ nó nói lên cháu lo lắng cho họ và muốn giả lập các tình huống để xử lí tốt hơn. Giống như người ta thích xem những tin đáng sợ để hiểu thêm cách ứng phó, để cảm thấy mình may mắn.
Tương lai là các khả năng có thể xảy ra. Có nhiều người quen sống với các giả định vì muốn giải trước các bài toán, mong làm chủ tương lai tốt hơn. Việc này là bình thường.
Tuy nhiên, nếu các giả định dẫn tới lo lắng quá, làm giảm hạnh phúc hiện tại thì tâm lí trong tương lai sẽ bị xây dựng bằng một tâm lí thiếu hạnh phúc, luôn lo lắng. Nên chăm lo cho tâm lí luôn khoẻ để nó còn có sức mà lo :"p
Một trong những tác dụng quý giá của giấc mơ là giải toả. Có lúc, nó trở thành một cơ chế giả lập giúp thần kinh được trải qua các cú sốc ở dạng nhẹ để tỉnh dậy "I'm feeling lucky", vừa quen với sốc hơn, có thêm chút đề kháng, vừa thấy thực tại đẹp hơn.
Nhớ cảm ơn nó nhé :")
*
MTHƠ
giấc mơ: những ức chế bị kìm nén được giải phóng trong thế giới mô phỏng?
giấc mơ: những ý nghĩ chưa xong được tiếp tục ráp?
giấc mơ: những kịch bản mong ước được đem diễn?
giấc mơ: những nỗi sợ tìm cách biểu hiện?
giấc mơ: những kết hợp ngẫu nhiên của vật liệu trong kho nhận thức?
giấc mơ: những thước phim xả stress không mấy liên quan đến những thứ gây stress được cơ chế bảo dưỡng cơ thể bật lên?
giấc mơ: những ký ức của tiền bối được gene chiếu lại?
giấc mơ: trạng thái tốt nhất để bắt sóng tha nhân và gửi sóng đi?
giấc mơ: những thí nghiệm trò chơi được tiềm thức gửi gắm cho vô thức?
mộtgiấcmơmộtbàithơcóthểthamlamvơvàomìnhtấtcảnhữngđiềunày
26.05.08 & 03.06.08

View more

Ad ơi nên chạy đua theo thành công của đám đông hay nên tự nhiên thảnh thơi theo cuộc đời mình tự quyết định ạ?

Chọn trò chơi vừa sức :")
Liked by: Lalalala Huong Do

Ad ạ, em không hiểu rõ về chính trị và cũng không bức xúc mỗi khi mọi người gào lên. Như vậy có phải là vô tâm, thiếu hiểu biết, không làm đúng sứ mệnh của thanh niên Việt Nam không Ad?

Sứ mệnh của thanh niên Việt Nam là gặp thanh niên nước khác nó bảo "Good guy" (bạn tốt), vậy là ngon rồi. Nó đâu quan tâm em quan tâm đến chính trị hay không đâu, đó là sở thích cá nhân :")

cháu xin lỗi vì đã hỏi rồi nhưng mong muốn hỏi lại vì chưa được thỏa mãn về câu trả lời T.T chú có thể chia sẻ suy nghĩ của mình về HN và SG không ạ? và giả sử không phải vì đã gắn bó với 1 trong 2, thì chú sẽ lựa chọn nơi nào để sống?

No prob :")
Điểm khác biệt lớn nhất giữa Hà Nội và Sài Gòn là tư duy dịch vụ của người Sài Gòn tốt hơn rất nhiều. Lí do: Người Sài Gòn quen với môi trường dịch vụ, sản phẩm xịn, lối sống có yếu tố Mỹ từ sớm, lúc miền Bắc còn nghèo khó, bao cấp. Môi trường dịch vụ có tính công bằng, cạnh tranh vượt trội so với môi trường chỉ huy, bao cấp. Người Sài Gòn vì vậy trong cách nói cũng đem lại nhiều sự nhẹ nhàng, dễ chịu, nhún nhường hơn người Hà Nội, ở đây là nói về đa số.
Tư duy dịch vụ đòi hỏi nỗ lực làm việc hiệu quả và mài dũa sự tinh tế, đó là lí Sài Gòn phát triển hơn Hà Nội rất nhiều cả về hạ tầng và chất lượng sản phẩm. Có thể cảm nhận rõ nhịp sống sôi động, gọn sạch, nhã nhặn hơn khi từ Hà Nội bay vào Sài Gòn.
Ở Hà Nội bát nháo, chật chội hơn nhưng cũng không tệ. Cũng có đủ thứ dịch vụ. Các chuỗi ăn uống nước ngoài, trung tâm mua sắm mọc lên ngày một nhiều, ít nhất, có thể hưởng thụ dịch vụ tốt ở những nơi này.
Trà đá, bia hơi cũng là nét thư giãn, hưởng thụ đặc trưng. Nhiều hồ nước là sự giàu có đáng kể của Hà Nội. Hồ Gươm giữa lòng thành phố đã ngầu, Hồ Tây rộng mênh mông còn là siêu phẩm thiên nhiên. Nếu chịu khó đi lại, một ngày quanh Hồ Tây cũng gặp được mấy mùa. Sự yên bình toả ra từ người ngồi ngắm cảnh nhấm nháp cuộc đời, người hăng say đạp xe duy trì sức khoẻ. Đường Phan Đình Phùng cây cối đan nhau che khuất bầu trời thì như một vạt rừng, tha hồ săn các loại nắng qua tán lá, trên lưng người đi đường, lá bay, lá rụng, thảm lá sấu vàng theo mùa ở đây. Về âm nhạc, ở Hà Nội còn có kỳ quan là Ngọt với Tuấn gà, giúp bừng sáng tư duy của bạn. Nếu ở đây, có thể nghe live thường xuyên, trong chuyện này, thế giới thiệt thòi so với người sống ở Hà Nội :"p
Ad không thực sự quá gắn bó với nơi nào, bước ra ngoài, mỗi người lạ đều là người lạ, chẳng cần đến nhãn mác vùng miền. Một căn phòng thoải mái, yên tĩnh quan trọng hơn là ở đâu. Còn ra đường thì kiểu gì cũng tìm được cái hay. Mình tự kỷ, viết lách nhưng trước tiên, vẫn là động vật sinh tồn, hấp thụ cuộc sống mà :"p
Vui nhé cháu ;")

View more

Ad ơi làm thế nào để rèn luyện được tính ngăn nắp, gọn gàng ạ?

Dưa Hấu
Để rèn luyện được tính ngăn nắp, gọn gàng, nên tập cho ý thức 3 nhu cầu sau:
Tôn trọng.
Thẩm mỹ.
Hiệu quả.
*
1. Tôn trọng.
Ra đường, nếu có nhu cầu tôn trọng ngôi nhà chung là trái đất, ta sẽ không vứt rác bừa bãi. Điều đó khiến ta phải tính đến cách vứt rác và tăng thêm ý thức ngăn nắp, gọn gàng. Xuất phát điểm là không vứt rác bừa bãi giúp nhanh chóng học thêm được nhiều cách xử lí lịch sự nơi công cộng khác: Ăn uống gọn sạch, sách không mua đặt về đúng chỗ lấy ra, đợi người trong thang máy ra xong mới vào, khi rẽ không thò luôn đầu xe ra làn xe khác đang đi khiến họ phải bẻ lái, không làm bẩn nhà vệ sinh...
Nhu cầu tôn trọng khiến ta học thêm nhiều sự tôn trọng rất nhanh. Biết tôn trọng ngôi nhà chung là trái đất với rất nhiều không gian công cộng, ta cũng biết tôn trọng ngôi nhà riêng của người khác, tránh làm phiền, không bày bừa, biết hỏi mượn và trả lại chỗ cũ.
Những việc này cực kỳ dễ dàng và bình thường nếu ta học được sự tôn trọng từ nhỏ. Và càng dễ dàng hơn nếu khi lớn ta mới xác định là phải học. Vì thực sự muốn học thì học mấy môn này quá dễ khi ta xấu hổ vì mình lớn mà không bằng trẻ nhỏ.
2. Thẩm mỹ.
Có nhiều phong cách cho thẩm mỹ nhưng ngăn nắp, gọn gàng luôn là một trong những thẩm mỹ hàng đầu bởi sự sáng sủa, sạch sẽ, dễ chịu đem lại cho cảm giác.
"Tối giản" <- Ta thường thấy 2 từ "ngăn nắp", "gọn gàng" khoác vai đi nhậu với từ này.
3. Hiệu quả.
Làm việc hiệu quả không dễ chút nào. Ngăn nắp, gọn gàng chính là cách học sắp xếp cho hiệu quả, tạo sự mạch lạc cho đầu óc. Ngăn nắp, gọn gàng cũng giúp ta diễn đạt gọn, sạch, làm người khác nghe, đọc dễ hiểu, dễ chịu hơn. Nếu bạn ngăn nắp, gọn gàng mà bạn làm việc không hiệu quả thì là do bạn chọn nhầm việc. Hoặc do bạn chưa đủ ngăn nắp, gọn gàng. Ý là sắp xếp chưa đủ thông minh, chưa đủ đẹp.
Bạn ra quán cà phê hay vào quán bia, bạn đặt cốc ở chỗ mà động tác tay nhấc lên hay đặt xuống rất gọn, theo một quỹ đạo duy nhất. Mỗi lần uống, bạn sẽ thấy mình ngầu giống robot, cảm giác bá đạo. Một động tác nhỏ như vậy đã có hiệu quả rất cao, nếu bạn tăng tính hiệu quả trong nhiều việc khác bởi sự ngăn nắp, gọn gàng, bạn sẽ cảm thấy quỹ thời gian của mình dôi ra. Rút ngắn các công đoạn bằng sự hợp lí, cô đọng là cách để bạn kéo dài cuộc đời mình, có thành tích cao hơn trong thể thao.
*
Khó tính, bị bệnh sạch, bệnh sắp xếp đúng trật tự, bệnh phán xét sự không ngăn nắp, gọn gàng của người khác là những phản ứng phụ có thể xảy ra trong quá trình rèn luyện.
Đừng quên ngăn nắp, gọn gàng không phải là tất cả. Nó cũng chỉ là một sở thích cá nhân.
Người khác cũng cần được tôn trọng sự bừa bộn trong không gian riêng của họ. Có những trật tự, sự hoang dã của người khác mà bạn không hiểu và có khi còn đẹp, xịn hơn trật tự của bạn.
Khi liên tục bị khó chịu hay bày tỏ sự khó chịu quá lố trước sự không ngăn nắp, gọn gàng của người khác, ta đang không ngăn nắp, gọn gàng trong tâm trí, quá dễ bị xáo trộn bởi người khác.
Hãy tập để sự ngăn nắp, gọn gàng gắn với sự tự nhiên, thảnh thơi :")

View more

chú nghĩ gì về Lê Cát Trọng Lý ạ?

Bạn Lý có tài năng âm nhạc vượt trội, sản phẩm tiêu biểu nhất là Album "Những kẻ mộng mơ". Sáng tác, hát, chơi đàn và phối hợp với các nhạc cụ khác đều rất hay. Ad nghe đi nghe lại cả trăm lần vẫn thích.
Bạn này cũng đem lại nhiều điều tốt đẹp cho cuộc sống một cách rất giản dị, nhẹ nhàng. "Vui Tour", "Khù Khờ Tour" là những chuyến đi đẹp như vậy.
Ngoài ra, bạn ấy còn thuộc về phần nhân loại tiến bộ nhất khi nạp Wall Ad. Không muốn khoe đâu nhưng Lý đã nạp Wall, bạn còn đợi gì T.T

1) Theo quan điểm của Ad thì thế nào được gọi là một người có giáo dục (educated person)?

AtomRSteel’s Profile PhotoAtom RSteel
Nếu có giáo dục được hiểu là có văn hoá, lịch sự thì một người có giáo dục là một người làm cho người khác cảm thấy rất rõ điều đó. Sự tiếp nạp văn hoá thường là sự tiếp nạp thông tin một cách rất bản năng, bởi vậy, cảm nhận luôn quan trọng hàng đầu. Biểu hiện của lịch sự là tôn trọng, nhường nhịn, giúp đỡ, tinh tế, là cái làm người khác dễ chịu, tin tưởng nên lại càng dễ cảm nhận.
Nếu có giáo dục được hiểu là có tri thức thì một người có giáo dục là người lĩnh hội và vận dụng được tri thức mà mình được giáo dục, tự giáo dục. Nói cách khác là lành nghề (skillful). Rất nhiều người không được ăn học đầy đủ vẫn có được dạng giáo dục này cũng như biết cư xử có văn hoá, lịch sự. Bởi vì, giáo dục là cuộc sống, là dưỡng chất có ở khắp mọi nơi để những tinh thần ham học hỏi luôn có thể nắm bắt được.
Như vậy, có giáo dục có thể hiểu là sự tích luỹ được lối sống và kỹ năng tốt.
Nếu có giáo dục là một lời khen, thật khó mà nói một người là có giáo dục khi người khác không cảm thấy vậy hay người đó làm việc không hiệu quả trong lĩnh vực mà mình học.
Nhưng như vậy cũng không cần nói người ta "vô giáo dục" vì đó là ngôn từ tấn công dạng kết liễu ăn combo. Nói vậy bừa bãi là chính mình bị thiếu giáo dục và đó cũng không phải cách phê phán người được đào tạo nhưng làm việc không hiệu quả như nhiều sinh viên mới ra trường :"p

View more

Cháu chào ad ạ. Cháu là em bé tập làm thơ. Ra công viên ngồi chơi Bỗng dưng thấy yêu đời Người đi bộ đông ghê Em say sưa nhìn ngắm Những đôi mông đê mê Ahihihi

Đây là chú chứ cháu gì nữa T.T
Liked by: Ngọc Mai

Ad xử lý những chuyện nhũng nhiễu trong khi làm các thủ tục hành chính ở địa phương như thế nào ạ?

Những năm gần đây, Ad không gặp phải chuyện nhũng nhiễu khi làm các thủ tục hành chính. Ở hầu hết những nơi Ad đến làm việc, có máy bấm số lấy phiếu nên có thể ngồi đợi thay vì xếp hàng mỏi chân. Thái độ tiếp dân cũng hoà nhã, chịu khó giải đáp thắc mắc. Có một số lần họ sai hẹn với Ad rồi lấy lí do cần chữ kí của sếp mà sếp lại bận thì Ad nói tôi cũng bận, họ xin lỗi và lần sau, không sai hẹn nữa.
Có thể là do Ad ít đi làm thủ tục hoặc do Ad đã già, lại lịch sự, dễ thương và ở Hà Nội người ta cải cách nhanh hơn. Nhưng 5 năm nữa thôi, nền hành chính toàn quốc sẽ ngon nghẻ, bất cứ cán bộ hành chính nào hạch sách dân đều là tự sát. Vì người dân ý thức về quyền lợi của mình cực kỳ nhanh và có điều kiện để bảo vệ ý thức đó thông qua sự phát triển của công nghệ, sự kết nối với truyền thông.
Chiếc điện thoại có thể quay phim và Facebook để công bố những việc làm sai trái là cứu tinh của mỗi người. Ánh sáng của thiết bị này và mạng xã hội là thứ dần xoá sổ những kẻ ưa bắt nạt trong bóng tối, từng thoải mái lộng hành nơi truyền thông chưa phủ sóng.
Có những nơi có thể đút tiền cho nhanh, cho được việc, cho khỏi bị trù dập. Nhưng luôn có một lựa chọn giúp mình không cảm thấy phải hạ mình trước những kẻ thấp kém, sai phạm. Đó là ghi hình lại những sự nhũng nhiễu và nói tôi sẽ gửi đến công luận trên mạng, gửi đến thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc, bí thư thành uỷ Đinh La Thăng.
Ghi nhớ địa chỉ nơi mình đến làm việc, tên người làm việc với mình và gọi ngay đường dây nóng của Đinh La Thăng hay cảnh sát 113 nếu cảm thấy bị đe doạ bằng vũ lực, ngay cả khi đang ở đồn công an hay đang bị Nguyễn Xuân Phúc, Đinh La Thăng bắt nạt :"p
http://vnexpress.net/tin-tuc/thoi-su/hop-nhat-duong-day-nong-cua-ong-dinh-la-thang-va-ubnd-tp-hcm-3374440.html
Tuy nhiên, điều nên làm giữ là trạng thái điềm tĩnh. Không bị cảm giác đang phải đánh nhau với thú dữ làm mình bị mang nặng tinh thần chiến đấu, khiến mình mang sự thù địch ngay từ đầu. Sự thù địch này có thể khiến ta bị ám thị, áp đặt nó lên mọi tình huống, cả ở những môi trường tốt.
Nhu cầu chống tiêu cực quá cao có thể khiến ta bị bệnh chống tiêu cực, giận dữ cuộc sống, đánh mất cảm giác dễ chịu với cả những điều không tiêu cực. Việc này làm những người xung quanh không được thưởng thức một "ta vui vẻ".
Cứ thoải mái đến nơi cần làm việc như đi chơi. Gặp kẻ xấu thì ghi hình và cảnh cáo. Nếu biết trước nơi đó có thể có hành vi côn đồ, giật điện thoại, hãy có điện thoại dự phòng, người nhanh nhẹn hay có vai vế đi cùng, có phương án dự phòng, cách gọi, nhắn tin nhanh cho người thân, live Facebook. Ở những nơi quá tồi tệ, bạo lực thì ghi hình kín đáo hay gọi điện phản ánh với các đường dây nóng đang ngày một đỡ lạnh lẽo hơn.
Hoặc không cần phải chống lại. Kiên nhẫn làm đúng thủ tục, chờ đợi theo đúng thời hạn thủ tục và nhắc lại về mỗi lần bị sai hẹn là cách ta có thể làm ở mọi nơi.
Kiên nhẫn & xịn nhé, đời sẽ xịn lắm đó, theo độ xịn của con người ngày một tăng, bọn nhũng nhiều không còn nhiều thời gian đâu :")

View more

Em chào ad ạ. Nhân tiện đây cũng là ask đầu tiên của em luôn. Tính em không hiền lành, nhưng lại dễ tính, dễ bỏ qua. Em cũng không chửi nhau quàng quạc được như những bạn gái khác. Vậy nên bằng cách nào đó, mọi người khá là coi nhẹ tình cảm của em, và nếu em có cãi lại họ thì người thua vẫn là em #1

#2 Vì em không phải là người giỏi tranh chấp trong những cuộc xung đột. Tuy nhiên em không thể cam chịu mãi được nên cứ ấm ức ở trong lòng, thành ra tủi thân. Người ngoài nhìn vào họ bảo: "Đứa như mày mà cũng khóc á? Thôi đi." Họ nghĩ tính tình em như con trai nên lại cười vào mặt em hơn khi thấy
#3 em khóc. Họ cho đấy là ẻo lả, là yếu đuối. Nói chung em cũng chẳng hiểu mình nữa. Em lấy sự tủi thân đó để làm việc năng suất hơn, cải thiện kiến thức của mình hơn. Nhưng cái lần ấy nó cứ đau đáu hiện ở đâu đó trong đầu em, ad ạ. Em phải làm gì ạ?
==
Chào em.
"Em lấy sự tủi thân đó để làm việc năng suất hơn, cải thiện kiến thức của mình hơn." <- Riêng việc này đã giúp em tự xử lí được 3/4 vấn đề rồi. Ngầu đó, tăng chất lượng công việc, tăng độ cải thiện kiến thức sẽ làm em bận rộn hơn và làm tỷ lệ tự xử lí này được nâng cao. May mà em đưa ra ý này, nếu không, Ad cũng chẳng biết giúp em thế nào T.T
Tuy nhiên, cũng không dễ mà hết ấm ức, vì đây là hiện tượng phổ biến trong xã hội, nhất là trong xã hội nước ta. Ở nước ta, tỷ lệ những người bất công và bắt nạt là thấp. Đó là thấp so với trước đây. Còn so với các nước văn minh thì mình có thể tự hào, vì độ xấu trong hành vi hàng ngày là cao hơn họ rất nhiều, nắm giữ nhiều kỷ lục thế giới về đối xử không tốt với đồng loại và muôn loài. Ad sống ở đây ngày ngày cũng nhiều ấm ức lắm nhưng vì bận việc mà quên hết cả.
Nếu em biết rằng, em đang ở đầu mút của thời gian, đang là một trong những người của nhân loại mới nhất, em sẽ cố vượt qua những ấm ức để học hỏi, để tận hưởng những thứ mới nhất mà thời đại này đem lại. Ấm ức là của em chứ không phải của ai khác, vượt qua được nó là lên level. Sức mạnh nội tâm, sự bao dung là cần thiết để đi xa. Tìm được nhiều thứ hay để thưởng thức cũng là thêm cơ hội để giải toả.
Em cũng có thể xem một phố phin bộ của Mỹ để thấy người ta gặp rất nhiều vấn đề, xung đột hàng ngày nhưng có cách trình bày, tranh luận, giải quyết vấn đề rất hiệu quả, dù nhiều khi chỉ bằng ngôn từ bình tĩnh, chính xác. Cứ nạp thêm nhiên liệu để đối thoại tự tin, thuyết phục hơn. Khó mà hoàn hảo được ngay từ đầu.
Những gì em chưa xử lí được đều là tín hiệu giúp em đo được năng lực cải thiện vấn đề của mình, bởi vậy, ấm ức cũng có chút giá trị của nó. Cứ cảm ơn nó, nó sẽ tự tan đi.
Gluck :")

View more

Ad ơi, làm thế nào để bỏ được thói đố kỵ ạ? Cháu biết thế là không tốt nhưng mỗi lần thấy người khác được khen hay làm được một điều gì rất tốt là cháu không lại không khỏi chạnh lòng. Rồi sau lúc đó là cháu lại cảm thấy chán ghét bản thân lắm ạ huhu.

Có một câu hỏi gần như giống hệt thế này ở những trang đầu của cuốn Ask này.
Cuộn chuột vất vả cho tĩnh tâm hơn nhé :")

Chào ad ạ Em là sĩ tử sắp thi đại học. Khối xét đại học của em là khối C nhưng môn văn là em thấy lo lắng nhất. Các bạn và cả thầy cô đều bảo phải học thuộc các bài phân tích nhưng mà em k thể nào mà học vào được. Em k biết nên tự vào phòng thi cảm nhận hay ngồi học thuộc ạ

ThuUyen2198’s Profile PhotoThu Uyên
Chào em.
Một bài thi có thể có nhiều người chấm. Chấm thi văn là một việc hành xác vì độ dài của mỗi bài.
Vì vậy, có 2 việc dễ xảy ra là:
1. Người chấm sẽ chấm theo cách đối chiếu bài thi với đáp án như các môn khác, để những người chấm có cùng hệ quy chiếu. Đủ ý theo đáp án là thứ họ muốn.
2. Người chấm sẽ lười đọc vì sợ khối lượng phải đọc, cũng chấm lướt như các môn khác. Chấm thi không phải hoạt động thưởng thức, nó là lao động dây chuyền, nên xác suất cảm nhận của người viết tìm được cảm nhận tâm giao của người chấm là ít ỏi.
*
Nếu em muốn an toàn thì nên làm theo chiến thuật như sau:
1. Nắm được đầy đủ các ý theo đáp án. Em vẫn có thể triển khai cảm nhận của mình theo các ý này.
2. Phần cảm nhận cá nhân có thể đặt nhiều trong mở bài và kết luận là khúc đầu và khúc đuôi của con cá, là những phần ngắn hơn và đọc nhanh hơn, là nơi mắt của người chấm dừng chân nhiều hơn. Một mở bài ngắn gọn, tinh tế sẽ gây thiện cảm để người chấm có hứng thú hơn trong việc đọc bài của em. Thang chấm của môn văn dao động hơn các môn khác nên thiện cảm có thể làm tăng thêm một điểm trở lên cho bài viết. Một kết luận hay càng làm cho thiện cảm này tăng lên. Chính tả gọn, chữ đẹp, trình bày sạch sẽ cũng chiếm nửa điểm thiện cảm trở lên. Em đang viết hơi ẩu nhé.
*
Nếu em muốn viết tự do hơn, em còn rất nhiều môi trường để làm việc này, Facebook em có thể dùng hàng ngày. Còn em đang ở trong một chiếc lồng của điểm số, em phải chú ý luật chơi hơn nếu muốn cày điểm.
Có thể não bộ sinh ra các lí do như "làm như vậy thì mình không được tự do cảm nhận" để trì hoãn việc mình phải học, phải ôn luyện nhiều hơn. Với cách em trình bày còn nhiều lỗi và không tự giải quyết được băn khoăn thì đây mới là nguyên nhân chính đó. Em phải vượt qua được các lí do, lí trấu của mình thì mới có thể khá hơn, cả trong những công việc sau này.
Gluck :")

View more

Ad thích viết tay hay gõ phím hơn ạ? Cháu thì muốn viết tay nhưng ngặt nỗi chữ xấu quá nên viết xong rồi thì không muốn đọc nữa. Khổ thêm lúc viết thì ý tuôn ra dào dạt nên phải viết nhanh, chữ hàng lên hàng xuống. Ad cho cháu kinh nghiệm trong việc rèn chữ ạ.

Ad thích cả hai nhưng là người thuộc trường phái tiện dụng, lười nên thường xuyên gõ phím hơn. Nhưng cứ lâu lâu, Ad lại dùng sổ, lại vẽ, lại viết tay để tận hưởng cảm giác thích thú của trải nghiệm này. Thi thoảng lúc Ad tập trung viết đẹp thì mới có chữ đẹp, hoàn toàn không phải tấm gương trong việc viết chữ đẹp, rèn chữ.
Muốn rèn chữ, cháu nên tra cứu các từ khoá "viết chữ đẹp", "caligraphy", xem các video hướng dẫn. Và cách để bắt đầu dễ nhất là chăm tập viết đẹp từng chữ cái, từng từ, từng câu, từng con số. Kiểu chép phạt vậy. Cứ vất vả trước đã. Viết cũng là vẽ chữ.
Have fun :")

Related users

Em chào Ad, em ko biết hỏi ad về chuyện tình cảm thì ad có trả lời ko ạ. Em vừa chia tay người yêu cũ lần thứ hai. Liệu việc em quay lại với bạn ấy là đúng đắn? Em đợi bạn ấy gần nửa năm rồi đến khi quay lại chúng em lại trở về con số không? Em phải làm sao với tcảm của em? Em vẫn còn rất yêu bạn ấy

Chào em.
Có lẽ em nên suy nghĩ kỹ về nguyên nhân dẫn tới những lần chia tay từ cả hai phía.
Nếu nguyên nhân chính là do những thói quen không tốt từ phía mình thì đằng nào mình cũng phải điều chỉnh để đời sống của mình đỡ thất bại, để có thể vun vén một cuộc tình đẹp lúc nào đó. Tình cảm cũng là một dạng công việc được làm với sự yêu thích, muốn làm giỏi một công việc thì mình phải dành sự cố gắng cho nó, hiểu biết nó.
Nếu là nguyên nhân chính là từ phía đối tác mà đối tác không nỗ lực điều chỉnh hoặc mình không thể tác động tích cực thì chia tay cũng là một giải pháp để tránh bị tổn thương lâu dài.
Nếu vấn đề đến từ cả hai mà cả hai đều không giải quyết được thì thật khó có sự gắn bó, cùng nhau phát triển giữa những người gây ra vấn đề cho nhau mà không giải quyết được vấn đề cho nhau.
Đã từng có sự chia tay nghĩa là đã có những sự can đảm, hiểu biết nhất định để giải phóng cho nhau, cho bản thân khỏi những trạng thái bế tắc. Dù chia tay hay quay lại thì vẫn cần phát triển sự can đảm, hiểu biết này cũng như rút ra nhiều kinh nghiệm để mình ngầu hơn, giảm bớt thất bại.
Lựa chọn, duy trì, phát triển, chia ly, trở về, từ bỏ, lựa chọn mới... Trong một mối quan hệ có thể có rất nhiều chặng. Ngay cả khi một mối quan hệ thành công, hạnh phúc thì vẫn có lúc thời cuộc, bệnh tật, cái chết chia lìa. Cuộc đời ta là một cuộc đầu tư tình cảm và những rủi ro, mất mát là không thể tránh khỏi.
Hãy giữ được nguồn vốn là năng lực cảm nhận được nhiều niềm vui trong cuộc sống để "chia trứng ra nhiều giỏ", không chỉ đặt cược tất cả vào tình yêu đôi lứa. Chỉ chăm chăm vào tình yêu khiến tình yêu bị mang quá nhiều gánh nặng, mang tính sở hữu thái quá, khiến đối tác nhiều phen cũng phải chịu áp lực khi phải trở thành cả thế giới của mình.
Tình cảm cũng là một dạng công việc và công việc cũng là một dạng tình cảm. Có rất nhiều công việc, sở thích để ta vẫn có tình cảm, đam mê, sự dễ chịu với cuộc sống cả khi cô đơn, thua lỗ trong tình yêu.
Trong truyện cổ tích, nhiều công chúa nằm liệt giường khi không được yêu, ngoài việc đó là chiêu tuyệt thực đấu tranh cho tình yêu thì cũng có thể vì bọn nó lười quá, từ bé đã không biết làm gì. Chứ khi ta chăm chỉ, có nhiều việc phải làm mà mỗi lần không được yêu, không yêu được là cứ bỏ bê tất cả đó thì bất công với công việc quá. Công việc có lỗi gì đâu mà phải đợi ta, nó cũng buồn lắm. "Giấy đỏ buồn không thắm/Mực đọng trong nghiên sầu".
Nấu ăn, làm bánh, chơi nhạc, vẽ, yoga... chính là những người yêu không rắc rối ta luôn có thể tạo ra. Trong lúc cần tĩnh trí, cứ cày mấy việc này đê.
Gluck :")

View more

Ad có thấy một số bộ "phinh" cả truyền hình lẫn điện ảnh của Việt Nam là rất ngớ ngẩn, rất thiếu tôn trọng khán giả không ạ? Ad có cảm nghĩ gì về nền điện ảnh nước nhà ?

"Nền điện ảnh", "nền văn học", "nền kinh tế"... là câu chuyện "đại tự sự" của các nhà nước. Mà số nhà nước buồn chán, kém cỏi, không tự nhận thức để biết xấu hổ với cái dở vẫn còn đang thịnh hành trên thế giới.
Khi đã có máy quay giá rẻ, có iPhone, iPad, có youtube, việc làm ra một bộ phim hay ngày càng chỉ phụ thuộc vào tài năng của người làm phim. Có những phim thực sự cần kinh phí cao nhưng người giỏi và tâm huyết luôn có thể bắt đầu bằng kinh phí thấp mà vẫn hoàn toàn thuyết phục.
Câu chuyện sáng tác của thế giới đang chuyển dần quyền lực từ tay các "nền" chung chung, lãng phí, phản nghệ thuật sang các cá nhân nỗ lực, yêu nghề và được hỗ trợ bởi thời đại công nghệ, kết nối.
Đó là lí do nếu ta thực sự quan tâm đến cái hay, ta đừng bắt chước những mối quan tâm chung chung, giả tạo, vô dụng của các tổ chức yếu kém, hãy quan tâm đến từng tác phẩm hay, từng tác giả hay và cách hỗ trợ họ mong muốn. Đó là sự quan tâm chính xác nhất, thiết thực nhất.
Và các tác giả hay cực kỳ cần sự quan tâm trực tiếp đó qua Like, Share, :"Donate, nạp Wall, cộng đồng khán giả tự tạo thành một kênh lan truyền, phân phối tác phẩm thông minh. Đây đang là xu hướng đang diễn ra mạnh mẽ.
Dù phát minh gói duyệt Wall của Ad mới chỉ Ad dùng nhưng những tác giả mà khán giả sẵn sàng trả giá cao để được thưởng thức tác phẩm có thể xây dựng cho mình nhóm những Fan chân thành và tiến bộ nhất qua việc này.
Khán giả có thể làm cực kỳ nhiều việc đơn giản nhưng thiết thực nhờ tính đám đông của mình. Nếu muốn tính đám đông này văn minh hơn, hãy trở thành một khán giả văn minh.
Cái hay từ đâu xuất hiện :"?
Từ từng tác giả.
Cái hay làm sao được duy trì :"?
Qua từng tác giả.
Vậy là bạn biết đặt mối quan tâm, sự hỗ trợ vào đâu khi bạn thực sự muốn cái hay nở rộ :")

View more

Quá buồn Ad, là do ask của cháu bị trôi hay Ad cảm thấy mệt quá không muốn trả lời? Đợi mãi không thấy Ad trả lời. Cháu rất buồn Ad.

Tỷ lệ Ad không trả lời rất thấp, chỉ những câu đã trả lời hoặc thấy không cần thiết T.T
Mà Ad già rồi cháu êi, mỗi ngày ngoài Ask, còn Wall, gia đình, hoá đơn, học thêm kỹ năng mới, đá bóng giảm béo. Sức khoẻ của Ad cũng không còn được như pin Energizer hay máy bán hàng tự động, cho xèng vào là ọc ra Coca.
Rồi phải dành ra khoảng lặng ít ỏi nhưng cần thiết giữa mỗi đợt trả lời để suy nghĩ mạch lạc hơn. Khoảng lặng cho sáng tác tổng thể, sự đột phá mới sau mỗi giai đoạn cũng cần thiết. It's beer time :"p
Chăm mua sách, nạp Wall để Ad bớt phải lo cày xèng, có nhiều bia ngon uống, hòng nới thêm quỹ thời gian eo hẹp và tăng thư giãn cho dễ thở nhé.
Cháu chỉ cần Đônan Chăm lên là cháu đỡ buồn vì thụ động chờ người khác thôi, gluck :")

khi nào sáng tác đủ hay thì em chẳng ngại phơi bày ra luôn =)))) - ( cảm ơn anh rất nhiều về những chia sẻ :3 khi nào tự thấy bản thân đủ năng lực hơn, em sẽ nhờ đến anh giúp đỡ cho em :3 )

:"dc, Ad khắt khe về tác phẩm lắm đó, have fun :")
Liked by: Laurel Phan

Tâm lý học dùng tinh thần để nắm bắt chính tinh thần, việc này cứ như con rắn tự ăn mình. Vậy tinh thần cũng có cấp độ cao cấp dần (tinh thần cấp cao ăn tinh thần cấp thấp). Khoa học hướng tới cao cấp về lý trí, nghệ thuật hướng tới cao cấp về cảm xúc? Còn cái thiện, ánh sáng thuộc về đâu hở Ad?

Em có cách nhìn hay, suy nghĩ chịu đi xa và nỗ lực khái quát. Tuy nhiên, việc khái quát cần độ chính xác cao. Nếu ta nối một chuỗi khái quát mà mỗi điểm khái quát đặt không chính xác thì bức tranh toàn cảnh sẽ không sáng rõ, dễ nhìn nhầm thành bức tranh khác. Tích thêm dữ liệu và khái quát chậm lại, em sẽ còn tiến xa :")
Tâm lí học sinh ra để giúp tinh thần hiểu biết hơn về những gì thúc đẩy mình. Kiểu: "Động cơ của bạn là gì?" :"p
Việc này có thể gọi là nỗ lực nắm bắt tinh thần nhưng nắm bắt không chỉ có nghĩa là tự ăn hay ăn cái thấp hơn. Tự ăn là sự luẩn quẩn (tư biện), ăn thứ yếu hơn là sự đô hộ. Sự khám phá của tinh thần đi xa hơn thế nhiều. Nhu cầu nắm bắt nhiều khi chỉ là được thoả mãn nhu cầu hiểu ra vấn đề, thoả mãn thẩm mỹ tò mò chứ không để thống trị.
Sự khám phá làm nên khoa học, tâm lý học (cũng là một môn khoa học), nghệ thuật. Sự khám phá tạo nên vô vàn bộ môn có tên và không tên. Chúng được tạo ra để phục vụ nhu cầu khám phá.
Có nhiều sự khám phá của những cá nhân hàng đầu bị sao lãng ở thời đại của họ nhưng dần dần, khi tri thức trung bình của nhân loại tăng lên, cả nhân loại sử dụng những khám phá đó. Bởi vì, nhân loại thực sự cần sự khám phá.
Chính vì vậy, câu hỏi "tại sao khám phá?" mới là một câu hỏi liên quan mật thiết đến những chặng đường của loài người, loài đang thắc mắc quá nhiều.
Việc quan sát được sóng hấp dẫn tới lần thứ 2 chỉ cách đây vài ngày đang càng chứng minh sự ưu trội của vật lí, của tư duy Einstein, của Big Bang.
Có lẽ chúng ta là sự kết hợp của những hạt vật chất sinh ra từ vụ nổ đó và điều kì diệu là chúng ta có cảm xúc, có thắc mắc.
Có lẽ, từ cảm xúc, thắc mắc, chúng ta tạo ra tri thức vừa để sinh tồn hòng duy trì nòi giống vừa để tăng khoái cảm hưởng thụ cuộc sống vừa để tìm hiểu cái gì tạo ra mình.
Sự duy trì nòi giống, sự tiến hoá của sinh vật không chỉ đơn thuần là một cuộc sinh tồn, có lẽ, nó muốn kéo dài thêm thời gian của giống nòi để trả lời những thắc mắc.
Người say mê khoa học là người muốn giải đáp các thắc mắc họ đặt ra hay gặp phải, một cách chính xác nhất.
Người khám phá nghệ thuật là người muốn diễn tả điều mình muốn diễn tả theo cách hấp dẫn nhất.
Ngoài nhu cầu khám phá, biểu hiện, chúng ta còn nhu cầu hạnh phúc và đem lại hạnh phúc.
Đó là lí do mà ngoài yếu tính là khám phá, các bộ môn còn có tính chất dễ thương là đem lại hạnh phúc, trị liệu. Luôn có cả lí trí và cảm xúc trong mỗi bộ môn vì lí trí tiến hoá từ cảm xúc.
Mỗi người lại thích một số bộ môn khác nhau. Việc này có thể do chúng ta cùng là một loài nhưng có một số mảnh vỡ từ vụ nổ Big Bang trong cấu tạo của chúng ta không giống nhau. Những hạt vật chất khác biệt này trong chúng ta hướng chúng ta đến những sức hút, mối quan tâm khác nhau. Nhưng chúng ta vẫn tạo ra các bộ môn theo mối quan tâm của mình để trả lời câu hỏi giống nhau: Bia không?
Nhầm, vũ trụ là gì?
Kết hợp các bộ môn, kết hợp hiểu biết là cách chúng ta có một bức tranh toàn cảnh hơn. Dù chỉ là tiểu cảnh và có sai sót. Nhưng dần chính xác hơn :")

View more

Ad ơi, ad có thể cho trả góp nạp Wall được không ạ? T.T. Với một người chưa có điểu kiện để nạp Wall trọn gói như em, trả góp sẽ giúp em cập nhật được việc "phổ biến cái hay" của ad theo thời gian thực. Nếu chờ đến lúc đủ điều kiện nạp Wall thì chi phí cơ hội của việc không được xem Wall ngay....

(tiếp) chi phí cơ hội của việc không được chiêm ngưỡng/chiêm nghiệm cái hay rất lớn ạ.
==
:"dc. Ad có nhiều thiện cảm với những người quan tâm đến vấn đề, tự đề xuất giải pháp và diễn đạt sáng rõ như em.
Gói duyệt Wall trong tháng 6/2016 là 10000k/năm. Em có thể bắt đầu trả góp 500k và trả góp đều đặn 50k/tháng.
Yêu cầu việc này là tự giác cao độ trong việc thanh toán vì sự tự giác của độc giả sẽ giúp Ad không phải đi giục nợ, vừa bị giảm thời gian sáng tác vừa mang thêm tiếng Ad khốn xôi thịt T.T
Ad cũng thích việc trả góp tự giác cao độ hàng tháng này, nó sẽ giúp độc giả sử dụng các dịch vụ ngân hàng ngày một tốt hơn. Việc này sẽ giúp ích rất nhiều trong quá trình quản lí tài chính của cuộc đời.
Nếu có thể đảm bảo điều này, PM cho Ad để Ad duyệt Facebook của em. Nếu Ad Oke thì em có thể bắt đầu chuyển khoản.
Cảm ơn em :")

View more

Liked by: Huong Do Laurel Phan

Ad ơi, làm thế nào để suy nghĩ sâu sắc được như ad ? Nhiều khi em cố gắng suy nghĩ thật nhiều nhưng những suy nghĩ đấy nó luẩn quẩn, chủ quan , không có giá trị, tưởng là mình rất sâu sắc nhưng hoá ra lại không phải. Làm thế nào để suy nghĩ đúng hướng, đặt câu hỏi chính xác?

Bạn sẽ suy nghĩ sâu sắc nếu sâu sắc là con người bạn, là nhu cầu, thói quen của bạn.
Tuy nhiên, nếu bạn không có năng khiếu về môn này, có một số kỹ thuật giúp bạn suy nghĩ sâu sắc hơn, chính xác hơn. Và kỹ thuật đồng nghĩa với tập luyện:
+ Biết kiên nhẫn lắng nghe, nghe lại, xem lại, tra cứu điều mình chưa hiểu. Đây là cách đơn giản, hiệu quả nhất để tiếp nạp sự sâu sắc. Quá nhiều sự sâu sắc được đúc kết thành tri thức, ngôn từ cho bạn măm dễ dàng nếu chú ý măm.
+ Biết khiêm tốn. Bạn càng khiêm tốn khi bạn không giỏi thì bạn càng bù trừ được sự thiếu hụt này. Sự khiêm tốn cũng giúp bạn nhìn nhận sâu lắng hơn.
+ Biết nhận lỗi, rút kinh nghiệm.
+ Biết chăm chỉ.
+ Biết tập trung khi làm việc. Vừa lao động vừa quan sát và suy nghĩ về việc đó, để lần sau làm tốt hơn lần trước. Đừng vừa làm việc này vừa nghĩ việc kia nếu muốn làm từng việc thật tốt. Độ sâu sắc khó đo nhưng kết quả làm tốt công việc phản ánh, chứng minh sự sâu sắc khi làm.
+ Biết đọc, nghe, xem những thứ sâu sắc, follow những người sâu sắc.
+ Biết quan tâm đến một môn nghệ thuật nào đó, dù chỉ là thưởng thức, tìm hiểu, tập, chơi.
+ Biết làm ra một sản phẩm nào đó và có ý thức cải tiến nó cho tốt hơn, đẹp hơn. Việc này cũng giống như bạn có ý thức vun đắp chất lượng con người mình, thẩm mỹ của mình.
+ Biết trò chuyện, thảo luận để mở mang, cọ sát tư duy. Quan sát các cách tiếp cận vấn đề của người tham gia và bản thân. Tìm hiểu tại sao một vấn đề được giải quyết hay không được giải quyết sau khi thảo luận, để tìm được cách thảo luận hiệu quả.
+ Biết làm việc chu đáo, gọn gàng. Đơn giản nhất là trong việc soát lỗi chính tả.
Ad hay gây áp lực về lỗi chính tả cho độc giả, nhất là những độc giả muốn làm được những việc khó vì đây là logic của tập luyện. Bạn không chỉn chu được việc dễ, càng đi xa bạn càng đi chệch vì bạn mất tập trung, không tự nhận thức từng bước đi. "Sai một ly, đi một dặm" là nói đến sự ẩu và hời hợt sẽ khiến ta khó lòng mà đến được đích của những mong muốn.
Cố lên :")

View more

Giữa trưa tặng ad nước me Để ad đỡ thấy mệt nhoài Sau một ngày ad vất vả Sáng tác một thành hai :"))

Nhìn một thành hai có phải nước me không đây :"?
Cảm ơn bạn :")
Liked by: Hoàng Laurel Phan

Anh Linh ơi anh nghĩ sao về hành động thủ dâm ạ? Có phải nó xuất phát từ bản năng từ bên trong hay chỉ do nhưng khoái cảm nhất thời? Tại sao có người lại thích thủ dâm hơn là quan hệ với người khác?

Hả, trên đời có chuyện này sao :"?
Có chứ, là một chuyện bình thường và phổ biến :")
Cơ quan sinh dục cũng như cơ quan nhà nước, đều có nhu cầu được sử dụng, trọng dụng. Chúng ta có quyền tự do sử dụng cơ thể mình nếu nó không gây hại cho người khác.
Độ tuổi pháp luật cho phép quan hệ tình dục, mang thai ngoài ý muốn, bệnh lây qua đường tình dục, các ràng buộc phức tạp của việc quan hệ tình dục khiến thủ dâm là một lựa chọn dễ dàng, an toàn hơn.
Độ tuổi và phạm vi pháp luật cho phép quan hệ tình dục cũng là một rào cản dẫn tới ức chế tình dục. Rồi đến tuổi pháp luật cho phép thì bị hâm mất rồi làm người khác sợ ngủ cùng hoặc còn phải kén chọn đủ điều, đợi, đợi nữa, đợi mãi. Từ khi có nhu cầu quan hệ tình dục đến khi hội tụ đủ yếu tố làm hài lòng xã hội là một quãng thời gian dài. Nếu sự dồn nén nhu cầu này quá lâu, nó có thể dẫn đến rối loạn tâm sinh lí, gây nguy hiểm cho bản thân và xã hội. Nếu thể dục thể thao, đọc sách, nghe nhạc, ăn chay niệm Phật, than thở, nói xấu người khác... vẫn không đủ để cân bằng thì thủ dâm cũng là một dạng van xả.
Nếu thủ dâm cũng là việc thông thường, tự nhiên như ăn uống thì sự tự chủ, tự điều tiết trong việc thủ dâm cũng cần thiết như trong việc ăn uống. Lạm dụng, mất kiểm soát sẽ dễ bị béo phì tâm trí, không còn nhanh nhạy trong các việc ngoài sex. Có một nền công nghiệp khổng lồ phục vụ cho việc thủ dâm nhưng cũng luôn có những nền tảng khổng lồ phục vụ cho các hoạt động sống khác để ta khai thác, tận hưởng. Nên chia chẻ thời gian cho hợp lí.
Ngoài ra, thủ dâm quá mức có thể khiến cơ thể suy nhược, tâm trí rối loạn khiến khó quan hệ với người khác khi lười đi tìm niềm vui khác. Quan hệ ở đây không chỉ là tình dục, còn là vui chơi, làm việc, chuyện trò, chăm sóc, vỗ về. Những việc đó sẽ khiến nội tâm của ta hài hoà hơn. Mặc dù có gấu phức tạp hơn thủ dâm nhưng nếu ta chỉ chọn đường dễ, ta khó thích nghi với cuộc sống khó khăn này.
Gluck, have fun :")

View more

Liked by: Lalalala anhdzungle

Chào anh, thực ra câu hỏi này em muốn hỏi mấy thành viên của Ngọt, nhưng Ngọt lại không có askfm nên đành hỏi qua anh. Liệu Ngọt có cần một 1 landingpage để quảng bá band nhạc không ạ, em là lập trình viên, em có thể giúp. à, hình như không mấy band nhạc cần làm web riêng thì phải, nhưng lỡ hỏi rồi.

lightsbee’s Profile PhotoAnh Đức
Liked by: Huong Do

nếu chọn lựa sống giữa SG và HN, chú sẽ chọn ở đâu ạ?

Chỗ nào có sân bay :"p

Ad à, Ad thấy Ngọt hay ở điểm nào ạ?

Sau khi nghe Ngọt
Sau khi nghe nhạc Ngọt xong
Đang từ gia súc bỗng mong làm người
*
Đợi Ngọt
Đợi Ngọt ở sân bay
Không có Fan nào cả
Tất cả đang hối hả
Đợi Ngọt ở quán Bar
Đợi Ngọt ở sân ga
Không có Fan nào cả
10000 Fan đói lả
Đang đợi ở Soundcloud
Anh vẫn đợi Ngọt sao
Ừ, anh đang đợi Ngọt
Vì cuộc đời bèo bọt
Có gì để đợi đâu
*
Có Album Ngọt
Có Album Ngọt trên xe
Đường xa bỗng ngắn vãi tè bạn ơi
Có Album Ngọt trên đời
Cảm ơn trời đất, không lời thở than
Có Album Ngọt trên bàn
Cho vào ổ đĩa, làm càn lắng nghe
Có Album Ngọt trên xe
Đang từ gia súc bỗng, :"Dee, thành người

Mọi người bảo không có nghệ thuật thì vẫn sống được, đâu cần cảm nhận hay thưởng thức làm gì, mọi người vẫn ăn ngủ và làm việc mỗi ngày. Ad ơi, Ad nghĩ sao ạ?

Không phải mọi người nhé. Mười mấy năm nay Ad có nghe thấy ai nói vậy đâu. Con người hiểu biết lên nhiều rồi mà.
Ai đó nói không cần nghệ thuật nhưng không có nghệ thuật thì nhạc chuông, nhạc chờ nghe thích tai lấy ở đâu ra, đứa nào hát nhạc sến trong phòng tắm, ai hay trích dẫn tục, ngữ ca dao, ai có đồ gì hay với đẹp thì thích mang ra khoe :"?
"Ứ thèm nghệ thuật đâu" mà sao phong trào karaoke nhập môn ca hát làm nức lòng cả nước :"?
Nghệ thuật phủ sóng trong toàn dân, mọi người đều măm ít nhiều, chỉ là tiêu dùng ở mức nào, năng lực nghệ thuật cao cấp đến đâu. Nói không cần nghệ thuật trong khi luôn dùng mà không biết thì là vừa thiếu hiểu biết vừa vô ơn.
Mà dẫu có người thực sự không có nhu cầu về nghệ thuật, bịt tai trước tiếng chim hót, bài hát hay không làm xao động, thấy girl xinh nghĩ là củ khoai thì đó là việc của họ, đừng nhân họ thành mọi người. Mình có nhu cầu thì mình chỉ việc thưởng thức, cảm nhận. Nghĩ lung tung làm gì rồi lại lôi Ad vào dụ nghĩ cùng. Ad đâu quan tâm mấy chuyện này đâu T.T
Nhưng thực ra, đằng sau quan điểm "không có nghệ thuật thì vẫn sống được" là có một sự giận dỗi với nghệ thuật không hề nhẹ, sinh ra xem thường, "nó ứ chơi với bà thì bà cũng thèm vào".
Gây ra sự giận dỗi này là lỗi của bọn hay nhân danh nghệ thuật nhưng chuyên làm giả nghệ thuật khiến những thứ chúng đưa ra không make sense (gợi hứng) khiến người ta bảo nghệ thuật chỉ có vậy thôi à.
Còn nghệ thuật đỉnh cao, loại người nào cũng há mồm mà nghe hết :"D

View more

Xin chào abh : D Em là một độc giả nhỏ rất yêu thích những bài thơ của anh, nay em cũng đang tập tành làm thơ, làm văn, anh có thể cho em xin chút kinh nghiệm từ phía anh được không ? * hoài bão lớn lao của em là có một tập thơ nho nhỏ của chính mình được chọn in và xuất bản * :3

Chào em, cảm ơn em đã yêu thích tác phẩm của Ad :")
Ad nghĩ, có mấy thứ khiến mình sáng tác tốt:
+ Thích đọc.
+ Chịu khó đọc/nghe/xem các tác giả hay. Do mình tự chọn bằng thẩm mỹ của mình hoặc theo gợi ý của những người mình thấy biết chọn hay.
+ Luôn biết rằng còn rất nhiều điều mình chưa biết. Biết rằng mình không thể biết hết nhưng luôn cố gắng hiểu biết hơn.
+ Yêu thích tạo ra tác phẩm hay, mới, đẹp và coi đó là mục đích tối hậu của sáng tác. Khi sáng tác xong có thể chia sẻ, khoe, câu view, đem bán... Nhưng trong lúc sáng tác thì tuyệt đối tập trung tìm cách làm sao cho thật hay, thật mới, thật đẹp. Hãy như vậy cho đến khi hoàn thành tác phẩm rồi mới tính các chuyện khác.
+ Dành nhiều nghị lực cho việc sáng tác. Đang lơ mơ ngủ mà nghĩ ra ý hay cũng cố gắng dậy ghi chép. Sau này, Ad bị bệnh nghề nghiệp, lúc nào cũng tham sáng tác cho hay, cho nhiều khiến giấc ngủ không sâu thì mới giảm việc hành hạ giấc ngủ để thần kinh cân bằng hơn. Nhưng đó là khi đã sáng tác nhiều nghìn tác phẩm và ghi nhớ ý tưởng tốt hơn mà không cần ghi chép. Bạn phải trả giá rất nhiều thứ và chịu nhiều rủi ro về thần kinh cho nghị lực trong nghệ thuật. Bạn phải tìm hiểu để biết rõ mình thực sự tài năng mới nên dấn thân vào con đường sáng tác vì những việc khác có thể chỉ cần nghị lực nhưng việc sáng tác cần cả nghị lực và tài năng. Bạn rất cần trung thực với bản thân về hai yếu tố này. Nếu không bạn sẽ trở thành một dạng nghệ sỹ dỏm, dở hơi với nghị lực tự lừa dối bản thân, lừa dối công chúng đang tràn ngập trong xã hội và gây rác thị trường nghệ thuật với những sản phẩm dở.
+ Chú ý giữ sức khoẻ, chăm tập thể thao để thể lực không bị thụt lùi quá xa so với bộ não. Thể lực chính là cái giúp ta chạm được vào cuộc sống này chân thật hơn.
+ Tâm trí cần được chú ý để thoải mái, cân bằng. Tâm trí phải luôn rèn luyện để có nghị lực cao, bị đặt vào nhiều bối cảnh của sáng tác nên dễ bị quá tải. Nhưng sự kiêu hãnh của tài năng sẽ khiến tâm trí nhắc nhở mình không phải trâu cày mà phải biết làm việc trôi chảy, dễ dàng, đơn giản. Học hỏi, lao động, hưởng thụ, nghỉ ngơi là 4 yếu tố đều quan trọng như nhau đối với tâm trí. Bạn càng tạo được một tỷ lệ đẹp cho 4 yếu tố này thì bạn càng sáng tạo và không bị điên vì sáng tạo.
+ Soát kỹ lỗi chính tả, ngữ pháp, cách trình bày để tác phẩm trông đẹp đẽ, sáng láng vì đó cũng là một phần thẩm mỹ của tác phẩm. Một tác phẩm phải hướng tới một thẩm mỹ hoàn hảo, không phải cái hay này sẽ bù trừ cho cái dở kia. Đó là lối tư duy của đẳng cấp thấp.
+ Đọc lại tác phẩm vừa tạo ra để những ý hay trong đó ăn sâu hơn vào não. Sau mỗi giai đoạn sáng tác, đọc lại các tác phẩm cũ để hiểu hơn sự chuyển biến của mình, tránh bớt những lỗi chưa hay, tránh lặp.
+ Tập luyện nhiều thứ để không chỉ giỏi việc viết. Mọi thứ đều là chất liệu của cuộc sống, của sáng tác. Có thể đưa sáng tạo vào mọi thứ. Mình khai thác tốt nhiều thứ, làm tốt nhiều việc thì cũng là giúp cho sáng tác của mình mở rộng hơn, xịn hơn.
Nếu em sáng tác hay, Ad có thể in giúp :")

View more

Ad có bao giờ đính tái xuất bản các tập thơ cũ không ạ? Thay vì trả tiền nạp wall em rất sẵn sàng bỏ tiền ra mua sách của ad:)

Có, một số tập. Nhưng chắc em còn phải đợi lâu. Mấy đứa nhận thiết kế đang lầy. Ad một mặt cho chúng deadline vô hạn vì đã chán nhắc nhở, một mặt cũng hóng xem có hoạ sỹ nào đỉnh hứng thú làm sách cho Ad không để sa thải chúng. Thực sự mong ngày được xử đám con ông cháu em mà mình đã quá nuông chiều này :"p
Sách không in nhanh được vì phụ thuộc vào nhiều yếu tố. Nhưng Ad luôn có một kênh đưa tác phẩm ra dễ dàng hơn, chủ động hơn: Wall Facebook.
Đây vừa là triển lãm tác phẩm vừa là cuốn sách được Ad cập nhật, chăm chút từng ngày với nhận thức:
+ Nơi đâu tác giả đưa ra tác phẩm thì nơi đó là sách.
+ Facebook là kênh giúp tác giả đưa tác phẩm đến độc giả siêu nhanh, đỡ được nhiều khâu của các hình thức phát hành khác.
+ Chất lượng không phụ thuộc vào kênh đưa tác phẩm ra. Tác phẩm trong sách in không có nghĩa là chất lượng cao hơn Post trên Facebook. Chất lượng phụ thuộc vào ý thức về chất lượng của tác giả.
Độc giả có cùng nhận thức này thì sẽ hiểu tại sao Ad yêu thích làm việc trên Wall mỗi ngày và hiểu độ vật vã của Ad với nó.
Với Ad, Wall và sách in đều là sách và đều quan trọng. Nếu em là độc giả của Ad và em dùng từ "thay vì" là em đang gạch đi một môi trường tiếp cận tác phẩm cực kỳ phong phú, chất lượng, độ cập nhật cao.
Giá duyệt Wall trong tháng 6/2016 là 10000k/năm và đến 1/2017 là 15000k/năm. Con số này không còn cho độc giả nhiều cơ hội nạp Wall như ban đầu là 500k để duyệt Wall trọn đời. Nhưng khi đưa ra gói duyệt Wall hay trước mỗi thời điểm tăng giá, Ad đều có phân tích, lời khuyên rõ ràng về giá trị Wall và các cơ hội khuyến mãi.
Bạn không thể mua chung cư ở khu đô thị hàng đầu với giá tốt nếu bạn không lắng nghe lời khuyên của chủ đầu tư và không chớp thời cơ.
Có lẽ mấy việc này không thông thường như chỉ việc đi mua một cuốn sách nên nhiều độc giả không thích nghe nhưng vậy là bạn khác Ad. Ad thích cập nhật những điều mới mẻ.
Have fun :")

View more

Liked by: Hoàng Laurel Phan

Nam và nữ có thể làm bạn với nhau không ạ anh Linh ơi ?

Con người ngoài cơ chế yêu đương, tình dục thì cũng có thể cùng chơi nhiều trò khác. Tình bạn là có thể cùng chơi với nhau nhiều trò, nhất là trò nói chuyện, cày game hay thể thao. Hay đơn giản là khi ngồi yên uống đồ, ngắm cảnh bên nhau, thấy an toàn, không bị đe doạ hoặc thấy mình đang được bảo vệ, thả lỏng. Tình bạn toả ra môi trường cho sự tự nhiên.
Mà nếu tình dục là sợi dây liên kết lớn nhất, là bạn tình tốt, không làm khổ nhau cũng là một tình bạn đẹp mà.
Từ khoá của tình bạn là sự tôn trọng.
Giới tính là chuyện ngày càng bị xoá nhoà và đó là chuyện cá nhân. Còn tình bạn là chuyện song phương nên sự tôn trọng quan trọng hơn rất nhiều giới tính trong tình bạn. Sự tôn trọng không có giới tính và còn giúp làm giảm dục vọng có thể phá hỏng các cảm xúc đẹp đẽ khác.
Với bạn mình, hãy lắng nghe :")

View more

ad có sợ bị công an bắt không ạ

Hồi đôi mươi thì có. Vì lúc đó nghĩ chính phủ này sợ sự tử tế, thẳng thắn nên mỗi lần viết cái gì tử tế, thẳng thắn quá như "Bức thư gửi tới chính phủ", "Thật theo cách nghĩ của tôi" cũng hơi lo vào tù rồi thì ăn ngon, giải trí thế nào đây.
Hồi đó Ad khá nghiêm trọng việc phải dùng ngòi bút để cứu thế giới cho nó đỡ tàn ác nhanh hơn. Với cách nghĩ này thì hay lo trước mình có thể gặp nhiều vấn đề với bọn xấu nên có tâm lí tránh xa phụ nữ để đỡ làm liên luỵ. Ngày xưa Ad tốt với phụ nữ phết. Đẹp trai, học giỏi, thể dục điểm cao, hiền lành, bí ẩn khiến nhiều girl muốn bâu nhưng chỉ vì xã hội chưa tốt mà Ad cứ phải nán đường tình duyên lại. Cũng là một bi kịch cá nhân trong nhiều năm vì quá lo chuyện xã hội dẫn đến rối loạn tâm sinh lí. Giờ kệ nó, mày không tốt thì mày nhục.
Sau nhiều năm Post bài lên mạng thì Ad nhận ra một điều là cớm nó chẳng quan tâm gì đến mình khi mình không hô hào hội nhóm. Hoặc cũng có đứa quan tâm, nhưng ở tư cách Fan hâm mộ.
Dần dần, vấn đề với cớm chỉ là chuyện nhỏ, cũng không gặp thường xuyên. Gặp thường xuyên nhất là cớm giao thông. Lúc nào Ad sai thì xin lỗi, lúc nào cớm sai thì tuỳ mức độ sai mà Ad nói nhẹ nhàng hoặc quát. Chỗ nào vạch kẻ, tín hiệu đèn ngu ngốc chình ình giữa thủ đô (như ở bùng binh Trung tâm hội nghị Quốc gia) mà dám dừng xe Ad thì Ad mắng "các anh làm quá láo còn đòi bắt ai", cớm thấy hổ thẹn lương tâm cũng không dám cãi.
So với hồi chỉ suy nghĩ sâu sắc chứ không mấy khi nói, giờ Ad đã trưởng thành nhiều vì chú ý tập nói, để nói cân bằng với suy nghĩ, giúp mình thoải mái, tự nhiên với cuộc sống hơn.
Vấn đề Ad gặp nhiều nhất là với người dân trong cuộc sống hàng ngày, trong từng phút đi trên đường: Sang đường không đúng vạch, tạt đầu, rẽ không xi nhan, đi chậm chiếm làn dành cho xe đi nhanh, bấm còi khi đèn vừa chuyển xanh chưa được 1s.
Chỉ một biểu hiện khá phổ biến này thôi cũng cho thấy nhiều người đi ô tô ở Việt Nam dù mức sống đã vượt lên nhưng trí não vẫn còn thô lậu: Gặp nhau trên đường hẹp, dù người khác có ý đi chậm, dừng lại nhường, vẫn cố nháy đèn người ta một phát. Tưởng là uy hiếp nhưng đầy hèn hạ, phỉ báng tư cách lái xe của bản thân.
Bạn nào đang và sẽ lái xe lưu ý điều này giúp Ad, để những dòng viết của Ad có ích cho cuộc sống hơn.
Việc bạn không nháy đèn khi Ad nhường cũng khiến bạn tránh được chùm nháy lại 3-5 phát liên tiếp trong 0,5 giây của Ad để biết hành động nháy đèn của bản thân trông nó như thế nào và người bạn nháy đèn có thể quật ngã bạn nhanh thế nào.
Vì độc giả trên mạng có nhiều dạng khi cũng là người dân, những lúc Ad cáu, nặng lời là có lí do :")
Công an giờ muốn bắt Ad cũng phải tìm hiểu, cũng phải nạp Wall. Và càng đọc sẽ càng thấy kính trọng Ad hơn, công an mới là người sợ Ad bắt nếu còn sống xấu.
Ad đối xử với công an rất bình thường, như bao người dân trong xã hội. Mình sai mình xin lỗi, họ sai, mình xử lí theo nhận định tình huống. Còn đúng thì cứ êm trôi trên bao con đường bình yên. Cây cối, những hàng trà đá, hồ nước, mây trời đủ để vui :")

View more

Ad ơi! Vượt qua tận cùng của cái chết và thương yêu có phải là vượt qua bản ngã của mình hay không?

Không, đây là một cái đích không có thực và cố theo đuổi nó sẽ sinh hoang tưởng. Mang trong đầu một cái đích nhảm nhí, phức tạp như vậy là mang gánh nặng của sự rối trí, khiến dấu chân của bản ngã dở hơi ngày càng bị hằn in lên số phận đáng thương.
Vượt qua được sự phức tạp hoá vấn đề đã làm cho bản ngã thanh thoát lên rất nhiều rồi.
Bản ngã theo ta tới khi ta chết. Cơ thể là của ta, cảm giác là của ta, suy nghĩ là của ta, lối sống là của ta. Câu chuyện chỉ là nếu ta muốn có một bản ngã xịn, khi ta sống, ta làm cho bản ngã đẹp, các sản phẩm từ nó đẹp thế nào thôi.
Vô ngã chỉ là một ý tưởng, một trò chơi những lúc bản ngã quá nặng để giúp nó nhẹ đi. Nó không phải tuyệt chiêu để áp dụng với từng phút giây.
Lòng tham vô ngã bao giờ mới khiến cái ngã thoát khỏi gánh nặng của lòng tham đây :")

Ad không giận, không chỉ trích, không rủa xả nếu em sẽ nói những điều này với ad chứ ạ ? Ok, em nói đây: 1/ Ad là một con quỷ. 2/ Ad là một con quỷ khó tính và có niềm đam mê với việc bắt lỗi chính tả. *Chào ad em chạy đây!* :">

Dấu cách, dấu cách T.T

Ad ơi! những quyển sách nào của Ad đã xuất bản trên thị trường ngoài cuốn Ra vườn nhặt nắng thiệt duyên!

Cảm ơn em :")
Tình cờ, danh sách các cuốn đó lại nằm trên tay gấp của RVNN 2.0 :"p

làm thế nào để dậy sớm mà không delay ạ? T.T

Coi rửa mặt chính là cách tăng chỉ số may mắn trong ngày và nó chỉ hiệu quả trong 15s giây đầu tiên thức dậy. Nếu em không xử lí kịp, đen là tại em.
Dậy cái là đếm to đến 15.
5s đầu tiên để em vừa đấu tranh nội tâm vừa từ từ lăn dậy, không bật dậy mạnh quá kẻo làm cơ thể bị sốc văn hoá.
5s tiếp theo để tiếp tục đấu tranh nội tâm cho xông xênh, vươn vai một cái cho đã.
10s này không đủ để em cố nấn ná thêm và bị rơi trở lại giấc ngủ.
5s còn lại để đi ra bồn rửa, tận hưởng cảm giác mát mẻ, sảng khoái đầu ngày với cảm giác thoả mãn về nghị lực và chỉ số may mắn của mình.
Cuộn chuột để cày thêm tuyệt chiêu.
Gluck, have fun :")

Related users

Ad nghĩ thế nào về cái chết của bản thân ạ? Mỗi lần nghĩ đến việc đó em lại cảm thấy như một sự mất mát rất lớn. Thế giới thì tồn tại mãi mãi mà cuộc đời của mỗi người lại hữu hạn quá...

ThuUyen2198’s Profile PhotoThu Uyên
Có nhiều đợt Ad cũng sợ chết lắm, nhất là hồi nhỏ. Cảm giác tiếc nuối, sợ mất mát cũng giống như em vậy.
Sau nhờ phát hiện ra bí mật này mà yên tâm sống hơn:
Chết rồi thì không phải sợ chết nữa. Phần thưởng cuối đời :"p
Cái chết là sự bất khả kháng với muôn loài, là một việc chắc chắn sẽ xảy ra với bất cứ ai. Như vậy, ít nhất, chúng ta biết chắc chắn một điều về tương lai của mình, nó sẽ chấm dứt lúc nào đó. Đây không phải là một thông tin quý giá để xử lí cuộc sống cho tốt hơn sao.
Biết quỹ thời gian của mình là hữu hạn, ta sẽ nỗ lực để tối ưu hoá nó hơn, trân trọng hơn mỗi phút giây đang sống, làm việc gọn gàng hơn. Uống miếng nước, ăn miếng bánh thấy ngon hơn, quý giá hơn. Trước ta cứ hỏi bọn nó tập thể dục làm gì ấy nhỉ. Rồi ta bỗng giống bọn nó, chăm tập thể dục để lâu lão hoá hơn hòng uống thêm được nhiều miếng nước, ăn thêm được nhiều miếng bánh, nghe được nhiều nhạc hay hơn.
Sự độc ác, tham lam là không có giới hạn nếu cứ đi mãi, nhưng rồi, cái chết xuất hiện, nói "dừng ở đây được rồi". Nhân loại nhờ vậy mà thoát khỏi nhiều sự cai trị tàn ác mà để sức mạnh của cái thiện, sự công bằng đủ lớn để dẹp bỏ cái ác thì còn phải đợi lâu hơn rất nhiều. May mắn đấy chứ.
Và rồi sự lão hoá, tàn tạ, những sự hành hạ của bệnh tật bám lấy ta mỗi ngày. Phù, một làn gió thổi đến, sinh mệnh của ta tắt. Hừm, hết mệt rồi đây, người khác cũng đỡ gánh nặng chăm sóc ta để tập trung sống thời gian sống ít ỏi của họ rồi. Bao con người vĩ đại đã chết đi, nhân loại tiếc họ hơn tiếc ta nhiều, ta chẳng được giỏi như họ nhưng ít ra, khoản bye bye ta cũng làm được như họ. Ngầu nha ^^
Gluck. Rảnh đọc thêm :")
https://www.facebook.com/ravuonnhatnang/photos/a.829622187120565.1073741829.828472153902235/993270067422442/?type=3&theater

View more

Liked by: Ha Doan Thủy Tiên

Ad ơi,cháu muốn rèn luyện khả năng viết bằng cách viết chuyển thể những tác phẩm truyện tranh ( ví dụ Doraemon hoặc Conan...)hoặc các phim hoạt hình hay điện ảnh ngắn thành thể loại văn xuôi và post lên facebook cá nhân để bạn bè nhận xét.Như thế có được ko ạ?

Nếu cháu muốn tránh bị coi thường khi đưa ra các sản phẩm viết, cháu buộc phải nghiêm khắc với bản thân hơn nhiều lần trong việc soát lỗi chính tả trước khi Post. Các lỗi chính tả chi chít của cháu rất thiếu tôn trọng người đọc, giống như cháu đưa cho người khác một túi nước mía thủng lỗ chỗ. Thay vì yên tâm uống, họ liên tục bị đau lòng, khó chịu vì các lỗ thủng. Rồi kiến bò lên chỗ dính nước mía trên quần áo, trên người, giết kiến thì không nỡ, phải làm sao đây T.T
Nếu cháu chuyển thể tác phẩm và để Public mà không được phép của người sở hữu bản quyền thì đó vẫn là một dạng vi phạm bản quyền. Tuy nhiên, nếu cháu ghi nguồn và sẵn sàng hợp tác khi bị người giữ tác quyền nhắc nhở thì mục đích thử nghiệm, nhờ góp ý là thứ có thể biện minh cho sự vi phạm này.

Ad ơii.. nếu mình làm thơ haiku bằng tiếng Việt thì tiêu chuẩn của một bài thơ cần như nào ạ? Xin Ad học sâu hiểu rộng ra tay tương trợ!

Chào em :")
Một bài thơ Haiku thường có 3 dòng với tổng cộng 17 âm tiết, số âm tiết của mỗi dòng theo thứ tự như sau: 5-7-5. Luật thơ Haiku cũng yêu cầu 2 yếu tố là tả mùa và có tính tương quan hai hình ảnh, thường là vũ trụ to lớn liên hệ với một sự vật nhỏ bé.
Nhưng đi đếm âm tiết là một việc thừa. Luôn có những bài Haiku biến tấu với số âm tiết khác đi. Quan trọng là nghe du dương.
Những bài Haiku dịch sang tiếng Việt dễ bị tầm thường hoá, người đọc bản dịch các tác phẩm từ những cao thủ Haiku Nhật thường thốt lên "có thế này thôi á". Có lẽ là do bản dịch không truyền tải được nhạc tính của bản gốc với những từ đa âm tiết líu ríu như tiếng chim. Sự kết nối âm nhạc giữa các chuỗi âm tiết này với nhau trong các dòng không dễ gì mà chuyển thể được nếu không muốn nói là không thể. Nó cũng giống như yêu cầu dịch lục bát sang tiếng Anh và giữ nguyên được nghĩa của từng từ, vần và sự du dương bằng trắc.
Bởi sự khó khăn, khác biệt này mà khi thơ Haiku đi sang các nước khác, niêm luật của nó ngày càng lỏng ra, bị quên đi.
[Thơ có 3 dòng, ngắn gọn, về cái gì cũng được] là đã được gọi là một bài Haiku rồi. Còn nếu muốn làm một bài Haiku thực sự thì vẫn phải làm bằng tiếng Nhật thôi.
Ad cũng từng làm một chùm thơ 3 dòng trên cảm hứng thơ Haiku, mời em:
http://tienve.org/home/literature/viewLiterature.do?action=viewArtwork&artworkId=6279

View more

Khi người thân ra đi, cảm thấy cuộc đời này ngắn lại, những ý nghĩ về sự sống và cái chết như được thức tỉnh. Ad ơi! Đâu là tận cùng của sự yêu thương và cái chết đây!

Tận cùng của sự yêu thương là cái chết, chết rồi còn yêu được nữa đâu. Và tận cùng của cái chết cũng là cái chết. Chết rồi còn chết được nữa đâu.
Tuy nhiên, những gì ta để lại, những kỷ niệm về ta vẫn có thể được những người còn sống khai thác, dùng để khóc lóc nếu muốn. Nhưng đó là chuyện của người khác rồi, không phải chuyện của ta nữa.
Khi ta chết, ta không can thiệp vào cuộc sống hay sửa chữa được lỗi lầm của mình nữa. Bởi vậy, nếu ta nghĩ được xa cho người khác, nếu ta không muốn những người ở lại phải gánh lỗi lầm của mình thì ta cố gắng sống có trước có sau, ra đi không để lại hành trang tệ hại cho người khác.
Riêng lo việc này đã đủ mệt rồi, hỏi sáo rỗng làm gì :"p

Ad nghĩ như thế nào về thơ của Chủ tịch Hồ Chí Minh?

Ông Hồ là người đa tài. Vẽ, viết văn, viết báo làm thơ đều giỏi, khả năng lập luận, thuyết phục cao. Tuy nhiên, do hoàn cảnh xã hội lúc đó loạn lạc nên ông Hồ không có cơ hội tập trung làm nghệ thuật, làm báo, phải đi làm chính trị, lo chuyện đánh đấm nên các tài năng này không có thời gian và sự tập trung phát triển.
Khi không tập trung hay dành đủ thời gian làm việc gì thì chất lượng, thành tích trong việc đó sẽ hạn chế.
Thời còn thanh niên, khi làm chủ bút tờ Le Paria (Người cùng khổ), ông Hồ đã có những minh hoạ cho thấy tài năng hội hoạ hoàn toàn có thể trở thành bậc thầy nếu theo đuổi con đường này.
Một số bài thơ trong tập "Ngục trung nhật ký" viết bằng chữ Hán cũng vậy, cho thấy ông Hồ giỏi ngoại ngữ, sử dụng ngôn ngữ điêu luyện, tả cảnh tuyệt vời:
Mộ
Quyện điểu quy lâm tầm túc thụ
Cô vân mạn mạn độ thiên không
Sơn thôn thiếu nữ ma bao túc
Bao túc ma hoàn lô dĩ hồng
Bản dịch của Nam Trân:
Chiều tối
Chim mỏi về rừng tìm chốn ngủ
Chòm mây trôi nhẹ giữa tầng không
Cô em xóm núi xay ngô tối
Xay hết lò than đã rực hồng
Có thể nói ông Hồ là người có năng khiếu nghệ thuật rất rõ ràng nhưng không chọn con đường làm nghệ thuật nên độ xuất chúng trong nghệ thuật không là bao và ta cũng không cần nói nhiều về chuyện này.

View more

Ad nghĩ như thế nào về thơ của Chủ tịch Hồ Chí Minh

làm sao để hết sợ hãi hả ad? cảnh piggy chết trong chúa ruồi làm cháu ám ảnh hơn 1 tuần, 1 poster phim kinh dị ám ảnh hơn 1 tháng, 1 bài hát rùng rợn vô tình nghe dc ám ảnh nhiều đêm. lúc nào c cũng sợ nhất là đêm tối và một mình, 1 tiếng động hay vật gì lóe qua cx đủ giật mình hốt hoảng và mất ngủ

Đọc được những dòng này của cháu mấy người làm các sản phẩm giải trí dạng kinh dị chắc vui lắm, vậy là không thất nghiệp rồi, nào ta cùng tiếp tục bòn xèng của nhỏ này :"p
Cháu có bao nhiêu nỗi sợ như vậy mà vẫn sống sót tới giờ, vậy là dũng cảm đó.
Những nỗi sợ cũng làm người ta cẩn thận hơn nên những người biết sợ thường sống lâu hơn. Dù sống lâu hơn là sống với nhiều nỗi sợ hơn nhưng sống lâu hơn cũng là được thưởng thức nhiều hơn. Người sợ ít hay sợ nhiều đều có cách để tận hưởng cuộc sống của mình, tính cách của mình nên sợ nhiều không hẳn là thiệt thòi đâu, đó cũng là một dạng năng khiếu.
Những thứ làm cháu sợ mà cháu liệt kê thường không đáng sợ, chủ yếu là sản phẩm của trí tưởng tượng. Những sản phẩm này kích thích hướng tưởng tượng gây ra nỗi sợ trong cháu. Như vậy, cháu may mắn không phải đối mặt với những thứ đáng sợ thực sự, cháu chỉ cần đối diện với nỗi sợ trong mình, một việc khá an toàn.
Năng lượng của nỗi sợ cũng có thể tận dụng để làm nhiều điều bổ ích. Xem phin Monsters, Inc. có thể thấy cả một công ty quái vật cute có được việc làm, niềm vui sống là nhờ đi doạ trẻ em, hút lấy tiếng hét vì sợ hãi của chúng làm năng lượng vận hành thành phố đẹp đẽ, sáng choang. Ai bảo nỗi sợ không quý giá.
Mỗi khi cháu sợ, cháu hãy hít sâu, thở mạnh, tay nắm chặt, dồn năng lượng của nỗi sợ đang chạy rần rật vào hai bàn tay như một trò chơi.
Nỗi sợ sẽ không tập trung ở não, tim hay dạ dày cháu nữa mà tập trung vào tay - khu vực ít mong manh, ít đau hơn. Trò này vui lắm, bao giờ hết sợ thì thôi. Mà nếu cháu không có tay, đang gõ Ask bằng chân thì tập trung vào chân cũng được.
Như vậy, tay chân cháu sẽ nhờ nỗi sợ mà được tập gym, cơ bắp nhanh chóng khoẻ hơn, máu lưu thông tốt. Hít sâu, thở mạnh giúp phổi khoẻ hơn. Chẳng mấy chốc mà cháu sẽ thấy mình tăng sức khoẻ, da dẻ đẹp hơn, quên cả sợ.
Gluck :")

View more

Ad có nghĩ tâm linh là phương thức hướng con người đến hạnh phúc không ạ?

Nếu tâm linh là một kết nối bản năng với vũ trụ, người ta tự có và tự phát triển nó, giống như bản năng ăn uống vậy.
Khi trời nóng, da ta đổ mồ hôi. Khi bố mẹ mắng, ta buồn bã. Khi gấu cười, ta thấy vui. Giác quan của ta quá nhạy cảm để có ty tỷ tương tác với cuộc sống trong mỗi phút giây, dù ta để ý hay không. Nếu tâm linh là một thứ gì đó sâu thẳm, bao la, bản năng và trực giác của ta càng dễ dàng cảm nhận, hấp thụ.
Và nếu vũ trụ, nếu chính cuộc sống này sâu thẳm và bao la, bản thân nó và mọi sự vận hành của nó chính là một khối tâm linh muôn hình vạn trạng, mọi hành vi sống của ta đều là sự tương tác với lăng kính vạn hoa đó. Nếu vậy, tâm linh là thứ hết sức thông thường, thường nhật, thường trực và người ta chẳng cần gọi tên nó, chẳng cần ba hoa về nó. Người ta có cần nói "tôi đang ăn đây", "tôi đang hít thở đây", "tôi đang ngắm bông hoa này đây" đâu.
Và nếu tâm linh là cách ta đối xử với mọi người, cách ta suy nghĩ về thế giới, cách ta tương tác với thiên nhiên thì ta sẽ thực hành tâm linh bằng một đời sống tự nhiên và tử tế nếu ta muốn có một đời sống tâm linh thanh thoát.
Chỉ cần sống cuộc sống thường nhật thật bình dị, thật tốt, ta bớt bị hoang tưởng khi cứ nghĩ tâm linh là những thế lực ma quỷ, thần thánh và nhăm nhe tu luyện để mình có được những quyền lực ấy. Với định kiến ấy, ta đặt cửa niềm tin vào đó, ta bỏ bê học hỏi về thế giới vì nghĩ rồi ta sẽ thấu triệt toàn bộ vũ trụ qua con đường quán tưởng trong khi, đời sống thường nhật của ta thì đầy khiếm khuyết do suy nghĩ quá nông. Rồi ta cố ép trí não sản sinh ra những ảo ảnh để lừa chính mình, để ta đỡ cảm thấy trắng tay khi đầu tư sai lầm. Hoặc ta đem những ảo ảnh đó đi lừa người khác để gỡ gạc.
Nền tảng của sự kinh doanh tâm linh đang gây ô nhiễm trong xã hội mà mỗi gia đình đều có người dính líu là sự ngu dốt chứ không phải trí huệ. Đó là lí do mà những người tham gia mạng lưới đa cấp siêu cấp vũ trụ này ai cũng có Vitamin hoang tưởng từ nhẹ đến nặng.
Đâu thấy ai tu luyện thành thần đâu. Đến Đức Đạt Lai Lạt Ma vẫn còn đang phải sống lưu vong cho thấy thế giới này chỉ có thể được giải quyết bằng sự thấu hiểu và chính trị ngày một lành mạnh hơn cho tới khi biến mất chứ không phải phép thuật.
Ông sư vui tính ấy nói ra bao điều giản dị, chân thành, sâu sắc mà mấy ai tham gia hoạt động tâm linh lắng nghe và thuộc đâu. Trong khi đó, người dở hơi, nói nhảm, hoạt động lừa đảo trong lĩnh vực này thì nhiều vô kể.
Điều này càng chứng tỏ tâm linh là một sự im lặng. Người ta có nhân danh nó bao nhiêu thì nó vẫn im lặng. Bởi nó là dòng chảy của cuộc sống và nó là cuộc thực hành cuộc sống giữa muôn loài với nhau. Có thể nó không có đại diện, mỗi người chúng ta tự đại diện cho chính mình và hành trình của cuộc đời là khai thác những nguồn năng lượng của cuộc sống ra sao.
Đó là lí do chúng ta đâu cầu nói nhiều về chuyện này, chỉ việc sống thật ổn trong đời vì hạnh phúc không đến từ những cái tên. Nó đến từ bản năng biết tìm hạnh phúc.
Have fun :")

View more

Chú nhận định thế nào về thiền ạ? Theo chú, tập thiền như thế nào là đúng hướng? Con cảm ơn chú.

Hình ảnh ông Phật ngồi xếp bằng (kiết già) là hình ảnh tiêu biểu nhất của thiền. Sự điều hoà hơi thở, sự tĩnh lặng, yên bình, lắng nghe và tự xử lí các vấn đề nội tâm khi ở một mình là điều ta có thể tạo cho mình. Khi có được thói quen, kỹ năng đó rồi, ta có thể chuyển hoá toạ thiền thành thiền động, mang trạng thái tĩnh tại đó vào nhiều sinh hoạt khác như ăn uống, giao tiếp, làm việc, tập luyện, vui chơi, thưởng thức.
Những điều vừa rồi không phải định nghĩa của Ad về thiền mà là điều Ad thấy về thiền, như một vẻ đẹp. Gọn, sạch và tránh sát sinh cũng là điều Ad cảm nhận được về thiền. Đó là thiền đúng hướng, theo cách hiểu của Ad.
Nhiều người dùng cái tên thiền để dán nhãn cho nhiều quan điểm của mình nên thiền cũng giống như sách, có nhiều loại sách trên thị trường. Cũng có nhiều cuốn sách mượn cái tên đẹp nhưng rối rắm, hung bạo, nhàm chán, hoang tưởng.
Bởi vậy, với những cái hay, xây dựng được sự tự cảm, tránh bị khốn đốn vì sự lèo lái của người khác là tốt nhất. Bởi mỗi chúng ta đều có một trực giác tuyệt vời về cái hay nếu ta bình tâm lắng nghe nó :")

View more

Ad à! Giáo viên nên đối xử như thế nào với một học sinh vừa học yếu vừa thích gây gổ đánh nhau, quậy phá trong giờ học?

Góc nhìn của em đang theo cách gộp tội, [không những... mà còn...].
Thực ra, đây có thể là logic từ việc học yếu dẫn đến việc cảm thấy thời gian ngồi trong lớp là một cực hình.
Tại sao tôi bị giam ở đây, trong thời gian mà phẩm giá của tôi được gói gọn trong từ "học yếu"? Tại sao tôi cứ phải ngồi mãi ở nơi tôi không hiểu gì, nơi giờ profile của tôi lại có thêm cả từ "quậy phá", "gây gổ"?
Cực hình khiến người ta muốn nổi loạn, muốn tìm sự tự do nhưng sự bế tắc có thể khiến người ta đập phá.
Hỏi một câu dễ để em đó trả lời được. Gọi em đó lên bảng. Đưa ra một bài tập siêu dễ mà em biết em ấy có thể giải được. Giao cho em ấy một bài tập dễ để em ấy có thể hoàn thành vào lần đến lớp tới.
Hãy tạo lại động lực học và cảm giác thân thiện, an toàn khi ngồi trong lớp cho em ấy từ những thành công, sự động viên nho nhỏ.
Người ta sẽ không gây hại cho môi trường nếu người ta yêu thích nó. Và giáo viên là người có trách nhiệm làm cho học sinh thích môi trường mà mình đang là thầy.
Niềm vui của học sinh cũng là niềm vui của em mà.
Gluck :")

View more

Ad đã đọc các loại sách dạy thành công chưa và nghĩ thế nào ạ? Bây giờ các trung tâm mọc như nấm để dạy thành công, mần giàu, kĩ năng sống,... Hồi trước em cũng có đọc qua, kiểu như viết y nhau cả chỉ khác diễn đạt, em lại còn thấy nó đánh đồng mọi người theo một hướng đi, chỉ làm giàu cho seller.

Em có thể tìm câu trả lời ở đây nhé :")
http://bookhunterclub.com/nguyen-hoang-linh-nguoi-doi-trong-thanh-pho/
Liked by: SHINTề Laurel Phan

Ad ơi, nhiều lúc mình cảm thấy công việc mang lại rất nhiều niềm vui và ý nghĩa cho cuộc sống của mình, nhưng rồi những lúc nhìn lại mình, tách mình ra khỏi mọi thứ mình lại cảm thấy như "trần truồng" vậy. Cảm giác như muốn từ bỏ hết mọi thứ để quay về với chính mình. Nhưng chưa bao giờ làm được!

Cuộc sống của bạn như Rubik 6 mặt nhưng có lẽ mới chỉ những ô công việc của bạn được tô màu. Bạn cần bôi màu thêm lên các ô để dù nó bị xoay thế nào thì bạn vẫn thấy cuộc sống có màu sắc, không bị cảm giác rời môi trường này hay môi trường kia thì trắng tay.
Màu ở đây là các kỹ năng sống khác. Nấu ăn, tập thể dục, chơi nhạc, chăm sóc cây cối...
Have fun :")

Em 26 tuổi nhưng em thấy mình cứ như 6 tuổi, thèm học, đọc, làm, sống vì em mới tìm được bản thân mình cách đây vài năm, trước đó em sống cứ vật vờ qua ngày. Nhưng càng sống, em lại càng thấy mình thiếu sót nhiều quá, em biết điều đó là bình thường nhưng em hơi mâu thuẫn.

(Tiếp) Em thiếu sót vầy nên tăng tốc hơn nữa hay nên rộng lượng với bản thân mình, cho mình thời gian để mình lớn lên. Nhưng em 26 là nữ, chưa có sự nghiệp vững chắc, ny thì mới chia tay.
==
Em đang có lòng ham hiểu biết và thời gian, điều kiện hoàn hảo để nâng cấp bản thân.
Đang sở hữu điều kiện khủng rồi, tự tìm ra tốc độ phù hợp nhé.
Cố gắng học kỹ, làm được xịn, tỉ mỉ một vài thứ để tránh bị lan man rồi lại rơi vào hoang mang khi nản vì không có thành quả gì rõ rệt.
Gluck :")

Ad ơi, Ad có thể nói cụ thể về những cái hay của việc cho các bé tiếp xúc với những thức bổ cho trí não, cho tâm hồn như sách, phim hay, tranh vẽ đẹp... ngay từ nhỏ không ạ? Với lại, nhân tiện Ad có thể giới thiệu cho em vài đầu sách, tựa phim hợp với lứa tuổi 6-10 tuổi được không Ad? Em cảm ơn Ad ạ

TrucTran1196’s Profile PhotoTrần Thị Thanh Trúc
Cái hay ở đây là các bé được tiếp xúc với cái hay từ nhỏ. Nếu không được tiếp xúc với cái hay từ nhỏ nghĩa là từ nhỏ đã bị sống trong cuộc sống thiếu cái hay. Mà thiếu cái hay cũng dẫn đến việc thừa cái không hay, bị hạn chế trong việc nhìn thấy thế giới rộng lớn thế nào, có nhiều cơ hội thế nào. Quen nhìn hẹp, sau này muốn hay, muốn tư duy khoáng đạt, chữa lại rất mất thời gian.
Cái hay ngoài việc đem lại nhiều cảm hứng sống, cảm hứng lao động, thường là cái đúng. Cái đúng tốt cho tư duy chính xác. Chính xác thì tính hiệu quả sẽ cao. Tiếp xúc với cái hay từ nhỏ cũng dẫn tới hay hơn, đúng hơn, xác suất làm việc hiệu quả cao hơn.
Có hiệu quả công việc là có mức sống tốt, sự hài lòng với công việc. Đó cũng chính là những thứ hạnh phúc cơ bản của một cuộc đời người lớn mà nhiều người lớn không có được do không được tập luyện với cái hay, cái đúng từ nhỏ.
Tuy nhiên, tiếp xúc với nhiều cái hay có thể khiến người ta trở nên nhạy cảm hơn và có thể khó thích nghi với môi trường ít cái hay, dễ bị tổn thương, nhất là khi không giữ được sự độc lập của mình trong những môi trường đó. Bởi vậy, một cái hay quan trọng là [sự mạnh mẽ về tâm hồn để không bị hoàn cảnh quật ngã] cũng cần tiêm chủng cho trẻ, thông qua việc sớm dạy cho các em cách tư duy giải pháp và có nhiều bài tập thực hành để xử lí các vấn đề. Việc này cũng phải rất cẩn thận vì nếu ta đứng ở góc nhìn thấy đầy vấn đề của mình, ta có thể đưa ra các bài tập nặng quá khiến các em bị tổn thương, sợ trải nghiệm. Lắng nghe sự thích nghi của trẻ là việc quan trọng.
Một số gợi ý nhé, xin lỗi vì Ad biết không nhiều T.T
Sách:
Những cuộc phiêu lưu của Mít đặc và các bạn.
Dế mèn phiêu lưu ký.
Rôbinsơn Crusô.
Gulivơ du ký.
Nhật ký chú bé nhút nhát.
Truyện cổ Anđécxen.
Phin:
The rescuers down under.
Emil cậu bé thông minh và tinh nghịch.
Lion king.
Big Hero 6.
Ngôi nhà nhỏ trên thảo nguyên.
Cảm ơn em. Have fun :")

View more

Ad! Ai đã chia nghệ thuật ra thành hai loại là nghệ thuật vị nghệ thuật và nghệ thuật vị nhân sinh? Theo ad thì việc chia như vậy để làm gì và đã đầy đủ hết chưa? Cảm ơn ad.

Ad không rõ ai đã đưa ra sự chia chẻ này. Còn lí do thì có lẽ do làn sóng của phe phái và chia rẽ cũng đã tràn vào nghệ thuật.
Cách chia này không phải sự chia thể loại, dòng nhạc trong âm nhạc như Pop, Rock, Blue... theo một số đặc điểm chung về kỹ thuật chơi của các dòng. Nó chia theo tính mục đích vì ai, vì cái gì.
Cách chia này ngày xưa có nhiều biện minh, rằng vị nhân sinh là vì con người, vì hiệu quả cuộc sống, cần dễ hiểu, nhiều bài học. Trong những thời kỳ mà nghệ thuật bị đeo gông đính hướng, vị nhân sinh là một thước đo để tạo nên những sáng tác đồng phục, biến mỗi nghệ sỹ thành một người lính đánh thuê. Vị nhân sinh cũng là vũ khí để đấu tố, thanh trừng những người sáng tác không giống cách sáng tác được coi là vị nhân sinh. Cái tên "vị nhân sinh" nghe thì đẹp nhưng cái tên đẹp đó thường xuyên bị bọn xấu, bọn nghệ sỹ công chức bám vào để xâm hại sự tự do của nghệ thuật.
Có những người thấy những dạng sáng tác lấy tên là "vị nhân sinh" thấp kém, thô thiển quá, họ không muốn bị đánh đồng với những người làm như vậy nên coi mình là vị nghệ thuật: Sáng tác vì nghệ thuật. Nhưng vì họ ghét cái tên "vị nhân sinh" và chịu nhiều tổn thương bởi cái tên đó nên họ cũng tránh xa nhiều chủ đề nhân sinh mà nhóm vị nhân sinh đã đụng vào. Họ nghĩ mình bay nhưng nhiều khi cũng mắc cạn vì cái tên "vị nghệ thuật" trống rỗng và sự thiếu chủ đề. "Vị nghệ thuật" và "vị nhân sinh" dù nghe có vẻ trái ngược nhưng đều là nơi thu hút nhiều kẻ bám vào những cái tên vì thiếu sự tự do và đều nhàm chán vì thiếu tự do bay khỏi những cái tên.
Việc này giống như một bọn ăn xin nghệ thuật giống nhau, cùng xếp hàng xin sự ban phước cho sáng tạo từ những cái tên, bọn đến trước đứng chật lề trái thì bọn đến sau đứng sang lề phải rồi đều nghĩ mình cao quý còn bọn kia là ăn xin.
Cũng may những kẻ đó cũng chết gần hết rồi. Ai thời này còn nói chuyện vị nghệ thuật hay vị nhân sinh, duy cảm hay duy mỹ là bọn mù nghệ thuật. Cứ lo làm tác phẩm thật thuyệt vời, nó sẽ có đủ hết các phẩm chất mà bọn chia rẽ nghệ thuật chẳng bao giờ với được :")

View more

Ad ơi, thế nào là tôn trọng một người và thế nào là không tôn trọng ạ?

Câu hỏi siêu khó T.T
Việc này cảm nhận dễ thôi nhưng để diễn tả thì khoai đây.
Tôn trọng có thể hiểu là tôn kính, kính trọng. Ta tôn kính, kính trọng mội ai đó, một môi trường nào đó khi ta không đưa vào đó sự xúc phạm. Sự tôn trọng cũng có thể hiểu là phép lịch sự.
Chính vì vậy mà những việc mang tính xúc phạm như tự nhiên chê bai, kỳ thị người khác, ép người khác làm việc họ không muốn, dùng đồ của người khác không xin phép, đi lại gây cản trở, gây ô nhiễm âm thanh, không biết nhường nhịn là không tôn trọng. Xả rác, phá hoại tài sản chung cũng là không tôn trọng môi trường chung.
Sự tôn trọng đến từ khả năng lắng nghe, lắng nghe sự khác biệt nên là một đẳng cấp của văn minh. Để có nó, ngoài lòng tốt sẵn có, phải học rất nhiều. Quá trình học sự tôn trọng là quá trình dỡ bỏ những thói quen không tôn trọng một cách rất vô thức, rất tự nhiên do bắt chước nhau khi sống trong môi trường ác và thiếu văn minh. Ví dụ gọi người khác là béo một cách rất vô tư mà đâu biết làm nó đêm về khóc ròng rồi để tiêu sầu, ăn thêm cho lắm còn béo ú đặng bị chê còn có cớ măm thêm. Bế tắc T.T
Câu hỏi đau đầu nhất vẫn là ta có nên tôn trọng một người đang không tôn trọng :"?
Trong cuộc sống, ngoài nhu cầu tôn trọng còn những nhu cầu cấp thiết như tự vệ, bảo vệ. Nếu sự không tôn trọng của một người làm giảm nhu cầu tôn trọng của người khác và làm nổi lên nhu cầu tự vệ hay bảo vệ thì người đó đang tự tắt đi quyền được tôn trọng của mình, tự gây nguy hiểm cho mình.
Trong thế giới luôn có dạng người lợi dụng lòng tốt, sự tôn trọng của người khác để làm điều xấu, để không tôn trọng. Chính bởi vậy, lòng tốt và sự tôn trọng còn cần có cả trí tuệ để không nuôi dưỡng sự lợi dụng.
Tha thứ, tiếp tục tôn trọng là một lựa chọn để không kích hoạt xung năng bạo lực trong mình, không làm nổ ra các cuộc chiến. Nhưng nó cũng có thể thả rông kẻ xấu gây nguy hiểm cho người khác khi sự tha thứ và tôn trọng mang tính hời hợt, không cảm hoá được và làm kẻ xấu không biết sợ khi làm sai.
Sự tôn trọng thường xuất hiện khi tính công bằng của môi trường được đảm bảo. Khi tính công bằng bị phá vỡ thì sự không tôn trọng thường xuất hiện. Đó là cảm giác phản kháng với bất công.
Tuy nhiên, nhu cầu tự vệ hay bảo vệ không phải luôn dẫn đến hành động khôn ngoan nếu ta không học được cách tự vệ, bảo vệ khôn ngoan từ việc không ngừng nuôi dưỡng nhu cầu tôn trọng.
Nhu cầu này sẽ giúp ta có một nội tâm yên ổn và điềm tĩnh hơn, xử lí vấn đề theo cách ít gây ra thêm vấn đề. Còn nếu nội tâm luôn bị thúc bách bởi nhu cầu tự vệ hay trừng phạt để bảo vệ, nó không có năng lượng yên bình để đóng góp cho sự yên bình chung, thứ năng lượng các siêu anh hùng thường thiếu.
Nên góp cả 3 dòng năng lượng tự vệ, bảo vệ và tôn trọng cho cuộc sống.
Ngoài ra, nhu cầu biểu đạt, làm mới, gây cười của con người là rất cao và không phải cách biểu đạt, làm mới, gây cười nào cũng đem lại sự dễ chịu. Nếu tôn trọng sự khác biệt hơn, ta sẽ thấy bình thường, dễ chịu, "kệ mày" hơn.
Cảm ơn câu hỏi của bạn :")

View more

Viết nhật kí có đồng nghĩa với việc sống và tâm tình với mỗi mình mình và trở nên là một thế giới khó có thể chạm tới đối với những người sống cùng không ạ!Ad thân!

Không đồng nghĩa nhé :")
Viết nhật ký có thể hiểu là ghi chép lại các sự việc, suy nghĩ, cảm xúc hàng ngày.
Việc này khá phổ biến ở cả người sống hướng nội và hướng ngoại.
Viết nhật ký có thể giúp ta luyện kỹ năng viết, mô tả, tự nhận thức.
Đọc lại nhật ký có thể giúp ta thấy mình từng sến, hay bắt chước, thiếu thốn về ngôn ngữ cá nhân thế nào. Những thứ đó dẫn đến sự giả tạo.
Nhật ký cũng không phải chiếc rương để chứa bí mật, rất nhiều người có thể đọc nó, tình cờ hoặc cố tình. Ghi chép lại những bí mật để giữ bí mật vào một nơi bảo mật kém là một điều buồn cười. Tốt hơn là cái gì muốn thầm kín hãy giữ trong đầu.
Viết nhật ký có thể khiến ta bị giới hạn đề tài viết. Biến nó thành một cuốn sổ ghi chép, vẽ... sẽ vui hơn, sáng tạo hơn nhiều.
Tâm tình với mình mình cũng là một quá trình quan trọng của tự nhận thức, hiểu bản thân, rèn luyện tư duy độc lập. Và muốn thế giới của mình dễ chạm hơn với những người sống cùng, hãy chia sẻ việc nhà, cùng nấu nướng, chơi thể thao, xem phim, nghe nhạc, biết lắng nghe, tập diễn đạt sao cho dễ hiểu thú vị, nhiều thông tin để người khác không phải nghe miễn cưỡng, họ thích nghe vì nghe bổ tai.
Quá trình độc thoại và chia sẻ có thể diễn ra song song vì nói một cách đơn giản, đó đều là kỹ năng sống. Càng có nhiều kỹ năng sống, càng sống thoải mái.
Đừng cố tư duy cái này đối lập cái kia để trì hoãn, trốn tránh sự cố gắng tự hoàn thiện. Nhất là khi thiếu một trong hai cái, ta đều đang thiếu hụt năng lực để sống tự chủ, hạnh phúc hơn.

View more

nạp Wall là gì ạ? :")

Wall là Wall Facebook của Ad: https://www.facebook.com/nguyenthehoanglinh
Đó như một triển lãm tác phẩm của Ad với hơn 10000 tác phẩm nhiều thể loại. Mọi người Post gì lên Facebook không biết chứ Ad chỉ Post tác phẩm. Đều đặn mỗi ngày, trong nhiều năm.
Chủ yếu các sáng tác được đặt ở chế độ Friends.
Như vậy, nếu muốn xem bản full của Wall thì độc giả phải là Friend của Ad.
Để được Add Friend xem triển lãm thì bạn phải trả phí theo năm, gọi là phí nạp Wall.
Trả bằng cách chuyển tiền vào tài khoản của Ad.
PM cho Ad hoặc Comment ở Post nào đó bạn đọc được, nếu Ad đồng ý kết bạn thì bạn sẽ có số tài khoản của Ad. Sau khi bạn nạp xèng, bạn sẽ trở thành Friend của Ad và bắt đầu lạc vào triển lãm mà có Friend đã bình luận "Như một thế giới khác".
Trung bình mỗi ngày có 2 tác phẩm mới được cập nhật trên Wall, với tiêu chí chất lượng rất cao. Việc này giống như mỗi tháng bạn lại được đọc một cuốn sách mới của Ad với 60 tác phẩm mới. Phí nạp Wall theo đó mà tăng rất nhanh.
Cách đây 2 năm, thời điểm gói nạp Wall vừa được Ad phát minh và tung ra, giá của nó là 500k để xem trọn đời. Đến tháng 6/2016 này là 10000k/năm. Đến tháng 1/2017 là 15000k/năm :")
Độc giả vẫn có thể mua sách in của Ad nhưng Facebook mới thực sự là cuốn sách sống động và đầy đủ nhất của Ad, đậm chất xem Euro trực tiếp.
Have fun :"p

View more

Liked by: LTTH

Ad cảm nhận như thế nào về những phát ngôn của bí thư thành uỷ TP. Hồ Chí Minh dạo gần đây? Cụ thể là về lương của giáo viên và kĩ sư.

Những phát ngôn này mới chỉ là nói mạnh hơn các anh trước những chuyện "ai chẳng biết" nhưng độ thông minh, giải pháp trong đó thì còn bỏ ngỏ. Các vấn đề tập trung ở việc cơ chế trả lương thấp nhưng không có giải pháp. Lời khuyên của anh Thăng là tích cực cổ phần hoá, tránh bám váy nhà nước kẻo thụ động nhưng anh lại là người ăn lương nhà nước bậc cao nhất, may mà anh béo quá nên không kêu.
Bao giờ anh Thăng làm được 3 việc này thì anh mới lên tới đẳng cấp cao:
- Tác động tích cực vào cơ chế.
- Phạt đích đáng những người dưới quyền làm sai.
- Đưa ra được các giải pháp, cam kết thực hiện và thực hiện được.
Nhà nước là một công ty tự cho mình quyền đứng ra điều hành mọi hoạt động sống của người dân nhân danh bầu cử minh bạch, nhân danh đày tớ của nhân dân. Chi phí điều hành và chi tiêu của công ty nhà nước lấy từ tiền của người dân thông qua thuế, thuế giá trị gia tăng và vô số thứ phí, bán tài nguyên của đất nước, nhân danh người dân đi vay nợ, xin viện trợ...
Thực trạng của nhà nước là một công ty điều hành toàn bộ đất nước nhưng không có cáo bạch đều đặn, làm ăn thua lỗ không ai chịu trách nhiệm, nhân viên công ty thường xuyên làm người dân khó chịu, tìm mọi cách chăn tiền của họ... Công ty đó lại được bảo kê bằng công an và quân đội nên người dân không có nhiều cơ hội phàn nàn. Mỗi công ty con của nhà nước cũng khó lòng khác bản chất của công ty mẹ. May mắn thì có giám đốc có đầu óc đổi mới nhưng chỉ là thiểu số. Mô hình [sai không sao, sai dân chịu, tiền của dân thu đều] là dinh dưỡng bất tận để nuôi bẫm cái sai.
Những thứ không đạt chuẩn lương thiện đó khiến cho nhà nước và vô số công ty con của nó trở thành một dạng công ty gây nguy hiểm, gây hại cho xã hội. Nhưng lại nắm trong tay lực lượng bạo lực để cố thủ trước sự phát triển với tính minh bạch cao hơn nhiều lần của thế giới.
Vậy tại sao xã hội vẫn phát triển :"?
Vì con người quá đông, không ngừng phát triển và luôn thật hơn nhà nước.
Vì lương nhà nước không thể nuôi mãi và nuôi no 11 triệu công chức. Họ tìm cách kiếm thêm và trong quá trình làm thêm, tự giác ngộ về nền kinh tế thị trường, nhất là khi họ không còn giả tạo về lí tưởng khi trong tay đang ôm một bịch tiền.
Công an, quân đội làm kinh tế, chủ yếu thành công qua xây dựng và viễn thông là điểm nhấn cho sự thay đổi đất nước. Thà họ trung thành với đồng tiền còn hơn trung thành với nhà nước, bởi, khi người dân có nhiều tiền hơn nhà nước, ít ra, quân đội, công an còn bảo vệ họ thay vì những kẻ bắt nạt họ.
Đừng hỏi Ad nhiều mấy chuyện này nhé, chứ Ad cứ càng nói ra bản chất vấn đề thì công chức nào càng có lương tâm lại càng thấy mình vô nghĩa T.T

View more

Có nên chọn cái chết? Trong khi em thấy mình sống không thiết tha, không ham muốn bất cứ thứ gì ở cuộc sống? Nếu chỉ sống vì gia đình thì em sẽ lay lắt sống, sống mà vô dụng như vậy, em có nên chọn chết? em đọc đủ tấm gương vượt mọi đớn đau để chọn sống, em đã cố thử nhưng tự hỏi tại sao phải sống?

Em làm khó Ad quá đó. Nếu Ad nói nên mà em chọn cái chết có phải Ad mắc tội xúi giục, trợ tử không. Nếu Ad nói nên mà em không chọn cái chết thì lời khuyên của Ad vô dụng, Ad bị giảm uy tín. Ad đã làm gì nên tội mà cứ bị độc giả làm khó thế này T.T
Nên Ad chỉ có thể nói là không nên. Và khi Ad đã nói không nên chết thì em sống cố không gây hại cho người khác kẻo Ad lại mắc tội xúi giục phần tử gây hại sống thêm.
Em đã có một kho kỹ năng tích luỹ được nhờ sống đến giờ. Biết nói, biết viết, biết dùng Ask chẳng hạn. Và các kỹ năng của em chưa hoàn hảo, em có thể sống để chuốt thêm các kỹ năng đó, nếu không để giúp ai thì cũng để tiêu khiển. Cuộc sống luôn có nhiều thứ để em thưởng thức. Thực phẩm, âm nhạc, kho tác phẩm của Ad và nhiều người khủng khác.
Tỷ lệ cố tình chọn cái chết trong các loài động vật và con người là luôn có, nếu không phải ngôi sao, việc tự tử không giúp câu thêm view cho gia đình. Cũng có một tỷ lệ không nhỏ trong những người tự tử không chết và bị tàn tật, hỏng não, hỏng dạ dày, sống thảm hơn chết. Chết hay sống như vậy đều làm khổ gia đình.
Sống là trồng trọt, thiết kế cuộc sống của mình. Khu vườn chỉ vô dụng khi ta cố tình lười chăm sóc nó.
Have fun :")

View more

E thấy chia tay giữa hai người bạn lâu ngày không nói chuyện có thể chấp nhận được khi cả 2 cùng im lăng, mà chia tay giữa hai người yêu nhau thì nên thẳng thắn nói chuyện. Vì sao lại nên thế hở Ad?

Vì sự im lặng đó gây nhiều thắc mắc và tổn thương hơn :"p

Related users

Càng lớn cháu càng nói ít đi. Đặc biệt là thời gian gần đây, cháu có xu hướng nói ít nhất có thể khi trả lời người khác, và trở nên bực mình khi họ có nhu cầu muốn cháu nói thêm (hoặc giải thích thêm) về điều cháu vừa nói. Chú nghĩ cháu có phải bị bệnh rồi không ạ? Phải làm sao để sửa được ạ?

Không cần nói nhiều nếu mình không có nhu cầu nhưng nên nói đủ nếu người khác có nhu cầu lắng nghe, biết thêm thông tin. Đó là phép lịch sự. Chính phép lịch sự này giúp chúng ta vẫn duy trì được sự khiêm nhường và nhẹ nhàng trước cuộc sống dù nhiều lúc thấy lạc lõng, muốn thu mình.
Việc nói cũng là một sự tập luyện không ngừng về ngôn ngữ, giúp mình diễn đạt tốt hơn khi nói và khi suy nghĩ.
Xác định cần trở thành một người lịch sự và mỗi lần nói chuyện là một lần tập luyện cho tư duy thì tập xác định này sẽ giúp cháu nỗ lực và đỡ khó chịu trong việc nói hơn. Nói thoải mái hơn rồi thì cũng hết hoang mang có bệnh không.
Đây là một phản ứng trước cuộc sống khó kết nối thôi. Ad cũng có những đợt cả năm chỉ nói vài trăm từ dù viết siêu nhiều. Nhưng sau khi tập xác định nói cũng là một hoạt động sống thú vị thì đã biến được việc nói thành sự giải trí, mở mang, thấu hiểu hơn. Giờ lúc nói mọi người cứ tìm nút volume trên người để vặn nhỏ hoặc tắt T.T
Để thoải mái hơn với người khác, cần cả nỗ lực từ phía mình nữa. Gluck :")

View more

Ad thân! Làm sao có được một sức mạnh nội tâm để đương đầu với khó khăn đây Ad?

Cuộn chuột cho nội tâm thêm cơ bắp :")

"Tình chỉ đẹp khi tình còn dang dở.Đời mất vui khi đã trọn câu thề". Dang dở mà sao đẹp được đây Ad?

Em tưởng đi tới hôn nhân mà đẹp hơn, vui hơn được sao T.T
Nói vậy thôi chứ nhiều trường hợp cũng vui lắm.
Vậy thì cho đám loser dùng ngôn ngữ lảm nhảm, nguỵ biện để tự an ủi chút đê.
Ngôn ngữ cũng có tác dụng trị liệu, ru ngủ mà :"p
Dấu cách, dấu cách T.T

https://www.youtube.com/watch?v=syTEWO22DZ4 Ad có nghĩ những con người xã hội bị lạc trong một mê cung khái niệm? Việc xây dựng thế giới khái niệm này có cần thiết không? Cảm ơn Ad.

Cảm ơn bạn, phin hay, ý tưởng xịn với vẽ đỉnh quá :")
Nếu chưa xem, cày thêm: https://youtu.be/1CTesYaduBANguyenTheHoangLinh’s Video 137230679787 1CTesYaduBANguyenTheHoangLinh’s Video 137230679787 1CTesYaduBA
*
Khái niệm cũng là một dạng thông tin. Thông tin cũng chỉ là một dạng đồ dùng, thực phẩm cho trí não. Có những đồ dùng có thể điều khiển ta, ví dụ iPhone 6s có thể khiến Ad nín khóc, ăn ngoan. Có những thực phẩm có thể điều khiển ta, ví dụ rượu vào lời ra, Coca say lắm. Nhưng ta cũng có nhiều cơ hội để điều khiển đồ dùng, vui cùng khái niệm.
Con người có thể bị lạc trong thông tin và cũng có thể vừa đọc báo vừa uống bia vừa ngắm trời mây, nghe chim hót, cảm thấy hạnh phúc, không quan tâm mình đang ở tập nào trong bộ ba phin Ma Trận.
Cảm giác rõ mồn một về thực tại là bản năng quý giá của sinh vật. Cảm giác về thực tại có trước lý thuyết về thực tại. Nếu không có thực tại, ai cần lí luận về nó hay cần thuyết phục người khác làm gì. Lí luận về việc không có thực tại cũng chỉ để thực tại thêm phong phú vì có thêm góc nhìn, có thêm nhiều dạng bệnh nhân vì nó mà thôi.
Con người nhanh chóng trở thành loài động vật mạnh nhất vì khai thác thực tại giỏi nhất. Trong năng lực khai thác thực tại này, con người tính toán được thực tại chi li đến mức có thể đưa tàu vũ trụ lên mặt trăng. Phép tính siêu chính xác này không thể thành công nếu không có sự lắp ghép chính xác vô vàn khái niệm chính xác.
Nếu ta có khái niệm chính xác về một món ngon và nhiều lần thực hành khái niệm đó thành công, ta nấu ngon, ta thấy mình ở bàn ăn, có bạn gái, không còn đi loanh quanh trên cầu thang.
Khái niệm từ dạng sơ khai là những ấn tượng trực tiếp, kí ức từ ấn tượng. Một con cá bơi đến chỗ có rong ngon là nó đã có khái niệm về chỗ đó để lần sau quay lại.
Tiếp đó, khái niệm được phát triển thành kí hiệu, ngôn ngữ để thuật lại, mô phỏng, đúc kết thành các định nghĩa. Từ cách kết hợp các khái niệm một cách thông minh, con người chế ra nhiều đồ hơn, nhiều khái niệm được sinh ra từ những thứ mới.
Thực tế ảo đang là công nghệ mô phỏng thực tại ngày một giống. Nghiên cứu về trí tuệ nhân tạo cũng đi ngày một xa. Rồi thế giới sẽ quá khủng, không còn cán bộ lởm. Bạn sẽ bị rối lên về thật giả nếu chỉ tiêu dùng mà không động não. Nhưng nếu bạn chăm chơi thể thao, rồi bạn sẽ có bạn gái mà.
Khái niệm hoá là một dạng cô đọng kinh nghiệm. Bởi vậy, đem khái niệm ra dể dạy là cách truyền tải được nhiều kinh nghiệm nhất. Đó là nói đến các khái niệm chính xác, đưa người ta vào bàn ăn, cụng ly với bạn gái thay vì đưa ra chiến trường, cầu thang.
Gluck, have fun :")

View more

NguyenTheHoangLinh’s Video 137230679787 1CTesYaduBANguyenTheHoangLinh’s Video 137230679787 1CTesYaduBA

ý nghĩa của việc hạn chế kí tự của những cái như askfm này chẳng hạn là gì hả ad? khi mà nhu cầu nói năng của con người luôn dài dòng? =.=

Có lẽ Ask.fm làm vậy là để câu hỏi không bị dài, giúp mạng này có nhiều tương tác hơn.
Câu hỏi ngắn thường gây hứng thú trả lời hơn.
Nó cũng giúp nhiều người hỏi buộc phải điều chỉnh câu hỏi, tâm sự của mình cho súc tích hơn, nhờ đó, trưởng thành hơn :")

Chú Linh ơi, cháu là một người rất rất lười biếng. Có nhiều người cũng lười biếng nhưng họ vẫn có thể hoàn thành công việc. Nhưng cháu khi đã không thích điều gì thì sẽ không làm luôn. Làm thế nào để có thể trở nên chăm chỉ được ạ?

Cuộn chuột <- Ad sẽ rất chăm chỉ dùng từ này :")
Liked by: Huuuuyền Anh!

Ad giải thích giúp em nghĩa của chữ "Duyên"?

Có những từ ngữ trong dân gian mà người ta rất hiểu nhưng rất khó giải thích. Đó là vì khó tìm được xuất xứ của nó nhưng những ngữ cảnh khi người ta dùng những từ ngữ đó khiến người nghe hiểu luôn.
Ví dụ: Em đang đi, một chiếc lá rơi vào tay em, em có thể gọi đó là một cái duyên. Dù em đang đi vào mùa lá rụng, lá không rơi vào tay mới khó thì việc em gọi đó là một cái duyên cũng giúp em "I'm feeling lucky hơn".
Cái duyên thường được dùng để gọi niềm hạnh phúc, sự phù hợp đến với mình dù mình không biết trước. Tình yêu sét đấm chẳng hạn. Hoặc: Đang làm MC đám tang/Bỗng dưng di chúc đọc vang tên mình...
Duyên cũng là một sự hội tụ đủ điều kiện để một điều gì đó xảy ra. Khi nói "tuỳ duyên" là nói đến việc không mong muốn khiên cưỡng, cái gì đến sẽ đến, "let it be", "que sera sera", "ba em trồng khoai lang, đào lên thấy khoai mì", "Hà Nội không vội được đâu"...
"Có duyên" cũng được dùng như một lời ngợi khen với ai đó, tác phẩm nào đó làm mình thấy tinh tế, dễ chịu, tự nhiên.
"Vô duyên" là từ gây tổn thương nặng, thường dùng để trả đũa cho sự thô lỗ, thiếu tôn trọng. Ý là tao và mày không nên gặp nhau. Nhưng phải hội tụ đủ điều kiện của nhân duyên chúng ta mới gặp nhau ở đây chứ? Khồng, chỉ là xác suất. Dân số thế giới giờ hơn 7 tỷ người, mỗi ngày có hàng triệu người ta gặp mà không nhớ mặt. Duyên là mày khiến tao mỉm cười hoặc chọc cười làm tao cười hô hô vô hết cả duyên.
Ngày nay, người làm ăn cứ gặp nhau là nói "mình có duyên với nhau" cho thêm tiện đường làm ăn. Sau cũng nhiều vụ đứt duyên, thành ra chữ duyên nói lắm cũng nhàm.
Đành nói theo cách phổ biến này, nếu có duyên, em sẽ hiểu thôi :")
Hai người nọ có mối duyên/Nhưng duyên nằm ở chiếc thuyền ngoài khơi: https://www.facebook.com/notes/10150494685097925/

View more

Mình thấy nhạy cảm sinh ra đa sầu đa cảm, điều này trở nên khó khăn quá Ad.

Thiếu nhạy cảm còn sinh ra nhiều khó khăn hơn. Rất nhiều người khao khát có được thêm cảm xúc với cuộc sống cũng như sự nhận biết nó. Khi trân trọng hơn những khả năng mình có thì sự hài lòng sẽ đến nhiều hơn và sự hài lòng sẽ giúp cái khó ló cái khăn.
Nhạy cảm còn sinh ra nhạy bén, tinh tế, thẩm mỹ cao để thưởng thức đã hơn. Nhạy cảm không chỉ dẫn đến những cảm xúc sầu thảm, tủi thân. Thức ăn dễ làm sự nhạy cảm yếu ớt là cái sến và thực phẩm bổ dưỡng cho nó là sự hài hước. Hãy lên level cho nó.
Cách lên level cho sự nhạy cảm là chăm chỉ làm việc, luyện tập để phát triển sở thích, bạn sẽ ngày càng khám phá được nhiều thứ dễ chịu hơn.
Sự tập trung vào công việc và luyện tập luôn là cách để bạn thoát khỏi sự trầm cảm khi ở một mình và thoát khỏi sự trầm cảm khi thiếu tập trung, bị bấn lên theo xã hội rối ren.
Nhanh giỏi hơn và thưởng thức tốt hơn, đó là phần thưởng lớn nhất cho sự nhạy cảm của bạn nếu bạn tập trung làm việc, luyện tập và ăn cái sến có chừng mực.
Have fun :")

View more

Chú ơi, cháu chọn học sư phạm vì rất thích. Nhưng mấy năm gần đây đã có nhiều sự biến động và áp lực từ lương, học sinh, phụ huynh làm cháu thấy nản và bất mãn quá chú ơi!

Mỗi người đều cần nhiều hiểu biết và trách nhiệm với sở thích của mình vì sở thích không phải luôn dẫn tới sự dễ dàng :")

Em có đứa bạn là hủ nữ (là mấy bạn nữ thích boy love ạ), nó suốt ngày rủ rỉ bên tai em chuyện tình của 2 anh chàng này, cp trong manga kia, tc trong sáng trong bộ phim nọ... làm em khó chịu muốn chết ạ. Lạ thay, rồi em lại bị lọt hố thể loại này và bắt đầu thay đổi quan điểm khá nhiều về giới LGBT.

Việc vẽ ra và điều khiển bọn con trai trong tưởng tượng và không cho chúng được yêu phụ nữ, có tận 2 đứa con trai hoặc hơn là đồ chơi của mình là một khoái cảm lớn.
Trí tưởng tượng và nhu cầu sinh ra nhiều điều. Tâm lí của con người luôn biết cách tự tạo ra khoái cảm cho mình. Nếu đàn ông có quyền vẽ ra đủ thứ kịch bản về phụ nữ trong phin porn và đem lại nhiều khoái cảm cho người xem thì phụ nữ cũng có quyền làm như vậy với hình ảnh của đàn ông.
Hủ nữ cũng là một tín hiệu cho thấy sự bình đẳng giới và quyền lực của phụ nữ đang ngày một lên cao. Nhưng nó cũng là một tín hiệu cho thấy sự cô đơn ngày một phức tạp của con người.
Nhiều anh trai đã hỏng đời vì đời không như porn. Cũng như vậy, điều khiển bọn con trai trong cuộc sống khó hơn nhiều trong ngôn tình. Nếu biết bạn là hủ nữ, bọn nó lại càng đề phòng vì bọn nó dễ bị cho vào suy nghĩ biến thái của bạn. Sự giải trí của bạn cũng có thể làm khó cho bạn nhiều hơn bạn tưởng.
Lựa chọn là ở bạn, hậu quả là ở bạn :")

View more

Em chào ad. Làm nghệ sĩ có cần có kỉ luật không ạ? Làm sao để tuân theo những kỉ luật ấy mà vẫn cảm thấy nhẹ nhàng?

Chào em :")
Sau khi cuộn chuột và tìm thấy câu trả lời mà Ad muốn nói tới, em sẽ thấy nhẹ nhàng.
Liked by: Huuuuyền Anh!

Chú Linh ơi, chú nghĩ thế nào về chương trình "60 phút mở" với chủ đề làm từ thiện mới đây ạ? Cụ thể hơn, là về ý kiến của TS. Đặng Hoàng Giang? Cháu nghĩ mãi không ra câu trả lời bao quát nhất cho câu hỏi, làm từ thiện thế nào mới là đúng đắn? Cháu rất muốn nghe quan điểm của chú Linh ạ.

Khi ông Đặng Hoàng Giang nói làm từ thiện có thể khiến người nhận đánh mất bản sắc văn hoá thì đó là một ý chính xác. Nó không phản ánh toàn bộ những gì hoạt động từ thiện có tạo ra nhưng là một thứ mà hoạt động từ thiện có thể gây ra.
Chẳng có lí gì để không thể tiếp thu một ý kiến đúng để tránh những hậu quả của việc làm từ thiện.
Dù nhân danh bất cứ cái tên nào mà cách ta làm không tử tế thì những thứ ta tạo ra vẫn là không tử tế. Cái tên từ thiện cũng không phải là ngoại lệ. Nếu nhân danh cái tên từ thiện, nhân danh cái khổ của người khác để không ai động được tới mình, để đàn áp mọi phản biện, để vụ lợi thì đó là sự lạm dụng cái khổ của người khác. Đừng quên rằng nhờ cái tên từ thiện ít người đụng đến mà đó là mảnh đất màu mỡ cho nhiều tội phạm cư trú, rửa tiền. Trùm ma tuý và khủng bố Escobar làm từ thiện nhiều hơn bất cứ ai ở Colombia. Chùa Bồ Đề buôn trẻ em. Nhiều trung tâm bảo trợ xã hội là địa ngục.
Nếu bạn thực sự làm từ thiện, bạn sẽ biết tránh cho người nhận sự từ thiện, nhận sự chia quà từ thiện tha hoá vì sự từ thiện của bạn. Bạn cũng tránh làm việc xấu vì tai tiếng của bạn sẽ làm hoen ố việc từ thiện của bạn.
Trở lại với ý làm từ thiện có thể gây mất bản sắc văn hoá của người nhận. Có rất nhiều ý có thể triển khai ở đây.
Có những nhóm người dân tộc vẫn còn giữ được mô hình tự cung tự cấp từ thời nguyên thuỷ. Đó là khả năng tự sinh tồn của họ. Mô hình sinh tồn này có thể bị gãy vỡ, rối loạn nếu họ bị mất hướng trong lao động, sản xuất. Tuy nhiên, cái đói, bệnh tật, tỷ lệ tử cao, hủ tục là những lí do để thế giới bên ngoài có thể hỗ trợ, can thiệp. Nhưng nếu sự hỗ trợ, can thiệp khiến họ không còn chăm chỉ lao động, sinh ra tính thích ngửa tay xin xỏ thì đó là sự làm tha hoá người khác. Gọi việc tạo ra những người từ bỏ lao động và trở thành ăn xin là từ thiện là sỉ nhục từ này, sỉ nhục con người.
Trong khi đó, bên cạnh việc hỗ trợ thực phẩm, quần áo mang tính khẩn cấp chống đói, chống rét, vẫn có thể quan tâm đến việc giữ bản sắc cho họ, không biến họ thành những kẻ bị thương hại. Bản sắc của họ sẽ giúp họ tự kiếm được tiền từ du lịch và sản phẩm từ sức lao động của mình. Cái thiện còn có nghĩa là hoàn thiện, bạn không thể vì được việc này mà đạp đổ việc kia có khi còn quan trọng hơn gấp bội.
Từ thiện là việc dễ cảm, dễ được kính trọng. Nếu bạn làm từ thiện mà gây phản cảm, ác cảm thì từ thiện cảm bạn quên ở đâu :"?
Bạn luôn có thể tham khảo một ví dụ rất sâu sắc về việc làm từ thiện được cập nhật liên tục trên trang của vợ chồng nhà Bill Gates mà. Họ giúp những khu vực khó khăn phát triển giáo dục, y tế, công nghệ, bình đẳng giới, năng lượng sạch... Họ không chăm chăm up ảnh trao quần áo, đồ ăn nhưng cứu được nhiều người hơn bất cứ ai. Đó là những tấm gương lớn nhất thế giới về cách làm từ thiện. Cớ gì trong từ thiện lại vắng bóng sự học hỏi, thứ cần trong mọi lĩnh vực của đời sống :"?
Ad xin tạm dừng câu trả lời ở đây. Cuộn chuột nếu cháu muốn tìm thêm một câu trả lời có liên quan.
Vui nhé :")

View more

Ad ạ em có đứa bạn toàn nhìn mọi thứ theo con mắt tiêu cực, xấu xí. Đến em mà nó cũng còn chê bai này nọ, nhưng được cái nó tốt bụng. Vậy phải làm sao để bạn em suy nghĩ tích cực lên đây ạ?

Khi ta nhìn mọi thứ theo con mắt tiêu cực, xấu xí thì lí do đằng sau thường là một nỗi sợ lớn.
Ta sợ sẽ bị thất vọng nên chi bằng nhìn theo chiều hướng xấu trước, trải nghiệm cảm giác này trước trong tưởng tượng cho đỡ sốc. Đây là một dạng phản ứng tự vệ của tâm lí trước các cú sốc có thể xảy ra, thường là vì đã từng có cú sốc khó đỡ. Kiểu: Đàn ông tất cả đều là kẻ xấu. Bánh kem tất cả đều có gián bên trong.
Nhưng việc phản ứng trước theo chiều hướng tiêu cực này sẽ nhanh chóng gây nghiện vì nỗi đau cũng gây nghiện. Nó làm khổ nội tâm, trí tưởng tượng, dễ sinh hoang tưởng và khiến ta càng lo sợ nhiều thứ, càng mong manh hơn.
Hoặc ta sợ người khác giỏi hơn, đẹp hơn nên ta nhìn họ kém đi, xấu đi để cảm thấy mình đứng cao hơn. Trong khi muốn vươn cao phải cực kỳ cố gắng thì cách đem ảo giác vào lối nhìn nhận lại rất dễ, chỉ cần xấu tính một tí là được. Nhiều lần xấu tính một tí ấy sẽ nuốt mất sự tốt tính của ta, khi ta mất dần khả năng nhìn thấy cái hay, cái đẹp ở người khác để làm động lực sống hay, sống đẹp hơn.
Ta sợ mình không được quan tâm. Sự gay gắt, phê phán, hành hạ bản thân của ta giúp ta được chú ý hơn nên ta cứ dùng mãi mà không biết rằng sẽ có ngày chẳng ai muốn nghe nữa, những lời cay nghiệt của ta làm ta sợ chính ta.
Luôn có nhiều thứ tiêu cực trong cuộc sống nên việc nhìn thấy những thứ tiêu cực là bình thường. Tuy nhiên, cũng luôn có nhiều thứ tích cực. Bởi vậy, nhìn nhận chính xác, phân biệt được sự tiêu cực, tích cực trong mỗi vấn đề mới là công bằng với cách nhìn của mình. Đó cũng là cách để khi ta ở một mình, ta không bị đày đoạ, hành hạ bởi chính sự tiêu cực của mình.
Em có thể giúp bạn giảm nỗi sợ bằng việc chỉ cho bạn thấy thêm nhiều thứ tích cực hơn, cùng hưởng thụ những thứ tích cực này. Nhạc hay, hoa quả ngon, những tác phẩm xịn, cùng ngắm nhìn trời đẹp...
Thảo luận về các vấn đề mà em có thể phân tích những mặt tích cực cũng như tiêu cực để chia sẻ quan điểm, góc nhìn cũng là cách bổ sung tầm nhìn cho nhau.
Có người trò chuyện cũng giúp vơi đi nỗi sợ nhiều. Nếu biết nó sợ, đừng quá gay gắt thành cãi nhau, giận nhau. Cứ lắng nghe quan điểm của nó và yêu cầu nó cũng lắng nghe như một sự công bằng với bạn mình.
Gluck :")

View more

Cơ chế thay đổi nhiều lần rồi Ad, lần nào cũng sẵn sàng đối đầu và kiên cường vượt qua. Vì sự thay đổi đó mình chấp nhận được. Nhưng lần này thực sự là quá đáng. Bọn em quyết định đấu tranh để đòi quyền lợi. Vì còn muốn tiếp tục nên mới đấu tranh Ad ạ!

Vậy là biết cho mình thêm lựa chọn rồi đó. Gluck :")
Liked by: Ray Pham

"Nếu chưa học đủ điều này thì mọi thất bại khi chưa học đủ đều là lí do để học tiếp" Em đọc ý này mấy lần mà chưa thông Ad ạ. Công ty chỉ có cho bọn em 2 sự lựa chọn, một là tiếp tục, chấp nhận cơ chế mới ; hai là đi tìm việc khác. Em đang thực sự bối rối Ad ạ

Nghĩa là, cuộc sống không chỉ dừng lại một lần ở việc quyết định của người khác không làm em vừa ý hoặc khiến em rơi vào tình trạng khốn đốn.
Và mỗi lần bị rơi vào hoàn cảnh như vậy là một sự nhắc nhở của cuộc sống rằng em chưa chuẩn bị đủ để thích nghi và chủ động hơn.
"Học thêm để giỏi hơn nhé, nếu muốn chủ động hơn, nếu muốn giảm bối rối vì bị động", cuộc sống nói.
Tính cạnh tranh của thị trường ngày một cao, sự thay đổi của công ty em có thể vì tính cạnh tranh này. Luôn có nhiều công ty lớn phá sản trong tình trạng vẫn nợ lương. Và cũng luôn có những công ty hoạt động trong cùng lĩnh vực vẫn làm ăn phát đạt hoặc nổi lên. Nếu em đủ lông đủ cánh, em luôn có thể bay nhảy đến nơi làm em hài lòng.
Nếu chưa thì đành phải chịu va đập của những cơn sóng đào thải rồi hoặc bị nhấn chìm hoặc bay cao hơn.

View more

Liked by: Laurel Phan

Nếu Ad đang đi làm, kỹ năng càng ngày càng tốt, mang về càng ngày càng nhiều tiền cho công ty. Nhưng, đùng cái, công ty thay đổi cơ chế, thu nhập của Ad giảm một nửa thì Ad sẽ làm gì tiếp theo? Có ai đi làm mà lại muốn thu nhập càng ngày càng giảm đâu Ad? Huhuhu

Chúng ta sống để học sự thích nghi với cuộc sống chứ không phải học sự phụ thuộc vào tổ chức nào đó.
Nếu chưa học đủ điều này thì mọi thất bại khi chưa học đủ đều là lí do để học tiếp.
Gluck :")

Ad thấy những cổng trại bị xô ngã khi kết thúc các hội trại chưa? Ad nghĩ gì về vấn đề đó?

Chưa thấy. Hồi còn đi học Ad có tham gia một số hội trại của trường, không khí rất vui vẻ, sạch sẽ, gọn gàng :")
Ad cũng biết là cuộc sống còn nhiều con người ẩu thì sẽ sinh ra vô số hành vi ẩu nhưng không có nhu cầu chú tâm vào những hành vi đó. Thời gian dành để quan tâm đến những cái hay và làm ra cái hay cũng đã khá eo hẹp.
Suy nghĩ của Ad đơn giản thôi: Bạn chú tâm vào cái gì, cái đó sinh sôi :")

Chú ơi, làm sao cháu có thể vượt qua sức ì của bản thân nhất là trong những năm tháng đại học này?

Cuộn chuột để tìm câu trả lời :")

Ad ơi, cuốn ra vườn nhặt nắng dễ thương phết! Cảm ơn vì đã dành tặng cho đời một cuốn sách đáng yêu đến vậy!

Cảm ơn bạn, đọc vui :")
Nhưng cũng không hẳn là tặng cho đời đâu. Giá bản 1.0 Ad tự làm là 100k còn giá bản 2.0 Toa Tàu đứng ra làm và trả nhuận bút cho Ad là 165k.
Đây mới chỉ là tặng giá trị thặng dư cho những người có tiền nhưng Ad cũng cần tiền để đảm bảo cuộc sống sáng tác thoải mái, tập trung.
Ngoài ra thì việc Ad giàu từ tác phẩm cũng giúp nhiều độc giả mới làm quen với tác phẩm của Ad bỏ được bớt định kiến coi thường nhãn mác nhà thơ để trân trọng tác phẩm hơn, từ đó, đọc kỹ hơn, vào hơn.
Tuy nhiên, Ad cũng không hoàn toàn ngăn sông cấm chợ bằng hình thức nạp Wall hay giá sách cao, đây chỉ là các gói đọc bổ sung. Độc giả thực sự yêu thích tác phẩm vẫn có thể tìm thấy rất nhiều tác phẩm của Ad qua con đường Google. Chỉ là chịu bỏ ra chi phí tốt hơn, bạn sẽ tiếp cận được với kho tác phẩm của Ad một cách toàn diện hơn.
Xin lỗi những độc giả chưa mua được sách nhé T.T

View more

Ad ơi cho em hỏi, có phải những câu hỏi trên ask được anh share lên facebook đều nằm trong sách ad.fm không ạ?

Không, Just Thắng nó vẫn đang chọn. Giục nó đê T.T

Related users

Chào ad! Đối với một người biết rộng mà không sâu thì phải làm gì để lựa chọn cho mình một con đường chuyên tâm phát triển ad nhỉ? Mình có khả năng và nỗ lực làm việc tốt ở nhiều vị trí, nhưng điều đó khiến mình có thói nhảy việc. Mong ad có lời khuyên giúp mình cải thiện thói quen này. Cảm ơn ad!

Bạn có thể nhảy việc nhưng không thể nhảy khỏi mình.
Rèn luyện để hiểu biết sâu một thứ chính là cách để bạn có được sự vững chãi của độ chuyên nghiệp, của sự bền bỉ.
Độ chuyên sâu là không có đáy, vì vậy, bạn luôn có [việc tiếp theo] để làm với việc chuyên sâu đó. Nó, như một sở thích bền vững, là chiếc neo để giữ bạn khỏi sự mất hướng khi buồn chán với những việc khác hay cuộc sống.
Chơi nhạc, nấu ăn, vẽ, sửa chữa, lập trình... Luôn có nhiều môn để bạn có thể đào sâu.
Từ việc có được sự chuyên sâu ở một lĩnh vực, góc nhìn với các lĩnh vực khác cũng có cơ hội mở mang hơn khi bạn đã có được ý chí đào sâu, kinh nghiệm đào sâu và hiểu thế nào là nông. Kiểu gì bạn cũng bắt được thêm sâu nếu chú tâm.
Hiểu được sự quý giá của việc đào sâu vào vấn đề, bạn sẽ có thêm cảm hứng với việc này.
Bạn đã biết rộng nghĩa là danh sách lựa chọn ra một thứ để đào sâu của bạn khá dài. Tha hồ chọn nhé. Và cũng chọn nhanh lên vì khi mình càng già, càng biết đủ thứ chuyện mà chẳng chuyện nào thuyết phục được những người sâu lắng thì bạn dễ trở thành một người già nhạt nhẽo đó :")

View more

Cuộc sống đầy biến cố và đưa chúng ta đến những chiến trường thật khốc liệt! và đòi hỏi con người phải có sức mạnh nội tâm thực sự mới có thể vượt qua được, nhưng niềm tin vào con người cuộc đời thì thiệt khó và hành trình đến với bình yên thật mong manh. Làm sao để nhìn một cách nhẹ nhàng!Thân AD!

Ngôn ngữ của bạn là cách nhìn từ nội tâm bạn. Muốn nhìn được nhẹ nhàng, bạn phải tập gọt giũa ngôn ngữ cho thanh thoát, gọn gàng :"p
Liked by: Huuuuyền Anh!

Ad ơi làm sao giữ tâm bình yên giữa những biến động của cuộc sống đây ad?

Không giữ được tâm bình yên giữa vô vàn những biến động của cuộc sống. Ai chẳng có lúc hưng phấn, khổ sở, hoang mang.
Nhưng có thể giữ được tâm bình yên giữa những biến động của tâm.
Cách làm: Tâm niệm như vậy :")
Khi bạn có ý chí về bình yên, ý chí đó lớn dần thành một mặt hồ yên ả, một không gian để bạn an trú.
Ý chí về sự bình yên sẽ giúp bạn giữ được vẻ bình yên dù trong lòng xáo động. Vẻ bình yên dễ nhớ và sẽ nhắc bạn nhớ vẻ bình yên là thế nào. Khi bạn quên làm sao để bình yên, bạn hãy ngồi lại, nhớ lại vẻ bình yên, tạo lại vẻ bình yên cho mình. Từ vẻ bình yên giữ được lâu, sự bình yên sẽ quay trở lại.
Ngồi thanh thản hay ngồi thiền hay ở chỗ đó. Lối sống và nội tâm của bạn liên quan mật thiết đến nhau vì đều thuộc về cơ thể bạn, đều tạo nên hành vi của bạn.
Lối sống càng toát lên sự bình yên càng chứng tỏ ý chí này đang khoẻ mạnh, giúp hồ điều hoà trong tâm ngày một rộng ra. Những luồng nước dữ trong tâm lí sẽ được chiếc hồ điều hoà này cân bằng.
Muốn có được điều gì trong tâm, bạn phải bỏ công xây dựng nó bằng lối sống tạo nên nó. Trong xã hội luôn biến động, lối sống bình yên là lối sống khó nhất, khó học nhất nên cũng đòi hỏi nỗ lực lớn nhất.
Quy luật của lối sống này là nếu bạn không hình thành thói quen đem lại bình yên cho người khác thì bạn không có đủ sự tập luyện với bình yên để đem lại sự bình yên cho mình.
Gluck ;")

View more

Liked by: Ha Doan anhdzungle

Hôm nay rửa bát, cháu lại nhớ đến lời chú chỉ. Cháu rửa cẩn thận và gọn gàng hơn mọi ngày, rồi tự nhiên thấy nhẹ nhàng và thoải mái hơn. Cháu thắc mắc, không biết chú có đặc biệt vì lí do gì mà gợi ý cho người hỏi cách rửa bát gọn ghẽ như thế không? Ý cháu là tại sao không phải là một việc nào khác?

Vì bạn đó hỏi về rửa bát và Ad cũng thấy rửa bát là một trong những việc rất hay, thiết thân, thân thiết.
Rửa bát là làm sạch dụng cụ ăn của mình mà nhiều người lại ngại. Vượt qua được điều này thì sẽ biết tự lo cho bản thân hơn, can đảm dọn bẩn để sạch hơn, biết sắp xếp thông minh hơn các quy trình phức tạp, nhiều tiểu tiết.
Rửa bát cũng là cách sử dụng nước và tính hiệu quả của lực xoay tròn. Nước hay lực xoay tròn đều là những thứ quan trọng hàng đầu với sự sinh tồn và cách vận động của sinh vật.
Rửa bát giúp tăng sự khéo léo của đôi tay. Đôi tay con người là tinh hoa của lao động.
Luôn rửa bát vui nhé :")
Ps: Trong câu trả lời trước thì có một ý Ad quên trả lời. Đó là có nên cho xà phòng rửa vào một cái bát rồi vừa rửa vừa nhúng giẻ vào đó để bổ sung xà phòng.
Câu trả lời là: Nên như vậy nếu có nhiều bát, để tiết kiệm thời gian bổ sung xà phòng. Tuy nhiên, cũng có thể cho xà phòng rửa bát vào lọ dầu gội đầu hay sữa tắm có dạng xịt để mỗi lần bổ sung xà phòng chỉ việc nhấn nút.

View more

Ngày xưa em có đọc 1 câu trên page đại khái là 'mỗi người cứ bảo vệ cái bản ngã/ còn hơn là bảo vệ đứa mình yêu' mà k nhớ chính xác. Em mới cãi nhau với người yêu xong muốn gửi câu này cho nó. Admin giúp em đc không ạ =((

Ra vườn nhặt nắng 2
Tôi lạc vào trí nhớ của mình
Và thấy nó trống không như màu nắng
Tôi phủi bụi một tia im lặng
Và thấy dần bóng dáng của em
Mới chiều nào phim rạp mình cùng xem
Mà giờ đã thôi xem phim ngoài rạp
Vì em ngủ còn anh thì ngáp
Sau một ngày mệt mỏi việc linh tinh
Mới ngày nào còn nói chuyện thông minh
Giờ toàn chuyện dẫn đường sang cãi vã
Mỗi người cố bảo vệ cho bản ngã
Còn hơn là bảo vệ đứa mình yêu
Mới hôm qua còn cười nói rõ nhiều
Sang ngày mới đã trở thành kẻ khác
Anh mắt chột còn em thì mắt lác
Khi cùng nhìn một phía có tình yêu
Mới hôm nao còn đá bóng, thả diều
Mà nay nó có người yêu rồi đấy
Dân làng anh vừa ngồi vừa bắt chấy
Vừa nói về hạnh phúc của chúng ta
9.7.2015
Gluck :")

Mình đọc gần như được 2/3 ask của bạn và rất ngưỡng mộ. Thấm đẫm tinh thần lạc quan, ý nghĩa và có chất thiền;). Mình đôi lúc mất cân bằng, tự chủ và bình tĩnh trước những cú sốc biến cố của mình hay thậm chí kim chỉ nam vào cuộc sống nên đôi khi cảm thấy rất lạc loài và mệt nhoài!

Cảm ơn bạn :"p
Cố gắng diễn đạt gọn hơn. Việc này sẽ giúp bạn sống gọn hơn, những lúc mệt và lạc cũng gọn hơn.
Nhờ kiên nhẫn mài dũa lối sống gọn hơn mà các vấn đề sẽ được giải quyết gọn hơn. Thời gian thoải mái sẽ từ đó mà dôi ra.
Gluck :")

Ad ơi em buồn quá / mặt em bị baby. / Hai bẩy rồi mà vẫn / trông như mới dậy thì! / Làm sao đây? Hihi.

namelisvn’s Profile PhotoGà Que
Cố gắng sống tốt nhé
Để cho đến lúc già
Trông cũng không già lắm
Là vừa
:")

Chúng ta được sinh ra, lớn lên, học tập, lao động vất vả, theo đuổi đam mê, phấn đấu không ngừng để đạt được điều gì đó hoặc giúp đỡ người khác. Nhưng khi cuối đời, khi mọi thứ đã được hoàn tất thì ta rời bỏ đi. Tôi không biết sống để làm gì và theo bạn như thế nào mới gọi là thực sự truong thành!

Mỗi người có một quỹ thời gian nhất định. Với sự tiến bộ của y học, con người càng về sau càng có thể sống lâu hơn nhưng quỹ thời gian của mỗi đời người vẫn là hữu hạn.
Bởi vậy, cuộc sống của mỗi người là một cuộc đầu tư với số vốn thời gian chắc chắn là hữu hạn, dù họ hiểu và chấp nhận điều này hay không.
Ngay khi trở thành một sinh vật, bạn đầu tư thời gian cuộc đời mình vào các hành vi sống (bao gồm cả suy nghĩ) để kiếm tìm hạnh phúc cho mình hoặc cho cả người khác, sinh vật khác.
Chính hành vi sống của bạn, của người khác, của sinh vật khác cũng làm tăng hay giảm vốn thời gian sống của bạn, của người khác, sinh vật khác.
Đó là chưa kể các yếu tố khác như sự tác động của các dạng năng lượng khác. Mặt trời đột nhiên nóng quá cũng phiền. Đang ị thì động đất, may mắn chạy thoát nhưng mọi người cứ kể mãi đành tự sát. Kể ra không có động đất thì mọi người vẫn hay nói xấu nhau nhưng nếu bồn cầu không sóng sánh thì mình cũng đâu đến nỗi bị cười đểu trên Facebook nhiều như vậy. Rồi những chuyện như sau này nhỡ ra di chuyển được nhanh hơn tốc độ ánh sáng, thời gian của tôi khác thời gian của bạn thì hẹn hò thế nào đây :"?
Cuộc đầu tư này quá mệt mỏi, nhiều rủi ro, đầy những điều chưa biết nhưng con người cũng ham sống như bao loài động vật khác nên rất ít người bỏ cuộc.
Bởi vì, được uống một cốc nước chanh thơm mát sau một ngày, một trăm ngày không ra gì vẫn là hạnh phúc.
Mỗi sinh vật đều lùng sục hạnh phúc trong từng giây, sẵn sàng vượt qua bao giây bất hạnh để có một giây hạnh phúc, vì cơ chế sinh tồn tạo nên niềm tin mãnh liệt về giây hạnh phúc phía trước.
Dù mọi giây hạnh phúc hay đau khổ đều mất đi khi quỹ thời gian hết, dù các dự định khi đó được hoàn tất hay không thì đó cũng chỉ là một giây kết. Cuộc sống là từng giây và không chỉ phục vụ cho giây kết đó. Sống để làm gì? Từng giây sẽ trả lời cho bạn dù bạn hiểu câu trả lời hay không :"p
Bạn hỏi như thế nào mới gọi là thực sự trưởng thành.
Khi bạn được gọi như vậy.
Hoặc khi bạn tự biết ;")

View more

Ad ơi, mọi người thường bảo em có khả năng thuyết trình tốt.Em tự tin trước đám đông.Nhưng mà khi ở trong một nhóm nhỏ, em lại trở nên ít nói, thiếu tự tin.Nhất là nói chuyện đôi một thì em lại càng sợ.Em thậm chí rất ít khi bắt chuyện với người lạ.Dù em rất muốn giao tiếp và cởi mở hơn.

Dấu cách, dấu cách T.T
Có lẽ em quen với việc nói có kịch bản, nói một mình, nói có mục đích và có nhiều khán giả.
Nói chuyện phiếm thường ngẫu nhiên, ít tính mục đích, ít tiếng vỗ tay nên có thể em bị thiếu đi những điều kiện quen thuộc vẫn làm mình tự nhiên.
Mỗi môi trường nói đều cần có sự làm quen và thích nghi. Môi trường nói chuyện phiếm rất dễ làm quen vì nó thoải mái, đủ các chủ đề trên trời dưới biển.
Tính dân chủ ở môi trường chuyện phiếm rất cao, mọi người đều có thể gợi chuyện nên em có thể bắt đầu bằng việc đưa ra một chủ đề mình quan tâm, nói tốt.
Cứ có chủ đề và vài thắc mắc là mọi người sẽ hào hứng triển khai, bổ sung thông tin, đưa ra lời khuyên, tìm giải pháp, tranh cãi...
Nói chuyện đôi một là thứ gây ra lúng túng cho rất nhiều người. Hỏi về sở thích, hỏi ý kiến về chủ đề nào đó và lắng nghe sự hào hứng của người khác có thể áp dụng trong chuyện này. Các câu hỏi luôn là cứu cánh.
Việc ít bắt chuyện với người lạ cũng không có gì là bất thường, nhiều người không có nhu cầu này.
Trong trường hợp của em, có hai khả năng:
1. Em thấy mình được coi là thuyết trình tốt nên em muốn có được sự nói tốt ở mọi nơi, chinh phục được mọi môi trường, dù có những môi trường mà em không có nhiều nhu cầu giao tiếp. Việc này có thể dẫn đến việc nhu cầu thành công của em cưỡng ép nhu cầu giao tiếp của em. Sự cưỡng ép này nếu giúp em tập luyện nhiều hơn, giao tiếp thoải mái hơn, tự tin hơn cũng không tệ nhưng nếu làm em cảm thấy bị mâu thuẫn, mệt mỏi thì cứ tôn trọng nhu cầu có khoảng lặng của mình bằng cách dành thời gian cho nó.
2. Đơn giản là em muốn sống chan hoà hơn nhưng chưa làm được. Em sẽ làm được vì nhu cầu sống chan hoà sẽ giúp mình sớm tìm ra cách sống chan hoà.
Gluck :")

View more

Liked by: Ha Doan M SHINTề

Nếu ad thấy một tờ 100k và một cái ví bên cạnh chưa biết bên trong có gì, chỉ được nhặt một thứ, ad chọn ví hay tờ tiền.:))

Nhặt cái ví rồi lên Facebook thông báo trả cho người ta. Xèng thì không biết trả cho ai, nhặt vừa không thoải mái vừa mất thời gian T.T

Ad! Em hỏi ad trả lời, vậy sau khi xuất bản sách về ask, nếu có câu hỏi của em, em có phần bản quyền không hả ad? :))

Cuộn chuột sẽ thấy Ad đã thông báo mỗi câu hỏi được sử dụng trong cuốn Ad.fm sẽ tương đương với một cuốn sách biếu.
Việc này khá khó triển khai khi phần lớn các câu hỏi là ẩn danh. Vì vậy, khi Ad công bố danh sách câu hỏi đưa vào sách, ai có câu hỏi tình cờ rơi vào danh sách xin PM cho Ad. Nếu không thoả mãn với sách biếu thì có thể yêu cầu thêm.
Gluck, have fun :")

Ad nghĩ gì khi hiện nay giáo dục Việt Nam chưa có một triết lý chính thức? Cảm ơn ad.

Triết lí giáo dục văn minh rất đơn giản thôi: Giúp con người hạnh phúc và phát triển. Những người làm giáo dục tử tế đều thuộc nằm lòng điều này. Đây cũng là tiêu chí giáo dục ở mọi môi trường giáo dục hàng đầu.
Triết lí hay và chuẩn đâu có thiếu, vấn đề là bạn có thực tâm áp dụng vào mọi hành vi giáo dục và muốn trở thành nền giáo dục hàng đầu không mà thôi.
Nền giáo dục ở đây không chỉ là một tổ chức hoạt động kém như Bộ giáo dục và đào tạo, chính bạn cũng có thể trở thành một nền giáo dục.
Bạn giáo dục được cho bản thân hạnh phúc và phát triển là bạn đã giúp thế giới bớt đi một người thiếu hạnh phúc và không phát triển.
Làm được vậy với bản thân, bạn hỗ trợ về mặt giáo dục được cho những người tương tác với bạn. Việt Nam vẫn không ngừng phát triển và chất lượng sống không ngừng được cải thiện phần lớn là nhờ con đường lan truyền giáo dục chất lượng một cách tự nhiên này.
Như Ad đã đề cập ở một câu trả lời trước, giáo dục có ở khắp mọi nơi. Giáo dục, tự giáo dục là con đường của từng cá nhân. Không nên thụ động trông chờ hay ỉ lại vào những cụm từ chung chung, không sáng sủa, không có ai đứng ra nhận trách nhiệm khi sai như "giáo dục Việt Nam".
Để hạnh phúc và phát triển thì mỗi người đều phải không ngừng học hỏi. Nguồn học hỏi phải rộng lớn hơn rất nhiều những cái người ta bắt mình học và nó luôn được mở rộng bởi sự ham học hỏi. Đừng chờ giáo dục thay đổi, hãy thay đổi cách học để vợt được giáo dục bay đầy trong cuộc sống :")

View more

Em là một giáo viên, thu nhập 2.3 triệu một tháng. Để trang trải cho cuộc sống với thu nhập đó rất khó khăn. Hiện nay Nhà nước lại có những hạn chế về việc dạy thêm, ad suy nghĩ gì về điều này? Cảm ơn ad.

Thông thường, khi có vấn đề về lương, người ta chỉ việc đến gặp người trả lương cho mình và đàm phán.
Giáo viên đến gặp hiệu trưởng. Hiệu trưởng nói tôi trả lương theo quy định của nhà nước. Đi gặp nhà nước nhé.
Giáo viên bèn đi tới các cấp cao hơn, tìm gặp nhà nước.
Ai cũng nhận mình là người nhà nước nhưng không ai biết mặt mũi nó như thế nào.
Giáo viên thấy đi lại tốn kém quá, lại hụt vào lương nên tặc lưỡi cho qua, chờ măm lương hưu.
Nhờ giỏi trốn tránh trách nhiệm mà nhà nước không ngại duy trì cơ chế lương còm cõi cho giáo viên, bác sỹ, công an. Đồng lương không giúp họ đủ sống và nuôi sống gia đình. Đó là lí do họ không thể tập trung làm giáo dục, chăm sóc sức khoẻ và bảo vệ người dân.
Khi không làm được tốt những việc của người nhà nước là chăm lo cho cộng đồng, người nhà nước không nhận được sự hài lòng, kính trọng của cộng đồng. Không có sự khích lệ trong công việc, họ không còn yêu nghề và không còn hiểu bản chất của nghề, không còn lưu tâm lời thề của nghề.
Không còn yêu nghề, họ tập trung sinh tồn và nhanh chóng nhận ra nghề của họ có thể hái ra tiền, khi làm sai, làm trái với lương tâm: Mua bán điểm số, suất học, toa rập với nhà thuốc vắt kiệt tiền của bệnh nhân, trấn tiền của người tham gia giao thông nhân danh pháp luật, chạy án...
Chừng nào nhà nước không vận hành được một hệ lương tốt cùng quy trình giám sát độ minh bạch trong thu nhập của người nhà nước, người nhà nước khó có thể không trở nên đê tiện và gây hại cho toàn xã hội. Vì nghèo sinh hèn, còn giàu thì không có cơ sở pháp lí với hệ lương như vậy.
Trước khi được hưởng hệ lương tốt, chỉ có một cách làm giàu không bất chính cho người nhà nước là làm thêm.
Việc nhà nước cấp đất cho người nhà nước là một bất công xã hội rất lớn vì trái đất là của chung, đất bị nhà nước lấy hết sau đó lại chỉ cấp cho một phần nhỏ dân số, phần khác phải đi mua chỗ chui ra chui vào trên trái đất của mình. Tuy nhiên, đây chỉ là các phân tích, không bàn sâu về tính bất công.
Mảnh đất nhà nước cấp cũng có thể là một vốn liếng không nhỏ. Có những người nhà nước hiếm hoi không phải người xấu cũng đã giàu lên từ việc đem nguồn vốn này vào thị trường bất động sản, nhờ may mắn hoặc chỉ số thông minh cao. Đây là một trong những việc làm thêm sinh lời nhất dù rủi ro tay trắng, ôm nợ cũng cao.
Người thì mở quầy thuốc, phòng khám tư, người thì chăn nuôi, trông xe, bán hàng qua mạng, người thì dạy thêm...
Ad không thích việc học sinh ở trường đã quá tải lại phải đi học thêm nên thấy việc hạn chế dạy thêm cũng là việc tốt hiếm hoi nhà nước làm được, giúp nhiều học sinh đỡ bị tra tấn 2 lần. Tuy nhiên, nếu học sinh có nhu cầu và môn học thêm hay, làm các em vui hơn thì nhà nước chẳng thể cấm.
Học quy trình trồng rau, nuôi gà tốt cũng giúp nhiều người sống tốt với mức thu nhập thấp. Hồi xưa, con người đâu có nhà nước, đâu được trả lương vẫn có thể tự cung tự cấp mà.
Ad không giúp gì được cho em trong chuyện này nên, sau ba ngày nghĩ miên man, kể chuyện lan man mua vui vậy.
Cảm ơn em :")

View more

Tại em đọc nhầm cái post của ad, tưởng là con giai ad vẽ xong ad xăm: https://www.facebook.com/sachnguyenthehoanglinh/photos/a.275221482596426.62544.275176572600917/742454745873095/?type=3&theater Vậy ad có biết chỗ nào chỉ mem với. (em rất tin tưởng những gì ad recommend ạ).

Nhỏ nhà Ad vẽ cũng đẹp nhưng chưa vẽ được khoa học thế này.
Bởi mem tin tưởng nên Ad không recommend cái gì mình không biết. Cũng phải có thứ Ad không biết để mem tự tin hơn chứ :"b
Sozi. Gluck :")
Liked by: Nguyen Nghia

Ad ơi, ad xăm ở đâu vậy ạ? Em muốn xin địa chỉ, ad có thể share được không? Cảm ơn ad.

Ad không có hình xăm vì sợ đau.
Kiểu này mà hình cảnh Việt Nam tra tấn bắt "chỉ ra những cái sai của Đảng để chúng em còn tiến bộ" chắc khai hết T.T
Liked by: Ốc

Ad có đang dùng một thứ gì mà ad vi phạm bản quyền không? :))

Đồ vi phạm bản quyền của Ad chủ yếu nằm trong Desktop đang hỏng bao gồm Win không bản quyền và một số phần mềm khác. Mặc dù người cài máy cho Ad nói em cài cho anh đồ có bản quyền nhưng Ad biết là không mà, đi mua đĩa cài suốt, có cái nào có bản quyền đâu T.T
Ad cũng mua thẻ xem Pub là trang phin rất nét nhưng không có bản quyền.
Ad muốn dùng tiện ích cơ bản để cập nhật cùng thế giới, Ad muốn xem tinh hoa của thế giới. Mà tiền và thời gian để dùng hoàn toàn đồ bản quyền chưa thu xếp được nên đành đắc tội với nhiều người.
Đồ của người khác Ad không nhận là của mình, cũng không đem đồ của người khác bán lấy tiền. Đồ crack mua về như phần mềm, thẻ xem phin không bản quyền chỉ dùng cho mục đích cá nhân. Ngoài gói nạp Wall thì cũng cung cấp nhiều siêu phẩm miễn phí cho nhân loại. Hy vọng các đại gia công nghệ thông cảm cho Ad và hiểu chính cơ hội xài chùa phần mềm và nhiều dạng tri thức khác đã giúp trình độ công nghệ, hiểu biết của cư dân trên thế giới xích lại gần nhau. Người dân khắp nơi đều cần những nền tảng tri thức mới mẻ này để nâng cao chất lượng sống và cùng cứu thế giới. Các anh ấy đủ giỏi để hiểu và thông cảm cho những pha sử dụng cho mục đích cá nhân rất phổ biến này mà. Còn việc bắt bọn nhà sách in lậu, bọn bán phần mềm lậu, Pub... vì kinh doanh trái phép bản quyền của người khác khiến Ad Shopping vất vả hơn Ad cũng không trách móc, khóc nhè.
Ad cũng ưa thích đồ chính hãng vì độ xịn và chính sách bảo hành. Đã sắm rất nhiều đồ như vậy và sẽ ngày càng tiêu dùng theo cách này.
Cứ trách Ad thoải mái nha T.T

View more

Công việc trong mơ: Đạo diễn phim hay Đầu bếp?

Diễn viên phụ chuyên măm tiệc, máy quay lướt qua bàn ăn ê hề, nhân vật ăn uống say mê không thèm để ý.
Đạo diễn: Cut!
Chưa măm xong mà T.T

Ad ơi, em có vấn đề về presentation. Em là người không thích đám đông và không hợp với việc làm việc nhóm và thuyết trình, nhưng môi trường học tập của em đòi hỏi presentation rất nhiều. Em có thể chuẩn bị tốt nhưng đến lúc present em cảm thấy rất thiếu tự tin và chỉ chủ yếu đọc lại slide của mình..

(tiếp) ...em thường bị chỉ trích rất nhiều về chuyện này nhưng không biết làm cách nào để cải thiện. Giáo viên em bảo muốn thành công thì phải trở thành 1 người biết cách thuyết trình giỏi. Ad có thể giúp em cải thiện không ạ?
===
Tập luyện nhiều lần là cách duy nhất.
"Chuẩn bị tốt" là một điểm rất tốt em đã đạt được.
Em thử chuẩn bị thêm 2 việc này:
1. Đứng thuyết trình với đầy đủ đạo cụ nhưng không có khán giả nào bên dưới. Hạn chế nhìn vào Slide và nhớ được những điểm cần chỉ trên Slide, tập thao tác với đạo cụ gọn và chuẩn. Em vẫn sẽ có bối rối, ngắc ngứ, điều này rất tốt khi không có khán giả. Vì đó là lúc em nhận thức rõ và điều chỉnh những vấn đề này dễ hơn. Chọn các tư thế, vị trí thoải mái, tập thả lỏng duyên dáng để các động tác tự nhiên. Tập đến khi em nói và thao tác thật trôi chảy. Có thể để lên bàn vài mẩu giấy hay vài quả bóng nhỏ, đang nói mà ngắc ngứ thì ném vào một khán giả vô hình can tội làm tao mất tập trung để lấy lại uy lực.
2. Nhờ một bạn hoặc một nhóm bạn làm khán giả và lặp lại thao tác ở 1. Cố gắng nhìn vào mắt họ khi nói. Đây là cách để vừa nói vừa lắng nghe cảm xúc của họ qua ánh mắt. Khi nói trước đám đông hơn, có thể nhìn vào tóc hay cà vạt của họ nhưng thói quen nhìn vào mắt khi nói chuyện sẽ giúp em tránh những bối rối khi đang nói thì vô tình đụng mắt ai đó. Nếu không tập việc này thì nhiều ánh mắt sẽ như cục tẩy, nhìn vào là quên đang định nói gì tiếp theo. Tập đến khi em nói và thao tác thật trôi chảy. Nếu bọn bạn nó ngồi lâu nản quá thì đưa phong bì cho nó. Đây là động lực lớn để người ta đi họp. Ánh mắt khi có phong bì cũng hưng phấn lắng nghe hơn. Đó là lúc em bắt đầu có thiện cảm và sự thoải mái hơn với khán giả. Tập cả việc trước khi nói, nhìn quanh khán giả với ánh mắt thân thiện, em sẽ tự tin làm chủ sân khẩu hơn. Cách này cũng giúp tìm được một số người nghe thân thiện để có thể nhìn vào mắt họ khi nói. Chọn mấy người ở góc xa xa thì sẽ đỡ mất tập trung, ánh mắt lại xa xăm, bao trùm làm ai cũng thấy được quan tâm :"p Khi em tập một mình, cũng hãy tập đưa mắt thật từ tốn, nhìn vào một số điểm ở quanh đám đông vô hình.
Ngoài ra, để tránh quên hoặc dễ nhớ lại, em hãy hình dung bài nói như một chú khủng long trước mặt. Phần đầu chú khủng long là mở bài, có những gạch đầu dòng. Rồi thân bài, rồi kết luận. Trước tất cả là phần chào hỏi, hãy chào khán giả thân thiện như chào chú khủng long. Em cũng có thể vẽ chú khủng long đó ra với các gạch đầu dòng trên người chú để nhớ tốt hơn. Nếu không thích khủng long thì vẽ soái ca cũng được.
Ad sợ đám đông hơn em rất nhiều nên chọn việc tránh phải thuyết trình, em dám dấn thân vào việc này là giỏi hơn Ad rất nhiều, cố lên T.T
Gluck :")

View more

Liked by: Ha Doan

Ad ơi, hết chương trình “60 phút mở” lại đến clip này (link ở dưới). Có cách nào để tiếng nói góp ý của mình đến được tới VTV không ạ? Và liệu có khả năng họ sẽ thay đổi không? https://www.facebook.com/sahuhdihj.tauhu/videos/501414576724348/

Viết ra và thực hành một kịch bản cho trẻ con hành động như vậy với con mèo là độc ác, đầy giả dối. Việc chiếu nó lên truyền hình là không nhận thức được về cái ác, sự giả tạo và ngang nhiên tiếp tay cho nó. Cả nhà đài phải cúi đầu xin lỗi và người chịu trách nhiệm đưa nó lên phải từ chức là hành động của người tôn trọng lẽ phải.
Youtube, Facebook... cho mỗi người một tờ báo, kênh truyền hình của mình, nếu những góp ý đích đáng gửi trực tiếp đến VTV hay những tổ chức có sai phạm không hiệu quả, em có thể đưa tiếng nói của mình lên kênh của mình.
Xây dựng uy tín và độ chính xác cho mình, tiếng nói của em sẽ ngày càng có trọng lượng và được lắng nghe, lan truyền nhiều hơn.
Video này có trên mạng từ khá lâu. Có lẽ ai đó tranh thủ vụ "60 phút mở" vừa rồi lôi ra đấu tố VTV.
Ad xin bàn ngoài lề một chút...
VTV đầy rẫy sạn nhưng có một loại sạn cũng đang thao túng người dùng Internet, Facebook và là hiểm hoạ môi trường lâu dài.
Đó là loại sạn luôn lôi những vấn nạn của cuộc sống ra nhưng không hề vì cuộc sống. Mục đích của loại sạn này là nhăm nhe đẩy các sự vụ tiêu cực lên cao trào để câu View, kích động những cảm giác căm ghét, thù hận, mê mẩn cái xấu.
Chương trình "60 phút mở" vừa rồi không nói được đến những mặt tích cực của nút Share nhưng cũng đưa ra được những cảnh báo rõ ràng về loại sạn này. Tiếc là, các cảnh báo bị cài cắm quá nhiều động cơ trấn áp người dùng Facebook và chương trình quá thô lỗ nên phản tác dụng.
Để nhận diện loại sạn này rất dễ. Loại sạn này hàng ngày trưng ra những thứ tiêu cực như một sở thích, một công việc. Những đám đông bu vào với những Comment tăm tối bị mặc kệ, càng đông càng tốt. Giải pháp cho cuộc sống không được nỗ lực tìm ra nhưng sự căm ghét ngày càng đầy lên. Nhân cách của những người mê mẩn những thứ tiêu cực và thoải mái Comment xấu xí, ẩu tả bị xói mòn theo cách đó.
Đây mới thực sự là đám Zombie ăn não người và làm đầy thêm lượng Zombie toàn cầu nếu người dùng Internet tiếp tục bâu vào chúng.
Phê phán là một động lực quan trọng để sửa sai nhưng sự cộng hưởng lối phê phán tăm tối là thứ dễ dàng tạo nên một núi sai phạm khác.
Một Page có nhân cách phải có xuất phát điểm tử tế đầu tiên là tôn trọng bản quyền. Ăn cắp là một trong những việc xấu nhất. Bạn không thể thường xuyên lấy đồ ăn cắp, ém nhẹm nguồn để làm trong sạch xã hội. Những Page không có được tiêu chí cơ bản này, cho bạn biết, chủ Page là người thiếu danh dự và đang có những hạt sạn rất lớn trong đầu về ý thức chính trực.
Ngày 25/12/2006, bìa tạp chí Time công bố Nhân vật của năm. Đó chính là You/Bạn.
Nếu nhà đài cần nhân cách, bạn cũng cần nhân cách. Nhân cách của bạn đóng góp cho lượng nhân cách bao phủ môi trường sống của bạn.
Đây là thời đại mà ai cũng sẽ là một nhà đài.
Nếu ta không hài lòng về những sai phạm của VTV hay những kênh khác, ta biết sự không hài lòng về cái sai khó chịu thế nào nếu ta cũng tạo ra nó.
Danh dự không chỉ cần có ở những tổ chức lớn. Danh dự là tiêu chí chất lượng quan trọng của con người bạn.
:")

View more

Ad ơi hết chương trình 60 phút mở lại đến clip này link ở dưới Có cách nào để
Liked by: Ha Doan Huong Do

Em là đứa hỏi ad về freelance đây ạ. Qua câu trả lời của ad, em biết rõ hơn là làm Freelance chẳng dễ dàng gì.

Trong câu hỏi em không hề tự nhận : em giỏi viết lách. Chỉ là em cảm thấy em không phù hợp với môi trường công ty và bản thân phù hợp với freelance hơn. Đây là cảm nhận của bản thân em, vậy mà ad lại nói em tự nhận mình " giỏi viết lách".
(Tiếp theo) Em chỉ hỏi ad là nếu như giỏi viết thì có làm đc freelance ko? Em không mang cá nhân em áp dụngg vào câu hỏi đó, nếu em hỏi" em giỏi viết lách thì em có làm freelance được không?" thì ad hoàn toàn có thể nói em theo cách mà ad đã trả lời
(tiếp). Ad nhận xét đánh giá em sao cũng được, em sẵn sàng tiếp nhận. Nhưng chi tiết mà ad cho rằng em tự nhận bản thân mmình " giỏi viết lách" thì ad đã lầm. Nói chung, cảm ơn ad đã nói cho em nhiều điều bổ ích, mong ad xem lại chi tiết mà em nêu ra. Cảm ơn ad.
===
Trong câu trả lời đó, Ad chỉ muốn phân tích cho em chứ không hề có ý chỉ trích. Cứ thoải mái đón nhận thông tin nhé :")
Ad cũng đã nhầm khi nghĩ câu hỏi "Giỏi viết lách thì có làm freelance được không?" là em nói về mình. Xin lỗi nhé.
Em chỉ việc tách mình khỏi phần trả lời đó và lấy thông tin cần thiết cho đỡ cảm thấy tổn thương. Cảm ơn em.
Gluck :")

View more

Em đã đọc câu trả lời của Ad về chương trình 60 phút đấu tố..., Ad trả lời rất là hay khiến cho người đọc như em như tìm thêm đươc viên thuốc tẩm bổ cho não của mình vậy. Tiếp theo bạn đó, em muốn hỏi Ad nghĩ gì nếu chương trình đó là sắp đặt cả về kịch bản và những nhân vật ngồi đó ạ?

Cảm ơn em :")
Đọc câu trả lời bên dưới nhé. Những nhân vật tham gia bộc lộ chính bản thân mình. Họ không diễn được thật như vậy.
Có thể trước chương trình, Phan Anh được Tạ Bích Loan nói trước "Em sẽ bị ném đá nhiều đấy nhé. Để thảo luận cho sôi nổi", Phan Anh ahihi tự tin "Mình đủ khoẻ mà" nhưng không ngờ gặp nhiều quái thú nói lấy được đến vậy. Sau đó chắc cũng tấm tức trong lòng "Chị ấy bảo chỉ là chơi thôi mà T.T". Phan Anh bị đì nhưng vẫn ăn điểm vì cách hành xử trong và sau chương trình đều nhã nhặn. Khuôn mặt cũng không nhăn nhúm vì bị tấn công, giữ nguyên vẻ đẹp trai nên càng được lòng khán giả, dù cách lập luận cũng lung tung beng.
Chương trình có định hướng đánh đập, lên án, dùng các chuyên gia để khiến Phan Anh phải cúi đầu nhận lỗi và cố gắng lèo lái những người tham gia vào kịch bản đó.
Có lẽ sự chống chọi đến cùng của Phan Anh lôi cuốn sức đì của Tạ Bích Loan, Hồng Thanh Quang và anh chuyên gia tâm lí Phạm Mạnh Hà mặc áo đoàn thanh niên tiêu biểu cho dạng người nhân danh tri thức để phục vụ tuyên truyền, doạ dẫm, nói liến thoắng, thiếu thuyết phục. Sự lôi cuốn này khiến các nhân vật này cũng có lúc quên mình đang ở trước ống kính, tính chiến đấu dâng cao và khiến chương trình mang tính truyền hình thực tế cao, vượt khỏi một số trù tính của kịch bản.
Anh Nguyễn Thái Sơn, người phân tích thị trường mạng khá cute, đưa ra nhiều thông tin thú vị nhưng cũng có vài câu bị hùa theo nhà đài, đi ra ngoài phận sự chuyên gia.
Anh Cu Trí chỉ ra được việc anh Phan Anh vẫn có thể cẩn trọng hơn với thông tin mình đưa ra. Và cũng kể ra câu chuyện anh Hồng Thanh Quang, người hung hăng chỉ trích nhất, cũng rất bừa bãi với thông tin trong vụ xe điên. Câu chuyện cũng tình cờ chỉ ra 2 anh này là cạ. Đời anh Cu Trí cũng đau đầu giữa 2 làn đạn đây.
Anh Na Sơn dạo này chững chạc hơn, cũng ghi điểm trong chương trình này, gỡ lại nhiều điểm anh đã mất trên đường đời.
Gluck :")

View more

[60 phút mở] Chú nghĩ gì về khả năng "thuyết âm mưu": Một số người đã cố gắng đóng vai ác để tiếp tục khơi dậy và chiến đấu cho vấn đề cá chết, sau khi bị chuyện bầu cử và Mr. O đến Việt Nam khoả lấp trên truyền thông ?

Thông điệp của chương trình rất rõ ràng (dù ẩn sau chủ đề về nút Share): Bàn về cá chết là hư.
Những nhân vật trong chương trình cũng không diễn, bộc lộ chính mình. Sau chương trình, người ta đang tranh thủ chỉ trích để giải trí và chiến đấu cho anh MC chứ không phải cá.
Tuy nhiên, kịch bản của em hay, có thể làm phin truyền hình Việt Nam :"p
Dù chưa ai đứng ra chịu trách nhiệm về vụ cá chết, biển với ty tỷ m3 nước sau hơn 1 tháng chắc đã sạch.
Bầu cử đã xong, ít ra những nhân vật mới lên trông mặt mũi sáng sủa hơn.
Obama đến Việt Nam được chào đón tưng bừng cho thấy người Việt Nam đã hoàn toàn sẵn sàng để có nền kinh tế thị trường thực chất.
Mỹ cũng sẽ tăng động thái bảo kê trên biển Đông, Trung Quốc tạm thời nằm im.
Bài phát biểu của Obama tại Trung tâm hội nghị quốc gia cũng rất rõ ràng về vấn đề dân chủ, nhân quyền. Obama về nước rồi hai bên vẫn sẽ tiếp tục đổi chác các vấn đề kinh tế, bảo kê và nhân quyền có lợi cho người dân cả hai nước.
Tình hình đang không tệ đâu, lo làm việc đê ;")

View more

Related users

Ý kiến của chú về chương trình 60 phút đấu tố giữa VTV và MC Phan Anh ạ?

Tạ Bích Loan là người điều phối chương trình này và là người khá cấp tiến mà vẫn bị ăn sâu vào não câu "mạng là ảo".
"Mạng là ảo" quan niệm sai lầm phổ biến bấy lâu nay.
Trên quan niệm này thì dù chị Loan cố tỏ ra khách quan "mạng không xấu, không tốt", vẫn bộc lộ nhiều sự kỳ thị, đánh giá thấp không gian mạng mà không biết rằng nó sẽ nhanh chóng thay thế không gian truyền hình nhà nước chị đang tham gia.
Chương trình tập trung nói đến nút Share trên Facebook nhưng không nói được về bao cái hay mà nút Share mang lại hay sự cải thiện quyền công dân từ nút Share. Chương trình chỉ tập trung và mặt tiêu cực của cách Share và một lần Share thông tin không chuẩn của MC Phan Anh với thông tin lấy từ truyền hình nhà nước VTC.
Chương trình cố gắng chứng minh rằng những thông tin tiêu cực được Share nhanh thế nào và trở thành ví dụ điển hình khi tốc độ Share chương trình tiêu cực này là chóng mặt dù đã bị dỡ xuống.
Việc người dẫn chương trình tấn công khách mời, huy động cả chuyên gia tâm lý học, chuyên gia thống kê để kết tội cho bằng được cũng như để khách mời khác là Hồng Thanh Quang thoải mái bộc lộ sự hung bạo như vậy là khá quái đản. Nó dẫn đến nghi vấn chị Loan được chỉ đạo để tổ chức răn đe MC Phan Anh, một người có nhiều người Share, đã đả động đến chủ đề cá chết nhạy cảm mà chính quyền muốn trốn tránh. Đây có thể là động thái dằn mặt những người dùng Facebook có nhiều Fan, thông điệp thường được truyền đi rộng rãi và ít nhiều không hài lòng với chính quyền.
Biểu hiện của chương trình cho thấy khá rõ động cơ của chị Loan: Quyết định từ bỏ sự cấp tiến để đổi lấy một thứ gì đó. Có thể là một sự thăng tiến sắp tới. Đôi khi, truyền hình hay ở chỗ, dù không phải đang xem phim nhưng ta xem được những vai diễn của cả một cuộc đời.
Những người còn tiếp tục thoải mái bày tỏ sự đàn áp trước ống kính là những người không hiểu chuyện chút nào. Người ta không chỉ chia sẻ những chuyện giật gân để giải trí mà còn chia sẻ những hình ảnh ghi lại sự đàn áp để tố cáo cái ác, bảo vệ lẫn nhau. Nhiều cái ác đã bị đào thải từ những sự chia sẻ này.
Thế giới thay đổi cực nhanh, người ta sẽ hiện đại hơn và công bằng hơn nhưng không bao dung hơn với kẻ xấu vì kẻ xấu là kẻ cướp đi thời gian sống tốt của người khác trong khi con người ngày càng quý trọng thời gian.
Những người thủ cựu thành công cuối cùng của một thời đại tệ hại sẽ là những người bị ghét nhất, chịu nhiều búa rìu nhất trong tương lai. Lí do là bởi họ còn sống trong tương lai nhưng đã lỗi thời và đã sai và chưa có ai trừng phạt. Chị Loan có lẽ chưa nhìn ra được viễn cảnh khổ thân này khi đi những nước cờ đam mê quyền lực mang tính tự huỷ của mình: Cố gắng leo cao hơn trên một cây cột sắp biến mất.
Mỗi tương tác của bạn trên mạng đều là hành vi của bạn. Đó vẫn là một môi trường sống mà nhân cách của bạn tương tác cùng nhân cách của người khác. Bạn có thể giao tiếp khác đi, như khi người ta lần đầu tiên dùng điện thoại, nhưng bạn vẫn giao tiếp bằng chính bạn. Và bạn chỉ tốt hoặc xấu, bạn đâu có ảo.

View more

Cháu đang chơi với một người bạn. Bạn ấy hay nói dối và nói xấu các bạn khác. Nhưng cháu vẫn chơi cùng vì chơi với bạn ấy rất vui. Tuy vậy, cháu vẫn có suy nghĩ là nên nghỉ chơi để bạn ấy nhận ra tính xấu của mình. Cháu nên làm gì hả Add?

Cháu nên tự có quyết định của mình.
Có rất nhiều dạng mối quan hệ mà cháu sẽ phải tự thẩm định và xử lí. Hãy tự lo ngay từ bây giờ, nhất là khi cháu đã biết phân tích vấn đề rõ ràng như vậy. Những thứ khó là thử thách để cháu mạnh hơn, sáng suốt hơn.
Gluck :")

khi bế tắc ta nên làm gì, không đâu là ngã rẽ, không lối thoát, suy nghĩ đơn giản hơn cũng vậy. Đúng nghĩa đen là tắt rồi, nên làm gì đây ad? Thiết nghĩ muốn mọc cánh lên thiên đàng/ mọc đuôi xuống dưới....

Rửa bát đi. Rửa đi rửa lại cho sạch, gọn. Rửa hàng ngày. Giúp người khác rửa.
Không nhiều người có khả năng rửa bát sạch, gọn do thiếu tập luyện hoặc thiếu ý thức chỉn chu. Có được điều này qua rửa bát là con đường lại sáng rồi.
Gluck :")
Liked by: Huuuuyền Anh!

Ad hình như hiểu sai ý của câu hỏi ... có tha hóa không. Câu hỏi muốn hỏi là người khác đối xử với mình rất tệ, mình không biết phải bao dung thế nào. Chỉ muốn sống cho bản thân của mình. Không phải hành động của mình có chất lượng hay ko !...

Mỗi hành vi sống của bạn đều là một hành vi có chất lượng hoặc không, bạn không thể chạy thoát khỏi tiêu chí chất lượng.
Khi bạn lựa chọn thì lựa chọn đó sẽ là có chất lượng hoặc kém chất lượng.
Nếu bạn tự đặt ra lựa chọn về hình thức là "sống cho mình hay sống cho người khác" thì bạn đang tự đưa cho mình 2 lựa chọn đều kém chất lượng vì nó không đầy đủ để có một cuộc sống hài hoà: Vì mình và vì người khác.
Cuộc sống rất sống động và cần sự linh hoạt trong mỗi tình huống. Nó không đáng để bị chia chẻ sẵn thành 2 hướng sơ sài rồi chỉ chọn một. Đó là cách tự làm hẹp đời mình.
Bạn đâu thể đong đếm mỗi hành động của mình là sống cho mình hay sống cho người khác. Mải đong đếm, bạn mất sự tự nhiên trong hành động.
Sống vì mình hay vì người khác mà chất lượng thì đều đem lại chất lượng cho cả mình và người khác.
Đó là lí do bạn nên quan tâm đến việc có được những hành động có chất lượng đến từ ý thức về chất lượng thay vì loay hoay dán nhãn "vì người khác", "vì mình" lên vấn đề. Việc dán nhãn, đổi nhãn lên vấn đề không giải quyết được chất lượng của vấn đề.
Bạn chỉ đặt tên cho thời gian sống không hiệu quả vừa rồi của mình là "vì người khác".
"Vì người khác" không phải lí do để bào chữa sai lầm.
Đừng quên là việc sống vì người khác cũng là không làm hại họ, không cung cấp cho họ cơ hội để trở thành người xấu, không dung túng cái xấu của họ. Việc này mới thực sự vất vả và tốt cho môi trường chung, nên đừng gọi lối sống của mình là lối sống "vì người khác" khi sự vì đó không làm họ tốt hơn, gây hại cho mình và còn có thể gây hại cho nhiều người khác.
Đừng quy chụp thất bại vào cụm từ "vì người khác" vì nó làm mình không đối diện phần gây ra thất bại từ bản thân và không giúp tránh thất bại.
Tránh xa những người đối xử tệ với bạn chứ không phải tránh xa việc cư xử tốt với người khác. Bạn sẽ tha hoá khi bạn đánh mất khả năng cư xử tốt.
Bạn cứ sống cho bản thân mình và dán cho nó cái nhãn như vậy nếu thấy đang cần như vậy. Nghỉ ngơi, thư giãn, ăn ngon :")

View more

Em ko thích làm việc bị bó buộc trong công ty, em thích làm freelance hơn. Giỏi viết lách thì có làm freelance với thu nhập khá được không ạ?

Rất nhiều người thích làm freelance nhưng độ khó của việc này không hề nhỏ nên số freelancer dặt dẹo là rất nhiều.
Bản chất của làm freelance là chính mình trở thành một công ty. Nghe thì oai nhưng chẳng giúp đỡ vất vả, nghiệt ngã.
Khi mình muốn có lợi nhuận khá thì mình phải xử lí thành công tất cả các hoạt động của một công ty. Phải có được rất nhiều thứ: Có sản phẩm, có vốn, có đường hướng phát triển, có khách hàng, có cân đối thu chi, tiếp tục có vốn, có uy tín, sản phẩm ngày một tốt hơn, uy tín ngày một cao hơn.
Em có thể giảm bớt một số khâu giấy tờ và thủ tục nhưng việc không có tư cách pháp nhân khi hoạt động sẽ khiến em dễ bị khách hàng bắt nạt, quỵt tiền. Xây dựng uy tín ngày một tốt hơn là cách để em có thể yêu cầu thanh toán sớm hơn cũng như khiến khách hàng sợ em đưa cái sai của họ ra công luận hơn.
Điều đáng lưu ý nhất là một freelancer sẽ phải chịu toàn bộ rủi ro của công việc. Đây là thứ khác biệt nhất so với đi làm thuê.
Khi cân đối thu chi, đừng quên để ra một khoản kha khá là vốn phòng chống rủi ro. Nó sẽ giúp đỡ đói khi không có khách. Nó cũng giúp đỡ tiêu xài hoang phí vì cách tính luôn ra lãi gây thêm ảo tưởng cho bản thân rất phổ biến trong giới freelancer.
Hãy để sức nặng của khoản vốn dự trữ này khiến cán cân luôn nghiêng về phía lỗ để không ngừng cố gắng làm ra nhiều sản phẩm hơn. Đôi khi có thể dùng nó để mua trang phục sáng sủa khi gặp khách hàng.
Con đường làm freelance trong lĩnh vực viết thường bắt nguồn từ việc có bài viết đăng báo, sau đó trở thành cộng tác viên cho nhiều báo. Profile cũng có thể được củng cố từ việc giành giải của những cuộc thi viết. Trở thành Copywriter cũng là lựa chọn của nhiều freelancer lĩnh vực này nhưng để có được đơn hàng tốt thường phải có Profile tốt.
Có một Page Facebook nhiều người đọc và in sách cũng là một cách. Nhưng Ad vào hiệu sách thấy những cuốn sách như vậy đang rất nhiều, có lẽ sắp đến điểm bão hoà, chỉ cần người đọc dám lên tiếng là chúng tẻ nhạt nữa thôi là xong phin. Những công nghệ hấp dẫn cũng đang dần xâm chiếm thị trường. Không nhanh chân là khóc.
Không còn phải tìm kiếm khách hàng là trường hợp hiếm hoi của những freelancer lão luyện, đã đầy uy tín và khổ cực. Còn lại, luôn tìm kiếm khách hàng đồng nghĩa với luôn tìm kiếm miếng vá cho dạ dày. Viết thuê cũng là chuyện sáo rỗng nên đừng kiêu.
Muốn làm freelance và không bị dặt dẹo vì lựa chọn này thì em cần hiểu những điều này và có sự tích luỹ sản phẩm, uy tín, làm đầy lên Profile.
Câu hỏi của em giống như đi xem bói vậy. Ad không phải thầy bói nhưng có thể cảm nhận thấy em đang chuẩn bị quá sơ sài cho tương lai.
"Em thích làm freelance" và "giỏi viết lách" chỉ là sở thích và cảm nhận chủ quan.
Vẫn có người thành công khi sống theo sở thích và có cảm nhận chủ quan đầy sức mạnh và độ chính xác. Cái đó gọi là tự biết. Nhưng khi em đưa ra một hỏi quá mơ hồ như vậy nghĩa là độ tự biết cũng như hành trang em đang có là quá ít ỏi.
[Cố gắng > Mong muốn] là công thức cho em lúc này.
Gluck :")

View more

Ad! Cảm ơn ad rất nhiều về những điều ad đã trả lời. Theo ad thì trong tình hình hiện nay, một nhà trường phổ thông cần phải mạnh dạn làm những gì để thực hiện vai trò giáo dục của mình đúng với nghĩa là nơi giúp trẻ phát triển và có sự hạnh phúc? Cảm ơn ad.

Cảm ơn bạn :")
Có 4 nguồn mà học sinh có thể học được nhiều nhất từ trường lớp là khuôn viên, giáo viên, bạn bè và giáo trình. Những yếu tố đó tốt thì chất lượng học của học sinh sẽ tốt. Học sinh cảm nhận được chất lượng trong môi trường học tập thì đó chính là sự phát triển và cảm giác hạnh phúc sẽ xuất hiện song song.
Tuy nhiên, vấn đề của hiện tại là đang thiếu những môi trường lí tưởng như vậy.
Cỗ máy giáo dục công quá thiếu lương tâm nghề nghiệp nên thay đổi rất chậm nhưng giáo dục tư linh hoạt hơn đang ngày càng nở rộ.
Trước đây, giáo dục hoàn toàn là bao cấp, nó giúp giảm chi phí cho phụ huynh nhưng cũng không cho họ nhiều lựa chọn. Họ khó có thể cho con rời bỏ môi trường này dù có thể môi trường này không hiệu quả hoặc tồi tệ vì như vậy sẽ bị mang tiếng thất học.
Trong bài toán này thì cán cân quyền lực luôn nghiêng về phía nhà trường khiến nhà trường miễn nhiễm trước phản biện. Quyển lực huỷ hoại chất lượng giáo dục vì giáo dục là sự thuyết phục bằng tri thức, lòng nhân. Người làm giáo dục luôn cần đau đau tìm con đường cho sự thuyết phục. Khi họ mải tích luỹ quyền lực để thuyết phục bằng quyền lực, đó là sự phản bội nghề nghiệp. Khi sự phản bội này mang tính hệ thống thì nó tạo nên vũng lầy giáo dục và sự cao quý của từ "giáo viên" vì thế mà giảm theo. Nó không khác gì câu chuyện xây dựng thương hiệu.
Khi cơ hội làm kinh tế mở ra cho mọi người, nhiều người có tiền hơn, hiểu về dịch vụ hơn, họ hiểu ra quyền có thể trả tiền để thuê dịch vụ giáo dục tốt cho con mình. Đó là lúc trường tư của những người thầy có tâm huyết với giáo dục và có đầu óc làm dịch vụ tốt có được vốn đầu tư từ phụ huynh để mọc lên. Những mô hình giáo dục văn minh, học hỏi được từ nhiều mô hình giáo dục hàng đầu trên thế giới bắt đầu nở rộ từ đây.
Một nhà trường phổ thông chỉ cần đi học những ngôi trường như vậy trên đất nước mình
về [khuôn viên, giáo viên, môi trường bạn bè và giáo trình] và nhìn thấy niềm hạnh phúc, sự khôn lớn của học sinh khi học tập ở đó là cải thiện được vấn đề của mình.
Phải học để dạy tốt hơn khi dạy kém, học để làm trường mình tốt hơn khi trường mình kém, đó là đạo đức nghề nghiệp. Xung quanh phát triển mà mình không chịu lắng nghe, không chịu học để tốt hơn thì đó là sự cố tình thất học. Trở thành giáo viên nghĩa là thành một chuyên gia về học để luôn cập nhật được cái mới trong giảng dạy chứ không phải con đường học tập thất nghiệp ở đây.
Sự mạnh dạn cần nhất cho một nhà trường phổ thông là mạnh dạn học hỏi các trường tốt, cho đỡ xấu hổ vì chất lượng kém, cho đỡ hại người. Tiền thuế tiêu đâu có ít.
Bắt học sinh phải chịu đựng những điểm bất cập trong giáo dục là ăn cướp tuổi xuân của các em. Vừa tốn thời gian học cái không phù hợp vừa tốn thời gian gỡ ra những cài đặt sai. Đó là tội ác.
Những môi trường học tập như trường Ams cần là môi trường phổ biến khắp đất nước chứ không phải là thiểu số. Đó là quyết sách giáo dục cần được ưu tiên hàng đầu nếu Bộ giáo dục và đào tạo xác định không tiếp tục làm hại đời bao em học sinh.

View more

Ad có quan tâm đến giáo dục phổ thông không ạ? Theo ad thì việc một học sinh đạt danh hiệu học sinh giỏi cuối năm dù em đó không thực chất đạt được kết quả như vậy ảnh hưởng gì tới các em ở hiện tại và sau này? Việc một học sinh 7.9 được nâng lên 0.1 điểm để đạt học sinh giỏi có nên không ad?

Nếu coi giáo dục là những tác động giúp trẻ phát triển và hạnh phúc, sẽ là sai lầm nếu chúng ta coi giáo dục phổ thông là độc quyền của nhà trường.
Giáo dục được hiểu theo nghĩa [giúp trẻ phát triển và hạnh phúc] phải là sự hướng dẫn, tương tác ở nhiều môi trường và khiến trẻ em yêu thích.
Có quá nhiều trẻ em sợ tới trường, phát bệnh vì đi học là bằng chứng sống cho sự phản giáo dục ở đó.
Chính vì vậy mà giao phó toàn bộ sự giáo dục trẻ em cho nhà trường giống như cách đầu tư "cho tất cả trứng vào cùng một giỏ", đầy rủi ro và cho trẻ em ít lối thoát.
Coi giáo dục là đem lại sự tốt đẹp và là hành vi cần có ở mọi mặt của đời sống chứ không chỉ giới hạn trong trường lớp thì chất lượng kém của trường lớp cũng không thể huỷ hoại được đứa trẻ.
Hiểu điều này thì các bậc phụ huynh cần đem lại và tìm cho trẻ nhiều nguồn giáo dục song song với trường lớp để hạn chế rủi ro từ nhiều trường lớp, vốn là môi trường thiếu trong sạch ở Việt Nam.
Lí do để khẳng định môi trường giáo dục trường lớp ở Việt Nam rất thiếu trong sạch là môi trường này bị Đảng áp đặt quá nhiều. Và Đảng thì quá thiếu thông minh và tử tế, và càng như vậy khi trình độ, nhân cách chỉ có vậy mà dám cho mình quyền chỉ đạo mọi mặt của đời sống. Việc này gây bấn loạn cho các hiệu trưởng và giáo viên. Áp lực chỉ tiêu, thành tích từ Đảng chỉ xuống cuối cùng lại đè lên đầu các em nhỏ. Điểm số của các em nhỏ trở thành vật thí nghiệm để giáo viên đỡ bị hiệu trưởng phạt, hiệu trưởng đỡ bị Đảng phạt hoặc có thứ để xin Đảng rót thêm tiền.
Một nhà trường bị bệnh thành tích thì kiểu gì cũng gây nên nhiều sự giả tạo trong điểm số. Đây là sự thiếu trung thực trong nghề nghiệp và sự thiếu trung thực trong nghề nghiệp là sự phản giáo dục lớn nhất. Vì trung thực trong công việc chính là nền tảng của danh dự cá nhân, yếu tố quan trọng trong phát triển nhân cách, là nguyên liệu tinh thần để một đất nước lớn mạnh, bền vững.
Nếu phụ huynh cũng bị bệnh thành tích thì sẽ đồng loã với dạng nhà trường trí trá này, thế lực gia đình hắc ám phối hợp với thế lực nhà trường hắc ám để đè lên đầu con trẻ hai ách thống trị. Đây là sự tổn thương lớn mà nhiều trẻ em phải hứng chịu. Nhiều khi, sự tự giáo dục là sự vượt lên khỏi giáo dục của gia đình và nhà trường.
Cũng có nhiều phụ huynh và giáo viên không mắc bệnh thành tích, họ ngầm hiểu sự đồi bại của cơ chế và chọn lối thực dụng: Điểm số cao -> Cơ hội xin việc cao hơn. Và đứa trẻ, dù không bị áp lực thành tích, cũng tham gia trò gian lận sửa điểm này một cách bình thường. Có điều, tính cách này khó có thể mang ra những nơi văn minh để sống.
Trông chờ sự thay đổi trường lớp là quên đi ta có thể đầu tư giáo dục từ nguồn khác.
Nhà khoa học được yêu thích hàng đầu hiện nay, Neil deGrasse Tyson, có 1 dòng trên Twitter:
"When students cheat on exams it's because our school system values grades more than students value learning."
Khi sinh viên gian lận trong thi cử thì đó là do hệ thống nhà trường của chúng ta coi trọng điểm số hơn sinh viên coi trọng học tập.

View more

Xung quanh mình thấy đc quá nhiều người sống cho bản thân, nên mình đã chọn sống vì người khác. Nhưng gần đây mình trải qua nhiều chuyện thì cảm thấy mình hỉ muốn sống cho mình ( bị lừa tình cảm, nhiều người lợi dụng,...) mình có đag bị tha hóa không..?

Sống vì bản thân hay sống vì người khác mà chất lượng sống tệ thì vẫn là sống tệ.
Như vậy, chất lượng sống mới là thứ quan trọng.
Chất lượng sống được đo hết sức đơn giản, bằng chất lượng của mỗi việc ta làm.
Một người cung cấp thực phẩm ta chưa gặp bao giờ, họ sống vì mình hay vì người khác?
Chỉ cần thực phẩm của họ đạt các tiêu chuẩn chất lượng ISO, không gây hại là ta biết họ đã có danh dự bản thân và trách nhiệm với cuộc sống.
Thay vì luẩn quẩn quanh những khái niệm sống cho ai, hãy đảm bảo chất lượng của những thứ mình đưa ra cho người khác. Một chiếc bát sạch, một câu Ask sạch.
Văn minh của một khu vực lớn mạnh từ văn hoá hướng tới một cuộc sống chất lượng bằng hành động chất lượng.
Những sự phức tạp hoá vấn đề mà đi kèm thường là những hành động lởm, sản phẩm lởm chỉ là sự trốn tránh con đường tu thân sáng rõ đó.
Tha hoá là kém chất lượng :")

View more

Ad! Em muốn biết làm cách nào để mình ghi nhớ những điều hay mà mình đã đọc được ạ? Em nhiều khi bị cuốn theo nhiều thứ hay nhưng không nhớ cụ thể là điều gì, e rất tiếc khi mình không nhớ những điều đã đọc đó. Cảm ơn Ad.

- Đọc chậm hơn để nhớ diễn biến trong từng trang.
- Sau khi đọc từng trang hoặc cả cuốn, nhớ lại những điều hay và note ra.
- Ghi nhớ mục lục. Đọc lại. Cố gắng nắm bắt được cấu trúc của cuốn sách, giống như mình đi vòng quanh một toà nhà và ghi nhớ toà nhà đó.
Những việc này đòi hỏi nghị lực vì nó như dạy cho não hình thành thói quen mới qua thử thách khó hơn. Chỉ làm với một vài cuốn sách là khả năng ghi nhớ sẽ cải thiện rõ rệt.
Không nhất thiết phải ghi nhớ những điều hay nhưng ghi nhớ được thì sẽ tiếp cận những điều hay khác dễ dàng hơn, nhớ lâu hơn.
Nếu muốn có thói quen khi kể lại, dẫn lại chính xác thì nên ghi nhớ.
Ghi nhớ cũng giúp có cái nhìn toàn cảnh hơn, nối các dữ kiện một cách chắc chắn, bớt mù mờ hơn và hỗ trợ cho những kết luận, nhận định chắc chắn hơn.
Muốn có khả năng nhớ tốt hơn thì buộc phải xây dựng nghị lực để hiện thực hoá mong muốn này. Nó giống như vốn đầu tư vậy.
Have fun :")

View more

Làm sao để có trách nhiệm với cuộc đời mình hơn hả Ad?

Nhìn thấy những vấn nạn đối với đời sống từ một chính phủ kém trách nhiệm rồi chứ. Mình cũng là chính phủ của bản thân mình :")
Liked by: Ha Doan Ốc

Ad đã bao giờ ốm vì deadline chưa

Có chứ, lười nhưng luôn cố gắng không sai hẹn trong công việc nên cũng nhiều lúc bị căng thẳng. Được cái ốm cũng có deadline, chỉ cho mình ốm vài ngày T.T
Già rồi, ốm lâu cũng có nghĩa là hồi phục lâu, càng hồi phục lâu càng giảm sức đề kháng, mệt mỏi, cáu gắt, hâm.
Biết vậy nên có triệu chứng ốm như sổ mũi, đau họng là chăm súc miệng nước muối, hạn chế ra ngoài, chịu khó măm đủ, ngủ nhiều ngay.
Nếu đau nhức cơ thể thì đánh gió luôn bằng lòng trắng trứng luộc bọc đồng bạc.
Cố gắng hạn chế xì mũi và ho, chỉ xì mũi và ho ít lần, cho bớt đờm. Lí do hạn chế: Để không bị thành thói quen xì mũi và ho cho đã, vừa dễ làm tổn thương thêm mũi họng vừa dễ lây cho người khác.
Nếu việc này không đủ thì đành ra hiệu thuốc. Uống vài viên thuốc cảm khi cảm thấy nên uống thuốc và dành nhiều thời gian nghỉ ngơi cũng là giải pháp không tệ.
Nước muối vẫn là thần dược trong nhiều trường hợp. Nhạc êm tai của Mark Knopfler an ủi và ru ngủ cũng vậy.
Mà lâu lâu ốm cũng không tệ. Có lí do chính đáng để không phải làm việc, lại được chăm sóc nhiều hơn. Khá thích ốm nhưng cố gắng có deadline cho nó để nó không thích lại mình :")

View more

Từ hôm nay em sẽ dậy sớm, đến công ty sớm, chăm chỉ làm việc, học tiếng anh và đọc ask của Ad đồng thời nghe nhạc của Ngọt ạ :))) Nhạc hay quá ^^

Em đã tìm ra được cách làm việc hiệu quả nhất thế giới đó.
Have fun :")

A ơi, e bị bệnh reading slump hơn 1 năm rồi. Hiện tại, e đang là sv năm 2 và vẫn giữ thói quen mua sách. Tuy nhiên, sau khi thỏa mãn cơn khát sách, e lại chẳng còn động lực để đọc chúng nữa, thay vào đó e lại lướt face, xem phim... Thật sự e rất muốn đọc sách, và thoát khỏi ttrạng này. A giúp e vs!

Những sự chuyển mình của thời đại, thường là do công nghệ, khiến ta bị cuốn theo trước khi ta nhận ra.
Phim ảnh, Facebook chính là những thứ hấp dẫn hàng đầu của thời đại mới. Gọi là kỷ nguyên số hoá cũng không oan.
Khi em bị hấp dẫn bởi những sản phẩm mới và ưu việt của thời đại, sở thích, thói quen tiêu dùng mới được hình thành. Trong khi, quỹ thời gian của cuộc đời là có hạn, sở thích mới, thói quen mới sẽ chiếm thời gian của sở thích cũ, thói quen cũ và dễ khiến chúng bị lãng quên.
Phim ảnh cũng là một dạng sách khác. Em vẫn phải "đọc" cốt truyện, "đọc" hình ảnh, "đọc" nhạc phim khi xem. Khối lượng tình tiết khổng lồ trong mỗi bộ phim giúp bộ vi xử lí của não bộ hoạt động nhanh hơn theo mạch phim, theo não bộ siêu khủng của những người làm phim. Nền điện ảnh được không biết bao nhiêu con người tài năng tham gia và việc xem phim không chỉ là giải trí mà còn là tiếp thu chất xám, vốn sống, lối sống, tư tưởng, tưởng tượng của họ.
Nếu coi phim ảnh là bước tiến hoá tiếp theo của sách thì Facebook là bước tiến hoá tiếp theo của phim ảnh, nơi mỗi lần tương tác trên Facebook của em là một dòng viết vào cuốn sách chung của đời sống được số hoá đang có hàng tỷ người tham gia, đầy sống động.
Dần dần, gần như toàn bộ dân số thế giới sẽ tham gia game này, sẽ tìm thấy tính giải trí, cơ hội làm việc, an sinh xã hội, bản ngã, sự cộng hưởng vì trái đất và cả các vấn nạn xã hội trên Facebook.
Việc sách bị quên lãng trước những thứ hấp dẫn và hiệu quả hơn là bình thường.
Tuy nhiên, sách sẽ luôn giúp nhiều cho não bộ. Đó là năng lực tưởng tượng trên chỉ những con chữ - bài học của sự tối giản. Không đánh mất niềm vui đọc sách cũng là giữ được niềm vui của sự chậm rãi thưởng thức, của sự đọc một mình, của sự vẫn hạnh phúc khi không bị rối lên vì lo tương tác.
Vẫn có thể thu xếp hợp lí để có đủ thời gian cho sách, phim ảnh và Facebook. Đọc sách, giữ được cảm giác "thô sơ", "cổ điển" chính là đối trọng lớn giúp mình cân bằng, bình tĩnh hơn.
Em hiểu sự quý giá của việc này thì em sẽ tự tìm lại sách thôi.
Ad cũng quên sách giống em một thời gian dài nhưng luôn chú ý để giữ được thói quen đọc những Post dài trên Facebook, tin tức để không sợ đọc dài. Đó cũng chính là những trang sách. Và vẫn luôn có những cuốn sách để quanh giường để ít nhất khi mình bấn loạn, giở ra đọc vài trang.
Đây không phải bệnh đâu, chỉ là sự chuyển đổi theo thời đại. Nhưng những "đồ cũ" như sách vẫn luôn được viết ra bởi những người mới thì sẽ là bị thiếu cập nhật nếu không dành thời gian thăm quan những mảnh đất tâm hồn của những tác giả khủng vẫn muốn giao tiếp với độc giả qua sách.
Gluck :")

View more

Ad Khốn ơi, một người đã đi đôi dép trong suốt 10 năm rất đáng ngưỡng mộ đúng không ạ? Hay chỉ là người ấy bị hâm thôi? Cháu đang băn khoăn dữ lắm.

Có người đi một đôi dép trong suốt 10 năm vì không có tiền mua đôi dép khác.
Có người đi một đôi dép trong suốt 10 năm vì có nhiều kỷ niệm với nó.
Có người đi một đôi dép trong suốt 10 năm vì vẫn hài lòng với đôi dép đó.
Luôn có những đôi dép người ta có thể đi trong suốt 10 năm vì vẻ đẹp, độ bền, tính tiện dụng của nó không mấy bị giảm. Những người dùng đi dùng lại những đồ đẹp, bền, tiện là rất nhiều và thường là những người ổn định, thông minh, tinh tế.
Như vậy là có quá nhiều lí do chính đáng và bình thường để người ta có thể đi một đôi dép trong suốt 10 năm.
Có mỗi dạng người trong suốt 10 năm không có đủ xèng để mua đôi dép khác là có thể kết luận ngay là bị hâm thôi. Không ai sống với mức nghèo không đủ tiền mua dép trong suốt 10 năm mà không bị hâm cả.
Có gì mà phải băn khoăn, ăn dép đi :"DDD

View more

Anh có Facebook chị Giang - họa sĩ của Lá studio không ạ :))

PM hỏi Bu Rên cùng Studio nhé: https://www.facebook.com/bu.ren
Bu Rên chính là hoạ sỹ minh hoạ "Ra vườn nhặt nắng" bản 2.0 đang làm thị trường bị sốt đó :")

Làm sao để mình biết cảm thông với người khác Ad ơi. Thỉnh thoảng người yêu/ bạn thân em kể chuyện buồn của họ hoặc rắc rối của họ, em ko đồng cảm được. Có phải em vô cảm ko ạ? Mặc dù em cũng lắng nghe tốt và em vẫn rớt nước mắt khi xem/ nghe những xúc động trên TV/mạng.

Sự cảm thông với người khác dựa trên hai yếu tố: Sự cảm thông tự đến và nhận thức rằng cần cảm thông.
Câu chuyện của em có thể tóm tắt như sau: Em nhận thức được rằng cần có sự cảm thông nhưng có những chuyện không gây được sự cảm thông tự nhiên của em.
Như vậy là em vẫn có một phần của sự cảm thông khi nhận thức nên như vậy và vẫn có cảm xúc với những tình huống gây được sự cảm thông. Biết lắng nghe cũng là dạng cảm thông cao cấp, nhiều khi, người ta chỉ cần có người lắng nghe.
Tuy nhiên, sự cảm thông là thứ dễ tan biến nếu ta không thực hành giúp đỡ hay đánh rơi ý thức băn khoăn về nó như em đang có.
Nếu ta tránh thực hành sự cảm thông, tránh hỗ trợ người khác tìm ra giải pháp cho những vấn đề họ đang gặp phải, ta vẫn có cảm xúc nhưng ta chỉ đặt vào những thứ ta không phải giải quyết vấn đề như phin ảnh. Như vậy, cuộc sống của những người thân sẽ thiếu sự cộng sinh của ta. Em có thể không xúc động vì chuyện của người khác, cũng chẳng cần thiết phải luôn như vậy. Nhưng cố gắng giỏi để có giải pháp hỗ trợ.
Tiếp tục băn khoăn nhé, còn băn khoăn là còn tìm ra thêm điều mới.
Gluck :")

View more

Related users

Ai là người tốt bụng nhất thế giới của Ad?

Nếu nói về hiệu quả của lòng tốt thì đó là vợ chồng Bill Gates và vợ chồng Mark Zuckerberg, đem lại cơ hội sống tốt hơn cho hàng tỷ người, trong đó có nhiều phụ nữ :")
Liked by: Hoàng Ha Doan

Chú giới thiệu cho con luôn một số tác giả/tác phẩn truyện ngắn hay ở Việt Nam với :-) :-) Con cảm.ơn chú nhiều.

Nam Cao, Vũ Trọng Phụng, Tô Hoài, Thạch Lam, Thanh Tịnh, Nguyễn Huy Thiệp.
Have fun :")

Cháu muốn hỏi là "từ giã" đúng hay "từ dã" đúng ạ? Trong album của Ngọt, sử dụng từ "từ dã" ạ, còn theo cháu được biết là "từ giã". Cháu đã nhắn tin hỏi Ngọt nhưng không nhận được hồi đáp. Chú trả lời cháu ở ask khác được không ạ vì nếu trả lời ở ask này cháu sợ Ngọt bị mất hình ảnh. Cháu là San ạ.

"Từ giã" đúng nhé. Đây là lỗi chính tả nho nhỏ và cũng không thể làm mất hình ảnh của Ngọt vì nó đâu có vấn đề gì đâu. Chắc bọn nó bận quá chưa trả lời thôi.
Nếu người nào sai chính tả nhiều quá hoặc viết ẩu quá thì mình nhắc cho họ. Còn những lỗi chính tả hiếm hoi mình phát hiện ra ở những người cẩn thận thì cũng như phần thưởng cho mình, cho thấy mình tinh mắt, cũng vui mà :")
Và sẽ vui hơn nếu mình tự hoàn chỉnh nó, giúp các tác giả đỡ quá áy náy vì chưa hoàn hảo.
Gluck, San :")

Ad ơi. Tại sao việc bạn James vớt rác tại Nguyễn Khang lại nhận được sự quan tâm và ủng hộ mạnh mẽ trong khi một số hoạt động bảo vệ môi trường khác của người Việt Nam (cũng thiết thực và ý nghĩa như của James) lại thường nhận được sự hồ nghi, ngờ vực hoặc thờ ơ của mọi người xung quanh?

Vì tâm lí sính ngoại của người Việt là không thể chối cãi.
Bởi tâm lí sính ngoại của người Việt mà người nước ngoài có rất nhiều lợi thế khi ở Việt Nam: Được trọng vọng, được bảo vệ, có nhiều tự do hơn vì chính quyền ngại đụng đến.
Việc này tốt, giúp nhiều người nước ngoài cảm thấy thoải mái, hạnh phúc khi ở Việt Nam. Việt Nam làm họ hành phúc, họ muốn giúp Việt Nam hơn. Càng đông người nước ngoài văn minh đến Việt Nam càng giúp người Việt Nam có thêm nhiều trải nghiệm văn minh.
Một việc tốt thì sự quan tâm và ủng hộ là không bao giờ thừa. Yếu tố nước ngoài khiến việc tốt được lan toả rộng hơn thì càng tốt.
Tâm lí người Việt quen thấy bẩn là trốn hoặc biến nó luôn thành bãi rác mà có anh Tây được coi là cao sang hơn đi xử lí việc này thì tất nhiên sẽ làm dấy lên thêm sự sùng bái và nhu cầu lên tiếng kiểu "thấy người sang bắt quàng làm họ".
Sự hồ nghi, ngờ vực với người làm môi trường có lẽ đến nhiều do các phong trào Đoàn đội phô trương, trí trá, tốn kém mà hiệu quả lại không cao. Làm việc mà cứ hô to tôi đang làm đây thì không khác gì đứa dở hơi, mất tập trung.
Nếu bạn yêu thích việc gì đó và việc đó tốt, cứ làm để thoả mãn nhu cầu làm việc tốt của mình thôi. Cảm giác "mình không được như anh ấy" chỉ là cảm giác ghen tị, mải so sánh vì thèm nổi tiếng, thiếu tập trung vào công việc của mình.
Cảm ơn người làm việc tốt và không quên phần việc của mình, cứ vậy là chất lượng cuộc sống đi lên ngày một nhanh.
Những đám đông giả tạo luôn hô hào, dạt theo bất cứ sự kiện nào trong khi lối sống thì xấu xa, làm việc kém hiệu quả đã từ lâu là một mớ rác khổng lồ trôi nổi trên báo mạng, Facebook.
Đây mới là mớ ô nhiễm cuộc sống lâu dài hơn cả vụ cá chết vì đó chính là lớp người rác sẽ liên tục cuốn thêm những người mới vào. Tránh xa những bãi rác đó, luyện để có những Comment sạch sẽ, tử tế, có nội dung là cách để bạn không trở thành rác.
Have fun :")

View more

Chú giới thiệu những tác phẩm của Nguyễn Huy Thiệp chú thích cho con với ạ. Con cảm ơn chú nhiều. Con vừa đọc cuốn Chảy đi sông ơi và rất thích ạ^^.

Phần lớn các truyện ngắn của Nguyễn Huy Thiệp đều rất khủng, đây là người viết truyện ngắn xuất sắc số 1 Việt Nam tính đến thời điểm này. Có thể yên tâm là sẽ có được nhiều giá trị khi tìm đọc toàn bộ các truyện ngắn của ông này.
Tiểu luận của Nguyễn Huy Thiệp đọc cũng thích, không chặt chẽ và không đủ thuyết phục nhưng có nhiều điểm thông thái, tinh tế, lối kể hay.
Tiểu thuyết thì dở òm, tự làm hại danh tiếng về truyện ngắn của mình và cho thấy mình đã hết thời nhưng rảnh cứ đọc.
Bonus: http://nguyenhuythiep.free.fr/tacpham.html
Have fun :")

Làm sao để thông minh hơn mỗi ngày hả Ad? Công việc mà em đang làm có quá nhiều việc lặp đi lặp lại. Để xử lý hết, dần dần em chuyển sang trạng thái tự động, không còn sử dụng ý thức, hay động não nhiều nữa. Nếu bộ não là cơ bắp thì em đang bị bắt ngồi xem tivi thay vì được tập thể dục.

Nếu em có thể chuyển sang trạng thái tự động nghĩa là em đã có kỹ năng thuần thục cho công việc đó, điều này tốt.
Như vậy, ít nhất, đỡ phải lo nghĩ nhiều về công việc đó.
Cố gắng tự động hoá gọn nhẹ hơn, như vậy thời gian dành cho công việc sẽ giảm đi và mình còn thời gian suy nghĩ, thưởng thức các thứ khác.
Suy nghĩ và thưởng thức là hai thứ không thể thiếu để làm cho mình thông minh hơn. Suy nghĩ là để não khoẻ hơn, chạy bền hơn. Còn thưởng thức là để não nhạy cảm hơn, thẩm mỹ cao hơn. Thẩm mỹ cũng là một dạng trí tuệ thuộc hàng cao cấp nhất.
Like Page của những người giỏi hàng đầu trong các lĩnh vực mình thích nhé, sẽ hàng ngày cập nhật được sản phẩm mới và cách nghĩ mới của họ. Từ đó mà suy nghĩ có thêm nhiều hướng đi và thẩm mỹ có thêm nhiều thứ để thưởng thức.
Gluck :")

Theo Ad làm thế nào để sống vô hại ?

Tu91’s Profile PhotoTú Đỗ
Bản chất của mọi sinh vật là phải ăn để duy trì sự sống nên cuộc sống là một cuộc ăn.
Con người là loài măm nhiều sinh vật khác nhất.
Mà đã là sinh vật thì khi bị măm sẽ thấy bị đau. Ít tế bào thần kinh hơn thì sẽ ít cảm giác đau hơn nhưng rõ ràng là không sinh vật nào muốn bị măm, đều muốn sống tiếp vui vẻ, tiến lên XHCN.
Nhưng con người cứ măm măm suốt, rất khó hoàn toàn vô hại.
Sau này số người ăn chay nhiều hơn, thịt nhân tạo thơm ngon được chế ra nhiều hơn mà không phải lấy từ động vật thì con người sẽ đỡ vô lại hơn.
Trái đất lúc đó sẽ được quy hoạch lại thành những thành phố tiếp tục an toàn khỏi thú dữ và trả lại cho động vật hệ sinh thái trên trái đất. Những con vật nào không muốn tham gia chuỗi thức ăn sẽ được con người cung cấp những không gian sống không bị săn đuổi để có cơ hội học tập, cộng sinh với con người, tiến hoá theo cách đỡ dã man hơn.
Nếu tạm gác chuyện măm động vật sang một bên, cố gắng để vô hại trong những chuyện khác thì cách để mình vô hại là mình không độc ác và hiểu biết để cẩn thận, cẩn thận sẽ cực kỳ giúp ích để tránh gây hại.
Không độc ác là không xâm phạm tự do của người khác và không có khoái cảm làm đau người khác.
Tránh gây hại là hiểu biết về việc mình làm và tránh những mặt hại có thể xảy ra của nó.
Ví dụ, mình bán rau, thấy hàng xóm phun thuốc độc để rau tăng trưởng nhanh, mình có 2 lựa chọn là tiếp tục bán rau sạch và bắt chước hàng xóm để mình có nhiều tiền nhanh hơn. Có ý thức không gây hại thì chọn lựa sẽ cực kỳ dễ dàng, không phải đau đầu vì nghĩ có nên làm điều xấu không.
Ví dụ, mình chưa lái xe tốt thì mình phải tìm không gian trống để đi thoải mái, cảm giác xe tốt. Hạn chế ra đường và đi chậm, đi vào làn dành cho xe đi chậm khi chưa chắc tay lái hay chân côn, chân ga, chân phanh, chưa biết quan sát hai bên sườn xe và qua gương. Đó là cách mình hạn chế tối đa xác suất có thể gây hại cho người khác bằng một phương tiện có thể gây nguy hiểm cao.
Tránh làm những việc nguy hiểm hay tránh dùng những đồ có thể gây nguy hiểm khi chưa biết điều khiển là cách để tránh gây tai nạn cho bản thân và người khác.
Loại người gây hại là loại người chỉ chăm chăm được việc của mình mà không lo đến chuyện làm hại người khác, làm hại không gian sống của người khác, không gian sống chung.
Không biết giữ sạch môi trường chung, vứt rác bừa bãi, nhổ bọt như không trên đường tưởng như là chuyện nhỏ xíu nhưng lại phản ánh rất rõ trình độ của nhân cách, nó chính là một dấu hiệu của não bộ hủ lậu đang cực kỳ thiếu ý thức về gây hại.
Lựa chọn gây hại hay không là ở mình.
Hiểu cái gì có thể làm hại, làm đau và hiểu cách để tránh điều đó là cách để sống vô hại.
Gluck :")

View more

Liked by: Ha Doan Thủy Tiên

Theo ad mục đích của một cuộc tranh luận nên là gì?

Nên có được giải pháp, điều mới mẻ hoặc sự hài lòng của những người tham gia tranh luận :")
Liked by: Nguyen Trinh

Ad ơi em vừa đọc cái ask của 1 bạn học quốc phòng. Đọc câu trả lời của Ad xong, tình cờ lại giống vài điều em vẫn và đang nghĩ dạo này. Em đang suy nghĩ về những người hay bất mãn với chế độ. Liệu có phải những người như vậy thì thường không mấy thành công trong công việc của mình không Ad nhỉ?

Chế độ kém cỏi và giả dối này gây bất mãn là đúng rồi. Không một chế độ tử tế nào lại vừa đánh người biểu tình bất bạo động vừa không dám chịu trách nhiệm, che đậy hành vi đó bằng cách cởi bỏ bộ áo công quyền. Không một chế độ nào tử tế lại đi chặn tin nhắn có từ khoá "bầu/cử" khi sắp đến bầu cử mang tiếng là tự do.
Đây đang là thế kỷ 21 (nơi con người cần tập trung làm những việc tử tế để mọi con người đều có an sinh xã hội tốt và cùng khám phá vũ trụ) mà còn làm mấy việc hạ đẳng đó thì chứng tỏ những kẻ tham gia làm việc hạ đẳng không hiểu gì về xu hướng của thế giới và sẽ bị thời đại nhanh chóng loại trừ không thương tiếc.
Cho nên, bất mãn (không thoả mãn) với chế độ chỉ là chuyện bình thường. Có rất nhiều người giỏi và thành công bất mãn với một thứ kém cỏi như vậy.
Bất mãn với chế độ là bất mãn với một đối tượng cụ thể, đó là quyền được có cảm xúc ghét thứ sai trái. Nó khác với người bất mãn là người quen bất mãn với mọi thứ, không phân biệt được đúng sai. Tôi kém cỏi, không làm được gì nên tôi chê tuốt, để tôi có cảm giác mình đứng cao nhất trong khi trình độ của mình đang ở đáy xã hội.
Đừng lo đến sự bất mãn của người khác, đó là cảm xúc cá nhân của họ. Em muốn điều tốt, em hãy làm ra điều tốt :")

View more

Ad ạ, em đang học quốc phòng 1 tháng. Thấy chúng nó làm việc không cần não Ad ah. Rõ ràng là trời mưa trước mặt, nó đứng trong hiên, tụi em đứng ngoài sân nó cóc cho di chuyển, còn hả họng là trời không được nắng cho lắm nữa. Ông nào cũng sâu sắc, lý tưởng mà cóc biết thương đồng loại. Why and why?

Logic nhé: Bọn sai bảo được bọn khác là bọn có não hơn dù bọn bị sai bảo nghĩ thế nào.
Để đứng được trong hiên, trước đó, bọn nó cũng bị dầm mưa dãi nắng như tụi em và còn lâu hơn. Có thể bọn nó ngu, ác nhưng bọn nó khổ không kém bọn em đâu.
May mắn là em chỉ có 1 tháng hành xác và may mắn hơn là có 1 tháng để hiểu ra mình còn yếu kém thế nào.
Cái gì mình không hài lòng thì mình nói ra. Người sâu sắc, lý tưởng thực sự sẽ lắng nghe và tìm giải pháp. Còn nếu họ không phải như vậy thì cố gắng phấn đấu giỏi hơn để không bị sai khiến bởi những người mình không phục.
Khi thực tại nó là vậy, mình không chấp nhận nó thì mình phải đủ giỏi để thay đổi nó. Nó đâu thay đổi bằng mấy lời than van của mình đâu. Càng than van và càng trốn tránh thực tại thì mình càng ảo và thành kẻ lệch lạc vì bị chìm đắm trong phán xét bằng cái ảo.
Giảm bực bội, lo rèn luyện hoặc lấy bực bội làm động lực, làm khí nóng để đẩy khinh khí cầu bay lên, để cố gắng hơn.
Gluck :")

View more

Tại sao không ai yêu em hả AD khốn kia =.- FA mãi mãi thật sao :")

Nếu em giữ được tình trạng FA mãi mãi, đó cũng là một kỷ lục thế giới. Ai bảo FA không khủng :"?
Liked by: nồi cháo cá

Nếu sáng mai thức dậy anh có thêm một khả năng mới, thì đó sẽ là cái gì?

Không còn khóc nhè mỗi khi phải thức dậy T.T
Liked by: Thủy Tiên

Hai đứa bạn thân của em yêu nhau được 8 năm. Thằng bạn thì mải lo sự nghiệp, chần chừ chưa muốn cưới. Cô nàng kia thì chỉ mong về ngôi nhà và những đứa trẻ. Tính cách hai đứa khác nhau, mà tình cảm tới giờ em nghĩ cũng phai nhạt. "Tao mà bỏ thằng đó thì tao biết lấy ai?". Em ở giữa, em nên làm gì ạ?

namelisvn’s Profile PhotoGà Que
Em đâu phải con bọn nó mà ở giữa tình cảm của bọn nó. Có những việc chỉ gây phiền nhiễu cho người khác vì sự can dự ngoài phận sự của mình :"p

Em chỉ theo dõi mỗi Ask của Ad thôi. Trung bình Ad mất bao lâu để trả lời một Ask?

Khó đưa ra con số chính xác vì có hàng nghìn câu Ask. Có câu Ad đã có sẵn câu trả lời hoặc nghĩ ra trong vài giây, gõ ra trong vài giây nhưng có câu mất nhiều ngày suy nghĩ và chỉnh sửa. Thường thì những câu trả lời dài, hết sạch hoặc gần hết 3000 kí tự cho phép sẽ mất từ 2 tiếng trở lên. Mỗi lần trả lời dài chỉ mất 2 tiếng là may mắn.
Con số trung bình 40 tiếng/tuần Ad dành cho Ask (cả suy nghĩ và gõ) đã đưa ra là khá chính xác. Có không ít lúc bị Cảnh sát giao thông dừng xe trên đường vì mải suy nghĩ quên bật đèn hay đi lúc đèn vàng, trong khi trao đổi, đầu vẫn lan man nghĩ về cách trả lời mấy câu Ask khốn kiếp. Đôi khi thành thực nói "tôi viết sách, hay mải nghĩ lan man nhưng luôn chú ý để đi đường không gây phiền, gây hại cho ai" cũng có được sự thông cảm từ mấy anh cớm.
Phải thú thật là Ad bị bệnh nghề nghiệp, đầu óc không thanh thản với các câu hỏi chưa trả lời được và áp lực đưa ra trung bình 2 sáng tác mới/ngày trên Wall thu phí. Đừng hỏi khó Ad khốn nhé T.T
Cảm ơn em :")

View more

Anh Linh, aloha anh. Nếu mua album của Ngọt thì sẽ có những lợi ích gì ạ. Nếu mua làm quà sinh nhật thì cá nhân anh nghĩ nó độc đáo không ạ. Em định mua sách của anh nhưng lâu nay nó ít đọc sách, nên hẹn thơ của anh vào dipk khác. 😵 Cảm ơn anh.

Xin chào :")
Lợi ích là em có Album đầu tay rất hay của ban nhạc số 1 Việt Nam hiện nay, cả về độ hấp dẫn của âm nhạc lẫn ca từ. Độ sáng tạo và sâu sắc của Ngọt là vượt trội.
Từ Album, em có thể lần ra các bản thu, Video của Ngọt trên Soundcloud, Youtube và thưởng thức thêm nhiều giá trị cao cấp trong cuộc sống mà Ngọt mang lại. Cực kỳ thư giãn và giúp cho tư duy mình có những lối nghĩ mới tử tế hơn.
Không nhiều % dân số có thể cảm nhận ngay những ban nhạc huyền thoại ở nước mình ngay từ những ngày, những năm đầu tiên ra mắt của họ. Nhưng nếu cảm nhận được sớm thì được ăn ngon sớm, được cảm giác may mắn vì ở Việt Nam vẫn được xem Live và chưa phải mua vé nghe siêu đắt chứ sao :")
Nếu Ad được tặng sinh nhật Album của Ngọt thì đó là một món quà quý giá để sử dụng thường xuyên. Hình thức Album cũng siêu đẹp luôn.
"Ra vườn nhặt nắng" bản mới cũng có thể làm quà tặng xịn nhưng Album nhạc này nghe còn Happy hơn đó.
Vấn đề là in có 1000 bản và sau mấy hôm ra mắt đã bán hết veo rồi. Mua hơi khó đó em ơi :"DDD
Gluck :")

View more

Đính chính

Trong câu Ask trước Ad đã dùng từ "chau chuốt".
"Trau chuốt" mới chính xác.
Nên xin làm câu Ask này để đính chính.
Một số câu khác vẫn còn lỗi như "cách" viết thành "các", "kiên trì" viết thành "kiền trì"...
Những lỗi này thường do tốc độ gõ nhanh bị thiếu chữ, hoặc từ chạy nhanh trong não bị dính dấu hai từ vào nhau. Có lúc thì các dấu ở gần nhau nên gõ nhầm.
Ad vẫn có thói quen soát lại chính tả nhưng khi kiểm tra lại, tốc độ đọc cũng nhanh và nhiều câu Ask có vài nghìn chữ nên cũng khó phát hiện những lỗi trốn rất giỏi này.
Lỗi vẫn là lỗi, chỉ là đưa thêm thông tin mong độc giả thông cảm hơn.
Hy vọng não bộ của độc giả khi đọc tự sửa giúp Ad khốn. Đa tạ :")
Sozi T.T

Đọc ask của anh cũng được kha khá, điều lạ lùng em nhận thấy có vẻ như anh bị ám ảnh một cách mạnh bạo về chính tả. Xoay quanh sự ám ảnh đó liệu có câu chuyện nào đặc biệt hay đơn thuần chỉ là một phần trong hệ giá trị sống của riêng anh vậy?

Ad không bị ám ảnh về chính tả nhưng không vui khi gặp lỗi chính tả của cả người khác lẫn bản thân. Giống ăn cơm nhai phải sạn. Từ ngữ cũng là thực phẩm cho tâm hồn. Dù sạn nhỏ hay to thì không có sạn ăn vẫn ngon hơn. Cố gắng không có sạn là cố gắng cho người khác được ăn ngon.
Một văn bản hay và không có lỗi chính tả sẽ chất lượng hơn một văn bản hay và có lỗi chính tả. Nếu văn bản quá hay thì lỗi chính tả trở thành chuyện nhỏ nhưng nếu chuyện nhỏ này được chau chuốt thì nó càng hoàn hảo.
Luôn vươn tới sự hoàn hảo là trách nhiệm của người bán sản phẩm, dịch vụ, tác phẩm cho người khác. Không phải lúc nào Ad cũng đảm bảo được sự hoàn hảo này, không phải luôn giữ được sự minh mẫn và nghị lực soát lỗi chính tả của hàng ngàn từ đến lần thứ 5 sau mỗi câu trả lời nhưng nếu làm được thì ngủ ngon hơn.
Người làm nghề viết phải có ý thức sạch sẽ này, nếu không muốn bị coi là "còn non", thiếu trách nhiệm và không tự trân trọng từng con chữ của mình.
Những người không làm nghề viết cũng nên có ý thức viết đúng chính tả. Vì ngôn ngữ bạn đưa ra cũng là một sự giới thiệu bản thân bạn. Rất nhiều người hiểu rõ điều này và họ có được sự trình bày sạch sẽ, cẩn thận.
Soát lỗi chính tả chính là luyện cho mình tính cẩn thận, tôn trọng khi đưa sản phẩm cho người khác. Đức tính này ở mỗi người góp phần làm nên xã hội văn minh, sạch sẽ.
Ngôn ngữ góp quá nhiều phần để xây dựng xã hội cũng như cuộc đời bạn, hãy đầu tư đức tính này vào ngôn ngữ.
Một người viết đơn xin việc, trình độ, kinh nghiệm còn chưa có gì, nếu không tích lũy từ những điểm cộng rất nhỏ là trình bày sáng sủa, biết soát kỹ lỗi chính tả thì bao giờ mới có được vài điểm trách nhiệm với công việc để lậm lưng đây.
Một Comment, một câu Ask ngắn ngủi nhưng cũng như một dạng đơn xin việc vậy. Đơn xin việc gì? Việc được tôn trọng, lắng nghe nhiều hơn khi tôi đã cố gắng để không ẩu và hời hợt.
Chỉ chăm tự soát lỗi chính tả thôi nhưng có thể giúp bạn tăng được chỉ số tôn trọng người khác và được tôn trọng hơn rất nhiều trong cuộc sống.
Sống ẩu thì còn than vãn gì đây ;")

View more

Ad cho tui hỏi, làm thế nào để có môt trạng thái tinh thần lành mạnh và khỏe. Tui đã đánh mất trong thời học đại học sau một lần bị trầm cảm, và bây giờ cảm thấy đầu óc rất là u mê , không còn sức sống !

Tình trạng của bạn khiến Ad không nỡ nhắc về việc chú ý dấu cách hơn. Nhưng lỗi chính tả là tín hiệu giúp thông báo sự hỏng hóc đâu đó. Tập trung soát lỗi chính tả và ngày càng mắc ít lỗi hơn chính là các giành lại quyền điều khiển não bộ từ tay sự u mê.
Chính việc giành giật lại sự đúng chỉnh tả là bài tập để cơ bắp của các dây thần kinh săn chắc hơn. Hãy bắt đầu với việc khá dễ làm hàng ngày này. Bên cạnh đó, đọc những thứ hay, vui, chính tả sạch nhiều hơn. Vừa là giải trí, đối chiếu vừa là nuôi dưỡng tính kiền trì. Tiếp xúc với những tác phẩm giản dị, sống động cũng là cách giúp ta thêm gắn bó với cuộc sống, nhìn nó mạch lạc.
Rất nên Đônan Chăm nghe nhạc để tinh thần có thêm nhiều sự phấn chấn, nhiều dây thần kinh rung trở lại. Có khá nhiều nhạc hay Ad đã giới thiệu trên Ask.
Hít thở sâu và chăm vận động luôn là thần dược chữa bách bệnh. Ad luôn lặp đi lặp lại điều này, vừa là bài thuốc đỡ tốn xèng cho độc giả vừa để nhắc chứng Ăn Dây Mơ của mình. Nói đến đây lại vừa gõ vừa hít thở vài hơi sâu, co duỗi cơ bắp, thật khoan khoái, tí quên mất độc giả.
Tinh thần lành mạnh và khoẻ cũng là một sự giàu có tương đương sự giàu có về vật chất qua lao động chân chính, đều cần nỗ lực, tích lũy mỗi ngày.
Sự cố gắng là từ khoá cho việc hiện thực hoá được mong muốn.
Nếu bạn không đủ cố gắng và bị ăn mòn, thôi thì cứ an ủi đó là chọn lọc tự nhiên vì đâu phải ai cũng vượt qua trầm cảm (vốn là triệu chứng không thích nghi được với tự nhiên) đâu.
Bạn đang có một thứ quý giá, một tia sáng trong tinh thần là sự mong muốn có được tinh thần lành mạnh và khoẻ.
Đó là nguồn vốn đầu tư ban đầu không nhỏ của bạn. Hãy làm nó sinh lời bằng sự tập luyện đều đặn, từ những việc nhỏ, dễ và tăng dần độ khó khi nó làm bạn vui hơn.
Ad khốn cũng như bao độc giả trên Wall lẫn khuyết danh trên Ask cũng là nạn nhân của trầm cảm. Ad khốn quá nhạy cảm trong cuộc sống và cầu toàn trong sáng tác nên càng bị trầm cảm tra tấn nhiều, mà chẳng biết khai cái gì để nó tha mới khổ T.T
Vậy mà có ai bắt được trầm cảm vào tù để nó đỡ làm hại chúng ta đâu.
Như vậy, trầm cảm mọc lên từ trong chính chúng ta. Muốn nguôi quên nó, chúng ta phải trồng được thêm nhiều loại cây cảm xúc, hứng thú lao động, tìm thêm nhiều sự quý mến, kính trọng cuộc sống, con người.
Đó chính là cách tự trồng trọt các hạt giống tinh thần bên trong mình để cạnh tranh với đám cỏ dại trầm cảm mọc lên mỗi ngày và đầy quý giá vì nó nhắc nhở ta 2 từ đại diện cho cuộc sống khoẻ mạnh: Cố gắng.
Zô :")

View more

Ad khốn có bao giờ nghĩ đến chuyện giảm cân không ạ? Cháu đã bị việc này ám ảnh gần 3 năm nay rồi huhu làm thế nào để thoát khỏi nó ạ? TwT

Đã có câu trả lời, cuộn chuột tập thể dục cho ngón tay đỡ béo nhé. Gluck :")

Làm thế nào để rèn luyện tư duy/ năng lực *critical thinking* hả AD =.=

Critical thinking có thể có thể hiểu là:
Lối nhận định (judgement) thông qua thẩm định (evaluate) và phân tích (analyze).
Như vậy, Critical thinking hiểu theo nghĩa tích cực cũng giống như tư duy sắc bén, khả năng thẩm định cao.
Tuy nhiên, Critic hay Judge thường được gắn với những từ đem lại cảm giác tiêu cực như phê bình, chỉ trích, phê phán, phán xét, phán xử. Cách dịch này khiến nó gây cảm giác tấn công, bạo lực, vùi dập.
Trong Critic (phê bình) thì có cả phê và bình. "Thi nhân Việt Nam" của Hoài Thanh, Hoài Chân được gọi là một cuốn phê bình văn học nhưng nội dung xuyên suốt là "bình", giới thiệu các tác giả yêu thích và bình luận về họ ở góc độ thưởng thức, với một thẩm mỹ cao.
Từ "phê bình" dịch từ "critic" bị hiểu rất hạn chế. Trên thực tế sử dụng thì phê bình cũng thường bị dùng như công cụ trấn áp, chê bai, gây thù ghét hơn là sản phẩm của những đầu óc phân tích cao cấp mở ra hướng nhìn mới mẻ, sâu sắc cho người khác, giúp thẩm mỹ của họ tốt hơn.
Nhiều người thích được gọi là nhà phê bình mà không có chút nhạy cảm gì về tiếng Việt, không biết từ đó đã gợi ngay về một khuôn mặt cau có. Nhà bình luận là được rồi. Nhà phê bình ẩm thực nữa, ẩm thực nghe đang ngon, có từ phê bình vào hỏng hết cả cơm cháo.
Để có năng lực Critical thinking, ta nên trau dồi:
+ Năng lực thẩm định/định giá thông qua việc đọc nhiều, xem nhiều cái hay, nỗ lực tạo ra cái hay để cái hay trở thành chính kinh nghiệm của bản thân.
+ Lối nghĩ sâu, lật đi lật lại vấn đề, tính đến các khả năng có thể xảy ra quanh vấn đề thông qua phân tích. Có 4 đội bóng thi đấu vòng quanh với nhau và mỗi đội chỉ đá một lần với các đội khác, vậy, có bao nhiêu trận đấu? Chỉ có một câu trả lời chính xác. Và tư duy phân tích các khả năng có thể xảy ra giúp ta có được câu trả lời chính xác.
Thước đo khi đạt tới Critical thinking chính là tính hiệu quả và thuyết phục nhờ sự chính xác trong các kết luận, nhận định, đánh giá - Judgement.
Judgement không chỉ là sự phán xét, phán xử mà còn là sự đánh giá. Và nó bắt nguồn từ Justice là Công lý, Công bằng. Bởi vậy, rèn luyện tính công bằng, nỗ lực khách quan cũng là cách để tăng sự chính xác trong các kết luận của Critical thinking.
[Khi chưa có được sự chính xác thì chưa có kết luận] cũng là một tôn chỉ của Critical thinking.
Tôn chỉ này là cách để dễ dàng phân biệt giữa những người suy nghĩ, thẩm định thực sự sâu sắc, chính xác, có trách nhiệm với phát ngôn và những người phê phán nhiều nhưng bộp chộp, đầy sai sót và không xấu hổ khi sai đang là thành phần dân số đông đảo nhất nước ta :"p

View more

Related users

Chú thật là tốt bụng khi khen cháu dễ thương. TvT Chú nghĩ cháu sẽ tìm được những người bạn tốt thật ạ? Theo chú, những kĩ năng hay những thứ hay ho, thú vị nào mà cháu nên tìm hiểu không ạ? Ví dụ như thơ của chú chẳng hạn, giá mà cháu biết chúng sớm hơn:"

Chơi một nhạc cụ sẽ giúp mình làm bạn với mình tốt hơn, thưởng thức kho âm nhạc mênh mông của thế giới tốt hơn.
Chơi một môn thể thao đồng đội, ví dụ bóng đá, cũng có thể giúp mình dễ kết bạn hơn.
Ngoài ra thì cuộn chuột nhé. Ad hay gặp những câu hỏi về nên học thêm điều gì nên các câu trả lời khác cũng có thể có gợi ý cho cháu.
Cố gắng giỏi thứ gì đó, chăm chỉ làm việc để có chi tiêu thoải mái nữa.
Gluck :")

AD ơi. em sắp sang 30 tuổi rồi. Da em ngày càng có nhiều nếp nhăn rồi nám các kiểu. Em buồn lắm, nhìn các em tuổi teen hoặc các chị em cùng tuổi mà da láng mịn làm em càng tự ti hơn.huhu. Có cách nào không AD ơi? Ngoài đời không thể photoshop được mà.

Sắp sang tuổi 30 mà chính tả còn chưa láng mịn là sao T.T
Tập trung soát lỗi chính tả sau mỗi bài viết chính là cách làm da mặt căng lên, da toàn thân khoẻ hơn, giảm nếp nhăn. Hít thở chậm và sâu, cảm giác mình như một quả bóng phồng lên xẹp xuống cũng giúp da đàn hồi tốt.
Còn nám da thì coi mình là Tây cho ngầu đi, vì Tây nó cũng nám da sớm và nhiều mà.
Ngoài ra có một siêu phẩm là Cetaphil để dưỡng da, rất lành. Vào Cetaphil.com để tìm hiểu và mua được hàng chính hãng.
Nếu không tự mua được, em có thể PM cho chị Nhiên là người đã mua tặng Ad một số lọ Cetaphil cứu cánh cho mùa đông nứt nẻ: https://www.facebook.com/phoenix.ho.925
Chị ấy làm hướng nghiệp ở RMIT và rất bận nhưng vẫn hay dành thời gian giúp đỡ mọi người, biết đâu, chị ấy có thể mua giúp.
Gluck :")

Có cách nào tìm kiếm các Ask theo ngày tháng không Ad?

Cuộn chuột tập thể dục T.T
Ở phía dưới, bên trái các câu trả lời có phần ngày tháng. Di chuột vào đó sẽ có ngày tháng cụ thể của từng câu trả lời.
Cuộn chuột để load nhiều câu trả lời rồi dùng Ctrl F để tìm cũng có thể cải thiện một chút thời gian tìm kiếm.
Ví dụ:
Ctrl F -> Từ khoá mình còn nhớ trong câu hỏi hoặc câu trả lời.
Ctrl F -> 20 ngày trước
Gluck :")

Chỉ là cháu muốn hỏi những người đi trước. Nếu học cấp 2 và cấp 3 cháu đều không có bạn. Theo chú khi lớn hơn, cháu có thể tìm được những người bạn phù hợp với mình không ạ? Cháu cô đơn lắm.

Cháu luôn có một người bạn mà cháu không biết, đó là bản thân mình. Mỗi ngày giải quyết các vấn đề của nó, dạy cho nó tốt hơn, hiểu biết hơn. Giờ cháu còn đau đáu tìm bạn cho nó. Cháu tốt quá đấy T.T
Qua ngôn ngữ viết của cháu, Ad thấy cháu dễ thương đấy chứ. Cơ hội có bạn tốt là rất cao. Có thể có những người muốn kết bạn với cháu nhưng do cháu thu mình mà người ta tiếp tục giữ khoảng cách, sợ làm phiền cháu nên cháu không biết. Tươi tỉnh, thả lỏng hơn nhé.
Có những người dễ kết bạn ở trường lớp, có người không. Có người tìm thấy bạn qua việc có chung sở thích, khi cùng làm việc. Có những người thì công việc yêu thích chính là tri kỷ, có những lúc họ lầm lũi nhưng vẫn tìm thấy niềm vui trong công việc. Đôi khi, ta lại tìm được những người bạn qua sách, qua âm nhạc, phim ảnh dù chưa gặp bao giờ.
Còn nhiều thời gian cho việc kết bạn, đừng lo lắng quá. Tranh thủ thời kỳ hoàng kim đang không bị mất thời gian nhiều cho bạn bè, cứ chăm sóc tốt cho người bạn là bản thân, trau dồi, mở mang thêm các kỹ năng. Các kỹ năng sẽ giúp ta tự tin hơn, tìm thấy được nhiều điều ta tìm kiếm hơn.
Gluck :")

View more

Ad ơi làm sao để tìm được công việc mình muốn làm? Em đang bắt đầu bằng việc thử làm những công việc em quan tâm nhưng vẫn thấy nản quá :'(

Khi chăm chỉ hơn, ta sẽ tìm được nhiều việc yêu thích hơn.
Bởi sự thiếu chăm chỉ sẽ khiến ta tìm mọi lí do để làm tăng sự nản công việc, giúp ta đánh mất công việc và được quay trở lại sự thiếu chăm chỉ đầy dễ chịu vì không phải đương đầu với công việc. Đây là logic tâm lí phổ biến của những người sợ lao động.
Nhưng rồi sự không có công việc sẽ làm sự thiếu chăm chỉ không còn dễ chịu nữa. Những sự thiếu thốn, những lời chỉ trích. Mà ta thì không có bản lĩnh lao động nên quá yếu đuối trước những lời chỉ trích đầy sức nặng của những người đã lao động thành thần. Chưa kể còn bị phụ thuộc về thực phẩm, xèng nong. Thua là phải.
Công việc chính là một dạng người dẫn đường thông thái và đầy trải nghiệm, giúp em hiểu mình hơn. Nhưng đi vài bước em đã đuối và nản người dẫn đường thì làm sao thu hoạch được hoa trái của sự yêu thích công việc mà tự tay em phải tìm kiếm hạt giống trên đường đi và đổ mồ hôi vun xới nên đây :"?
Bắt đầu luyện sự chăm chỉ từ việc nhà là phương pháp hiệu quả nhất. Coi như làm Ôsin phục vụ cho gia đình trước khi kiếm được việc gì hay để mọi người đỡ ghen tỵ với sự không phải làm việc nhiều như họ của em đi.
KFC cũng là môi trường khá lí tưởng để thử sức.
Cuộn chuột cày Ask này để có thêm những tư vấn chi tiết hơn nữa.
Gluck :")

View more

first kiss với người mình yêu nhưng người đó k yêu mình (ng ta có ng yêu rồi), người đó là người chủ động. Em có lỗi không ạ?

Em phải tự lo chuyện tình cảm của mình thôi, vì đó là sự riêng tư.
Xin lỗi nhé, Ad chỉ có thể trả lời những câu hỏi như thế này như vậy.
Chúc tình cảm của em không bị lợi dụng. Trong một mối quan hệ thì tôn trọng là tốt và lợi dụng là xấu.

ad có nghĩ mình xấu tính không? Mà hình như ai cũng xấu tính cả, ngay cả đứa hỏi hihi. Vậy ad có cách nào để giảm bớt sự xấu tính lại không ạ?

Quá xấu tính luôn. Luôn đòi hỏi nỗ lực của độc giả giả tương đương nỗ lực làm việc của tác giả trong khi phương trình này không có thực.
Cách để giảm bớt sự xấu tính là tăng sự xấu hổ khi xấu tính :")

Ad ơi, làm sao để em biết được ý nghĩa sống? Khi mà em thấy tất cả mọi thứ đều sẽ quay trở về con số không.

Chỉ có 2 thứ giúp em hiểu ra ý nghĩa sống thôi.
1. Lúc còn nhỏ xíu, em không biết dùng đũa, giờ em đã dùng thành thạo. Đó là một trong vô vàn kỹ năng em tích luỹ được. Em đang có một kho báu của kỹ năng > 0. Em đang giàu có mà không biết.
2. Em thử nhịn thở, em sẽ biết tự con người em có nhu cầu hít thở và sống trong cuộc sống này thế nào.
Gluck :")

Dạo này nhạc Việt anh hay nghe của những ca sĩ nào vậy, Linh ad. Ngọt, anh thích nhiều nhiều bài nào của họ vậy?

Tuấn gà và Ngọt vẫn là 2 tượng đài về âm nhạc lời Việt của Ad. Ngồi với những người làm nhạc Việt Nam mà không biết đến 2 cái tên này, Ad cảm thấy đáng thương cho nghề nghiệp liên quan đến thẩm mỹ và sáng tạo của họ.
Những bài của Ngọt Ad thích:
Tha lỗi cho tôi, Cá hồi, Cho tôi đi theo, Không làm gì, Đam mê, Xanh, Em dạo này, Khắp xung quanh, Quan điểm, Xin cho tôi, À ơi, Một ngày không mưa, Loài người mọi nơi, Những chuyến phiêu lưu, Bartender. Và các bài còn lại.
Thảo & The Get Down Stay Down cũng là một nhỏ có yếu tố Việt ở cái tên và có đẳng cấp quốc tế như Tuấn gà và Ngọt nhưng nhỏ này hát nhạc tiếng Anh. Kệ, là siêu phẩm cứ giới thiệu :"p
Một hôm nghe Radio thấy một bài song ca rất hay, đặc biệt giọng nữ đẹp và xử lí tinh tế, không biết là ai. Google điều tra, hoá ra là giọng Văn Mai Hương. Nhỏ này quá gây ngạc nhiên ở bài này. Chững chạc :")
http://mp3.zing.vn/bai-hat/Thoi-Thanh-Xuan-Se-Qua-Pham-Hong-Phuoc-Van-Mai-Huong/ZW7OA8CC.html

View more

Ad ơi bao giờ Ad ra sách Ask.fm thế ạ? Em muốn sờ vào nó quá, T_T

Việc này là tuỳ Just Thắng đến từ Ngọt. Nó phụ trách chọn lọc và thiết kế cuốn này. Dí nó nhé, đừng dí Ad :"p
Cảm ơn em, độc giả xịn T.T

Anh có dùng cần sa không ? Bởi em thấy anh có cách suy nghĩ giống như một đứa trẻ, điều này thật khó khăn đối với em nên em hay sử dụng cần sa

Thi thoảng.
Tuy nhiên, việc suy nghĩ, sáng tác của Ad không phải do cần sa tạo ra. Ad bắt đầu hút cần khi đã hơn 30 tuổi. Trước đó, Ad chỉ uống sữa và Coca và vẫn có nhiều nghìn tác phẩm.
Sau này Ad đua đòi, dùng nhiều chất kích thích như rượu, bia, cà phê, thuốc lá và dùng khá nhiều theo cách khá ngu và hủy hoại sức khoẻ như để thử sức chịu đựng, làm mình tê liệt nỗi buồn, dễ ngủ hơn. Nhưng Ad thường dùng lúc rảnh rỗi, nhậu nhẹt. Lúc sáng tác mải tập trung, cầm lên cốc rượu hay điếu thuốc cũng sợ mất thời gian.
Những thời điểm Ad bia rượu nhiều thì cũng nhiều lúc thời gian bia rượu trùng với thời gian sáng tác nhưng chỉ là sự trùng hợp ngẫu nhiên. Ad luôn giữ cho việc sáng tác của mình không bị điều kiện hoá bởi chất kích thích.
Cần sa giúp Ad có thêm cảm hứng và hướng sáng tác nhưng Ad cũng luôn chú ý để việc sáng tác không phụ thuộc vào nó. Vài tháng nay Ad không hút cần nhưng chất lượng viết vẫn ngày một ngon hơn vì chất lượng viết ngày một ngon hơn là tôn chỉ của Ad, dù trước hay sau khi biết đến cần sa.
Nếu cần sa giúp suy nghĩ của em thông suốt hơn, tự nhiên hơn thì nó có hiệu quả với em. Tuy nhiên, cũng phải để ý đến hậu quả nếu suy nghĩ bị lệ thuộc vào nó như lá thuộc bài, không có nó thì tăm tối. Chú ý sức khoẻ nữa, tránh để việc dùng cần làm mình bị ì, lười vận động.
Có thời điểm Ad dùng cần sa khá nhiều và bị giảm trí nhớ, nóng tính hơn. Tuy nhiên, là người luôn nhận thức bản thân, Ad phải điều chỉnh ngay, tăng cường luyện trí nhớ và ý thức tránh cáu gắt khi hút cần. Nếu cho rằng cần sa tốt mà việc dùng nó biến mình thành người xấu hoặc chất lượng sống tệ đi nghĩa là mình đang phụ lòng nó, hay nói cách khác là dùng ngu :"p
Em cuộn chuột nhé, có một câu trả lời Ad phân tích rõ hơn nhiều khía cạnh quanh việc dùng cần.
Gluck, be strong :")

View more

EM thấy quy Tắc Viết hoa thônG thường rất bất cônG với những chữ cái khôNg đứng ở đầu Câu, không Đứng saU dấm câu hay không pHải là Tên Riêng ý ạ?

Trong ngôn ngữ thì sự đào thải và chọn lọc tự nhiên cực kỳ cao. Mỗi mùa, có biết bao thứ tiếng bị mất đi, bao từ không còn được dùng rộng rãi.
Nhưng những quy tắc viết sáng sủa, mạch lạc tồn tại khá bền vững. Nhiều người sáng tạo, ví dụ như Ad, có thể không sử dụng các quy tắc này hay biến tấu chúng nhưng vẫn sử dụng thường xuyên. Đơn giản vì sự đơn giản và dễ chịu của chúng. Những cách phức tạp và khó chịu hơn đã nhiều người thử nhưng rồi đã bị đào thải, quên lãng vì không ưu việt bằng.
Các chữ cái vô cảm, chúng ta có thể làm mọi thứ với chúng mà không sợ chúng bị bất công. Nhưng người đọc không vô cảm và ta sẽ bất công nếu họ có thẩm mỹ tốt mà ta đưa ra những hình thức dở nhưng cố đặt tên cho nó là "sáng tạo", "làm mới" và làm đau lòng thẩm mỹ vốn đã tinh tế của họ.
Quan điểm của Ad là hình thức trình bày gọn, sạch thông thường là rất ổn rồi. Nó khiến người ta cảm thấy dễ chịu và có thêm sự tập trung vào nội dung. Hình thức trình bày khiến đọc hơi tí là vướng mắt hoặc bị vấp đĩa sẽ làm người đọc không tiếp thu được mạch tư duy của người viết một cách trôi chảy. Những người mải mê xáo xào hình thức khi viết thường là để lấp liếm sự thiếu thốn về nội dung. Truyền tải nhanh, gọn mới là năng lực ưu việt nhất trong cách dùng ngôn ngữ.
Ad cũng có nghịch hình thức một số bài nhưng điều luôn buộc mình phải đảm bảo trước tiên là sự đầy đặn về nội dung. Bởi trong sự cầu toàn về cái hay thì cái này không phải để vá víu cho cái kia mà cả hai đều phải hay.
Viết đơn giản nhé, năn nỉ đó :")

View more

Phải làm gì nếu bản thân là người hay dỗi ạ? Cháu biết dỗi cũng không có tác dụng gì, nhưng khi người khác làm cháu buồn, cháu thường chìm vào cảm giác đau khổ rất khó thoát ra. Cháu đã tìm được vài cách để cải thiện tình hình và đang dần tiến bộ nhưng sự hay dỗi của cháu vẫn rất nghiêm trọng.

Có một tuyệt chiêu giá triệu đô nhưng Ad xin chia sẻ miễn phí cho cháu vì Ad cũng hay dỗi giống cháu. Hờn dỗi, ghen tị, ghen tuông là vấn nạn chung của loài người, là nguồn năng lượng tối vô cùng mạnh mẽ. Nó là phản ứng khi muốn được yêu thương, được hiểu mà không được yêu thương đủ, hiểu đủ. Có điều, phản ứng quá mức thì sẽ lại càng làm cho người ta ghét với khó hiểu mình mới đau T.T
Có cách nào để sử dụng các năng lượng hành hạ bản thân đó cho hiệu quả :"?
Chống đẩy, chạy chính là cách hiệu quả nhất.
Khi bản thân đang khó chịu về tinh thần, hãy đánh lạc hướng nó bằng vận động thể chất, độ khó của vận động thể chất. Dù tức giận, hờn giận đến đâu thì ta cũng không thể chống đẩy hay chạy mãi. Càng chống đẩy, chạy trong giận dữ ta càng mệt và càng tự phải tìm cách điều hoà hơi thở.
Cơn mệt sau vận động cũng sẽ giúp ta ngủ ngon, ngủ sâu hơn và giấc ngủ sẽ chữa lành nhiều vết thương cho ta.
Chính sự mở rộng giới hạn của thể chất thông qua các hình thức không huỷ hoại thể chất như chống đẩy, chạy sẽ giúp ta mở rộng sức chịu đựng của tinh thần và bớt dỗi đi.
Ngoài ra, ta có thể tận dụng sự hờn dỗi để kệ mọi người, tập trung làm việc hơn. Quen với sự tập trung làm việc thì ta sẽ bớt để ý đến mọi người hơn, để ý hơn đến hiệu quả công việc và không còn nhiều thời gian để dỗi.
Ad nghĩ là cháu sẽ cải thiện tình hình ngày một tốt và nhanh hơn với cách tự tìm hiểu vấn đề của mình, diễn đạt nó tốt và cố gắng thực hành giải pháp như vậy.
Gluck :")

View more

Anh có nghĩ việc tư vấn cho những người ko quen trên ask là vô nghĩa ko?Thay vì trả lời ask thật dài và tâm huyết a có thể làm những việc khác như tập cho hết nói lắp nè...:v em đùa đó, hihi :))

Không. Vì các câu hỏi và các câu trả lời giúp Ad in cuốn Ad.fm sẽ là một trong những siêu phẩm trong cuộc đời Ad, Ad, Ad...
Have fun ;")

Cảm giác đọc ask của ad xong bị nhiễm luôn cái tính cẩn thận khi viết, chấm câu, viết hoa đầu dòng,... của ad. 😂 haha

Đó :"p
Việc này chỉ có tốt chứ không có xấu. Vì sự cẩn thận với chữ nghĩa, ngôn từ là sự cẩn thận với tư tưởng của bản thân và cẩn thận với thứ mình đưa cho người khác. Ít nhất, nó giúp mình suy nghĩ mạch lạc, rõ ràng hơn và giảm gây phiền hà, khó chịu cho người đọc. Thói quen này sẽ ảnh hưởng tốt đến nhiều hành vi khác trong cuộc sống như rửa bát, quét nhà, kí kết hợp đồng, vứt rác, giúp đỡ người khác...
Có một phản ứng phụ là nó có thể khiến bạn trở nên xét nét với câu chữ của người khác hơn. Nhưng chẳng sao. Ai viết tệ, thiếu trách nhiệm với câu chữ của mình thì bị xét nét cũng đáng. Vì câu chữ cũng là năng lượng, là hành động, cũng có thể làm đau, làm hại khi mình làm ẩu mà. Chưa kể, một câu của bạn còn tác động đến nhiều người.
Ad cũng có nhiều bài thơ và một số trang viết không viết hoa đầu dòng hoặc không viết hoa sau dấu chấm vì cảm thấy như vậy ổn hơn hoặc thú vị hơn. Nhưng luôn ý thức về chất lượng và thẩm mỹ khi trình bày.

View more

Chào anh, tui biết đến anh thời anh mới nổi tiếng, cái hồi mà yahoo 360 người ta repost thơ anh rần rần. Sau đó thì tui không quan tâm nhiều đến thơ văn trong nước nữa. Gần đây mới tình cờ biết facebook của anh nên follow, khá vui. Có điều tui ko hiểu lắm vụ "gói duyệt wall", anh giải thích đc hem?

Gói duyệt Wall mặc dù do Ad phát minh ra và chưa có tiền lệ trên thế giới khiến nhiều người thắc mắc nhưng rất dễ hiểu.
Nó giống như thuê bao xem truyền hình. Người xem phải trả tiền cho người sản xuất nội dung.
Wall Facebook chính là kênh "truyền hình" của Ad.
Nói cách khác, nó là một triển lãm hơn 10 000 tác phẩm của Ad ở nhiều thể loại (Thơ, truyện ngắn, bình luận, suy tưởng, tranh, ảnh, nhạc, phim, giới thiệu cái hay, Ask.fm...)
Triển lãm với hơn 10 000 tác phẩm đã có này được cập nhật tác phẩm mới mỗi ngày, thường là sáng tác trong ngày. Với cam kết: Trung bình trong mỗi năm, có ít nhất 2 tác phẩm mới được đưa ra mỗi ngày.
Các tác phẩm trong triển lãm chủ yếu để ở chế độ Friends và muốn trở thành Friend để đọc bản Full thì bạn phải trả phí Add Friend theo năm.
Phí Add Friend ở thời điểm gói duyệt Wall vừa ra mắt là 500k cho thuê bao trọn đời. Sau đó, phí này không ngừng tăng. Phí trong tháng 5/2016 là 9000k/năm và đến tháng 1/2017, phí sẽ là 15000k/năm.
Ngoài ra, khi độc giả muốn mua thuê bao duyệt Wall thì phải PM hỏi ý kiến Ad vì Ad không chỉ cần tiền của độc giả mà cần cả thái độ sử dụng đồng tiền.
Cảm ơn bạn :")

View more

Ad khốn đính chính T.T

Cảm ơn độc giả Nguyễn Huỳnh Nhất Bảo chỉ giúp sai sót của câu trả lời vừa rồi :")
Ad xin tự làm câu Ask này để đính chính.
*
Nguyễn Huỳnh Nhất Bảo: 300 ký tự là giới hạn của câu hỏi á Ad, 3k là giới hạn cho câu trả lời.
Ad: Sozi, đọc ẩu T.T
Nhưng 300 kí tự cho câu hỏi cũng là quá hào phóng mà.
Nguyễn Huỳnh Nhất Bảo: Yes, câu hỏi cũng cần cô đọng, súc tích, không kể lể nhiều.
Liked by: Hoàng

Ad có thấy việc Ask.fm giới hạn 300 kí tự và một cái khung bé tí để gõ câu hỏi gây ra sự khó chịu và bức bối không ạ ?

Không hề. Mà 3000 kí tự (gồm cả dấu cách, enter) chứ không phải 300 nhé.
Khung soạn thảo vậy là dễ nhìn, gọn mắt, Ad không phàn nàn gì về chuyện này.
Không có chịu và bức bối nhưng khó khăn, khổ sở thì có. Nhiều lần đang gõ hăng hái thì hết kí tự, phải đọc lại toàn bộ câu trả lời để quy hoạch lại trong phạm vi 3000 kí tự. Có khi mất cả tiếng đồng hồ để tinh chỉnh từng từ cho việc này.
Đây là cơ hội để chúng ta học được cách diễn đạt cùng một vấn đề theo cách ngắn gọn hơn. Nhất là khi thế giới ngày càng bị bệnh tiết kiệm thời gian lắng nghe khi có Youtube, Facebook, Twitter, Instagram... Càng ngày người ta càng thích xem hơn thích đọc. Và ngay cả xem người ta cũng bị giảm kiên nhẫn xem nội dung dài. Không còn nhiều người có hứng thú nghe khi ta nói dài.
"Tôi xin lỗi đã viết dài vì tôi không có đủ thời gian để viết ngắn hơn" là ý của cả Pascal và Mark Twain. Viết ngắn chính là để đạt tới sự cô đọng.
Nhưng có những tác phẩm dài vẫn cô đọng, đấy là do bộ não của người tạo ra nó lớn hơn bộ não của chúng ta, đi xa hơn chúng ta rất nhiều. Chúng ta sẽ bỏ lỡ nhiều siêu phẩm nếu không có được phẩm chất kiên nhẫn lắng nghe.
Dù đây là thế giới của sự ngắn gọn hoặc ngắn ngủi nhưng sự kiên nhẫn lắng nghe là luôn cần thiết. Vì lắng nghe chính là cách để ta có được sự kiên nhẫn và sự kiên nhẫn sẽ giúp ta có được sự yên bình, nhất là sự yên bình từ sự cảm thông thay vì oán trách :")

View more

Liked by: Pink Ivan Tung

chào ad.cháu đã từng là một đứa rất ham đọc, thắc mắc và mơ mộng về mọi thứ, vô cùng tự tin. nhưng từ khi lên ĐH cháu bỗng thấy mình trở thành một đứa thụ động, sống thờ ơ không có mục đích, như kiểu bị hẫng khi bước vào một môi trường mới.cháu tự ti và hay so sánh. ad có thể có lời khuyên nào ko ạ

Ad không muốn chỉ trích cháu nhưng có một thứ cháu phải thay đổi sớm nếu muốn cải thiện vấn đề. Cháu bị một thời gian dài tự tin và nghĩ mình khác biệt nhưng năng lực thực chất lại chưa tương đồng với sự đề cao của mình về mình.
Việc này thể hiện rất rõ trong cách trình bày câu hỏi của cháu. Cố tình không viết hoa đầu dòng, không viết hoa sau dấu chấm để thể hiện sự khác biệt; nhưng lại chưa làm chủ tốt bộ não, không đảm bảo được những chất lượng cơ bản: Dấu cách không điều khiển tốt và quên dấu hỏi. Kết quả là có một câu hỏi lem nhem. Sự tỏ ra khác biệt gây khó chịu vì tỏ ra khác biệt một cách lem nhem.
Chính việc [cho rằng mình khác biệt nhưng lại không hiểu rằng để có sự khác biệt gây thuyết phục khó thế nào] là vấn đề của cháu.
Luyện tập để cách trình bày của mình trông đủ đẹp một cách bình thường vì sáng sủa thay vì mải phiêu và đầy lỗi không nhận ra làm đầu óc mình tiếp tục lơ mơ. Đó chính là giải pháp.
Đại học ở Việt Nam dù chất lượng thấp hơn nhiều so với quốc tế nhưng cũng là một môi trường có độ khó cao so với các môi trường học tập khác ở Việt Nam. Không phải mọi người giỏi đều ở trong môi trường Đại học nhưng trong môi trường Đại học có rất nhiều người giỏi. Số người giỏi mà cháu được gặp nhiều hơn rất nhiều so với các môi trường học tập ít chọn lọc tự nhiên hơn trước đây mà cháu từng thấy mình đã là ngôi sao. Vì vậy, tính cạnh tranh ở đó cũng rất cao và tất nhiên cháu sẽ bị đuối khi mình chưa đủ giỏi nhưng giữ thói quen cũ là cảm thấy mình giỏi. Cháu đang dùng cảm giác cũ để né tránh hiện thực mới trong khi hiện thực mới này chỉ là thông điệp để cháu biết mình đang đứng ở đâu. Việc lảng tránh thông điệp này chỉ làm tốn thời gian giỏi lên của cháu.
Khi hiệu quả công việc chưa đạt được thì khiêm tốn hơn, nghĩ mình bình thường hơn sẽ làm cháu đỡ vừa tự ti vừa cố phủ nhận năng lực của người khác để đỡ tự ti. Thay vào đó là sự cố gắng học hỏi hơn để đạt hiệu quả cao hơn.
Gluck :")

View more

Không có tiền, bạn có hạnh phúc không?

Đâu chỉ khi đồng tiền xuất hiện con người mới hạnh phúc.
Khi đồng tiền xuất hiện, xã hội hàng hoá và dịch vụ nở rộ, người có tiền được trải nghiệm nhiều sản phẩm, phát minh mới nhất của thế giới hơn.
Nhưng nếu quen với việc chỉ hạnh phúc khi có tiền thì cũng là một cách để điều kiện hoá hạnh phúc của mình bởi đồng tiền, quy đổi mọi thứ hạnh phúc về mua bán bằng tiền, thứ mà người khác luôn có nhiều hơn bạn. Và như vậy, nếu bạn chỉ hạnh phúc được khi có tiền, bạn bị điều kiện hoá bởi người khác. Đó là cách để bạn biến mình thành nô lệ.
Sẵn trong bản năng của bạn đã có năng lực kiếm được nhiều dạng hạnh phúc mà không phải mua nó. Biết ngồi không ngắm thiên nhiên cũng đủ vui.
Tiền là một tiện ích rất xịn vì giúp bạn mua được nhiều công cụ, có thêm thời gian sống khi đỡ phải lọ mọ chế ra. Và nếu bạn có sở thích bệnh hoạn như bao người là mê quyền lực, có nhiều tiền, bạn sẽ mua được nhiều người nghiện tiền.
Nhưng nếu bạn muốn sống lành mạnh, thanh thản với đồng tiền, bạn buộc phải hiểu tiền chỉ là một công cụ để thêm vào bản năng sinh tồn cũng rất xịn của bạn :")
Đó là về cơ bản, còn khi đang quen với việc tiêu tiền rồi, nếu đang tự nhiên không còn tiền, Ad sẽ bị giảm hạnh phúc, sốc văn hoá. Nhưng sẽ lại ngầu nhanh thôi vì lúc đó mình càng cố gắng học hỏi, chăm chỉ, sáng tạo để không xấu hổ vì không thích nghi được với cuộc sống đầy rẫy cơ hội xung quanh :"D

View more

Chúng cháu chào ad. Cháu đọc thơ của ad đã lâu rồi, thực sự thích lắm ạ, nhưng đang là sinh viên hem có tiền mua gói duyệt wall (xin lỗi ad nhèo ạ T.T) Chúng cháu đang phải ôn thi môn Nguyên lí của chủ nghĩa Mác Lênin, dài lắm ấy ạ. Ad làm thành thơ đi để chúng cháu dễ thuộc được không T.T?

Mặc dù ngày càng bị áp lực khi các câu Ask ngày càng khó hơn nhưng Ad thích câu Ask này và đã nghĩ ra cách tóm lược giúp các bạn học vào hơn.
Nhưng có một điều kiện...
Thời gian Ad dành cho Ask miễn phí này gấp vài lần thời gian Ad dành cho Wall thu phí. Trung bình mỗi tuần mất khoảng hơn 40 tiếng cho Ask, bao gồm cả suy nghĩ trên đường khiến Ad hay bị CSGT phạt vì lơ đễnh. Khá nhiều câu trả lời mất nhiều ngày nghĩ, mất 4-5 tiếng để viết ra, sau đó lại xoá đi, dành thêm vài ngày để nghĩ và dành thêm 4-5 tiếng để viết lại, chưa kể phải soát kỹ chính tả nhiều lần và vẫn bị đau lòng khi còn sót một vài lỗi nhỏ. Sự vật vã của Ad vì Ask, chỉ gấu mới biết và phải hứng chịu T.T
Tính đến câu trả lời này thì đã có 1233 câu trả lời và 3357 lượt thích. Các cháu và các bạn thích được đọc câu trả lời này càng đẩy sớm con số 3357 lên 5000 lượt thích thì câu trả lời sẽ càng có sớm (đăng làm nhiều kỳ). Điều kiện phụ là không bấm Thích bừa, chỉ câu nào thích mới bấm Thích.
Tin vui cho độc giả là Vũ Đinh Trọng Thắng đến từ Ngọt là người sẽ chọn lọc câu hỏi, câu trả lời và thiết kế cuốn Ad.fm này.
Ad hy vọng sẽ trả lời được câu hỏi đau đầu này thật hay và đưa được nó vào trong sách.
Các câu hỏi được đưa vào sách đều có sách tặng nếu những người hỏi khuyết danh PM cho Ad.
Gluck :")

View more

Related users

Nếu người khác chê ad, nói ad dở, kém, ad có ghét họ không?

Thực ra Ad chỉ bận tâm làm sao trả lời câu Ask này cho hay T.T
Liked by: Ivan Tung Huong Do

Chỉ là rất thích thơ của anh. Anh cũng rất dễ thương nữa.

Cảm ơn bạn :")
Nếu trưng cầu ý kiến độc giả chắc "dễ ghét" mới là mục có số phiều bầu cao nhất.
Nếu có điều kiện nạp Wall, sẽ hiểu điều này khi xem lại thời kỳ Ad hàng ngày chà đạp độc giả vì không chịu Share các siêu phẩm Ad giới thiệu và năn nỉ Share rộng rãi (như youtube.com/nhacsynguyentuan) hoặc Share ẩu, Comment ẩu, dùng đồ của người khác không dẫn nguồn...
Chưa kể còn đợt Kim Jong Ủn hết 5000 Friend, đóng gần hết các Post Public để tiến hành thu phí duyệt Wall Facebook. Đến nay, Ad chỉ còn 75 Friend cũng đồng thời là những chủ thuê bao duyệt Wall, hay nói cách khác là có vé năm để xem triển lãm hơn 10000 tác phẩm nhiều thể loại của Ad khốn.
Tranh thủ giải thích chút, chứ bị nhiều độc giả ghét quá cũng không tốt. Người không phải độc giả của mình ghét mình không sao, nhưng độc giả ghét mình thì thật là đáng thương cho bọn chúng, đầy mâu thuẫn trong lòng, vừa ghét ơi là ghét vừa phải Follow :"DDD

View more

Liked by: Ha Doan LTTH

Vậy chú nghĩ gì về ý kiến "hiện tại, biểu tình ở Việt Nam là vô nghĩa" ạ?

Có nghĩa hay không thì những người có nhu cầu biểu tình có quyền biểu hiện nhu cầu của họ là biểu tình.
Qua những vụ trấn áp dã man và thủ đoạn của công an có thể thấy lực lượng này đang không lành mạnh chút nào. Ngay cả khi chưa có các cuộc biểu tình thì công an giao thông đã là vấn nạn trên toàn quốc. Việc công an được gặp những người biểu tình chính là một sự tích cực cho đất nước, nơi lực lượng giữ sự an bình cho công chúng (ý nghĩa của từ "công an") được nhiều người dân dạy cho điều hay, lẽ phải mà lãnh đạo của họ không làm được.

Cháu chào ad. Ad nghĩ thế nào về việc người biểu tình ở Hải Phòng và Sài Gòn. Một số người cho rằng họ là kẻ phản động. Cháu thấy vụ việc của chị Hoàng Mỹ Uyên gay gắt quá, mấy hôm nay đọc báo mà cháu thấy phân vân quá. Mong Ad cho cháu biết ý kiến của Ad như nào?

Chào cháu :")
Thứ bao trùm lên tất cả chính là quyền con người.
Luật pháp chân chính là để đảm bảo quyền con người.
Luật pháp chân chính được duy trì khi thượng tôn pháp luật được đảm bảo: Mọi người đều bình đẳng trước pháp luật.
Biểu tình chỉ cần hiểu đơn giản là biểu lộ tình cảm. Luật pháp chân chính không cấm biểu tình.
Trong hay ngoài một cuộc biểu tình thì luật pháp với tiêu chí mọi người đều bình đẳng trước pháp luật luôn là thứ cần tuân thủ. Bởi vậy, người tham gia biểu tình hay công an đều phải tuân thủ pháp luật như lưới trời luôn ở trên đầu.
Người biểu tình ôn hoà ở nhiều nước luôn có cách để người không tham gia không cảm thấy bị làm phiền hoặc bỏ qua những sự làm phiền vì hiểu mục đích biểu tình tốt đẹp của họ.
Công an có thể tham gia cuộc biểu tình, để ngăn chặn những kẻ bạo lực gây nguy hại cho những người biểu tình và người dân xung quanh.
Trong những cuộc biểu tình ôn hoà với tinh thần bất bạo động mà công an đánh người không chống trả và bắt người thì những kẻ phạm luật, là tội phạm ở đây chính là công an.
Trên nhiều Video, những kẻ đánh người nhiều nhất là những người mặc thường phục. Hoàn toàn có thể khẳng định phần lớn làm theo lệnh của công an. Lí do: Trong nhiều cảnh những người mặc thường phục đánh người thì những người mặc cảnh phục vây quanh để che chắn cho việc đánh người và lôi người lên xe của công an. Nếu lực lượng công an cố trơ tráo chối không đó không phải người của mình, công an vẫn phạm pháp khi không bảo vệ người biểu tình bị những kẻ lạ mặt đánh. Nhiệm vụ của họ là bảo vệ sự ôn hoà, bất bạo động của một cuộc biểu tình ôn hoà, bất bạo động.
Bản thân việc công an dùng lực lượng mặc thường phục đánh người cho thấy họ biết đánh người là sai. Việc dùng lực lượng mặc thường phục hay thanh niên xung phong đánh người để giảm mức độ bị truy tố là việc cố tình làm sai và làm sai một cách hèn hạ. Đây là vết nhơ lớn của những người đang mặc áo đại diện cho pháp luật.
Những cuộc biểu tình ôn hoà, bất bạo động cũng là một cơ hội để trao đổi thông tin giữa người dân và các lực lượng chức năng. Nhiều người vô tội bị đánh, nhưng biểu tình bất bạo động luôn là một hành trình gian khó. Nhiều người trong lực lượng trấn áp biểu tình sẽ hiểu thêm về những người mà nếu không gặp trực tiếp, họ chỉ nghĩ chung chung là phản động, đáng đánh. Những người ôn hoà, hiểu biết, nói chuyện đầy lí lẽ sẽ làm nhiều chiến sỹ hiểu ra bạo lực với người tốt muốn bày tỏ chính kiến là tội ác, là sự hủy hoại lương tâm của chính mình và phẩm giá của cụm từ "công an nhân dân".
Chính phủ cần phải cảm ơn những cuộc biểu tình như thế này vì nó là trải nghiệm thực tế cho lực lượng công an, để hiểu thêm về giá trị của những người mà có họ nhiệm vụ bảo vệ là người dân, dù được lệnh trấn áp.
Trong biểu tình bất bạo động, nên tránh biểu lộ sự căm thù, coi công an như cầm thú bởi nó tạo cho họ cảm giác đối địch, quen dần với tên gọi này và mở thêm cơ hội cho những kẻ thích bạo lực từ cả hai phía.
Xin không bàn thêm vụ kia vì chưa có đủ thông tin.

View more

Anh nghĩ thế nào về việc viết, vẽ, sáng tạo nghệ thuật một cách tự nhiên không khiên cưỡng ạ? Làm thế nào để các nỗ lực của mình không trở thành lực cản hay áp lực ạ? Khi em cố gắng quan sát hơi thở, em thường thở không tự nhiên nữa, ad có cách gì giúp được không ạ?

Việc thực hành các môn nghệ thuật một cách không khiên cưỡng nên có ở 2 giai đoạn: Giai đoạn bắt đầu và giai đoạn đã ngầu.
Giai đoạn bắt đầu nên đến với nghệ thuật bằng bản năng. Thực hành tự phát, thoải mái để khám phá khả năng, xu hướng của bản thân. Ngay từ đầu đã phải làm theo khuôn mẫu người khác đưa ra thì rất dễ bị sợ, ghét nghệ thuật, khi thấy ít sự tự do và niềm vui trong thực hành. Năng lực bị người hướng dẫn nhận định sai sẽ dễ bị bóp méo. Cứ đưa cho trẻ hoặc người bắt đầu đến với nghệ thuật những công cụ, làm mẫu cách sử dụng hoặc có vài hướng dẫn kỹ thuật nho nhỏ rồi để họ tự khám phá, tự cảm nhận mối liên kết của họ với môn nghệ thuật đó.
Giai đoạn đã thành thục một môn nghệ thuật nào đó thì lại càng cần sự tự nhiên. Nó chính là dấu hiệu nghệ thuật đã ngấm vào bản năng và kỹ thuật cho môn nghệ thuật đó cũng vậy. Lúc đó, nếu vẫn còn tình yêu với nghệ thuật, chẳng có cớ gì để không tự tin biểu đạt môn nghệ thuật của mình. Khiên cưỡng lúc đó chỉ là biểu hiện mình không tập trung và thiếu tôn trọng nghệ thuật của mình, mình đang làm một thứ gì đó phi nghệ thuật.
Còn một giai đoạn ở giữa hai giai đoạn đó. Đó là giai đoạn xuyên suốt cuộc đời sáng tác, đo bằng số lần thực hành, số kỹ thuật có thêm, những vật vã vì những thứ đẹp đẽ muốn làm mà chưa làm được và vô số thứ phải đánh đổi. Quá trình đó vừa là năng lượng/năng lượng tối, vừa là trải nghiệm để trường thành, vừa là chất liệu sáng tác.
Gặp giai đoạn này, người sáng tác sẽ không thấy tự nhiên, trơn tru chút nào vì nó khổ sở, vất vả, đòi hỏi đầy cố gắng nếu không muốn xách vali đi về. Sau này, khi đã vượt qua được nhiều những sự trúc trắc, bản thân nếm no những cái dở của mình trong tập luyện, chứng kiến việc thực hành đi chậm hơn ý tưởng rất nhiều thì mới thấy khó khăn là tự nhiên. Rồi sẽ quen và chấp nhận nó như một điều tất yếu.
Lực cản hay áp lực đều là chất liệu quan trọng, nó là thử thách giúp cơ bắp của não cường tráng hơn, sáng tạo hơn trong lao động, để vượt qua.
Nhiều đứa trẻ ban đầu rất tự nhiên, sau giảm tự nhiên đi, như vậy, sự tự nhiên đó chưa đủ mạnh.
Nói về tự nhiên, nó là... tự nhiên, là nhu cầu, là tiến hoá. Nếu sự tự nhiên giảm đi, nghĩa là sự tự nhiên đó đang bị các sự tự nhiên khác loại trừ, nó đang thiếu sức sống so với các sự tự nhiên khác.
Trong truyện chưởng, người ta hay nói về các nhân vật có lối sống, võ công tự nhiên như "nước chảy, mây trôi" là nói về các cao thủ đã từng bị sặc nước, từng ngã từ bao tầng mây xuống.
Mặc định phải tự nhiên ngay từ đầu khi còn đang bỡ ngỡ là mặc định không đúng logic. Em vo tờ giấy lại, ném vào sọt rác, để ném chính xác nhiều lần, nó là tập luyện, không phải tự nhiên.
Về hơi thở, em cứ quan sát nó nếu tâm trí muốn em quan sát nó. Em có thể dùng đồng hồ để đo việc hít vào đúng 10s và thở ra đúng 10s. Cứ lặp lại nhiều lần động tác "khiên cưỡng", "nhàm chán" đó. Rồi em sẽ có sự tự tin với việc điều khiển hơi thở ở mức khó. Vài tuần kiên trì là em sẽ có hơi thở mạnh mẽ và tự nhiên gấp nhiều lần trước đây.
Gluck :")

View more

Chào Ad, em muốn hỏi làm sao để làm chủ chính mình, nhất là cảm xúc ạ?

- Tập hít thở sâu, chậm. Để ý để hít không khí xuống tận bụng. Phình bụng ra khi hít vào bằng mũi và hóp bụng lại khi thở ra bằng mồm.
Khi đã điều khiển hơi thở tốt hơn, tật hít thở sâu, nhanh.
Tập cả hai, tuỳ lúc thích tập cái nào.
- Tập nhịn thở. Mục tiêu: 30 giây, 1 phút, 2 phút...
- Tập một thể dục đều đặn mỗi ngày.
Chạy bền luôn là siêu phẩm. Nhớ khởi động mềm dẻo, nhẹ nhàng kỹ để tránh chấn thương cho các khớp.
- Tập gõ nhịp đều đặn.
Ví dụ, nhịp 2/4, tay trái gõ (bụp) rồi đến tay phải gõ nhẹ hơn một chút (chát). Cứ lặp lại như vậy khoảng 100 lần mỗi khi tập. Bụp/chát, bụp/chát, bụp/chát, bụp/chát... Làm thật chậm để không nhầm tay. Quen rồi tăng tốc sau.
Tăng độ khó lên nhịp 3/4, tay trái gõ bụp, tay phải gõ chát + chát. Bụp chát chát, bụp chát chát, bụp chát chát...
- Tập để giảm nỗi sợ. Một phần diện tích lớn của lãnh thổ cảm xúc là nỗi sợ. Bài tập đơn giản là tập nhịn thở và thở khi nhúng mặt vào chậu nước.
- Tập xác định hạn chế đổ lỗi cho người khác. Nếu cần thiết chỉ ra lỗi của người khác, suy nghĩ để có cách diễn đạt sáng rõ quy trình, làm việc đó với một hơi thở bình thường, không rối loạn.
Trên đây là một số bài tập đơn giản để làm chủ cơ thể và tinh thần tốt hơn và hệ quả là làm chủ cảm xúc tốt hơn nhưng vô hại, không gây mất cảm xúc.
Cảm xúc quý giá lắm đó, gluck :")

View more

Ad ứng xử ra sao đối với những người khó tính ạ?

Tập trung làm việc của mình hoặc di chuyển ra chỗ khác.
Nếu cần tương tác, các mẫu câu thường dùng:
"Xin lỗi"
"Sai thì xin lỗi đi cho nhanh. Chỉ cần xin lỗi là biết mình sai mà"
"Đâu cần khó tính vậy"
"Khó tính có giải quyết được vấn đề đâu"
"Trong chuyện này, khó tính là đúng"
"Khó tính cũng không đỡ xinh đâu"
"Đừng cậy xinh làm càn"
T.T
Liked by: Ha Doan

Hãy dành tặng cho người ấy một bài hát và @tag họ nếu bạn là người dũng cảm!

Tôi đã được nghe rất nhiều lời gửi tặng bài hát trực tiếp hoặc đọc từ Email trên sóng Radio. Trong số đó, tỷ lệ mượn truyền thông để bày tỏ sự giả dối một cách chân thành là không nhỏ. Tôi cũng chưa gặp một người làm truyền thông nào không có tính cách đó.
Trích "Nhật ký xe xịn".
:")
Liked by: Cá Sấu Tũn

Cái cơ chế tự hài lòng với bản thân làm mình làm mình thật ngại thay đổi, Ad ạ!

Cơ chế này là một trong những nền tảng của hạnh phúc. Nó là năng lực tự sản xuất ra hạnh phúc.
Nhưng để sản xuất ra hạnh phúc có độ bền cao hơn, ít gây hại cho người khác thì cơ chế này phải bổ sung nhiều tiêu chuẩn chất lượng khác. Ví dụ: Năng lực làm việc hiệu quả, năng lực chịu trách nhiệm.
Đa phần người Việt Nam rất dễ hài lòng với bản thân nên Việt Nam vẫn là một trong những nước hạnh phúc nhất trên thế giới. Tuy nhiên, hệ luỵ của dạng hạnh phúc thiếu năng lực làm việc hiệu quả và thiếu năng lực chịu trách nhiệm là lối sống gây hại, tạo nên một môi trường sống thiếu chất lượng, nhiều rủi ro, đầy tai nạn.
Chỉ cần va phải vô số các Comment ngắn ngủn nhưng viết cực kỳ ẩu và đầy lỗi chính tả trên Facebook, liên tục thấy thanh niên, người già băng ngang đường đông không trên vạch sang đường là biết có đông đảo người Việt đang hài lòng với bản thân còn đầy rác rưởi. Và sự hài lòng làm họ không nhận thức được sự xấu xí trong hành vi gây hại của mình.
Sự tự hài lòng quá sớm thường được tìm thấy ở những thứ có chất lượng kém.
Dù còn đầy kém cỏi và sự kém cỏi luôn gây ra nhiều hệ luỵ, cơ chế tự hài lòng giúp ta luôn biết cách đẩy lỗi sang người khác và luôn tìm được cách để tự hài lòng. Đó là lối sống mà nhiều người đã chọn để trở thành dạng người thấp kém trong xã hội.
Khi đã có sự tự hài lòng thì ta sẽ không mất được nó, điều ta nên làm là bớt được nó. Vậy mới có chỗ lắp thêm những cơ chế tốt khác.
Không nhận sự giúp đỡ của cơ chế tự hài lòng khi ta chưa xứng đáng với sự hài lòng, đó là cách để ta có thêm những sự hài lòng xịn hơn và trở thành con người xịn hơn.
Lúc đó, ta sẽ không làm mất mặt hạnh phúc và sự siêu hài lòng sẽ hài lòng với ta :"p

View more

Bạn thích ai hơn: Bố hay Mẹ?

Thích cả hai, cả hai cũng thích Ad. Gia đình chăm chỉ, không có nhu cầu hại ai, văn minh, sung túc, yêu thương.
Mỗi tội chính phủ và nhiều người dân nước này vẫn quá thiếu ý thức sống tốt làm người ta cố gắng sống tốt mỗi ngày mà vẫn lo lắng về môi trường sống quá :"p
Sắp tới "Ra vườn nhặt nắng" được phổ biến rộng hơn chắc cải thiện được một chút việc này.
Cùng tốt nha :")
Liked by: Tê tê Ốc

Khi chọn thơ vào một tập để in sách, anh chọn theo tiêu chí gì ạ? Hay ngay từ đầu những bài thơ anh làm là vì mục đích cho ra đời tập thơ đó?

Tập thơ "Lẽ giản đơn" do anh Hồ Anh Thái chọn.
Tập thơ "Hở" do Nhã Nam chọn.
Các tập thơ khác do Ad chọn. Chọn từ kho tác phẩm và trong thời gian chọn có bổ sung những tác phẩm mới làm.
Tiêu chí chọn chính là tên tập thơ. Tên tập thơ cũng là tên một bài thơ trong tập, được lấy làm chủ đề chính. Các bài thơ khác được chọn theo tiêu chí có liên quan :")

Phân biệt "giới hạn thật" và "giới hạn giả" của bản thân bằng cách nào hả anh? Làm sao để biết nó kịch kim rồi, để ngừng cố đấm ăn xôi? Hay biết đâu thực ra cái màn chắn kia chỉ là ảo, và chỉ cần thêm một vài nhát cuốc nữa là tới được cái rương nằm ẩn trong đất?

Không có chuyện "vài nhát cuốc nữa là tới" đâu.
Nếu muốn mỗi ngày một khá hơn thì chỉ có cách không ngừng cố gắng. Dần dần, cố gắng trở thành một thói quen tốt, thành bản năng mình lập trình cho mình, không cần phải cố để cố gắng (như thể cố gắng không phải việc của mình) nữa.
Giới hạn của cố gắng mới chính là thứ cần vượt qua nhất. Zô :")

Sáng tạo cần sự nghiêm túc, chăm tặp chạy bộ như Haruki Murakami hay là buông thả suồng sã ạ? Hay kết hợp cả hai có được không ad nhỉ?. Ad lao động sáng tạo như thế nào :">

Sáng tạo vừa là khoảnh khắc vừa là một quá trình.
Khoảnh khắc sáng tạo đem lại những sự bừng sáng trong não, những ý tưởng, ý niệm đầu tiên. Như sự ngộ ra điều gì đó hay tìm ra điều gì đó mới mẻ.
Nhưng để biểu đạt nó, kéo dài nó thành một sản phẩm, một tác phẩm, một công trình còn đòi hỏi ý chí triển khai, kỹ thuật triển khai. [Lòng kiên trì đam mê tạo nên sự tỉ mẩn với chi tiết và sự chau chuốt kỹ thuật mỗi ngày] là ranh giới giữa chuyên nghiệp và nghiệp dư.
Là tiểu thuyết gia như Murakami thì việc tạo ra những nhân vật thú vị và cùng đi với các nhân vật qua bao chặng đường dài đòi hỏi thể lực của trí tuệ. Và thể lực của trí tuệ được gián tiếp tạo ra bằng sự rèn luyện thể chất, rèn luyện ý chí thông qua vận động thể chất như bơi, chạy.
Những cầu thủ xuất chúng như CR7, Neymar gần như có thể vượt qua mọi cầu thủ khi một đấu một bởi khả năng chơi bóng sáng tạo và kỹ thuật cá nhân của mình. Nhưng để giúp đội mình thường xuyên thắng những đội bóng lớn khác ở những giải đấu khó nhất hành tinh, họ không có cách nào khác là nâng cao thể lực và làm cho sự sáng tạo của bản thân thông minh hơn, hiệu quả hơn bằng việc tăng cường kỹ thuật, chiến thuật. Luôn có những môi trường mà tính sáng tạo được thử thách trực tiếp bằng tính hiệu quả. Một trong những yếu tính của sáng tạo là tạo ra giải pháp để vượt qua vấn đề.
Có quá nhiều thể loại vấn đề trong cuộc sống, đôi khi một người sáng tạo trong âm nhạc có thể vượt qua vấn đề với một bản nhạc nhưng không vượt qua được vấn đề với một người phụ nữ. Nhưng nhiều khi, phụ nữ cũng là một bản nhạc, cũng đòi hỏi tính sáng tạo để xử lí nên sự sáng tạo trước mọi vấn đề sẽ khiến người ta trở thành người sáng tạo chứ không chỉ là người sáng tạo trong một lĩnh vực nào đó.
Từ nhỏ đã thích nạp thông tin bằng việc đọc mọi thứ có trên tay, thích thắc mắc và tự tìm câu trả lời nên ngoài năng khiếu, thông tin đến một độ nén nào đó sẽ bùng nổ trong não Ad và những câu từ, ý tưởng thú vị thường xuyên xuất hiện.
Từ những câu mới mẻ đó, Ad tiếp tục suy nghĩ với nó. Sau này, thử làm thơ vần thấy rất dễ dàng, Ad ngày càng thích làm thơ vì làm thơ là cách hay để kéo dài các câu chợt đến và khi hoàn thiện chúng thành một tác phẩm, đọc lên vừa du dương vừa có được một cuộc phiêu lưu của ý tưởng bên trong.
Ngoài ra thì Ad thích vận động để mỗi lần sau vượt qua các giới hạn của những lần trước, thích chạy, thích nhảy xa, nhảy cao, leo trèo, thích tự tập võ vì không muốn ai bắt nạt được mình. Đến tầm lớp 8 thì không còn cố gắng tự tập võ nữa vì hiểu ra còn có dao, súng và những sự trả thù hèn hạ. Lúc đó bắt đầu thực sự say mê đá bóng, cùng thằng bạn gần nhà đá một ngày vài tiếng, tập dắt bóng và đi đá bóng bất cứ khi nào có thể.
Bên cạnh đá bóng thì vẫn làm thơ, viết truyện, viết ra những suy tư của mình, chơi điện tử, đọc, có bạn bè.
Cũng là một đời sống bình thường, tẻ nhạt như bao người. Sau Ad thôi việc trường lớp thì có chút rắc rối với gia đình nhưng luôn biết tìm giải pháp cho vấn đề nên lại happy rồi :")

View more

Xin chào Ad. Em có chút băn khoăn thật lòng. Em là nữ, thích nam, nhưng ngoài phim sex, em chỉ thủ dâm sau khi xem ảnh những thứ mình muốn có. Em nên nghĩ gì đây?

Lần đầu được nghe kỹ thuật này, sáng tạo đó :"o
Xoa dịu tinh thần cho mình mà không làm phiền đến người khác cũng không phải tệ đâu.
Nhưng đừng muốn nhiều thứ quá nhé, không lại mỏi tay.
Cố gắng tìm thấy thêm nhiều sự dễ chịu trong cuộc sống bên cạnh việc này, đừng bắt nó phải ở đó gánh vác mọi điều khó chịu. Để nó là một môn giải trí thay vì là chỗ xả mọi ẩn ức là bí quyết để nó không làm mình khổ.
Gluck :")
Liked by: Cá Sấu Tũn

Học bổng vẫn còn chứ ạ ? :<

Còn chứ. Có 2 cách giành học đả cẩu bổng:
- Share những Post Public trên Wall Ad mà mình thích 30 ngày liên tiếp kèm hashtag #phobiencaihaydecaihayduocphobien, với Caption trong mỗi Share thuyết phục được Ad. Đã có bạn Trúc Trần và Diệp Nguyễn thành công xuất sắc và nhận học bổng 1 năm duyệt Wall rồi nhé :")
- Gửi cho Ad tác phẩm tuyệt hay của mình (thơ, văn, tranh, nhạc, điêu khắc, chế tạo máy, phần mềm, trồng trọt, thực phẩm...) và Ad cũng thấy nó tuyệt hay. Nguyễn Phương Thảo (Siêu Trâu Bò) và Bu Rên cũng đã ẵm học bỗng nhiều năm với ảnh và tranh của mình dù không hề Apply. Quyên Lưu từ Ếch phu hồ cũng có một học bổng đang chờ lúc nào bạn ấy muốn nhận.
Có 2 cách để duyệt Wall: Sẵn sàng trả tiền cho siêu phẩm hoặc bản thân là một siêu phẩm.
Gluck :")

Anh có thể cho nói mọi người một chút quan điểm của anh về vụ Formosa được ko ạ?

Việt Nam đang đi tới nền kinh tế thị trường như một nhu cầu của con người và xu thế của tiến hoá mà chính phủ dù đang tự cho mình quyền áp đặt vận mệnh đất nước cũng không thể cưỡng lại.
Áp lực này đến từ Mỹ, từ WTO, từ việc Nhật bớt hào phóng trong viện trợ sau những vụ dùng viện trợ sai mục đích, tham nhũng, từ Trung Quốc.
Việt Nam sợ Trung Quốc, Trung Quốc thừa biết điều này. Nhưng Trung Quốc là thị trường nhân công lớn của Mỹ, cũng đang lén lút trút bỏ xiêm y Cộng Sản để lên tư bản nên buộc phải tỏ ra lịch sự với Mỹ.
Như vậy, Mỹ là lá chắn để Trung Quốc không gây hấn quá mức với Việt Nam. Và nền kinh tế thị trường là cơ hội duy nhất để Việt Nam không bị mất đi tấm lá chắn quyết định để có hoà bình lâu dài từ Captain America.
Việt Nam chỉ còn vài năm để có nền kinh tế thị trường thực chất nếu không muốn bị Mỹ trừng phạt theo cách nào đó. Khi Mỹ muốn trừng phạt Việt Nam, động thái đơn giản nhất là bỏ bảo kê biển Đông để Trung Quốc rất có khả năng sẽ thử tung một cú đấm mạnh vào Việt Nam ở trên biển hoặc biên giới đất liền để thăm dò.
Mấy nghìn năm bị đô hộ với đánh nhau dặt dẹo, đần cả một dân tộc đi rồi giờ còn để phải đánh nhau nữa trong khi đang đầy cơ hội phát triển chưa từng có thì chán bỏ mẹ, đéo ai còn cần một chính phủ đẩy người dân vào chiến tranh nữa.
Chính phủ Việt Nam đứng đầu về cơ bản là những người phát biểu còn phải cầm giấy nhưng đội ngũ cố vấn thì không tệ chút nào. Những phân tích này chính phủ chắc cũng đã được nghe qua nên buộc phải cố gắng để có một môi trường kinh tế xịn hơn ở Việt Nam với 3 động thái gần đây:
- Bảo vệ quyền lợi cho doanh nghiệp Nhật bị người cho thuê đất đổ đất trước cổng vì cương quyết không chịu đóng tiền thuê đất bổ sung mà họ tin là vô lí.
- Thanh tra vụ khởi tố hình sự với quán cà phê "Xin chào" mà động thái khởi tố bộc lộ sự hung hăng, lạm quyền của công an.
- Bộ trưởng bộ Tài nguyên & Môi trường xin lỗi người dân vì tình trạng hoang mang, phẫn nộ trong đông đảo người dân trong vụ cá chết tràn ngập bãi biễn miền Trung mà nghi vấn chính là do khu công nghiệp Formosa ở Hà Tĩnh xả thẳng chất thải ra biển.
Dư luận, dư luận Facebook thành công ở cả 3 vụ này khi khiến chính phủ phải phản ứng nhanh.
Sơ đồ những địa danh cá chết trải dài theo biển miền Trung mà điểm đầu nguồn là Formosa là cơ sở đặt nghi vấn lớn cho Formosa, đây là phản ứng hoàn toàn bình thường trong suy luận. Tuy nhiên, các kết luận chính thức cần đến từ giám định khoa học.
Có điều, đợi cơ sở khoa học ở Việt Nam hơi lâu dù chỉ cần một thao tác đơn giản là lấy mẫu nước ở chỗ xả của Formosa và các mẫu độc tố trong cá chết ven bờ để so sánh chất độc.
Nên dư luận đông đảo (dù không phải tiếng nói nào cũng chân thành) cũng đã thành công bước đầu bởi phản ứng [kêu nhanh] khi ngư trường và môi trường du lịch đang bị đe doạ từng giờ.
Sung túc và không bẩn. Đó là những từ khoá của phát triển thực sự mà mỗi cá nhân, doanh nghiệp hay nhà nước, nếu có tự trọng, biết nghĩ cho người khác và tương lai, đều phải đặt lên hàng đầu.

View more

Ad ơi, nội tâm có lq gì đến vẻ đẹp bên ngoài k? Có một ng nói vs e là sự học hỏi qua năm tháng làm thay đổi nét mặt của mình.

Có chứ. Chỉ suy nghĩ thôi cũng có thể khiến em cười hay khóc và làm biến đổi cơ mặt mà. Ý nghĩ làm chúng ta vận động và vận động làm biến đổi vật chất.
Chỉ suy nghĩ phải giảm béo và suy nghĩ thực sự nghiêm túc sẽ biến suy nghĩ thành ý chí và khiến cơ thể thay đổi nhiều kilôgam vật chất mà. Nội tâm lập trình bản thân. Nội tâm khủng lắm đó.
Từ suy nghĩ mà có cả một thành phố được xây nên, tàu vũ trụ bay siêu xa, đang yên đang lành thì cãi nhau T.T
Nội tâm đẹp thì cơ mặt thả lỏng như dòng nước trôi, nhất định trông sẽ tự nhiên, thanh thoát. Đó là một cái đẹp đem lại sự tin tưởng, dễ chịu, kính trọng cho nội tâm người khác.
Còn người may mắn "xinh" ra đã đẹp sẵn về tỷ lệ vẫn có thể làm tự làm giảm vẻ đẹp có sẵn khi nhăn nhó quá nhiều bởi một nội tâm bấn loạn, không được tự nuôi dưỡng tốt.
Đã đẹp sẵn còn xây lâu đài nội tâm tươi tắn nữa thì còn làm bao người buồn lòng vì không có được đây T.T

View more

Ad nghĩ gì về Adolf Hitler?

Một kẻ đầy ý chí, gan dạ, giỏi hùng biện, tham vọng, biết lập hội, biết dùng người, độc ác. Kẻ này đã thuyết phục được nước Đức trở thành quốc gia diệt chủng gây khiếp sợ cho thế giới thông qua sự cải thiện kinh tế quốc gia, đẩy cao tự hào dân tộc và kỳ thị chủng tộc, không ngừng mở rộng diện tích xâm lược với quân đội hùng mạnh.
May giờ Đức có bà Angela Merkel rồi :"p
Tiểu thuyết "Nửa kia của Hitler" cùa Eric Emmanuel Schmitt với giả định Hitler đỗ vào trường Mỹ thuật, có bạn bè tốt, bạn gái cũng rất hay để đọc :")

Ad ơi em muốn mua tập thơ "Em giấu gì ở trong lòng thế", em ở SG, giờ còn đâu bán không ạ?

Vào facebook.com/sachnguyenthehoanglinh nhé. Nhỏ Poem nó còn trữ vài cuốn và nhận Ship, may ra còn kịp :")

Chú Linh ơi, mình phải làm sao để cứu đất nước?

Nói chung, nó đang khá ổn mà, như một mảnh đất đang học văn minh ngày một vào hơn.
Nhiều người giàu có văn hoá, nhiều tài năng lớn, nhiều tiện ích như ở các nước văn minh đang mọc lên nhanh chóng, Internet, Facebook cho hàng triệu người cơ hội kết nối với thế giới.
Nhiều người trong giới trẻ là những người chăm chỉ, có năng lực và đáng tin cậy, họ như những mảnh ghép hình thành hoà bình thế giới, nhất là khi đám già như Ad khốn và già hơn đang dần teo, đỡ gây cản trở, đỡ làm rác trái đất. Họ giỏi tiếng Anh, chơi nhiều môn thể thao mới, tự lập sớm. Đó là cách họ vừa mạnh khoẻ vừa kết nối với nhau được trong công việc vừa chung sống được với sự cô đơn của tương lai một cách bình dị.
Những vấn đề gây bức xúc gần đây cũng chỉ như những vết thương trên cơ thể đang ngày một cường tráng của Việt Nam. Việt Nam là một vùng đất rộng và con người khoẻ hơn ta tưởng, chỉ là chưa đủ lịch sự để biết nhường nhịn, chưa đủ thông minh để biết tốt với nhau là tốt cho cục diện chung thôi.
Sự ngu ngốc và tàn ác dù vẫn đang khá ngầu nhưng không có nhiều dinh dưỡng và sức học hỏi như sự thông minh và tử tế đang có đâu. Bọn ngu, ác sẽ sớm hiểu ra khi thấy sức mạnh hơn mình vô số lần đang nở rộ trong đời sống và tự rút lui khi muốn yên thân ở trại dưỡng lão như Ad thôi.
Đừng nghĩ mình đang phải đối mặt với một thế lực nào. Khi đối diện với bất cứ cá nhân nào làm điều xấu, hãy đủ hiểu biết để chỉ cho nó biết, nó đang làm điều xấu. Đừng nghĩ về những gì đứng sau nó, hãy bắt nó tự nhìn nhận bản thân. Dù nó là một người dân Việt Nam, một người dân Trung Quốc, công an hay thủ tưởng. Còn lại, toàn người tốt, người hay mình gặp hàng ngày, dù ở quốc tịch nào mà.
Đừng quên làm tốt việc của mình :")

View more

Related users

hí hí ")) bạn bị tăng thêm cân do ăn tham rồi

"Bạn" ở đây là Ad á :"?
Đúng một vế thôi.
Đúng, Ad khốn đã thành Ad béo T.T
Nhưng béo không hẳn do tham ăn.
Tham ăn từ nhỏ nhưng tình trạng cơ thể trong suốt mấy chục năm là gầy hoặc vừa phải mà.
Bị béo chủ yếu do giảm vận động quá nhiều so với thời gian siêu vận động, trong khi lượng thức ăn nạp vào vẫn như vậy -> Không có lối thoát cho calories.
Lười vận động cũng không hẳn tại Ad lười, những năm gần đây chăm hơn trước rất nhiều. Nguyên nhân chính là do chưa rèn được ý chí vận động nhẹ. Vẫn bị thích những môn vận động khá nhiều và mạnh như chạy, đá bóng nhưng cơ xương không còn tốt, sau khi vận động bị đau âm ỉ nhiều ngày. Thành ra phải tránh vận động mạnh. Mà vận động nhẹ lại không thích cơ, khốn vãi T.T
Mà không vận động cũng đau. Vận động thì được một khoảng thời gian cơ thể tiết ra Adrenaline giảm đau, có được trạng thái dễ chịu hiếm hoi. Thành ra bị cấm vẫn phải lén lút đi đá bóng hoặc lúc nào thèm quá thì chạy thật nhanh.
Vận động hay không vận động, vận động nhẹ hay mạnh luôn là một mớ rối mà Ad béo khốn phải đối mặt hàng ngày bên cạnh việc Update Wall và những công việc cơ bản khác. Thích ứng với tuổi tác khi không rõ tuổi tác là việc khá khó. "Mày già rồi đó" luôn là câu Ad phải nhắc nhở mình.
Ad khốn bị mang tiếng là nhà thơ nhưng chạy nhanh và đá bóng dẻo hàng đầu trong thanh niên đó. Nhưng đó là chuyện ngày xưa rồi. Giờ chỉ là Ad béo không có lối thoát cho calories thôi.
Sau mỗi trận bóng là cảm giác buồn vì chậm chạp, không chạy được nhiều theo ý muốn và cơn ê ẩm cho tới trận bóng sau. Đúng kiểu buồn bã bất lực của tuổi già. Thích vãi.
Nhưng Ad béo vẫn muốn đá bóng đến già. Cứ nghỉ một thời gian đỡ đau lại tìm cách đá lại. Luôn cố gắng cải thiện tư duy, kỹ thuật bóng đá, giảm giữ bóng, tăng chuyền bóng để bù đắp cho sức mạnh và bản năng hoang dã không còn nữa.
Dù cố gắng này không thể nhanh bằng độ lùi của tuổi tác nhưng vẫn không ngừng cố gắng, suy nghĩ những điểm chưa được trong mỗi trận đấu, không để nỗi buồn làm suy sụp.
Trong lúc đó thì đặt hy vọng vào sự phát triển của y học. Một ngày nào đó giải thoát được khỏi những cơn đau hàng ngày thì sẽ còn hạnh phúc và tăng năng suất lao động gấp khoảng 5 lần.
Khóc lóc, kể lể từ nãy để làm gì :"?
Để có tấm gương xấu cảnh tỉnh các bạn trẻ hãy cố gắng hình thành ý thức giữ gìn sức khoẻ từ sớm, để già đi đỡ phải khổ như Ad đã khốn còn béo như ngày nay.
Gluck :")

View more

Thỉnh thoảng tinh thần làm việc down xuống là e hay vào Ask của ad đọc. Gần đây, cái này diễn ra thường xuyên quá. Chắc chán việc. Phải làm sao đây Ad? Có nên làm 1 công việc gì đó quá lâu chỉ vì tiền không ạ?

Thế giới có quá nhiều Stress vì quá nhiều người ta không xác định được mình nên làm gì từ nhỏ, không trau dồi những năng lực để giải quyết các vấn đề cá nhân, chuẩn bị sẵn những thú vui tinh thần từ nhỏ để ứng phó với Stress trên đường đời.
Tuy nhiên, đã lỡ ẩu với bản thân như 90% thanh niên Việt Nam rồi thì vẫn còn niềm an ủi ít nhất mình vẫn đang nuôi được bản thân nhờ công việc của mình, đang giỏi và tự lập hơn rất nhiều người.
Bằng niềm an ủi này và số xèng đang có, hãy tự suy nghĩ tiếp, hình thành thêm thú vui. Có xèng cũng phải có não chứ.
Có một số câu Ask khá giống thắc mắc của em, cuộn chuột nhé :")
Liked by: Ha Doan

Theo AD, nên sử dụng một chiếc smartphone hay dump phone để giải phóng chúng ta tốt hơn ạ =.=

Smartphone hay dòng Nokia cùi bắp đều là những siêu phẩm hỗ trợ được cho chúng ta rất nhiều việc.
Xem Page Bill & Melinda Gates Foundation sẽ thấy chiếc điện thoại đã cải thiện rõ rệt chất lượng sống của người nông dân và phụ nữ như thế nào.
Riêng chiếc Smartphone giúp giảm rất nhiều thời gian xử lí công việc, tăng thẩm mỹ hình ảnh cho đông đảo con người.
Khả năng ghi hình của Smartphone giúp cải thiện thái độ của cơ quan công quyền, giúp giảm đáng kể tình trạng bắt nạt trong cuộc sống. Tác dụng báo chí, báo chí cá nhân của nó là rất cao. Sắp tới Facebook mở tính năng Live trên diện rộng thì người dùng Smartphone như độ được thêm giáp, tăng cơ hội được bảo vệ và truyền đi thông tin.
Kết nối từ xa, tiện ích cá nhân, siêu giải trí, thoả mãn cái tôi là những điều mà Smartphone mang lại. Nó an ủi được rất nhiều người cô đơn và giúp con người làm quen với thế giới điều khiển sẽ sớm nở rộ.
Mất tập trung, nghiện selfie thay vì ngắm cảnh, giảm trò chuyện, trẻ con giảm thị lực, rối loạn thần kinh... cũng là những triệu chứng đến từ việc dùng Smartphone.
Điều này chỉ khẳng định thêm: [Dùng thế nào] cũng quan trọng không kém [Dùng cái gì].
Không phải người khác dùng một thứ và trở nên thông minh hơn cũng có nghĩa là nó đúng với ta.
[Dùng thế nào] là cách ta dùng bộ não của mình :"p

View more

Ad ơi, khi em tự học ngồi vào bàn, toàn bị sao nhãng bởi internet: lướt web, check FB, mà ít sử dụng vào việc học. Làm thế nào đây AD ơi. Help me. Đa tạ =.=

Để nó xa chỗ học ra T.T
Có vô số cái hay để học hỏi trên Internet, Facebook nhưng nếu cách dùng của mình đang làm cản trở việc học thì cứ để nó xa chỗ học ra, cô lập mình trong sa mạc học tập Xahora, em của sa mạc Sahara.
Liked by: M le hai yen

nghị luận xã hội "về lời ăn tiếng nói của học sinh văn minh,lịch sự" á ad tại em bế tắc quá ko biết viết sao cho hay nên nhờ ad chỉ vài luận điểm

Em sẽ thiếu sức thuyết phục và gây phản cảm khi bàn về văn minh, lịch sự với một lối trình bày nhếch nhác, cẩu thả về cả chính tả và ngữ pháp như vậy.
[Viết chậm lại, soát lỗi trước khi Post] là bi kíp để não bộ đỡ tăm tối vì thiếu tập trung.
Sử dụng google.
Đừng mong người khác sẵn sàng giúp khi mình chưa đủ cố gắng.

ad nghĩ gì về lời ăn tiếng nói của học sinh văn minh lịch sự?

Đọc câu hỏi mà đau lòng quá, không rõ nó muốn nói gì T.T
Lời ăn tiếng nói của học sinh văn minh, lịch sự :"?
Thì văn minh, lịch sự chứ sao :"p

yêu đơn phương đau lắm ad nhỉ!

Chưa chắc đau bằng yêu song phương đâu.
Ví dụ, có một cái bánh kem trong tiệm ta cứ đứng ngó mà biết chẳng bao giờ mua được. Rất đau lòng nhưng hình ảnh của bánh kem luôn đẹp. Đó là yêu đơn phương
Nhưng ít ra, không phải trải qua trạng thái khốn khổ của nhiều trường hợp yêu song phương là mua được cái bánh kem rồi ăn mất nó hoặc cắn nó nham nhở, ngày ngày tiếc ngẩn tiếc ngơ sự hoàn hảo ban đầu.
Các ảo tưởng của yêu đơn phương thường đẹp hơn thực tại của yêu song phương nhiều.
Lấy đó làm an ủi khi thất bại nhé, gluck :")

ă/ What to read and listen to be more intelligent? Reaching and grasping knowledge is different. How to digest those elite of the world as well as pulling out same thing from each person to return to the earth? â/ If the core of cathode is salt and the anode's is gelatin, what are you?

ă/ Things that make you happy, things that make you think.
Admire beauty then it flows into you.
Make something. When you make it, you learn how to share it.
â/ Common battery user.
:")
Liked by: Bẻo Ngọc

Bầy đàn có xấu không? Khi nào kêu gọi câu like là một hành động xấu?

Bầy đàn là mô hình cộng sinh phổ biến.
Gia đình là bầy đàn, nhóm bạn là bầy đàn, đội bóng là bầy đàn, nhân dân là bầy đàn.
Bầy đàn tạo nên vùng văn hoá, có thể giúp lan toả hiểu biết, cộng hưởng sức mạnh, giúp hoàn thành khối lượng công việc lớn nhanh hơn.
Bầy đàn xấu khi nó cùng nhau làm việc gây hại và làm thui chột chất lượng của bầy đàn, của các cá nhân trong bầy đàn.
Kêu gọi câu Like là một hành động xấu khi sự kêu gọi đó dành cho cái dở, dùng sức mạnh của bầy đàn để phổ biến cái dở; hoặc đem cái hay ra để kêu gọi nhưng bản thân sự kêu gọi không hay, nhân danh cái hay.
Like nếu bạn thích :"p
Liked by: Ngọc Mai

Làm sao mới có thể làm được những bài thơ 'bé bỏng' như vậy ạ? Người phải lớn, nhận thức cũng lớn theo, làm sao anh lại có góc nhìn bé bỏng non nớt như những đứa trẻ vậy?

Khi lớn lên, có thêm các góc nhìn khác, nhưng không bỏ góc nhìn đó đi. Nhìn từ cửa sổ đó view đẹp mà. Nó cũng là chất liệu tốt trong kho chất liệu, đâu cần sa thải.
Với cả, nhiều người từ nhỏ đến lớn đâu có bài thơ bé bỏng nào đâu. Họ cứ đổ lỗi do sự trưởng thành, do thế giới bên ngoài. Nhưng ngay cả hồi nhỏ, họ cũng đâu cố gắng tạo ra cái gì hay đâu.
Có nhu cầu và nỗ lực tạo ra cái hay từ nhỏ thì lớn lên nó thành thói quen thôi.
"Bé bỏng" cũng chỉ là một cửa sổ trong căn nhà tác phẩm 10 000 hécta của Ad. Nạp Wall để có thêm view :")

Ta gọi một thứ là đẹp (có ý nghĩa) khi nó chạm được tới một điều gì đó trong ta, một cảm xúc, một sự sắp xếp (pattern) có trật tự... Nếu cái-đẹp mang tính cá nhân thì việc chia sẻ cái-đẹp-của-mình có ý nghĩa gì? Vì sao ta thích (hoặc ghét) thứ này hơn thứ khác?

Mỗi người là một cỗ máy hấp thụ. Ta chỉ là một con vi trùng trong vũ trụ nhưng con vi trùng đó không ngừng hấp thụ những thứ xung quanh: Không khí, thực phẩm, cảm xúc, quang cảnh, tri thức...
Khi ta lớn lên, cỗ máy đó lớn lên bởi sự phát triển cơ thể, trong đó có não. Điều đó khiến ta hấp thụ được nhiều mảng miếng của cuộc sống hơn, hay còn gọi là sự mở mang.
Những thứ ta nạp vào cũng kết hợp với những thứ sẵn có và kết nối với nhau. Đó cũng là cách ta mở rộng cơ chế hấp thụ.
Có những cái đẹp ta có thể hấp thụ ngay từ nhỏ. Đó là thực phẩm, là màu sắc, là hoa lá, là biển, là tình yêu thương, là những giai điệu như bài "Happy birthday"...
Nhưng có những cái đẹp nằm đó, có khi ngay trước mắt mà ta chưa có đủ sự mở mang để mở khoá. Ví dụ một cuốn sách hay, nhưng ta còn đang tập đánh vần.
Như vậy, cái hay, cái đẹp có nhiều dạng, nhiều cấp độ. Và có nhiều cái hay, cái đẹp để hấp thụ được, phải học, phải rèn luyện cách hấp thụ.
Việc chia sẻ cái hay, cái đẹp chính là đưa thêm các cơ hội mở mang cấp độ vào cuộc sống và nó có liên quan mật thiết đến chất lượng cuộc sống.
Cơ thể hấp thụ những thứ cấp độ cao hơn thì hành vi cũng sẽ đạt đến những cấp độ cao hơn. Đó là khoảng cách giữa những nước văn minh và những nước kém văn minh hay một cá nhân văn minh và một cá nhân kém văn minh. "Văn minh" ở đây là đẹp và sáng.
*
Ta thích hoặc ghét thứ này hơn thứ khác vì cơ chế tiếp nạp của ta ở thời điểm đó phù hợp hoặc không phù hợp với thứ này hơn thứ khác.
Cơ chế tiếp nạp của chúng ta ngày càng phức tạp do càng lớn lên thì ta càng nạp vào một xã hội đa dạng hơn, nhiều mâu thuẫn hơn.
Trong cơ chế tiếp nạp có rất nhiều yếu tố tình cảm, có nhiều sự tin tưởng người khác và đôi khi, sự tin tưởng đó khiến ta tiếp nạp cả định kiến của người khác.
Một thứ ta thấy rất hay nhưng ai đó ta yêu mến bảo "ôi xời" là cơ chế tiếp nạp của ta đã bị một vết thương, một trong nhiều cánh cửa của căn phòng tiếp nạp bị đóng sập lại.
Vì vậy, khi chê gì đó, nên có đủ sự phân tích thấu đáo để chính mình hiểu vấn đề và không làm giảm sự nhạy cảm trong tiếp nạp của người khác.
Và tránh gieo định kiến vào những cái tên vì người ta thường tiếp xúc với một thứ đầu tiên qua cái tên và có thể mang định kiến theo mãi dù chỉ biết đến mỗi cái tên.
Chúng ta hấp thụ ngoại cảnh nên ta cũng hấp thụ nhiều quan điểm thẩm mỹ của người khác. Nói cái đẹp mang tính cá nhân để biện hộ cho thẩm mỹ thấp, nhạt nhẽo là buồn cười vì thực tế, chúng ta hay bình luận nghệ thuật, các vấn đề cuộc sống trên quan điểm nghe lỏm, học mót được chứ có can đảm tự cảm gì đâu.
Cái đẹp mang tính cá nhân là câu nên dành cho những người có năng lực thẩm định rất cao, quan sát được vẻ đẹp ở chỗ ít người leo tới.
"Happy birthday" hay nhiều giai điệu trên tivi, radio, trò chơi điện tử luôn làm ta xao xuyến thực ra là những trích đoạn từ nhạc cổ điển, nguồn cái đẹp mà quá nhiều người lảng tránh.
Ask hay :")

View more

AD ơi, em còn 5 tháng nữa là phải thi 1 kỳ thi tiếng anh cam go. Mà, em đi làm ngày 8h rồi. Sau giờ làm là running, nấu ăn,..rất khó sắp xếp time tự học nữa. E là cái đứa ở vùng xa xôi hẻo lánh đó. Ad cho em lời khuyên học tn cho hiệu quả đc không ạ. Đa tạ =.=

Cày phin đi.
Kiếm một Season phin Mỹ.
Xem kỹ tập đầu khi có và không có phụ đề tiếng Anh và phụ đề tiếng Việt.
Pause phin liên tục, tra cứu từng từ chưa hiểu.
Xem đi xem lại cho đến khi em có thể nghe rõ và hiểu từng từ. Xem lại 10 lần cũng chỉ mất khoảng 450 phút.
Dành khoảng 1-2 tuần liên tục cho việc này. Coi nó như là một Video học tiếng Anh và các tình huống trên phin là phục vụ cho Video đó, mình đang vừa học vừa chơi. Có thể nói theo thoại để luyện phát âm.
Sang đến Episode 2, có thể lặp lại quy trình hoặc biến tấu tuỳ theo sự tiến bộ của mình.
Cứ như vậy, thời gian xem mỗi tập rút ngắn dần, xem kỹ 1 Season khoảng 8 tập mất khoảng 1,5 tháng. Nếu không có nhu cầu xem nhiều thì cứ xem đi xem lại một vài Episode cũng được.
Song song với quá trình xem là việc đọc các sách ôn luyện.
Nếu đủ kiên trì, sau đó em sẽ có một cảm nhận tự nhiên hơn về tiếng Anh và tự tin lên rất nhiều. 2 điều này sẽ là kiến thức, động lực và cảm hứng lớn để em xử lí vấn đề trong 3,5 tháng còn lại.
Em có thể cuộn chuột để tham khảo thêm một số câu trả lời cho các thắc mắc tương tự.
Mua thẻ cào 50k là có thể xem được 1 tháng ở đây: http://pubvn.tv/
Gluck :")

View more

Bán thơ có buồn không? Giống như bán đậu rồng Thơ moi từ cuộc sống đậu lớn ở đất trồng Dạo này bán khá không? đất có nhiều phân bón? Có phải bán đậu non đem thơ làm dưa món Rầm rầm hay nhon nhón Loại nào ad thích hơn để em làm độc giả Hốt quyển thơ xanh rờn? :3

Ostenhase’s Profile PhotoThơ Hạ Nhiên
Bán thơ xịn, độc giả được đọc thơ xịn, mình được xèng uống bia từ lao động tinh tế, vui chứ.
Mà giai điệu giật cục và cách ví von, thắc mắc rối rắm trong cách làm thơ của em làm cho thơ bị phô đó.
Thơ là để diễn đạt xịn hơn, gọn hơn chứ không phải để cứu diễn đạt dở. Lúc chưa diễn đạt tốt bằng thơ, cứ viết câu văn rõ ràng như cá vàng nhé :")
Liked by: Cá Sấu Tũn

Yêu thương là cần rất nhiều can đảm đúng ko ạ?

Yêu thương là một dạng cảm xúc tự nhiên, phổ biến. Người can đảm không phổ biến. Suy ra không cần phải can đảm vẫn có thể yêu thương. Bọn trẻ sinh ra đã toát lên đầy sự yêu thương.
Tuy nhiên, từ cảm xúc yêu thương đến hành động yêu thương thì phức tạp, vất vả hơn.
Nó giống như chúng ta mong muốn một thế giới hoà bình, hạnh phúc nhưng hành động để có nó, để không gây ra thêm chiến tranh, bất hạnh thì vô cùng khó.
Mỗi người ta yêu thương và muốn đem sự yêu thương đến cũng như được đáp lại cũng chính là một thế giới như vậy, làm ta đau đầu, đau tim.
Cũng như mong muốn thế giới hoà bình, hạnh phúc là điều rất khó toại nguyện, thất bại trong các mong muốn yêu thương là chuyện thường. Nhất là khi đối tượng được yêu thương không muốn phối hợp hành động với ta T.T
Còn khi đối tượng được yêu thương cũng muốn phối hợp hành động, có phim hành động nào mà không cần lòng can đảm :"?
Và ngay cả khi ta rụt rè, bẽn lẽn, đang bận nghĩ kịch bản chào hỏi thì các đối tượng yêu thương đã lũ lượt đẻ đái thì lòng can đảm vẫn luôn cần thiết cho cuộc sống độc thân khốn kiếp, để gượng dậy, để đỡ sợ nhiều thứ quá.
Lòng can đảm như một yếu tố gắn liền với sự trưởng thành, để giải quyết các vấn đề trong cuộc sống. Và tình yêu cũng là một vấn đề lớn, khi ta có nó hoặc không có nó.
Dù ta chưa có được tình yêu như mong muốn thì lòng can đảm để bảo vệ cảm xúc biết yêu thương là siêu phẩm. Nó giúp ta tiếp tục biết rung động, chăm sóc và bảo vệ nhiều điều tốt đẹp trong cuộc sống. Đó là cách giúp ta bộc lộ được nhu cầu yêu thương với cuộc sống ngày một tự nhiên hơn.
Đó cũng chính là cách ta vẫn có được tình yêu thương, tình yêu với các giá trị của bản thân như rất nhiều người còn độc thân trên thế giới.
Yêu thương là một từ rộng lớn và không phải là độc quyền của các đôi lứa.
Hạnh phúc muôn hình muôn vẻ và không chỉ có hình dạng đối tượng bị yêu :"p
Chúc em hạnh phúc đến thăm
Rồi không đi nữa cứ nằm cạnh em

View more

Ad ơi. E hiện đang làm việc ở vùng miền núi xa xôi, hẻo lánh, xung quanh là rừng rú. Em chán quá, chả biết làm gì. Em hơi thừa cân nên tập thể dục bằng chạy bộ một hồi thì nghĩ...mệt quá. Ad có thể gợi ý cho em một số cách với điều kiện như trên để em có thể trở thành "con người xịn" không ạ. Đa tạ

Em có Internet, vào được Ask là xịn rồi, vậy là luôn kết nối với thế giới hiện đại. Chúc mừng nhé :"p
Vài gợi ý nhé:
- Tiếp tục chạy bộ đều đặn. Vừa là rèn luyện nghị lực vừa là tận hưởng thiên nhiên. Không phải ai cũng có môi trường chạy bộ xịn như vậy.
- Tập đu cây, trèo cây cho dẻo và hiểu hơn về trọng lực.
- Tìm hiểu về cây cối (chăm Google). Có thể vẽ các loại cây, lá cây. Động vật nữa.
- Cải thiện trình độ nấu ăn để ăn ngon hơn, vui hơn. Cố gắng nấu được một vài món xịn để nấu cho mọi người lúc tái hoà nhập cộng đồng.
- Nghe chim hót, tập hát, huýt sáo, chơi guitar.
- Đọc sách.
- Luyện nhóm lửa để lần sau nhóm nhanh hơn lần trước, trong điều kiện khắc nghiệt hơn. Đây chính là tuyệt chiêu dù không phải lúc nào cũng cần dùng.
- Luyện đốn củi, bổ củi. Lúc Stress mà làm việc này thì nhanh vui trở lại lắm. Thạch Sanh nhờ nghề này mà lên đời đó.
- Trồng trọt.
- Ghi chép hàng ngày.
Đây là siêu Video để em có thể làm nhiều thứ với bao vật liệu xung quanh.
https://www.youtube.com/watch?v=KzMfeQyY5xMNguyenTheHoangLinh’s Video 136291279339 KzMfeQyY5xMNguyenTheHoangLinh’s Video 136291279339 KzMfeQyY5xM
Have fun :")

View more

NguyenTheHoangLinh’s Video 136291279339 KzMfeQyY5xMNguyenTheHoangLinh’s Video 136291279339 KzMfeQyY5xM

Ad là lý do để em không xoá ask.fm, ad hãy duy trì công cuộc cứu thế giới nhé ạ!

Trước đây anh định cứu thế giới. Nhưng giờ thế giới phải cứu anh <- Câu này viết năm trước, giờ vẫn đúng T.T
Cảm ơn em :")
Liked by: Hoàng

cháu rất thích đọc tiểu thuyết, đặc biệt là tiểu thuyết phiêu lưu, nhưng ko biết nhiều đầu sách, ad có thể giới thiệu cho cháu một số tiểu thuyết mà ad thấy tâm đắc ko ạ?

"Dế mèn phiêu lưu ký", "Đo thế giới", "Harry Potter", "Tuổi thơ dữ dội", "Không gia đình", "Cuộc phiêu lưu của Mít đặc và các bạn", "Tây Du Ký", "Thuỷ Hử", "Tiếu ngạo giang hồ", "Cuộc đời của Pi", "Robinson Crusoe".
Dạo này Ad lười đọc quá T.T

thật ra hem có gì để hỏi ad hết. bản thân em thì tự đặt câu hỏi cho mình và bằng mọi giá phải tự trả lời nó, mặc dù ngu lâu dốt bền nên nhiều câu hỏi vẫn chưa trả lời được. Tuy nhiên thắc mắc lớn nhất của em là ad làm gì để sống (em đang hỏi về thu nhập nhé, ngoài các khoản duyệt wall kia).

Giới thiệu 2 anh với nhau nhé. Đây là anh A, không phải nhà thơ. Còn đây là anh B, nhà thơ.
Lát sau, anh A thể nào cũng hỏi anh B: Thu nhập của anh thế nào nhỉ?
Nếu ai hỏi anh A ta câu này và hỏi cụ thể từng khoản thu nhập và hỏi anh ta có sống được không, anh A có thể cảm thấy khó chịu vì bị đối xử thô lỗ. Nhưng anh A không thể tự nhận thức mình đang làm việc ấy với anh B.
Thường thì hỏi về thu nhập của người khác là bất lịch sự nhưng chúng ta không thể ngừng hỏi câu này với người dính dáng tới nghệ thuật.
Sự tò mò cao hơn bình thường đã hoàn toàn che mờ phép lịch sự của ta trong trường hợp này.
Ngoài ra, với các nhãn hiệu mang thương hiệu kém như "nhà thơ", "heo mọi", "lương tâm"..., ta thường mặc định người bị dán nhãn đó là kẻ yếu và ta không ngại điều tra, xét hỏi.
Là Ad mô tả chút tâm lí như vậy.
Còn với câu hỏi của em, vì thắc mắc này quá lớn với em nên Ad giải đáp nhanh cho đỡ 1 thắc mắc, dành chỗ cho các thắc mắc khác.
Gói duyệt Wall: Năm vừa rồi măm 80 triệu. Sắp măm: :"?
In sách: Năm vừa rồi măm 100 triệu. Sắp măm: 145 triệu.

View more

Nếu như biết được một cuộc tình sẽ không đi đến đâu. Liệu mình nên bỏ cuộc bây giờ hay cứ tiếp tục yêu đến khi bản thân đầy thương tích- mặc dù đau nhưng cũng từng hạnh phúc?

Việc [Biết cuộc tình sẽ không đi đến đâu] là đã khá hơn nhiều việc [Không biết cuộc tình sẽ đi đến đâu].
Như vậy là ở đây có sự nhận biết khá rõ ràng. Cứ tiếp tục sử dụng nó để rọi đường nhé.
Gluck :")

Ad thường làm thơ ở đâu ạ, viết giấy hay đánh máy? Người làm thơ hay gạch xóa, ad có sợ sau này mất đi, người ta đem di cảo xấu xí ra công bố không? "Ông Linh này, chữ xấu kinh" :)))))

Dùng cả bút và bàn phím.
Quy trình trước đây là: Viết lên giấy - Gõ vào Word - Post lên mạng.
Hiện nay lười viết lên giấy hơn và cũng ít dùng Word. Gõ trực tiếp vào khung soạn thảo của Facebook. Cái nào chưa muốn công bố thì set Only Me khi Post.
Các cuốn sổ của Ad trông không xấu đâu, cũng ít gạch xoá. Chữ thì về cơ bản là đẹp nhưng hay viết tốc độ cao để bắt kịp ý và không chú tâm tập luyện nên không phải lúc nào trông cũng đẹp. Còn muốn viết đẹp, tập lại tay, sau vài trăm chữ là viết được.
Tác phẩm đỉnh trong sổ Ad sẽ Post dần lên Wall. Mấy cuốn đó ai thích sưu tầm và có xèng trả giá cao thì bán.
Mà khi mình không quan tâm, biết để câu nói kia vào đâu bây giờ nhỉ :"?
Liked by: Huyền Trân Ngô

Related users

Cầm kỳ thi họa, em chả biết cái gì cả. Giờ em muốn đi học, bất kỳ cái gì cũng được. Em ở HN, ad có thể cho em các gợi ý được hem?

Vẽ thì học lớp của Đào Quang Huy.
Nhạc thì học ông Tuấn gà.
Liked by: Huyền Trân Ngô

Ad có đọc sách của Haruki Murakami không ạ?

Khá nhiều :")
"Rừng Nauy", "Biên niên ký chim vặn dây cót", "Kafka bên bờ biển", "Ngầm", "Xứ sở diệu kỳ tàn bạo và chốn tận cùng thế giới", "Người tình Sputnik", "Phía Nam biên giới, phía Tây mặt trời", tập truyện ngắn "Ngày đẹp trời để xem Kangaroo", 1Q84.
Thích nhất 3 cuốn đầu tiên.

Có 2 việc mà em làm mãi không được: 1 là học tiếng anh, 2 là giảm cân. Lần nào cũng chỉ làm được vài hôm rồi lại lười. Em thấy ad sử dụng tiếng anh rất siêu. Chỉ em cách với ạ!!!!

Đọc các nội dung về giảm cân bằng tiếng Anh xem :")
Sử dụng Google và VDict (chú ý học cách đọc phiên âm, nhấn trọng âm để phát âm chuẩn, rất quan trọng).
Chăm nói chuyện với người nước ngoài, khi xem phim tăng lắng nghe giảm nhìn phụ đề vẫn là những cách hiệu quả nhất.
Tiếng Anh của Ad chỉ khá thôi, giỏi lên em sẽ thấy.
Ngoài ra, em cuộn chuột sẽ thấy có 1 câu Ask về giảm cân.
Gluck :")

Ad ơi, em sắp hết năm 2 rồi mà thấy mình thụ động và lười biếng quá, bây giờ bắt đầu còn được nữa không ạ?! :( ad cho em xin lời khuyên để kéo lại động lực với!

Quá được.
Nếu là người thông minh thì luôn có thể chạy nước rút. Phải bắt đầu luôn nếu không muốn sự thụ động và lười biếng kéo xuống vũng lầy của sự ngu dốt vì thiếu kiến thức, của sự lạc lối trong cảm giác mất tự tin.
Nếu là người chưa thông minh thì thụ động và lười biếng vẫn chính là động lực. Đó là 2 kẻ thù lớn nhất có thể nhấn chìm sự tiến bộ của cuộc đời em ở thời điểm này. Nhất là khi trong em đã bật lên câu hỏi về nó và phải thốt lên một tiếng kêu cứu.
Như vậy, em chẳng còn cách nào khác là buộc phải chăm chỉ.
Cũng đừng nghĩ về 2 năm đã mất và nản chí trong cảm giác sợ hãi vì mất căn bản. Nên xác định đại học chính là môi trường giả lập cho môi trường công việc sau này. Em phải cạnh tranh về năng lực, em phải giao tiếp. Và so với sự khắc nghiệt của nhiều môi trường làm việc, đây mới chỉ là môi trường rất nhẹ nhàng cho em tập luyện. Cơ hội tập luyện như vậy không có nhiều. Khi em đặt chân vào một công ty, có những người có kinh nghiệm hơn em không chỉ 2 năm và có khi em cũng chưa biết gì. Thái độ làm việc mới là thứ giúp em nhanh chóng chinh phục công việc. Thái độ học hỏi chính là thái độ làm việc và đây là thời điểm để em xây dựng thái độ đó "đàng hoàng, to đẹp" hay chật hẹp, ngu ngơ.
Cách để có thể học nhanh là học chậm, luyện cho tư duy mình cách học.
- Hãy chọn một cuốn giáo trình gây hứng thú nhất. Không phải mọi giáo trình đều tệ, nhiều cuốn giáo trình là tinh hoa của ngành, nghề. Nó là bi kíp của nhiều cao thủ được gom lại.
- Bút, giấy và máy tính online ở bên cạnh.
- Đọc kỹ mục lục, học thuộc lòng mục lục, viết lại được mục lục trên giấy.
- Đọc đi đọc lại từng trang, cố gắng học thuộc lòng một số đoạn, trang.
- Google những từ, cụm từ mình chưa hiểu.
- Với mỗi lần đọc lại, đọc chậm hơn để hiểu hơn. Sau khi đọc xong, viết lại mục lục lên giấy và kết nối các dòng mục lục với nhau bằng các mũi tên, các ghi chú. Khi làm được việc này dễ dàng là em đã nắm được cấu trúc, kiến trúc của cuốn sách hay nói cách khác, là hình thức của cả một hệ thống tư duy. Mới là nắm được vài hình thức thôi nhé. Bao giờ em có thể viết được một cuốn sách mạch lạc, lúc đó mới là khác biệt lớn.
- Não bộ quen chây ì và lắm lí do lí trấu sẽ tìm mọi cách để ngăn em hình thành thói quen đọc kỹ từng ngày. Hãy bắt vở nó và kiên trì hơn, đừng sợ nó đau, quá tải, nó giả bệnh ăn vạ thôi, nó còn đang rỗng mà :"p
Chỉ mất khoảng 1 tuần đến 1 tháng cho việc này nhưng tư duy sẽ tăng khoảng 500% công lực và giúp đọc các cuốn sách khác sẽ dễ dàng hơn và giúp em đọc hiểu tốt hơn khoảng 90% các bạn cùng trang lứa. Nói cách khác, tốc độ của em trên chặng đường đã tăng lên gấp nhiều lần tốc độ cũ và gấp vài lần so với các bạn trung bình. Việc còn lại chỉ là duy trì tốc độ đó để bù đắp thời gian không nạp thêm tri thức và hình thành thói quen luôn nạp các chất bổ dưỡng cho não này.
Đừng nói bi kíp này với ai trừ mọi người nhé, gluck :")

View more

Em tự hỏi bao giờ mình mới có người yêu. Nam thanh niên nào mở miệng em cũng thấy nực cười...

Tuổi xuân còn dài, cứ tranh thủ cày phin hài đã. Miễn là đừng trở nên càu cạu, cay nghiệt, rồi sẽ gặp được người xem phin hài cùng, chàng trai ;")

Ad ơi, làm sao để biết mình có thật sự đang yêu ai đó, hay mình chỉ yêu việc bản thân được thương yêu ạ?

Đây luôn là thắc mắc lớn của nhân loại nhưng câu trả lời thì nhỏ bé thôi:
Khi ta đang thật sự yêu ai đó, ta sẽ thật sự biết rõ điều đó. Quá dễ :"D
Một việc gì đó thực sự thì dễ nhận biết mà, ngón tay bỏng chút mà ta còn thấy thực sự đau. Chỉ khi mình chưa thực sự yêu thì mình cứ băn khoăn thôi.
Băn khoăn cũng tốt, nó giúp chọn lựa được kỹ càng hơn. Đây không phải bệnh, cứ thoải mái băn khoăn, tốt cho não :")
Những người yêu bản thân theo dạng không cân bằng được với tình yêu bản thân của người khác trong một mối quan hệ thì sẽ bị thiếu sự thấu hiểu. Để đạt đến Love Actually thì Sự Thấu Hiểu là một thành tố quan trọng.
Hình dung thế này nhé, mỗi người là một vùng đất có hệ sinh thái lâu đời của mình. Muốn 2 vùng đất sáp nhập được trong hạnh phúc lâu dài thì cả hai đều phải thích nghi được với nhau.
Động vật tâm trí, động vật thói quen, động vật nhu cầu ở mỗi vùng đất thường khác nhau do bản thân mỗi vùng đất là khác nhau. Không dễ giải quyết được khác biệt và những sự xung đột do khác biệt này để chế thành dầu gội 2 trong 1, em tắm anh không.
Tình yêu là sự tiến hoá mà không phải ai cũng đạt được. Khó mà T.T

View more

Ad ạ, tại sao mấy bạn đọc sách thành công, học kĩ năng trở thành người thành công cứ thích review người khác không sâu sắc bằng mình nhỉ?

Chắc do em gặp mấy bạn lởm thôi. Lởm mà không nhận ra, không cố gắng sửa thì đọc sách nào chẳng lởm :"p
Mà kệ họ đi, dành thời gian quan tâm đến những lời tâm huyết của những người [thành công bằng sản phẩm] :")

Em 25 tuổi, và chưa có một mảnh tình vắt vai, như thế có bất thường lắm không ad?

Không. Số người như vậy chiếm nhiều % của thế giới. Mà em biết thế giới có bao nhiêu tỷ người không? Yên tâm lao động :")
Hãy cứ tranh thủ tận hưởng cuộc sống chưa phải vướng vào các rắc rối yêu đương nhưng đừng để mình trở thành người đáng ghét. Vì có thể mình chưa đi tới giai đoạn yêu đương nhưng việc mình là người đáng yêu thì cần cho mọi giai đoạn của cuộc đời mình.
Gluck ;")

Ad ạ, 1 tháng gần đây hầu như ngày nào em cũng khóc. Em chưa từng khóc dai và nhiều như thế trong tất cả những năm em đã sống. Em thấy buồn vì năng lực lửng lơ không cái gì tới bến của mình. Ngày nào em cũng tự gây áp lực phải giỏi lên ngay dù biết cái gì cũng phải có quá trình. Mâu thuẫn anh nhỉ :(

Em có biết Ad cũng từng ngày nào cũng khóc trong nhiều tháng không?
Hồi mới đẻ đó. Sau thấy khóc lóc mệt quá nên thôi.
Em có biết tại Ad chăm làm thơ không?
Vì mỗi bài thơ thường không quá dài, có thể coi là một việc nhỏ. Cố gắng làm những việc nhỏ cho hoàn hảo từng ngày, sẽ có chút an ủi để vượt qua cảm giác tự ti về bản thân. Quan trọng hơn, nó là sự tích luỹ tính kiên trì và sự mài dũa kỹ năng để trở nên chuyên nghiệp.
Xác định những việc nhỏ để làm hàng ngày và xác định phải làm những việc nho nhỏ đó cho hoàn hảo. Khi nào chực khóc thì bê tập xác định đó ra mà làm. Lấp thời gian làm việc vào thời gian khóc lóc.
Muốn thành cái gì đó mà không chuẩn bị đủ để trở thành thì người ta gọi là sống ảo đó.
Tuy nhiên, em đã làm tạo nên một kỷ lục ít người vượt qua là khóc lóc ròng rã cả tháng. Khóc cũng là cách giải toả tốt và nó đã giúp em giải toả nhiều thứ mà em không biết.
Nhưng có lẽ giải toả vậy là đủ rồi. Cần nhận thức rõ ràng: Lạm dụng khóc lóc thì sẽ bị nghiện khóc lóc và luôn đem nó ra để giải quyết vấn đề.
Lời khuyên của Ad: Đặt những việc nhỏ quanh mình cho dễ với mỗi khi chực khóc.
Work harder. Gluck :")

View more

Chả lẽ lại cứ làm việc hùng hục và kiếm xèng thôi hả Ad? Có cách nào nhanh hơn để tìm kiếm được cái mình muốn làm hơn không?

Trở thành người đầu tiên trên thế giới nạp Wall 8000k/năm đê.
Danh hiệu cao quý này sẽ làm đời em thay đổi nhanh hơn.
Chỉ tốn 8000k.
Ngoài ra, còn được thưởng thức hơn 10000 tác phẩm :")
Liked by: Hoàng

Ad ơi, không biết cuộc sống của một nhà thơ thì thế nào hả ad? Em tưởng tượng thấy rất thú vị, đặc biệt là nhà thơ như ad thối, vì suy nghĩ gì đều diễn đạt được bằng thơ ca. Không như em, đầu óc đặc đặc như nồi cám lợn. (Sao giới hạn ký tự hả ad:(((?)

(em hỏi tiếp nhé) Gần đây em cũng rất là băn khoăn, em cứ làm việc quần quật từ ngày này qua ngày khác, đi làm về là nằm vật ra ra rồi đi ngủ, hôm sau lại đi làm, một vòng luẩn quẩn.
(em hỏi tiếp nhé) Nhưng thật lạ là ngoài những lúc công việc áp lực và chán nản thì hầu hết thời gian em đều khá là hài lòng với công việc hiện tại. Em có thu nhập khá tốt so với bạn bè, k biết có phải vì thế mà vẫn hài lòng với công việc không?
(em hỏi tiếp nhé) Nhưng ở đây có vẻ chẳng có ai như em, mọi người ở đây đều làm việc siêng năng, tiết kiệm tiền hàng tháng và coi đây giống như một điểm trung chuyển, đi làm để kiếm tiền, làm khoảng dăm ba năm nữa rồi kiểm một anh chàng và đám cưới.
(em hỏi tiếp nhé) Nhưng với em thì không? Rõ ràng đây không phải là giai đoạn chuyển tiếp gì với em cả, em chẳng biết em ở đây làm gì? Em không biết tương lai em sẽ đi về đâu, em cứ làm việc như vậy thôi. Cuốc sống thật của em thật là vô vị và nhàm chán phải k?
*
Ad không sống cuộc sống của một nhà thơ. Sống cuộc sống của một người thích sống đơn giản và tạo ra được nhiều thứ xịn, trong đó có thơ.
Mỗi ngày thức dậy là đánh răng, rửa mặt, sáng tác, nghe nhạc, xử lí các hoá đơn, bia bọt.
Nói chung là không có gì đáng kể. Chi tiết hơn thì có thể mua gói duyệt Wall Facebook của Ad để có thêm thông tin, đọc thêm sáng tác ở chế độ Friends. Giá duyệt Wall đang là 8000k/năm và 15000k/năm vào đầu 2017.
Theo em kể, Ad thấy em đang làm chủ và khá hài lòng với cuộc sống của mình. Nên tích luỹ để luôn độc lập về tài chính. Một người phụ nữ độc lập về tài chính là đã có rất nhiều tự do rồi.
Trong thời gian chưa biết làm gì tiếp theo thì cứ tích thêm xèng. Em cũng không cần nghĩ là mình sống nhàm chán, vô vị khi em vẫn đang lao động chăm chỉ. Chính sự tập trung này sẽ giúp em tích xèng tốt hơn.
Cho đến khi nghĩ ra việc mới muốn làm thì cũng đã có sự thoải mái về tài chính và sự thoải mái này giúp các lựa chọn thoải mái hơn. Gluck :")

View more

Ad ơi. Em có một mối quan hệ bạn bè dài 11 năm. Buông không nỡ, giữ thì nhạt. Giữa chúng em chẳng còn gì ngoài những kỷ niệm đẹp, và xưa cũ. Buồn Ad nhỉ. Ad nghĩ em nên cư xử sao khi gặp lại bạn ấy ạ?

Có một số câu hỏi làm Ad cứ lẩm nhẩm đọc lại vì nghe cứ như lyrics. Câu này của em cũng như vậy. Lyrics này có thể đem lại sự đồng cảm cho nhiều người ở trong tình trạng tiến thoái lưỡng nan tương tự.
Trừ những vụ mâu thuẫn khiến người ta phải Unfriend nhau thì bạn bè cứ nằm đó trong danh bạ. Nằm lâu trong danh bạ không có nghĩa là tình bạn thắm thiết, có thể vì nó đã lên rêu trong đó vì lâu không đụng đến. Nên con số 11 năm ở đây chẳng phải là thứ để bận tâm, phiền muộn.
Cảm thấy khó xử thì tránh gặp. Vẫn muốn vớt vát thì cứ thử, biết đâu mỗi người đã hay hơn, lại vui hơn mình nghĩ. Nếu vẫn chán thì cứ cắm mặt vào điện thoại như bao người.
Gluck :")

Làm sao để mua được Ra vườn nhăt nắng bản cũ ạ? Cháu ở trong nam, tìm mãi không thấy hiệu sách bán quyển sách iu quý ấy. hiu hiu

Toa Tàu có bán bản cũ và sẽ bán bản mới nhé :")

Ad ơi. Em bị bệnh, bệnh nan y khó chữa, bệnh tên là BÉO PHÌ. Vâng, béo phì đấy ạ, cao 1.7m và nặng 107 Kg. Hôm nay em giảm cân thất bại lần thứ 11. Sao cuộc đời tươi đẹp của em lại chỉ có ăn và giảm cân thế này. Ad cứu em với. Huhu T.T

Cân nặng đáng nể đó. Em làm vinh danh cho bộ sưu tập độc giả của Ad rồi, đa tạ :")
Ad nghĩ đến viễn cảnh nạn đói xảy ra, em là thứ bị ăn đầu tiên.
Nghĩ đến viễn cảnh này đê, tập chạy dần đê.
Ad đang lo mình bị béo phì sẽ bị măm sớm, may có em chạy chậm hơn, đỡ lo rồi.
Giảm tốc độ ăn cũng là cách để tăng sự kiềm chế trước món ăn. Cắn miếng nhỏ hơn, nhai chậm hơn, trì hoãn để cắn miếng tiếp theo lâu hơn. Giảm khối lượng đồ ăn và kéo dài thời gian ăn. Chỉ số nghị lực tăng dần sau mỗi lần tăng độ khó của việc này.
Uống nhiều nước khi thèm ăn để tăng cảm giác no, đẹp da.
Tìm những điểm đến mới, tránh đi lại loạng quạng tha thẩn quanh mấy điểm quen thuộc dễ kiếm đồ ăn.
Khi cảm giác đòi cồn cào nổi lên, coi mình như một người nuôi heo, nói với cơn đói: Con heo này, ta không để mi biến ta thành heo đâu.
Nói với thực phẩm: Em là người yêu của ta, ta sẽ không ăn em đâu.
Gluck :")

View more

Bí quyết đê Ad béo dậy sớm mỗi ngày là gì ạ?

- Giảm thức khuya. Để quãng ngủ đêm với giấc ngủ yên tĩnh được dài hơn.
- Giảm làm việc đến mức kiệt sức. Vì quán tính công việc làm thần kinh tiếp tục căng thẳng cả khi đã dừng, gây thao thức, làm tiêu hao nốt năng lượng dự trữ. Nên để lại chút sức lực để tự dỗ ngủ và bò dậy.
- Thích dậy sớm. Để ngày dài ra, có nhiều thời gian làm việc, hưởng thụ hơn. Trước đây dậy muộn triền miên nên không hề biết có chuyện kỳ diệu giản đơn này.
- Buộc phải dậy sớm đều đặn vì có việc phải làm lúc đó. Lịch tập thể dục, làm việc, đưa đón...
- Bỏ tâm lí luôn lải nhải mình chưa ngủ đủ. Đó là nỗi ám ảnh gây nên tình trạng đã dậy rồi còn thèm ngủ bù, mãi luyến tiếc, lờ đờ, bực bội. Thương thân dẫn tới hay đổ lỗi cho người khác.
- Ngủ thêm (giống như học thêm), dậy muộn một vài ngày trong tháng để cơ thể, não bộ được nghỉ ngơi, tự điều chỉnh hỏng hóc trong các giấc ngủ dài. Hoặc chuyển thời gian ngủ thêm vào một số giấc đệm buổi trưa.
:")

View more

"Hệ quy chiếu" là gì ạ, nếu anh được định nghĩa nó một cách dễ hiểu nhất?

Là những quy ước để đối chiếu khi tiếp cận một vấn đề.
Nói cách khác, nó là một cái hộp được vẽ ra và người ta sẽ giải quyết các vấn đề trong cái hộp đó, không lan man ra bên ngoài.
Đơn giản hơn, nó là một luật chơi.
Giống như khi các cầu thủ đá bóng chuyên nghiệp thì ai cũng nắm được hệ quy chiếu là luật bóng đá.
Và trọng tài là người sẽ đảm nhận việc giữ cho các cầu thủ tuân thủ hệ quy chiếu là luật bóng đá.
:")

Bạn bị tắc giữa một tảng đá và một vách ngăn rất cứng, bạn sẽ làm gì?

Buôn phế liệu T.T
Liked by: Hoàng

Làm sao để giảm tâm lý ngưỡng mộ trước cái đẹp và cái giỏi hả anh? Trước kia em nghĩ xem nhiều để mở rộng tầm mắt là tốt nhưng hình như việc quá chú tâm ngưỡng mộ ai đó cũng đồng thời khiến năng lượng bị tiêu đi rất nhanh. May mắn thì lòng ngưỡng mộ sẽ biến thành hành động, xui thì... não bất động.

Không cần giảm tâm lý này, khi nó luôn tặng cho mình hạnh phúc thưởng thức và làm đầy lên phẩm chất khiêm tốn.
Tuy nhiên, thưởng thức cũng là một hoạt động tốn thời gian và năng lượng như bao hoạt động khác nên nó còn là một việc chứ không chỉ là một cảm giác.
Trong lúc thưởng thức, nên để ý lúc sắp cạn pin để cắm sạc, tức là sinh hoạt điều độ để bù lại năng lượng kẻo không còn sức mà cắm sạc nữa, bye nha.
Ngoài ra, sẽ là bất công với cuộc đời nếu mình chỉ thưởng thức mà không cho người khác cái để thưởng thức.
Chăm tạo ra sản phẩm cho người khác thưởng thức cũng chính là cách kéo dài sức chịu đựng và tuổi thọ pin khi bên cạnh lao động thưởng thức, còn có lao động nặng nhọc hơn thưởng thức là sáng tác.
Khi bạn mệt mỏi, bạn có thể chạy ra ngắm bông hoa. Nhưng nếu bạn không tập được thói quen đương đầu với mệt mỏi, cứ cắm hoa thấy ngại là bạn lại chạy đi ngắm bông hoa để trốn tránh thì không bao giờ bạn cắm được bình hoa đẹp của bạn.
Thưởng thức là một việc, tập luyện để sáng tác là một việc. Đều là level khó trong xây dựng nhân cách loài heo. Đừng bỏ việc nào và đừng lấy việc nào để trốn tránh việc nào.
Gluck :")

View more

Nếu được chọn giữa một nghề "thích vừa" nhưng kiếm nhiều xiền và một nghề "cực thích" nhưng kiếm ít xiền thì ad sẽ chọn cái nào ?

Tuỳ lúc đó đang "thích vừa" hay "cực thích" xèng :"p
Liked by: Thủy Tiên

Related users

Làm cách nào để thay đổi quan điểm phù hợp với vùng văn hóa mới, khi quan điểm cũ đang ngự trị trong đầu?

Về mặt nhận thức, chỉ việc tập xác định: Cũng như những kẻ kém cỏi không xứng đáng làm lãnh đạo, quan điểm thấp kém không xứng đáng ngự trị trong đầu.
Về mặt thực tiễn: Ai cũng cố thủ với cái cũ, chỉ là cố thủ được bao lâu. Khi sự đào thải dâng lên, bản năng bạn tự bắt các quan điểm lởm phải nhảy rap.
Tuy nhiên, không phải vùng văn hoá nào cũng mới, hay, tốt. Có những nơi là đầm lầy của sự mông muội, tù hãm, dã man. Dấu hiệu của nó là người trong đó muốn thoát ra và không dễ thoát ra. Tuy nhiên, ngay cả những vùng văn hoá này cũng phải thích nghi với sự tiến bộ của thế giới dù có bị dùng vũ lực đàn áp hay không. Mày muốn có rượu ngon hơn rượu mày nấu không? Đưa con đi trạm xá nhé. Mày muốn đồ trang sức đẹp hơn mày làm không? Bảo thằng chồng đeo cái bao này vào nhé. Phép thuật của ông có ăn nổi quả taser này không? Đừng đánh đập người ta để chữa bệnh nữa nhé.
Còn với những vùng văn hoá mà người ta tìm đến và tìm thấy hạnh phúc thì chỉ việc triển thôi. Ai triển chậm thì đó là thiệt hại của họ. Cơ hội không đợi ai :"p

View more

Em nhớ zonzon :( Gói bim bim trắng mỗi vị viền một màu, có hình chú cuội cầm quạt. Sau này không một loại khoai tây chiên nào cho em phê mồm được như nó từng nữa.

Ad có một trú tró, nó từng lang thang với Ad khắp cánh đồng rộng mênh mông mỗi ngày. Sau này, Ad không tìm lại được động vật đồng hành nào vui như vậy nữa (nếu không được gọi gấu là động vật).
Như vậy, không phải mọi thứ tốt đẹp nhất đều còn mãi.
Hãy tận hưởng, nâng niu khi ta còn cơ hội và tự biết cái gì là tốt nhất trên thị trường.
Em ăn tạm bim bim mỗi track viền một màu này nhé :")
https://soundcloud.com/ngot

Ad có gấu rồi ạ :D Em tò mò muốn biết chị ấy có điểm thông minh gì đặc biệt để khiến ad "đổ" :D

Có cưa máy T.T
Liked by: Sheva

Anh có thể giải thích về định nghĩa con gái sống buông thả được không ạ?

Ngữ pháp buông thả quá T.T
Ad có biết em muốn nói đến định nghĩa "girl buông thả" nào đâu mà giải thích.
Có thể nói ngắn gọn, chính xác, dễ hiểu hơn, vd:
"Ad có thể đưa ra định nghĩa về girl buông thả?"
"Theo Ad, girl buông thả là thế nào? Tại sao?"
*
Ad nghĩ buông thả hay không là lựa chọn, tự do của mỗi người, chưa kể hoàn cảnh xô đẩy nữa.
Ngoài ra, cách nhìn về sự buông thả còn tuỳ thuộc vào sự khác biệt văn hoá. Cầm tay nhau ở nơi công cộng cũng từng bị coi là buông thả.
Ad không thích phụ nữ vì chúng hot quá nhưng cũng không có nhu cầu gán cụm từ "buông thả" cho ai.
Gán bừa bãi những cụm từ xấu lên người khác giống như tay mình cầm vết bẩn rồi bôi lên người ta rồi bảo người ta bẩn.
Mà nếu chỉ nói về phụ nữ buông thả mà không nói về đàn ông, một trong những nguyên nhân chính gây ra sự buông thả của phụ nữ, thì là bất công.
*
Tuy nhiên, khi người ta nói đến sự buông thả, không chỉ có hàm ý phê phán cay nghiệt trong đó mà còn có cả sự lo lắng về sự hủy hoại. Hậu quả của nhiều vụ buông thả là thứ khiến nó không phải trò chơi dễ dàng.
- Tránh hủy hoại bản thân
- Tránh để người khác hủy hoại
- Tránh hủy hoại người khác
Là những điểm mà một người tìm kiếm tự do luôn cần cân nhắc trong đời.
Đây không phải là một lời khuyên mà là một công thức.
Bởi nếu không cân nhắc nó, xác suất bạn trở thành:
- Người tự do xấu xí, xấu tính, độc ác
- Người thất bại, sống khổ sở hay trở thành nô lệ của ai đó
- Người phải sống với sự tàn tạ của bản thân
- Động vật gây hại bị căm ghét, tìm diệt
rất cao.
Gluck :")

View more

Ad ơi vid này hay nè, anh chia sẻ được cho mọi người xem thì hay ghê :D https://www.facebook.com/fandep24h/videos/430291293833977/

Hành động dắt cụ già sang đường là tích cực nhưng kiểu dừng xe như vậy là tầm thường. Xi nhan trái để người phía sau bắt được tín hiệu đi chậm lại, sau đó bấm nút dừng khẩn cấp. Muốn làm việc tốt ở phía trước mà không để ý đến hậu quả có thể gây ra cho phía sau là loại ẩu.
Ngoài ra, link em Share là link của Page lá cải tầm thường. Nên Share những link từ nguồn sạch. Ad đắn đo mãi mới trả lời là vì không muốn quảng bá cho Web bẩn này.
Việc tốt còn gắn với sự tinh tế và không để lại hậu quả :")

ai sẽ là người rửa bát?

Biển
những chiếc thìa chìm nghỉm
những đũa bát dập dềnh
đĩa cái bơi cái lặn
muôi gỗ thì lênh đênh
váng mỡ như dầu rỉ
thức ăn như tầu chìm
dòng nước đang ô nhiễm
cọng rau lả cánh chim
bỗng có hai bàn tay
xả xuống dòng thác nhỏ
rồi nhiệt tình kỳ cọ
bằng xà phòng thơm tho
mọi thứ sáng dần lên
dòng nước trong trở lại
mẹ thơm bé một cái
để mẹ rửa nốt cho
ứ ừ con rửa nốt
để con chơi thả thuyền
nghĩ ra bao trò lạ
bé một mình huyên thuyên
bát sứ là buồm trắng
đũa là những mái chèo
bát to ôm bát nhỏ
là thuyền mang thuyền theo
thìa nhỏ là thủy thủ
thuyền trưởng là thìa to
muôi là con bạch tuộc
người trên thuyền đều lo
nhưng cả nhà lo nhất
là khi bé cho rằng
đĩa là tàu cướp biển
sắp bắn nhau pằng pằng
thế này thì sứt hết
bố vội gọi bé ra
ông bà đi mua kẹo
chạy theo ngay không là…
bố vội lao vào nghịch
pằng chiu pằng chiu chiu
trông hớn ha hớn hở
như con chim đầu rìu
anh ơi có điện thoại
bảo anh đang bận đi
nhưng việc quan trọng lắm
ui giời quan trọng gì
bố nhó nhăn nghe điện
mẹ vội vã xông vào
bát là con thuyền thúng
núi non là chuôi dao
em lại lừa anh hả
bố quay lại gằm ghè
mẹ ra chiều hối lỗi
rồi cười hehehe
bố bèn tét mông mẹ
mẹ cắn bố rõ đau
có mỗi việc rửa bát
mà cả nhà tranh nhau
17.07.06
(Bản Full)

View more

Có phải stt thơ của ad ít like vì ko còn hay như xưa nữa?

Toàn nói bừa. Chưa nó về chất lượng thơ, về mặt số liệu thì các Post đang có nhiều Like hơn bao giờ hết dù Ad để Public rất ngắn. Nếu có vé vào Wall, cuộn chuột xem các Post những năm trước sẽ thấy rõ điều này.
Tăng thưởng thức, ngừng đoán lởm, have fun :")

Ad ơi, em không thấy linh hồn mình đâu cả, em trống hoác.

Câu này nghe đau lòng mà hay quá đó T.T
Để có được thẩm mỹ viết được câu như vậy cũng là có nhiều nỗ lực mà, đừng bỏ phí nhé.
Còn rất nhiều thứ hay để thưởng thức.
Có linh hồn mới thưởng thức được, chỉ là nó hơi buồn bã, im ắng thôi.
Hít thở sâu, xem cách không khí đi trong cơ thể. Chạy bộ, xem cơ thể đổ mồ hôi, tim đập rộn ràng hơn. Ăn những món ngon, linh hồn em đang cảm nhận đó. Chỉ là nó hơi buồn bã, im ắng thôi.
Tập viết truyện cười đi, nó sẽ vui lên, hoặc gặp khó khăn khi viết, nó sẽ nỗ lực, sống động hơn.
Mỗi
Mỗi đêm đều vật lộn
Với sự không hài lòng
Giấc ngủ chờ đến lượt
Mà vật lộn chưa xong
Rồi giấc ngủ rón rén
Khi ta đã mệt nhoài
Ôm lấy ta che chở
Như bếp ủ củ khoai
Ta là trẻ tự kỷ
Luôn cố gắng thật nhiều
Dẫu không ngừng tuyệt vọng
Nhưng ngừng cố là tiêu
6.12.2015
Gluck :")

Anh có tin vào cơ chế cân bằng "tổng buồn = tổng vui" không ạ?

Đời người không chỉ có buồn, vui. Nếu không đã không có các tính từ chỉ cảm xúc khác.
Đâu phải chỉ có mỗi Icon :"( và :")
Nếu buồn và vui nằm ở 2 vế của 1 phương trình cuộc đời thì trong mỗi vế còn nhiều số hạng cảm xúc khác. Không đơn giản như vậy.
Nhưng Ad nghĩ chẳng có phương trình nào cho cảm xúc cả. Mỗi cảm xúc quá khác nhau, khác hệ quy chiếu.
Nghỉ ngơi, thư giãn đê :")
Mỹ nữ đại nhân
xin chào mỹ nữ đại nhân
tiểu nhân hí hửng phân vân điều này
lấy buồn ngày trừ vui ngày
thì ra kết quả dở hay thế nào
trượng phu ngốc nghếch biết bao
lại đây em bảo
làm sao phải buồn
13.08.06

Câu chuyện công bằng văn minh nữa như sau: Tại một quán buffet ở hà nội có 10 người Thụy Sĩ và anh đi vào ăn mỗi người gọi 1 món . Cuối cùng tất cả chia đều tiền ăn người gọi nồi lẩu bằng người ăn phở, ăn bánh cuốn. Mà họ ăn riêng không động đến đồ của người khác. Ad nghĩ sao :"))

Đi ăn buýp phê thường là tính tiền bằng nhau trên đầu người dù mỗi người ăn món gì, ăn bao nhiêu mà T.T
Đi ăn rồi Share đều tiền là chuyện bình thường. Cách trả tiền ăn là do tự mỗi nhóm người thoả thuận.
Văn minh, công bằng là mỗi người trong nhóm đều biết nên làm thế nào để không ai phải cảm thấy khó chịu hay bị thiệt thòi vì mình. Còn người trưởng nhóm thì sẽ có trách nhiệm cao hơn một chút, để không ai cảm thấy khó chịu hay bị thiệt thòi vì bất cứ ai trong nhóm.
Việc này tồn tại ở nhiều nhóm người, không nhất thiết phụ thuộc vào quốc tịch. Văn minh, công bằng là nhu cầu cá nhân. Nếu nó là thương hiệu của đất nước thì nó có nghĩa là gần như mỗi cá nhân đều có nhu cầu này.
Câu Ask của em chưa văn minh lắm vì nó đầy lỗi chính tả, ngữ pháp. Làm ơn để ý vấn đề này để giữ cho tinh thần mình minh mẫn, gọn sạch T.T
Em cũng bị ám ảnh khá nhiều về chủ đề văn minh theo cách "người nước họ thì..., còn người nước mình thì...".
Đây là tâm lí khá phổ biến, gần như ai trong mỗi chúng ta đều có lần nói như vậy cho sướng miệng, cho có cảm giác mình đang phát ngôn cho những người văn minh trong khi còn không nhận thức được mình vừa nói vừa xả rác.
Con người ta nhìn nhau mà sống. Văn minh thì khác một chút, không nhìn cái dở để sống lùi lại. Hành động văn minh tự nhiên, không giả tạo thì thường dễ dàng lan toả.
Văn minh là ở mình, không phải ở sự so sánh :"p

View more

Anh Linh này, nếu 1 kẻ giết người cướp đi sinh mạng của 100 người, già trẻ lớn bé trai gái đủ cả... anh nghĩ xã hội sẽ phản ứng ra sao với hắn, nếu anh có người thân ở trong 100 người bị giết đó, anh sẽ phản ứng ra sao, hành động suy nghĩ thế nào. p.s. cảnh sát đã bắt được thủ phạm, hắn nhận tội.

Có rất nhiều kẻ như vậy với số nạn nhân nhiều hơn. Đó là những tội phạm chiến tranh.
Thường thì sau đó toà án quốc tế chỉ xử lấy lệ những kẻ thủ ác đã trở thành những ông già lụ khụ.
Điều này phản ánh thế giới còn rất nhiều quyền lực xấu và đầy rẫy các nguyên thủ ngang nhiên giả dối khi các cuộc chiến vẫn diễn ra, nhân danh tự do và hoà bình.
Bên cạnh đó là năng lực hạn chế của những người yêu hoà bình, lẽ phải, sự công bằng; của những tổ chức có tư tưởng như vậy như Liên Hợp Quốc, Toà án quốc tế.
Đây thực sự còn là một dòng tư tưởng, bộ môn sống còn non yếu so với lịch sử tàn bạo của con người. Chỉ là những ai có sở thích này thì cố gắng mỗi ngày để sống với sở thích hoà bình, lẽ phải, công bằng của mình. Những người như vậy vẫn luôn tồn tại và đã nỗ lực để tạo ra rất nhiều cơ hội sống tử tế cho chúng ta ngày nay. Nếu họ đông lên, mạnh lên, năng lực thuyết phục cao hơn, những thứ được gọi là nhân bản sẽ lan toả giúp các vấn nạn giảm nhanh hơn. May cho nhân loại là trùm Facebook Mark Zuckerberg đang miệt mài tạo nền tảng cho những kết nối như vậy.
Bên cạnh các tội phạm chiến tranh, cũng có những kẻ sát nhân hàng loạt khi bị bắt thì số nạn nhân cũng đã nhiều khủng khiếp. Điều đó không chỉ cho thấy sự thông minh của kẻ thủ ác mà còn là bằng chứng về sự bỏ bê những người bị tổn thương, sự kết nối rời rạc giữa con người, sự kém cỏi của cảnh sát.
Nếu hành động theo sở thích thì Ad sẽ giải cứu chúng ra khỏi tù để mình và gia đình các nạn nhân khác xử. Trói vào ghế, bật nhạc hay, êm ái, cho nghe đến chết.
Tuy nhiên, Ad khốn cũng chỉ là một người yếu đuối trong xã hội, ngồi với ngòi bút và bàn phím viết bâng quơ những nỗi buồn. Mục đích cũng chỉ là viết ra những thứ mà khi ai đó đã trở thành độc giả của mình thì sẽ không trở thành tội phạm chiến tranh hay sát nhân hàng loạt. Góp một phần nho nhỏ như vậy để ra đường bớt phải thấy những chuyện đau lòng trong thế giới. Đời còn quá nhiều việc để không làm T.T

View more

Ad ơi, Ad có tin vào sự tồn tại của ma quỷ không Ad?

Hổi còn sống Ad cũng tin lắm :"p
Xin chia sẻ vài thông tin về việc này:
- Sau khi nghe bao chuyện kể đêm khuya, Ad cũng sợ ma quỷ như bao người nhưng chưa thấy bao giờ dù cũng khá nhiều lúc ở một mình, đi một mình trong bóng tối, run sợ vì tâm trí tưởng tượng ra đủ thứ: Mai ăn gì? Mình cứ ở bẩn, xấu tính thế này không có bạn gái thì sao? Cái áo treo ở kia trông giống cái áo quá...
- Nhiều bạn trẻ và không còn trẻ đã chứng minh rồi: Thật khó mà suy nghĩ khi không có não.
Bạn có một cơ thể sống đến từng tế bào và một bộ não thông minh nhăn nhó trong đó, bạn đáng sợ hơn những thứ không có cơ thể để selfie, nâng cái cốc khỏi mặt bàn và không có não để suy nghĩ nên đi doạ ai.
- Bạn ham sống, sợ chết là bằng chứng sống cho việc trong sâu thẳm bạn biết rằng, khi chết, bạn sẽ không còn gì hay ít nhất, bạn không thể đỉnh như lúc sống.
Khi sống bạn đã vô dụng mà chết đi tự nhiên bạn khủng hơn, bay chiu chiu hay phù hộ hay ám hại người khác được sao? Bạn đã gặp con Zombie nào là xác sống chết xong mạnh lên ngoài phin ảnh đâu.
Khi sống bạn đỉnh nhưng dù bạn muốn hay không, bạn lão hoá, yếu đi rồi bạn chết, bạn đâu thể khủng mãi được.
Bạn là cục pin cạn và phân huỷ, tan biến dần, nhường chỗ cho những cục pin mới sinh ra và tiếp tục sợ ma.
Khi còn sống, hãy trân trọng sức khoẻ kẻo vừa sống vừa thân tàn ma dại, đi lại vật vờ. Trông những người vô hồn như vậy còn đáng sợ hơn ma quỷ.
- Chưa có ma quỷ nào bị toà kết tội trong khi số người bị kết tội không oan tí nào thì quá nhiều.
Khi bớt viện đến chuyện ma xui quỷ khiến, người ta sẽ biết đối diện với cái xấu từ chính mình, lo giữ thần kinh tỉnh táo, tử tế hơn.
Tội của bạn được toà giảm nhẹ không phải nhờ toà tìm được bằng chứng ma quỷ xui bạn mà là nhờ giấy chứng nhận tâm thần của bạn.
Vui nha :")

View more

Khi đọc thơ Chú, những Cháu thực sự thích, cảm nhận được và Cháu cảm thấy nó trọn vẹn, tròn đầy. Cháu thường không bình khi chia sẻ vì thế a.

Cảm ơn cháu :")
Ad biết nhiều khi việc bình luận là không cần thiết nhưng vẫn cương quyết Block những độc giả Share không có Caption vì:
Yêu cầu Share có Caption sẽ khiến độc giả phải động não.
Dù không muốn đưa ra bình luận, một Icon trái tim hay mỉm cười cũng có thể làm ấm lòng tác giả.
Ít có thứ gì có thể làm Ad đau lòng hơn là khi mò vào Wall của người Share, thấy một sự [giá băng cẩu thả].
[Tốn thời gian cho một việc đau lòng] là cảm xúc nhiều độc giả gây ra cho Ad với cách [Share chỏng trơ] như vậy.
Cảnh báo Block và mạnh tay Block là cách để Ad khốn mong manh tránh sự tổn thương này. Vài năm nữa thôi, khi việc này ai cũng biết, gần như sẽ không còn độc giả nào của Ad hành động vô duyên như vậy. Khi đó, Ad khốn bám tường men theo các Share sẽ đỡ đau lòng hơn.
Còn một thứ Ad ghét là đọc phải câu hỏi hay Comment ẩu; một đoạn ngắn mà đầy lỗi chính tả, ngữ pháp.
Ví dụ như câu Ask của cháu, chú chú cháu cháu viết hoa nhưng đầy sự [giá băng cẩu thả].
Chỉ cần độc giả thương tác giả cặm cụi tỷ mẩn điêu khắc từng câu chữ (ví dụ câu này viết mất gần 2 tiếng), thì việc Share, Comment, đặt câu hỏi sẽ đỡ mang tính [thăm quan xả rác] hơn.
Không phải mọi độc giả đều ẩu. Luôn có những độc giả làm Ad dễ chịu vì sự tinh tế của họ và những lời đau lòng này không phải dành cho họ.
Nhưng Ad khốn là kẻ tham vọng, không muốn chỉ có vài độc giả có ý thức mà muốn [mọi độc giả đều có ý thức bảo vệ môi trường].
Bạn chưa có ý thức này không phải do đó là sự khác biệt, cá tính mà chỉ là vì bạn còn lởm, còn chưa thoát ra khỏi sự kém cỏi của mình T.T
Giúp Ad nhé :")

View more

Related users

Bạn sẽ đang làm gì vào lúc này nếu internet không tồn tại?

Hoặc trở thành một nghệ sỹ đường phố, quán bar để giữ sự tự do biểu đạt hoặc tiếp tục đau khổ vì tác phẩm muốn đến với độc giả phải qua trung gian là đám biên tập viên của các kênh xuất bản khi chưa có kênh xuất bản, tương tác độc lập, trực tiếp như Internet.

Vì kì vọng nên càng lo lắng về kết quả. Càng lo lắng càng chỉ nghĩ được một hướng duy nhất. Và vì chỉ có một hướng nên phương án sẽ không linh hoạt --> tạo tiền đề cho thất bại trước mắt. Biết là cởi bỏ lo lắng sẽ hết suy nghĩ luẩn quẩn, mà chưa biết cách cởi bỏ Ad ơi :(

Chia nhỏ công việc ra thành các chặng. Hoàn thành chặng dễ trước để chạy đà và nâng cấp dần sự bền bỉ. Ví dụ, muốn nấu một món ăn thì hoàn thành chặng đi mua thực phẩm, chuẩn bị đồ nấu trước đã. Chính những thứ đã chuẩn bị đó sẽ là những mảnh ghép cụ thể sờ sờ trước mắt, giúp mình dễ hình dung ra tổng thể hơn, gợi ý tưởng cho việc tiếp theo. Khi các mảnh ghép ngày một đầy lên sẽ tạo cảm hứng và sự yên tâm cho mình hoàn thành phần còn lại :")

Ad ơi, ad có ngại các phóng viên không ạ?

Thực ra đây là một câu chuyện dài. Nếu em có thời gian thì nghe Ad ôn nghèo kể khủng chút vậy T.T
Từ quãng năm 2002 là thời điểm bắt đầu dùng Internet để Post tác phẩm ở diễn đàn, Ad đã biết Internet là môi trường thích hợp nhất với mình.
*
Lí do đơn giản:
Mình toàn quyền quyết định sẽ đưa cái gì cho độc giả. Max quyền lợi và trách nhiệm cá nhân về tác phẩm của mình.
Với Internet, người sáng tác có thể đưa ra tác phẩm bất cứ lúc nào mình muốn, không phải đợi phê duyệt của người khác.
Mình đủ trưởng thành và thẩm mỹ để tự chịu trách nhiệm về tác phẩm, chất lượng tác phẩm của mình, không cần người giám hộ, chấm bài.
Khi mình chính là biên tập viên của mình, tác phẩm không bị biên tập viên khác bóp méo theo thẩm mỹ của họ. Đa phần các biên tập viên là những người không có trải nghiệm sáng tác lẫn tư duy cao cấp, lại có mối ghen tỵ ngầm của loser với người sáng tác được.
Khi quyền lực biên tập đặt vào tay những kẻ như vậy, nhiều tác phẩm xịn đã bị chặn đường đến với khán giả.
Cũng có những người biên tập tâm huyết, đọc rộng có thể gợi ý làm tác phẩm hay hơn hoặc giúp được nhiều tác giả mới vào nghề tránh nhiều lỗi sơ đẳng nhưng Ad không có nhu cầu sử dụng người biên tập. Tuy nhiên, gói biên tập viên là gói khuyến mãi bắt buộc khi hợp tác với báo, đài hay nhà sách nên Ad chọn môi trường tự do hơn - Internet và tự xuất bản sách.
*
Sau khi chán chơi forum, Ad tập trung vào blog Yahoo, Wordpress và những năm gần đây quyết định dừng chân, tập trung ở Facebook vì nó rất tiện lợi cho nhu cầu của mình. Gói Add Friend duyệt Wall cũng được phát minh từ đây, mở ra một hướng thu nhập bên cạnh việc tự in sách khá rủi ro vì còn kém khâu phát hành, quản lí.
Song song với việc sáng tác, Ad trở thành hộ kinh doanh quá thể trên Facebook và được tham khảo thông tin nóng hổi khắp thế giới hàng ngày trên chính kênh này.
Vừa lúc nãy thôi, Ad được xem Mark Zuckerberg người sáng lập Facebook Live trên Facebook nói về AI hay nhà khoa học sáng láng, thân thiện Brian Greene vừa up Video mới nhất trình bày về sóng hấp dẫn với mô hình mô phỏng các máy đo. Cuộc sống này rất thực và đang rất phát triển.
Ad có khá nhiều lời đề nghị hợp tác từ báo chí, truyền hình nhưng Facebook chính là kênh báo chí, truyền hình trực tiếp và thật nhất rồi, bạn không nên quay lại thời tiền sử khi quỹ thời gian đến với cái mới của bạn là có hạn.
Thi thoảng, có những đề nghị phỏng vấn từ các báo, thi thoảng, Ad đồng ý, thường là lúc vừa ra sách, vì nghĩ sẽ giúp sách bán chạy hơn và phổ biến một số tư tưởng của mình đúc rút sau mỗi giai đoạn. Nhưng việc này không hiệu quả lắm, lại hay bị cắt xén nên Ad ngày càng tiết kiệm thời gian hơn với các phóng viên, tập trung vào việc ngày ngày cập nhật sáng tác trên tờ báo, tiệm sách, triển lãm là Wall của mình. Trung bình mỗi ngày trong năm đưa ra 2 tác phẩm mới là việc ngốn rất nhiều thời gian ngủ bù T.T
Tuy nhiên, có lúc gặp phóng viên cũng là trải nghiệm thú vị, việc này cứ để tuỳ duyên hay nói cách khác là hên xui, tuỳ tâm trạng :")

View more

Này, em thấy đây là ask riêng của anh đúng không? Vậy anh cứ nói ad hoài mắc mệt :((( Mà nghe không tự nhiên thế nào ấy.

Chào em, Ad chỉ muốn thông báo:
Mấy tháng nữa là ra sách Ad.fm rồi nhé :")
Mệt thì nghỉ, ai bắt hóng đâu :"ơ
Liked by: Ngọc Mai Joey Nan

Ad thân, Ad follow bao nhiêu tài khoản trên ask.fm ạ?

Bấm Follow thì là 4.
Ngoài ra Ad hay vào xem Ask của những bạn Like mình. Không phải quan tâm mà là xem họ có có thông minh không. Thông minh mà Like mình nghĩa là mình ngầu. Thường cảm thấy hài lòng.
Sozi, sở thích bệnh hoạn :"p

Thơ thật là có duyên, bèn lên facebook tìm, cứ ngỡ 1 cô gái, ai ngờ 1 chàng trai. =))) e đg định hâm mộ bà nào tên Ng Thế Hoàng Linh cơ, mong a public thật nhiều thơ nữa ạ e sẽ like cuồng nhiệt cho a, share sẽ ghi rõ nguồn... Chúc thơ a mãi có duyên như vậy.

Em hâm mộ quá muộn đó T.T
Cảm ơn em :")
Liked by: Laurel Phan Trần Ly T

Em là fan của ad được một năm rồi đấy ạ. Em chỉ dám follow chứ không kết bạn được, vì nghèo quá T.T Nhiều khi muốn nói chuyện với ad, nhưng hình như ad chỉ nhận ask.fm với lại inbox của bạn bè thôi đúng không ạ? Em chẳng dám nhắn tin luôn T.T

Cảm ơn em :")
Liked by: Cuarangme Trần Ly

Phải làm gì trước cơn bão mang tên hòa... Em muốn thoát khỏi tình trạng lửng lơ thứ gì cũng chỉ ở mức vậy vậy chứ không có gì đặc sắc, muốn tiến lên mà không biết tiến như nào, tiến đi đâu. Cần lắm một lời khuyên từ Ad... Ký tên: Em nhỏ hoang mang TT^TT

Ad không thấy vấn đề gì ở đây cả. Em đang có một cơ chế cân bằng khá tốt đó chứ. Hoà bình, ổn định như em là điều mà nhiều nước trong khu vực và trên thế giới đang hết sức mong muốn.
Đôi lúc, ta chán ghét sự cân bằng của mình mà quên rằng nếu ta đặc sắc thì ta đã đặc sắc rồi. Còn khi không quá đặc sắc thì sự trung dung chính là lối sống quý giá mà ta đã xây dựng được cho mình. Sự chán ghét này cũng chỉ là chút thay đổi tâm trạng theo mùa chứ mình cũng thoải mái trong môi trường, thói quen lửng lơ con cá vàng nhiều lúc mà.
Nếu em muốn thay đổi một chút, có thể học thêm một môn gì đó, chạy bộ đều đặn, kiếm việc làm thêm...
Hay đơn giản là đi nghe Show đỉnh này, chuẩn bị mua Album của bọn chúng. Nghe Album này sẽ giúp xoa dịu nhiều hoang mang của đời sống, rất nhiều:
https://www.facebook.com/events/910171762365817/

View more

Có phải ad ra chính sách public thơ mới đăng một khoảng thời gian xong đóng public không ạ?

Cái này đã triển khai từ lâu. Chính vì vậy mà những gì độc giả chưa nạp Wall nhìn thấy chỉ là [phần nổi của tảng băng chìm], trailer của phim nhiều tập, cá mập bị rút xương, bức tưởng sau bức vách...
Khoảng thời gian để Public tuỳ thuộc vào sự tương tác của độc giả. Sau một vài tiếng mà độc giả chăm lao động công ích được trên 100 Like thì [bữa trưa miễn phí] sẽ kéo dài hơn T.T

Em vốn đã khác người. Giờ tuổi ngày một cao, không có người yêu, cảm giác mình khuyết tật, Ad ạ.

Nhiều người khuyết tật vẫn sống vui mà. Yên tâm, Ad không kỳ thị em đâu :"D
Mà ngôn ngữ của em rất gọn gàng và có tính nhạc đó.
Tặng em ca khúc [Xế chiều] dựa trên lyrics của em để phần nào khuây khoả:
Em vốn đã khác người
Giờ tuổi ngày một cao
Người yêu thì chưa có
Em biết phải làm sao
Em thấy mình khuyết tật
Hay tủi thân, đái dầm
Linh hồn trong thể xác
Cảm thấy bị giam cầm
Không sao đâu em ạ
Chính những người như em
Đem lại bao động lực:
"Mày trông nó mà xem"

Ad ơi em cảm thấy mình khờ khạo và dốt lắm ấy mà cứ hay được cuộc đời và thánh nhân khoản đãi, thấy nó sai sai huhu T.T

Poemxpoem’s Profile PhotoLTTH
Khoa học chưa chứng minh được khờ khạo và dốt thì không được khoản đãi hay hạnh phúc.
"Ta tiếc cho em" :"p
Liked by: Cuarangme LTTH

Ad ơi, Ad nghĩ sao về câu: "Tư tưởng không thể đi được tới nơi nào những con đường của ngôn ngữ chưa xây." — Terence McKenna

Cái này giống như là nếu không có hệ điều hành hay trình duyệt thì sẽ không dùng máy tính hay duyệt Web để mở mang được.
Ngôn ngữ là xăng, là xe, là vật chất của tư tưởng.
Tuy nhiên, nếu hiểu về tư tưởng theo nghĩa rộng hơn, là những cảm nhận và sự bừng nở của tư duy thì nguyên liệu đầu vào hay nhiên liệu để tư duy chạy không chỉ là ngôn ngữ hay ngôn từ thuần túy. Nó còn là hình ảnh, âm thanh, cảm giác, nó đến từ mọi giác quan dù diễn tả được bằng ngôn ngữ hay không.
Giống như ta đứng trước một thiên nhiên rộng lớn thì tự nhiên ta cảm thấy mình đầy ắp tư tưởng dù lúc đó ta suy nghĩ, suy nghĩ bằng từ ngữ hay không.
Còn lại, ngôn ngữ luôn quan trọng với tư tưởng vì nó rất cụ thể và có thể đạt đến độ cô đọng, độ nén dữ liệu rất cao dù có thể với ai đó nó trừu tượng. Các tư tưởng về sau thường xuyên là các level tiếp theo của trò chơi ngôn ngữ mà các cao thủ trước đó đã tốn nhiều nơ ron để xây dựng. Mười năm ta quên đi nhiều thứ nhưng đọc lại một cuốn sách, đôi khi, ta lại biết bắt đầu từ đâu. Chọn được ngôn ngữ hay để hấp thụ cũng như chọn được những con đường view đẹp để đi :")

View more

Ad ơi trên dòng thời gian không hiện lên mốc thời gian để xem được bài cũ rồi. Ad biết cách nào để xem lại được dễ dàng hơn là kéo chuột mãi không? Hay là chính Ad đề nghị fb làm thế vậy? Huhu. Vì như vậy ai muốn mua gói duyệt wall sẽ không có lí do chờ đợi nữa rồi. Mà em là bạn Ad rồi, vẫn khổ T.T

Đây là vấn nạn chung. Hy vọng lúc nào đó Facebook nó sẽ tung ra công cụ giúp người ta thoải mái hơn trong việc này.
Còn hiện tại, coi như mình đi xem một triển lãm rộng (nhiều nghìn tác phẩm), đi từ đầu này tới đầu kia phải cuốc bộ nhiều bước. Luyện tính kiên trì, luyện tốc độ cuộn chuột. Ad nhiều khi cũng phải làm việc này trên chính Wall của mình mà :")

Mentor của cháu luôn dạy cháu điều hay lẽ phải, trong suốt 3 năm nay. Cháu tôn trọng mentor không phải ở tri thức mà ở sự giản dị, nhân cách tốt. Gần đây cháu biết được 1 chuyện rất xấu và đã hỏi mentor nhưng mentor từ chối trả lời. Cháu thấy rất hoang mang.

Không phải mọi điều ta được dạy hay học được đều ở lại. Không phải mọi điểm bám về tinh thần đều không bung ra.
Giữ lại cái hữu ích, học hỏi những điều mới là cách ta leo tiếp ngọn núi của cuộc sống thường nhật :")

Related users

Liệu trong đời em, em có thể chỉ đọc sách truyện thiếu nhi và xem phim hoạt hình thôi không? Nhưng em vẫn có thể sống trong thế giới người lớn ý, Ad :'(

Khó đấy, nhất là khi ngữ pháp còn tệ như vậy. Học thêm nhiều thứ khác đi :"p
Liked by: Giang Lê Viet Hung T

Cháu vẫn ức, mỗi lần nhớ lại ngày nhỏ bị anh trai đánh. Cháu muốn là người tốt. Cháu cũng hiểu anh hồi đó đang lớn dở, có nhiều vấn đề; bây giờ mối quan hệ giữa hai anh em đã khác. Dù sao, cháu vẫn không quên được. Không suy nghĩ nào ngăn được.

Chúc mừng cháu đã vượt qua được một nửa nỗi đau bằng suy nghĩ bao dung :")
Với nửa còn lại vẫn làm đau, thử cách này xem:
Mua một cái gối thật êm. Vẽ hình anh trai lên đó trông thật cute. Đề dưới hình vẽ: "Anh trai n tuổi" (tuổi từng đánh cháu).
Tìm chỗ nào không ảnh hưởng đến ai, đấm cái gối cho đã tay, gào thét cũng được. Nhưng hãy giữ cái gối cho sạch.
Vậy sẽ nhẹ lòng đi nhiều.
Rồi cái gối đó cho vào một cái túi đẹp, để ở vỉa hè nào đó.
Có thể người ta sẽ cho vào thùng rác nhưng cũng có thể ai đó sẽ có một cái gối êm và nghĩ đây là một chiếc gối yêu thương.
Nếu có nhiều chiếc gối như vậy xuất hiện, có thể nó sẽ thành một hiện tượng xã hội thú vị giúp nhiều người cư xử với nhau nhẹ nhàng hơn khi biết vết thương ở lại lâu hơn trí nhớ của người tạo ra nó.
Gluck :")

Bạn có tin vào tình yêu từ cái nhìn đầu tiên không?

Ăn một miếng bạn có thể biết bát bún ngon không. Thoáng nhìn cũng có thể thấy đẳng cấp của bức tranh. Vài âm thanh đầu tiên có thể giúp ta dự đoán về độ hay của bản nhạc. Nhiều khi không mất đến một giây để biết ta thích hay không thích một thứ.
Tình yêu cũng có thể đến dễ dàng như thế. Nhất là khi bạn có bản năng tốt hay thẩm mỹ tốt.
Tuy nhiên, một mối quan hệ lâu dài mới là thứ đòi hỏi người ta vận dụng nhiều giác quan nhất và là câu trả lời chính xác nhất cho mỗi người về tình yêu của mình. Vì nó là tương tác đôi bên, trong thời gian thực, hay còn gọi là thực chứng :"p

Chào Ad, có một chuyện rất buồn cười. Em có một thắc mắc, và em muốn hỏi Ad. Sau đó em ngồi nghĩ sẽ viết như thế nào cho ngắn gọn và diễn đạt tốt nhất thắc mắc của em. Nhưng lúc soạn xong câu hỏi thì em cũng tự trả lời nó được rồi. :ơ, sao lại thế hả Ad?

Vì sự diễn đạt tốt nhất cho thấy mình hiểu rõ câu hỏi. Và xác suất tự trả lời được khi mình hiểu rõ câu hỏi, mình thực sự quan tâm đến vấn đề của mình là khá cao.
Cố gắng mỗi lần sau diễn đạt tốt hơn lần trước chính là bài tập thể dục cho não nó thon gọn, 6 múi :"p
Cảm ơn em đã không làm mất thời gian của Ad :")

ad nghĩ sao vè vụ "trưng dụng" xe của người dân của công an?

1. Đã đến lúc người dân nên học sự phối hợp này qua Facebook để tự vệ:
https://www.facebook.com/haberinbizdencom/videos/vb.137720423052358/1101890963301961/?type=2&theater
Nên có nhiều phương tiện ghi hình khi tham gia giao thông.
2. Chỉ cần một vụ trưng dụng láo bị up lên mạng, cả hội Cảnh sát giao thông vỡ mặt. Nên dù nó được thông qua hay không, nó sẽ khó được áp dụng hoặc sớm bị dỡ bỏ.
3. Luật mà làm người ta khinh bỉ không xứng là luật. Cảnh sát giao thông còn chưa rửa được sự khinh bỉ của số đông người dân thì nên tự từ chối quyền hạn này nếu không muốn bị ghét hơn. Muốn làm người tốt phải biết từ chối cái xấu, cái ác.
4. Cảnh sát giao thông có đủ xe, đủ điện thoại, cũng chẳng được đào tạo để làm James Bond, vơ đồ của người khác làm gì, lo mà điều tiết giao thông với hỗ trợ người bị tai nạn. Lúc cần thì chẳng thấy đâu. Mỗi năm cả vạn người chết trên đường mà không thấy nhục sao.
5. Cảnh sát nói chung muốn trưng dụng đồ của dân phải được cấp thẻ bài. Việc này là để những cảnh sát ưu tú mới có quyền này. Giơ được thẻ FBI ra, phong thái lại cầu thị thì người ta còn hỗ trợ. Còn chỉ mặc cảnh phục, không có thẻ bài mà thái độ như thằng ăn cướp đòi đồ của người khác thì người ta tưởng là cướp đường giả danh chiến sỹ người ta đánh cho để tự vệ cũng không phải trái đạo lí.
6. Thử trưng dụng đồ của Ad xem :")

View more

Anh có cao kiến gì về cách tốt nhất để người khác hết yêu mình nhưng không hận mình? Hết tình cảm yêu đương nam nữ nhưng vẫn quý trọng? Em thấy thường các bạn hết quý trọng rồi mới hết yêu đương nam nữ :|

Không lạm dùng tình thương của người khác để nuông chiều thói xấu của bản thân :")

Dạ cho em hỏi nốt thế ad nghĩ gì về mấy bài khấn đấy không ạ? Chỉ là thực ra em không muốn theo những tập tục như thế, kiểu như ra ở riêng là phải lập bàn thờ nhà mới hoặc đi xem thầy xem ngày xây nhà hay cúng giỗ vân vân.. Nhưng mẹ em can, bảo có thờ có thiêng, rồi thì đây chỉ là thờ tổ tiên.

Ad nghĩ là đó là một dạng cầu nguyện với 2 ý chính:
1. Uống nước nhớ nguồn. Để tưởng nhớ, chăm lo cho các bậc tiền bối đã quy tiên. Đến những ngày cúng lễ thì dâng thực phẩm, dâng hương mời họ về măm để họ không thành ma đói.
2. Dâng mâm cỗ để cảm ơn tổ tông, các vị thần linh đã phù hộ, mong được tiếp tục như vậy. Một dạng đáp lễ, hối lộ. Con người từ xưa đã có các tục lệ cúng bái, cúng tế để hối lộ thần linh rồi. Nó xuất phát từ việc tin rằng các thế lực âm có thể đem lại may mắn hoặc trừng phạt nếu không được chăm lo chu đáo.
Trong lòng mẹ em chắc cũng có những ý này đã ăn sâu. Ad nghĩ là lập một ban thờ sạch đẹp cũng không phải vấn đề gì quá khó. Trước tiên là để trấn an mẹ, lúc bả đến chơi thấy yên tâm. Sau là việc hương hoa, cầu nguyện theo cách mình thấy dễ chịu làm lòng nhẹ nhõm hơn. Rồi mùi hương thơm phảng phất trong không khí, hình ảnh hoa quả ngon lành cũng làm ta thấy cuộc sống sống động hơn. Thầy bà cũng là một dạng nghề nghiệp, đôi khi, mất chút tiền thuê họ đến nhà tác nghiệp cũng là biết thêm về một nghề. Giả sử có thuê phải người nông cạn, nhảm nhí thì cũng kệ đi. Họ sai không quan trọng, thầy bà lắm vậy xác suất nói mò, nói sai, nói nhảm mới là nhiều. Quan trọng là bà già sẽ vui mà không mất nhiều thời gian, tiền bạc đâu.
Cứ chiều bà già tí. Đôi khi có những việc ta có thể thoả hiệp và sau đó thấy thoả hiệp cũng thú vị.

View more

Ad có đang ở riêng không ạ? Nếu có thì Ad có thắp hương hàng tháng hay các phong tục lễ nghi khác của Việt Nam mình không ạ? D:

Có. Lúc nào mế a lô nói mua hoa quả thắp hương thì oke luôn, không vấn đề gì. Hoa quả bày lên trông đẹp, mùi hương cũng thơm. Lúc chắp tay thì hay khấn "Các cụ vui vẻ nhé" :")

Quan niệm của Ad về "việc tốt" là như thế nào ạ? Nếu động cơ không tốt, nhưng lại đem đến kết quả tốt cho mọi người xung quanh, thì như vậy có được tính là "việc tốt" không, và người làm ra nó có phải là "người tốt" hay "người có đạo đức" không ạ?

Việc tốt thực sự là một việc, tiếc thay, lại là việc khó nhất T.T
Làm một việc cho tốt khó thế nào thì làm một việc tốt cũng khó như vậy.
Người tốt chắc chắn phải là người có động cơ tốt trước tiên. Sau đó là hiệu quả của việc tốt.
Một động cơ xấu dẫn đến một hành động có thể làm lợi cho ai đó nhưng nó không vô hại. Ví dụ khủng bố làm giá cổ phiếu của một số người tăng thì nó vẫn để lại hậu quả là:
1. Vụ khủng bố
2. Một việc mang một động cơ xấu mà vẫn làm lợi cho người khác, bọn xấu lấy đó làm biện minh, gây đau lòng, hoang mang cho nhiều người muốn tốt là phải tốt đáng khâm phục cơ
Như vậy, nó không phải việc tốt, nó là độc ác.
Làm việc tốt mà khiến người ta cảm thấy nể phục, ít hoài nghi và không ai phải chịu tổn hại để tốt cho người khác thì mới thực sự tốt, ít để lại di chứng.
Lòng tốt vô hại, không cần biện minh, như một nhu cầu, sở thích bình thường thì luôn tốt hơn :")

View more

Có bao giờ Ad thử đặt mình vào vị trí của những kẻ tâm thần, giết người hàng loạt, hoặc nghĩ kỹ về những lời những kẻ ấy nói rồi thấy nó khá là hợp lí chưa? Ý em là chỉ trong phim và sách thôi ạ... Có gì sai trái quá không khi nhận ra mình dần thích những nhân vật phản diện, Joker chẳng hạn :"o

QuaiTinh’s Profile PhotoQuái Tính
Con người là loài động vật tàn sát ghê gớm nhất với các loài khác và cả loài mình, nhất là trong các cuộc chiến, trong chính trị.
May ra có vi trùng là giết người nhiều hơn con người.
Người ta đã phải rất cố để gây dựng các giá trị nhân bản giúp cuộc sống an toàn, an hoà hơn.
Đã phải rất cố gắng đó T.T
Khi bị một đứa giết người hàng loạt nó bắt cóc rồi hàng ngày nó lắp đít, ở đó mà thấy hợp lí.
Còn phim, sách là môi trường game, các tình huống, giả định khó khăn, phức tạp trong đó tốt cho xử lí của não bộ. Cố mà học cách nhận diện kẻ xấu và các kỹ năng để mạnh hơn kẻ xấu :")

Ad cảm thấy có những cách nào để làm người khác vui trong giao tiếp bằng lời nói? Mục đích giao tiếp với bạn bè mới quen, bình thường, chơi lâu năm, thân thiết của Ad thường là gì? Và mục đích trong giao tiếp của Ad thường là gì? Quý Ad nhìu.

Lời nói hay, ít chỉ trích, hoặc cùng nhau buôn dưa lê nói xấu người khác :"D
Ad không thích giao tiếp, gặp thì giao tiếp cho vui, nói chuyện gì cũng được, vì biết lắng nghe mà :"p

Ad cho biết về hiện tượng người ta yêu mến bỏ rơi ta, và ta bỏ rơi những người quan tâm ta được không ạ?

Người ta yêu mến không có nghĩa là người yêu mến ta. Người quan tâm ta không có nghĩa là người ta quan tâm.
Hoặc nếu là cảm xúc 2 chiều thì cũng có lúc chán hoặc có người đáng yêu mến, đáng quan tâm hơn.
Giữ mình đáng yêu, đáng quan tâm như là thi đấu ở giải Ngoại Hạng Anh vậy, bê trễ là xuống hạng ngay, con người bảo tồn và phát huy giá trị của mình vất vả lắm. Muôn loài lại có tính cạnh tranh cao.
Dễ hiểu mà :"D

Một người không bao giờ cố ý gây tổn thương, nhưng họ liên tiếp chịu tổn thương vô cớ từ những người xung quanh và cứ tiếp tục như thế cho tới khi chính họ đánh mất sự lương thiện, kể từ đó họ trở thành kẻ cũng muốn làm cho người khác tổn thương. Ad nghĩ sao về trường hợp này? :D

Cái này có thể gọi là [cơ chế đàn hồi].
Khi bị tấn công, lực đàn hồi sẽ phản lực ngay lập tức hoặc tạm thời bị nén lại trong người bởi một chốt giữ của sự tự kiểm soát.
Nếu người ta không thể tự hoá giải hoặc không được hoá giải những vết thương thì đến một ngày, chốt giữ của thần kinh sẽ bị gẫy. Lực đàn hồi đó sẽ bung ra, đến những đối tượng tấn công hoặc bất cứ ai dễ bị tấn công.
Một xã hội, môi trường văn minh sẽ tránh điều này xảy ra, bằng việc xây dựng văn hoá cư xử tránh gây tổn thương và dạy con người cách để tránh bị tổn thương, hoá giải những vết thương trong lòng.
Xã hội Việt Nam đang rất thiếu điều này nên rất khó đòi hỏi tỷ lệ người lương thiện, tỉnh táo cao. Bảo trọng, tự hoá giải, cố gắng không gây hấn :")

Con chào chú Linh. Hôm nay con mua cuốn 'Có một phố vừa đi qua phố' của chú Hoàng Nguyên về đọc. Con đọc được một bài thơ của chú Linh trong đó liền nhảy lên đây hỏi chú ngay. Chú thấy chú Nguyên là người thế nào ạ? Cả thơ và con người ấy ạ :D

Con có cả một cuốn sách để đọc và tự thẩm định và google để tra cứu thêm mà :"p
Ad không có nhu cầu bình luận về con người người khác, đừng hỏi vậy nơi công cộng, là bất lịch sự. Còn thơ ông này thì Ad thấy bình thường. Ông này có một số bức tranh rất đẹp, Ad thấy tài năng lớn nhất của ông ấy nằm ở đó. Google là ra :")

Related users

Ad nghĩ thế nào về tính thật thà? Ad có phải là một người thật thà không? Có ác cảm nào dành cho người thật thà không? Thật thà thì thường đi kèm với tính gì khác nữa? Nếu không còn tính này nữa, giao tiếp sẽ trở nên ra sao?

Thật thà về thông tin tốt cho việc xử lí thông tin của người khác, giúp thông tin chính xác đi được quãng đường xa hơn. Không phải mọi khám phá của các thiên tài khoa học đều được người khác hiểu nhưng sự tự kiểm nghiệm của họ và trung thực với kết quả giúp nhân loại bám vào đó phần nào và đi xa hơn khi vừa thực hành vừa kiểm chứng.
Thật thà còn là sự tự chịu trách nhiệm. "Con đánh vỡ cái cốc này hay em?" Không thật thà về lỗi của mình có thể khiến người khác phải gánh nó. Nhận lỗi cho người khác cũng có thể khiến họ mất dần năng lực tự chịu trách nhiệm - năng lực thật thà trước áp lực.
Thật thà cũng là sự không ăn cắp, bao gồm cả vật chất và sở hữu trí tuệ, đều là sản phẩm từ sức lực của người khác làm ra.
Thật thà cũng là biết đối diện với bản thân, hiểu mình muốn gì, trình độ thế nào để còn biết đường mà điều khiển cỗ máy bản thân hay nắm được các hỏng hóc tâm hồn mà còn chạy chữa.
Với sự thật thà có 4 tính chất trên thì lối sống của người ta sẽ toát lên sự thẳng thắn, tự tin và tạo được cho người khác độ tin cậy về thông tin.
Ad nghĩ đó là nền tảng nhân cách mà ai muốn có một nhân cách ổn đều phải tự cài đặt cho mình nên cũng đã cài đặt và nâng cấp nó theo cách của mình, như một nhu cầu, sở thích.
Các từ "thật thà" ở trên thay bằng từ "trung thực" thì độ chính xác sẽ cao hơn, nói lên khí chất hơn. "Thật thà" đôi khi chỉ là có gì nói nấy, chân chất nhưng lại chưa đạt tới được sự mạnh mẽ của tâm hồn về sự tự biết, tự tin. Tự biết, tự tin sẽ dẫn đến nhiều tính hay khác như giỏi hơn nhưng bộ cảm biến với những người không như vậy sẽ nhạy hơn và dễ đau lòng hơn, nhất là khi có nhu cầu cao với thông tin chính xác, sinh ra tính dễ bị tổn thương bởi những điều sai trái, sai sót :"p
Không còn sự thật thà nữa hay sự thật thà không còn được đề cao thì không thật thà sẽ thành lối sống. Có thể não bộ sẽ nhanh nhạy hơn ở một giai đoạn nào đó của sự đề phòng, nghi kỵ nhưng về lâu dài sẽ không thể chống chịu nổi sự mất hướng của thiếu thông tin chính xác. Người ta di chuyển trên đường cũng là có sự tin tưởng nhất định vào sự chính xác trong thông tin từ các tín hiệu xã hội phát ra: Đèn giao thông, xi nhan của người khác, cái giơ tay xin đường... Rối loạn các tín hiệu này (cũng chính là một dạng tín hiệu giao tiếp), thử nghĩ xem, tàn khốc phết :"p
Bạn đi trên đường, gặp một người đi nhờ, bạn dừng xe, đi một đoạn, người đó dí dao. Bạn về khóc nói từ giờ tôi không còn tin vào sự thật thà của con người nữa. Kệ bạn. Muốn trở thành người tốt không phải là việc đợi một cái cớ có người không tốt làm bạn đau lòng để dừng việc này lại. Sống tốt cũng là sở thích, cũng như tính trung thực, đều cần sự rèn giũa cho tinh tế. Sở thích cao quý, con người cao quý hơn chính mình trước đó.
Xin đừng quên ý Ad nói về thông tin chính xác, thứ cực kỳ quan trọng trong cuộc sống. Và để đưa ra được nhiều thông tin chính xác, ý thức thật thà chỉ là điều kiện cần, điều kiện đủ là óc phân tích chính xác. Để có nó thì không thể thiếu năng lực hoài nghi, thí nghiệm, kiểm chứng.

View more

Oh wait xin lỗi Ad em không định tranh luận, cũng không có câu hỏi nào. Em chỉ chia sẻ cảm nhận là trước giờ em luôn bênh "đàn ông Việt" khi các anh bị các chị chê, rồi em nhận ra đúng là có một thứ (tạm gọi là) xiềng xích trong căn tính thật, mà mãi em mới nhận ra.

Chạy lòng vòng theo nhãn chung chung một cách ngu ngốc mà không biết tập trung cho mối tình của mình là việc của em và các chị em đó, không phải việc của Ad :"p
Ad cũng không có mặc cảm hay tự hào gì khi nhãn "đàn ông Việt" bị khen hay chê. Không có nhu cầu dính dáng đến nhãn chung này, chỉ là một kẻ xấu cô độc trong tinh cầu vì quá khủng T.T
Còn khi nói ngu cho đã răng thì bị chê là ngu cho đã răng thì cũng là bình đẳng chứ sao :"p

À với cả em thấy Ad thiếu tự tin thì phải hihi em chẳng nói đàn ông Việt hay ai xấu. Em ko chê họ. Em chỉ nói là em nhận ra có những đặc điểm thuộc căn tính của họ mà cá-nhân-em (mới nhận ra) là không chấp nhận được. Em có phải một tiêu chuẩn xịn đâu và em chẳng đại diện được cho ai ngoài em hihi.

Không có lời chê nào mạnh hơn là "không chấp nhận được" với "phải không lấy người như anh" đâu. Ngôn từ nó bộc lộ nhiều thái độ lắm, nói ra rồi không che giấu được bằng cách đánh tráo khái niệm đâu.
Ad không bênh đàn ông Việt, bọn chúng cũng làm đời Ad khổ lắm, ủng hộ phụ nữ nói xấu bọn chúng giúp Ad. Còn nội dung trao đổi với em, chỉ thấy em nói nhảm thì nói là nói nhảm thôi. Không thích kiểu lập luận quanh co này, sau một hồi yếm thế thì lại quay lại máng lợn "cá nhân em". Cá nhân em thì em âm thầm tự hưởng đê, sao phải đao to búa lớn :"p

Với cả logic của em ở đây là: em không chấp nhận được một số đặc điểm thuộc về căn tính của những người đàn ông Việt em biết, còn anh Tây thích em thì thích những đặc điểm thuộc về cả căn tính của em và những đặc điểm của riêng em. Logic của Ad cứ như là made in Vietnam thì xấu ấy.

Giờ em lại chuyển từ nói khái quát từ "căn tính dân tộc của đàn ông Việt" sang phạm vi nhỏ hơn là "những người đàn ông Việt em biết" và "một anh Tây thích em".
Đúng là suy nghĩ kiểu gái, luẩn cà luẩn quẩn, thà cứ tập trung vào đối tượng nó hợp với mình cho rồi, lại đi bê một đống đàn ông vô hình, vô danh tính vào so sánh làm quái gì. Bệnh lí tâm hồn đó.
"Còn anh Tây thích em thì thích những đặc điểm thuộc về cả căn tính của em và những đặc điểm của riêng em" -> Bao giờ chịu được nhau 20 năm hẵng nói điều này. Giờ nghe nó vừa hồng tím mộng mơ vừa nô lệ, kiểu, "Tôi, cô gái Việt, được anh Tây thích vì..." :"p

Ơ em chẳng thấy logic gì Ad ạ? Tại sao đàn ông Việt không thoát khỏi ẩn ức (nghe đàn ông hơi chụp mũ, là những người em biết và từng thích), thì em cũng không thể thoát khỏi ẩn ức? Em chẳng có ẩn ức gì cả. Em còn lo là em quá hạnh phúc thì không thể sâu sắc và giỏi được ấy.

Bởi vì giả sử có cái gọi là căn tính dân tộc mà không đàn ông nào thoát khỏi thì nó là xiềng xích nói chung cho từng con người, không phân biệt nam, nữ. Đó là logic theo mệnh đề của em.
"Không có đứa nào thuộc giới kia ở nước mình xứng đáng với mình", đó là suy nghĩ khá phổ biến của bọn du học sinh hoặc quen nhiều bọn Tây. Tuy nhiên, đó là một suy nghĩ Việt Nam, theo nghĩa stu... đần :"D
Vì sao? Vì sự tìm kiếm tình yêu dựa trên sự phân loại bằng nhãn là sự công khai tôi là người có trực giác kém.
Tuy nhiên, vẫn nên lấy Tây, xác suất bị ăn tẩn nhỏ hơn :"DDD
Liked by: Viet Hung

Cái từ "viết lách" í mà, nghe thật ngớ ngẩn. Ad có thể đề cử một vài từ khác không? Em đội ơn Ad.

Viết (Writing) :"p
Liked by: Viet Hung

ad nghĩ sao về sự lối tư duy hoàn hảo cả người Đức?

Em hãy cuộn chuột và đọc những Ask mà Ad nói về chính tả nhé. Hy vọng nó sẽ giúp em cải thiện trục trặc khá nghiêm trọng của não bộ: Ẩu tả nhưng hay nghĩ cao xa.
Tư duy thuộc về cá nhân nhưng cũng có cái gọi là môi trường tư duy, hay nói cách khác là văn hoá. Em có thể xem Bayern Munich là đội bóng mạnh nhất thế giới hiện nay thi đấu để thấy 2 đặc điểm tiêu biểu của văn hoá Đức: Chính xác và trách nhiệm. Thứ mà em không có trong câu hỏi của mình :"p

Ad ơi em mới nhận ra có một số đặc điểm thuộc về dân tộc tính và văn hoá mà chắc em không bao giờ yêu nổi đàn ông Việt. Em sẽ thực hiện theo lời khuyên của Ad là yêu và cưới một anh Tây...

Đừng quên logic là nếu em giả định đàn ông Việt không thoát nổi ẩn ức Việt thì phụ nữ Việt cũng vậy. Như vậy, anh Tây em cưới vẫn phải sử dụng một sản phẩm Made in Vietnam mà :"D

Ad khốn cho em hỏi, nếu như share cái hay là trách nhiệm để giúp cuộc sống tươi đẹp hơn như lời ad nói. Thì khi share thơ của ad, nghĩa là góp phần gián tiếp giúp độc giả không mua gói duyệt wall được đọc miễn phí gây ảnh hưởng đến thu nhập của ad và ức chế với độc giả trả tiền thì ad nghĩ sao T.T

Lập luận chưa chính xác :")
Độc giả trả tiền của Ad toàn người bao dung và thích cái hay được chia sẻ nhiều hơn nên tỷ lệ muốn Ad để Public nhiều là rất cao, không bị ức chế về chuyện người không trả tiền cũng được thưởng thức cái hay.
Tuy nhiên, Ad có cách điều hành Wall của mình và mối cừu hận với những [độc giả đọc miễn phí nhạt nhẽo] nên không thể luôn chiều những người tốt bụng này được :")
Còn việc Share nhiều sẽ giúp Wall Ad được biết đến nhiều hơn, gói duyệt Wall được biết đến nhiều hơn. Ad có 5000 Slots Add Friend nên đây còn là câu chuyện dài về thu nhập, Ad không vội :"p
Giá duyệt Wall hiện tại là 5000k/năm và 500k/tháng. Đây là mức giá mạo hiểm vì cao hơn tất cả các mức thuê bao truyền hình hiện nay ở Việt Nam. Nó chỉ hợp với những người thực sự yêu thích tác phẩm của Ad và có xèng. Tỷ lệ này trong dân số biết tiếng Việt chắc không nhiều.
Nói cách khác, gói duyệt Wall của Ad không đơn thuần là mở thêm một kênh thu nhập bên cạnh việc in sách mà còn là tìm kiếm những độc giả đỉnh cao để có thêm niềm vui với cuộc sống.
Hiện Ad đang khá vui, em cũng vậy nhé. Lo kiếm xèng nạp Wall, đừng lo cho việc Ad kiếm xèng thế nào, have fun :")

View more

Em có thể chịu bị Ad khinh, vì Ad giỏi hơn. Nhưng có một số người chỉ đơn thuần là vô học.

Ad không khinh người khác vì mình giỏi hơn họ, sống vậy rất khổ, nhất là khi mình giỏi hơn quá nhiều người :"DDD
Ad chỉ khinh người mình thấy đáng khinh, nói cách khác là biểu hiện một tâm hồn tăm tối qua lối sống.
Thi thoảng Ad khốn có nói mình khủng hay là thiên tài. Việc này không phải khoe khoang vì Ad vốn khiêm tốn và cũng quá nhiều người khẳng định điều đó rồi. Cái này chỉ là một thông số chất lượng để khi Ad nhận định một vấn đề gì là tệ hại, người ta có thể tôn trọng hơn, biết lắng nghe hơn khi nó được nhìn từ một góc nhìn cao cấp.
Ví dụ khi Ad nói khinh những người không biết chia sẻ những siêu phẩm một cách nhanh chóng và đồng loạt là có lí do cho việc này. Chỉ cần họ làm được việc đơn giản này thôi, nhất là những người có trách nhiệm nghề nghiệp cho việc này, cuộc sống sẽ văn minh nhanh hơn hàng thập kỷ. Và điều đó đồng nghĩa với lượng người khốn khổ, đau đớn, bế tắc trong những thập kỷ chưa văn minh sẽ giảm đi đáng kể. Chia sẻ cái hay là một tình thương cao cấp vì nó là tình thương có thẩm mỹ. Tình thương kèm sự hiểu biết về giáo dục sẽ khác tình thương chỉ biết hy sinh, nuông chiều và làm hư hỏng. Việc đó sẽ làm người ta coi rẻ tình thương, nhất là những người nhận nó không kèm giáo dục.
Như vậy, Ad không khinh em nếu hành vi lúc đó của em không đáng khinh. Yên tâm mà sống :")
Số người thuần tuý vô học theo nghĩa sống huỷ hoại cuộc sống và người khác luôn nhiều chứ không chỉ là một số.
Share cái hay với cả một tấm lòng chính là đem lại tính cạnh tranh trên thị trường cho cái hay trước những cái vô học và tuyệt vời hơn, giúp những người vô học, nhất là những người vô học đang nghĩ mình là đỉnh cao, nhìn thấy nhiều đỉnh cao hơn để biết khiêm tốn hơn.
Sự học nhanh vào bắt đầu từ sự khiêm tốn :")

View more

Thưa Ad, Hồi Noel em có thấy Ad đăng một "tóm tắt hiểu biết về Giê-xu". Em suy nghĩ từ bấy đến nay vẫn chưa hiểu T.T Em đang trong quá trình cố gắng học-hiểu logic của những người tin Chúa, mà vẫn chưa hiểu được bao nhiêu. Xin Ad chỉ giáo (bằng cách chia sẻ cái nhìn của Ad). Thanks Ad :"De

Tinabui1989’s Profile PhotoGió Lẻ
Đó là chuyện cười, mượn tên cụ Giê xu để câu thêm view, không có ẩn ý gì :"p
Hầu như mọi đứa trẻ sinh ra đều không tin sẵn vào một điều gì. Ba ngơ. Bò bò. Kiểm soát nước tiểu còn chưa xong, đã biết gì đâu.
Như vậy, niềm tin thường là thứ được dạy cho. Tin vào ông bà, bố mẹ, thầy cô, Chúa, Phật, Đảng, thầy bói, khoa học, gấu, chính mình...
Không phải không có nhiều lúc ta biết ta đã đặt niềm tin sai chỗ. Nhất là khi đặt niềm tin vào bản thân. Biết bao các bạn tự tin mình giỏi nộp bài sớm không kiểm tra lại bài kiểm tra thường nuối tiếc vì những lỗi ẩu vớ vẩn. Rồi tình yêu mới khủng chứ, là môi trường có nhiều nạn nhân của niềm tin nhất quả đất.
Bên cạnh sự dạy dỗ, con người có sự tự giáo dục, họ tìm kiếm những thông tin, tri thức thỏa mãn được nhu cầu của tâm hồn mình.
Có người không đi khỏi địa hạt mà sự giáo dục của người khác khoanh vùng; mỗi sự khoanh vùng này ở mỗi vùng văn hóa, tín ngưỡng lại khác nhau và thường tạo nên sự khác biệt về đức tin. Trứng ốp la quê tôi ngon nhất. Ứ đâu.
Có người để tâm trí mình đi xa hơn những sự khoanh vùng đó khi cảm thấy tri thức là bất tận, chân lí là chuyển động, nếu không, người lớp sau đã không giỏi hơn người lớp trước.
Về những niềm tin mãnh liệt, nhiều niềm tin cho người ta sức mạnh, sự hỗ trợ của cộng đồng nên nó cũng là một dạng nguồn lực, lợi ích mà nhiều người ưa chuộng.
Giả sử em không có niềm tin đó, em không có được sức mạnh từ nó, em sẽ tìm sức mạnh từ những nguồn khác. Tâm hồn của mỗi người hợp những thức khác nhau.
Sử dụng giáo dục của người khác thế nào và tự giáo dục thế nào, luôn là câu chuyện bất tận của mỗi người. Sử dụng hay, trở thành người hay.
Just do your job :")

View more

Một điều mà bạn muốn trả tiền để ai đó làm cho bạn hơn là bạn tự làm là gì?

Đấm lưng T.T
Liked by: Hoàng

Ad có nghĩ là mọi người sinh ra đều có nghĩa vụ phải đóng góp cái gì đó cho xã hội, cho người khác không? Nếu không làm gì có phải là sống vô nghĩa không?

Khi người ta hiểu rằng người ta ăn bao nhiêu thứ trên trái đất, sử dụng bao nhiêu sản phẩm do người khác làm ra, người ta sẽ có nhu cầu cảm ơn thiên nhiên, cảm ơn người khác. Nhu cầu đó sinh ra sự đóng góp tự nguyện, bằng việc giúp đỡ hoặc tiếp tục tạo ra các sản phẩm.
Nếu không có nhu cầu đó thì do bạn chưa hiểu ra điều đó hoặc đơn giản là bạn không có nhu cầu sòng phẳng với cuộc sống. Là một người sống sòng phẳng hay không thì bạn vẫn sống theo nghĩa của bạn :")

Ad ơi một ngày Ad nhận ra người Ad từng thích hoá ra là một người vô cùng tầm thường về nhân cách và mọi chuyện trong đầu Ad chỉ là ảo tưởng thì Ad sẽ nghĩ gì? Thực ra em vẫn tin rằng con người bản chất là tốt, nếu mình đối xử tốt với họ và cứ như thế thì sẽ ok, nhưng họ quay lại cắn mình rất đau...

Nghĩ đến người khác, việc khác :")

Ad ơi ad có biết những nguồn nào (cả online lẫn offline) có dạy cách dùng những từ khó, nguồn gốc từ...nói chung là tiếng Việt nâng cao không ạ?

Em phải tự google thôi, Ad không quan tâm đến lĩnh vực này.
Nhu cầu của Ad là dùng những từ đơn giản nhất để diễn tả những thứ khó diễn tả nhất. Như vậy sẽ đánh lừa được mọi người, đọc không phải tra từ nhưng không hiểu gì :"D
Mà thực ra khi đang còn sai chính tả ở một câu ngắn, có cần tỏ ra quan tâm cầu kỳ vậy không :"p

Em thấy, ở trên mạng cứ lúc em vu vơ viết ra những điều hời hợt ngu xuẩn nhất thì lại được khen. Lại còn khen bởi những người mình vốn rất trọng mới cùng đường chứ!

Con người vốn kỳ cục mà :"p

Thực ra đây hem phải câu hỏi ạ. Em chỉ muốn xin lỗi Ad vì làm phiền, đêm khuya rồi vẫn làm điện thoại Ad báo noti ầm ầm vì em like ask (nếu có) :p Chúc Ad ngủ ngon và luôn minh mẫn hê hê.

Không sao, cứ Like nhiều để thêm nhiều người đọc.
Yên tâm, điện thoại Ad cùi bắp chỉ dùng để xem giờ thay đồng hồ, có online được đâu :"D
Cảm ơn em, đang cố gắng tập để thiếu bia rượu vẫn minh mẫn :")

Theo anh yêu thế nào thì sẽ đạt đến cảnh giới hết lòng hết dạ vì một người ạ?

Hết lòng hết dạ vì ai đó không gọi là cảnh giới, là chạy theo người khác, tâm hơi tí là động theo người ta. Sống vậy rất thốn. Ung dung tự tại mới là cảnh giới.
Đủ yêu, đủ tự biết tình cảm của mình.
Giống Ad yêu việc sáng tác, Ad không cần phải hỏi ai về nó :")

Chào a Linh (có hơi thân quá không nhỉ?!), chuyện như này: E biết 1 người (qua 1 tấm ảnh) cách đây 2 năm. Gần đây, e gặp a ý. Và e thích a ấy, tất nhiên là k hiểu vì sao. E nt cho a ý (sau nhiều ngày đắn đo) : "Từ hnay em sẽ tán a nhé?". Chuyện sau đó hơi dài, nhưng tóm lại là "không". E phải lsao?!

Tôn trọng khi người khác nói "không" :")

Related users

Theo quan sát của e có 2 cách rửa bát chính một là cho xà phòng rửa bát vào giẻ thấm nước và đánh cho đến hết (hết xà phòng lại đổ vào giẻ lại thêm ít nước). Hai là cho giẻ nước rửa bát và nước vào chung 1 thứ gì đó để đựng rồi cứ đánh bát từ từ từ. Vậy theo ad ta nên làm theo cách rửa bát nào? Vì s

Sau nhiều năm rửa bát thuê kiếm sống thì Ad xin chia sẻ kinh nghiệm như sau:
1. Các công đoạn
- Tráng, cọ qua các vết bẩn dưới vòi nước bằng một miếng rửa bát nhiều ma sát
- Dùng miếng rửa bát tẩm xà phòng tẩy sạch mọi vết bẩn
- Tráng sạch
2. Không gian
Tương ứng với 3 công đoạn nêu trên, nên bố trí 3 mảng không gian để:
- Cho bát bẩn vào, tráng qua - A
- Để bát sau khi tráng qua các vết bẩn - B
- Để bát sau khi rửa xà phòng - C
3. Bắt đầu
- Xả vòi nước ở A, tráng qua các vết bẩn. Kết hợp miếng rửa bát để tráng sạch hơn. Xoa tròn quanh bát đĩa nhiều vòng là cách rửa sạch đều và đỡ tốn sức.
- Toàn bộ bát đã được tráng qua cho vào B. Tại B, tẩm xà phòng vào miếng rửa bát và tẩy sạch toàn bộ vết bẩn cũng theo cách xoa tròn. Vặn vòi nước nhỏ để trôi nốt thức ăn vừa tẩy. Bát tẩy sạch xong để ở C.
- Dùng miếng rửa bát cọ sạch A và B. Vệ sinh hết rác đọng ở nút bồn rửa. Như vậy, ta có 2 không gian sạch để xử lí nốt phần bát đã tẩy sạch vết bẩn, chỉ còn dính xà phòng. Cảm giác không gian sạch tăng lên trong lúc rửa cực kỳ quan trọng, nó giúp bạn nhìn thấy thành quả rõ rệt của việc làm sạch của mình, gây hưng phấn tột độ.
- Xả nước ở B để tráng sạch bát dính xà phòng lấy từ C. Mỗi chiếc bát rửa sạch xong xếp vào A để ráo nước.
Để ráo nước rồi úp sẽ tốt hơn dùng khăn lau vì khăn lau bát thường ẩm, giữ lại nhiều vi trùng sau nhiều lần lau.
Công đoạn xếp bát cho ráo nước rất thú vị. Sau mỗi lần rửa, bạn sẽ lại có một cách sắp xếp mới cho gọn gàng hơn với bát nhỏ, bát to, đĩa nhỏ, đĩa to, đũa, thìa, dao, kéo, hộp đựng, cốc, chén...
4. Mẹo
- Nên nhặt các đồ nhỏ như đũa, thìa, dao, dĩa ra rửa trước. Có vẻ trái ngược với cách rửa thông thường nhưng lại rất hiệu quả, tránh vướng víu, tránh chấn thương.
- Xoong chảo cồng kềnh hãy xếp 1 góc, để giải quyết sau cùng cho đỡ vướng. Vì ít nên có thể rút ngắn công đoạn, rửa trực tiếp bằng xà phòng dưới vòi nước. Cũng xoa tròn.
- Nếu không đủ 3 không gian A, B, C, chỉ cần 2 không gian cũng đủ hoán đổi. Thậm chí, chỉ có 1 bồn rửa, bạn vẫn có thể xử lí tốt khi rửa liên tục dưới vòi nước. Bạn hãy luyện cách xếp bát đĩa gọn gàng ở không gian mình có, thao tác vẫn sẽ thoải mái.
- Miếng rửa bát chính là chỗ bẩn, bốc mùi, nhiều vi trùng nhất và cần được vò sạch thường xuyên, để trong chỗ sạch, thơm. Có 2 miếng rửa bát, một miếng ma sát cao để cọ sạch mảng bám lúc tráng qua và một miếng dành để finish cũng là cách để càng đến công đoạn cuối càng thấy thơm tho.
- Cọ sạch và lau khô khu vực rửa bát, giặt sạch khăn lau bồn rửa chính là tạo cảm giác siêu tốt cho lần rửa sau, cho người rửa sau.
- Chọn khăn lau bồn rửa, lau tay, lau bát màu đẹp, phơi trước mặt, bạn sẽ cảm giác rửa bát như rửa mặt và bạn sẽ thấy nó rất bình thường, thân thương như một niềm vui nhỏ mỗi ngày.
- Khi tốc độ rửa bát và kỹ thuật sắp xếp tăng cao, bạn sẽ cảm giác mình như một nhà khoa học và tự nhiên thấy kỹ năng tổ chức các công việc khác tốt hẳn lên. Nhìn một người rửa bát, hoàn toàn có thể đoán được trí tuệ và sự chăm chỉ.
Gluck :")

View more

Ad chỉ cho em chỗ để học cách sử dụng dấu câu cho đúng và cả cách để nhận biết mình sử dụng chúng đã đúng hay chưa được không ạ ? Em cảm ơn ạ.

Trong câu hỏi của em thì dấu "?" cần được viết sát từ "ạ", không có dấu cách:
[ạ?]
Các dấu khác cũng vậy. Trước dấu câu thì không có dấu cách. Sau dấu câu có dấu cách, nếu tiếp đến là từ khác. Để trông cho nó đẹp, mạch lạc các ý. Vậy thôi :")
Đọc những người tỷ lệ viết sai chính tả là cực nhỏ và đọc với ý thức rèn chính tả thì em sẽ giảm viết sai chính tả. Nó giống như xem tranh vẽ chính xác nhiều thì mình sẽ vẽ chính xác hơn.
Soát lại văn bản một hay một vài lượt trước khi Post luôn là cách để tập cho mình tính kiên nhẫn.
Ad gõ nhanh nên cũng thường xuyên có sai sót nhưng Ad thường xuyên đọc lại, sửa chữa để giảm tỷ lệ này.
Mỗi câu Ask chiếm trung bình 30 phút trả lời và trình bày cho gọn gàng của Ad. Xin tránh gây tổn thương bằng việc gửi câu hỏi ẩu cho thấy sự thiếu hợp tác.
Cố lên :")
À, với dấu ngoặc đơn, ngoặc kép thì khác một chút vì nó là dấu có mở đầu và có kết thúc. Nó như một cái kén để bọc cụm từ bên trong. Cách trình bày thì như 2 ví dụ dưới đây:
Vd: Năm nay (năm 2016) bạn có vui không?
Vd: Xuân Diệu viết "Em bước điềm nhiên không vướng chân" trong bài "Thơ duyên" là muốn nói đôi giầy, đôi dép em đó đi rất chi là thoải mái.

View more

Chú Linh ơi, trong em, qa fb, chú Linh rất khó tính, nhiều khi em lo, không biết ngày nào vô tình gì đó rồi em sẽ không đc đọc thơ chú ở ít ỏi bài được share công khai vì em không có tiền để mua phí đọc. Chắc chỉ còn đc đọc ask thôi. Cám ơn chú, nhiều ask của chú khai thông, vựt dậy tinh thần em lắm

Cảm ơn em. Cố gắng đọc chậm lại, viết chậm lại để diễn đạt mạch lạc hơn nhé :")

Làm sao để người khác nhận ra rằng tình cảm mình dành cho người ta là hoàn toàn chân thật dù nhiều khi mình cư xử khiến họ cảm thấy không thoải mái ?

Trở nên tinh tế hơn thông qua việc cẩn thận hơn. Bắt đầu từ cẩn thận với chính tả. Bạn đang là người khá ẩu khi một câu ngắn mà không sắp xếp tốt dấu "?". Hãy chiêm nghiệm lại từ điểm nhỏ xíu này.
Một tình cảm chân thật được đo bằng 2 thứ: Tự mình đo từ đáy lòng. Và người tiếp nhận đo bằng sự tiếp nhận của họ, từ đáy lòng của họ.
Đáy lòng mỗi người mỗi khác. Nên muốn họ cảm thụ được đáy lòng mình thì mình cũng phải hiểu cơ chế tiếp nhận của đáy lòng họ. Muốn người khác hạnh phúc thì cách tốt nhất là trở nên sâu sắc hơn để hiểu họ chứ không phải bắt họ hiểu mình :")

Mỗi buổi sáng em thức dậy bằng tiếng chó tru theo tiếng loa phường, cùng cảm giác lờ đờ, trương phềnh cả toàn thân. Làm sao để không cảm thấy vậy nữa ạ?

Trạng thái khủng hoảng chờ rã đông này rất phổ biến. Ad cũng nhiều năm bị như vậy.
Tặng em một bài thơ là liệu pháp Ad viết cho mình nhé:
hehe lại nản lòng rồi
lại mong đến với núi đồi hoang vu
để nằm xoãi cánh mùa thu
rồi lộng lộn những xúc tu mùa hè
lại nản lòng rồi hehe
xem phim
ngủ dậy
đi tè
lại vui
nhưng nhỡ ra vẫn ngậm ngùi
thì tìm ai đó để chui vào lòng
mà như vậy cũng chẳng xong
thì nằm hít thở chẳng mong đợi gì
nằm như vậy bốn tiếng đi
đến khi nhỏm dậy
thị phi nhẹ bồng
Bên cạnh đó thì Ad chịu khó đi bơi, chạy bộ, rửa bát, lau nhà và tìm những điểm tích cực trong tiếng chó tru, loa phường...
Nghe xem chó muốn nói gì. Không chê loa phường 100%, đôi khi phát được bài nhạc hay thì cũng enjoy. Thường thì loa phường chất lượng âm thanh xịn phết đó. Have fun :")

Ad ơi, giả sử ad ốm rất nặng, khó có thể nhấc tay chân và đầu óc u mê nên không làm được gì cả, chốc chốc chỉ có thể đứng dậy nấu cháo pha thuốc, vậy ad sẽ làm gì trong lúc chờ khỏi ạ?

Tập trung nấu cháo cho ngon. Ăn ngon, ăn no sẽ buồn ngủ, thuốc hạ sốt cũng giúp việc này.
Ngủ nhiều sẽ giảm nhiều thời gian nhận thức cái đau. Việc nhận thức cái đau làm lâu khỏi. Bật nho nhỏ nhạc Mark Knopfler ru ngủ cũng tốt đó. Gluck :"p

Viện bảo tàng đẹp nhất mà bạn từng đến là gì? Bạn nhớ gì từ nó?

Viện hải dương học ở Valencia.
Cá voi trắng baby siêu cute và cá mặt trăng trông như một mặt người khổng lồ đầy đau khổ nhưng phong thái bơi lội lại hết sức ung dung, hưởng thụ :"p

Ad ơi! Tại sao đọc thơ của ad hàng ngày thì tự nhiên em không thích những bài thơ cũ nữa, tự nhiên em kén chọn?

Mặc dù có những bài thơ cũ đạt được độ hoàn hảo của nó (xin đừng bỏ phí điều này) nhưng thời còn vội vã đó, cũng có nhiều bài được tung ra dưới một tiêu chuẩn chất lượng chưa cao -> sạn còn nhiều.
Càng già Ad càng khắt khe với chất lượng sản phẩm của mình nên tỷ lệ sạn trong sáng tác giảm nhiều. Người thích thưởng thức các sản phẩm hoàn hảo đọc sẽ đỡ bị khó chịu, vấp răng.
Ngoài ra, một nhu cầu lớn trong sáng tác của Ad là diễn đạt ngày một tốt hơn, thú vị hơn.
Bài sau có thể chưa kể câu chuyện khác hay chưa đưa ra được một kết luận khác bài trước nhưng câu từ phải được nâng cấp lên một cách diễn đạt mới.
Sản phẩm của sự nâng cấp không ngừng có lẽ dễ cảm hơn chăng?
Nhân tiện, cũng xin tha thứ cho những bài thơ dở Ad trót up lên mạng. Hàng nghìn những bài thơ như vậy là những mét chạy quan trọng trong quá trình tập luyện giúp các bước chạy sau thanh thoát hơn.
Em cảm ơn :")

View more

Vì tôi là đồ khốn nên tôi mới thu hút những thằng khốn à? Không Ad. Tôi không chấp nhận kiểu suy nghĩ ấy. Nếu bây giờ tôi bị hiếp, Ad sẽ nói đó là lỗi của tôi chăng?

Một việc là do bạn chọn. Một việc là do bạn không chọn. Không thể đánh đồng như vậy.
Từ khóa ở đây là "lựa chọn".
Không có nhiều người lựa chọn kém mà kiếm được đồ xịn trong một xã hội còn nhiều đồ lởm. Logic mà :"p
Sống độc lập hơn, hiểu về cái hay, cái đẹp hơn, lựa chọn tốt hơn.

Ad cho biết quan điểm của ad về việc có quan hệ tình dục trước hôn nhân và về việc nhiều người vẫn đặt nặng quan niệm lấy vợ phải là virgin?

Đó là việc riêng tư của mỗi người.
Trách nhiệm với việc mình làm và sự tử tế với nhau mới là thứ tạo nên sự tôn trọng nhau và cộng hưởng thành một xã hội văn minh.
Vì người ta không dạy mỗi đứa trẻ trách nhiệm với việc mình làm mà chỉ biết giáo điều cấm làm cái này cái kia, tìm cớ để sỉ nhục người khác (ví dụ không còn virgin) mà người ta bế tắc trước các vấn nạn do [quan hệ tình dục vô trách nhiệm].
Rồi người ta đổ lỗi cho [quan hệ tình dục vô trách nhiệm] là quan hệ tình dục trước hôn nhân. Quan hệ tình dục sau hôn nhân và vô trách nhiệm gây hậu quả nghiêm trọng cũng cực kỳ nhiều.
Từ khoá ở đây là [vô trách nhiệm dẫn đến vấn nạn], bao gồm cả vô trách nhiệm trong phán xét.
Có trách nhiệm, người ta tự giải quyết vấn đề của mình, không để người khác phải xử lí hậu quả cho mình, bao gồm cả hậu quả của việc phán xét.
Phán xét là một trong những thứ giúp người khác thức tỉnh nhất nhưng cũng dễ gây tổn thương nhất, sao bạn không dám chịu trách nhiệm khi bạn làm việc đó?
Bạn đã để lại bao nhiêu Comment phán xét vô trách nhiệm khắp nơi trên mạng mà không chút xấu hổ để dừng những hành động tầm thường lại? Chỉ một việc nhỏ đó thôi nhưng phản ánh toàn bộ con người thật của bạn. Bạn lởm vậy, bạn còn định phán xét ai? Não lởm mà phán xét được chính xác sao, có biết suy nghĩ logic không đây?
Khi bạn sống có trách nhiệm, bạn biết sống thế nào.
Bạn đặt ra tiêu chuẩn để lấy ai đó mà không biết dùng cảm nhận, bạn là người thiếu cảm nhận tinh tế và đó là một điểm trừ lớn của bạn, dẫn tới việc bạn sẽ bị giảm cơ hội được gái tinh tế nó chọn. Đó là thiệt thòi cho bạn chứ không phải cho gái tự do ở ngoài tầm với của bạn.
Ngu thì thiệt thòi thôi :")

View more

Ad sẽ làm gì với một thứ tình cảm không thể tiến mà cũng không thể lùi? Rời bỏ ư? Còn cách nào khác không?

Có một công việc yêu thích và tập trung vào nó hàng ngày cũng như khi gặp vấn đề với cả thể giới xung quanh.
Dọn dẹp nhà cửa, viết, vẽ, nấu ăn, đọc sách, chạy bộ, đi du lịch...
Không có nó, cả đời chạy theo người khác, khốn khổ là đúng rồi. Logic mà, đâu thể phá vỡ được :"p

Với một người, bộ mặt ngoài xã hội và khi quay về với đúng bản chất thực của mình khác nhau thế nào? Sự chênh lệch đó có phải là vực thẳm, hay cũng chỉ một cánh cửa giữa hai gian phòng? Và có bao nhiêu người kiên nhẫn đào sâu vào nội tâm của bản thân? ( Ad có thể ví dụ cụ thể là mình :P )

Mỗi người ở một không gian có cách cư xử khác nhau do cảm nhận về không gian khác nhau. Gọi là "cánh cửa giữa hai căn phòng" rất hay đó.
Đào sâu vào nội tâm là một nhu cầu, cũng như nhu cầu không đào sâu vào nội tâm.
Cái này nó như là sở thích vậy.
Ví hay :")

Ad ơi, có phải là phải trải qua đau khổ thì mới cảm nhận được hạnh phúc?

Câu này là một câu hỏi thực sự nặng đô dù nó không chính xác.
Lí do: Nhiều đứa trẻ rất hạnh phúc trong môi trường êm ái, an toàn là bụng mẹ và tuổi thơ được yêu thương là quãng thời gian thần tiên nhất của đời người.
Cảm nhận hạnh phúc là bản năng, không nhất thiết phải kích hoạt bởi sự đau khổ, hành xác. Đó là đường vòng của một sự rối loạn tâm sinh lí.
Tuy nhiên, sự rối loạn tâm sinh lí dẫn đến loạn cảm hạnh phúc này lại khá phổ biến vì thế giới thực sự rất khắc nghiệt.
Thử lần lại một câu chuyện:
Trong thế giới, có sự sự tàn sát lẫn nhau trong chuỗi thức ăn. Có cơ thể là có nhu cầu ăn để nuôi nó. Sinh vật nào, bao gồm cả con người, cũng có cơ thể.
Vô số sinh vật phải rèn luyện sự khắc nghiệt, quen với sự khốn khổ để có sức mạnh, sự khôn khéo để săn mồi và hòng trì hoãn ngày bị măm bởi những hàm răng sắc nhọn.
Con người thời kỳ đầu săn bắt, hái lượm thực sự phải sống trong một môi trường khắc nghiệt như vậy, chưa kể sự đáng sợ của thời tiết.
Sau này, con người ngoi lên làm bá chủ muôn loài trên trái đất, cho cả chúa tể rừng xanh vào sở thú. Vừa để khoe loài mình ngầu vừa để hút xèng mua vé của đồng loại.
Với sự đầy đủ hơn về thực phẩm và sự phong phú của tư tưởng, con người xây dựng cho mình những cách thức sống có nhiều khác biệt so với thế giới động vật từ nền tảng là hệ thống ngôn ngữ và vô số các phát minh.
Tổ chức thành phố chính là minh chứng rõ rệt nhất cho sự nhân tạo hoá thế giới và nhân tạo hoá bản năng của con người.
Tìm ra vật chất mới là tư tưởng, con người muốn nhào nặn bản năng của mình theo nhu cầu của tâm hồn mình về nó.
Khái niệm "hướng thiện" được bổ sung vào lối sống của nhân loại, bên cạnh thực tế con người từ trước đến nay, là loại động vật ăn nhiều con khác nhất.
Ông Schopenhauer có phát biểu:
"Sự dễ chịu không bao giờ dễ chịu như chúng ta kỳ vọng và cái đau thì luôn đau hơn. Nỗi đau của thế giới luôn nặng hơn sự dễ chịu. Nếu bạn không tin, hãy so sánh cảm giác riêng rẽ của 2 con vật, một con đang ăn con kia".
Có ai đó viết lại câu này thành "Khoái cảm của kẻ ăn thịt không thể sánh với nỗi đau của kẻ bị ăn".
Con người vừa đạp mọi thứ xuống để vươn lên lại vừa đau lòng về việc đó vì bị bọn thơ ca, nghệ thuật nhân đạo nó kêu nhiều quá mà giờ lại bị cấm măm bọn này rồi.
Lí do cho sự phức tạp của cảm xúc của sinh vật, đặc biệt là của con người hiện đại, là cảm xúc rất dễ bị điều hướng bởi ngoại cảnh.
Mà ngoại cảnh lại rất phức tạp, thay đổi liên miên, thông tin ngồn ngộn, trào lưu tưng bừng.
Và không thể nói là đằng sau sự ngồn ngộn vật chất đó, không ẩn chứa một sự lạm dụng, mua bán đồng loại mạnh mẽ của con người, một kiểu ăn thịt khác.
Và nhiều người bị rối loạn cảm xúc từ sự phức tạp đó. Hay có nhiều người vẫn phải tập luyện cảm giác "đau khổ" để mài sắc bản năng sinh tồn trong một thế giới sinh tồn không nghiệt ngã mới chỉ là những điểm sáng le lói trên bản đồ.
Đau khổ để lại sẹo kí ức về sự đau khổ, nó làm giảm sự tinh khiết, nhẹ nhàng của hạnh phúc nhưng hạnh phúc vẫn được sinh ra từ đó :"p

View more

[1] Em đến với Facebook và Ask của Ad vì thơ của Ad, cơ mà giờ em còn thích những trả lời bằng văn xuôi của Ad ở đây hơn mất rồi T.T Ad trả lời mỗi ask đều rất hay, cô đọng, cuốn hút, đáng suy ngẫm và có cả tâm và tầm. Mỗi ngày em đều vào ask của Ad đọc để ngẫm và cảm, để đầu óc sáng hơn một chút:'D

Thư của bạn này gửi làm mấy kỳ, chắc do bị giới hạn ký tự, Ad xin đăng nốt luôn. Cảm ơn em :")
[2]Đây không phải một câu hỏi, mà là một lời cảm ơn Ad. Mỗi chia sẻ trên đây của Ad, ít hoặc nhiều, đều gây tác động đến những độc giả như em, và hầu hết chúng đều tốt, chúng thay đổi hoặc làm nâng cao nhận thức của em về một điều gì đó theo hướng tích cực. Em tốt lên, ở một mức độ nào đó, là nhờ Ad
[3] Nên em muốn dành lời cảm ơn chân thành, sâu sắc nhất gửi tới Ad, vì rất nhiều những điều hay em đã học được từ Ad :'D Một ngày nào đó em giàu, hoặc một ngày đẹp trời nào đó Ad bao dung độ lượng, em hi vọng có thể là Friend của Ad xD Còn bây giờ chỉ hi vọng Ad trả lời ask và ra sách thật nhiều:'D
Chúc Ad có thật nhiều ngày tốt lành :'D

Em đoán là bạn dưới muốn hỏi: Hoạt động từ thiện của các nhóm, các tổ chức hiện nay có thật sự hữu ích đối với người nhận hay không?

Ad chỉ đưa ra cách đánh giá thôi. Còn với từng trường hợp thế nào, người chứng kiến phải tự đánh giá.
Chia sẻ vật chất là một phần của từ thiện, nó rất quan trọng đối với những người thực sự thiếu thốn các nhu yếu phẩm hàng ngày. Dù không phải cá nhân hay tổ chức làm từ thiện nào cũng thực sự chuyên chú giúp người, cứu người nhưng hoạt động từ thiện vật chất nhộn nhịp cũng đồng nghĩa với việc lượng người thiếu thốn nhu yếu phẩm giảm nhiều, những nơi xa xôi hẻo lánh được kết nối hơn.
Ngoài ra, chia sẻ tri thức, chia sẻ những thứ hay nhất cũng là một câu chuyện nên được quan tâm. Khi tiếp xúc với tri thức hay những thứ hay nhất, các chỉ số tiến bộ trong mỗi người đều tăng cao, tăng nhanh. Đây chính là sự tiến bộ về chất cần cho tất cả mọi người, bao gồm cả những người đang làm từ thiện.
:")

Chú quan niệm thế nào về từ thiện ạ? Đi từ thiện, tình nguyện có thật sự tốt không ạ?

Từ: Từ bi, nhân từ, tốt lành.
Thiện: Lương thiện, thiện tâm, thiện nguyện.
Từ thiện thường được hiểu là trợ giúp người yếu kém, thiếu thốn, cần được giúp đỡ.
Việc làm tốt xuất phát từ mong muốn tốt thì là từ thiện. Nó là nhu cầu muốn người khác đỡ khổ.
Nếu biểu hiện của người làm từ thiện cho thấy nhu cầu được nổi danh, nhu cầu được biết ơn như kẻ ban phát, nhu cầu kiếm chác lấn át nhu cầu [giúp đỡ người khác tìm được hạnh phúc của mình] thì việc đó đang đi lệch khỏi quỹ đạo từ thiện :"p
Đi đâu, làm gì luôn cần có chủ kiến của mình, nhất là đi làm từ thiện, việc xuất phát từ trái tim nhân đạo.
Liked by: Ha Doan Laurel Phan

Ad hay nghe nhạc của ai ạ? Và ad hay tìm nhạc mới như thế nào?

https://www.facebook.com/nguyenthehoanglinh/posts/10153729435072225
Youtube nó có tính năng gợi ý nhạc liên quan nên từ những bài, Album nhạc hay, những thứ hay khác sẽ dần hiện ra.
Ngoài ra thì Ad có 2 ông bạn nhạc sỹ đỉnh cao là Tuấn gà và Just Thắng đến từ Ngọt. Lúc họ chơi nhạc của người khác thì đó cũng là nhạc hay, mình được biết thêm nhiều. Just Thắng thi thoảng gửi link nhạc hay cho Ad nữa. Phê :"p
Vui nhé :")

Related users

Làm sao để vượt qua nỗi sợ "người khác nghĩ gì về mình" hả Ad?

Tập trung làm việc mình yêu thích, bận bịu với nó, như vậy sẽ không bận nghĩ người khác nghĩ gì về mình nữa :"D
Ngoài ra, có một thực tế là thế giới ngày càng đông người và che lấp nhau, làm nhau nhạt nhoà đi. Phương tiện giải trí ngày càng nhiều, thời gian người ta ôm điện thoại, cày Facebook ngày càng tăng, thời gian người ta quan tâm đến người khác, nghĩ về người khác sẽ ngày càng ngắn lại.
Tâm lí đi vào đám đông mọi người đều quan sát mình thường là một ảo giác, chỉ mình quan sát mình thôi, cứ thoải mái.
Mình cố gắng rèn luyện để trở nên tốt đẹp hơn thì mình quan sát mình sẽ dễ chịu hơn, mình nghĩ về mình sẽ thanh thản hơn. Đó mới là điều thực sự quan trọng vì mình luôn sống với mình.
Chăm chỉ và tự tin lên. Gluck :")

Ad ơi, em ăn ở cũng ok mà sao lần nào cũng chỉ là một lựa chọn của một thằng đểu nào đó vậy? T.T

Việc này thường có mấy nguyên nhân:
1. Nước Việt Nam ta còn tệ, lại vẫn đang là nước phụ hệ, đàn ông gia trưởng, thiếu fair-play, mình tệ thì được nhưng phụ nữ tệ như mình thì không được. Cái này gọi là hèn hạ, phi thể thao, thiếu thẩm mỹ về vẻ đẹp của sự công bằng.
Để ý nhạc bọn nó nghe nhé, nhạc nào thề thốt, than thở lắm, beat thì toàn đạo nhạc sàn thì đó chính là loại động vật bậc thấp trá hình đó.
Theo logic thì khi đàn ông đang chiếm quyền làm chủ mà đất nước, gia đình mà đất nước còn tệ, tỷ lệ gia đình tử tế không cao thì nghĩa là đàn ông tệ hại chiếm tỷ lệ không nhỏ. Xem họp quốc hội đó, có mấy ông trông thông minh, mấy ông trả lời được thẳng vào các câu hỏi đâu.
2. Em chịu lạnh kém nên phải lựa chọn gấu vội vã cho nó ấm mỗi dịp đông về hoặc không khí lạnh tăng cường. Trong một đất nước mà đàn ông tử tế, văn minh, muốn tốt cho người khác chiếm tỷ lệ thấp mà chọn vội thì dễ ê chề là đúng logic rồi. Cố gắng đừng cam kết gì sớm trong mối quan hệ cũng như hạn chế quay phin, chụp ảnh nhé, không gặp kẻ xấu là nó cứ bám vào đó làm phiền mình đó.
3. Nếu em có gấu nào là người nước ngoài thì cũng phải bình tĩnh, xem nó có tử tế với mình và bản thân nó có phải người coi tử tế là mục đích sống không. Vì khi nó đến Việt Nam để tìm gấu thì khả năng không nhỏ là nó không phải bị trục xuất vì quá đẹp trai mà vì bị gấu ở nước nó tẩy chay vì không đạt chuẩn văn minh.
4. Khi mình đã chọn tích hợp với ai đó, ít nhất, sự lựa chọn đó cũng đem lại cho mình những khoảnh khắc hạnh phúc nào đó. Đây là lựa chọn của mình mà, nên cố gắng đừng gọi người ta là "thằng đểu". Càng gọi nhiều thì càng dẫn đến logic của câu "Nồi nào úp vung nấy".
Có kinh nghiệm với nhiều "thằng đểu" rồi, vốn sống đã phong phú, hãy trau dồi thẩm mỹ và sự can trường để "better luck next time" :"p

View more

Không phải là gói add friend thì tiêu chuẩn add friend của ad là gì vậy? Hay ai cũng phải nạp wall mới được là friend của ad?

Ai cũng phải nạp, ngoại trừ:
- Người trúng thưởng gói duyệt Wall qua các cuộc thi trên Wall.
- Người có tác phẩm/sản phẩm thực sự xuất sắc khiến Ad đòi tặng học bổng duyệt Wall.
:")

Ad ơi, em hỏi tiếp câu trước: Theo quan điểm của Ad: 1. Các kỹ năng sống cơ bản đó bao gồm những gì? 2. Cách để xác định thứ mình giỏi là gì ạ? Tập trung vào "1 thứ mà mình giỏi" hay "nhiều thứ"? *giọng ATSM* :"3 Good morning Ad :"3

1. Dọn nhà, rửa bát, nấu ăn, tập thể dục, đi xe an toàn, kiếm tiền đủ sống.
2. Thứ mình thích làm và làm hiệu quả là thứ mình giỏi.
Tập trung rèn luyện sự chăm chỉ và cầu thị, não sẽ ngày càng mở mang và giúp ta tự biết làm gì, phân bổ thời gian, sức lực ra sao cho hợp lí.
Gluck :")

Ad ơi, nếu người yêu anh đi khen người khác looking hot thì anh nghĩ sao? bf em khen cô khác hot, nói thẳng với cô ấy luôn ấy, ko phải nói với em đâu, em vô tình thấy được :(

Mỗi người đều thấy không chỉ một người "looking hot".
Vì sự thật là có nhiều người "looking hot". Rất rất nhiều. Giống các loài hoa hay khủng long, cá sấu đều có vẻ đẹp riêng.
Không nên tự lừa dối thẩm mỹ nhưng để gấu nó không ghen hoặc để không tỏ ra vô duyên, suồng sã thì nên giữ nó trong trạng thái "người Mỹ trầm lặng". Thẩm mỹ thầm lặng vui mà.
Khi nói trực tiếp với một người là "looking hot", nếu không phải bạn bè thân thiết khen tự nhiên thì đó là "flirting".
Chuyện này cũng không phải là chuyện hiếm nếu không muốn nói là phổ biến.
Nghĩa là sao?
Nghĩa là có nhiều dạng đàn ông cho em lựa chọn :")

Ad sẽ làm sao nếu có người nói ad đạo thơ trong khi thơ hoàn toàn do ad sáng tác nhưng lại trùng hợp bị trùng 3 chữ với thơ của 1 thi sĩ khác ạ?

Trùng hợp là bình thường. Gần như bất cứ bài thơ nào cũng có thể tìm thấy những từ ngữ, cụm từ ngữ đã có ở những bài thơ khác.
Sử dụng chất liệu của người khác để sáng tác cũng là bình thường.
Vấn đề là mức độ và thái độ sử dụng.
Mức độ sử dụng chất liệu của người khác quá nhiều thì giống như mình đang cố gắng trở thành bản sao của họ. Mức độ này càng nhiều thì càng rời xa sự sáng tạo.
Thái độ sử dụng cần thiết là "uống nước nhớ (ghi) nguồn". Lờ tịt đi những người gây cảm hứng thì giống như là lén lút, như vậy không giống "vay mượn hợp lí" mà giống chôm đồ. Nó cũng khiến mình đánh mất sự thành thật với bản thân, cũng là một yếu tố quan trọng đối với chất lượng sáng tạo.
Mỗi bài thơ là một câu chuyện được đưa ra. Nếu câu chuyện đủ hay và khác biệt, nó rộng lớn hơn 3 từ rất nhiều.
Nếu bạn có thể tạo được sự rộng lớn đó, bạn sẽ có sự tự tin trước búa rìu của những người chỉ biết tầm chương, trích cú :")

View more

Mọi người viết câu hỏi cho Ad đều cẩn thận quá đà, đọc gượng lắm. Thỉnh thoảng còn có người thích kết bằng cái icon ":)" cho nguy hiểm. Ad có chán không?

Có rất nhiều câu hỏi hay cho thấy người hỏi rất thông minh, hiểu biết, quan tâm đến nhiều vấn đề đáng quan tâm. Ad cảm thấy nhiều sự cầu thị và sâu sắc ở đó.
Có những câu hỏi không hay bằng nhưng lại là cớ để Ad trình bày, giới thiệu một điều gì đó thú vị.
Lại có những băn khoăn, chia sẻ mà Ad nghĩ nếu mình có thể giúp ích được phần nào thì cuộc sống sẽ vui vẻ, dễ chịu hơn.
Chơi Ask thích mà, không chán :")
Không quy chụp "mọi người" nhé :"p

Ad nghĩ gì vê ý nghĩa của sinh mạng, và việc tạo ra một sinh mạng mới?

Mỗi sinh mạng là một cấu trúc sinh học để cảm thụ và tương tác với cuộc sống.
Tạo ra một sinh mạng là tạo ra một cấu trúc như vậy, đưa một cấu trúc như vậy vào cuộc sống.
Ai cũng muốn hạnh phúc và không muốn các sinh mạng khác gây hại cho mình.
Đó là lí do nên tạo ra ngày càng nhiều những môi trường sống an toàn, đầy đủ hơn, các sinh mạng có nhiều cơ hội mưu cầu hạnh phúc hơn.
Thiếu những môi trường, không gian sống như vậy thì các sinh mạng sẽ phải mưu cầu hạnh phúc bằng việc lạm dung sinh mạng của các sinh mạng khác và làm thế giới trở nên cay đắng :")
Happy new yeah :")

Ad ơi, em vừa đọc xong cuốn "Suối nguồn" của Ayn Rand, (không biết ad đọc chưa?). Cuốn đó nội dung chính là đề cao "chủ nghĩa cá nhân", đề cao cái "tôi" và "vùi dập" quan điểm "vị nhân sinh" (còn Phật thì khuyên con người từ bỏ cái tôi). Em thì suy nghĩ chưa thấu đáo về vđ này mong được ad thông não

Phật là một con người, Ayn Rand là một con người.
Quan điểm khác nhau.
Cả hai đều có người hâm mộ và người không đồng tình lẫn người chẳng biết họ là ai.
Chỉ là sự khác biệt thôi mà.
Nhờ vậy mà em có nhiều nguồn thông tin, luồng tư duy để tham khảo, nhiều câu chuyện khác cách kể để thưởng thức.
Em mới là người quyết định cho ai vào list đọc.
Em là người sinh sau còn quyền năng hơn họ nhiều vì tha hồ tra cứu các tuyệt chiêu của họ.
Cố sắp xếp các nguồn thông tin thành những bức tranh đẹp để xứng đáng với quyền năng /người thưởng thức/ của mình nhé :")
Ad thích nửa đầu của "Suối nguồn", đọc đầy mạnh mẽ, lôi cuốn.
Sau thì tưởng mình đang đọc Sidney Sheldon, mà còn không được như thế.
Pha đánh bom của Howard Roark rồi ra toà đọc diễn văn về tự do không giống một hành động anh hùng có nội hàm sâu sắc.
Nó giống như một thất bại về thần kinh rồi dẫn đến nhu cầu phá hoại của một anh chàng tưởng mình tự do nhưng sau phải ăn bám vào người tình của người tình vốn là một tên tài phiệt chẳng lấy gì làm sạch sẽ và chẳng có gì đồng chí hướng với mình. Ayn Rand cố tô vẽ cho nhân vật Gail Wynand kiểu gì thì đó vẫn là một tên trùm truyền thông độc ác.
Roark về cuối chỉ còn là một nhân vật vô hồn lặp lại những lời "đạo lý" mế Ayn Rand gài như kết phin "Gái nhảy" nhưng đã làm nức lòng bao bạn trẻ ít đọc những thứ thực sự sâu xa.
Ad luôn có ý thức không đánh đồng tác giả và nhân vật nhưng thấy cuộc tình tay ba trong truyện là huyễn tưởng của chính tác giả vừa muốn có giai nghèo đô con bất cần vừa muốn có giai giàu chắc chân trong xã hội tư bản bao bọc.
Nửa đầu cuốn sách luôn là niềm cảm hứng lớn nhưng sự Hollywood hoá nửa sau là thất bại của một người phụ nữ vừa muốn lý thuyết hoá thế giới theo hướng siêu nhân vừa muốn làm nô lệ cho nền công nghiệp giật gân nhàm chán.
Mà kệ đi, đọc đến đâu, đọc cái gì là tuỳ mình mà :")

View more

Nếu có ai đó nói với Ad : Nếu anh không hiểu về sinh tử thì là anh vẫn vô minh.. Ad sẽ đáp/ nghĩ sao? :)

Bạn đang có vấn đề về viết đúng chính tả nhé. Đây thực sự là vấn đề nên xử lí sớm khi một đoạn rất ngắn đã có 2 lỗi.
Nó là một trục trặc nhẹ hoàn toàn có thể sửa chữa của não bộ. Hãy tập trung viết đúng chính tả vì nó phản ánh phần nào sự chính xác của não bộ.
Viết đúng chính tả không có nghĩa là bạn đang tư duy chính xác nhưng viết sai chính tả nhiều thì lại phản ánh bạn đang không làm chủ tốt bộ não.
Không làm chủ tốt bộ não mà càng nghĩ xa thì xác suất nghĩ sai càng cao.
"Sai một li, đi một dặm" là người ta nói đến việc phóng tàu vũ trụ đó. Với vận tốc khủng khiếp như thế mà đi lệch là /lạc vào sa mạc/ luôn :"p
Những chuyện siêu hình "sinh tử" này cũng vậy, cũng là đi xa cùng tâm trí, không thể xem nhẹ kỹ thuật cơ bản như chính tả nếu không muốn não khổ sở vì lạc lối trong mê cung các khái niệm người khác vẽ vời.
Theo Ad thì chỉ nên nói người khác "vô minh" khi họ hành xử ngu ngốc, độc ác. Còn lại thì chẳng ai biết được hết mọi thứ.
Phật muốn gõ văn bản nhanh cũng phải mổ cò dần mà đi lên.
Anh nên học điều khiển được các phương tiện như cầm thìa, cầm đũa, viết, lái xe hay chính cơ thể mình như bơi, đá bóng. Sự điều khiển được các phương tiện cho thấy trí tuệ của anh nắm bắt được cuộc sống thực tại và những sản phẩm của cuộc sống cũng như bản thân anh.
Cuộc sống chính là cuộc hiểu phức tạp nhất vì mỗi ngày cần hiểu thêm điều mới, cần rèn luyện để thành thục những kỹ năng mới.
Không làm được vậy, hiểu về sinh tử cũng chỉ là hiểu lầm hoặc đầy thiếu sót.
Cái cảm giác một đứa trẻ hạnh phúc vì chạy được những bước đầu tiên sau những ngày ngật ngưỡng tập đi, cảm giác vỡ oà của thanh niên mù màu được đeo máy giúp nhìn thấy màu sắc, sự hài lòng với ngụm bia sau trận bóng mùa hè, hiểu biết về sinh tử đâu đủ giản đơn và đủ đầy để đứng trên.
Hãy vui vì chuyện nhỏ, tập trung chính xác từ chuyện nhỏ. Bạn xứng đáng mà :")

View more

Chỉ đơn thuần là một câu hỏi thôi nhé: Có khi nào Ad nghĩ mình nhiều follow như thế là do followers thích thơ của Ad, nhưng lại ít like như thế là do họ không thích Ad không? Kiểu như tao thích nghe mày hát cho tao vui, nhưng tao không thích vỗ tay cho mày vui. Kiểu thế.

Đúng vậy mà :")
Cũng có nhiều lí do khác nhưng chắc lượng Followers khó chịu với cá nhân Ad cũng không nhỏ.
Ai đời suốt ngày nói mình khủng với bạn bè mình khủng. Lại còn khoe nhiều người ghét mình hàng năm vẫn nai lưng trả tiền triệu để đọc Wall mình.
Rồi lại nói nói người ta ngu không biết thưởng thức, không biết phổ biến cái khủng cho cuộc sống tăng thẩm mỹ sẽ nhanh khủng hơn, đỡ người khổ hơn.
Rồi lại nói phổ biến có gì khó đâu, chỉ là chăm Like với Share có Caption trông cho nó có trách nhiệm.
"Nói thế thì nói làm gì" (Ngọt)
Dễ thế tôi không thích làm đâu, đang ghét Ad mà T.T
Tóm lại là Ad quá khốn và bệnh.
Nhưng vẫn có một điều kỳ diệu xảy ra hàng ngày...
Những độc giả không ngại yêu mến tác phẩm và cách sống của Ad vẫn không ngừng tốt lên, giỏi lên, biết cách sống hạnh phúc hơn, sòng phẳng với cái hay hơn.
Bọn này cũng đáng ghét quá, nào ta lại vừa Follow chúng vừa ghét chúng đi :"p

View more

Ad ạ, liệu có phải ai rồi cũng sẽ tìm được nửa kia của mình hay k?

Mỗi người là một chỉnh thể hoàn chỉnh, không phải một nửa.
Các đối tượng khác như không khí, đồ ăn, gấu... là chất dinh dưỡng cho cơ thể và tâm hồn.
Chất dinh dưỡng ngập tràn trong cuộc sống.
Cố gắng trở thành một chỉnh thể giỏi lao động, biết tìm kiếm và hiểu bản thân thì sẽ kiếm được chất dinh dưỡng phù hợp. Gluck :")

Sao ad có nhiều người theo dõi mà mỗi stt ad đăng lại ít like như vậy?

Ad cũng hơi thắc mắc, nhất là khi thi thoảng Ad kêu gọi Followers Like nhiều để các tác phẩm hay được phổ biến hơn.
Đó là lí do Ad coi số Followers chỉ là một con số. Những Friend 500k mới là những độc giả có nhiều lao động vì tác phẩm (bỏ tiền mua thuê bao Add Friend duyệt Wall).
Một câu hỏi hay :")

Ad ơi, nếu ko biết một việc mình làm dưới 50% thành công và có khi sẽ làm mình suy sụp nếu thất bại thì mình có tiếp tục lao vào ko? Con người có nên sống vì tin vào cơ hội ko?

Mỗi giây của đời ta đều là thời gian sống. Nên một việc bao gồm quá trình làm nó và kết quả.
Kết quả rất quan trọng và tầm quan trọng của quá trình làm việc cũng không kém, vì nó là từng giây thực tại, luôn là sự tìm hiểu bản thân và thời gian rèn luyện để có thêm kỹ năng và tính kiên trì giúp các việc tiếp theo được làm chuyên nghiệp hơn.
Đặc thù công việc của bạn Ad không rõ nhưng phần nghiêm cẩn trong quá trình làm việc sẽ giúp kiểm soát rủi ro tốt hơn và giúp người ta đến với cơ hội bằng năng lực nhiều hơn là bằng niềm tin may rủi vốn là vũ khí sở trường của đám loser.
Gluck :")

Cháu siêu thích cái bài Lặng im thì cũng vừa tàn mùa đông của chú luôn ý :)))) dễ thương. Cháu biết thơ chú từ ngày tình cờ đọc bài ấy trên thivien.net. Dễ thương và rất có nét riêng chú ạ. Ấy cháu chỉ muốn bày tỏ thế thôi. Chúc chú ngày vui. :)))))

AsterAmellus236’s Profile PhotoBẻo Ngọc
Cảm ơn cháu, giữ sức khoẻ :")

Tại sao mọi người lại gọi chú là Ad cứ như là administrator mấy trang facebook thế ạ? :?

Thì đúng vậy mà :"p
Ad làm một số Page tác phẩm, thấy ở các Page người ta xưng Ad nên cũng bắt chước để nghịch, thử dùng sao cho từ "Ad" này nghe thân thiện.
Sau này trang cá nhân của Ad tiến hành thu phí thì Ad cũng xưng Ad ở đó luôn, nghe cho nó gọn, giống một nhân vật được cử làm đại diện cho mình. Kể chuyện với nhân vật tên Ad nó cũng dễ, tự nhiên.
Mọi người tương tác lâu ngày chắc cũng thành quen nên ở Facebook của Ad hay ở Ask này, từ "Ad", "Ad khốn", "Ad thối" được dùng nghe rất thân thương :")

ad ạ. phải làm gì khi yêu một người đàn ông đã có gia đình hả ad?

Cũng có nhiều bạn trai yêu Ad hỏi Ad câu này.
Khi người ta dấn thân vào những chuyện phức tạp, người ta càng phải có đủ năng lực tự giải quyết. Ad chẳng giúp gì được trong mấy chuyện tình cảm cá nhân này, Ad coi đó là sự riêng tư và tránh liên quan. Tặng em bài hát giải khuây T.T
https://soundcloud.com/ngot/kh-ng-l-m-g

Ad ơi, tại sao những người phụ nữ đẹp hơn và thông minh hơn hoa hậu lại không có nhu cầu đi thi ạ?

Không phải tất cả những người phụ nữ đẹp hơn và thông minh hơn hoa hậu đều không có nhu cầu đi thi hoa hậu nhưng có nhiều người như vậy.
Lí do: Họ không thích phô trương cơ thể, không thích thi thố với người khác cho đám đông xem, không thích bị bảo phải làm thế này thế kia hoặc không có nhu cầu được chấm điểm bởi kẻ khác :")

Những cuốn sách của Milan Kundera có thể tìm ở đâu được nhỉ Ad :(( Em đã đi khá nhiều nhà sách rồi, đường Láng và ở Đinh Lễ là hai nơi em tin tưởng mà cũng không có Ad ạ :(

QuaiTinh’s Profile PhotoQuái Tính
Em có thể google để đọc được 2 cuốn sách quan trọng bậc nhất của Milan Kundera là "Nghệ thuật tiểu thuyết" và "Những di chúc bị phản bội".
Các cuốn khác tự động não nhé, coi như khởi động để đọc tác giả hàng đầu này :")

Related users

chú ơi, phải làm thế nào để thôi quay quắt khi nhớ về người thân đã xa?

Để cảm xúc trôi đi, tránh gắn cho nó thêm các tính từ như "quay quắt" làm bộ nhớ làm việc khổ sở hơn :")
Có Facebook rồi, chúng ta sẽ quên mọi thứ nhanh thôi mà T.T

Sau lâu ngày xa cách, bọn e có gặp lại nhau hôm trước. Nhưng e thấy k còn hợp với ngta như trước nữa và k muốn duy trì bạn bè với ngta...nhưng thiết nghĩ nếu cứ im ỉm đi thì cứ sao ý Ad ạ. E nên làm thế nào cho dứt khoát, rõ ràng?

Kiên trì im lặng là câu trả lời khỏe nhất đó :")

Anh ơi, nếu mình vẫn đã luôn ở bên họ mà không biết là yêu thì tính sao giờ? Chờ họ ra đi, sẽ hối hận mãi mãi.

Các bạn nhỏ độ này toàn bắt Ad xử lí những câu hỏi quá ít ỏi dữ liệu và tự mâu thuẫn, đau đầu quá, huhu.
Yêu thì biết ngay chứ.
Yêu thì cố gắng cho nó, là việc cá nhân của mình mà.
Không đủ cố gắng, có gì phải hối hận.
Còn "hối hận mãi mãi" là ảnh hưởng ngôn tình thôi, quên nhanh thôi mà. Người ta mà biết chắc nó sẽ thê thảm như vậy, người ta sẽ không để nó như vậy. Gluck :")

E là một người giao tiếp không tốt, thật sự e không biết diễn tả ngôn ngữ của mình thế nào, câu chuyện e nghe hay, e kể nghe nhạt toẹt và mỗi lần em đang nói chuyện ai nhìn thẳng vào mắt em là em bị lắp bắp với cả bản tính hiếu thắng của em cực kì cao, anh nghĩ e nên làm thế nào để chữa nó đây a ?

Tính hiếu thắng sẽ giúp cho em không để thua sự giao tiếp chưa tốt của bản thân. Có lẽ chưa đến lúc thôi :")
Tạm thời cứ tìm đọc sách hay xem họ dẫn chuyện, cày phin bộ Mỹ điểm cao xem họ đối thoại, tập nhìn vào mắt nhân vật cho quen.
Xem xong một tập phin, cố gắng tóm tắt lại nội dung. Đó chính là mạch chuyện. Nhớ được thêm các chi tiết thì đó là tình tiết.
Em thuộc nhiều mạch chuyện, tình tiết hay thì em sẽ có cách làm cho câu chuyện của mình thôi rời rạc, khô khan. Gluck :")

Sếp có ghi lại thơ vào note của iphone hay lưu máy tính không hay thường mần luôn trên facebook? :|D

viethungphilosophy’s Profile PhotoViet Hung
Gần đây thì chủ yếu mần trên Facebook cho gọn. Cái nào chưa đủ chất lượng Post thì Set Only Me.
Nhưng lúc không vào được Facebook thì dùng giấy bút, máy tính bảng cũng không ảnh hưởng gì.
Gần đây Post trên Facebook còn thi thoảng bị biến mất hết nội dung, còn mỗi 1 từ đầu tiên. Có lúc viết dài xong gặp lỗi này mà quên Copy thì cũng cặm cụi mò lại từng từ, viết lại gần như được y nguyên. Cũng là một cơ hội để luyện trí nhớ T.T

Đọc triết dư lào hiệu quả nhất ?

viethungphilosophy’s Profile PhotoViet Hung
Đọc 3 cuốn "Sự bất tử", "Những di chúc bị phản bội", "Nghệ thuật tiểu thuyết" của Milan Kundera.
Ông này đưa ra rất nhiều cách cảm thụ các triết gia và các nghệ sỹ hàng đầu Châu Âu.
Ngoài ra, chính ông ấy là một triết gia hàng đầu và ứng dụng thành công triết học trong việc tạo ra những sản phẩm văn học đầy sống động và thuyết phục.
Nhưng sợ đọc xong đọc các tác giả khác bị chán :"p

Em có một cô bạn, em nhắc lỗi để sửa sai cho bạn mỗi khi bạn làm sai thì bạn ấy thường nói kiểu: "ờ, vì tôi là người xấu mà", "tôi đểu nhiều thứ lắm"... như vậy thì khuyên thế nào được nữa ạ? hay tại em không biết cách khuyên... :(((

Chắc tại nó là người xấu đó. Cứ kết luận vậy đi. Nếu mình nhầm thì nó được là người tốt chứ sao :"?

Tiền bn để đi du lịch hết xong rồi nhỡ bệnh nặng thì nhắm mắt mỉm cười đi luôn ấy hả? Wake up!!!

:"ớ, độc giả khuyết danh này. Tự tìm độc giả khuyết danh kia để nói với nó, Ad liên quan gì đâu mà gửi Comment cho Ad :"p
Thực ra Ad cũng nghĩ ngay đến chuyện này nhưng thấy nói ra là thừa, cuộc đời nó là của nó mà, nó còn lo cho mạng nó nhanh hơn chúng ta ấy chứ :"D
Liked by: Lalalala

Cháu nghĩ không cần tích cóp tài sản cũng được. Tiền bao nhiêu để đi du lịch hết. Vậy nghe có ổn không chú?

Cháu hỏi đúng quái thú sợ đi du lịch rồi.
Nghe hay đó, nhưng là chuyện của cháu mà :"D
Du lịch là một trong những nghề khó nhất thế giới vì đòi hỏi nhiều kỹ năng, đừng quên tích lũy kỹ năng nếu muốn đi xa nhé :")

Ad ơi, có những cách nào để "mài" thành một người lắng nghe tốt ạ (khá tốt cũng được) ;p. Thanks

Thực sự muốn như vậy :"p
Và không ngại hỏi lại, tra cứu lại những điều mình chưa hiểu để tăng trình độ hiểu vấn đề.
Có khả năng nghe hiểu, đọc hiểu tốt hơn, người ta sẽ tự cho nhu cầu lắng nghe để tiếp nạp thông tin hơn. Vì lúc đó, thông tin được cơ thể tiếp nhận như chất bổ, không còn là một mớ rối rắm, đau đầu :")

Ad ơi, làm thế nào để phân biệt lý trí và ý chí ạ. Anh nghĩ gì về ý chí tự do (dưới 10 chữ hoặc hơn)

Lý trí là dùng não để suy nghĩ. Ý chí là dùng não để ra lệnh cho bản thân đạt được mục tiêu.
Tuy nhiên, ý chí hoàn toàn có thể biến bạn thành độc tài, kẻ xấu, tâm thần khi bạn cố gắng hành động cho một mục tiêu xấu, nằm ngoài khả năng.
Dùng ý chí, bất chấp thủ đoạn để đạt được mục tiêu bằng mọi giá cũng là tôn chỉ của bọn bán hàng đa cấp.
Ý chí tự do: Hành động để đạt được tự do của mình :")

... Ad ơi, em đọc sách mà vẫn bị cái cảm giác nhàm chán tẻ nhạt chen lấn vào nhiều lúc. Chọn sai sách hay chưa đủ tập trung, chưa đủ tưởng tượng... chưa đủ để hiểu về nó, hay bản thân không hạp với sách. :3. Khi đọc sách anh có cảm giác gì ạ.

Mọi lí do em đưa ra đều đúng, với từng lúc :")
Thế giới hiện tại có rất nhiều phương tiện giải trí, tiếp nạp thông tin. Tùy nhu cầu tại mỗi thời điểm mà người ta sẽ chọn loại nào.
Khoảng 5 năm trước thì Ad đọc nhiều sách nhưng gần đây thì vài tháng chưa đọc xong 1Q84. Chủ yếu theo dõi những thứ hay trên Facebook, Vnexpress, báo phát trên máy bay.
Nhưng Ad luôn biết là luôn có những cuốn sách được viết bởi những bộ óc lớn và mình sẽ tiếp tục đọc chúng khi mình tìm thấy chúng và tìm thấy sự mở mang, giải trí tuyệt vời ở đó :")
Ad cũng có những dự định thú vị về cách làm sách mới khiến độc giả hoàn toàn bị thuyết phục nhưng đợi lượng fan đông lên để hỗ trợ mình về cả tài chính và công sức hoặc mình luyện được thêm một số kỹ năng về công nghệ để tự làm đã :"p

Ad có thích nhận thư viết tay không ạ? Bây giờ người ta nghĩ thư tay là trò quê mùa. Nhưng cháu thích lắm, thích viết chữ, thích đi nhà sách rồi mê mẩn chọn bút. Giá mà cái ask này biến thành thư tay, nó sẽ không còn bị giới hạn chữ nữa. À cho cháu khoe chút, chữ cháu khá là đẹp đó ạ :")

Chỉ có một số người dở hơi nghĩ vậy thôi. Ai thích viết thư tay kệ người ta chứ. Thư tay chính là sản phẩm handmade, đáng quý.
Ad thì ngại trao đổi bằng thư tay vì thuộc tuýp ưa tiện dụng, thấy PM Facebook là tiện nhất trần đời rồi. Ngoài ra thì cũng ngại nếu người ta dành công sức viết thư cho mình mà mình không dành tâm huyết đáp lại, cảm thấy không thoải mái.
Ngày xưa, thi thoảng vẫn có một số bạn gửi thư tay cho Ad. Cảm giác đọc một bức thư tay luôn dễ chịu.
Nếu cháu có hứng thú cháu có thể gửi thư cho Ad đến phòng 9a, Chung cư Bình Vượng Tower, 200 Quang Trung, Hà Đông, Hà Nội.
Nhớ đề Facebook của cháu để Ad PM cảm ơn nhé. Cảm ơn cháu :")

Con người ta ngắm nhìn thời gian trôi qua mình bằng cách nào vậy anh ad ơi.

Ngắm nhìn kim đồng hồ, những biến chuyển của sự vật, tâm trí. Hoặc đơn giản, hóa đơn thu tiền sẽ nhắc thời gian đang trôi :")

Related users

E muốn suy nghĩ tích cực hơn về sự tồn tại của mình nhưng mà chưa biết nên thế nào? Mẹ e lại còn hay nói mấy câu là thất vọng vì em chỉ giỏi tiêu xài chứ kiếm chả được mấy, nói chung là về tiền bạc. Nhiều lúc e thổn thức chả nhẽ có những người chỉ muốn sinh con ra để thu hồi vốn hả Ad?

Ad thấy em đang hạnh phúc đó chứ :"D
Đâu phải đứa nào cũng được đẻ ra hài hước như vậy đâu.
Động vật giống cái thường có bản năng tích lũy và truyền dạy kỹ năng tích lũy vì giống đực thường phải đi săn xa, chiến đấu, không mang nhiều tài sản bên cạnh được, lúc trở về có thể bị thương tật, mất sức lao động phải nuôi báo cô.
Sau này, xã hội chuyên môn hóa nhiều ngành nghề hơn, hòa bình hơn, có siêu thị đứng ra lo hết, nhiều bà mẹ chỉ phải làm IT thay vì hái lượm, tích trữ lương thực nhưng bản năng tích lũy và truyền dạy này vẫn luôn tồn tại ở nhiều bà mẹ lo xa và có lí do cho việc này khi thị trường cổ phiếu luôn biến động, miếng thịt thì nó vẫn ở đó.
Với cả, em phải kiếm ra tiền bạc em mới đi siêu thị vui vẻ với mẹ được chứ, có gì lạ đâu :"ơ

Em rất khó chấp nhận những kết quả nửa vời. Mỗi lúc nghĩ đến chúng, chưa bắt đầu, em đã mất hết động lực. Em phải làm thế nào để dễ chịu hơn?

Sao em không nhận ra sớm là mình vẫn luôn chấp nhận những suy nghĩ nửa vời của bản thân như một liệu pháp tâm lí để ì trệ qua ngày :"D
Một là chấp nhận những kết quả nửa vời. Hai là vượt qua những suy nghĩ nửa vời. Ba là chấp nhận bản thân là người nửa vời đang thực sự rất cân bằng nhưng không quá dễ chịu vì người nửa vời không dễ kiếm được sự dễ chịu dài lâu trong cuộc sống khắc nghiệt này đâu. Tăng nỗ lực cá nhân hoặc giảm bớt việc coi mình là người có tiêu chuẩn cao là cách điều tiết.
Tặng em, cho dễ chịu hơn vài giây nhé, còn lại, kệ em :"D
Yêu mình như ghét đời
Vậy thế nào là hòa bình
Là mỗi người đều biết
Yêu đời như ghét mình

You want peace. Nice. People do want peace. They just happen to have different interests. And as Martin Luther King Jr. said, "Peace is not merely a distant goal that we seek, but a means by which we arrive at that goal."

My words are just my means to seek my goal. Not always true to others, personal interest :")
And I will blame people if they harm my interest. I'm just normal :"p
And for a less painful world for me, I think interests should have it goal, too: Less harm, more beauties created. It's always happening in many (but not every) great minds as an instinct.
People surely have and can have different interests but better not kill King Luther.
"Better call Saul"

Chú ơi, làm thế nào để dịch tiếng Anh hay như chú?

Viết tiếng Việt hay. Xem nhiều phin Mỹ.
Nhưng Ad mới chỉ dịch từ Anh sang Việt khá thôi. Dịch ngược lại còn thô vì kém từ vựng và ngữ pháp lắm T.T

Hình như mình quá ảo tưởng. Mình là cái gì mà đòi thay đổi mọi chuyện? Còn cứ tự nhủ rằng làm gì cũng là cống hiến ư? Mình không thể tự dối lòng như thế. Đã rẽ nhầm thì đi bao nhiêu bước cũng là sai. Mọi chuyện đều sai và mình chẳng biết giờ sao nữa.

Nhận ra mình quá ảo tưởng luôn là thành công lớn nhất của cuộc sống. Xuất phát điểm không tệ :")

Cháu không yêu thương gì chế độ. Nhưng cháu vẫn là đứa hưởng nền giáo dục nặng mùi chủ nghĩa dân tộc, cháu vẫn thấy thất vọng và lung lay vì những thứ cháu tìm hiểu bây giờ nó khác với niềm tin của cháu ngày trước. Và cháu thấy có lỗi với những người trong quá khứ. Cháu cảm thấy hơi bất lực.

Giáo dục, kiến thức ở khắp nơi, mọi người.
Trong giai đoạn chuyển đổi từ bao cấp sang nền kinh tế thị trường, các góc nhìn mở rộng thay vì bị giới hạn vào một vài lăng kính, cảm giác của cháu là phổ biến với hàng triệu người, dù diễn đạt được nó ra như cháu hay không.
Gần như ai ở Việt Nam hiện tại cũng đều phải sống với cảm giác này, ít hay nhiều. Ad cũng phải vật lộn với cảm giác này nhiều năm.
Đó là thử thách cho mọi người trong quá trình tiếp cận tri thức mà thôi.
Niềm tin theo đám đông luôn là thứ được chọn nhiều vì nó dễ. Mình hưởng sung sướng từ cái dễ dãi nhiều rồi thì khổ chút để chuyển hóa niềm tin dễ dãi thành sự khắt khe với thông tin để sàng lọc, để tư duy có độ chính xác hơn cũng không phải là thiệt thòi gì. Sống bằng sự phân tích thông tin mạch lạc cũng hạnh phúc (và bất hạnh) không kém gì sống bằng niềm tin, định kiến đâu. Được cái, niềm tin thì giới hạn bởi giáo điều, thông tin thì vô tận, không hợp với người sống hạn hẹp :"p
Tư duy nó hay lắm, nó cần được thử sai nhiều để tiến hóa hơn.
Gluck :")

View more

Cháu cần thi lại ĐH để rời thành phố này. Đây là ước muốn lớn nhất của cháu. Nhưng gia đình cháu thì không muốn thế, vì họ không đủ điều kiện. Chú nghĩ 19 tuổi có thể tự lo ăn học ở Hà Nội không, dù cho cháu là một kẻ tầm thường? Cháu có nên tiếp tục theo đuổi, hay an phận ở đây?

Nếu cần kiếm một công việc tốt ở Hà Nội, đây là nơi đầu tiên Ad nghĩ đến:
http://www.kfcvietnam.com.vn/vn/career
Một câu Ask trình bày rất tốt, cháu sẽ còn tiến xa :")

Họ đi với người yêu thì họ luôn chủ động, còn những lần trước đi với em lúc nào cũng để em tiến trước. Thì giờ phải làm sao đểkhông suy nghĩ về việc đó nữa ạ?

Mỗi người là một cá thể khác biệt và nhận được những sự đối xử khác biệt. Đừng tiêu hoang thời gian của bản thân vì mải mê so sánh :"D

em rất ấm ức khi không thể nói ra được quan điểm hay cảm xúc của bản thân mỗi khi có vấn đề với ai đó, vì em sợ nói ra sẽ làm họ mất lòng và làm nên mối quan hệ xấu đi, nên em thường tỏ ra hòa hoãn và nhận trách nhiệm về mình. Vậy theo Ad cách giải quyết nào là ổn thỏa khi có vấn đề với người khác ?

Sợ mất lòng, sợ mối quan hệ xấu đi, như vậy, việc này rõ ràng là có sự cân nhắc.
Mỗi người đều phải đàm phán hay thỏa hiệp với xã hội ở mức nào đó, và đều có bản năng cho việc này.
Nếu bản năng này làm em ấm ức nghĩa là em đang đòi hỏi cho mình hơn cái mà bản năng /chùn bước trước xã hội/ có thể đem lại.
/Hiện tại năng lực của mình chỉ xứng với mức ấy/ là cách tự nhủ để công bằng với bản thân.
Thế giới đầy rẫy hiểu lầm và bắt nạt, ai cũng đều phải cố gắng mỗi ngày để vượt qua việc đó.
Tập luyện để tăng cường năng lực diễn đạt nếu muốn:
+ Truyền đạt được đúng điều mình muốn truyền đạt.

+ Có được sức mạnh của truyền đạt để người khác lắng nghe hoặc phải lắng nghe.
Tập luyện ít, giải quyết được ít vấn đề.
Cày các phin bộ và game show điểm IMDB cao của Mỹ là cách xem người ta sử dụng sức mạnh của ngôn từ và sự can đảm vượt qua các vấn đề.
"Tôi không thích", "tôi không muốn hợp tác trong việc này" là mấy câu cần tập để nói, tránh việc miễn cưỡng nhận những việc sẽ dẫn mình đến ấm ức, khó chịu chỉ vì không biết từ chối hoặc hay bốc đồng nhận việc.
Tuy nhiên, để nói "tôi không thích", "tôi không muốn" một cách dõng dạc thì hãy đầu tư cho sự tự lập. Và sự tự lập mạnh mẽ nhất chính là chăm chỉ lao động, có khả năng kiếm sống.
Mai An Tiêm ổng nói "tôi không thích" nhẹ bẫng vì ổng không ngại lao động.
Đừng quên việc mình bị bám vào người khác, chịu khổ sở vì họ ngoài lí do mong manh, cả nể thì lí do ẩn sâu là mình cần sống kí sinh vào họ. Và không có việc gì lệ thuộc mà không phải trả giá :")

View more

Em ngày xưa là một người rất nhiệt tình, đặc biệt là trong việc chia sẻ những gì em cho là tốt đẹp với mọi người. Nhưng theo thời gian em thấy có những người không xứng đáng để em làm vậy, vì họ không thèm cân nhắc giá trị của những điều tốt đẹp đó. Con số này đang tăng lên. Em nên tiếp tục không?

Ad nghĩ nó đang là giai đoạn quá độ để em chuốt lại cách chia sẻ của mình cho hấp dẫn hơn nếu em còn nhu cầu chia sẻ cái hay. Vì sự chia sẻ được diễn đạt tinh tế sẽ luôn có được hiệu quả của nó.
Còn nếu nó là thời điểm em nhận ra mình không hợp với việc chia sẻ cho tất cả mọi người (vì trong tất cả mọi người luôn có người làm mình khó chịu) thì kệ mọi người đi, chia sẻ với ai em thích.
Facebook nó nắm bắt được tâm lí thất thường của đa phần mọi người nên cho phép em tinh chỉnh cách chia sẻ của mình, chịu khó mày mò nhé, gluck :")

Bài thơ vừa rồi có thể có nhiều lỗi nhưng nó là lần đầu em làm bằng tiếng Anh và tặng ad. Xin lỗi vì đã tặng ad một bài thơ còn lỗi với tất cả lòng hâm mộ của em T.T

BigMew’s Profile PhotoM
Khởi đầu không tệ :")

Nếu bạn có quyền tạo một luật lệ, luật lệ đó sẽ là gì?

Không đứa nào được tạo ra luật lệ.
Muốn thế giới tốt đẹp thì trở thành người tử tế và có sức thuyết phục. Càng đông người như vậy, cái thiện càng mạnh và người ta càng sống vì môi trường chung.
Đèn đỏ giúp giảm ùn tắc, đó là một biện minh cho tác dụng của luật lệ.
Nhưng văn hoá nhường nhịn, quan sát để người khác dễ đi còn không tạo ra ùn tắc và vô số người không phải chịu khổ hình của việc đợi đèn đỏ đầy máy móc.
Luật lệ của thế giới hay nhân danh "Justice for all" nhưng luật pháp vẫn gắn với cai trị và cai trị vẫn gắn với kẻ xấu nhiều hơn.
Nhưng thế giới đã trót có luật lệ rồi, không nên điên cuồng chống phá nó. Cứ trở nên tử tế và thuyết phục hơn để bọn xấu kí sinh trên pháp luật phải xấu hổ, hoặc nếu không biết xấu hổ thì phải sợ hãi :")

vậy top 10 cuốn sách nước ngoài ưa thích nhất của ad là gì :p

Cuộn chuột và suy luận. Ad đã cung cấp đủ thông tin :")

10 cuốn sách ad khuyên mọi người không nên đọc?

- Chuyện của thiên tài
- Lẽ giản đơn
- Mỗi quốc gia một thành phố của thế giới
- Hở
- Mật thư
- Em giấu gì ở trong lòng thế (EGG)
- Ra vườn nhặt nắng (RVNN)
- Tập thơ ảnh chưa đặt tên do Nguyễn Phương Thảo (Siêu Trâu Bò) đang thực hiện
- Chuyện của Mụp
- Ad.fm

cảm ơn ad đã động viên em. ask giới hạn kí tự nên em gửi không hết câu hỏi nhưng tình cờ ngắt câu đủ ý. em không dám ra khỏi nhà vì sợ người ta nói bố mẹ em có đứa con tâm thần. em sợ cứ thế này rồi em sẽ phát điên thật.

Cứ làm việc nhà cho thích đã. Việc nhà là thứ không bao giờ hết mà. Sau đó ra khỏi nhà như một người thạo việc cũng không muộn. Thạo việc sẽ giúp tự tin. Bên cạnh đó, chăm hít thở sâu, mỉm cười để cơ mặt thư giãn khi tiếp xúc với xã hội, gluck :")

em sống ở làng, em không biết do em hay do những người xung quanh mà càng ngày em càng cảm thấy tệ. ở đây mọi người đều thích nói xấu nhau và nhớ lâu thù dai. em đang bị mắc kẹt, bố mẹ em nghĩ em bị điên, đã có lần cho em vào trại tâm thần, giờ em bị giam lỏng ở nhà. em thậm chí còn không dám đi ra

Em diễn đạt rất tốt. Chấm, phẩy gọn gàng. Lại còn chút phá cách là không viết hoa đầu câu và sau dấu chấm. Não bộ cũng tỉnh táo và phong phú đấy chứ.
Có 2 niềm hạnh phúc hơn nhiều người mà em chưa nhận thức rõ:
- Em có internet và tiếp cận được với những thứ xịn hàng đầu như Ask.fm và chắc là cả Facebook.
- Em được ở trong nhà. Ngoài đường ngoài trời mây, cây cối đẹp ra thì giao thông đang quá tệ hại, số người lịch sự cũng chưa nhiều, vẫn chiếm tới khoảng 20% dân số.
Tranh thủ thời gian được an dưỡng tuyệt vời này đọc, xem, nghe những thứ hay.
Và để sức khoẻ không giảm, cơ không bị teo thì chăm hít thở sâu và biến dọn dẹp, lau chùi nhà cửa, nấu nướng, rửa bát... là thú vui nhé. Cũng cẩn thận không mắc bệnh sạch sẽ, luôn tay luôn chân kỳ cọ. Chăm chỉ là được rồi, không cần cầu toàn.
Tập trung vào mấy thứ này, các xung đột bên ngoài sẽ bớt làm em bị ảnh hưởng xấu. Và em sẽ có kỹ năng để làm chủ không gian sống quanh mình. Làm những thứ xung quanh sáng, đẹp lên, bố mẹ em sẽ thấy ánh sáng trong tâm hồn em. Người ta luôn bị ảnh hưởng bởi những người văn minh, nhất là khi người văn minh không ghét họ, muốn chia sẻ với họ.
Có bạn này cũng ở làng, dân làng khắc nghiệt, bố mẹ lại bắt ăn nhịn ăn vì nghĩ bị béo phì nhưng bạn ấy vẫn tập trung vào âm nhạc và trở thành một trong những người chơi Bass đẹp và vui nhất thế giới. Bạn ấy nhờ Ad gửi tặng em list nhạc này, với lời chúc: "Chào bạn đồng cảnh ngộ, gluck" :")
https://www.youtube.com/user/Davie504

View more

Em muốn bỏ học ad ạ. Em đang chăm chỉ học tiếng anh. Hôm nay em tròn 19 tuổi, ước mơ của em là được đi du lịch vòng quanh thế giới haha. Em nghĩ nếu mình kiếm được 1 việc phù hợp, em sẽ bỏ học, dành dụm tiền và đi.

Ý tưởng không tệ.
Nếu em đã xác định chăm chỉ học tiếng Anh, hãy học nó thật giỏi, dồn hết sự chán nản các môn học khác vào sự yêu thích môn học này. Giỏi tiếng Anh, em sẽ kiếm được việc ở bất cứ nơi nào.
Chăm chỉ lao động, không ngại bán KFC nữa, vậy là em sẽ đi được khắp thế giới. Vì ở đâu cũng có cửa hàng KFC hay các cửa hàng dịch vụ tốt cần tuyển người giỏi tiếng Anh :")

Có một trường đại học trực tuyến mới mở ở VN http://funix.edu.vn/. Cách hoạt động của trường đại học này đặc biệt là luôn có những mentor hỗ trợ học viên. Ad nghĩ sao về vấn đề dạy học trực tuyến ạ?

Đường link em cho rất đáng tin cậy đó, toàn người giỏi và khiêm tốn tham gia giảng dạy :")
Học trực tuyến sẽ giảm hao phí thời gian hơn sự cứng nhắc trường lớp.
Có thể có ý kiến cho rằng học không chỉ là kiến thức mà còn là tương tác nên trường lớp là môi trường cộng đồng không thế thiếu cho việc học.
Ý kiến như vậy là không hiểu trường học có ở mọi nơi, mọi người và cách nghĩ như vậy là hạn hẹp, biến trường lớp thành độc quyền giáo dục. Môi trường tương tác luôn ở quanh ta, không bị giới hạn vào khuôn viên trường học. Người tiền sử, khi chưa có trường lớp, vẫn có người học vấn rất cao. Đó là ở thái độ học hỏi.
Mặc dù bằng cấp là thứ phù phiếm ở những nơi mà bằng cấp hay bị làm giả nhưng bằng cấp luôn thực sự quan trọng nếu nó được làm thật. Nó giúp rút ngắn thời gian phải trình bày. Nếu bằng cấp của bạn tương đương với trình độ thật của bạn, người ta sẽ dễ dàng tuyển dụng bạn theo đúng chuyên môn mà họ cần ở bạn và đỡ mất thời gian dò xét của đôi bên.
Học trực tuyến là siêu gọn nhẹ. Một điều mà những người dạy trực tuyến cần sớm đạt được là nâng giá trị bằng cấp trực tuyến cao hơn bằng cấp không trực tuyến. Như vậy sẽ đỡ tốn thời gian của loài người :"p

View more

Liked by: Ha Doan Ngoan Thanh

Related users

Lòng người thật khó hiểu ad ạ. Em có một người bạn không thân nhưng lại kể cho em nhiều thứ về bản thân, gia đình, bạn bè của họ (rất kĩ càng). Em cũng thấy lạ. Một thời gian sau, dù em chẳng làm gì bạn ấy nhưng bạn ấy lại có biểu hiện xa lánh em. Thế là thế nào hả ad?

Có những người thích buôn chuyện, như là sở thích thích nấu ăn, đá bóng vậy, và em không phải là khách duy nhất để họ buôn bán.
Khi em thấy lạ tức là em không hợp với chuyện này lắm, em không còn là khách hàng tiềm năng. Họ thích những khách hàng thèm khát chõ mũi vào việc của người khác.
Chúc mừng em được giải thoát vì mất cơ hội nghe ba cái chuyện không phải của mình nhé :"p

Ad ơi, luyện giao tiếp thế nào ạ. Em bị mắc chứng không biết sắp xếp ngôn từ và câu chữ để giao tiếp thì phải làm sao ạ. Em 2 ngày nữa là 19 tuổi mà em thấy em nói chuyện như một đứa đang chập chững luyện nói vậy. huhu

Ra các quán trà đá nhé. Nghe mọi người nói chuyện. Và nói chuyện với người bán, mua mấy cái kẹo lạc, kẹo dồi, hỏi các câu đơn giản như kẹo lạc lấy ở đâu, trà bao nhiêu một cân, công an có hay đuổi không?
Ở cạnh những người nói chuyện hết sức tự nhiên nhiều hơn là cách để mình nói chuyện tự nhiên hơn. Y như cách luyện tiếng nước ngoài hiệu quả nhất thôi mà.
Gluck :")

ad nghĩ thế nào về tiền ạ?

Là thứ tiêu cực vì khiến người ta phải toan tính nhiều.
Là thứ tích cực vì khiến người ta phải động não nhiều, vận động nhiều và nhờ vậy, chạm được vào thực tế cuộc sống nhiều hơn :")

Ad nói thẳng nhưng vẫn rất mực dịu dàng mà ^^ rất tốt luôn.

Vì mọi thứ bộc lộ ra ngoài đều chỉ là biểu đạt cách này hay cách kia. Cuộc đời là để chọn các cách biểu đạt làm mình hạnh phúc.
Còn nội tâm Ad đã xác định từ nhỏ là luôn luôn duy trì bản thân như một người thoải mái vì mình sống với mình mà. Mình mà khốn thì sống với thằng khốn sao sống vui nổi :"?
Ặc, nhưng Ad là Ad khốn mà T.T

Em không thích nhiều cuốn self-help và dù biết không phải một chăm phần chăm sách self-help trên thị trường đều tệ hại, nhưng do sách xin hiếm quá nên đâm phản xạ ghét có điều kiện. Ad nghĩ có nên cuốn self-help nào rất là xịn, đáng để yêu thử hem? Cám ơn Ad nhiều nhiều

Alain de Botton, Osho :")
Liked by: Ray Pham

Ad có khi nào cãi nhau với giáo viên trên lớp trong suốt thời học sinh không? Nếu bức xúc về vấn đề nào đó Ad có giơ tay phát biểu thẳng thắn mà không sợ giáo viên thù ghét không Ad?

Không. Không phải sợ hay sợ thù ghét mà lúc đó Ad không muốn chia sẻ cảm xúc của mình với người mình không thích. Ad chọn không tương tác, tự suffer. Bởi vậy, suốt thời đi học, Ad giữ cho mình sự im lặng.
Tuy nhiên, sau này, Ad thấy sự im lặng không đủ sức mạnh để giải quyết các vấn đề của bản thân với người khác nên Ad luyện giao tiếp để khả năng nói gần hơn với khả năng viết. Nỗ lực lớn nhất là làm Hội chợ sáng tạo Ồ De để tương tác nhiều hơn với đám đông.
Sau một hồi vất vả rèn luyện thì gặp vấn đề gì bức xúc là Ad nói thẳng luôn. Bị nóng tính hơn nhưng cũng đỡ mệt mỏi hơn với sự im lặng như trước kia. Và cảm thấy hạnh phúc vì mình tăng được thêm kỹ năng nói :")

Ad đã đọc "Đắc nhân tâm" chưa ạ? :'D

Đã đọc từ hồi cấp II và không thích. Không thích các chiến thuật lấy lòng người. Đó là một trong những thứ hiệu quả nhanh chóng cho bản thân nhưng lại là một trong những thứ độc hại nhất vì làm người ta mất dần khả năng yêu, ghét tự nhiên :"(

10 cuốn sách ảnh hưởng đến Ad nhiều nhất là gì?

Đôrêmon - Fujiko Fujio
Teppi - Tetsuya Chiba
Bảy viên ngọc rồng - Toriyama Akira
Dr. Slump - Toriyama Akira
Ông hoàng sung sướng - Tập truyện ngắn của Oscar Wilde
Tuổi thơ dữ dội - Phùng Quán
Thơ Bùi Giáng
Sự bất tử - Milan Kundera
Đo thế giới - Daniel Kahlmann
The Selected Poetry Of Yehuda Amichai (Translated by Chana Bloch and Stephen Mitchell)
Xin thêm 1 cuốn là Facebook nữa nhé :"p

Hâm mộ không đồng nghĩa với việc chạy theo mù quáng. Cùng là quan yêu vua nhưng trung thần khác với nịnh thần. Thế thì ad cứ ngồi trên ngai hôn quân đi ạ. Chúc ad vui. Thân.

Toàn suy diễn. Họ nạp Wall để đọc những tác phẩm họ thích mà. Nịnh Ad thì có được giảm giá duyệt Wall đâu :"p

Những trường đại học trên thế giới và tất cả tổ chức học bổng cũng thường đưa ra mức học bổng cho sinh viên trước khi biết họ là ai. Sinh viên có thể dựa vào đó để cân nhắc xem mình có nên đầu tư vào đó không. Đây là sự sòng phẳng, không phải "lương thương lượng". Em thấy ad nên bớt ngạo mạn đi ạ.

Wall Ad không phải trường đại học, cũng không có nhu cầu tuyển sinh.
Gọi học bổng là cho vui thôi. Còn đó là vé mời thăm quan xưởng làm việc của Ad với hơn 10 000 tác phẩm và tác phẩm mới được cập nhật thường xuyên.
Không có vé mời này thì giá vé khá chát đó và cũng không bán cho ai không hâm mộ Ad :"p

Em có làm 1 album thơ trên FB, khoảng 45 bài. Em muốn apply học bổng, như vậy tùy tình hình ad có thể trao cho em học bổng mấy năm ạ?

Ad không thích chưa thấy sản phẩm đã thấy ngã giá.
Chỉ có những người đã có uy tín về sản phẩm mới nên làm vậy để tránh bị làm phiền.
Còn em đang là độc giả khuyết danh mà :"p

có câu hỏi thông minh và câu hỏi ngu ngốc không ạ?

Có chứ, đặt câu hỏi cũng là một việc làm, lại là việc rất quan trọng trong cuộc sống. Nhiều câu hỏi đã mở ra những khám phá mới cho nhân loại :")

Có một người như ad để em follow trên mạng và đọc các tác phẩm ngoài đời thật là tuyệt :"D

Đợt này Ad đang Stress vì đi đường mải suy nghĩ với nghe nhạc, mặc dù đi luôn nhường nhịn giúp giảm ủn tắc nhưng bị công an phạt nhiều quá. Hết lỗi đi lúc đèn vàng, quên bật đèn lại đến chẹt phải vạch phân làn mờ ảo, đi vào đường cấm ô tô mà biển báo bị khuất lấp sau cành cây. Được cái dù chỉ bị nhắc nhở hay phạt xèng thì đều trân trọng, bắt tay thân thiện. Nhiều bạn trẻ công an phạt Ad xong nhìn theo Ad buồn bã lên xe hoa mà trong lòng dấy lên sự án ngại cho một người tốt lỡ rơi vào một xã hội đi lại gặp quá nhiều chướng ngại.
Đang Stress quá, may có lời động viên của em an ủi, đỡ cảm giác mình là người gây hại cho cuộc sống. Cảm ơn em nhé T.T

Ad cứ tăng gói add friend vù vù như thế thì sinh viên bọn em chạy theo hem kịp đâu ạ. Sao ad dã man hơn con ngan thế? -_-

Sinh viên phải có động lực tạo ra giá trị đổi lấy tiền duyệt Wall chứ, không thì là stu... đần à :"p

Related users

Câu chuỵện văn minh xung quanh chiếc cốc. Tại một trường đại học trong 1 dự án phát triển giáo dục chung giữa vn và mỹ : Khi uống nước người nước ngoài họ uống nước rồi mới tráng cốc,còn người việt nam thì tráng cốc trước rồi uống nước rồi úp lại. Theo ad đây có phải biểu hiện của sự k văn minh?

Ad xin vẽ lại sơ đồ câu chuyện này như sau:
Cách uống nước 1:
A uống nước, tráng cốc -> B được uống cốc sạch
B uống nước, tráng cốc -> C được uống nước sạch
C uống nước, tráng cốc -> A được uống cốc sạch
Cách uống nước 2:
A tráng cốc, uống nước -> B gặp phải cốc bẩn
B tráng cốc, uống nước -> C gặp phải cốc bẩn
C tráng cốc, uống nước -> A gặp phải cốc bẩn
*
Đây chỉ là ví dụ, thường thì ở chỗ uống nước người ta để 1 chồng cốc giấy dùng 1 lần. Tráng cốc không giúp loại bỏ được hết vi trùng, có khi môi trường ẩm trong toàn cốc khi tráng còn làm vi trùng lan rộng hơn.
Nhưng ví dụ này nói được rất nhiều điều về cách hành xử nơi công cộng. Cũng chỉ ngần ấy thao tác, ngần ấy thời gian nhưng chọn cách làm không để lại vấn đề cho người khác sẽ giúp xã hội bớt vấn đề.
Càng nhiều người nghĩ cho cái chung, nghĩ cho người khác thì cái chung đó càng giúp ích được nhiều cho mọi người.
Nó cũng giống như trong nhà vệ sinh công cộng, việc mỗi người có ý thức giữ vệ sinh sạch cho người khác thì nhà vệ sinh công cộng sẽ sạch sẽ cho tất cả mọi người thay vì mọi người đều phải chịu cảm giác ghê sợ.
Chỉ một vài người không ý thức việc này sẽ làm xáo trộn quy trình và làm mất sự tin tưởng vào xã hội. Cho đến một lúc, nhà vệ sinh quá bẩn, người ta sẽ phải dẫm lên chỗ ngồi và ứng xử sạch trong một nhà vệ sinh bẩn là quá khó khăn cho phép lịch sự thông thường. Nếu mỗi nhà vệ sinh công cộng đều như vậy, chúng ta có một đất nước thiếu văn minh và thiếu lòng tin vào sự tử tế của nhau. Lòng tin vào sự tử tế của xã hội chính là một trong những cảm giác giúp não bộ thanh thản nhất, khiến người ta không có nhu cầu gây hại.
Nó cũng giống như cách đi thang máy. Chỉ là cùng 1 thao tác vào/ra nhưng người ở ngoài nhường cho người ở trong ra trước thì sẽ tránh được ùn tắc.
Nếu thang máy cứ mở cửa là mọi người tràn vào thì người muốn ra phải xử lí việc đi ra của mình trong một không gian bị thu hẹp -> Tất cả cùng phải đi thang máy chậm hơn.
Đi đường cũng vậy, quan sát cái khó của người khác, tạo không gian cho người khác xử lí vấn đề chính là cách để không giam nhau lại và nhanh chóng giúp không gian chung thoáng đãng hơn.
Xếp hàng cũng vậy, bạn chen lên một người, bạn đang ăn cắp thời gian của cuộc đời họ, gây cho họ sự khinh bỉ nhưng vẫn phải đứng cạnh bạn. Bạn đang hành hạ tâm trí họ. Nhiều người như vậy, ăn cắp thời gian của cuộc đời nhau và hành hạ lẫn nhau.
Tránh để lại vấn đề cho người khác, đó chính là biểu hiện của sự tự giác, nói cách khác là nền tảng của lối sống văn minh :")
Cảm ơn câu chuyện rất hay của bạn. Chú ý đọc lại trước khi Post để hạn chế lỗi chính tả gây nhức mắt cho người nhạy cảm như Ad nhé :"p

View more

Làm cách nào để nhận ra mình thực sự thích gì vậy ad ạ? Khi phát hiện mình học sai ngành và quyết định đi theo đường văn, ad có hoang mang không? Làm sao để phân biệt sự nản lòng nhất thời và cái hoàn toàn không phù hợp với cuộc đời mình ạ?

Sự thực sự thích sẽ giúp mình nhận ra. Còn không thì có thể mình thuộc tuýp người phổ biến là không thực sự thích cái gì, cứ vậy đi :"p
Ad không phát hiện ra mình học sai ngành. Cho đến 20 tuối, Ad không quan tâm mình học gì, mẹ chỉ đâu học đấy. Cũng không khó khăn gì, hầu như năm nào Ad cũng là học sinh giỏi và vui chơi thoải mái. Cạnh đó là sở thích viết lách hàng ngày để cô đọng tư duy và tự chia sẻ với riêng mình.
Đến 20 tuổi thì Ad thấy trường lớp không hợp với thời gian viết lách, học hỏi và nghỉ ngơi của mình, đặc biệt là việc học ở trường lớp không thể giải quyết được các vấn nạn của cuộc sống mà Ad càng ngày càng thấy rõ ràng nên Ad quyết tâm trường ơi, chào mi ở đây.
Cũng không phải lúc đó Ad mới quyết định tập trung viết lách. Ad viết từ nhỏ và sớm tin mình sẽ sống thoải mái và cứu được thế giới nhờ việc này. Ad rất nhiệt tình với các ý tưởng, mùa đông cũng như mùa hè, đang thức, buồn ngủ hay đang ngủ, khi ý tưởng đến, Ad luôn cố gắng lấy bút ra ghi chép lại. Cũng chịu khó đọc những người hay và tự đọc lại thường xuyên để biết mình ở mức nào.
Tuy nhiên, thời điểm đó thì những người xung quanh không biết Ad làm gì nên Ad viết cuốn "Chuyện của thiên tài" để chứng minh điều này.
Tới nay (lược bỏ một số đoạn ôn nghèo kể khủng dài dòng) thì Ad sống thoải mái, xây dựng được quy trình tự in sách, thu phí duyệt Wall Facebook và trở thành một cố vấn quan trọng của phụ huynh trong nhiều việc.
Ad nghĩ là những người hay hỏi về các lựa chọn của Ad cũng sẽ không tham khảo được nhiều bởi vì Ad là người không có nhu cầu hỏi người khác về cuộc đời mình phải làm thế nào. Có những lúc cuộc đời Ad chìm sâu trong đau đớn về cả tinh thần và thể xác khi không ai hiểu và làm việc kiệt sức nhưng Ad khốn vẫn không thoát khỏi bệnh lí ngạo mạn là không có nhu cầu nhờ người khác cứu mình.
Cách bổ sung Vitamin tốt nhất không phải việc hỏi Ad có bị hoang mang giống mình không mà là đọc các tác phẩm của Ad và trải nghiệm sự trưởng thành của tâm trí Ad qua các tác phẩm. Đọc tác phẩm xịn thì tư duy mình sẽ xịn hơn, hiểu mình muốn gì hơn. Ở gần cái hay, bạn sẽ hay lên, hoàn toàn là logic.
Đang có gói khuyến mãi duyệt Wall ở đây để trải nghiệm việc này:
https://www.facebook.com/nguyenthehoanglinh
Gluck :")

View more

Chào ad. Em muốn lập 1 page trên FB để sáng tác thơ, cho thỏa niềm yêu thích của mình và chia sẻ với mọi người. Tuy nhiên, em lo lắng nhiều người sẽ chia sẻ mà không đề tên tác giả; trộm, cướp thơ em v..v Mong ad cho em lời khuyên. Có chăng chia sẻ là phải chấp nhận bị ăn cắp không?

Quan điểm từ nhỏ của Ad là mình luôn làm ra được sản phẩm mới nên việc lo lắng mất đồ chỉ làm lẹm vào thời gian và đầu óc sáng tác, phát triển lên những level mới.
Một điều nữa Ad nhận thức từ rất sớm là khi đăng tác phẩm trên mạng, nhất là ở những trang uy tín thì chính ngày tháng đăng là chứng từ xác nhận bản quyền của mình, không bao giờ sợ bị người ăn cắp kiện ngược.
Vậy là đủ với Ad.
Ad chỉ xin chia sẻ một quan điểm cá nhân như vậy.
Còn Ad không quan tâm được tới những người chưa thấy tác phẩm hay đâu mà đã đẩy bản thân lên mức lo lắng bị "trộm, cướp" rồi có một sự liên hệ tiêu cực "chia sẻ là phải chấp nhận bị ăn cắp".
Thực sự là Ad không đang tâm, nhầm, không quan tâm :")

Để hạnh phúc chúng ta cần sức khoẻ Bởi niềm vui - ánh sáng - tốn nhiều pin Em thấy 2 câu thơ đó, câu trên và câu dưới ko liên quan với nhau cho lắm. Ad có thể giải thích cho em sự liên quan giữa 2 câu đó hem ạ? -_-

Em hãy hỏi mọi người xung quanh, như vậy là cùng chia sẻ tác phẩm và cảm nhận :")

Em bị hoang mang trầm trọng ad ạ. Lúc đầu em học Marketing với ước mơ tạo ra điều gì đó khác biệt truyền cảm hứng, không phải muốn giải cứu thế giới đâu. Nhưng em là đứa ít nói, sống hướng nội, ai cũng nói em không hợp nghề này. Em đang học năm 2, dù thích nhưng em thấy áp lực lắm. Phải làm sao đây?

Thích là tốt rồi :")
Marketing là kết nối sản phẩm của hãng với khách hàng. Như vậy là cần hiểu sâu về sản phẩm, am hiểu nhu cầu khách hàng và thành thạo cách diễn đạt về sản phẩm với khách hàng.
Thường học ra phải đi bán hàng một thời gian để va chạm với thực tế xã hội trước khi có thể ngồi hoạch định chiến lược cho các bạn khác đi bán. Như vậy, nếu làm đúng nghề mình học thì kiểu gì cũng phải giao tiếp nhiều và chịu áp lực của doanh số.
Áp lực em đang có là tuyệt vời để em quen dần với áp lực về sau.
Một Marketer hướng nội mà thành công mới thực sự là siêu phẩm vì đó là người phải rất yêu sản phẩm mới nhiệt tình tập luyện, vượt qua tính ít nói của bản thân để nói cho người khác biết.
Và khi hướng nội thì người ta sẽ hạn chế nói dài dòng làm phiền khách hàng, chỉ đưa những nội dung cô đọng, toát lên sự từng trải với sản phẩm. Nhiều khách hàng cao cấp bấm Like cho điều này.
"Khác biệt", "truyền cảm hứng" là những từ khoá không giúp ích được gì. Hiểu sản phẩm, hiểu khách hàng, muốn cái tốt đến được tay người khác là cách để em trở thành chuyên gia và là một chuyên gia tốt, khác bọn bán hàng đa cấp đầy năng lực "truyền cảm hứng" :"p
Trước khi đó thì chịu khó học hỏi và tìm cơ hội được trao đổi với các chuyên gia nhé, không gì tiến bộ nhanh hơn cách này.

View more

ad ơi, làm sao để bỏ được tính ghen tị với thành công của người khác đây ạ? em đúng là một người xấu tính quá phải không... :'(

Ai cũng vậy thôi. Nhìn thành công của người khác ai chẳng sốt ruột.
Sốt ruột mà không tìm ra thuốc hạ sốt cho ruột thì sinh bế tắc, bế tắc sinh ghen tị.
Để ruột ít bị sốt dẫn đến suy nghĩ lệch lạc thì cần hiểu được thành công của người khác thường giúp ích cho môi trường sống nói chung. Trong đó, có mình và những người mình muốn được hưởng cuộc sống ngày một tốt đẹp hơn.
Khi nhận thức đó thấm vào não, ta sẽ thưởng thức được thành công của người khác, dẫn đến sự trân trọng những người thành công đáng mến.
Hãy bắt đầu học kính trọng một vài người thành công đáng mến như Bill Gates, như Mark Zuckerberg và con số đó sẽ tăng dần.
Sự tập trung vào họ sẽ khiến ta không còn nhiều thời gian bận tâm đến những người thành công không đáng mến.
Mặt khác, nó giúp giảm bớt thói quen phổ biến là tìm sự không đáng mến ở mọi thành công của người khác để thoả mãn trí tưởng tượng xấu xa của thói ghen tị.
Tuy nhiên, với nhiều người, thói ghen tị không được giải quyết đơn giản như vậy, khi nó là một thành trì lớn nhất trong não bộ.
Trong trường hợp này, hãy suy nghĩ cho bản thân, hoà nhịp với xu thế suy nghĩ cho bản thân của thói ghen tị.
Suy nghĩ về những cái giá quá đắt phải trả cho thói ghen tị. Thấy nó đắt đỏ thì sẽ tự tìm cách tiết kiệm nó.
Biểu giá của thói ghen tỵ:
- Ghen tỵ phổ thông: Phải chung sống với thói ghen tị của mình nhiều nhất không phải ai khác mà chính là mình.
- Ghen tỵ thành thần: Khi mình còn trẻ, mình còn đủ mạnh để chung sống với sự ghen tị. Khi không đủ mạnh, nó sẽ nuốt mình. Đó là địa ngục.

View more

Ad có những cách nào để xây dựng thói quen tập trung khi làm một việc nào đó ạ?

Trước tiên, hình thành thói quen làm một vài việc nhỏ, đơn giản hết sức cẩn thận trong 1 tuần:
- Rửa bát kỹ
- Lau nhà từng góc nhỏ
- Gấp quần áo, chăn màn gọn
- Nhai chậm
- Vẽ hình tròn thật tròn
- Viết vài chữ thật đẹp
- Cắn răng vật vã đọc hết Ask này :"p
Khi em thấy nhiều thứ sáng sủa, sạch sẽ, xịn hơn sau khi có sự lao động của em, em sẽ yêu thích dần các công việc đó.
Trên cành lá của sự yêu thích, sự tập trung hé nở :")

Quan điểm của ad về csgt "xấu"?

Là người không tập trung giải quyết các vấn đề giao thông, không tận tình hỗ trợ người người tham gia giao thông như bác sỹ có y đức, chỉ lo kiếm chác, vì thế, trở thành thêm một vấn đề của giao thông.
Bọn đó chính là tội phạm nhân danh cảnh sát. 100% như vậy luôn :")

Ngô Bảo Châu! truyền thông chỉ tung hô! có lẽ đúng có lẽ sai! nhưng ad có hiểu vấn đề về phát minh của Ngô Bào Châu giúp ích gì? và tại sao họ tung hô mà chả ai hiểu nổi không?

Trong khoa học (mà toán học là một phần quan trọng, cũng như vật lí, hóa học, sinh học, tâm lí học, ngôn ngữ học...), luôn có những điểm chưa ai khám phá hay giải quyết được. Và khi có người vượt qua được nó, khoa học lại có ánh sáng phía trước để tiến xa hơn.
Khoa học đi trước đời sống hàng trăm, nghìn, triệu năm... Và có thể là hàng tỷ năm, với những người như Einstein. Vì tư duy khủng luôn đi xa hơn đời sống thường nhật, nơi con người tư duy làng nhàng, kiếm đủ măm hay có vài món đồ đắt tiền là thấy mình ngầu, mình thông minh nhất xứ.
Ad không phải người giỏi về khoa học nhưng Ad hiểu khoa học giỏi và có thể giúp ích nhiều như thế nào, không chỉ trong thời mình sống, không chỉ trong giới hạn hiểu biết của mình. Chỉ riêng Vác-xin thôi đã cứu được không biết bao nhiêu mạng người.
Anh Ngô Bảo Châu không tạo ra thứ mà người thông thường nhìn thấy ngay hiệu quả nhưng đã giải quyết được một vấn đề rất lớn giữa đại số và hình học và được vinh danh bằng giải Fields là giải dành cho những nhà toán học ưu tú nhất. Với hiểu biết hạn hẹp của mình, Ad chỉ biết như vậy. Nhưng Ad tin rằng đó là một thành tựu rất lớn của khoa học.
Chỉ những nhà khoa học đang cần một điểm sáng ở chỗ họ không gỡ được hiểu được giải pháp của anh Châu là đủ. Khi em hiểu sự biết ơn của họ, em sẽ hiểu, nó cũng giống như em đang đói mà em được ăn một món rất ngon vậy.
Đừng dùng dấu "!" nhiều nhé, nó không giúp ích nhiều cho bản thân nhưng nó lại bộc lộ cho mọi người là mình đang thốn đó :")

View more

Đọc thơ cũng như các comment, status của Ad em thấy có 1 sự điềm tĩnh và an nhiên đến hài hòa, em luôn trăn trở không biết điều đó đến từ đâu? làm sao để rèn cho bản thân cũng có được điều đó :'(

Cảm ơn em :")
Nạp Wall như hình thức mua vé thăm quan xưởng làm việc của Ad để biết thêm chi tiết.

Ad nghĩ gì về thơ Nguyễn Phong Việt. Cá nhân em thì thấy nó giống văn xuôi xuống dòng hơn là thơ.

Thực ra cách làm thơ như thơ tự do nhưng lại nối vần quá nhiều sẽ tạo cảm giác thừa thãi, phô. Nhiều người học tập cách này vì ghép vần kiểu đó cực kỳ dễ nhưng không nhận ra mình đang sử dụng một lối sáng tác nên tránh. Vì nó dễ gây ngấy, đọc lên nghe nó lổn nhổn như bị thiếu thẩm mỹ về âm nhạc. Cả 1 album bài nào cũng giật cục như vậy đọc rất mệt.
"Nhớ rừng" của Thế Lữ là một bài thơ văn xuôi sử dụng cách nối vần đó nhưng thành công, đọc lên như một bản nhạc uyển chuyển, hùng tráng.
Nên lấy "Nhớ rừng" làm mốc phấn đấu khi muốn đụng vào thể loại nên tránh này :"p

Đối thủ của Ad trong thơ trường là ai? Hay Ad khốn thấy mình không có đối thủ?

Chắc là hội Copywriter cho mấy cái quảng cáo trên Tivi quá. Mỗi lần nghe hội này ghép vần hoặc làm thơ lục bát không vần là thấy sợ hãi, đầu hàng số phận T.T

Ad có đọc thơ Lu?

Hình như Ad có biết Lu từ hồi chơi ở TTVN.
Trả lời sao để người hỏi biết Ad không bỏ qua câu hỏi mà không gây tổn thương cho một anh chàng không đáng bị tổn thương đây T.T
Ad bèn quay ra thương mình, giá Ad không phải người có các nhận định có sức nặng thì đã không hay bị khó xử.
Ad chỉ muốn nhắn nhủ, thơ cũng là 1 loại hình nghệ thuật và nghệ thuật thì vô cùng khắc nghiệt, hơn cả chịu đựng chính phủ và người dân Việt Nam.
Thế giới quá nhiều cao thủ, không khắc nghiệt với trình độ bản thân, không tạo được khác biệt T.T
Liked by: Hưng

Đợt tới tui về thì Ad cũng được cống nạp rồi còn đâu :"P

Thôi mà, gặp gỡ quan trọng gì, không gặp vẫn sống đấy thôi T.T

Tại sao Ad vào Xì Gòng mà không báo cho kẻ tiện nhân này một tiếng T.T Mất cơ hội uống bia rồi T.T

Lần sau nhé, nhận tiên :"p
Liked by: Hưng

Nếu phải/ được mời tham gia một dự án nào đấy liên quan đến việc phát triển Thương Hiệu Quốc Gia tầm.. quốc tế chẳng hạn, anh nghĩ lĩnh vực/ nội dung nào anh sẽ tham gia?

Vì một đất nước không còn bao cấp nhưng luôn biết xếp hàng :")

Related users

Ad ơi, Ad và lão hiệu trưởng Toa Tàu biết nhau trong hoàn cảnh nào vậy ạ:-? (chắc những người thú vị thường vô tình/ngẫu hứng/dễ dàng/chủ đích tìm thấy nhau^^)

Ngày xưa Ad đá bóng với đội bóng lớp thằng em, hay uống bia với bọn nó. Trong đó có một đồng chí tên Tuấn Anh chơi với Bút Chì. Việc này dẫn đến việc gặp mặt uống bia. Ngờ đâu, Bút Chì là fan ruột lâu năm của Ad. Sau đó Ad quay ra hâm mộ tài vẽ của Bút Chì để đáp lễ.
Có một điều kỳ lạ là Ad đi đâu gặp những người hay thì họ thường tình cờ là fan của Ad.
Ad khốn mà, sao chuyện này cứ xảy ra chứ T.T

Ad ơi, ngày xưa đi học Ad có tham gia phong trào Đoàn Đội của trường không ạ? Ad nghĩ gì về nó?

Hồi tiểu học thì không nhớ gì vụ này.
Lên cấp II, Ad học trường dân lập Marie Curie. Hiệu trưởng trường Ad là thầy Nguyễn Xuân Khang, là người cấp tiến, muốn học sinh sống tự nhiên, hạnh phúc nên tất nhiên không đặt nặng lệ bộ.
Học sinh được ăn, học khá thoải mái, tham gia nhiều hoạt động ngoại khóa như đá bóng, bơi, bóng bàn, tập văn nghệ, học các môn nâng cao...
Mỗi lớp đều có anh nuôi để hàng ngày, các bạn đăng kí cơm, cháo, mỳ, phở cho bữa trưa. Hoạt động này chắc là vui nhất. Đồ ăn ngon và phong phú thôi rồi.
Học sinh được đá bóng ngay giữa sân trường. Có lần hiệu trưởng đi qua, bóng bay vào mặt làm ổng ngất nhưng ổng không Comment gì.
Nhưng mọi trường học đều phải nhận chỉ thị của Đảng thông qua Bộ giáo dục, có một số thủ tục Đoàn Đội mà trường nào cũng phải làm. Ví dụ như tập diễu hành, chào cờ... Cũng không nhớ lắm.
Ad nghĩ là cái gì hay thì người ta sẽ nhớ về nó.
Cái gì quá tệ cũng vậy.
Gần như Ad không có ấn tượng gì về mấy chuyện này. Như vậy là các thủ tục Đoàn Đội mà Ad tham gia cùng các bạn cũng không phải quá tệ, không làm tổn thương tâm hồn Ad như thế giới phụ nữ :"p

View more

Ad cho ví dụ về sự lấy lợi ích đa số biện minh cho tội ác thiểu số của Đảng đi ạ

Câu hỏi này liên quan đến câu trả lời gần đây của Ad, nhưng em quote từ ngữ không chuẩn, ngoài ra, Ad nói về chính trị nói chung, em lại muốn Ad đưa ví dụ cụ thể về một thế lực ghê gớm đang tại vị là Đảng, thật là muốn hại chết Ad mà. Hỏi trong trạng thái nặc danh mà đưa ra câu hỏi viết không nghĩ gì cho người trả lời công khai, em thật quá ích kỷ.
Nhưng đó không phải mối bận tâm lớn của Ad. Ad chỉ hơi bực là câu hỏi nặng đô mà em viết ẩu. Phải biết tôn trọng câu hỏi của mình. Lần sau viết câu hỏi chỉn chu, chính xác hơn nhé :"p
Còn ví dụ thì rất đơn giản, trong chính trị nói chung, việc lấy lợi ích của đa số biện minh cho tội ác với thiểu số là khá phổ biến. Ví dụ, khi quyết định ném bom một khu vực, biết có dân thường sẽ chết cùng bọn khủng bố, người ta vẫn làm. Tấn công giải cứu con tin biết có thể gây nguy hiểm cho con tin, người ta vẫn làm.
Người hưởng lợi lớn hơn số người bị hại, chỉ cần nói vậy là tội đồ luôn thành công thần.
Đó là sự biện minh công khai và được khá nhiều người chấp nhận. Ví dụ, Bush con đưa ra lí do đánh Iraq là vì Iraq có vũ khí huỷ diệt hàng loạt, đánh để bảo vệ người Mỹ, bảo vệ thế giới. Quá bán cử tri Mỹ đồng ý và Iraq bị tẩn. Sau này, Mỹ thừa nhận thông tin này không chính xác. Nhưng Iraq đã bị tẩn.
Còn trên thực tế hành vi thì còn tệ hơn thế. Trong chính trị luôn tồn tại nhóm lợi ích và chỉ một nhóm nhỏ này cai trị đa số. Mọi hành động đều có mục tiêu tối thượng là duy trì quyền lực của nhóm lợi ích.
Đảng có khoảng 4 triệu Đảng viên trên khoảng 90 triệu dân nhưng gần đây mới hơi hơi giảm được tình trạng các cơ quan công quyền hách dịch, hạch sách.
Không có lợi ích nhóm ở đây thì sẽ không có chạy công chức hàng trăm triệu, không có tình trạng thủ tục hành chính phức tạp, nhiêu khê bắt dân chờ đợi, đi đi lại lại giải quyết giấy tờ, tiêu tốn hàng trăm triệu giờ cuộc đời của dân chúng mỗi năm, chia ra trên tuổi thọ trung bình là rất nhiều đời người.
Ở các cơ quan nhà nước, ai muốn ngoi lên chức cao đều phải vào Đảng. Nhưng vậy là khống chế những đầu não lớn vào biên chế của Đảng, giới hạn tư tưởng của người ta vào tư tưởng của Đảng. Mà tư tưởng của Đảng là gì, tính khả thi ở đâu nếu để những thứ xấu xa, này xảy ra nhung nhúc?
Hừm, có đầu óc hiện thực, công chính một chút là thấy Đảng hết sức giả dối, lố bịch và tụt hậu so với thế giới. Nhưng thôi, quan chức trong Đảng cũng cho con đi du học nhiều. Bọn hư hỏng thì không nói nhưng cũng nhiều đứa mở mang đầu óc. Đã sống ở nơi văn minh thì rất khó cư xử thiếu văn minh. Lớp con ông cháu em này sẽ đỡ tệ hơn lớp trước. Đảng sẽ tự có mâu thuẫn trong các thế hệ của mình và tan rã mềm theo tiến độ hoàn thành nền kinh tế thị trường. Bởi khi truyền thông đã nở rộ, cứ cố chấp tao là ác ma đây như IS thì sớm muộn cũng bị thế giới nó măm.
Việt Nam sẽ khá nhanh thôi, cố gắng sống tốt để thích nghi với thế giới dần là vừa :")

View more

Ad ơi, nhờ anh Bùi Khắc Vũ like mà em đọc lại được truyện 2 bé ô tô nói chuyện với nhau. Em cũng rất thích chuyện 2 em bé kể về 2 bạn khủng long nữa. Ad có định làm một quyển sách viết về những câu chuyện kể trước giờ đi ngủ không ạ? P/S: Cũng nhờ đó mà em tự thấy mình nên đào mộ fb Ad nhiều hơn^^

Cảm ơn em :")
Ad đang làm một cuốn gần giống như vậy là /Chuyện của Mụp/, chắc sang năm sẽ in.

ad ơi hôm nọ gặp ad trong show của Ngọt xong ad bảo "Dạo này lớn thế" xong cũng thấy mình thay đổi nhiều ạ, ôi ước gì ngày trước không trẻ con xong đến ồ de 3 thì có phải được nghe Ngọt sớm hơn không T.T Bao h Ad lại tổ chức ồ de đi :>

Ad hết xèng và hết sức khoẻ rồi :"p
Bao giờ có đội nào mang đủ xèng và người đến cho Ad chỉ tay năm ngón thì Ad sẽ làm.
Concept xịn thì có hết trong đầu rồi :"p

Khẩu hiệu hoặc câu nói yêu thích của bạn là gì?

"Mất mùa là tại thiên tai
Được mùa là tại thiên tài Đảng ta"
"Sáng suốt lựa chọn nhân tài
Khả năng lãnh đạo bằng hai người thường"
"Hôm nay bầu cử tự do
Chọn người sáng suốt ta cho vào hòm"
Xin lỗi Đảng nhé nhưng nhiều câu về Đảng phê quá, phải quote lại.
Đảng làm cho nhiều người không vui nhưng đôi khi, thiếu Đảng thì thiếu chuyện tiếu lâm lắm :"p
Gây cười, đó là tác dụng tích cực duy nhất của chính trị.
Chứ trên đời làm gì có nghề nào mà người ta được lấy sự có lợi đa số để biện minh cho tội ác với thiểu số.
Chỉ trong chính trị mới có sự biện minh tầm thường đó :"p

Ad sẽ nói gì với những người đến viết chính tả còn sai, câu cú thì lủng củng, ý tứ thì mù mờ mà cứ thích đi dạy đời người khác ạ?

Đầu tiên, phải hiểu đó là một logic. Người càng kém cỏi càng thích làm chuyện lố bịch.
Còn nói gì ư?
Đừng làm bố cáu T.T

Bạn có niềm vui tội lỗi không? Đó là gì?

Thích thất bại của người khác, cho vơi cảm giác thế gian này, mỗi mình là loser :")
80% dân số thế giới có sở thích này giống Ad.
Đó là lí do, trong lúc bạn thấy mình vô ích vì thất bại, đừng quên, thất bại của bạn chính là nguồn khích lệ lớn nhất cho đông đảo người khác.
Thử nghĩ về một thế giới mà người ta không còn bám vào thất bại của người khác để tiến lên, lúc đó, mỗi người tiến lên một kiểu, chẳng ai cần ai nữa. Và sự tiến lên đó là đi vào vô tận, không đích đến.
Trong khi, ta sẽ cảm thấy được an ủi biết bao trên hành trình khi mỗi bước đi chỉ nhích khỏi thất bại của kẻ khác một chút, để mỗi khi lo lắng ngoái lại, vẫn thấy một ai đó ở đó.
Phía sau có người, phía trước không chắc.
Sự chắc chắn thường đem lại hạnh phúc nhiều hơn.
Đó là lí do khi bạn là loser, bạn không mấy hạnh phúc. Vì bạn đã không chắc chắn một điều gì đó, bạn đã tính sai một game và bạn lose.
Nếu bạn hiểu là một loser khó chịu thế nào thì bạn sẽ hiểu cộng đồng loser vui biết bao nhiêu khi được đón nhận một loser mới.
Đang ngon lành bỗng nhiên trở thành loser, bạn đã đem lại niềm vui chiến thắng cho cộng đồng lớn nhất trái đất và nhiều người Việt nhất đó :")
Một lần nữa, thất bại thì đừng có buồn hay cắt tay. Hãy thưởng cho mình một ly kem vì bạn trở thành một tấm gương để người khác biết đường mà tránh :"o
Tuy nhiên, lúc đó có còn xèng ăn kem không đây?
Nếu không thất bại lần sau thì sẽ có xèng ăn 2 ly kem đó T.T

View more

Khi chú Linh quyết định một ngã rẽ bự của cuộc đời, chú có mông lung ng hay lo sợ không?

Trước mỗi tác phẩm
trước mỗi tác phẩm
là một sự chờ đợi
tạo bởi ngu dốt, lười biếng, sợ hãi
và cả linh cảm
chỉ khi sự chờ đợi chấm dứt
bạn mới có thể biết cái gì mạnh hơn
linh cảm
hay sự ngu dốt, lười biếng, sợ hãi
24.03.2007

Chú Linh có tin vào cuộc sống này không?

Có chứ, đó là cách duy nhất để sống, dù cuộc sống có đáng tin hay không.
Ngoài cách duy nhất đó thì có một cách phổ biến khác mà phần đông nhân loại sống.
Đó là cứ sống thôi. Đâu nhất thiết phải bắc một cây cầu niềm tin thì mới dám bước từ ngày hôm nay sang ngày mai. Thời gian trôi đi, tự nó đẩy ta sang ngày hôm sau rồi.
:")

Ad nghĩ sao về việc kêu gọi giới trẻ giữ gìn sự trong sáng của tiếng Việt? Ad có không thích ngôn ngữ teen không và nghĩ về nó như thế nào? Theo Ad làm sao để tiếng Việt "trong sáng"?

- Khẩu hiệu nghe mù mờ vì không ai biết "sự trong sáng của tiếng Việt" là cái gì?
- Đó là một kỹ năng, không tập không làm được. Viết đúng chính tả cũng là một kỹ năng. Không tập không làm được. Ai có nhiều kỹ năng hơn, được hâm mộ hơn.
- Tìm bắt một thứ được gọi là tiếng Việt, cho vào bãi rửa xe rửa rồi cho vào tủ kính trong viện bảo tàng cho đỡ bụi :"p

Lúc Ad chuẩn bị cho ra đời cuốn sách đầu tay, Ad có cảm xúc gì ạ? Ad có hoang mang phân vân không?Ad có tự đặt câu hỏi về giá trị của nó hay sự đón nhận của độc giả về nó không?

Lúc đó, Ad chỉ nghĩ mình phải tung ra cuốn sách này, nó là giải pháp cho cuộc sống của Ad.
Sau đó, quả nhiên Ad sống dễ chịu hơn thật T.T
Giai đoạn đó Ad viết hết sức tập trung và tự tin, đạt phong độ cao. Trong trạng thái này thì Ad không có câu hỏi về bên ngoài.
Sau mười mấy năm, trở thành người cầu toàn hơn, đọc lại, Ad không có nhiều ham muốn tái bản vì nhiều câu văn còn chưa xịn.

Tôi luôn bị tra tấn bởi những cuộc đối thoại tưởng tượng trong đầu với những con người có thực hoặc không có thực, khiến tôi vô cùng mệt mỏi và ko thể tập trung vào công việc. Tôi phải làm sao đây ad :(

Viết lách đi. Viết kịch bản phin truyền hình Việt nhé. Thoại của các cuộc đối thoại ảo này nghe chắc còn thật với tự nhiên hơn.
Cố gắng xây dựng những kịch bản lành mạnh, hướng các nhân vật đến các cuộc hội thoại tốt, cùng nói xấu chính phủ, bàn chuyện làm bánh, pose hình...
Đừng để các nhân cách của bạn chia phe phái kẻo lúc bạn ngủ chúng vẫn tranh thủ tuyển quân làm bạn mệt.
Nên nhớ là tất cả các nhân cách trong bạn đều phải cố gắng chữa trị, phải nhận thức chúng đều bị dở hơi, không đồng thuận với nhau được nên mới làm bạn bị dở hơi. Quan trọng là phải rèn luyện cho các nhân cách tính khiêm tốn, yên tâm chạy chữa, cùng nhau khỏi bệnh. Một con ngựa đau, cả tàu bỏ học.
Đừng lãng phí gì cả, kể cả sự thú vị của bệnh dở hơi. Lúc viết được tác phẩm hay, bạn sẽ cảm ơn nó. Lúc hết bệnh rồi không sáng tác được lại nhớ nhớ ấy chứ :")
Đừng lo lắng nhé, bệnh hoang tưởng cũng là khả năng trời phú đó T.T
Thỉnh thoảng Ad ở một mình lâu quá cũng động viên mình: "Anh bạn, anh ổn chứ?" Rồi tự đáp: "Đệt, ổn mà T.T"

View more

Bạn sẽ chọn cái nào: mặc áo bông kín mít ở sa mạc hay cởi trần ở Nam Cực?

Mặc áo bông kín mít ở sa mạc. Ít ra sống sót còn có áo bông mặc lúc bay sang Nam Cực :"p
Thực ra mặc dày cũng có thể chống nóng nhé.
Tùy chất liệu.
Khi ta mặc đồ, ta được bọc trong một lớp vỏ chất liệu, cách ly với thời tiết.
Lớp vỏ này dẫn nhiệt tốt thì thời tiết vẫn chui qua được. Trong trường hợp này, dù mặc đồ nhưng thân nhiệt của ta vẫn phải thích nghi với nhiệt độ bên ngoài.
Trong trường hợp lớp vỏ dẫn nhiệt kém, không bị hấp thụ cái lạnh, cái nóng bên ngoài, nếu bộ đồ kín thì ta chỉ phải thích nghi với nhiệt độ của vật liệu. Mặc kín vật liệu dẫn nhiệt kém mà bản thân chất liệu đã mát thì ta sẽ có cảm giác mát cả ngày, không khác gì vào phòng điều hòa. Tương tự với vật liệu ấm, mùa đông này đi Shopping, sờ thấy cái áo nào không lạnh, mặc vào thấy gió không thổi được tới da là có thể yên tâm mua tạm thay gấu được rồi.
Như vậy là nếu áo bông làm bằng chất liệu mát (và áo bông cũng thường rất kín rồi) thì sẽ cảm thấy khá mát và thân nhiệt ổn định theo nhiệt độ của chất liệu làm áo.
Tuy nhiên, bất lợi ở đây là nếu bạn bị ra mồ hôi thì bạn sẽ bị chết đuối trong chính mồ hôi của bạn.
Trên sa mạc, nên chuyển động đều đặn, kiên trì kiểu đi bách bộ để động cơ không bị nóng dẫn đến ra mồ hôi để làm mát.
Như vậy là mặc áo bông đi tản bộ trên sa mạc có lẽ sẽ đi được xa hơn trong trạng thái dễ chịu hơn.
Xem "The good, the bad and the ugly" bọn nó toàn mặc đồ da trên sa mạc, trông thì nóng nhưng hẳn là rất mát.
Ad cũng chỉ suy luận vậy, chưa Test. Ai áp dụng bị sao ráng chịu. Don't try this at me T.T

View more

cảm ơn ad, e đã tạo được cảm hứng để học tiếng anh thật giỏi để đọc thơ của ad và làm thơ bằng tiếng anh như ad :")))

Thực ra Ad không giỏi tiếng Anh lắm. Trước đây viết rất tệ. Gần đây thì đúng ngữ pháp hơn một chút. Cũng chỉ đang là tập luyện T.T
Nhưng ít ra cũng giúp được em có thêm động lực.
Đa tạ :")

Nếu ad là một kẻ mộng mơ học ngành CNTT, và nếu một ngày ad nhận được tin là thính lực của mình sẽ giảm không phanh trong vài năm tới, ad sẽ sống ra sao... Trời ơi em muốn đi du nịch vòng quanh thế giới, mà đối với một kê thiếu kĩ năng sống đó đâu phải là việc có thể chuẩn bị trong 1-2 năm :"(

Cũng không tệ, đỡ phải nghe lời thị phi. Có điều, hơi phí là sẽ giảm cơ hội nghe nhạc. Tranh thủ cày nhạc hay cho nó lưu vào trong não đê. Mà học CNTT thì theo dõi tình hình trợ thính của thế giới cũng là đúng lĩnh vực đó, việc này ngày càng xịn mà, không phải bệnh khó khắc phục.
Còn việc đi du lịch thì Ad có đi hộ em đâu mà hỏi Ad, gluck :")

Ảnh hưởng của báo chí đối với tư duy con người thời đại này?

Có nhiều tác động nhưng có một tác động khá rõ rệt mà Ad thấy là nó làm nhiều người suy nghĩ tiêu cực, phe phái hơn.
Facebook hiện tại là tờ báo lớn nhất và không có tổng biên tập. Bạn có thể chọn người đưa tin để tin :")

Một số bạn trẻ giờ hay mang Phật ra để làm sang, trong khi bản thân thì còn đầy tham sân si. Ad nghĩ sao về điều đó?

Lâu Ad chẳng gặp ai như vậy. Tai mình quan tâm đến cái gì thì mình sẽ tập trung nghe cái đó.
Dạo này Ad đang nghe Ngọt. Mà sắp hết thời gian gây quỹ ra Album khủng của bọn nó rồi. Nhanh chân không lại bỏ lỡ cái hay, phải dỏng tai hóng bọn dở hơi thuyết pháp :"p
http://betado.com/campaigns/album-ngot/

Related users

Càng lên cao đỉnh tháp càng nhọn.. thế thì Ad bất lực để làm gì? Cái hay luôn tỷ lệ nghịch với.. cái đông mà? :"/

Thi thoảng khóc lóc, chê bai tí cho độc giả đau lòng mà ngầu hơn. Chứ Ad tự kỷ trước nay vẫn việc mình mình làm dù độc giả có ra sao mà :"p
Không phải mọi cái hay đều tỷ lệ nghịch với cái đông. Happy birthday, Happy new year, lò vi sóng, tủ lạnh... quá nhiều người thích :")

Theo anh trong tình iu.. điếu gì là khó nhất? :"D

Đếu có gì là khó hết với một người viết một câu cũng ẩu :"D
Liked by: Hưng

Có câu hỏi nào đang nằm trong diện ko trả lời dc/ko thích trả lời trong danh mục hiện tại của Ad ko? ^^ ;"P

Một số câu. Vì những người gửi những câu đó không hiểu về phép lịch sự hay sự riêng tư :")

Ad có thể public nhiều bài hơn nữa được không ạ? :'( Mỗi lần vào wall Ad em không thấy cover nhắc nạp wall nữa cũng vui vui nhưng mà không có nhiều bài mới để đọc thì buồn lắm Ad.

Hên xui T.T

Em là con trai. Em đã ct với người ấy hơn 1 năm rồi ấy. Mà sao cứ vẫn còn thương cô ấy như ban đầu. Mặc dù chắc cô ấy không còn tình cảm gì với em nữa. Lúc nào cũng mún the best cho cô ấy. Có chuyện gì cũng nghĩ cho cô ấy trước. Mà có lẽ làm vậy không có ý nghĩa gì nữa 2 đứa đi ngang cứ làm lơ nhau

Không làm phiền người không muốn mình làm phiền, vậy là tốt rồi. Good man :")

Thưa ad! Làm sao để trái tim mình mãi thuộc về thơ?. Làm sao để sự sáng tạo trong mình mãi rực cháy?. Làm sao để lười biếng sáng tạo biến mất? Thưa ad!

Những tham vọng vô độ đó may ra sẽ thành công với người tự trả lời được bằng các tác phẩm đỉnh cao.
Sau dấu "?" thì không cần dấu "." nữa nhé :"p

Ad nghĩ sao về câu "Nơi nào có ánh sáng, nơi đó có bóng tối"? Bóng tối có phải là sự vắng mặt của ánh sáng không?

Ad thấy câu đó cứ tối nghĩa thế nào ấy. Có mọi thứ quanh ta.
Hình như có một giai thoại lúc ông Einstein tranh luận với thầy giáo có nói "Bóng tối là sự vắng mặt của ánh sáng". Nghe thi vị hơn nhiều.
Nhưng Ad có một cách nghĩ khác...
Trái đất đang tối tăm, mặt trời xuất hiện, muôn hoa đua nở.
Bắn vỡ mặt trời, ánh sáng vắng mặt, trái đất lại tối tăm như cũ, các cây ưa sáng tèo, các cây khác tiến hóa để sử dụng được năng lượng từ bóng tối.
Bóng tối vẫn có sự sống và trao đổi chất riêng của nó. Vắng ánh sáng, bóng tối vẫn sống ổn. Nhưng ánh nắng rạng rỡ, tiếng cười vang có lẽ làm người ta thấy đỡ giá lạnh hơn. Đa phần cây cối bỏ phiếu cho ánh sáng. Con người cũng vậy. Trực giác về tự nhiên tốt.
Sự thích nghi vượt xa việc khái niệm hóa. Bóng tối, ánh sáng dù cực kỳ quan trọng chỉ là 2 mảnh ghép trong nhiều mảnh ghép của quá trình thích nghi, tiến hóa và không thể thích nghi, không thể tiến hóa. Việc bạn bị sốt virus không còn mấy liên quan đến địa hạt bóng tốt hay ánh sáng. Bạn uống bia buồn ngủ, có phải tại ánh sáng hay bóng tối đâu.
Triết học + vật lí + sinh học. Cái nhìn tổng quan nên dựa trên 3 yếu tố này. Nếu không có 2 yếu tố kia thì triết học sẽ dễ đi lạc vào tư biện, nói cách khác là cố làm giả chân lí.
Mọi thứ quanh ta, chẳng điều gì vắng mặt, chỉ là chúng chiếm thị phần của không gian ít hay nhiều, ta có giải mã được tín hiệu từ nó không, ta có bịa ra quá nhiều khái niệm chỉ mang tính ngôn ngữ thuần túy không :"p

View more

Related users

Đôi khi em cảm thấy mình cứ mắc mớ thời gian với những cái dở ; do cả nể ; do tham lam (như kiểu tham ăn ; ăn cả cái dở cả cái không cần thiết)... nên cảm thấy hao phí năng lượng và thời gian; thật đau lòng :((

Đặt dấu /cách/ sai chỗ nhé.
Người nào mắc mớ nhiều hơn sẽ nhận được nhiều bài học hơn. Đằng nào cũng lãi :"p

Ad thân, Ad có thể dịch bài "Remember when" của Alan Jackson không? Hẳn là sẽ rất xịn. Em rất thích bản dịch "Những phố ở London" của Ad. Link MV: https://www.youtube.com/watch?v=TTA2buWlNyM&feature=youtu.be :")

Nhớ khi
Nhớ những lúc anh và em cùng trẻ
Thời gian đứng yên, biết mỗi chuyện tình yêu
Em và anh đều là người thứ nhất
Mình mần tình rồi em khóc liêu xiêu
Nhớ những lúc cùng buông lời hẹn ước
Bước chung đôi, tim háo hức, mù đường
Rồi mình học, rồi đời quăng lối ngoặt
Tặng niềm vui và đau đớn tương đương
Nhớ những lớp người cũ đi xa mãi
Người mới sinh ra, đời thay đổi, chia lìa
Tái sắp đặt, mình hợp, tan và đã
Làm cho tim nhau vỡ thành tia
Nhớ âm hưởng của những bàn chân nhỏ
Lướt đi trong tiếng nhạc suốt mỗi tuần
Tình yêu trở lại, mình tìm ra hiện thực
Và hứa là gìn giữ nó, luôn luôn
Nhớ khi tuổi 30 nghe già cỗi
Giờ nhận ra là viên đá lót đường
Cho hiện tại mà ta tới được
Sẽ vẫn đi đường ấy dẫu bị thương
Nhỡ những lúc mình nói mình héo úa
Khi lũ trẻ lớn lên và vỗ cánh bay đi
Sẽ không buồn, sẽ vui vì đã có
Cái gọi tên là tất cả những gì
:")

View more

Vâng ạ, than thở với than vãn, tuổi 20 em than nhiều quá, thôi thì chúc ad ngày mới tốt lành, em xa tít tắp mù khơi nên không đăng kí làm việc cho ad được. :)

Oke, gluck, biết dùng Ask là ngon rồi :")
Có dự án nào hay cần :"Donate Ad giới thiệu thì quan tâm chút nhé :"p

Em chào Ad ạ. Ad cho em hỏi làm sao để apply chân thư ký cho Ad ạ? P/s: Em không phải bạn tuổi-20-khó-khăn đâu ạ nhưng em cũng là một đứa xấp xỉ 20 mà thấy mình vẫn chưa làm được gì cho đời :(

Tốt nghiệp đại học. Hoặc không.
Tốt bụng. Hoặc không.
Xinh đẹp. Hoặc không.
Chỉ cần em biết chắc chắn mình sẽ làm việc chăm chỉ và gọn gàng, Ad sẽ nhận.
PM cho Ad sớm để Ad thử việc luôn trong 1, 2 hôm tới nhé :"p

Chào Ad, anh có biết bài "Oan trái" của Nguyễn Tường không ạ, em tìm khắp nơi mà không thấy đâu ạ.

VoDanh132’s Profile PhotoNguyễn Sinh Khiêu
Hôm trước Ad có thử lần vài đường link qua Google và cảm thấy có thể tiến xa hơn nhưng bỗng nhiên dừng lại vì thấy "Ớ, mình có nhu cầu tìm bài này đâu nhỉ?".
Từ đó cứ nấn ná không tìm tiếp nữa. Mãi chưa tích đủ nghị lực để quay lại việc này. Mỗi ngày đều dành thời gian đấu tranh nội tâm.
Nếu em không muốn Ad miễn cưỡng, em thử giúp Ad việc này xem :")

Tuổi 20 khó khăn quá Ad ạ.

Ừ. Vỗ vai cố gắng nhé :")
May mắn là Ad đã vượt qua tuổi đó. Kệ em, ha ha :"D
Nhưng phải để lại sức khỏe để làm con tin T.T
Sống không điều độ là điều Ad hối tiếc nhất.
Nên trong lúc cố gắng, cố gắng cả việc giữ cho mình luôn có một sức khỏe đi lên.
Cố gắng đạt được điều gì đó gọi là thành công hay thỏa mãn đam mê mà phải trả giá bằng sức khỏe thì có lãi không ta?
Mà nếu chăm chỉ, không ngại chuyển đồ, có khả năng ghi chép số liệu, sao không thử Apply chân thư ký cho Ad để hàng ngày chuyển phát (và sử dụng dịch vụ chuyển phát) gửi sách tới các độc giả đặt hàng giúp Ad. Giờ có lẽ chỉ bán theo đơn đặt hàng qua Comment Facebook cho đỡ in thừa T.T
Hẳn không phải người thường. Nói một câu đã gây thiện cảm. Có vẻ than vãn mà thực ra lại là than thở.
:"p

Hôm nay chợt nhận ra sao chẳng thấy ad đăng thơ như mọi khi, em bèn vào tường ad xem. Á, sao mình lại ko theo dõi ad nữa, thế là thế nào? Em bèn "add" lại thì ấn nhầm vào nút "kết bạn", xong lại ấn "huỷ kết bạn" thì nó lại ko theo dõi nữa, thế là em lại ấn nút "theo dõi". Đến là chóng mặt ad ạ :3

Em định làm Ad bị não hả T.T

Em cảm thấy thay đổi được cách sống thì sẽ thay đổi được suy nghĩ, làm cho bản thân mình tốt hơn. Em coi như đó là cách để vượt qua khó khăn.

Đúng :")
Và đừng quên thay đổi suy nghĩ cũng thay đổi được lối sống. Vì một số suy nghĩ có thể lập trình được lối sống, và ngược lại.

Có những ngày trong cuộc đời mình không còn muốn sống như cách mình đã từng ... ad có khi nào như vậy không ạ?

Có chứ. Đó là những ngày Ad làm Hội chợ sáng tạo Ồ De. Ad muốn đưa ra một mô hình nghệ sỹ cùng làm việc với mọi người để chia sẻ kỹ thuật, góc nhìn và cùng mua bán tác phẩm.
Việc khó khăn ở đây là Ad phải xuất hiện để làm ví dụ một số games mà Ad thì mắc bệnh sợ bị chú ý chỗ đông người. Nhưng Ad đã không còn muốn sống tự kỷ như cách mình đã từng, Ad đã chui ra cộng đồng vài hôm cho nó xong việc đi.
Những ngày đó Bút Chì, Phong Ronin, Đào Quang Huy, Jeet Zdũng, Tuyệt Đỉnh Sinh Vật, Buta, Poem... cùng nhiều cháu khủng đã đến vẽ cùng mọi người ở Bãi đá Sông Hồng, Sảnh M của chung cư Bình Vượng và Chợ Hàng Da. Cảm ơn các cháu :")
Sau vài lần làm ODE khá vui và cạn xèng, Ad lại muốn sống như cách mình đã từng: Âm thầm, tự kỷ.
Thói quen thú vị này quả là khó bỏ T.T
Cuộc sống là vậy, lúc bạn ở trạng thái này, lúc bạn ở trạng thái kia. Nếu sau mỗi trạng thái đều là niềm vui thì còn cần quan tâm đến trạng thái nữa không? Không nhỉ? Vui nhiều hơn buồn nhé :")

View more

trong mấy quyển sách sắp tái bản thì quyển nào có kèm minh họa tranh bên trong thế ad?

Không cuốn nào thoát khỏi minh họa.
Thời vận đã đổi thay. Minh họa giúp sách được kiên trì đọc hơn T.T

Hic anh Linh cho em 1 lời khuyên về friend with benefit đi. Thực sự e đang rối trí lắm :((

Đau lòng quá đi.
At least, don't let you be treated bad T.T

chú ơi, làm sao để không bị bạn bè bắt nạt?

Mua /Ra vườn nhặt nắng/ bỏ đầy cặp sách nhé.
Đứa nào bắt nạt thì tặng nó.
Hoặc nếu việc đó càng làm sự việc xấu đi, cháu bị bắt nạt nhiều hơn thì cố gắng bị hành hung để được lên báo nhé. Lúc đó là quảng bá cho /Ra vườn nhặt nắng rồi/ :"p
Còn bị bắt nạt thì cứ vào Ask hoặc PM trao đổi tiếp nhé, gluck :")

Related users

Ad ah, em sẽ không bỏ cuộc đâu. Tuy em đang ở năm cuối nhưng vẫn luôn nhớ tới 5 bài thơ quyết định cuối cùng. Em bận học quá nên không còn thời gian thơ thẩn nhiều nữa rồi. Nhưng mà em sẽ không bỏ cuộc đâu :") À cảm ơn ad đã khen bài thơ đó, em đã sướng như điên dù comment hôm trước chỉ được 3 điểm!

:"dc, có chí khí, gluck :")

Em và cô bạn thân cùng thích một anh chàng. Em quyết định sẽ rút lui để bảo vệ tình bạn. Em làm vậy có đúng không ạ?

Ad có biết ngữ cảnh của chuyện này ra sao đâu mà kết luận giúp em được.
Nhưng cách trình bày câu hỏi gọn gàng của em cho thấy em là một người có đủ năng lực quyết định thông minh.
Tự quyết nhé, chàng trai :"p

Em đã ghét ai thì ghét từng milimet những thứ thuộc về người ta, em không muốn bị cảm xúc kiểu như này chi phối nữa. Làm sao để vứt bỏ được bản tính ích kỷ, hẹp hòi này hả ad?

Thử thay đổi đơn vị đo sang kilômét xem. Như vậy không đứa nào có chiều dài đủ 1 km cho em ghét đâu :"p
Cơ chế yêu, ghét xuất phát từ sự quan tâm. Nếu ta không quan tâm nữa hoặc cõi lòng ta rộng ra để quan tâm nhiều thứ khác thì yêu, ghét không còn là vấn đề duy nhất. Ta sẽ có thêm nhiều vấn đề khốn kiếp khác để não bộ xử lí.
Em là người dũng cảm nhìn nhận bản thân. Đâu phải ai dám thú nhận việc ghét cay rồi chẳng may ghét đắng là ích kỷ, hẹp hòi đâu. Dũng cảm đó. Tiếp tục dũng cảm tìm thêm nhiều cái hay, cái mới để chúng chiếm thời gian của việc ghét nhé :")

Điều gì mà bạn ước giá như có thời gian để làm vào mùa hè này?

Giải phóng dân tộc :"p
Tiếc là thời gian đã ưu tiên cho nhiều việc khác thú vị hơn, hehe.
Liked by: Huuuuyền Anh!

Tình cờ biết chú qua bài thơ " Giá mà chết đi được một lúc", cháu chưa từng thấy ai có giọng điệu phóng khoáng, cá tính mà vẫn bay bổng như chú. Cháu vốn không thích nhà thơ, chỉ thích nhà văn thôi, chú là nhà thơ đầu tiên cháu thích đó. Cháu chỉ muốn nói thế thôi ạ :) I love chú :))

Cảm ơn cháu :"p
Bọn này còn đáng yêu hơn đó:
http://betado.com/campaigns/album-ngot/

Với tấm lòng hâm mộ ad từ lâu, em đã cất công sáng tác bài thơ này tặng ad, thơ hay, ngôn ngữ khoáng đạt, đầy sức sống, lại rất vần. Ad hãy chấp nhận tình cảm mãnh liệt của em nhé. Xin mời ad đọc thơ. Bài thơ có tên " Tình đơn phương" Ha ha ha Ha ha ha Ha ha ha Ha ha ha ha ha Ha Ha ha Ha.

:"dc, có chí khí, chàng trai :")

Em có công không nhỏ trong việc PR hộ ad mấy trang thơ, dù ad chẳng mảy may biết đến em! Hi vọng tới một lúc nào đó sẽ có chữ ký xịn của ad trên trang sách!

Nhục nhã nhất của nghề PR là lúc cứ phải khen sản phẩm dở, cố gắng nhồi cái tệ hại vào đầu công chúng.
Sản phẩm của Ad có dở đâu. Giới thiệu cái hay của người khác là làm sang bản thân, tình cờ thể hiện tầm thưởng thức và chia sẻ của mình. Không nói là "hộ Ad" nhé :")

Sinh viên năm nhất nên làm gì ạ .Ad tư vấn giúp em với.

Tiêu em rồi. Chấm câu cẩu thả.
Hãy viết những câu luôn gọn, sạch, thể hiện một kỹ năng lao động chuyên nghiệp, tỉ mỉ. Đó là tất cả những gì sinh viên năm nhất nên làm. Để thực sự biết làm việc, để học nhầm ngành vẫn sống sót. Hoặc không :"D

Ad khốn rất xịn và đẹp trai, bonus thêm giọng trầm ấm + biết rửa bát nữa. Em yêu Ad :"P Biết tìm đâu trong thiên hạ trai "đẹp" như Ad bây giờ. Đau khổ nhất là trai trẻ thì nhạt toẹt. Mà trai không nhạt thì đều đã có nơi chốn. Em biết sống sao đây Ad?

Em không nghĩ là nếu em xịn thì giai xịn nào đó sẽ tìm đến em sao. Tranh thủ lúc bọn nó còn chưa đổ bộ luyện tập cho xịn hơn nhé, gluck :"p

Ad ơi, em đang bị thất tình rồi. Làm sao để vượt qua quãng thời gian khó khăn này hả ad?

Chẳng sao cả, tự nó qua thôi. Em nghĩ với thời đại thông tin đi vù vù này, cảm xúc không có nhiều thời gian để hiện diện trước khi cảm xúc khác chiếm chỗ, giữ được trạng thái thất tình là dễ sao. Cao quý lắm đó :"p

Related users

Em đang luyện tiếng Anh. Em thử dùng phần mềm dịch thuật để dịch cụm từ: dũng cảm nhớ nhung. Kết quả là: "Dũng is feeling of missing Nhung". Ad giỏi về ngôn ngữ có nhận xét gì ko?

Quảng cáo trên Wall Ad phải trả phí nhé :"p
Liked by: Chuột béo

"nếu thơ mà không có vần thì đó là loại thơ "đần" phải không" ad?

Chỉ sợ những người viết vần hay không vần đều không ra được tính thơ (cái hay, vẻ đẹp).
Không cần sợ thơ có vần hay không có vần, sự khác biệt này đem lại sự phong phú về thể loại thơ.
Mình chưa đọc nhiều thì chỉ việc đọc nhiều hơn, đừng vội sống bằng những kết luận của người khác hoặc kết luận trong phạm vi hạn hẹp. Vì đó có thể là một kết luận NGU THẬM TỆ :"D

1 ngày cháu sẽ phải học 4 ca từ sáng tới chiều.các bạn sắp xếp lịch học, còn cháu chỉ loay hoay với thời gian được nhìn mặt bố mẹ.. và đủ những thứ khác! 1 năm nữa cháu sẽ học xa nhà, nhưng từ lâu cháu đã thấy gia đình xa lắm! Bác không cần trl ask cháu cũng đc, chỉ là cháu muốn nói ra...

Oke, đã được nói, đã được nghe, vui vẻ nhé :")

Ôi, tự nhiên em muốn đọc ask của ad và tự nhiên em lại nhớ là việc nhấp vào <3 sẽ giúp ad thêm hứng thú trong việc xuất bản sách, nên lần này lục lọi ask cũ và nhấp <3 nhiều quá, bị khóa chức năng luôn rồi :( Em xin lỗi vì đã spam ạ :"<

Cảm ơn em. Chủ Nhật mà chăm lao động quá :")

Bác có thấy mệt không? Cháu mệt lắm! Bố mẹ cháu, chị gái cháu, bạn bè cháu, chuyện học hành của cháu, chuyện chẳng gọi thành tên :( Cháu chưa bao giờ hài lòng với con người sống 80% bằng cảm tính của mình. Bố mẹ bảo rằng cháu là đứa bất khả tư nghị, cháu nghĩ là đúng thôi, rồi sao nhỉ? Cháu mệt quá!

Cháu nghĩ đi. Tuổi trẻ ai cũng có khủng hoảng. Không có mới là lập dị.
Thử nghĩ về tương lai của cháu trong vài năm nữa.
Nếu khi đó đã cháu trưởng thành hơn, đã biết cách làm nhẹ bớt các gánh nặng, nhìn lại, cháu sẽ thấy khoảng thời gian khốn khổ này là thử thách để mạnh mẽ hơn. Quý giá :")
Nếu khi đó nó còn tệ hại hơn bây giờ thì hãy hạnh phúc với hiện tại đi, tranh thủ tận hưởng thời gian còn đỡ tệ hơn tương lai rất nhiều.
Ad cũng mệt phết. Mỗi sáng thức dậy là có cơn đau đầu và đau nhức cơ thể đón chào. Điều khiến Ad sống sót với các khổ hình của cuộc sống là Ad thấy tự hào vì có những người còn khổ hơn Ad như cháu đó :"D

Cháu ghét thế giới ạ. Cháu ghét cả cháu nữa. Cháu có nên diệt chủng và trở thành Eva version 2.0 no Adam-ngu không ạ? Nếu không thì làm gì để hết ghét thế giới?

Cách của Ad khi ghét thứ gì đó là:
Không quan tâm đến nó và /tập trung làm việc gì mình làm tốt/ cho cảm hứng trở lại. Như vậy sẽ đỡ mất thời gian và đỡ tự làm ô nhiễm bản thân vì việc ghét.
:"p
Liked by: Su In H ★ N H

Làm sao để lập luận và suy nghĩ cá tính như ad vậy T_T, ad có bí kíp nào để luyện tập không ?

Nạp Wall để xem cách Ad triển khai và xử lí các tác phẩm, vấn đề là cách để có câu trả lời chính xác nhất.
Nó giống bạn trải nghiệm các hành trình cùng Ad vậy. Cái này gọi là phí du lịch tâm trí :")
Liked by: Đức Việt

Ad hay mua cần ở đâu ạ? :C) Ad hút một ngày mấy bi ạ?

Có một bạn đã hỏi: "Ad nghĩ gì về việc hút cần?"
Câu trả lời của Ad: "Rất phức tạp. Không cổ vũ và không phản đối".
Phức tạp nhất là:
- Nó là phạm pháp ở nhiều nơi trên thế giới, trong đó có Việt Nam. Một việc bạn làm được pháp luật quy định là phạm pháp thì luật đó đúng hay không thì bạn cũng bị cả một hệ thống pháp luật coi là phạm pháp. Đồng nghĩa với rắc rối.
- Quan niệm phổ biến trong xã hội: Cần sa (Hay còn gọi là Marijuana, Cannabis, Cỏ, Cần, Tài mà) là ma túy. Và người dính dáng đến ma túy phải chịu phản ứng phổ biến của xã hội coi thường, sợ hãi. Trước những tàn phá ghê rợn của ma túy nói chung đến nhân phẩm và xã hội, không phải họ không có lí. Rắc rối tiếp theo.
- Để hút cần thường xuyên thì bạn phải mua. Việc này đồng nghĩa với việc bạn phải giao dịch với một mắt xích trong mạng lưới bán ma túy (gần như không có ai chỉ bán cần sa mà không bán thêm những loại chất kích thích mạnh hơn). Có một định luật về ma túy: Số lượng ma túy bạn bán tỷ lệ thuận với tội ác của bạn. Dù bạn chỉ sử dụng nhưng nếu bạn phải giao dịch với những người bán ở nơi cần sa là bất hợp pháp, bạn đang tiếp xúc với những kẻ liều lĩnh và mất dần nhân tính.
- Nếu dùng thường xuyên, bạn dễ bị suy giảm trí nhớ nghiêm trọng, dễ nổi nóng khi đời không nhẹ như lúc hút. Lười biếng, khó thích nghi, giao tiếp với cuộc sống thực tại cũng là phản ứng phổ biến của người lạm dụng. Bạn ngày càng mất khả năng tự giải quyết vấn đề nếu mỗi khi bạn gặp vấn đề, bạn đều phải dùng nó để quên lãng.
- Bạn bị phụ thuộc vào cần sa, bạn không kiếm ra tiền để mua, kiểu gì bạn cũng phải lấy tiền của ai đó, bằng những trò dối trá nào đó. Đó là thứ phạm pháp và vi phạm lương tâm tiếp theo.
- Nhu cầu ảo giác -> Chìm vào các chất gây nghiện mạnh hơn.
Dù cần sa gây nghiện ít hơn nhiều chất kích thích khác, dù một số loại có tác dụng tích cực về y tế và tư duy nếu sử dụng đúng cách thì 5 gạch đầu dòng to bự kia là thứ bạn phải đối mặt.
Ad có lúc dùng nó để giảm đau đầu, đau cột sống hoặc suy nghĩ sâu hơn nhưng có mấy điều Ad luôn không quên khi dùng:
- Không quên tập thăng bằng, đi lại thẳng thớm.
- Không quên luyện trí nhớ để bù lại cái nó làm mình quên.
- Không quên nó gây nguy hiểm, ít nhất về mặt xã hội.
- Không quên tạo ra sản phẩm. Chính việc tạo ra sản phẩm là cái giữ mình gắn bó với những thói quen lao động mà mình đã có trước khi mình hút cần. Khi cần khiến mình đánh mất thói quen này là lúc mình sụp đổ. Ai mà lười lao động tốt nhất đừng hút, kiểu gì cũng thành một kẻ bệ rạc đáy xã hội.
- Dù chưa có kết luận khoa học rõ ràng là dùng cần có ảnh hưởng nghiêm trọng tới sức khỏe, sức khỏe sinh sản, thai nhi hay không thì nó vẫn là một xác suất nguy hiểm.
- Không quên những người thân của mình lo cho mình khi mình hút.
Ad đang chịu lệnh cấm của phụ huynh và gấu. Có thanh minh về những điểm tích cực khi mình sử dụng và mình không phải trẻ trâu sống ảo, làm bậy, mình luôn lao động. Nhưng cũng lấy đó làm cớ tốt để hạn chế sự phụ thuộc vào ngoại vật, như mình từng như vậy :")

View more

Ad nghĩ sao về những ng chỉ thích nhàn hạ, ko muốn bon chen, ko chịu phấn đấu và kêu trời kể khổ? Và những ng này thì toàn ng trẻ chứ ko phải già -_-

Ad không nghĩ về họ, Ad nghĩ về em. Viết tắt nhiều quá đó. Thích nhàn hạ hả :"D

Add ơi, làm cừu thì nghèo đói, làm sói thì cô đơn. Làm sói cái thì càng cô đơn hơn nữa. Em nên giả ngu để được yêu thương, hay cứ thật bossy và aggressive? Mọi điều em làm đều phần lớn là vì đại cuộc và sự phát triển của họ. Mà họ thì lại cứ dễ tự ái, đòi hỏi và hay bỏ cuộc. Em yếu đuối quá Ad ơi.

Ad đã tiếp nhận nhiều bệnh nhân tâm thần không thoát khỏi vũng lầy của tâm trí: Mình sống vì đại cuộc, mình sống vì người khác nhưng họ không hiểu.
Hầu hết các bệnh nhân đã khỏi bệnh nhờ áp dụng vài khẩu quyết này:
- Nếu mình có đủ phẩm chất của một boss, họ sẽ bị thuyết phục.
- Nếu họ không bị thuyết phục thì mình đâu thực sự mang lại cảm giác được nâng đỡ, được phát triển cho người ta đâu. Muốn mang lại và mang lại được là 2 chuyện khác nhau. Từ việc mang lại được cảm giác bị thuyết phục mới dẫn tới sự cống hiến. Không tạo được cảm giác này cho người ta mà mình còn cảm thấy đau khổ hay yếu đuối, mình không phải boss hay sói cái gì hết, mình chỉ là bitch, là loser :"D
- Đừng đặt các mỹ từ cho việc mình làm. Hãy coi tất cả là công việc cho dễ nhận ra công việc nào mình làm tốt, công việc nào mình làm không tốt.
Hiểu ra điều đó thì sống cuộc đời bình dị của mình. Không phải sống ích kỷ nhưng không cần cố dẫn dắt một đám đông mà mình không đủ năng lực gây thuyết phục và làm mình chán nản :")

View more

Ad ơi em chẳng biết phải gửi cho ad bài nào TvT vì em thấy bài nào em làm cũng cứ ấy ấy ý

Có vài bạn gửi thơ cho Ad để Apply học bổng duyệt Wall và đều lủi thủi ra về.
Cái Ad cần xem để cấp học bổng là sản phẩm trí tuệ có tương lai.
Thơ là dạng sản phẩm cực kỳ khó đạt được tiêu chuẩn này vì nó quá dễ làm và khó hay, khó có tương lai.
Tự tin là sản phẩm xuất sắc hẵng gửi để tránh làm mất thời gian của Ad :")

Related users

Ad ạ, em rất thích thơ của ad, thích điên lên ấy. Em cũng có làm thơ nữa. Thế nhưng vẫn còn đang đi học và không có điều kiện về kinh tế để trả phí xem wall được. Em lại rất muốn lĩnh hội, học hỏi và đọc thơ từ ad. Ad có cách nào trao học bổng cho em bé nghèo hiếu học không? T v T

Ad vẫn để Public nhiều tác phẩm mới trước khi set Friends mà. Thường là đóng lại sau 1 vài tiếng hoặc một ngày, một vài ngày. Cái này cũng như là săn hàng khuyến mãi, chịu khó là đọc được.
Còn muốn đọc cả một hệ thống tác phẩm ở chế độ Friends thì buộc phải tiết kiệm tiền để mua ước mơ duyệt Wall như mua 1 đồ dùng quý giá thôi.
Nếu em có sản phẩm nào xuất sắc, PM cho Ad, Ad sẽ cân nhắc :")

Ad ơi, Ad cho em xin ý kiến về hình thức thơ nói (speaking poetry) và những thứ kiểu như cái To this day Project https://www.youtube.com/watch?v=ltun92DfnPY này với ạ. Em thích chúng nhưng hiểu biết cũng như khả năng diễn đạt kém quá T.T

LanHuong676’s Profile PhotoLan Hương
Từ vật liệu cơ bản của thơ là từ ngữ, mọi người có thể bổ sung thêm âm thanh (giọng đọc, âm nhạc), ngôn ngữ cơ thể, sự tương tác với khán giả (trình diễn), tranh, hoạt hình (như trong video)...
Cái này cũng giống như em độ xe, sắp xếp lại nhà cửa.
Trong một số trường hợp thì nó không hẳn là sự thêm chất liệu vào thơ. Có khi, thơ chỉ là chất liệu được thêm vào. Thế giới đa phương tiện tạo nên những đầu óc, nhu cầu đa phương tiện và nhiều dạng sản phẩm "trộn"/mixed media.
Em đã xem đến những video xịn như vậy thì cứ tiếp tục khám phá theo sở thích là em sẽ dần tìm được cách diễn đạt của mình.
Nhưng những bài thơ trên trang giấy trắng cũng có hiệu ứng đặc biệt nhé. Nó đến với chúng ta bằng sự tĩnh lặng tuyệt đối, của sự cô đọng trong thể loại.
:")
Liked by: Lan Hương

Ad nghĩ sao về những thanh niên đi du lịch rất nhiều nhưng chả thấy học hỏi đươc cái hay ho gì ngoài việc có ảnh up lên facebook hàng ngày..? Liệu lời khuyên nên đi du lịch nhiều đang nhan nhản trên internet có phải cái bẫy của các dịch vụ du lịch :3

Mừng cho những người chăm di chuyển :")
Liked by: Ashley Nguyen

em chào ad, em mới nhắn tin cho người yêu của em lời chia tay trong đó có đoạn :"Mẹ anh thì tên là Hà, mẹ em chỉ là đnà bà như em.... " híc bây giờ em thấy hối hận quá ạ! Ad có cách gì giúp em bớt cảm giác tội lỗi ma thuật này không ạ?

Em có biết cách để giảm bớt hối hận về sau không, đó là check lại mỗi đoạn mình viết để sửa chính tả trước khi gửi, như check lại chính câu hỏi này đó. Nó giúp mình sống bình tĩnh và ra quyết định ít sai... lỗi chính tả hơn T.T
"Mẹ em cũng chỉ đàn bà như em" mới chuẩn. Đây chỉ là góp ý về kỹ thuật thôi, còn câu chuyện của em quá bá đạo, giúp mua vui cho Ad và độc giả. Cảm ơn em, còn nỗi buồn thì tự chịu trước khi có kỹ năng check chính tả nhé :"p
Liked by: almin Ốc

Dạ cho em hỏi hôm bữa cái trò đặt tên cho bài thơ "ông mặt trời hồn nhiên" hay "ad khùng điên" gì đó đại loại có giải thuởng chưa ạ, sao không nghe thông báo tin nhắn nhận quà gì cho em hết ạ :'(

Chỉ duy nhất bạn Khanh Nguyen đã đoạt giải theo đúng thể lệ cuộc thi và đã được nhận thưởng nhé :")
https://www.facebook.com/nguyenthehoanglinh/posts/10153370074592225?fref=nf&pnref=story

Bạn có còn nhớ về cuộc sống những ngày không có công nghệ không? Những ngày đó như thế nào?

Có chứ.
Lúc đó còn là trẻ con, ngày ngày gặp nhau, cùng chơi nhiều trò chơi dân gian. Cuộc sống xoay quanh một cộng đồng tiếp xúc trực tiếp với nhau hàng ngày.
Đến lúc có Tivi thì cùng nhau xem, bình luận.
Cũng vui vẻ lắm.
Nhưng lúc lớn lên, không còn là chú nhóc chạy bộ hay đi xe đạp, tự thân vận động. Bắt đầu đi xe máy, có giấy tờ tuỳ nhân là những thứ dẫn đến việc phải tiếp xúc trực tiếp hơn với sự quản lí của nhà nước.
Một hồ sơ cá nhân được tạo nên. Hồ sơ này chẳng mấy khi được dùng để hưởng sự bảo vệ hay phúc lợi xã hội mà chủ yếu để tăng cường việc phải làm thủ tục hành chính, tăng cường tiếp xúc với cán bộ nhà nước - những người chưa nghe bao giờ nhưng đã nằm lòng lyrics của Metallica:
"They dedicate their lives. To running all of his"
Họ cống hiến cuộc đời mình
Để điều khiển với lập trình người ta
Câu chuyện về công nghệ sắp hấp dẫn rồi đó :")
Cán bộ nhà nước Việt Nam những năm Ad bắt đầu trở thành thanh niên vẫn còn nặng cửa quyền, hách dịch lắm. Công an giao thông, công an phường, bệnh viện, ban giám hiệu, phòng công chứng, bảo vệ cơ quan... không hẹn mà có chung lối cư xử bị ghét giống nhau - hách dịch.
Cảm giác bị mất giá, giảm nhân phẩm là thứ thường xuyên phải trải nghiệm khi tiếp xúc với những đối tượng này, dù chỉ để làm thủ tục hành chính và có trả tiền. Bạn cố gắng sống tốt, hoà thuận với mọi người, không ai xúc phạm bạn nhưng một hôm nhỡ phải đi làm thủ tục nào đó, bạn rất dễ mất niềm tin vào cuộc sống, căm ghét xã hội.
Não những đối tượng này hoàn toàn vận hành trái ngược với nhãn mác họ gắn lên người là "người phục vụ". Họ cư xử với người dân như những "kẻ ban phát" dù họ sống bằng tiền thuế của người dân cả khi đã về hưu. "Cán bộ" là cái tên nghe danh giá nhưng lối sống phổ biến lại là "bố cản", sách nhiều, gây phiền hà. Đây chính là nút tắc khổng lồ của tiến bộ xã hội vì nó quá giả dối và ngang nhiên.
Điểm nhấn mạnh mẽ của sự thay đổi tích cực ở Việt Nam sau thời Đổi Mới là việc bình thường hoá quan hệ với Mỹ, vào WTO, có sức ép phải chơi những cuộc chơi công bằng.
Thị trường không chỉ thuần tuý là bổ sung bàn là, tủ lạnh Liên Xô như trước, hàng hoá công nghệ đổ vào ồ ạt.
Điện thoại di động và internet giúp TIẾNG NÓI đi xa hơn, không bị giới hạn, lấp liếm bởi các kênh truyền thông mà nhà nước vẫn độc quyền như truyền hình, báo đài.
Công nghệ giúp mở rộng địa hạt nhân quyền vốn vô cùng nhỏ bé trong mỗi người dân và giúp kết nối chúng với nhau.
Bạn không còn bơ vơ khi đối diện với cái xấu, cái ác. Bạn có thể NHANH CHÓNG gọi điện thoại cho người thân để có sự trợ giúp hay up clip mà bạn cho là bạn bị chính quyền đối xử không tốt lên mạng.
Với công nghệ, bạn cảm thấy đúng, sai được giải quyết tốt hơn khi có NGƯỜI CHỨNG KIẾN.
Nói cách khác, CÔNG NGHỆ giúp người dân mạnh hơn và buộc cán bộ công quyền ở Việt Nam phải có nhân tính hơn. Và nhân tính từ những đối tượng khó chữa nhất này sẽ kéo theo việc chữa được sự mất nhân tính cho người dân - những nạn nhân của họ.
Hệ luỵ của công nghệ bàn sau nha :"p

View more

Ad ơi còn cuốn sách ra vườn nhặt nắng không ad? Hum trước em có đặt online mà không thấy ai liên lạc cả :((

Thành thật xin lỗi em T.T
Bộ phận bán sách Online không đáp ứng tốt yêu cầu của độc giả nên Ad đã dừng.
Hiện tại, em có thể mua tại các địa chỉ cố định sau:
Sài Gòn: https://www.facebook.com/toataushop
Đà Nẵng: https://www.facebook.com/pages/%EB%B6%88%EA%B3%A0%EA%B8%B0-Bulgogi-Th%E1%BB%8Bt-n%C6%B0%E1%BB%9Bng-H%C3%A0n-Qu%E1%BB%91c/601830119948476
Hà Nội: https://www.facebook.com/Bookcoffeeshop
Cảm ơn em :")

ad khốn sẽ làm ca sĩ hàn quốc nếu không viết thơ chứ ạ?

Về khoản hát dở thì đạt tiêu chuẩn, cân nặng cũng có thừa nhưng ko đủ chiều cao. Cả con người Ad chỉ có chiều cao là có đức tính khiêm tốn :"p

Ad ơi. Em là sinh viên nghèo mơ ước apply học bổng Add Friend :") Em có thể apply dưới hình thức gửi một vài bài thơ của em cho Ad để Ad xem xét sự ham học hỏi không ạ? :")

:"dc, thử đi :")
Liked by: Gió Lẻ

Ad cho em hỏi "tự do có phải là hình thái cao nhất của hạnh phúc" không?

Với một số người mà tự do là sở thích lớn nhất.
Còn lại thì an toàn mới là cảm giác hạnh phúc viên mãn của phần đông nhân loại. Bao nhiêu người khao khát hoặc chấp nhận hãm tài để làm nhà nước để có bảo hiểm, lương hưu chính là sự đầu tư quyết liệt cho nhu cầu an toàn. Dù có lúc, đó chỉ là ảo giác an toàn vì nhà nước là dân chơi, chuyên cầm xèng thuế, xèng trả góp bảo hiểm, xèng đi vay nhân danh dân nghèo để chơi bời, mua sắm.
Thật ra, thế giới đủ chỗ cho cả 2 bọn.
Đó là lí do chúng ta vẫn đang cùng sống sót dù khác biệt về nhu cầu và quan niệm về hạnh phúc khác nhau :")

Nếu bạn có thể đi bất kỳ nơi đâu vào kỳ nghỉ, bạn sẽ đi đâu?

Đi chỗ nào không phải đi du lịch :"p

Ad có thể chia sẻ 1 chút về những ước mơ thuở ấu thơ được không ad? Bây giờ ad có trở thành 1 trong những người mà hồi nhỏ ad hay "Ước chi lớn lên mình được trở thành..." không ạ?

2 ước mơ:
- Sống trên đảo hoang với máy chơi game liên tục cập nhật
- Thi đấu bóng đá ở World Cup
Cái đầu tiên thì vẫn còn cơ hội. Cái thứ 2 chắc hết cơ hội lâu rồi T.T

Em không thích loài người, kể cả em. Lẽ nào em phải chết?!

Ai cũng phải chết thôi, dù thích loài người và em hay không :"p
Liked by: Ashley Nguyen

Con trai mà chắp vặt con gái, ko những thế còn lớn tuổi hơn con gái nữa, theo Ad có nên nghỉ chơi ko ạ?

Vấn đề là nó chấp vặt đứa như thế nào :"D

ad có thể giới thiệu 1 số quyển sách văn học hay hay gần đây không ạ :3 cảm ơn ad nhiềuuuu

Hồng rực đỏ (James Patterson)
Phía sau nghi can X (Higashino Keigo)
1Q84 (Haruki Murakami)
Đo thế giới (Daniel Kehlmann)
Đường về nhà (Đinh Phương Linh)
Tất cả đều là sách Nhã Nam xuất bản. Gần đây Ad lười đọc sách không cập nhật thị trường nhưng nếu em mua sách văn học Nhã Nam làm thì xác suất sách hay chắc vẫn cao đó :")

tôi nghĩ ad nên lạc quan vì có nhiều lạc luộc mới uống được nhiều bia ? Ass nghĩ sao ợ?

Không thể lạc quan được với những câu hỏi viết ẩu T.T

Ad dịu dàng yêu quý. Ad có yêu đơn phương ai bao giờ chưa? Kiểu lỡ yêu người ta rồi mới biết được người ta đã có nơi chốn, mà chưa thể ngừng yêu ấy T.T Nếu đã có Ad xử lý cảm xúc của Ad khi đó ra sao? Nếu chưa, Ad hãy dịu dàng cho em một lời khuyên nhé. Dịu dàng, please T.T

Rồi chứ. Chẳng nhẽ trong đời lại không sưu tầm được thành tích này :"p
Trường hợp của Ad hơi khác ví dụ của em, những năm kháng chiến đó, cùng ăn cơm độn rất vui, đối tác chưa có chỗ trốn nhưng Ad cũng không đi tìm người ta. Đó là lòng kiêu hãnh của Ad, người thương binh chỉ còn một tay ba chân, chỉ khi gái phát tín hiệu trước mới cân nhắc rồi bảo "Ừm...".
Còn lại, khóc ròng vô vọng từ xa T.T
Song song với việc khóc lóc vô vọng thì Ad có một bảo bối, đó là một thói quen từ nhỏ - viết lách. Đây mới là người tình thực sự của Ad.
Cầm bút lên hay được quẳng cho cái máy tính là Ad quên hết sầu muộn. Hạnh phúc, thương đau, mệt mỏi đều chỉ còn là nguyên liệu đầu vào cho sản xuất.
Ad khốn bèn lục lọi trí nhớ, mở vài cửa sổ ra bầu trời tưởng tượng, rồi đem các mẩu chuyện chắp vá về gái của một love-loser phóng đại thành những câu chuyện hoang đường nhưng gần gũi với trí óc hư cấu của người Việt. Cuốn EGG sắp tái bản là ví dụ điển hình.
Như vậy, hình thành sở thích và duy trì sở thích là cách vượt qua mọi thương đau T.T
Tuy nhiên, nếu chúng ta lỡ hình thành sở thích về yêu đương thì ta ở trong nó mất rồi, làm sao vượt qua nó đây?
Hãy có được một vài sở thích quan trọng bên cạnh việc yêu đương.
Chính nhờ vậy mà nhiều chị em sau khi thất tình đã trở nên mạnh mẽ, đẹp trai hơn khi có thêm thời gian cho sở thích cá nhân. Người thì lao đầu vào Shopping thoả chí bị kìm kẹp bấy lâu, người phát hiện ra mình là Lesbian bèn chỉ quanh quẩn làm bánh bên phụ nữ, người lại học lên cao học rồi làm thẩm phán hại đời chúng ta.
/Có sở thích để chuyên chú, để cân bằng tâm trạng/, đó là điều kiện bắt buộc để giảm thương vong từ môn thể thao mạo hiểm này :"

View more

Related users

Dạo này ad như mở phòng mạch tư vấn tâm lý í :3 Mà cũng nhờ mấy câu hỏi mang tính chất tư vấn tâm lý ấy mà thấy ad dịu dàng hẳn ra!!! _^-.-^_

Đây là một phần lí do cho chuyện đi nhẹ, nói khẽ thôi :"p
Nguyên nhân những lúc Ad đầu gấu Tetsu chủ yếu là do áp lực công việc. Thường "bị" khi rơi vào 1 trong 2 trường hợp:
- Bế tắc trong sáng tác, cảm thấy mình kém cỏi.
Trường hợp này thì Ad thường chỉ hay trút bực bội bản thân lên những người xung quanh.
- Sáng tác dồi dào nhưng độc giả thờ ơ.
Ad tin tưởng sáng tác của mình sẽ góp phần làm đẹp thêm cuộc sống. Vậy nên, khi các tác phẩm mới mẻ, kỳ công, cần chia sẻ lúc còn nóng hổi bị bỏ xó, Ad cảm thấy đó là một sự lãng phí tài nguyên đến từ độc giả. Họ có thể làm phần chia sẻ của họ tốt hơn để thêm nhiều người sớm biết đến những cái hay.
Biết thêm cái hay sẽ giảm được bộ nhớ và thói quen của bộ nhớ dành cho cái dở.
Ad cảm thấy việc thờ ơ này giống như sự từ chối làm cuộc sống ổn lên nhanh hơn, giảm bớt di chứng của cái dở cho nhiều thế hệ sau.
Và nó cũng giống như sự phủ nhận sức lao động và công việc của Ad.
Là logic hay Ad khốn suy diễn thì nó vẫn gây cho Ad khốn cảm giác /lãng phí giá trị/ mới là thứ người Việt thạo nhất.
Và rồi, tự lúc nào, Ad bắt đầu ghét những kẻ lãng phí giá trị và bức xúc, đánh đập chúng - độc giả của mình.
Gần đây thì độc giả chia sẻ nhiều hơn, chắc một phần vì bị đánh đập nhưng chắc cũng có phần do Ad ít cáu hơn vì thấy độc giả chia sẻ nhiều hơn. Nói chung là câu chuyện con gà quả trứng, không rõ ai tốt lên trước :"p
Nó là win-win. Ad cũng là người tâm lí thất thường như độc giả. Độc giả cũng phải tốt với Ad nếu không muốn tác giả ăn vạ làm xấu hình ảnh thần tượng của mình :")

View more

Bạn cần bao nhiêu tiền để có thể cảm thấy mình đã giàu?

Đủ mua được bạn :"p

Ad k cần đăng ask này đâu ạ :p Em là 1 người được ad tặng 5 quyển RVNN. Em chỉ muốn khoe là mẹ bé học trò em đọc được bài share của ad ở RVNN và tài trợ cho tụi em tự tìm và đi coi 1 bộ phim thiếu nhi ý nghĩa nào đó ^^ Cảm ơn ad lần thứ n ^^ ad dùng cá voi lướt mây ra Đà Nẵng coi phim với tụi em đi~

Chuyện vui vẻ thì nên chia sẻ :")
Cảm ơn các bạn nhỏ nhé, xem phin vui :"p

Ngoài tiếng Anh ra anh nghĩ thế hệ trẻ nên chọn ngôn ngữ nào ạ ?

Thôi, cứ thật giỏi đi đã. Bạn giỏi 1 ngôn ngữ, bạn sẽ biết cách giao tiếp với người ở ngôn ngữ khác :"p
Liked by: Laurel Phan

Làm sao để nhận diện một người hèn hả Ad? Thường thì ngta tiếp xúc lâu rồi, có mối quan hệ lâu dài rồi mới ngỡ ngàng nhận ra thì đã quá muộn -_-

Không bao giờ là quá muộn khi ta không hèn :"p

Em khổ tâm khi yêu 2 người Ad ạ. Em phải làm sao đây?

Các độc giả, đừng ưu ái dành những "nỗi khổ tâm" với "em phải làm sao đây?" cho Ad mà T.T
Ad cũng đang khổ tâm vì mới bán được gần 1000 cuốn /Ra vườn nhặt nắng/ đây.
Thôi, thế này đi. Em mua 2 cuốn này tặng 2 gấu, bảo "em rất thích cuốn này". Ngày hôm sau hỏi về tập thơ. Nếu đứa nào chưa đọc là thẩm mỹ rất thấp vì trông đẹp vậy mà không mở ra xem, ngoài ra, nó không quan tâm đến sở thích của em.
Mà cả 2 đều chưa đọc thì là tại thơ Ad dở quá rồi. Khổ tâm quá T.T

Em đang có một vài chuyện rất khó nói ra, vì nếu nói ra có thể mang lại nhiều hậu quả không vui cho nhiều người. Nhưng không nói thì lòng em lại cảm thấy rất nhiều hờn ghen, oán giận, bế tắc. Em phải làm sao đây ad :'(

Thà em không nói ra chuyện này với Ad còn hơn, giờ làm Ad đang vui vẻ uống bia đầu óc lại buồn bã, bế tắc vì không giúp gì được em rồi T.T
Vấn đề ở đây không phải là câu chuyện khó nói, đừng tập trung vào nó. Mà vấn đề ở đây là nhiều người. Đừng quan tâm đến họ nữa, tập trung vào việc gì khác thú vị, lành mạnh hơn là cố thử thách với vấn đề này :"p

Cháu em - 3 tuổi rưỡi hỏi: "Sao cá voi lại bay lang thang trong mây được? Cá voi ở dưới biển mà." Ad tự trả lời đi nhé. (Cháu em không thích coi Disney chanel mà thích coi Animal planet. T.T)

Hừm, bọn nhỏ rắc rối này T.T
Do trong bài thơ, câu chuyện, bức tranh, bài hát, bộ phim hay giấc mơ thì mọi thứ đôi khi có thể khác đi đó. Để mình tưởng tượng vui hơn :"p
Hãy thử vẽ một đám mây và một con cá voi ở cạnh nhé. Vậy là nó "bay lang thang trong mây" được rồi :")

Nếu như đổi lại là một bản đăc biệt "Mỗi quốc gia một thành phố của thế giới" có khác so với các bản khác nhau hoặc là kèm thêm một cuốn "Chuyên của thiên tài", em có thể ủng hộ Ad mức tối đa. (Mức tối đa giống của anh Tuấn gà thôi nhá ^^). Ad sẽ làm chứ? P/S: Tính từ giờ tới hết năm sau.

:"dc T.T
Đa tạ Bùi Thị Thanh Huyền, Ad đã nhận ra Friend 500k huyền thoại của mình :")

Có thương hiệu hoặc công ty nào mà bạn tẩy chay hay không? Vì sao bạn không muốn dính dáng đến họ?

Hội chợ Sáng tạo Ồ De.
Là lỗi do Ad làm.
Một số bạn vui, một số bạn buồn.
Sau Ad thấy mệt do tuổi già sức lắm nên tạm dừng T.T
(Tóm tắt 5 lần ODEPLANET tổ chức Hội chợ sáng tạo Ồ De)
Bình luận của độc giả: "Lần 5 thậm chí còn không ai biết đến!"
T.T

Ad có thể tái bản cả "Chuyện của thiên tài", "Lẽ giản đơn", "Mỗi quốc gia một thành phố của thế giới" và "Hở" được không? Em mới biết Ad vài tháng thôi, và em chưa từng được đọc những cuốn này. :"( Em sẵn sàng ủng hộ nếu Ad muốn gây quỹ.

Thực ra Ad muốn tái bản Chuyện của thiên tài nhưng đắn đo vì 2 lí do:
* Lí do A.
Trong hơn 10 năm nay Ad nhận được khá nhiều PM tiêu cực, kiểu: "Haha, bạn hiền, cùng bỏ học với nhau nè, đồng chí hướng, lại ôm cái nào. Tôi dốt không kém ông đâu nha".
T.T
Khoảng 10 PM như vậy trong 10 năm, 2 tạ PM còn lại toàn khen hay. Nhưng như vậy cũng đã là tra tấn Ad khốn mong manh.
T.T
Ad khốn vốn đã bị hâm nên rất không muốn làm các bạn PM theo phong cánh này hâm thêm qua trao đổi, hăng hái mài dũa tính vĩ cuồng cho nhau. Để rồi... hâm thêm :"o
Nên giải pháp là im lặng lủi mất.
Xin lỗi bạn nào trong số các bạn dễ thương đó nếu vẫn Follow Ad và đang đọc được nhé.
Hết sức thông cảm cho lí do chính đáng "cần yên tĩnh sáng tác và tự mình vượt khỏi cơn hâm" này.
T.T
Đây không phải một lí do nhưng thôi cũng được.
* Lí do B.
Cuốn sách của Ad không định gây ảo tưởng cho độc giả. Nhưng phản ứng gây ra với một số độc giả vốn đã không tỉnh táo như Ad là như vậy.
T.T
Ad không muốn nhóm độc giả mua sách tiếp theo tiếp cận nó theo hướng bị tiêu cực không cần thiết. Đồng thời, muốn viết thêm một lời đề từ để sách bán chạy hơn, xin lỗi, nhầm, để độc giả thưởng thức được tốt hơn mà chưa biết viết gì. Rồi giờ trình mình lởm, tự biên tập lại những câu văn còn phô và chán thế nào? Nếu sửa nhân vật thành tinh tế hơn thì mình sẽ bớt tinh tế đi thì sao?
T.T
Những suy nghĩ này ôm một khối trong lòng. Đầy vẻ chính nghĩa. Nhưng nó là gánh nặng suy nghĩ vô hình nên gấu nó có nhìn thấy đâu, nó lại hỏi: "Ad heo chán đời lại nằm ườn ra đấy hả? Đi kiếm xèng nạp máy điện tử xèng ngay!"
Nên thật ra là đang rất bế tắc về việc ra lại cuốn này lúc nào.
Nhưng "Mỗi quốc gia một thành phố của thế giới" thì ngon. Sao Ad không nghĩ ra nhỉ? Có lẽ do lâu lâu chưa thấy độc giả nào yêu cầu tái bản cuốn này.
Cảm ơn em đã đưa ra gợi ý xịn.
Xin tặng em một bản đặc biệt nhất là bản không có gì khác so với các bản khác nhau.
T.T
Nếu Ad gây quỹ 200 triệu làm cuốn "Mỗi quốc gia một thành phố của thế giới" này trong 3 tháng tới, em sẽ :"Donate bao nhiêu?
Trả lời bằng câu hỏi tiếp theo nhé :"

View more

Ad tính chừng nào ra cuốn Ask.fm vậy? Đủ in thành sách rồi ấy Ad. Em muốn mua và đem đi tặng.

- Tái bản /Ra vườn nhặt nắng/ vào Trung thu
- Tái bản /EGG/ (Em giấu gì ở trong lòng thế?) chắc cùng đợt đó
- In Ask.fm
Đó là 3 thứ Ad định hoàn thành trong phần nửa sau của năm nay.
Nhưng nếu nhiều việc quá thì Ask.fm có thể sẽ lùi lại sang năm sau. Chăm Like hình Trái tim để cổ vũ Ad khốn hoàn thành nhiệm vụ Đảng và nhà nước không giao phó luôn trong năm nhé :")

Ad ơi... Có anh gì bạn của Ad hay comment các Stt của Ad nói những câu rất nhạy cảm, khen Ad đẹp trai vai to, Ad bị bóng... nhiều lần em thắc mắc quá mà không biết có nên có ý kiến về giới tính của Ad và bạn của Ad không... :(

Em ơi, sao em tốt vậy. Ad đang muốn come out chuyện này mà sợ mang tiếng spam. Cảm ơn em đã cho Ad cơ hội này T.T
Thắc mắc của em được giải đáp ở đây, nhưng phải hứa với Ad là đọc xong sẽ cân nhắc túi xèng của mình nhé:
http://betado.com/campaigns/nhac-si-nguyen-tuan/

Related users

Em cho bạn em nghe thử 1 bài của Ngọt và nó phán 1 câu xanh rờn: "chả ra sao". Rõ ràng mình có ý tốt phổ biến cái hay nhưng người ta ko tiếp thu được thì cũng bó tay phải ko Ad :3

Không sao, ai cũng có những đứa bạn thẩm mỹ thấp và nghĩ mình là chúa tể của thẩm định :"p
Em xem bán hàng đa cấp là việc xấu xa mà người ta còn kiên trì vậy. Làm việc tốt nhất định không được nản lòng sớm hơn bọn này.
Cứ vui vẻ chia sẻ, việc đó tốt cho lối sống của mình trước tiên mà :")

Dạ em muốn hỏi là nếu mình viết thơ/ truyện mà muốn được xuất bản thì quy trình liên hệ với nhà xuất bản như thế nào ạ. Và có cần phải thân quen với người trong NXB hay là 1 tác giả đã có ít nhất 1 cuốn sách được xuất bản mới được xuất bản tiếp không ạ. :(

Quy trình phổ biến hiện nay là em gửi bản thảo đến một nhà sách. Nếu nhà sách đồng ý in cuốn sách của em thì họ sẽ xin giấy phép xuất bản, in và phát hành cho em. Nhuận bút thường là 10% giá bìa x số bản in. Em có thể google ra rất nhiều nhà sách. Ví dụ: Nhã Nam, Skybooks.
Ngoài ra thì em có thể tự liên hệ với các NXB để xin giấy phép xuất bản và tự in, tự phát hành trong trường hợp không kết hợp được với các nhà sách. Phí cấp phép xuất bản thường là 500 nghìn - 1 triệu. Đây là cách Ad vẫn làm với NXB Thế giới. Em có thể google thêm tên các NXB khác. Tốt nhất là nên gọi điện trực tiếp hỏi để không phải đợi lâu hoặc tin tức thất lạc. Tuy nhiên việc tự in này sẽ tốn khoảng 15 triệu và phải tự bán. Đây luôn là vấn đề nan giải nhất khi không làm việc với các nhà sách.
Ra sách là quyền của mỗi người nên em cứ thoải mái khi liên hệ với các nhà sách hay NXB nhé.

View more

Sách đủ hấp dẫn và mở mang đối với Ad thuộc loại nào ah?

Facebook của những người giỏi và một số tác giả Ad đã liệt kê trong một câu trả lời nào đó. Ngoài ra thì còn rất nhiều sách hay Ad chưa được đọc :")
Liked by: Ashley Nguyen

Ad đọc Thích Nhất Hạnh chưa? Ad thấy như lào?

Ad thấy lối viết và các lời khuyên khá dễ chịu, hợp lí, tốt cho khá nhiều người, nhất là những người chỉ chuộng lời khuyên từ những ông thầy trong tôn giáo. Nhưng nó không phải dạng sách đủ hấp dẫn và mở mang mà Ad thích :"p

Có câu "trẻ ko chơi, già hối hận". Ad nghĩ sao về một bộ phận giới trẻ ngày nay cứ muốn dựa vào câu nói này mà chỉ muốn chơi, ko muốn học tập, ko có ý chí vươn lên, khó khăn đổ tại số,... hả Ad

Ad nghĩ về bộ phận còn lại.
Chỉ khi bọn đó vô dụng không biết tạo ra và phổ biến cái hay thì mới để bọn kia nở rộ vì không biết đến thêm nhiều cái hay, người xịn để lựa chọn, học hỏi.
Ad khinh nhất là những người tự xếp mình trên bọn kia nhưng biết đến cái hay mà không biết thưởng thức, phổ biến chúng. Mặt khác lại luôn than vãn thiếu cái hay. Bọn đó mới là bọn tầm thường vì cứ giả vờ hiểu biết, đau đáu cho cuộc sống trong khi làm bẩn cuộc sống bởi sự giả dối đó.
Năm nay nếu có đủ những người phổ biến, hỗ trợ cái hay thì sẽ có 2 Album nhạc xịn tác động tốt đến giới trẻ. 1 của Nguyễn Tuấn và 1 của Ngọt.
Cách để phổ biến cái hay: http://betado.com/campaigns/nhac-si-nguyen-tuan/

Bạn muốn sống trong câu chuyện cổ tích nào nhất?

Đó là câu chuyện Ask.fm mà trong đó, mỗi độc giả đọc Ask của Ad thấy hữu ích thì chăm bấm Like hình Trái tim cho những câu mình thích.
Việc này sẽ giúp khi Ad in cuốn Ask.fm của mình, nó sẽ được phổ biến nhanh hơn và nhiều người được cười nhẹ nhõm hơn.
Ad cũng xin báo cáo trước là các câu hỏi được Ad sử dụng trong sách sẽ có nhuận bút là một cuốn sách. Khi sách in ra, Ad sẽ công bố danh sách các câu hỏi được sử dụng. Bạn nào có câu hỏi trong đó có thể PM cho Ad qua Facebook.com/nguyenthehoanglinh để nhận sách hối lộ :")
Chăm bấm Like hình Trái tim trên Ask để biến cổ tích thành hiện thực :"p

ad ơi làm sao ta thoát khỏi cảnh ngục tù làm nô lệ cho đồng tiền ạ?

Em có chắc là em muốn thoát ra không?
Nó đâu tạo nên song sắt hay bức tường nào giam em đâu.
Như vậy là có một nhà tù vô hình ở đâu đây.
Cái gì cấu thành nên nhà tù vô hình ấy?
Nhu cầu của em với đồng tiền.
Xuất phát điểm của việc này là áp lực phải trang trải cuộc sống; là khao khát thường trực về cảm giác yên tâm của tích luỹ, dự phòng; là muốn xây cọc tiền cao hơn của người khác trong bộ môn Thi Giầu là môn thể thao vô bổ được chơi nhiều nhất hàng ngày :"p
Có một khái niệm của thời đại mới là /không người dùng Facebook nào không thể giàu/.
Em cố gắng học hỏi những cái hay trên Facebook, và tuyệt đối chăm chỉ, là em sẽ giàu.
Lúc giàu rồi, trang trải được các nhu cầu cơ bản rồi, thi thoảng lại được đi ăn Cao lâu, những áp lực vô hình sẽ biến mất dần. Trừ phi lúc đó em đã bị nghiện cảm giác kiếm tiền và sống hạnh phúc đến mãn đời trong nhà ngục vô hình đó, không thì em cũng sẽ hạnh phúc theo cách khác. Đấy là việc của em mà, Ad lo quái gì chứ .")
Cứ chăm chỉ lên đã rồi bàn chuyện vượt ngục sau. Không ai giúp cho mình tốt hơn sự chăm chỉ của mình đâu :")

View more

Vậy Ad thấy câu "Thương cho roi cho vọt" như nào? Sài cách này sao cho hiệu quả đây Ad? Thấy dịu dàng như Ad thích hơn.

Ad thấy thương tác giả câu này quá, muốn cho ngay mấy roi vào đít vì câu này đã trở thành bệ đỡ cho nạn bạo hành gia đình, nhà trường ở Việt Nam.
Đôi khi, một câu xấu xí thôi mà làm tăm tối cả dân tộc thuộc lòng câu đó. Vậy nên, rất nên dành thời cùng trẻ đọc Ra vườn nhặt nắng nhé :")

Em sẽ mua e-Mật thư ngay khi kiếm được cái thẻ để cà :") Đề nghị Ad chăm ra ebooks cứu đói cho lực lượng bốn bể là nhà ạ :")

Cảm ơn em :")
Tuy nhiên, cách tốt nhất để đọc Ad không phải là mua sách in hay ebooks mà là đọc trực tiếp qua Facebook. Phí Add Friend để đọc có vẻ cao nhưng bạn được đồng hành cùng tác giả hàng ngày và lượng tác phẩm phong phú hơn trên sách rất nhiều.
Liked by: Lalalala Su Cừu

Em muốn mua trọn bộ tác phẩm của Ad từ trước đến nay ạ :") (Em mới có cuốn Hở thôi T.T). Nhưng em ở nước ngoài, mà hay phải xách túi ni lông lên và đi, nên em muốn hỏi Ad có ra ebooks không ạ T.T Sách gối đầu giường mà mang theo hành lý nặng cân lắm ạ :'(

Mới có 1 cuốn và siêu đẹp luôn vì bản này được bạn Đam Ca thiết kế lê tê mê lắm. Mỗi tội ko ai mua :"p
https://gumroad.com/l/CPDs
Liked by: Huong Do Gió Lẻ

Mật Thư: Em chép tay thơ Ad vào một cuốn sổ nhỏ xinh nhiều màu mè :"), để ngay đầu giường, sáng mở mắt ra phải tập thể dục con tim và khối óc rồi mới bò dậy được :") Thay mặt trường đời và trường học em xin cảm ơn sự tồn tại của Ad rất nhiều :")

Cái này gọi là lệ thuộc vào chất kích thích đó em. Không sao, đọc thơ Ad hiện tại vẫn hợp pháp. Cảm ơn em :")

Ad ơi giả sử Ad có người yêu rồi mà khi gặp một anh giai mới Ad lại thấy thích thì là thế nào ạ?

Là chuyện thường xuyên xảy ra trong nhân loại.
Tuy nhiên, tình yêu, sở thích là tài sản cá nhân của mình nên mình phải tự lo :")
Liked by: Ashley Nguyen CNTP

Cháu còn ngố lắm, nên cháu cảm nhận thơ ad theo cách "trẻ con" của cháu thôi. Cháu cũng có tham gia đặt tên cho bài thơ "Trời nóng làm ta muốn ngồi yên..." của ad nhưng thú thật, cháu cảm giác không có tựa thơ nào nói hết ý mà ad muốn nói, cứ thiếu thiếu sao ấy>'< Ad cũng nghĩ vậy đúng không ạ!?

Không có tựa nào nói hết ý bài thơ muốn nói cả vì nếu vậy thì đâu cần bài thơ. Đó là Game vui chơi trúng thưởng thôi mà, không nên câu nệ. Vui nhé :")
Liked by: CNTP

Ad có khi nào đánh mắng Mụp ko nhỉ? Em nghĩ Ad rất chiều con nít.

Trước đây thì một vài năm mới có một hai dịp được đánh nó, sau khi đã nói hết nhẽ và cảnh cáo nhiều lần sẽ cho roi mà không hiệu quả. Không đánh đấm, chỉ vụt vài roi dứt khoát.
Giờ không dùng roi vọt nữa khi đã hiểu chuyện, chỉ thi thoảng mắng (to tiếng) với đầy đủ lời lẽ thuyết phục :"

Em share thơ mà giờ thấy bị Ad xóa mất tiêu. Òa òa... Sao Ad lại làm vại???

LanHuong676’s Profile PhotoLan Hương
Cái này là do từ Public set sang Friends thôi.
Ad cứ thích bật, tắt như vậy cho đỡ ngứa tay.
Độc giả không mua phí duyệt Wall sẽ may mắn thường xuyên được trải nghiệm tình trạng mạng phập phù bị cá mập cắn này :"p

Related users

Làm thế nào để giữ cho mình độc lập không bị cuốn theo đám đông, nhưng đồng thời cũng không "anti-social" hả Ad T.T

Không phải làm gì đâu. Mình không thích cái gì mình sẽ tự chỉnh :"D

Qua đọc thơ và đọc các câu trả lời mem thấy Ad rất thông minh, sự thông minh này là bẩm sinh hay do luyện tập hả Ad, và nếu là luyện tập thì luyện tập thế nào ạ :3

Do luyện tập. Hàng ngày Ad chăm chỉ tập thể hình nên đến nay nó đã giảm xuống được mức /rất thông minh/ :")

Ad Khốn nghĩ sao về chuyện Hy Lạp bị vỡ nợ ạ?

Ai có xèng thì sang đó đầu tư, du lịch.
Ai không có thì lo ko bị vỡ nợ đã :")
Liked by: Su Cừu Xoài

Ad có đọc Đinh Vũ Hoàng Nguyên không? Hôm rồi đọc Có một phố vừa đi qua phố, em thấy có trích thơ Ad trong sách ạ.

Ad có đọc qua Facebook một số lần :")
Liked by: Su Cừu

Bạn đã bị gãy xương bao giờ chưa? Nếu có, bao nhiêu cái và cái nào?

Chưa. 2 cái, cái nào cũng được :"p

Ad ơi, làm sao để thuyết phục ba mẹ để cho mình sống cuộc sống của mình ạ? Ba mẹ em luôn muốn em ổn định, có công việc ổn định và có chồng sớm, em đang 25. Có lẽ hành động là cách thuyết phục tốt nhất nhưng mọi việc ko thể có kết quả ngay lập tức để ba mẹ thẩy rằng nó ổn.

Nan giải đây. Sao câu hỏi của em lại như đi những nước cờ đẩy Ad vào thế bí. Chúc mừng, em đã thắng, Ad không có câu trà lời :"D
Ad cũng rơi vào tình trạng này năm 20 tuổi. Sau đó Ad in sách và sự thành công của việc này và việc Ad kiên trì sáng tác, ra sách khiến Ad ngày càng chủ động trong việc làm chủ cuộc sống của mình.
Em hãy tạo ra sản phẩm gì đó có sự công nhận của công chúng. Có đám đông lậm lưng như vậy, ba mẹ sẽ sợ em hơn, không dám quấy rầy nhiều.
Cửa sáng duy nhất trong chuyện này là cố thêm 200% vào việc "không thể có kết quả ngay lập tức" để nó trở thành "việc sẽ có kết quả sớm", để nó cứu mình :")

Nếu có một điều để nâng cao/ cải thiện hay thay đổi tích cực về giáo dục, y tế, nhận thức hay tất tần tật mọi thứ trong cuộc sống ở Việt Nam hiện nay, ad mong muốn điều đó là gì?

Phổ biến tập thơ Ra vườn nhặt nắng :")

Bạn có tin vào tình yêu từ cái nhìn đầu tiên không? Vì sao có và vì sao không?

Có tin là có người yêu mình từ cái nhìn đầu tiên. Vì trên trán mình có xăm chữ:
Yêu anh mới được nhìn tiếp :"p

Chẳng hiểu sao em thấy cái bạn chê thơ Ad nghe cứ quen quen.. Mà nếu không phải thơ thì mình gọi chúng là gì đây Ad?

Bố ai biết bạn ấy muốn nói đến cái gì mà gọi tên :"D

Ad ơi, nếu cháu rớt đại học ad cho cháu Ra vườn nhặt nắng với ad nhé? Cháu hứa sẽ không gọi ad là ad Khốn nựa! hị hị

Cháu định phát động trào lưu thi rớt là có thưởng sao :"p

Nói thật thì, thơ của anh nhiều bài em cũng rất thích, nhưng vài bài không thể chấp nhận được. Chúng tuyệt đối không thể được gọi là thơ!

Đúng, vậy thì đừng gọi chúng là thơ :"p

Nếu mong muốn của Ad và mong muốn của Mụp khác nhau, Ad sẽ làm gì ạ? Ad có bài thơ nào để diễn tả điều đó không ạ?

Nghe tim
con nằm nghe tim bố
có thấy nó nói: tôi chỉ là nhịp đập
hy vọng trò này làm bạn vui
và con có thấy sự vui thích của nó
dưới sức nặng của trái đầu nghiêng
vành tai như cánh cửa nối
hai căn phòng thân thể ta
trái tim con đang đáp gì
có phải nó nói:
này trái tim kia
dù căn phòng chứa ông là bố căn phòng chứa tôi
nhưng ông không phải bố tôi
tất cả vấn đề nằm ở đó
15.5.12

Hôm nay là ngày Vật thể bay không xác định của thế giới! Điều đầu tiên bạn sẽ hỏi người ngoài hành tinh là gì?

Còn xèng không, đi uống bia :")
Liked by: Lan Hương

Thi uống bia không Ad :')

Uống bia là hoạt động thưởng thức, không phải để thi thố cố nhồi :"p
Khốn kiếp, đang đêm lại nói đến chuyện này khiến Ad phải chạy đi lấy bia T.T
Liked by: Ashley Nguyen

Báo chí viết rằng một trăm năm nữa không còn loài người Ad ạ. Ad nghĩ sao Ad ơi?

Chơi luôn. Loài người biến mất kéo theo bọn báo lá cải cũng không phải giá quá đắt :"D
Liked by: Lalalala

Ad ơi, chuyện về Khủng long còn nữa không ạ? :')

Thôi, Ad sợ phải chứng kiến nhân vật của mình tèo lắm. Xem Game of Thrones vậy nhé :")
Liked by: Kermit Lan Hương

Ad khốn ơi sao Ad chăm chỉ trả lời thế mà không dịch cho em đi :))

Vì nếu Ad không chăm trả lời, ai sẽ trả lời câu hỏi này cho em đây :"D

Related users

Ad ơi, nếu một người cố gắng làm rất nhiều thứ nhưng chưa có thứ gì có thành quả cả thì người đó có xứng đáng bị đánh giá là vô tích sự không ạ?

Người đánh giá như vậy không xứng đáng để đánh giá.
Cùng lắm đánh giá người ta chưa đủ giỏi hay kém cỏi, ngu ngốc chứ sao lại gọi là vô tích sự :"D

Em xin lỗi vì câu hỏi mắc lỗi type chữ vừa rồi, và cả câu bắn song ngữ này nữa, Ad ạ! :(

Không sao. Chủ yếu Ad bắt lỗi ở cách chấm, phảy.
Chấm, phảy rối loạn mà hay hỏi các thứ vĩ mô Ad mới ghét.
Vì năng lực bình tĩnh kiểm soát dấu câu còn chưa ổn thì nghĩ vĩ mô làm gì cho thêm rối, thêm hâm.
Cứ hít thở chậm rãi đặt cho đúng dấu câu cái đã :"p

Ad ơi, ad thích thơ của Đồng Đức Bốn không ạ? :">

Cũng như với thơ Bùi Giáng, rất rất thích nhiều câu lẻ:
"Ước gì rìa đất ven làng
Đừng chôn tôi lúc còn đang là người"
"Chiều nay Hồ Tây có giông
Tôi ngồi trên sóng mà không thấy chìm"
"Chăn trâu đốt lửa trên đồng
Rạ rơm thì ít, gió đông thì nhiều
Mải mê đuổi một con diều
Củ khoai nướng để cả chiều thành tro"

Bạn gì ơi, đời đ như phim. Có gì nói thẳng ra nhé.

Đời giống phin thì còn làm phin làm gì. Đời giống mơ thì cũng mơ làm gì nữa. Logic hoàn toàn rõ ràng, chưa ai chứng minh được /đời = phin/ hay /đời = mơ/ cả -> lẽ tự nhiên, than phiền giề :")
Liked by: Ashley Nguyen

Ad ơi. Làm gì khi mình làm tổn thương một cô gái ạ? Bản nói rằng, khi đọc những gì con viết, bản cảm thấy bị tổn thương rất nặng. Bản nói, bản không còn muốn làm bạn với con nữa. Nhưng vì đã từng rất quý, nên bản gọi và chỉ xin 5ph. Con nghe bản khóc. Nhưng giờ con ko thể nói sự thật cho bản :(

Mình gây ra thì tự mình giải quyết đi. Cảm giác có thùng rác là Ad backup thì lại gây lại mấy hồi :"p
Liked by: Lalalala

Em cứ băn khoăn không biết khi người ta đã đạt đến cảnh giới chỉ cười hiền hòa lúc nghe chửi thì họ có viết được nữa không?

Viết khi đã thành thói quen, năng lực thì nó như như chơi game, chơi thể thao, chơi nhạc, vẽ...
Dù tâm trạng thế nào, em vẫn chơi game, chơi thể thao, chơi nhạc, vẽ... theo cách nào đó được :")

Ad ơi :D Ad thích thơ của Du Tử Lê không ạ? :D

Rất ít. Nếu thơ những người Ad thích giống chơi ở giải ngoại hạng thì thơ người này về cơ bản ở giải hạng nhất, không gây nhiều ngạc nhiên, các nước đi dễ bị bắt vở. Cũng khó đọc trọn một bài mà không gặp các pha xử lí rườm rà, việc này làm giảm hứng thú :")

(confessionN)Lúc tình cờ phát hiện ra fb của ad, đọc ảnh bìa về gói add friend, em tự nhiên có ấn tượng tốt ngay ấy. Với em, đó là 1 phương pháp thú vị trong rất nhiều những phương pháp tìm một (những) người tri kỉ. Em k phải fr, do chưa hiểu nhiều ngoài những bài thơ thiếu nhi nhưng cảm ơn thơ ad:)

Cảm ơn em :")

Ad ơi, em muốn đọc sách về triết học. Ad giới thiệu cho em vài đầu sách hay web để đọc với được không ạ. Tiếng Việt càng tốt nha Ad ơi :D Em cảm ơn Ad ạ :) Chúc Ad cuối tuần vui vẻ ạ ạ :P

Em cứ tìm 1 cuốn của Nguyên Ngọc dịch 2 tiểu luận /Những di chúc bị phản bội/ và /Nghệ thuật tiểu thuyết/ của Milan Kundera và 1 cuốn tiểu thuyết /Sự bất tử/ cũng của ông này do Ngân Xuyên dịch. Ở đó em sẽ tìm được tên nhiều triết gia cao thủ và cách Kundera (nhà văn Ad đọc lại nhiều nhất) nhìn nhận về họ.
Chúc em những cuối tuần đều vui vẻ như những ngày còn lại :")

Mấy năm trước thơ Ad có rất nhiều hình ảnh to lớn và triết lý vĩ đại. Còn bây giờ, thơ Ad lại toàn những vẻ đẹp thật đơn giản, gần gũi, giản dị. Điều gì đã thay đổi vậy Ad?

Không hẳn vậy. Bài này từ những năm 2000 nhé:
Lén
tình cảm anh dành cho em là cái người ta vẫn gọi nôm na là nhớ
nó khiến anh nôn nao những cảm xúc đại loại như buồn
trong vài khoảnh khắc thời gian có vẻ ngừng di động
và mỗi ngày nó dường như xảy đến nhiều hơn
trong trạng thái tâm hồn nói chung không thể coi là ổn
những nụ cười thiếu vắng và rõ ràng đã méo mó chỏng trơ
nỗi nhớ đến khiến anh quên phải ngủ
lúc ăn cơm, tiếng xoong nồi đũa bát lại vô tình gợi những vần thơ
cho đến một ngày, nỗi nhớ chuyển sang một cấp độ cao hơn là đã thầm yêu
thật ra thì trước đây anh vẫn tưởng nhầm là nỗi cảm
đã trăm ngàn lần anh muốn gọi thành tên nhưng anh không dám
để bây giờ anh cũng chỉ trộm thầm thì:
anh yêu em
----------------
Nó cơ bản chỉ là sự điều chỉnh tỷ lệ chất liệu chứ không phải sự thay đổi toàn thể. Cái gì cảm thấy nói đủ rồi thì giảm đi.
Ngoài ra thì trước đây đời Ad chỉ có nhân loại nói chung để cứu. Sau này có thêm phụ nữ, trẻ con thì nhân loại bé lại, chỉ còn những phiền phức cute, thú vị và Ad thấy mình mới là người cần được cứu :"D

View more

Ad ơi khi nào Em giấu gì ở trong lòng thế tái bản ạ? :(

Tuỳ tiến độ trình bày của Poem nhé, nếu tha thiết thì hãy Spam quấy rầy nó :")
Liked by: Su Cừu Hưng

Ad ơi con đã đặt tập thơ Ra vườn nhặt nắng ở Sài Gòn nhưng không thấy trả lời và thông báo gì cả. Đến nay cũng gần một tháng rồi. Con phải làm sao.

Đau lòng quá, Ad xin phép được xin lỗi con T.T
Có 2 giải pháp:
1. Con có thể mua trực tiếp tại Toa Tàu: https://www.facebook.com/toatauhub
2. Con có thể PM cho Poem là người chép tay và thiết kế cuốn này để bạn ấy Ship nhanh cho con, Ad vừa nhờ được bạn ấy:
https://www.facebook.com/poemxpoemHK11
Cảm ơn con đã không trách.
Bộ phận Ship RVNN, ta hận ngươi T.T
Liked by: CNTP Su Cừu Hưng

Phải làm gì khi phát hiện ra mình chỉ là một loser hả anh?

Ăn mừng phát hiện lớn của cuộc đời.
Chúc mừng em đã đi được một nửa con đường giác ngộ là tìm được sự trung thực với bản thân, không bị ảo như 90% nhân loại cố đi tìm chiến thắng khi mà xác xuất chiến thắng trong nhân loại chỉ là 10% :")

Ad có thích cuốn "Nhà giả kim" không ạ? Nếu có thì trong sách (trang 52) có đoạn nói về một nhà thông thái diễn giải bí quyết của hạnh phúc như sau:"Bí quyết của hạnh phúc là biết ngắm nhìn mọi thứ tuyệt mỹ trên thế gian này mà không hề quên hai giọt dầu trên muỗng". Ad hiểu đoạn này như thế nào ạ?

Chưa đọc, hehe.
Ý của câu này là lúc đang ăn Salad trộn dầu Ô liu trên bãi biển mà thấy gái xinh phía xa xa cũng không nên làm nhểu dãi, rơi dầu trên thìa vì có thể một gã bụng béo đi qua ngay trước mặt có thể hiểu đó là một tín hiệu mời mọc chăng? Và rồi cô gái kia cũng sẽ đi qua, chỉ còn hai giọt dầu óng ánh trong nắng ở lại với bạn để bạn ngắm nhìn và thấy thôi, cũng đẹp đó.
Nhân tiện, Ad cũng xin chia sẻ một tuyệt chiêu khi tham gia giao thông giống như bí quyết kia: Nhìn xa nhưng không bỏ qua nhìn gần:
- Hãy quan niệm mọi thứ trên đường là các tín hiệu, các điểm cố định hoặc di chuyển.
- Mắt bạn tập trung vào vật nào thì đường thẳng nối từ mắt bạn đến vật đó chính là đường kính của quả cầu thông tin mà mắt bạn có thể tiếp nhận.
Đó là lí do mà nếu bạn nhìn chiếc xe ở cuối đường thay vì chiếc xe trước mặt, đường kính của quả cầu thông tin sẽ dài hơn, quả cầu thông tin sẽ bự hơn giúp bạn xử lí được nhiều tình huống hơn.
Nhưng đừng quên, khi bạn nhìn chiếc xe ở cuối đường, những chiếc xe trước mặt, từ bên phải bên trái rẽ ra cũng là các tín hiệu phải tương tác. Bạn phải nhận biết nó cũng nằm trong quả cầu thông tin.
Tuy nhiên, việc này có thể nguy hiểm nếu bạn không thuần thục về điều khiển xe và có kỹ năng xử lí nhiều tín hiệu một lúc. Vì xử lí trên đường còn bao gồm cả yếu tố thời gian. Bạn nên thu hẹp đường kính quả cầu thông tin để đỡ bị nhiễu thông tin nếu bạn cần nhiều thời gian để xử lí tình huống hơn người khác :")

View more

Related users

Ad ơi, ad có tin vào chuyện: trên đời này con người sinh ra với 1 số mệnh khác nhau, có kẻ cực xịn, có kẻ sinh ra đã định sẵn loser không ạ?

Có một vài kẻ như vậy. Nhưng ngoài những người đó, nhân loại đang dần cán mốc 8 tỷ người sống ra sao, thành bại thế nào phụ thuộc nhiều vào nỗ lực bản thân và chính sách của các nhà nước.
Em sinh ra ở một nước văn minh, em có thể thất bại trong việc tán giai, tán gái, mùa đông chỉ có gấu bông ôm, vẫn bị bắt nạt khi đi học, đi làm... nhưng kiểu gì em cũng không dễ mất trắng mọi thứ, dễ bị đói khát như có thể xảy ra ở một nước tồi tàn. Vì em luôn có một phần chiến thắng sẵn là phúc lợi xã hội.
Những người xây dựng phúc lợi xã hội là những người giữ được cảm giác còn được thương yêu, được giúp đỡ cho nhiều loser. Nói cách khác, giữ lại cảm giác đồng loại cho họ. Và cũng là cách để giữ sự an toàn cho mình :")

Thứ cuối cùng khiến bạn hối tiếc khi mua là gì?

Đã mua gì thì không tiếc.
Tiếc là việc làm mất thời gian để làm những việc khác. Luyện cho mình suy nghĩ chín chắn để đừng tiếc.
Nhưng giả sử nếu mua một thứ mà sẽ tiếc thì đó là Bphone.
iPhone của Steve Jobs, chỉ vậy là đủ đảm bảo cho một sản phẩm từ một thiên tài yêu sản phẩm một cách thuần khiết.
Bphone của Quảng nổ đem tự hào dân tộc là thứ mơ hồ nhưng hấp dẫn bọn ngu ra để lấp liếm về chất lượng sản phẩm mà lại đòi cao giá đú với iPhone, chỉ vậy là đủ đảm bảo thất bại cho một sản phẩm.
Nếu iPhone là thứ không chất lượng, người cảm thấy bị sỉ nhục nhất là Steve Jobs. Nếu Bphone tầm thường, ai sẽ tự mổ bụng đây?
Khi bạn làm một sản phẩm, chỉ có sự thành thật với giá trị của bạn và tình yêu với sản phẩm, chấm hết.

Làm sao để hết buồn và thoát khỏi cảm giác hối tiếc quãng thời gian qua, cảm giác bị cheating (Ad nói k nên dùng từ 'phản bội') khi mình vừa nói lời chia tay họ xong thì họ nhắn tin tán tỉnh cô đồng nghiệp của mình ngay hôm sau hả Ad? Em cảm ơn!!

Đi ăn mừng :")

Ad khó chịu khi độc giả viết câu hỏi ẩu Vậy ad tạo icon ẩu thì sao? :"D Ví dụ như icon .")

Ngu. Không phân biệt được giữa đẹp, sáng tạo và ẩu nhưng lại dám khẳng định vội vã. Bớt khẳng định lung tung đi nhé, không là khó phát triển đấy :"p
Không thấy câu hỏi viết ẩu cả về hình thức và chất xám của em nhờ mấy icon của Ad mà trông sang hẳn lên sao :")
Riêng icon .") (bịt một mắt) thì mang một ý nghĩa hay lắm, chỉ một số người đọc được sự tích của nó trên Wall của Ad mới hiểu. Tuy nhiên, hiện tại Ad không phải lúc nào cũng dùng nó theo đúng ý nghĩa mình đặt ra cho nó. Đôi khi, chỉ dùng nó như một thứ lạ, ấn tượng trước đã .")

"Cô đơn là biến chứng Của một cái gì sai Nếu cô đơn quá dài Bạn đang sai, bạn ạ" yêu a nào cũng tưởng như gần cưới đến nơi rồi lại biết các a ấy gái gú tùm lum.nếu ko thấy tin tưởng thì em sẽ k ở lại và cố gắng nữa...Vậy em đang sai cái gì đây Ad ơi.cuộc đời còn nhiều lắm đúng ko những tin yêu?

Chỉ cần thay đổi suy nghĩ là thấy đời đẹp hơn thôi. Không phải đàn ông là cách duy nhất để giúp mình đỡ cô đơn. Luyện sự tập trung, tâm huyết khi viết cái gì đó để câu cú nó rõ ràng, chấm phảy mạch lạc làm Ad đỡ ghét cũng là một cách đó em :"D

Ban đầu người ta cũng kiếm miếng ăn từ tự nhiên vậy. Chuyện gì đã xảy ra?

Nhiều chuyện lắm.
Khi người ta biết bảo quản thực phẩm thì thức ăn trữ được lâu hơn
-> Đỡ phải lo kiếm ăn hàng ngày
-> Thời gian của một ngày có thêm các hoạt động khác, sinh ra nhiều nghề nghiệp, trò giải trí khác ngoài kiếm ăn
Nơi nào có nguồn thức ăn phong phú, không phải lo tích trữ, không tốn nhiều thời gian kiếm ăn thì các sản phẩm ngoài thực phẩm càng được tạo ra sớm và ngày càng nhiều: Đồ trang sức, trò chơi, âm nhạc, điêu khắc...
-> Trao đổi hàng hoá
-> Vận tải phát triển. Những con đường nối các nhóm người được mở rộng. Thế giới dần kết nối, kết nối mâu thuẫn, toàn bọn dở hơi đánh nhau tá lả
-> Những công ty xuyên quốc gia hình thành, cung cấp hàng hoá cho cả thế giới và làm biến mất dần không gian của tự cung tự cấp. Nhà cao tầng được lấp dần lên ruộng vườn, trả lại cho con người những khu đô thị tiện nghi nhưng khi hết xèng thì phải đi kiếm xèng mua thức ăn chứ không có mấy chỗ kiếm thức ăn trong tự nhiên nữa. Câu cá ở Hồ Tây cũng là câu trộm tài sản của người khác. Hết xèng vào Facebook thì làm sao đây. Đâu đào được cáp quang trong tự nhiên.
-> Gần như ai ai cũng phụ thuộc vào xã hội của đồng tiền, tâm trạng bị cuốn theo nó
Hiện tại cơ bản là như vậy nhưng cũng không nên quên rằng việc thu gọn hàng hoá vào đồng tiền và vận hanh tốt cỗ máy kinh tế cũng giúp thực phẩm, y tế, giáo dục đến được với nhiều người thiếu thốn hơn, thêm nhiều người được sống cuộc sống tiện nghi hơn, được trải nghiệm nhiều hàng hoá, phát minh hơn, kết nối nhanh hơn.
Nhưng cũng nên tự rèn luyện kỹ năng sinh tồn để có vài cửa thoát hiểm phòng khi các tập đoàn đa quốc gia trở nên tồi tệ vì đồng tiền bất chấp chất lượng sản phẩm và sự an toàn của người dùng, thiên tai làm đứt gãy mạch vận chuyển hàng hoá hay cảm thấy tự cung tự cấp thì tâm lí đỡ bị bấn hơn. Hoặc ít nhất, rèn luyện việc đó khiến bạn cảm thấy sức sống ở trong mình.
Ném ra ngoài đường anh không chết thì Oke rồi, xã hội nào cũng được thôi. Còn ném phát ô tô cán bép luôn thì là bạn đang bị xã hội tiêu thụ làm đần đi đó :"p

View more

Khi em nói rằng tâm lý sẽ thay đổi, em không mặc định nó thay đổi theo hướng tiêu cực. Đưa ra ví dụ, em chỉ muốn nói sự không ham quyền lực/ bạo lực ad nhắc đến không cố định, và thường không thể chỉ duy ý chí mà giữ được.

Ad cũng không mặc định khi có quyền lực thì tâm lí thay đổi theo hướng tiêu cực. Có những người sẽ toả sáng, cống hiến hơn khi được lãnh đạo.
Nhưng quyền lực là thứ nhiều người thèm muốn mà "ghế thì ít, đít thì nhiều" nên nó sẽ sinh tranh giành, bạo lực, hoặc kín đáo hơn, tính bạo lực của sự tranh giành.
Ý chí để giữ sự không thèm khát quyền lực hay ý chí kiềm chế bạo lực cũng phải nuôi dưỡng vất vả không kém ý chí để đạt đến quyền lực, để thành ông trùm của bạo lực mà.
Nếu muốn thành người tốt hay người xấu, chúng ta đều phải cố gắng và cố gắng không có nghĩa là không thất bại :"D

Chú ơi, bố cháu là người rất cứng nhắc và hay áp đặt. Bố bắt nạt bà nội suốt. Bố bắt nạt cả các bác gái nữa. Bố muốn thay đổi mọi người trong nhà theo khuôn hoàn hảo của bố để mọi chuyện tốt lên nhưng ai cũng mệt mỏi với bố rồi. Cháu nên làm gì đây ;_;

Mua tập thơ thiếu nhi /Ra vườn nhặt nắng/ tặng ổng. Trong đó có bài /Bắt nạt/ đó. Chỉ cần biết phổ biến bài đó là thế giới sẽ an hoà nhanh hơn tất cả các phương pháp khác :")

Ad nhớ bức ảnh cái cô khỏa thân cho mọi người đi qua tùy ý động chạm không? Khi có quyền lực trong tay tâm lý sẽ thay đổi.

Cô đó là Marina Abramovic (xem thêm trên Wikipedia) và đó là một buổi trình diễn nghệ thuật của cô ấy (Performance Art).
Câu chuyện khá phổ biến là cô ấy khoả thân và để rất nhiều đồ vật và cả dụng cụ tra tấn trên một cái bàn bên cạnh và cho phép người xem dùng các vật đó làm gì với cô ấy tuỳ thích và nhiều người đã làm đau, chảy máu cô ấy. Và kết luận của câu chuyện nhắm vào tính dã man của con người khi được cho phép tự do hành động.
Ad không nghĩ vậy, đó chỉ là một trong nhiều sự diễn dịch.
Người ta không thống kê bao nhiêu người không thích tham gia /lời mời tương tác của một phụ nữ khoả thân để nhiều đồ vật tương tác bên cạnh bao gồm cả dụng cụ tra tấn/. Và cũng không thống kê những người đã đối xử nhẹ nhàng với cô/bà ấy.
Cái diễn dịch nặng tính "nhân chi sơ tính bản ác" kia dễ dẫn Ad đến kết luận người diễn dịch là kẻ "You only see what your eyes want to see" (Frozen - Madonna).
Còn khi có thêm bất cứ thứ gì trong tay, tâm lí đều thay đổi vì tâm lí nằm trong cơ thể vật lí, cầm thêm cái gì là nặng thêm cái ấy.
Riêng cầm tiền thì sẽ nhẹ bớt gánh sinh nhai làm nhiều người nhẹ đầu :"D
Một xã hội đần độn là một xã hội mà khi không cầm tiền thì người ta không nhẹ đầu vì sự sinh nhai của người ta phụ thuộc vào tiền và vì vậy, phụ thuộc vào những kẻ in tiền và tạo nên quyền lực cho đám cầm giấy vụn. Đừng bao giờ quên học cách kiếm miếng ăn trong tự nhiên nếu không muốn trở thành nô lệ của các khái niệm :")

View more

ad nghĩ thế nào là công an, họ là người tốt hay người xấu

Là những người có chức năng đem lại thêm nhiều sự an toàn cho công chúng.
Người nào không ham quyền lực và bạo lực và biết kính trọng cái hay, cái đúng thì khó là người xấu :")
Viết câu hỏi ẩu như vậy dù Ad đã lên tiếng nhiều lần, bạn làm Ad bực mình đó nhé .")

Xin lỗi em chỉ muốn làm Ad vui. Em đang muốn đi toilet nhưng lạc vào ask của Ad đọc mê quá, lười cả đứng dậy. Nhưng Ad trả lời mấy câu khốn quá, làm em cười. Em phải đi thay quần đây. Huhu. Thế người ta gọi là yêu Ad vãi... :'(

Trước khi đọc đóng bỉm cho chắc :"p

Chào anh Linh, chia tay khi còn yêu nó sẽ như thế nào ạ? Người yêu em bảo còn yêu em nhưng đã chán em. Anh ấy đi tìm những người con gái khác để tìm cái mới lạ nhưng tình cảm với em vẫn còn, chỉ là vì những cái thói quen lập đi lập lại làm anh ấy chán. Giờ em rối lắm không biết phải làm sao cả

Thử thì biết sẽ thế nào :")
Tin mừng ở đây là có sự thành thật bày tỏ quan điểm, minh bạch hơn Đảng và nhà nước ta.
Như vậy, theo quan điểm, lối sống của người đó, em chỉ là một món ăn trong nhiều món ăn và là một món vẫn chưa bị loại khỏi thực đơn nhưng không phải món chính hay duy nhất.
Chấp nhận được điều đó hay không là ở em.
Và đừng quên, người đó với em cũng chỉ là một món ăn.
Em luôn có quyền bình đẳng.

Chú là manager của Ngọt ạ? Cháu mới nghe 1 show của Ngọt thôi mà thích dã man ý chú ạ xD. Cháu tìm thấy mình trong mỗi bài hát của Ngọt. Rất rất mong chờ các dự án tiếp theo của Ngọt, nhất là album ý ạ :D. hehee cháu chỉ muốn nói vậy thôi.

Chú cũng chỉ là fan cuồng thôi. Vậy là chúng ta có chung một sở thích rồi :"D

Cháu cứ tưởng mình mạnh mẽ lắm. Hóa ra là chưa đủ quan tâm. Bây giờ thì đắng cay zồi.

Cháu hiểu logic hơn rồi đó :")
Liked by: Laurel Phan

Related users

Tại sao con người lại phải làm việc ạ?? Cháu còn đang nghĩ xem định nghĩa công việc là gì.

Đâu có luật nào bắt con người phải làm việc đâu. Thử không làm xem :"D
Liked by: Laurel Phan Huong Do

Ad nghĩ thế nào về người hay phô trương cảm xúc trên face ạ? Hầu như có gì thay đổi đều lên fb thông báo (kể cả mới chụp ảnh thẻ cũng khoe :3) ạ

Facebook là chỗ để làm vậy mà. Giúp thêm bao người tự tạo được niềm vui trong cuộc sống cho mình.
Có Ad là sử dụng sai mục đích, chọn FB là chỗ phô trương sáng tác và bán thuê bao duyệt Wall thôi :"p

Tại sao nên hoàn thành một việc dù đến thời điểm nào đó việc đó đã hết vui và không còn ý nghĩa với mình ạ?

Chắc gì đã nên. Vì đây cũng là tôn chỉ của bán hàng đa cấp và chiến tranh.
Khi thấy nó giả dối và hại người, nhiều người vẫn tiếp tục vì cái cụm "nên hoàn thành" này đó.
Còn nếu nó là cam kết cá nhân, có thể, nó là cách để rèn luyện tính chăm chỉ, kiên trì.
Cũng có khi, nó là cách hoàn thành cho xong để sự hết vui và không còn ý nghĩa không kéo dài thêm khi bạn không dám từ bỏ nó. Việc đi học chẳng hạn.
Rồi về mặt lợi ích nữa, ví dụ trong cuộc thi ăn, đến thời điểm nào đó, việc ăn không còn vui và ý nghĩa nhưng phần thưởng lại là bộ nồi niêu xoong chảo Inox sáng choang chẳng hạn :")
Tuỳ nhé :")

Sau khi người ta đi rồi, chẳng hiểu sao cháu lại muốn người ta đau đớn đến chết đi.

Vì cháu xấu tính chứ sao :"D
Liked by: Ashley Nguyen

Vừa hiểu nhau vừa không hiểu. Sau khoảng thời gian ngắn, mỗi người một nơi. Em bị ám ảnh và em biết anh ấy cũng vậy. Nhưng anh đã không còn độc thân nữa.

Đoạn này mà làm ca từ bài hát là rất đi vào lòng người đó.
Em diễn đạt rất tốt. Nên tận dụng các vấn đề nan giải làm chất liệu sáng tác. Vd như cậu Just Thắng này:
http://www.youtube.com/watch?v=X8VEuuIzryUNguyenTheHoangLinh’s Video 128562142699 X8VEuuIzryUNguyenTheHoangLinh’s Video 128562142699 X8VEuuIzryU

Ad đã bao giờ chọn sai một điều gì trong đời mà nó mang lại nỗi hối hận bự ơi là bự chưa ạ?

Nhiều. Đi vào đường cao tốc chọn sai lối rẽ phải đi thêm hàng chục cây. Vừa đi vừa lo hết xăng, muộn giờ, rẽ sai tiếp :"p

Chú Linh nghĩ như thế nào về tuổi trẻ.

Về mặt sinh học thì còn nhiều năng lượng tái tạo nên tuổi trẻ nói chung có nhiều sức khoẻ và sự hồi phục. Ai đầu tư tuổi trẻ thông minh sẽ làm được nhiều việc nặng và khó hơn lúc về già.
Còn lại thì chung chung, tuỳ từng người. Nên hiểu bản thân sớm để không lãng phí cái tài nguyên sẽ cạn kiệt dần :")

"Đàn bà, càng trải nghiệm càng chán chường." Anh Linh có suy nghĩ như thế nào về nhận định trên ạ?

Tuỳ trình độ trải nghiệm của mỗi người thôi.
Với cả, chán chường nhân loại hay một nửa nhân loại là một thương hiệu tự phong oai như cóc. Ad cũng hay kêu chán phụ nữ vậy cho có vẻ FA là lựa chọn chứ không phải là do trình độ hạn chế.
Chán nghĩa là không muốn đụng đến nữa. Không nên dùng sai từ này :")

Ad ơi, khi em muốn share post của một người em đã follow thì em có nên comment xin phép không hay cứ lẳng lặng share post thôi ạ? Vì khi follow, em không inbox tự giới thiệu hay chào hỏi gì cả. Chuyện này chỉ bé tí thôi nhưng mà em cứ nghĩ mãi không biết làm sao :D

Nếu người đó để nút Share xuất hiện thì em có thể dùng mà. Share có Caption trân trọng thì càng đáng quý :")

Bây giờ một cái nắm tay là bình thường lắm hả bác. Tại sao người ta nắm tay cháu kéo ra phía trước ôm người ta rồi, người ta lại im lặng. Chỉ còn mình cháu ngổn ngang suy diễn... À cháu là cái con đã viết cái ask mà người ta chở cháu đi hết mọi con đường ấy. Huhu cuộc đời tệ quá.

Cháu có 2 vấn đề phải giải quyết nếu không muốn mệt mỏi vì sự không thông suốt trong đầu óc.
1. Mỗi cái nắm tay là chuyện riêng của mỗi người, không liên quan đến "bây giờ" hay "hồi trước", chẳng có "chuẩn xã hội" nào cho việc đó cả. Hãy cảm nhận trực tiếp độ tốt, độ tệ của người ta, đây là chuyện là cá nhân với cá nhân. Và họ chỉ là 1/8 tỷ người hay 1/hàng triệu người quanh nơi cháu sống. Không được nói cuộc đời tệ, trong cuộc đời cũng có Ad khốn chỉ khốn chứ có tệ đâu :")
2. Không ai được nắm tay, được ôm, được chở trên khắp mọi con đường trong suốt cuộc đời. Vật đổi sao dời. Hãy vui vì đã có những phút giây đẹp, đừng nghĩ theo chiều hướng biến những gì đẹp đẽ đã qua thành bóng ma của tiếc nuối làm đen đúa hiện tại. Và hãy thương những người cả cuộc đời chưa được chở qua con đường nào như Ad, toàn phải đi chở người ta, tốn bao tiền xăng T.T

View more

Cảm ơn anh, em ăn nói hơi bỗ bã anh thông cảm. Em sẽ rút kinh nghiệm.

Oke, giữ cho nhạc sạch nhé :")

em đọc bài ra vườn nhặt nắng làm ra được bài nhạc. anh cho em mượn cái tên bài được ko a

:"dc, nếu em đồng ý từ giờ viết gì cho người khác, trình bày trông gọn, sạch hơn để thể hiện sự tôn trọng.

nếu trái đất là hình vuông nó sẽ không phải hình chữ nhật ad ạ :"))

Hình vuông là hình chữ nhật có chiều dài bằng chiều rộng mà .")
Liked by: Su Cừu

Related users

Anh nghĩ thế nào và Anarchist họ nói rằng State là evil, harmful về bản chất. Vậy giả dụ một xã hội không cần police và court thì chúng ta sẽ giải quyết những vụ việc hình sự dân sự bằng luật rừng hay cảm hóa?

Bằng Concept của những người đã đủ trình độ để giải tán được cảnh sát và tòa án :")
Liked by: Huyền Trân Ngô

Tại sao con người lại phản bội ? Ad đã phản bội ai bao giờ chưa ? Và bị ai phản bội chưa ? (nghĩa rộng nha ad ko chỉ là trg chuyện tình cảm đâu)

Dùng từ phản bội là quá nặng. Ai cũng thay đổi, cũng có thể có cách nghĩ khác, cảm xúc khác, thẩm mỹ khác. Và có khi sự thay đổi đó tốt đẹp hơn, phù hợp hơn. Ai hứa gì mà không giữ lời thì gọi là không giữ lời, tự làm giảm chỉ số tín nhiệm. Bạn không thể vì một lời hứa không được thực hiện hay việc người khác không còn theo mình (dù có thể do chính mình đã thành kẻ xấu) để dán từ "phản bội" mang tính huỷ diệt toàn bộ nhân phẩm lên người ta. Ad không gọi ai là "phản bội" cả, chỉ gọi là người không biết giữ đúng cam kết, thiếu uy tín. Và nhìn người đó tầm thường hơn, tránh tiếp xúc nếu họ coi việc đó như không .")

Anh Linh ạ, giả dụ anh là một người đàn ông đã có bạn gái, liệu có khi nào anh đi quá giới hạn với một người bạn thân là con gái của mình ? Liệu đó là tình yêu hay chỉ là nhập nhằng trong những cảm xúc ? Giờ em đang trong vai người bạn gái, biết người đàn ông của mình lừa dối mình, em phải làm sao?

Mỗi người có một cách yêu, một cách chiếm hữu.
Nhưng ở khía cạnh nhân đạo, không có ai thuộc quyền sở hữu của ai cả. Đã qua chế độ sở hữu nô lệ rồi mà.
Em thấy đấy, Ad có bắt ai trở thành người đàn ông của mình đâu .")
Người ta hay nói đến tình yêu lí tưởng là tình yêu vô điều kiện, không đòi hỏi người kia phải làm gì, phải như thế nào thì mới yêu.
Tuy nhiên, tình yêu vô điều kiện và việc mình không thích điều gì đó là chuyện khác nhau. Yêu cũng là tôn trọng sự không thích của nhau.
Nếu người kia làm việc gì mà em rất không thích, thấy đau khổ và khó thích ứng, em hãy nói trực tiếp, nhất là câu "Em phải làm sao?"
Người yêu mình hay ít nhất, tôn trọng mình, là người giải quyết được vấn đề cho mình với người đó :")

Người đó đã chở cháu đi hết mọi con đường trên thành phố này rồi. Bây giờ người đó không còn ở bên cạnh cháu nữa. Cháu làm sao ra đường đây?

Những con đường đó là của chung, là tài sản XHCN, có phải của riêng nó đâu mà cháu sợ. Nếu là của riêng nó thì chắc bố nó là Bí thư Thành uỷ rồi .")

em xin lỗi ad, bài thơ em có xuống dòng, ngắt đoạn đàng hoàng, nhưng mà gửi vào ask không hiểu sao lại thành 1 đoạn không cách dòng như vậy "____"

Không sao đâu nhóc. Nên giải thích để tránh hiểu lầm nhé .")

anh yêu em như cà rem yêu tủ lạnh em thích anh như áo lạnh thích mùa đông. trời rải nắng lông bông cho lòng ấm lại em ơi, đừng ngần ngại để ta lại được yêu thơ em làm trong lúc hơi vui, ad góp ý với ạ :"D

Cho lên báo tường nhé. Chấm, phảy cẩn thận hơn đọc cho đỡ nhức mắt nhé :")
Liked by: Thắng NKĐ

Anh tái bản lại cuốn " Em nghĩ gì ở trong lòng thế" đi ạ. Em nghĩ là nhiều người đều muốn nói và mong muốn vậy như em.

Được nhiều người quý mến tác phẩm vậy là Ad vui rồi, in làm chi nữa cho mệt :")

ad nghĩ sao về bài thơ "Hai sắc hoa ti gôn" ?

Câu hỏi viết quá tháu khiến Ad tức giận không nghĩ được gì :")

tiếp theo (1) Bố em bắt buộc em phải chọn giữa bố và mẹ. Em thương bố và thương cả mẹ. Mẹ em chịu khổ cho tới giờ là vì con. Bố em thì cứ tỏ ra hung hãn và dọa sẽ tự tử nếu mấy mẹ con bỏ bố. Em phải làm sao đây ad. Khi không nổi nóng thì bố em rất tuyệt vời, rất thấu hiểu.

Tìm hiểu tại sao ổng nổi nóng và giữ ổng ở trạng thái không nổi nóng thường xuyên hơn.
Ghi nhận những sự tuyệt vời, thấu hiểu của ổng nhiều hơn.
Mua sách, nhạc, phin hay cho ổng đọc, nghe, xem.
Tìm môn thể dục, thể thao ít gây nổi nóng cho ổng chơi.
Chia sẻ sở thích chung với ổng. Trồng cây, nuôi cá, nói xấu nhà nước...

Em chào ad, Bố mẹ em vốn không hợp nhau, họ lấy nhau chẳng qua vì bất đắc dĩ. Bố em hễ nóng tính lên là như trở thành người khác, mẹ em thì chỉ biết cam chịu suốt bao nhiều năm trời. Gần đây, gia đình mới biết được bố bị ung thư, có lẽ vì vậy mà bố càng lúc càng hung dữ mà la mắng mẹ nhiều hơn. (1)

...

Related users

Bao giờ có đợt khuyến mại add friend giá 0 đồng / năm ông ơi?

2000k/năm là thử thách để độc giả lớn khôn. Đừng bàn lùi T.T
Và nó cũng là đòn trừng phạt kinh tế mà Ad xấu tính đưa ra. Vì sự thiếu nhanh nhạy chớp thời cơ khi nó còn ở mức 500k/năm suốt một thời gian dài.
Đây không chỉ là phạm trù văn nghệ. Đây là phạm trù tinh tế :")

Tại sao phong cách sống khỏe mạnh lại trở nên phổ biến hiện nay?

Vì trước đây người ta chưa đủ khỏe để vác nó đi phổ biến :"p

Ad ơi, vài trò của các ẩn ức ah? Nếu ko còn ẩn ức nữa người ta sẽ như nào? Có ai quăng hết ẩn ức chưa Ad? Ad thì sao? Mà tại sao người có tài không khoáng đạt lại chẳng thể đi xa được?

1. Ẩn ức tạo là nơi tập kết những ức chế:
- Từ di truyền
- Từ những việc không được làm
- Từ những việc không làm được
Khối ức chế này chính là bài toán lớn nhất cuộc đời mỗi người và ai cũng muốn giải quyết nó để đi tìm sự thanh thản lâu dài. Nhưng thường thì ẩn ức trung thành với bản tính của mỗi người đến cuối cuộc đời, chôn họ trong nó.
Vai trò của nó: Vừa là bạn đồng hành vừa là đối thủ của mỗi người.
Nó cho bạn hơi thở mạnh của cảm xúc, sự sống động của bản năng, sự khám phá bản thân nhưng cũng nhiều lúc nguồn năng lượng tối dồi dào này nhấn chìm bạn trong sợ hãi vì bạn không biết nó sẽ đưa bạn đi về đâu dù bạn đã mệt mỏi.
Nó là một đại dương trong bạn và tâm trí của bạn là người bơi.
2. Không còn ẩn ức nữa thì người ta sẽ chủ yếu sống bằng thẩm mỹ. Giống như bạn không thấy báo lá cải kích thích mình nữa nhưng uống rượu vang vẫn thấy ngon.
Tôi có chai rượu vang
Nỗi buồn không đáng kể
Kể nó ra chỉ để
Thấy không đáng mà thôi :"p
3. Theo Ad ghi nhận thì chưa.
Ẩn ức như những khoảng đất trong não mà khi tâm trí bạn tập trung vào những khoảng đất khác thì các khoảng đất ẩn ức này sẽ không được cấp năng lượng để trở nên màu mỡ. Nhiều người đã điều tiết được khá nhiều ẩn ức của mình theo cách này - suy nghĩ mới hơn, mở rộng diện tích trồng trọt trong não.
Khi người ta giảm được nhiều ẩn ức mà người ta lại thích giúp đỡ, dạy dỗ, người ta sẽ trở nên cao đạo hơn trong mắt người khác và đó là lúc ẩn ức /dựa dẫm vào nhau trên lý thuyết/ giữa kẻ cao đạo và đám đông con chiên lại hình thành. Khi lý thuyết trở thành vũ khí lợi hại, sự lắng nghe bị đánh mất.
Khi tâm trí bạn tập trung vào việc tiêu diệt ẩn ức và thêu dệt thêm các khái niệm quanh nó, bạn đang xây dựng một mảnh đất ẩn ức mới của việc tham chữa bệnh trong khi bản thân bạn và người khác có thể đã có đầy đủ kháng thể. Chưa kể, có thể bạn và đám đông của bạn còn hè nhau bóp méo sự phong phú của cuộc sống dựa trên nhu cầu đồng hóa người khác nhân danh cái thiện. Đó là một việc làm thiếu thẩm mỹ hay còn gọi là "cái thiện nhạt nhẽo" (Nguyễn Huy Thiệp).
Quăng hết ẩn ức không phải là thứ tạo nên con người hoàn hảo, chỉ là một trò chơi và chưa có người phá đảo.
4. Ad thích sống với các ẩn ức của mình khi đánh giá cao vai trò và sức sống của nó. Chỉ không thích nó ở người khác :")
5. Có 2 khía cạnh khoáng đạt. Khoáng đạt trong sở thích và khoáng đạt trong lối sống. Thường thì người tài có sẵn sự khoáng đạt trong sở thích. Nhưng sự thiếu khoáng đạt trong lối sống làm họ bị tổn thương nhiều hơn vì họ thấy nhiều sự bất toàn hơn. Bạn biết trò Half Life chứ? Chấp nhặt, mang quá nhiều vết thương thì sẽ trở nên nặng nề, thiếu máu, khó di chuyển xa :")

View more

"Quốc hội là dân, dân quyết sai thì tự chịu"

Ad quyết định cho giải tán Quốc hội để Quốc hội và dân khỏi mất thời gian của cuộc đời tìm cách đối phó, đổ lỗi cho nhau.
Ad quyết rồi, Quốc hội cứ thế mà thực thi, sai Ad chịu :")

Điều quan trọng nhất mà quốc gia của bạn mang đến cho thế giới là gì?

Sự đa dạng :")
Liked by: Ca Cê

Related users

Em là con gái! Em không đau khổ! :)) em vẫn sẽ lượn một vòng quả địa cầu đi tìm 03 quyển sách, rồi không tìm được sẽ dùng đống phẫn nộ để lãng quên nó :(( xin thề!!!

Đa tạ :")

Hem bít. Hem ở Hà Nội. Đồ hứa lèo. Chạy bộ đi. Cái con đường nó nằm có một chỗ hà, hiền lắm <3

Oke, gluck :")

Vì thế mà ngay cái ask sau em đã chêm vào một chữ Hà Nội :-< không đùa đâu em rất muốn mua lại cả ba quyển mà huhu xin hãy cho em một dòng địa chỉ đi ạ huhuuuuuu

Xin lỗi, hehe.
Coffee Bookshop (quán Gia Hiền)12/75 Nguyễn Công Hoan nhé.
Ở đó còn cuốn Egg.
Mấy quyển khác để lúc nào Ad lục đồ nếu tìm thấy sẽ đến lưu kho ở đó.
100 cuốn /Ra vườn nhặt nắng/ ngày 1/6/2015 tới cũng sẽ kí gửi ở đó. 900 cuốn còn lại mọi người google tìm Ivan Tùng để mua.

Bây giờ mà muốn mua Mật thư, Em giấu gì ở trong lòng thế và Hở thì có thể mua ở đâu ở Hà Nội được ạ? :((

Haha, phải giữ lại câu hỏi này để giữ ngữ cảnh câu hỏi tiếp theo :"

Bây giờ muốn mua ba tập thơ "Hở", "Em giấu gì ở trong lòng thế" và "Mật thư" thì có thể mua ở đâu ạ :( hãy cho em một địa chỉ và ngày mai em sẽ phi đến ngay tắp lự để khuân cả ba quyển về huhuuu

Việt Nam :"p

Ad có chăm tập thẻ dục, chạy bộ, đá bóng ... không đấyyyyyyyyyyy

Không. 4 tháng rồi không đá bóng. Cáu bẳn. Ngơ ngác. T.T
Có đội bóng nào đá hay mà hiền ở Hà Nội giới thiệu Ad cho bọn nó với T.T

Cách vượt qua nỗi sợ hãi của bản thân ?

Nó là cả một quá trình được hướng dẫn trên Wall mà để đọc được phải vượt qua nỗi sợ hãi nạp Wall giờ đã lên 2000k/năm :")

Lâu lâu lại vào tặng Ad bài thơ, chả biết đến bao giờ mới mua chuộc được 1 tháng duyệt Wall Free của Ad... :( https://www.facebook.com/NGANH.2912/photos/a.754079231321439.1073741828.651137158282314/880310342031660/?type=1&theater

Cảm ơn em :")
Comment của Ad:
- Bài thơ quá nhiều chữ nhưng không đọng lại được bao nhiêu ý, tứ. Nếu muốn tăng chất lượng sáng tác,
tránh xa cách làm thơ luẩn quẩn, triết lí dở dựa theo vần mà ai có chút kỹ thuật gieo vần nào cũng dễ mắc phải này.
- Nếu gọi đây là một bức thư pháp thì nó quá chật chội, đọc không thoải mái.
Nét chữ có tập luyện và có style riêng, ở một vài bản có thể hợp nhưng nếu nó là kiểu chữ xuyên suốt thì chưa đủ đẹp để đứng quá lâu, quá nhiều. Tham khảo thêm về typography :"p

Ad thấy thơ Tố Hữu như nào? Một số nhà thơ Việt mà Ad yêu thích ah??

"Đẹp vô cùng, Tổ quốc ta ơi!
Rừng cọ đồi chè, đồng xanh ngào ngạt
Nắng chói sông Lô, hò ô tiếng hát
Chuyến phà dào dạt bến nước Bình Ca..."
“Em ơi, Ba Lan mùa tuyết tan
Đường bạch dương sương trắng nắng tràn"
"Nửa vòng trái đất rẽ tầng mây
Anh đến Cuba một sáng ngày
Nắng rực trời tơ và biển ngọc
Đảo tươi một dải lụa đào bay
Em ạ Cuba ngọt lịm đường
Lúa xanh đồng bãi biếc đồi nương
Cam ngon xoài ngọt vàng nông trại
Ong lạc đường hoa rộn bốn phương"
"Từ ấy trong tôi bừng nắng hạ
Mặt trời chân lý chói qua tim
Hồn tôi là một vườn hoa lá
Rất đậm hương và rộn tiếng chim...
Tôi buộc lòng tôi với mọi người
Để tình trang trải với trăm nơi
Để hồn tôi với bao hồn khổ
Gần gũi nhau thêm mạnh khối đời
Tôi đã là con của vạn nhà
Là em của vạn kiếp phôi pha
Là anh của vạn đầu em nhỏ
Không áo cơm, cù bất cù bơ..."
"Nhiều đấy ư em, mấy tuổi rồi?
Hai mươi! Ừ nhỉ, tháng năm trôi!"
Đó là một số đoạn trong thơ Tố Hữu thấy rất đẹp về nhạc tính và hình ảnh. Thơ Tố Hữu gây hấp dẫn với nhiều người cũng nhờ khả năng này. Hồi Ad nhỏ thấy người lớn cứ ngâm nga mãi mấy câu đó.
Nhưng vì quan điểm khá xuyên suốt được Tố Hữu thể hiện trong thơ là /thơ được ưu tiên để phục vụ chính trị/ nên nhiều bài cũng bullshit, dở hơi, phản bội nghệ thuật lắm.
Một số nhà thơ Ad thích đã liệt kê ở câu trả lời nào đó :")

View more

Vào những ngày đại lễ của cả nước như thế này, anh thường hay nghĩ đến điều gì?

Lại phải đi du lịch rồi T.T

Có những người chỉ khi về đêm mới làm việc hiệu quả. Bạn thì sao?

Không chỉ màn đêm là đối tác chiến lược của Ad :")
Liked by: Ca Cê Thư Anhh

Related users

Ad nghĩ thế nào về việc hút thuốc lá ạ?

Rất độc hại cho hô hấp và sức khoẻ người hút, người ở cạnh người hút thuốc.
Làm cho nhiều người khó chịu hơn là thoải mái.
Lí do nó còn tồn tại trên diện rộng:
- Nó là thói quen lâu đời. Có lẽ ngày xưa sét đánh làm cháy những cây thuốc lá mọc trong tự nhiên, bọn thổ dân đi săn qua hít phải thấy phê quá bèn cầm mấy cái lá cháy lên hút thử tạo nên nguyên nhân gây ung thư cao nhất ngày nay.
- Người ta thích hiệu ứng khói lửa do việc châm thuốc, hút thuốc tạo ra. Tính trò chơi.
- Công cụ như "miếng giầu làm đầu câu chuyện".
- Bán thuốc lá siêu lợi nhuận, nhất là khi nguyên liệu làm thuốc không phải luôn là lá cây thuốc lá mà là giấy được tẩm ướp nicotine và nhiều thứ khác không được khuyến cáo rõ ràng trên bao thuốc. Đây cũng là một loại thuốc tạo cảm giác đỡ cô đơn hoặc tạo hình ảnh cô đơn giả dối nhưng không có hướng dẫn sử dụng. Các tập đoàn thuốc lá quá mạnh để dễ dàng biến bạn thành user và bị phụ thuộc vào việc hút thuốc thường xuyên.
---
Con người ta không ngừng tự huỷ mình để có dáng vẻ trưởng thành hay để vùng vẫy khỏi nỗi cô đơn nhưng khi bạn đánh mất sức khoẻ mà bạn lại quen huỷ hoại bản thân, bạn sẽ phải sống với cơ thể và tinh thần mà mình đã bị huỷ hoại. Hãy biết lúc nào cần vực dậy sức khoẻ và sử dụng ít các chất gây hại hơn.
Ad cũng là người hút thuốc lá nhưng đang giảm số lần đi mua và tăng số lần từ chối khi được mời :")

View more

Phim khiêu dâm có hại không? Nếu xem thì nên xem bao lần một tuần ?

Có, nếu nó làm bạn chán các thứ khác, khiến dần dần nó trở thành niềm vui duy nhất và trở thành góc nhìn duy nhất khi bạn nhìn vào nhân loại và động vật :"D
Nên xem ở mức nó không biến bạn thành như vậy.

Ad có tin vào tâm tinh tôn giáo hay nhân quả ko ?

Ad chỉ coi đó là 3 thứ, 3 chủ đề trong bất tận các câu chuyện và hiện tượng của cuộc sống.
Với cách nhìn nhận đó, Ad không thể sử dụng phiên bản tư duy nhị nguyên toàn triệt, chỉ có yes or no.
Yes or no mới chia thế giới thành tin và không tin rồi tức nhau vì khác chiến tuyến. Ngu thế chứ lại :"(
Trong khi, còn ty tỷ thứ đâu liên quan đến niềm tin. Anh theo đạo A, tôi theo đạo B thì chúng ta vẫn cùng học chữ cái A, B mà.
Cái gì mình chưa rõ nó là yes or no thì dù câu hỏi yes or no được đặt ra, nó không có nghĩa là câu trả lời nằm trong phạm vi giới hạn của câu hỏi.
Ad quan sát những chủ đề trên như một hiện tượng với quan điểm cái gì muốn mình tin cái đó sẽ đến thuyết phục trực giác và nhận thức của mình :")

Ad ah, tại sao người vô duyên cứ nghĩ mình thẳng thắn vậy??

Đã vô duyên thì suy nghĩ cũng khó lành mạnh lắm.
Nó đơn giản là sự thích biểu hiện nhưng lại không cảm giác được phản ứng xung quanh không có nhu cầu thưởng thức.
Đến một lúc nào đó, người vô duyên sẽ cảm giác được sự phô của mình khi không ai hưởng ứng. Trước sự bẽ bàng này, họ sẽ lựa chọn 1 trong 2 hướng:
- Lắng nghe hơn, phô bày ít đi, điều chỉnh lại mình.
- Trốn tránh cảm giác cô đơn và phản ứng khó chịu của người khác bằng việc tìm mọi cách biện minh cho mình. Ví dụ: Tôi chỉ là người thẳng thắn. Xã hội không dám thưởng thức sự thật.
Sự biện minh này chỉ là một động thái yếu đuối, chui thêm vào vỏ ốc và gia cố cho nó chắc chắn hơn.
Chọn cách này, họ bị sự vô duyên và yếu đuối nuốt mất mình. Vô duyên trở thành thói quen sâu đậm, thành nghề nghiệp và nó dần trở thành bản chất. Sống với một người như vậy và người đó lại là chính mình là một cực hình.
Nhiều người quay trở lại với cách ở gạch đầu dòng đầu tiên nhưng quên mất là sự tha thứ, yêu thương của xã hội là rất có giới hạn :")

View more

Làm thế nào để giảm hay bỏ thói quen bực bội gắt gỏng hả Ad?

Ad cũng đang tự hỏi câu này đây T.T
Có lẽ nên đi vòng quanh thế giới, bắt tất cả mọi người bỏ các thói quen làm mình bực bội gắt gỏng.
Còn nếu thấy vậy gian nan quá thì tập nhịn thở tối đa có thể nhé.
Nhịn thở và đếm giúp chúng ta có điều kiện làm quen với sự khó chịu, nhận thức và kiềm chế nó tốt hơn. Nhịn thở và đếm là phát minh về kiềm chế cơn giận rất hiệu quả bao đời nay, không phải chỉ tồn tại trong truyện tranh đâu :"p
Tóm lại, chăm chỉ tập nhịn thở và sau đó là hít vào thở ra thoải mái giúp nhận thức cơn giận. Đây cũng là cách thiền đơn giản nhất, đỡ phải nhớ lí thuyết.
Liệu pháp:
Lúc cơn khó chịu dâng dần lên thì bắt đầu nhịn thở, hít thở sâu, nhẹ nhàng, điều hòa hơi thở cho cơn giận nó bốc hơi thành hơi nước bay ra ngoài.
Khi bạn đang nóng giận mà bạn quay trở lại với bài tập /Nhịn thở và đếm, hít thở sâu/, bạn sẽ quên mất vụ việc, tự nhiên bị tập trung vào trò chơi có độ khó cao này hơn là quan tâm đến ba thứ làm bạn bực kia.
Khi bạn nhịn thở, bạn cũng nhận ra sự hạn chế của bản thân, bạn giỏi đến mấy, bạn đâu trụ được tới 5 phút.
5 phút không có bạn gái không sao chứ 5 phút không có không khí là không còn cơ hội gặp bạn gái.
Facts:
- Theo Wikipedia, kỷ lục nhịn thở của thế giới là 22 phút lập bởi Stig Severinsen:
http://en.wikipedia.org/wiki/Stig_Severinsen
- Nhịn thở không bao giờ chết được và còn giúp bơi tốt hơn :")
- Nếu chết là do bạn nhịn thở sai cách, không phải do Ad xui dại :"p

View more

Em biết làm gì đây Ad khi em sắp thất nghiệp, không có tiền, ko giỏi ngoại ngữ, e lại sắp U30 nữa. Huhu. E chẳng biết làm gì lúc này cả

Em sắp thất nghiệp, không có tiền, ko giỏi ngoại ngữ, không còn quá trẻ.
Em có nhiều cái Không quá.
Trong khi ông Phật thì phải hàng ngày vất vả đi kiếm cái Không. Em giác ngộ rồi đó.
Có nhiều câu hỏi tương tự như câu hỏi của em trong phần Hồ sơ, cuộn chuột đọc nhé :")

Cách nhận biết người đàn ông keo kiệt ?

Thôi. Làm vậy bọn đó lại ghét Ad vì bị bắt vở, không lấy được vợ.
Keo kiệt là thứ quá dễ nhận thấy. Nếu không tự nhận ra thì bị nó lừa là đúng rồi :")
Liked by: Thắng NKĐ

Ad ơi Ad có nghĩ em bị bệnh gì không ạ em có thể sáng tác một bài thơ hay truyện nhưng lại không thể làm bài văn cô giao được dù nghĩ mấy ngày liền rồi? Hay em cũng chỉ là không hợp nghề đi học T.T

Việc đó là bình thường, chúng ta làm tốt hơn việc mình thích.
Nhưng làm bài văn không phải một thứ tệ. Và nó là một thứ dễ.
Cản trở chủ yếu ở đây là 2 thứ:
- Định kiến về nó.
- Năng lực không đủ để vượt qua thứ dễ
:")

Em nhớ ask của Ad có câu nào Ad trả lời về yêu thương mà T.T Em nhớ nhầm hay Ad xóa rồi chăng?

Xác suất em nhớ nhầm là cao vì Ad không xóa câu trả lời theo hướng hủy đi. Chỉ xóa để câu hỏi quay lại mục Câu hỏi và mình sửa câu trả lời cho xịn hơn rồi up lại. Ad khá cẩn thận việc này nên chắc không xóa nhầm :")

Ad chỉ giúp em cách rửa bát vừa nhanh, vừa sạch , vừa gọn , vừa vui , vừa nam tính đi với . Em chưa lấy vợ, nên nhìn chung toàn tự rửa trong cô liêu thôi,nhiều lúc buồn ghê. Ad sáng suốt, ánh sáng của Đảng soi đường giúp em với. T_T

Phiên bản này là phiên bản rửa bát bố Ad dạy:
- Đổ đồ ăn thừa trên bát đĩa vào sọt rác.
- Tráng qua các vết bẩn lớn dưới vòi.
- Rửa xà phòng chỗ bát đĩa vừa tráng.
- Tráng sạch xà phòng dưới vòi.
- Úp bát vào rổ, vẩy ráo nước hoặc lau khô trước khi xếp lên giá.
Nếu có 2 ngăn chứa thì trong lúc thao tác ở ngăn này, xả đầy nước vào ngăn kia để xử lí xong cái nào cho sang ngâm luôn, giảm vết bẩn và xà phòng giúp khâu tráng cuối cùng nhanh hơn.
Mỗi lúc chuyển bát đĩa từ ngăn này sang ngăn kia lưu ý xếp gọn để tiện xử lí.
Điều thú vị ở đây là việc sắp xếp, phối hợp để các thao tác như thể 2 người đang rửa bát, như vậy sẽ đỡ thấy nhàm chán hay cô đơn. Ví dụ, trong lúc đổ đồ ăn thừa thì xả nước vào bồn. Lúc tráng sạch thì một tay tráng, một tay úp bát. Tốc độ nhanh nữa thì có thể làm thơ, tâng bóng.
Sẽ có lúc bạn cảm thấy bạn là công nhân dây chuyền đang hăng say lao động. Bạn càng xếp gọn gàng, hợp lí, thao tác chính xác trôi chảy thì bạn càng cảm thấy mình đang lao động văn minh trong công nghiệp làm sạch. Bạn cũng thấy cả vẻ đẹp của việc sắp xếp bát đĩa thông minh, mỗi lần rửa tiếp theo là một lần xếp gọn và đẹp hơn.
Nếu bạn có bồn rửa rộng thì khi tốc độ rửa bát đã cao, có thể bỏ bớt công đoạn. Sau khi loại bỏ các vết bẩn lớn, bạn có thể rửa và tráng trực tiếp dưới vòi mà vẫn tiết kiệm nước khi rửa nhanh :")

View more

Ad ơi, e đang thấy bản thân tụt dốc không phanh. E chọn cách ngủ vùi rồi bỏ rơi tuổi trẻ. Năm nhất e năng nổ, tham gia này tham gia nọ, học hành cũng ổn. Mà năm nay, em lười k tham gia 1 thứ gì, tối thức đến 2,3h sáng, sáng thì ngủ đến trưa mới dậy. Rồi vác cặp đi học. Nó cứ thế diễn ra.

Giống giai đoạn đen tối của Ad quá :")
Muốn thoát khỏi cảm giác Zombie thì làm như sau:
Ngủ sớm để dậy sớm.
Ngủ sớm bằng cách nào?
Làm sao cho đến tầm 8-10h tối là buồn ngủ.
Hôm trước thức khuya thì hôm sau, (lúc buồn ngủ buổi sáng và chuẩn bị ngủ bù theo thói quen), đặt báo thức để chỉ ngủ 2 tiếng.
Cố hết sức để dậy sau 2 tiếng ngủ đó.
Dậy tập thể dục, tắm để tỉnh ngủ.
Chuẩn bị sẵn việc gì đó thú vị để làm trong vài tiếng.
Cơn buồn ngủ tiếp theo có thể kéo đến sớm vào buổi trưa hoặc chiều. Nếu thèm ngủ quá có thể ngủ nhưng chỉ ngủ 1 tiếng. Đặt chuông báo thức và phải dậy ngay khi chuông reo. Cố gắng toàn tập để chiến thắng bản thân vì lần đầu luôn là lần siêu quan trọng.
Làm tiếp việc gì đó yêu thích.
Đến tối, cơn buồn ngủ sẽ đến. Cưỡng lại đến tầm 9-10h tối là được thả lỏng chìm vào giấc ngủ rồi.
Não quen với 2 tiếng chuông báo thức trước đó sẽ khiến em tự tỉnh dậy sớm sau nhiều tiếng ngủ sâu.
Tập vài hôm như vậy là em tìm lại được cảm giác dậy sớm.
Nhưng còn một cảm giác khó chịu hơn, cốt lõi hơn là "Dậy sớm để làm gì?"
Giấc ngủ đôi khi để ta trốn tránh ngày mới.
Để không trốn tránh nó thì lại phải tìm tiếp cảm giác mới mẻ trong mỗi ngày. Tìm những việc, những sự tập luyện để mỗi ngày đều có thứ cần làm, phải làm đều đặn. Nếu nhờ được ai đó nhắc mình việc này thường xuyên thì rất tốt.
Chạy bộ, bơi, đá bóng là 3 thứ phổ biến :")

View more

Điều gì/Người nào gây ấn tượng nhất với anh thời còn tham gia các forum?

Ấn tượng nhất chính là bản thân công cụ forum - phát minh cung cấp cho người dùng internet môi trường thảo luận, trao đổi thông tin, xuất bản tác phẩm.
Ngày xưa khi diễn đàn ttvnol.com xuất hiện, với hàng trăm forum nhỏ nhiều chủ đề, nó trở thành một sân chơi khổng lồ cho cả triệu người thể hiện bản thân và cập nhật xã hội một cách thuận tiện. Đó cũng là nơi đầu tiên Ad giới thiệu tác phẩm, ở topic "Mong mọi người góp ý cho", năm 2002.
Sau này Ad tham gia thêm tnxm.net. Ở đó, ấn tượng nhất là Gaup (Gấu) và Lãng Tử (Lạng 4`). Đều là những người có những bài viết đọc thích thú :")

Related users

Em chào ad, Có lẽ em cần lời khuyên của ad. Em càng lúc càng ghét đảng và nha nước ad ạ. Em cảm thấy đó chính là cái căn nguyên của bao nhiêu sự đáng thương của Việt Nam hiện giờ.

Cả nước có khoảng 2 triệu Đảng viên/90 triệu dân thôi. Nếu cảm thấy phiền nhiễu, hãy chỉ để phần phiền nhiễu này chiếm 2/90 = 1/45 thời gian của mình. Căn nguyên chính của sự đáng thương là mang lòng căm ghét 24/24 đó :")

Ad ơi nếu bị thất tình mà mình chẳng buồn thì có phải là mình chưa yêu phải không ạ?

Cuối cùng, điều em quan tâm nhiều vẫn là em muốn xem mình đã đạt được thành tích "yêu" chưa.
Việc này không có gì phải xấu hổ, đa phần mọi người đều vậy, xem mình đạt được thành tích gì, trong tình yêu cũng không phải ngoại lệ. Là do tò mò, ham hiểu biết thôi mà.
Cố buồn cho đúng chuẩn thất tình của người khác mới là nguy hiểm.
Sống tích cực vậy là tốt :")

Hồi đi học có ai bắt nạt ad ko?

Có. Chủ yếu là thầy cô. Dạy đâu có nhiều hứng thú đâu mà bắt người ta ngồi im lắng nghe quá T.T
Còn về bạn bè hay lớp khác bắt nạt thì gần như không hoặc có cũng chỉ trong thời gian ngắn.
Hồi cấp 1 có 1 bạn hay xô đẩy Ad trong giờ chào cờ. Sau thấy không xô đẩy nữa. Cũng không nhớ vì sao. Không có án mạng ở đây nha :"p
Hồi cấp 2 có 1 bạn cùng lớp, về cùng tuyến xe bus và cùng đường đi bộ về nhà. Học dốt, to con, không có xèng ăn quà vặt như Ad, đó là lí do chính nó muốn bắt nạt Ad thì phải vì Ad đâu đụng gì nó đâu. Sau vài lần đánh nhau thua thì Ad phải cầm gạch (giả vờ) lùa. Sau không thấy bắt nạt nữa.
Một bạn nữa thì làm trưởng phòng bán trú, lúc đó Ad là lớp trưởng. 2 thằng đều xấu tính, không phục nhau về sức khỏe, tốc độ và cách điều hành công việc nên hay hầm hè. Một hôm có cớ gì đó nên đá nhau ở sân trường. Đá ngu nên 2 cái ống đồng va vào nhau đau điếng. Mỗi thằng im lặng ôm ống đồng rồi từ đó hết vấn đề.
Hồi lớp 10 thì một hôm giờ ra chơi mệt quá nằm gục xuống bàn có một bạn đến búng tai. Không có thù hằn gì hết, chỉ là ngẫu hứng. Nó búng tai hết giờ ra chơi Ad vẫn nằm im rồi lúc ngồi dậy coi như không có chuyện gì xảy ra. Sau nó cứ khen Ad học thông minh chắc để xin lỗi.
Kể từ đó, chỉ còn phụ nữ bắt nạt Ad. Chỉ còn phụ nữ mới có thể làm Ad đau lòng T.T

View more

Vấn đề nghiêm trọng nhất trên thế giới là gì?

Nghiêm trọng hóa vấn đề.
Tiếp theo là chiến tranh, nạn đói, thiếu thốn y tế tốt và nước sạch, bạo hành thể xác và tinh thần, những kẻ xấu nắm giữ pháp luật, cướp chó.
Nên gọi nạn trộm chó là cướp chó vì tính chất tàn bạo hơn ăn trộm nhiều. Và chó với nhiều người, không phải đồ vật, là người bạn thân. Nếu trộm chó mang vũ khí theo thì có thể gọi là cướp có vũ trang.
Tất cả các vấn đề này có thể giải quyết cực nhanh với sự hỗ trợ từ thiện và công nghệ từ những người giàu và tử tế hàng đầu hành tinh như Bill Gates, Mark Zuckerberg, Warren Buffet và rất nhiều người có thể không giỏi bằng họ nhưng cũng rất giỏi và có khi còn tốt hơn. Họ đang làm rất tốt việc của mình.
Trở ngại là những kẻ xấu nắm giữ pháp luật luôn làm chậm tiến độ phổ biến của điều tốt và những người thích nghiêm trọng hóa vấn đề nghĩ thế giới chỉ thay đổi được bằng cách lật đổ chính quyền của những kẻ này mà quên rằng, thế giới không cần điều hành bởi những người mặt cau có như bạn hay kẻ thù của bạn :")

View more

Nhưng trên thực tế thì người ta chia ra: động vật ăn thịt và động vật không ăn thịt mà, Ad nghĩ sao?

Con người cũng chia ra làm động vật ăn thịt và động vật không ăn thịt (người ăn chay).
Con người, đi từ việc giảm xác suất bị động vật khác và đồng loại ăn, bắt làm nô lệ, đánh đập thường xuyên là một quá trình dài đấu tranh, thiết kế cho tự do, tăng sự an toàn trong cuộc sống và phổ biến những giá trị đó. Tăng tự do, an toàn là tăng được rất nhiều cảm giác hạnh phúc.
Động vật không có quá trình đấu tranh khốn khổ này với con người như con người đã phải đấu tranh với những con người dã man, tài giỏi, thu hút.
Mặc dù động vật không có ngôn ngữ để hùng biện, đàm phán, không có kỹ năng đấu tranh với con người trên mặt trận tư tưởng và nhiều con cũng ăn thịt, ăn thịt người nhưng không có nghĩa là chúng đáng bị ăn, bị giết. Nhưng thực tế thì động vật bị săn bắt và nuôi để ăn, mặc, đánh đập trút giận là hàng tỷ con mỗi năm.
Về mặt hiệu quả của việc giảm ăn thịt con gì, nó phụ thuộc và tình yêu của những người đối với con vật đó, loài vật đó. Bạn yêu việc gì, bạn không muốn việc gì, bạn phải dành thời gian cho nó, suy nghĩ giải pháp và hành động cho điều đó. Hành động thiết thực nhất là bạn không tham gia kích cầu bằng việc ăn. Hành động sâu sắc nhất là bạn suy nghĩ cho cả những người ăn.
Tại sao họ ăn?
Cái gì có thể làm giảm, thay thế thói quen ăn thịt?
Song song quá trình nhân loại giảm ăn thịt, làm sao nuôi, kế hoạch hóa được sự sinh sôi của động vật?
Gia súc sinh sôi sẽ khiến chúng tràn trở lại về tự nhiên, nguồn thức ăn dồi dào làm sinh sôi thú dữ ăn thịt và dễ làm tăng tốc độ lan truyền bệnh dịch do khi có nạn dịch (khó kiểm soát như với con người), làm sao để con người an toàn?
Không ăn thịt và ứng xử thông minh với các động vật ăn thịt là một trong những việc khó nhất thế giới và đòi hỏi nhiều trí tuệ, hành động, lao động nhất :")
Giải pháp của Ad:
Với những nghiên cứu đột phá về vũ trụ và thám hiểm không gian hiện nay, sớm tăng cường giáo dục về không gian, vũ trụ, thể chất để con người sớm thích nghi với đời sống mới ở những không gian mới. Chẳng mấy chốc mà người ta sẽ xử lí được việc tăng dân số bằng việc xây dựng các thành phố trên không. Rồi cứ thế lấn đất ra không gian, hành tinh khác khi con người sinh sôi.
Mặt đất trả lại sổ đỏ hoang dã cho động vật sinh tồn tự nhiên. Thấy con vật, loài vật nào bị áp bức mà muốn sống tử tế, không làm hại thì cẩu nó lên sống cùng.
Nhà tập thể, chung cư, Tivi, màn hình máy tính, thiết bị cầm tay, công sở là bằng chứng rõ ràng nhất cho thấy con người chỉ cần hàng ngày sống với vài cái hộp là đủ.
Cần, thích trải nghiệm sinh tồn, hiểu đời sống động vật và đời sống động vật khi có mình thì đi du lịch trở lại mặt đất, thăm vườn bách thú không có hàng rào.
Mở rộng được không gian để không ai còn biện minh được cho sự tranh giành, khó tính vì sự thiếu không gian là hết cãi nhau, oánh nhau. Sợ lúc đó cô đơn quá lại hiểu ra cãi nhau, oánh nhau cũng chỉ để cho đỡ cô đơn vì ngu quá và không sống với cái ác thì không chịu được :"

View more

Điều đầu tiên xuất hiện trong đầu bạn vào sáng hôm nay là gì?

Còn 2 tuần để minh hoạ /Ra vườn nhặt nắng/ thôi đó Ad khốn T.T
Liked by: Ha Doan

Ad đa˜ học tiếng Anh như thế nào?

Bố Ad dạy đếm và các từ đơn giản như "orange", "apple" khi Ad 5 tuổi. Sau đó, ổng mua cho Ad một cuốn sách tiếng Anh thiếu nhi đầy hình minh hoạ rất đẹp và cả băng nghe kèm. Nhờ hành trang tuổi thơ đó mà Ad học tiếng Anh cơ bản ở trường rất thoải mái.
Nhưng cũng chỉ ở mức giao tiếp thông thường, đọc sách đơn giản, hiểu lời bát hát, viết tiếng Anh theo lối viết tiếng Việt.
Sau này thấy mình nghe kém quá thì Ad cày thêm phin có phụ đề và không phụ đề. Vẫn đang tiếp tục học theo cách này :")

Ad thấy con gái mặc bikini có đẹp ko ạ? Klq đến câu hỏi nhưng mà em thích mặc bikini lắm, mà bụng bự ạ :"(

Đẹp như mặc đồ lót.
Bụng bự mặc không sao vì đa phần những người trên bãi biển hay bể bơi đều như vậy. Ở các cuộc thi hoa hậu thì không nhưng em không định tham gia, đúng không :")
Liked by: Gạch Phồng

Quan điểm của Ad về việc ăn chay? Ăn thịt có phải là trái đạo đức trái lương tâm không? Và liệu ăn thịt khi không trực tiếp giết con vật,không sai bảo người khác giết con vật, và không biết người khác giết con vật vì mình - điều đó có thể là một loại ăn thịt hợp đạo đức không?

Đạo đức là một luật chơi khó. Nó không phải thứ luôn hoà hợp được với bản năng, bản tính của con người.
Trong trò chơi đạo đức lại có nhiều mini game.
Bạn không có sẵn đạo đức hoàn chỉnh. Nếu bạn muốn có nó, bạn phải phấn đấu để có được các Trophy (Cúp chiến thắng) trong các mini game để hoàn thiện phiên bản đạo đức của mình.
Có người phấn đấu theo các tiêu chí chiến thắng về đạo đức người khác đặt ra. Có người phấn đấu theo cách làm việc tốt mình muốn làm, do cảm xúc, nhu cầu về việc tốt.
Không ăn thịt chó, không ăn thịt, không làm đau động vật là hướng đến các Trophy như vậy, một cách hình thức hoặc sâu sắc.
Ăn thịt là dã man. Nó là nguyên nhân dẫn đến việc làm đau và tiêu diệt sinh mạng khác trực tiếp hoặc gián tiếp.
Các cách ăn thịt và nguyên nhân ăn thịt như tình tiết giảm nhẹ chỉ phần nào làm giảm sự dã man đó.
Ngoài thời gian ăn thịt ra thì những người ăn thịt còn dành thời gian làm nhiều việc khác nữa. Hy vọng các việc đó bớt dã man vì lượng dã man bản năng do ăn thịt đã là khá lớn rồi.

View more

Việc làm có trả lương đầu tiên của bạn là gì?

Dạy tiếng Anh cho mẹ và chị họ năm 12 tuổi. Lương đủ mua truyện tranh và ăn quà vặt. Sau đó, Ad cũng kiếm được tiền 200k/buổi từ dạy tiếng Anh cho em trai và anh họ. Tuy nhiên, 4 người này, kể cả Ad là 5, đều không thành công về tiếng Anh :"

Related users

E thích những notes nho nhỏ của anh. em thấy a viết văn hay hơn thơ. Hay a xuất bản tạp văn đi. em chờ người nơi ấy.hí hí

Cảm ơn em :")
Chờ tiếp cho vui nhé...

Anh học đại học nào hả anh?

Ngoại thương.
Ad ở đó khoảng 1,5 năm rồi quyết định bỏ vì không hợp với nghề đi học.
Mất thêm 1,5 năm nữa để trình bày rõ ràng quyết định này và đấu tranh, thương lượng với phụ huynh rằng mình sẽ sống được bằng kho sáng tác của mình. Đợt đó tinh thần khổ vãi T.T
Phụ huynh không can thiệp vào việc Ad cần trang bị gì cho bản thân nữa sau khi tiểu thuyết /Chuyện của thiên tài/ được in với sự giới thiệu rất nhiệt tình với cái mới của anh Hồ Anh Thái.
Đông A của anh Trần Đại Thắng in cuốn này. Làm việc với Đông A rất dễ chịu. Nhưng chắc chẳng nhà sách nào dễ chịu khi làm việc với Ad T.T
Từ đó đến giờ, Ad đã in 6 cuốn sách. Sau mỗi cuốn thì phụ huynh càng nguôi ngoai câu chuyện chiến tranh học đường với Ad ngày xưa. Sản phẩm của bạn là giá trị của bạn :")
Sau một thời gian số phận xô đẩy thì đến câu chuyện về gói Add Friend 500k huyền thoại hiện nay.
Việc Ad bỏ đại học hay bị lấy làm ví dụ cho việc bỏ đại học vẫn Oke. Việc này không đáng khoe và không đáng làm gương chút nào vì nó chẳng phản ánh được gì việc Ad đã có kho tác phẩm sáng tác từ nhỏ để chống lưng, đang có kỹ thuật viết khá cao, đang yêu thích việc viết và đang rất chăm chỉ với nó khi quyết định thôi học đại học. Ở đây chỉ đơn giản là dừng một lao động tốn khá nhiều thời gian là đến trường học các lý thuyết mình không thích, hoàn thành bài tập, ôn thi để đầu tư cho lao động khác phù hợp hơn, mình giỏi hơn.
Lời khuyên chen ngang của Ad khốn: Bạn bỏ học hay không, đó là việc của bạn, đừng dại dột đem Ad khốn học dốt ra động viên. Ad đâu có lấy Bill Gates ra làm bình phong đâu T.T
Giờ khá nhiều người gọi Ad là thiên tài. Không hiểu gọi theo chị Lê Thị Huệ chủ biên gió gio-o.com, theo bài giới thiệu của anh Hồ Anh Thái, theo cảm thụ tác phẩm hay do tên tiểu thuyết của Ad đã thao túng đầu óc nhiều độc giả lơ mơ :"p
100 Likes cho câu trả lời này nếu bạn muốn Ad in lại tiểu thuyết "Chuyện của thiên tài".

View more

Em mê anh Linh lắm,không hề muốn lạnh lùng,oan quá! Chỉ xin trình bày là khi xưa còn friend,thơ anh lên tường em dầy đặc,không edit,làm em ngộp vì em không thể thích được tất cả,em hết follow thì dễ thở hơn,nhìn anh chơi với con,uống bia,đi hội chợ vui hơn. Mong anh nói rõ hơn chút về việc up bài ạ

Có một đợt khá nhiều độc giả than phiền cảm thấy bị spam khi Post của Ad tràn ngập News Feed. Đó là giai đoạn Ad tìm lại được mạch sáng tác nên thích thú đắm chìm vào nó.
Ad không nghĩ là nó rắc rối vậy vì News Feed (Home) là bảng tin. Bạn có thể dễ dàng bấm vài cái để không nhận tin của ai đó nữa.
Rồi rắc rối này cũng không còn quan trọng khi giờ, muốn có nhiều tin từ Ad, bạn phải là Friend 500k :")

Ad làm gì khi bị thất tình ạ?

Vẫn duy trì các thói quen cũ: Ngủ, chạy, đá bóng, viết, bơi, games, phin, nhạc, bia... Thời gian dôi ra do khoảng trống gái tạo ra thì tranh thủ dành thêm cho các thói quen này hoặc học thêm cái mới.
Cho đỡ buồn :")

Bữa ăn nào ngon đến nỗi mà bạn không thể quên được?

Đề từ cho tập thơ thiếu nhi Ra vườn nhặt nắng.
Năm 1994, tôi vừa hoàn thành bài thi vào lớp 6 xong thì mẹ đưa tôi ra sân bay sang Bangkok thăm bố. Tôi có vài tháng nghỉ hè ở đó trước khi về Việt Nam học cấp II.
Thời gian đó là thiên đường.
Bữa ăn tiệm đầu tiên ở đó đến giờ vẫn còn để lại ấn tượng về cái ngon.
Những xe đẩy rau, thịt liên tục nạp đồ cho bốn người Việt Nam nhỏ bé ngồi quanh nồi lẩu trong trung tâm thương mại Central. Có lẽ đầu bếp và nhân viên của nhà hàng cũng hạnh phúc vì lâu mới gặp những thực khách ăn uống hết sức tập trung, thỏa mãn và tiêu thụ một lượng thức ăn khổng lồ như vậy.
Cho đến lúc lớn lên, tôi là người không biết gì nhiều nhưng ít nhất, tôi biết thế nào là một nồi lẩu Thái thực sự ngon. Khi về nước, bố tôi còn mang cây Tom Yum Kung về trồng lấy lá ăn lẩu.
Ở Thái, ngoài vài chuyến đi xa đến Pattaya, tôi cảm thấy đủ đầy với việc loanh quanh trong đại sứ quán và cùng bạn bè đến Central chơi, mua phim hoạt hình, băng điện tử Nintendo.
Tôi có một niềm tự hào nho nhỏ trong khu vui chơi ở đó.
Khu vui chơi có rất nhiều những miếng xốp mà mọi người hay ghép lại dùng làm đệm. Tôi rủ các bạn xếp thành một ngôi nhà có nhiều phòng. Nó đủ rộng để trẻ con chui ra chui vào. Lần tiếp theo quay lại, tôi thấy nhiều bạn nhỏ Thái Lan cũng đang xếp những ngôi nhà.
Ở thiên đường, uống sữa thay nước, hoa quả vừa to vừa mọng đầy tủ lạnh, có sân bóng xanh mướt với hàng dừa bao quanh, chim và sóc bay nhảy nhộn nhịp. Sâu trong góc trái cổng vào, trên đường qua nhà ăn, có một cây thân và lá giống cây roi, hoa cũng khá giống hoa roi, nhiều ánh tím hơn. Nhai hoa hơi ròn, có vị chua dịu. Quả màu đỏ sậm, ruột đặc hơn quả roi, cực kỳ ngon.
Trong ký ức tôi còn có cả mùi thức ăn của hàng rong phảng phất khắp phố phường Bangkok mà sau này tôi thường hít sâu khi qua mấy hẻm nhỏ ở Sài Gòn.
Được sống với niềm hạnh phúc và sự khỏe khoắn trong cái nắng rực rỡ suốt mấy tháng hè, bỗng dưng nỗi sợ chết xuất hiện trong tôi khi đến giờ đi ngủ.
Tôi sợ chết, sợ sẽ mất đi những niềm hạnh phúc hàng ngày. Vì vậy, tôi cầu nguyện.
Bản không che: https://vi-vn.facebook.com/sachnguyenthehoanglinh/posts/571865649598673

View more

Làm sao để nâng cao thẩm mỹ của mình hả anh?

Cách trực tiếp nhất là cập nhật Wall Ad vì Ad là người nỗ lực cho việc đó từ nhỏ và thường xuyên Share những thông tin Ad tin là sẽ giúp cải thiện vượt trội về thẩm mỹ. Ví dụ: Nhạc Nguyễn Tuấn, Ngọt.
Ad không muốn làm việc với người không cố gắng, trân trọng cái đẹp nên 1000k để Add Friend là bài test đầu tiên về sự cố gắng và trân trọng này :")

nhiều kẻ làm nô lệ cho đồng tiền còn ad lại làm nô lệ cho thơ haizz

Ad sẽ không tương tác với những câu viết trông ẩu và xấu như trên kể từ post tới. Đúng là lợn mà, nhắc bao lần rồi T.T
Ad là nô lệ cho cả tiền và thơ, nhất là sau khi tăng phí Add Friend lên 1000k và sẽ lên 2000k vào tháng tới.
Thân phận nô lệ tủi nhục, thấp kém trăm đường.
Em cố gắng trình bày câu cho tử tế, đừng để một người nô lệ ở đáy xã hội gọi là lợn vì đúng như vậy.
Một câu thôi nhưng là cả một lối sống được bày ra :")

ad có nói ở những ask trước "nhưng khi bạn rèn luyện sự mạch lạc, nó là thứ văn hoá thông thoáng, sạch sẽ để bạn tương tác tốt với con người ở nhiều vùng văn hoá" xin cho e hỏi là có cách nào để rèn luyện chuyện này không ạ? e xin cám ơn

Có. Rất đơn giản.
Em viết lại phần câu hỏi của mình đến khi nào trông nó thực sự sạch sẽ.
Cũng nên đặt ra cho mình ít nhất 1 ngày trong tuần gọi là ngày comment.
Trong ngày đó, mọi comment cần được viết bằng sự chậm rãi, đúng chính tả.
Sau ngày đó, nhìn lại, em có quyền khinh bỉ những chỗ em vẫn làm ẩu, khinh bỉ con người vô dụng của mình vì có việc gọn gàng đơn giản vậy mà không làm được, chỉ xả thêm rác ra cộng đồng.
Chất lượng viết sẽ tăng đáng kể khi em biết coi thường cái dở của bản thân như em coi thường cái dở của người khác :")

Thu phục tâm bằng tâm, thu phục tâm bằng lý, cái nào Ad thấy tỉ lệ thành công cao hơn hiện nay? (Lý ở đây là sự kết hợp của có lý, hợp lý, lý lẽ và lý trí để thực hiện các 'lý' vừa nói)

1. Thu phục là hoạt động kiếm nô lệ. Trái với Hiến pháp.
2. Thuyết phục được bằng lý lẽ mới thể hiện cái tâm sáng. Nhiều cái tâm có ý tốt mà không có bóng đèn ở trong, thuyết phục, thu phục ngu quá, cả công ty sụp, nheo nhóc, làm phiền xã hội.
:"(

Ad làm gì nếu vợ Ad quá yêu chó mèo? Hãy dạy em cách sống với chúng

Đó là một điểm có lợi. Ví dụ khi Ad chết trước, cổ vẫn còn loại động vật khác để yêu, đỡ cô đơn. Xác suất chó mèo bạo hành cổ là 0%.
Tôn trọng tình yêu của người khác là cách bạn học được thêm về tình yêu, lối yêu.
Hãy hỏi cô ấy cách sống với chúng để cô ấy biết là bạn muốn hoặc chấp nhận sống với chúng nhưng chưa có văn hoá sống với chúng. Trong vấn đề này, bạn là người ngoại quốc cần 1 girl yêu chó mèo tư vấn phong tục, tập quán với chó, mèo...
:")

Nếu là một chiếc kẹo, bạn sẽ là kẹo gì?

Kẹo gì không quan trọng.
Quan trọng là sẽ bị đứa nào mút.
Đứa nhóc sẽ ăn mình đó có chăm đánh răng không?
T.T
Liked by: Bao Ngoc Thao Uyen

ad nghĩ sao về văn hóa Việt Nam hiện nay ?

Khắp nơi viết câu cú quá ẩu. Việc này thể hiện vấn đề với sự mạch lạc trong đầu óc và năng lực trách nhiệm với mỗi hành vi của mình.
Còn cơ bản, người Việt phân hoá phức tạp, giọng nói, lối sống mỗi khu vực địa lý lại khác nhau nên mỗi nơi một vùng văn hoá với tập tục, thói quen chung khác nhau. Phân biệt vùng miền có khi do con người hèn mọn ganh ghét nhau nhưng cũng có cả lí do khác biệt văn hoá quá nhiều. Gọi là một nước nhưng mỗi bố sống một kiểu, cổ vũ một đội bóng.
Ad không nghiên cứu về các vùng văn hoá, lại lười đi du lịch nên không có nhiều chuyện để kể, chỉ có một comment khốn kiếp như sau:
Văn hoá, bạn cứ sống với nó hay vượt khỏi nó. Đó là việc của bạn.
Nhưng khi bạn rèn luyện sự mạch lạc, nó là thứ văn hoá thông thoáng, sạch sẽ để bạn tương tác tốt với con người ở nhiều vùng văn hoá. Và quan trọng nhất, bạn tương tác tốt với chính văn hoá của bạn, bạn dễ nói chuyện với bạn hơn do bạn hiểu bạn. Khi bạn không hiểu bản thân mình, không tương tác được với chính mình bằng một thứ ngôn ngữ sạch, bạn dễ trở thành đầu ra của những thứ dở.
Bạn là phát ngôn viên cho chính bộ ngoại giao là bạn.
Câu hỏi của bạn trình bày chính xác, đẹp hơn, thế giới có thể vẫn thế nhưng bạn đang đẹp hơn :")
Một câu comment thôi nhưng nó là đại diện cho bộ não, lối sống của bạn.
Xem cách đông đảo người Việt Nam comment, thấy văn hoá của Việt Nam đang ở đâu.

View more

Cuộc nói chuyện dài nhất của Ad từ xưa tới nay là với ai? Trong bao lâu? Và về chủ đề gì?

Với người ngoài hành tinh. 2000 năm. Về việc cho bọn người trái đất thêm thời gian để bọn nó tốt thêm :")

ad ơi, làm thế nào để thoát khỏi cảm giác cô đơn?

Ngồi im một chỗ, tập hít vào sâu nhất, thở ra nhiều nhất có thể, khoảng 20 hơi hít vào thở ra như vậy là khá hơn nhiều rồi :")

ad ơi, làm thế nào để cảm thấy an ổn ạ?

Ngồi im một chỗ, tập hít vào sâu nhất, thở ra dài nhất có thể, khoảng 10 lần :")

ad nên uống bia chiều nay em nghĩ thế kẻo tối lại mưa :"))

Uống nhiều, chiều đến.
Bia là thuốc chữa trầm cảm của Ad. Gì chứ không quên giờ uống thuốc đâu :")

em chào anh.a có thể cho e lời khuyên về chuyện công việc bây giờ của e được ko ạ.e sn 90.1 cviệc lễ tân chưa ổn định.bằng ĐH vừa lấy.còn non kinh nghiệm, hay mắc lỗi.cái quan trọng là mấy sếp là nữ nên "soi" quá.cứ như sắp mất việc đến nơi vậy.đi làm e cũng ít nói.về cơ bản thấy tìm việc thật khó

Tốt hơn công việc hiện tại của Ad rồi.
Lễ tân là nơi hay gặp người có nhiều thông tin. Chào hỏi, hỗ trợ nhiều hơn, nhiều thông tin hơn, nhiều cơ hội việc làm hơn :")

Related users

Bạn mong chờ điều gì nhất trong năm nay?

Có bản in tập thơ thiếu nhi Ra vườn nhặt nắng vào 1/6/2015 trên thị trường.
Đây sẽ là cuốn sách mới nhất của Ad, đã nấn ná về một cuốn sách mới trong nhiều năm.
Việc ra mắt được nó chứng tỏ Ad là người kiên định, muộn deadline không quá vài năm.
Dù thế giới có ra sao, nếu bạn không là người kiên định, bạn sẽ không được quyền muộn deadline.
Nếu Ad có hy sinh trước đó, độc giả cố thanh lí môn hộ và thanh toán tiền in giúp nhé.
Lịch in đặt rồi.
Ad đang cùng Poem X Poem mày mò cách trình bày, minh họa :")
Tham giao giông thông an toàn nhé, không lại chẹt phải Ad thì ai làm sách cho đọc đây :"p

Ad ơi em đang ở Sài Gòn mà chẳng biết đi đâu làm gì. Đây là lần đầu tiên em đến Sài Gòn, Ad có lời khuyên gì cho em không ạ?

Em đi du lịch hay đi kiếm sống vậy?
Nếu câu trả lời là "cả hai" hoặc "đi kiếm sống" thì xem câu trả lời cho bạn vừa bỏ học ở dưới nhé. Trước mắt cứ chạy quanh Bùi Viện xem tìm được việc gì không. Làm quán ăn hay hàng photo là nhanh có việc và việc part-time nhất.
Cứ đặt mục tiêu là sau mấy tháng dành ra được 1000k nạp Wall Ad cho nó có động lực phấn đấu.
Warren Buffet trước cũng nghèo lắm, sau nạp Wall Ad mà nên người.
Giờ ổng cùng với Bill Gates là 3 trong 2 người giầu nhất thế giới đã nguyện chi và thực chi phần lớn tài sản đề làm từ thiện, mở rộng phạm vi của y tế cứu chữa, phòng bệnh trên toàn cầu và đầu tư cho những công nghệ nhân bản, nông nghiệp, môi trường...
Nếu câu trả lời là đi du lịch thì google nhé, Ad lười đi du lịch lắm, không hiểu về môn này :")

Ad ơi em yêu anh:")

Hiện trong xã hội có nhiều Page lắm, mỗi đứa Admin chăm sóc Page đều được gọi là Ad.
Tin này em gửi đến Ad nào?
:")

Ad ơi em bỏ học rồi, giờ em không biết làm gì tiếp theo?

Ít nhất là bỏ được thứ mình không yêu rồi. Chúc mừng nhé.
Giờ tìm lại tình yêu đi.
Tình yêu không dễ tìm, đúng không.
Đôi khi chẳng may ăn rùa, dễ tìm.
Nhưng cơ bản là khó.
Thấy khó thì để Ad tìm hộ, yêu hộ luôn.
Tự em phải làm đúng không? Ngoan nào, hay vào trại?
Chăm dậy sớm, đi lang thang quan sát cuộc sống là tìm được việc thôi.
Chưa tìm được thì ít ra tập được thói quen dậy sớm để đi tìm việc.
Sau này, làm giám đốc rồi vẫn quen dậy sớm đi tìm việc làm nhân viên nó suốt ngày lo lắng :")

ad ơi việc mình giỏi lên có quan trọng không? em thấy xét cho cùng thì tất cả chúng ta đều chết...

Giỏi cũng chỉ là để sống đỡ nhục vì sống với cái ngu lâu quá trước khi chết thôi em :")
Cái ngu thì có tội gì? Em ngu, em có quyền, quyền được tự ngu mà, huhu.
Nó chỉ là một phản ứng hóa học, một logic xã hội thôi.
Khi bạn bị ngu giống Ad thì cái ngu đó là một chất hóa học.
Chất hóa học này rất dễ kết tủa với các chất hóa học tương tự trong não người khác.
Cái này gọi là trí tuệ đám đông.
Ặc, xin lỗi, lại quen thói miệt thị xã hội.
Tiếp nhé, sozi :")
Cái ngu sinh cái ác - đây là một logic xã hội được đưa ra bằng ngôn ngữ chứ không chỉ là tuyên truyền Phật giáo của ông Thích Ca Hát.
Xin Ad cho em một lí do?
Khi bạn ngu, bạn là một mớ vấn đề.
Bạn hợp với những người có một mớ vấn đề khác để không cảm thấy bị kỳ thị vì quá nhiều vấn đề.
Ad, bạn và các bạn ngu như chúng ta trở thành một cộng đồng, một xã hội, một đất nước có vấn đề.
Nếu nghĩ vậy thì quả thực là tự nhiên thấy mình ngu mà quan trọng, cao vượt lên xã hội quá, ngu cho rồi.
Tóm lại, câu trả lời đơn giản nằm ở câu cuối, phần thưởng cho người chăm đọc:
Thêm ngu, thêm vấn đề.
Và ngu thì thường không trách nhiệm cho các vấn đề mình gây ra. Hoặc quá ngu hay gọi là bị tâm thần thì nhiều khi được miễn mọi năng lực hành vi, chỉ quá đáng quá nhảy rap trong giờ ăn thì bị bác sỹ nó tẩn.
Chịu trách nhiệm với cuộc sống của mình cũng người hơn là sống ngu, đúng không.
Và chịu trách nhiệm được với cuộc sống của mình thì là giỏi, thành công, VIP...
Lúc chết, I'm done, không cảm thấy áy náy vì sự vô trách nhiệm này kia thì nó đỡ nhục :")

View more

Lúc Ad chấp nhận bỏ đại học tâm trạng thế nào ah? Mọi người có khuyên ngăn không?

Là Friend 500k rồi hỏi tiếp xem Ad có hứng thú trả lời không nhé :")

Ad ơi em phải làm sao đây? Em bị trượt đại học :(

Em có thể làm được những gì. Liệt kê ra rồi Ad trả lời tiếp :")
Liked by: Ngoan Thanh

Ngày hôm nay của ad thế nào ạ?

Thời tiết dễ chịu. Mặt hồ xanh, trôi. Mưa bụi. Hoa rung theo gió. Chó sủa, chim hót, tàu chạy qua, hàng xóm í ới, chửi mắng, cười đùa.
Tin nhắn từ ngân hàng số dư tăng thêm 1000k. Lời nhắn: "Tháng sau Ad tăng giá lên 2000k mới thực sự là mức em không kham nổi nên em nộp trước, khi còn chịu đựng được Ad. Chúc Ad khỏe, sáng tác vui. Kí tên: Em trai hâm mộ.".
Giấy bút, máy tính, nhạc, đậu tương.
Vẫn thiếu cái gì đó...
Thì ra sáng giờ quên uống bia T.T
Đa tạ :")

Chú đã bao giờ cảm thấy bất lực trog cuộc sống chưa? Đã mấy lần trong đời chú cảm thấy như vậy?

Nhiều lần. Nhất là trước độc giả.
Trở thành Friend 500k (như mua vé năm) để thăm quan Wall thường xuyên là cách bạn cập nhật cách chung sống và xử lí những sự bất lực đó một cách sống động và thơm mùi bia :")
Liked by: Ha Doan

Em là người đặt câu hỏi cho át-min mà có số lượng người like nhiều nhất trong đợt vừa rồi (theo quan sát của em). em có phần thưởng gì hem ad, 1 gói friend plus 1 cafe-off (ad trả tiền ) chẳng hạn.

Nếu câu hỏi Ad định trao thưởng 1 gói Add Friend ở mấy câu trả lời trước là của em thì PM Ad để Add Friend nhé. Nếu không phải thì không có gì... quý hơn độc lập tự do.
Viết câu gọn gàng hơn nhé :")

Anh Linh tại sao em không thể không ngừng so sánh mình với những người xung quanh từ ngoại hình, quần áo, các mối quan hệ, xe cộ,...e muốn chết quá.

Việc này cũng không quá tệ. Có thể do em có năng khiếu trong môn này.
So sánh là một trong những nguyên nhân chính sinh phiền não, đau khổ.
Nhưng con người xã hội là con người nhìn xung quanh mà sống, không thể không nảy sinh tâm lí so sánh.
Khái niệm thành công được bày ra và chỉ dành cho số ít cũng tạo nên một cuộc tranh giành phần thưởng, sự đố kỵ cho người đứng vỗ tay.
So sánh là năng lượng của cạnh tranh, cũng là động lực phấn đấu trong công việc, động lực thi đua mua sắm dẫn đến kích cầu. Người Việt hay đem chuyện Tây nó văn minh thế nào ra kể cũng là để thấy có cái đẹp hơn phía trước để học theo.
Nếu em đã trót nghiện so sánh, em hãy biến nó thành động lực lao động. Rồi trong lao động, em sẽ tự điều chỉnh thói quen của mình.
Thưởng thức cái hay thường xuyên và tập trung vào một số sở thích cá nhân cũng là một cách để xoa dịu sự so sánh :")

View more

Chung thủy theo ad có cần không?

Có, nếu nó quan trọng đối với hạnh phúc của ít nhất một đối tượng trong mối quan hệ.
Và một mối quan hệ tốt đẹp là một mối quan hệ không làm nhau thấy bất hạnh.
Khi một mối quan hệ không thể giữ sự tốt đẹp nữa thì cũng không cần chung thuỷ với bất hạnh.
:")

Thưa cha! Con là cảnh sát chó vàng.Hôm nay con đã thấy một con chuột ăn cắp một chiếc áo khoác trong cửa hàng của ngài mèo mướp, con lần theo dấu vết của con chuột để lần ra hang ổ của nó và tóm gọn, loại chuột bọ bẩn bựa như này trong xã hội cần tống giam hết để làm trong sạch và văn minh xã hội. K

Đừng ham bắt tội phạm quá nhé không lại thành sở thích bắt người :")

Chào bác Ad, lại là cháu đây :"D. Bác đã yêu đơn phương bao giờ chưa ạ? Bác có phấn đấu cho tình cảm ấy không?

Xin chào :")
Rồi mà T.T
Thích thì đúng hơn.
Phấn đấu để mình đỡ rụt rè hơn, ít ra phải nói chuyện hoặc hẹn hò gì đó thay vì lấy đối tượng và tình trạng đơn phương làm chất liệu sáng tác. Nhưng chưa phấn đấu xong thì chiến tranh xảy ra.
Ad nhập ngũ rồi bị thương. Về được làm chủ tịch xã, ăn bớt trâu bò, tiền cứu trợ của bà con.
Tỉnh dậy thấy giấc mơ chiến tranh đã qua, các cô gái cũng đã đi mất.
Chỉ còn Ad, thời bình và đám độc giả chưa 500k khốn kiếp :"p

Thưa anh xin cho em hỏi a có thích Đỗ Phủ không?

Có chứ, thích từ hồi được học ở sách giáo khoa. Cũng là thánh thơ như Lí Bạch.
Thường xuyên bị nhầm "Đầu giường ánh trăng rọi/Ngỡ mặt đất phủ sương/Ngẩng đầu nhìn trăng sáng/Cúi đầu nhớ cố hương" của Lí Bạch là của Đỗ Phủ.
Nói chung, hồn thơ của cả hai ông đều gợi sự trong sáng sầu muộn và sự thanh thoát của ngôn ngữ đó.
May có mấy người hay vậy mà mình không ghét Trung Quốc.
Đọc ông Đỗ Phủ này cũng thích như đọc ông Nguyễn Trãi :")
Xuân vọng
- Đỗ Phủ -
Quốc phá sơn hà tại,
Thành xuân thảo mộc thâm.
Cảm thì hoa tiễn lệ,
Hận biệt điểu kinh tâm.
Phong hoả liên tam nguyệt,
Gia thư để vạn kim.
Bạch đầu tao cánh đoản,
Hồn dục bất thăng trâm.
Ad xin tạm dịch:
Ngóng xuân
Nước mất còn sông núi
Cây cỏ úa thành xuân
Cám cảnh hoa rỏ lệ
Chia lìa, chim tâm thần
Khói lửa liền ba tháng
Thư nhà giá triệu đô
Gãi mòn cả đầu bạc
Cài trâm cũng hồ đồ
-------------------------
Trích Wikipedia:
"Thơ Đỗ Phủ được người bao đời nay yêu thích, không chỉ vì nghệ thuật mà còn vì tư tưởng. Lục Du từng nói trong thơ:
Đời chỉ coi ông là nhà thơ,
Khiến ta vỗ ghế dài than thở."
Đã có độc giả nào vỗ ghế điện vì Ad khốn suốt ngày bị gọi là nhà thơ T.T

View more

Lột quần ngoài Lột quần trong Vạch chùm lông Thấy cái hột ... là trái gì? :3:3:3

Đố tục giảng thanh ngoài việc là một trò chơi có vài câu đố thú vị thì chủ yếu là một cách để người đố được công khai nhu cầu khẩu dâm của mình.
Câu hỏi lấy /trái trứng... dái/ làm trọng tâm để triển khai thành câu chuyện của /trái bắp/, vờ kể chuyện bắp ngô để giành cơ hội được nói mấy điều thô thiển.
Đa phần các câu đố tục giảng thanh đọc lên nghe đều phô, giảng xong thì cái phô vẫn đọng lại, chẳng thấy "thanh" ở đâu cả :")

Ad ơi lúc ad 21 tuổi với bây giờ khác nhau thế nào ạ ? (không tính chuyện già đi và bớt đẹp trai hơn) =))

Chi tiết duy nhất Ad còn nhớ rõ hồi mình 21 là mình hình dung ra khá chính xác mình bây giờ :")
Mà hồi đó vẫn còn là con trai, hihi...

đố ad :"Biển màu đồng động đậy đêm đông " mời ad đối thơ :") đối có bia :D

Tại sao lại phải đối lại một câu dở cho nó thành bộ đôi gàn dở ;")

Related users

Chú ơi, chú có tin vào bói toán để chọn nghề nghiệp không chú? Con thấy mấy bạn đi xem bói để chọn ngành thi đại học quá chừng luôn.

Chắc định thi vào Hogwarts :")
Liked by: Thủy Tiên

Dạ không có chi đâu chú. Chú có khi nào bị nhức đầu vì tập trung cao cho việc gì đó chưa ah? Chú khắc phục chuyện ấy thế nào ah?

Thường xuyên nhức đầu cũng như đau mỏi. Nhất là với việc viết.
Ngoài tập hít thở, vận động để giảm sự tập trung vào cái đau thì tập chấp nhận nó như một bệnh nghề nghiệp cho đỡ thấy tuyệt vọng :")

Chú ơi, con thấy chú chăm chỉ sáng tác lắm lắm luôn. Có khi nào chú chán làm thơ chưa ah?

Cảm ơn nhóc :")
Có chứ. Nhưng nó không phải thứ duy nhất chú thích nên lúc chán nó, chú lại thấy có thêm thời gian làm việc khác cho đến khi đỡ chán.

Làm thế nào để làm cho người mình yêu cảm nhận được mình rất yêu cô ấy, được che chở, ấm áp và luôn yên bình khi ở bên cạnh mình? Điều này rất khó đối với e :(

Khi ta muốn người khác cảm nhận được điều gì, ta phải đem lại được cho họ cảm giác về điều đó.
Chứ không phải ta tự cảm giác là ta đang đem lại cảm nhận cho họ, bất chấp họ có cảm thấy hay không.
Lắng nghe xem gái nó thực sự cần gì. Không nghe được thì hỏi trực tiếp.
Ad chỉ biết chắc chắn lý thuyết là như vậy. Nhưng Ad tự kỷ và ích kỷ nên thực hành cũng tệ lắm. Tự yêu tự chịu thôi :")

Có nên nói quay lại với người mình yêu mà mình không chắc chắn là người ấy còn yêu mình hay không ạ? E vẫn còn yêu người đó đã hơn 1 năm nay... Khi nhìn, có cảm giác là người ấy cũng nhìn e trước đó. Đó có phải là ảo tưởng không ạ?

Hay nghĩ về lí do ra đi.
Nếu lí do đó lặp lại mà mình vẫn chịu được thì đành chịu :")

Có nên vào fb của người mình yêu khi mình biết pw ko ạ?

Cái này nó giống như bạn có một cái chìa khóa mở một thứ bí mật mà bạn băn khoăn có nên mở không vì thứ đó không phải của bạn hoặc bạn có nguyên tắc tôn trọng sự riêng tư của người khác.
Tại sao nguyên tắc này lại bị lung lay?
Bạn sợ những thứ bí mật trong tình yêu. Bạn muốn có nhiều thông tin để cảm thấy sáng rõ hơn, dễ chịu hơn.
Nhưng thường thì cảm giác theo dõi người khác và có khả năng làm vậy thường xuyên sẽ khiến sự dễ chịu của bạn lệ thuộc vào việc không hay đó.
Bạn lựa chọn vi phạm nguyên tắc riêng tư (vì cũng không ít người tập trung vào mối quan hệ hơn sau khi bị điều tra, đánh ghen) hay giữ nguyên tắc này và ôm một khối thuốc nổ của lòng tin trong tay - chiếc chìa khóa?
Đều là lựa chọn khó khăn.
Ở đây, điều có thể giúp bạn không trở thành một kẻ rình mò, lo lắng và duy trì mối quan hệ trên một thói quen như vậy là hãy trả lại chìa khóa. Nếu không thể xóa nó khỏi trí nhớ, hãy khéo léo nhắc người yêu bạn đổi password, bảo mật tốt hơn để khỏi bị hack để trả lại sự riêng tư và các vấn đề nếu có trong đó cho họ.
Và dành thời gian đáng nhẽ ra dùng để theo dõi để tương tác với họ nhiều hơn :")

View more

Chào bác Ad đẹp trai :"D. Cháu là học sinh lớp 10. Cháu đang say nắng một anh khối 12 ạ. Anh ấy sắp đi đại học rồi mà cháu chả dám tỏ tình. Nếu bác Ad đẹp trai, bác có thể up lên wall một bài thơ đại loại kiểu anh ấy có đi thì cũng đừng quên cháu, cháu không bao giờ quên anh ấy một cách ẩn ý và tế n

Ad không tham gia dịch vụ mai mối cháu ơi. Nhỡ thành công mà chẳng may nó là người vũ phu, về sau nó tẩn cho lại đổ tai Ad.
Còn về thông điệp cháu muốn gửi đến bạn kia, cháu có thể mua một cuốn sổ của Burii-chan Hoặc Poem X Poem và viết, vẽ, chép vài thứ vào đó một cách ẩn ý và tế nhị. Để lại link Facebook trong trường hợp muốn PM.
Nếu không thành công, ít nhất, một lần cháu diễn đạt được điều mình muốn diễn đạt theo cách mình muốn, cháu có thêm một kỹ năng.
Kỹ năng này không giúp cháu đỡ thất bại những lần sau nhưng nó giúp cháu có thể thể hiện tình cảm của mình không qua sự trợ giúp của người khác. Nó giúp giữ được sự riêng tư trong tình cảm :")

Thưa anh em xin hỏi về chính sách ngu dân ở Việt Nam có từ bao giờ, nhằm mục đích gì và đến khi nào thì kết thúc.Và ở Việt Nam có giới trí thức tinh hoa không hay chỉ có ngu dân. Nếu có họ đang ở đâu, họ sẽ làm gì. Và nếu giả sử có thể làm được gì thì họ có ngu dân một lần nữa ko. E xin hết ạ :)

Ad không biết, không biết mà. Đừng đánh nữa, huhu.
Càng ngày Ad càng không quan tâm tìm hiểu việc ngu của người khác, dành thời gian cập nhật những cái thông minh của thế giới để mình đỡ ngu. Việt Nam mà mãi không khá thì đi chỗ khác sống.
Nhưng Ad thấy nó đang khá lên nhiều.
Bởi vì, chính sách ngu dân là của chính phủ, còn cuộc sống, bản năng sinh tồn, sự tự học lẫn nhau là của hơn 90 triệu người. Có người luôn yên tâm với cái ngu, có người không chịu được, bởi nhu cầu của họ khác.
Người ta đi nước ngoài nhiều, có internet, tự cái tốt sẽ lan truyền mạnh mẽ bên cạnh cái xấu trong bản thân mỗi người, trong những người họ tương tác. Không cần phải điểm mặt tinh hoa, chỉ cần những sản phẩm tinh túy của họ được lan truyền. Như vậy, tránh được một đám lãnh đạo mới tiếp tục háo danh. Ai là tinh hoa điều hành thích làm lãnh đạo thì làm. Ai không thích, giữ tinh hoa của mình lại mà chơi. Tinh hoa không cần trở thành một lớp lãnh tụ mới, không cần chịu trách nhiệm cho phần còn lại của xã hội nếu điều đó chỉ làm giảm tinh hoa của họ.
Share cái hay cũng chăm chỉ như người ta share cái dở ra chật kín thị trường, để thêm cái sạch vào dòng nước, đó luôn là giải pháp có thể làm hàng ngày.
Ad không nghĩ cuộc sống của mình quá phụ thuộc vào chính sách và những kẻ gọi là "họ". Nó cũng chỉ làm phiền được Ad ở mức giống ra đường gặp gái.
Bởi Ad nghĩ mình đang sống trong thế giới, chỉ là người ta đặt biên giới, hàng rào quanh chỗ Ad ở để gọi là quốc gia, tỉnh, thành phố... Kệ bọn nó, chán quá thì Ad trèo ra ngoài.
Ad cũng chỉ suy nghĩ và sống ích kỷ như vậy được thôi vì Ad cũng không muốn dây dưa gì nhiều đến 90 triệu người kia, đám đông biết tiếng Việt mà có đến 99,99% đâu mua sách hay bấm Share cho Ad :")

View more

2 cụ nhà anh vẫn khỏe cả chứ :")

Khoẻ hơn Ad.
Sau quãng đời lao động, tích luỹ miệt mài, bố mẹ Ad tăng cường tận hưởng cuộc sống, trồng trọt, bị Tây hoá. May còn giữ được nét Việt Nam là chăm cháu.
Nhờ vậy, họ đã độc lập hơn, giảm dần sự phụ thuộc vào Ad, không còn phải băn khoăn: Hôm nay Ad ăn gì, Ad sống có vui không :")

Ad đã từng bị áp lực lập gia đình chưa từ bố mẹ, họ hàng, hàng xóm.... Làm thế nào một cô gái bị-cho-là-ế có thể sống sót cho đến khi hết ế và sống 1 cách hoành tráng, rực rỡ ế-style nhất. Cần lời động viên của ad ko ế. huhu

Chưa.
Hãy là người được xã hội kính trọng. Khi người ta không cố gắng nhìn nhận bạn là bạn thì hãy sử dụng biện pháp trung gian, thang điểm xã hội, nếu nó giúp ích. Phụ nữ độc lập về tài chính là cách có được sự kính trọng nhanh nhất. Hãy chăm nghiên cứu kinh tế từ nhỏ nhưng đừng toan tính quá.
Ở riêng cũng là cách thoát khỏi áp lực trên phương diện địa lí và mật độ thăm hỏi làm đau lòng.
Như vậy, điều có thể bảo vệ bạn khỏi áp lực bạn không muốn là độc lập tài chính, độc lập không gian sống.
Chỉ những người vượt qua được áp lực mới xứng đáng không còn áp lực :")

Thường nhà thơ thì kết hôn muộn or đường tình trắc trở or ko kết hôn. Tại sao Ad lại ko như thế hở giời?

1. Vì chỉ kẻ ngu mới tốn thời gian sống cho đúng với nhận định, nhãn mác của người khác dán lên.
2. Ad chưa bao giờ nghĩ mình phải sống như một nhà thơ, chỉ sống như một người làm gì mình thích, dù trong những việc đó, có một việc bị mang nhiều tiếng xấu là làm thơ.
3. Ad với phụ nữ cũng không suôn sẻ đâu nhưng dù sao vẫn tốt hơn với đàn ông :")
:")

Bạn có bạn trai chưa ? Cho mình làm bạn trai bạn nha <3

Rồi. Thôi bạn ạ, đau đít lắm :")

Mún hỏi ý kiến Ad 1 chút nghen. Gần đây đám đông lao nhao về con gái của Lý Quang Diệu, và nói rằng bà ấy là "thất bại" của LQD; bà ấy ít xuất hiện trên truyền thông cùng cha như những người anh khác. Cá nhân e thấy bà ấy đã và đang sống một cuộc sống hạnh phúc, như bà ấy mong muốn. Ad nghĩ sao ạ

Ad nghĩ chắc bả muốn được tôn trọng cuộc sống riêng tư nên Ad cũng tôn trọng, không nghĩ gì.
Em nghĩ, Ad nghĩ nhiều về phụ nữ sao :"D

Nếu tôi nói vì tôi nghèo lo kiếm cơm manh áo hàng ngày, lo con cái học hành,.. tôi ko có tiền cho nghệ thuật, ko tiền nhiều để mua sách, nghe nhạc, xem phim. Vậy có nghĩa tôi chấp nhận bản thân ở mức đó phải ko NTHL?

Tất cả những gì bạn cần để tiếp cận và cập nhật nghệ thuật, sách, nhạc, phim... là một cái máy tính vào được mạng và một cái tai nghe. Và biết Google.
Nó cũng là một văn hóa sử dụng máy tính mà bạn sẽ dạy được con bạn từ sớm.
Nếu nhà bạn chỉ có một cái máy tính cho nhiều người. Càng tốt, nó giảm chứng nghiện máy tính và nó giúp mọi người trong gia đình học được sự nhường nhịn, tôn trọng nhau. Nên có một thỏa thuận chia sẻ thời gian sử dụng máy hợp lí.
Tìm cách vận hành vấn đề đơn giản đi thay vì liệt kê vấn đề thì sẽ có thêm bộ nhớ để xử lí vấn đề :")

Một cô gái làm thế nào để đẹp để tự cảm thấy đẹp khi cô ta sinh ra không đẹp lắm theo tiêu chuẩn chung của XH :"))

Nếu thị sống theo chuẩn chung của xã hội hoặc thấy có những chuẩn không cần chỉnh thì thị phải chấp nhận thang đánh giá của nó.
Còn nếu không theo cái gọi là "chuẩn xã hội", không thấy đánh giá của nó thuyết phục thì cứ tự do thẩm định mà.
Không phải tất cả những cầu thủ hay đều đẹp trai nhưng tất cả cách cầu thủ hay đều được xem.
Bởi khi làm được những thứ hay thì vẻ đẹp của những việc đó giảm sự thu hút vào việc khác, ví dụ, việc đánh giá khuôn mặt, cơ thể.
Khi tập trung làm một việc hay, bản thân việc hay đó cũng giảm sự thu hút của bạn vào việc lo lắng đánh giá bản thân. Bạn đang sống trong sở thích.
Việc hay đó là gì?
Bất cứ việc gì mình thấy hay và mình tập trung vào: Làm bánh, đánh người, hay cười, hay khóc, buộc tóc, nhảy dây, bầy nhầy, nhõng nhẽo...
Chuyên chú tạo nên chuyên môn, chuyên môn tạo nên chuyên nghiệp.
Sự chuyên nghiệp (thạo việc) trong việc gì đó sẽ khiến các thị được xã hội kính nể, trọng dụng.
It nhất, thạo việc là một vẻ đẹp có thể tự tạo ra để bù trừ cho sự bất công của tạo hóa, huhu :")
Và trong xã hội cũng có rất nhiều đàn ông hay chỉ suy nghĩ thế này: "Làm bánh ngon thật, lấy luôn!"

View more

Phải lòng và yêu nó khác nhau chỗ nào hả Ad?

Cơ bản là giống nhau.
Từ "phải lòng" thì cổ hơn, ngữ nghĩa nằm ngay trong từ vựng. Nghe rất thôn dã, tự nhiên, duyên dáng. Kiểu như "phải gió", trúng gió. Khó đỡ.
Dù "phải lòng" thường được coi là có mức độ nhẹ và ngắn hạn hơn "yêu" nhưng bởi sự thụ động của từ "phải", sự nhẹ đó lại rất nặng đô. Không nặng không sao :")
Có thể thấy trong bài thơ "Qua nhà" Nguyễn Bính sáng tác năm năm 1936, "yêu yêu" và "phải lòng" được dùng gần như nhau.
Trong bài này, ở góc nhìn của người con trai thì cảm xúc trước một cô gái đáng yêu là "yêu yêu".
Còn ở góc nhìn của người con gái (góc nhìn này do người con trai tưởng tượng ra) thì thị cũng ý thức được mình thường xuyên gây ra tình trạng "phải lòng".
Nguyễn Bính là người có tài cho các nhân vật nữ trong nhiều bài thơ của mình nói chuyện rất tự nhiên. Cho nên, câu "Làng mình khối đứa phải lòng mình đây!" có thể ghi nhận như một lối sử dụng ngôn ngữ phổ biến thời đó. Từ "phải lòng" giờ ít được dùng nhưng nó vẫn là một món đồ cổ đẹp. Đồ cổ ngôn ngữ.
Qua nhà
Cái ngày cô chưa có chồng
Ðường gần tôi cứ đi vòng cho xa
Lối này lắm bướm nhiều hoa...
(Ði vòng để được qua nhà đấy thôi)
Một hôm thấy cô cười cười
Tôi yêu yêu quá nhưng hơi mất lòng
Biết đâu lại chả nói chòng:
"Làng này khối đứa phải lòng mình đây!"
Một năm đến lắm là ngày
Mùa Thu mùa cốm vào ngay mùa hồng
Từ ngày cô đi lấy chồng
Gớm sao có một quãng đồng mà xa
Bờ rào cây bưởi không hoa
Qua bên nhà thấy bên nhà vắng teo
Lợn không nuôi, ao đặc bèo
Giầu không dây chẳng buồn leo vào giàn
Giếng thơi mưa ngập nước tràn
Ba gian đầy cả ba gian nắng chiều
Nguyễn Bính

View more

Ad có bao giờ cảm thấy bị áp lực nặng nề khi phải cõng các gói add friend 500k ko ạ :'>

Áp lực khá nặng khi phải sản xuất, cung cấp nội dung hàng ngày. Trung bình 1 ngày 2 post thì 1 năm phải sản xuất hoặc đưa ra hơn 700 tác phẩm.
Trước khi đưa ra gói Add Friend 500k huyền ảo thì năng suất lao động của Ad đã đạt mức đó nhưng lần này, đã thu phí như truyền hình cáp thì cách tổ chức nội dung phải hợp lí hơn cho cả độc giả và thời gian của mình.
Đợt tới có thể sẽ có lịch phát sóng :")
Liked by: Huong Do

Sau ngày xưa ad chọn thi Ngoại thương vậy ad?

Từ nhỏ toàn mẹ Ad chọn trường cho. Lúc mẹ Ad bảo thi trường này thấy tên hay hay nên cũng vâng cho nhanh, còn chơi game.
Vào học nửa năm đầu thì thích, chỉ có 2 môn tiếng Anh và Triết học Mác - Lênin. Có kinh nghiệm và hứng thú với 2 thứ này, Ad hoàn thành kỳ I với 8.0 ở 2 môn với rất ít thời gian đụng vào bài vở.
Sang các kỳ tiếp theo, khí hậu biến đổi, khủng long tuyệt chủng, số môn mới ngày càng tăng và là những môn Ad không có hứng thú. Rồi đến tuổi khủng hoảng, bùng nổ nhu cầu sáng tác, rối loạn tình cảm, sức khoẻ...
Tóm lại là một thời kỳ khổ sở, đen tối, khó khăn khi thức dậy. Nguyên nhân sâu xa cũng vì từ nhỏ được bao cấp đời sống và các lựa chọn quá, không hiểu là nên suy nghĩ nghiêm túc về việc học gì, làm gì sớm hơn để tiết kiệm thời gian, giảm thời gian gò bó trong cái mình không thích.
Chịu bao cấp quen rồi thì trả giá như vậy cũng là bình thường. Lúc được bao cấp không phải lo lắng gì, ăn uống đầy đủ, có bao thứ giải trí, việc nhà không phải làm sao không kêu mất tự do đi.
Qua được thời kỳ đồ đá đó thì dù mang nhiều di chứng như suy nhược cơ thể, cảm giác lạc lõng nhưng đầu óc dễ chịu vì tự tìm được cách xử lí khủng hoảng khi rơi vào vụ khủng hoảng đó.
Xử lí xong có thêm kinh nghiệm và động lực để đi tiếp với nhiều khủng hoảng khác của bản thể khốn kiếp.
Trong giai đoạn khủng hoảng đó, Ad có nhiều mâu thuẫn với mẹ khi xa rời dần những sự bao cấp, định hướng an toàn, sung túc của bả. Giờ thì hết chiến tranh lạnh và bả rất vui mỗi lần Ad về nhà, hay nhờ Ad tư vấn nhiều thứ vì các việc Ad làm khiến bả đã tin điều mà trước đây bả hoang mang: Người ta gọi con bả là thiên tài chỉ vì bản chất của đối tượng này đúng là như vậy.
Các công ty còn chịu sự bao cấp của nhà nước nên học tập đối tượng này :")

View more

Trong lòng cháu là một mớ hỗn độn chú ạ. Không biết cuộc sống khi còn là một nam sinh cấp 3 ngây thơ của chú như nào?

2 mớ hỗn độn:
1. Thói quen ngồi máy tính viết, lướt web, chơi games xuyên đêm, ngủ ngày làm mình bị lệch nhịp sống với mọi người và suy thoái cột sống, sức khỏe.
2. Thất vọng về cuộc sống mà bản thân không biết phải làm gì.
Nhưng vì chăm đá bóng, chạy, bơi, viết để nhận thức và đùa cợt hiện tại, chơi game, uống bia giải trí và quan trọng nhất là có một thời gian ngủ sớm, dậy sớm liên tục, điều chỉnh lại nhịp sinh hoạt cho đỡ mệt hơn nên dù giờ thời gian vẫn nhiều lúc sai nhịp, dù số tuổi tăng gấp đôi, tốc độ mớ hỗn độn tăng chậm đi, hiện tại mới chỉ lên tới 2,5 mớ :")
Đừng sợ sự hỗn độn, chỉ sợ mình không phải là người bừa bãi :")

Trong vòng 30 phút vừa qua, có bao nhiêu người hỏi Ad qua ask.fm?

Cả câu hỏi của bạn là 9 :")

Ad giữ bạn bè bên mình bằng cách nào?

Bấm Unfriend. Ai vượt qua thủ tục xã hội thì nạp 500k (giờ là 1000k) để kết bạn lại :")

Related users

ad có liên quan với má của mấy bác IS thì phải @@?

Không. Chưa tát bọn này bao giờ :")

Nếu bây giờ từ một đảng chuyển sang đa đảng thì cần những điều kiện gì?

Dân nó thích :")

Khi 17 tuổi, con người ta phải làm gì?

Làm gì cho sang 18 tuổi không thấy mình đã quá ngu :")

Trong tất cả các câu hỏi đã được hỏi ở ask.fm. Ad thích câu hỏi nào nhất? và Ad có định cấp phần thưởng cho người đó ko.keke

"anh còn nhớ đúng ngày anh bỏ đảng theo thơ không anh?"
Có. 1 gói Add Friend 500k huyền ảo.
Độc giả khuyết danh này nếu không ngại, có thể PM Ad để hoàn thành thủ tục Add Friend :")

Anh có ủng hộ đa đảng không?

Có.
Độc đảng cũng ủng hộ.
Đôi khi cái xấu được ủng hộ thì nó đỡ bị cảm giác xã hội thù ghét hơn. Giá ai đó đã ủng hộ cơ phó :")

Nơi nào lạnh nhất mà bạn đã từng đến và nhiệt độ là bao nhiêu?

37 độ. Đó chính là trái tim của bạn, độc giả chưa 500k :")
Liked by: Ha Doan LTTH anh hao

A thích em từ lần trông thấy đầu tiên, nhưng hình như bọn mình chưa nói chuyện với nhau bao giờ. Chả hiểu có khi nào định mệnh xui khiến không em?

A là viết tắt của Ass hả :")

Ad dễ thương đẹp trai dù chưa biết mặt ơi. Chỉ cho em cách phân biệt giữa ga-lăng và dại gái đi. Hình như ranh giới rất mong manh phải không ạ?

* Ga lăng: Biết tỏ ra giúp đỡ gái. Từ này là từ du nhập nên nghe hơi "me đầm" nhưng cũng đành. Vì trong tiếng Việt không có nhiều từ mô tả việc đối xử tử tế với phụ nữ.
* Dại gái: Bản chất chính là mê gái, gái là xúc tác làm giảm trí thông minh.
* Biết giúp đỡ gái: Biết giúp đỡ gái dù dại gái hay ga lăng. Không muốn kẻ yếu thiệt hơn mình. Trong truyện của Kim Dung thì gọi là "không chiếm tiện nghi".
------------------------------------------------------------------------
Làm sao nhận ra người thực sự biết giúp đỡ gái?
Đó là một người tính cách công bằng.
Làm sao nhận ra một người tính cách công bằng?
Người đó giúp đỡ gái, một cách tự nhiên.
Dù có thể chúng không xứng đáng :")

chị ad ơi chị ơi e chán lắm ạ , e hk mún đi học nữa , e học rất dốt :( đi học thì cứ bị thầy cố chữi , khi bị mắng vốn ba mẹ e cứ đánh em nhiều lắm , e pk là ba mẹ buồn lắm , giờ em muốn bỏ học luôn rồi đi làm cho khoẻ :( chị ơi e làm vậy đúng hk , chị jup e với ạ :( e là nữ , e cám ơn chị trc nha

Em cứ tập viết lại những đoạn như trên sáng sủa, rõ ràng, mạch lạc, đúng chính tả, cuộc sống và việc học nó cũng sẽ sáng dần ra.
Những việc nhỏ bé như vậy mà làm ẩu thì lời khuyên cũng vô dụng :")
Liked by: May

Ad ơi, e học về kinh tế và sắp ra trường, nhưng e thích chơi đàn guitar cơ. Nếu e làm về kinh tế thì sợ ko có thời gian tập đàn. Nếu e tập đàn thì ko biết mọi thứ sẽ đi về đâu. Mọi người hay nói là nếu thích thì mình sẽ tự tìm ra đủ thời gian thôi. Em đã thử nhưng mà ko thấy đủ. Thế e nên làm sao ạ?

Tập dậy sớm hơn một tiếng là ngày dôi ra một tiếng tập đàn rồi.
Và cũng là một tiếng khởi động minh mẫn cho ngày mới để tính xem làm gì tiếp theo.
Khởi động như vậy 100 ngày là não biến đổi do được vận động liên tục, sẽ thấy mình thông minh và lựa chọn dễ dàng hơn :")

từ tận đáy lòng mình e xin cảm ơn anh ad nhờ có ad mà e gặp cô ấy 2 đứa e giờ rất hạnh phúc chúc ad luôn may mắn trong cuộc sống gửi từ 2 in 1 closeest follower ^^^^

Từ tận đáy lòng mà chưa mua thuê bao Add Friend để cùng là đôi bạn 500k cho văn minh, hạnh phúc hơn sao?
Trả quá rẻ cho hạnh phúc :")

Ad ơi, những cô gái anh đã yêu có điểm chung gì không ạ?

Là phụ nữ, đáng yêu :")

Nếu có ai đó hỏi em - Ngày nào e hạnh phúc nhất ? Em sẽ trả lời - Ngày hạnh phúc nhất với em là Ngày em có anh - Thứ gì quan trọng nhất với em? Chính là Anh - Thứ mà em trân trọng nhất? Là thời gian em ở bên cạnh anh - Thứ em chưa từng nghĩ tới? Là ngày em mất anh ad ạ :3

Yên tâm, em sẽ không mất Ad đâu.
Để mất đồ vật gì, người ta phải có nó đã :")

e là 1 người trẻ nhưng em đã trải qua nhiều biến cố cuộc đời ad ạ? e là người say mê với các thứ ngôn ngữ e có thể nói tiếng việt tiếng anh (đương nhiên) e có thể nói tiếng nhật (^^) có điều đặc biệt em nói được cả tiếng nga và tiếng đức (>xung đột chính trị xưa<) e giờ rất hạnh phúc khi gặp ad hp

Vậy em dịch thơ Ad đi :")

Add nghĩ gì về thơ Haiku của Basho?

Xịn. Mạnh mẽ, thực tại nên hiện đại dù ở thời cổ điển. Ví dụ bài này:
"First snow
Falling
On the half-finished bridge."
Tuyết đầu mùa
Rơi trên
Cây cầu gẫy
(Là Ad dịch chệch đi tí nguyên bản "Cây cầu mới xong một nửa")
Mọi người có thể đọc thêm thơ Basho: http://thegreenleaf.co.uk/hp/basho/00bashohaiku.htm
:")

thơ ad kì kì dị dị bí hiểm hút hút có khả năng tiêu diệt và giác ngộ IS em sẽ phổ sang tiếng bồ đào nha và ý nha ad?

Câu trả lời là đừng hỏi :")

ad nghĩ sao về việc tăng giá viện phí?

Đặt mình vào vai một bệnh nhân vào viện vì bị tâm thần, Ad xin phỏng vấn một bác sỹ thú y như sau?
Ad: Ông nghĩ sao về việc tăng giá viện phí?
BSTY: Thực ra ngành của tôi không liên quan đến ngành Y lắm. Vì thấy dạo này nhiều chó mèo đắt tiền chủ có nhu cầu chăm sóc y tế nên cũng mở phòng khám tư. Ít ra chữa sai cũng không gây chết người.
Ad: Vậy mỗi lần chết chó mèo thì sao?
BSTY: Đang hỏi về việc tăng giá viện phí mà?
Ad: Trả lời câu kia trước đã hay bị cắn?
BSTY: Được mà T.T Mỗi lần chó mèo không qua khỏi tôi hoàn lại hết tiền. Tôi cũng có Y đức mà. Huhu. Thương thân tôi quá. Sao ngăn niềm xúc động này lại đây T.T
Ad: Đồng chí nín ngay rồi trả lời tiếp cho tôi. Quệt nước mắt đi, còn nước còn tát.
BSTY: Vâng. Mỗi khi chó mèo chết thì tôi cũng có gửi vòng hoa, phong bì phúng viếng đầy đủ nên cũng không quá đắc tội với các vị chủ nhân.
Ad: Hôm nào Ad đi khám chỗ ông cho thành chó, mèo rồi lúc hy sinh ông nhớ gửi phong bì phúng viếng làm giàu cho gia đình Ad nhé.
BSTY: Được mà T.T
Ad: Vậy còn việc tăng giá viện phí?
BSTY: Cũng là ý Trời mà thôi. Không phải ý Trời, sao người dám làm mà không sợ Trời phạt!
Ad: Nhỡ trời dễ tính quá với không để ý được hết, trái ý cũng không phạt thì sao?
BSTY: Thì phát động phong trào đốn 6700 lãnh đạo làm sai so với quy định của pháp luật.
Ad: Trò này hay đó, có Ad xin một chân tiền vệ trái. Mà không có thì sao, tính sao với chuyện viện phí tăng đây?
BSTY: Tính gì nữa, viện phí tăng thì tìm cách kiếm tiền nhiều hơn. Muốn kiếm tiền nhiều hơn thì chịu khó mua con điện thoại bớt xịn đi, dành tiền nạp Wall Ad, đến lúc đi viện gặp vấn đề kêu ca thì nể là Friend, Ad viết bài câu view cho. Bạn là dân đen, bạn không chịu nổi viện phí, bạn có Facebook, bạn chăm cập nhật cái hay đi. Sẽ có ngày, cái hay đó giúp bạn.
Ad: Ông nói giống Ad vậy?
BSTY: Vì em đọc Ad thường xuyên quá đó mà Ad. Ghét Ad khốn ghê ^^
Ad: Ừ. Hihi. Mà đến giờ uống thuốc rồi đó. 1, 2, 3, Zô!!!

View more

Liked by: Ha Doan

tò mò không biết ad có mối quan hệ gì với màn đêm không?

ĐÊM
đêm là ánh sáng của tâm linh
thấp thoáng mờ phai những bóng hình
chuyến choáng những mùi hương xa lạ
la đà lấp lánh những chiêm bao
đêm là nỗi nhớ của trăng sao
thoắt êm êm sóng thoắt cồn cào
mài mắt vào mây cho sớm khuyết
thả bay lả tả xác nôn nao
chập chờn mi mắt ngả lao đao
nghe những hư âm thoáng thì thào
thanh khiết dập dìu ru ru thoảng
linh hồn gà gật ngất ngư chao
đêm mang hơi thở đến nơi nao
đêm mở và ta khẽ bước vào
ta với màn đêm là hai kẻ
yêu nhau mà chẳng biết vì sao
2000-2002
:")

add có nghĩ rằng sau này sẽ có 1 ngày mình không còn giản dị, gần gũi với độc giả như bây giờ nữa không? khi mà add đi từ nổi tiếng trở nên super siêu nổi tiếng, khi follower từ 3000 lên 3 triệu chẳng hạn :") chắc ngày đó sớm muộn gì cũng đến, em tranh thủ ask add ngày add còn giản dị :")

Gợi ý hay đó, ha ha. Mong chờ ngày đó. Ta sẽ không còn phải giả dối tươi cười câu view nữa :")

theo ad thì cái kiểu chăm chỉ rèn luyện cái gì đó mỗi ngày dù chả có tí năng khiếu nào về nó, thì có ngày trở thành người điêu luyện trong lĩnh vực đó được không ạ?

Điêu luyện nghĩa là thành Thần điêu đại hiệp nhờ rèn luyện.
Tuy nhiên, trước sản phẩm của bạn, nếu trong đó không có gì ngoài kỹ thuật được tập luyện, bạn phải chấp nhận sự định giá này: Đó là sản phẩm của năng khiếu kiên trì.
Tập gì, làm gì cũng đặt vào đó sự tò mò khám phá, yêu thích thì nó sẽ không chỉ có kỹ thuật. Khi tâm hồn bạn tập trung vào việc với sự tự nguyện thì sự tự nguyện đó là sự tập trung khám phá một cách tự do, cảm thụ nghệ thuật sẽ nảy nở trong sự thả lỏng đó :")

ad ơi, 1 đứa trung bình về mọi mặt, không đặc biệt giỏi cái gì nhưng cũng chả dở cái gì, nhưng là cứ muốn là mình trở thành người tài giỏi, thì biết phải làm thế nào ạ? suy nghĩ thế nào cho đúng đây ạ?

Ý muốn mình giỏi sẽ là 50% động lực khiến mình giỏi hơn. 50% còn lại sự cầu thị tham khảo những người giỏi :")

ad có khi nào ước mơ trở thành giáo viên chưa ad? và vì sao ah?

Chưa. Vì Ad đâu có ước mơ nghề nghiệp nào. Lười quá mà :")

Related users

Anh muốn chặt đứt thời gian Để cho em đỡ lan man dối đời. Tự dưng phọt ra câu này cảm thấy có vẻ bị ad ảnh hưởng quá :''3

Không thấy ảnh hưởng. Là câu của bạn. "Dối đời" hay "phọt" không phải cách dùng từ của Ad.
Câu của bạn rất xịn.
Ad xin chế như sau:
Anh muốn chặt đứt thời gian
Để cho em đỡ làm càn về sau
:")

hu hu cảm ơn ad em đã dành dum 3 tháng ăn bánh mỳ để chờ đủ tiền mua sách chuyện của thiên tài đáng tự hào ,.>

Giá sách rẻ mà em dành dụm hơi lâu. Cố kiếm tiền giỏi hơn và giầu rồi vẫn đọc sách nha :")
Câu viết ra trình bày trông đẹp hơn nha.

ad thì giới tính bình thường 1 vợ 2 con rồi mà cứ giả vờ giới tính linh hoạt để kiếm thêm bạn trai thế ad mà sao ns tuấn vs ngọt cũng đến vs ad nữa ha ha ,.>

Ad mới có một nhóc, tính thêm em nữa mới là 2 con thôi. Em có thể xem Chuyện của Mụp trên Facebook.
Ông Tuấn gà hay Ngọt đến với Ad cũng vì Ad là người biết thưởng thức cái hay và biết uống bia với cái hay thôi.
Còn đồng tính chỉ là lí do phụ :")

ad viết gì trong thời gian lâu nhất và tâm huyết nhất trong suốt chặng đường anh trải qua cho tới tính bây giờ là 23h21p22s ngày 23 tháng 3 2015?

Tuỳ ký "Đọc kỹ hướng dẫn sử dụng trước khi dùng" và tiểu thuyết "Chuyện của thiên tài".
"Đọc kỹ..." bắt đầu bằng lối kể chuyện phiêu lưu, sau đó, Ad không kiểm soát được, chuyển sang giọng văn kể chuyện hàng ngày, phân tích xã hội, đề xuất giải pháp cứu thế giới, tuôn trào những bức xúc, suy ngẫm, dở hơi, tinh tế bao năm không chia sẻ được với ai.
"Chuyện của thiên tài" là nối dài của "Đọc kỹ hướng dẫn sử dụng trước khi dùng" nhưng được kể hấp dẫn, chau chuốt hơn, dù vẫn còn những chỗ phô, sến, rườm rà. Đọc lại gặp những chỗ đó thì khó chịu nhưng cũng có nhiều thứ đọc lại thấy vẫn đỉnh :")
Bạn có thể đọc cả 2 ở đây:
http://www.gio-o.com/nguyenthehoanglinh.html

Ad ơi, do điều kiện kinh tế khó khăn, mình muốn hùn vốn với 1 số bạn để tạo 1 acc duyệt wall của Ad, sau đó lấy các bài mới để đăng trên fanpage khác thì có ảnh hưởng tới việc kinh doanh của ad không?

Hiện tại, Ad chỉ Add Friend các cá nhân chứ không Add Friend nhóm.
Ai bị phát hiện chia sẻ Account để duyệt Wall sẽ bị Block, miễn hoàn tiền. Ngoài ra, còn bị truy tố sau pháp luật. Chia sẻ không tốt trong trường hợp này :")
Các nội dung trên Wall Ad hiện đang là các nội dung độc quyền, không cho phép khai thác để câu Likes, bán.
Chia sẻ theo cách thông minh, trân trọng thì được :"p

Em chỉ muốn hỏi là làm sao để tiếp tục được một việc mà ai cũng nói là rất khó thành công? Em đi du học, học một ngành quái đản và bây giờ em thấy nhụt chí vì kết quả không như mong đợi, lại không thể có được một lời động viên (vì chả ai biết em đang làm cái quái gì)..

Em chỉ cần đặt câu hỏi Tiếp tục để làm gì & Không tiếp tục thì sao :")
Liked by: Thủy Tiên

Em viết không cẩn thận nên đã dùng từ "cho", chứ không có ý thái độ gì đâu :P ngôn từ thật dễ gây hiểu lầm, nhưng hi vọng Ad hiểu ý chính em muốn nói. Học sinh nghèo đang cố gắng vượt khó, thiếu bánh mì ăn nên não process hơi chậm T.T

Không sao, là để dùng từ chính xác hơn thôi mà.
Dù chưa nạp Wall, không được hưởng full tiện ích, em vẫn có thể cập nhật tác phẩm ở trang này: facebook.com/sachnguyenthehoanglinh
Nhanh giàu nha :")

Anh nghĩ sao về những người biểu tình bảo vệ cây? Hành động buộc ruy băng vàng của họ cũng như những người ôm cây, anh có cho rằng những điều ấy cần được ủng hộ?

Thấy thú vị, tích cực. Cũng tuỳ cách từng người ôm cây đụ thỏ :")

anh còn nhớ đúng ngày anh bỏ đảng theo thơ không anh?

Ad còn nhớ đó là ngày không nắng
Một nỗi buồn đuôi kéo mãi lê thê
Anh rảo bước áo tù hoà mây trắng
Đảng nuôi anh rồi Đảng thả cho về
Đùa vậy chứ Ad thuộc thế hệ 9x, biết Đảng là cái gì đâu, chỉ thấy mọi người hay đem ra làm chuyện cười nên cũng đú :")

Em cũng thích làm thơ anh ạ, từ hồi cấp 1, em tự làm rồi có cả 1 tập thơ cơ. Rồi lên cấp 3, theo khối a nên cũng ít đọc hơn. Nhưng bây giờ vẫn thấy thích, đặc biệt lúc buồn buồn, chỉ thích ngồi đọc thơ, ko hiểu sao nó làm mình tĩnh tâm trở lại...Em đang thất tình, anh làm tặng em bài thơ đi anh.

Mình khác tone rồi em ơi, Ad không thích tâm sự cũng như tặng thơ.
Em rất tốt nhưng anh cũng thế, chịu khó thất tình thêm lần nữa cho giầu thành tích nha :")
Bonus:
Lí do thấy thích là vì thấy hay. Cái hay làm mình thích. Thơ hay là một trong những thứ hay nhất con người có thể tạo ra.
Lí do thấy tĩnh tâm là em được tiếp xúc với cái thú vị hơn tâm trạng mình, được chuyển cảnh.

thế nếu em là học sinh, muốn đọc Ad mà không có tiền thì sao ạ? lấy tiền bố mẹ đem cho Ad có phải ý hay không? :"D

Em vào cửa hàng điện thoại, em thích một chiếc điện thoại, em không có tiền. Em đã làm gì đó để bố mẹ đưa tiền cho em mua nó.
Khi em xác định mua gói đọc Wall, nó cũng phải được tôn trọng như em mua một vật quý hoặc cần thiết với em.
Em không cho Ad cái gì cả. Chỉ có Ad có cho em quyền được mua gói Add Friend hay không.
Còn ở cửa hàng điện thoại, em có tiền là em mua được. Ở đây, còn cần cả thái độ nữa :")

Có phải ad nghĩ một đất nước được điều hành bởi các tập đoàn sẽ tốt ?

Điều hành được 1 thứ tốt và đem lại hạnh phúc cho người khác và duy trì được điều đó lâu dài cần:
- Có năng lực điều hành tốt
- Việc điều hành được phần đông ủng hộ
- Thiết lập được cơ chế giám sát thông minh và trừng phạt được mình hay bất cứ người điều hành nào khác trong bộ máy khi điều hành dở.
Gạch đầu dòng thứ 3 luôn là thứ luôn bị thiếu trong quy trình điều hành một tổ chức. Kẻ đứng đầu làm sai không bị trừng phạt tạo tiền đề cho bọn sâu mọt bên dưới bắt chước, hoành hành. Chẳng mấy chốc, nhóm điều hành trở thành nhóm lợi ích bòn rút những người bị điều hành.
Tập đoàn là thứ Ad cũng không thích vì nó còn ít bị giám sát xã hội hơn nhà nước mà còn hay chơi với nhà nước nên bộ sậu đứng đầu cũng thường lây bệnh quan cách, đồng bóng. Cũng bắt chước nhà nước cậy thế dập hết tiếng nói phản biện, tố cáo. Rồi nhân danh chúng tôi đông, nhận lỗi là ảnh hưởng đến toàn bộ thương hiệu và hàng ngàn nhân sự blah blah... để ém nhẹm các sai phạm. Luôn có thể nhân danh sự lớn mạnh, quy mô của mình để hợp thức hoá điều xấu thì dần dần, nó sẽ thành bản năng làm điều xấu và dối trá khổng lồ. Một thứ xấu xí khổng lồ khó tiêu diệt vì quá đông.
Cuộc chơi từ những người như vậy không vui, không fair.
Tóm lại là chúng ta đang phải sống trong di sản của quá khứ là một thế giới bị điều hành và phải hứng chịu bệnh thích điều hành của nhiều kẻ thiếu năng lực cũng như phẩm chất quân tử.
Nhà nước và các tập đoàn đấu thầu các gói việc, giám sát chéo trong thế cạnh tranh và có sự giám sát chung của bên thứ 3 là công dân là mô hình, xu thế tạm chấp nhận được ở thời điểm hiện tại. Vụ 6700 cây là một ví dụ để theo dõi khá cận cảnh tiến trình này.
Còn về cơ bản, Ad ghét bất cứ mô hình điều hành nào mà không có sự cho phép của người bị điều hành hoặc chỉ làm đám đông thêm tồi tệ :")

View more

Ban quản trị facebook có ý kiến gì về việc thu tiền friends của anh chưa?

Ad sử dụng ngôn ngữ của một đất nước nhược tiểu nên được hưởng lợi yên tĩnh từ sự không quan tâm của thế giới :")

Bạn thích Coca hay Pesi? Vì sao?

Cha giầu
sinh ra được chọn gì đâu
nên đừng mặc cảm cha giầu ai ơi
cũng như dở hơi biết bơi
ngẫu nhiên nó thế cuộc đời mới hay
nhiều người nói vậy hiểu ngay
nhiều người hiêu hiểu vẫn day dứt hoài
mặc cảm thật khó nguôi ngoai
chỉ còn một cách
bổ xoài mà ăn

thế là có sáu nhà văn
bổ xoài và nịnh bé ăn mỏi mồm
ngoài cửa mười bác xe ôm
được thuê để nhảy chồm chồm bé xem
một côngtenơ chở kem
bấm còi líp chíp trẻ em chạy vòng
mười lăm nhũ mẫu cầu mong
nửa tiếng bé sẽ ăn xong miếng xoài
xoài này mua tận nước ngoài
trồng không dùng đất
nghiền khoai ra trồng
tưới tắm xoài bằng nước sông
nghe đâu Tam Tạng tắm không mặc gì

nhưng lòng bé luôn tự ti
các bạn cùng lớp đều nghi nhà giầu
nhà giầu thì không tốt đâu
khiến nhà nghèo sống như trâu như bò
lại còn cho chó ăn giò
cho mèo ăn chả cho cò cá thu
nhà nghèo thì đói lu bu
đít giăng mạng nhện
căm thù đúng thôi
bé mời các bạn ăn xôi
quay đi
nuốt nước bọt
tôi không thèm
bé mời các bạn ăn kem
hất tay
đừng có mà dèm pha tao
bé mời các bạn yến sào
nó năn nỉ đấy thôi nào ban ơn
đêm đêm bé quỳ van lơn
cầu cho bố bạn giầu hơn bố mình

chú Cuội thấy vậy niệm tình
lục tủ tìm sách phê bình thi ca
đeo kính vào lúi húi tra
liệu rằng giầu chỉ do gia truyền giầu?
chị Hằng kéo chăn lầu bầu
tôi mê anh tất trừ đầu anh ra
rồi châm điếu thuốc nhẩn nha
nhả từng ngụm khói la đà thành mây
Cuội ơi là Cuội nghe đây
áp dụng biện pháp bên Tây nó làm
mà càng làm lại càng ham
luật trời bốn chữ: cấm giam thị trường
Cuội nghe xong tỏ cả tường
nên giờ kinh tế có đường mà đi
nhưng đà qua tuổi dậy thì
nên không phát triển được y xứ người
cứ vừa tăng trưởng vừa lười
nên về tổng thể khó cười hân hoan
cuộc sống tràn ngập lo toan
người lo hạ cánh an toàn kẻ bay

bởi trong đời có mê say
nên không ít kẻ trắng tay cũng giầu
không kể trúng số cầu bâu
hoặc đang trong lúc chăn trâu gặp vàng
hoặc đang MC đám tang
bỗng dưng di chúc đọc vang tên mình
hoặc đang trong lúc thất tình
gặp ngay một VIP nhìn mình tham lam
hoặc đang đi bị tống giam
40 năm chịu nhục kham khổ nhiều
lộ ra tòa án xử liều
được đền mảnh đất phì nhiêu trồng rừng
có nhiều chuyện giầu bỗng dưng
chuồn chuồn đạp nước đời tưng tửng mà
nhưng ngoài những ngẫu nhiên ra
mồ hôi sôi mắt mới va được tiền
kinh tế thị trường như tiên
dù mang tiếng
vẫn làm yên lòng người
còn hơn dở khóc dở cười
xếp hàng bao cấp mua mười cốc bia
có mắt hở ông trời kia
phá tan tục lệ mua bia xếp hàng
nhờ thế nhiều người giỏi giang
được xả stress sống càng có tâm

cuộc đời liên đới sâu thâm
bé chưa hiểu vậy mới hâm đôi lần
hận cha giầu
bé bất cần
ăn chơi trác táng thay
phần của cha
thói hư tật xấu sa đà
Pepsi đã trải Coca đã từng

View more

Theo anh, con gái có nên chủ động theo đuổi con trai ko?. Và nếu theo đuổi được thì ngày tháng sau này có phải là sẽ không được con trai trân trọng ???

Cọc đi tìm trâu hay trâu đi tìm cọc, đó vẫn là quan điểm trâu với cọc, bó buộc, xỏ mũi nhau.
Đều là người cả mà, đứa nào ngu và thô lỗ trong cuộc tình mới là trâu thôi. Sự chủ động là sự nhạy cảm của trực giác của đối tượng trong cuộc, không phải là một tiên đề.
Tuy nhiên, với văn hóa Việt Nam, định kiến về sự chủ động của phụ nữ thì vẫn còn khá mạnh.
Việc deal với văn hóa, tự các em giải quyết. Ad cũng đâu có mối quan hệ tốt với nó đâu.
Nhưng Ad có thể cung cấp cho em một số thông tin như vầy:
Khi người ta bắt đầu tính đến yếu tố "ai là người bắt đầu cuộc tình trước" một cách hết sức nghiêm túc trong cuộc đấu tố thì đó là lúc sắp có happy ending - tự do cho cả hai. Vì đó là lúc người ta bắt đầu bôi đen lại tất cả các kỷ niệm.
Khi yêu mà gặp người tính toán đến yếu tố "ai bắt đầu" này thì đó là người tính toán trong tình cảm. Người tính toán trong tinh cảm rất dễ nhận biết. Làm gì cho người khác cũng để ý xem người ta có biết ơn không.
Nếu em thuộc thân phận không tác động được nhiều đến việc lấy chồng hay thái độ của chồng mà lỡ dính phốt phải thuật toán này thì cũng phải có bảng cân đối kế toán thường xuyên. Phải có thủ thuật.
Nói biết ơn nhiều, động viên nó nhiều mỗi lần nó làm được ba cái việc nhỏ nhặt cho nó đỡ đánh, vì nó ra ngoài xã hội đâu được ai ưa đâu, về nhà còn mỗi nô lệ là em thôi :")

View more

Anh nghĩ sao về việc thay thê 6700 cây xanh ở Hà Nội

Ad thấy nó là tín hiệu cho thấy tư nhân đang tham gia ngày càng nhiều vào những lĩnh vực mà trước đây chính phủ giành hết.
Rồi sẽ có những con đường tư nhân bỏ ra làm và thu vé bên cạnh những đường nhà nước như Hà Nội - Lào Cai, giống mô hình của các nước tiên tiến.
Đó là những mô hình quản lí cạnh tranh với nhà nước. Vừa tương hỗ vừa cạnh tranh thay vì trở thành phe đối lập.
Trong dự án 6700 Có sự tham gia của Vincom và VP Bank là hai doanh nghiệp Ad thấy làm ăn có năng lực hàng đầu hiện nay nên chắc họ cũng có cách làm thông minh và có thể sẽ trở thành đối tác chiến lược. VP vừa rồi tổ chức đêm nhạc Richard Clayderman rất tốt.
Tầm giầu như vậy rồi ko cần mấy trăm tỷ tiền gỗ. Tham gia quy hoạch lại cây trồng, có thể Vincom đang hướng tới tham gia quy hoạch lại thành phố và có thể là triển khai những dự án kiến trúc lớn ven sông Hồng.
Ad khá tin tưởng là thành phố sẽ đẹp hơn sau vụ này :")
Chú ý chính tả hơn nhé :"p

View more

khi nào anh hết yêu thơ?

MÃI MÃI
mãi mãi sẽ là mãi mãi yêu
yêu để được yêu dẫu ít nhiều
mãi mãi sẽ là yêu mãi mãi
dẫu mồ xanh cỏ đá xanh rêu
trên những con đường nắng mới xây
đi với tình yêu lá bay đầy
tình yêu đánh thức tình yêu dậy
bao giờ yêu mới hết yêu đây
qua những vui buồn những đắng cay
tình yêu đang khóc nức đây này
sung sướng khổ đau là tất cả
tình yêu tôi sống đến hôm nay
2000
:")

Related users

ngoài 12 ngôn gữ của tình êu ad còn biết nói thứ tiếng gì nữa không ad?

Một chút Tiếng Thái.
Số đếm:
1-10: Nừng, sỏng, sảm, sì, ha, hộp, chệt, bẹt, cao, sịp
11: Sịp nừng
12: Sịp sỏng
13: Sịp sảm
19: Sịp cao
20. Nhi sịp
21. Nhi sịp nừng
22. Nhi sịp sỏng
30. Sảm sịp
40. Sì sịp.
100. Fằn
1 000. Mừn.
100 000. Sẻn (không nhớ chính xác là 10 000 hay 100 000)
1 mil. Lán
Khỏ pun khắp: Cảm ơn ạ
Khỏ thốt: Xin lỗi nha
Cái này là bố Ad dạy cho hồi 12 tuổi.
Ổng dạy xem đồng hồ lúc 4 tuổi và dạy đếm tiếng Anh lúc 5 tuổi.
Như vậy, Ad cũng phát triển bình thường như bao đứa trẻ khác, chỉ nói lắm hơn thôi :")

Nhà hàng cuối cùng mà bạn đến là gì?

Ad chỉ nhớ đoạn rời nhà hàng đó T.T
Tường làm bằng kính có rèm xanh
Căn phòng lộng gió em hẹn anh
Tất cả sau đó anh chỉ nhớ
Tường làm bằng kính có rèm xanh

Bạn nhớ điều gì?

Nhớ
thị thơm mà chẳng thấy thơm
bánh mỳ cơm phở như rơm một loài
người thân cũng thể người ngoài
nhớ em anh đến mệt nhoài giác quan
lòng chưa kịp biết hân hoan
chưa từng lắng dịu lo toan thường ngày
chưa từng nếm vị ngất ngây
lại đau vì não ứ đầy hoang mang
liệu em có phải là nàng?
liệu anh có phải là chàng trong em?
thế gian chóng chán cả thèm
liệu mình có nhiễm nhập nhèm thế không?
bao giờ em tiếc mùa đông
để anh đến tặng hoa hồng tái xanh
bao giờ em thấy mong manh
để ôm anh chòng chành nỗi đau
những ngày qua đến là mau
triền miên giấc ngủ dìm sâu cái buồn
không cho lòng nhớ em luôn
trước khi khơi được những nguồn kín sâu
đã giam em ở trong đầu
mà không kết án cho sầu đôi bên
đêm đêm nỗi nhớ trồi lên
đếm cừu mà cứ đếm tên một người
bao giờ nỗi nhớ được nguôi
mùa thu giấc ngủ lịm xuôi tím dòng
bao giờ em thật lòng mong
để trong những lúc long đong
anh cười
8.2002

View more

Bạn nghĩ gì về trang điểm?

Khuôn mặt và cơ thể như một tấm toan lồi lõm. Người trang điểm là một họa sỹ. Họa sỹ vẽ đẹp, dùng màu xịn thì tấm toan sẽ tăng tỷ lệ đẹp và không bị dị ứng :")
Liked by: Diệp Nguyễn

Khi nào thì mình nên nhảy việc hả Ad, Ad có thể list ra các tiêu chí như Ad đã trả lời câu hỏi về bỏ việc trước đây không ạ? Cám ơn Ad!

Bỏ việc tức là sau khi bạn bỏ việc, có một khoảng trống mờ mịt về công việc trong tương lai hiện ra.
Còn có ý tưởng nhảy việc nghĩa là bạn đang đứng núi này trông núi nọ.
Để chắc ăn, bạn nên dành thời gian làm một chuyến dã ngoại đi sang quả núi bên kia và đứng từ bên đó nhìn lại bên này. Như vậy, nhiều thứ sẽ sáng rõ hơn.
Sau đó, là lựa chọn của bạn :")
Liked by: Diệp Nguyễn

Anh có nghĩ đem nghệ thuật ra để kinh doanh như thế này hơi thực dụng không. Anh có tài, anh có tâm hay gì đấy nhưng không lẽ ai không có điều kiện là không được tiếp xúc phải không? Anh cung cấp gần như hàng ngày vậy sáng tạo của anh có lẽ không giới hạn nhỉ? Chỉ là thắc mắc không có ý xấu ạ :)

Ad để rất nhiều tác phẩm free hơn 10 năm trên nhiều trang mạng và để Public nhiều post trên Facebook.
Chế độ nạp Wall là dành cho những người "tham lam", muốn cập nhật những sáng tác mới nhất và để độc giả kính trọng các sản phẩm sáng tạo hơn.
Bạn sẽ khó có thể ngừng coi rẻ hay khó học được sự lắng nghe một người bị dán cái
nhãn rẻ rúng là "nhà thơ" khi bạn chưa thấy người khác phải nộp 500k/năm để đọc ảnh.
Ad không rõ mình sáng tạo được đến đâu nhưng Ad sống và lao động với ý thức đó từ năm 12 tuổi :")

Ad ơi, ad đừng trả lời những câu hỏi liên quan đến tiền bằng gói wall 500k ad nhé!

Trả lời thì bị virus sao nhóc? :")

Khi kết hôn con gái sẽ cân nhắc nhiều yếu tố ở ng đàn ông bao gồm cả tài chính để đảm bảo một cuộc sống không đến nỗi quá vất vả cho cả hai về sau. khi nghe một người đàn ông ngoài 30 nói rằng chuyện trăm năm gồm ba yếu tố: tình yêu, tiền và tình dục thì em lại thấy buồn ghê gớm ạ, lại là tiền ư :(

Bạn đang bất công và tự mâu thuẫn. Bạn cân nhắc về tài chính nhưng không cho người ta quyền như vậy. Nhưng không sao, đó là phụ nữ :")

Mô hình kinh doanh này anh học tập từ ai thía??? =)))))

Ad phát minh ra.
Nếu ai thích có thể dùng mô hình này (thu phí Add Friend, nói cách khác là thu phí duyệt wall) mà không cần trả tiền bản quyền cho Ad.
Nhưng yêu cầu tiên quyết để thành công là bạn phải có năng lực sản xuất, cung cấp nội dung liên tục trong gần như suốt 365 ngày. Một khối lượng việc khổng lồ.
Còn nếu bạn dùng nội dung của người khác để thu tiền mà không xin phép thì là gian lận thương mại :")

Ad ơi có mua được nửa gói friend k ah?

Không.
Bắt đầu từ 0h sáng giờ Hà Nội ngày 23/3/2015, phí Add Friend tăng gấp đôi từ 500k/năm lên 1000k/năm.
Nếu bạn đóng trước nhiều năm, bạn sẽ tránh được rủi ro tăng giá.
Giá Add Friend sẽ không giảm, chỉ ngày càng tăng :")

ad ơi, nếu ad tăng phí thì đọc giả có trả góp được ko ah? con việc muốn ủng hộ ad qua chuyển khoản, ad có giới hạn ko ah hay tùy hỷ??

Không trả góp.
Tài khoản trên wall Ad cũng là nơi để gửi :"Donate tùy tâm. (Trước Ad định để mọi người đọc miễn phí và ai thích thì :"Donate nhưng nhận thấy việc thu phí giúp tăng ý thức đọc hơn nên bổ sung thêm loại hình thu phí).
Bạn nên PM thông báo trước nếu bạn định nạp tiền Add Friend. Để Ad khỏi nhầm với :"Donate và để xem Ad có đồng ý Add Friend hay không.
Còn :"Donate thì bạn có thể để khuyết danh :")

Ad cho hỏi một ông chồng ham mê điện tử có phải là một người tệ hại?

Điện tử và máy tính đến với đàn ông trước phụ nữ và ở cạnh đàn ông nhiều hơn phụ nữ cho nên chúng cần có được sự tôn trọng nhất định.
Tệ hại là do cách cư xử tệ hại, không phải hoàn toàn do sự tập trung vào đam mê và sao lãng tu thân. Hãy tập trung thảo luận về từng hành vi tệ hại, đưa ra chứng cứ rõ ràng để tránh lặp lại thay vì tấn công vào đam mê là cái tạo nên động lực sống và niềm vui sống cho người ta.
Ngày xưa, mẹ Ad quy định, rửa bát hay ngoan thì sẽ không bị cấm hoặc được chơi điện tử thêm vài tiếng mỗi ngày.
Nếu khó bắt đầu thảo luận, hãy đưa chồng bạn đọc câu trả lời này. Nếu địa ngục gia đình được cải thiện, nhớ cúng tiền nạp Wall cho Ad ở Facebook thu phí đọc: Facebook.com/nguyenthehoanglinh :")

anh ad :'( tại sao anh lại tăng phí quá sớm :'( du học sinh xa tiền biết phải làm xaooo đây ạ :'( *khóc 1 dòng sông* *lại 1 dòng sông*...

Đấy là cái giá phải trả của việc đi du học :")

Con trai vì 1 vài sự việc xảy ra mà giận, Con gái đôi khi vì 1 vài câu nói mà bị tổn thương.. Thời gian là thứ khiến mọi thứ mờ dần.. đó ad

Ừ, thời gian là cục tẩy, là sương mù, là những chỗ censor :")

ad có từng đọc diễn văn hoặc "phát biểu đôi lời" cho 1 buổi lễ nào chưa ah? ad thấy nó ntn?

Một vài lần "phát biểu đôi lời". Thấy mình nói kém hơn viết vì viết mình có nhiều thời gian suy nghĩ, gọt dũa và có sự thoải mái hơn của lúc một mình :")

Ad uôi bây giờ là tháng 3 rồi, nếu em nạp wall bây giờ thì gói của em hạn đến tháng 3 năm sau hay tháng 12 năm nay ạ? :v

Hạn là 365 ngày. Bonus thêm 1 ngày là 366 ngày.
Đến thứ 2 ngày 22/3/2015, phí Add Friend (hay còn gọi là nạp wall) trong một năm sẽ tăng gấp đôi từ 500k lên 1000k.
Vui nha :")

Ad ơi :D Khi nào mình nên bỏ việc hả Ad? :D Em hỏi nghiêm túc :)

Một công việc thường đem lại cho người ta toàn bộ, một số hoặc một trong các yếu tố sau:
1. Sự vận động đều đặn để không ì. Chết mòn trong sự ì của mình là một trong những sự đau khổ lớn nhất của cuộc sống.
2, Niềm vui được cống hiến cho tập thể và được tập thể ghi nhận.
3. Được sống với sở thích, phát huy năng lực.
4. Tiền để sống và tiêu xài.
5. Cái mác có việc. Hoặc ít nhất, không phải mang cái mác thất nghiệp.
Có những người thì 1, 2, 3 là quan trọng nhất trong lựa chọn nghề nghiệp của họ.
Nhưng với đa số, 4 và 5 là hai yếu tố quan trọng nhất.
Em nên bỏ việc nhất khi em không đạt được các yếu tố quan trọng nhất với mình :")

nay nóng lắm thích làm văn thì làm văn mà làm thơ thì làm thơ mà ngủ là ngủ! ad

Không nóng cũng vậy mà :")

_Nếu.... E và cô ấy cùng nhắn tin , thỳ a sẽ trả lời ai trc? _Nếu E đang khóc , cô ấy đang buồn . A sẽ đến bên ai? _Nếu E giận , cô ấy rủ a đi chơi . A có đi không? _Nếu Một ngày e biến mất và cô ấy đến bên a . A sẽ chạy đi tìm e hay ở lại?

Nếu em và cô ấy cùng nhắn tin, Ad sẽ nghĩ, bọn này đang liên kết lại tìm cách khử mình đây.
Nếu em đang khóc, cô ấy đang buồn, Ad sẽ nghĩ, tránh xa bọn này cho khỏi vạ lây.
Nếu em giận, cố ấy rủ đi chơi, Ad sẽ nghĩ, may vẫn còn có đứa bao mình.
Nếu một ngày em biến mất và cô ấy đến bên, Ad sẽ nghĩ, may quá, chỉ còn phải khử 1 đứa thôi.

nghệ thuật là ánh trăng lừa dối?

Là ánh trăng lừa dối, là ánh trăng không lừa dối, là cả những cái khác ánh trăng và đem lại cảm giác đẹp.
Là điều khiến thẩm mỹ của bạn trở nên cao cấp hơn, thưởng thức được nhiều vẻ đẹp hơn. Nếu bạn không bị các thứ giả nghệ thuật lừa dối :")

Related users

đầu tiên là nhìn ảnh bìa (gói 500k add friend) tưởng chỉ là đùa chút chơi :v. 1 lúc sau quan sát kĩ thì uh hóa ra là thật. 1 lúc sau nữa chửi thầm: ông có cái gì mà vênh váo giữ vầy? Và làm sao để biết được những tác phẩm của chú đáng đồng tiền bát gạo còn bỏ ra vậy ạ?

Bạn có chửi người bán bánh mỳ hàng ngày thu tiền cho những chiếc bánh bán ra là vênh váo không?
Ad ngày ngày cật lực sản xuất tác phẩm như sản xuất bánh mỳ cho não bộ. Và Facebook là tiệm bánh mỳ Online của Ad. Mỗi post là một loại bánh mỳ. Thu được tiền từ lao động, Ad có tiền mua bánh mỳ nghĩa đen để ăn và sản xuất nội dung tiếp.
Trong khi nó là ý tưởng kinh doanh tối giản chưa ai thực hiện và đã thành công bước đầu khi thu được vài chục triệu tiền Add Friend từ những người rất giỏi thì bạn là người đã cập nhật chậm còn mải phô bày cái tôi thiển cận của mình.
Ad cũng không thích những độc giả kém cỏi như vậy trong Friend Lists, kệ bạn :")

sao ad ghét các quảng cáo nhai lại mô típ khốn khó, sum vầy, từ thiện vậy ad?

Vì nó hay đánh vào đối tượng tiêu dùng thẩm mỹ thấp để dễ bán hàng. Cung cấp cho họ những hình mẫu cảm xúc rất kịch. Nó góp thêm phần giả dối vào xã hội :")

Bạn hay ghen ở mức độ nào từ 0 đến 10, 0 là không hề và 10 là cực kỳ?

5.
Cố gắng giảm xuống 2 là vừa. Cơn ghen là kính lúp, kính hiển vi, thường phóng đại mọi thứ lên vài chục, vài trăm đến vài nghìn %.
Và ta là con kiến đang bị cái kính lúp ấy chiếu vào, dưới ánh nắng chói chang vốn chính là sự ghen tuông, ghen tức của ta.

Bạn sẽ tổ chức sinh nhật tiếp theo của mình như thế nào?

*****......
*@***@*
Vẫn dùng dàn xe sang 10 chiếc này gây ách tắc giao thông rồi về :")
Liked by: Nguyen Nghia

nhân sắp mùa hạ ad ạ : h e fai sống sao nắng đã tắt gió ngừng thổi mây ngừng trôi mưa đã tạnh con ve hết kêu cây ớt hết quả cây cau ra hoa con gà chạy vòng con kiến đi thẳng ngàn sao rơi trăng mất tích ánh mắt ad đi đâu ?

Đổ câu này hay đó :")
Liked by: Hoàng

em xin gửi cho ad bài thơ, bày tỏ sự hâm mộ từ 10 năm nay :3 "đuổi theo một thoáng mộng du đến khi tỉnh giấc sương mù đã giăng lối về lẻ bóng trông trăng cơm mơ nói với ta rằng: Kệ mi" ~ Ngạnh ~

Bày thơ rất hay. Cảm ơn em :")

ad thì có vk có con e lại muốn làm ny của ad ms tài:3

Em đành phải ôm hận thôi, chàng trai :")

tại hạ kính chào huynh nay đi ngang qua thấy ask khá bá đạo nay xin facebook của huynh để hân hạnh ib tại hạ phương xa ngóng chờ tin huynh :))

Dùng chữ "khá" là tố cáo ba cái lời tuồng chèo đệ đệ huynh huynh kia là giả dối rồi :")

Em thấy người ủng hộ anh rất nhiều nhưng số người ghét/không thèm quan tâm cũng..không ít. Em rất muốn biết anh có trường hợp nào đang từ bạn hóa thù hoặc từ thù hóa bạn hay không, và trường hợp nào anh nhớ nhất ạ. Em thích sự bình tĩnh tranh luận của anh ạ :3

Ad khốn không có thù, cũng không có bạn
Ad khốn cô đơn lang thang trong làn gió mùa đông bắc với kiếm và chuyện
(Trích tình khúc Ad khốn)
:")

Rồi 1 ngày nào đó tôi sẽ ngừng nhớ người đó. Đó hẳn là 1 ngày đặc biệt. Ngày đó tôi cảm thấy mọi thứ trống rỗng, với tôi chẳng có gì là quan trọng nữa, hay đúng hơn bạn chẳng còn tin, còn quan tâm đến ai xung quanh nữa. Ngày mà tôi nhận ra mình đánh mất quá nhiều thứ của bản thân cho những điều kh

Ngày mà tôi nhận ra tôi bị dở hơi nên mất tất cả.
:"D D D

quảng cáo của nep tune rất hay và cảm động nhỉ ad?

Không rõ quảng cáo nào. Trong các QC của Nep, chỉ nhớ 1 cảnh ông thần biển cầm quyền trượng, tay kia giơ ngón trỏ và ngón cái tạo thành hình tròn, nháy mắt thân thiện. Hình như cách đây 20 rồi.
Ghét 90% các quảng cáo nhai lại mô típ khốn khó, sum vầy, từ thiện.

có 1 ngày tôi nhận ra ad xinh hơn cả bạn gái của tôi :D thật 1%?

Không sao, đêm nhạc LBGT (liên bang giới tính) RỜI TỔ ngày 15/3 này tại Lespace sẽ trả lời cho em, em gái ạ :")

Anh quá hoàn hảo *chớp chớp* @@ Em phải nàm thao khi anh chưa có yêu em đây :( Thôi thì mình cứ bất chấp hết.... lơ nhau đi anh ;)

Đừng lơ gói 500k là được. Yêu mà lơ gói này thì là yêu đểu rồi :")
"Lừa dối lẫn lẫn nhau là cái thế giới này gọi là lãng mạn" - Oscar Wilde
Liked by: Hoàng

ngồi buồn ko có 1 ai soi gương mình thấy đẹp chai vô cùng đập chai nhưng lại bị khùng bị khùng mới ngỡ vô cùng đẹp chai EM CÁ EM GIỐNG AD ĐIỂM NÀY :)))))))

Em êi, em có bệnh gì thì tự lo chạy chữa, đừng lôi Ad vào làm đồng minh chỉ vì Ad có điểm trùng hợp duy nhất với em là đợp trai :")
Liked by: Hoàng

nắng đã tắt mây đã tán gió đã tan trăng đã tàn mà ad vẫn viết caption à :))))

Caption này của em đấy chứ. Còn Ad có thấy gì đâu, thấy mỗi cái màn hình :"p

Khi ad chửi, ad thích nghe người ta chửi lại ad để ad học được thêm nhiều điều và tranh luận cho vui, hay ad muốn người ta im mà nghe, về nhà ngẫm nghĩ? Ad đã đủ tự tin để nói rằng mọi điều Ad nghĩ là đúng chưa?

Đó không hẳn là chửi. Đó là màu sắc khác, tone khác khi đưa ra một vấn đề hay xử lí nó. Có những người, bạn phải cao giọng khi cần thiết họ mới thay đổi hoặc không làm phiền nữa.
Nhưng dù viết với màu sắc gì, tone gì, chửi hay không, điều Ad luôn quan tâm là chất lượng của cái mình gõ ra. Nếu em quan tâm đến chất lượng, em chỉ còn thấy màu sắc và đường đi của giai điệu, sự chửi cũng như mấy thằng da đen hát rap nhảy hip hop.
Ad không nói mọi điều đúng nhưng Ad có thói quen không nói điều mình không thấy đúng, ít nhất là theo quan điểm của mình, nên xác suất nói đúng cao.
Việc nói độc giả ngu nghe như một kẻ vĩ cuồng chống lại đám đông những người yêu mến mình. Nhưng không phải vậy.
Là người cọ xát với độc giả gần 20 năm, Ad thấy phản xạ của họ với cái hay luôn lề mề như họ nghĩ họ là con thỏ trong cuộc chạy đua trong khi thứ họ tiêu hoá chỉ ra phân rùa.
Khi Ad đưa ra những dự án, ý tưởng để cải thiện tốc độ này, phản xạ của họ đem lại nhận định cho Ad về trí tuệ cũng như sự chân thành của họ.
Và Ad chỉ nói họ ngu sau khi đo phản xạ của họ trước những cái tuyệt hay Ad đưa ra, xin, nhờ, yêu cầu share, share nhanh, share đồng loạt và đã gạch đầu dòng hết nhẽ. Trong hàng nghìn lần.
Giờ share đêm nhạc Rời tổ 15/3 này ở Lespace xem phản xạ với cái hay đỡ ngu chưa nào :")

View more

Bạn muốn trở thành giàu có và nổi tiếng hay nghèo và hạnh phúc?

Ad muốn giàu có bằng gói Friend 500k, sau đó, Ad sẽ nổi tiếng vì chưa ai thu được phí đọc qua Facebook nhiều như vầy.
Còn mấy gói sản phẩm như Nghèo với hạnh phúc, cứ có tiền với nổi tiếng là mua được hết, sống giả nghèo cho đỡ đau lòng quần chúng :")

bao giờ ad mới chịu mở đợt khuyến mãi giảm giá cho sinh viên, nhất là sinh viên nữ...

Bọn không nộp được 500k đọc chẳng ích gì, khéo lại thêm dở hơi, mơ mộng, hỏng cuộc đời rồi lại đổ tại đọc Ad.
Khi bạn có khả năng nộp 500k và ý thức nộp 500k trả tiền cho giá trị cao cấp, lúc đó, bạn mới có chút trưởng thành và ổn định tài chính để khám phá thế giới ý tưởng của Ad - những thứ không mua ở đâu khác được và bạn đành nộp 500k phí cầu đường để đổi lấy sự mở mang đầu óc.
:")

Related users

Liệu loài người sẽ sống ở một hành tinh khác không?

Buồn quá, vậy là trái đất sẽ thành Hà Nội 2 à T.T

Bạn tắt chuông báo thức bao nhiêu lần trước khi thức dậy?

Lần thứ 2 đồng hồ đã hỏng rồi còn đâu T.T
Liked by: An Nhiên

Ad ơi em đang cảm nhận rõ sự cô đơn và lạc lõng khi mình thích thứ logic, lý tính, khách quan, còn số đông khác thích thứ cảm tính, chủ quan. Ad có bị thế không? (Em không có ý so sánh cái nào tốt hơn nhé)

Ai cũng cô đơn, lạc lõng cả, họ biết hay không mà thôi.
Cho nên cô đơn, lạc lõng là bình thường, không bị bệnh, hợp xu thế xã hội. Yên tâm :")

Nguyễn Thế Hoàng Linh, nhà thơ thông minh hàng đầu Việt Nam! Nguyễn Thế Hoàng Linh, nhà thơ thông minh hàng đầu Việt Nam! Nguyễn Thế Hoàng Linh, nhà thơ thông minh hàng đầu Việt Nam! - from fan with love ạ :)) -

Cũng không biết trả lời sao. Đành up câu-không-hỏi lên cho dễ bán gói Add Friend 500k huyền thoại chưa nhiều người biết đến, lấy tiền in sách xịn :")
Mà có thông minh mấy mà để bị mang tiếng nhà thơ đã là ngu rồi. Tủi thân. Cần nhiều bạn Add Friend an ủi T.T

Ad ơi nếu em nói là lâu lắm rồi không đọc được một bài thơ mới của Ad mà em thấy thực sự hay thì Ad sẽ nói gì...

- Trên Facebook có hơn 1 tỷ người nhưng chỉ Ad nghĩ ra thu phí Add Friend 500k/năm (để đọc status).
- Đã có hơn 40 người nạp tiền Add Friend (500k hoặc hơn cho nhiều năm) từ con số 0 Friend (sau khi Ad Unfriend 5000 Friends để thực hiện chiến dịch thu phí đọc).
Nếu em không tự thấy hay, 2 số liệu rất khó tạo ra như trên sẽ giúp em về mặt suy nghĩ logic.
Về mặt logic, nếu em chưa phải độc giả 500k để có thể sục sạo wall Ad như viện bảo tàng có hàng nghìn tác phẩm thì em đâu đủ thông tin để xác quyết điều gì về Ad. Nạp nha! :")
Còn nếu em đã là Friend 500k mà em thấy vậy thì kệ em, Ad không chịu trách nhiệm về cái ngu của người khác. Thời gian chăm sóc việc viết của mình đã đủ mệt rồi :"p

Người ta hay ca thán lên án cuộc sống hiện tại tiêu cực nhiễu nhương này kia kia nọ..Ok, là 1 thiên tài,NTHL hãy "nặn" ra cho mình 1 thế giới lý tưởng,1 quốc gia lý tưởng,1thành phố lý tưởng-qua 1 dự án trong tương lai là..1 cuốn tiểu thuyết VN in future dc hem? ="D

Cảm ơn bạn, một gợi ý hay.
Bao giờ Ad thích làm thì Ad làm :")

Tham khảo dưới góc độ đang thu nhận 1 môn khoa học, kiến thức tìm kiếm những lý giải tương đồng / ko tương đồng hay thuần "giải trí" - for fun? [ ask ab religion ]. Anh có tài năng thiên bẩm nv thì..giải thích sao đây? :v

Tham khảo như sự thích thú trước một văn hóa khác mình, nơi có nhiều tác phẩm tuyệt đẹp lấy cảm hứng từ nó. Và tò mò về năng lực của nó trong vai trò là một phương thức tìm sự tĩnh tại hay mở mang nội tâm, vũ trụ.
Ad nghĩ trong một đám đông không phải người ta giống nhau đồng đều, có người vượt lên hẳn ở khía cạnh nào đó (chiều cao, sắc đẹp, sức khỏe, trí nhớ, sự chăm sóc, sự tập trung, sự nhận thức, sự thờ ơ, sự bao dung, sự thích nghi...). Cho nên, tài năng là xác suất. Không bạn thì tôi. Và có nhiều loại hạt mầm tài năng trong mỗi con người. Có người làm nảy nở tất, có người làm nảy nở ít. Có xác suất đó rồi không muốn dùng thì cứ lười là nó hết, yên tâm.
:")

Có thật là..anh chưa bao giờ nóng giận đến mức..có những hành động mất kiểm soát mình ko? :)) ( em đồ là vậy... ) ;))

Ad chưa nóng giận bao giờ
Chỉ đôi khi nói đờ mờ mà thôi :")

Anh tìm hiểu tôn giáo dưới góc độ và mức độ như thế nào? Đức tin đặc biệt của 1 người dành cho tôn giáo A có cản trở họ nhìn nhận mọi thứ dưới quan điểm của tôn giáo hay không tôn giáo khác?

Góc độ tham khảo, mức độ giải trí.
Thực ra Ad cũng không quan tâm đến việc người ta có bị đức tin làm ngu đi không vì nếu họ có niềm tin đặc biệt thì là não trạng của họ hợp với việc duy trì trạng thái tin tưởng hơn trạng thái tìm kiếm logic. Đó cũng là quyền tự do nghĩ đúng/không đúng.
:")

Ad ơi có bao giờ ad thấy mệt mỏi với tình yêu của mình không? Em đang mệt quá...

Có chứ. Yêu mệt lắm em. Em không nên làm việc nặng. Để gấu đó cho Ad.
:")
Liked by: LTTH anh hao

ad ơi, ad có thể bày tỏ quan điểm của ad về sự sáng tạo của nhà báo trong việc phát hiện, tìm kiếm đề tài báo chí được không ạ? Tất tần tật những gì ad biết và ad nghĩ í :")

Không có nhu cầu cứu bọn này. Kệ chúng không sáng tạo như hiện nay yên tâm hơn :")

"Làm bạn nhé!" <-- Em bị bối rối mỗi khi nghe câu này từ những người xa lạ, biết bắt đầu từ đâu chết liền <-- em có bị bệnh xa lánh xã hội không vậy ạ ;_;

Không. Đó là phản ứng tâm lí bình thường trước những hành động lố bịch. Yên tâm phấn đấu lao động.
Ai nghe vậy cũng vậy thôi
Hỏi ai không hỏi, hỏi tôi làm gì
Hỏi câu nào hay hơn đi
Nghe "Làm bạn nhé" má mì bỏ cha
:")

Ad có tham lam thứ gì ko? ~=PPPPP

Ad tham lam với tham làm
Nhưng không làm được đạo hàm cấp III T.T

Theo em biết anh đang sáng tác 1 tập thơ cho thiếu nhi với tranh minh họa.. Anh nghĩ tác phẩm của mình sẽ có giá bao nhiêu?

Tầm 70-100k. Phần dao động này phụ thuộc vào tiền in và độ hài lòng với chất lượng chép tay, minh họa. Nếu ở mức rất hài lòng thì sẽ để ở mức 100k để tăng nhuận bút cho đội ngũ thiết kế, trình bày, minh họa sách :")

chú Linh giới thiệu sơ nét về thánh Sữa Bubba đi! Con tìm google mãi mà hổng ra :3 con cảm ơn chú ạ.

"Bubba ngoại truyện" nhé. Facebook là Loc Nguyen Duc trong Friend Lists của Ad :")

Nghệ thuật hay các lĩnh vực học thuật v.v. thật sự có cần chia phong cách/ trường phái không? Ví như hỏi trường phái,/phong cách của NTHL là như thế nào thì anh trả lời sao? ^^ :D

Ai cần thì cứ chia thôi
Ai không cần cứ kệ tôi không cần
Trả lời thế nào cho vần
Không cần đúng ý cho đần, đẹp trai :")

Ad có thích thơ Nguyễn Phong Việt và Thái Bá Tân không ah? từng nghe ad nói họ cắp của súp gà phải không ad?

Ad đã đưa ra nhận định trong 1 post để chế độ Friends :")

Related users

Câu hỏi với tên người hỏi khác gì với câu hỏi ko có tên người hỏi? Ad nghĩ gì về 2 từ "quả báo" ? 1

1. Câu hỏi với tên người hỏi nhiều thông tin hơn.
2. Nó là logic nhưng đa phần những người nói từ này chỉ vận dụng nó ở mức dựa dẫm, đe doạ bừa, hy vọng bừa về sự trả thù từ trời đất, biến nó thành những liên hệ quá thô thiển, giáo điều, phi logic kiểu "Nó sống ác thế thì đẻ con không có lỗ nhĩ". Nó sống ác mà nó sinh hoạt điều độ thì con có khi còn có 2 lỗ nhĩ ấy chứ. Còn cái người rủa trẻ con vô tội không có lỗ nhĩ cũng ác độc kém gì. Tuy nhiên, cũng không bị quả báo, con sinh ra cũng giống con người kia, đều nguyên con bụ bẫm và đều có phụ huynh độc ác.
Đừng phân tích cho người ta việc không nên làm bằng từ "quả báo" nếu họ không bị thuyết phục. Hãy phân tích hậu quả B nếu làm A bằng logic thuyết phục hơn.
:")

Anh có thích nói về chính trị ko? Theo anh thì những người (nhà) hoạt động dân chủ họ có đúng ko?

Không. Không đủ thời gian quan tâm đến những cái thứ cấp.
Mọi người đều đúng cho đến khi có người chứng minh được họ sai.
Nhưng những người nhàm chán thì làm dân chủ cũng không hết nhàm chán.
:")
Liked by: Joey Nan

Bạn hãy giải thích cụm từ "Trong Bánh có Bao" sử dụng khi người khác đang ăn được không?

Câu này phái sinh từ câu: "Cẩn thận! Trong trà có độc".
Do có một đợt trên mạng rộ lên hình ảnh băng rôn bán bánh Trung thu khuyến mãi BCS nên Ad mới chế ra câu này.
Ý là: Nói bừa cho vui :")

mùi gì khó ngửi nhất từ 1 người ?

Hôi chân, hôi nách, hôi mồm
Đều dùng trình duyệt Cờ rôm được mà :")

Tại sao con gái mặc quần lót và sơ mi nam rộng chụp hình thì đc khen đáng yêu, còn thằng đực nào làm tương tự lại bị kêu là bệnh cm hoạn? :(

Vì nó bệnh thật mà :")

Kỹ năng nhảy của bạn là bao nhiêu từ 1 (tệ nhất) đến 10 (rất cừ)

Cũng tuỳ mức độ nước đến chân :")

Pêđê bụng phệ ơi, Hôm nay trời nắng tươi :>

Chào thân ái và hiếu thắng :")
Đọc thơ cho đỡ chán nắng đẹp nè:
Nắng
Nắng ươm trên nhánh, qua kẽ lá
Nắng ngọt màu cam, nắng đổ vàng
Nắng dội lên cao – hoa lóe sáng
Dịu dàng rũ bỏ áo chang chang
Nắng thỉu thiu buồn loang mênh mang
Nắng như ánh mắt vợi của nàng
Nắng tỏa diệu kỳ và huyền bí
Tôi thả hồn mình bay lang thang
Tôi hôn nắng và nắng cũng đang
Mềm mơn môi mắt má miên man
Rạo rực tôi cầm bông nắng chín
Nuốt vào trong ngực – máu trào lan
Tôi quỳ nguyện mãi – nắng đừng tan
Vô ích! Màn đêm rũ áo choàng
Nắng run rã rượi rồi hớp hối
Tôi nghe lồng ngực chực vỡ toang
Tôi ôm nắng lại giữa vòng tay
Nắng rũ vào tôi. Nắng cuối ngày!
Lẩy bẩy tôi ghì ôm mê dại
Vỡ vàng nhìn nắng tan men say
Tôi ôm tôi lại giữa vòng tay
Sao tôi lạc lõng đến thế này!
Nắng sẽ chẳng còn yêu tôi nữa
Ngày mai đâu trở lại hôm nay…
2000

View more

Đối với việc vẽ và sáng tác, anh thích kết quả hay quá trình hơn?

Thích kết quả của một quá trình dài tạo nên sự thành thục một kỹ thuật mới, hiểu sâu bản chất một vấn đề, hiện tượng.
Thích quá trình ngắn của một kết quả đột phá cho thấy mình đang sáng tạo tốt.
Thích không tham lam như vậy nữa, khó thoải mái nghỉ ngơi T.T

Tại sao ai cũng muốn con mình được như con nhà người ta, nhưng ko ai muốn vợ mình đẻ ra con nhà người ta :'(

Muốn con mình dc như con nhà người nguyên nhân sâu xa ngoài tính háo danh còn có thể là tình thương: Mong con mình "bằng vai, phải lứa" với thiên hạ để đỡ bị bắt nạt.
Không muốn vợ mình đẻ ra con nhà người vì cơ bản đàn ông không thích chăm trẻ con nhưng trách nhiệm với con mình vẫn là một bản năng trong não bộ nhiều con đực; khi nhận ra mình dành trách nhiệm thiên phú không phải cho nguồn gene của mình thì sẽ phải hứng chịu những cú sốc trong chính bản năng và quan điểm.
Tuy nhiên, con người có một khả năng kỳ lạ để các cú sốc dễ xảy ra với họ: Chịu sốc tốt.
"Cơ bản mà nói, nếu không cẩn thận thì mọi thứ đều có thể gây ra hạnh phúc." (Thánh Sữa Bubba Blop Blue)

Tại sao ngày nay các bài hát cho thiếu nhi HAY ko còn được sáng tác ?

Có. Nghe thử "Taca - Emca", "Giảng đường như mơ", "Vị thần cô đơn", "Rời tổ" nhạc sỹ Nguyễn Tuấn sáng tác.
Ngay cả trẻ con cũng có cảm thụ sớm về tình yêu. "Bồ câu, hạt thóc" là một bài về tình yêu trong sáng cho cả trẻ con, giúp các em trân trọng bạn gái. Giáo dục giới tính qua âm nhạc :")
Có tất cả cho mọi thứ, tìm kiếm và tìm kiếm được hay ko thôi :")

Related users

Làm sao biết mình đang ngu, đứng yên hay thụt lùi Ad nhỉ? Ad có khi nào ko vui..vì chuyện tiền bạc hay áp lực từ con cái, gia đình ko? :"D

Dùng thuyết tương đối 2 để đo nhé.
Có chứ. Trên đời có ai vui vì mấy chuyện này mới là lạ :")

Theo anh tình dục có quan trọng ko? :@ :SS

Không với những người không thấy nó quan trọng :")

Những thói/thói quen xấu nào dễ làm hạn chế việc phát triển tư duy?

- Xấu tính (nhiều người có tư duy có thể dạy bạn nhưng không muốn chia sẻ với người xấu tính).
- Thói quen sinh hoạt khiến não bị teo lại: Dùng các chất huỷ hoại tế bào não, bắt não hoạt động quá tải liên tục, lười.
- Tự mãn quá lâu trong tình trạng không có tác phẩm, sản phẩm mới.
- Tư duy nốt đi bạn, Ad lười quá, hehe.
:")

Tính vùng miền có phải là một cản trở nào đấy trong việc đặt ra "cái chuẩn chung" như thế nào là hay, như thế nào là đẹp? Cụ thể như các tác phẩm của NS. Nguyễn Tuấn. Căn cứ vào đâu để cho rằng tác phẩm đó hay, Có Sinh Khí? :"D :3

Nanjoejoe’s Profile PhotoJoey Nan
Tỉnh, vùng, miền có tạo ra cản trở cho việc đặt ra chuẩn chung cho cái đẹp chứ.
Nhưng đặt.ra.chuẩn.chung còn gây cản trở đến cái đẹp hơn.
Cái đẹp ở đó, nằm trong các văn hoá, nằm trong tính phổ quát của các giá trị chung mà đời sau dựa vào sự đào sâu của người đời trước để đào sâu hơn, nằm trong cá tính của địa phương, gia tộc, gia đình, cá nhân, thiên nhiên và cách con người tác động vào nó, chế biến nó.
Chúng ta đi để khám phá thêm cái đẹp từ cuộc sống, từ cách khám phá của mình. Không phải là thanh tra cái đẹp, cầm một đáp.án.chuẩn.chung đi tick yes or no.
Trong trường hợp của nhạc sỹ Nguyễn Tuấn, tính địa phương là không đáng kể.
Một phần vì ông ấy phải theo gia đình vượt biên từ Hải Phòng sang Hong Kong và sống trong trại tị nạn ở tuổi mới lớn. Khi Tuấn gà quay lại Hải Phòng thì đã có nhãn quan của người lênh đênh, sống giữa những người lênh đênh.
Phần khác, Tuấn gà không gắn bó với tính địa phương mà ở gần hơn góc nhìn phổ quát. Quan sát sự vật hiện tượng, mô tả bằng năng lực hình ảnh cao cấp với những thứ bình thường trong cuộc sống hàng ngày ("Lại xem con rết, cắn chết con nhện, bà lão ơi", "Chiều nắng vương trên má thợ nề/Chiều tái tê xe đất vào lò/Mặt trời đã rơi"), thậm chí, hát về cuộc sống từ chính bản thể của mình, "áp đặt cái tôi đẹp", "câu chuyện mình kể" lên cuộc sống ("Hoàng hôn xuống xem tôi nhuộm màu tím", "Thì buồn ơi, tôi này", "Hãy xem Buratino/Con trai ông già buôn gỗ.../Chú voi trong rạp xiếc kia/Con trai ông già buôn mía"...
Nói chung là còn nhiều ý nhưng với tài năng ở mức Ngoại hạng như vậy thì chẳng cần căn cứ vào thứ gì ngoài tai nghe của mình. Nghe Tuấn gà chơi bản /Mỗi nhà mỗi cảnh/, /Gái bán than/, /Đêm ngoại ô/, /Buratino (Pinochio)/ chẳng khác gì Kurt Cobain cả. Có điều, khán giả Việt Nam mấy ai nghe hay trả tiền cho Nirvana đâu. Tuấn gà chỉ thua kém các đỉnh cao của thế giới hiện tại ở khâu khán giả :")

View more

chú ơi, theo chú thì "nhân chi sơ, tính bổn thiện", hay "tính bổn ác", hay "tính vô kỷ" ạ?

Cái này mỗi người một tính, Ad cũng bó tay với nhân loại này rồi :")
Liked by: Ha Doan Thắng NKĐ

"Cái đau [...] có thể giúp con đi đến những giới hạn mới của bản thân nhưng cái đau quá sẽ tạo nên nỗi sợ quá lớn ăn mòn nhiều cảm xúc đẹp đẽ khác. Nên con đừng tự làm đau bản thân theo cách mà con không biết mình chịu được..." - Add Thế nếu đã lỡ bị đau không chịu được thì phải làm sao hả add?

Thì là nghịch dại hoặc khổ quá chứ sao.
Thôi, còn hỏi được, còn biết yêu việc đọc là tốt rồi.
(Vỗ vai, vỗ vai, xoa, xoa :")

Câu "Cry me a river" hay được sử dụng ở bển có j tương tự với lời hăm dọa " mày chống tao thì đừng trách sao nước biển lại mặn" ko?

Để nghe đỡ dài thì ta nên dùng câu "còn nước còn tát" chăng :")

Nếu vua Midas và Medusa hẹn hò, đó có thể là cuộc tình ngắn nhất thế giới không?

Nếu Medusa bịt mắt và trói tay Midas thì cả 2 sẽ không bị hoá đá, hoá vàng mà trông có vẻ đóng phin heo được.
Nhưng kịch bản có lợi cho độc giả hơn là Midas và Medusa cùng sờ và nhìn nhau. Lúc đó, ta có một bức tượng Medusa bằng vàng, hàng độc, vì nghệ nhân làm ra nó đã hoá đá.
:")

C2 với 0 độ khác nhau chỗ nào

Màu vàng hoặc đỏ của vỏ C2 tạo cảm giác xịn hơn O độ xanh xanh in không nét nên trông loè loẹt, cảm giác dễ bị làm giả hơn.
Dung tích của Chai C2 bằng khoảng 2/3 chai O độ, mỗi lần uống hết cảm giác không bị no phè như nạp hết 500ml O độ.
Mùi, vị của O độ không thanh bằng, thường xuyên tạo cảm giác không rõ đây là chai thật hay giả.
Chai O độ bự nên vẫn có tác dụng giải khát đã hơn cho người uống lấy được. Nhưng nếu độc hại thì quả là tội ác với những người ham ăn, ham uống hoặc ít tiền.
Nhưng cả 2 so với chai nước Nha đam xanh vui vẻ 1,5l của Hàn Quốc mới xuất hiện thì còn phải học nhiều về cảm giác dễ chịu và an toàn khi uống.
Liked by: Diệp Nguyễn

Làm thế nào để chữa chứng hay ghen ? Người yêu em chỉ cần nói chuyện với bạn khác giới, đi chơi cùng hay đi học nhảy ở trường em cũng thấy ghen, em phải làm sao?

Nạp 500k Add Friend rồi sẽ đọc dc câu trả lời ở phần comment khi Ad share câu này lên wall và nhận được tiền.
Giải quyết toàn thắc mắc lớn, đau khổ bự của nhân loại mà ko người được tư vấn nào :"Donate hay mua gói Add Friend tống tiền vào tài khoản, Ad chán dần việc tặng quà cho những kẻ để mình đói rồi :")

chú ơi, chú cho con hỏi nếu là con con của một cựu chiến binh 50 năm tuổi Đảng mà ko tham gia đoàn đội, không thuộc lịch sử dân tộc thì có đáng xấu hổ không chú?

Không có gì phải xấu hổ khi không làm việc mình không thích :")

Bạn thích nấu món gì?

Nâu nâu, nấu nấu nâu nâu.
Là phụ nữ nhưng Ad không thích nấu nướng, cảm thấy nấu nướng sẽ lẹm vào thời gian ăn đồ người khác nấu.
Không phải lúc nào người khác nấu cũng ngon nhưng có người nấu cho ăn là tốt rồi :")
Liked by: Ha Doan Joey Nan

Ad ơi có thanh niên nói về ad là cố nhà thơ Nguyễn Thế Hoàng Linh thì ad có khóc nhè hông hihi

Ad không cố làm nhà thơ mà, chỉ vì thấy thơ hay viết dễ mà không tốn nhiều tiền mua dụng cụ sáng tác thôi, huhu.

Chú ơi, thiệt vì con không biết hỏi ai nên mạo muội hỏi chú có email của chú Lữ Thế Cường không ạ? http://www.tienve.org/home/authors/viewAuthors.do?action=show&authorId=1150 Đây chú ạ, vì con thích văn chú ấy quá, mà con cũng họ Lữ nữa nên con muốn email cảm ơn ạ!

Chú chưa biết tác giả này và gần như không có liên hệ với tác giả nào, chú tự kỷ mà. Con email liên hệ với ban biên tập xem. Chú nghĩ họ sẽ trả lời con rất nhanh.
Cảm ơn con đã cho link. Chú sẽ đọc tác giả này :")
Liked by: Tiểu Yêu

Ad ơi Chủ nhật tuần này đi chơi Bát Tràng với (tụi) em hem? Ngay gần nhà ad nè...

Đệt, có gì PM nhé. Có gì chứng minh tụi em không phải công an mạng dụ Ad ra Bát Tràng để xin chữ ký?
:")

Mà cái sờ ta tút mới đây là một ví dụ. Dù có nhiều lúc Ad viết như đánh đố, khiến em chả hiểu gì sất. Những lúc ấy em thật là hối hận vì đã không mua giói 500k của Ad. Huhuhu. Tuy vậy, không sao, rồi một ngày nào đó em sẽ mua gói 500k của Ad. Nhưng không phải bây giờ. Iu Ad nhiều lắm. Muaaahahahaha.

Đầu tiên, em hãy học tính kiên nhẫn, chăm chỉ không ngắt thành 2 câu hỏi gây mất sức cho Ad phải di và bấm thêm vài động tác chuột để trả lời.
Ad đang cạn tiền. Có đồ gì thì đi cầm và nộp luôn đê.
:")

Facebook thật kỳ diệu phải không Ad – một-người- gay- nhưng- hơi- bị- hay. :D Nhớ không nhầm thì em biết đến Ad nhờ nó thì phải. Mark cũng thật hay, dù hắn không gay. Dù gì em cũng cảm ơn Ad vì đã viết ra những thứ hay ho, nó có ích cho một người đang chập chững bước vào nghiệp viết rất nhiều.

Đúng, Facebook là một công cụ kỳ diệu để kết nối được duy trì trơn tru bởi sức lao động của những con người giỏi, chăm chỉ và yêu nghề hàng đầu thế giới.
Đừng nói gay-nhưng-hay nhé em. Oscar Wilde với những câu siêu phẩm như “Lừa dối lẫn nhau là cái thế giới gọi là lãng mạn” hay “Một thứ không nhất thiết phải đúng chỉ bởi có người chết cho nó” là một gay đó. Cũng như Ted Osius, Đại sứ Mỹ hiện taị ở Việt Nam hay Tim Cook, CEO hiện tại của Apple...
Gay chỉ là xu hướng tình dục cần nhiều chất bôi trơn hơn người khác thôi. Xu hướng tình dục không liên quan đến trí tuệ lắm.
:")
Liked by: Joey Nan

ad ơi, hành động có thực sự quan trọng hơn lời nói không ah?

Về cơ bản là có vì người ta nói "nói dễ hơn làm". Nhưng cũng là người ta NÓI thôi :"D
Nói là động từ, viết cũng là động từ. Ta nói với ai đó hay viết ra ngôn từ đều là tác động đến người nghe, người đọc.
Có 2 dạng tác động từ hành động viết, nói:
- Tác động từ chính nội dung ngôn ngữ.
Ví dụ: "Có cơ hội làm việc xấu mà không làm là tốt. Có cơ hội làm việc tốt mà không làm là xấu". Câu này dù bạn không biết là của ai nhưng nó đã đủ hay để lay động. Có thể phỏng đoán để tạo được một câu đơn giản mà cao cấp vậy thì hẳn đó là một người chú trọng làm những điều tốt và tránh làm những điều xấu.
- Tác động từ Cá Nhân người viết, nói.
Ví dụ: Beckham nói "tôi yêu các bạn" thì nhiều bạn rất xốn xang còn Ad nói thì nhiều bạn chỉ muốn đấm. Khi Ad nói "hãy sống đẹp" thì nhiều bạn sẽ tin nhưng nếu lãnh đạo nước ta cũng nói câu đó thì nhiều bạn chỉ muốn đấm.
Ông Gandhi (một con người của những hành động cương quyết dưới chủ trương bất bạo động, có lẽ cũng là một nguồn tham khảo của những người như Joshua Wong), ổng nói "Be the change you wish to see in the world" (Muốn thế giới thay đổi thế nào, bạn hãy là như vậy đã).
Vậy là ổng đã tạo nên những tác động kép của cả nói và làm. Lời nói của ổng có khả năng mở đường, khai trí cho hành động của cả người khác và hành động của ổng có khả năng làm gương cho hành động của người khác.
Lời nói, ngôn từ nào làm bạn xốn xang, thay đổi, đó là một hành động ngôn ngữ quan trọng với bạn. "Em yêu anh", chỉ cần nói thôi cũng đâu dễ với nhiều người trung thực đâu.
Sách (và được đọc nhiều hơn sách bây giờ là status) là ngôn từ và đâu có nhiều con người hành động hàng đầu thế giới không đọc sách/status đâu.
Đừng so sánh nói và làm cái nào quan trọng hơn, quan trọng là bạn biết đánh giá từng lời nói, hành động cụ thể thế nào.
Có những lời nói, trang viết chỉ cần là vẻ đẹp để thưởng thức như những tác phẩm hay; hoặc những sự hướng dẫn để có một tâm trí đẹp, để hành động được điều khiển bởi một tâm trí đẹp cũng đã đủ quan trọng rồi.
Khi ta trích dẫn lời của ai đó, mà bản thân lời đó đã hay, ta rất cần tôn trọng tác quyền, không gây hiểu lầm đó là lời của ta. Vì nếu vậy, ta đang ăn cắp giá trị của người khác. Tình trạng này đang rất phổ biến trên facebook. Việc này rất đáng khinh chứ không phải chỉ đơn giản là "tớ ẩu mà" đâu.
Còn khi ta nói "tôi sẽ làm việc này, bạn nên làm việc này..." mà ta không thực hiện hoặc không thuyết phục được người khác thì lời nói của ta không quan trọng. Như vậy, với những lời nói mang tính cam kết, yêu cầu thì hành động thực thi, khả năng thuyết phục là cái để đánh giá tầm quan trọng của lời nói, người nói.
Lời nói càng mất đi trọng lượng thì ta càng phải làm nhiều để bù vào.
Ad thường phải gù lưng đau trả lời những câu hỏi như thế này mất hàng tiếng đồng hồ. Vì vậy, hãy là những độc giả 500k trả công cho người lao động ra những ngôn từ hay, những ngôn từ mang tính tư vấn có khả năng làm nhẹ bớt những mớ rối trong đầu. Hành động này rất quan trọng.
:")

View more

Nếu dc cho 100 đô nhưng với điều kiện ko dc sử dụng cho bản thân, ad có nhận ko? Nếu có, sẽ tiêu xài thế nào ?

Điều kiện quá ngu. Đã cho tử tế thì là vô điều kiện. Đặt điều điều kiện đồng nghĩa với cho để đổi chác lấy điều kiện.
:")

con voi sẽ nói gì với một người đờn ông khỏa thân?

Sống ở Việt Nam không phải không có cái hay, nhất là khi hơn hẳn bọn Tây là được nghe band đẳng cấp thế giới này hát bằng tiếng Việt:
https://soundcloud.com/ngot

Kỳ vọng thấp hèn, haha. Em đã unfollow rồi, chỉ check ask. Đúng là ad bệnh như em đã nghĩ. Chào ad nhé :))

"Chỉ check ask" :"D
Em có thể thôi hẳn follow Ad bằng cách này hay cách khác được không, con chiên ghẻ :")

Related users

Ad ơi, Ad hay đọc sách nào ạ? (Em hỏi thiệt lòng, Ad nhớ trả lời thiệt dạ nha :P)

Ad không có nhiều thời gian trả lời các câu hỏi lặp lại. Em có thể xem lại các câu trả lời và nộp 500k Add Friend để cập nhật các thông tin Ad đã cung cấp trên wall thu phí đọc của Ad: facebook.com/nguyenthehoanglinh.
:")

Ad ơi em ở ẩn lâu quá hông được đi xem cái bộ phim gì có thằng người bóng béo trên avatar của ad nè :'(

Đó là thằng Baymax (robo chăm sóc sức khỏe) trong Big Hero 6.
Phin tuyệt vời về đồ họa, xây dựng nhân vật, cách mở đầu câu chuyện và sự hài hước cao cấp. Đầy cảm hứng.
Về sau lúc Baymax bị Hiro chế thành chiến binh cũng như đám geek mất dần cá tính và sự thông minh, suy nghĩ độc lập khi phải xoay quanh Hiro (nói chính xác hơn là concept đánh đấm của Marvel) thì phin bị nhạt đi giống How to train your dragon 2 hay phần đánh đấm vô bổ của Inception. Nhưng cũng là một thông điệp khá về cách xử lí lửa hận trong lòng.
Cá nhân Ad thích từ tạo hình nhân vật Baymax, Hiro cực kỳ xịn, câu chuyện được kể giản dị và hài hước quanh các tình huống hàng ngày kiểu Chie, Teppi, Sprited Away thì sẽ đã hơn nhiều mấy pha đánh đấm mà trí thông minh của các thiên tài trong đó trở nên lố bịch.
Cũng như trong Transformer, Wall-E, càng ngày các robot càng được khai thác có cá tính và sâu sắc hơn con người.
:")

View more

Hứ. Ý em là, ad cứ lải nhải những chuyện muôn thủơ ấy làm gì. Viết lách lại còn lủng củng nữa. không câu được sub đâu.

Cả đoạn văn chỉ thể hiện những dỗi hờn và kỳ vọng thấp hèn của em, người đọc chùa đều đặn nhưng không chịu thừa nhận chứ liên quan gì đến Ad đâu :")
Liked by: Joey Nan

Ad đọc www như thế nào?

Mông nhọn mông nhọn mông nhọn.
Thật ra thì cách đọc đầu tiên Ad nghĩ đến là "đáp liu đáp liu đáp liu" nghe rất vui tai. "3 vê kép" nhanh hơn nhưng nghe không vui bằng.
"2 từ này giống nhau sao mày không chọn từ ngắn hơn, sao không chọn từ tiếng Việt?". Có nhiều những thắc mắc như vậy trong cuộc sống nhưng cũng nên thử tự thắc mắc mình đã xét đến khía cạnh "nhạc" của ngôn ngữ chưa :"p
Liked by: Huong Do Joey Nan

Chú Linh à, khi đạt tới một trình độ nhất định nào đó mới có thể tự nhận thức đúng - sai, hay - dở... Nếu không có người dẫn dắt định hướng thì có thể tự làm được không a?

Được. Chỉ cần không hả hê trước cái ác là làm được :")

Ai là thần tượng phong cách của bạn?

Ad không có hứng với từ "phong cách"/style.
Với Ad, "phong cách" là thứ chỉ ở mức trung bình giữa người dốt và người cực giỏi.
Giống Mark Zuckerberg hay Steve Jobs thường xuyên mặc áo phông quần bò sẫm màu, người ta có thể gọi đó là một style.
Nhưng đơn giản, ngoài việc đó là những trang phục mặc dễ chịu và tiện lợi, ít tốn thời gian, màu sắc chìm để không phô trương về hình thức thì sau khi hết tuổi trẻ trâu, họ không quan tâm đến khái niệm style bản thân chút nào.
Từ đó chỉ thành công chủ yếu trong thời trang vì trong thời trang thì quần áo, cách bạn cầm điếu thuốc nói lên tất cả. Thời trang làm người ta xét nét về hình thức hơn.
Thang giá trị đó khác rất nhiều so với thang giá trị của Ad hay các bạn của Ad kể trên.
:")

Chiến tranh nào mang lại hòa bình cơ chứ? Ad bị hoang mang à?

Chiến tranh trong AOE.
Hồi học đại học, Ad và các bạn cứ giận nhau lại vào quán đế chế chia quân chém giết.
Ngày nào cũng giận nhau :")
PS: Với lại em hỏi thế là em đọc hiểu rất ngu đó :"D

chú ơi, chú có phải là người hướng nội không ah?

Về cơ bản là vậy nhưng phức tạp hơn một chút.
Vì chú thấy việc hướng ra bên ngoài cũng mang lại nhiều lợi ích, cảm xúc: Thông tin, học hỏi, cái hay, hơi ấm, sự cộng hưởng...
Cũng tùy ngoại cảnh là thế nào. Hay, đẹp thì mình mở lòng. Không thì chui lại vào trong tránh rét :")

chú ơi, sao chú không thích xả rác bừa bãi ah?

Vì chú thấy rác bẩn. Nó giống xả bẩn bừa bãi vậy.
Còn cái lá vàng chú coi là không bẩn thì chú vẫn cùng thằng nhỏ và cái cây ném từ ban công xuống đường :")

Chú Linh, Chú đã đọc và học có định hướng như thế nào ạ?

Chú không có định hướng lắm nhưng kim chỉ nam là cái hay.
Như vậy, phải duy trì năng lực nhận biết cái hay để biết chọn học cái hay.
Duy trì năng lực này bằng cả cảm giác và bằng sự cầu thị, phân tích trước những cái mà mình cảm giác cảm giác của mình chưa đủ hay để hiểu. Và mình phải học cách hiểu nếu mình muốn khá hơn trong việc nhận biết nó.

Gu âm nhạc và những gu thẩm mỹ có liên quan gì nhiều tới nhau không ạ? Liệu có tồn tại trên đời 1 metalhead thích màu hồng và sưu tập búp bê barbie, hay 1 ông nhà thơ theo trường phái lãng mạn quanh năm đóng suit nghiêm túc :))

Gu thẩm mỹ nó có nhiều phần: Gu âm nhạc, gu màu sắc, gu gái, gu về gu...
Có người thích các gu của mình ton sur ton, cùng màu. Có người thích pha trộn các gu phong phú hơn.
Cũng có khi gu sưu tầm búp bê là được bố truyền cho, sau này tham gia US Open thì mở rộng gu sang Metalhead, Duy Mạnh... Gu không dừng lại, gu còn phát triển qua học hỏi, sở thích mới, thói quen mới.
Cái chính là đen trắng đẹp hoặc phối màu đẹp thì thẩm mỹ đẹp.
Lúc thẩm mỹ chưa đẹp thì chấp nhận mình là người có thẩm mỹ xấu, nhôm nhoam nhưng đó chính là mình, người Việt Nam hèn mọn sướng con gu, mù con mắt. :")

Người ta có quyền lói ngọng, mà khi đã lói ngọng thì người ta có quyền viêt xai trính tả. Vì tiếng Ziệt là tiếng ghi âm. Lói xao thì viết zậy. Vì sao át kỳ thị iem viết xai trính tả khi mà iem không kỳ thị át nói lắp ..lắp .. lắp

Cũng tùy ngữ cảnh nói ngọng.
Nói ngọng không duyên nghe mất mẹ ló vui :")

Ad ơi, làm thế nào để vừa xinh vừa giỏi ạ? Xinh cũng rất tốn công T.T

Không tự trả lời được mà vẫn tham có được thì thôi, bơm vú cho nhanh :")

Sao người ta lại bảo Át là loại rẻ tiền, có phải đang có đợt giảm giá tiền cước add friend mà những người theo rõi Át lâu năm không được biết không?

"Theo dõi", không phải "theo rõi" em nhé.
Có một định lý trên trái đất như thế này: Khi nói "theo người ta bảo" và khi chưa sõi chính tả thì tuyệt đối không được đánh giá Ad vì đó là con đường ngắn nhất để khoe mình ngu ngốc và xấu tính.
Ad rất lâu năm nói những chuyện share, :"Donate, ủng hộ những người hay nhất và xin, kêu gọi, bắt ép độc giả của mình làm những việc này đồng loạt để có sức cộng hưởng việc trân trọng các giá trị, tăng miếng cơm cho các tác giả đã có những siêu phẩm. Việc Ad ủn friend là do sự bàng quan của Friend đã làm ngập bàng quang Ad, giọt nước tràn mông.
Còn việc thu tiền thì Ad thấy nó là trò hay chưa ai làm thì làm thôi. Ad cũng không bận tâm lắm việc ít hay nhiều người chơi cùng nên tiêu chí của gói này luôn là THUẬN LÒNG NGƯỜI BÁN vì sản phẩm luôn ở trên tầm người mua. Độc giả đã nộp 500k mà láo Ad cũng đá đít, hoàn tiền. Em đưa 1 tỷ mà Ad không thích Add cũng không Ad đâu, Ad chỉ bán thân cho em thôi ^^

View more

Ad ơi ad có các kế hoạch 5 năm, 10 năm cho cuộc đời không? Ad đánh giá sự tiến bộ của mình bằng các tiêu chí nào?

1. Hiện tại thì chưa.
2. Bằng việc tự hỏi mình có thực sự còn cố gắng tiến bộ không, còn trau dồi năng lực thẩm định của mình không?
Nếu câu trả lời là có thì cứ thế mà làm thôi.
Mình đã yêu thích việc mình làm và chau chuốt năng lực thẩm định thì cứ làm là tiến bộ thôi.
:")

Viết rất nhiều thứ linh tinh, Ất không cho rằng mình thuộc loại rẻ tiền à? Tự cho mình cái lọ cái chai, chưa chắc đã hay hơn người khác, Ất không thấy rằng mình thuộc thành phần vĩ cuồng à?

Em mang nhiều sân hận với Ad quá. Ad thích. Ad là kẻ thủ ác mà :")

Ad ơiiiiiiiiiiiiiii, lâu rồi mới vô đây nói chuyện với Ad :3 Ad khỏe hơm? Khi nào vô SG chơi đi Ad :D

A, xin chào, lâu lắm không gặp. Ai thế nhỉ? Ad khỏe. :"Dc, khi nào đó nhé. Yên tâm :")

ad ơi tại sao lại thường gọi động vật là "chú"? vd như gọi là chú chim chư không gọi là chị chim, cô chim, em chim???

Có thể do ở thời điểm thường gọi là động vật "chú", đàn ông đang chiếm ưu thế trong xã hội (cũng có thể nói cách khác là thời phụ hệ) nên ngôn ngữ lúc đó ưu tiên lấy đàn ông làm quy chiếu cho việc quy định giới tính của nhiều danh từ.
Cũng có thể do đàn ông giống động vật/súc vật hơn phụ nữ?
:")

Món quà tồi tệ nhất mà bạn đã từng nhận được là gì?

Những độc giả không hề hiểu tác phẩm của mình.

Related users

Ad ơi bây giờ em chả có nhu cầu hỏi ai cái gì nữa cả...

Tốt. Cứ vậy mà không thấy vấn đề thì cứ vậy đi, tự suy nghiệm. Lúc nào thấy vấn đề, bài toán nan giải thì tìm bạn bè bia bọt, chia sẻ. Đừng tự kết liễu nếu chưa nạp Wall nhé.
:")

ad ơi cầu toàn là tốt hay xấu hở ad?

Cầu toàn ở người làm khách sạn hay những nghề mà sự hoàn hảo, tỉ mỉ sẽ tạo nên sự dễ chịu hơn cả.
Người mắc bệnh cầu toàn sạch sẽ là người sẽ dồn sự tập trung nhiều nhất vào vết bẩn trên tay áo kẻ cầm súng cướp ngân hàng.
Một người cầu bại mà cầu toàn sẽ khổ sở như thua trước bất kỳ chiến thắng nào. Đó là những người luôn người khổ sở khi có người cầu bại hơn. Giống 2 thằng thi nhau xem thằng nào cúi chào thấp hơn để thể hiện mình tôn trọng người đối diện hơn bản thân mình. Kết quả là 2 thằng đập đầu vào nhau. Tiếng sét ái tình xuất hiện.
Cầu toàn ở người tốt về cơ bản không có gì xấu ngoài việc khiến họ lo lắng, đau dạ dày, đau đầu nếu phải tiếp xúc với quá nhiều thứ mà theo họ không-đúng-trật-tự, không-đúng-dự-định, không-như-mông-muốn. Đến lúc đau quá phải khôn ra tự điều chỉnh volume cầu toàn thôi. Tốt là được rồi ;p
Còn ở người xấu thì bạn có thể tham khảo thành quả của một người cầu toàn về thống trị như Hitler.

View more

Ad có làm thơ tặng nàng trong ngày phụ nữ không?

Có chứ, thơ rẻ hơn hoa mà :")
Thật ra thì Ad không có thói quen dùng thơ để tán gái.
Lí do: Ad không có thói quen tặng hoa gái. Ngoài ra, Ad cũng không có văn hóa tặng quà cho gái, vậy thì thơ dù rẻ hơn hoa cũng không phải lựa chọn.
Lời nhắn từ tổng đài: Phụ nữ đừng kỳ vọng gì về sự lãng mạn ở Ad. Ad hận các em :")

Theo ad, năng lực của con người có vô hạn không?

Ý nghĩ đầu tiên là không.
Với những lí do:
- Con người bị giới hạn trong cơ thể. Cơ thể không vô hạn.
- Ta cầm chiếc cốc thủy tinh dễ vỡ thả xuống sàn đá. Ta không muốn nó vỡ, nó vẫn vỡ.
- Ta nhìn cuộc chiến ở xa, ta muốn nó chấm dứt ngay lập tức. Nó không chấm dứt.
- Gói nạp wall Ad được mua quá chậm cho thấy người Việt Nam còn mất nhiều năm nữa để có năng lực với cái hay chứ chưa nói là năng lực vô hạn về cái hay.
Ý nghĩ tiếp theo là "Biết đâu lại có. Con người hay ăn rùa lắm mà." :")

Linh iu ơi, đến lúc nào thì người hạm đọc sách và tìm tòi, lặng lẽ quan sát đủ để viết ra cái gì đấy họ nghĩ, họ quan tâm và đủ dùng bài viết đó kiếm chút tiền ạ?

Cần thỏa mãn các điều kiện sau:
- Tác phẩm hoàn thành. Còn trong thời gian nó chưa hoàn thành, các vật vã với nó cá nhân tác giả tự sướng, tự lo.
- Có kênh xuất bản: Đăng báo, Facebook, in sách và phát hành sách...
Đọc câu hỏi của bạn Ad thấy trong 2 dòng mà bạn chưa kiểm soát được chính tả và câu hỏi còn thể hiện rất rối. Bạn nên duy trì đọc, viết như sở thích, thi thoảng gửi bài đi đâu đó, không kỳ vọng nhiều về nó, chọn việc kiếm tiền khác thì sống sẽ vui hơn. :")

Em chỉ thích đọc sách ở nhà thôi, không thích giao du với đám đông, vậy em có dễ bị bệnh hay không hợp thời đại không ạ?

Em bị bệnh làm việc mình thích trong không gian cá nhân nhưng lại sợ bị bệnh xã hội.
Vấn đề ở đây chỉ là sức mạnh và sức mạnh giúp sống thoải mái hơn.
Có thể chính việc làm ít thứ quá khiến em bị yếu và sinh ra nỗi lo này. Nếu em thấy việc đọc sách ở nhà thôi không giúp em đủ mạnh, em hãy tìm thêm sức mạnh, nếu cần.
Chắc là cần rồi, không cần em đã không hỏi :")

Đọc sách và viết có đủ cho cả một cuộc đời không Linh, hay phải nhào trộn thêm những thứ hào nhoáng khác vô cho sành điệu :D

Đọc sách và viết cũng có thể là một phần của những thứ hào nhoáng, khoác áo sành điệu thôi. Xem bao nhiều người đọc sách dở và viết dở kìa.
Có 1 tỷ thứ hào nhoáng, sành điệu. Cũng có 1 tỷ thứ khác không phải vậy.
Do bạn chọn gì cho cuộc đời mình và biết thế nào là đủ hay không đủ thôi.
Bạn có thể nhào trộn đọc sách và viết với cả tỷ thứ ở chỗ này hoặc 1 tỷ thứ chỗ kia.
Cái chính là khi đầu óc bị hẹp quá thì tự nhiên đọc sách và viết trở thành đối trọng duy nhất của hào nhoáng, sánh điệu. Việc này làm lu mờ vô vàn hoạt động thú vị và nhạt nhẽo khác của đời sống.
Cách đặt câu hỏi này, dù bạn nhận thức được hay không là một dạng ngụy biện, một dạng câu hỏi dở. Hãy học lại cách đặt câu hỏi.
Vui nha :")

Linh có bao giờ "quan ngại" đám đông và hùa theo cho giống không? Tương tự như Linh có tìm hiểu thị hiếu "bọn khán giả ngu dốt" và sáng tác theo ý, sở thích của chúng không?keke

Quan ngại những đám đông thô bạo, thô tục. Đi nghe nhạc, xem bóng đá thì có vui theo nhưng dựa trên cảm hứng không khí đem lại chứ không phải cho giống.
Đám khán giả ngu dốt có những thói quen ngu dốt nhưng vẫn có thẩm mỹ tốt với những cái hay. Ví dụ với bài Happy Birthday hay Happy New Year. Cái hay nào đòi hỏi phải tiến bộ về thẩm mỹ mới hưởng thụ, thấu hiểu được thì họ buộc phải cầu thị, học, tập thưởng thức thì mới làm quen được. Ad gọi đám khán giả ngu dốt là muốn nói đến những khán giả trước cái gì vượt tầm thẩm mỹ của mình thì thái độ là dẫm lên chứ không phải ngước lên.
Ad có nhiều những sáng tác theo hình thức đơn giản, ngắn gọn, dễ hiểu bởi đó là một trong những cách diễn đạt mà Ad thích. Đó là lí do mà Ad tự tin tác phẩm của mình có thể có lượng khán giả rất đông. Có điều, Ad không có nhu cầu có được đám đông đó bằng mọi giá. Vẫn phải duy trì nguyên tắc cá nhân sau:
Nhu cầu tạo ra tác phẩm hay được đặt lên trên hết. Sáng tác theo sở thích của mình. Sau khi tạo ra tác phẩm mới là các động thái liên quan đến thị trường.
Đây là tiêu chí cơ bản của một tác giả chân chính. Nhưng đám độc giả vẫn chưa trả được tiền cho một tác giả như vậy sống đuề huề dù có thể đọc rất trực tiếp qua Facebook hàng ngày và tác giả đã gợi ý hình thức mua thuê bao đọc. Đó là lí do mà "bọn khán giả ngu dốt" ở đây còn có cả những khán giả biết đọc nhiều thứ nhưng ý thức vẫn chưa tiến hóa.
Ngu dốt ở đây bởi vì, bạn không tham gia nuôi dưỡng những sự chân chính ít ỏi trong xã hội bằng những hình thức vô cùng đơn giản, dễ dàng và sòng phẳng. Việc dễ nhỏ ngay trước mắt mà không làm thì đòi tiến bộ, chê Việt Nam tệ làm gì. Ở đây không chỉ còn ngu mà còn là giả dối. Chỉ khi điều này được thay đổi mạnh mẽ hơn Ad mới đỡ khinh đám độc giả nói chung.

View more

ad ơi, người tinh tế có phải là người thông minh không ah? hai khía cạnh ấy có bổ sung cho nhau ko ah?

Người tinh tế có trí thông minh của sự tinh tế mà người không tinh tế nhiều khi dù thông minh vẫn không đủ tinh tế để nhận ra.
Người tinh tế thường có sự nhẹ nhàng, trong trẻo và có người có thêm sự sâu sắc là hoàn cbn hảo, đức năng thắng số, khủng bố thắng bom.
Đó là lí do sự tương phản của họ với người khác khá rõ trong đám đông.
Ngoài trí thông minh của sự tinh tế còn rất nhiều dạng trí thông minh khác.
Các vitamin thông minh các loại cơ bản là tốt, ai thấy thiếu hay thừa thì bổ sung, cân bằng.
Phản ứng phụ của tinh tế thường là cầu toàn, sợ bẩn nên thiếu thực tế, lười, ít đột phá táo bạo dễ dẫn đến nhạt, thể trạng thường yếu ớt, chán ghét ô trọc dẫn đến xa lánh, tự phụ dẫn đến hoang tưởng, vĩ cuồng. Nếu muốn giảm các phản ứng phụ tiêu cực, người ưa sự tinh tế nên trở thành người biết tinh tế và biết các tác hại của tinh tế, không dùng quá liều thành õng ẹo.
:")

View more

chú ơi, làm thế nào để tạo mạch liên kết trong văn nghị luận ah? khác với văn biểu cảm quá

Sử dụng những câu như:
- Để tăng tính liên kết giữa các vấn đề, chúng ta sẽ sử dụng phương pháp đánh số và gạch đầu dòng.
- Diễn biến của vấn đề ra sao, xem dòng sau sẽ rõ.
- Nếu chúng ta tiếp tục bình luận về vấn đề, tôi e rằng, không có gì thú vị cả.
...
:")

One-two-three và oẳn tù tì có liên hệ gì không lão? :-?

Nhịp giống nhau nhưng các nốt khác nhau.
Giống các bài hát có nhiều nốt khác nhau nhưng vẫn được gọi chung là điệu Valse, điệu Blue, điệu Tango, Chachacha.
Nếu các cụm từ ở 2 thứ tiếng có nhịp giống nhau như one.two.three và oẳn.tù.tì (một.hai.ba) thì khả năng cao là có 1 cụm được dịch.
Đôi khi, ta dùng 1 từ, cụm từ nào đó, "vay mượn" từ tiếng nước ngoài đơn giản vì âm sắc của nó đẹp và giai điệu của nó hay, nhanh gọn.
Từ ngữ không chỉ là ngữ nghĩa mà còn là âm thanh, âm nhạc.
One.two.three và oẳn.tù.tì có cùng một nhịp hô đồng thanh, kiểu hò.dô.ta. Nhưng oăn.thu.thờruy bằng trắc khác oẳn.tù.tì. Như vậy là nhịp điệu giống nhau nhưng về giai điệu có khác nhau.
Chim hót, người nói.
:")

One-two-three và oẳn tù tì có liên hệ gì không lão? :-?

Câu hỏi quá ngu nên Ad ngồi nghĩ mãi mà không trả lời được :")
Thực ra lâu nay bị quản thúc ko được dùng từ "ngu" nên tranh thủ có câu hỏi là nhảy vào nói bừa. Xin lỗi nhé, hehe.

Những đầu sách thích nhất là gì ạ. Những sách mà 1 nhà báo cần đọc nữa ạ. Không liên quan lắm, nhưng e muốn hỏi 1 câu nữa: làm thế nào để tạo ra sự khác biệt, tìm ra cá tính của riêng mình ấy ạ?

Các đầu sách tiêu biểu đã dịch sang tiếng Việt của Vũ Trọng Phụng, Nam Cao, Bùi Giáng, Nguyễn Huy Thiệp, Lỗ Tấn, Giả Bình Ao, Mạc Ngôn, Dư Hoa, Ơ Henri, Gorki, Mopatxang, Etgar Keret, Aziz Nesin, Elfriede Jelinek, Le Clézio, J. M. Coetzee, Milan Kundera, Hemingway, Yehuda Amichai, Yann Martel, James Patterson, Haruki Murakami, Akutagawa Ryūnosuke...
Ad không rõ về sách báo chí nhưng Thomas Friedman là người đáng tham khảo về cái nhìn nhân ái của một nhà kinh tế chăm đi du lịch, quan sát, so sánh, tổng kết và có nhiều nỗ lực đưa ra một cái nhìn bao trùm, những liên kết giữa một thế giới phức tạp, rời rạc, bạo lực và thú vị.
Make yourself. Giống như ta làm cái ghế, quyển sổ, cắm lọ hoa.
Sự khác biệt, cá tính thực sự sẽ nằm ở việc bạn bỏ thời gian của cuộc đời ra make it. Make it thì người khác sẽ use được Cái đó gọi là sự khác biệt, cá tính có ích. Bọn X-men cũng là bọn cá tính đều có chữ X ở đầu. Ad để nghị tiêu diệt bọn đó. Cá tính bẩm sinh, ko cần cố gắng xây dựng :"D
Và như vậy, bạn được tạo ra, sống, và tiếp tục tạo ra cuộc đời của bạn cho đến lúc cỗ máy cơ thể bạn không thể tái tạo và ngày càng mục ruỗng. Hoặc đơn giản, một cuộc chiến, một vụ tai nạn, một vụ vô trách nhiệm với thực phẩm chấm dứt sự cố gắng make it một cách hết sức dễ dàng, vô nghĩa. Đó là lí do bạn nên ghét chiến tranh và những người đi xe gây nguy hiểm cho người khác và không quan tâm đồ ăn mình nấu có gây hại cho người khác không (trong đó có Ad, sozi, Ad cũng có nhiều tật xấu T.T).

View more

Em đi phỏng vấn 5 lần thì cả 5 lần tạch vì không có gì nổi trội, ăn nói vô cùng nhạt nhẽo nên ko thể mồm miệng đỡ chân tay đc. Ad có thuốc gì trị đc bệnh này ko. Huhu

Đừng đổ lỗi tất cả cho việc ăn nói. Ví dụ, Ad phỏng vấn ai, nói năng không rõ ràng, mạch lạc hay thiếu nhã nhặn thì đó là điểm trừ nhưng nếu thực sự giỏi thì Ad sẽ nhận nuôi rồi đánh đập để sửa sau. Luôn có những nhà tuyển dụng có cách làm như Ad dù không nhiều. Ad ví dụ thế thôi, nếu câu hỏi có ích em trích tiền lương tháng đầu nạp wall nuôi Ad nha T.T
Nhưng dù nguyên nhân là gì thì cũng ta cũng cứ tập trung vào bệnh muốn chữa.
Muốn nói tốt hơn mà không phải kiểu nói miên man nhưng không thuyết phục, thú vị thì hãy tập để viết tốt hơn.
"Viết tốt hơn" là việc không khó nhưng không hề dễ nếu viết chưa phải là sở thích, thói quen.
Hãy bắt đầu vượt qua rào cản đầu tiên là sự chán viết, sợ viết bằng cách miêu tả, thể hiện cảm xúc, quan điểm về những gì mình thích, gây ấn tượng với mình. Bài hát, bộ phim, góc phố, danh nhân...
Nếu mạch viết không tuôn chảy được, hãy đọc kỹ và đọc đi đọc lại một vài trang mô tả của các cuốn sách hay cho đến khi hiểu trọn nội dung và hiểu cách tác giả diễn đạt vấn đề. Vài trang hoặc chỉ 1 trang của cuốn này cuốn kia thôi, quan trọng là nằm rõ được một cách chắn chắn, khi bắt đầu không cần tham lam. Xem kỹ một bộ phim và hiểu rõ cốt truyện của nó cũng là một bài học lớn về cách kết nối các chi tiết, sự kiện.
Việc viết, đọc, xem nhiều hơn này nên làm song song với việc nhìn vào bức tường hoặc gương và trình bày 1 vấn đề. Ví dụ: Nói chuyện với bức tường về các bước để gập một cái chăn. Nhớ mình đã nói gì và lần sau tìm cách nói/viết đơn giản, mạch lạc hơn.
Con chim hót, con người nói. Nói cũng là một vẻ đẹp. Khi em thấy nó là vẻ đẹp, em sẽ tự làm nó đẹp.
Mô tả được quy trình như gấp chăn một cách đơn giản, mạch lạc sẽ giúp em làm quen được với một quy trình diễn đạt dài hơi. Các lần mô tả sau sẽ có phương hướng, kinh nghiệm để dễ thực hiện hơn.
Khi ngôn ngữ được dùng để trao đổi thông tin, nhất là trong phỏng vấn, em hãy chú ý đến vẻ đẹp và sự chắc chắn, (nếu có thể, quý giá) của từng thông tin đưa vào.
Với sự thoải mái về mô tả do đủ từ vựng để mô tả và biết cách mô tả, em sẽ truyền tải được nhiều thông tin liên quan đến công việc và thái độ làm việc trong lúc trả lời phỏng vấn hơn. Lúc đó, phỏng vấn trở thành đối thoại chứ không phải trả bài, phải miễn cưỡng nói những điều mình không muốn, không hiểu.
Em hãy nhìn người phỏng vấn thân thiện như một con chim và hãy hót với nó :"D
Ad viết vậy thôi chứ Ad là một người thất bại về giao tiếp T.T
Từ "tạch" của em thể hiện sự vui tính đó. Em sẽ nói tốt và nạp wall cho Ad mà. Chỉ là muốn ngôn từ đỡ béo thì buộc phải tập luyện thôi :"D

View more

Ad ra tản văn, bút ký đi, em mua ;)

Em tập hợp đủ 1000 chữ ký muốn Ad ra thì Ad ra.
Giờ Ad không cộng tác với các bên, tự làm sách và chỉ bán sách ở vài điểm nên phải chắc về lượng người thực sự muốn mua Ad mới in. Ít nhất phải trên 1000 người mua mới không lỗ.
Còn bản thảo thì có vài nghìn trang rồi. Có động lực từ phía độc giả thì Ad mới lọc, trình bày siêu đẹp và in cho độc giả.
:"D

Ad ơi, tại sao em đọc nhiều sách kiểu như chicken soup, gương thành công, bài học thất bại này nọ... đọc mãi mà em ko áp dụng được, vẫn không khá lên được, đọc chỉ là đọc vậy thôi à :D

Em xem mấy câu trả lời về lá cải bên dưới nhé.
:"D

Anh ơi em muốn trích dẫn thơ anh, dĩ nhiên là có để tên tác giả hẳn hoi nhé, nhưng thay "anh" bằng "em", và ngược lại thì có được hem?

:"Dc, nhớ ghi chú điều đó ko tác giả lại vấp nghi án pêđê :"D

Hãy chọn một bài thơ ad thích nhất hiện nay...

Chờ Nhau
Láng giềng đã đỏ đèn đâu
Chờ em ăn dập miếng giầu em sang
Đôi ta cùng ở một làng
Cùng chung một ngõ vội vàng chi anh
Em nghe họ nói mong manh
Hình như họ biết chúng mình với nhau
Ai làm cả gió đắt cau
Mấy hôm sương muối cho giầu đổ non...
Nguyễn Bính
Một bài thơ siêu duyên.
Sau khi đọc bài thơ này, một người luôn thích logic, thông tin chính xác như Ad đã lơ mơ học được sự kiên nhẫn hơn trước sự lòng vòng đánh võng của gái.
Đoạn trước đang là "vội vàng chi anh", "chờ em ăn dập miếng giầu em sang".
Đoạn sau đã gạ ngay: "Ai làm cả gió đắt cau
Mấy hôm sương muối cho giầu đổ non".
Mà lí do thì cũng chính đáng để bảo vệ danh tiết: "Hình như họ biết chúng mình với nhau".
Qua thơ Nguyễn Bính, phụ nữ chúng không chỉ đáng thương mà còn nguy hiểm T.T

Con trai có nên để râu không và để kiểu gì?

Hỏi câu này đã thấy không xứng mặt nam nhi rồi. Râu mình mình quản đê.
Nó cũng giống câu con trai có nên để chim không và để kiểu gì? Theo Ad là không nên để thì sẽ đỡ được một câu hỏi là để kiểu gì :"D

Related users

Anh nghĩ thế giới hoàn hảo là như thế nào?

Một thế giới ai cũng ăn mỳ Hảo Hảo :"D
Sau này Ad hot, vì câu này, mỳ Hảo Hảo tài trợ mỳ trọn đời kèm một chàng trai cơ bắp hàng ngày mặc mỗi tạp dề nấu mỳ cho Ad nha.
Liked by: Lalalala

Cuộc đời là những lựa chọn. Làm sao mà biết được lựa chọn này tốt hơn lựa chọn kia hay ko ad?

Cuộc đời là những lựa chọn, bởi vậy, đó là lẽ sống.
Lẽ sống của mình mình phải tự xây dựng và trả giá thôi.
Ngoài ra thì lựa chọn biết trả lời bạn mà. Bạn cứ chọn đi rồi nó trả lời cho bạn. Chỉ là tùy cách bạn khai thác lựa chọn thế nào để nó trả lời cho bạn không quá muộn thôi.
Mà nhanh nhất thì cứ tung đồng xu :"D

Bạn nghĩ mình đã gặp bao nhiêu người trong đời rồi?

Gặp theo dạng lướt qua trên đường ở Việt Nam và bên ngoài: 5459893.
Gặp qua facebook, add Friend, ủn Friend: 20318.
Gặp nói chuyện, bia bọt, thân mật, xã giao, thủ tục hành chính: 247.
Gặp trong mơ: 23.

Anh có thể bớt vui tính được hem?

Đó là bề nổi câu chữ thôi em. Hàng ngày, Ad phải uống thuộc trị trầm cảm là bia. Vòng bụng to bạn trai chê, khổ lắm T.T

Năm 2005 có chuyện gì xảy ra làm ảnh hưởng mạnh mẽ đến cuộc đời/cuộc sống của anh không ạ?

Năm đó, Liên Bang Xô Viết sụp đổ. Để tái tạo lại mô hình du lịch này, người ta đã làm mô hình Xô Viết Nghệ Tĩnh ở Việt Nam thu hút được nhiều khách du lịch hậu chiến.
Thời Cộng Sản thật tươi đẹp, anh em tha hồ chôm tên gọi của nhau mà không bị kiện bản quyền, còn được viện trợ các mô hình (dù sai :"D). Kiểu Hot dog Antubell thành Thịt chó Anh Tú béo.
Việc đến thịt chó lại chột dạ vì bạn gái không thích. Khốn kiếp, chế độ phụ hệ ngang nhiên diễn ra trên thế giới mà không được ứng dụng trong nhà Ad T.T. Phụ nữ phải được chiều chuộng, đó là điều Ad học được. Ta phải chiều chúng nếu ta muốn chúng chiều ta. Chiều là cảm giác thích được thấy người khác chăm sóc mình của trẻ con. Và cảm giác này, không mất đi khi lớn lên như trái tim biết yêu thương đồng loại của chúng ta. Trái tim biết yêu thương đồng loại của chúng ta đã sụp đổ theo Liên Bang Xô Viết, khi Gấu Mẹ Vĩ Đại đã không còn gấu. Văn học dần dần gieo vào trái tim chúng ta sự đau đớn, xảo trá của thời chuyển giao công nghệ, những chứng nhiễu tâm của cá nhân nhưng lại cố gắng muốn thành ẩn dụ của cả thời đại... Chúng ta đã không có một thứ văn học tử tế từ sau văn học Xô Viết. Đơn giản, bởi trái tim của các nhà văn cũng đã sụp đổ theo chế độ Cộng Sản.
Tình cờ, năm 2005, Ad có bạn gái, các tư tưởng của Ad đã được thí nghiệm trên người. Rất tiếc, do không có đào tạo thực tế hay thực hành, Ad đã không đối xử tốt với các bạn gái, không biết chiều chuộng, chăm sóc.
Vậy mà chúng vẫn yêu Ad được một thời gian trước khi hết chịu nổi mới tài chứ.

View more

Bạn có tin vào chiêm tinh không?

Năng lượng của một hành tinh từ xa ảnh hưởng thế nào tới năng lượng của bạn?
Mình cần một nhóm bạn trẻ khỏe manh, tâm lí ổn định, viết lách không sến hàng tháng đến chui vào máy đo não xem diễn biến tâm lí (trong môi trường ở một mình, môi trường thân quen và môi trường xa lạ) thay đổi nhiều thế nào trong những ngày tác động năng lượng của các hành tinh lên trái đất là mạnh nhất.
Sau khi lạm dụng tình dục các bạn này, mình đã hiểu, mình là hành tinh vĩ đại nhất. Chỉ vì mình mà sau mọi tuần chay sau đó đều có nước mắt. Cuộc đời của các bạn đã bị mình làm hỏng. Thay mặt Đảng, Ad xin lỗi toàn dân T.T
Quay trở lại với thí nghiệm. Các bạn Ad chọn là các bạn trong 1 trường học, nơi con người phải tổng hòa các mối quan hệ xã hội, họ ít cá tính. Cuộc sống diễn ra đều đều. Đó là chất liệu lí tưởng để thí nghiệm tác động của tự nhiên lên con người.
Điều kiện của trường học phải là trường Cộng Sản vì trong môi trường này, sự bình ổn giá là rất cao, giữa thầy cô với nhau, học sinh với nhau ít khác biệt. Nhưng giữa thầy cô và học sinh lại là sự khác biệt lớn. Những kẻ cai trị ít ỏi và đàn cừu đông đúc. Ở đây, có một sự tuân thủ ngầm vai vế. Trong môi trường này, đám đông sẽ tự giác triệt tiêu sự khác biệt của cá nhân nếu họ tuân thủ theo kẻ không khuyến khích sự khác biệt cá nhân.
Với sự ít khác biệt trong vật liệu thí nghiệm có ngày sinh khác nhau đó, chúng ta sẽ dễ trả lời hơn các câu hỏi:
Ngày sinh có quyết định tính cách?
Tâm sinh lí, số mệnh con người có gắn với các chòm sao?
Nếu thí nghiệm này không thành công vì mình đến tháng (kết quả của thí nghiệm về chiêm tinh còn phụ thuộc vào người làm thí nghiệm vì nhỡ đâu nhà khoa học đó chính là một vị thần) thì mình có nên cook số liệu tí để lên có đủ 2 bài đăng báo ngành đủ tiêu chuẩn vào Đảng không?
Cuộc đời có quá nhiều câu hỏi để trả lời và khi tin thì người ta không cần hỏi nữa.
Tin cũng là một việc đỡ mệt, Ad thích gái tin rằng Ad tuy biết chúng ngu nhưng lại ít khi nói ra vì tôn trọng chúng ^^
Khi Ad thấy mệt mỏi với sự không hài lòng trước những câu trả lời không thuyết phục thì Ad sẽ tin vào nhiều thứ hơn. Biết đâu, trong đó có cả chiêm tinh.

View more

Chú ơi con bị mất sự tập trung khi làm 1 việc gì đó. Vd như con đang viết bài chỉ cần nghe 1 tiếng giở sách của ng ngồi gần đó là con quay lại nhìn liền...hiuhiu. Làm sao đây hở chú???? Focussssss

Không sao, nhưng mất tập trung cũng phải hiệu quả, quay lại nhìn là phải đong được người ta. Không hiệu quả lâu ngày sẽ tự khắc tập trung thôi. Từ hậu quả mà lớn khôn đó :"D

Anh Linh, em thích đọc văn của anh hơn là thơ. Rất triết lý ạ. hí hí

Cảm ơn em. Lời khen rất có giá trị động viên. Hầu hết mọi người đều bảo thích đọc thơ anh hơn văn, lời lẽ này anh nghe rất văn vở nhưng là ý kiến độc giả nên anh đành... bỏ ngoài tai :"D

Theo Linh tuổi tác có ảnh hưởng tới học tập cái mới không? Tỷ dụ mình rất lo lắng nếu qua tuổi 30 mình sẽ không có khả năng học thành thạo một ngôn ngữ mới, hay có thể bắt đầu học chơi đàn piano,... Theo bạn thì điều gì khiến ta kìm hãm năng lực bản thân khi cơ thể ngày một già nua :D. Cảm ơn bạn

Ad không rõ, có thể tùy thể loại. Còn cụ thể học ngôn ngữ mới và học chơi đàn là việc không khó dù ở tuổi nào. Do cách học hay cách dạy thôi, không lo.
Cơ thể đến một lúc nào đó sẽ không tái tạo hoặc không tái tạo tế bào được nhiều và nhanh như tuổi trẻ, nó khó theo kịp nhiều hoạt động có tốc độ và cường độ cao của tuổi trẻ.
Nếu ta không nhận thức được điều này, tiêu xài phung phí sức khỏe và thời gian học hỏi, ta sẽ gặp khủng hoảng khi về già, khó học thêm cái mới vì đối phó với sự xuống cấp của bản thân đã phải mệt rồi.
Giống như ta ở trong một tòa nhà sụp dần xuống mà ta không tài nào chạy ra được vì ta chính là tòa nhà đó. Như vậy, đừng để tòa nhà đó sụp xuống nếu ta không muốn bị vùi lấp trong chính mình.
Sinh hoạt thông minh để làm chậm quá trình này, luyện cho mình cách tiếp cận các vấn đề một cách gọn ghẽ hơn dựa trên những kinh nghiệm có giá trị là cách giúp nhiều người văn minh vẫn hết sức minh mẫn và làm việc không kém người trẻ ở độ tuổi 70.
Và phải nhận thức hết sức sâu sắc điều này thì mới thực hiện thành công. Ad thì nhận thức được nhưng không sâu sắc lắm nên quá tàn phá sức khỏe bản thân. Điều này thì bạn hãy coi Ad là gương xấu T.T

View more

Người ta lại nói (:D): Hãy làm điều khác biệt với đám đông khi bạn phải giỏi vượt trội, chứ nếu bạn chỉ dừng mức ngu hay trung bình thì hãy đi vào hệ thống đi đừng có cố tạo bản lĩnh or cá tính. hihi Ad nghĩ sao ạ?

Thực ra có 1 cách bạn không phải nạp mạng cho hệ thống là bạn không háo danh hoặc bạn không bị sự háo danh của người khác chi phối.
Thạo một nghề gì đó phục vụ được nhu cầu xã hội, yêu thích nó là thứ có thể khiến bạn sống vui và xã hội vẫn cần bạn, trả tiền cho bạn mà bạn không phải lăn tăn mấy câu hỏi này.
Tự kinh doanh, sửa chữa, bơm xe, bán kebab, trà đá, giặt là, trông xe, mát xa...
Còn khi bạn thực sự giỏi, nếu muốn hạnh phúc, bạn nên chọn môi trường bạn được làm các thứ từ cái mà bạn giỏi.
Nó chẳng phải để khác biệt đám đông, tạo bản lĩnh hay cá tính. Nó chỉ đơn giản là bạn được sử dụng đúng năng lực của mình. Không nên để nó lãng phí vào hệ thống nếu hệ thông không giúp phát triển nó.

Linh có tin trên Trái Đất này có cái thứ gọi là "Thông minh bẩm sinh" không. Chả nhẽ tạo hóa bất công cho người này nhiều năng lực hơn người kia hả zời? Hay tất cả đều phải theo công thức: say mê + chăm chỉ rồi thời gian ta sẽ Thông minh lên. Câu hỏi này đến từ 1 nữ nhân nghi ngờ năng lực bản thân:P

Chắc chắn là có.
Nhưng số người ngu đông hơn.
Vì vậy, sinh ra thông minh là một thiệt thòi.
Hãy tự hào vì mình sinh ra đã được đám đông đón chào :"D
Cõi sống con người là một hành trình của thực hành, hiện thực hóa, cụ thể hóa.
Để thực hành, hiện thực hóa, cụ thể hóa nhiều thứ thành công, trí khôn hay trí ngu đều phải cọ sát, trải nghiệm.
Quá trình cọ sát, trải nghiệm này đòi hỏi rất nhiều yếu tố khác: Lòng kiên trì, sự yêu thích, khả năng chịu áp lực...
Đôi khi, nó giống như cuộc đua giữa rùa và thỏ mà trí thông minh và sự ưu đãi của tạo hóa không phải thứ duy nhất giúp về đích.
Nhưng nếu thỏ cũng kiên trì thì rùa chỉ việc trả tiền nạp Wall cho thỏ, ngu si hưởng thuê bao thôi :"D

Ad nghĩ gì về chương trình học hiện nay? Ngành GD Việt nam liệu có thay đổi được không?

Ad không để ý nên không biết.
Giả sử ngành giáo dục không giúp bạn học tốt thì bạn tự học đi, có máy tính, có internet rồi, có những người giỏi khắp nơi có thể dạy bạn nếu bạn cầu thị.
Người ta không thể đi thanh thoát được khi cứ tự đặt cho mình rào cản là một cỗ máy đần độn cồng kềnh không rõ tương lai. Còn 1 tỷ ngành giáo dục ở khắp nơi trên thế giới. Muốn học hay đổ lỗi?
:"D

Nhà thơ chuyển nghề sang tư vấn tâm sinh lý cho các trẻ thành niên nhưng chả biết bao giờ mới lớn từ khi nào?

Mới lớn chưa biết suy luận hở cháu?
Từ khi có Ask.fm.
Có định tư vấn gì đâu. Bọn nó hỏi thấy thương quá bèn trả lời để dụ mua thuê bao duyệt wall :"D

Ad sẽ nói gì khi một cô gái chạy tới gặp ad và nói: Chú à, con đang mang cốt nhục của chú nè hihi

Đừng động đến nỗi đau vô sinh của Ad nữa T.T

em muốn bỏ việc sống vô tư như ad, em phải làm gì? em cần có gì? nhà e không giàu, e chưa có bạn trai huhu

Khóc tiếp đi em, người tham lam có một cuộc sống tử tế mà hoàn toàn mù mờ về việc mình nên làm, cái mình nên tích lũy thì than khóc mới là bản lĩnh và niềm vui sống đó :"D
Ad cũng chưa có bạn trai, huhu T.T

Hành động tình cảm nhất mà anh từng dành cho bố/mẹ là gì ạ :"D? Hồi nhỏ em đã từng pha nước chanh khi bố mẹ đi làm về nhưng bị cười là "nịnh thối" nên em không làm nữa :'( *so sad*

Khóc khi bị đánh :"D
Thật là đợt căng thẳng biển Đông Ad lại ít có nhà, mỗi lần về, mẹ đều xin ý kiến chỉ đạo của Ad, tình hình thế nào rồi, có nên về vườn đào hầm, tích trữ lương thực...
Ad bèn động viên, an ủi giúp mẹ đỡ lo. Mẹ đỡ lo thì bớt làm bố đỡ lo khi suốt ngày phải nghe các kế hoạch đề phòng.
Ad động viên như sau: Mẹ thích đào cứ đào, con không quan tâm đến bọn dở hơi đó. Cứ lo tích tiền lúc nào bọn nó ngu quá đánh nhau thì mình đi chỗ khác sống. Thế giới rộng lớn mà.
Em kể chuyện pha nước chanh từ xã xưa Ad chỉ thấy vị thơm ngon của nước tranh là cảm động còn ánh mắt Ad lộ lên tia hoài nghi: Chứ không phải em lấy cớ bị cười để lười, để ngừng phấn đấu hả?
Nếu em bị bệnh lí sợ bị cười thì cũng thiếu gì việc có thể giúp bố mẹ mà không bị cười, muốn làm không hay thôi: Mua vé xem phim, nghe nhạc, tặng đồ nấu nướng, bít tất, chở đi chỗ này chỗ kia, hỗ trợ việc nhà... Giúp các sếp đó đi, ít nhất bằng việc tự lo được cho bản thân mình. Đây không phải việc của Ad nha, Ad quen bố mẹ em đâu. Bố mẹ Ad Ad còn quá lười chăm sóc kìa ^^

View more

ad nói lắp cho em hỏi, làm thế nào để tổ chức 1 sinh nhật hoành tráng... trên facebook ạ?

Ném bánh sinh nhật vào màn hình, chụp, up :"D
Liked by: Ca Cê

Hàng ngày làm thế nào để có thời gian cho việc đọc hả chú. Tiêu chí chọn sách đọc của chú là gì

Tỏ vẻ quan tâm đến việc đọc mà câu hỏi viết ẩu, ko trả lời :"D

Related users

Anh Ad ới, làm thế nào để tránh tâm trạng tiêu cực từ ngoại cảnh tác động vào ạ. Ví dụ như: sếp mắng, cãi nhau với đồng nghiệp,...

Lao đầu vào ô tô mỗi lần chuyện đó xảy ra. Sau người ta không dám tạo ngoại cảnh kích động bạn đâu :"D
Còn phương pháp cổ điển hơn là sưu tầm cho mình những không gian dễ chịu. Bạn bị tiêu cực khi bạn khó thở hoặc thở quá hung dữ. Khi gặp vấn đề, tìm đến những không gian đó để điều hòa lại hơi thở. Có thể là một góc quán yên tĩnh, có thể là một bãi vắng để gào thét chửi bới hoặc chỉ đơn giản là AAA... một hồi.
Cũng có thể là một công viên. Bạn hãy cài hoa đi lang thang...
Ad cũng hay ra công viên lúc bị sếp mắng hay cãi nhau với đồng nghiệp. Nếu tình cờ gặp bạn đang cài hoa lang thang, Ad sẽ bảo: A, con điên :"D

Điều gì khiến Linh cảm thấy tự ti nhất ở bản thân mình. Linh có thể cho độc giả lời khuyên để cảm thấy tự tin hơn trong cuộc sống, bởi vì có rất nhiều đôc giả nữ như mình hay tự ti như: nghèo, xấu xí, ko giỏi ngoại ngữ, công việc nhàm chán. Cảm ơn Linh nhiều

Mình cảm thấy tự ti nhất ở điểm khinh bỉ độc giả. Chỉ vì vậy mà mình không được lên thiên đàng. Nhưng ít nhất được khinh độc giả lúc còn sống thú vị lắm. Dẫm lên bọn ngu :"D
Để có sự tự tin một cách an bình thì người ta phải có được 2 yếu tố này:
- Hài lòng với bản thân.
- Hài lòng với cuộc sống.
Còn nếu không hài lòng thì không hài lòng được đâu. Mà không hài lòng được, cứ tự ti thì chứng tỏ bản chất, định mệnh, số phận, duyên số, kiếp nghiệp, karma, tập xác cbn định... của bạn là vậy. Là người không hài lòng, tự ti, sợ hãi sống cũng ổn mà. Lẽ nào những người như bạn đáng chết hết sao, cứ tìm vài thứ mình yêu thích và phát triển thành sở thích. Sở thích đó sẽ là bạn đồng hành của bạn, không dè bỉu bạn. Và như vậy, không khiến bạn tự ti. Sở thích ở bên bạn, giúp bạn vận động khi bạn tự ti và thu mình.
Ad xin kể một câu chuyện hết sức thương tâm:
Poem đại đế tức đại gia chép tay của Ad là một cô gái xinh xắn hoàn cảnh tương đối giống đám độc giả nữ khốn kiếp mà bạn miêu tả. Nhưng cô ấy không ngừng theo đuổi sở thích là đọc và học từ những facebook của các tác giả hay, vẽ, chép tay, làm đồ handmade. Giờ cô ấy vẫn nhiều lúc rơi vào trạng thái stress, tự ti, muốn hủy diệt trái đất, thèm kẹo dồi... nhưng ít nhất, cổ cũng không tự sát nhờ có sở thích.
Có sở thích thì sẽ thích nhiều hơn. Thích nhiều hơn thì hài lòng nhiều hơn.
Ad có hài lòng với độc giả đâu mà sống vẫn vui đấy thôi. Yên tâm :"D

View more

Bạn thích đồ ăn cay hay không cay?

Cay quá, câu hỏi dễ vầy mà không biết trả lời thế nào T.T
(Giả ngu cho cùng đẳng cấp với độc giả :"D)
Liked by: Ca Cê

đố chú con hỏi chú được bn câu rồi ah?

Điều chú biết duy nhất về con là con chưa nạp tiền đọc wall chú :"D

chú ơi, chú có thể chỉ cho con 1 vài phương pháp để khi gửi bản thảo sẽ dễ được chấp nhận hơn không? con là người viết trẻ còn non tay nên khi gửi lần đầu tiên rất dễ bị rơi ạ con cảm ơn

Cái này chú không có kinh nghiệm thành công nhưng có thể kể vài thứ xung quanh, hy vọng có gì đó có ích cho con.
Chú không gửi thành công một bản thảo nào cho báo trong tất cả khoảng 6, 7 lần gửi, lần gửi đầu tiên lúc chú khoảng 16 tuổi. Trong tất cả bản thảo gửi đi (thơ, truyện cười, truyện ngắn) chú chỉ trình bày như sau:
Gửi/Thân gửi dấu cách TÊN TỜ BÁO -> Tác phẩm -> Cảm ơn và mong sớm nhận được hồi âm -> Kí tên.
Sau các lần thử không có hồi âm đó thì chú không gửi nữa, âm thầm sáng tác và post lên mạng vào năm 2002 khi biết vào các forum.
Sau khi chú in sách thì có một số tờ báo đề nghị chú gửi bài. Thay vì chép tay, gửi thư như trước thì chú gửi email. Hình thức trình bày vẫn vậy vì chú nghĩ vậy là đủ.
Giờ thì chú không cộng tác với các báo nữa vì đã chọn facebook và việc in sách là cách xuất bản tác phẩm của mình.
Còn về bản thảo sách, chú cũng có nhiều thất bại khi gửi các tập thơ và truyện ngắn tới các NXB hoặc nhà sách. Thường là do chú không chấp nhận biên tập nội dung. Cũng có chỗ nói tác phẩm chưa đủ chất lượng. Hiện nay, những lần chú tự in, chú gửi bản thảo cho người quen, người làm dịch ở các nhà xuất bản để lấy giấy phép cho nhanh.
Còn về câu hỏi của con, chú xin nhận xét như sau:
1. Xem con trình bày câu hỏi, chú nghĩ, con đâu coi trọng việc viết.
2. Con hãy thật coi trọng việc viết của mình trước đã trước khi nghĩ tới chuyện người ta nhận nó.

View more

Liệu có thể dạy con mà không cần đòn roi không Ad ? Kí tên : gái một con :/

Bạn làm gì cũng được, miễn là đừng để con, trẻ con sợ bạn :"D
Một là bạn xác định ưu tiên mọi thứ cho trẻ con và giải quyết từng vấn đề chúng đưa ra, gây ra một cách tỉ mỉ ngay khi còn nhỏ. Chúng sẽ tôn trọng người mà chúng biết luôn lắng nghe chúng.
Hai là trẻ con sẽ sợ bạn nếu bạn để giải quyết nhanh vấn đề bằng roi vọt. Làm trẻ con sợ không có gì hay cả.
Tuy nhiên, nỗi sợ này không hẳn không tốt. Vì dù là trẻ con, chúng cũng không có quyền bỏ qua nỗi sợ muộn giờ, trễ hẹn, sợ chúng bị nguy hiểm, sợ chúng chưa đủ đề phòng trước những thứ chúng chưa biết là đáng sợ... Nếu trẻ con không để ý đến nỗi sợ của ta thì chúng cũng phải biết ta đáng sợ thế nào khi nỗi sợ của ta không được bận tâm trong khi ta đang là người giám hộ chúng, người dưng lo lắng cho chúng hơn những người dưng khác trên thế giới.
Nhưng có 3 nguyên tắc có thể khiến cho trẻ đỡ sợ ta khi ta cho ăn roi:
- Ôm chúng trước khi định tẩn nếu tất cả vấn đề là chúng cần được ôm.
- Luôn chắc chắn cảnh cáo trước sẽ cho roi và cảnh bảo lại vài lần cho đến khi quá nhiều lời cảnh cáo bị phớt lờ.
- Trẻ bị thuyết phục lí do mình bị ăn roi. Nếu không, bạn chỉ có một trận đòn và sự không thuyết phục dẫn đến sự giảm tôn trọng sau mỗi lần làm Công tác Giáo dục.
Hừ, từ lúc nãy các người nhăm nhăm đọc để tìm lí do hợp thức hoá việc đánh trẻ con đúng không?

View more

Hình ảnh nào mô tả tốt nhất về thành phố của bạn?

Cụm "Cầu Chương Dương song song cầu Long Biên" với xe đạp, xe thồ, xe cơ giới, người đứng im, người đi bộ, người bán hàng... Ở đầu cầu Long Biên phía Gia Lâm, có công an hay bắt người rẽ lên cầu cán vạch phân làn buổi sớm trong khi khúc cua phân làn quá hẹp và dòng người quá đông. Kết luận về công an giao thông ở chốt này là hỗ trợ giải quyết ùn tắc thì ít hiệu quả nhưng lại được mừng tuổi nhiều, ăn sáng no. Dưới chân cầu là nông nghiệp, ngư nghiệp và các sà lan vét cát dưới sông. Bên trên là bầu trời luôn khoáng đạt.
Liked by: Diệp Nguyễn

Theo anh thì một người chỉ luôn muốn tìm đến cái hay cái đẹp nhưng lại thiếu quan tâm đến những vấn đề chính trị của đất nước và thế giới, thì có ích kỷ ko ạ :( Đọc những tin tức chính trị làm em cảm thấy rất đau đầu nhưng ko quan tâm một thời gian dài thì em lại thấy mình như ko sống trong xh này ạ

Vậy là em muốn vừa sống trong xã hội này vừa không đau đầu. Hoang đường. Giun đầu trảm chờ lệnh :"D
Đọc tâm sự của em, chị Tầm Ad đoán em là tuýp người ưa những thứ không xô bồ như chính trị, vậy cứ liều mà sống không xô bồ đi em, bị bồ xô lúc đó lại tính chứ cứ tính việc mình không có nhu cầu quan tâm mệt lắm, mất thời gian sống của hiện tại.
Lúc nào thấy thốn khi lạc khỏi các lề thì lại quan tâm chút. Thốn khi quan tâm thì lại quan tâm đến cái khác chút cho đỡ thốn. Tự cân bằng thôi em.
- Cái lề gì thốn?
- Trái tim bên lề
:"D

ad ah tại sao dư luận lại có sức mạnh đáng sợ đến vậy?

Vì chúng ta quá cần đến nó.
Ta cần tiền, tiền trở nên có sức mạnh.
Ta cần ngủ, cơn buồn ngủ vô cùng mạnh.
Con người cần yêu, tình yêu là sức mạnh.
Liked by: Lalalala

ad ơi con còn di học, chưa có sổ hộ nghèo vậy có được giảm giá ko ad? con chưa làm gì ra tiền cả

Câu cuối nghe thật mủi lòng. Con có thể bán thân lấy tiền Add Friend mà. Vụ việc xả thân vì cái hay gây rúng động cộng đồng mạng đần độn đó sẽ làm gói thuê bao của Ad thêm hot.
Nhưng đừng bán cho Ad, Ad không mua của học sinh đâu :"D

chú ơi, làm sao để loại bỏ được những định kiến của xã hội không đáng có ah? dù hiểu nó là định kiến những lỡ ăn sâu vào máu rồi ah? con thấy ai cũng có một cục định kiến chà bá kiềm hãm con người

Về cơ bản, chúng ta không thể theo kịp sự thay đổi của mọi thứ nên chúng ta tất nhiên đều có những định kiến (cái nhìn không đổi) về nhiều thứ.
Tuy nhiên, nếu bạn luyện cho mình việc chạy nhanh và chỉ quan tâm đến việc chạy thì cái nhìn của người khác đâu kịp bám vào bạn.
Lo đánh nhau với định kiến không vui bằng lo giỏi hơn những người định kiến, người ta tự biết điều với kẻ giỏi hơn mình. Lúc đó thì tha hồ mà định kiến :"D
Định kiến là việc khó tránh khỏi của con người nhỏ bé và ngu ngốc. Nhưng dùng nó để làm vũ khí để cố thủ trong điều xấu hay tấn công người khác bằng sự không lí lẽ thay vì mạnh lên theo cách khác thuyết phục hơn là một điều nông cạn, hèn hạ.
Mở rộng tầm nhìn cho mình và người khác là cách nhiều người vẫn làm để giảm định kiến.

chú ơi chú nghĩ sao về văn học trẻ Việt Nam và những lời chê trách và so sánh văn học hiện nay (mì ăn liền, ít giá trị, không bằng các cụ ngày xưa...)???

Thế giới cũng như trong nước có rất nhiều giá trị (không chỉ trong văn học) nhưng không có nhiều giá trị tập thể trong lĩnh vực sáng tác. Bởi vậy, lĩnh vực sáng tác, ta nên tập trung vào các cá nhân làm ra giá trị cho đỡ phải so sánh nhảm nhí giữa một đám đông không xác định và một đám đông cũng không xác định, nó làm mình tủn mủn đầu óc đi. Cứ thấy cái hay, xưa hay nay ta đều đớp :"D
Liked by: Lalalala Ca Cê Son Ngo

kẻ biết giá trị thì ít, người k biết thì nhiều, nhiều điều muốn nói, nhưng gói thuê bao lại chỉ có ít ng mua, có khi nào anh buồn và cô đơn k? Tự nghĩ mình chọn đi con đường khác lạ quá, nên cô đơn hơn mọi người? Có khi nào lại như vậy k? :))

1. Em cũng không biết nuôi dưỡng giá trị nếu em chưa nạp tiền. Tỏ vẻ quan tâm kiểu đó thay vì đi nạp tiền luôn thật là giả tạo.
2. Em nạp tiền rồi thì cứ đọc wall sẽ tìm thấy niềm vui sáng tác của Ad và cái đỉnh của gói thuê bao này. Ad quan tâm đến việc làm ra những cái đỉnh hơn là công chúng sẽ đối xử với nó thế nào.
Em nên nghĩ về khía cạnh ý thức nuôi dưỡng cái hay được tăng lên khi số thuê bao tăng lên và đó là việc của độc giả nhiều hơn là của Ad, bởi vì, Ad làm ra cái hay, nghĩ ra cách cho độc giả ủng hộ nó thiết thực nhất đã đủ mệt lắm rồi. Tự suy nghĩ về ý thức của bản thân đi các em lợn cute :"D
Ý thức này tăng chậm thì Ad cũng chẳng có gì ngạc nhiên, Ad có quá nhiều kinh nghiệm về việc làm những thứ mới, tuyệt hay trong sự đần độn bàn lùi, ngơ ngác và thờ ơ của độc giả của mình nói riêng và công chúng bao gồm cả giới trí thức nói chung.
3. Việc thuê bao này giúp Ad dễ dàng nhận ra ai là người cầu thị, cấp tiến thực sự trước cái hay :"D

View more

Related users

chú ơi khi quyết định theo nghiệp văn chương chú có sợ nghèo không chú?

Nghèo chưa bao giờ là nỗi sợ của chú. Một nửa nhân loại không nghèo túng, mình tin mình giỏi thì mình không chấp nhận việc hàng tỷ người làm được mà mình không làm được.
Chú cũng chưa bao giờ nói theo kiểu hoa mỹ là mình quyết định theo nghiệp văn chương. Chú viết từ 12 tuổi và càng ngày càng thích việc nhận thức, khám phá, mô tả, làm mới cuộc sống, bản thân bằng việc viết. Vì vậy, chú là người viết, người tìm những điểm tương đồng và khác biệt giữa thế giới ngôn ngữ và cuộc sống chứ không thuần tuý là người làm văn chương.
Những nhãn mác như nhà thơ, nhà văn chỉ là những thứ làm những độc giả dị ứng với chúng ngu đi, tự hạ thấp chất lượng tác phẩm khi đọc chú.

con nhớ chú quá, lâu nay chú đi đâu ah?

Con có biết khi con không là Friend thì chú chỉ cảm giác mình đang giao tiếp với câu hỏi tự động không. Cố gắng lên đời rồi được làm thân với chú hơn nha.

chú ơi ko nhớ lịch sử nước nhà có phải là cái tội ko ah?

Với chú thì không, chú thích những thông tin chính xác và việc người ta được chọn cái mình muốn nhớ.
Mà nếu có ai gọi đó là tội, chú cũng thấy tội này không nặng hơn tội KHÔNG mua thuê bao duyệt wall.
Con đang ở cùng lịch sử nước nhà với chú đó. Hiện tại còn không biết trân trọng, nói lịch sử làm gì T.T
Liked by: LTTH

Hồi nhỏ Ad đã ước mơ gì? và bây giờ có còn ước mơ đấy nữa không?

Hoà bình và an toàn khắp thế giới dựa trên sự biết tôn trọng, lắng nghe, ứng dụng các giá trị nhân bản.
Cũng không hẳn là ước mơ vì đó là việc cần làm của con người nếu muốn tăng sự an toàn, giảm chiến tranh, không bạo lực cho bản thân, người thân, người khác.
Ad vẫn góp phần xây dựng điều đó theo cách của mình.
Nạp 500k là một phần của việc đó nhưng đa phần độc giả là lợn, không biết gì về giá trị và cũng chẳng biết lắng nghe :"D
Liked by: Ha Doan Nguyen Nghia

Nhiều lúc ghét ad quá à là ghét. Tại sao đến giờ này Ad vẫn còn ở trên Ask.fm, hãy để chế độ public cho bon con đọc trong giờ hành chính tí đê...........

"Cò kè bớt một thêm hai"
Còn cò kè nữa ăn chai vào đầu :"D

(...tiếp câu vừa rồi) Tại sao bạn không nghĩ rằng, lượng người follow FB sẽ làm thơ của bạn sẽ tiếp cận được nhiều người hơn, và nếu họ thấy hay chắc chắn họ sẽ mua và ủng hộ tác phẩm của bạn.Bạn nên suy nghĩ lại đi, tôi quan ngại sâu sắc hành động và lo lắng cho bạn khi bạn chỉ có 3 mươi mấy friend

Phương châm của Ad đơn giản thế này thôi: Kẻ nào không biết giá trj thì biến :"D

Mình thấy hiện nay bạn mới chỉ có chưa đến 40 friends trên FB (đa số là người quen, ban bè ủng hộ bạn), chứ tôi thấy chả có hay rất ít đi chuyển khoản 500k đó cho bạn. với 500k đó tôi đã mua được 10 cuốn như Mật thư trên tiki mà chả phải chạy đi chạy lại CK này nọ.

Hihi :"D

Anh ơi, anh có thích tiền không? Tại sao?

Có. Vì tiền giúp Ad mua được nhiều thứ mình thích và giải quyết được nhiều việc. Ví dụ: Chữa bệnh, hối lộ lên chức trong hệ thống Đảng, không đội mũ bảo hiểm cho mát và sẵn sàng vui vẻ nộp phạt.
Nhưng có lẽ Ad cũng không quá thích tiền vì thường không cố gắng dành dụm mua cái gì, phương châm cơ bản là có gì dùng nấy, ai cho gì thì biết ơn, không xin tiền bố mẹ để tránh bị sai việc bù lại.
Bằng chứng của việc Ad không quá thích tiền là hay vứt tiền bừa bãi và ít khi biết trong ví có bao nhiêu tiền. Độc giả nào phẫn nộ trước thái độ hờ hững với đồng tiền của Ad, muốn Ad không vứt tiền lung tung nữa, hãy nhanh tay chuyển khoản mua thuê bao Add Friend để tiền nằm ngoan trong tài khoản Ad, không bị vứt lung tung nữa.
Đợt này đang ốm yếu, thiếu tiền mua thuốc là bia mà độc giả lười mua thuê bao quá. Thái độ của công chúng như vậy là quá mất dạy đối với một siêu tác giả. Than vu vơ vậy thôi ^^

View more

Liked by: Shiro

con nguời ta có nên phấn đấu ăn sung mặc sướng không Ad, hay chỉ cần ăn no mặc ấm còn dành tiền đầu tư chất xám cho não như mua sách (vd mật thư),... về đọc

Trước khi sếp trình bày được một câu hỏi trông sạch, gọn, không chấm/phẩy lung tung, không tối nghĩa thì sếp nên luyện tập để não xử lí được việc vi mô đó đã. Khỏi bệnh rồi ta mới nên bàn chuyện chất xám.
:"D
Khi người ta đã phấn đấu để ăn sung, mặc sướng nghĩa là nó là một nhu cầu, một động lực bên trong, nên với không nên gì ở đây nữa. Còn ai muốn dành tiền mua chất xám thì đó cũng là một nhu cầu, sở thích của họ; họ quan tâm đến việc tâm hồn được ăn sung, mặc sướng. Đây là sở thích của mỗi cá nhân, lôi "con người ta" vào đây làm gì, sếp?
Và khi sếp tích luỹ đủ chất xám, sếp hoàn toàn có thể mặc bikini đọc sách bên bể bơi, bên cạnh là bát sung hấp nghi ngút khói.
Ngoài ra còn một cách ăn sung là há miệng chờ sung, biểu hiện của nghèo và ngu là sự ngồi ì rồi vẽ ra những canh bạc lựa chọn nhảm nhí.
:"D

View more

Liked by: Lalalala Shiro

Làm thế nào để công sở thú vị hơn? Aaaaa ghét đi làm huhuhu....

Nạp tiền Add Friend đọc Wall Ad trong giờ làm (nếu bị chặn Facebook thì dùng điện thoại).
Ngoài ra, bạn xứng đáng với công việc bạn chọn, đó là chân lí, khóc lóc gì.
Khi bạn khóc lóc, kêu chán tức là bạn đã chọn ngu.
Vâng, em ngu mà. Nhưng em có quá ít có cơ hội chọn việc khác, huhu.
Điều này chứng tỏ bạn chẳng chuẩn bị, rèn luyện, tích luỹ gì cho quyền lựa chọn của mình. Giữ cho mình quyền lựa chọn là năng lực của người trưởng thành. Ngay từ nhỏ hay lúc đi học là lúc có nhiều thời gian được bao bọc, hãy hướng đến việc trở thành người trưởng thành.
Người trưởng thành là sao? Là người tự lo được cho bản thân, làm chủ cuộc sống, các quyết định của mình.
Khi trở thành người như vậy, việc bạn chọn chắc chắn là việc bạn thích. Khi bạn không thích nữa bạn cũng có thể chọn việc khác vì bạn không bị phụ thuộc vào người khác.
Cho nên, trước khi đi làm, chỉ nên dành nhiều thời gian cho điểm số, bằng cấp nếu cảm thấy chúng tỉ lệ thuận với việc mình lớn khôn, thông minh, hiểu biết, biết lao động hơn, đồng nghĩa với trưởng thành hơn.
Đi học không trưởng thành hơn thì hoá ra trường lớp chỉ là nhà trẻ sao? Làm việc với sự không yêu thích thì hoá ra công việc không phải thứ để mình mở mang, phát triển mà là thứ để mình đưa thêm sự căm ghét vào thế giới sao? Một kẻ gây tội ác với thế giới vì không coi công việc là tình yêu của cuộc đời còn đòi hỏi sự thú vị sao?
Không sao :"D Còn biết muốn thú vị là còn may, còn muốn làm mới bản thân.
Nhưng cả một quãng đời, bạn đã không chuẩn bị cho việc đó thì bạn còn phải hứng chịu hậu quả của sự thiếu thốn kỹ năng tự do đó. Đâu thể giải quyết thói quen xấu trong một câu trả lời.
Thói quen xấu chỉ có thể được thay thế bằng sự xây dựng thói quen tốt từng ngày và tốn nhiều thời gian cho đến khi thói quen tốt trở thành phản xạ.
Tập thói quen đọc wall Ad, hàng ngày đọc những thứ thông minh thì sẽ có cơ hội thông minh lên để làm lại cuộc đời đó. Nhiều người không hiểu điều này nên sợ tốn 500k/năm tương đương khoảng 1,3 nghìn đồng/ngày và tiếp tục sống cuộc đời lầm than (sai lầm, than vãn). Nhưng người ngu thì sẽ thường xuyên có chuỗi quyết định ngu, Ad không kỳ vọng :"D
Trong công việc, chịu khó học hỏi để giải quyết những gì mình chưa giải quyết được chính là cách để duy trì sự thú vị, luôn thấy cái mình chưa biết, luôn có phía trước để đi.
Con người chỉ có một vũ khí để thoát khỏi sự nhàm chán là sự ham học hỏi thôi. Và vũ khí đó thì buộc phải tự thắp lửa, tự rèn.

View more

Bạn sẽ giải thích màu cho một người mù như thế nào?

Màu sắc cũng tác động đa dạng lên cảm giác như các loại mùi, các loại âm thanh, bề mặt...
Nóng và lạnh là hai cảm giác cơ bản màu sắc tạo ra. Nắng ấm, nóng màu vàng, cái lá sờ vào mát màu xanh.
Âm thanh có nốt cao, nốt trầm thì màu sắc có màu nóng (đỏ, vàng, cam, hồng...), màu lạnh (xanh, tím, đen, trắng...). Bốn mùa xuân, hạ, thu, đông tác động nóng, ấm, mát, lạnh lên da cũng khá giống màu sắc tác động lên mắt. Cảm nhận bốn mùa, sờ vào nó, hỏi người bên cạnh xem thiên nhiên chung quanh đang có màu gì là cách chạm được rõ hơn vào màu sắc. Màu sắc cũng thay đổi theo ánh sáng, cái cây buổi tối khác cái cây buổi sáng. Ánh sáng là gì? Là khi bạn va vào đâu thấy nổ đom đóm đó.
Người không mù cũng có người mù màu và nếu không mù màu thì phần đông cũng không giỏi phân biệt quá 10 màu. Tự tin lên người anh em :"D

View more

Bạn muốn gì nhất cho sinh nhật của mình?

Thay những lời chúc bằng việc mua thuê bao Add Friend cho đỡ giả tạo :"D

chú ơi, mình có nên cho tiền người ăn xin ko ạ? nó chưa hẵn là sự quan tâm đúng nghĩa!

Ăn xin thực ra là một việc làm trong xã hội. Khi người ta không làm được việc khác ra tiền thì người ta làm việc này. Worker là người lao động thì Beggar là người lao động bằng việc xin.
Công việc này rất thịnh hành trong cơ chế Xin - Cho. Nhưng thôi, con còn nhỏ, chú không bêu xấu xã hội trước mặt con nữa :"D Chú xin trả lời cụ thể như sau:
Có một khái niệm là khất thực, khất trong "hành khất", thực trong "lương thực".
Ở nhiều nơi, có nhiều nhà sư cầm bát đi trên đường, cầu nguyện cho sự an bình của cuộc sống. Họ đi qua các ngôi nhà, cầu nguyện cho sự an bình của gia chủ và gia chủ vui vẻ đặt vào bát đó đồ ăn thức uống.
Cầu nguyện, làm các việc của nhà sư cũng là một việc nên họ sẽ không còn nhiều thời gian kiếm tiền hay sản xuất lương thực. Nói một cách nào đó, họ đổi sự thư thái, cảm giác làm điều thiện cho gia chủ lấy thực phẩm. Cả hai bên đều hài lòng. Win - Win.
Sâu xa hơn, nó còn là những sự thực hành Cho - Nhận sống động, một sự duy trì đạo lí chia sẻ.
Nhưng cũng có những đối tượng khác hành nghề này:
- Những con người khổ quá, cùng quẫn quá, yếu quá, tàn tận nặng nề, chỉ có thể kiếm sống bằng nghề này.
- Những người lười lao động và không ngại xin xỏ.
- Những người lựa chọn nghề này như một nghề Béo Bở và họ không từ thủ đoạn nào để giàu lên. Có những thế lực còn xây dựng cả một hệ thống ăn xin đa cấp mà nô lệ là những người ăn xin trong Cái bang (Con có thể xem phim Slumdog Millionaire).
Có nhiều người rất có trách nhiệm với nghề nghiệp. Những người có trách nhiệm với nghề nghiệp là người đáng được tôn trọng. Con hãy cho những người làm con dễ chịu hoặc không thấy khó chịu hoặc để họ không làm phiền mình nữa. Thấy con cho, có thể có những nhóm khác đến làm phiền nhưng con sẽ có kinh nghiệm với việc này. Phí trải nghiệm cuộc sống cả trăm lần để phân biệt những người con nên đưa tiền hay không đáng giá có vài trăm ngàn mà con :"D.
Ad xin con nạp 500k Add Friend con đi chuyển khoản chưa? Đừng để Ad lăn lê bò toài T.T

View more

Điều gì khiến con người trở nên mạnh mẽ?

Sự động chạm đến bản năng sinh tồn, lí tưởng.
Đó là tác động bên ngoài.
Còn về cơ bản, đó là nhu cầu mạnh mẽ.
Mạng mẽ là một vẻ đẹp, nhu cầu mạnh mẽ cũng là nhu cầu làm đẹp.
Ngoài ra, thêm mạnh mẽ thì sẽ bớt nỗi sợ. Bớt nỗi sợ sống sẽ dễ chịu hơn.
:"D

ad ơi ad hiểu ntn về câu nói " thơ là hiện thực, thơ là cuộc đời, thơ còn là thơ nữa" ạ???

1. Một câu hay thế mà em lại trình bày câu hỏi chưa hề đẹp, nhìn khá xộc xệch là sao, trân trọng câu chữ mình gõ nhé, huhu.
2. Thơ chỉ cần hiểu đơn giản là những câu chữ nghe có nhạc điệu để mô tả một thứ gì đó: Hình ảnh cuộc sống, diễn biến cuộc sống, tâm trạng cá nhân, một câu chuyện mình nghĩ ra...
Có ti tỉ thứ để mô tả trên đời nên sự phong phú của thơ ca, nghệ thuật là vô biên. Các trường phái, các định nghĩa chỉ là các quan điểm cá nhân. Và cũng có ti tỉ quan điểm cá nhân.
"Thơ còn là thơ nữa" nghĩa là ngoài chức năng tả thực, dễ hiểu (hiện thực, cuộc đời), thơ còn là một sự mô tả cái mà những người làm thơ thích mô tả, là chính nó. Những bài thơ như vậy phải đọc từ trong bài thơ ra, khám phá quan điểm cá nhân hơn đọc từ các lý thuyết vào. Các lý thuyết không thể bao trùm cái mới.
Thơ ca tinh tuý là loại rượu ngon nhất cho tâm hồn, là những quả núi của trí tuệ và tâm hồn và là những quả núi rất cao. Nhưng hình thức thơ chỉ là các "mô, gò thấp kém," ai học một tí cũng đắp được. Quan trọng vẫn là ở người đọc, bạn có phân biệt được núi non và mô, gò. Nếu bạn phân biệt được thì bạn sẽ đến với cái hay tự nhiên thôi.
:"D

View more

Liked by: Ha Doan Nhinh

ad ơi, sách ad ở HCM ng ta trả hàng rồi ah, hiu hiu

Chắc bán hết rồi em. Ad đợt này già yếu, mệt mỏi vì thiếu tiền nạp wall. Có tiền, chứng tỏ có đủ độc giả háo hức, Ad sẽ tiến hành tái bản, in mới...
Còn một số cuốn lưu lạc trên thị trường thuộc về các nhà đầu cơ, mua được hay không thì hên xui nha em.
:"D

Làm thế nào để bạn có động lực?

Có sở thích (nghệ thuật, thể thao, cờ bạc, rượu chè...), coi sở thích là một con thú và phải nuôi nó hàng ngày, chơi với nó, tập luyện với nó. Dần dần, khi các sở thích được mở rộng và bạn hiểu rõ chúng, bạn sẽ không còn tìm động lực nữa mà bạn sẽ phải tìm thời gian để thực hiện quá nhiều động lực.
Vấn đề là bạn không thích nghệ thuật thì sở thích của bạn thường sẽ bị nhạt vì cái gì nâng lên thành nghệ thuật chẳng hay hơn, khó hơn, thách thức hơn. Đánh tennis mà không đặt cái đích là Andy Murray hay Thuỷ thủ mặt trăng thì cũng dễ chán lắm.
Nói vậy hơi trừu tượng, một gợi ý cụ thể để nếu bạn cần động lực, có thể thực hành xây dựng nó ngay:
Nạp tiền, đọc wall hàng ngày cho quen với việc có sở thích.
:"D
Liked by: Ha Doan

Tính cách cá nhân nào mà bạn ngưỡng mộ nhất?

Bill Gates.
Không rõ tính cách nhưng sự góp công của ổng trong sự phát triển của máy tính cũng như các hoạt động từ thiện, giáo dục đã đủ nói lên tất cả.
Ngoài ra, Ad cũng ngưỡng mộ tính cách nhân vật trong nhiều phin truyền hình Việt Nam. Mỗi nhân vật đều là một xác chết được lắp lời thoại khô khan, không phân biệt phải trái, logic trong nghề nghiệp của mình (nhất là các vai kỹ sư máy tính). Tưởng tượng về cách đám người này nghiêm túc về nghệ thuật luôn đem lại nhiều nụ cười giải trí mỗi khi lâu lâu không xem tivi, nhớ, bật :"D

ad ơi xem hướng dẫn tập làm thơ trang mấy trong Mật thư vậy ad?

Nếu có sách sao phải hỏi :"D
Hỏi mà chưa mua sách là có tội :"D

Với cả tại sao ad không tôn trọng nhu cầu và sở thích ăn lá cải của người khác mà ad (và cả em nữa) cứ phải thắc mắc nhỉ? Người ta ăn gì kệ người ta chứ nhỉ? Ad đừng nói rằng cả xã hội sẽ bị thiệt hại nếu có nhiều người ăn lá cải nhé...

Lá cải có nhiều dạng, có những dạng thông tin giải trí, celebrity... mà các bên đều có lợi, người viết bài có tiền, người được đăng vui vì có thêm view, người đọc đọc được cái gì khiến đầu óc hưng phấn, không phải nghĩ sau một ngày làm việc mệt mỏi... Thế giới luôn có và cần chỗ cho những thứ nhảm nhí, vô bổ.
Nhưng khi lá cải vượt qua những giới hạn về sự bẩn thỉu để phục vụ mục đích tối hậu là câu view, chiếm tiện nghi là sự ngu dốt, nhạt nhẽo của con người để lớn mạnh thì nó dần trở thành một thứ bẩn thỉu chính thống như chính trị. Thêm một thứ quyền lực của cái xấu, cái ác.
Ad không thể tôn trọng những người tạo ra những thứ mình thấy bẩn thỉu và làm ô nhiễm môi trường sống của mình.
Ad có nguyên tắc với những thứ này rất rõ ràng vì hiểu nó chứ không thắc mắc kiểu hoang mang như em. Chưa nạp 500k thực hành việc nuôi dưỡng cái hay, em chưa đứng cùng hàng ngũ với Ad nên đừng hỏi với giọng thân mật kiểu "tại sao chúng ta lạc lõng quá Ad ơi" thế nhé. Chỉ có Ad là lạc lõng thực sự thôi :"D

View more

Liked by: Lalalala

Ad có nói về chuyện người ta ăn lá cải nhiều quá nên mất khả năng phản ứng và đối phó với đời sống. Nhưng em không hiểu tại sao người ta lại ăn được lá cải quanh năm? Tại sao người ta không có nhu cầu đổi món, chuyển sang ăn thịt chẳng hạn, hoặc uống nước lọc trừ bữa? Em chỉ uống nước lọc thôi đc ko

Ăn, ở, mặc là các nhu cầu cơ bản của con người. Thế giới còn đến 1 nửa là người nghèo, đói. Cho nên, khi thoả mãn nhu cầu ăn, ở, mặc là người ta đã hạnh phúc lắm rồi, sau đó, có thêm cái gì đọc thì đọc, xem thì xem.
Rất nhiều người vì phải dành thời gian kiếm sống thay vào thời gian tích luỹ các văn hoá phẩm nên thẩm mỹ dễ dãi là điều dễ hiểu. Có những người mà cái hay, nghệ thuật là món ăn quen thuộc, không thể thiếu hàng ngày nhưng họ đâu nhiều. Hiểu được điều này, các con buôn nội dung sẽ chọn đối tượng là bình dân cho hợp. Thoả mãn những người dễ dãi và thoả mãn họ đều đặn trong tình trạng không khôn lên dễ hơn. Và là cải là món ăn nhanh, quay vòng tối ưu.
Có điều, khi tinh thần người ta ăn những món không bổ hoặc độc hại, ảnh hưởng trực tiếp nhất của họ lên cuộc sống là sự cư xử lá cải với người xung quanh, sự phá huỷ những thứ tinh tế của đời sống khi cái tôi nhạt nhẽo của họ trở thành sức mạnh đám đông.
Uống nước lọc đâu phải xin phép, các lựa chọn là tuỳ thẩm mỹ của em thôi :"D

View more

Ad ơi tại sao truyền thông chẳng bao giờ nói điều gì mới? Tại sao con người suốt ngày nói với nhau những chuyện cũ? Tại sao người ta chưa bị chai sạn bởi những thứ lặp đi lặp lại hàng ngày mà chẳng bổ ích nữa chứ? Và tại sao người ta cứ ăn những thứ có hại vào người? Trên đời này nhiều món ngon mà :

Vì đó là nhu cầu của họ. Nếu em có nhu cầu khác, em hãy tạo ra thứ phục vụ cho nhu cầu của mình hoặc ủng hộ những thứ phục vụ nhu cầu cao cấp hơn, nhờ vậy, những môi trường đó sẽ được mở rộng ra. Nếu em chưa nạp 500k duyệt wall Ad, em cũng giống họ thôi :"D

Related users

Hãy mô tả khoảnh khắc đẹp nhất của mùa hè này bằng một hình ảnh!

Qua Hồ Tây với mây trời
Qua Hồ Tây với cuộc đời không tên
Liked by: Na

bao giờ cho đến mùa đông..

Viện tâm thần Chợ Rẫy địa chỉ vầy nha em: ...
Đi thẳng là tới :"D

Tại sao ai đó lại muốn đi trên con tàu vũ trụ?

Hỏi những người đã đi rồi, đã được trải nghiệm nha em, đừng hỏi người quê mùa như Ad muốn đi cũng không được.

Ad ngay xua hoc truong Ams ah? Ad hoc chuyen gi vay ad?? ^^ *nguong mo* :3

Marie Curie mới là câu trả lời chính xác.
Ad chủ yếu lúc học khối A, lên lớp 11 thì mẹ Ad chuyển Ad sang khối D để thi khối D. Ad cũng như nhiều bạn thôi, cha mẹ đặt đâu con ngồi đấy, là trai ngoan, dâu hiền.
Sau này thấy ngồi chỗ cha mẹ đặt mất thời gian cho nhiều thứ mình không thích quá Ad bèn khấu đầu xin cha mẹ cho dừng học đại học để quay trở lại học tiểu học còn có thời gian chơi, không phải làm nhiều bài tập.
Sau Ad khấu đầu nhiều quá bị Parkinson, không còn năng lực học tập, chỉ chuyên lên sàn giật lắc.
Đại khái đó là một câu chuyện dài vô cùng cảm động và không đáng kể. Kể làm gì cho mất thời gian :"D
Có 500k thì đọc kỹ Cover facebook của Ad nha, có phần còn lại truyện trường lớp của Ad đó.
Chúc em một ngày đọc Cover vui :"D
Liked by: Nhinh

chú ơi con phải bắt đầu tập làm thơ như thế nào đây chú?

Mua tập Mật thư có hướng dẫn đó con :"D

Anh ơi, em thấy giờ có dịch vụ ship hàng ấy, đọc giả chuyển khoản anh gửi sách kèm chữ ký và môi son chính chủ cũng được mà. Hiu hiu. Đọc ebook hok có đã như việc cầm trên tay cuốn sách lật từng trang.

Anh cũng biết vậy nhưng số phận làm đôi ta cách trở T.T
Chịu khó nhờ nhỏ Poem X Poem (https://www.facebook.com/poemxpoemHK1) là nhỏ chép tay cuốn EGG (Em giấu gì ở trong lòng thế?).
Mua đồ nhỏ đó ship về, thuê nó vẽ tranh, viết chữ, năn nỉ nó ship đi, biết đâu nó lại tốt bụng đột ngột như mọi ngày.
Xin các em nhỏ đừng liên hệ trực tiếp với Ad về việc mua sách nhé vì Ad chỉ tập trung viết không biết gì hơn các bạn đâu, có gì cứ làm phiền nhỏ này, trả công ship cao vào đó cho nó có động lực :"D

Tại sao động vật không cười hay khóc?

Có không nhỉ?
Mà có cười hay khóc giống người hay không thì vẫn có trạng thái cơ bản là vui với buồn. Cái này nhận thấy dễ dàng ở nhiều động vật.
Cười lên nha, gâu :"D

Chuột siu nhơn nộp thuế wall chưa sếp? Nếu nộp rồi thì thôi em không nộp nữa ^^ Nếu chưa thì mai em nhắc nó nộp ^^

Nộp rồi. Tùy em nhé. Đây chỉ là sự thanh thản của lương tâm thôi :"D

Chào anh, ở SG thì mua sách ở địa chỉ nào ạ. Em cảm ơn.

Anh không biết, huhu. Nhưng đây là lỗi của anh, quá thiếu quan tâm cho việc phát hành, anh sẽ sửa dần :"D

Ad dễ thương :3 Ad cho con số tài khoản đi :)) Sau khi Ad bảo thích những người quý đồng tiền như con thì con nghĩ con nên đi ngân hàng 1 chuyến dồi, hí hí :3

Cảm ơn con. Mời con xem ở Cover của Ad :"D

chú ơi con càm thấy bất an quá? làm sao để hết cảm giác này đây

Tập hít thở sâu, chậm + Vận động. Đơn giản nhất là chạy bộ, bơi. Việc tập hít thở sẽ làm việc chạy bộ, bơi dễ, vui hơn.
Tạo thành những thói quen như thế thì ít nhất sẽ luôn có những việc đó để làm khi gặp vấn đề hay chưa biết làm gì. Không vận động không giải quyết được vấn đề của bản thân :"D

chú linh ơi cháu thương chú rồi nhé!!!

Cảm ơn cháu. Nếu thương thực lòng thì hãy thể hiện tình thương theo hướng dẫn ở Cover của chú :"D

Con thấy hay mà, ad add con đi

Ad ko thấy hay. Nói nữa thành chán. Đều biết làm gì rồi nha.

1.Xin cho biết cái hay của truyện ngôn tình TQ? :D 2. Cái "hay" và cái "thú vị" là chủ quan hay khách quan? :|

Vì Ad lười đọc nên chưa đọc cuốn nào. Bao giờ đọc có comment quay trở lại trả lời em nha ^^

nhưng hs vẫn còn nhỏ mà ad

Hãy viết một đơn xin giảm giá mua thuê bao duyệt wall bao gồm:
1. Trình bày sáng sủa.
2. Mô tả ngắn gọn theo gạch đầu dòng các lí do Ad đưa ra để tiến hành thu phí duyệt wall <- Phần để chứng minh bạn có quan tâm đến chuyện này nhưng hoàn cảnh là cực kỳ hiểm nghèo, khó khăn.
3. Mô tả hoàn cảnh hiểm nghèo, khó khăn của bạn, ôn nghèo kể khổ.
4. Gạch đầu dòng 5 lí do Ad nên Add bạn miễn phí hoặc giá rẻ (tùy bạn chọn, nhưng Ad miễn phí thì khó thuyết phục hơn đó).
Nếu 4 phần này đọc thấy hay thì được Add miễn phí :"D

Có ai nói anh bệnh/ điên/ chập cheng không ạ? Em thấy anh bệnh vê lờ :3 Ký tên: cô bé nhúng nhắng.

Có em ạ, nhưng không ai còn sống :"D

con la học sính ad giảm giá cho con với

Ad ghét nhất bọn học sinh đó. Chẳng làm ra giá trị gì to lớn cho xã hội mà suốt ngày xin giảm giá là sao :"D
Nhưng nếu con thực sự khó khăn, có thể PM Ad để điều tra có đúng hộ nghèo để kì thị, nhầm, hỗ trợ, không.

Ad, lại là con nè :)) Đố Ad biết con hỏi Ad mấy câu rồi? :"> Nếu Ad trả lời đúng con sẽ đi ra trụ ATM liền ;) (Con hông có Internet banking :3)

Đi ra trụ ATM hay vào ngân hàng chuyển tiền cũng vui mà. Nhất là vào ngân hàng, có điều hòa mát, nhân viên xinh/đẹp trai.
Con hỏi cũng 4, 5 câu rồi. Nhưng Ad cũng thích người thực sự quý đồng tiền như con. Yên tâm, tác phẩm của Ad còn quý hơn. Đọc xong thông minh kiểu gì cũng quy đổi ra tiền được thôi. Mạnh dạn lên. Cảm ơn con :"D

Related users

nội dung của ad có ích gì với người đọc ah? ( hỏi để mình suy nghĩ nạp tiền)

Giúp suy nghĩ (có chỗ đứng) :"D

từ hôm ra gói cước đến nay bao nhiêu người chuyển khoàn cho add rồi ah?

Ad không đếm nhưng có thể kể tên: Giao Giao Giao, Phoenix Ho, Time Believer, Linh Hanyi, Minh Nguyen, Nhạc sỹ Nguyễn Tuấn, nhạc sỹ Vũ Đinh Trọng Thắng, Họa sỹ Đào Quang Huy, Họa sỹ Phương Potter (đã trừ phí Add vào lương minh họa tập thơ thiếu nhi), Hột Bòi, Sáy Tiên, Kiến Văn, Poem X Poem (Lê Hương), Maica Hằng, Suya Mỏ Vịt, Viet Hung Le, Tran Hoai Thu...

sao chú lại ra gói cước 500k vậy chú??!! Điều gì để chú nghĩ mọi người sẽ trả khoảng phí ấy để xem bài của mình?

Chú hay tùy tiện nghĩ ra các thứ và nếu bản thân mình thấy nó hay thì mình làm.
Mà thật ra thì tại chú nghèo mà ham viết quá con ơi, cần tiền để vừa viết vừa nuôi con, phụng dưỡng cha mẹ, họ hàng, cống nạp cho chính phủ, viện trợ các nước bạn lắm con ơi. Nhanh nhanh ra chuyển khoản cứu chú nha T.T
Hay chú phải nhờ bạn chú là nhạc sỹ Nguyễn Tuấn sáng tác bài tổng động viên đi nộp tiền nhỉ :"D
Con google "Nhạc sỹ Nguyễn Tuấn" nghe trên Diu Túp hay lắm đó nha. Bên cạnh đó, "Ngọt" cũng là một đối thủ.

Nhà thơ có bị Gay ko ?

Có. Nhưng không phải bị nha ^^
Cần thêm nhiều 500k thuê bao duyệt wall để đi bơm ti.

50k thì nộp card đt đc không ạ?

Ad không dùng điện thoại mấy chứ nếu không cũng thích hình thức cứu net này. Chịu khó chuyển khoản cho quen nha ^^

chú Linh De ơi, con muốn mua tập egg thì mua ở đâu bây giờ chú? Mới đập ống heo. Keke.

12/27 Nguyễn Công Hoan, Hà Nội (gần Đài truyền hình Việt Nam), quán Book Coffee Shop nhé.
Nhưng đã hết sách, khoảng 1 tuần nữa chú sẽ bổ sung, trước khi đi mua, con chịu khó hỏi và gọi điện trước check nhé. 04 3200 1900.
Cảm ơn con. Kè kè :"D

Em là sinh viên nghèo? 500k đối với em quá đắt trong vòng 1 năm. Em có thể đóng 100k dùng trong 5 năm được ko ? ^^^^^^^

Thương các bạn sinh viên nghèo quá, huhu.
Ad ngồi uống bia trong hơi nóng điều hòa vô cùng đồng cảm với các em.
Thôi, thế này, để chúng ta có thể giảm những câu hỏi có cụm từ "500k", có luật chơi mới nhé:
1. Vẫn như cũ. Bạn nào nạp 500k trở lên thì chắc chắn là Friend 1 năm trở lên.
2. Bạn nào nạp 50k trở lên thì chắc chắn là Friend 1 tháng trở lên. Trong các bạn đó, bạn nào chăm share các post hay Ad sẽ nhớ tên và không ủn (nếu hành xử không quá đáng). Chỉ khi quá hạn thuê bao mà Ad thấy lười share, Ad sẽ ủn. Slogan mới: Share để gia hạn thuê bao.
Tuy nhiên, chuyển khoản từ thiết bị cá nhân hoặc ra nhân hàng kí giấy là điều Ad mong mỏi các độc giả chịu khó làm, với 500k hoặc chỉ cần 50k. Về mặt nào đó, Ad nghĩ nó tốt cho việc hình thành thói quen giao dịch ngân hàng, sử dụng thương mại điện tử đối với các tác giả. Cái này sẽ rất có lợi cho nhiều bên.

con thắc mắc tại sao chú vẫn để cho mọi người xem wall của mình chế độ public?

2 lí do chính:
1. Sau khi ủn hết Friend thì FB của chú sẽ ít hiện trên newfeeds của mọi người hơn, trong khi, chú đang muốn quảng bá gói thuê bao Add Fiend này. Thi thoảng để vậy để câu kéo.
Nhưng chú vẫn luôn chú ý việc để những post hay (hoặc mang nội dung phản động :"D) nhất định riêng cho Friends để đảm bảo quyền lợi cho người nộp thuế.
2. Đôi khi chú bỗng trở lại thói quen của mình là dễ tính. Viết được post hay, không muốn ngăn sông cấm chợ.
Liked by: Thằng Bé

Bạn thư giãn cuối ngày như thế nào?

Tận hưởng như nó là ngày cuối: Uống bia.
Mãi không thấy ngày cuối, vòng bụng đã tăng trưởng.

Nhà thơ có cảm tình với mấy nhà "dân chủ" ở VN mình ko ?

Cũng tùy lúc nhưng không nhiều.

chú ơi! trước khi có khái niệm nghệ thuật thì người ta vẫn sống khỏe vậy nghệ thuật có cần ko chú?

Trước đây con không biết ăn KFC, giờ con biết ăn. KFC tồn tại cũng vui đúng không con?
Cuộc sống thay đổi, các nhu cầu thay đổi, ai cần thì dùng thôi :"D

phụ nữ nên lấy người mình yêu hay ngược lại? Xin ad hãy phân tích khách quan giúp cháu

Bây giờ các cháu vẫn lao đầu vào hôn nhân có tình yêu đơn phương sao?
Nhưng cháu lo là đúng, nếu hôn nhân chỉ có 1 bên yêu thì cũng phải tích cách xem thế nào cho nó đỡ bạo lực.
Để có câu trả lời chi tiết, cháu hãy làm theo hướng dẫn sau:
Câu trả lời này sẽ được share trên wall của Ad. Phần trả lời chính thức, chi tiết, sáng sủa cho câu hỏi rất hay sẽ nằm ở comment. Muốn đọc được comment phải là Friend. Và muốn là Friend thì mua vé Accept đi tuổi thơ 500k/năm hoặc 50/tháng qua chuyển khoản. Thông tin cho người quan tâm ở Cover Facebook của Ad.
Liked by: Moon Child

Ad, Ad có biết là bây giờ mỗi ngày con đều dô ask.fm của Ad đọc, và cười ngắc ngứ vì những 500k, Friend của Ad hông? :)) (Du bà con của con ai cũng bảo đừng dô nữa :( ) Ad, con hỏi Ad 1 câu, Ad thích nghe nhạc gì? :3

Tất nhiên rồi con, không ai lải nhải về 500k hay được vậy đâu. Có điều, đừng để Ad lải nhải nhiều nó sẽ thành lải nhải thật thì hỏng hình tượng người Ad viên nhân dân :"D
Ad thích nghe đủ loại, loại nào cũng có bài đỉnh cao của nó :)

Làm thế nào để giải quyết bài toán giữa cái mình mong muốn với năng lực bản thân hả ad:d

Em muốn làm Friend để đọc wall Ad nhưng năng lực nộp 500k lại không có. Vậy là em không có câu trả lời, hehe.
Để có câu trả lời chi tiết, hãy làm theo hướng dẫn sau:
Câu trả lời này sẽ được share trên wall của Ad. Phần trả lời chính thức, chi tiết, sáng sủa cho câu hỏi rất hay sẽ nằm ở comment. Muốn đọc được comment phải là Friend. Và muốn là Friend thì mua vé Accept đi tuổi thơ 500k/năm hoặc 50/tháng qua chuyển khoản. Thông tin cho người quan tâm ở Cover Facebook của Ad.

Vũ trụ được làm bằng gì?

Hãy bắt đầu trả lời câu hỏi bằng khái niệm thuê bao duyệt wall 500k.
Tại sao từ vũ trụ sỏi đá, chân không tự lúc nào lại sinh ra trò mua thuê bao duyệt wall khốn kiếp này?
Nó được làm bằng gì mà sản sinh ra bạn - con người - con, cho tới nay, được biết đến là biết đặt câu hỏi về vũ trụ và thân phận mình. Rồi đặt bạn vào tình huống phải tìm hiểu về gói thuê bao này. Thật là trùng trùng duyên nghiệp...
Phần trả lời tiếp theo có thể tìm như sau:
Câu trả lời này sẽ được share trên wall của Ad. Phần trả lời chính thức, chi tiết, sáng sủa cho câu hỏi rất hay sẽ nằm ở comment. Muốn đọc được comment phải là Friend. Và muốn là Friend thì mua vé Accept đi tuổi thơ 500k/năm hoặc 50/tháng qua chuyển khoản. Thông tin cho người quan tâm ở Cover Facebook của Ad.
Hỏi về vũ trụ mà ngại 500k thì thực ra bạn có quan tâm đến vũ trụ thực sự không đây. Vũ trụ này thật buồn cười.
Liked by: Nguyen Nghia

Ad nghĩ thế nào về nghĩa vụ nộp thuế? hehe

Ad không biết. Huhu.
Thực ra, câu trả lời này sẽ được share trên wall của Ad. Phần trả lời chính thức, chi tiết, sáng sủa cho câu hỏi rất hay sẽ nằm ở comment. Muốn đọc được comment phải là Friend. Và muốn là Friend thì mua vé Accept đi tuổi thơ 500k/năm hoặc 50/tháng qua chuyển khoản. Thông tin cho người quan tâm ở Cover Facebook của Ad.
Đừng sợ mua gói thuê bao duyệt wall để hiểu thêm về nghĩa vụ nộp thuế nhé :"D
Vui nha ^^

Tại sao con người luôn sợ hãi mọi thứ? Mong chú nhà thơ giải đáp và hướng dẫn

Ad không biết. Huhu.
Thực ra, câu trả lời này sẽ được share trên wall của Ad. Phần trả lời chính thức, chi tiết, sáng sủa cho câu hỏi rất hay sẽ nằm ở comment. Muốn đọc được comment phải là Friend. Và muốn là Friend thì mua vé Accept đi tuổi thơ 500k/năm hoặc 50/tháng qua chuyển khoản. Thông tin cho người quan tâm ở Cover Facebook của Ad.
Đừng sợ mua gói thuê bao duyệt wall để hiểu thêm về nỗi sợ và cách vượt qua nhé.
Chúc bạn sợ vui :"D

:)) Con đã về hỏi bà con cô bác và ngàn bạn bè FB, ai cũng bảo mắc cả :( Họ kiu điện thoại thì sử dụng vô thời hạn (nếu may mắn), còn dịch vụ kia chưa chắc, vì biết đâu mai mốt FB sập, vậy là lỗ cơm mẹ nấu rồi :(

FB giờ nó là bự nhất thế giới, sập cũng không đến lượt con khổ đâu :"D

Mắc quá Ad :( Ad có chính sách khuyến mãi cho người phát cuồng vì Ad hơm? :3 Nếu có con vận động cả nhà và cả ngàn bạn bè FB của con ủng hộ luôn :)))

Có gói thuê bao 50k Add Friend từng tháng để có động lực hàng tháng chăm chỉ cày tiền hơn mà.
Con chịu khó đọc kỹ các câu trả lời liên quan đến vụ này nha. Có lí do chính đáng cả đó.
Nó không hề đắt, cực kỳ rẻ, tại con chưa thấy rẻ thôi.
Ad sẽ không nương tay cho những người thấy việc vào wall trưng bày và hàng ngàn tác phẩm và thường xuyên update tác phẩm mới bằng thuê bao trong suốt 1 năm chỉ với 500k là đắt.
Để tạo ra số tác phẩm đó, để chuyển từ 5000 Friends xuống 0 Friends và bắt đầu thu tiền Add Friends, Ad đã chi phí rất nhiều sức lực, thời gian, trí óc của đời mình. Nhiệm vụ của độc giả là bù lỗ cho Ad để có thu nhập và sức khỏe sáng tác tiếp, ko phải là mặc cả.
Hãy chấp nhận việc mình chưa nạp tiền là mình chưa đủ thích. 500k cũng bằng mua cái điện thoại rẻ thôi. Em cần điện thoại thì em sẽ mua điện thoại đúng không. Đi thăm bảo tàng tác phẩm khổng lồ cả năm nếu không đáng chi như nhu cầu thiết yếu để nâng cấp tư duy, thẩm mỹ thì hãy tiếp tục chấp nhận đứng ngoài cửa nha ^^

View more

Liked by: Thanh Hai

chú ơi cho cháu hỏi: có ng nói: học vấn ko cần có quê hương nhưng người có học vấn nhất định phải có tổ quốc" còn annh xì tanh bảo: chủ nghĩa dân tộc là thứ kinh tởm nhất. Chú nghĩ vậy dân tộc và tổ quốc có cần ko ạh?,

1. Hãy trình bày câu chữ rõ ràng, sạch, gọn hơn cháu nhé. Việc gọn gàng đó sẽ giúp mình suy nghĩ ít vấp vì đồ đạc bừa bãi, từ đó, giúp tư duy tự trả lời được nhiều câu hỏi hơn.
2. Tổ quốc là một khái niệm. Người tiền sử chưa hề biết đến khái niệm này nhưng vẫn sống khỏe.
3. Khái niệm "tổ quốc" làm nhiều người điêu đứng, xốn xang. Việc này không sao, nghệ thuật cũng làm người ta điêu đứng, xốn xang vậy. Nhưng khi nó lên đến mức người ta sẵn sàng giết người khác hay chết vì nó thì Anh tên Tanh ảnh mới phàn nàn, nhất là khi thù ghét, giết người từ xa qua việc dán khái niệm kẻ xấu, kẻ thù lên những người đó là một trong những thứ mà yếu tính của chủ nghĩa dân tộc hay sự cuồng tín cho phép.
4. Không ai cấm người khác thích một khái niệm nào đó, nhưng khi khái niệm đó hợp thức hóa sự độc ác thì người ta nên đừng quan tâm đến nó nữa. Không quan tâm là cách khiến một thứ biến mất nhanh nhất.
5. Ở một mặt nào đó, từ tổ quốc gợi đến quê hương, tổ ấm, những điều thân thương nhất, đất Mẹ, nhà, homeland, văn hóa chung. Nó gợi sự hiền hòa, thân thiện, thấu hiểu. Nhưng tốt nhất là đừng gộp quá nhiều chức năng vào một khái niệm. Khái niệm nào chứa nhiều chức năng thì người ta sẽ ưa chuộng, dễ lạm dụng những con dao nhiều lưỡi. Khái niệm là hàng hóa siêu thị thôi. Ta hãy trở thành người tiêu dùng thông minh, đừng để bị hàng hóa chi phối.
6. Ad giờ có thể sống không cần các khái niệm đó mà vấn thấy ổn. Nhưng trước đây cũng bị gặp nhiều khủng hoảng vì chưa thoát được ma trận của các khái niệm bị dán quá nhiều nhãn chức năng mà hiệu quả công việc chẳng là bao. Để vượt qua cơn đau đầu của các khái niệm, đơn giản, hãy sống tốt thực lòng, vui khi thấy điều hay, hạnh phúc khi người khác tốt.

View more

ad định nghĩa một cô gái cá tính, chất lừ hiện đại bây giờ phải dư thế lào??? bên cạnh chuyển khoản 500k lướt wall ad thì biết rồi nha

Ad đâu phải Thượng Đế mà cứ định nghĩa là được. Kệ bọn con gái muốn sống thế nào thì sống chứ. Ai quan tâm :"D

Related users

Câu hỏi về Mẹ em và người ta ạ, vì hết kí tự nên em ko nói được rõ ý. Em còn có lòng hiếu thảo, còn sự lo lắng khi Mẹ buồn vì em không ngoan, không nghe lời, lại cứ sống bao đồng thiên hạ, mình là nhất đời mình là phải thế. Ví dụ em không muốn lấy chồng nhưng Mẹ lại buồn về điều đó...

Xin lỗi đã lợi dụng câu hỏi trước của em để quảng cáo gói Add Friend duyệt wall quá đã (Đã thật không? Thật đấy. Nào mình cũng đi Add Ad, người có sim số đẹp).
Thực ra câu trả lời đó quá vĩ mô, không giúp được nhiều cho trường hợp vĩ mô của em. Thật đáng tiếc. Pằng!
Đọc câu hỏi của em, Ad xin bói chỉ tay cho em như sau:
- Em rất tôn trọng nhân vật tên Mẹ.
- Em cũng rất tôn trọng nhân vật tên Em.
- Điều này có thể gây mâu thuẫn ư, thật ngu ngốc.
- Vì trên đời, ta có thể tôn trọng nhiều thứ bên cạnh bản thân. Càng tôn trọng nhiều càng tận hưởng được cuộc sống.
- Nhưng vấn đề ở đây không phải là tôn trọng, nó là vấn đề của Thời gian.
- Do khác biệt thế hệ, quan niệm về thời gian của mẹ em là một chu trình đơn giản hơn. Và lấy chồng là mốc rất quan trọng của nó. Nó vừa như sự đổi ca ôm bom nổ chậm vừa là muốn con mình được hưởng hạnh phúc gia thất trọn vẹn của một người phụ nữ phong kiến.
Còn quan niệm của em là phải tìm hiểu phía trước, sống bằng trải nghiệm, lựa chọn kỹ hơn. Không phải bị nhắm mắt đưa thân, cứ đến mốc thời gian Thua Mẹ là đưa thân cho bất kỳ ai rút súng bắn.
Lấy chồng là khái niệm có độ quan trọng khác nhau trong đầu mỗi người.
- Điều này có thể tự giải quyết bằng tình cảm hay còn cần những kiến thức về thời gian? Nên mua vé cho mẹ đi xem phin, nghe nhạc, đọc wall cải thiện đầu óc và khái niệm về thế giới thời gian hơn thì hai người có thể Hòa hoãn thêm, kéo dài Định mức khuây khỏa (Quantum of Solace - Định mức mà 2 bên đều không oke lắm nhưng vẫn còn oke được).
- Em hãy đưa câu trả lời này cho mẹ nhé rồi xin tiền mẹ Add wall Ad nhé. Để mẹ hiểu rằng tại sao em chưa muốn lấy chồng. Trái tim em đã thuộc về Ad (vậy mà em còn tiếc 500k sao?) mà Ad lại đã có chồng T.T
- Cuối cùng, bài toán đã được giải: Em chỉ việc cho mẹ đắm chìm vào facebook, xem phim, nghe nhạc, đi học khiêu vũ, bơi... là bả sẽ không còn quan tâm đến em đâu. Hãy tập trung rèn luyện bản thân, kiếm nhiều tiền, cho mẹ hưởng thụ tuổi già, đi bơm ngực. Hãy tự lo được tốt cho mình và tạo các thú vui cho bả để bả không phải quan tâm đến em nữa. Muốn tự lo tốt cho mình thì hãy tập trung học tập, học hỏi cái hay. Nhưng em lười học, học dốt phải không. Vậy là đáng rồi còn gì :"D
Lúc thắc mắc sao mẹ không giục mình lấy chồng lại đến đây hỏi tiếp.
Vui nha ^^

View more

Mẹ em bảo: Chỉ có 1 cuộc đời để sống, nên đừng có thử rồi có lỗi với tổ tiên con cháu Người ta bảo: Chỉ có 1 cuộc đời để sống, vậy hãy sống cho đáng và làm những điều mình thích, đừng quá quan tâm đến việc người ta nghĩ gì về mình. Ad thì bảo gì ạ?

Trên wall của Ad có rất nhiều câu trả lời cho những câu hỏi cả đời loay hoay thế này vì ở mặt nào đó, Ad là chuyên gia giải toán trên ngôn ngữ nhờ từ nhỏ đã không hài lòng với các kết luận từ ngôn ngữ.
Mà bệnh hay những sự bế tắc từ ngôn ngữ đang là vấn nạn toàn cầu. Ngôn ngữ lá cải đã gây nghiện trên diện rộng từ hàng ngàn đời nay vì con người thích vậy.
Thích lá cải là một chuyện nhưng giữa thích nó và hay bế tắc là có liên quan đến nhau. Nếu ai đó bế tắc, ta phải xem lại cách nguồn thông tin đang đi trong não bộ mình. Không nhiều đứa trẻ sinh ra đã bị đau đầu do thông tin đang thoáng. Nhưng sống không thể không chủ động hay bị động nạp thông tin. Muốn phân luồng thông tin tốt thì phải đọc những thứ thông minh. Lá cải là giải trí, tốt cho não nếu dùng đúng liều, nhưng nếu đó là toàn bộ thời gian đọc của ta thì đó là trí thông minh của ta đã bị đồng hóa với lá cải.
Đọc Ad cũng là một cách trị liệu tâm lí. 500k Add Friend tương đương với thuê bao duyệt wall khác nào đi bác sỹ tâm lí, đỡ phí phạm thời gian cuộc đời, nếu chẳng may còn có thể thông minh hơn là quá rẻ phải không :"D
Nội dung đoạn trên nghĩa là gì, có đi vào đúng câu hỏi của em không?
Có. Vì nó là một câu chuyện, một bài học đạo đức đó em.
Chào cờ, chào! Hự, bốp, chát... Pằng!
Bài học của câu chuyện: Mẹ và người ta đều đúng.
Vì có người ít cảm thấy liên hệ với đám đông, họ hàng, họ cảm nhận thời theo chiều ngang, cứ đi tới thôi. Có người cảm nhận không gian theo chiều dọc, như cái cây lớn lên, nó cảm giác rõ cội dễ của mình. Vậy là do khác nhau về cảm giác mà có người gắn bó với người khác hơn người khác, gắn bó với quá khứ hơn người khác.
Như vậy thì quan điểm của họ sẽ có dị biệt và đó là chuyện bình thường trong cuộc sống. Có những chân lí của khoa học và mọi người đều phải chấp nhận nhưng chân lí của cảm xúc thì mỗi người có cho riêng mình. Tất nhiên, nếu chăm đọc báo lá cải quá thì chân lí sẽ dần được đúc khuôn giống nhau qua ngôn ngữ lá cải. Cộng Sản chỉ là đại dịch ở các nước Cộng Sản, lá cải là đại dịch toàn cầu. Đề nghị các Đảng viên và chiến sỹ dân chủ ngoài thời gian Chống Cộng cũng chống thêm lá cải trong xã hội và bản thân để làm sạch, thoáng môi trường văn hóa cho các tác giả giỏi, ưa sạch sống. Tác giả giỏi sống vui, cuộc sống giỏi và vui.
Và điều hạnh phúc của người biết đọc, biết thưởng thức những câu hay là biết ơn ngôn ngữ, những cuốn sách hay, phin thoại hay. Nhờ ngôn ngữ mà ta khám phá được sự dị biệt bên trong cảm xúc của con người.

View more

Đã mua gói add friend rồi ạ. Và muốn hỏi xem anh có cần thêm người để xuất bản sách ebook online hay 1 công ty thiên tài nào đó ko, và em chỉ muốn làm sếp thôi ^_^

Được việc là được :"D Tính sau nha, cứ tranh thủ thời gian chúng ta chưa hợp tác để giỏi lên.

Ad có đọc thơ của những nhà thơ cùng thời không? Tại sao giới cùng nghề lại không ưa thơ của nhau. Em biết là Anh Linh chê thơ 2 người , nhưng e lang thang FB cũng thấy có đọc status của 1 bạn cũng nổi tiếng lại chê thơ anh, bảo anh ảo tưởng tự túm tóc mình lên.

Có chứ, Ad không chăm đọc thơ nhưng khi đọc được một bài hay của tác giả nào đó, Ad sẽ tìm thêm để đọc. Ngu Yên, Nguyễn Đức Tùng, Nguyễn Quốc Chánh, Bùi Chát là những người đem lại cho Ad nhiều sự thích thú.
Ad coi làm thơ, viết văn là hoạt động một mình nên hầu như không quan tâm đến những thứ như "giới cùng nghề".
Còn việc chê thì Ad chê nhiều thứ nếu thấy cần thiết và trong các bài chê luôn cố gắng đưa ra những phân tích xác đáng cho việc đó.
Việc người khác chê Ad, từ lâu, Ad đã biết, đó là thiệt thòi cho việc đọc của họ :"D

chú Linh ơi,cháu rất thích thơ của chú,nhất là bài "Ta đang",nhưng cháu là học sinh và việc có 500k để add fr thì hơi khó với cháu :'( làm thế nào để được đọc thơ của chú đây ạ....

Có gói thuê bao duyệt Add Friend 50k theo tháng khuyến học đó cháu :"D

Ad ghét thơ loại 5 chữ hay ghét tác giả ạ?

Ad cũng viết nhiều thơ 5 chữ mà. Điều mà Ad kính trọng ở một tác giả là viết hay và không nhập nhằng giữa trí tuệ của mình và của người khác.

Ad ơi ad ơi ad ơi ad ơi :3 *phát cuồng vì ad* :3

Ê, điên đừng đổ tại Ad nha.
Cảm ơn bạn, nếu chưa mua thuê bao Add Friend thì mua luôn để cuồng hơn. Mua rồi thì tích cực share những post hay trên wall để lây bệnh cho các bạn khác và Ad có thêm tiền sống, mua công cụ sáng tác. Đó là lòng hâm mộ chân chính đó :"D

À e xin lỗi, chuyện của thiên tài, mà thôi, truyện của thiên tài cũng được, các loại truyện :">

Ko sao, nhầm là chuyện thường. Cố gắng mua thuê bao Add Friend để đọc thêm nhiều thứ hay nha :"D

Mua truyện của thiên tài ở đâu ạ?

Hiện tại chỉ có thể hỏi google như Ad thôi bạn. Lâu rồi mà.
Tuy nhiên, bạn có thể đọc tiểu thuyết này ở đây: http://www.gio-o.com/NguyenTheHoangLinh.html
Đây chính là nơi tiểu thuyết lần đầu tiên xuất hiện năm 2003. Ad viết xong gửi cho chị Lê Thị Huệ ở Gió O là người đầu tiên viết bài giới thiệu thơ Ad. Khoảng hơn một năm sau thì anh Hồ Anh Thái, cô Dư Thị Hoàn và giám đốc nhà sách Đông A là anh Trần Đại Thắng gặp Ad và đề nghị in thành sách và giúp đỡ nhiều về việc phổ biến tác phẩm qua sách, báo giấy.
Làm ebook cuốn này thật đẹp và bán qua mạng cũng là một dự định của Ad. Bạn có thể đọc trước nhưng nếu đã thích, hãy mua ebook vì nó sẽ ở đẳng cấp trình bày khác, có thể thêm nhiều thứ bonus :"D

Làm sao để tồn tại tới tận những ngày được sống hả anh?

Có facebook dùng là luôn được sống rồi.
Nếu đang cảm thấy mình chưa thực sự sống, quá khổ thì hãy tìm những niềm vui nhỏ trong ngày, những việc đơn giản mình có thể làm, luôn có những thứ như vậy để tìm thấy nếu mình nỗ lực. Từ việc biết vui với những điều nó đến việc tích lũy kỹ năng làm được nhiều việc nhỏ, sẽ có tinh thần để thấy nhiều niềm vui hơn và kỹ năng để tự tạo ra nhiều niềm vui hơn. Ai cũng có giai đoạn cảm thấy mình "không được sống" nhưng nếu luyện cách sống thì sau rồi, sự hạnh phúc với cuộc sống không phải thứ bao cấp người khác cho mới được nữa, mình tự cấp cho mình.
Tặng em bài thơ để động viên mua thuê bao Add Friend :"D
Lại nản lòng rồi.
hehe lại nản lòng rồi
lại mong đến với núi đồi hoang vu
để nằm xoãi cánh mùa thu
rồi lộng lộn những xúc tu mùa hè
lại nản lòng rồi hehe
xem phim
ngủ dậy
đi tè
lại vui
nhưng nhỡ ra vẫn ngậm ngùi
thì tìm ai đó để chui vào lòng
nhưng như vậy cũng không xong
thì nằm hít thở chẳng mong chờ gì
nằm như vậy bốn tiếng đi
đến khi nhỏm dậy
thị phi nhẹ bồng

View more

Tại sao ông lại add facebook độc giả, rồi ủn phen facebook của hắn? Chính là tôi đây? -_-

Vì Ad đang tạo cơ hội cho độc giả tập thói quen trả tiền cho cái hay. Toàn bộ 5000 Friends đã bị ủn để phục vụ mục đích này.
Nếu bạn nạp tiền, vào đọc Wall kỹ hơn bạn sẽ hiểu rõ hơn câu chuyện và đỡ bức xúc như 4999 bạn còn lại.
Bức xúc, tổn thương vì bị ủn là mất thời gian đọc các tác phẩm hay và tìm hiểu câu chuyện hay đằng sau việc đồ sát này đó.
Chi bằng người ta bảo mình nạp tiền thì mình cứ nạp đi, có lí do chính đáng cả đó. Nạp tiền đọc wall sẽ hiểu :"D
Liked by: Nguyen Nghia

Anh nhà thơ ơi =)) trà đá đưa tay 500k được không =)) hay gặp mặt lại có tính phí?

Lịch trà đá của anh đã bị kín đến năm 2016. Gặp gỡ nhiều sẽ làm giảm thời gian sáng tác nên đề nghị các em nhà thơ cứ làm đúng thủ tục chuyển khoản cứu net. Đa tạ :"D
Liked by: Nguyen Nghia

Việc khoá wall của anh nhà thơ làm em mất dần thói quen share cái hay mất rồi ạ.làm sao bây giờ ạ?

Tặng em 2 thông tin bổ ích để bắt đầu ngày mới nha ^^
1. Wall set chế độ Friends ở nhiều post để đảm bảo quyền lợi của những người nộp phí Add Friend thuê bao duyệt wall được hưởng những lợi ích đặt biệt.
2. Page Sách Nguyễn Thế Hoàng Linh là phiên bản miễn phí và cũng có nút share mới đỉnh :"D
Liked by: Nguyen Nghia

Cảm ơn bài thơ Lại sống của ad mần mình lại sống lại lúc ni rồi, đang chép tay bài ni nầy. Mà thần tượng thơ của A.linh là ai rứa hầy, có phải Lưu Quang Vũ ko hè.

Đây bạn: Nguyễn Bính, Xuân Diệu, Yehuda Amichai, Trần Dần, Xuân Quỳnh, Ngu Yên, Nguyễn Đức Tùng, Nguyễn Quốc Chánh, Lý Bạch, Bút Tre, Bùi Giáng, Hàn Mặc Tử, Nguyễn Trãi, Trịnh Công Sơn...

Với gái đẹp thì có được add fr ko ad, ko mất fí ý

Nên mất phí đọc cái hay để trở thành gái vừa đẹp vừa thông minh nha em :"D

Một ngày của NTHL thường diễn ra như thế nào? độc giả ni quan tâm NTHL ngủ mấy tiếng, hay đi ra ngoài uống cf ko hay rít rịt trong nhà làm thơ thôi,...

Dành nhiều thời gian cho sáng tác trực tiếp trên facebook, đá bóng, ăn uống, nói chuyện, tập các thứ mình thích. Ngủ trung bình 6 tiếng/ngày, có ngủ bù nhiều khi cần. Chỉ ở trong nhà làm thơ, thích được tôn trọng trạng thái này và trả tiền từ xa :"D

Linh có tin vào số phận không

Ad xin tặng bạn bài thơ Ad làm:
Lại sống
sống chỉ là chuẩn bị hành lý
cho cuộc phiêu lưu
vào cõi chết
thế thôi
mà cả một đời
loay hoay
và rối tung
tôi sẽ phải mang gì?
tài sản?
người yêu?
hay lòng thù hận?
tôi sẽ mang đi
quy luật
trả-vay
hay
cho-nhận?
cả đời hoang mang
bởi không biết điều gì cần cho cái chết
có người bảo: chết là hết
chi bằng cứ sống hết mình…
khoa học và tâm linh
đâu đủ sức chỉ ra nhiều sự thật
những gì chỉ nhận ra khi đã mất
muốn hiểu mình tôi phải chết trước tôi?
hoặc tôi chết sau tôi cũng được
nhưng hãy để một tôi còn lại kể cho đời
hành lý của tôi
là sự thanh thản khi chợp mắt
nếu linh hồn phụt tắt
cũng là đã sống yên tâm
còn nếu linh hồn bắt đầu cuộc chiến
tôi đã có vũ khí là sự yên bình để không bất tử nỗi đau
người ta bảo: sống đi! tính làm gì chuyện mai sau!
tôi vốn mắc bệnh lo xa từ bé
lo trái đất này thôi trẻ
lo lòng thôi biết lo
sống vốn là một chuyện lắm rủi ro
kẻ may mắn lắm rủi ro đố kị
kẻ phận bạc lắm rủi ro quẫn trí
kẻ lừng khừng rủi ro dễ cả hai
sống vốn là câu chuyện rất dài
kể về mình thấy loài người lúc nhúc
kể về loài người dễ bị hạ gục
lặng im, có gì dài hơn lặng im?
sống là ép duyên lí trí và trái tim
không yêu được sẽ ngàn đời đau khổ
còn cô nàng trái tim bảo: con tùy bố…
gã con rể lí trí lại ngờ: cô ấy đến lẳng lơ…
sống không nhiều hơn một sự chờ
chờ sống, chờ chết, chờ ngủ, chờ dậy, chờ nhớ, chờ quên
chờ mẹ, chờ vợ đi siêu thị
chờ qua đi cơn mộng mị
rồi lại chờ tái sinh giấc mơ
sống là chờ thoát kiếp bơ vơ
rồi lại đợi một khoảng trời cô độc
sống là đợi hết đi nỗi ngốc
rồi lại chờ niềm khôn tàn phai
sống vì ai và ai sống vì ai
rồi sẽ biết chỉ lúc lòng thanh thản
sau nỗi đau không mua và chẳng bán
càng đi tìm thanh thản thấy càng đau
đã bảo đau là hộ cả mai sau
rồi đau quá không thấy đau quá nữa
con người đã gây ra và liệu có biết đường mà chữa
để đi tìm hành lý cho nhau…

View more

Mình không có 500k, đó là số tiền quá lớn với mình,nhưng mình cũng có làm thơ, hay mình trao đổi duyệt wall đi;))))

Mình nghi tư duy thơ của những người nghĩ 500k là quá lớn với mình :"D
Không đổi đâu, ko ngu nha ^^
Liked by: Nguyen Nghia

Trong cuộc sống bạn sợ điều gì nhất? Điều gì bạn đã trải qua làm bạn buồn nhất, ám ảnh nhất?

Một đêm, Ngạn đi qua một ngôi miếu đổ. Anh dừng lại, lắng nghe.
Bộp. Bộp. Bộp.
Mưa rơi trên lá.
Ngạn khẽ co mình núp vào vai Đạt.
2 chàng trai nép vai nhau đi trong đêm rét căm căm, trong lòng không còn sợ hãi.
Liked by: Linh Linh Trần

anh nhà thơ ơi, gái trẻ tầm trên 25 dưới 30 chưa chồng thì nên có phẩm chất gì hay học thêm cái gì không ạ.

Ad mới nghe thôi mà đã thấy tuyệt vọng rồi. Thôi, nạp tiền duyệt wall giải sầu qua ngày đi em :"D
Liked by: Ngoan Thanh

Mình tò mò không biết Vợ NTHL là người ntn mà sống dc với nhà thơ nhỉ :D

- Ad sẽ không hỏi vợ bạn là người như thế nào mà sống được với bạn. Đó là phép lịch sự tối thiểu.
- "Nhà thơ" có lẽ là lí do khiến bạn quá tò mò mà vượt qua phép lịch sự nhưng "nhà thơ" với bạn là gì?
Với Ad, thơ là một công cụ để mình hoàn thiện tư duy và bản thân như nhiều công cụ khác: Vẽ, bóng đá, chơi game, nghe nhạc...
Khi bạn dùng thơ, các bộ môn, tiện ích khác theo cách thông minh, tử tế thì nó cũng giúp bạn thông minh, tử tế hơn thôi. Phản xạ của Ad là tránh xa những gì dính dáng đến thơ ca hay bất cứ bộ môn nào mà không thông minh, tử tế dù gọi là gì chăng nữa. Phải có cảm nhận với cái hay chứ.
Khi bạn dùng thơ theo cách chỉ để gọi người khác là "nhà thơ" và từ việc dán nhãn đó, bắt đầu cho mình quyền tung hoành với những câu hỏi chất lượng thấp (mà bạn thấy người ta thoải mái hỏi đối tượng này mà không sợ bất lịch sự), bạn đang làm phiền những người giỏi và đang lãng phí thời gian thông minh lên của bản thân đó.
Nạp tiền duyệt wall, chăm đọc tác phẩm nếu muốn tìm kiếm gì đó rồi tìm cách sống tử tế với người bên cạnh bạn là cách thông minh mà Ad khuyến cáo :"D

View more

Liked by: Ngoan Thanh

Bạn đã bao giờ đi khỏi nhà chưa?

Câu hỏi không rõ ràng. Nếu ý là "bỏ nhà ra đi" thì chưa. Sống riêng thì rồi.
Liked by: Ngoan Thanh

Related users

500k quá đắt. Sơn núi vừa cho tôi add free. ông có cần suy nghĩ lại không?

500k là một câu chuyện của tiến bộ, về sự biết nuôi dưỡng những người thực sự cống hiến cho sáng tạo. Người bỏ nó ra là người tiến bộ về rất nhiều thứ và sau khi bỏ, họ sẽ cảm thấy nó rất rõ. Trông như có vẻ tác giả đang bóc lột bạn nhưng có thể đó là một trải nghiệm lớn của cuộc đời.
Đây là quy định mua vé năm thăm quan bảo tàng hàng nghìn tác phẩm nhiều thể loại thường xuyên được update. Đây cũng là lần đầu có người sử dụng hình thức vô cùng đơn giản ai cũng có thể dùng là facebook để sáng tác trực tiếp và thu phí theo dõi.
Cũng đã có người vui vẻ móc 500k tham gia. Việc có độc giả trả 500k để đọc wall facebook và ngày càng có thêm người như vậy còn là sự khẳng định tác phẩm cực kỳ hay, đáng giá và tác giả hành đã động chính đáng. Câu chuyện này mới lần đầu xuất hiện nên chưa có cái thứ 2 để so sánh đâu, ko cần làm việc vô ích.
Không mặc cả trước cửa Lâu đài, làm mất hình ảnh của chính người mặc cả :"D
Đã có mức thuê bao add friend duyệt wall theo tháng 50k, xem thêm ở Cover của tác giả.

View more

Liked by: Ngoan Thanh

ad đã bao giờ tự nạp 500k vào tài khoản để đọc wall của chính mình chưa ^^

Rồi nha ^^
Ad dùng bản thân như súc vật, ép uổng nó sản xuất tác phẩm. Nhưng thi thoảng thấy nó tã quá thì đưa 500k cho nó uống bia hồi phục mana hòng bóc lột tiếp.
Do thân tình nên Ad đưa tận tay, còn làm đúng thủ tục chuyển khoản Ad sẽ cân nhắc. Cảm ơn bạn gợi ý thông minh. Uống bia đã :"D
Liked by: Ngoan Thanh

Nạp tiền để đọc thơ thì nạp bằng thẻ đieejn thoại được k ạ ?

Hiện tại thì chưa, bạn.
Dù Ad có khá nhiều ý tưởng, dự định về thanh toán nhưng trước mắt, Ad thấy hình thức "Chuyển khoản để Add friend - tương đương với thuê bao" qua facebook là thích nhất vì nó là phát minh rất đơn giản của mình. Bất cứ tác giả nào cũng có thể làm được chỉ với một tài khoản facebook và một tài khoản ngân hàng.
Việc chuyển khoản của độc giả cũng giúp Ad cảm thấy vui hơn vì sản phẩm của mình đã khiến người khác sẵn sàng trả tiền, chịu vất vả cũng như tạo nên tính hiệu quả của phát minh.
Cảm ơn bạn :"D
Liked by: Ngoan Thanh

Bạn có những vấn đề gì ở trường?

1. Giờ giấc. Ad chỉ thoải mái khi không liên tục bị theo giờ giấc của người khác. Nếu trường học rút ngắn thời gian học lại một nửa, đi học muộn, về sớm, được ngủ đủ thì có thể Ad sẽ học được gấp đôi.
2. Thiếu sân chơi thể thao.
3. Nhà vệ sinh bẩn thỉu. Nhà trường nên tư duy theo cách nhà vệ sinh là bộ mặt của trường lớp. Học viên cũng nên chủ động việc này vì mình sử dụng nó cơ mà.
4. Người dạy chán nhiều hơn người dạy hay. Theo Ad, trước khi mỗi môn học bắt đầu, nó nên được kể sự tích của nó, nó dùng để làm gì, người ta đã dùng nó hiệu quả như thế nào, các hạn chế của nó là gì, những câu đố còn chưa giải được trong môn học này là gì, các câu chuyện quanh nó...? Học viên nên được nghe nhiều, tranh luận nhiều và chép ít thôi. Chỉ chép những đúc rút, khám phá của giáo viên truyền đạt lại hoặc chép một chút để luyện chữ, luyện kỹ năng ghi chép, tóm tắt. Chứ giáo viên khám phá được mỗi cách là đọc từ sách, biến học sinh thành những thợ chép chữ thì nên thay thế bằng robot.
Còn lại thì cơ bản là oke, cũng không chú ý lắm, dòng đời xô đẩy.

View more

Thích ăn rùa không? Bạn ăn rùa lần đầu lúc nào? Cảm giác sau đó ra sao?

Không thích lắm với những việc mình muốn giỏi.
Không nhớ vì ăn rùa quá nhiều.
Nhưng cũng cảm ơn những pha ăn rùa dẫn đến đá bóng thắng, sau đó cả bọn vui. Nó như một ngã rẽ của cảm xúc phụ thuộc rất nhiều vào ăn rùa: Nhờ ăn rùa hôm đó mà vui hay dù không hài lòng vì ăn rùa thì vẫn không cảm thấy khó chịu; không có pha ăn rùa thì gần như chắc chắn là buồn vì thua cuộc. Hồi trước đá bóng thua cũng buồn lắm. Giờ biết mình ngu nên không buồn nữa. Cũng có tình huống kiểu lật cánh mà ghi bàn, phá bóng giữa sân vào mà mọi người không biết ăn rùa vì trông quá đẹp thì cũng ỉm đi, không bọn nó lại chửi cho là không có tầm nhìn chiến thuật.

Còn ngông như thời Tôi là thiên tài k? :v

1. Tên tiểu thuyết là "Chuyện của thiên tài".
2. Nhầm tên tác phẩm thành "Tôi là thiên tài" là bị ẩn ức với tác giả và dễ theo dõi các tác phẩm với câu hỏi đè nặng "thằng huênh hoang này lại làm gì đây?". Việc này có thể làm giảm tầm nhìn với các tác phẩm cũng như sự hưởng thụ, đặc biệt là với hình thức tiểu thuyết cho phép hư cấu.
3. Yên tâm là có đồng đội, vụ nhầm tên này. Dù việc nhầm này là do ngu, cho thấy một năng lực đọc tầm thường của một cái tôi hay so bì nhưng khá phổ biến.
4. Rất tiếc, tác giả có một điểm trùng hợp với nhân vật trong truyện - là thiên tài (thậm chí còn giỏi hơn vì biết chơi với các bạn gái). Đơn giản là từ bé dù không cố tình theo nghiệp sáng tác, cả 2 đã có những tác phẩm hoàn hảo như "Lẽ giản đơn", "Đêm xuống phố", "Nếu", "Nhận thức".... Bộ đôi thiên tài trong sách và ngoài đời còn có khả năng sáng tác ở cường độ cao và không ngừng đòi hỏi bản thân lãng phí cuộc đời, tàn phá sức khỏe của mình để rèn luyện việc đó, có lúc còn yêu việc sáng tác hơn yêu gái nên tác phẩm chắc chắn thường xuyên ngon. Mình rất tiếc, mình không cố tình, huhu.
Với không ít người, level genius là không có gì để bàn cãi vì bản thân các tác phẩm quá thuyết phục. Nếu bạn không thấy bị thuyết phục thì bạn cũng giống tác giả thôi. Có điều, bạn không phải là thiên tài bất bình về bản thân. Bạn chỉ là kẻ bất bình vì sự thật: Thiên tài là thiên tài.
Và đó là may mắn cho đất nước của bạn có tác phẩm chất lượng quốc tế Made in Vietnam đó. Cũng học cách trả tiền, kính trọng những người làm ra siêu phẩm của quốc tế nha ^^

View more

Nếu bạn tự hỏi mình thì bạn là người như thế nào?

Nếu bạn tự hỏi mình thì bạn là người như thế nào?

Các mục tiêu chính trong cuộc đời của bạn là gì?

Không có mục tiêu chống Cộng đâu, yên tâm, đừng bắt mình :"D

Nếu bạn thắng 10 triệu đô la, bạn sẽ làm gì với tất cả số tiền đó?

Bạn nghĩ mình có thể thắng sao? Sao bạn là người lạ lại tin tưởng mình vậy. Bạn ơi, bạn thật tốt. Huhu.
Liked by: Hà Myy

Anh đã sang Mỹ rồi ạ?

Anh chưa. Anh đang tìm cách Mỹ sang anh để đỡ phải di chuyển. Lười đi du lịch. (Bí mật nha).
Liked by: Na

Thứ gì không nên thử dù chỉ 1 lần và thứ gì nên thử nhiều lần

Sự không trả lời đầy đủ câu hỏi :"D
Liked by: Na

Trời ơi hôm nay tôi đã bán được cho ông một cuốn sách rồi nè, ngay trong ngày đầu tiên. Ông sẽ đưa tôi đi ăn món gì? Món Huế again nhé????

Món gì bằng tiền của cô cũng :"Dc

Related users

Language: English